Tổng hợp Ficlet by Ruby-chan

Trong chuyên mục 'Sưu tầm' đăng bởi Thu Hà, 24/1/2017. — 39.691 Lượt xem

  1. Toyama kasumi

    Toyama kasumi Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/10/2016
    Bài viết:
    106
    Lượt thích:
    355
    Kinh nghiệm:
    63
    :KSV@12:Ôi trời ơi cuối cùng em cũng tìm được rồi. Hồi đó đọc cái này hài đau bụng luôn. Nhớ hồi đó mới biết kênh sinh viên được vài tháng thì tìm được một cái tổng hợp fanfic Shinran có mấy câu chuyện ngắn mà hài. Lúc đó thấy ở dưới để chữ "công dân lương thiện" Em tưởng đó là tác giả viết bài ấy. Khi mà tìm lại cái tổng hợp fanfic đó thì lại không thấy bài này đâu Ối giời ơi kiếm quá chừng luôn mà vẫn không thấy. Thật không ngờ đó là fanfic do chị ruby viết. :KSV@10:Tìm được rồi mừng quá đi Cảm ơn chị @SR_ranichi nhiều:KSV@03:
     
    ruby-chanThu Hà thích điều này.
  2. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    [17] TIỂU VỆ TINH

    ~*~
    Author: Ruby-chan
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Genre: Romance/ Angst/ Sad
    Link nguồn: Link

    ~*~

    Trong vũ trụ có hằng hà sa số những hành tinh lớn nhỏ khác nhau. Tất cả tạo nên một không gian mở vô cùng huyền bí và quyến rũ. Trái đất thuộc Hệ Mặt Trời, nằm trong thiên hà có tên dải Ngân Hà»

    .
    Shinichi cõng một cô gái mảnh mai đi dọc trên bãi biển. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn bạc, quần xắn lên gần tới gối, gương mặt điển trai có phần góc cạnh trưởng thành, nở nụ cười nhạt tạo nên vẻ phong trần lãnh đạm hiếm có.
    .
    Anh vừa cõng cô đi vừa kể chuyện về vũ trụ và những vì sao. Giọng anh trầm ấm kì lạ, dịu dàng như vỗ về cô vào giấc ngủ.
    Mi mắt cô khép hờ, hơi thở cô nhè nhẹ phả vào gáy anh, tạo một chút cảm giác bình yên tĩnh lặng hiếm có trong cuộc đời chàng thám tử trẻ. Gió biển lay chiếc áo khoác anh choàng lên người cô, đong đưa theo từng bước đi như hòa cùng giai điệu của từng cơn sóng.

    .
    « Có những hành tinh được các tiểu vệ tinh vây quanh, ngày ngày qua ngày khác, năm này qua tháng khác, mãi mãi không bao giờ thay đổi…như thể các vệ tinh luôn sẵn sàng bảo vệ các hành tinh đó dù có biến cố nào xảy ra đi chăng nữa.
    Trái Đất của chúng ta là hành tinh chỉ có duy nhất một vệ tinh… »

    .
    Nói tới đó, anh dừng lại, hướng đôi mắt xanh đại dương về phía mặt nước phát sáng lấp lánh.
    .
    « Ngày xưa đi học em hay ghẹo anh là hành tinh có nhiều vệ tinh nhất mà em từng quen biết, nhưng chắc em không biết đâu nhỉ…trong mắt anh chỉ thấy có một vệ tinh luôn lấy anh làm tâm từ khi thế giới của anh mới bắt đầu mà thôi…
    Một tiểu vệ tinh hung dữ nhưng lại rất dịu dàng nhân hậu, mạnh mẽ nhưng đôi lúc lại yếu đuối đến không ngờ, luôn rất thông minh nhưng đôi khi lại trở nên vô cùng ngốc nghếch… »

    .
    Anh thở ra một làn khói trắng, sóng biển dịu dàng đột ngột như gào thét dữ tợn đánh mạnh vào tai, nhức buốt.
    Dữ tợn như chính tiếng súng của con quỷ dữ tóc bạc thuộc Tổ Chức Áo Đen.
    Kinh hoàng như âm thanh nhẹ nhàng mềm mại khi cô lao ra chắn giữa anh và hắn để rồi ngã quỵ dưới nền đá trong tòa nhà hoang bẩn thỉu đổ nát.
    Ngày tàn của tổ chức, ngày anh chỉ biết ôm lấy cô rồi chết lặng giữa rừng người trắng đen lẫn lộn, giữa tiếng còi xe cảnh sát hụ lớn, giữa tiếng súng vang lên khắp vùng.

    .
    Mọi thứ đều vô sắc vô hình, riêng cô một màu đỏ thẫm thoang thoảng mùi máu tươi ngọt ngào…
    .
    « Em muốn lần cuối được cùng anh ngắm mặt trời lên »
    .
    Ngày xưa lúc cô bị thương ở chân trong một lần thượng đài, anh cõng cô đi đúng 10 bậc thang vắng vẻ, nhác thấy bóng người từ dưới đi lên liền đỏ mặt bỏ cô xuống, chỉ giữ khoảng cách mà dìu đi.
    Giờ thì có muốn cõng cô cả đời chẳng chịu buông cũng không thể làm được!
    Máu cô nhuộm đỏ lưng áo sơ mi trắng, thấm ướt nóng bỏng, nóng đến xé toạt cả tâm can.
    Gió biển vù vù thổi qua mang theo hơi muối nồng nồng, gương mặt anh ươn ướt chẳng biết có phải là nước biển không.

    .
    « Ran…anh chỉ muốn là Địa Cầu để được duy nhất một Mặt Trăng lấy anh làm trung tâm mà tồn tại…Đừng bỏ anh. Làm ơn… »
    .
    Mặt Trăng hiền hòa ấm áp anh cõng trên lưng trở nên lạnh lẽo, tim dần ngừng đập.
    Mặt Trăng bé nhỏ trút hơi thở cuối cùng.
    Một vệ tinh chết !

    ~End~
    Lời người post: Hôm nay năm mới cũng không tính post fic buồn đâu. Nhưng có vui có buồn, có hợp có tan mới là cuộc sống. Cùng trải qua tất cả những cảm xúc này ngày đầu xuân có lẽ cũng không quá tệ ^^

    Dù sao cũng phải cảm thán một câu là fic buồn quá... Mở đầu là khung cảnh êm đềm dịu dàng bao nhiêu thì kết thúc đau lòng bấy nhiêu. Ficlet này, mặc dù By chỉ tả cảnh ngụ tình thôi, không khắc sâu nội tâm của Shin cũng như miêu tả về cái chết của Ran nhưng lòng em vẫn đau quá... Tiếc cho một mối tình :((

    « Ran…anh chỉ muốn là Địa Cầu để được duy nhất một Mặt Trăng lấy anh làm trung tâm mà tồn tại…Đừng bỏ anh. Làm ơn… »
    ~> Đau quá :(
     
  3. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    [18] C ĐI !!!

    ~*~
    Author: Ruby-chan
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Genre: Romance
    Link nguồn: Link

    ~*~

    Dạo gần đây Ran cực kì thích đọc những quyển tiểu thuyết trữ tình lãng mạn, thả tâm hồn bay bổng trong những giấc mơ màu hồng của cô ấy. Shinichi không thích, nhưng thấy cô vui vẻ khi đọc nên vẫn cứ chiều theo.

