Vương gia tàn bạo tuyệt ái phi

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi heokool, 9/7/2013. — 28.693 Lượt xem

  1. heokool

    heokool Cà rốt, trứng hay hạt cà phê? Thành viên thân thiết

    Vương gia tàn bạo tuyệt ái phi

    [​IMG]




    NGƯỢC ÁI – Ngạn Thiến


    Tên gốc: Tàn bạo vương gia tuyệt ái phi


    Chính văn 001 – Vận mệnh của nô dịch


    Chen chân trong đám người, Hàn Ngữ Phong bế đệ đệ Hàn Cảnh Phong chỉ mới năm tuổi, chờ đợi vận mệnh sắp đến của mình.
    Trong một đêm hết thảy mọi thứ đã đổi thay, bản thân từ một thiên kim tiểu thư biến thành nô dịch, nhà tan cửa nát, cha mẹ đã chết, thậm chí Hàn Ngữ Phong cũng không hiểu được đã xảy ra chuyện gì?
    Chỉ biết vì một đạo thánh chỉ, mà khiến cho nhà tan cửa nát, người trong nhà nàng phải chạy trốn, nói nào là phụ thân giúp đỡ Trữ Vương mưu phản, hiện tại sự việc đã bị bại lộ, Hoàng Thượng không tịch thu tài sản, giết kẻ phạm tội đã là nhân từ lắm rồi.
    Nữ tử của tội thần thì chỉ có một kết cục, đó chính là bị biếm làm nô dịch, hiện tại bản thân đương cùng đệ đệ chờ đợi số phận của nô dịch.
    Nhớ đến nương trước khi chết đã kéo tay mình lại căn dặn: “ Ngữ nhi, nhớ kỹ, bất cứ lúc nào cũng đều phải hảo chăm sóc cho Cảnh nhi, nương đi rồi, Cảnh nhi giao lại cho ngươi.”
    Không khỏi ôm chặt lấy đệ đệ, hiện tại chỉ còn lại bản thân cùng đệ đệ sống nương tựa lẫn nhau, nhất định phải nhớ kỹ lời căn dặn của nương, chăm sóc Cảnh nhi, Hàn Ngữ Phong biết đây chính là lý do mà mình còn sống.
    “ Tránh ra, tránh ra.” Bọn lính lùa dân chúng náo nhiệt đến xem ra, nhường đường cho quan lại quý nhân đến chọn nô dịch vừa mắt.
    “ Tỷ, ta sợ, vì cái gì chúng ta không trở về nhà?” Cảnh nhi giương khuôn mặt nhỏ nhắn, nhỏ giọng hỏi.
    “ Cảnh nhi, không phải sợ, tỷ tỷ ở đây, ngoan, đừng nói nữa.” Ôn nhu an ủi Cảnh nhi, lòng Hàn Ngữ Phong chua xót, cố nén nước mắt, nhà, Cảnh nhi, chúng ta đã chẳng còn nhà nữa rồi.
    Cúi đầu, cảm giác được đám người bên mình bị chọn đi rồi, tâm Hàn Ngữ Phong cực kỳ hồi hộp căng thẳng, tay bế đệ đệ có chút run rẩy.
    Một đôi quan ủng màu đen ngừng lại trước mặt mình.
    “ Ta muốn nàng.” Quản sự bên cạnh gọi tên nàng.
    Hàn Ngữ Phong kéo đệ đệ bước ra, vẫn như cũ không ngẩng đầu lên.
    “ Hàn Cảnh Phong đứng lại, không có gọi ngươi.” Quản sự một phen kéo Cảnh nhi lại.
    “ Tỷ tỷ.”
    “ Cảnh nhi.” Hàn Ngữ Phong ôm cổ đệ đệ, quỳ gối trước mặt chủ nhân của đôi quan ủng.
    “ Van cầu đại nhân, đại từ đại bi, cũng muốn cả Cảnh nhi đi.” Nói xong, không ngừng dập đầu, Hàn Ngữ Phong biết, bản thân chỉ có thể cầu y.
    Tiểu Cảnh nhi không hiểu tỷ tỷ vì cái gì lại làm như vậy, nhưng tỷ tỷ làm, cậu cũng quỳ xuống, cùng tỷ tỷ ra sức dập đầu.
    Tư Mã Tuấn Lỗi nhìn thấy hai tỷ đệ ra sức dập đầu, trong lòng cười lạnh, Hàn Mộ Xuân, nếu ngươi nhìn thấy bộ dạng hiện tại của nữ nhi mình, có hối hận những chuyện mình đã gây nên lúc trước hay không, nhanh thôi, ta sẽ đòi lại gấp bội những thứ trên người nữ nhi của ngươi.
    Hàn Cảnh Phong, ta sẽ không đê tiện đến nỗi đối phó với một tiểu hài tử miệng còn hôi sữa, nhưng nó cũng dùng để đối phó ngươi, hiện tại Hàn Ngữ Phong là công cụ tốt nhất.
    “ Đứng dậy, đi thôi.” Thanh âm lạnh lùng truyền đến, tuy vẫn không mang theo một tia ấm áp, nhưng lại cho tỷ đệ Hàn gia một tia hy vọng, bọn họ không phải chia lìa nhau.
    “ Đa tạ đại nhân, đạ tạ đại nhân.” Hàn Ngữ Phong kéo đệ đệ vội vàng đứng dậy, lơ đãng ngẩng đầu, nhìn Tư Mã Tuấn Lỗi.
    Không khỏi hít một ngụm lãnh khí, nam nhân này có phải lớn lên đã rất tuấn mỹ tuyệt luân không.
    Khuôn mặt cương nghị, góc cạnh rõ ràng, đôi môi đỏ mọng độ dày vừa phải, hàng lông mày đen rậm thô cao, đôi ngươi đen láy như mực, thân cao tám thước, biểu tình lạnh như băng, khiến cho người khác không dám gần gũi.
    Nam nhân này rất hoàn mỹ, y là ai vậy?
    “ Vương gia, thỉnh hồi phủ.” Một thị vệ bước đến, kính cẩn lễ phép nói.

    Vương gia, y là Vương gia, là Vương gia nào, Hàn Ngữ Phong cùng đệ đệ đi theo sau cỗ kiệu của của Tư Mã Tuấn Lỗi, theo y trở về Vương phủ.
     




  2. heokool

    heokool Cà rốt, trứng hay hạt cà phê? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/9/2011
    Bài viết:
    14.987
    Lượt thích:
    14.378
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    Trường:
    Nghịch ngợm
    Chính văn 002 – Ai bảo ngươi họ Hàn


