Chương 1: BÊN DÒNG SÔNG RỘNG

Lý Vũ Ninh

Thành viên
Tham gia
31/3/2026
Bài viết
9
Chiều tà buông xuống ven sông, ánh tịch dương nhuộm mặt nước thành một dải hồng kim lấp loáng. Dòng sông mênh mang như phủ một tấm lụa mềm, lấp lánh những vệt nắng cuối ngày tan dần theo nhịp chảy hiền hòa.

Gió chiều thổi nhẹ, mang theo hơi nước mát lành cùng mùi phù sa ngai ngái quen thuộc. Mấy khóm tre ven bờ khẽ xào xạc, bóng tre in dài trên thảm cỏ, đung đưa theo từng cơn gió. Xa xa, vài con thuyền nhỏ trôi lững lờ, tiếng mái chèo khua nước hòa lẫn tiếng chim gọi bầy về tổ.

Trên bãi cỏ gần bờ, những cô sinh viên trong tà áo dài trắng tinh khôi thướt tha tạo dáng, kiên nhẫn săn cho mình một tấm ảnh để đời, tạm biệt năm tháng đèn sách. Dưới bãi cát, đám học sinh cấp hai nô đùa ầm ĩ, tiếng cười nói í ới vang vọng cả một khoảng sông.

Mùa hè vừa bắt đầu.

Ba lô, cặp sách, xe đạp điện nằm ngổn ngang bên một chiếc xe máy màu trắng dựng cạnh khóm tre. Chủ nhân của nó, Hổ Quân, đang ngồi bó gối, lặng im nhìn trời nước.

Chàng trai vừa tròn hai mươi sáu tuổi. Cái tuổi lẽ ra phải tràn đầy hoài bão.

Nhưng không phải hôm nay!

Sau cặp kính cận, đôi mắt Hổ Quân hoe đỏ. Anh vừa nhận kết quả chẩn đoán: Ung thư.

Ban đầu, anh không tin. Anh đến bệnh viện kiểm tra lại.

Kết quả… vẫn không đổi!

Cảm giác như mặt đất dưới chân sụp xuống.

Hai đêm liền, anh không ngủ. Chú thím hỏi, anh chỉ cười, nói dối rằng công việc bận rộn.

Anh chưa biết phải mở lời thế nào về sự thật ấy.

Hổ Quân cúi đầu, vai khẽ run. Nước mắt rơi xuống cát, tan nhanh như chưa từng tồn tại.

Cuộc đời này… sao lại bất công đến vậy?

Mồ côi cha năm sáu tuổi.

Mất mẹ năm mười hai.

Từ quê lên thành phố sống nhờ chú thím, anh luôn cố gắng học hành, không muốn trở thành gánh nặng.

Tốt nghiệp cấp ba, nhập ngũ. Xuất ngũ, thi đại học. Bốn năm vừa học vừa làm, chắt chiu từng đồng. Ra trường, làm nhân viên kinh doanh. Hai năm, đủ để mua xe máy điện, đổi điện thoại, dành dụm chút tiền…

Và dự định… lập gia đình trong vài năm nữa.

Anh chưa từng có bạn gái.

Anh muốn chuẩn bị thật tốt.

Nhưng có lẽ… không còn kịp nữa.



Một tiếng thét chói tai xé toạc không gian.

⁃ Cứu! Cứu với!

Hổ Quân giật mình ngẩng lên. Anh chưa kịp lau khô kính thì đã thấy đám học sinh nhốn nháo bên mép nước.

Một cánh tay chới với giữa dòng.

Không do dự.

Anh bật dậy, vừa chạy vừa cởi phăng áo, ném ví và điện thoại xuống cát, lao thẳng xuống sông.

Nước lạnh buốt!

Anh lặn xuống, quơ tay trong làn nước đục, nắm được cổ tay nạn nhân.

Kéo.

Dìu.

Đẩy vào bờ.

Một nữ sinh, bụng đầy nước, bất tỉnh.

⁃ Chú ơi! Còn bạn nữa!
Hổ Quân quay đầu. Xa hơn một chút… một bàn tay khác đang chìm dần. Anh hít sâu, lao ra lần nữa.

Lần này… khó hơn.

Dòng nước xiết.

Hơi thở rối loạn.

Tưởng như không kịp nữa thì… anh túm được mái tóc con gái, giật mạnh.

Nạn nhân cố ngoi lên, hoảng loạn, bấu chặt lấy chân anh kéo cả hai cùng chìm.

Nước tràn vào miệng, phổi đau như xé.

Ngay lúc ấy, một người khác bơi tới, kéo nạn nhân ra khỏi anh.

