Kajen
Tương tác
54

Tường nhà Bài viết Giới thiệu

  • Hắn là ai? Sao hắn luôn chọn đứng trong bóng tối? Sao hắn luôn là người nhìn theo, người chờ đợi, người âm thầm bảo vệ.. Nhưng lại chưa từng cho phép bản thân bước ra ánh sáng? Hắn đứng đó. Không cần được cảm kích. Không cần được ghi nhớ. Thậm chí.. Không cần được yêu. Chỉ cần người ấy bình an. Chỉ cần người ấy có thể tiếp tục bước về phía trước. Còn hắn.. Có biến mất ở phía sau cũng chẳng sao.

    Hắn là ai? Sao hắn không một lần thẳng thắn? Sao hắn phải giấu tất cả trong im lặng? Sao hắn phải giả vờ không quan tâm khi ánh mắt hắn lại là thứ duy nhất phản bội hắn? Sao hắn phải dùng những lời lạnh lùng để đẩy người ấy ra xa, trong khi chính hắn mới là kẻ muốn được đến gần nhất?

    Hắn sợ điều gì? Sợ bị từ chối? Hay sợ rằng sau khi nói ra tất cả.. Hắn sẽ nhận ra sự thật tàn nhẫn nhất? Rằng dù hắn có cố gắng bao nhiêu. Chờ đợi bao lâu. Hy sinh bao nhiêu. Hắn vẫn chỉ là một người không có tên trong câu chuyện của người ấy.

    Hắn nghĩ gì? Mà vẫn luôn là người chủ động. Luôn là người bước về phía trước. Luôn là người cố gắng níu giữ một khoảng cách vốn chưa từng thuộc về mình.
    Lời thì thầm của đất
    Sương giăng qua dốc lặng êm
    Nghe trong khe núi tiếng đêm gọi về.
    Mây trôi phủ kín sơn khê,
    Mà lòng đất có lời thề ngàn năm.
    Người qua mấy độ âm thầm,
    Bao điều chưa biết gửi nằm trong cây.
    Rừng sâu giữ bóng tháng ngày,
    Dẫu trời không đổi, đất này vẫn đau.
    Có người đi giữa bạc màu,
    Mà nghe đất gọi tên người thuở xưa.
    Lá rơi theo gió cuối mùa,
    Như ai muốn nói đôi vừa chưa thôi.
    Rễ cây bám lấy chân đồi,
    Giữ từng hơi ấm thương rồi thời gian.
    Núi im chẳng kể gian nan,
    Chỉ nghe mạch đá từng ngàn năm trôi.
    Con sông ôm lấy chân trời,
    Mang theo nỗi nhớ thương người viễn phương.
    Đất còn giữ dấu vô thường,
    Của bao ngày cũ rồi vương bụi đời.
    Mai sau dẫu có xa rời,
    Xin nghe đất gọi, cũng lời quê hương.
    Như cây trả lá bên đường,
    Có điều phải học cách bỏ mà đi.

    Đính kèm

    • 1786115107787.png
      1786115107787.png
      187,1 KB · Lượt xem: 0
    Phạm Hoàng Thiên
    Phạm Hoàng Thiên
    Sương giăng qua dốc lặng êm
    Nghe trong khe núi tiếng đêm gọi về.
    đoạn này gieo vần ổn nhưng có từ có vẻ không giống từ thông thường. Thơ theo dạng giấu tên, ẩn mật mã đúng không?
    ANH VẪN NGỒI, NGỒI NGHE EM KHÓC.
    Mỗi đêm thắc mắc hoài, nợ nần gì nhau mà cứ thế này
    Khi em gặp nắng ngang đời thì ngay lúc đó anh hóa tán cây
    Chịu làm bóng mát che chở không một lời than thở
    Thuyền tình lênh đênh nhất quyết không thay dòng sông rời xa bến bờ
    Hạ rồi Thu, Đông, em có nhớ đêm mùa Xuân không?
    Anh vẫn ngồi, ngồi nghe em khóc
    Ngày mà em khóc, lòng anh tựa như bão giông
    Tình yêu anh giống, dã tràng se cát biển Đông
    Mắt đượm buồn, chuyện tình yêu anh ôi bất thường
    Có người nào chịu ngồi nghe em khóc chưa?
    Nắng soi màu mắt anh hoài còn thương
    Nắng tô cười nét môi lòng còn vương
    Vắng em trời đất quay cuồng
    Ngay giữa đêm buồn
    Anh mơ về em
    Đắng cay mình trót yêu ừ mình ngu
    Đớn đau mình ngóng trong tận vài thu
    Hết đông, hạ rót mưa đầu
    Mùa xuân mang

    Em xa rời tôi
    Cơn mưa nào rồi cũng sẽ tạnh. Giông bão nào rồi cũng phải nhường chỗ cho bình minh. Chỉ cần hai con người đủ dũng cảm để không buông tay nhau trong bóng tối, thì phía sau mỗi mùa mưa, bầu trời rồi sẽ luôn ngập tràn ánh sáng.
    Hòa bình không tự nhiên mà có.Hòa bình được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng nước mắt, bằng sự hy sinh của biết bao con người.Vì thế, điều đẹp nhất mà những người đang sống có thể làm…là giữ gìn nó.

    (trích KHI NHỮNG CÁI TÊN TRỞ VỀ)
    Giữa ngàn điều, anh vẫn chọn yêu như thuở đầu.
    Chạm vào ký ức, lại thấy em trong mắt sâu.
    Dẫu thời gian trôi, thương còn mãi chẳng nhạt màu.
    Có những hẹn thề không cần nói vẫn bền lâu.
    Nếu mai cách xa, xin giữ cùng một nhịp cầu.
    Để tim chẳng rời, qua hết những mùa thương đau.
    Có một ngày gió đi ngang thành phố mang theo một người bước vào cuộc đời tôi.
    Chúng tôi từng nghĩ tuổi trẻ sẽ còn rất dài cho đến khi một lời hẹn hóa thành khoảng cách.
    Có những đêm chỉ cần ngẩng đầu nhìn trời mới biết ký ức vẫn ở nguyên nơi cũ.
    Và rồi chúng ta gặp lại nhau dưới cùng một bầu trời.
  • Đang tải…
  • Đang tải…
Quay lại
Top Bottom