Hoàn Thiên Thần Nổi Giận - Sidney Sheldon

heokool

Cà rốt, trứng hay hạt cà phê?
Thành viên thân thiết
Tham gia
22/9/2011
Bài viết
14.934
CHƯƠNG 57
Nick Vito là một kẻ kém thông minh, năng lực của hắn đối với tổ chức là ở chỗ tuân lệnh mà không hỏi hắn gì hết và hắn thực hiện rất có hiệu quả.
Nick Vito đã đứng trước họng súng và mũi dao hàng chục lần, nhưng hắn không hề biết sợ hãi. Nhưng giờ hắn lại lo sợ. Điều gì đó đang xảy ra ngoài sự hiểu biết của hắn, nhưng hắn có cảm giác rằng về mặt nào đó hắn phải chịu trách nhiệm đối với việc đã xảy ra.
Cả ngày hôm đó hắn được nghe về các vụ đột kích đang xẩy ra, những vụ bắt bớ khắp nơi được tiến hành. Tin loan truyền trên phố xá rằng đã có kẻ cỡ bự phản bội trốn thoát, một tên nào đó cỡ bự trong tổ chức.
Thậm chí không được thông minh lắm, nhưng Nick Vito cũng có thể liên hệ tới thực tế, rằng hắn đã để cho Thomas Colfax sống và sau đó một thời gian ngắn, kẻ nào đó đã bắt đầu tố cáo gia đình này với nhà chức trách. Nick Vito biết rằng kẻ đó không thể là Salvatore Fiole hoặc Joseph Colella được. Hai gã đó như anh em hắn và chúng đều trung thành điên cuồng với Michael
Moretti giống như hắn. Nhưng không có cách nào hắn có thể giải thích điều đó với Michael, mà không bị xé xác ra thành từng mảnh; bởi vì kẻ khác duy nhất phải chịu trách nhiệm là Thomas Colfax, nhưng Colfax bị coi như đã chết rồi!
Nick Vito đang ở trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Hắn yêu quý gã nhỏ bé và tên khổng lồ đó. Fiore và Colella trước đây đã giúp hắn nhiều, cũng giống như Thomas Colfax đã làm. Nhưng y đã giúp Colfax thoát khỏì cảnh bế tắc, và giờ y đã bị phiền toái như thế nào.
Bởi thế Nick Vito quyết định rằng hắn sẽ không mềm yếu như trước nữa. Bây giờ hắn phải bảo vệ chính cuộc sống của mình. Một khi hắn đã giết Fiore và Colella, hắn sẽ thanh minh được. Nhưng bởi vì chúng tựa như anh em hắn, hắn sẽ làm cho chúng được chết nhanh chóng.
Nick Vito rất dễ dàng biết được nơi ở của chúng, bởi vì chúng luôn sẵn sàng trong trường hợp Michael cần đến. Gã Salvatore Fiore nhỏ bé đang đến thăm tình nhân của hắn ở căn hộ trên phố 83 gần bảo tàng lịch sử tự nhiên. Nick biết rằng Salvatore thường rời khỏi đó vào lúc năm giờ để về nhà với vợ. Bây giờ đã là ba giờ. Nick tự tranh luận với mình. Hắn có thể hoặc chờ phía trước tòa nhà có căn hộ đó hoặc lên cầu thang và giết Salvatore phía trong cãn hộ. Hắn quyết định rằng đợi chờ sẽ làm cho hắn hồi hộp hơn. Ý nghĩ mình sẽ hồi hộp khiến Nick Vito càng hồi hộp hơn. Tất cả suy nghĩ đó bắt đầu thấm dần vào ngườỉ hắn. Khi xong việc rồi, hắn thầm nghĩ, mình sẽ yêu cầu Mike cho đi nghỉ.
Có lẽ mình sẽ đem theo một vài cô gái trẻ và xuống nghỉ ở Bahamas. Những suy nghĩ đó đã khiến cho hắn cảm thấy an tâm hơn.
Nick Vito đỗ xe ở góc phố gần với cán hộ và đi bộ đến tòa nhà. Hắn cạy cửa trước vào tránh thang máy và đi bộ lên cầu thang đến tầng ba. Hắn tiến đến trước cửa cuối hành lang và khi đến gần, hắn đập thình thình vào cửa.
- Mở ra - Cảnh sát!
Hắn nghe thấy âm thanh ngắn gọn ở phía sau cửa.
Một lúc sau cửa hé mở, vẫn mắc vào xích sắt nhưng hắn có thể thấy khuôn mặt và một phần thân hình trần truồng của Marina, nhân tình của Salvatore Fiole.
- Nick? - Ả nói, - Đồ ngốc điên rồ. Anh làm tôi hết cả hồn. Ả ta tháo xích ra khỏi cửa và mở hẳn ra. - Sal này, Nick đến đấy!
Gã Salvatore Fiore nhỏ bé từ phòng ngủ bước vào trần truồng.
- Ồ, chú Nicky? Mày làm cái… gì ở đây thế?
- Sal này, tao có thư Mike gửi cho mày đấy.
Nick Vito nâng khẩu súng tự động 22 ly có gắn giảm thanh và siết cò. Chốt bắn đập mạnh vào viên đạn đường kính 22 ly, đẩy nó ra khỏi họng súng với tốc độ 300m một giây. Viên đại đầu tiên xé tan sống mũi Salvatore Fiore. Viên thứ hai trúng vào mắt trái hắn.
Khi Marina há miệng la hét, Nick Vito quay lại và cho một viên đạn vào đầu ả. Khi ả ngã xuống sàn, hắn bắn một phát nữa vào ngực ả cho chắc chắn. "Thật phí cả một cô ả xinh xắn" - Nick nghĩ thầm "Nhưng Mike sẽ không thích nếu như mình để lại bất kỳ nhân chứng sống nào".
o O o
Joseph Colella to lớn như một con ngựa đang tham dự cuộc đua thứ tám tại công viên Belmont ở Long Island. Belmont là một trường đua dài có chu vi một dặm rưỡi, chiều dài lý tưởng đối với con ngựa hắn đang điều khiển. Hắn đã khuyên Nick đánh cá vào con ngựa đó. Trước đây Nick đã được khá nhiều tiền nhờ lời mách bảo của Colella. Colella thường đặt một tí tiền cho Nick khi ngựa của hắn tham dự đua. Khi Nick Vito đến ô bãi của Colella, y thầm tiếc là rồi sẽ không còn được lời khuyên bảo nào nữa. Đợt đua lần thứ tám vừa mới bắt đầu. Colella đang đứng tại ô của hắn hò hét cổ vũ cho con ngựa của mình. Đây là một cuộc đua được đánh cược lớn nên đám đông la hét ầm ĩ, khi những chú ngựa vòng quanh hết lượt đầu.
Nick Vito bước vào ô từ phía sau Colella và hỏi:
- Công việc ra sao, ông bạn!
- Ê, Nick! Mày đến đây đúng lúc quá. Con ngựa Nữ hoàng xinh đẹp sẽ được cuộc đua này đấy. Tao vừa mới đặt cược một ít cho mày đấy!
- Tuyệt quá Joe ạ?
Nick Vito ấn khẩu súng đường kính 22 ly vào xương sống Colella và bắn ba phát qua áo khoác hắn. Tiếng nổ đã được giảm thanh tan biến trong đám đông ồn ào.
Nick nhìn Joseph Colella ngã gục xuống đất. Trong giây lát hắn tự hỏi, liệu có nên lấy những vé số đánh cược trong túi Colella không và sau đó quyết định không nên.
Rốt cuộc, con ngựa có thể thua thì sao.
Nick Vito quay đi và bước vội về phía lối ra, như một kẻ vô danh trong số hàng nghìn người.
o O o
Đường dây điện thoại riêng của Michael Moretti chợt réo.
- Ông Moretti phải không?
- Ai muốn gặp ông tôi đấy?
- Đại uý Tanner đây.
Michael phải mất một giây mới nhớ lại được cái tên đó. Một viên đại uý cảnh sát ở phường Queens. Trong danh sách trả lương.
- Moretti đây.
- Tôi vừa mới nhận được một vài thông tin mà tôi cho rằng có thể làm ông quan tâm.
- Ông gọi từ đâu vậy?
- Trạm điện thoại công cộng.
- Nói tiếp đi.
- Tôi đã phát hiện ra cuộc điều tra bắt nguồn từ đâu!
- Ông quá muộn rồi. Chúng vừa được "chăm sóc" tới.
- Chúng à? Chà, tôi chỉ nghe được về Thomas Colfax thôi mà.
- Ông không biết ông đang nói cái quái quỷ gì đấy. Thomas Colfax ngoẻo rồi còn đâu.
Đến lượt đại uý Tanner bối rối.
- Ông đang nói gì vậy Thomas Colfax ngay lúc này đây đang ngồi tại căn cứ hải quân ở Quantico, bày tỏ ruột gan cho những kẻ muốn nghe.
- Ông lại lẫn rồi. - Michael cáu kỉnh. - Tôi được biết là…
Y ngừng lại. Y đã biết gì cơ chứ? Y đã ra lệnh cho Nick Vito giết Thomas Colfax và Vito đã trả lời rằng hắn đã thi hành. Michael ngồi đó nghĩ ngợi.
- Ông có biết chắc điều đó không đấy, Tanner.
- Ông Moretti, nếu tôi không chắc thì tôi gọi cho ông làm gì?
- Tôi sẽ kiểm tra điều đó. Nếu đúng thì tôi mắc nợ ông đấy.
- Cám ơn ông Moretti.
Đại uý Tanner gác ống nghe, hài lòng với chính mình. Trước đây y thấy Michael Moretti là một người rất đáng mến. Lần này có thể là một sự đền ơn lớn, sự đền ơn có thể khiến ông ta về hưu nghỉ ngơi ngay được.
Ông ta rời khỏi trạm điện thoại, bước ra ngoài trời lạnh giá tháng mười.
Có hai người đàn ông đứng chờ phía ngoài và khi viên đại uý bắt đầu đi vòng tránh họ, một người chặn đường ông ta lại. Anh ta giơ tấm thẻ căn cước ra.
- Đại uý Tanner phải không? Tôi là trung uý West, thuộc ban an ninh nội bộ. Ngài cảnh sát trưởng muốn nói chuyện đôi điều với ông.
o O o
Michael Moretti chậm rãi gác máy. Với bản năng của một con thú, y biết chắc chắn rằng Nick Vito đã nói dối y. Thomas Colfax vẫn còn sống. Điều này sẽ giải thích mọi việc đang xảy ra. Hắn chính là kẻ đã phản bội. Nhưng Michael đã cử Nick Vito đi để giết Fiore và Colella. Lạy chúa Giê-su, y đã ngu xuẩn quá!
Bị một tay súng bắn thuê dốt nát lừa dối đến nỗi đã lãng phí mất hai người đứng đầu của y? Trong y tràn ngập nỗi giận dữ lạnh lùng.
Y quay số và nói ngắn gọn vào điện thoại. Sau khi gọi tiếp cú điện thoại lần thứ hai, y ngồi lại và chờ đợi.
Khi nghe tiếng Nick Vito trên điện thoại, Michael cố nén giận không để lộ ra thành tiếng.
- Công việc ra sao rồi, Nick.
- Tốt đẹp cả, ông chủ ạ. Như là ông bảo ấy. Chúng phải chịu đau đớn khá nhiều.
- Tôi có thể luôn tin anh được chứ, Nick?
- Ông biết là ông có thể tin tôi được, thưa ông chủ.
- Nick này, tôi muốn anh giúp tôi một việc cuối. Một người trong chúng ta đã để ô tô ở góc phố York và phố thứ 95. Đó là một chiếc Camaro màu nâu sậm. Chìa khoá để ở phía sau tấm che nắng. Chúng ta sẽ sử dụng nó cho công việc tối nay. Hãy lái xe đến đây, được chứ?
- Chắc chắn được, thưa ông chủ. Ông có cần nó sớm không! Tôi sắp sửa…
- Tôi cần nó bây giờ. Ngay lập tức, Nick ạ.
- Tôi trên đường đi đây.
- Tạm biệt, Nick nhé.
Michael đặt ống nghe xuống. Y thầm mong mình có thể ở đó để ngắm nhìn Nick Vito bị nổ tung xuống địa ngục, nhưng y lại có việc khác cấp thiết hơn phải làm.
Jennifer sẽ sớm trở về và y muốn mọi thứ sẵn sàng chờ đợi cô.
 

heokool

Cà rốt, trứng hay hạt cà phê?
Thành viên thân thiết
Tham gia
22/9/2011
Bài viết
14.934
CHƯƠNG 58
Thật giống như một loại tác phẩm điện ảnh Hollywood chết tiệt ấy, thiếu tướng Roy Wallace thầm nghĩ, trong đó tù nhân của mình lạí là ngôi sao điện ảnh.
Phòng họp lớn tại căn cứ tư lệnh hải quân Mỹ chứa đầy các kỹ thuật viên thuộc đội phụ trách ánh sáng đang đi đi lại lại để sắp xếp máy quay, các thiết bị âm thanh ánh sáng và dùng những từ ngữ khó hiểu.
Tắt cái quái vật đó và bôi đen đi. Mang đứa trẻ lại đây
Họ đang chuẩn bị để đưa những chứng cớ của Thomas Colfax lên phim.
- Để đảm bảo cho chắc ăn, - ông chưởng lý khu vực Di Silva lập luận - Chúng tôi biết rằng không ai có thể đến gần hắn, nhưng đằng nào thì lưu những chứng cớ đó lại vẫn tốt hơn. - Và những người khác đã đồng tình với ông ta.
Người duy nhất vắng mặt là Thomas Colfax. Đến phút cuối khi mọi việc đã chuẩn bị xong xuôi thì hắn sẽ được đưa vào.
Thật giống như một ngôi sao điện ảnh chết tiệt ấy.
Trong nhà tù, Thomas Colfax đang gặp David Terry thuộc Bộ tư pháp, người chịu trách nhiệm làm căn cước mới cho những nhân chứng muốn mai danh ẩn tích.
- Để tôi giải thích một chút về chương trình an ninh Liên bang dành cho nhân chứng - Terry nói - Khi vụ án kết thúc, chúng tôi sẽ đưa ông đến bất cứ nước nào ông chọn. Đồ đạc và các thứ khác của ông sẽ được chở đến một nhà kho ở Washington với mã số riêng. Sau đó chúng tôi sẽ gửi nó cho ông. Bất cứ ai muốn lần theo dấu vết ông đều không thể làm được. Chúng tôi sẽ cung cấp cho ông căn cước và lý lịch mới, và nếu ông muốn, cả hình dạng mới nữa.
- Tôi sẽ tự lo việc đó. - Hắn không tin vào ai và không muốn cho ai biết hắn sẽ thay đổi hình dạng bên ngoài của mình như thế nào.
- Thông thường khi chúng tôi làm cho mọi người căn cước mới, thì chúng tôi cũng tìm kiếm công việc cho họ trong bất kỳ lĩnh vực nào họ thấy phù hợp và sẽ cho họ ít tiền. Trong trường hợp ông, ông Colfax ạ, tôi hiểu rằng tiền bạc không thành vấn đề.
Thomas Colfax tự hỏi David Terry sẽ nói gì nếu như anh ta biết bao nhiêu tiền được cất giấu bí mật trong các tài khoản của hắn ở Đức, Thuỵ Sĩ và Hồng Kông.
Thậm chí Thomas Colfax cũng không thể theo dõi được hết, nhưng tính sơ sơ, hắn đoán khoảng 9 đến 10 triệu đô la.
- Không, - Colfax đáp. - Tôi cũng không cho rằng tiền bạc là quan trọng.
- Vậy thì được. Điều đầu tiên phải quyết định là ông thích đi đâu. Ông có suy nghĩ về nơi nào đó không?
Câu hỏi đó thật đơn giản, vậy mà có nhiều ý nghĩa bên trong. Người đàn ông này thực sự muốn hỏi là: ông muốn sống quãng đời còn lại ở đâu? Bởi vì Colfax biết rằng khi hắn đến nơi định đến thì hắn sẽ không bao giờ có thể rời đó được nữa. Đấy sẽ trở thành nơi ở, nơi ẩn trú của hắn và hắn sẽ không còn được an toàn nữa ở bất cứ nơi nào khác trên thế giới.
- Brazil.
Đó là sự lựa chọn hợp lý. Hắn đã có đồn điền 80000 héc ta ở đó, đứng tên một công ty Panama đã xoá sạch dấu vết liên quan đến hắn. Ngay đồn điền này cũng giống như một pháo đài rồi. Hắn có thể tự lo sắm cho mình đầy đủ mọi phương tiện bảo vệ, đến mức nếu như rốt cuộc Michael Moretti biết được nơi hắn ở, thì cũng không ai có thể đụng chạm đến hắn. Hắn có thể mua mọi thứ, kể cả mọi đàn bà mà hắn muốn. Thomas Colfax thích gái Mỹ la tinh. Mọi người cho rằng khi đàn ông đến tuổi 65 ông ta sẽ kết thúc sinh hoạt t.ình d.ục, rằng ông ta không thấy thích thú nữa, nhưng Colfax lại thấy rằng khi hắn già hơn thì h.am m.uốn càng tăng hơn. Trò chơi ưa thích nhất của hắn là có được hai hoặc ba cô gái trẻ cùng nằm trên gi.ường với hắn một lúc, ân ái cùng hắn. Càng trẻ càng tốt.
- Brazil thì dễ thu xếp thôi! - David Terry đáp. - Chính phủ sẽ mua cho ông một ngôi nhà nhỏ ở đó, và…
Điều đó không cần thiết, - Colfax suýt nữa phá lên cười khi nghĩ mình phải sống trong một ngôi nhà nhỏ xíu - Những điều tôi đòi hỏi anh là cấp cho tôi một thẻ căn cước mới và đưa tôi đi an toàn. Tôi sẽ tự lo các việc khác.
- Tùy ông muốn, ông Colfax ạ. - David Terry nhỏm dậy. - Tôi nghĩ rằng chúng ta đã làm hết mọi việc. - Anh ta mỉm cười cố làm yên lòng. - Đây là một trong những trường hợp dễ nhất. Tôi sẽ bắt đầu thu xếp mọi công việc. Ngay khi làm chúng xong, ông sẽ có mặt trên máy bay đi Nam Mỹ.
- Cám ơn anh!
Thomas Colfax nhìn người khách của hắn ra cửa và tràn ngập cảm giác hoan hỉ. Hắn đã làm được điều đó! Michael Moretti đã phạm sai lầm vì đánh giá thấp hắn, và đây sẽ là sai lầm cuối cùng của Michael. Colfax sẽ chôn sâu y để y sẽ không bao giờ có thể dậy được nữa.
Nhưng chứng cớ của hắn sẽ được quay phim lại.
Điều đó thật là thú vị. Hắn tự hỏi liệu họ có hoá trang cho hắn không. Hắn ngắm nghía mình trong gương nhỏ trên tường. - Không tồi lắm, - hắn nghĩ thầm - đối với người ở tuổi như mình. Mình vẫn còn vóc dáng đấy chứ. Những cô gái trẻ Nam Mỹ thích những ông già tóc bạc lắm.
Hắn nghe thấy tiếng cửa buồng giam mở và quay lại. Một viên trung sĩ hải quân mang bữa ăn trưa của Colfax vào. Còn khá đủ thì giờ để ăn uống trước khi bắt đầu quay phim.
Ngày đầu tiên, Thomas Colfax đã phàn nàn về thức ăn phục vụ hắn và kể từ sau đó tướng Wallace đã thu xếp để nấu riêng các bữa ăn cho Colfax. Trong những tuần Colfax bị giam *** tại pháo đài, những đề nghị dù là nhỏ nhất của hắn cũng trở thành mệnh lệnh. Họ muốn làm mọi việc có thể được để cho hắn hài lòng, và Colfax đã tận dụng mọi việc. Hắn có đầy đủ đồ đạc, vô tuyến và nhận được các báo hàng ngày và tạp chí số mới nhất.
Viên trung sĩ đặt khay thức ăn xuống bàn dành cho hai người ăn và bình phẩm như mọi ngày: "Trông cũng ngon đáo để đấy, thưa ngài".
Colfax mỉm cười xã giao và ngồi xuống bàn. Thịt bò rán qua theo cách hắn thích, khoai tây nghiền và bánh pudding Yorkshire. Hắn đợi khi viên trung sĩ hải quân kéo ghế và ngồi đối diện. Viên trung sĩ nhắc dao và dĩa lên, cắt miếng thịt và bắt đầu ăn. Đó là sáng kiến của tướng Wallace. Thomas Colfax có người nếm thức ăn riêng. Giống như vua của các thời đại xa xưa, hắn thầm nghĩ. Hắn nhìn khi viên trung sĩ ăn thử thịt bò rán, khoai tây và bánh pudding Yorkshire.
- Ngon không?
- Nói thật với ông, tôi thích thịt bò rán chín hơn.
Colfax cầm dao và dĩa bắt đầu ăn. Viên trung sĩ đã lầm. Thịt nấu rất tuyệt vời, khoai tây đầy kem và nóng hổi, còn bánh pudding Yorkshire vừa chín tới.
Colfax với lọ bột củ cải ngựa và rác nhẹ lên thịt bò.
Đến miếng thứ hai Colfax mới biết có chuyện gì đó kinh khủng xảy ra. Mồm hắn cảm thấy bỗng nóng bỏng và dường như lan suốt cả cơ th.ể. Hắn cảm thấy người như bốc lửa. Cổ họng hắn khép lại, như tê liệt và hắn bắt đầu thở hổn hển. Viên trung sĩ hải quân ngồi đối diện đang nhìn hắn chằm chằm. Thomas Colfax nắm chặt lấy cổ họng và cố nói cho viên trung sĩ biết chuyện gì đang xảy ra nhưng không thốt được ra lời. Ngọn lửa trong người hắn giờ lan nhanh hơn, làm hắn tức giận không chịu nổi. Người hắn cứng lại trong cơn co thắt đau đớn và ngã ngửa xuống sàn.
Viên trung sĩ nhìn hắn giây lát, sau đó cúi xuống vén mi mắt Thomas Colfax lên để biết chắc rằng hắn đã chết.
Rồi anh ta kêu cứu.
 

heokool

Cà rốt, trứng hay hạt cà phê?
Thành viên thân thiết
Tham gia
22/9/2011
Bài viết
14.934
CHƯƠNG 59
Chuyến bay số 246 của hãng hàng không Singapore hạ cánh xuống sân bay Heathrow ở London lúc 7 giờ 30 sáng. Những hành khách bị giữ tại ghế cho đến khi Jennifer và hai nhân viên FBI ra khỏi máy bay, và vào phòng an ninh tại sân bay.
Jennifer tuyệt vọng mong ngóng được xem báo chí để biết chuyện gì đang xảy ra ở trong nước, nhưng hai người trầm lặng đi kèm cô từ chối yêu cầu đó và không chịu bắt chuyện với cô.
Hai giờ sau, ba người lên chiếc máy bay hãng TWA hướng về phía New York.
Tại khu nhà tòa án của nước Mỹ ở quảng trường Foley, một cuộc họp khẩn cấp đang diễn ra. Có mặt trong cuộc họp là Adam Warner, Robert Di Silva, thiếu tướng Roy Wallace và nửa tá đại diện của FBI, Bộ tư pháp và Bộ tài chính…
- Làm thế quái nào mà lại xảy ra được chuyện đó không biết? - Giọng nói của Robert Di Silva run lên vì giận dữ. Ông ta quay sang viên tướng. - Ông được báo là Thomas Colfax quan trọng đối với chúng ta đến nhường nào rồi cơ mà?
Viên tướng giang tay phân bua.
- Chúng tôi đã đề phòng mọi cách rồi, thưa ngài. Hiện nay chúng tôi đang điều tra xem làm cách nào mà chúng có thể đưa lậu axít cyanhydric vào…
- Tôi cóc cần biết chúng đã làm thế nào! Colfax đã chết rồi!
Người đàn ông thuộc Bộ tài chính cất tiếng:
- Cái chết của Colfax làm cho chúng ta thiệt hại bao nhiêu?
- Nhiều vô kể ấy chứ, - Di Silva đáp. Đưa một người ra làm nhân chứng là một chuyện cho xem sổ sách và các tài khoản lại là chuyện khác. Ông có thể đánh cược chắc chắn rằng một vài kẻ luật sư có vẻ tao nhã sắp sửa nói về việc những sổ sách đó có thể được làm giả như thế nào?
- Chúng ta sẽ làm tiếp gì đây? - Một người thuộc Bộ tài chính lại hỏi.
Viên chưởng lý khu vực trả lời, - Chúng ta tiếp tục làm những việc đang làm. Jennifer Parker đang trên đường từ Singapore về. Chúng ta có đủ chứng cớ để gạt cô ta ra vĩnh viễn. Khi cô ta đang thất thế chúng ta sẽ buộc cô ta phải kéo Michael Moretti xuống cùng.
Ông quay sang hỏi Adam:
- Ông không đồng ý à, ông thượng nghị sĩ?
Adam cảm thấy mệt mỏi.
- Cho tôi xin phép. - Anh rời nhanh khỏi phòng.
 

heokool

Cà rốt, trứng hay hạt cà phê?
Thành viên thân thiết
Tham gia
22/9/2011
Bài viết
14.934
CHƯƠNG 60
Người báo hiệu trên mặt đất đang đeo mũ che tai quá khổ, đánh tín hiệu trên tay, hướng dẫn chiếc 747 khổng lồ đến bên thang xuống máy bay.
Chiếc máy bay leo lên vòng tròn cố định và theo tín hiệu, viên phi công tắt cả bốn động cơ cánh tua bin do hãng Pratt và Whitney sản xuất.
Trong khoang máy bay rộng lớn, giọng chiêu đãi viên vang trên loa:
"Thưa quý vị hành khách, chúng ta vừa mới hạ cánh xuống sân bay Kennedy ở New York. Hãng TWA chúng tôi xin cám ơn hành khách đã bay máy bay của hãng. Xin mời tất cả hành khách ngồi lại trên ghế cho đến khi có thông báo tiếp. Cám ơn".
Có những tiếng xì xào chung phản đối. Một lúc sau, nhóm kiểm tra cầu thang mở cửa. Hai nhân viên FBI ngồi cùng Jennifer ở phía đầu máy bay nhổm dậy.
Một người quay sang Jennifer nói:
- Chúng ta đi thôi.
Hành khách tò mò nhìn ba người rời khỏi máy bay.
Vài phút sau giọng chiêu đãi viên lại vang lên loa phóng thanh:
"Cám ơn quý vị đã kiên nhẫn chờ đợi. Bây giờ quý vị có thể xuống được".
Chiếc xem hòm của cảnh sát đang đợi tại cổng phụ vào sân bay. Chặng đường đầu tiên sẽ là trung tâm cải tạo thành phố ở số 150 đường Park Row, nối liền với Toà án của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ ở quảng trường Foley.
Sau khi Jennifer được chuyển giao, một nhân viên FBI nói:
- Xin lỗi, chúng tôi không thể giữ cô ở đây. Chúng tôi được lệnh đưa cô đến đảo Riker.
Việc đưa đi đảo Riker được tiến hành âm thầm.
Jennifer ngồi lặng im ở ghế sau giữa hai nhân viên FBI. Đầu óc cô đang rối bời. Hai nhân viên ngồi bên cũng không hề bắt chuyện trong suốt chặng đường qua biển, bởi thế Jennifer không có cách nào biết được, cô đang gặp phải rắc rối như thế nào. Nhưng cô biết sự việc rất nghiêm trọng, bởi vì không dễ gì có được lệnh dẫn độ.
Cô không thể làm gì để tự cứu mình trong khi còn ở trong nhà tù được. Mục tiêu đầu tiên hiện nay của cô là phải cố xin ra tại ngoại.
Lúc này họ đang vượt qua cầu đến đảo Riker và Jennifer nhìn lại cảnh quen thuộc đã được thấy hàng trăm lần trước đây, khi cô trên đường đến gặp các khách hàng của mình. Nhưng bây giờ cô cũng là một phạm nhân giống như họ.
Sẽ không phải chịu đựng lâu đâu, Jennifer thầm nghĩ, Michael sẽ đưa mình ra khỏi đây thôi.
Hai nhân viên FBI dẫn Jennifer vào toà nhà tiếp đón và một người đưa cho lính gác xem lệnh dẫn độ.
- Đây là Jennifer Parker.
Người lính gác nhìn qua lệnh.
- Chúng tôi đang mong cô đấy, cô Parker ạ. Cô đã có chỗ sẵn ở xà lim giam giữ số 3.
- Tôi có quyền được gọi một cú điện thoại.
Người lính gác gật đầu về phía điện thoại để trên bàn anh ta:
- Được thôi.
Jennifer nhấc máy, lặng lẽ cầu Chúa phù hộ cho Michael Moretti ở nhà. Cô bắt đầu quay số.
Michael Moretti vẫn ngóng đợi điện thoại của Jennifer. Trong 24 giờ qua y đã không thể nghĩ được gì khác nữa. Y đã được báo ngay khi Jennifer xuống London, khi máy bay chở cô rời sân bay Heathrow và khi cô trở về đến New York. Y ngồi tại bàn, hình dung ra Jennifer đang trên đường đến đảo Riker. Y tưởng tượng ra cảnh cô đang vào nhà tù. Cô sẽ yêu cầu được gọi điện thoại một lần trước khi họ đưa cô vào ngục. Cô sẽ gọi điện cho y, đó là tất cả điều y muốn.
Sau một giờ y sẽ đưa được cô ra khỏi đó và rồi cô sẽ lên đường tới gặp y. Michael Moretti hình dung ra giây phút khi Jennifer Parker bước qua ngưỡng cửa.
Jennifer đã làm những việc không thể tha thứ được. Cô đã trao th.ân thể cho kẻ đang cố hủy diệt y. Và cô đã cho kẻ đó gì nữa? Cô đã tiết lộ điều bí mật gì cho kẻ đó?
Adam Warner là cha đứa con của Jennifer. Michael bây giờ đã biết chắc điều đó. Jennifer đã nói dối y ngay từ đầu đã bảo y rằng cha của Joshua đã chết. Được rồi, đó là điều tiên đoán sẽ sớm thành hiện thực thôi.
Michael tự nhủ. Y như đang trói buộc trong mâu thuẫn thật nực cười. Một mặt y có trong tay một vũ khí lợi hại có thể sử dụng để làm mất uy tín và tiêu diệt Adam Warner. Hắn có thể hăm dọa Warner bằng cách đe sẽ tiết lộ q.uan hệ của ông ta với Jennifer. Nhưng nếu y làm như vậy y cũng sẽ tự làm lộ mình. Khi các gia đình biết và họ sẽ biết rằng bồ của Michael lại là nhân tình của chủ tịch Uỷ ban điều tra của Thượng nghị viện, Michael sẽ trở thành một trò cười. Hắn sẽ không còn dám ngẩng cao đầu hoặc ra lệnh cho tay chân của mình nữa. Một kẻ bị cắm sừng không thể còn xứng đáng là ông chủ được. Vì thế kế hoạch hăm dọa là một con dao hai lưỡi, dù nó rất hấp dẫn. Michael biết rằng hắn sẽ không dám sử dụng nó. Hắn sẽ phải tiêu diệt kẻ thù của mình bằng cách khác.
Michael nhìn tấm bản đồ nhỏ, vẽ nguệch ngoạc trên chiếc bàn trước mặt hắn. Trên đó có con đường mà Adam Warner sẽ tới một bữa liên hoan để gây quỹ vào tối nay. Tấm bản đồ đó làm Michael Moretti tốn 500 đô la. Nó sẽ đáng giá cả cuộc đời Adam.
Máy điện thoại trên bàn Michael réo và hắn miễn cưỡng cầm ống nghe. Hắn nhận ra giọng Jennifer ở đầu dây bên kia. Giọng nói đó đã thì thầm âu yếm vào tai hắn, đã van xin hắn làm tình, đã…
- Michael, anh đấy à?
- Anh đây. Em ở đâu đấy?
- Chúng đã đưa em vào đảo Riker rồi. Chúng bắt em vì tội giết người. Chưa rõ tiền để tại ngoại là bao nhiêu. Khi nào anh có thể…
Anh sẽ can thiệp để em ra ngay lập tức. Cứ lặng yên nhé. Được chứ?
- Vâng, Michael ạ. - Hắn có thể nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm của cô.
- Anh sẽ bảo Gino đến đón em.
Một lát sau, Michael với tay cầm ống nghe lên và quay số. Hắn nói chuyện qua điện thoại vài phút.
- Tôi không cần biết tiền trả để tại ngoại là bao nhiêu. Tôi chỉ yêu cầu là cô ta phải được tạm tha ngay.
Hắn đặt máy và ấn nút điện thoại trên bàn làm việc Gino Gallo bước vào.
- Jennifer Parker đang ở đảo Riker. Cô ta sẽ được tạm tha trong vòng một hai tiếng nữa. Hãy đến đón cô ta lại đây.
- Vâng thưa sếp.
Michael ngả người ra sau ghế.
- Nói với cô ta rằng chúng ta sẽ không còn gì phải lo ngại về Adam Warner sau ngày hôm nay nữa.
Gino Gallo tươi hẳn lên.
- Thế à!
- Đúng vậy. Hắn đang trên đường đi đọc một bài diễn thuyết, nhưng hắn sẽ không đến nơi được đâu. Hắn sẽ gặp tai nạn ở cầu New Canaan.
Gino Gallo cười:
- Thật là tuyệt, sếp ạ.
Michael chỉ tay ra cửa.
- Hành động đi.
o O o
Chưởng lý Di Silva tìm mọi cách ngăn không cho Jennifer được nộp tiền bảo lãnh. Họ đang ở trong phòng của Wilham Bennett, một thẩm phán của toà án tối cao New York
- Thưa ngài thẩm phán - Robert Di Silva nói - bị cáo bị buộc tội gây ra hàng chục vụ trọng án. Chúng tôi đã phải dẫn độ cô ta từ Singapore về đây. Nếu cô ta được tại ngoại, cô ta sẽ trốn đến nơi mà chúng ta không thể dẫn độ được. Tôi yêu cầu các ngài bác bỏ việc tạm tha này.
John Lester, một cựu chánh án, người đại diện cho Jennifer nói:
- Ngài chưởng lý phạm tội xuyên tạc trắng trợn, thưa ngài chánh án. Khách hàng của tôi không chạy đi đâu cả. Cô ấy đang có công chuyện ở Singapore. Nếu chính phủ yêu cầu cô ấy trở về nước, chắc chắn cô sẽ tự nguyện làm như vậy. Cô ấy là một luật sư có danh tiếng đã hoạt động nhiều ở đây. Không thể có chuyện cô ấy lại bỏ trốn đi đâu. Cuộc tranh luận kéo dài hơn ba mươi phút.
Cuối cùng chánh án Bennett nói:
- Tiền đặt để được tại ngoại sẽ là 500. 000 đôla.
- Cám ơn ngài chánh án. - Luật sư của Jennifer nói.
- Chúng tôi sẽ nộp tiền.
Mười lăm phút sau, Gino Gallo giúp Jennifer vào ngồi ghế sau của chiếc Mercedes.
- Vậy là cũng không lâu lắm nhỉ, - hắn nói.
Jennifer không đáp. Cô đang suy nghĩ về những gì vừa xảy ra. Cô bị cách biệt hoàn toàn từ Singapore. Cô không hề biết những gì đã xảy ra ở Hoa Kỳ, nhưng cô đoán chắc rằng việc bắt giữ cô không phải là một sự ngẫu nhiên. Họ không chỉ theo dõi mình cô. Cô rất muốn nói chuyện với Michael và tìm ra nguyên nhân của chuyện này. Di Silva phải rất tự tin mới dám ra lệnh bắt cô vì tội giết người. Ông ta…
Gino Gallo nói hai từ làm Jennifer chú ý.