Hổ Quân thở dốc.

Nhưng… chân anh đột ngột tê cứng.

Chuột rút!

Rồi…

Một bàn tay lạnh buốt nắm lấy cổ chân anh.

Tưởng như… không phải bàn tay con người.

Dưới làn nước đục, một xoáy nước bắt đầu hình thành.

Xoáy… mạnh dần. Hổ Quân giật mình hét lên:

⁃ Vào bờ đi!
Anh dồn sức đẩy nạn nhân về phía người kia.

Người kia vươn tay, muốn kéo anh nhưng… không kịp.



Dòng xoáy nuốt chửng lấy anh.



Trong khoảnh khắc cuối cùng, khi ý thức tan rã, Hổ Quân nghe thấy một giọng nói thì thầm bên tai:

“Vận số của ngươi đã tận… ngoan ngoãn theo bọn ta…”



Đêm xuống.

Bờ sông náo loạn.

Một bó hương lớn được ai đó cắm cạnh mép nước, nơi ban chiều Hổ Quân quên mình phi thân xuống dòng nước lạnh cứu người.

Mùi hương, mùi của đau thương tang tóc thoảng trong gió, át đi mùi ngai ngái quen thuộc của phù sa.

Thi thể Hổ Quân được tìm thấy dưới lớp cát giữa lòng sông.

Tiếng khóc xé lòng của người thím.

Sự im lặng chết lặng của người chú.

Những đứa trẻ ôm nhau run rẩy.

Người sống… được cứu.

Người cứu… không còn.



Tin tức lan khắp nơi.

Một chàng trai vô danh.

Một cuộc đời tử tế.

Một cái chết… khiến bao người tiếc thương.

Vài ngày sau, Thành đoàn thành phố truy tặng bằng khen “Dũng cảm hy sinh cứu người đuối nước” cho chàng trai vắn số Lạc Hổ Quân.

Một vận mệnh cứ như thế khép lại? Hay đúng hơn… chỉ mới vừa bắt đầu.

***

Ở một nơi xa xăm nào đó, không có ánh mặt trời.

Hổ Quân tròn mắt nhìn người vận quan phục ngồi sau chiếc bàn gỗ tối màu. Dáng vẻ uy nghiêm, mắt sếch, mày rậm, ria vểnh ngược - chỉ nhìn đã thấy khó gần. Sau lưng ông ta là bức bình phong chạm trổ những hình thù kì quái, u ám đến rợn người.

Không gian tĩnh lặng, lạnh lẽo đến mức nghe rõ cả hơi thở.

Người kia nhìn Hổ Quân hồi lâu, như muốn hỏi điều gì, rồi lại thôi.

Cơn hoảng loạn ban đầu qua đi, Hổ Quân quay sang hai kẻ đầu trâu mặt ngựa vừa xốc nách đưa mình đến đây. Khác hẳn vẻ hung hãn ban nãy, lúc này chúng lảng tránh ánh mắt anh, như chột dạ.

“Vậy ra âm phủ trông thế này… Cũng chẳng đáng sợ. Chỉ là tối quá. Thời buổi nào rồi còn thắp nến…”

Một ý nghĩ khác len vào.

“Chết cũng xong rồi. Đổi mạng cho người khác… biết đâu kiếp sau đỡ bất công.”

Xa xa, vẳng lại tiếng khóc nỉ non như có như không. Hổ Quân không bận tâm.

Mấy ngày trước còn sợ chết đến run người, vậy mà giờ chết rồi lại thấy nhẹ bẫng - chỉ tiếc… chú thím sẽ buồn.

“Mà sao chẳng thấy Hắc Bạch Vô Thường?”

Anh đảo mắt nhìn quanh, rồi dừng lại ở hai vị quan sai đứng hầu hai bên. Một người vận quan phục đỏ, tay cầm sổ dày bìa đỏ.Người kia mặc đồ tím, cầm bút lông, đang lật giở hai cuốn sổ bìa đen với vẻ luống cuống.

Quan lớn bỗng lạnh giọng:

- Sao hả? Làm việc kiểu gì vậy?

Quan sai áo tím giật mình, lắp bắp:

- Bẩm… tiểu tử này cũng họ Lạc, nên…
Rầm!

Quan lớn đập bàn:

- Dương thọ nó còn ba năm! Hai cuốn sổ khác nhau, sao dám gạch nhầm? Tội này ai gánh?
Giọng ông ta càng lúc càng gắt:

- Đúng lúc ta sắp thăng quan, ngươi lại gây chuyện. Để người ngoài biết được, mặt mũi ta để đâu?

