Hắn là ai? Sao hắn luôn chọn đứng trong bóng tối? Sao hắn luôn là người nhìn theo, người chờ đợi, người âm thầm bảo vệ.. Nhưng lại chưa từng cho phép bản thân bước ra ánh sáng? Hắn đứng đó. Không cần được cảm kích. Không cần được ghi nhớ. Thậm chí.. Không cần được yêu. Chỉ cần người ấy bình an. Chỉ cần người ấy có thể tiếp tục bước về phía trước. Còn hắn.. Có biến mất ở phía sau cũng chẳng sao.
Hắn là ai? Sao hắn không một lần thẳng thắn? Sao hắn phải giấu tất cả trong im lặng? Sao hắn phải giả vờ không quan tâm khi ánh mắt hắn lại là thứ duy nhất phản bội hắn? Sao hắn phải dùng những lời lạnh lùng để đẩy người ấy ra xa, trong khi chính hắn mới là kẻ muốn được đến gần nhất?
Hắn sợ điều gì? Sợ bị từ chối? Hay sợ rằng sau khi nói ra tất cả.. Hắn sẽ nhận ra sự thật tàn nhẫn nhất? Rằng dù hắn có cố gắng bao nhiêu. Chờ đợi bao lâu. Hy sinh bao nhiêu. Hắn vẫn chỉ là một người không có tên trong câu chuyện của người ấy.
Hắn nghĩ gì? Mà vẫn luôn là người chủ động. Luôn là người bước về phía trước. Luôn là người cố gắng níu giữ một khoảng cách vốn chưa từng thuộc về mình.
Hắn là ai? Sao hắn không một lần thẳng thắn? Sao hắn phải giấu tất cả trong im lặng? Sao hắn phải giả vờ không quan tâm khi ánh mắt hắn lại là thứ duy nhất phản bội hắn? Sao hắn phải dùng những lời lạnh lùng để đẩy người ấy ra xa, trong khi chính hắn mới là kẻ muốn được đến gần nhất?
Hắn sợ điều gì? Sợ bị từ chối? Hay sợ rằng sau khi nói ra tất cả.. Hắn sẽ nhận ra sự thật tàn nhẫn nhất? Rằng dù hắn có cố gắng bao nhiêu. Chờ đợi bao lâu. Hy sinh bao nhiêu. Hắn vẫn chỉ là một người không có tên trong câu chuyện của người ấy.
Hắn nghĩ gì? Mà vẫn luôn là người chủ động. Luôn là người bước về phía trước. Luôn là người cố gắng níu giữ một khoảng cách vốn chưa từng thuộc về mình.