Đêm tân hôn của người ta, nến đỏ hỷ chữ sáng rực, rượu giao bôi nồng nàn, tiếng cười nói chúc tụng không ngớt. Còn phòng của Thẩm Dao chỉ thắp một ngọn đèn dầu lay lắt trước gió, ánh sáng vàng vọt kéo dài cái bóng cô độc của nàng trên bức tường lạnh lẽo. Bên ngoài, tiếng mưa vẫn rơi đều trên những tàu lá chuối, từng giọt, từng giọt như tiếng thở dài não nuột của thời gian, như tiếng khóc thầm cho một kiếp hồng nhan bạc phận. Thẩm Dao ngồi trước gương đồng, ngắm nhìn khuôn mặt tiều tụy, đôi mắt hằn sâu những vết mệt mỏi của chính mình. Nàng nhận ra, vì yêu một người, nàng đã đánh mất bản thân từ lúc nào không hay. Nàng đã từng là một cô gái hoạt bát, thích ca hát, thích tự do cưỡi ngựa trên thảo nguyên, vậy mà giờ đây lại biến thành một phụ nữ sầu muộn, giam mình trong bốn bức tường ngột ngạt này.
“Kẻ si tình trên đời này đều phạm phải một sai lầm giống nhau: Tự huyễn hoặc bản thân rằng mình là duy nhất trong lòng họ. Nhưng thực ra, trong ván cờ của bậc đế vương hay kẻ tham vọng, tình yêu chỉ là một quân cờ có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.” *
Cửa phòng khẽ động, tiếng bản lề khô khốc vang lên giữa đêm thanh vắng. Một bóng người quen thuộc đẩy cửa bước vào, mang theo hơi lạnh của màn đêm và mùi rượu nồng nặc. Là Tiêu Vũ. Chàng vẫn mặc bộ hỷ phục đỏ rực chói mắt, vạt áo còn vương vài giọt nước mưa. Ánh mắt chàng nhìn nàng đầy phức tạp, trong đó có sự áy náy tột cùng, có sự đau xót và cả sự bất lực của một kẻ bị giam cầm trong chính tham vọng của mình. Chàng nhìn thấy căn phòng trống trơn, không một chút sắc đỏ của hỷ sự, lòng chàng bỗng thắt lại.
Dao Nhi, Tiêu Vũ khàn giọng gọi, thanh âm run rẩy giấu đi sự nghẹn ngào. Chàng định tiến lên phía trước để nắm lấy đôi bàn tay mà chàng từng thề sẽ bảo vệ suốt đời.
Thẩm Dao không khóc, cũng không oán trách, nàng chỉ khẽ lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm của chàng. Khoảng cách nhỏ nhoi chỉ vài tấc ấy, vào lúc này lại như ngăn cách bởi một con sông ngân hà xa xôi vạn dặm, mãi mãi không thể khỏa lấp. Nàng nhìn chàng, ánh mắt tĩnh lặng như nước mùa thu, không còn oán hận, không còn cuồng nhiệt, không còn những mong cầu hay hy vọng nhỏ nhoi nào nữa.
"Vương gia đi nhầm phòng rồi. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của ngài, đừng để tân vương phi phải một mình chờ đợi ở chính phòng." Thanh âm của nàng đều đều, không một chút gợn sóng.
"Dao Nhi, ta có nỗi khổ riêng, nàng phải tin ta. Ngôi vị Trắc phi kia chỉ là tạm thời, đợi khi ta nắm chắc đại quyền trong tay, ta nhất định sẽ..." Tiêu Vũ vội vàng giải thích, bước chân dồn dập muốn kéo nàng vào lòng.
Thẩm Dao nhẹ nhàng ngắt lời chàng bằng một nụ cười nhạt. Nàng chậm rãi cầm lên chiếc kéo bạc sắc nhọn đặt trên bàn trang điểm, đưa lên mái tóc đen mượt dài ngang lưng của mình. Một tiếng xoạch vang lên lạnh lùng và dứt khoát giữa không gian yên ắng, một lọn tóc dài đen nhánh rơi rụng trên nền đất lạnh, tựa như một sợi tơ tình đã đứt đoạn, không cách nào nối lại.
Tiêu Vũ sững sờ, mặt cắt không còn một giọt máu, bước chân chàng khựng lại giữa chừng, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng: "Nàng... nàng làm gì vậy? Dao Nhi, nàng điên rồi sao?"
Thẩm Dao cúi đầu nhìn lọn tóc đứt đoạn dưới chân, khẽ mỉm cười nhẹ nhõm, một nụ cười thực sự thanh thản sau chuỗi ngày dài u tối:
“Người xưa nói, cắt tóc đoạn tình, từ nay về sau, nước sông không phạm nước giếng. Tiêu Vũ, ta dùng ba năm thanh xuân, dùng cả mạng sống của mình để nhìn thấu một người, cái giá này tuy đắt, nhưng xứng đáng. Từ nay về sau, chàng có vinh hoa phú quý, có giang sơn vạn dặm của chàng, ta có sự tự do cô độc của ta. Chúng ta sống chết không gặp lại.”
Hóa ra, buông bỏ một người không phải là hận thù ngút trời, cũng không phải là khóc lóc thảm thiết, mà là khi đối mặt với họ, lòng nàng đã trở thành một mặt hồ phẳng lặng, không một gợn sóng. Nàng không còn hận chàng, bởi vì hận nghĩa là vẫn còn tâm tư, vẫn còn đặt người đó ở trong lòng. Giờ đây, chàng đối với nàng chỉ như một người qua đường, một người quen cũ đã từng đi chung một đoạn đường thanh xuân mà thôi.
Thẩm Dao xoay người, bước qua lọn tóc trên sàn, bước qua cả nam nhân đang đứng chết lặng như một pho tượng. Nàng đẩy cửa bước ra khỏi căn phòng, hòa mình vào màn đêm lạnh giá và cơn mưa xuân rả rích của thành Trường An. Nàng không mang theo bất cứ thứ gì, ngoài một tâm hồn đã nguội lạnh. Nàng không biết phía trước con đường mình đi sẽ dẫn về đâu, nhưng nàng biết chắc một điều, đi ra khỏi cuộc đời chàng chính là sự giải thoát lớn nhất, là sự cứu rỗi cuối cùng cho chính bản thân mình. Mưa xuân vẫn rơi, nhẹ nhàng rửa trôi đi những bụi bặm, những vết thương sâu hoắm của quá khứ, trả lại cho nàng một tâm hồn tuy đã chắp vá đầy rẫy tổn thương, nhưng từ nay đã hoàn toàn tự do, tự tại giữa hồng trần cuồn cuộn.