    Đứng ở ngoài phủ đệ kim bích huy hoàng, trong lòng Hàn Ngữ Phong phát ra một tiếng tán thưởng, thấy giữa cửa, phía trên viết ‘Minh Vương phủ’.
    Minh Vương phủ, chính là đệ đệ của đương kim Hoàng Thượng vừa mới đăng cơ, Tư Mã Tuấn Lỗi kia, nghe nói y lãnh khốc tuyệt tình, hôm nay vừa thấy, quả nhiên đúng như lời đồn, y muốn bản thân mình đến đây, không biết là phúc hay là họa.
    Hàn Ngữ Phong sít chặt tay đệ đệ kéo vào Minh Vương phủ.
    Đứng ở trong đại sảnh, chờ đợi Vương gia phân phó, ngược lại trong lòng bình tĩnh, là phúc hay họa bản thân đều không tránh khỏi, chi bằng thản nhiên đối mặt.
    Tư Mã Tuấn Lỗi ngồi ở đằng kia, lạnh lùng nhìn Hàn Ngữ Phong đứng đó, khóe miệng nổi lên một nụ cười tà ác.
    “ Vương gia, đây là hạ nhân mới vào phủ sao?” Quản gia kỳ quái hỏi, trong lòng nghĩ như thế nào còn mang theo một đứa nhỏ, y định làm gì?
    “ Quản gia, từ hôm nay trở đi, nàng sẽ đặc biệt hầu hạ ta, tiểu nhi kia, ngươi tự lo liệu.” Lạnh lùng dặn dò xong, xoay người bước vào trong.
    “ Ngươi đi theo ta, đến chỗ thay quần áo của nha hoàn, ngươi tên gì?” Quản gia hỏi Hàn Ngữ Phong.
    “ Hàn Ngữ Phong, đệ đệ Hàn Cảnh Phong.” Hàn Ngữ Phong lễ phép đáp lại.
    “ Cái gì? Hàn, ngươi họ Hàn, đi nhanh đi, Vương gia chờ ngươi hầu hạ kìa.” Quản gia nhất thời hiểu được, trong mắt cũng có một tia chán ghét.
    Hàn Ngữ Phong không rõ là bản thân họ Hàn thì có cái gì không đúng, quản gia hội đột nhiên thay đổi sắc mặt.
    “ Thay hảo y phục, ngươi đi hầu hạ Vương gia, rồi quay về phòng bếp làm việc.” Quản gia không kiên nhẫn phân phó.
    “ Biết rồi, quản gia.” Hàn Ngữ Phong rất lễ phép, dù sao vẫn giữ được thái độ đúng mực trước kia.
    “ Cảnh nhi, ngoan, không phải sợ, ngoan ngoãn nghe lời người trong gia, tỷ tỷ sẽ rất nhanh quay lại.” Hàn Ngữ Phong cố nén sự đau lòng, nhẹ giọng an ủi đệ đệ.
    Cảnh nhi, chúng ta đã không phải như trước nữa, thân phận nô dịch không thể tự quyết, phải làm nô dịch mặc người sai khiến.
    Mặc dù vạn phần lo lắng cho đệ đệ, Hàn Ngữ Phong vẫn hướng thư phòng của Vương gia.
    “ Hàn Ngữ Phong bái kiến Vương gia.” Đến thỉnh an như quy củ.
    “ Lớn mật, ngươi không biết phải tự xưng nô tỳ sao?” Gầm lên giận dữ, Hàn Ngữ Phong sợ hãi.
    “ Nô tỳ tham kiến Vương gia.”
    “ Ngươi thật ra rất thông minh, thực biết điều.” Tư Mã Tuấn Lỗi bước đến, đưa tay nâng cằm Hàn Ngữ Phong.
    Lúc này mới tỉ mỉ nhìn cho rõ ràng, khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ, hàng mi cong cong như liễu, một đôi mắt hạnh nhân, mũi cao thẳng xinh xắn, đôi môi nhỏ nhắn đỏ mọng tựa anh đào, một chữ, mĩ, đây tuyệt đối là một mỹ nhân.
    Chỉ tiếc nàng là nữ nhi của Hàn Mộ Xuân.
    “ Nô tỳ đến hầu hạ Vương gia.” Không biết y vì cái gì cứ nhìn chằm chằm mình, Hàn Ngữ Phong lại lên tiếng nhắc nhở.
    “ Xem ra ngươi rất vội, biết hầu hạ ta như thế nào không?” Ngón tay Tư Ma Tuấn Lỗi lướt qua cái gáy trắng nõn của nàng.
    “ Nô tỳ đi châm trà cho Vương gia.” Tâm Hàn Ngữ Phong cả kinh, cuống quít đứng dậy, muốn chạy trốn khỏi y.
    Trốn, ngươi định trốn? Tư Mã Tuấn Lỗi cười lạnh, bắt lấy nàng, nhẹ nhàng đặt trên giường trong thư phòng.
    “ Vương gia, nô tỳ bất tài bất lực, thỉnh Vương gia thả nô tỳ.” Hàn Ngữ Phong có chút bối rối xin tha.
    “ Ta cũng muốn thả ngươi, chỉ là ai bảo ngươi họ Hàn, ngươi về sau chính là một nô tỳ làm ‘ấm giường’ của ta, chỉ cần ta muốn, ngươi phải tùy thời tùy chỗ thỏa mãn ta.” Trong mắt Tư Mã Tuấn Lỗi hiện lên một tên một tia tàn nhẫn ác độc.
    Hàn Ngữ Phong lại sợ ngây người, trong đầu chợt hiện lên câu ‘ai bảo ngươi họ Hàn’ của y, y cùng Hàn gia có thù hằn gì sao? Đơn giản, nguyên nhân vẫn là phụ thân.
     
  3. heokool

    heokool Cà rốt, trứng hay hạt cà phê? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/9/2011
    Bài viết:
    14.987
    Lượt thích:
    14.378
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    Trường:
    Nghịch ngợm
    Chính văn 003 – Điên cuồng làm nhục


    “ A, đau quá.” Một cơn đau tê tâm liệt phế truyền khắp toàn thân, làm cho nàng không khỏi bật tiếng thét, lúc này mới phát hiện Tư Mã Tuấn Lỗi muốn tiến nhập thân thể của y.
    Hạ thân đau đớn như bị ai xé rách, thuận theo y co rúm lại, càng thêm đau đớn, tay nàng không ngừng bấu chặt vào lưng y, móng tay dính chặt vào da thịt nơi lưng của y.
    Hàn Ngữ Phong không có cầu xin tha, nàng biết y đối với nàng có một loại hận ý không rõ.
    “ A……” Cảm giác đau đớn của Hàn Ngữ Phong ngày càng tăng, tâm của nam nhân trên người căn bản không có một chút thương hương tiếc ngọc, chính là dốc sức trút hết hận ý trong lòng của y, tàn nhẫn như vậy, nặng như vậy, từng chút từng chút va chạm cơ hồ như xuyên thấu nàng.
    Thẳng đến sau khi Tư Mã Tuấn Lỗi cấp tốc làm xong, cảm giác được nàng một trận co rúm lại, mới rời thân thể của y đi, lạnh lùng đứng lên, không có chùi vết máu trên người.
    Sự đau đớn của Hàn Ngữ Phong cũng không vì y rời đi mà giảm bớt, vừa định đứng dậy, liền cảm giác thân thể như rời rạc, đau nhức vô lực.
    “ Này như thế nào đã không chịu nổi? Ngươi có biết sự đau đớn trong lòng ta so với ngươi đau hơn gấp một ngàn lần không? Chỉ có nhìn thấy ngươi đau, mới có thể giảm bớt sự đau đớn trong lòng ta.” Tư Mã Tuấn Lỗi cười lạnh.
    “ Lý do, cho ta một lý do, một lý do để hận ta, đừng để ta phải vô tội chịu liên lụy.” Hàn Ngữ Phong giờ phút này thực bình tĩnh, nàng chỉ muốn biết vì cái gì?
    “ Vô tội, ha ha, thật đúng là thiên đại chê cười, ngươi vô tội, nếu không phải phụ thân ngươi nối giáo cho giặc, Mai nhi như thế nào hội vô tội chết đi.” Tư Mã Tuấn Lỗi cười điên cuồng, khi nói đến Mai nhi, trong mắt hiện lên một tia ưu thương, lại âm ngoan nói: “ Ít nhất hiện tại, ta sẽ cho ngươi thay phụ thân trả hết nợ.”
    Mai nhi là ai, có quan hệ gì với phụ thân? Là do phụ thân hại chết sao? Nguyên lai, là y bắt mình phải trả nợ.
    Một cổ hàn ý từ trong lòng dâng lên, từ từ lan khắp toàn thân, y muốn trả thù, như vậy bản thân cùng đệ đệ, sắp sửa đối mặt với cuộc sống phía trước như thế nào, Cảnh nhi còn nhỏ như vậy.
    “ Ngươi còn không mau đứng dậy, hầu hạ bổn Vương, đừng quên, ngươi chỉ là một nô tỳ, một nô tỳ ti tiện.”
    Cố nén đau đớn, đứng dậy sửa sang lại y phục, Hàn Ngữ Phong cầm lấy y phục của y rơi ở một bên, tay có chút run rẩy, đây là lần đầu tiên nàng hậu hạ người khác, lại là một nam nhân.
    Thật vất vả vận y phục cho y, chỉ là cài nút thắt trước ngực, nàng như thế nào cũng chẳng làm nổi, càng khẩn trương, càng hoảng hốt, tay lại càng run rẩy lợi hại.
    “ Thế nào? Chưa làm qua, chưa thích ứng được, chưa từng hầu hạ người khác, đừng quên ngươi ngươi đã không còn là thiên kim đại tiểu thư nữa, nô tỳ, nhớ kỹ, đây là thân phận của ngươi.” Tư Mã Tuấn Lỗi mắt lạnh châm chọc nàng.
    Hàn Ngữ Phong cắn môi, không để bản thân chú ý đến y.
    “ Thế nào? Đây là thái độ mà nô tỳ ngươi nên có sao? Không phục ư?” Tư Mã Tuấn Lỗi đưa tay bóp cằm nàng, bắt nàng phải nhìn mình.
    “ Nô tỳ không dám.” Hàn Ngữ Phong hạ thấp mắt ra vẻ yếu thế.
    “ Ha ha, Hàn Mộ Xuân, ngươi chưa từng nghĩ đến nữ nhi mình sẽ có ngày hôm nay đi, đây là báo ứng của ngươi.” Tư Mã Tuấn Lỗi phát ra một trận cười điên cuồng.
    Hàn Ngữ Phong lại run như cầy sấy, cũng không biết bản thân đang chờ đợi cái gì?
     
  4. heokool

    heokool Cà rốt, trứng hay hạt cà phê? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/9/2011
    Bài viết:
    14.987
    Lượt thích:
    14.378
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    Trường:
    Nghịch ngợm
    Chính văn 004 – Cuộc sống bi thảm


    Cuồng phong bạo vũ dường như tàn phá suốt hai canh giờ.
    Hàn Ngữ Phong nhìn toàn thân tím bầm, giữa hạ thể máu tươi còn chậm rãi chảy ra, trong đầu lập tức hiện lên ý niệm chết, nữ tử mất đi trinh tiết thì còn lý do gì để sống.
    Đứng dậy, lại đột nhiên cười lạnh, trinh tiết là gì kia chứ? Ngay cả quyền được chết của bản thân cũng đều không có, những ngày về sau, nàng chỉ vì Cảnh nhi mà sống, Cảnh nhi là động lực để duy trì sự sống của nàng.
    Trời đã tối, Tư Mã Tuấn Lỗi đã rời đi, nhìn đống hỗn độn trong thư phòng, Hàn Ngữ Phong chịu đựng đau nhức, đứng dậy thu dọn hảo, mới ra ngoài xem Cảnh nhi.
    Thật vất vả bước từng bước đến phòng bếp, từ xa nhìn thấy Cảnh nhi đứng ở góc tường khóc, khuôn mặt nhỏ nhắn phủ đầy nước mắt, khiến cho người ta nhìn vào mà tâm không đành lòng, lòng chua xót không thôi.
    “ Cảnh nhi, Cảnh nhi, ngươi làm sao vậy?” Hàn Ngữ Phong kéo Cảnh nhi vào lòng, khẩn trương hỏi.
    “ Tỷ tỷ, ta muốn về nhà, chúng ta vì cái gì lại ở đây? Bọn họ muốn ta rửa chén, ta không cẩn thận đánh vỡ, bọn họ liền mắng ta, không cho ta ăn cơm, còn bắt ta đứng đây.” Cảnh nhi nhào vào lòng Hàn Ngữ Phong, nói hết những uất ức cho tỷ tỷ.
    Nước mắt lã chã rơi xuống, Hàn Ngữ Phong đau lòng ôm chặt Cảnh nhi, thù hận là gì mà khiến cho bọn họ ngay cả một đứa nhỏ năm tuổi cũng không buông tha.
    “ Tỷ tỷ, ngươi làm sao vậy? Bọn họ cũng khi dễ ngươi sao?” Cảnh nhi nhìn thấy tỷ tỷ khóc, nghĩ nàng cũng giống mình bị người khác khi dễ.
    “ Cảnh nhi, nhớ kỹ, chúng ta không có nhà, về sau phải nghe lời bọn họ, cẩn thận làm việc, làm không xong, chờ tỷ tỷ đến giúp ngươi làm.” Hàn Ngữ Phong biết, bản thân chỉ có thể nói thật cho Cảnh nhi chuyện này, cho dù cậu không hiểu.
    “ Vì cái gì? Tỷ tỷ, vì cái gì chúng ta không có nhà, ta không muốn làm việc.” Cảnh nhi giương khuôn mặt nhỏ nhắn, không hiểu hỏi.
    Nhìn ánh mắt hồn nhiên vô tội của Cảnh nhi, Hàn Ngữ Phong đau lòng, ôm Cảnh nhi thật chặt, nước mắt lại trào ra, tỷ tỷ nên giải thích với ngươi như thế nào đây?
    “ Tỷ tỷ, đứng khóc, Cảnh nhi ngoan, Cảnh nhi nghe lời, Cảnh nhi không hỏi nữa.” Cảnh nhi nhìn khuôn mặt đầy lệ rơi của tỷ tỷ, một mặt thay nàng lau lệ, một mặt biết điều.
    “ Cảnh nhi, thực xin lỗi, thực xin lỗi.” Cảnh nhi biết điều càng khiến cho tâm của Hàn Ngữ Phong đau đớn, Cảnh nhi, tỷ tỷ về sau hội bảo vệ ngươi, tất cả đau khổ tỷ tỷ sẽ thay ngươi gánh vác.
    “ Tỷ tỷ, ta đói bụng.” Cảnh nhi nhỏ giọng nói, dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ năm tuổi.
    “ Hảo, tỷ tỷ đi tìm đồ ăn.” Hàn Ngữ Phong kéo Cảnh nhi vào phòng bếp.
    Ở phòng bếp, có một ma ma ngoài bốn mươi tuổi ngồi ở đằng kia, mắt lạnh nhìn hai tỷ đệ đi vào.
    Hàn Ngữ Phong hiểu, tất cả mọi người trong Vương phủ hận mình.
    “ Ma ma, có thể cho nô tỳ đồ ăn không?” Hàn Ngữ Phong nhỏ giọng, lễ phép hỏi.
    “ Chỗ đó có.” Ma ma hơn nửa ngày mới không tình nguyện trả lời nàng.
    Hàn Ngữ Phong theo hướng ngón tay của nàng, thấy một chén cơm thừa canh cặn, chỉ là cơm thừa canh cặn vỏn vẹn có một chén nho nhỏ, nàng biết đây là bọn họ cố ý lưu lại cơm chiều cho mình cùng đệ đệ.
    Người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu, bất đắc dĩ cười lạnh, Tư Mã Tuấn Lỗi chính là muốn tra tấn ta như thế sao?
    “ Cảnh nhi, đến đây, nhanh ăn đi.” Hàn Ngữ Phong bưng món cơm thừa canh cặn tạp phí lù đến trước mặt đệ đệ.
    Cảnh nhi thật sự rất đói bụng, cầm lấy ăn như hổ đói.
    Nhìn Cảnh nhi, lòng Hàn Ngữ Phong nhỏ máu, cuộc sống cẩm y ngọc thực trước kia đã qua đi, chỉ là không nghĩ đến, tình cảnh của mình cùng Cảnh nhi hội lưu lạc đầy sóng gió đến bây giờ, đến nỗi ngay cả cơm thừa canh cặn cũng chẳng đủ để ăn no.
    “ Tỷ tỷ, ta ăn no rồi, còn ngươi?” Cảnh nhi đưa cái bát không còn một hột cơm cho Hàn Ngữ Phong.
    “ Tỷ tỷ đã ăn rồi, Cảnh nhi ngoan, tỷ tỷ mang ngươi đi nghỉ ngơi.” Hàn Ngữ Phong kéo tay Cảnh nhi, đến trước mặt ma ma hỏi: “ Ma ma, xin hỏi, phòng của ta ở đâu?”
    “ Thật là nực cười, người còn muốn có phòng, sài phòng(1) bên cạnh phòng bếp kia chính là chỗ ở của các ngươi.” Ma ma lạnh giọng cười nhạo Hàn Ngữ Phong.
    Nhìn sài phòng nhỏ trước mắt cũ nát không chịu nổi, chung quanh tồi tàn, chỉ có thể miễn cưỡng che khuất mưa gió, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa cơ hồ muốn rơi xuống, bên trong không có giường, chỉ có một đống rơm rạ, tấm chăn bông cũng cũ nát không chịu nổi, lẳng lặng nằm đó chờ chủ nhân tiến đến.
     
