[Shortfic] Trái tim bằng cát

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi starpro158, 19/3/2012. — 18.177 Lượt xem

  1. starpro158

    starpro158 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    [Shortfic] Trái tim bằng cát

    Đây là fic thứ 2 của Star . Mong mọi ng sẽ ủng hộ như fic " người thừa kế " :KSV@03:. Ngoài ra , trong fic này thông tin về các nhân vậy sẽ không được tiết lộ để tăng kịch tính cho truyện :KSV@01:

    Chap 1 :
    Trái đất là thiên đàng của trần gian nhưng dù là thiên đàng thì cũng chưa chắc là hoàn hảo . Trái đất tươi đẹp này đã cướp đi nụ cười của 1 thiên thần đem bán cho tên bóng tối làm cho thiên thần đó rơi vào đáy của sự tuyệt vọng . Câu chuyện từ đây mới thực sự bắt đầu .
    Tại 1 bệnh viện nhỏ trong thành phố - Bệnh viên Beika .
    Con gái cô đã sắp đến giai đoạn cuối rồi . Hãy để cô bé ở lại đây điều trị , tôi sẽ ra ngoài cho 2 mẹ con nói chuyện . Vị bác sĩ từ tối nói rồi ông bước từ từ về phía cửa .
    Căn phòng im lặng hẳn đi . Bà mẹ nhìn cô con gái bằng ánh mắt tràn đầy yêu thương .
    - Con à , sẽ không sao đâu mà . Bà nói giọng thoáng chút buồn bã rồi nắm lấy tay cô con gái .
    Cô gái nhìn mẹ 1 hồi lâu , mắt cô không hề chớp mà lại đờ đẫn và buồn bã 1 cách vô hồn.
    Mẹ à ! mẹ biết mà , con không được nữa đâu . Mẹ hãy cho con được về nhà , được đi học . Con không muốn ở đây nữa mẹ ơi , con nghỉ học đã đc hơn 1 năm rồi . Con muốn sống khoảng thời gian còn lại bên cạnh mẹ , bố và bạn bè . Con muốn có bạn .Cô gái nói giọng đau đớn nhưng không hề rơi 1 giọt nước mắt nào cả .
    Nhìn con bà mẹ càng đau xót hơn . Nếu đó là điều con muốn .Nói rồi bà ôm chầm cô con gái bé nhỏ vào lòng .
    Một tuần sau tại trường cấp 3 Teitan .
    Các em im lặng . Lớp ta có học sinh mới . Nói rồi cô hướng mắt về phía cửa lớp ân cần nói . Vào đi em.
    Cô gái nhỏ đứng rụt rè bên góc cửa , hít 1 hơi thật sâu , tự nhủ sẽ sống 1 cuộc đời tốt đẹp hơn rồi lấy hết tự tin bước vào .
    Xin chào . Tên mình là Ran Mori , các bạn có thể gọi mình là Ran . Năm nay mình 18 tuổi nhưng các bạn cứ xưng hô với mình như những bạn khác cho tiện nói chuyện . Mong được mọi người giúp đỡ . Nói rồi Ran nở 1 nụ cười tươi .
    Cô ấy dễ thương thật . Một vài bạn nam xuýt xoa .
    Em xuống dãy thứ 2 bàn kề cuối , chỗ bạn nam kia đang ngủ ấy . Tươi cười vs Ran rồi bà cô đưa ánh nhìn ác liệt về tên đang nằm ngủ , bã nắn giọng to hết cỡ :
    - SHINICHI, LẦN THỨ MẤY EM NGỦ TRONG GIỜ TÔI RỒI HẢ .
    Anh chàng đang ngủ bàng hoàng tỉnh giấc, khuôn mặt ngơ ngác đến ngu ngốc làm cả lớp phá lên cười , cả học sinh mới .
    Giờ ra chơi cả lớp học nhốn nháo hẳn lên , cả nam lẫn nữ đều tụ tập ở 2 góc bàn cuối lớp . Một nhóm quanh Ran và nhóm còn lại quanh Shinichi . Cả hội cười nói vui vẻ và tưởng chừng như 1 ngày êm thấm đã trôi qua .
    Cuối chiều , từng dòng người tất tã ra về . Hoàng hôn đã lên nhuốm màu đỏ máu làm khung cảnh trở nên rùng rợn đến đáng sợ . Cô gái nhỏ bước từng bước theo dấu chân của hoàng hôn . Phải chăng hoàng hôn muốn mang cô đi ?? Bất chợt người Ran co giật . Ran lại lên cơn đau tim , người khụy xuống dần , trái tim như có cái gì đó ngán đến không thở nổi, rồi cô ngã xuống bất tỉnh.
    Một vài người đi qua liếc chừng , vài người vô tâm còn đứng đó nhìn . Thế giới phồn vinh chắc đã cướp mất trái tim và tấm lòng của con người rồi . Thật là đáng buồn . Cô gái nằm đó được chừng 15 phút thì được Shinichi bắt gặp khi anh đang chuẩn bị bắt chuyến xe buýt thứ 2 về nhà .Thấy 1 cô gái đang nằm đó , bất động và nhận ra bộ đồng phục của trường mình . Shinichi nhướn đôi mày xem xét . Cô ấy quen quen . Xoa đầu vài cái rồi tự nhiên Shinichi bỗng nhớ ra 1 việc gì đó mà nãy giờ anh không thể nhớ được , shinichi reo lên vẻ vui mừng .
    A , học sinh mới , nói rồi anh vội vàng chạy lại đỡ Ran dậy , đập nhẹ vào Ran mấy cái mà cô vẫn không tỉnh . Rủi thay là xe buýt lại sắp đi , shinichi đành đưa Ran theo lên xe buýt trước sự bàn tán của những người quanh đó . Shinichi đặt nhẹ Ran nằm xuống hàng ghế cuối xe buýt rồi cũng ngồi xuống cạnh đó . Bỗng điện thoại Ran rung lên từng hồi , shinichi bắt máy và bên kia đầu dây là giọng nói lo lắng của 1 người phụ nữ .
    Ran , con đi đâu vậy ?? Có biết mẹ lo lắm không ?? Con đang ở đâu đó ?? Ăn gì chưa con ?? .
    Shinichi không hiểu nổi về thái độ lo lắng quá mức của mẹ Ran dành cho cô nhưng đó cũng k phải việc của anh .
    Chào cô . Cháu là bạn cùng lớp của Ran cô ấy bị ngất đi ở trạm xe buýt .Cô đến ga Nagashima đợi cháu , cháu sắp đến đó rồi .
    Nhà tôi cũng ở chỗ đó , vậy thì phiền cậu . Bà nói vẻ biết ơn .
    Shinichi ngồi đó nhìn Ran hồi lâu mà không để ý đến thời gian .
    Ga Nagashima , Ga NagaShima .
    Shinichi bế sốc Ran xuống , ở hàng ghế chờ xe buýt là 1 phụ nữ đứng tuổi nhưng phải nói là bà có vẻ đẹp thật sắc sảo .
    Chợt nhận ra con gái mình , bà vội vã chạy đến , nước mắt giàn ra .
    Ôi con tôi , nói rồi bà bế lấy Ran và không quên cảm ơn Shinichi rồi bà cõng con gái bước đi để Shinichi ở đó chẳng hiểu trời sao trăng gió gì về biểu hiện lạ lùng của mẹ Ran . "Chỉ là bất tỉnh thôi mà??" . Shinichi chợt lên tiếng vẻ khó hiểu .
    Tiếng chuông điện thoại lại vang lên .
    Aoko ??
    ừm , là em đây . Bạn em vừa cho 2 vé đi công viên giải trí Haido . Mai tụi mình đi nhé . Aoko ngại ngùng nói .
    Ừ , anh biết rồi . Mai 6h nhé . Shinichi nhẹ nhàng nói . Ngủ ngon , Aoko .
    Anh cũng vậy nha , shinichi . Aoko nói bên đầu dây kia nhưng vẫn nghe được nụ cười hạnh phúc của cô .
     


    Physiology, tho ngoc, Duong Ngoc Huyen17 bạn khác thích điều này.


  2. quynhkimchi

    quynhkimchi Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/2/2012
    Bài viết:
    60
    Lượt thích:
    83
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    mình thấy truyện này shin ki wa có vẻ vo tâm nhỉ bị ngất mái ko tỉnh mà ko nghiêm trọng àh! hihi! thắc mắc tí dù sao bạn viết vẫn hay lắm cố ra nhanh chap người thừa kế nhé!:KSV@05::KSV@05::KSV@05:
     
    starpro158 thích điều này.
  3. starpro158

    starpro158 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/1/2011
    Bài viết:
    181
    Lượt thích:
    321
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 2 :
    Hôm sau là 1 ngày bình an .
    Ran Mori thức dậy bởi tiếng réo inh ỏi của cái báo thức đáng ghét . Cô choàng tỉnh sau 1 giấc ngủ dài . Trong mơ 1 chàng hoàng tử tóc đen huyền tươi cười cùng với vô vàn ánh sáng đưa cô ra khỏi bóng tối . Một giấc mơ đẹp .
    Mở mắt ra , người đầu tiên cô thấy là mẹ mình . Mẹ nằm đó giấc ngủ không yên hằng đêm vì lo lắng cho cô con gái nhỏ . Ran nhẹ nhàng bước xuống giường , rón rén đi ra khỏi phòng . Cô bất chợt thấy bố đang trầm ngâm ngoài cửa sổ . Ran gọi khẽ .
    - Bố!!
    Ông bố quay đầu lại , đưa ánh nhìn âu yếm về phía Ran .
    - Dậy rồi hả con ??!
    - Dạ . Con xin lỗi hôm qua đã khiến bố mẹ lo lắng . Ran nói vẻ hối lỗi .
    - Không sao , ta chắc với con là ta không để con bị sao đâu , Ran . Ta sẽ kiếm cho con 1 bác sĩ giỏi và sau đó chúng ta sẽ ra khỏi cuộc sống này . Bắt đầu lại cuộc sống mới . Con sẽ khỏi mà !!
    Ông nói rồi đến bên cạnh xoa nhẹ đầu cô con gái .
    Ran mỉm cười hạnh phúc nhìn cha cô . Còn mẹ Ran đã thức dậy từ lúc nào , bà đang nép mình bên góc cửa trầm tư .
    Ran bước đi trên con đường đầy nắng tươi như 1 bông hoa nở muộn . Xe buýt sắp đến rồi .
    Hôm nay xe buýt thật vắng vẻ . Dường như mọi người đều ngủ quên bởi thời tiết quá mát mẻ này . Dành cho mình 1 chỗ ưu ái cạnh cửa sổ . Ran nhẹ nhàng ngồi xuống .
    - Không biết hôm qua ai đã giúp mình nữa . Mình chưa kịp cảm ơn . Ran tự nhủ .
    Bên kia cửa sổ ở trạm thứ 2 , một cậu con trai đang vắt chân lên cẳng mà đạp , trông cậu thật hạnh phúc . Khắp người cậu như tỏa ra 1 vầng hào quang . Ran nhìn cậu con trai rồi cũng cười theo vẻ thích thú . Cậu ấy lớp mình nhỉ ?
    Xe búyt vẫn cứ chạy và Ran thì vẫn chăm chú dõi theo Shinichi giống như 1 chú mèo đang chăm chú nhìn cuộn len của mình . Bỗng Shinichi dừng lại , hình như xe cậu bị trục trặc về kĩ thuật .
    - Chú ơi , dừng xe lại cho cháu . Ran nói rồi vội vã bước xuống xe dù chưa đến trường học . Không hiểu sao Ran lại làm vậy .
    - Này ,cậu có sao không ?? Ran đến cạnh Shinichi và hỏi vẻ lo lắng .
    Shinichi ngước mặt lên nhìn cô gái . Cậu là cô gái hôm qua hả ?? Cậu khỏe chưa ?? . Shinichi hỏi .
    Cậu đã giúp tớ đó hả ?? Tớ rất biết ơn về việc đó . Cảm ơn cậu . Cậu tên gì ?? .
    - Shinichi Kudo . Shinichi trả lời và mắt thì vẫn dán vào chiếc xe vẻ chăm chú .
    - Cậu tên gì ?? Shinichi lại hỏi .
    - Mình tên là Ran Mori . Cậu cứ gọi mình là Ran . Vậy mình có thể gọi cậu là Kudo hay Shinichi ?? Ran hỏi vẻ lo ngại .
    - Cậu có thể gọi cái nào cậu muốn . Shinichi ngước mặt lên cười nhẹ 1 cái khiến tim Ran đập mạnh.
    Tim mình lại đau nữa rồi .Ran thầm nghĩ rồi đưa tay lên ngực .
    - Ừ , vậy shinichi nhé !! Ran nói rồi nở 1 nụ cười tươi làm Shinichi ngẩn ngơ.
    - Tớ thấy cậu cười trông xinh hơn đấy .
    - Vậy ..... vậy hả ?? Ran đỏ mặt .
    - Shinichi này , tớ nghĩ là thay vì ngồi đây và chờ đợi sao tụi mình không đi dần đến trường nhỉ . Ran đưa mắt lên nhìn đồng bên phía tay phải mình rồi nói tiếp . Tớ nghĩ sắp trễ giờ rồi .
    Shinichi gật đầu và 2 người cùng bước tiếp . Thời gian như ngừng lại xung quanh họ . Giông tố sắp lên rồi . Thời gian tới sẽ có những biến động lớn mà 2 con người đứng tại nơi đây bây giờ không thể ngờ tới . Gió hôm nay mạnh thật tuy đang là buổi trưa .
     
  4. tamcongchua2001

    tamcongchua2001 Em gái KSV Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/9/2011
    Bài viết:
    162
    Lượt thích:
    611
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    FRA
    Không ai lấy tem à? Vậy thì xin mời tránh ra để cho mình xí nó nhé! :KSV@05: Hên quá! Chap này hay lắm chị ơi! Lần đầu tiên chị viết được thế này là hay lắm rồi đấy chị ạ! Em ủng hộ chị! :KSV@03:
     
    tho ngocstarpro158 thích điều này.
  5. starpro158

    starpro158 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/1/2011
    Bài viết:
    181
    Lượt thích:
    321
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 3 :
    Part 1 :
    Sao cậu lại học lại lớp 10 vậy . Tớ không nghĩ cậu ở lại lớp . Shinichi nhẹ nhàng hỏi giọng nói thoáng chút tò mò .
    Ừ . Thật ra tớ bị bệnh đến tận 2 năm nhưng giờ tớ khỏe rồi . Ran tươi cười đáp nhưng thật ra đằng sau nụ cười ấy là cả 1 nỗi đau “ Nếu thật sự hết bệnh thật thì tốt biết mấy “ . Ran đau khổ nghĩ .
    Tớ cũng bằng tuổi cậu đấy . Shinichi tươi cười nói .
    Hả ?? Cậu cũng học lớp 10 mà ?? . Ran ngạc nhiên hỏi .
    Ừ , tại tớ bận nhiều việc ở CLB bóng đá nên không có thời gian cho việc học .Tớ đã quyết định sẽ trở thành tuyển thủ cừ nhất . Shinichi hăng hái nói .
    Tớ thấy vậy thật tốt . Cậu có thể theo đuổi ước mơ của cậu đến cùng . Ran nói vẻ hạnh phúc .
    Cảm ơn cậu . Shinichi nhìn Ran nói .
    Đến trường rồi . Ran nói vẻ vui mừng và ngay lập tức khuôn mặt cô xám xịt hẳn đi . Và chúng ta cũng bị trễ tiết đầu mất rồi . Vẻ mặt Ran chuyển từ xám sang tím đen .
    Trời ơi , làm sao bây giờ . Ran nói vẻ lo lắng .
    Cậu đừng lo , tớ là học sinh trễ thường niên mà . Tớ biết 1 lối đi bí mật . Nói rồi Shinichi nắm lấy tay Ran kéo đi khiến Ran đỏ bừng mặt . ( Tên này thật chẳng hiểu tâm lý con gái gì cả ) .
    Đây là lối đi bí mật của cậu sao . Ran hết nhìn bức tường thành vững chắc rồi lại nhìn qua khuôn mặt của Shinichi .
    Shinichi chỉ cười trừ rồi nhảy qua một cách nhanh chóng . Chưa kịp hỏi thì bên kia hàng rào ,Ran đã bay qua hệt như 1 chú sóc và ...........................
    Rầm . Ôi , đau quá . Ran ôm ngực thở sốc .
    Cậu đang nằm lên người tớ đấy . Shinichi nói vẻ sững sờ .
    Ran đỏ mặt vội nhảy ra khỏi người Shinichi nhưng lại không thể nhấc mình lên nổi thành ra lại bị rơi tự do thêm lần nữa . Cú va thứ 2 vào người Shinichi .
    Tớ xin lỗi , tớ không được khỏe lắm .Nói rồi Ran nhảy phóc ra thật nhanh khỏi người Shinichi .
    Đóng phim tình cảm đủ chưa ??? . Trên đỉnh đầu của 1 nhà kho cũ , 1 chàng trai nói vẻ ngao ngán .
    Cô gái bất chợt ngước mặt lên khiến tim chàng trai đập mạnh hơn bao giờ hết . Yêu từ cái nhìn đầu tiên chăng ?? .
    Không phải vậy . Tại tôi bị ngã thôi . Ran nói vẻ nghiêm nghị nhìn chàng trai .
    Vậy .... vậy sao . Mình xin lỗi .Chàng trai gãi đầu vẻ ngại ngùng .
    Này 2 em kia , trốn tiết phải không ?? Từ xa tiếng ông thầy giám thị vọng lại .
    Thôi chết . Chuồn mau.Shinichi nói rồi kéo Ran đi thật nhanh .
    Cậu tên gì ?? Lớp nào ?? . Chàng trai cố nói vọng ra .
    Ran Mori. 10A1 . Ran nói to để chắc rằng người kia có thể nghe được .
    Ngốc . Đừng cho người lạ biết tên chứ .
    Tớ xin lỗi . Ran thẹn thùng đáp lại .
    Ngoài kia , một chàng trai vẫn đang mỉm cười vẻ thích thú . Ran mori 10A1 . Thì ra là đàn em lớp dưới . Thảo nào mình chưa từng gặp qua . Cô ấy dễ thương thật . Kaito nở 1 nụ cười nửa miệng rồi tiếp tục giấc ngủ say bị phá hủy của mình .
     
    tho ngoc, Physiology, Duong Ngoc Huyen12 bạn khác thích điều này.
  6. Armag105

    Armag105 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/3/2012
    Bài viết:
    143
    Lượt thích:
    1.447
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    hay lắm bạn ơi! bắt đầu hấp dẫn rồi.:KSV@05: Hồi hộp quá . Nhanh ra chap mới nha bạn.
     
    tho ngocstarpro158 thích điều này.
  7. starpro158

    starpro158 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/1/2011
    Bài viết:
    181
    Lượt thích:
    321
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Part 2 :
    Nhẹ nhàng cửa mở ra . Từ trong lớp mắt cô hiền dịu nhìn 2 đứa học trò . Đến sớm quá nhỉ ?? .
    Ran rùng mình vội cúi đầu xin lỗi bà cô .
    Em được vào còn Shinichi ra trước cửa quỳ chống tay lên cho tôi .
    Shinichi bất mãn bước ra trước con mắt đau đáu của cả lớp .
    Nửa tiếng trôi qua .
    Sao nó hiền vậy nhỉ ?? Bà cô giáo nghĩ rồi bèn đi ra trước cửa xem cậu học trò của mình đang làm gì , thì thấy cậu đã chuồn mất từ lúc nào rồi .
    SHINICHI KUDO !! Bà cô tức giận rống lên như 1 con thú điên làm cả lớp được 1 tràn cười no nê .
    Em nào cười đó . Bà cô quay mặt lại đưa ánh nhìn hắc ám về phía mấy đứa học sinh làm cả lớp im bặt . Thiệt là mắc cười.
    Giờ ra chơi .
    Bánh nhân đậu , bánh nhân đậu . 2 cô gái với cùng 1 suy nghĩ lao về phía căntin như 2 con thú điên .
    Và ...... Rầm .
    Mình xin lỗi , 2 người cùng đáp và rồi cùng cười khi biết rằng họ có cùng 1 câu nói . Tạm biệt nhau , họ lại đi những con đường riêng rồi lại gặp nhau 1 lần nữa .
    Cho cháu 1 bánh nhân đậu . 2 cô gái cùng nói và nhìn nhau .
    A , họ lại cười rồi từ đó 2 cô gái trở thành bạn của nhau .
    Khi đã an tọa một chỗ trong căntin
    Mình tên là Aoko Nakamori . 10A3 . Bạn tên gì ?? .Aoko vừa nói vừa chén bữa trưa của mình 1 cách ngon lành
    Mình là Ran Mori . 10A1 . Ran tươi cười nhìn Aoko .
    10A1 sao ?? Bạn trai tớ học lớp đó đấy !! .
    Vậy sao , chắc hẳn cậu ấy phải là 1 người tốt bụng nhỉ . Ran cười với Aoko .
    Ừ . Anh ấy là 1 người cực kì tốt và hoàn hảo luôn .Tớ rất tự hào về anh ấy . Aoko mỉm cười hạnh phúc .
    Tuy là học sinh mới nhưng mình đoán mình có thể biết nhiều bạn trong lớp mình . Bạn trai cậu tên gì vậy Aoko ?? . Ran hỏi vẻ tò mò .
    À , là Shi..................
    Aoko !! Một tiếng gọi cắt ngang lời nói của Aoko .
    Anh Kaito , sao anh lại ở đây . Aoko vui vẻ hỏi .
    Có gì đâu . Kaito đáp câu gỏn lọn .
    Đây là anh Kaito . Anh họ của tớ . Aoko nhìn Ran nói .
    Lại gặp rồi . Kaito tươi cười với Ran .
    Ran nhìn Kaito trong giây lát . A, anh là người hôm trước .
    Bíng boong . Kaito cười nhìn Ran .
    Kaito ghé vào tai Aoko thì thầm điều gì đó . Aoko tươi cười nhìn Kaito vẻ châm chọc rồi bỗng cô đứng dậy .
    Xin lỗi Ran nhé, tớ vừa nhớ ra tớ có việc phải đi bây giờ . Cậu với anh Kaito cứ ở đây nói chuyện đi nha . Nói rồi Aoko phóng đi ngay lập tức không đợi Ran trả lời .
     
  8. tamcongchua2001

    tamcongchua2001 Em gái KSV Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/9/2011
    Bài viết:
    162
    Lượt thích:
    611
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    FRA
    Mau ra chap mới nhanh nhanh nha bạn! Chap này hay lắm! Nhưng bạn đừng cho Aoko và Shin nhiều quá...Mình...đau tim lắm! :KSV@08: Nhưng dù sao thì vẫn ủng hộ bạn! :KSV@03:
     
    tho ngocstarpro158 thích điều này.
  9. starpro158

    starpro158 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/1/2011
    Bài viết:
    181
    Lượt thích:
    321
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Ừm .Đây chắc chắn sẽ là 1 fic buồn nên mọi ng chuẩn bị tinh thần hết đi nhé .

    ----------

    Chap 3 :

    Chào ! Thật ra thì đây cũng là lần đầu tiên anh nói chuyện trực tiếp với em nhỉ ?? . Anh là Kuroba Kaito . Kaito nhìn Ran cười nói .
    Dạ . Ran nhìn Kaito và đáp lại bằng 1 nụ cười .
    Ngày mai em có rãnh không ?? anh được thằng bạn cho 2 vé đi công viên giải trí mà không biết rủ ai đi cùng . Kaito gãi nhẹ đầu vẻ ngại ngùng .
    Em cũng không chắc nữa . Ran đáp vẻ bối rối .
    Chuông báo hiệu kết thúc giờ ăn vang lên từng hồi .
    Kaito đứng dậy . Thôi , chuông reo rồi . Anh phải vào lớp đây . Anh sẽ đợi , 3h trưa mai tại vòi phun nước ở công viên giải trí Haido .
    Ran ngồi đó sững sờ nhìn theo bóng cậu con trai dần mất hút . Cũng lâu rồi mình chưa đi đến đó . Ran nói rồi cũng vội vã bước đi về lớp .
    Trưa mai tại Công viên giải trí Haido .
    3h trưa , dòng người thật tấp nập và vồn vã . Ai ai cũng chăm chú vào công việc của mình mà không để ý đến bất kì thứ gì xung quanh .Tại vòi phun của công viên trung tâm , 1 chàng trai ngồi chăm chú xem chừng giờ và chốc chốc lại nhìn ra trông ngóng ai đó .
    3h5 phút . Từ xa một cô gái khoác trên mình chiếc váy màu hồng phấn phủ ngang đầu gối . Chân mang giày cỏ màu trắng điểm trên mái tóc đen huyền toát lên 1 vẻ kiêu sa lạ kì bước đến . Chàng trai ngồi đó cứ chăm chú nhìn cô gái với vẻ mặt hạnh phúc . 1 thiên thần . Chàng bất ngờ nói .
    Anh Kaito . Cô gái tiến gần và gần hơn nữa . Em xin lỗi , em đến trễ . Cô lại nhìn đồng hồ . Mất tận 7 phút rồi . Cô nói vẻ hối lỗi .
    Không sao , là anh bắt em phải đến mà . Nhưng mà em đến làm anh rất vui . Kaito nói rồi nắm lấy tay Ran dẫn đi khắp mọi nẻo công viên , chơi khắp các trò từ nhẹ nhàng đến kinh dị cho đến khi mệt phả cả người và bụng 2 người đã lên tiếng .
    Em ngồi đây chút nhé . Anh đi mua nước .
    Không để Ran đợi quá lâu , Kaito cố gắng chạy thật nhanh và về chỉ trong vòng 10 phút .
    A , tokboki . Ran reo lên vẻ hạnh phúc . Lâu rồi em chưa ăn món này , nhìn ngon quá .
    Anh không nghĩ em thích nó đến thế. Kaito cười nhìn Ran . Ăn từ từ thôi .
    Hihi . em thích nhất là karate và thứ 2 là tokkboki đó anh kaito . Ran vui vẻ nói .
    Karate sao ?? CLB Karate trường mình anh là hội trưởng đó ?? Kaito cười nhìn Ran . Em có muốn tham gia không ?? .
    Ơ ...... em . Ran ngập ngừng .
    Thật ra em đã từ bỏ Karate lâu rồi . Ran nói vẻ buồn bã . Kaito nhìn Ran , trông thấy vẻ mặt đau khổ của Ran Kaito cũng im lặng và không nói thêm gì nữa .
    Đi với anh đến nơi này . Anh sẽ cho em xem cái này hay lắm . Nói rồi Kaito kéo Ran đi . Trời hôm nay lạnh thật . Mới hôm qua còn nắng gắt mà hôm nay thời tiết lại lạnh muốn thấu xương .

    P/S : Câu cuối là lời tự thuật của tác giả :KSV@09:
    [FLV][/FLV]
     
  10. tamcongchua2001

    tamcongchua2001 Em gái KSV Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/9/2011
    Bài viết:
    162
    Lượt thích:
    611
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    FRA
    Mình lấy phong bì. Hi!:KSV@01: chap này hay lắm bạn ơi! Mà bạn bảo fic này là fic buồn á? Mình không chịu đâu!:KSV@15: bạn nhớ phải cho happy ending đó!
     
    tho ngochoatrangnguyen1908 thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Shortfic Trái tim Diễn đàn Date
[Shortfic]Người đến sau có được hạnh phúc không Detective Conan 12/9/2019
[Shortfic] 24h Bên Em Đang viết / đang dịch 11/9/2019
[ Shortfic ] Mùa hè của em - chương 3 Đang viết / đang dịch 23/8/2019
[ Shortfic ] Và em sẽ đến Đang viết / đang dịch 21/8/2019
[Shortfic] Một vạn bức ảnh Đang viết / đang dịch 14/8/2019
[Shortfic] Tình bạn trong trái tim Đã hoàn thành 30/1/2016
Từ khóa:

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP