Vệ Quốc Đoàn - các em !

viết lách

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
16/6/2015
Bài viết
114

Đôi lời tác giả :
Chắc hẳn có vài người đã từng đọc hay lướt qua một số câu chuyện nào đó, nhưng khi vô tình lướt đến truyện của bác Phùng Quán mình không thể kìm được nước mắt khi đọc đến đoạn cuối :(. Nó để lại dấu ấn và đọng lại trong tâm trí nên mình không thể nào quên được, và chưa bao giờ mình đọc nhiều lần như thế, càng đọc càng thấy thấm từng câu từng chữ ( nếu ai chưa đọc có thể thử một lần )
Những câu thơ được viết ra dựa vào truyện “ Tuổi thơ dữ dội “ của cố nhà văn Phùng Quán, cách viết của ông vừa hài vừa bi đan xen làm người đọc không muốn dứt ra, truyện rất cảm động và sâu sắc đi vào lòng người, dựa vào truyện nên mình phổ thành thơ, nếu có chút không sâu sâu sắc thì các bạn có thể góp ý và sữa lại cho bài thơ thêm hoàn chỉnh. Cảm ơn mọi người đã quan tâm.


Các em tuổi đang còn nhỏ

Đáng lẽ sống yên ấm bên gia đình

Vì bọn giặc tàn phá khắp nơi

Khiến các em căm thù dữ dội


Có em vẫn còn gia đình

Có em gia đình không còn nữa

Nguyện tham gia Vệ Quốc Đoàn

Đánh tan lũ xâm lược quê hương.



Các em nhỏ nhưng đầy mưu mẹo

Đã giết được nhiều tên địch gian ác

Rồi các em bị chúng bắt

Bị tra tấn vô cùng dã man

Thân xác bị đau đớn và rỉ máu

Nhưng kiên quyết không chịu khai ra

Chúng tống em vào ngục xà lim

Ném nắm cơm xuống nền xi măng

Mùi hôi thối trong ngục tỏa ra

Lặng lẽ gỡ từng miếng nhai trệu trạo

Nước mắt ứa ra lòng căm tức.



Có em leo cây cao tìm thuốc cho mạ

Chuyến thăm vô cùng ngắn ngủi trong đêm

Em nhờ bạn cùng đội nhắn gửi đôi lời

Nước mắt mạ lăn dài thổn thức

Em thập thò không dám ra gặp

Sợ mạ ôm giữ không cho đi.

Rồi mạ giả điên lang thang khắp nơi

Tìm kiếm nhiều nơi trong đơn vị

Rồi mạ nhét thư trong đòn bánh tét

Mong có người giúp mẹ tìm con.


Bệnh tật ghẻ loét đầy đọa thân

Bị thương mất mạng vẫn yêu đời

Mỗi em đều có tài riêng biệt

Có em đánh đàn, hát làm thơ …


Em thì trần truồng trên nốc nhà địch

Trên tay cầm cờ ra hiệu các bạn

Em thì ôm quả bom ba càng

Cùng banh xác với lũ giặc ác ôn

Các em hi sinh với nụ cười mãn nguyện.


Các em làm liên lạc đưa thư

Nhét vào khúc mía, miệng con chim

Bọn chúng kiểm tra rất gắt gao

Em vẫn vượt qua như thường lệ

Nhưng rồi em bị chúng phát hiện

Bởi trong đội có một Việt Gian

Đòn bánh tét tung ra toàn giấy.

Chúng đánh em bầm dập ê người.



Thế rồi đội trưởng bị bắn chết

Giặc phơi xác anh mấy ngày

Các em nhìn thấy mà lòng tê tái

Lửa trong người rực cháy trong tim.


Biết bao nhiêu người đã hi sinh

Các em càng không sợ chết

Vẫn hùng mãnh theo các anh trả thù.


Rồi các em bị bom đánh tan

Xác các em bầy la liệt mùi tanh máu

Chợt thấy thương các em vô cùng

Tuổi còn nhỏ mà không sợ hiểm nguy.

Có một em trong đội bị nghi

Cho em là một đứa việt gian

Trước khi chết em nói mình không phải

Các bạn rưng lệ nhìn em lần cuối

Rồi chôn hai mẹ con bên cạnh



Hỏi các em sao không sợ chết?

Lứa tuổi này ăn chơi thong thả

Để chiến tranh cướp đi tuổi thơ

Xác và máu đã nhuộm thành màu đất

Với tâm hồn yêu nước thiết tha.



Ôi làm sao kể hết đây

Bao công lao cống hiến cho quê hương

Các em với tinh thần mạnh mẻ

Mong các em an nghĩ yên bình!
 
Top