  5. heokool

    heokool Cà rốt, trứng hay hạt cà phê? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/9/2011
    Bài viết:
    14.987
    Lượt thích:
    14.378
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    Trường:
    Nghịch ngợm
    Chính văn 005 – Nô tỳ làm ‘ấm giường’


    Hàn Ngữ Phong trải một ít rơm rạ, cởi áo khoác của mình trải ra trên mặt.

    “ Cảnh nhi, ngủ đi.” Bảo Cảnh nhi nằm xuống ngủ.
    “ Tỷ tỷ, chúng ta sẽ ngủ ở nơi này sao? Nhưng mà không có giường thì ngủ thế nào?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cảnh nhi nhăn lại, khó hiểu hỏi Hàn Ngữ Phong.
    “ Cảnh nhi, nhớ kỹ, chúng ta không còn giống như trước kia, về sau không nên hỏi vì cái gì. Tỷ tỷ dạy ngươi như thế nào ngươi liền làm theo thế ấy, được không?” Hàn Ngữ Phong đỡ lấy Cảnh nhi, ngồi xổm xuống, nói cho Cảnh nhi, che dấu sự đau lòng của mình.
    “ Hảo, tỷ tỷ, ta nghe lời, vậy tỷ tỷ cùng ta ngủ đi, ta sợ.” Cảnh nhi kéo tay nàng yêu cầu.
    “ Ân, hảo, ngủ đi.” Hàn Ngữ Phong nằm xuống ôm lấy Cảnh nhi, nằm trên cái giường cũ nát không chịu nổi, tấm chăn bông còn tỏa ra mùi kì lạ.
    Cảnh nhi rất nhanh liền tiến vào giấc mộng đẹp, Hàn Ngữ Phong vừa mệt vừa đói, không biết đã qua bao lâu, cũng mơ mơ màng màng ngủ.
    “ Dậy đi, mau dậy đi, hầu hạ Vương gia thay y phục rửa mặt.” Một thanh âm thực hung hãn đánh thức Hàn Ngữ Phong.
    Hàn Ngữ Phong mở to mắt, mới nhớ ra, bản thân hiện tại là nô tỳ, phải hầu hạ tên Vương gia tà ác kia, vội vàng thức dậy, chỉnh đốn qua loa một chút, nhìn nhìn Cảnh nhi còn ngủ say, nhỏ giọng thỉnh cầu: “ Quản gia, có thể để Cảnh nhi ngủ một lát nữa hay không, nó mới năm tuổi, chuyện của nó, ta giúp nó được không?”
    “ Hảo.” Quản gia do dự một chút, rồi đáp ứng, dù sao một đứa nhỏ năm tuổi có thể làm được cái gì, chỉ biết là thêm phiền mà thôi, về sau chừa chút tiền cho nàng là được rồi.
    “ Vương gia, nô tỳ đến hầu hạ ngài thay quần áo đây.” Bưng dụng cụ rửa mặt, Hàn Ngữ Phong nhẹ giọng nói.
    “ Vào đi.” Thanh âm vẫn lạnh băng như vậy.
    Đẩy cửa ra, Hàn Ngữ Phong liền nhìn thấy Tư Mã Tuấn Lỗi lõa thể đứng ở bên giường, tuy nói bản thân đã cùng y có quan hệ xác thịt, nhưng mà nàng vẫn đỏ mặt cúi đầu, cầm lấy y phục bên cạnh, bảo y mặc vào.
    “ Ngẩng đầu nhìn ta, như thế nào lại thẹn thùng, ngày hôm qua không phải ngươi đã thấy hết rồi sao? Ta còn cho rằng trí nhớ ngươi chưa ghi nhớ đủ sâu.” Tư Mã Tuấn Lỗi nhìn thấy nàng cúi đầu, sớm mỉa mai.
    Nghe nói đến ngày hôm qua, trong lòng Hàn Ngữ Phong bùng lên hận ý, nàng thì sợ gì, hết thảy mọi thứ của nàng y đều đoạt đi, nàng hiện tại là một nô dịch, nô dịch là không được phép có tôn nghiêm, coi như đã nhìn thấy dã cẩu(1), dã cẩu cũng lõa thể sao?
    Hờ hững ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng, động tác tay cũng rất nhanh nhẹn.
    Tư Mã Tuấn Lỗi nhìn thấy ánh mắt của Hàn Ngữ Phong đột nhiên trở nên lạnh lùng, tâm tình của y rất không dễ chịu, y thích nhìn nàng lệ rơi đầy mặt, sở sở động lòng người, bộ dạng thê thảm muốn sống không được mà chết cũng không xong, như vậy sẽ làm cho tâm của y thống khoái cùng thư sướng.
    Tát vào miệng nàng, Tư Mã Tuấn Lỗi tàn khốc băng lãnh nói: “ Nhớ kỹ, về sau đừng để cho ta nhìn thấy thái độ coi thường hết thảy mọi thứ như vậy của ngươi, thế nào, im lặng phản kháng sao? Đừng quên, ngươi còn một đệ đệ đáng yêu.”
    Hàn Ngữ Phong cắn môi, nghe y lấy đệ đệ ra uy hiếp mình, trong lòng đốt lên một ngọn lửa giận, chỉ trong nháy mắt, nàng đã dập tắt ngọn lửa hận kia, uy hiếp Cảnh nhi của nàng, nàng có thể không để ý đến tính mạng của mình, nhưng mà nàng không thể quay lưng lại với tính mạng của Cảnh nhi, ngày hôm qua, bộ dáng uất ức khóc của Cảnh nhi hiện ra trước mắt, chỉ cần Cảnh nhi sống khá giả một chút, cho dù bản thân phải gánh chịu tất cả sự đau khổ, cũng đáng.
    Tư Mã Tuấn Lỗi nhìn thấy biểu tình của Hàn Ngữ Phong thiên biến vạn hóa, biết trong lòng nàng không phục đấu tranh, trong lòng cười lạnh, đưa tay đặt trên ngực nàng.
    “ Ngươi muốn làm gì?” Hàn Ngữ Phong lùi về sau vài bước, căng thẳng hỏi.
    “ Ta muốn làm gì ư? Ngươi không biết sao? Đừng quên, chức trách của ngươi là thay ta làm ‘ấm giường’, tùy thời tùy chỗ, hiện tại, ngươi phải cởi y phục.” Tư Mã Tuấn Lỗi sắc mặt âm trầm, băng lãnh ra lệnh.
    Hàn Ngữ Phong nhìn y, y chính là ma quỷ, một ma quỷ chuyên môn tra tấn mình, chỉ là bản thân không thể cự tuyệt, bản thân không có quyền cự tuyệt, hậu quả của sự cự tuyệt bản thân không thể tưởng tượng được, tay chậm rãi cởi y phục ra.
    “ Vương gia, ngài rời giường chưa? Thiếp thân đến thỉnh Vương gia cùng ăn điểm tâm.” Ngoài cửa truyền đến thanh âm nũng nịu, khiến cho Hàn Ngữ Phong không khỏi thở phào nhẹ nhõm, đình chỉ động tác tay.
     
  6. heokool

    heokool Cà rốt, trứng hay hạt cà phê? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/9/2011
    Bài viết:
    14.987
    Lượt thích:
    14.378
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    Trường:
    Nghịch ngợm
    Chính văn 006 – Mĩ nhân yêu nhiêu


    Cánh cửa bị đẩy ra, một nữ tử yêu diễm cực hạn, quyến rũ cực hạn đi vào, lập tức dính lấy người Tư Mã Tuấn Lỗi, mị thanh: “ Vương gia, thiếp thân rất nhớ người, chúng tỷ muội bảo thiếp thân đến mời Vương gia cùng ăn điểm tâm với chúng ta.”
    “ Tiểu yêu tinh Thúy Hà, mới một đêm không gặp mà đã nhớ ta, khiến cho bổn Vương hảo hảo yêu thương ngươi.” Tư Mã Tuấn Lỗi vỗ mông của Thúy Hà, mặt khác cười nhạt.
    “ Vương gia, người muốn làm gì?” Thúy Hà tuy ngượng ngùng hỏi, nhưng mà trong ánh mắt rõ ràng có khát vọng.
    “ Ngươi nói đi, không biết, thôi quên đi.” Tư Mã Tuấn Lỗi nói xong, vẻ mặt lạnh lùng, buông tay, tâm mắt y đùa giỡn, có hơi nhạt.
    Hàn Ngữ Phong ở bên cạnh nhìn, sắc mặt biến chuyển đúng là mau, thật sự là hỉ nộ vô thường.
    “ Vương gia, thiếp thân muốn.” Thúy Hà nhìn y thay đổi sắc mặt, mị thanh mị khí nói, mặt khác còn lấy tay ma sát người Tư Mã Tuấn Lỗi.
    Thân thể Tư Mã Tuấn Lỗi phối hợp, trong mắt rét lạnh đến cực điểm.
    ………………
    Hàn Ngữ Phong không nghe nổi nữa, lặng lẽ dời bước, muốn đi ra ngoài, rời khỏi nơi này.
    “ Đứng lại, ai cho ngươi đi, đem rượu ở trên bàn đến, ở bên cạnh hầu hạ.” Tư Mã Tuấn mắt lạnh nhìn Hàn Ngữ Phong đương muốn đào tẩu, lạnh giọng phân phó.
    Hàn Ngữ Phong dừng bước, y là người sao? Lúc thú tính, cư nhiên còn có thể chú ý đến mình, chậm rãi cầm lấy chén rượu đưa cho Tư Mã Tuấn Lỗi.
    “ Vương gia, như thế nào còn có người khác, để cho nàng đi ra ngoài.” Thúy Hà hiện tại mới phát hiện trong phòng còn có một người nữa, tuy rằng là một nữ nhân, nhưng mà nàng vẫn muốn che thân mình trần trụi của mình.
    “ Tiểu yêu tinh, nàng không được ra ngoài, nàng phải hầu hạ chúng ta.”
    “ Nhưng mà Vương gia, nàng ở trong này, dù sao cũng……” Thúy Hà có chút do dự, nhưng mà không dám phản bác lời y.
    “ Thế nào? Ngươi để bụng, ngươi muốn để bụng, thôi quên đi.” Tư Mã Tuấn Lỗi nói xong, đã muốn đứng dậy.
    “ Không, nô tỳ không ngại, Vương gia, nô tỳ muốn người.” Thúy Hà vội vàng nắm lấy tay Tư Mã Tuấn Lỗi, nàng không hy vọng xa vời rằng vị Vương gia lãnh khốc vô tình này yêu mình, nàng chỉ hy vọng có cơ hội được mang đứa nhỏ của y, củng cố địa vị của mình, hưởng thụ vinh hoa phú quý, cho nên nàng sẽ không bỏ qua một cơ hội nào có thể mang thai, đừng nói có một người ở đây, cho dù là mười người, nàng cũng sẽ không bỏ qua
    Tư Mã Tuấn Lỗi cười lạnh nhìn nữ nhân trước mắt, mặt khác phẫn nộ nhìn Hàn Ngữ Phong, lại dùng sức phát tiết trên người của Thúy Hà.
    “ Đem rượu đến cho ta, mở to mắt mà nhìn.” Tư Mã Tuấn Lỗi cầm lấy bầu rượu, đổ rượu xuống ngực Thúy Hà, sau đó dùng lưỡi liếm, mỗi lần đến một chỗ, Thúy Hà đều nhìn không được run rẩy, nhắm mắt lại tựa như hưởng thụ.
    Hàn Ngữ Phong mặt đỏ tai hồng đứng đó, nhìn đôi nam nữ trước mắt không cảm thấy thẹn này, nàng đứng đó, bọn họ thật sự không cảm thấy gì sao? Hay là căn bản y không có nhân tính, không phải người.
     
  7. heokool

    heokool Cà rốt, trứng hay hạt cà phê? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/9/2011
    Bài viết:
    14.987
    Lượt thích:
    14.378
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    Trường:
    Nghịch ngợm
    Chính văn 007 – Sự trừng phạt tàn bạo