Quan sai áo tím cúi gằm:

- Hôm qua Tết Đoan Ngọ… hạ quan có uống vài chén… Sáng nay tra sổ Lạc tộc… nhất thời sơ suất…

Ngập ngừng một chút, hắn nói nhỏ:

- Kẻ phải quỳ ở đây… đáng ra là Lạc Quan.

Quan lớn cầm một cuốn sổ bìa đen, lật vài trang xem cho có, giọng điềm nhiên:

- Bắt nhầm thì sửa.

Ông ta khép sổ lại, giọng lạnh tanh:

- Miễn đừng để cấp trên biết.

Hổ Quân nghe rõ cuộc nói chuyện nhưng không phản ứng.

Ba năm…

Anh biết rõ… mình sẽ chết như thế nào. Hai năm trước, anh từng chứng kiến một người quen bị K hành hạ đến tàn tạ. Từ khỏe mạnh thành da bọc xương, nằm bất động, sống không bằng chết… Nghĩ đến đó, Hổ Quân chỉ thấy… chết sớm cũng không hẳn là điều tệ.

Quan lớn nhìn anh, ánh mắt có chút khác đi.

- Ngươi… dương thọ còn ba năm.

Ông ta chậm rãi:

- Bắt nhầm, lẽ ra phải trả về. Nhưng… ngươi đã được an táng rồi. Tiểu tử nhà ngươi lúc sống đã… tích nhiều công đức.

Hổ Quân bật cười, nụ cười có phần chua chát. Quan lớn hơi khựng lại, rồi giải thích:

- Nửa canh giờ ở đây… bằng nửa tuần trăng trên dương thế.

Ngừng một nhịp, ông ta nói tiếp:

- Ta có cách này…

Quan sai áo tím lập tức bước xuống, cười lấy lòng:

- Có một đứa trẻ tên Lạc Quan, mười hai tuổi, sắp bị sét đánh chết. Nếu ngươi đồng ý… chúng ta sẽ cho ngươi nhập vào thân xác nó.

Anh im lặng một lúc, rồi hỏi thẳng:

- Sống được bao lâu?

Quan lớn khựng lại. Hổ Quân nói tiếp:

- Công đức nhiều đến mấy… chết sớm thì cũng vô ích.

Cả gian phòng chợt lặng đi.

Quan lớn nheo mắt:

- Ngươi… còn dám mặc cả?

Hổ Quân cười nhạt:

- Làm người sợ nhất là chết! Chết rồi… còn gì để mất nữa.
Quan sai áo đỏ liếc nhìn quan lớn, nhận được cái gật đầu khẽ rồi mới lên tiếng:

- Ta sửa sổ… cho nó sống đến chín mươi hai tuổi.

Anh lập tức cười:

- Nếu không bệnh tật thì càng tốt.

Quan lớn gật đầu:

- Nhưng nhớ, chuyện hôm nay… không được hé nửa lời.

Hổ Quân chắp tay:

- Con hiểu.


Chỉ trong chớp mắt, anh đã bị đầu trâu mặt ngựa kéo đi.

Không gian biến đổi, từ tối sang sáng, hư thực lẫn lộn.

Khi dừng lại, trước mắt là núi non trùng điệp.

- Đây là đâu? — Hổ Quân hỏi.

- Linh Sơn dã lĩnh. Bốn trăm dặm về Đông Bắc là kinh thành.

Hổ Quân chết lặng.

- Thành phố đâu?

- Lạc Quan ở đây, thì ngươi đến đây.

Một ý nghĩ lạnh toát chạy dọc sống lưng, xuyên không…?

- Năm… năm nào?

- Vĩnh Lạc thứ tám.

Hổ Quân sững người. Dù học lịch sử không giỏi nhưng Vĩnh Lạc… anh chưa từng nghe qua.

- Triều nào?

- Tiền triều họ Trần. Nước Nam đang loạn.


Chưa kịp hỏi thêm, trời đã kéo mây đen. Một tia sét xé toạc bầu trời.

Đứa bé trên lưng trâu gục xuống, chết ngay tại chỗ. Đầu trâu bước tới câu hồn. Mặt ngựa quay sang Hổ Quân:

- Tám mươi năm sau, gặp lại.

Rồi hắn ấn một tấm phù vào cánh tay Hổ Quân.

- Món quà chuộc lỗi.

Chưa kịp phản ứng, Hổ Quân đã bị đẩy mạnh. Ý thức rơi vào bóng tối. Trước khi mất hẳn, anh nghe thấy một câu từ nơi xa xăm vọng lại:

- Sống… cho đáng một đời.


Và rồi - tiếng khóc nỉ non bắt đầu vang lên.



Xem file đính kèm #474105
 
Quay lại
Top Bottom