- Adam Warner…
- Cô không nghe thấy đoạn trước.
- Anh nói gì cơ?
- Tôi nói là chúng ta sẽ không còn phải lo ngại gì về Adam Warner nữa. Mike đang cho xử lý hắn.
Jennifer thấy tim mình bắt đầu đập dồn dập.
- Vậy à? Khi nào thế?
Gino Gallo nhấc tay lên xem đồng hồ. - Khoảng 15 phút nữa. Sẽ giống như một vụ tai nạn xe cộ thông thường.
Mồm miệng Jennifer chợt khô đắng.
- Chuyện đó, - cô không thể nói nên lời - chuyện đó… sẽ xẩy ra ở đâu thế!
- New Canaan. Trên cầu.
Họ đã đi qua khu Queens. Trước mặt là một khu trung tâm buôn bán có cửa hiệu thuốc tân được.
- Gino, anh có thể dừng lại trước cửa hiệu thuốc kia một chút không? Tôi phải mua mấy thứ.
- Được ngay. - Hắn khéo léo đánh tay lái cho xe lách qua cửa vào khu trung tâm buôn bán. - Tôi có thể giúp gì cho cô không?
- Không cần đâu! Tôi… tôi vào một phút thôi mà.
Jennifer ra khỏi xe và chạy vội vào cửa hàng, thần kinh căng thẳng hết sức. Ở phía cuối cửa hiệu có một buồng điện thoại, Jennifer thọc tay vào ví. Cô không có tiền lẻ ngoài mấy đồng xu Singapore. Cô bước vội đến quầy thu tiền và rút ra một đồng đôla.
- Tôi có thể đổi tiền lẻ được không?
Cô thủ quỹ cầm tiền của Jennifer và đưa cho cô một vốc tiền lẻ. Jennifer lao vào buồng điện thoại. Một người đàn bà to béo đang nhấc ống nghe và quay số.
Jennifer nói:
- Tôi có việc cần lắm. Không biết cô có thể…
Mụ ta lườm cô và tiếp tục quay số.
- Chào Hazel, - bà béo reo lên. - Lá số của tôi đúng đấy Tôi vừa trải qua một ngày tồi tệ nhất xong! Chị có nhớ đôi giầy tôi định mua ở Delman không? Chị có tin được rằng họ đã bán đôi giầy duy nhất mà tôi đi vừa không?
Jennifer chạm tay vào mụ ta và nài nỉ:
- Xin bà!
- Xin cái khác mà gọi, - mụ rít lên rồi tiếp tục nói vào ống nghe. - Còn nhớ đôi giầy da mà chúng mình đã thấy không? Cũng biến rồi! Chị có biết tôi đã làm gì không? Tôi nói với tay nhân viên bán hàng…
Jennifer nhắm mắt lại và đứng đó, chẳng còn biết gì nữa ngoài nỗi lo giằng xé trong lòng. Michael không được giết Adam. Cô phải làm mọi cách để cứu anh.
Mụ béo đã đặt máy và quay sang Jennifer:
- Đáng lẽ tôi còn gọi nữa để dạy cho cô một bài học mới phải.
Và khi mụ ta bỏ đi, mỉm cười đắc thắng, Jennifer chộp vội lấy ống nghe. Cô gọi điện đến văn phòng Adam.
- Xin lỗi, - cô thư ký của anh trả lời. - Thượng nghị sĩ Warner đi vắng. Cô có muốn nhắn gì không?
- Việc này khẩn cấp lắm, - Jennifer nói. - Cô biết có thể gọi cho ông ấy ở đâu được?
- Không, xin lỗi cô. Nếu cô muốn.
Jennifer dập máy. Cô đứng lặng một lát, suy nghĩ rồi vội vã quay một số khác. Robert Di Silva.
Sự chờ đợi tưởng chừng như dài vô tận và sau đó:
- Văn phòng Chưởng lý đây.
- Tôi cần gặp ngài Di Silva, Tôi là Jennifer Parker.
- Xin lỗi. Ngài Di Silva đang họp. Ngài không thể…
- Cô gọi hộ ông ta ngay cho. Đây là trường hợp khẩn cấp Nhanh lên! - Giọng Jennifer run rẩy.
Cô thư ký của Di Silva ngập ngừng.
- Cô chờ cho một lát.
Một phút sau, Robert Di Silva đã cầm ống nghe:
- Gì đấy? - Giọng ông ta nghe rất khó chịu.
- Hãy nghe và nghe cho rõ này, - Jennifer nói. - Adam Warner sắp bị giết. Điều đó sẽ xẩy ra trong vòng mười lăm phút nữa thôi. Họ định làm chuyện đó ở cầu New Canaan.
Cô dập máy. Cô chẳng còn làm gì hơn được nữa. Cô chợt nghĩ đến cảnh xác Adam nát ra từng mảnh và rùng mình. Cô nhìn đồng hồ và thầm cầu nguyện Di Silva sẽ ra tay kịp thời.
Robert Di Silva đặt ống nghe và nhìn mọi người trong phòng.
- Đó là một cú điện thoại lạ lùng.
- Ai gọi vậy?
- Jennifer Parker. Cô ta nói rằng có kẻ định ám sát thượng nghị sĩ Adam Warner.
- Tại sao cô ấy lại gọi cho ngài nhỉ?
- Ai mà biết được!
- Ngài có nghĩ là cô ta nói thật không?
Chưởng lý Di Silva nói:
- Quỷ quái, không.
Jennifer bước qua cánh cửa. Mặc dù rất tức giận, Michael không khỏi rung động trước sắc đẹp của cô.
Lần nào gặp cô y cũng có cảm giác ấy. Bề ngoài cô vẫn là người phụ nữ dễ thương nhất mà y biết. Nhưng bên trong cô là kẻ phản bội, đáng chết.
Hắn nhìn cặp môi đã từng hôn Adam Warner và thân hình đã từng ngả vào cánh tay của Adam Warner.
Cô vừa bước vào phòng vừa nói:
- Michael, em thật mừng được gặp anh. Cám ơn anh đã thu xếp công việc thật nhanh gọn.
- Có khó gì đâu. Anh đang chờ em đây, Jennifer ạ.
Cô sẽ không bao giờ biết y đã sốt ruột đến đâu.
Cô ngồi bịch xuống một chiếc ghế bành.
- Michael, nhân danh Chúa, anh hãy nói xem điều gì đã xẩy ra vậy? Có chuyện gì thế!
Y quan sát cô, lòng đầy thán phục. Cô chịu trách nhiệm gây ra sự đổ vỡ của vương quốc của y, vậy mà cô còn ngồi đây ngây thơ hỏi điều gì đang xảy ra?
- Anh có biết vì sao họ bắt em về không?
Chắc chắn là biết chứ, y nghĩ. Để mày có thể khai ra nữa. Y chợt nhớ tới con chim hoàng yến bị bẻ gãy co Jennifer sẽ sớm như vậy thôi.
Jennifer nhìn vào cặp mắt đen của y.
- Anh có khoẻ không đấy.
- Anh chưa bao giờ khoẻ hơn lúc này! Y ngả người ra sau ghế.
- Vài phút nữa mọi chuyện sẽ ổn thôi.
- Anh nói gì vậy?
- Thượng nghị sĩ Warner sẽ gặp tai nạn. Điều đó sẽ làm cho Uỷ ban điều tra nguội bớt nhiệt tình.
Y nhìn đồng hồ treo tường.
- Anh sắp có điện thoại bây giờ đấy.
Trong cách cư xử của Michael có một cái gì đó rất lạ rất đáng sợ. Một cảm giác lo sợ chợt tràn ngập Jemifer. Cô biết mình phải ra khỏi đây ngay.
Cô đứng dậy.
- Em chưa kịp tháo dỡ đồ nữa. Em sẽ đi…
- Ngồi xuống. - Tiếng gằn trong giọng Michael làm cô lạnh buốt sống lưng.
- Michael.
- Ngồi xuống!
Cô liếc ra phía cửa. Gino Gallo đang đứng đó quan sát Jennifer, mặt không biểu lộ cảm xúc gì.
- Cô không được đi đâu cả, - Michael bảo cô.
- Em không hiểu…
- Không nói năng gì nữa hết.
Họ ngồi đó chờ đợi, lặng lẽ quan sát nhau và trong phòng chỉ còn tiếng tích tac của chiếc đồng hồ treo tường. Jennifer cố đọc trong mắt Michael nhưng chúng hoàn toàn bất động, kín như bưng.
Chuông điện thoại chợt réo phá tan sự yên tĩnh trong căn phòng. Michael nhấc ống nghe lên.
- Chào… Anh có chắc như vậy không? … Được rồi. Rời khỏi đó đi!
Hắn đặt máy và nhìn lên Jennifer.
- Chiếc cầu qua New Canaan đầy cớm bao vây.
Jennifer thấy người nhẹ hắn đi. Gần như là một cảm giác sung sướng nữa. Michael đang nhìn cô và cô cố không để lộ tình cảm của mình.
Jennifer hỏi:
- Điều đó có nghĩa gì?
Michael chậm rãi đáp.
- Không có ý nghĩa gì hết. Vì đó không phải là nơi Adam Warner sẽ chết.

 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:

heokool

Cà rốt, trứng hay hạt cà phê?
Thành viên thân thiết
Tham gia
22/9/2011
Bài viết
14.934
CHƯƠNG 61
Chiếc cầu kép Garden State Parkway không có tên trên bản đồ. Nó bắc ngang qua sông Raritan và đến Amboy phân thành hai nhánh, một hướng về phía bắc và một hướng về phía nam.
Chiếc ô tô ở phía tây Amboy và đi về hướng nhánh cầu phía nam. Adam Warner ngồi ở ghế sau, bên cạnh là một cảnh sát mật và phía trước cũng có hai người nữa. Thám tử Clay Reddin được chỉ định làm bảo vệ tiếp cận Thượng nghị sĩ sáu tháng trước và anh ta đã bắt đầu biết rõ Adam Warner. Anh ta luôn nghĩ Thượng nghị sĩ là một người c.ởi mở và dễ gần, nhưng cả ngày hôm đó trông ông thật trầm lặng và kín đáo. Có chuyện rắc rối lắm đây, thám tử Reddin nghĩ vậy.
Anh tin chắc rằng Thượng nghị sĩ Warner sẽ trở thành Tổng thống mới của Hoa Kỳ và trách nhiệm của Reddin là giữ cho ông tuyệt đối an toàn. Anh kiểm điểm lại những biện pháp phòng ngừa để bảo vệ Thượng nghị sĩ và hài lòng nghĩ rằng mọi chuyện đều ổn thoả cả.
Thám tử Reddin lại liếc nhìn vị tổng thống tương lai và tự hỏi không biết ông ta đang nghĩ gì.
Adam Warner đang nghĩ tới thử thách mà anh đang phải đối phó. Anh đã được Di Silva thông báo rằng Jennifer Parker đã bị bắt. Chỉ nghĩ đến việc cô bị nhốt như một con vật đã làm anh tức uất người lên. Tâm trí anh luôn nhớ đến những giây phút thần tiên mà họ được ở bên nhau. Anh chưa từng yêu một người đàn bà nào như anh đã yêu Jennifer.
Một viên cảnh sát mật ngồi ghế trước nói.
- Chúng ta sẽ đến thành phố Atlantic theo đúng dự kiến, thưa ngài Tổng thống.
Ngài tổng thống. Lại câu nói quen thuộc ấy. Theo các cuộc trưng cầu ý kiến mới đây nhất anh đã vượt lên hẳn. Anh đã trở thành người hùng của đất nước và Adam biết rằng một phần nhỏ là nhờ các hoạt động điều tra tội ác do anh đứng đầu, cuộc điều tra sẽ trị tội Jennifer Parker.
Adam ngước nhìn lên và thấy họ đã đến gần chỗ rẽ chiếc cầu kép. Có một đường phụ ở trước cầu và bên kia đường là một chiếc xe kéo rơ moóc khổng lồ. Khi xe của họ đến gần cầu chiếc xe kia cũng nổ máy và cả hai xe cùng tới cầu một lúc. Viên cảnh sát mật lái xe đạp phanh và đi chậm lại.
- Nhìn thằng ngu kia kìa.
Máy bộ đàm bật kêu:
- Hải Đăng một? Hải Đăng một! Nghe rõ không trả lời?
Viên cảnh sát ngồi ghế trước trả lời vào máy.
- Hải đăng một đây.
Chiếc xe kéo rơ moóc đã đến cạnh sườn chiếc ô tô của họ, và khi họ định vượt lên để đi vào cầu chiếc xe kéo rơ moóc cũng lập tức tăng tốc độ.
- Thằng cha chết tiệt ấy định làm cái trò quỷ gì thế nhỉ? - Người lái xe càu nhàu.
- Văn phòng chưởng lý khu vực đã thông báo khẩn cho chúng tôi. Cáo một đang bị đe dọa. Các anh có nghe rõ không?
Bất thình lình chiếc xe kéo moóc ngoặt sang phải đâm ngang sườn chiếc xe con, đẩy nó vào thành cầu.
Lập tức ba viên mật vụ trong xe rút súng ra.
- Nằm xuống?
Adam thấy mình bị đẩy xuống sàn xe trong khi thám tử Reddin ôm lấy anh để che đạn. Mấy viên mật vụ hạ kính cửa sổ bên trái xuống và chĩa súng ra.
Nhưng chẳng có gì để bắn cả. Chiếc xe kéo cao hơn hẳn xe của họ và người lái xe đó ngồi hẳn trên cao, không nhìn thấy chiếc xe kia tiếp tục lao vào sườn xe con và nó lại bị đập vào thành cầu. Người lái cố đánh tay lái sang trái, giữ cho xe trên cầu nhưng chiếc xe tải kia vẫn đẩy tới. Dòng sông Raritan lạnh lẽo đang chảy xiết phía dưới họ 100m.
Viên mật vụ ngồi ghế trước gào vào máy bộ đàm:
- Hải Đăng một đây. Tháng năm tháng năm. Các đơn vị đến giúp!
Nhưng tất cả mọi người trong xe đều hiểu rằng đã quá muộn rồi. Người tài xế cố dừng xe nhưng ba đờ xốc của xe tải đã móc vào xe con, xô nó đi. Chỉ còn vài giây nữa nó sẽ đẩy chiếc xe con ra khỏi cầu. Không thể có chỗ để xoay xở nữa. Phía bên trái là chiếc xe tải và phía bên phải là thành cầu bắng sắt. Chiếc xe tải lại rú ga và mọi người trong xe con đều cảm thấy thành cầu bắt đầu gãy.
Chiếc xe tải húc một cú mạnh nữa và hai bánh trước của chiếc xe con đã lơ lửng trên không. Mọi người trong xe đều chuẩn bị để chết.
Adam không thấy sợ, chỉ có một cảm giác buồn vô hạn trước sự mất mát, sự lãng phí của anh. Đáng lẽ anh phải cùng sống với Jennifer, có con với cô - và tự nhiên từ một nơi sâu kín trong lòng, Adam biết rằng anh đã có một đứa con với cô.
Chiếc xe tải lại thúc một cú nữa và Adam gào to lên vì sự bất công của những gì đã và đang xảy ra.
Trên cầu bỗng có tiếng ồn của hai trực thăng cảnh sát đang hạ dần độ cao và một giây sau có tiếng súng nổ. Chiếc xe kéo moóc lắc một lần nữa rồi đột nhiên dừng lại. Adam và những người khác vẫn nghe thấy tiếng trực thăng lượn vòng trên đầu họ. Họ ngồi yên không động đậy, vì biết rằng chỉ một cử động nhỏ cũng có thể làm chiếc xe rơi khỏi cầu xuống dòng sông phía dưới.
Có tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại mỗi lúc một gần và vài phút sau đã nghe thấy nhiều giọng nói oang oang ra lệnh. Động cơ của chiếc xe tải lại hoạt động.
Từ từ, thận trọng, chiếc xe tải lùi dần lại, giảm sức ép với chiếc xe con. Nó lắc một cái rồi đứng yên. Một phút sau chiếc xe tải đã lùi hẳn ra xa, Adam và mọi người có thể nhìn thấy qua cửa sổ bên tay trái. Có gần một chục chiếc xe cơ động của cảnh sát và rất đông cảnh sát vây quanh chiếc cầu.
Một viên đại uý cảnh sát bước đến bên chiếc xe bẹp dúm. - Chúng tôi sẽ không mở cửa, - anh ta nói, - Chúng tôi sẽ đưa ngài ra theo đường cửa sổ, dễ thôi mà.
Adam được nhấc ra khỏi xe đầu tiên, từ từ và thận trọng để không làm chiếc xe mất thăng bằng và lật ngược lại. Ba viên mật vụ chui ra sau đó.
Khi tất cả đã ra khỏi xe, viên đại uý cảnh sát quay sang Adam và hỏi:
- Ngài không làm sao chứ ạ?
Adam nhìn chiếc xe đang treo lơ lửng bên mép cầu và nhìn xuống dòng nước thẫm màu của dòng sông tít tận dưới.
- Không, - anh đáp. - Tôi không sao hết.
o O o
Michael Moretti liếc nhìn đồng hồ treo tường. - Mọi chuyện thế là xong. - Hắn quay sang đối mặt với Jennifer. - Người tình của cô bây giờ đã ở dưới đấy sông.
Cô nhìn hắn, mặt tái mét.
- Anh không thể…
- Đừng lo. Cô sẽ được xét xử công bằng thôi. - Hắn quay sang Gino Gallo. - Mày có nói cho cô ta biết là Adam Warner sẽ bị nổ tung ở New Canaan không?
- Đúng như ngài dặn, thưa sếp.
Michael nhìn Jennifer.
- Phiên toà kết thúc.
Hắn đứng dậy và bước đến bên Jennifer. Hắn túm lấy áo cô và ấn cô quỳ xuống đất.
- Tôi đã yêu em, - hắn thì thầm. Hắn đấm mạnh vào mặt cô, Jennifer không hề kêu la rên rỉ. Hắn lại đấm cô mạnh hơn và đến cú thứ ba cô ngã xuống sàn.
- Đứng dậy. Chúng ta sẽ đi chơi.
Jennifer nằm đó đầu óc choáng váng vì nhứng cú đấm của hắn. Cô gắng hồi tỉnh. Michael thô bạo lôi cô dậy.
- Ngài có muốn tôi "chăm sóc" cô ta không ạ. - Gino Gallo hỏi.
- Không. Đưa xe vòng ra sau nhà.
- Vâng, thưa sếp. - Hắn chạy vội ra khỏi phòng.
Trong phòng chỉ còn Jennifer và Michael.
- Vì sao? - Hắn hỏi. - Chúng ta có cả thế giới này mà cô đã vứt bỏ nó đi. Vì sao?
Cô không trả lời.
- Mày có muốn tao chơi mày một lần nữa vì tình xưa nghĩa cũ không hả? - Michael dịch lại gần cô và túm tay cô. - Mày có muốn thế không?
Jennifer không phản ứng gì cả.
- Mày sẽ không bao giờ còn được chơi nữa đâu, nghe chưa. Tao sẽ cho mày xuống sông cùng với thằng bồ của mày. Chúng mày có thể tiếp tục cùng nhau được đấy.
Gino Gallo trở lại căn phòng, mặt tái nhợt.
- Thưa sếp có một…
Có tiếng phá của ở phòng ngoài. Michael vớ vội khẩu súng trong ngăn bàn. Hắn vừa lấy được súng thì cửa phòng bật mở. Hai nhân viên cục điều tra liên bang tiến vào, súng lăm lăm trong tay.
- Đứng yên.
Michael quyết định trong giây phút đó. Hắn nâng súng lên, quay lại và bắn vào Jennifer. Hắn trông thấy viên đạn cắm vào ngực cô một giây trước khi hai nhân viên điều tra nổ súng. Hẳn nhìn dòng m.áu phun ra từ ngực cô và rồi thấy một viên đạn xuyên vào người hắn, một viên nữa. Hắn thấy Jennifer nằm trên sàn nhà và Michael không biết nỗi đau nào lớn hơn, cái chết của cô hay của hắn. Hắn cảm thấy kim hoả đập một lần nữa và sau đó không còn biết gì.
 

heokool

Cà rốt, trứng hay hạt cà phê?
Thành viên thân thiết
Tham gia
22/9/2011
Bài viết
14.934
CHƯƠNG 62
Hai cô y tá chuyển Jennifer từ phòng mổ sang phòng hậu phẫu. Đi bên cạnh là một cảnh sát mang sắc phục. Ở hành lang bệnh viện đầy cảnh sát, thám tử và nhà báo.
Một người đàn ông bước tới bàn tiếp đón và nói:
- Tôi muốn gặp Jennifer Parker.
- Ngài có phải là người nhà của cô ấy không ạ?
- Không. Tôi là bạn cô ấy.
- Xin lỗi ngài, không ai được thàm cô ấy lúc này. Cô đang ở trong phòng hậu phẫư.
- Tôi sẽ chờ.
- Cũng phải lâu đấy.
- Không sao, - Ken Bailey đáp.
o O o
Cánh cửa phụ bật mở và Adam Warner, mệt mỏi phờ phạc bước vào, vây quanh là một toán nhân viên bảo vệ.
Một viên bác sĩ đã chờ sẵn anh ở đó.
- Đi đường này, thưa thượng nghị sĩ Warner. - Ông ta dẫn Adam vào một văn phòng nhỏ.
- Cô ta thế nào rồi? - Adam