    .
    Một ngày đẹp trời nào đấy, sau bao ngày nghe cô huyên thuyên về anh A nàng B cô C tên D, nghe đến lùng bùng lỗ tai, anh nổi khùng cáu gắt với cô ngay giữa đường tan sở về nhà.
    .
    - Rốt cuộc loại tiểu thuyết đó có gì mà cậu thích đến vậy hả Ran?
    .
    Cô chau mày bĩu môi:
    - Những bài học về tình yêu! Tên thám tử khô khan thiển cận cậu làm sao hiểu được chứ?
    -Yêu? Yêu như nào?
    - Sao lại không? Ví dụ thế này nhé: "Con người chúng ta chỉ mất 1 phút để tình cờ gặp ai đó, 1 giờ để thích, 1 ngày để yêu nhưng bạn sẽ phải dành cả cuộc đời mới có thể quên một người." Cậu thấy có đúng không?

    .
    Shinichi trợn mắt nhìn lên trời, những ngón tay xòe ra cụp vào lẩm nhẩm đếm. Một chặp sau anh gào lên:
    - Sách gì mà hư cấu quá zậy? Sai toét mà cũng tin! Đồ ngốc!

    .
    Cô tức đến đỏ mặt, nói như hét vào tai anh:
    - Cậu mới là đồ ngốc! Sai chỗ nào?
    - Cóc cần biết đến việc có mất thời gian đề quên hay không! Người ta mất 1 phút để gặp ai đó, tớ ngày nào cũng gặp. Người ta mất một giờ để thích, tớ mất cả tuổi thơ đến bây giờ. Người ta mất có một ngày để yêu nhưng tớ mất cả đời này để yêu cậu. Hóa ra tớ bị lỗ to à???
    - Ơ...Ớ...Ờ...
    - .......

    .
    Cô lặng im không chớp mắt, miệng không phản pháo lại được tiếng nào. Chẳng biết có phải là do bị sốc vì hạnh phúc quá độ hay không nữa.
    .
    Sắc mặt anh thay đổi đột ngột, lúng túng giật luôn chiếc cặp đựng công văn của cô đi thẳng một nước.
    Mặt trời dần về phía tây, màu đỏ trải khắp không gian thật ấm áp dịu dàng.
    Dưới con đường rực rỡ nắng, có hai chiếc bóng một đi trước một đuổi theo sau í ới gọi để lấy lại đồ của mình.
    Gương mặt họ đỏ như hai mặt trời nhỏ.


    ~End~
     
  4. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    [19] QUÀ PHƯƠNG XA

    ~*~
    Author: Ruby-chan.
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Genre: Romance
    Link nguồn: Link

    ~*~

    Mùa xuân rực rỡ hoa bay khắp trời năm đó, có chàng trai trẻ tuổi tầm 20 ngẩng đầu đứng thẳng, ánh mắt sáng như sao, bước chân kiên định rời khỏi lãnh thổ nước Nhật. Anh đi vì theo đuổi lý tưởng và ước mơ của mình, đi để khẳng định trong tim có một niềm tin về công lý và sự thật, niềm tin không bao giờ tắt.
    .
    Anh đi, để lại phía sau lưng đôi mắt tím nhìn về phía mình cho đến khi khuất dạng. Người sở hữu đôi mắt đó chỉ vẽ một vòng cung trên môi cong cong như vầng trăng non, đẹp, nhưng giả tạo đầy gượng ép. Chỉ có câu "Đi bình an nhé!" là chân thật đến mức nhói lòng.
    .
    Giờ đã là tháng năm. Nước Mỹ xa xôi lạ lẫm nhiều rắc rối lắm ưu phiền anh cũng đã quen rồi, chỉ thấy có một điều mãi tới thời khắc này không thể nào quen được. Cảm giác thiếu mất sự tồn tại của một cô gái....
    .
    Chồng hồ sơ chất cao trên bàn làm việc không che được ánh sáng chớp tắt và âm thanh cuộc gọi đến từ màn hình máy tính phía sau. Anh ghé mắt nhìn xác định người gọi đến rồi mới nhấp vào nút nhận cuộc gọi.
    Là hắn!
    Cái tên thám tử Osaka hay đùa nhây đang cười nhăn nhở!

    - Yoshhh!!! Chiến hữu!!
    - Có việc gì không?
    - Này này SHINICHI!!! - Heiji cau mày bất mãn -Hơn 2 tháng mới gặp, thái độ với cán bộ à?
    - ....Xin lỗi, tại tớ bận quá...
    - Cậu định làm việc đến chết sao? Nhìn gầy hơn trước đó!
    - Biết sao được, quá nhiều việc cần giải quyết mà - Shinichi nhấp một ngụm cà phê nguội lạnh -Án khó,thủ đoạn che mắt ngày càng tinh vi hơn. Thách thức bản thân kiểu này tớ không tập trung cao độ thì hỏng hết.
    - Cậu vẫn dành thời gian để nói chuyện với tớ, chứng tỏ chưa trở thành cái máy chỉ biết làm việc đâu~

    Heiji nhăn nhở cười khiến Shinichi cũng cười theo. Anh dành một khoảng thời gian ít ỏi để liên lạc với Heiji. Bạn bè thân thiết có nhiêu người đâu, anh sống vốn nặng tình cảm với bạn bè mà. Yêu công việc là một chuyện, yêu quý bạn bè là một chuyện!
    Heiji cũng nói về tình hình mọi người ở Nhật Bản, thông báo khá thành thật và đầy đủ. Duy chỉ có chuyện về một người là giấu biệt!
    Shinichi đến lúc thấy sốt ruột, vẻ mặt khó xử hỏi.

    - Thế...còn cậu ấy thì sao?
    - Ai cơ? - Heiji giả ngu.
    - ...Ran...cô ấy vẫn ổn chứ?
    - Rất ổn! - Heiji cười toe - Hoa khôi học viện cảnh sát Tokyo nghe đâu đang quen anh nào khóa trên ấy...
    - HẢ???

    Hai tay Shinichi chống mạnh xuống mặt bàn, người bật dậy khỏi ghế. Những gì hiện có trên mặt bàn cũng dịch chuyển theo.
    - Cậu...cậu ấy...
    Shinichi đơ người, mắt trừng lên nghĩ lại khoảng thời gian gần đầy chẳng bao giờ thấy người kia liên lạc.Thì ra...chuyện là vậy. Ấy thế mà cái thằng bạn "tốt ơi là tốt" này đến giờ mới báo cáo tình hình. Bạn bè kiểu gì đây???
    Heiji đưa tay về phía màn hình, xua xua mạnh.

    - Này...bình tĩnh đã...cũng chỉ là thử tìm hiểu thôi mà, không có gì to tát.
    - Không con khỉ! Cậu có đúng là bạn tớ không?
    - Đúng mà...nên tớ luôn khắc cốt ghi tâm ngày sinh nhật cậu đây.

    Shinichi đần mặt ra. Đúng rồi...hôm nay là sinh nhật mình!
    Vì sử dụng hai hộp thư điện tử nên Shinichi dạo này chỉ liên tục mở hộp thư công việc, hộp thư dành cho bạn bè và gia đình thì sắp mốc meo cả rồi. Heiji cắn một miếng takoyaki, nhai ngồm ngoàm.

