Xuân tàn

kocooday

Thành viên mới
Tham gia
25/5/2021
Bài viết
6
Chap 3 :
Cuộc đời cứ thế mà tiếp diễn, nhỏ nhưng không phải nhỏ mãi, nhỏ rồi sẽ lớn sẽ trưởng thành sẽ biết yêu sẽ hạnh phục sẽ thừ hận sẽ già và sẽ chết. Không có gì là mãi mãi chẳng qua là chưa đến giới hạn của nó. Chẳng ai chống lại thời gian và tuổi tác cả dù một chút cũng không có, Mun cũng vậy. Cô bây giờ đã trở thành một thiếu nữ nhưng đó chỉ là trông ánh mắt của gia đình cô và họ hàng quen biết. Ai cũng biết cô là một cô gái, ai cũng biết giới tính thật của cô nhưng vẫn coi cô là con trai bởi vì...do chiếc mặt nạ đó. Chiếc mặt nạ được lấy mẫu từ anh trai cô nên họ thường coi cô là quái vật và luôn khinh thường cô. Khi đến lớp cô luôn bị mấy bạn cùng lớp bắt nạt, họ không làm gì cô cả nhưng lại xa lánh cô. Suốt nhưng năm đi học cô không có lấy một người bạn. Khi lên cấp 3, họ bắt đầu bàn tán, tuyên truyền những tin tức xấu về cô, ngay cả giáo viên trong trường cũng nhắm mắt làm ngơ. 17, 18 năm cô nghe những lời nói đó nên cô không chú ý lắm, bời vì đơn giản là có chút quen.
Mun đang học ở trường đại học nghệ thuật Y. Lực học của cô cũng tạm, vì chỉ mới năm 2 nên cô không chú trọng vào việc học. "Ve kêu rồi, điếc tai quá, về nhà nhanh thôi" cô vừa về nhà vừa nghĩ. Chân cô bước trên con đường phẳng, đi dưới ánh nắng chóng chang của mùa hè. Khi Mun vừa về đến nhà, bố và mẹ chạy xuống tầng:
- Y Dương, an.. anh con bị gãy tay rồi. Nó ăn vạ nãy giờ.
- Thằng đấy gãy tay trong lúc đang đi xem mắt nữa. Thật mất mặt mà.
- Anh gãy tay rồi ạ! Xem mắt rồi ạ! Sao lại gọi con.
- Thì con biết y học mà. Con lên xem thế nào.
- Vâng ạ.
Mun vốn là tên của Y Dương nhưng vì Mun hơi đối lập với cô (vì cô một con người màu trắng mà từ mun thì người ta thường nhắc đến gỗ mun, một lại gỗ màu đen) nên tên thật của cô là Y Dương( cái tên lúc đầu mà bố định đặt cho cô). Y Dương vốn định thi vào trường đại học Y học B ở thành phố bên cạnh nhưng tới lúc quyết định cô lại chọn trường đại học nghệ thuật Y. Dù nói gì đi nữa y học của cô cũng trên cả đẳng cấp, chỉ có gia đình cô mới biết cô có tài lẻ này. Nhưng cô không thích phơi bày tài nghệ của mình cho mọi người xem mà chỉ nghe nhàng ôm ấp giấc mộng khóc.
Y Dương cởi mặt nạ ra đi vào phòng của anh trai, Quân. Thấy Y Dương vào, anh không lăn ra ăn vạ nữa mà ưỡn ngực chứng tỏ anh không bị sao. Y Dương thấy thế cô liền tới bên cạnh anh, vừa gõ vào tay đau vừa hằn giọng nói từng từ một với Quân:
- ANH LÀ ĐỒ TRẺ CON À.
- Đau.. á.. gõ nhẹ gõ nhẹ thôi...- Quân đáp lại bằng giọng yếu ớt- á... đau lắm đấy.
- Không ăn vạ nữa à?
- Không thích.
- À là như thế này đúng không: Anh đi xem mắt xong đi cầu thang thì trượt chân ngã trẹo cả tay. hahaha anh ngã kiểu gì mà trẹo cả tay vậy bán phục bái phục luôn, hahahaha. Vậy sau này còn đi xe-Y Dương đang nói thì cô khựng lại, mặt hơi đỏ xong đi về phòng, trước khi đi cô nới một câu rất nhỏ nhưng cũng đủ để Quân nghe thấy 'Em xuống bảo bố đưa anh đi viện'.
Khi Y Dương về phòng, Quân có chút buồn, anh chỉ muốn ngắm mãi chiếc gương mặt nhỏ đó cười. Y Dường vừa về đến phòng, cô liền nhày lên giường ôm một cái gối, mặt cô đỏ ửng rồi. Nếu nư vừa nãy cô không dừng lại thì sao:' vậy sau này còn đi xem mắt không?'. May mà lúc đó cô không nói không thì...Nếu nói ra thi anh ấy sẽ nói gì nhỉ?. 'Sau này anh không xem mắt nữa anh chỉ thích em thôi', cô đang ảo tưởng trong mộng, cô đang rất vui. 'Không tôi không thể yêu em được đâu, tôi chỉ coi em là em gài thôi, em đừng nghĩ nhiều quá,...', ý nghĩ đó đã làm nụ cười trên môi cô rụi tàn. Làm sao mà người anh có thể yêu người em gái của mình chứ, mình thật ngốc đến bầy giờ còn nghĩ như thế, người ta sắp đi cưới người khác rồi mà còn ngồi đấy mà cười,... Cô rất thích à không rất yêu anh trai của cô, không phải tình yêu anh em bình thường mà là tình yêu của hai người. Ngay cả chính bản thân cô còn không biết mình yêu anh từ bao giờ nữa, có lẽ cái thứ hạt giống tình yêu đã nảy mầm trong tim cô rất lâu rồi. Một khi yêu sâu đậm là không thể quay đầu lại được.
