Vườn Tình (love garden) -MIT DAI &JULIN

mit dai_0304

Thành viên mới
Tham gia
20/6/2012
Bài viết
77


Tác giả: Mit dai+ julin

Thể loai: Tiểu thuyết teen

Ratting: 15+

Status: On-going

Warning: không


* Nếu các bạn muốn post truyện này sang forum và blog khác thì hãy đề tên tác giả là Mitdai kèm theo truyện nhé.


VƯỜN TÌNH.


-Tiểu Nhi...Tiểu Nhi...Lại đây anh cho cái này!

-Vâng ạ. Anh Hiểu Hàn lại cho Tiểu Nhi kem nữa phải không? Thích quá.

-Tiểu Nhi lúc nào cũng chỉ biết kem. Cho em này. Có thích không?

-Chiếc nhẫn đẹp quá! Để em đi tìm Tiểu Mai và Tiểu Cường rồi chúng ta cùng đi chơi đám cưới nhé.

-Không được...Mẹ anh bảo nếu đeo nhẫn này là trở thành vợ của ba. Cái này là anh lấy trộm của mẹ cho em. Bây giờ em là vợ của anh. Nhớ nhé.

-Vâng!

-Ba anh nói nếu mà mẹ anh làm mất nhẫn thì ba sẽ li hôn với mẹ. Không chơi với mẹ nữa....
.......


-Ai kem đây...kem đây.

-Tiểu Nhi ơi! Bác bán kem đến rồi kìa!

-Bác Hoa ơi, bán cho Tiểu Nhi 10 que kem với.

-Kem của cháu đây.

-Ơ, tiền của cháu đâu mất rồi...hi hi bác ơi cháu làm mất tiền rồi nhưng mà cháu có chiếc nhẫn này. Hay là bác giữ lấy. Ngày mai cháu sẽ đưa tiền cho bác rồi bác trả nhẫn lại cho cháu nha.

-Ừ, nhưng mà ngày mai cháu phải mang tiền đến trả cho bác đấy. Nhà bác ở cuối phố ấy.

-Vâng ạ, cháu cảm ơn bác ạ.
..................................

-Hôm qua em đi đâu mà không qua nhà anh chơi vậy?

-Ơ, anh Hiểu Hàn.

-Em làm gì mà giật mình như vậy! Mà nhẫn anh cho em đâu rồi. Sao em không đeo vào cổ nữa.

-Ơ. Em ...em...

-Tiểu Nhi ơi! Bác Hoa bảo cậu đưa tiền đến rồi bác ấy trả nhẫn cho kìa.

-TIỂU NHI...cos phải em lấy nhẫn anh cho đi đổi kem ăn rồi phải không?

-Vâng ạ. Em...em xin lỗi anh. Vì...Vì....

-Đúng là ngu ngốc mà.

-Anh Hiểu Hàn đừng có mắng Tiểu Nhi. Chiều em sẽ đi lấy nhẫn về là được chứ gì.

-Không cần nữa. Quà anh tặng em mà em cũng đi đổi kem được. Anh sẽ ly hôn với em, từ nay cũng không chơi với em nữa.
....................

9 NĂM SAU
RENGRENG.....RENG....RẦM.

Chiếc đồng hồ sau một cú lộn mèo lại bay về an toạ tại góc phòng.

Tiểu nhi vẫn ngủ ngon lành trên gi.ường.

10 phút sau

RENG...RENG ...RENG.

Hải Phong ghé chiếc đồng hồ vào tai chị mình gọi lớn.

-"Triệu Tiểu Nhi. Chị làm ơn dậy đi, sắp muộn học rồi." RENG...RENG...RENG.

ZZZZZZ Tiểu Nhi vẫn ngủ ngon lành.

Ngao ngán nhìn cái người mê ngủ trước mặt, sáng nào cũng phải làm một cú đo đất thì mới chịu dậy. Hải Phong co chân đạp một phát.

RẦM.

Tiểu Nhi lăn từ trên gi.ường xuống sàn nhà. Lồm cồm bò dậy sau cú đo đất ngoan mục,

-" Chị dậy rồi, làm ơn tắt chuông báo thức đi. Điếc hết cả hai tai." Tiểu Nhi bực mình gắt.

Đặt đồng hồ xuống bàn. Hải Phong cho tay vào túi quần, đứng nhìn chị mình.

-"Chị mà không nhanh lên là bác cắt tiền tiêu vặt tháng này đấy."

Tiểu nhi hai mắt sáng long lanh nhìn Hải Phong.

-"Lo gì, em trai chị chẳng lẽ không có tiền cho chị mượn hay sao. Đợi khi nào chị trở thành đầu bếp nổi tiếng chị sẽ trả em gấp 10 lần."

-"Chị làm ơn thôi cái công cuộc tự sướng của mình đi."

Hải Phong ngán ngẩm nhìn chị mình, 19 tuổi rồi còn lẹt đẹt ở lớp 10. May lắm năm nay lên được lớp 11 là cậu đã cám ơn tổ tiên ba đời nhà mình

lắm rồi. Chán nản đưa cho Tiểu nhi bộ đồng phục rồi đẩy cửa bước ra khỏi phòng.

Tiểu Nhi đưa mắt nhìn cậu em trai của mình.

Năm Tiểu Nhi 11 tuổi, ba mẹ bị tai nạn, Hải Phong chỉ mới 10 tuổi. Hai đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi chơi, bỗng dưng mất đi cha mẹ. Công ty lại

lâm vào tình trạng khủng hoảng đang ben bờ vực phá sản. Lúc đó, may mắn có bác Vĩnh( anh trai của ba Tiểu Nhi) từ Mỹ trở về tiếp quản công

ty và nuôi dạy hai chị em nó đến bây giờ. Hải Phong thì 16 tuổi đã hoàn thành chương trình cấp ba, 18 tuổi thì đã có trong tay bằng đại học. Bây

giờ là tổng giám đốc của công ty Triệu Minh. Âu cũng đỡ đi một phần gánh nặng cho bác. Nếu ba mẹ mà còn sống chắc sẽ rất tự hào.

Còn Tiểu Nhi trước giờ vẫn là môtuj cô bé ham chơi lí lắc, nghĩ là nói chẳng để ý đến ai cả. Quậy phá thì khỏi phải nói.

HAIZ. Hai chị em nó đúng là khác nhau một trời một vực.

-"TRIỆU TIỂU NHI. Chị mà không dậy nhanh lên là bác lại ăn hết bữa sáng của chị nữa đấy" tiếng Hải Phong từ dưới nhà gọi lên.

-"Em không gọi thì chị cũng xuống đây rồi" Tiểu Nhi xốc ba lô lên vai nhảy vào phòng ăn. Á! Bác, đây là bữa sáng của cháu mà."

Lấy lại được hộp sữa và bánh mì trên tay bác Vĩnh, Tiểu Nhi mỉm cười sung sướng. May mà không mất bữa sáng vào bụng bác.

-"Thôi chết, muộn học rồi, cháu đi trước nhé."

Nhét vội tai nghe, Tiểu Nhi leo lên chiếc xe đạp của mình. Vừa đạp vừa nghe nhạc.

VUTTT. Chiếc ô tô đời mới màu đỏ vượt lên làm Tiểu Nhi loạng choạng suýt ngã sang mép đường. Còn chưa kịp mắng người ta thì thôi, tư trong xe đó bay ra một tờ giấy gói quà ụp thẳng vào mặt Tiểu Nhi

RẦM! Á! Lần này thì Tiểu Nhi ngã thật. ngã thê thảm nữa là đàng khác.

Lồm cồm dựng xe dậy. Thật là mất mặt, đường là đại tiểu thư nhà họ Triệu mà mới sáng ra đã ngả chổng mông ngoài đường.

Đúng là xui xẻo, chẳng trách lúc nãy mắt nó cứ nháy mãi. Hôm nay chắc đen đủi cả ngày rồi.

Y như dự đoán, Tiểu Nhi bị ngã xe thì đương nhiên hệ quả kéo theo là Tiểu Nhi bị đi học muộn. Năn nỉ ỉ ôi mãi cuối cùng lão bảo vệ cũng cho vào vì nó cứ đứng đó lải nhải điếc hết cả tai. Nhân lúc thầy đang hí hoáy viết lên bảng, Tiểu Nhi rón rén vào chỗ ngồi.

RENG...RENG...RENG.

Còn chưa kịp đặt mông xuống ghế thì đã hết một tiết rồi. Nó nguyền rủa cái kẻ đi xe ô tô màu đỏ kia.

-Này! My Linh vỗ vào vai Tiểu Nhi vàg đưa cho nó một tờ báo. Hôm nay Trương Hiểu Hàn sẽ chuyển đén học ở trường chúng ta đấy."

Cái con bé đáng ghét này.Đã không lo lắng cho nó thì thôi lại còn đánh vào chỗ bầm dập của người ta nữa chứ. Đau muốn chết luôn. Tiểu Nhi nhăn nhó cầm tờ báo lên. Đập vào mắt nó là ảnh một anh chàng đang cười như đười ươi xổng chuồng và bên cạnh là môt cái tít bự thò lò:


TRƯƠNG HIỂU HÀN-DOANH NHÂN TRẺ THIÊN TÀI

Mà nội dung bài báo là:"Trương Hieeur Hàn-người thừa kế tập đoàn LERIN. Nhà doanh nhân trẻ tuổi tài ba.Thành công với đề án khu resort nổi tiếng MILAN. Hiện nay trở vè nước với vai trò là giám đốc quản lý chuỗi khách sạn số 1..."

Chẳng biết lão nhà báo nào viết bài này,mới đọc thôi đã thấy gai cả mắt.Thiên tài cái nỗi gì,tên nhỏ mọn mới đúng.Tiểu Nhi quẳng mạnh tờ báo xuống bàn trước con mắt ngạc nhiên của mọi người.

My Linh ngồi xuống bên cạnh nó.

-"Sao thế? Mọi lần cứ thấy tờ báo nào có doanh nhân trẻ tuổi,đẹp trai nào là bà lại nhảy xổ vào đọc ngấu nghiến mà.Hôm nay không có hứng hả?"

Tiểu Nhi liếc nhìn tờ báo giữa bàn khoé miêng khẽ nhếch lên.

-"Chẳng qua tôi nhìn xem có anh Chấn Dân không thôi chứ tên nhỏ mọn này tôi đã biết tỏng từ lâu rồi."

Thật đung là bão cấp 10 cũng chẳng có ảnh hưởng như bão...hot boy. Nghe thấy thế là mọi người đều xúm lại chỗ nó như ong vỡ tổ.

-"Chị biết Trương Hiểu Hàn hả?"
-"Anh ấy có bạn gái chưa?"

Thật là điên cả đầu mà. Biết thế này nó chả nói làm gì, bây giờ chỉ tổ ù tai với với mỏi miệng.

-"NÀY" Tiểu Nhi hét lớn "Mấy người nói từ từ chứ mưa bắn vào mặt tôi cả rồi này."

Mấy đứa bạn vẫn không chiu thôi.Con bé My Linh cũng không phải vừa, cầm chặt lấy tay nó vừa lắc vừa hỏi cho thoả trí tò mò. Cuối cùng nó cũng chịu thua cái bọn trời đánh này.

-"Cả ba tôi, bác tôi và ba anh ta là bạn thân, tôi và Trương Hiểu Hàn là banj thanh mai trúc mã.Anh ta đã tùng là bạn trai tôi khi còn nhỏ.Tất nhiên sau đó tôi đá anh ta.Còn về bạn gái thì tôi không biết."

Nó mỉm cười kiêu hãnh rồi ba chân bốn cẳng chạy luôn kẻo bọn bạn lại hỏi tiếp.Mặc dù không được đúng lắm nhưng chẳng lẽ lại khai là do nó tham ăn lấy nhẫn đổi kem ăn mất nên mới bị đá.Để con nhỏ My Linh cười cho thối mũi hả, nó đâu có ngốc như thế.(Không ngóc mà lại lấy nhẫn đi đổi kem ăn).

ALO... ALO XIN MỜI EM TRIỆU TIỂU NHI CỦA LỚP 11A7 LÊN VĂN PHÒNG HIỆU TRƯỞNG NGAY.

Hiện tại thì bây giờ Tiểu Nhi đang ở phòng của thầy hiệu trưởng và chờ ổng viết giấy chứng minh là tháng này nó 'ngoan ngoãn'. Thật tình không biết bác nó cần cái giấy này để làm gì. Báo hại nó cứ mỗi tháng một lần lại phải lên đây một lần nghe thầy hiệu trưởng càm ràm y như là bài ca muôn thưở của Hải Phong.

-"Thầy quên chưa đóng dấu kìa." Nó chỉ tay vào tờ giấy. Mong sao cho thầy quên luôn bài ca của ổng.

Cuối cùng thì cũng thoát được khổi 'móng vuốt' của thầy hiệu trưởng. Lấy được tờ giấy xác nhận của lão già này cũn chẳng phải dễ. Bằng chứng là lúc ra khỏi văn phòng, nó đang ở trong tình trạng hai tai cứ kêu ù ù, mật mày thì xám xịt. Thật sự thì bài ca muôn thưở này có sức tàn phá mạnh hơn nó tưởng tượng. Đã thế trước khi về ổng còn nhắn thêm 'năm nay mà còn ở lại lớp là tôi cho em nghỉ luôn đấy.' Thật là biết cách hành hạ người ta mà.

Sau khi chịu trận ở văn phòng thì nó cũng được thảnh thơi mà về lớp. QUÁI! Hôm nay ở trường lạ thật. Học sinh thì cứ tụm năm tụm bảy xem cái gì đó trên tường, lại còn nhìn nó chỉ trỏ nữa chứ.Linh tính mách bảo nó có chuyện chăng lành. Tiểu Nhi sau một hồi chen lấn thì cũng nhìn thấy cái thứ dán trên đó.....:KSV@01:

HE HE LẦN ĐẦU VIẾT TRUYỆN, CÁC BẠN GÓP Ý CHO MÌNH NHÉ!
 

mit dai_0304

Thành viên mới
Tham gia
20/6/2012
Bài viết
77
CHAP 2: GẶP LẠI.
Hôm nay ở trường lạ thật. Hocj sinh thì cứ tụm năm tụm bảy xem cái gì đó trên

tường, lại còn nhìn nó chỉ trỏ nữa chứ.Sau một hồi chen lấn thì nó cũng thấy được cái thứ dán trên đó.Thì ra là thư tình.Chậc, thời đại nào rồi mà

còn bày đặt viết thư tình.

"Tôi-Triệu Tiểu Nhi của lớp 11a7,mọi người thường gọi tôi là 'nữ hoàng lưu ban'.Là người từng được Trương Hiểu Hàn yêu 'thống thiết'. Sau đây chân thành xin lỗi hoàng tử của lớp 11a1.Vì

tuổi trẻ 'bộp chộp' trong một lần 'nong nổi' đã lỡ miệng nói lời chia tay với hoàng tử => Tôi vô cùng vô cùng vô cùng hối hận vì quyết định 'bồng bột' của

mình và vô cùng vô cùng tha thiết được 'nối lạ tình xưa' với hoàng tử Trương Hiểu Hàn.I LOVE U.

KÍ TÊN

Triệu Tiểu NHi


SOCK.

Tiểu Nhi há hốc mồm nhìn cái tờ giấy trước mặt. Chẳng phải thư tình là để nhân vật chính dùng để tỏ tình với đối tượng mà mình yêu mến sao.

Vậy mà tại sao nữ chính như nó lại chẳng biết mô tê gì cả. Đùng một cái lại nhìn thấy 'thư tình có tên của mình' vừa dán vừa vứt khắp nơi như tờ

rơi quảng cáo.Thử hỏi không sock sao được.

-"Chắc tên trùng nhau thôi." Nó tự trấn an mình.

Nhưng mà cái danh hiệu 'nữ hoàng lưu ban' còn không phải nó thì ai.Rốt cuộc thì ai ,ai dám mạo danh nó làm cái chuyện ngớ ngẩn này .Lại còn

đi tỏ tình với Trương Hiểu Hàn nữa chứ,hắn mà thấy thì thật là không biết dấu mặt vào đâu cho đỡ xấu hổ. Cái mặt nó vốn đã xám xịt vì lỗ tai bị

hành hạ nay lại đen thui như có bão cấp 10 giật cấp 12 đổ bộ.

Gì chứ nó còn ghét Trương Hiểu Hàn không biết để đâu cho hết, giờ lại còn không biết ở đâu ra cái thể loại 'lâm li bi đát' này. Nó bực mình xé

hết những bức thư dán trên tường.

Còn chưa đủ xui xẻo,lần này nó lai trượt té vì đạp phải vỏ chuối ai đó ăn dở vứt lung tung nữa chứ.Thật là mất mặt quá.

-"9 năm không gặp,xem ra cô vẫn còn nặng tình với tôi quá nhỉ?" Một giọng nói vang lên đều đều bên tai nó.

Ngẩng mặt lên nhìn, hoá ra là cái tên 'trời đánh thánh không tha' Trương Hiểu Hàn. Chẳng trách hôm nay số nó đen như quạ thì ra là tại thằng

cha này. Lồm cồm bò dậy,cào cào lại mái tóc dài mượt và phủi sạch bụi trên váy.Nó đưng thẳng lưng quay sang trừng mắt nhìn hắn.

-"Anh đang nói về cái này hả?" Nó giơ đống 'thư tình dởm lên và vứt luôn vào thùng rác bên cạnh "Lại để anh thất vọng rồi."

-"Cô vẫn không thay đổi nhỉ, không chào mừng tôi trở về sao?"

Chào mừng, mừng cái nỗi gì chứ. Mừng hắn về ám nó hả, điên chắc.Tuy là nghĩ thế nhưng nó cũng phải bấm bụng nặn ra một nụ cười méo xẹo.

-"Hoan nghêng anh trở về nhưng làm ơn tránh xa tôi ra. Nhất định tôi sẽ rất vui."

-"Vậy thì tôi phải ở lại đây dài dài rồi.Mà nghe nói cô đang phải học chung với một đám nhóc nhỏ hơn mình ba tuổi hả?" Trương Hiểu Hàn nhếch

mép cười đểu.

Tiểu Nhi tức đén sùi bọt mép. Hắn ta nhất định là đng chê nó học dốt đây mà. Nhịn...nhịn...nhịn. Bổn cô nương đây chẳng qua là vì có lý do đặc

biệt nên chưa muốn lên lớp thôi.

-"Chẳng phải anh cũng vừa chuyển đến lớp 11a1 đấy thôi. Mà anh hơn tôi một tuổi, vậy chắc danh hiệu 'nữ hoàng lưu ban' phải nhường cho anh

mới đúng chứ nhỉ." Nó cũng đá đểu lại.

Ha ha, xem cái mặt hắn nghệt ra không biết nói gì kìa. Ai bảo hắn ta tự nhiên chọc vào tổ ong làm gì. Hắn ta nghĩ nó vẫn là 'con nhóc Tiểu Nhi 6

tuổi' ngốc nghếch, Hiểu Hàn nói đúng thì đúng,Hiểu Hàn nói sai là sai chắc. Mà kể ra 9 năm không gặp hắn cao lên nhiều thật. Ông trời cũng thật

bất công, ngày xưa còn thấp hơn cả nó vậy mà bây giờ đúng nói chuyện một tí mà nó đã đau cả cổ. Cao như thế chác phải mét tám là ít, lại còn

cái mặt hắn nữa chứ. Nhìn ngoài còn đẹp hơn trong ảnh nhiều. Chẳng trách fan theo ầm ầm. Haiz thật bất công quá đi.

Trong khi hắn đang á khẩu,nó vội xoay người bỏ đi trước. Đứng cạnh Trương Hiểu Hàn chẳng may mắn gì không khéo lát nữa lại bị đám fan

của hắn đè bẹp như tép khô ấy chứ. Thôi thì chuồn là thượng sách, nó cũng cần phải về lớp trị tôi Nhũ Á và con bé My Linh vì dám mạo danh

nó. Ai đời viết thư mà lại không phân biệt được 'thắm thiết với 'thống thiết'. Vẫn biết hai đứa nó dốt văn, bị ở lại hai năm vì thiếu điểm nhưng đến

mức này thì cũng chẳng trách được cô giáo dạy văn.

-'My Linh hoàng tử của bà ở dưới kia kìa." Nhũ Á chỉ tay về phía dưới ban công lớp nó.

Hoàng tử cái gì mà hoàng tử. Nó đang bận 'sạc' cho My Linh một trận nhưng thấy mắt của con nhỏ cứ nhìn đắm đuối ngoài kia. Lại là Trương

Hiểu Hàn, hắn ta đang ở ngay dưới ban công lớp nó. mặc dù đang bận 'dẹp loạn' nhưng con nhỏ My Linh ngày nào mà chẳng gặp còn cơ hội

phá Trương Hiểu Hàn thì mấy khi mới có một lần. Thế là nó vào lớp bưng nguyên một xô nước đổ xuống rồi quẳng luôn cái xô úp vào đầu hắn

nốt.

Còn chưa kịp cười thì....

OH MY GOD....Nó nhìn thấy thầy hiệu trưởng đang gỡ gỡ xô nước màu đỏ choét ra, người ướt hơn cả chuột lột, cáI đầu thì dường như có

khói bốc lên.Trương Hiểu Hàn đứng bên cạnh ổng thì đang cố nhịn cười.

-"TRIỆU TIỂU NHI. Lập tức xuống đây ngay cho tôi." Thầy hiệu trưởng hét lên giận giữ.

Tiểu Nhi giật thót một cái rồi cũng ngoan ngoãn đi xuống.Lần này thì thê thảm rồi. Nhìn thầy hiệu trưởng giận dến khói bay mù mịt nó không

khỏi chột dạ.Biết thế nó giữ cái xô lại.ÔI! Cái phiếu bé ngoan của nó. END CHAP


:KSV@06: TẠI SAO VIẾT MÀ CHẲNG AI COMMENT HẾT VẬY.

ĐỌC XONG THÌ NHỚ NHẬN XÉT CHO MÌNH NHA, ĐỂ MÌNH CÒN BIẾT MÀ RÚT KINH NGHIỆM.:KSV@15:




 

apoptoxin4869

Thành viên thân thiết
Staff member
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/9/2011
Bài viết
72
Gjật Tem, e hèm, vì tớ là ngườj đầu tjên nên tớ xjn log trọg thôg báo phong bì tớ cũng nuốt nốt.

Nộj dug bàj vjết rất hay, lần đầu tjên vjết truyện mà đc như thế này là wá ok rùj. Nhưng mà sao lúc thì tô đậm lúc thì k z?
P.s. Khj nào có chap mớj nhớ gọj tớ vào 'jật tem' nha.
 

mit dai_0304

Thành viên mới
Tham gia
20/6/2012
Bài viết
77
Gjật Tem, e hèm, vì tớ là ngườj đầu tjên nên tớ xjn log trọg thôg báo phong bì tớ cũng nuốt nốt.

Nộj dug bàj vjết rất hay, lần đầu tjên vjết truyện mà đc như thế này là wá ok rùj. Nhưng mà sao lúc thì tô đậm lúc thì k z?
P.s. Khj nào có chap mớj nhớ gọj tớ vào 'jật tem' nha.
@apoptoxin4869
Lần sau cho luôn cả miếng băng dính dán tem luôn đấy.Còn chữ thì ta mới pót lần đầu nên tay còn...run.:KSV@08:
 

lolovp

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
21/2/2012
Bài viết
1.911
lolo đọc được 1 chút rùi à
hay mừ
pạn cứ post tiếp đi:))
 
Top