    - Tớ á...năm nay tặng cậu quà theo yêu cầu. Muốn giề?
    - Tách Ran với tên kia ra, làm được không?
    - ...Không... - Heiji cố nín cười. - Tớ không có khả năng ly gián...
    - ...vậy thôi khỏi, cám ơn cậu nhiều.
    - Ấy ấy,đừng ngắt cuộc gọi. Tớ hỏi thật mà, bây giờ cậu có cần gì không?
    - .......máy nấu ăn tự động, máy điều hòa nhiệt độ cao cấp, robot giúp việc nhà, còn nữa, cái gì khiến tớ có thể vui vẻ bớt căng thẳng được ấy.Nói xem, cậu đáp ứng được cái nào?
    - ..............

    Heiji suýt thì phun cả miếng mực viên có nước sốt vào màn hình máy tính. Shinichi à, cậu... chúng ta đúng là chiến hữu mà!!!
    Đến lúc Heiji cười phá lên đến nghẹn thì ngoài cửa nhà chàng thám tử bên Mỹ có tiếng chuông cửa. Shinichi nhổm người thông báo một tiếng.
    - Đợi! Tớ có khách!
    - Ừa ~ - Heiji phẩy tay - Đi đi ~

    .
    Cửa mở, người đứng phía trong nhà bất động sáu chín giây.
    Người mới đến nở nụ cười rạng rỡ chào chủ nhà. Khách phương xa ngượng nghịu nói:

    .
    - Chào buổi tối, Shinichi, trường cho nghỉ lễ 30 năm thành lập... Tớ...tớ được mọi người hỗ trợ chi phí sang đây du lịch...trọ... trọ ở đây một tuần được không?
    - ...........

    .
    Chủ nhà vẫn nghệch mặt ra, vài giây sau vuốt tóc véo mặt khách cực kì thô lỗ cũng chưa chịu cho khách vào nhà. Cứ như không tin đây là hiện thực.
    .
    - Shinichi! Bất lịch sự quá nha!
    - Sao hôm nay...

    Anh nhìn vị khách nhỏ xinh buộc một sợi dây thắt nơ hoa màu đỏ tươi trên mái tóc dài đen tuyền, có chút khó hiểu.

    - Cái này hả? - Cô chỉ lên tóc - Là Kazuha và Sonoko tặng tớ, cũng không hiểu tại sao các cậu ấy bảo tớ trước khi đến đây không được tháo ra.

    Shinichi lần nữa thô lỗ, anh kéo sơi dây nơ xinh đẹp xuống khỏi tóc cô, cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề.
    - Đợi một chút! Không được đi đâu đấy!!

    Anh chàng bất ngờ đóng rầm cửa lại, tất tả chạy vào phòng làm việc. Heiji đầu bên kia vẫn cười toe toét, miệng như ngoác tới mang tai.

    - Thế nào? "Món quà" này đáp ứng tất cả chưa?

    Shinichi bên này cũng cười đến không thấy tổ quốc. Anh nhìn xuống sợi dây nơ trong lòng bàn tay, mặt trái có khắc dòng chữ "Qùa phương xa.Sinh nhật vui vẻ!"

    - Ngàn like cho các cậu!!! Tớ ngắt kết nối đây. Gặp lại sau!
    - Ê Ê Ê Ê Ê Ê !!!!!!!!!!!

    Khung chat video phụt tắt, Heiji bên này gáo lên như bị chọc tiết.
    - CÁI THẰNG TRỌNG SẮC KHINH BẠN!!!!! (^^^) (^^^) (^^^)

    Shinichi một chút quan tâm cảm xúc của bạn thân cũng không có, mở cửa kéo tuột vị khách vào nhà, ôm siết lấy không chịu buông, môi áp vào sát tai cô, dịu dàng nói khẽ:

    - Đợi lâu không?
    - Mới...mới mấy mươi giây mà...
    - Cám ơn vì đã có mặt ở đây. Cám ơn Ran rất nhiều...

    Tim anh đập mạnh thế nào, nói không cảm nhận được thì cô đúng là hết thuốc chữa!
    Vị khách dịu dàng khép đôi mắt tím trong veo, môi cười chân thực đến từng đường nét.

    - Sinh nhật vui vẻ, Shinichi!

    ~End~
     
  5. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    tumblr-npb7w0inap1u5mi2uo1-1280.

    [20] HOA CƯỚI

    ~*~
    Author: Ruby-chan
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Genre: Angst/ Sad
    Link nguồn: Link

    ~*~

    Ngày xưa cô kết vòng hoa muôn sắc màu, trao vòng hoa cho cậu bạn thân thiết nhất. Cậu đỏ mặt lớn tiếng với cô:
    - Đồ ngốc! Tớ không phải cô dâu của cậu!
    Cô cười ngây ngốc:
    - Vậy tớ sẽ là cô dâu của cậu nha!
    - Cậu còn con nít lắm!
    - Vậy đợi tớ lớn, được không?
    - ........

    .
    .
    Mãi về sau...
    Mùa đông trên đất nước Nhật Bản lạnh cắt da cắt thịt, mùa đông lạnh cóng trái tim, đóng băng cả nụ cười...
    Trên cây thánh giá bằng đá trong một nghĩa trang thành phố, vương vấn một vòng hoa tươi màu trắng như tuyết thiên đường.

    Màu trắng thuần khiết không cách nào xóa đi hình ảnh đóa hoa máu đỏ rực ngự trị nơi lồng ngực trái năm nào.
    Viên đạn đồng ghim thẳng vào một trái tim, giết chết hai tâm hồn.

    Anh nhắm mắt lại, cảm thấy bình yên. Chỉ khi như thế sự hiện diện của cô ngay bên cạnh anh mới càng trở nên rõ rệt. Shinichi thầm nói với hình bóng quen thuộc trong tâm trí mình.
    - Ran à, hôm nay em xinh đẹp lắm...

    Lướt giữa dòng người qua lại trên con phố sầm uất, dường như vẫn có một linh hồn từ cõi thiên đường dịu dàng âu yếm, mỉm cười dõi theo anh.
    Tận đến giờ phút này, anh vẫn còn nợ cô một vòng hoa ngày cưới...

    ~End~
     
  6. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    ran kudo.

    [21] NO NAME

    ~*~
    Author: Ruby-chan
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Genre: Daily life
    Link nguồn: Link
    Note: "Fic siêu ngắn không tên thuật lại một đoạn đối thoại nhỏ, chỉ là muốn chia sẻ chút gì đó nhẹ nhàng bình yên một chút với mọi người thôi" - By Ruby.
    ~*~​

    "Cậu thích senpai lớp trên đúng không Shinichi? Cả tiết mục diễn của đội kịch cậu cứ nhìn chị ấy suốt"
    "Chuyện này liên quan gì đến cậu sao?"
    "KHÔNG! Tớ...tớ chỉ muốn biết thôi. Tớ là bạn thân nhất của cậu mà..."
    "Ờ...đúng. Người xinh đẹp lại tài năng như thế thì thằng con trai nào chẳng thích."
    "...Ừ...tớ biết rồi..."
    "Tớ thích chị ấy, nhưng...tớ yêu cậu!"
    "............."
    "Đồ ngốc! Cậu đỏ mặt cái gì???"
    "...Ừ...tớ biết rồi...mặt cậu cũng đỏ mà..."
    ".........."
    .
    .
    .​
    Thế đấy. Trong cuộc sống bạn không thể buộc người kia chỉ nhìn thấy có mỗi mình bạn...mà quan trọng là người đó dù có rất nhiều cô gái xinh hơn, tốt đẹp hơn đi qua cuộc đời mình...vẫn cố chấp với đôi tay giữ chặt lấy bạn cả đời bên cậu ấy không chịu buông!

    ~End~
     
  7. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    [22] CÂU CHUYỆN CỦA KẺ QUA ĐƯỜNG

    ~*~
    Author: Ruby-chan
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Genre: Angst
    Link nguồn: Link

    ~*~

    Nhân gian nói vạn vật trên thế giới này đều có linh hồn, từ ngọn cỏ, nhành hoa, cơn gió...đến những thân cây già cỗi. Đúng là như thế đấy, chúng mang linh hồn tràn đầy sức sống, tự do tự tại giữa cuộc đời.

    Gió Đông cuộn mình lướt nhanh trên từng con đường của thành phố Tokyo xinh đẹp khiến người người chán ghét, hắn gặp Nắng Ban Mai xinh đẹp đang mơ màng tỏa ánh sáng thuần khiết, lặng lẽ ngắm nhìn thế gian. Hắn từ lâu đã thích Nắng Ban Mai, thế nhưng cô chỉ đến vào mỗi buổi sớm mai sau đó lại biến đâu mất khiến khắn tán tỉnh bao lâu rồi vẫn không được. Hắn ôm cô từ đằng sau, hỏi nhỏ:

    "Em đang nhìn gì mà cười tủm tỉm thế?"
    "Anh lạnh quá, tránh xa tôi ra! Anh biết tôi hiện tại yếu ớt lắm mà..." -Nắng Ban Mai đẩy hắn ra, khó chịu.
    Gió Đông quá quen với cảnh này, chỉ nhích ra xa một chút, sức gió trên cao giảm dần.
    "Em nhìn gì vậy?"
    Nắng Ban Mai đỏ mặt chỉ xuống khung cửa kính một ngôi biệt thự.
    "Shinichi Kudo, anh ấy là thám tử nổi tiếng đấy. Sáng nào anh ấy cũng ngồi đó đọc sách, bộ dáng chỉnh chu nghiêm túc lại thoáng có nét rất dịu dàng. Cách anh ấy cầm tách cafe đưa lên miệng làm tôi không dời mắt được..."

    Gió Đông trợn mắt. Anh thích em, em lại đi thích con người thì thật quá đáng nha!
    Năng Ban Mai không để ý đến hắn, tiếp tục vươn mái tóc mềm nhẹ ấm áp của mình ôm lấy cánh tay anh. Gió Đông bực tức nhưng không làm gì được Shinichi, vì hắn không như nàng Nắng, chẳng thể xuyên qua ô cửa kính thủy tinh được.
    Gió Đông nghĩ ra một kế, hắn nhếch khóe miệng cười nói thật to:
    "Tưởng gì chứ… Anh ta có người yêu rồi, em không biết sao? Là một cô gái rất xinh đẹp nha!"
    Nắng Ban Mai giật mình: "Nói dối! Ảnh không đọc gì khác ngoài sách trinh thám nha!"
    "Em thì biết cái gì chứ? Em có ở lại đây lâu đâu? Sau khi em rời khỏi thì họ lại gặp nhau, yêu đương hẹn hò đắm say các kiểu."
    "Anh thôi đi nha!"

    Một cây thông nhiều tuổi gần đó nhìn hai đứa cãi nhau, nhàm chán vươn tay ra. Tiếng lá xào xạc xào xạc:
    "Hai đứa ngốc, bọn mi ở đây cãi nhau ầm ĩ làm gì? Bọn chim chóc phiền nhiễu đã về phương Nam tránh rét rồi, ông muốn yên tĩnh cũng không xong với hai đứa. Mà...hình như cậu ta đi đâu kìa!"
    "Í???"

    Nắng Ban Mai nhìn thấy Shinichi cầm lấy chiếc áo ngoài treo trên tường khoác vào chuẩn bị ra khỏi nhà. Cô chớp nhẹ đôi mắt vàng nhạt trong suốt. Bình thường đến tận lúc cô biến đi anh vẫn ngồi đọc sách mà?
    Nhân lúc mình chưa bị buộc phải rời khỏi đây, cô nhất quyết bám theo xem anh đi đâu, có đúng như lời gió Đông nói là đi hẹn hò không...
    Gió Đông gọi lại không kịp liền tức tối bám theo Nắng Ban Mai, lỡ đâu lời nói bừa của hắn bị lộ ra thì rất mất mặt.

    Dọc đường đi, nàng Tuyết đỏng đảnh vừa ghé đến thấy thế cũng nhiều chuyện đi theo. Dù sao chuyện của con người cũng rất đáng để tò mò.
    Shinichi chả hiểu sao hôm nay mình đi tới đâu tuyết rơi tới đó, dở khóc dở cười. Anh đi tới một cửa hàng mua hoa tươi rồi chào nhân viên một tiếng, Nắng Ban Mai trợn mắt, Gió Đông ngửa ra cười, nàng Tuyết tròn miệng wow một cái. Đúng là đi hẹn hò nhaaa
    Cơ mà...Nàng Tuyết nhanh miệng.

    "Anh đẹp trai đang bước vào bệnh viện, người yêu là nhân viên trong đây sao...?"
    "Có thể!"
    Gió Đông thoải mai nhún vai, sau liền giật thót khi bị Nắng Ban Mai lườm một đao mắt thật sắc bén.
    Cả đám lơ lửng trong không khí, sáu mắt nhìn nhau bèn tiến lại gần xem xảy ra chuyện gì ngoài hành lang bệnh viện. Gió Đông suýt nữa nhào luôn xuống mặt đất. Nắng Ban Mai chết trân nhìn cửa phòng đóng lại.
    "Anh ấy...sao lại đưa hoa cho bác sĩ nam???"
    "Em không biết à?" -Nàng Tuyết vỗ vỗ đầu cô -"Con người gọi là Boy's Love!"
    "Chị thôi đi, đừng nói vớ vẩn!"

    Nắng Ban Mai vạn lần không muốn tin, mà nam hay nữ có gì quan trọng đâu. Quan trọng là...anh ấy thật sự có người yêu rồi. Gió Đông ngu ngốc kia không hề nói dối...
    Nàng chớp hàng mi cong, nước mắt rơi. Gió Đông lúc này mới hoảng hốt vội kéo nàng bay đến cửa sổ căn phòng vừa nãy.
    "Biết...biết đâu không phải như chúng ta nghĩ, anh ta chỉ đến thăm cha mẹ hay người nhà thì sao, đừng có khóc chứ!"
    Cửa số mở hé, âm thanh bên trong lọt ra ngoài. Bác sĩ Tomoaki Araide cẩn thận cho hoa vào chiếc bình thủy tinh màu lam trong suốt, Shinichi đang ngắm người nằm trên giường không rời mắt. Cô gái nằm đó có một mái tóc đen dài thật đẹp.

    "Hôm nay trời lạnh lắm, tuyết rơi sớm, em không mang em ấy ra ngoài đi dạo được đâu!"
    "Em hiểu. Araide-sensei, thật vất vả cho anh..."
    "Nhiệm vụ của anh mà, chỉ là được em tín nhiệm nên anh lo cho Ran hơn những người khác thôi. Hơn nữa anh cũng từng được ông Mouri giúp đỡ mà..."

    Shinichi ngồi im, vươn những ngón tay ấm áp nắm nhẹ lấy tay cô, mắt đượm buồn.
    Nàng Tuyết nghe được câu chuyện trong phòng, chỉ vào chính mình.
    "Họ muốn đưa cô ấy ra ngoài? Lẽ nào tại tôi cao hứng quá nên..."
    Cô càng vui vẻ hứng thú thì trời càng lạnh hơn chứ sao. Gió Đông lập tức gật đầu, nàng Tuyết cười cầu hòa chút chút. Một phút sau tuyết ngừng rơi.
    Araide mở cửa số, lại quay sang Shinichi.
    "Tuyết ngừng rơi rồi, lại có nắng nữa! Hai đứa có thể ra ngoài khoảng 10 phút đấy."
    Shinichi ngẩng đầu, cười mừng rỡ. Anh bọc cô gái nằm yên trên giường bệnh bằng một tấm áo khoác thật dày rồi bế cô ra ngoài.
    Nắng Ban Mai thẫn thờ nhìn anh, tâm trạng đầy phức tạp.

    Shinichi phủi tuyết một băng ghế trong hoa viên rồi ngồi xuống, vẫn ôm cô gái vào lòng, mặc cô có nghe thấy hay không vẫn trò chuyện với cô. Cô gái hơi thở yếu ớt, sắc mặt rất kém, làn môi nhợt nhạt...nhưng rèm mi cong khép chặt, gò má cao cao và đôi mày thanh tú vẫn thế, chắc chắn chủ nhân sở hữu nó là một người rất ưa nhìn đáng yêu.

    Cây rẻ quạt già cỗi thấy ba kẻ này có vẻ hoang mang khó hiểu, liền tốt bụng lên tiếng:
    "Các cháu thấy lạ sao? Cô bé này nghe nói bị trúng khí độc của một tổ chức tội phạm khi bất chấp xông vào cứu cậu trai này, sau đó liền mê man như vậy tính đến nay đã gần 3 tháng rồi. Các bác sĩ chưa tìm ra phương pháp bài trừ độc tố kì lạ này, nên cô ấy chỉ có thể ngủ say như thế thôi. Cách ba ngày cậu ấy lại đưa cô bé ra ngoài hít thở khí trời mong cô ấy tỉnh lại, nhưng cô bé một chút dấu hiệu cũng không có. Ta thấy cậu ấy rất kiên trì!"

    Cả ba nghe qua câu chuyện của cây rẻ quạt, chỉ biết lặng im nhìn hai con người yếu đuối ràng buộc với nhau bằng cả tâm hồn. Họ rốt cuộc nhận ra mình chỉ là những kẻ qua đường nhiễu sự!

    "Không có ta ở đây có lẽ họ sẽ thấy ấm áp hơn!"
    Nàng Tuyết thở dài, mím môi lánh đi nơi khác:
    Gió Đông cũng cảm thấy xấu hổ, vỗ nhẹ lên đầu Nắng Ban Mai:
    "Xin lỗi em, nhưng mà...không có anh ở đây cũng sẽ tốt cho họ. Anh đi nhé, hẹn gặp lại!"
    Sau đó hắn thần tốc phóng đi. Gió tung hoành khắp Tokyo, riêng góc hoa viên nhỏ lại yên tĩnh đến kì diệu.

    Nắng Ban Mai rũ vai đứng lặng một chỗ, thời khắc cô rời khỏi nơi này đã đến rồi. Cô thích anh, nhưng so với tình yêu anh dành cho cô gái kia, có lẽ chỉ như hạt muối giữa đại dương ngút ngàn...Sinh mệnh con người có kéo dài bao nhiêu đâu, vậy mà con người vẫn mãi ôm ấp thứ tình yêu ngắn ngủi phù du nhưng mãnh liệt không lối thoát này.
    Cô nhìn anh cười dịu dàng hôn lên mi mắt cô gái, như tận hưởng chút yên bình chằng chịt vết sẹo thời gian, chẳng hiểu sao cô lại cười. Lần đầu tiên Nắng Ban Mai can đảm đến thật gần anh, ôm vươn đôi tay ôm ghì lấy anh, sưởi ấm cả cô gái trong lòng anh. Cô thổn thức, âm thanh của nắng rơi đầy thềm, không một ai hay biết:

    "Em là kẻ qua đường, nguyện cầu cho anh thực hiện được điều ước của mình!"

    Shinichi luồn tay vuốt ve mái tóc đen dài sau lớp mũ áo khoác rồi véo nhẹ vào hai chiếc má trắng mềm.
    Anh nhìn trời cao, cằm đặt trên đỉnh đầu cô, mỉm cười thật khẽ:

    "Ran này, chúng ta thật may mắn khi được ra ngoài hôm nay em nhỉ. Ai hay giữa mùa đông, nắng lại ấm áp thế này?!?"

    ~End~
     
  8. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    [23]
    CÂU CHUYỆN ĐÃ BẮT ĐẦU NHƯ THẾ NÀO?!?


    ~*~
    Author:
    Ruby-chan
    Character: Gin/ Vodka
    Rating: K+
    Genre: Humor
    Link nguồn: Link
    ~*~
    Chiếc Porsche 356A lao vun vút trên xa lộ Tokyo như một con báo đen rồi dần giảm tốc độ. Boy xấu trai Vodka nhận cuộc gọi rồi quay sang nói với boy tóc dài Gin:
    "Đại ca, Boss bảo đối phương sáng nay lỡ ăn mấy bịch chè đá hết hạn nên giờ đang bận đàm phán với Tào Tháo đại nhân. Ổng bảo anh em mình dời lại 2 tiếng nữa."
    "A Đù ~ Rảnh dữ mày? Không lẽ giờ ngồi mốc mặt trong bãi đỗ xe?"
    "Hay vào bar làm vài ly đi anh!"
    "Nguyên tắc của tổ chức là không uống đồ cồn khi làm nhiệm vụ. Quên hả?"
    "Vậy đi ăn, em nhớ gần đây có món mì Ý ngon lắm!" *cười méo xẹo*
    "Mày sành ăn quá ha. 5 cái sanwich kẹp thịt nguội sáng nay chưa đủ nhét bụng mày sao?"
    ".....vậy đi vòng vòng ngắm thành phố đi..."
    "Dư xăng hả mày?"
    *gào thét* "Anh khó chiều như bà Vermouth. Vậy giờ muốn sao?"
    "......thôi tao tính vầy..."
    "...................."
    .
    .​
    15 phút sau, hai thằng cha mặc đồ đen từ trên xuống dưới đứng hiên ngang trước cổng Tropical Land. Gin phì phà điếu thuốc trên miệng, cười nhếch:
    "Vui, khỏe, lành mạnh. Từ nhỏ tới lớn tao chưa được đi mấy chỗ như zầy. Đi! Đi tàu lượn siêu tốc với tao!"
    "...................." -Vodka câm nín.
    Đại ca, tâm hồn anh thật ra trẻ thơ vãi nồi cơm điện!

    Cách hai cha Áo Đen khoảng 10 bước chân là một thằng thám tử học sinh đang đi chơi với gấu. Thế là từ giây phút định mệnh hai anh đặt chân vào Tropical Land, câu chuyện về Thám tử lưng ranh Cô Văn Nan của chúng ta bắt đầu!
    Dập đầu đội ơn và gửi lời cám ơn sâu sắc đến hai anh zai Gin và Vodka :v :v :v

    ~End~
     
  9. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    8a7ab098267fdef700fac3e3a01d3c4a803cf126_hq.

    [24] CHÚNG TA KẾT THÚC

    ~*~
    Author: Ruby-chan
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Genre: Romance
    Link nguồn: Link

    ~*~

    Có người nói “Trên thế giới này không có gì là ngẫu nhiên, tất cả đều là tất nhiên!”.
    Việc anh từ lúc sinh ra đã ở bên cô, cùng cô lớn lên, vượt qua bao khó khăn thử thách mới nhận ra họ yêu nhau… là điều không thể phủ nhận.
    Và họ kết thúc mối quan hệ tốt đẹp trong một ngày đẹp trời… cũng là điều tất nhiên như thế.

    Vạt nắng hắt một mảng thật lớn qua khung cửa kính của quán cà phê Apollo, đôi mắt ánh màu tím biếc dưới sắc nắng ban chiều đã chuyển màu, hoang mang khó hiểu. Nửa người cô và anh như đang bao phủ bởi một luồng sáng hiền hòa ấm áp, nửa người còn lại bị bóng tối bao trùm đến tê liệt.
    Cô cảm thấy có chút nực cười, tựa như bị ai lấy búa gõ mạnh vào đầu đến mất trí.

    - Shinichi, anh đang nói cái gì vậy?

    - Anh nói, anh không thể tiếp tục yêu em như thế này nữa. –Shinichi nhấp một ngụm cà phê không đường, tầm mắt từ phía chiếc cốc trên bàn chuyển sang nhìn thẳng vào mắt cô. –Anh muốn kết thúc. Ran, anh không muốn làm người yêu của em nữa.

    - Nhưng…nhưng em đã làm gì không đúng? –Trong giọng nói của Ran có chút run rẩy.

    - Em không làm gì sai cả. Em…thật sự là một người ngốc nghếch. Em thường đi một quãng đường dài từ chỗ làm chỉ để đến nhà đưa cơm cho anh, anh đâu cần một người giúp việc? Em lại cứ lao vào công việc không chịu nghỉ ngơi đầy đủ, em nhìn em xem hiện giờ còn xinh đẹp được mấy phần? Em không thể mạnh dạn hơn một chút được sao? Chính thức quen nhau cũng rất lâu rồi nhưng mỗi lần ôm em, chỉ mới động chạm một chút thì em lúng túng kiếm cớ dùng hai tay giữ chặt cúc ảo rồi bỏ đi. Em chưa bao giờ nghĩ đến cảm giác hụt hẫng của anh đúng không? Em còn luôn khiến anh không yên tâm, luôn ở từ xa lo lắng những lần cô phóng viên tay ngang như em tác nghiệp. Anh không muốn mọi chuyện cứ thay phiên nhau diễn ra như vậy nữa. Thế là đủ rồi!

    - Em…chuyện đó em sẽ cố gắng thay đổi, sẽ chủ động và bạo dạn hơn… –Mặt Ran đỏ bừng lên, hốc mắt nóng như bị bỏng - Cần có thời gian mà, em cũng sẽ chăm sóc bản thân tốt hơn. Em…

    - Không cần thiết, không nên tự ép mình! –Shinichi chen ngang, đưa ngón tay nới lỏng cravat –Miễn cưỡng thay đổi như vậy sẽ không còn là em nữa.

    Ran nhìn vào mắt anh, gương mặt cô lúc này không bày ra chút cảm xúc nào. Cô lại nhớ về ngày chủ nhật tuần trước Shinichi cùng một cô gái đi vào cửa hàng váy cưới, trên mặt anh còn thoáng nét ngượng ngùng lúng túng. Cô cứ nghĩ mắt mình bị kém đi nên nhìn lầm người.
    Có lẽ là thế thật! Ran nở nụ cười nhạt.

    - Thật ra người anh yêu là Miyano-san nên muốn kết thúc với em? Đúng không?

    Shinichi hơi khựng lại, sau phủ nhận hoàn toàn.
    - Em nghĩ đi đâu vậy? Đừng nói linh tinh, hoàn toàn không có vụ đó! Anh có một thứ muốn giao cho em, cũng không miễn cưỡng em chấp nhận chuyện này ngay. Xem xong tùy em quyết định! Anh có việc gấp nên đi trước, em về cẩn thận nhé!

    Anh đặt nhẹ quyển sổ ố màu lên bàn kính, cầm xấp hồ sơ vụ án trên bàn rồi đứng lên, đôi chân dài thẳng tắplướt ngang qua cô như một cơn gió thoảng. Ran đờ đẫn nhìn quyển nhật ký chuyền tay ngày xưa của anh và cô, gương mặt cô bé và cậu bé trong tấm ảnh chụp dán trên bìa quyển số trông vô cùng hạnh phúc cùng dòng chữ “Happy Day”.
    Tay Ran lạnh ngắt cầm quyển sổ lên, chìm trong câm lặng.

    .
    .
    Vào đến căn phòng thoang thoảng mùi hương quen thuộc, Ran mới biết mình đã về nhà. Bố đi leo núi vài ngày với mấy người bạn nên căn nhà yên ắng hẳn. Nửa năm trước bố cô đã quyết định chuyển văn phòng sang chỗ mới, vì vậy mà cách rất xa nhà Shinichi. Ran đặt túi xách lên bàn, theo thói quen liếc nhìn sang bức ảnh anh và cô kỉ niệm lần đi chơi ở Tropical Land.
    Cô nhớ nụ cười vô tư của anh ngày trước, nhớ gương mặt trưởng thành nam tính có chút trầm lắng của anh bây giờ…nhờ đến những lúc anh và Shiho Miyano…
    Trước mắt cô phủ một màn sương mờ đục, nước mắt bỗng chảy dài.

    Ran gào lên đau đớn hất mạnh bức ảnh xuống sàn, mặt kính vỡ toang. Cô vớ những thứ trong tầm với ném mạnh xuống sàn, quyển nhật ký chuyền tay xé tan nát thành từng mảnh nhỏ. Những kỉ vật khiến cô gợi nhớ đến người đó đều bị cô ra tay hủy hoại không chút chần chừ. Vì tổn thương thật sâu nên chẳng thể đau hơn được nữa.
    Dù gì cũng là do cô quá ngây thơ khi tin rằng tình cảm của người ta dành cho mình là hoàn toàn chân thật. Thật lòng yêu thương quá nhiều, ngu ngốc ở bên một người đã sớm không còn yêu mình, có lẽ ngày hôm nay là báo ứng.
    Ran hết cười lại khóc, ngây ngây dại dại trong thế giới riêng của mình. Sau tất cả đổ vỡ, cô lại hoảng loạn nhặt những mảnh nhật ký bị xé tanh tành trên sàn, ôm vào lòng rồi nằm dài xuống sàn nhà lạnh lẽo. Nước mắt lại theo độ nghiêng khuôn mặt khi nằm mà giàn giụa chảy xuống thầm vào sàn gỗ.
    Cô thiếp đi ngay khoảnh khắc mặt trời ngừng tỏa sáng, giữa bộn bề ngổn ngang từng trang nhật ký là tả như những cánh hoa rơi.

    .
    .
    Ran quyết định chuyển ra ngoài ở riêng.
    Suốt một tháng đó, Ran vẫn ép mình tiếp tục công việc nhưng không tiếp xúc với những người có liên quan với người đó. Shinichi đã gọi cho cô rất nhiều lần, Ran không nhấc máy, sau đó đổi số. Những lần anh đến nhà tìm, cô cười nhạt qua khe hở tấm rèm từ cửa phòng phía trên nhìn xuống. Cô không tiếp, coi như đó là đáp án cuối cùng!
    Cô muốn quên, quên hẳn mọi thứ, cứ hết công việc lại về nhà. Cô phóng viên trẻ xung phong sang nước ngoài tác nghiệp, gò ép mình vào khuôn khổ tự đặt ra. Nếu cứ ở đây, cô tin mình sẽ sớm phát điên. Ran cứ thế đợi ngày thông báo thời gian của chuyến đi xa.
    Một hôm có cuộc gọi từ số lạ đến, đầu dây bên kia lại truyền đến âm thanh vô cùng quen thuộc. Ran tê dại cả người.

    - Miyano-san…

    - Mori-san, cậu đang ở đâu vậy? –Giọng Shiho có chút lo lắng xen lẫn tức giận –Tôi khó khăn lắm mới có được số cậu từ tòa soạn báo đấy.

    - Tôi…ở nhà.

    - Ở nhà? Cậu tránh liên lạc với mọi người kể cả Sonoko, rốt cuộc là đang muốn làm sao?
    - ………..

    Ran chỉ sợ một lời nói bật ra cô sẽ không thể kìm được tiếng khóc, vì thế cứ mím môi im lặng. Shinichi, tôi như thế thì anh cũng đã rõ câu trả lời rồi, anh lại để cô ấy nói chuyện với tôi. Anh là người tàn nhẫn như vậy sao?

    - Mori, cậu có nghe tôi nói?

    - Đủ rồi Miyano. Những gì tôi thể hiện với Shinichi đều chỉ có một đáp án duy nhất: tôi đã đồng ý, cậu còn muốn gì ở tôi? Tôi trước đây thực sự rất quý cậu, nhưng thứ lỗi, tôi ích kỉ không thể tha thứ cho anh ta, cũng sẽ không chúc phúc cho cậu.

    Shiho đầu bên kia dừng một chút, miệng lắp bắp.

    - Gì? Chờ đã…sao lại chúc phúc tôi?

    - …anh ta không nói nhưng…xin lỗi, lần trước tôi đã thấy hai người…cũng vì lẽ đó, Shinichi và tôi đã chấm dứt rồi!

    Shiho có vẻ bất bình.

    - Mouri, nghe này. Cậu ta đang đến chỗ cậu…

    Cậu ta…?
    Bên kia chưa nói xong, bên này đã nghe tiếng động thật mạnh, cửa chính bị ai đó thẳng chân đạp ngã. Shinichi một thân âu phục đen áo sơ mi trắng lịch sữ nhã nhặn là thế vậy mà trên mặt thì hầm hầm ám khí.

    - Ran, em cũng thích làm khó người ta như vậy? Rốt cuộc em có đồng ý không?

    Ran nhói tim, mắt trừng lên dữ tợn gắt lớn.
    - Ai cho anh vào? Cút ra khỏi nhà tôi ngay!

    - Anh chưa đạt mục đích thì chưa đi. Em có đồng ý không?

    - Đồng ý cái gì chứ? Tôi đã sớm đồng ý chia tay rồi. Não anh nhăn lắm mà không hiểu sao???

    - Gì? Ai chia tay? –Shinichi đang bừng bừng phẫn nộ giờ thì tuột cảm xúc hơn phân nửa. –Em…quyển nhật ký lẽ nào em không đọc?

    - Toàn những thứ cũ rích, sao phải đọc? Tôi xé rồi! –Trong ánh mắt Ran hiện lên một tia hờ hững.

    - Đó…cái đó…anh muốn làm em bất ngờ nên…trong đó anh có ghi thêm vào phần cuối quyển nhật ký mà! –Shinichi ôm đầu gào lên –Em có bị ngốc không??? Anh chỉ muốn kết thúc chuyện làm người yêu của em thôi.

    - Kết thúc với chia tay khác quái gì nhau? –Ran buồn cười hỏi.

    - Là kế hoạch tổ chức hôn lễ. Anh muốn cưới em mà…

    Cơ mặt Ran đông cứng lại, cô vừa nghe cái quái gì thế?
    Hôn lễ??
    Cưới???

    Shinichi nắm lấy bàn tay gầy của người con gái trước mặt, gương mặt không có nét nào là không tỏ ra oan ức.

    - Anh thấy em chạy qua chạy lại giữa hai nhà như thế bất tiện quá, em còn bỏ bê chăm sóc bản thân nữa. Xem em ngày càng gầy đi, không tự cảm thấy đau thì anh đúng là thằng khốn. Anh đã dự định 2 năm nữa mới tính đến chuyện đó nhưng nhìn em như thế anh không chịu đựng thêm được. Ran, anh không muốn em chỉ là người yêu nữa, anh muốn em làm vợ anh!

    Hóa ra suốt thời gian qua cô hiểu lầm tất cả sao?
    Tim Ran đập hẫng một nhịp, giờ đây biết được sự thật cô lại trở nên không dám tin.

    - Anh…nhưng anh nói cứ như muốn chia tay, còn nói không muốn làm khó em…

    - Em còn đang tự do bay nhảy như thế, sớm dùng hôn nhân trói buộc em là biện pháp tốt nhất. Nhưng chỉ cần em không muốn, anh sẽ cố hoãn kế hoạch tìm cách khác dành thêm thời gian chăm sóc em.

    Shinichi có chút đỏ mặt, gãi gãi đầu nói tiếp

    - Để bày tỏ yêu thương thì chỉ ôm hôn em là không đủ với anh, anh muốn tiếng xa hơn thế. Thời gian qua em không nói tiếng nào, anh chỉ nghĩ em đã đồng ý nhưng còn ngượng nên im lặng thôi. Em lại đột ngột biến mất khiến anh rất hoang mang, đến nhà thì bác Mouri bảo em vẫn khỏe mạnh nhưng không muốn gặp anh, đến tòa soạn moi tin tức cũng đều không được. Tất cả ý của anh là như thế. Mà…em đang nghe điện thoại của ai sao?

    - …………..-Ran nhận ra trên tay còn cầm chặt chiếc điện thoại vẫn đang kết nối cuộc gọi, cô thấp giọng nói –À…Miyano-san, tôi xin lỗi…
    - Kudo ở đó đúng không? Chuyển máy cho cậu ta giúp tôi.

    Ran đưa máy cho Shinichi, bên kia Shiho hít một hơi rồi gào lên như muốn giết người, đến Ran đứng một bên còn nghe rõ mồn một.

    .
    - Đồ ngu! Cậu sắp xếp chu toàn thế nào mà đến chuyện nhờ tôi đi chọn váy cưới giúp cũng không chịu nói cho Ran biết vậy? Cậu gây hiểu lầm làm hỏng mối quan hệ giữa tôi và Ran không nói, còn muốn đốt nhà tôi nữa sao??? Tôi sẽ nói Subaru giao nhiệm vụ cho cậu làm đến hộc máu ra, làm đến chết luôn mới thôi. Hãy đợi đấy!

    Shiho nói xong chủ động ngắt cuộc gọi.
    Tên thám tử bị cơn thịnh nộ của Shiho làm hoa mắt chóng mặt nhức đầu, màng nhĩ trái ong ong như có hàng trăm con ngựa phi nước đại rầm rầm qua. Sau một phút đợi bản thân hồi phục, anh mới bóp bóp trán mấy cái.

    - Mọi chuyện là như em đã nghe thấy đó. Anh cũng có nói đến chuyện nhờ người có mắt thẩm mỹ mà anh tin tưởng nhất chọn váy cưới cho em, mà em chả chịu đọc gì cả, lại còn xé…Em có biết nó vô giá thế nào không?

    Ran biết rõ điều đó hơn bất kì ai nên sau khi xé nát quyển nhật ký cô liền hối hận. Lúc đó cô đã nghĩ là anh không còn yêu cô nữa, nhưng quyển nhật ký thời thơ ấu thì chẳng có tội tình gì cả. Ngày đó sau khi tỉnh dậy từ cơn mộng mị, cô đã cặm cụi nhặt lại từng mảnh vụn cho vào chiếc giỏ mây nhỏ cất kĩ vào ngăn tủ.
    Như từng mảnh tình vỡ nát khiến trái tim cô tê liệt, Ran chỉ biết giữ lại vì không đủ can đảm vứt đi.
    Cô ngước nhìn anh, quầng thâm dưới mắt hiện rõ và gương mặt gầy đi trông thấy khiến tim anh như bị bóp nghẹn. Anh đưa tay miết nhẹ lên gương mặt cô, ôm cô vào lòng siết chặt.

    - Anh xin lỗi…anh không hề nghĩ là những lời khi đó lại khiến em suy nghĩ thành như thế…
    - Nói nữa còn có ích gì chứ…-Ran nhếch cười, ánh mắt tím long lanh nhìn về phía cửa sổ. Cô nhẹ nhàng đẩy anh ra, giọng nói êm dịu như mây trời
    - Em sẽ không kết hôn với anh, không yêu thương, không thù hận, không quan tâm lo lắng bất cứ điều gì về anh nữa. Ở bên một người như anh thật sự quá mệt mỏi, em đã phải sống chung với điều đó suốt gần hai mươi năm nay rồi, nhưng giờ em từ bỏ. Shinichi à, chúng ta chia tay đi!

    Nhận ra tia kinh hãi trong đôi mắt anh, Ran bình tĩnh xoay người mở ngăn tủ lấy chiếc giỏ mây ra và đẩy về phía Shinichi.

    - Em đã định vứt vào thùng rác nhưng lại quên mất, giờ nhìn nó em lại thấy ghét cay ghét đắng. Anh về thì sẵn đường đến chỗ thu gom giấy vụn vứt giúp em nhé.
    Shinichi nhìn mớ giấy vụn trong giỏ mây, con ngươi trầm xuống.
    - Ran, anh không cố ý làm em hiểu lầm, khiến em tổn thương đến như vậy. Lễ cưới anh cũng đã lên kế hoạch, anh…

    Ran lạnh lùng chỉ về phía cửa.
    - Anh đi đi, em không muốn nghe. Còn nữa, anh làm hỏng cửa thì kêu người tới sửa đi. Em mệt rồi, em muốn được nghỉ ngơi.
    Ran uể oải vào phòng ngủ của mình rồi đóng sầm cửa lại. Âm thanh đó khiến Shinichi cảm giác như đột ngột chạm đến đáy của sự tuyệt vọng.

    - Ran à…

    Shinichi gõ cửa vài cái, cô nằm trên giường vùi đầu vào gối, vai cô run run. Bên trong vẫn im lặng như cũ làm Shinichi vô cùng sốt ruột, không lẽ bây giờ đá hỏng thêm một cái cửa nữa?
    Anh không hiểu sao mình lại trở thành kẻ có tội, rõ ràng tất cả là do cô hiểu lầm mà ra….
    Lần này anh đập cửa mạnh hơn, tức quá gào to:

    - Được! Hôm nay tạm kết thúc ở đây, em suy nghĩ cho kĩ đi. Em cũng lạnh lùng quá đó! Tôi sẽ dán hoàn chỉnh lại quyển nhật ký này, photo thành mấy nghìn cuốn gửi đến đây cho em chết ngộp luôn, nhà em sẽ ngập tràn cái thứ mà em chán ghét. Ngày nào tôi cũng sẽ tới đây làm phiền để thử xem em ngoan cố đến mức nào. Nói “đá” tôi là “đá” được sao? Em đã cướng ép lột quần áo của tôi mặc cho tôi không muốn, em nhìn thấy tôi nude 100%, em vui vẻ tắm chung với tôi thỏa mãn rồi bây giờ em tính “quất ngựa truy phong” hả? Đồ tồi!

    Ran nghe tới đó đang từ trên giường liền lăn một phát rớt thẳng xuống sàn, đầu u một cục. Một đứa con gái 17 tuổi tắm chung với thằng nhóc 6 tuổi thì đứa nào chịu thiệt hả? Anh cũng giỏi nói ngược quá đi! Đồ không biết ngượng mồm!
    Tiếng bước chân xa dần…anh bỏ về rồi…
    Ran nằm dang hai tay hai chân trên giường nhìn trần nhà cao cao, bao tổn thương đau đớn thời gian qua dần bị cuộc nói chuyện lộn xộn ngày hôm nay chữa lành từng chút một. Nghĩ đến chuyện tên thám tử bứt đầu bứt tóc dán lại quyển nhật ký hơn 200 trang, Ran đập hai tay xuống đệm cười khùng khục. Thế mới xứng đáng với khoảng thời gian tối tăm như địa ngục vừa qua của cô!
    Ran nhìn nắng ấm nhảy nhót trên bệ cửa sổ, lại nhìn sang con số trên tờ lịch để bàn. Cô cười tủm tỉm nhưng nước mắt lại lăn dài, có chăng cũng là vì hai chữ “hạnh phúc”.

    - Cá Tháng Tư vui vẻ, Shinichi!

    Ngày mai anh đến, em cũng sẽ nói: “Em không muốn làm người yêu của anh nữa. Mình cưới nhau đi!

    ~End~
     
  10. MiKa_3KYARU

    MiKa_3KYARU Đời là bể khổ, qua bể khổ là qua đời. ♧ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/12/2016
    Bài viết:
    203
    Lượt thích:
    21.810
    Kinh nghiệm:
    93
    Nói chung là đọc mấy truyện trước bị ngược quen rồi nên giờ có chút đề phòng, và cái đoạn Ran hiểu lầm Shin rồi Shin với Shi đi chọn váy cưới là biết hết rồi. Nào ngờ bà Ruby bả biết trước thế là bả troll mình những 2 lần...:o Khúc sau là thực sự không ngờ tới luôn =)). Công nhận, bà này tổ lái ghê luôn, đọc ShinRan mà vẫn hay với hài. Chốt, chị Sún Răng yêu qu(a)í của em sớm đăng thêm vài cái fic nữa nha! :*:*:*
     
    ruby-chanThu Hà thích điều này.
Đang tải...
Từ khóa:

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP