Tổng hợp Ficlet by Ruby-chan

Trong chuyên mục 'Sưu tầm' đăng bởi Thu Hà, 24/1/2017. — 39.676 Lượt xem

  1. Summer_sunflower

    Summer_sunflower Thành viên năng động

    Tham gia:
    12/11/2016
    Bài viết:
    13
    Lượt thích:
    209
    Kinh nghiệm:
    28
    Ficlet là gì thế ss? Lần đầu em đọc đó. Ss Ruby-chan viết rất hay. Cảm ơn ss đã up nha. Chúc ss năm mới vui vẻ!!!
     
    ruby-chan thích điều này.
  2. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    [13] ENTRY...

    ~*~
    Author: Ruby-chan
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Genre: Romance
    Link nguồn: Link
    ~*~

    Gần đây cô rất hay viết blog.
    Lấy một cái tên thật lạ nào đó, hòa giữa dòng người trong thế giới toàn người không quen mặt biết tên.
    Một tối bình yên, cô ngồi trước máy, tay lách cách gõ.

    “Cậu nói thích bóng đá, tớ cổ vũ cậu ghi danh vào CLB Bóng đá.
    Tớ luôn dõi theo từng bước chân cậu ngang dọc khắp sân cỏ. Từ trên khán đài, tớ nhìn cậu bùn đất lấm lem nhưng nụ cười lại tỏa ra niềm hạnh phúc và ánh sáng của một người hùng.

    Cậu nói thích Sherlock Holmes, tớ cũng chịu khó tìm hiểu về vị thám tử đại tài này, dù tớ không hề thích truyện trinh thám. Tớ chỉ muốn khi cậu kể về con người vĩ đại đó với đôi mắt sáng rực hào hứng, tớ không cảm thấy Shinichi trước mặt quá xa lạ, là người mà tớ không thể chạm đến. Tớ không muốn cậu mất vui.

    Cậu nói thích con gái mạnh mẽ một chút, tớ một phần vì vậy mà quyết tâm học karatedo.
    Cậu nói thích con gái vẻ ngoài dịu dàng nữ tính, tớ nuôi dài mái tóc, tự nhiên không chút cầu kì.

    Cậu đam mê điều tra phá án truy tìm tội phạm, tớ cũng chỉ biết đi theo mặc cho cậu nhăn nhó. Không phải vì tớ thích bám theo cậu suốt ngày đâu, chỉ là tớ sợ…cậu sẽ gặp điều bất trắc mà tớ không hề hay biết, sẽ vì cậu gặp nguy mà dằn vặt chính mình. Tớ đơn thuần muốn bảo vệ cậu.

    Cuộc gọi đầu tiên kể từ khi mất liên lạc, cậu nói cậu có công việc phải làm, bảo tớ đừng lo lắng, cổ vũ tớ khi nghĩ tớ không vui. Tớ nghe được giọng nói trầm trầm của cậu, nuốt nước mắt vào lòng, bao nhiêu buồn bực theo nụ cười dần tan biến.

    Rồi một ngày cậu trở về, cậu gãi đầu gãi tai lúng túng nói với tớ cậu đang thích một người, nhưng người ta vẫn chưa nhận ra. Nụ cười vụt tắt trên môi tớ…kẻ đang chìm trong tình yêu với ai đó như cậu có lẽ cũng không hay .
    Tớ sau nhiều đêm ăn không ngon ngủ không yên, rủa xả cậu không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng có thể quyết định.
    Tớ không phải thiên thần, tớ không thể mỉm cười cổ vũ chúc phúc cho cậu được. Tớ…không ủng hộ cậu thế này có lẽ là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng, nhỉ?

    Người ngồi trước máy tính bỗng nhiên nước mắt nóng bỏng rơi khẽ khàng, lau lau quẹt quẹt như một đứa trẻ con, tay nhấn nút đăng bài.

    Sau khi entry được cập nhật chưa tới một phút, một người có nickname Học Trò Của Holmes nhảy vào comment một dòng chữ to quá cỡ:

    “Tớ nói tớ thích cậu! Thế giờ cậu tính sao với tớ đây??? Không nói cho ra không offline. Không reply xong không đi ngủ!”

    Cô ấy giật mình tròn mắt, mặt đỏ bừng, tay run run dí chuột vào ô thoát truy cập, nhưng làm cách nào đi nữa cũng không thể click xuống được.
    Đêm đó có 2 người cùng mất ngủ. (=___=)”

    ~End~

    Lời người post: Đầu năm nên post fic romance hường huệ nhé ;)) Chúc mọi người năm mới an lành, vui vẻ ^^

    @Summer_sunflower Ficlet đơn giản là một câu chuyện ngắn/ rất ngắn thôi em. Cũng kiểu như Oneshot là một câu chuyện hoàn chỉnh nhưng độ dài thì không bằng ^^
    Năm mới an lành ^^

    @duonghmu Là cuối năm mà ss. Ss năm mới an lành ^^
     
  3. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    [14] BÀI TẬP LÀM VĂN

    ~*~
    Author: Ruby-chan.
    Rating: K+
    Genre: Daily life
    Link nguồn: Link
    ~*~

    Thằng bé phụ giúp mẹ nó dọn lại kho sách cũ trong nhà nhân một ngày đẹp trời nào đó.
    Nó lùn có một mẩu lại cứ thích với cho cao. Thế là mấy thùng carton chứa sách rớt đè trùng người.
    Thằng bé nằm dài trên sàn gỗ la ai oái, bụi bay đầy không gian.
    Nó hét lên ăn vạ.

    - Mẹ ơi ~ Sách đè ngộp Shin rồi!!! ~~
    - Khụ! Nhóc, con đừng nghịch nữa!

    Mẹ nó ho khan, vứt cái giẻ lau ướt sũng vào xô nước, chạy lại đỡ thằng bé dậy, dịu dàng phủi bụi bám trên người nó

    - Con ngồi yên một chỗ đi!
    - Shin không nghịch. Shin giúp mẹ mà.
    - Rồi rồi. Muốn giúp thì xuống nhà ngồi tập đọc đi.
    - Cần gì phải tập. Shin đọc được tất!
    - Á à, nhóc con tinh tưởng nhỉ?
    - Shin nói thật!

    Thằng nhóc vớ đại một quyển tập ngay bên cạnh. Lật ra vài trang ố màu, nó chớp chớp mắt.
    - Shinichi Kudo. Tập viết văn nháp của bố nè! Lớp 2 đó nha.
    - Vậy á? – Mẹ nó cũng khá tò mò, ngồi xuống bế con trai dặt lên đùi – Bố đã viết gì vậy? Con đọc được không?

    Thằng bé nhếch cười, nó sẽ cho mẹ thấy mẹ đã đánh giá quá thấp nó.
    Nó lật một trang vẫn còn rõ nét chữ, giọng trẻ con trong trẻo vang khắp căn phòng nhỏ. Vài chú chim sẻ nhảy nhót bên ô cửa như muốn cùng nghe.

    .
    .
    “Đề bài: Em đã từng bất hòa với một người bạn? Hãy viết vài dòng để làm hòa đi nào!"

    Bài viết như sau:

    "Ngày thứ tư tớ đã lỡ tay làm cậu té xuống cầu thang, tớ không cố ý đâu. Dưới bậc thang cậu sắp bước xuống có đặt một viên bi ve. Bọn lớp bên muốn xỏ cậu trượt té, chúng muốn xem quần phồng của cậu màu gì đấy.

    Tớ chỉ đẩy nhẹ cậu sang một bên để tránh không ngờ lại làm cậu ngã trầy cả khuỷu tay. Nhưng cuối cùng chỉ có tớ là người bị cậu giận và mẹ đét vào mông. Huhu, không công bằng =((
    Tớ cũng giận cậu lắm nhưng tớ không để bụng đâu.
    Tớ sẽ làm hòa trước. Chỉ cần cậu cười lên là đủ rồi.

    Mẹ tớ nói con người rất cần sự trung thành, niềm hi vọng, tình yêu và may mắn.
    Tớ sẽ là người bạn trung thành nhất của cậu.
    Hi vọng cả đời của tớ là sẽ được ở bên cậu.
    Tình yêu là cái gì, có ăn được không tớ cũng không rõ. Nhưng tớ cũng sẽ cho cậu nếu cậu muốn.
    May mắn cả đời của tớ có lẽ là được gặp cậu!

    Mẹ tớ còn nói mẹ rất hạnh phúc khi có bố và con trai là tớ ở bên.
    Cậu cần hạnh phúc tớ cũng sẽ cho cậu.
    Con của tớ cũng sẽ là con của cậu luôn. Tớ hứa đấy!
    Còn giờ thì tớ đi vào phòng để bố bôi thuốc đây. Mông sưng đau quá rồi…
    Đừng giận nữa nhé Ran Mochi."

    -Ahaha, bố viết thư tình cho cô nào tên Ran Mochi nè mẹ.

    Thằng nhóc nghịch hợp giật giật đuôi tóc đen mềm mại của mẹ nó rồi cười khanh khách trêu chọc.
    Mẹ nó đỏ lừ mặt ôm chặt lấy con trai, hai má cô đỏ hồng, vừa buồn cười vừa ngượng không chịu nổi. May mà chỉ viết nháp thôi đấy...

    Ông xã ngày bé cũng nổi tiếng thông minh tài giỏi hơn người, vậy mà đến tên vợ cũng viết sai chính tả.
    Lại có trò để trêu nhau rồi!

    ~End~
     
  4. Toyama kasumi

    Toyama kasumi Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/10/2016
    Bài viết:
    106
    Lượt thích:
    355
    Kinh nghiệm:
    63
    *roll*Ha ha ha không ngờ anh Shin cũng mắc phải sai lầm tên vợ mà cũng viết sai:)):)):)). Cũng may là lấy về rồi:D. Thằng nhóc này cũng không minh phết đấy nhỉ:D. Đúng là hậu duệ nhà Kudo trí tuệ phát triển hơn người bình thường:D
     
    ruby-chanThu Hà thích điều này.
  5. MiKa_3KYARU

    MiKa_3KYARU Đời là bể khổ, qua bể khổ là qua đời. ♧ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/12/2016
    Bài viết:
    203
    Lượt thích:
    21.810
    Kinh nghiệm:
    93
    Ông xã Shin viết sai chính tả cơ đấy =))
    Thế mà lúc đầu mình lại cứ tưởng Shin cố tình viết sai để cô Ran nào đó không nhận ra cơ *roll*
    P/s: Ủng hộ fic mới hết mình! Chủ thớt cố gắng sưu tầm nhiều hơn nữa nha! <3
     
    ruby-chanThu Hà thích điều này.
  6. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    [15] LẦN ĐẦU TIÊN

    ~*~
    Author: Ruby-chan
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Genre: Romance/ daily life
    Link nguồn: Link
    ~*~

    Phố Beika có một biệt thự to thật to, trong biệt thự có một căn phòng toàn sách là sách, những chỗ còn lại cũng được bài trí rất gọn gàng, khoa học và tinh tế.
    Nhưng đêm đến ngay trong căn phòng sáng đèn, một chút hỗn độn nhỏ trong phòng khách đã trở thành điểm chấm phá cho ngôi biệt thự ấy.

    Người đàn ông thành đạt dán đôi mắt xanh màu đại dương sâu thẳm vào người phụ nữ đang ngước nhìn anh. Cô dịu dàng đưa tay vuốt tóc mái anh lòa xòa trước trán, nụ cười mang theo chút mị lực khó cưỡng.

    - Lần đầu tiên nên anh thấy thật sự chưa sẵn sàng, sợ sẽ không ổn. Ran…hay là thôi, anh không làm nữa nhé?

    Cô lắc lắc đầu, đôi mắt như chú mèo con mang theo chút nũng nịu.

    - Không được! Shinichi, em đợi thời khắc này lâu lắm rồi…sẽ ổn thôi mà…
    - Uhm…chiều em vậy.

    Anh cúi đầu hôn nhẹ lên mắt cô, bất đắc dĩ cười khổ, đôi tay to lớn lại chạm vào lớp vải mỏng có phần ẩm ướt, vụng về nắm chặt. Cảm giác mười phần ngượng ngùng khó tả.
    Từng động tác thật nhịp nhàng đều đặn khiến cô cảm thấy vô cùng thích thú, vô cùng thoải mái. Ran chớp rèm mi cong nhìn người đang chú tâm “làm việc”, mùi mồ hôi rơi mang theo mùi nam tính tự nhiên hấp dẫn. Những lúc thế này Ran càng cảm nhận rõ: anh là của riêng cô, của riêng cô mà thôi…
    Ran chạm đôi tay vào thân hình đang đè lên mình, gắt gao ôm lấy. Cảm giác thật dễ chịu, rồi cô dần chìm vào giấc ngủ.

    Gần hơn 8h tối, anh khẽ khàng lay cô dậy.
    - Bà xã, dậy ăn tối nào.
    - Ưm… - Ran dụi dụi mắt ngái ngủ quệt mồ hôi còn đọng lại trên trán anh, giọng cô như tiếng mèo con – Ăn cơm tối xong, lát nữa…tiếp tục anh nhé!

    Ông xã cô chau mày thật sâu.
    -Tha cho anh…anh…

    Ran phồng má chỉ vào những quân cờ mạt chược đặt trên bàn.
    - Đã giao hẹn ai thua 3 ván phải làm hết việc nhà và nấu cơm tối cơ mà. Còn một tầng lầu nữa, lau hết luôn đêm nay đi!

    Shinichi méo mặt, thả mảnh vải mỏng ướt ướt bẩn bẩn vào xô nước xách lên tầng trên, tiếp tục hình phạt vợ ban.
    Mải mê công tác bỏ bê vợ cả tuần nên mới bị phạt, lại còn bắt lau nhà bằng tay trần như Lọ Lem nữa chứ…
    Anh rút kinh nghiệm sẽ không bao giờ cờ bạc cá cược gì với cô nữa. Chỉ tự rước nhục vào thân :’(
    Từng động tác lại chuyển động nhịp nhàng, di khắp thềm lát đá hoa cương. Miệng vẫn lẩm bẩm trong lúc bà xã đang thưởng thức bữa ăn chỗ sống chỗ khét nhưng trông cô lại thật hài lòng.

    - Lần đầu tiên chịu phạt việc nhà lại bắt ông xã làm không ngừng nghỉ, rồi thỏa mãn ôm con gấu Pooh khổng lồ ngu ngốc ngủ quên đến mốc mặt trên ghế sô pha phòng khách, có vợ nào như vậy không??? Khuya nay đừng hòng ngủ yên!!!


    ~End~
     
  7. nhất thiên

    nhất thiên Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/6/2011
    Bài viết:
    164
    Lượt thích:
    921
    Kinh nghiệm:
    93
    Đọc bên fanpage rồi giờ có cái topic tổng hợp vô đọc lại...nhìn trình bày ngay ngắn màu mè rực rỡ tự nhiên thấy mới mẻ ghê :))
    Đầu năm vô đây khen bả cái cho bả có động lực cày fic chớ chờ hoài muốn rụng hết tóc rồi :))
    Tui theo chân từ những ngày đầu ss @ruby-chan bước chân vào giới DCFF, và chưa có giây phút nào thấy tiếc khi dành thời gian để đọc fic của ss, thậm chí là đọc đi đọc lại nhiều lần. Cái tui nhận lại được là rất nhiều cảm xúc khác nhau và và nhiều bài học ý nghĩa cho cuộc sống, thực sự rất phục ss.
    Nếu bạn bắt đầu đọc những fic của By với nội dung buồn thương day dứt thậm chí rơi nước mắt khiến bạn nghĩ ss ấy chỉ hợp thể loại đó và không thể viết được fic vui, ss ấy sẽ xua đi nhận định của bạn bằng những fic hài vật vã. Nếu bạn nghĩ By chỉ viết được fic lãng mạn, ss ấy sẽ phủ nhận bằng những fic miêu tả cảnh hành động hay kinh dị vô cùng hấp dẫn và sống động. Hay bạn đọc longfic với mấy chục trang word 1 chương rồi chờ chương muốn mỏi mòn và bạn nghĩ ss ấy không thể cô đọng những gì muốn viết với vài trang word, thì bạn sẽ rất bất ngờ khi bước vô topic tổng hợp này...vì thậm chí có cái còn chưa đến nửa page word :))
    Giữa bao nhiêu fic ShinRan thì By có một seri khá nổi là Ảo vọng (cp GreenShi) và oneshot Wisteri_oneshot hiếm hoi viết về AkaiAkemi , đặt vào đó là tất cả sự nghiêm túc cùng tình yêu chân thành dành cho nhân vật. Mình cực kì thích điều này ở ss ấy. (OK cái này tui đích thực là đang pr cho GreenShi, không cần bốc phốt =]]]]]]]~ )
    Trong fic của By thường có rất nhiều câu thoại ý nghĩa hay mà khi ngẫm nghĩ thì thấy rất tâm đắc, có thể dùng làm quotes được :v
    Ruby viết rất nhiều và hầu như không có sự trùng lặp ở ý tưởng, nội dung lẫn cách dẫn truyện đều thể hiện sự sáng tạo, tưởng như kính vạn hoa mỗi lần xoay là một lần xuất hiện những bông hoa mới, lối viết không quá hoa mỹ thậm chí là đơn giản chỉ vài dòng nhưng rất dễ thấm. Có nhiều fic cực kì moe đọc siêu quắn quéo =))
    Bởi vậy nên một điều rất độc đáo nữa là đọc fic By bạn sẽ có cảm giác nghi ngờ rằng không biết có mình có bị tác giả lừa đảo ở cuối fic hay không =)) Tin tui đi, tui bị dính nhiều rồi =)) Bả tổ lái vkl luôn, nhiều lúc đọc xong tui tróng mặt kinh khủng nhưng mà cách tiếp nối mạch truyện và "ôm cua" rất nghệ, không hề có sự gượng ép hay gò bó. Như ficlet "vai diễn cả đời", "em luôn ở bên anh","cái bóng", "lần đầu tiên", "vứt bỏ" hay oneshot "tình đầu dành hết cho em"... sẽ cho bạn cảm nhận rõ ràng điều tui nói :v :v
    Và điều tui luôn nghi ngờ nhất là câu nói huyền thoại "Mai fic lên sàn nha mấy đứa" =]]]]]]]]]
    Nói chứ cám ơn Rainichi đã post fic, chúc topic ngày càng đông khách nha.
    Năm mới chúc cả nhà vui vẻ :)
     
  8. Toyama kasumi

    Toyama kasumi Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/10/2016
    Bài viết:
    106
    Lượt thích:
    355
    Kinh nghiệm:
    63
    :KSV@05: hí hí hí cái này em từng đọc rồi. Hồi đó đọc cũng bị lừa tình dễ sợ Bây giờ được Đọc vẫn có cảm xúc như ban đầu vui quá. Khổ cho anh ai biểu mải mê công việc bỏ bê vợ làm gì, đáng đời chưa:)):)):))
     
    ruby-chanThu Hà thích điều này.
  9. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    [16] VT B

    ~*~
    Author: Ruby-chan
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Genre: Romance
    Link nguồn: Link

    ~*~

    Cánh cửa định mệnh đang từ từ hé mở.
    Cái mùi tây dược khó chịu xông vào mũi khiến Ran càng cảm thấy vô cùng buồn nôn. Trước mắt cô căn phòng một màu trắng toát, rèm cửa phất phơ, tĩnh lặng đến ghê người.