    Hàn Ngữ Phong nhìn hình ảnh nam nữ quan hệ bất chính này, nghe thanh âm quấy nhiễu tâm thần của người kia cùng thanh âm thở gấp của nam nhân hung hăng, khiến cho nàng chịu dày vò, trong lòng thầm cầu khấn, hãy nhanh chấm dứt đi.
    “A……” Thúy Hà thét một tiếng đâm thủng màng nhĩ, Tư Mã Tuấn Lỗi rốt cục đã phóng ra, thân thể y xoay lại xuống giường.
    “ Ngươi giúp ta liếm sạch sẽ.” Tư Mã Tuấn Lỗi đứng lặng ở một nơi, mệnh lệnh lãnh khốc vô tình được phun ra từ bạc môi của y.
    Thúy Hà ở trên giường kia vừa từ trong tình dục khôi phục lại, sững sờ nhìn, Vương gia vừa nói cái gì? Muốn nàng liếm sạch sẽ, này cũng khiến người khác nhục nhã, Vương gia hận nàng, vì cái gì?
    Hàn Ngữ Phong bị Tư Mã Tuấn Lỗi chọc giận, Thúy Hà còn ở đó, y sẽ làm nhục mình như vậy sao? Không cho nàng một chút tôn nghiêm của một con người, muốn nàng giúp y liếm sạch sẽ, nếu vậy thì thà nàng tình nguyện đi tìm cái chết, cũng không phải chịu sự nhục nhã này, đứng tại chỗ, thân thể chưa hề động dù chỉ một chút.
    “ Ngươi dám phản kháng ta?” Y đột nhiên đưa tay bóp cằm của nàng, lực đạo cực lớn, không quan tâm nàng đau hay không.
    Hàn Ngữ Phong giương lên khuôn mặt nhỏ nhắn cố chấp kia, ánh mắt đầy hận ý nhìn y.
    “ Ta muốn ngươi phải trả giá cho điều đó.” Tư Mã Tuấn lỗi trừng đôi mâu thẳng thắn đương nổi trận lôi đình, giận tím mặt mà vung tay.
    ‘Chát’! Một tiếng, cho nàng một cái tát vang!
    Đối mặt với cái tát bất thình lình, Hàn Ngữ Phong bất ngờ không kịp phòng, thân thể gầy yếu mềm mại nháy mắt va phải vách tường.
    “ Ngô……” Nàng cắn phải môi dưới, phát ra một tiếng kêu rên, rồi lại đứng dậy quật cường, hận ý thập phần nhìn Tư Mã Tuấn Lỗi.
    “ Thế nào? Không phục?” Mặc dù thấy trên gương mặt trắng nõn rõ ràng có vết hồng, tâm của Tư Mã Tuấn Lỗi vẫn lãnh ngạnh như thiết, không có nửa phần thương tiếc.
    Hàn Ngữ Phong lúc này đã lấy lại chút ý thức mơ hồ, ngày hôm qua chịu đựng y như cuồng phong bạo vũ làm nhục, lại đói bụng, trong bụng không có một chút lương thực, hơn nữa vừa rồi va mạnh vào tường, khiến cho nàng không thể đứng thẳng, đầu càng ngày càng váng vất.
    “ Ngươi……” Tư Mã Tuấn Lỗi còn chưa có nói xong.
    ‘Bịch’ một tiếng, Hàn Ngữ Phong té lăn trên đất, hôn mê bất tỉnh.
    “ Ngươi đứng lên cho ta, giả chết sao?” Tư Mã Tuấn Lỗi hung hăng dùng chân đạp, muốn làm cho nàng đứng dậy, nàng nghĩ giả chết là có thể trốn sao?
    Cùng là nữ nhân, Thúy Hà chung quy tâm sinh không đành lòng, ngồi dậy xuống giường, lấy tay lắc lắc Hàn Ngữ Phong: “ Vương gia, nàng ngất thật rồi.”
    Ánh mắt Tư Mã Tuấn Lỗi băng lãnh đảo qua Hàn Ngữ Phong vẫn không nhúc nhích trên mặt đất, lại xoay người đi ra ngoài.
    Thúy Hà nhìn Hàn Ngữ Phong mặt không còn chút máu, hơi hơi thở dài, gọi người dìu nàng trở về.
    Hàn Ngữ Phong yếu ớt mở to mắt, liền thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Cảnh nhi xuất hiện trước mắt mình.
    “ Tỷ tỷ, ngươi tỉnh, thật tốt quá, vì ta tỷ tỷ rốt cục không ngủ được, ta hảo lo lắng, khiến cho tỷ tỷ bất tỉnh.” Cảnh nhi thấy tỷ tỷ tỉnh lại, hưng phấn nói.
    Ta bất tỉnh, Hàn Ngữ Phong nghi hoặc một chút, đột nhiên nhớ đến, bản thân té xỉu, hoàn hảo là mình té xỉu thực đúng lúc, không cần chịu sự nhục nhã ma quỷ kia, để nàng thoát được một kiếp.
    “ Tỷ tỷ, mặt của ngươi là ai đã đánh, hảo hồng, hảo bạo, trên đầu còn sưng, sao lại bị như vậy?” Cảnh nhi nhìn tỷ tỷ, kỳ quái hỏi.
    “ Là bản thân tỷ tỷ không cẩn thận đụng phải, không việc gì đáng ngại cả, vài ngày sẽ khỏi.” Hàn Ngữ Phong ôn nhu an ủi Cảnh nhi.
    “ Ân, vậy tỷ tỷ về sau cẩn thận một chút.” Cảnh nhi không có chút hoài nghi, dù sao cậu mới chỉ có năm tuổi.
    “ Cảnh nhi ăn điểm tâm chưa?” Hàn Ngữ Phong đột nhiên nhớ đến, không biết là Cảnh nhi đã ăn hay chưa.
    Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cảnh nhi ảm đạm, cúi đầu.
    “ Sao vậy? Cảnh nhi, chưa có ăn?” Hàn Ngữ Phong lo lắng hỏi.
    “ Chưa có ăn, bọn họ nói, ta không làm việc, cho nên ta không có tư cách ăn cơm, phải đợi tỷ tỷ giúp ta làm xong, mới cho ta ăn cơm, nhưng mà, nhưng mà, tỷ tỷ ngủ.” Cảnh nhi nhỏ giọng, bĩu cái môi nhỏ, bộ dáng cực kỳ đáng thương.
    “ Thực xin lỗi, Cảnh nhi, là tỷ tỷ không tốt, tỷ tỷ không có chăm sóc ngươi tốt.” Hàn Ngữ Phong một phen ôm lấy Cảnh nhi, rơi một giọt nước mắt trên đầu Cảnh nhi.
    “ Đi, tỷ tỷ mang ngươi đi tìm đồ ăn.” Hàn Ngữ Phong đứng dậy, thân thể dao động một chút, đầu vẫn còn chút choáng, nhưng mà nàng cố gắng, kéo Cảnh nhi hướng phòng bếp.
     
  8. heokool

    heokool Cà rốt, trứng hay hạt cà phê? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/9/2011
    Bài viết:
    14.987
    Lượt thích:
    14.378
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    Trường:
    Nghịch ngợm
    Chính văn 008 – Lời cảnh cáo lãnh khốc


    Hàn Ngữ Phong kéo Cảnh nhi vào phòng bếp, thấy ma ma ngày hôm qua ở đó.
    “ Ma ma, sao không cho Cảnh nhi một ít đồ ăn, nó vẫn là một tiểu hài tử, có việc sao không bảo ta đến làm?” Hàn Ngữ Phong ăn nói khép nép, khổ sở van nài, nàng biết giữ tôn nghiêm lúc này là vô ích.
    “ Trên bàn có cháo cùng bánh mì, ngươi cho nó ăn đi, nhưng mà, ngươi phải rửa đống bát đũa trong bồn.” Ma ma nhìn nàng một cái, lấy tay chỉ vào bồn rửa bát lớn.
    “ Hảo, đa tạ ma ma. Đa tạ ma ma.” Hàn Ngữ Phong chạy nhanh đến lấy bát cháo cùng bánh mì, cho Cảnh nhi ngồi bên cạnh ăn, bản thân lại ngồi xổm xuống rửa bát đũa.
    Sau nửa canh giờ, rốt cục đã rửa xong, Hàn Ngữ Phong thở phào, đứng dậy, lại thấy bát cháo cùng bánh mì nguội được bưng đến.
    “ Nhanh ăn đi, ăn no, mới có sức làm việc, ta không phải là thương xót ngươi, ta là sợ ngươi bất tỉnh, không ai rửa bát đũa.” Thanh âm ma ma lạnh lùng, nhưng mà Hàn Ngữ Phong lại nhìn thấy trong mắt nàng sự thương xót cùng đồng tình.
    “ Đa tạ, đa tạ.” Thanh âm nàng có chút nghẹn ngào, trên đời vẫn là còn nhiều người tốt, nàng không trách các nàng đối với mình lãnh khốc vô tình, bởi vì bản thân các nàng không thể tự quyết định, Vương gia oán hận mình, ai dám đối với nàng hảo, đó là vì muốn gây khó dễ cho mình.
    Cả ngày giúp việc ở phòng bếp, khi rửa cái bát cuối cùng xong, Hàn Ngữ Phong mới kéo lê thân mình mỏi mệt chậm rãi tiêu sái quay về sài phòng cũ nát của mình, Cảnh nhi đại khái đã ngủ.
    Lúc đi ngang qua hoa viên, chợt nghe tiếng nói chuyện sau hòn non bộ, khiến cho nàng dừng bước.
    “ Vương gia, nghe nói người mua Hàn tỷ đệ vào phủ, hôm nay còn đánh nàng bất tỉnh, vẫn là thỉnh ngươi buông thù hận, không cần trút giận sang người vô tội.” Một giọng nói nhỏ nhẹ khẽ kéo dài truyền đến.
    “ Châu nhi, việc này ngươi không cần phải quan tâm, hảo hảo dưỡng bệnh, bằng không ta như thế nào đối với sự phó thác của Mai nhi trước khi lâm chung.” Giọng nam tử trong trẻo nhưng lạnh lùng lại ẩn ẩn nhu tình.
    Hàn Ngữ Phong ngừng thở, giọng nam nghe được chính là chủ nhân của Vương phủ, Tư Mã Tuấn Lỗi.
    Khó có thể tưởng tượng được, một người lãnh khốc tuyệt tình như vậy, thế nhưng lại có giọng nói ôn nhu như thế.
    Vì cái gì bản thân lại hận mình, nguyên nhân ngay cả chính mình cũng không hiểu được, Hàn Ngữ Phong không khỏi than nhẹ một hơi.
    “ Người nào? Bước ra.”
    Tiếng quát tàn khốc đột nhiên vang lên, Hàn Ngữ Phong nhất thời cả kinh! Chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, ánh trăng sáng bị một thân hình cao lớn che khuất, theo bản năng nàng lui về phía sau, tấm lưng áp sát hòn non bộ lành lạnh.
    “ Ngươi ở đây nghe trộm ta cùng Châu nhi nói chuyện?” Đôi mắt Tư Mã Tuấn Lỗi híp lại một nữa, con ngươi sắc bén mang theo lãnh ý dày đặc.
    “ Ta…… Ta chỉ là đi ngang qua……” Nàng lắp bắp mở miệng, nhưng câu từ chưa diễn đạt hết ý.
    “ Đi ngang qua, nửa đêm đi ngang qua hoa viên?” Tư Mã Tuấn Lỗi nhếch môi đùa cợt, lạnh lùng nói: “ Hàn Ngữ Phong, ngươi vào Vương phủ của ta, tốt nhất nên an phận thành thật một chút cho ta.”
    “ Ta thật là đi ngang qua.” Hàn Ngữ Phong nhẹ giọng giải thích.
    Y hừ lạnh, hoàn toàn không tin, bàn tay to đột nhiên duỗi ra hướng nàng, bóp lấy cái cổ mảnh khảnh của nàng: “ Ta cảnh cáo ngươi, ngươi tốt nhất thành thật một chút cho ta, nếu không, đừng trách ta vô tình!” Bàn tay to dùng một chút lực, mặt nàng lập tức đỏ lên. Khí trong lòng ngực dần giảm bớt, nàng khó chịu nhìn y, trong cổ họng chỉ có thể phát ra âm thanh đứt đoạn: “ Buông…… Tay……”
    Khuôn mặt y lạnh lùng không hề khoan dung, bàn tay tăng thêm khí lực, lời nói băng hàn như dao: “ Nếu như ngươi đang có một tia giống như cha ngươi làm tổn thương tâm của Vương phủ ta, ta hội bắt ngươi sống không bằng chết!”
    “ Ta…… Không…… Có.” Đôi mắt Hàn Ngữ Phong thống khổ nhắm lại, đứng dậy, gian nan cố nói cho hết lời.
    “ Cút.” Y đột nhiên buông tay, quát chói tai một tiếng.
    “ Khụ khụ khụ.” Hàn Ngữ Phong ho khan kịch liệt, hai tay ôm cổ, nàng tuyệt đối tin, y làm vậy, bởi vì y hận nàng, sinh mạng của nàng trong mắt y, so với con kiến cũng không bằng.
    “ Vương gia, Châu nhi về trước.” Nữ tử kia cũng không từ phía sau hòn non bộ đi đến, chỉ là nhẹ giọng, thở dài: “ Tỷ tỷ đi rồi, tính tình Vương gia sao lại trở nên tàn nhẫn như thế?”
    “ Ta đưa ngươi về.” Tư Mã Tuấn Lỗi cũng không thèm liếc mắt nhìn Hàn Ngữ Phong đương ho khan một cái, quay đầu trở lại phía sau hòn non bộ.
    Hoa viên lớn như vậy, lập tức yên tĩnh vắng vẻ.
    Hàn Ngữ Phong lại ho khan vài tiếng, mới gian nan bước đi, cái gáy trắng nõn của nàng đau đớn run lên, sợ là bị bóp đến đỏ lên, y thật tàn nhẫn.
     
  9. heokool

    heokool Cà rốt, trứng hay hạt cà phê? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/9/2011
    Bài viết:
    14.987
    Lượt thích:
    14.378
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    Trường:
    Nghịch ngợm
    Chính văn 009 – Không rõ tội gì


    Hàn Ngữ Phong nhẹ nhàng tiếu sái đến sài phòng, thấy Cảnh nhi đã ngủ, khi ngủ say Cảnh nhi thật hồn nhiên, không một chút cảm giác được sự tàn khốc cùng băng lãnh trên đời.
    “ Cảnh nhi, tỷ tỷ nên bảo hộ ngươi như thế nào, tỷ tỷ ngay cả bản thân cũng không bảo hộ được.” Nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Cảnh nhi, Hàn Ngữ Phong không dừng lại được, tất cả ủy khuất trỗi dậy trong lòng, nước mắt cứ như vậy xẹt qua khuôn mặt nàng, lặng yên rơi xuống, vô thanh vô tức, lại càng ngày càng rơi nhiều.
    Sáng sớm, Hàn Ngữ Phong thức dậy, bưng thau rửa mặt đi hầu hạ tên Vương gia ma quỷ kia, Tư Mã Tuấn Lỗi.
    Thật kỳ quái, lúc đẩy cửa vào, người không có ở đó, trong phòng không có một bóng người, Hàn Ngữ Phong thở phào, không phải đối diện với y, cảm giác này thật tốt.
    “ Ngươi, đem rau này đi rửa.”
    “ Ngươi, rửa chén nhanh lên.”
    Hàn Ngữ Phong bị quản sự phòng bếp sai khiến đến nỗi đầu xoay tới xoay lui, vội vội vàng vàng, cứ vậy, một ít mồ hôi từ da thịt non mịn của nàng ứa ra, mà những người khác lại nhàn nhã, yên tâm thoải mái nhìn nàng.
    “ Tổ yến chưng cách thủy của Châu nhi cô nương đã xong chưa?” Một tiểu nha hoàn ra oai chạy vào, mang theo vài phần ngạo khí hỏi.
    “ Dạ rồi Xuân nhi cô nương, lập tức xong ngay, lập tức xong ngay.” Quản sự vội vàng đứng dậy cười xòa.
    “ Vậy nhanh lên, bảo người mang đến cho ta.” Xuân nhi kia không cười chỉ liếc mắt nhìn bọn họ một cái, xoay người rời đi.
    “ Hừ, ra oai gì chứ? Không phải là một nha hoàn chỉ biết ỷ vào việc mình hầu hạ Châu nhi cô nương tài trí hơn người sao.” Quản gia nhìn theo bóng Xuân nhi rời đi, khinh thường nói.
    “ Ngươi, bưng tổ yến đến Cư Tình Uyển cho Châu nhi cô nương.” Quản sự chỉ vào tổ yến chưng cách thủy ra lệnh cho Hàn Ngữ Phong.
    “ Vâng.” Hàn Ngữ Phong ngoan ngoãn đáp một tiếng, bưng tổ yến đến Cư Tình Uyển.
    Xuân nhi ở Cư Tình Uyển chặn Hàn Ngữ Phong lại, lấy tổ yến, bảo nàng lui ra, Hàn Ngữ Phong liền nhớ đến phòng bếp, bởi vì nàng phải làm hết việc, Cảnh nhi cùng bản thân mới có cơm để ăn, mới có thể lấp đầy bụng.
    “ Hàn Ngữ Phong.” Đột nhiên một tiếng quát chói tai ở cửa phòng bếp vang lên.
    Trong lòng run lên, Hàn Ngữ Phong quay đầu nhìn lại, Tư Mã Tuấn Lỗi bước đến với vẻ mặt hung ác nham hiểm, y tựa hồ phẫn nộ đến cực điểm, cả người tỏa ra khí tức sắc bén khiến cho người khác không rét mà run.
    “ Vương gia.” Mọi người ở phòng bếp đều hạ thấp người thi lễ, biết điều tránh ra một bên.
    Tư Mã Tuấn Lỗi không để ý đến các nàng, bước bước dài đến trước mặt Hàn Ngữ Phong, con ngươi sắc bén thẳng ngoắc ngoắc nhìn chằm chằm nàng.
    Bị y nhìn chòng chọc có chút run như cầy sấy, Hàn Ngữ Phong theo bản năng lùi lại vài bước.
    “ Tiện nhân, lòng của ngươi thật ác độc giống như phụ thân của ngươi.” Tiếng hét hung dữ như sấm, khiến cho mọi người ở đây không khỏi run rẩy.
    “ Ta không có.” Hàn Ngữ Phong khiếp sợ cãi lại, nàng đã làm chuyện độc ác gì, không đợi nàng hiểu rõ sự việc.
    Thẳng giáng một bạt tai, tiếng bàn tay vang vọng ở phòng bếp, Hàn Ngữ Phong đứng cứng ngắc không thể nhúc nhích, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn sưng phù càng thêm sưng đến nhìn không ra nhan sắc ban đầu.
    “ Tiện nhân ngươi, đêm qua ta đã cảnh cáo ngươi, mau quên như vậy sao?” Thân hình cao lớn của y mang theo sự tức giận không thể cản lại, trừng mắt hung ác nhìn Hàn Ngữ Phong đương đứng ở đó.
    “ Ta đã làm cái gì chứ?” Hàn Ngữ Phong bưng khuôn mặt đau nhức có chút ngứa ran, ngỡ ngàng khó chịu hỏi.
    “ Ngươi làm cái gì? Còn hỏi ta, ai bảo ngươi đến Cư Tình Uyển?” Lời y băng hàn như lưỡi dao, từng bước đến gần Hàn Ngữ Phong. “ Ngươi muốn hại chết Châu nhi, lòng của ngươi thật đúng là ác độc, Châu nhi cùng ngươi có thù hận gì?”
    “ Ta không có muốn hại nàng.” Hàn Ngữ Phong lại lui về phía sau vài bước, dục gia chi tội, hà hoạn vô cùng(1), y đại khái là muốn tìm một lý do đến tra tấn mình, ngẩng mặt nhìn y: “ Muốn hại, ta sẽ hại ngươi, không liên lụy đến người vô tội.”
    “ Hảo, không liên lụy đến một người vô tội, một lời biện luận khéo léo đấy.” Lời phủ nhận của Hàn Ngữ Phong, lại dẫn đến Tư Mã Tuấn Lỗi càng tức giận hơn, một phen bắt lấy nàng, đặt nàng nằm trên bàn dài ở phòng bếp, thân hình cao lớn cường tráng đè nàng, bạc môi phun ra từ ngữ đáng sợ: “ Ngươi hận ta sao? Ta đây sẽ khiến cho ngươi càng hận ta.”
     
  10. heokool

    heokool Cà rốt, trứng hay hạt cà phê? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/9/2011
    Bài viết:
    14.987
    Lượt thích:
    14.378
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học viên
    Trường:
    Nghịch ngợm
    Chính văn 010 – Tàn bạo làm nhục


    “ Không, không được.” Hàn Ngữ Phong trong lòng chấn động, chống lại đôi mắt âm hiểm vô tình của y, lưng nhất thời lạnh thấu. Trước mắt bao người, y chẳng lẽ muốn……
    “ Ngươi nghĩ ngươi có tư cách nói sao?” Tư Mã Tuấn Lỗi lạnh lùng cộc lốc, bàn tay dùng một chút lực, xiêm y trên người nàng đã bị xé một mảnh lớn, lộ ra bờ vai tuyết trắng……
    “ Cút ngay.” Hàn Ngữ Phong ra sức giãy dụa, nhưng mà sự chống cự yếu ớt của nàng đối với cơn thịnh nộ của y mà nói, chỉ là châu chấu đá xe, không biết lượng sức.
    “ Không cần lãng phí khí lực, ngươi cảm thấy có thể chống cự được sao? Sợ sao?” Y cúi đầu, nhìn Hàn Ngữ Phong ở dưới thân, ngữ khí xúc phạm mà âm trầm.
    Cảm giác sợ hãi, khiến cho thân mình Hàn Ngữ Phong không nhịn được run rẩy, nước mắt cũng nhịn không được, lã chã rơi, nghẹn ngào mang theo cầu xin: “ Vương gia, van cầu ngươi, không cần phải ở trong này, van cầu ngươi……” Liên tục cầu xin.
    Chúng người hầu đứng ở một bên, đối mặt với tình cảnh bất ngờ này, hai mặt nhìn nhau, không biết làm sao.
    Tư Mã Tuấn Lỗi xốc váy của Hàn Ngữ Phong, lộ ra hai chân trắng nõn của nàng.
    Khiến cho mọi người ở đây không khỏi hít phải một ngụm lãnh khí, tuy hiện tại đều là nữ nhân, nhưng mà, dù sao…… Sao Vương gia lại muốn làm nhục, gây khó dễ cho nàng như vậy.
    Vài người ánh mắt lặng lẽ, nhẹ nhàng bước đi, muốn lén tiêu sái bước ra ngoài.
    “ Đứng lại.” Giọng nói tàn nhẫn của Tư Mã Tuấn Lỗi lại vang lên, ngăn bước chân của mọi người.
    Quần áo không che thân thể…… Lộ hết ra ngoài…… Phô bày cảm xúc mãnh liệt kích thích.
    “ Tư Mã Tuấn Lỗi, ngươi là đồ ma quỷ, súc sinh, ta hận ngươi, ta muốn giết ngươi.” Hàn Ngữ Phong liều mạng giãy dụa, hai chân đá lung tung, nàng hận bản thân yếu đuối, hận bản thân bất lực, hận bên người không dao găm, để cho nàng đâm vào ngực y.
    Mọi người xấu hổ đứng ở đó, buông mi mắt, không nhìn đến cảnh khiến cho tim người khác đập nhanh kia.
    “ Tư Mã Tuấn Lỗi, ngươi sẽ không được chết tử tế……” Hàn Ngữ Phong thê thảm bất lực chửi bậy thành tiếng, vang vọng cả phòng bếp.
    Nàng không biết sự nhục nhã này còn muốn kéo dài đến khi nào? Lòng nàng tê dại, sự nhục nhã đáng xấu hổ khiến cho nàng không còn suy nghĩ được gì nữa.
    Tư Mã Tuấn Lỗi vẫn còn dùng thân thể y để tiếp tục sự trừng phạt thô bạo của y, sự nhục nhã này đã khiến nàng không còn mặt mũi nào để mà sống tiếp ở trên đời.
    “ Nương, thực xin lỗi, sự phó thác của người giao cho Ngữ nhi, Cảnh nhi, thực xin lỗi, tỷ tỷ phải đi trước, tỷ tỷ không muốn sống ở trên đời nữa, Cảnh nhi, ngươi phải kiên cường sống, tha thứ tỷ tỷ.” Giọt lệ cuối cùng từ khóe mắt chảy xuống.
    “ Ha ha ha ha.” Khóe miệng Hàn Ngữ Phong mang theo nụ cười thê mĩ, đột nhiên cười thành tiếng.
    Tư Mã Tuấn Lỗi ở trên người nàng bị rung động, nhìn nàng, đột nhiên phát hiện trong ánh mắt nàng có sự bất lực cùng tuyệt vọng.
    Mọi người nghi hoặc, chẳng lẽ nàng điên rồi, lúc này cư nhiên còn cười thành tiếng.
    Một dòng máu tươi từ khóe miệng nàng chảy xuống, giải thoát rồi, nàng chậm rãi nhắm mắt lại.
    “ Không được, ta không cho ngươi chết, ngươi nghĩ chết là sẽ trốn được sao? Đừng có tưởng bở.” Tư Mã Tuấn Lỗi rời khỏi người Hàn Ngữ Phong, ôm cổ nàng.
    “ Người đâu, truyền đại phu.”
    Trong Vương phủ đột nhiên một trận hỗn loạn, chỉ có Hàn Ngữ Phong lẳng lặng nằm đó, trên khuôn mặt mang theo nụ cười bình yên.
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Vương gia tàn Diễn đàn Date
[Ôn thi THPT QG 2020] Khởi động ôn thi môn Hóa lớp 12 Thầy Phạm Hùng Vương Phổ thông 31/10/2019
[Review] Đế Vương Nghiệp Tiểu thuyết 15/10/2019
Vương gia ngốc nhà ta Truyện dài 31/3/2019
Hoàn [Xuyên Không] Vương gia lãnh khốc, vương phi nhiều chuyện Tiểu thuyết 20/3/2013
Xuyên không........Vương gia.....khờ dại...!!!!!! Tiểu thuyết 28/2/2012
Bao Thanh Thiên - Trảm Vương Gia - P1-01 Phim Hay 27/9/2010

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP