{Thể Loại: Ngôn Tình-Truyện Ma} Lấy Chồng Ma

Trong chuyên mục 'Truyện dài' đăng bởi Urara, 24/12/2018. — 11.685 Lượt xem

  1. Urara

    Urara Thành viên mới

    {Thể Loại: Ngôn Tình-Truyện Ma} Lấy Chồng Ma

    Lời của tác giả: Xin chào mọi người, trước khi bắt đầu vào câu chuyện thì mình xin phép được gửi lời cảm ơn đến các bạn độc giả vì đã ủng hộ mình trong truyện dài với thể loại ngôn tình pháp thuật lần trước của mình. Mình thật sự cảm thấy rất vui khi những truyện dài của mình đăng lên thì đều được các bạn độc giả đón nhận. Để tiếp nối truyện dài ngôn tình pháp thuật trước thì mình xin gửi đến các bạn độc giả một thể loại cũng không mấy là mới cho lắm, đó là thể loại ngôn tình kết hợp với truyện ma. Và cũng xin thú thật với các bạn là đây là lần đầu tiên mà mình viết truyện ngôn tình kết hợp với truyện ma, vì mình không phải là tác giả chuyên viết truyện ma, kinh dị nên những yếu tố kinh dị trong truyện của mình sẽ không được kinh dị như những tác giả chuyên viết truyện ma hay kinh dị. Và truyện ngôn tình kinh dị này của mình sẽ có khá nhiều những từ ngữ khá là đen tối, nói thật là mình cũng đã cố chỉnh sửa những từ ngữ khá là đen tối đó sao cho phù hợp, vì vậy mà khi đọc thì nếu các bạn thấy những từ ngữ đó quá tối hoặc không phù hợp thì các bạn hãy lướt qua và đọc những đoạn trong sáng hơn nhé. Thật sự thì mình rất thích thử thách bản thân mình với nhiều thể loại truyện khác nhau kết hợp với truyện ngôn tình. Chính vì thế mà mình hy vọng là các bạn độc giả sẽ thích truyện ngôn tình kinh dị này của mình cũng như là truyện là truyện ngôn tình hiện đại sắp tới của mình nhé. Lời cuối cùng mà mình muốn nói là sau khi các bạn đọc truyện của mình xong thì hãy cho mình xin một bình luận để mình có thể ngày càng hoàn thiện khả năng viết truyện hơn. Cảm ơn các bạn rất nhiều ^^.

    Cốt truyện: Câu chuyện được bắt đầu khi tôi được gã vào nhà họ Vương, một gia đình giàu có. Họ đã giúp cho cha mẹ tôi trả được hết nợ và họ đã đặt ra điều kiện là cha mẹ tôi phải gã tôi cho con trai của họ. Vì muốn trả ơn họ nên cha mẹ tôi đã đồng ý, nhưng cha mẹ tôi và cả bản thân tôi đâu biết là người chồng của tôi không phải là một con người bình thường mà chính là một linh hồn, nói đúng hơn là một thần chết. Từ đó thì hành trình tiếp xúc được với thế giới tâm linh của tôi đã bắt đầu.

    Chương I

    Câu chuyện được bắt đầu khi tôi vừa đi học về, khi vừa vào đến nhà thì tôi nghe cha mẹ tôi nói chuyện với nhau, mẹ tôi nói: “Ngày mai là ngày nhà họ Vương đến đón Tiểu Vy nhà mình về làm dâu cho họ, em hi vọng là con bé sẽ có thể làm cho nhà chồng vui lòng”, vừa nghe xong thì tim tôi như muốn nhảy ra ngoài. Tôi vội vã chạy lại hỏi mẹ: “Mẹ, mẹ mới vừa nói gì? Ngày mai con sẽ phải về làm dâu nhà họ Vương là sao hả mẹ?”.

    Mẹ thấy tôi lo lắng và có chút sợ hãi nên vội trấn an tôi: “Tiểu Vy, có lẽ con cũng biết là gia đình mình hiện tại thì đang thiếu nợ rất nhiều, một mình con thì không thể vừa gánh vác chuyện học vừa gánh vác chuyện nợ nần cho cha mẹ. Nhưng cách đây vài hôm trước thì những người chủ nợ đã đến đây và đòi lấy nhà của mình, vừa lúc đó thì có hai ông bà ăn mặc rất sang trọng đi đến và nói là sẽ thay cha mẹ trả nợ. Sau khi trả nợ xong thì họ có đề nghị là muốn lấy con về làm vợ cho con trai của họ”, đến đây thì tôi xin phép được giải thích vì sao mà cha mẹ tôi lại nói vậy. Gia đình tôi thì ở một vùng quê rất xa và thuộc hạng rất nghèo, mà nhà lại đến tận ba chị em, cha mẹ tôi thì bị bệnh rất nặng nên không thể làm việc nặng được mà chỉ ở nhà và chờ xem ai kêu gì thì làm, ví dụ như là ủi đồ hoặc là hái rau muống cho vịt ăn, còn chị hai của tôi thì từ nhỏ đã bị liệt và chỉ nằm một chổ ở nhà, còn thằng út thì đang đến tuổi ăn tuổi học nhưng vì nhà nghèo nên cha mẹ tôi chỉ cho nó học ở lớp học tình thương. Chính vì thế mà tôi phải vừa đi học và vừa đi làm để gồng gánh việc gia đình.

    Quay trở lại với câu chuyện thôi nào, khi mẹ chưa nói hết câu thì tôi đã đứng dậy vừa khóc vừa tức giận nói: “Vì vậy mà cha mẹ nỡ lòng nào gã con cho người xa lạ hay sao?”.

    Mẹ tôi cũng khóc, bà ôm tôi lại nói: “Tiểu Vy, cha mẹ thật sự đã hết cách rồi. Hôm ấy nếu không nhờ có hai ông bà họ Vương đó thì chắc có lẽ giờ này thì gia đình mình đã ra ngoài đường ở hết rồi. Thôi con gái ngoan của mẹ, con hãy để cho cha mẹ đáp nghĩa với ông bà họ Vương, gia đình họ rất giàu có, có thể lo được cho cuộc sống của con”, nghe xong thì tôi đã bỏ chạy vào phòng và khóc rất nhiều. Còn cha mẹ tôi thì ngồi đó và tự trách mình.

    Sáng hôm sau thì có một chiếc xe hơi rất sang trọng đến trước cửa nhà tôi, bước xuống xe là hai ông bà với hai bộ quần áo rất sang trọng, sau khi nói chuyện với cha mẹ tôi xong thì hai người họ đưa tôi lên xe. Trước khi tôi đi thì mẹ và chị tôi đều khóc, còn thằng út thì đi học ở lớp học tình thương nên không có nhà. Trước khi đi thì tôi khóc rất nhiều, bà Vương vỗ vai tôi rồi nói: “Thôi con đừng khóc nữa, cha mẹ hứa sẽ yêu thương con và chăm sóc cho con giống như là cha mẹ ruột của con vậy”, sau đó thì tôi lên xe và nhìn cha mẹ mình đang lùi xa dần về phía sau. Trên xe thì tôi không nói không rằn mà chỉ ngồi và khóc, tôi khóc rất nhiều, còn bà Vương thì vẫn cố an ủi tôi.

    Sau hơn hai tiếng ngồi trên xe thì xe dừng lại tại một ngôi nhà rất lớn và đẹp, nhìn sơ thì cũng biết chỉ có nhà giàu mới mua nổi, sau khi bước xuống xe thì tôi thấy có rất nhiều người chạy ra đứng xếp hàng và có một người đã chạy đến để mở cửa cho tôi. Khi vừa bước xuống xe thì đập vào mắt tôi là một khung cảnh cực kì đẹp, đúng là gia đình quyền quí có khác, bà Vương cũng bước xuống xe và nhìn tôi rồi cười nói: “Chào mừng con đến với Vương Gia, Tiểu Vy. Chúng ta cùng vào trong thôi nào”. Trên suốt quảng đường tôi đi thì những người đó luôn cúi đầu với vẻ kính cẩn.

    Khi vừa bước đến cửa thì chợt một luồng gió lạnh từ đâu thổi đến và làm cho da gà cũng như là xương sống của tôi đều lạnh hết cả lên, tôi bắt đầu có cảm giác sợ sợ. Bà Vương đến bên cạnh, nắm tay tôi và nói: “Con sao vậy Tiểu Vy? Sao con không vào nhà?”.

    Tôi ấp úng trả lời: “Dạ…dạ cháu vào ngay”.

    Bà Vương nhìn tôi rồi cười nói: “Con đã là con dâu của nhà họ Vương rồi, sao lại xưng với mẹ là cháu, phải xưng là con mới đúng chứ”, tôi không nói gì mà đi thẳng vào nhà. Tối hôm ấy, sau khi tắm rửa xong thì tôi được gia nhân mời xuống cùng ăn cơm với hai ông bà họ Vương, đang ăn thì bỗng bà Vương hỏi tôi: “Tiểu Vy, lúc ở nhà con thì mẹ thấy có một cô gái nằm giữ nhà, cô ấy là ai vậy?”.

    Tôi nói: “Dạ, đó là chị hai của con, Tiểu Loan. Chị ấy bị liệt từ nhỏ, nên phải nằm một chổ, mọi sinh hoạt ăn uống cũng đều tại chổ hết”.

    -“Thì ra là vậy”, bà Vương hỏi tiếp: “Sao mẹ thấy con buồn vậy? Con không vui khi được về nhà chồng sao?”, tôi tỏ vẻ lo sợ nói: “Dạ không ạ, chỉ tại con…”. Bà Vương cười rồi nắm tay tôi nói: “Từ từ rồi con sẽ quen với cuộc sống ở đây thôi”. Chợt tôi ấp úng hỏi: “Con có thể hỏi mẹ một câu được không ạ?”, bà Vương cười nói: “Được chứ con gái, con hỏi đi”.

    Tôi nhìn xung quanh rồi hỏi: “Sao từ lúc con vào đây thì con không thấy chồng con đâu hết ạ, anh ấy đã đi đâu rồi mẹ?”, bà Vương nghĩ thầm: “Biết ngay là con bé sẽ hỏi câu này mà, thế nào khi nó gặp được Vương Khang thì nó cũng sẽ hét toáng lên và bỏ chạy cho xem, bảy con dâu trước đều như vậy. Mình hi vọng là con bé Tiểu Vy này không phải là con dâu thứ tám chạy khỏi nhà họ Vương khi gặp Vương Khang”, sau đó thì bà Vương nhìn tôi rồi nói: “À, chồng của con nó đi công việc rồi và nó sẽ về sớm thôi. À, Tiểu Vy, con nhớ là khoảng mười giờ thì phải mở cửa sổ ở phòng con ra và phải tắt hết đèn nha”.

    Tôi thắc mắc: “Tại sao phải làm vậy hả mẹ?”, bà Vương mặt nghiêm khắc nói: “Con không cần biết lí do, mẹ bảo sao thì con cứ làm vậy đi”. Gương mặt của bà Vương lúc ấy thật đáng sợ, tôi chỉ biết răm rắp nghe theo, bà Vương nói tiếp: “Mẹ quên nói tên của chồng con cho con nghe, nó tên là Vương Khang”.

    Sau khi ăn cơm xong thì tôi đi lên phòng và chờ đợi, một mình tôi trong căn phòng vắng vẻ và im lặng, chỉ có tiếng gió thổi nhè nhẹ bên ngoài, tôi bước ra ngoài cửa sổ và nhìn lên bầu trời đêm thầm nói: “Tại sao số mình lại khổ như thế này, từ giờ thì mình không còn được ở bên cạnh cha mẹ cùng chị hai và thằng út nữa, chắc hiện giờ thì họ đang rất nhớ mình lắm”.

    Chín giờ năm mươi lăm thì tôi liền đi ra mở cửa sổ và tắt đèn như lời bà Vương dặn và lại tiếp tục ngồi trên giường và chờ đợi. Đúng mười giờ thì gió tự đâu thổi lên rất mạnh, mây đen ùn ùn kéo đến, tôi đi đến cửa sổ vừa nhìn ra ngoài thì bất ngờ một luồng gió từ đâu thổi vào người tôi làm cho da gà tôi nổi hết cả lên, tôi nói: “Tại sao trời lại có nhiều mây đen và gió lại nổi lên lớn thế nhỉ? Còn chồng mình sao giờ này chưa về nữa, tại sao lúc bước vào căn nhà này thì mình lại có cảm giác lạnh sống lưng thế không biết?”.

    Chợt tôi cảm nhận được là có người ôm tôi từ phía sau và nói thầm vào tai tôi: “Chào em! Cô dâu thứ tám của tôi”, tôi có thể cảm nhận được là trong lời nói đó có một làn hơi rất lạnh đến thấu xương.

    Chương II

    Tôi giật mình và quay người lại nhưng lại không thấy ai, chợt lại một giọng nói nữa cất lên: “Em đang tìm ai vậy vợ yêu?”, tôi lại giật mình và cố nén nỗi sợ để tìm xem ai là người đang nói, chợt tôi có cảm giác tay mình như đang bị ai đó cầm vào và tôi đã bị đẩy vào một góc tường, tôi sợ hãi nói: “Là ai vậy? Có ngon thì ra mặt đi?”, một tiếng cười hả hê vang lên và sau đó là một chàng trai với gương mặt trắng bệch xuất hiện trước mặt tôi rồi cười ma mị nói: “Em đúng là gan thật đấy, cô dâu của tôi”.

    Đến lúc này thì tôi vô cùng hốt hoảng và sợ hãi hét lên: “Bỏ tôi ra, có ai không, cứu tôi với, có ma, có ma”, bỗng tôi không thể la được nữa và cả cơ thể tôi như rủ rượi, tên đó cười nói: “Em có kêu cứu thì cũng không có ai nghe đâu, từ giờ thì em sẽ là của anh”, hắn tiến lại gần tôi với nụ cười ma mị và kinh tởm. Tôi vội nắm chặt áo lại, vừa bước lùi vừa chỉ tay vào mặt hắn và nói với vẻ đầy sợ hãi:

    -“Anh…anh là ai, anh muốn gì ở tôi?”.

    Hắn cười rồi nhìn tôi như hổ đang nhìn con mồi, hắn nói: “Tôi là Vương Khang, là chồng của em, và tôi muốn động phòng với em vì đêm nay là đêm tân hôn của hai chúng ta mà”. Nghe đến đây thì tôi rất bất ngờ và hốt hoảng, tôi nói: “Anh là Vương…Khang, không thể nào, anh nói láo”.

    Hắn cười rồi chỉ tay về phía cái tủ nhó trong góc phòng và nói: “Nếu em không tin tôi là Vương Khang thì em có thể đến cái tủ kia để lấy tấm ảnh tôi đã được chụp trước khi chết”, tôi liền đi đến cái tủ trong góc phòng và kéo nó ra. Bên trong là một tấm ảnh đã được lật úp xuống, khi tôi vừa lật tấm ảnh lại thì tim tôi như muốn ngừng đập và mặt thì cắt không còn một giọt máu. Người trong ảnh và hắn cùng một gượng mặt, tôi sợ hãi từ từ quay lại và sau đó là bất tĩnh nhân sự.

    Khi tôi vừa tĩnh lại thì thấy hắn đang ở bên cạnh mình và đang nhìn tôi với ánh mắt rất lạ, tôi sợ hãi vội kéo tấm chăn lên và lui vào góc giường nói với vẻ sợ hãi: “Anh…anh muốn gì ở tôi?”, thấy tôi sợ, hắn liền nắm tay tôi rồi nói: “Em đừng sợ, tôi chẵng muốn gì ở em cả. Tôi chỉ muốn em chấp nhận tôi là chồng của em thôi”. Thấy hắn nói chuyện cũng rất đàng hoàng và không có ý muốn làm hại tôi nên tôi đã thò tay ra sau và với lấy một bình bông, nhân lúc hắn vừa đến gần thì tôi sẽ đập bình bông vào đầu hắn và bỏ trốn. Nhưng tôi chỉ mới giơ bình bông lên thì bình bông đã không còn nằm ở trong tay của tôi nữa mà đã bị hắn giật lại từ khi nào và hắn còn bẻ ngược tay tôi ra đằng sau, tôi đau đến nỗi không nói nên lời, hắn cười nham hiểm nói: “Em nghĩ là có thể lừa được tôi dễ dàng như vậy sao, cô dâu của tôi?”.

    Tôi bật khóc và nói: “Tại sao tôi và cha mẹ của tôi lại bị cha mẹ của anh lừa một cách dễ dàng như vậy chứ? Tại sao họ lại không cho tôi biết chồng của tôi không phải là người mà là một con ma chứ?”, hắn thấy tôi khóc liền lấy tay lau nước mắt cho tôi và nói: “Vậy ra em cũng giống như bao người vợ trước của tôi, các người luôn sợ và kì thị những con ma như chúng tôi, trong khi đó chúng tôi không bao giờ muốn làm hại các người”.

    Tôi bất ngờ hỏi: “Ý anh là sao, chẳng lẽ trước đây thì đã từng có rất nhiều cô gái được đưa về đây và làm vợ của anh sao?”.

    Hắn đứng dậy và nói với vẻ hơi buồn: “Phải, trước khi em đến đây thì đã từng có bảy cô gái khác được mẹ tôi đưa về đây và làm vợ của tôi. Nhưng khi biết được tôi là một con ma thì cả bọn họ đều rất sợ và la hét om xòm và bỏ chạy, chỉ có một mình em là không sợ tôi thôi. Chẳng lẽ em không sợ ma hay sao?”.

    Tôi ấp úng nói: “Sợ thì cũng sợ nhưng tôi nghĩ là nếu mình không làm gì họ thì chắc chắn họ cũng sẽ không làm gì mình, mỗi người đều có một thế giới riêng, đừng ai đụng chạm đến thế giới của ai thì sẽ không có chuyện gì xảy ra”. Khi tôi vừa nói xong thì hắn cười rồi đứng dậy và nói: “Em đúng là cô dâu mà tôi đang tìm. Thôi, chắc là nãy giờ thì em đã bị tôi làm cho sợ chết khiếp rồi đúng không? Em mau ngủ sớm đi, ngày mai tôi sẽ lại đến thăm em, ngủ ngon nhé vợ yêu”, sau đó hắn hóa thành làn khói đen và bay ra ngoài cừa sổ rồi biến mất, còn tôi thì ngất xỉu và không còn biết gì nữa.

    Sáng hôm sau thì khi tôi vừa tĩnh lại thì tôi thấy bà Vương đang ở bên cạnh, thấy tôi đã tĩnh lại, bà Vương hỏi: “Con tĩnh rồi hả Tiểu Vy?”, tôi liền ôm chầm lấy bà ấy và khóc nức nỡ. Biết rõ nguyên nhân vì sao tôi khóc, bà ấy vội an ủi: “Con nín đi Tiểu Vy, mẹ biết là hẳn đêm qua con đã rất sợ đúng không?”.

    Tôi không nói gì mà chỉ biết khóc, bà nói tiếp: “Nếu con không muốn ở đây nữa thì có thể trở về nhà cha mẹ ruột của mình, mẹ không ép con phải ở đây đâu”, vừa nghe đến đây thì tôi rất mừng, tôi tính nói là sẽ không ở đây nữa nhưng chợt tôi nghe có tiếng nói bên tai: “Nếu em dám rời khỏi căn nhà này thì em đừng trách tôi đấy”. Giọng nói ấy là của hắn, hắn đã đe dọa tôi. Tôi nói với giọng run run: “Dạ không ạ, đã theo chồng thì phải ở nhà chồng chứ ạ”. Bà Vương cười rồi xoa đầu tôi nói: “Tùy con thôi, chắc có lẽ hôm qua Vương Khang nó đã dọa con sợ lắm đúng không?”, tôi chỉ gật đầu, tôi hỏi: “Mẹ, mẹ có thể cho con biết lí do vì sao mà Vương Khang chết được không ạ?”.

    Bà Vương nhìn xa xăm hồi lâu rồi nói: “Vương Khang chết là vì một lần nó chạy xe ngoài đường, hôm ấy thì nó có uống rượu nên đã không kềm chế được bản thân khi nó chạy đến đèn xanh đèn đỏ thì nó thấy không có công an nên nó chạy qua luôn, ai ngờ đâu một chiếc xe hơi chạy băng ngang qua và không kiệp thắng lại nên đã đụng trúng nó”, nói đến đây thì bà Vương bật khóc, tội cũng rưng rưng vội an ủi bà: “Mẹ đừng buồn nữa mà, con nghĩ là Vương Khang cũng sẽ rất buồn khi thấy mẹ khóc đấy”. Sau đó thì bà Vương cũng có đem mấy tấm hình lúc Vương Kháng còn sống và chụp ở trường đại học đưa cho tôi xem, bà nói: “Mấy tấm hình này thì mẹ luôn giữ chúng bên mình, dù Vương Khang không còn sống nhưng nó vẫn luôn sống trong tim của mẹ”.

    Bà Vương nói tiếp: “À, Tiểu Vy. Lúc mẹ đến nhà đón con thì mẹ có nghe người ta nói là con đang học ở đại học y đúng không?”.

    Tôi gật đầu nói: “Dạ phải”, bà Vương nói tiếp: “Vương Khang cũng học ngành y, và mẹ cũng đã đăng kí cho con học ở trường đại học ngành y mà Vương Khang từng học đấy. Con h