[Twoshot] Hạnh phúc tìm thấy

Trong chuyên mục 'Đang viết / đang dịch' đăng bởi Tuongvi1999, 16/5/2017. — 15.086 Lượt xem

?

Mọi người muốn kết thê nào?

  1. OE

    3,4%
  2. Sad

    20,7%
  3. Happy

    75,9%
  4. Fic đã không hay rồi còn end làm gì

    0 phiếu
    0,0%
Có thể chọn nhiều mục.
  1. Tuongvi1999

    Tuongvi1999 Anh trót vô tình thương em như là e gái Thành viên thân thiết

    [Twoshot] Hạnh phúc tìm thấy

    Title: Hạnh phúc tìm thấy
    Au: Spynee
    Status: đang tiến hành
    Dis: nhân vật không phải của tôi nhưng số phận của họ trong fic do tôi định đoạt
    Genre: general
    Pairings: Shinran
    Rating: T
    Sum: Hạnh phúc là gì? Tưởng như họ sẽ hạnh phúc khi bên cạnh nhưng vì hiểu lầm họ lại rời xa nhau.

    Cậu bỏ đi đến khi gặp lại ,cô đã có một gia đình hạnh phúc.

    Phải làm sao khi tưởng như đã quên nhưng thật ra trong lòng vẫn không quên được?

    Chúng ta liệu có thể quay về vs nhau nữa không?

    P/s: fic được viết ra trong tình trạng au không bình thường nên có gì mọi người đừng ném đá nha. Vì mình còn bận nên không biết khi nào có chap nữa. Mong mọi người ủng hộ.
     




  2. Tuongvi1999

    Tuongvi1999 Anh trót vô tình thương em như là e gái Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    2/1/2017
    Bài viết:
    89
    Lượt thích:
    6.031
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Hs
    Oneshot1: Chúng ta đã từng rất hạnh phúc

    Part1

    Từng chiếc lá vàng đang dần rơi xuống trên phố, báo hiệu mùa thu đã đến. Có một chàng trai đang bước đi và lòng thầm nghĩ :
    - " Tokyo vẫn như xưa không thay đổi nhưng người trở về thì khác hoàn toàn".
    Đó chính là Shinichi - vị cứu tinh của cảnh sát Nhật Bản năm xưa. Cậu mới trở về sau bao năm bên nước ngoài để truy đuổi một tổ chức nguy hiểm. Không hiểu sao vừa mới về cậu đã vội chạy đến đây, cũng phải thôi đơn giản là cậu muốn hồi tưởng lại những gì đã xảy ra trong qúa khứ. Đây là nơi mà lần cuối cùng hai người gặp nhau. Cậu nhớ hôm đó lá cũng rơi nhiều như hôm nay.

    Flash back:
    Từ lúc Shinichi đi đến giờ cũng đã 2 năm rồi, không lúc nào là Ran không nhớ tới cậu. Hôm nay là sinh nhật của Ran, cô còn nhớ năm nào cậu cũng giả vờ quên đi ngày nay nhưng cuối cùng lại xuất hiện với bó hoa và quà trên tay. Tuy năm nào cậu cũng xài cái chiêu " cũ rích" này nhưng Ran cảm thấy rất vui ít ra thì vị trí của cô trong cậu cũng quan trọng biết nhường nào. Khẽ lướt tay trước dãy số quen thuộc cô ấn nút gọi:
    - Là tớ đây, cậu còn nhớ hôm nay là ngày gì không?

    - Đương nhiên là tớ nhớ nhưng năm nay có lẽ tớ không về được rồi. Tớ sẽ nhờ tiến sĩ gửi quà cho cậu. Đầu dây bên kia trả lời.

    - Cậu nghĩ tớ cần quà của cậu sao?Rốt cuộc là vụ án gì khiến cậu không thể về suốt 2 năm vậy?Cậu lại cứ thoắt ẩn thoắt hiện trước mặt tớ. Cậu là đồ ngốc, tớ ghét cậu. _Ran tức giận hét lên rồi cúp máy khiến cho người bên kia không kịp trả lời. Cậu cũng hiểu cô cần gì, thứ cô cần là một Shinichi bằng xương bằng thịt chứ không phải là thằng nhóc 9 tuổi Conan. Cậu thở dài rồi chạy đến nhà tiến sĩ, hi vọng Ai sẽ có cách giúp cậu.

    - Cậu lại muốn xin tớ thuốc giải nữa ak. Cậu phải biết là mỗi lần uống thì thời gian sẽ ngắn lại, sau này có khi cậu sẽ không lớn được nữa. _Ai kiên quyết từ chối đề nghị của cậu.

    - Tớ biết nhưng đã đến lúc nên nói với Ran rồi không nên để cô ấy cứ chờ đợi. Tớ xin cậu giúp tớ lần này đi,

    - Thôi được rồi, cầm lấy đi. _Cô mở tủ lấy ra một viên thuốc rồi đưa cho cậu. Mọi việc tự cậu lo liệu.

    - Cám ơn cậu. Tớ biết rồi.

    Conan cầm viên thuốc chạy về nhà lòng không ngừng nghĩ về Ran. Suốt 2 năm qua cô ấy không ngừng chờ đợi cậu. Mặc cho xung quanh có nhiều người theo đuổi và Sonoko đã khuyên cô từ bỏ. Lần nào cô cũng chỉ cười. Vào các dịp lễ, valentine nhìn những cặp tình nhân đi chơi với nhau cậu biết cô chạnh lòng lắm nhưng lại không nói ra. Những lúc như vậy cậu luôn nắm lấy tay cô như một đứa em nắm lấy tay chị rồi gọi bằng giọng của mình để an ủi cô. Nhưng cậu biết thứ cô cần không phải là những lời động viên hay quan tâm từ cậu. Đơn giản Ran muốn cùng cậu tay trong tay đi chơi rồi trao cho cậu hộp socola do cô tự làm chẳng hạn. Tuy đó là ước muốn nhỏ bé của cô nhưng cậu vẫn không đáp ứng được. Làm sao cậu có thể gặp cô trong bộ dạng này. Hơn ai hết cậu cảm nhận được thời điểm mình sắp sửa đối đầu với tổ chức đang đến cậu không thể để Ran gặp nguy hiểm. Ran đã chờ đợi cậu lâu rồi, hôm nay cậu phải nói rõ với cô.


    Buổi tối, Ran cùng Sonoko và các bạn trong lớp mình sinh nhật. Hôm nay cô được rất nhiều quà, đặc biệt là món quà của Hideta. Đó là một con gấu bông ở giữa có thắt một chiếc nơ với dòng chữ " Love you". Hideta là cậu bạn học chung lớp với Ran và rất thích Ran. Tuy bị Ran từ chối nhưng cậu vẫn không bỏ cuộc. Cậu ấy, cô và Sonoko chơi rất thân giống như Shinichi hồi xưa vậy. Hideta cũng biết chuyện giữa Ran và Shinichi qua lời Sonoko nhưng cậu vẫn luôn dành cho Ran một sự quan tâm đặt biệt. Đúng là một chàng trai si tình. Còn về phần Ran, đôi lúc cô cũng nghĩ là mình nên cho cậu ấy một cơ hội nhưng trong lòng Ran xem cậu là một người bạn thôi. Cả hai không thể tiến thêm được. Bởi vì trái tim cô đã thuộc về một người khác rồi.

    Tiệc tàn, Ran ôm quà do các bạn trong lớp tặng về nhà. Bố mẹ cô đều đi du lịch hết rồi nhưng cả hai vẫn không quên sinh nhật của cô. Bằng chứng là mới sáng nay có một gói quà từ Okinawa gửi đến cho cô. Nói về ông bà Mori một tí là họ đã quay về với nhau khi Ran học đại học. Ran phải năn nỉ mẹ cô nhiều lắm rồi hết tìm cơ hội để hàn gắn hai người. Cuối cùng mọi nỗ lực của cô cũng được đền đáp. Tuy thỉnh thoảng họ cũng hay cãi vả. Nhìn thấy ba mẹ mình vậy Ran rất vui nhưng cô không biết khi nào Shinichi sẽ trở về với mình. Nghĩ tới điều đó Ran lại buồn, dù gì thì cũng đã 2 năm không gặp rồi. Ran cũng đã dần quen với sự vắng mặt của cậu rồi. Cô không giống với những cô gái khác là lúc nào cũng muốn bạn trai phải ở bên mình. Đối với Ran yêu là chỉ cần luôn nghĩ về nhau là được, mà cho dù có muốn thì cũng đâu có được. Shinichi lúc nào cũng bận rộn với các vụ án. Một khi đã chấp nhận làm bạn gái cậu thì phải thấu hiểu cho công việc của cậu. Ran không thể ích kỷ giữ cậu bên cạnh vì ngoài kia còn nhiều vụ án đang chờ cậu. Đang miên man với dòng suy nghĩ của bản thân thì có tiếng chuông cửa, Ran vộichạy ra mở cửa. Vừa mở cửa ra, đập vào mắt Ran là một bó hoa và một hộp quà và chủ nhân của nó không ai hết chính là...

    - Cậu ngạc nhiên lắm đúng không? Xin lỗi vì bây giờ mới tới nhe, tớ bận nhiều việc qúa. Chúc cậu sinh nhật vui vẻ! ._ Là Shinichi, shinichi của cô đã trở về rồi. Không đợi cậu nói thêm câu nào Ran vội chạy đến ôm lấy cậu rồi gục đầu khóc trên vai Shinichi.Khiến cậu phải xoa lưng an ủi cô:

    - Thôi nín đi, mắc công có ai thấy lại tưởng tớ bắt nạt cậu. Cậutính đứng đây mà không mời " bạn trai" của mình vô nhà hay sao._ Shin nhấn mạnh hai từ ấy để chọc Ran.

    Ran vào bếp pha trà để mời Shinichi. Khi tất cả đã xong xuôi cậu mới lên tiếng:

    - Hôm nay tớ trở về đây ngoài việc chúc mừng sinh nhật cậu, tớ còn chuyện muốn nói.

    - Có chuyện gì cậu cứ nói bình thường đi làm gì tỏ vẻ nghiêm túc vậy.

    Shinichi hít một hơi thật sâu rồi nói một câu:

    - Chúng ta chia tay đi, tớ mệt mỏi lắm rồi. Hãy tìm một ai đó yêu thương cậu. _Cậu nói và quay mặt sang nhìn Ran, cậu biết chắc Ran sốc khi nghe tin này, nếu Ran có đánh hay chửi gì cậu cũng điều chấp nhận. Nhưng trái với suy nghĩ của mình Ran chỉ nhìn cậu nói một giọng trầm buồn:

    - Cậu trở về để nói những lời này thôi sao? Cậu mệt mỏi thế tớ chờ đợi cậu không mệt hay sao Shinichi? Từ đó đến giờ tớ có nói mệt mỏi bao giờ chưa? Cậu nói là yêu tớ mà chi vì hai từ " mệt mỏi" là chấm dứt sao? Cậu mau nói đi Shinichi? _Từng giọt nước mắt chảy dài trên mặt Ran khiến người bên cạnh không khỏi xót xa.

    - Chính vì tớ yêu cậu nên mới muốn chia tay để cậu được hạnh phúc. Ran không thể chôn vùi tuổi thanh xuân để chờ đợi tớ được. Cậu cũng biết công việc tớ nguy hiểm thế nào rồi đó. Nghe lời tớ đừng cố chấp nữa! _Shinichi ôm Ran vào lòng để an ủi cô.

    - Cậu muốn tớ hạnh phúc thế cậu biết điều gì làm tớ hạnh phúc không? Ở bên cậu tớ mới thấy hạnh phúc, chỉ cậu mới đem lại hạnh phúc cho tớ. Nếu bây giờ chia tay cậu nghĩ tớ sẽ vui vẻ khi đến với ai khác sao? Tớ sẽ không chia tay cậu vì lí do đó đâu.

    - Ran à, cậu đừng vậy mà. Thôi được rồi tớ xin lỗi vì những gì đã nói. Cậu sẽ chờ tớ đúng không? _Shinichi định sẽ đến đây nói chia tay cô mặc dù cậu không muốn nhưng khi nhìn thấy giọt nước mắt của cô ,cậu mới hiểu cô yêu cậu nhiều biết bao, vì cậu mà cô sẵn sàng chờ đợi một cách vô điều kiện. Vòng tay cậu xiết chặt lấy cô như muốn bù đắp những ngày tháng không có cậu và còn muốn nghe thật rõ câu trả lời của Ran.

    - Tớ sẽ mãi chờ cậu cho đến khi cậu quay về dù cho là 10 năm hay 20 năm đi chăng nữa. _Ran đặt lên môi cậu một nụ hôn để khẳng định điều mình vừa nói. Đêm đó họ rất hạnh phúc khi ở bên nhau.

    Nhưng liệu có ai biết được sau này sẽ có gì xảy ra với họ?

    End part 1


    P/s : mới đầu mình tính vt câu chuyện theo lời của Shin nhưng thấy khó quá nhất là đối vs đứa mới tập tành vt fic như mình. Đây là fic thư 2 của mình nên có gì sai mọi người cứ nhận xét hay ném đá đi a. :KSV@03::KSV@03:
     
    Physiology, Chuột Móm, Misaki8 bạn khác thích điều này.
  3. Rosy Quỳnh Trần

    Rosy Quỳnh Trần Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/12/2016
    Bài viết:
    129
    Lượt thích:
    909
    Kinh nghiệm:
    93
    Fic hay lắm chị ơi. Nhưng chị nên chú ý về cách trình bày cũng như lỗi type nhé chị. Em chỉ ném đá tới đây thôi. Hy vọng đủ để chị xây biệt thự. :))
    Đứa em hay soi của chị,
    Rosy Quỳnh Trần❤
     
    tho ngoc, A. S. KIBI 14131Tuongvi1999 thích điều này.
  4. oppa kaishin

    oppa kaishin Mệnh ta, ta định, chẳng tại trời. KS 2k2 Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/1/2017
    Bài viết:
    161
    Lượt thích:
    10.726
    Kinh nghiệm:
    93
    Ghé ạ , mừg bà ra fic mới
    Xin nhận xét về fic nhé
    Ưu điểm :
    * phần mở đầu diễn đạt tâm lý kết hợp ngoại cảnh khá tốt
    * cách sử dụng từ ngữ và lời văn có tiến bộ
    Khuyết điểm :
    + Trình bày chưa đẹp, thiếu lôi cuốn ( tên fic nên phóng to hoặc làm khác màu)
    + lỗi type nhiều, con làm biếng tìm quá nên bà edit lại nhé
    + một số chỗ bà nên dùg dấu câu ngắt ra để dễ hiểu hơn
    Vd
    Sửa lại :
    + ko nên dùg teencode khi viết fic nha bà
    + diễn biến nhanh, nội tâm nhân vật ( nỗi buồn) vẫn còn mờ nhạt, chưa thật sự ấn tượng và chạm đến cảm xúc người đọc
    + một số chỗ khó hiểu
    Vd:
    "Ko kém" ở đây có thể hiểu là dùg để so sánh. Nhưg vị trí của Ran lại đc so sánh với cái gì? Ko kém hơn cái gì?
    Chứ-> cứ
    "Thoắt ẩn rồi hiện" thay bằg "thoắt ẩn thoắt hiện " sẽ hay hơn
    Èo ơi, con soi dữ quá. Hì
    Chúc bà thi tốt, sớm ra chap mới
     
    A. S. KIBI 14131, Shanny TrinhTuongvi1999 thích điều này.
  5. Tuongvi1999

    Tuongvi1999 Anh trót vô tình thương em như là e gái Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    2/1/2017
    Bài viết:
    89
    Lượt thích:
    6.031
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Hs
    @Rosy Quỳnh Trần cảm ơn e nha. Về lỗi type thì ss có thấy nhưng dt ss bị gì nên tạm thời chưa sửa được. Mới đầu vt ra nháp nghĩ là dài lắm nhưng khi đăng thì có chút ti.
    Thân
    Bà ss hay đòi nợ e

    @oppa kaishin bà cảm ơn con nhiều nha
     
  6. Shanny Trinh

    Shanny Trinh Tương nhu dĩ mạt. . . Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/12/2016
    Bài viết:
    1.242
    Lượt thích:
    46.059
    Kinh nghiệm:
    113
    Hớ hớ, cái chap đầu tiên hay quá trời luôn, nhưng...quá ngắn, vậy cũng được dài quá thì đọc sẽ dễ ngán :))
    => thiếu dấu ngắt :)), với lại con thấy câu này hơi cụt cần phải viết thêm vào để câu văn hay hơn.
    Có vài lỗi type, teen code nha:))
    => với
    => dùng dấu ? nha
    => 9 tuổi, mà Ran đã biết Shinichi là Conan rồi sao? Nếu chưa biết thì đâycũng là một điểm bất hợp lí, nghe cứ như Ran đã biết Shinichi là Conan rồi đấy, mà nếu biết rồi thì thôi :KSV@09:
    => à. Lặp từ cậu "hơi" nhiều:))
    Thiếu dấu chấm câu, vì đây là câu cầu khiến nên sử dụng !
    => bỏ
    => ủi
    => nhỏ
    => với
    :Conan20: Con đi về đây :Conan20:
     
    Petty YoshidaA. S. KIBI 14131 thích điều này.
  7. Cô gái mê Conan

    Cô gái mê Conan You can't stop me lovin' myselffff Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/1/2017
    Bài viết:
    387
    Lượt thích:
    15.607
    Kinh nghiệm:
    93
    Cháu thấy chap này nhiều lỗi type lắm.... mà m.n trích hết rồi nên cháu lười không trích nữa, bà edit đi nha. Còn lại cách trình bày cháu nhìn hơi đơn giản bà ạ. Chap này hơi ngắn ạ. Với cả cháu thấy nộ dung này nhiều fic viết rồi, cháu sẽ mong chờ những bứt phá từ bà a~
     
  8. charm angel

    charm angel Một tấm chân tình, một chén rượu say Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/9/2010
    Bài viết:
    3.447
    Lượt thích:
    4.378
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chà, em viết tốt hơn fic trước một chút rồi đấy :D (bớt teen code và sai chính tả), tuy vậy vẫn còn nhiều lỗi lắm. Diễn biến còn nhanh, nội tâm chưa kỹ, chưa sâu, một số câu diễn đạt vẫn còn chưa ổn lắm,...
    Về nội dung vì mới có 2 chap nên ss cũng k biết cmt gì nhiều :thinking:Ss mong chờ một biến động nào đó ở những chap sau ^^
    Chỉ lưu ý cho em khoản trình bày.
    Giữa hai đoạn văn, lời thoại của các nhân vật nên cách 1 dòng cho đỡ rối mắt em nhé. Em cũng nên phân biệt lời thoại và lời kể chứ đừng viết nó suôn đuột như vầy, khó hiểu lắm:
    ==>
    Em thấy vậy có dễ nhìn hơn không? :wave:

    Đây nữa:
    Ran vào bếp pha trà để mời Shinichi. Khi tất cả đã xong xuôi cậu mới lên tiếng:

    - Hôm nay tớ trở về đây ngoài việc chúc mừng sinh nhật cậu, tớ còn chuyện muốn nói.

    - Có chuyện gì cậu cứ nói bình thường đi làm gì tỏ vẻ nghiêm túc vậy.

    Shin hít một hơi thật sâu rồi nói một câu:

    - Chúng ta chia tay đi, tớ mệt mỏi lắm rồi. Hãy tìm một ai đó yêu thương cậu. _Cậu nói và quay mặt sang nhìn Ran, cậu biết chắc Ran sốc khi nghe tin này, nếu Ran có đánh hay chửi gì cậu cũng điều chấp nhận. Nhưng trái với suy nghĩ của mình Ran chỉ nhìn cậu nói một giọng trầm buồn:

    - Cậu trở về để nói những lời này thôi sao? Cậu mệt mỏi thế tớ chờ đợi cậu không mệt hay sao Shinichi? Từ đó đến giờ tớ có nói mệt mỏi bao giờ chưa? Cậu nói là yêu tớ mà chi vì hai từ " mệt mỏi" là chấm dứt sao? Cậu mau nói đi Shinichi?_Từng giọt nước mắt chảy dài trên mặt Ran khiến người bên cạnh không khỏi xót xa.

    - Chính vì tớ yêu cậu nên mới muốn chia tay để cậu được hạnh phúc. Ran không thể chôn vùi tuổi thanh xuân để chờ đợi tớ được. Cậu cũng biết công việc tớ nguy hiểm thế nào rồi đó. Nghe lời tớ đừng cố chấp nữa!_Shinichi ôm Ran vào lòng để an ủi cô.

    - Cậu muốn tớ hạnh phúc thế cậu biết điều gì làm tớ hạnh phúc không? Ở bên cậu tớ mới thấy hạnh phúc, chi cậu mới đem lại hạnh phúc cho tớ. Nếu bây giờ chia tay cậu nghĩ tớ sẽ vui vẻ khi đến với ai khác sao? Tớ sẽ không chia tay cậu vì lí do đó đâu.

    - Ran à, cậu đừng vậy mà. Thôi được rồi tớ xin lỗi vì những gì đã nói. Cậu sẽ chờ tớ đúng không?_Shinichi định sẽ đến đây nói chia tay cô mặc dù cậu không muốn nhưng khi nhìn thấy giọt nước mắt của cô ,cậu mới hiểu cô yêu cậu nhiều biết bao, vì cậu mà cô sẵn sàng chờ đợi một cách vô điều kiện. Vòng tay cậu xiết chặt lấy cô như muốn bù đắp những ngày tháng không có cậu và còn muốn nghe thật rõ câu trả lời của Ran.

    - Tớ sẽ mãi chờ cậu cho đến khi cậu quay về dù cho là 10 năm hay 20 năm đi chăng nữa._Ran đặt lên môi cậu một nụ hôn để khẳng định điều mình vừa nói. Đêm đó họ rất hạnh phúc khi ở bên nhau.

    Nhưng liệu có ai biết được sau này sẽ có gì xảy ra với họ?

    Như vậy dễ nhìn hơn rất nhiều đúng không :))

    Ss chỉ sửa nhiêu đây thôi. Chờ em ra chap mới rồi ss cmt tiếp. Chúc em viết tốt. @};-@};-@};-
     
    tho ngocChuột Móm thích điều này.
  9. ShinRan ShinShi 4869

    ShinRan ShinShi 4869 I Love EXO - BTS Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/1/2017
    Bài viết:
    235
    Lượt thích:
    5.948
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Singer
    Con bay vào nhận xét fic của mama đây
    Đầu tiên trình bày chưa rõ lắm, hơi khó nhìn xíu
    Ít lỗi type hơn chap trước
    Chưa miêu tả kĩ tâm lí của nhân vật
    Chap còn hơi ngắn
    _ Mama dấu yêu ơi~~~Làm ơn hãy để Ran và Shin hạnh phúc bên nhau nha
    _Câu nói muôn thuở: Con hóng chap mới nha mama
     
  10. Tuongvi1999

    Tuongvi1999 Anh trót vô tình thương em như là e gái Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    2/1/2017
    Bài viết:
    89
    Lượt thích:
    6.031
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Hs
    Part 2

    Mấy ngày sau, Shinichi nhận được tin tổ chức bắt đầu hành động. FBI phối hợp với cảnh sát Nhật đã bắt đầu vào cuộc và bắt gần hết bọn người trong tổ chức nhưng tên trùm cùng với một số tên đã trốn thoát cùng một số tài liệu liên quan. Bên phía FBI muốn cậu hợp tác để bắt ông trùm và Shinichi đã đồng ý. Chừng nào chưa tìm ra bọn chúng thì cậu sẽ không trở về hình dáng cũ và ở bên cạnh Ran. Nhưng chuyến đi này thật sự rất nguy hiểm vì Shinichi sẽ chết bất cứ lúc nào khi đối đầu với tổ chức. Tại sao ngày trước cậu lại mềm lòng không nói với Ran chứ, lỡ như có bất trắc gì thì cô sẽ ra sao. Shinichi biết Ran khá là cố chấp nếu biết cậu không may chết đi, dám là cô sẽ ở vậy suốt đời. Trước giờ Ran đã khổ vì Shinichi nhiều rồi, cậu không thể ích kỷ để cô phải chờ thêm nữa. Đã vậy cậu phải tìm cách để cô hiểu lầm rồi chia tay cậu thế còn hơn việc chờ đợi trong vô vọng. Nghĩ là làm, sáng hôm sau Shinichi hẹn gặp Ran....

    Sáng hôm đó, cậu hẹn Ran tới công viên. Một lúc sau, Ran đến thấy Shinichi cô mừng rỡ, chạy đến bên gọi cậu. Nhưng chưa kịp gọi thì gương mặt Ran bỗng biến sắc khi thấy người mình yêu đang tình tứ với một cô gái khác. Cô ấy chính là Shiho. Ran thấy cậu dường như đang định nói gì với cô gái đó thì phải, cô vội núp vào một chỗ gần đó. Shinichi đang cầm tay Shiho, vẻ mặt có chút ngượng nghịu:

    - Shiho à, anh rất yêu em. Hay mình sang nước ngoài sống chung với nhau đi? _ Shinichi nói bằng giọng kiên quyết, ánh mắt lộ rõ sự nghiêm túc, hai tay nắm chặt lấy vai cô.

    - Anh nói yêu em mà mới mấy hôm trước đã ở bên cô ta suốt đêm. Anh đi mà nói với Ran ấy. _ Shiho khá ngạc nhiên trước điều cậu nói, cô đáp lại bằng giọng hờn dõi pha chút nũng nịu.

    Nghe Shiho nói cậu im lặng một hồi lâu rồi khẽ đáp lại:

    - Hôm đó anh định nói rõ với cô ấy rồi, mà cô ta khóc qúa trời nên anh không đành lòng. Thật ra, anh chán Ran từ lâu rồi nếu không thì 2 năm nay anh đâu có ở bên em. Mọi chuyện sẽ kết thúc vào hôm nay. Anh thật sự cảm thấy có lỗi với cô ấy.

    Ran không ngờ Shinichi lại nói như vậy. Người cô cứng đơ rồi ngã khuỷu xuống đất. Cô muốn chạy ra nói rõ với cậu nhưng chân Ran đã tê cứng hết rồi. Cố gắng chạy ra khỏi chỗ trốn đến chỗ Shinichi, tiến đến bên cậu. Ran bình tĩnh kèm nén cả́m xúc của bản thân, cô hỏi cậu:

    - Shinichi, đây không phải là sự thật đúng không? Hoá ra vụ án của cậu chính là cô gái kia sao? Mau trả lời đi! _ Ran hét lên rồi đấm thật mạnh vào vai Shinichi, nước mắt không ngừng rơi.

    Nhìn thấy người mình yêu thương như vậy, cậu đau lòng lắm. Cũng vì bất đắc di nên Shinichi mới làm vậy. Cậu muốn dùng tay lâu đi những giọt nước mắt trên mặt cô nhưng thưc tế không cho phép cậu làm vậy. Shinichi nhìn Ran, cố chế ngự cảm xúc bản thân cậu giữ chặt hai tay, thốt ra những lời lạnh lùng đầy đau thương.

    - Mọi việc như cậu đã thấy. Từ đó đến giờ tôi luôn ở bên Shiho. Trước giờ, tôi chi lợi dụng sự ngây thơ cả tin của cậu thôi. Cậu nghĩ tôi thật sự yêu cậu sao, là do tôi ngộ nhận thôi. _ Tuy không muốn nhưng cậu phải nói ra những điều này, lòng cậu đau lắm. -Tôi chưa bao giờ yêu cậu. _ Shinichi kiên quyết trả lời Ran.

    Những lời nói của cậu như một nhát dao đâm vào tim cô vậy. Đến bây giờ thì Ran đã không thể kìm nén cảm xúc của bản thân nữa rồi:

    - " Bốp" Ran tát cậu một cái thật mạnh rồi chạy đi. Mọi chuyện điều nằm trong dự đoán của cậu. Nhìn bóng Ran chạy đi, Shinichi biết Ran đau đến thế nào khi nghe người mình yêu thương nói ra những lời ấy. Cô đau một nhưng cậu thì đau tới mười. Vì hết lần này đến lần khác Shinichi luôn bắt Ran phải chờ đợi, rồi lại làm tổn thương cô như thế này. Hi vọng đến một lúc nào đó, cô sẽ hiểu cho cậu.

    Về phần Ran, cô chạy thật nhanh về nhà rồi đóng cửa lại. Ngày hôm đó, cô khóc nhiều lắm. Tại sao Shinichi lại đối xử với cô như vậy? Cậu ấy có thể bình thản nói những lời như vậy sao? " Tách" từng giọt nước mắt rơi xuống sàn, Ran cảm thấy người mình đang rung lên từng đợt. Cảnh vật trước mắt cô dần mờ đi, Ran thiếp đi trong nỗi đau và nước mắt.


    Vài ngày sau, Shinichi đi nước ngoài với Shiho.
    Ran thì sau một thời gian cô bắt đầu hẹn hò với Hideta. Không biết vì lí do gì mà không lâu sau khi cả hai hẹn hò, cô đồng ý kết hôn với cậu ta.

    Liệu chuyện của họ sẽ kết thúc ở đây sao?

    End Flash back

    End part 2




    END ONESHOT1
     
    Physiology, Misaki, Ran Mori_20001 bạn khác thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Twoshot Hạnh phúc Diễn đàn Date
[Twoshot] Tình đầu của Kudo Shinichi Đang viết / đang dịch 04:12 ngày Thứ bảy
[Twoshot] Show hẹn hò [Hoàn] Đã hoàn thành 13/2/2020
[Twoshot] Em có thích mùa đông? Detective Conan 23/12/2019
[Twoshot] Màu đại dương Đã hoàn thành 19/8/2017
[Twoshot] Trả ta kiếp này Đã hoàn thành 21/5/2017
[Twoshot] Đi một vòng, quá khứ và tương lai Đã hoàn thành 2/3/2017

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP