Tổng hợp Ficlet by Ruby-chan

Trong chuyên mục 'Sưu tầm' đăng bởi Thu Hà, 24/1/2017. — 39.677 Lượt xem

  1. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tổng hợp Ficlet by Ruby-chan

    fhuireyt584t.
    [Sưu Tầm]
    Tổng hợp Ficlet by Ruby-chan

    Tác giả: @ruby-chan
    Artist: Ruby-chan
    Designer: SR_ranichi

    Ghi chú:
    - Nhân vật thuộc về nguyên tác, Ficlet được viết nhằm mục đích phi lợi nhuận.

    - Fic được post duy nhất tại KsvFRA. Vui lòng không mang fic đi nơi khác trước khi được sự đồng ý của ss Ruby.

    Đôi lời người sưu tầm fic:
    - Fic sưu tầm đã có sự cho phép của tác giả.

    - Ficlet được post trên timeline của fanpage Hội những người yêu thích Ran Mouri nên không có link nguồn cụ thể. Các bạn muốn theo dõi fic có thể follow fanpage để cập nhật những tác phẩm mới nhất của ss Ruby.

    - Những thông tin khác về thể loại, nhân vật... sẽ được chú thích rõ trong từng ficlet.

    - Mỗi ficlet là một mẩu chuyện ngắn về các nhân vật trong DC mà chủ yếu là ShinRan. Thể loại và nội dung phong phú, mỗi mẩu chuyện lại mang một màu sắc và dư vị khác nhau. Khi thì là một câu chuyện đời thường bình dị nhẹ nhàng đi vào lòng người, khi lại là một chuyện buồn khiến nội tâm có chút tái tê,... Mọi plot đều bắt đầu từ những câu chuyện rất đỗi quen thuộc và bình thường nhưng dưới ngòi bút của ss Ruby, ficlet liền trở thành một câu chuyện khiến người đọc rung động theo từng con chữ.
     




  2. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    tải xuống.

    [1] Có nắng trong tim.

    ~*~
    Author: Ruby-chan.
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Thể loại: Romace, school life
    Link nguồn: Link

    ~*~
    Ở góc công viên nọ, một cô gái chìa chiếc khăn mặt ướt về phía chàng trai. Giữa tiết trời nóng như thiêu đốt, cô vẫn kiên nhẫn cười cười ,vẻ mặt đầy hối lỗi nói với chàng trai.

    - Shinichi...hôm nay trời nóng quá ha~ Khăn ướt của cậu nè.
    - ...............................

    Người kia vẫn im như thóc không đáp lại cô lấy một lời.
    Cô cắn cắn môi, cau mày khổ sở.

    - Shin...mình không hề có ý định phá đám cậu và cô gái đó. Mình đúng là đã đi theo, cũng định đi về ngay sau đó rồi nhưng vô ý vấp ngã mới lộ diện trước mặt hai người thôi. Mình đủ xấu hổ rồi...
    - .......................

    Mặt cô phân bua giải thích dài dòng văn tự, hắn vẫn im thin thít ngoảnh mặt đi nơi khác. Cô tiếp tục độc thoại.
    - Mình không biết đó là thân chủ của cậu. Mình không hề biết cuộc hẹn hò chỉ là giả để cậu có cơ hội tóm cổ tên biến thái rình mò cô ấy.
    - ……………….
    - Mình biết đó là lỗi của mình…mình cũng không có quyền ý kiến ý cò, nhưng…chính xác là do cậu đã không nói gì với mình về việc ngày hôm nay cả, mình cũng không hề hay biết gì về mối quan hệ giữa cậu và cô ấy.

    Shinichi bị thái độ vừa nhận lỗi vừa ấm ức của cô chọc cười nhưng vẫn cố gắng giữ lấy biểu cảm phũ phàng lạnh nhạt nhất có thể. Hắn quay sang nhìn cô, gương mặt có phần hơi khó chịu:
    - Sau cùng, tất cả những gì cậu nói chỉ là để đổ lỗi cho mình?
    - Không phải! Mình biết mình chỉ là bạn cậu, nhưng mà…mình cũng muốn tìm hiểu về người “thân hơn bạn” của cậu chứ…

    Cô chưa nói hết lời đã bị Shinichi giật lấy chiếc khăn ướt phủ lên đầu, xoa mạnh làm đầu tóc cô rối bù cả lên. Trong lúc Ran la oai oái thì trông hắn có vẻ hết sức hài lòng.

    - Mình nghe có mùi giấm chua đấy. Chính xác là lần sau cậu đừng lén lút kiểu đó nữa. Cậu cứ ngẩng mặt đi thẳng tới để mình có thể giới thiệu với đối phương cậu là bạn gái mình. Đơn giản vậy Ran làm được không?
    - ………………

    .
    .
    .
    Ánh nắng chói chang gay gắt tỏa khắp mọi nơi, gương mặt xinh xắn của cô ấy cũng đỏ lên như mặt trời. Trong tim hắn cũng ngập tràn ánh nắng.
    Chậm tiêu đến mức nào cũng không ngốc đến nỗi không hiểu ý hắn mà, phải không Ran?
    Đơn giản là hắn đang tỏ tình với cậu theo cách của hắn thôi!
    Gật đầu đồng ý đi cho rồi.

    ~End~
     
  3. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Kudou.Shinichi.full.1342418.

    [2] Orion.

    ~*~
    Author: Ruby-chan.
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Thể loại: Romance/ Angst
    Link nguồn: Link
    ~*~

    Nếu "Có Nắng Trong Tim" là một câu chuyện School life nhẹ nhàng và ngọt ngào thì Orion lại là một câu chuyện tình buồn đầy day dứt. Ficlet không dài nhưng chỉ qua vài dòng ngắn ngủi cũng đủ khiến người đọc cảm thấy buồn và tiếc nuối. Câu từ đơn giản, nhẹ nhàng mà ý văn lại cực kì da diết. Ss Ruby không khắc họa sâu nỗi đau của nhân vật nhưng chỉ qua lời kể rất đỗi nhẹ nhàng thôi ta cũng có thể hình dung được sự đau khổ, dằn vặt của Shinichi. Lời ít nhưng ý tứ trong đó thì thật nhiều.

    Mọi người cùng thưởng thức ficlet nhé!

    ~*~

    Hắn là thám tử tư 23 tuổi, hiện đang chủ yếu làm việc tại New York.
    Hắn được sự tín nhiệm hết mực của tổ chức FBI, thường được họ mời tham gia nhiệm vụ truy tìm tội phạm truy nã quốc tế hết lần này đến lần khác. Hắn đi đến nhiều vùng đất ở rất nhiều nơi xa lạ trên thế giới này, bỏ lại tất cả những gì vốn quen thuộc trong cuộc sống và trong tâm trí hắn.

    "Đẹp trai tài giỏi và có phần xa cách lạnh lùng lẫn khí chất cao ngạo" là những gì thường nghe người ta nói về hắn. Ấy vậy mà cũng có khối cô lọt lưới tình.

    Người đẹp giàu có tỏ tình với hắn, hắn lắc đầu.
    Tiểu thư xinh xắn dịu dàng, thân chủ của hắn nói yêu hắn, hắn nhẹ nhàng từ chối.
    Phụ nữ cá tính bản lĩnh, lại là nhân viên cảnh sát cơ bản có thể hiểu rõ và chia sẻ áp lực công việc cùng hắn, hắn không đáp lại.
    Và rất nhiều người khác cũng vậy.

    Hắn thường bảo với họ cô gái hắn yêu khó tìm thấy, khó với tới hơn họ nhiều.

    Rất nhiều phụ nữ bị tổn thương sau khi tỏ tình với hắn, họ nói hắn là kẻ thô lỗ, kẻ không biết nâng trứng hứng hoa, không biết tôn trọng phụ nữ.
    Hắn bỏ ngoài tai, mặc kệ.

    Hắn từ Mỹ trở về Nhật sau chuyến bay dài, cả ngày hắn tất bật trao đổi công việc cùng nhân viên sở cảnh sát Tokyo, nhưng sau tất cả, đôi chân lại đưa hắn trở về với khu phố Beika thân thuộc.
    Giữa ánh đèn đường lấp lánh, hắn ngước mắt nhìn nhìn bầu trời đêm đã vào đông chi chít sao, bao kí ức bỗng chốc ùa về.

    .
    .
    .
    Năm hắn 17 tuổi, hắn vốn rất hay cùng người bạn thanh mai trúc mã ngắm sao trên tháp Tokyo.

    - Ran này, trong trường ca Odyssey của Homer, chòm sao Orion đã giúp chàng Odysseus tìm được lối về quê hương suốt chuyến hải trình đầy cạm bẫy hiểm nguy của mình đấy.

    Cô nữ sinh ngừng dán mắt vào kính thiên văn, cười tít mắt giật lấy chai coca mát lạnh từ trong hay hắn, mở nút.

    - Thật a~? Tớ rất hay lạc đường, vì vậy cậu nhất định phải tìm thấy Orion để đến bên tớ nha!

    - Ngốc xít! Sao thì chỉ tối mới thấy được thôi. Chẳng phải sau bao lần tớ luôn tìm được cậu đó sao?

    - Ừa ừa, mà cấm được nói tớ ngốc nha!

    - Đồ ngốc, mười mấy tuổi đầu còn hay lạc đường! Đồ ngốc ngốc ngốc!

    - Ăn cước nè!!! ĐỠ!!!!

    - ĐAUUUUU~~~

    .
    .
    .
    Cả trời sao thu gọn vào đôi mắt màu đại dương sâu thẳm, hắn đã tìm thấy chòm Orion trong hằng hà sa số các chòm sao cùng những vì sao vô danh khác.
    Nụ cười của hắn đau đớn như chìm trong biển máu cùng nỗi bất lực vì không thể giữ được mạng sống cho cô ngày trước.

    - Anh thấy Orion rồi, nhưng không tìm được em! Thiên đường ở hướng nào vậy Ran?

    Tay hắn chắn ngang mặt, cả bầu trời sao vụt tắt trong đôi mắt ướt nhòe.

    Orion vẫn tồn tại trong tâm trí và trong trái tim hắn, nhưng niềm tin vào Orion dần biến mất!

    ~End~
     
  4. Tuongvi1999

    Tuongvi1999 Anh trót vô tình thương em như là e gái Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    2/1/2017
    Bài viết:
    89
    Lượt thích:
    6.031
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Hs
    Chào bạn, bạn viết hay . Đúng như bạn nói fic thứ 2 tuy ngắn nhưng nó ẩn chứa nhiều ý nghĩa. Cho Ran chết thì hơi buồn nhưng đây là fic nên không sao . Cũng mong Shinran sẽ có 1 HE trong manga. Hóng chap mới từ bạn
     
    hoquynhanh04Thu Hà thích điều này.
  5. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    140309183720df3227a22ac060.

    [3] Chủ quyền.

    ~*~
    Author: Ruby-chan.
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Thể loại: Romance/ School life
    Link nguồn: Link
    ~*~
    Hôm nay cũng như mọi ngày, tên nhóc áo sơ mi đỏ và nhỏ áo vàng lại nhìn nhau khó chịu. Chúng nó liếc xéo nhìn nhau rối “hứ” một tiếng thật to, sau đó ngoảnh mặt đi không ai nói ai lời nào.

    Ừ thì ngồi gần nhau, học kề nhau, mép bàn sát vào nhau… vậy mà lại xem nhau như oan gia mới chết…

    Chuyện sẽ chẳng có gì nếu đám bạn của hai đứa nó không ghép đôi sau khi thấy hai vị mẫu thân của chúng tâng bốc khen ngợi hết lời cục cưng của đối phương, rồi lại nói bọn nó lớn lên sẽ thành một đôi nữa.
    Thành một đôi? Là kết hôn? Là đám cưới? Như bố mẹ nó á? Không đời nào!

    Nhóc Shinichi bị chọc, xấu hổ chết đi được, sao nó lại ghép cặp với con bé Ran thò lò mũi xanh này được chứ. Cái cách nhỏ chau mày trừng mắt thật sự là muốn dọa người mà…

    Qúy phu nhân Yukiko, mẹ của nhóc Shin bảo nó phải giúp đỡ bảo vệ con bé, không được ức hiếp, không được bắt nạt… Nhưng nó thật sự không thích nhỏ này, không thích bị bạn bè trêu ghẹo.

    Nó cong ngón trỏ ngoắc nhỏ áo vàng, chỉ tay vào đường rãnh tạo thành bởi hai mép bàn, hùng hồn ra hiệp ước.
    - Từ nay về sau, đây sẽ là biên giới lãnh thổ của tớ và cậu! Không được lấn sang! Không được để bất cứ đồ dùng học tập nào của cậu vượt qua đây. Rõ chưa?

    Cô nhỏ chau mày cúi xuống nhìn “đường biên giới”, đôi mắt tím to tròn long lanh trộm ngước lên nhìn cậu nhóc.
    - Thế…nếu lỡ đồ của tớ vượt qua thì sao Kudo-kun?
    - Thì nó thuộc chủ quyền của tớ! (chắc chắn là thế)

    Trông vẻ mặt tự đắc của tên nhóc mà nhỏ tức ơi là tức, bạn bè gì xấu xa vậy chứ! Được, đã vậy bổn tiểu thư thách thức nhà ngươi!
    Cô nhỏ dồn hết cả chiếc cặp cùng đồ dùng học tập sang bàn cậu nhóc, rồi cả người cũng đổ ập xuống bàn cậu che chắn chiếc cặp lại.

    - Cái gì mà chủ quyền chứ? Có ngon thì lấy đi!
    - Đừng thách tớ! Cả cậu cũng vượt biên giới rồi đó!

    Nhóc Shinichi ra sức kéo lấy kéo để chiếc cặp, càng kéo cô nhỏ Ran càng không buông. Hôm đó cả lớp tán loạn cả lên vì hai đứa nhóc tính khí bốc đồng, chiếc cặp cô nhóc bị kéo đứt quả quai đeo còn tên nhóc kia thì mãi kéo mà ngã nhào ra đất đập đầu vào cạnh bàn bạn khác, đau điếng! Khi nhìn lại thì nhỏ Ran đã “xâm lược lãnh thổ” của cậu ta mất rồi!
    Tức khí quá vừa xoa chỗ đầu bị sưng, nhóc ta vừa gào lên:
    - Những gì vượt qua lãnh thổ của tớ hôm nay, đều thuộc chủ quyền của tớ. Tớ thề sẽ lấy hết!

    Nhỏ nhắm tít mắt khoái chí thè lưỡi trêu ghẹo cậu ta, thách đấu lần nữa.

    Tưởng đấy chỉ là lời nói nông nỗi của trẻ thơ , chả có ai ngờ mãi về sau… cả cô nhỏ năm nào cũng thuộc chủ quyền của cậu ta thật!

    ~End~
    @Tuongvi1999 Chào bạn ^^ Cảm ơn vì đã thích fic. Nhưng đây là fic mình sưu tầm thôi, người viết là ss @ruby-chan cơ... Mình thấy hay và dễ thương nên xin per post cho mọi người đọc.
    Ficlet sẽ được post đều đặn nên cứ yên tâm nhé ;))
     
  6. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    205288529.

    [4] Cố nhân

    ~*~
    Author: Ruby-chan
    Pairing: Shuichi Akai x Akemi Miyano.
    Rating: K+
    Thể loại: Romance/ Angst
    Link nguồn: Link
    ~*~

    Tôi gặp cô bé trên con phố ấy
    Bờ vai run rẩy, đôi mắt ướt nhòe
    Tim cứ ngỡ gặp lại người xưa cũ
    Nào phải phép màu, chỉ là người lạ một lần gặp qua...
    Chẳng hiểu sao tôi lại mở lời với cô bé:

    "Cô lại mít ướt như vậy nữa rồi"
    "Có gì sai?"
    "Không. Tôi chỉ chợt hồi tưởng...cô làm tôi nhớ về một cô gái ngốc nghếch luôn rơi nước mắt trong bóng tối trong khi thường cố tỏ ra bình thản"

    Có vẻ như cô bé đang mắng tôi là kẻ ngu ngốc thô lỗ trong lòng. Ai quan tâm chứ?
    Tôi lướt qua bỏ lại cô bé và cậu nhóc phía sau, ánh mắt hướng về con đường lấp lánh ánh đèn phía trước.
    Tôi dừng bước một chút vì thấy được hình bóng Akemi từng hiện diện trong trái tim mình...đầy yêu thương và tràn ngập cả tổn thương.
    Tất cả chỉ là quá khứ! Không mơ hồ tí nào mà lại vô cùng sáng rõ.

    Ở thế giới này, tôi vẫn sống. Và em cũng sẽ tiếp tục sống trong lòng người đang sống, là tôi!
    Em yêu mùa đông trên đất nước này, nhưng thiên đường vốn chẳng có tuyết rơi, Akemi nhỉ?


    ~End~
     
  7. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    20170125_112059.

    [5] Người giàu có

    ~*~
    Author: Ruby-chan.
    Pairing: Shinichi Kudo x Ran Mouri.
    Rating: K+
    Thể loại: Romace
    Link nguồn: Link

    ~*~

    Sau khi giúp Shinichi dọn dẹp tòa nhà to đùng đó xong, Ran thường lưu lại nhà anh một chút. Hiện giờ gần giáng sinh, buổi sáng tuyết rơi khá dày nên cũng không định về sớm.

    Như thường lệ Ran ngồi tựa lưng vào lưng anh, cả hai ngồi trong phòng khách vừa nhấm nháp socola nóng vừa đọc sách. Shinichi không biết từ bao giờ đã khá quen với cảm giác tấm lưng nhỏ nhắn ấy truyền hơi ấm sang lưng mình, nhất là gần tới giáng sinh thời tiết lại càng lạnh như thế này nữa, lại càng chẳng có bất cứ lí do gì để phật ý.

    Cũng một lúc lâu không thấy Ran nói gì, anh mới đánh tiếng hỏi:
    - Này, ngủ gục rồi à?
    - Ừ, ngủ rồi.

    Shinichi dở khóc dở cười, hừ một tiếng xoay đầu lại. Ran đang gặm một cái donut, ngước nhìn anh chớp chớp mắt. Shinichi xoa đầu cô, giật cái donut trong tay Ran rồi đưa lên miệng cắn một cái vào chỗ bị ăn dở , vừa nhai vừa nói:

    - Cô nhóc này. Đọc gì mà say mê thế?
    - "Làm cách nào để trở nên giàu có" - Ran đỏ mặt không thèm giật cái bánh lại, với tay lấy cốc socola.
    Anh nhếch miệng cười cười trêu Ran:
    - Sinh viên năm 2 rồi nên chí lớn quá nhỉ. Định sau này nuôi tớ à?
    - Nuôi...nuôi cái đầu cậu! - Mặt Ran đỏ lừ, suýt nữa làm rơi luôn chiếc cốc. Cô tuôn một tràng - Cậu tưởng làm giàu dễ lắm à? Cậu thì thích rồi, điều kiện gia đình tốt, bản thân lại có tài chẳng phải lo nhiều đến kinh tế, danh tiếng địa vị sau này có lẽ cũng không hề thiếu. Nhưng người bình thường như tớ, tài năng hạn hẹp thì khác, phải cố gắng nhiều thì có gì đáng cười?

    Nhìn Ran ấm ức như đang ganh với mình, Shinichi lại càng thấy buồn cười, tự nói trong đầu "Tớ có vẻ không thiếu thứ gì, tớ chỉ thiếu một người bình thường như cậu thôi", sau lại cảm thấy không nên nói ra.

    Shinichi liếc mắt nhìn Ran phồng mang trợn má, thở ra một hơi:
    - Nói xong chưa?
    - ...rồi!
    - Thực ra làm giàu không khó đâu. Cậu nghĩ như thế nào mới là giàu có?
    - .................
    - Danh tiếng, tiền của, địa vị...có vẻ cậu đúng. Nhưng với tớ, người thực sự giàu có phải là người nắm giữ được cả thế giới cơ.
    - Vậy mà bảo không khó??? - Ran trưng ra vẻ mặt khó coi cảm thán, vứt luôn quyển sách sang một bên - Tiêu chuẩn của cậu còn cao hơn tớ gấp mấy nghìn tỉ lần!!!

    Shinichi bắt lấy đôi tay nhỏ bé của cô đang huơ loạn xạ, siết chặt một chút. Anh nheo mắt cười:

    - Nắm được rồi này, làm giàu đâu khó... Ai cũng có khả năng nắm giữ thế giới của mình, đúng không!?!

    Shinichi nhìn cô, vẫn là ánh mắt dịu dàng quan tâm và đầy yêu thương mà cô luôn biết.
    Cốc socola nóng dần nguội lạnh nhưng đôi tay lành lạnh của cô đã ấm nóng lên tự bao giờ.

    Sự giàu có đích thực không phải vật chất hay địa vị, mà là tình cảm chân thành xuất phát từ trái tim!

    ~End~
     
  8. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    9fc77a3a93ee69ac4ca26ac57bbc7392.

    [6] Con Nhà Người Ta


    ~*~
    Author: Ruby-chan
    Rating: K+
    Genre: Daily life
    Link nguồn: Link
    ~*~
    Nhà Kudo năm nọ sinh đươc thằng nhóc quý tử, ngay từ khi lọt lòng đã đáng yêu không thể chịu được. Mẹ nó là Yukiko cực kì yêu thương nó, nhìn nó mặt mũi khôi ngô và sáng như nắng mùa hè, hi vọng, lớn lên thằng bé sẽ cởi mở hoạt bát một chút, nghịch ngợm một chút, và sẽ lớn lên theo đúng tuổi của nó.
    Thế nhưng không!
    Ông bố quý hóa của nó thường vì tính chất công việc mà dắt thằng bé đến các vụ án mạng, thằng bé này có lẽ được di truyền từ bố khá nhiều, nó không sợ, mà trái lại trở nên có hứng thú kì lạ với các vụ án.
    Yukiko nhận ra thằng con mình khác với những đứa trẻ khác. Lòng vô cùng lo lắng, rất sợ cuộc sống của nó sẽ không phát triển bình thường như các bạn.

    Thằng nhóc lên cấp 2 rồi cấp 3, tính cách cũng có phần bớt kì quái, đã có nhiều bạn hơn, tham gia hoạt động trường nhiều hơn khiến mẹ nó cũng an tâm phần nào. Nhưng có điều, máu thám tử của cậu ngày càng tăng điên cuồng chứ không giảm. Cậu xem Sherlock Holmes là thần tượng, là những gì cậu cần học hỏi và noi theo.
    Mẹ cậu lại không muốn con theo nghiệp thám tử, cứ mãi than phiền về thằng con quý tử của mình, vốn là muốn cậu vì thương mẹ mà từ bỏ. Yukiko thường hay diễn trò bằng tài năng thiên bẩm, thường chấm nước mắt trút nỗi lòng khi ngồi bên thằng con đang chúi đầu vào hồ sơ một vụ án mạng:

    “Ôi trời ơi sao con của tôi lại không được như người ta!”
    “Ôi giời ơi con người ta đáng yêu ngọt ngào biết bao nhiêu! Con người ta hay tâm sự với cha mẹ về chuyện trường lớp, con mình chẳng hé răng một lời. Con người ta còn biết nấu ăn phụ mẹ, con mình thì đến cắt thịt nguội nó cũng tự làm đứt tay~”
    “Con người ta biểu cảm rất sinh động nói cười không ngớt, còn con mình cứ thấy mình là nhăn nhăn nhó nhó”
    “….bla bla bla abc xyz….”

    Anh chàng thám tử học sinh bị tra tấn lỗ tai hết này này qua ngày khác, tâm thần bất ổn mà một ngày nọ phải tức khí gào lên:

    - Con là con mẹ, không phải CON NHÀ NGƯỜI TA! Vậy bây giờ mẹ ghét con, lại muốn CON NHÀ NGƯỜI TA ở trong nhà mình chứ gì???
    - Shin… m-mẹ không có ý đó…

    Yukiko không lường trước được Shinichi lại cảm thấy chán ghét bị so sánh với người mà bà cũng không biết là ai. Bà quên mất cậu đã là một thanh niên 17 tuổi, không còn là thằng bé năm nào nữa. Bà đã làm cậu tổn thương…
    Shinichi hậm hực vứt cuốn sách với sấp hồ sơ lên bàn, bỏ ra khỏi nhà mặc cho Yukiko gọi với theo cậu.
    Cứ tưởng đâu Shinichi sẽ bỏ nhà đi luôn không về vì bị tổn thương tự ái, ai dè khoảng một tiếng sau cậu ta còn kéo theo một người nữa về nhà.

    Vừa đến cửa chính đã nghe giọng con gái phản kháng.
    - Bỏ tớ ra! Gì vậy? Tớ còn buổi tập…
    - Tớ nhờ một tí thôi!

    Yukiko ngơ ngác nhìn thằng con mình nắm tay cô bạn mắt tím to tròn thanh mai trúc mã của cậu kéo vào nhà. Shinichi tuyên bố dõng dạc:

    - Theo đúng ý của mẹ: “đáng yêu ngọt ngào biết quan tâm, biết bày tỏ tâm sự, nấu ăn siêu ngon, biểu cảm sinh động…vân vân và mây mây…”. CON NHÀ NGƯỜI TA thì con đã dẫn về cho mẹ rồi, khi nào lớn lên sẽ trở thành con mẹ. Từ nay về sau mẹ đừng mè nheo 4 chữ đó với con nữa, đau đầu lắm!

    .
    .
    .
    Yukiko nghe Shinichi tuôn một tràng thì bất ngờ lẫn kinh ngạc nhìn mặt hai cô cậu đỏ bừng hết cả lên, còn trong lòng người làm mẹ thì cảm phục độ mặt dày không biết tự ái và sự bá đạo của thằng con mình.
    Yukiko cười rũ rượi:

    - Cái gì mà học tập và làm theo Holmes chứ? Dù sao con cũng chỉ là hàng nhái thôi!

    ~End~
    Lời người post: Dễ thương quá đi... Tự ái cái gì, chỉ là Shinichi hợp thức hóa lý do đem "con nhà người ta" về nhà mình thôi =)) Moe dã man :))
     
  9. duonghmu

    duonghmu Ran_only love you Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/5/2011
    Bài viết:
    500
    Lượt thích:
    1.179
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đại học Y hà nội
    Dù đọc rùi nhưng được đọc lại vẫn thấy ngọt ngào quá.cảm ơn au và bạn post nhé
     
  10. Thu Hà

    Thu Hà Kẻ theo đuổi ánh sáng... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/8/2013
    Bài viết:
    506
    Lượt thích:
    4.115
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    74ee095db95c71db31d84d21daf73be8e75359c5.

    [7] Vai Diễn Cả Đời

    ~*~
    Author: Ruby-chan
    Pairing: ShinRan
    Rating: K+
    Genre: Romance.
    ~*~
    Ánh nắng hoàng hôn nhuốm màu máu của khoảnh khắc cuối ngày chiếu rọi khắp không gian rộng lớn. Tiếng sóng biển vỗ bờ dữ dội, nghe như những lời gào khóc nguyền rủa.
    Giữa không gian hoang tàn, bên cạnh xác một con tàu đắm vỡ tan thành trăm nghìn mảnh, cô gái tóc đen vẫn điên cuồng thét gào lay tỉnh một ai đó nằm sóng soài trên bãi cát, đôi mắt tím ngập nước dường như không còn nhìn rõ được gì nữa.
    - Shinichi...tỉnh lại đi! Làm ơn tỉnh lại đi!
    Cô run rẩy bấu chặt lấy ngực áo trái ướt đẫm của người thanh niên, máu từ vết đạn bắn sau khi bị nước biển rửa trôi vẫn tiếp tục loang ra không ngừng nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi trên người. Gương mặt thanh tú của thiếu nữ tuổi đôi mươi giờ trở nên vô cùng bi thương. Cô lại tiếp tục không ngừng kêu thét:
    - Shinichi! Tỉnh lại đi. Em vẫn đang ở cạnh anh mà!
    - ..............
    - Shin...
    Cô trân trân nhìn người kia hé mắt mỉm cười một cách khó khăn, dường như đã dùng tất cả hơi tàn cuối cùng. Anh cắn răng cố gắng áp bàn tay lên gò má cô, nước mắt cô lại tuôn dài không dứt.
    - Tuần sau là đám cưới. Anh đã hứa sẽ dùng cả đời để sống bên em, để yêu thương em mà? Anh mà nhắm mắt luôn, em sẽ dùng cả đời này để hận anh đó!
    - Ran...Xin lỗi...
    - Không được xin lỗi!
    - Anh yêu em nhưng...cả đời không thể...cùng em diễn trọn vai rồi.
    - Không tin!Đồ nói dối!
    - ..............
    - Đừng mà...Shin...
    Cô lắc đầu như con rối bị giật dây, nỉ non khóc. Bàn tay anh lạnh buốt dần buông khỏi gương mặt đầy bàng hoàng của cô, ngừng cử động.
    - AAAAAAAA!!!!!!!!!!!
    Ran run rẩy tháo chiếc nhẫn đính hôn ném về phía biển lớn, để nó bị nuốt chừng bởi những con sóng hung tàn.
    Cô ôm ghì lấy anh, òa khóc như một đứa trẻ, chấp nhận sự thật anh đã trở về cõi chết.
    Tất cả kết thúc rồi!
    Tiếng sóng vẫn gào thét điên cuồng tàn nhẫn nuốt lấy những âm thanh ai oán của người thiếu nữ. Dương như từ cõi thiên đường, tiếng nhạc buồn thương vang lên thật dịu nhưng đau đớn đến khôn nguôi.
    ..................

    .
    .
    - Hức hức...
    "Títtt "
    Sau một âm thanh nhỏ, mảng không gian trước mắt cô gái trở nên đen kịt, đôi mắt tím ngập nước ngơ ngác xoay dầu ngước nhìn chàng trai đang đứng phía sau gương mặt đầy u ám, tay cầm...điểu khiển tivi. Người đó tiện tay vứt hộp khăn giấy cho cô, âm thanh trầm lạnh kèm theo chút gì đó khiển trách.
    - Anh xin sở cảnh sát cho em nghĩ phép để dưỡng cái chân bị thương, không phải để em ngồi xếp chân trên sô pha tu luyện cái thứ phim tình cảm sến súa này tới tận 10h đêm nhá!
    - Trả đây! - Cô cố đoạt lại cái điều khiển tivi - Bộ phim đầu tiên Sonoko viết kịch bản đấy!
    - Thảo nào...nổi hết cả da gà! Thôi dẹp! Đi ngủ đi!
    - Chẳng phải đây cũng là lấy từ tình huống thực tế của anh và em lúc đó sao? -Ran chu môi. -Cậu ấy còn lấy hẳn tên tụi mình nữa mà.
    - Cái gì mà "thực tế" chớ???
    Shinichi hỏi như không hỏi, nổi đóa lên gõ điều khiển cái "póc"lên đầu cô, tuôn hẳn một tràn đầy bất bình:
    - Ngoài việc anh bị bắn vì mất máu mà nằm một đống, em lo lắng quá gào thét chói lói khiến anh phiền đến mức không thể nghỉ ngơi được trước khi đội cứu nạn tới... cái mớ lời thoại trời ơi đất hỡi và cả chi tiết ném nhẫn đính hôn kia ở đâu ra? Đã vậy anh còn "ra đi" thê thảm như vậy nữa chứ??? Kịch bản kiểu này mà cũng được duyệt để làm phim sao?
    - Nãy giờ anh cũng coi phim hở? Hahahaaa !!!!!!!!
    Ran quẹt nước mắt sót lại sau cảnh phim bi kịch lúc nãy, ôm bụng lăn dài xuống ghế sô pha cười rũ rượi. Shinichi cảm thấy bị chọc quê, ngồi xuống ghì đầu cô xoa một cách thô bạo:
    - Xấu xí! Cười cái gì???
    - Haha! Bạo lực gia đình nè. Anh đúng là tệ hại chẳng biết gì về điện ảnh... ơ này? Làm gì vậy? Bỏ em xuống coi!
    Shinichi không nói nhiều, bế thốc cô đi te te về phía phòng ngủ. Anh hôn thật kêu lên trán cô rồi nheo mắt cười, trên mặt biểu lộ một chút gian manh:
    - Chẳng phải cả đời anh phải đóng bộ phim "gia định hạnh phúc" với em sao? Chuyển cảnh sang hot scene để nhân vật khác còn xuất hiện trong nhà này chứ!
    - Á má ơi ~~~~~~
    Ran Mouri sau màn kêu thét bất ngờ liền bị cù nhột đến cười chảy nước mắt.
    Cảnh cửa phòng đóng lại, diễn viên nam tâm huyết và nhiệt tình với bạn diễn vượt quá nhiều so với mức quy định!
    Bộ phim dài tập này chẳng biết bao giờ kết thúc! ^^

    ~End~
    Lời người post: Có ai đọc đoạn đầu xong bị lừa tình tưởng SE như tớ không? Fic troll dã man, đậm chất "By bỉ bựa" =)) Đoạn cuối cũng đến bó tay với hai vợ chồng nhà này, lầy lội dễ sợ :))
     
Đang tải...
Từ khóa:

Chia sẻ cùng bạn bè

Tìm kiếm liên quan

  1. tong hop one shot Ruby-chan

Đang tải...
TOP