Y Dương bắt đầu xuống tầng, bố mẹ chen vào hỏi cô làm cho cô sực tỉnh:
- Quân có sao không con?
- Dạ không nghiêm trọng đâu bố, bố cứ cho anh lên viện đi ạ.
- Không sao thì tốt rồi. con bảo anh xuống đi bố đi lấy xe.
- Vâng.
Y Dương đi lên tầng, cô đứng trước của phòng của anh, cô thật sự không dám vào. Mấy giây sau cô lấy dũng khí ' cộc cộc' rồi đứng ở ngoài chờ. Mất giây sau có tiếng đáp lại:
- Vào đi.
'cạch'
- Bố anh bảo anh đi viện.
Quân đáp lại một tiếng 'ừm' rồi đi ra ngoài, nhìn thấy gương mặt mệt mỏi của anh thì không có gì nhưng trong đầu anh lại đang nghĩ gì đó âm mưu. Anh bước mấy bước thì loạng choạng, cố ý ngã lên người Y Dương. Cô không ngờ anh lại mệt đến vậy định gọi bố lên thì anh lại bịp miệng cô lại:
- Anh không yếu tới mức đó đâu.
Quân đứng lên nhưng cố ý ngã lên người Y Dương một lần nữa. Cơ thể to lớn của anh đè lên cơ thể nhỏ bé của cô. Y Dương thật re cũng không có ngỏ cô cao 1m75 lận nhưng Quân còn cách cô một cái đầu, anh cao 1m95. Thật sự mà nói khó có thể thoái cô cố gắng mãi để dìu lên giường rồi chạy đi lấy cốc nước để cho anh dưỡng sức. Quân thấy cô chạy đi chạy lại và cái tướng dìu anh trên giường nữa, thật đáng yêu mà. Quân đang nghĩ thì một câu nói cắt đứt không gian nghĩ ngợi của anh:
- Con có đi được không? mệt thế cơ à.
- Dạ không, con có bị sao đâu.
Quân đứng lên đi xuống tầng trước sự khó tin của Y Dương. Một lúc sau cô nghĩ lại là anh trai cô chơi xỏ cô, cô vừa tức nhưng cơn tức dịu đi rất nhanh. Nếu được chạm vào anh thoải mái như vậy, em mãn nguyện rồi.
Bố mẹ và Quân vừa đi, Y Dương ngồi dựa lưng lên ghế sofa, cô ngửi mùi của Quân còn đọng lại một ý trên người cô. Y Dương đột nhiên thấy buồn ngủ, lặng người rồi dần dần chìm vào giấc ngủ. Trong giấc mơ cô nghe thất có người gọi cô nhưng không biết là ai cả, cô nhìn xung quanh nhưng chả thấy gì cả bởi vì xung quanh đều màu đen. Đột nhiên có cuộc cãi vã xảy ra, cô chỉ nghe thấy tiếng nhưng trong đó cô nhận ra có người có giọng giống cô:
- Quân là ai ? Nàng nói đi? là ai hả? sao nàng nói nàng yêu ta?
- Không phải như vậy đâu. Đó là-
- Ha, ta quá tin tưởng vào tình yêu mà.
- Không phải-
- Nàng cút đi, đừng để ta thấy mặt nàng.
- .....
Y Dương lặng người giọng vừa nãy không phải giọng của cô sao nhưng cô đâu có nói đâu. Người vừa đối lại là ai vậy? Là cô nhưng sao lời nói nghe kì quá vậy chứ. Cái giọng nam nữa chứ, là ai nhỉ? Giọng trầm, Hơi ồm nhưng hay ở đằng khác. Nghe mà muốn nghe mãi. Ơ ... không không được, Mình yêu anh Quân, không được ve vãn với mấy thằng khác.
- Y Dương Y Dương ..Y Dương.
Y Dương giật mình bật dậy, mẹ nhìn cô, mẹ đã gọi cô 15 phút rồi mà cô không dậy. thấy mẹ mà không thấy bố, cô tò mò hỏi:
- Bố đâu mẹ?
- À, Bố con trên bệnh viện với anh, mẹ đi Taxi về nhà.
- À.
- mẹ có chuyện muốn nói với con.
- Chuyện gì ạ?
-.........
..........................................................................................................................................***....................................................................................................................................................................................................................................................***.....................................................................................................................***...........................................................................................................
Y Dương vò đầu, tại sao mình lại là người bạch tạng chứ, tại sao lại nghi là cô chứ. Mà... Trên đời có một nghìn người bạch tạng mà. Y Dương cố gắng bình tĩnh, khi nào mình sinh nhật nhỉ, 4 tháng nữa cơ. mà đã qua ngày đó rồi mà. Hahaha, chắc mình không sao đâu.
 
Top