    Mặt Ran tái đi, bàn tay nhỏ bé buông thỏng nắm thành quyền, run lẩy bẩy.
    Cậu từ trong căn phòng bước ra, vẻ mặt vô cùng bình thản. Cậu nhìn vào mắt cô, có chút thận trọng bất đắc dĩ.
    - Được rồi, Ran. Tớ đã nói với bác sĩ rồi. Cậu vào đi…
    - Shinichi, tớ không muốn vào trong! Thực sự không muốn. Nó là một phần của tớ, tớ không muốn !

    Đôi mắt cô trở nên đỏ hồng, như chỉ chực chờ trào nước mắt không chấp nhận điều sẽ xảy đến với mình.
    Cậu nhíu mày nhìn cô, có chút đau thay xót hộ. Nhưng, tương lai Ran sẽ trở thành thiếu nữ xinh đẹp thuần khiết, và chắc chắn sẽ là tâm điểm trong mắt rất nhiều người khác phái. Nếu không giải quyết hậu quả càng nhanh càng tốt, cô ấy thật sự sẽ đánh mất điều đó.
    Cậu vuốt nhẹ lên khuôn mặt cô, trấn an dịu dàng.

    - Tớ gây ra, tớ sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm với cậu. Chúng ta còn nhỏ, chưa đến tuổi trưởng thành. Nếu không giải quyết ngay, nó càng ngày càng to thì hậu quả sẽ rất khó lường…

    - Cậu biết là sai nhưng vẫn làm thế với tớ?!?! –Nước mắt Ran chảy dài hai bên má, gạt bàn tay đang nắm lấy tay cô ra – Cậu là người khiến tớ trở thành như vầy và lại dẫn tới chốn này. Nó không có tội tình gì để bị vứt bỏ cả! Cậu ác lắm! Cậu là quái vật đội lốt người!

    - Xin lỗi! Vô cùng xin lỗi! – Shinichi chắp hai tay lại – Xin cậu, nghe tớ một lần này. Cứ tiếp tục giữ lại thì chính cậu cũng sẽ là người bị đau nhiều hơn mà thôi.
    - Nhưng tớ rất sợ phòng phẫu thuật, sợ lắm! Tớ có gây ra lỗi gì đâu!
    - Cậu không có lỗi, là tớ. Ngoan. Chỉ một chút thôi, không vấn đề…

    “ẦM”
    Bên trong căn phòng trắng toát, sensei mặc áo blouse trắng kéo khẩu trang xuống, quát lên thật to:

    - Đúng là cái răng sâu không có tội, nhưng để nó sưng to thì cả hai đứa đều có tội hết (╬ಠ益ಠ) . Shinichi-kun biết dễ sâu răng mà có bao nhiêu bánh kẹo cứ tặng cho bạn ăn, Ran-chan sợ sâu răng vẫn ăn cho bằng hết. Ran-chan, con có sợ nha sĩ đến mức nào thì cũng phải vào trong. Không giải quyết thì răng hết đẹp, sau này Ran-chan khỏi lấy chồng. Hiểu chưa? ლ(ಠ益ಠ)ლ

    Hai đứa mặt như bánh bao nhúng nước, ngoan ngoãn gật đầu. Bác sĩ có chút lúng túng chỉ vào cậu nhóc Shinichi.

    - Còn nữa, lần sau hai đứa đừng đứng trước phòng khám răng nói chuyện kiểu vậy nữa nha. Đau não người lớn lắm! ٩(//̀Д/́/)۶

    Hai đứa không hiểu gì cả, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
    Ran dè dặt nắm tay nha sĩ đi vào trong, ngoái lại nhìn nhóc Shinichi lần nữa. Cậu nhóc Shinichi gọi với vào:

    - Cố lên Ran! Đừng lo, dù răng cậu có sâu hết tớ cũng không để cậu bị ế chồng đâu! ヾ(`д´*)ノ

    ~End~
    Lời người post: Độ này By toàn viết fic troll... Thật hại não mà... Dẫu biết trước sẽ bị troll, biết fic sẽ không phải như vậy nhưng vẫn không thể đoán trước được tình tiết trong fic của bả là gì cũng như tiếp theo bả sẽ viết cái gì =)) Quả thật là sâu xa, khó lường, thiên biến vạn hóa ;))
     
  10. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    @nhất thiên Về khoản này thì chúng ta có suy nghĩ giống nhau quá cô ạ :)) By là một trong số ít Au mà tôi biết có khả năng viết tốt ở mọi thể loại. Là một Au rất toàn diện, lại cộng thêm năng khiếu nghệ thuật vẽ vời, hát hò nữa... Hiếm người được như bả lắm...

    Điểm thu hút trong fic của By không chỉ ở nội dung mà cả văn phong nữa. Một cái plot với cốt truyện đơn giản không có nhiều nội dung, đôi khi là những câu chuyện tầm phào, qua ngòi bút của bả cũng có thể trở nên ý nghĩa và sâu sắc... Câu từ bả sử dụng hết sức bình dị, nếu đọc lướt qua nhiều khi sẽ không thấy được ý nghĩa trong đó. Phải đọc từ từ, nghiền ngẫm mới thấy cái hay. Điểm này chính là yêu cầu reader phải tự cảm nhận và động não.

    Một điểm khác nữa là khi đọc fic troll của bả. Dù đã đề phòng cao độ, thậm chí biết bả đang troll mình nhưng cũng không tài nào đoán nổi bả sẽ bẻ fic đi theo hướng nào, đôi khi tưởng chừng bả đâm vào ngõ cụt rồi mà vẫn có thể tìm được lối ra. Phục vch :))) Điểm này chắc do tật "mù đường" của bả... Đối với By, mọi cung đường đều là hẻm cụt =))) Chắc bả quen rồi :)))

    Nói chung, để có thể viết được như hiện tại. Bên cạnh sự nỗ lực, cố gắng không ngừng nghỉ thì chính là sự sáng tạo và biến thái không giới hạn =))) Mà cảm giác bả như kiểu một đồ thị hàm số không có điểm "cực trị" ý. Các Au thường sẽ đạt đến một đỉnh cao nào đó và từ ấy thường dậm chân tại chỗ. Còn bả cảm giác càng viết càng lên tay ý... Uhuhu :((

    Mấy lời hứa của bả tôi nghe đến quen tai rồi mà bả toàn sài lịch "thiên đình"... Giờ tính bằng ngày và ngày tính bằng "năm" =)))

    Người ta nói "chờ đợi không phải điều đáng sợ, đáng sợ là không biết phải chờ đến bao giờ"... nhưng với By thì khác. Biết sẵn mình phải chờ bao lâu rồi nhưng vẫn không thể chờ nổi =))) Bả nhây quá rồi =)))

    Đầu năm vừa tung hường vừa ném đá nhè nhẹ =))) Cảm ơn cô đã ủng hộ nhé. Phải nói Thiên là reader trung thành nhất của By mà tôi biết. Đồng thời, có lẽ By là Au duy nhất mà cô theo trong fandom DC này... Vậy mới biết sức hút của bả thế nào ;))

    Năm mới vui vẻ cô nhé :))

    @Toyama kasumi Hihi =)) Quả thật là fic của ss Ruby dù có đọc bao nhiêu lần thì cảm xúc vẫn nguyên vẹn như lần đầu tiên vậy...
    Năm mới an lành em nhé ;))

    @All: Năm mới an lành ^^
     
    Physiology, Hạ Nguyên Lam, ruby-chan5 bạn khác thích điều này.
Đang tải...
Từ khóa:

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP