Tổng hợp Ficlet by Ruby-chan

Trong chuyên mục 'Sưu tầm' đăng bởi Thu Hà, 24/1/2017. — 39.679 Lượt xem

  1. MiKa_3KYARU

    MiKa_3KYARU Đời là bể khổ, qua bể khổ là qua đời. ♧ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/12/2016
    Bài viết:
    203
    Lượt thích:
    21.810
    Kinh nghiệm:
    93
    Cái tên lừa tình quá mức luôn đấy ạ =)) Em còn tưởng bài hát nào =))
    Thôi thì cho phép em được bắt tay chia buồn với Aki và Akai (Ơ, 2 cái tên vô tình hay cố ý mà giống nhau thế nhỉ) em cũng ghét chuột lắm, ghét chuột giống như Doraemon cơ.
    Cái fic này, độ hài bựa nó không thể tả nổi. Tuy em đã quen với tay lái lụa của By nhưng tới giờ vẫn chưa kịp thích ứng, thực sự không phân biệt nổi đâu giả đâu thật, chắc em sắp lú lẫn rồi.
    Đọc tới đoạn con mèo cưng của Akai nhảy ra, em còn tự hỏi "Ficlet cơ mà, làm sao đã được nửa mà chưa thấy Shiho đâu cả?" Và em vừa nghĩ xong thì đã có mặt Shiho, oimeoi.
    Mà bắt chuột cho Shiho làm thí nghiệm hay để làm sạch nhà nhỉ? Cả chủ lẫn mèo đều bá đạo như nhau, chủ nào tớ nấy, tiếng người không nói lại đi nói tiếng mèo, mà cũng nể chị au lầy lội dịch được cả tiếng động vật =))
    A~ Đọc cái này đúng là giải tỏa tâm lý trước khi thi mà. Akai gì đâu mà "thông mình" đến thế? Cầm súng đi bắt chuột, không biết phí đạn!
    Cảm ơn au cũng như ss Sún đã post fic này cho em cơ hội giải trí trước giờ thi. Chúc mọi người ngủ ngon ạ :">
     
    ruby-chanThu Hà thích điều này.
  2. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    1401285.

    [29] YOU'RE MINE

    ~*~
    Author: Ruby chan
    Pairing: ShinRan
    Genre: Daily life
    Rating: K+
    Link nguồn: Link

    ~*~
    Ngày Quốc tế thiếu nhi, sau khi đã được phụ huynh dẫn đi chơi đủ thứ trò thích mê, thằng nhóc nhà Kudou mới tủm tỉm hỏi bố mẹ nó:
    - Hồi đó bố mẹ có được tặng quà 1/6 không?
    Shinichi một tay vịn chân thằng bé đang ngồi vắt vẻo trên đôi vai rộng của mình, một tay nắm chặt lấy tay vợ, mỉm cười dịu dàng:

    - Tất nhiên có chứ, đến tận lớp năm bà nội con mới ngưng tặng quà cơ!
    - Vậy cơ ạ? – Thằng bé háo hức – Bố được tặng gì thế?
    - Sách trinh thám!
    - …Mọi năm ạ?
    - Ừ, mọi năm.
    - Nhàm chán muốn chết!
    - …………..

    Lần này cả vợ cũng đồng thanh với con trai, Shinichi cũng chỉ biết méo mặt. Anh cố gắng kể một chuyện không nhàm chán.

    - À, có năm học mẫu giáo, mấy cô giáo thấy bố hơi…nói sao nhỉ, chắc là khó gần nên…chả hiểu sao lại tặng bố một đôi tai cún con màu trắng sữa.
    - Uwaahahahaaa!!!

    Thằng bé ngoác mồm cười khiến mẹ nó đứng một bên cũng không nhịn được cười theo.
    - Này! Hai người thôi ngay! - Shinichi đỏ mặt gắt lên.

    Ran che miệng gãi gãi vào lòng bàn tay anh góp vui:
    - Em cũng nhớ nè, năm đó cả lớp đều được tặng quà, không ngờ giáo viên thực tập chuẩn bị thiếu, chỉ có mỗi mình em là xui xẻo không được gì hết.
    - Gì? – Shinichi dừng lại, thoáng cau mày!
    - Anh sao thế? – Ran nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt Shinichi hiện ra bốn chữ “em đùa phải không?”
    - Năm đó…rõ ràng…em… Em quên rồi sao?
    - Anh không nhớ hở? Mọi người đều hào hứng vì có quà, có đồ chơi mới, mỗi mình em là buồn bã ngồi vào một góc tường nghịch màu vẽ.

    Shinichi hít một hơi, lời nói ra có chút tức giận.
    - Em đúng là đồ não cá vàng! Ngày hôm đó là ai vì biết em rất thích Snoopy đã bất chấp xấu hổ mang cái tai cún đó lên đầu rồi hiên ngang tiến đến chỗ em, trên cổ còn đeo cả cái bảng “Quà tặng 1/6, xin thu nhận tôi” hả? Đã vậy còn rất mất mặt kêu…”
    - ………….. – Nhìn gương mặt tức giận hồng hồng đỏ đỏ của Shinichi, hình như Ran nhớ ra được điều gì đó.
    - Kêu? – Thằng bé ôm lấy đầu bố căng tai nghe – Bố kêu gì thế?

    Shinichi biết mình nói hớ, đành bất lực buông luôn câu chốt hạ:
    - Kêu…”gâu gâu”…
    - Wuuuaaahahaaaa!!!!!
    - Này nhóc! Không được cười! Bố vứt con xuống bây giờ đấy!
    - Con xin lỗi mà…ahahaaaa!!!!!

    Thằng bé lần này không có chút phúc hậu cười còn to hơn vừa nãy, không ngờ ông bố mặt mũi lúc nào cũng đường hoàng chững chạc lại vì chút niềm vui của mẹ nó lại làm ra hành động trẻ còn mất mặt nhưng đáng yêu đến vậy. Phải thôi, bố đối mặt với mẹ nó luôn như vậy, đôi lúc trở nên ngây thơ ngốc nghếch, đôi lúc sẽ gạt bỏ luôn cả lòng tự tôn của bản thân. Đây là cách yêu thương rất đặc biệt của bố nó, dành cho mỗi mình mẹ nó.

    Ngày ấy vì không thể mang “món quà” đó về nhà nên Ran cũng dần quên béng luôn, không ngờ anh lại nhớ rõ từng chút một như thế, để rồi hôm nay có thể kể lại cho cậu nhóc này cùng mẹ của nó nghe. Một cảm giác ấm áp ngọt ngào len lỏi vào trái tim. Ran ôm lấy cánh tay Shinichi, mỉm cười:
    - Chồng yêu quý à…
    - Ai cho em cười? – Anh cố gắng lấy lại phong độ, nghiêm mặt hỏi- Giọng điệu này là muốn gì đây?
    - Kêu lại một tiếng dễ thương đó cho bổn cung nghe đi!
    - RAN-KUDOU! CHUẨN BỊ TINH THẦN ĐI! EM CHẾT CHẮC RỒI!!!
    - AHAHAHAAAA~~~

    Shinichi thêm một lần nữa xấu hổ chụp bàn tay lên đầu cô xoa mạnh đến nỗi làm đầu tóc cô rối bù.
    Tiếng cười giòn tan hạnh phúc vang khắp con đường nhỏ. Nhà Kudou lại thế rồi, mỗi ngày trôi qua là một ngày tận hưởng cuộc sống viên mãn.
    Bẵng đi biết bao năm dài đằng đẵng như thế, cuối cùng “quà” cũng về tay cô, nhỉ?

    ~End~
     
  3. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    IMG_20170605_133521.

    [30
    ] MỘT NỬA CÒN LẠI

    ~*~
    Author: Ruby-chan
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Genre: Romance/ Daily life
    Link nguồn: Link

    ~*~

    Công việc kết thúc khá muộn, Shinichi ghé vào cửa hàng mì ramen ven đường gọi một bát. Vừa thổi một hơi để mì nguội thì vang lên âm thanh khá quen phía sau lưng. Anh xoay đầu nhìn liền nhận ra vị thân chủ lớn tuổi đã liên hệ cách đây hơn một tháng.

    Ông ấy cũng nhận ra Shinichi, tươi cười vỗ vai chào anh trước.
    - Cậu Kudou, vẫn khỏe chứ ha?
    - À vâng, rất khỏe ạ! Thật vui vì thấy ngài vẫn khỏe, ngài Yamada… – Anh mỉm cười nhìn thấy bên cạnh ông ta còn có thêm hai người nữa – Ngài cũng đến ăn chỗ này sao?
    - Tôi và hai ông bạn này vừa đi xem bóng rổ từ xa về nên thống nhất đến quán này. Chúng tôi ngồi đây được không?
    - Ngài cứ tự nhiên ạ, mì ở đây rất ngon!
    - Đúng vậy đúng vậy, cậu cứ ăn tiếp đi!
    - Vâng…

    Nói thì nói thế nhưng hội bô lão vui tính yêu thể thao này có để Shinichi được hưởng không khí yên bình đâu. Họ vừa ngồi xuống đã bàn luận rất sôi nổi về trận đấu bóng rổ vừa được xem, cười hả hả vì đội nhà giành được chiến thắng áp đảo.

    Shinichi không phải tín đồ của quả bóng màu da cam nên có vẻ không có hứng hóng chuyện góp vui. Trong lúc các bô lão đợi mì ra thì Shinichi đã ăn được hơn nửa bát.

    Hai ông lão ngồi đối diện Shinichi nhìn thấy anh chàng trẻ tuổi này rất ưa nhìn, lại có vẻ điềm đạm chín chắn lễ phép thì khá thích, một trong hai ông lão đánh tiếng với anh:
    - Cậu trai trẻ, cậu đã lập gia đình chưa?
    - …Cháu chưa ạ! – Shinichi nuốt vội xuống rồi trả lời. Vụ gì nữa đây?
    - Tốt quá! Ta thấy cậu có vẻ thuộc dạng người cháu gái ta thích…Nếu cậu đang tìm một nửa còn lại thì có thể thử gặp mặt nó xem sao. Con bé rất xinh đẹp, tài bếp núc của nó có thể chinh phục được hết những chàng trai trên thế giới này đấy!
    - ……………………… - Shinichi im lặng.

    - Này, ông dám hớt tay trên hả? –Ông lão còn lại nóng nảy lên tiếng, thò tay vào túi áo lấy ra tấm ảnh một cô gái trẻ có nụ cười vô cùng quyến rũ – Chàng trai này, cháu gái tôi có thể cũng hợp với cậu đấy! Nó là một nữ doanh nhân vô cùng bản lĩnh, ngoại hình cũng không tệ đâu nha. Cá tính của nó khiến hàng đống thanh niên phải đổ đấy!
    - ……………………..- Shinichi tiếp tục im lặng.

    - Xùy xùy, hai ông thôi đi! – Vị thân chủ cũ xua tay – Cháu gái tôi là nghệ sĩ dương cầm nổi danh nhất hiện nay có ngón đàn mê hoặc hàng triệu người tôi còn chưa kịp lên tiếng đấy.
    - ………………………- Shinichi chính thức cạn lời.

    Đang lúc anh phát rầu vì ba ông lão còn đang vừa ăn vừa tranh cãi với nhau như trẻ con…mà mình dù đã ăn xong cũng không chen vào phát biểu được, trên Tivi treo tường chợt phát lên bản tin thời sự cuối ngày thu hút sự chú ý của cả bốn người.

    Shinichi sau khi ngẩn ra mấy giây thì chỉ vào cô gái tóc đen dài đang tung liên hoàn cước dũng mãnh hạ gục một tên cướp có vũ khí ngay trên đường, anh bật cười hào hứng nói.

    - Đấy đấy! Mẫu người yêu thích của cháu là cô gái có thể hạ nốc-ao hàng trăm tên bất lương dạng này, đánh cho từ hiện trường vào luôn bệnh viện, đồn cảnh sát tính sau. Cô ấy không cần quá xinh đẹp, mình cháu ngắm là được. Cô ấy không cần kiếm tiền giỏi, có thất nghiệp thì cháu vẫn nuôi được. Cô ấy múa chảo hay đánh đàn chỉ cần chinh phục một mình cháu thôi, cháu không thích cô ấy đào hoa. Chắc sở thích của cháu hơi…nhưng mà nếu một nửa còn lại của cháu không phải như thế thì không được ạ. Cám ơn mọi người đã quan tâm cháu!

    Shinichi đứng lên cúi gập người lễ phép chào hội bô lão còn đang ngẩn ra để xin phép đi về. Trước khi rời khỏi anh còn cố gắng ngoái nhìn cô gái trên tivi đang bối rối che mặt vì bị phỏng vấn tới tấp. Anh dịu dàng cong khóe môi, híp mắt cười.
    .
    .
    Ran vừa đi vứt mấy bịch rác về liền thấy Shinichi đứng cách đó vài bước chân vẫy tay chào. Cô tủm tỉm.
    - Sao anh lại tới đây?
    Shinichi ôm chầm lấy cô, quả đúng là cảm giác này vẫn đặc biệt nhất. Anh xoa xoa tấm lưng mảnh mai, vỗ nhẹ lên đầu cô.
    - Đến để ôm. Ôm xong rồi, về đây!
    - Ơ….

    Trước khi về còn hôn một cái thật kêu, đến tận khi người đã đi khuất cô vẫn ngơ ngác đứng ngốc ra, hai gò má nóng bừng.

    Một nửa còn lại của cô ngày càng khó bắt kịp sóng não mà!

    ~End~
     
  4. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    [31] CHUYỆN NHÀ KURI (Part 2)
    ~*~
    Author: Ruby-chan
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Genre: Romance
    Link nguồn: Link

    ~*~
    Ngày x tháng x năm 20xx...
    Chồng tôi đang yên đang lành bỗng nhiên sáng ra bị sốt li bì.
    Có lẽ do trận bão tuyết đêm qua khiến mọi phương tiện công cộng buộc phải ngừng hoạt động, anh bị mắc kẹt ngoài ga tàu điện ngầm một thời gian khá lâu mới về nhà được.

    Anh luôn ngủ rất an tĩnh, tôi chỉ chợt phát hiện ra khi cảm nhận được vòng tay ôm phía sau mình ngày càng nóng hầm hập lên thấy rõ.
    Tôi hoảng hồn xoay người lại sờ loạn xạ lên mặt, lên trán anh. Shinichi khẽ hé mắt, một bên lông mày hơi nhíu lại.

    - Shin...anh sốt rồi?!?!
    - Có sao? - Trong giọng nói của anh có chút khàn khàn xen lẫn mệt mỏi. - Anh cứ tưởng...lúc nào ôm em người anh cũng...nóng lên như vậy chứ?
    -............. - Này! Từ ngày cưới em đến giờ mặt anh đã dày lên bao nhiêu tấc rồi thế? Lúc này mà còn bỡn cợt được hả???

    Anh nói xong không cần biết tôi phản ứng thế nào lại khép mắt ngủ tiếp. Tôi thở hắt ra một hơi bất lực rồi rời giường, vệ sinh cá nhân và thay quần áo xong thì bắt đầu trở thành cô sơn ca* bất dắc dĩ. Nhìn cái người nằm bẹp trên giường thật muốn đá cho một phát nhưng lại không nỡ...
    Shinichi bị chiếc khăn mát áp vào trán thì chầm chậm mở mi mắt nặng trĩu. Tôi lau mặt rồi đỡ anh dậy ăn chút chào mới nấu xong. Anh có chút tỉnh táo hơn, cầm bát cháo rồi nhìn tôi bằng ánh mắt cún con rất đáng thương.
    - Anh phải tự ăn à?
    - ...............
    - Ran-neechan, em phải tự ăn sao?
    - .................

    Anh dùng cách này làm nũng em sao?
    Cuối cùng vẫn là tôi từng thìa cháo mớm cho anh. Tôi tự nhủ, người bệnh thì có lúc thần kinh không bình thường, làm nũng tí là lẽ dĩ nhiên, không chấp.
    Phải nhịn xuống, phải nhịn xuống!!!

    Sau khi ăn xong anh nhìn đống thuốc trên khay, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng đáng thương
    - Anh phải tự uống sao?
    - .................
    - Ran-neechan, em phải tự uống? Không được mớm thuốc sao?

    Tôi bất lực đỡ trán, cầm điện thoại gọi ngay cho Shiho báo cáo sơ tình hình. Sau khi trao đổi xong, tôi cám ơn Shiho rồi kết thúc cuộc gọi. Tiến đến mở ngăn tủ dưới cùng lấy ra một viên thuốc con nhộng đỏ trắng. Tôi cười thánh thiện thả viên APTX4869 vào tay anh:
    - Uống một viên này thôi là đủ rồi, neechan sẽ mớm thuốc tận miệng cho em <3
    - Dạ...vậy thôi...

    Shinichi rùng mình một cái rồi ngoan ngoãn uống hết chỗ thuốc kia. Tôi lại cất viên thuốc vào chiếc hộp trong ngăn tủ rồi khóa lại, trong lòng bật ngón cái với chiêu này của Shiho.

    Tôi tủm tỉm cười, định thu dọn một chút để anh nghỉ ngơi tiếp.
    Một bàn tay lớn với những ngón tay thon dài cứng cáp phủ lên mu bàn tay tôi, siết nhẹ. Thân nhiệt lúc này của anh khiến tôi có chút đau lòng.
    - Anh chỉ đùa chút thôi đừng giận. Thay vì nhận "ưu đãi", anh sợ em sẽ bị lây bệnh hơn...
    - Em có giận đâu! - Tôi đặt lại cái khay lên bàn, xoa nhẹ mái tóc rối bù của Shinichi - Em rất khỏe mạnh mà, sẽ không sao đâu. Em chỉ không vừa lòng chuyện anh đi bộ từ trạm tàu điện về nhà cả tiếng đồng hồ trong thời tiết tồi tệ thế này thôi. Nếu có lần sau hãy trú đỡ ở một khách sạn nào đó, được chứ Shinichi?
    - Không! - Thật ngạc nhiên khi thấy anh cương quyết lắc đầu - Anh rời nhà cả tháng nay rồi con gì? Anh biết em ghét cô đơn, nên anh cũng ghét cảm giác bỏ em ở nhà một mình, nhất là trong những ngày lạnh lẽo như vậy!
    - ..................

    Cổ họng tôi có chút nghẹn. Người này ấy à, đam mê công việc hơn tôi làm tôi phát cáu không thèm nhìn mặt...nhưng lại có những lúc khiến tôi chỉ muốn nhào đến ôm chặt lấy. Dịu dàng quan tâm của anh cứ thế lấp đầy cô đơn buồn tủi của tôi, mỗi ngay mỗi ngày như thế...

    - ...Đừng ôm, lây bệnh đấy!
    - Ngoan, không có vấn đề gì đâu. Neechan sẽ chăm sóc cho em!
    - Anh không đùa nữa mà!

    Shinichi có chút xấu hổ nhưng cũng không đẩy tôi ra, dường như anh nhận ra tôi đang khóc. Anh cũng không hỏi nguyên nhân tại sao, có lẽ...anh quen rồi, chỉ tĩnh lặng vuốt dịu dàng lên lưng tôi.
    Em không có ở nhà một mình anh à. còn có một người khác anh chưa được biết đâu...
    Tôi lần bàn tay xuống vuốt lên bụng mình, nơi có một nhịp đập khác đang từng ngày mạnh mẽ lên.

    Con yêu à, chào bố đi!

    ~End~

     
    Kudo Shizu, Chuột Móm, Pandora Ann19 bạn khác thích điều này.
Đang tải...
Từ khóa:

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP