[Tổng hợp] Oneshot by Hamika

Aoyama Hamika

♥☆♡Nhặt từng hạt nắng dưới cơn mưa vội vã… ♥☆★
Thành viên thân thiết
Tham gia
26/12/2015
Bài viết
1.996
Title: Tình yêu còn hay hạt cát bay?
Author: Hamika
Pairings: ShinRan
Raiting: K
Genre: trong sáng, nhẹ nhàng( em cũng không chắc nữa)
Status:
Disclaimer: nhận vật của bác Aoyama, em chỉ viết fic theo trí tưởng tượng của mình
Summary:
Tình yêu anh trao em là gì?
Là hạnh phúc hay khổ đau
Tình yêu này có bao la vô tận,
Hay chỉ là một hạt cát bé nhỏ
Hạt cát này sẽ bay
Và tình yêu có còn?
 

Aoyama Hamika

♥☆♡Nhặt từng hạt nắng dưới cơn mưa vội vã… ♥☆★
Thành viên thân thiết
Tham gia
26/12/2015
Bài viết
1.996
Trời về thu, những chiếc lá vàng khẽ bay tung tăng trong gió, bầu trời se se lạnh, những con gió thổi nhẹ qua khiến Ran rùng mình. Trời lạnh quá! Cô dựa người vào gốc cây anh đào già, mắt nhìn quanh như muốn tìm ai đó.
Từ phía xa, một dáng người quen thuộc chạy đến. Là Shinichi anh. Anh chạy đến chỗ cô, vẻ mặt không được vui cho lắm. Ẩn sâu trong đôi mắt anh, cô thấy một điều gì đó khó nói, bối rối ngập ngừng. Cô bắt đầu cuộc nói chuyện giữa họ:
- Anh muốn nói với em chuyện gì sao?
Shinichi càng lộ vẻ bối rối và buồn bã. Anh im lặng. Anh sợ nếu mình nói ra sẽ làm tổn thương người con gái trước mặt, nhưng nếu không nói, cô sẽ buồn và giận anh lắm. Anh thở hắt một tiếng, ngập ngừng một chút, anh nói nhỏ thật nhỏ:
- Ran à, sắp tới anh thật sự sẽ xa em - Shinichi im lặng một chút - Em biết đấy, ba anh thật sự muốn anh sang nước ngoài để tiếp tục sinh sống và làm việc.
- Anh sẽ trở lại đây chứ? Sẽ không quên em chứ?
Ran hỏi giọng hơi run, nhưng không biết vì lạnh hay vì buồn. Cô im lặng chờ đợi phản ứng từ anh. Anh khẽ đưa tay véo mũi Ran một cái rõ đau, cười:
- Nghĩ sao vậy cô gái ngốc của tôi. Làm sao anh có thể quên em được chứ? Anh nhất định sẽ trở về bên em, yên tâm đi.
- Vậy thì tốt rồi. Em sợ anh quên em.
Shinichi cười. Anh giơ ngón tay mình ra móc với ngón tay cô như một lời hứa. Sau đó, Shinichi vẫn đan chặt tay Ran, dắt cô đi dạo bãi biển thơ mộng. Tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng gió thổi khe khẽ tạo nên một bức tranh thật là đẹp. Ran nghĩ mình sẽ chờ đợi ngày anh trở về.
________ ***________
Em tin tưởng vào anh
Em tin tưởng con tim mình
Em muốn anh hạnh phúc
Đi khắp nơi, mọi miền
Em chỉ là hạt cát bé nhỏ
Giữa sa mạc mênh mông
Vậy nên xin anh hãy
Đừng bao giờ quên em.


____________________
Em không thể hiểu được
Chờ đợi sẽ như thế nào?
Em chỉ biết ngồi lặng lẽ
Nhìn thời gian cứ dần trôi
Em thật sự không muốn buồn
Nhưng tại sao em vẫn cảm thấy thế?
Nhưng em vẫn muốn
Muốn chờ đợi một mình anh
________________________
Ran vừa trở về từ bệnh viện. Cô vừa được chuyển công tác sang nước ngoài, cô vui đến độ cứ nhảy chân sáo đi xung quanh nhà như trẻ con được kẹo, mắt ánh lên niềm vui. Cô không vui vì phải ca gia đình, xa quê hương, mà cô vui vì cô sắp tìm được anh. Anh đi quá lâu, đã mười năm. Và tám năm qua cô cũng không nhận bức thư nào từ anh. Ban đầu là đều đặn mỗi tháng một lần, rồỉ cuộc gọi cứ ít dần, ít dần, cuối cùng cô không nhận tin từ anh nữa. Cô cảm thấy buồn, thật sự anh đã quên cô?
Bà Eri thấy con gái buồn, chờ đợi, bỏ qua nhiều cơ hội trong cuộc đời này, chỉ để chờ một thằng nhóc choai choai, mà đã nhiều năm nay nó không thèm trở về thăm con gái bà lấy một lần. Thế mà trước khi đi cứ hứa hẹn này nọ, bắt con gái bà phải chờ hoài. Bà nói với Ran:
- Con à, Con đã hai lăm tuổi, phải kiếm một người để yêu đi. Trong khi các bạn của con đã có chồng, thì con cứ phải chờ đợi một người mà đã không thèm quan tâm con nữa?
- Nhưng có thể anh ấy quá bận nên không...
- Bận cái gì chứ? Viết thư cho con có vài phút mà nó không làm được hay sao? Tình yêu mong manh như hạt cát vậy, nó sẽ bay đi mất nếu đối phương xa nhau, với một người đào hoa như Shinichi thì điều đó là có thể. Con hãy suy nghĩ lại đi. Nếu chờ đợi có thể bỏ qua những thứ quan trọng của cuộc đời mình. Thế nhé.

Ran không hiểu hết những lời mẹ nói. Tại sao mẹ lại nói tình cản mong manh như hạt cát? Tại sao mẹ nói Shinichi có thể có người mới?
Cho đến khi Ran lên gi.ường , cô vẫn suy nghĩ những lời mẹ nói, chẳng bao lâu sau cô đã ngủ ngon lành.
_________________
Tình yêu mong manh như hạt cát
Liệu có bền trước mỗi cơn gió thổi qua
Liệu tình yêu vẫn nằm trong lồng ngục
Hay đã đi đâu mất rồi


___________________
Hạnh phúc lắm khi gặp người mình yêu
Vui mừng sao khi sánh bước cùng người ấy
Những tháng ngày bình yên vui vẻ
Hạnh phúc lắm đấy hỡi người em yêu!
________________
Ran đưa kéo vali của mình. Hôm nay là ngày cô rời khỏi đất nước hoa anh đào xinh đẹp này để đến một đất nước xa lạ. Cô lo lắng khi mình phải rời xa quê hương, rời xa mọi người. Ran sẽ phả bắt đầu với một cuộc sống xa lạ, bắt đầu nơi đất khách quê người, nhưng lòng cô lé lên một tia hy vọng yếu ớt, rằng cô sẽ tìm thấy Shinichi - tình yêu mà cô mong ngóng suốt mười năm. Nhất định cô sẽ tìm thấy anh, rồi sau đó cả hai cùng trở về Tokyo này, sẽ trao nhau nhẫn cưới và sẽ có một gia đình nhỏ. Máy bay cất cánh.
...................................
Cô bước xuống sân bay. Đây là thành phố xa lạ, nơi mà cô chưa quen, phải, chưa quen. Cô phải tập thích nghi với cuộc sống mới, phải tìm được anh, rôi cả hai người sẽ tìm được hạnh phúc. Cô bước về căn hộ mà bệnh viện đã chuẩn bị sẵn cho cô, ở bên cạnh một căn biệt thự sang trọng. Lúc taxi đưa cô đến cũng là lúc có một chiếc xe đuôi trần bóng lộn đỗ tại biệt thự. Trong xe, một chàng trai mở của xách đồ cho cô gái, còn cô gái thì bế một cậu con trai. Trông họ rất hạnh phúc. Trông thấy cô, hai người giao đồ lại cho bà giúp việc, rồi đon đả đến chào mời. Đến gần, người chồng ấy là anh. LÀ ANH. Ran đứng chết trân tại chỗ, không nói được câu gì. Shinichi đã có vợ rồi sao? Shinichi bỏ rơi mình rồi sao?
Hàng vạn câu hỏi hiện lên trong đầu cô lúc này. Là cô ngu ngốc khi chờ đợi anh hay anh phụ tình khi bỏ rơi cô?
- Chào cô. Tôi là Kaito và đây là vợ tôi, Aoko. Hình như cô mới chuyển đến đây đúng không?
- Anh không phải Shinichi hay sao?
Cô hỏi trong vô thức mặc cho hai người kia ngạc nhiên đến tột độ. Anh chàng mang tên Kaito lắp bắp:
- Cô... biết anh ấy sao?
Ran gật đầu. Kaito hỏi tiếp:
- Cô có phải là Ran, Mori Ran?
Chờ cho Ran nói phải, Kaito nói bằng giọng trầm buồn:
- Anh ấy đã qua đời rồi.
- Tại sao?
Ran như hóa đá. Hai người trước mắt có ý định lừa cô chăng? Shinichi làm sao chết được? Anh vốn rất khỏe mạnh cơ mà?
- Anh Shinichi bị bệnh và đã qua đời vào tám năm trước. anh ấy gửi tôi một bức thư, nhưng vì anh không ghi địa chỉ nên không gửi cô được. Nó đây, xin gửi cô.
Nội dung bức thư như sau:
"Xin gửi em, Ran
Anh cảm thấy mình thật có lỗi khi mình chỉ là một tên hứa lèo, nói được mà không làm được.
Anh không trở về bên em được nữa. Anh xin lỗi em rất nhiều.
Em à, trong mắt anh, em rất đặc biệt. Đặc biệt theo nhiều nghĩa. Anh biết rằng từ lâu, tình cảm của chúng ta không phải là bạn bè, cũng không phải anh em. Nó mập mờ lắm. Nhưng rồi anh nhận ra, anh thích em từ bao giờ. Anh thật sự muốn giữ em lại bên mình, nhưng lại không có quyền làm thế? Thôi, em hãy quyết định cuộc đời của chính mình, em nhé. Sẽ có một bờ vai để em tựa vào. Sẽ anh ủi em khi em buồn, sẽ chăm sóc em chu Đáo thay anh. Hãy sống trọn vẹn, vui vẻ và hạnh phúc
Anh yêu em, Ran"
Mắt Ran nhoè đi. Từng giọt lệ đang tuông trào nơi khoé mắt cô. Tim đau nhói. Anh thật sự đã ra đi. Nhưng cô phải mạnh mẽ lên. Phải tiếp tục sống.

Hãy yên nghỉ nhé, Shinichi
_________________
Tình yêu mong manh như hạt cát
Vô tình làm đau trái tim em
Hạt cát bay, tình yêu vẫn còn đấy
Nhưng đã theo anh đến phương trời nào?
_________________ end
 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:

Yu Gumiho

Kẻ bỏ rơi đồng đội tội còn đáng sợ hơn cái chết!
Tham gia
18/12/2015
Bài viết
3
Truyện hay ó :) nhẹ nhàng và sâu lắng, mang cho người đọc cảm giác thích thú và tò mò :) hóng chap tiếp theo :D

Phải công nhận là truyện rất hay... nhưng mình hận bạn vì đã làm tan nát trái tim mình TT^TT
 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:

Ayaka-HiMe

Mada Mada Dane
Thành viên thân thiết
Tham gia
4/10/2015
Bài viết
580
chào bạn , mình là Ayaka mình đã đọc bài của bn . Fic của đúng thật rất nhẹ nhàng , khiến độc giả đọc xong đã thấy thích . À mà part 3 chỗ "chỉ là một thằng hứa lèo " bạn nên đổi thành " một thằng không giữ lời hứa " như vậy nghe nó xuôi tai hơn . Nội dung của bn có phần hơi nhanh nhưng đó là phụ thuoc vào tác giả bọn mình đâu thể có gì kiến về nội dung dc :3 . Vì mình đang onl đt nên có 1 chút góp ý vay thôi.Chúc bạn sẽ có nhìu tác phẩm mới ^^
 

Aoyama Hamika

♥☆♡Nhặt từng hạt nắng dưới cơn mưa vội vã… ♥☆★
Thành viên thân thiết
Tham gia
26/12/2015
Bài viết
1.996
Cảm ơn vì đã góp ý. Lối viết của mình thường hơi nhanh một chút, Mong độc giả thông cảm
 

shinichilove_kissran

♥Hoa rơi, người đứng lẻ♥
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/11/2015
Bài viết
2.343
Ta cmt fic em nè
Fic của em đời thường, gần vs DC nên ta nghĩ 1 trong 2 người shinran nếu 1 người chết thì người còn lại cx đi theo
Nhưng vì là fic của em nên em cứ thoải mái sáng tạo
Vs cả đoạn ran nghĩ shin là kai í
Em nên nêu suy nghĩ của ran về aoko,ngoại hình cô ấy cx giống ran mà
cố lên nha
Em nhỏ tủi mà viết hay lắm đó
Ta có lời khen
 
Hiệu chỉnh:

Co Be Cau Kinh

Hello Co Be Cau Kinh
Thành viên thân thiết
Tham gia
25/9/2015
Bài viết
4.191
ừm ta là người qua đường vô tình thấy fic em nên vô bon chen tí:DTa phải công nhận rằng em còn nhỏ tuổi nhưng viết fic rất hay nha!!!:)

Thôi vào nội dumg chính nha!!!
Đầu tiên là lỗi tyte vẫn còn một số lỗi nhưng không đáng kể lắm;))
Về nôin dung fic nhẹ nhàng, sâu lắng nhất là đoạn bức thư của Shin gửi Ran đó.Thật sự đọc xong ta cũng đã khóc:D ( ta mau nước mắt lắm a~);))
Về đọ dài thì nó chưa đủ với độ dài mà mod đưa ra:)


Còn gì nữa ko ta???:-/ ừm chắc hết rồi chị đi đây chúc em viết ngày càng hay nha!!!:*
 

Miko chan

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
9/12/2015
Bài viết
1.265
Sao nhóc nhỏ mà viết sâu thế nhể:3

Fic có phần nhẹ nhàng sâu lắng, nói chung là ổn. Tuy nhiên diễn biến hơi nhanh, cách dòng chút nhé, cho đẹp mắt:D:D:D
Tiếp, em nên gộp 3 part vào với nhau tránh gây dài dòng, để part một như vậy quá ngắn và không đẹp.


Còn nữa em, :((sao để Shin iu chết thảm vậy à... :((
 
Hiệu chỉnh:

Tofu09

Just live well
Thành viên thân thiết
Tham gia
9/8/2015
Bài viết
552
Chào em, vì khi vào tường nhà em hình như em mới có 13 tuổi thì phải nên chị gọi là em nhé. Vì chị hơn một tuổi :3. Đọc fic em từ lâu rồi nhưng bây giờ chị mới có dịp để com cho em. Nhiều lúc rất muốn com nhưng lại không có thời gian.
Etou! Fic của em nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng có một số chỗ thực sự không vừa ý chị, vì vậy chị sẽ chỉ ra nhé. Chị thấy có rất nhiều bạn khen em viết hay đúng không? Thực sự chị không phủ nhận điều đó nhưng có lẽ vì chị đã đọc khá nhiều fic kiểu này trong đây cũng như một số khác nên có lẽ sẽ không hứng thú bằng những người khác. Đầu tiên là cách hành văn nhé. So với nhiều fic chị đọc, có lẽ fic này không bằng nhưng với tuổi nhỏ như em, viết thế này là ok rồi thế nhưng hãy cố gắng làm sao để câu văn trở nên hay hơn nhé, vì nhiều chỗ cụt lắm, chị có cảm giác vẫn chưa cảm nhận được lời văn của em lắm. Điều thứ hai chị sẽ nói đến chính là độ dài của một part. Độ dài theo chị nghĩ thực sự không hề dài, đối với chị là như vậy. Hình như em cố chia từng part một để tạo cảm giác hồi hộp cho người đọc vậy. Nếu như em cố gắng gộp tất cả các part này làm một chị nghĩ sẽ ổn hơn, vừa đủ độ dài lại vừa có thể gây cảm xúc cho người đọc nhiều hơn. Điều thứ 3 là lối viết của em. Em bảo lối viết của em là viết hơi nhanh đúng không? Vậy thì thay vì vẫn giữ lối viết đó hãy thay đổi cách viết của em, như vậy sẽ hay hơn rất nhiều, đúng chứ? Giống như Ayaka nói, nội dung của em hơi nhanh đấy còn chưa kể là ngắn đó. Nếu như em miêu tả kĩ hơn tâm trạng về nhân vật, hoặc miêu tả thêm cảnh và không gian xung quanh đối với nhân vật đó, có lẽ fic sẽ hay hơn rất nhiều. Chị nghĩ em sẽ làm được bởi vì có rất nhiều người công nhận fic của em :3. Chị cũng đã đọc LF của em rồi, nhưng thực sự chap 1 với chị rất ngắn, chị tự hỏi liệu nó có đủ độ dài yêu cầu của một fic không mà ngay khi đọc chap 1, chị thấy hơi hụt hẫng một chút. Thực sự chị thấy hơi buồn vì fic em spam hơi nhiều nên hãy xóa đi ngay trước khi Mod thông báo nhé.
Còn điều gì nói nữa không nhỉ? Chắc là có lẽ dừng thôi, chị sợ nếu chị sẽ nói nữa sẽ khiến em thấy nản nên chị sẽ dừng lại. Chị hy vọng những góp ý này của chị sẽ giúp ích cho em trong các fic sau này. Chị mong sẽ đọc được một tác phẩm ấn tượng của em :3
Thân
 
Hiệu chỉnh:

vitaminlove angelran

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
17/5/2015
Bài viết
2.683
Ss đã xem và như đã hứa ss sẽ comt nhận xét.

Trước cái bố cục làm đẹp nên fic. Cách em trình bày chưa được ổn cho lắm. Nhiều đoạn cứ dít vào nhau mà không xuống dòng trông nó vừa không đẹp về thẩm mĩ mà còn rối mắt nữa.

Ngoài ra còn kha khá lỗi type.

Thứ 2 : Ss có lời khen cho em. Em tả cảnh tốt, đẹp đẽ và phong phú. Tuy nhiên, phần tâm lý nhân vật lại hời hợt, không sâu. Em có thể tả thêm cảm xúc của Ran khi nhớ , chờ đợi hay hay tin Shin qua đời. Đúng như mn nói. Nó quá nhanh, dường như ss không thể thông hiểu hết nỗi đau của Ran qua câu văn của em. Và thực nó chưa đủ sức để khơi dậy dòng cảm xúc đáng ra phải có trong ss.

Còn cách em dùng từ, ss thấy ổn hơn nhiều so với những Au mới khác. Tất nhiên đâu phải lần đầu ai cũng tốt :v .

Thứ 3 : Em sau nên gộp part lại bởi part em quá ngắn. Gộp lại chưa chắc đã bằng nổi kí tự của 1 chap. Lưu ý em nên tham khảo những fic khác để học hỏi và đọc kĩ quy định box. Hi vọng em không làm ss thất vọng nữa.

Chúc em viết tốt hơn. Hẹn em ở những fic khác.

Thân.
 
Top