[Shortfic] Lời hồi đáp

Trong chuyên mục 'Đang viết / đang dịch' đăng bởi Cloudsss, 2/10/2017. — 2.743 Lượt xem

  1. duonghmu

    duonghmu Ran_only love you Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/5/2011
    Bài viết:
    498
    Lượt thích:
    1.179
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đại học Y hà nội
    @Mai1997 Em yêu ơi.ss ko dám đọc kinh dị đâu.sợ lắm. Ss thành gái già rùi mà chưa một lần tỏ tình và nhận đc lời tỏ tình .hiuhiu. Ko dám làm là điều hối hận nhất đấy. Và con cá mất là con cá to nó luôn cho ta ảo tưởng giá như. Nếu đc hoàn thành các fic kia nữa nhá. Em mà ko quay lại khéo c bỏ ksv mất. Già mất tiêu rùi
     
    tho ngocChuột Móm thích điều này.
  2. Mai1997

    Mai1997 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/5/2014
    Bài viết:
    375
    Lượt thích:
    3.238
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Viết lách
    @duonghmu hiuhiu "em là không quay lại khéo c bỏ ksv mất" giống như em là động lực cho ai đó tồn tại. :))
    Em đùa thôi, tại dạo này em đọc ngôn tình dữ quá nên nhìn đâu cũng thấy giống ngôn tình. :v
     
    tho ngoc, duonghmuChuột Móm thích điều này.
  3. Mai1997

    Mai1997 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/5/2014
    Bài viết:
    375
    Lượt thích:
    3.238
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Viết lách
    NĂM

    Sau đó trong mấy ngày liền cô không hề gặp anh. Nhiều lúc muốn gặp sẽ gọi điện cho anh, khi mà tín hiệu kết nối được còn chưa có, cô đã cụp máy rồi. Thật ra cô không muốn mình trở nên yếu đuối và đáng thương trong mắt anh. Bởi một cô gái yêu đuối thì thường nhận được thương cảm chứ không phải tình yêu. Ran nhớ đến một câu nói mà các cô gái mạnh mẽ trên đời này đều ghét chính là, “Xin lỗi, bởi vì cô ấy yếu đuối nên cần anh ở bên, còn em thì có thể tự chăm sóc mình.”, thật ra các cô gái ấy nên hả hê, bởi vì ai mà phân biệt được đấy là tình yêu hay sự thương cảm chứ. Giả sử như đó là tình yêu thì cũng hết cách, nhưng nếu đó mà sự thương cảm thì đến một lúc nào đó cũng sẽ hết thôi. Lúc đó không phải rất đáng thương sao. Huống hồ, cứ nhìn S thì biết, người anh thích là một cô gái mạnh mẽ, cá tính.

    Ran vừa ăn một miếng cơm, vừa thở dài một hơi. Rồi một ai đó ngồi xuống ghế đối diện cô, ánh mắt ngập tràn sự quan tâm hỏi han: “Này, cô ăn được bảy miếng cơm và thở dài đến tám lần rồi đó. Thật sự không khác gì người già rồi.”

    Ran ngước lên nhìn Shinichi, cũng chẳng thèm đáp lời. Trong mấy hôm cô không được gặp anh, thì có một kẻ lại luôn xuất hiện bất cứ nơi đâu cô đến. Thậm chí có lần ra khỏi nhà vệ sinh cô còn thấy cậu đứng bên ngoài. Người cô mong muốn sẽ xuất hiện không đến, người cô ao ước không đụng phải lại luôn gặp hoài.

    Ran lẩm bẩm: “Tại sao cậu lại bắt đầu ám tôi như thế?”

    Ran cảm nhận đầu Shinichi có thấp xuống một chút, cô không thể nhìn vào mắt cậu, và nghe cậu nói thật nhỏ, đầy ai oán: “Cô còn không biết sao?”

    Ran cảm thấy mình nghe thấy, cũng có thể là nghe nhầm, thế nên cô hỏi lại: “Hả?”

    Lúc này Shinichi ngước lên, bùng nổ bộ dạng tươi như nắng, mỉm cười với cô: “Không có gì.”

    *

    Khi mà cô định đứng dậy vào lớp, bỗng nhiên có một cô gái hùng hổ bước đến bàn cô, thậm chí còn chẳng thèm nhìn cô, dừng bước trước mặt Shinichi, nói: “Này, làm bạn trai mình được không?”

    Nhìn thấy Shinichi lúng túng, bỗng nhiên Ran cảm thấy vở kịch này rất thú vị. Vậy nên cô từ bỏ ý định trước đó của mình, ngồi lại bàn xem cho hết.

    Không đợi Shinichi mở miệng, cô gái kia đã đưa mắt nhìn xung quanh, ám chỉ: “Cậu có biết có bao nhiêu người đang nhìn tôi không? Nể mặt xíu đi.” Sau đó mỉm cười nói: “Cậu không ghét mình đúng không?”

    Shinichi do dự gật đầu: “Ừm.”

    “Vậy chứng tỏ cậu thích mình, làm bạn trai mình đi.”

    Shinichi dở khóc dở cười: “Kiểu suy luận gì kì vậy? Nếu không ghét là thích cậu vậy tôi ghét cậu nhiều lắm.”

    Cô gái kia có đôi chút tổn thương, vốn đã mở miệng định nói gì liền do dự. Còn Shinichi thì đứng dậy, khi đứng dậy cậu không còn phải ngước lên nhìn cô gái ấy nữa. Anh vỗ vai cô, trông có vẻ như hai gã bạn thân đang đồng cảm với nhau: “Xin lỗi lớp trưởng, vì tôi không thể đáp lại tình cảm của cậu. Bởi vì tôi đã yêu người khác rồi.”

    Nói xong còn như có như không liếc qua nhìn Ran.

    Ran còn đang ngơ ngẩn vì mọi việc diễn ra quá nhanh quá chóng váng và không thù vị như cô nghĩ, thì đã bị Shinichi nắm lấy cổ tay kéo đi. Cậu kéo cô đi rất nhanh, khiến cô gần như phải chạy từng bước nhỏ mới kịp. Đến khi mà trên đường đi của cậu không còn bóng dáng của một cô cậu sinh viên nào nữa, cậu mới dừng lại. Một giây sau đó, cậu gần như đẩy cô vào gốc cây, ánh mắt ghim thẳng vào mặt cô.

    Thời tiết khá oi, nãy giờ lại chạy theo một đoạn đường dài, Ran có chút mệt mỏi, cả khuôn mặt đỏ lên. Đến khi cô bình ổn lại hơi thở, ngước lên nhìn mới biết Shinichi đang nhìn chằm chằm mình.

    Mặt hai người cách nhau không quá mười cen-ti. Hơi thở của cậu phảng phất trên mặt cô. Bỗng nhiên có tiếng nói trong tim cô rằng, cậu ấy sắp hôn mình. Ran quay ngang nhìn trái nhìn phải, phát hiện ra hai cánh tay cô đang bị cậu giữ chặt, giả sử cô giãy ra liệu có thoát được cậu không.

    Thế nhưng chẳng đợi cô lo lắng nhiều, cậu liền buông cô ra. Mặc dù khuôn mặt vẫn cách cô ngần đó khoảng cách, nhưng cô không còn cảm nhận được hơi thở của cậu.

    Shinichi cười khẩy một cái, khoảng cách giữa hai người được kéo dãn: “Thấy chưa?”

    “Hửm?”

    “Một chàng trai tốt chính là, khi mà trong lòng có một người khác sẽ từ chối dứt khoát mọi lời tỏ tình khác. Bởi vì không muốn người mình thích cảm thấy hoài nghi.”

    “Một chàng trai tốt sẽ không dây dưa với một cô gái ngần ấy năm nếu như anh ta yêu cô gái ấy.”

    Ran đã cố gắng không hiểu những gì Shinichi nói, nhưng cậu lại cố tình không buông tha cô. Cậu đưa tay tới, hai bàn tay áp vào má Ran, ép cô nhìn vào mắt cậu: “Ran Mori, cô hiểu không? Có thể anh ta thích cô chút xíu, nhưng đó không phải là yêu. Và vì anh ta sợ rằng không có ai ở bên cạnh mình, nên mới như có như không chấp nhận cô. Ngần ấy thời gian cô ở bên anh ta, không bằng một nụ hôn của người anh ta để trong lòng.”

    Thật lạ là Ran không khóc khi mà Shinichi đã nói hết những lời mà con tim vẫn giấu thật sâu để trí não của cô không biết. Thật lạ khi mà hóa ra những điều đó cô đều biết nhưng lại chẳng thèm để ý, Thật lạ khi mà những sự thật được bít kín nay nở bung bét nhưng lòng cô có chút thanh thản.

    Ran gạt tay Shinichi, cô kiên cường bước về phía trước. Ran bỗng nhiên nhớ ra một câu nói trong lúc say mình đã nói với anh.

    “Cô gái này, hóa ra em còn có mặt bướng bỉnh như vậy, anh cứ tưởng em là một cô gái rất ngoan, rất khác cô ấy.”

    “Em sẽ ngoan, em sẽ khác S. Em sẽ khác cô gái mà anh yêu.”

    “Ừm, em tính ngoan mãi sao? Ngoan kiểu gì đây?”

    “Chính là, chỉ khi mà anh nói em hãy quên anh đi thì em mới có thể quên anh.”

    Ran bật cười. Hóa ra cô cũng cố chấp như vậy. Nhiều thời gian như vậy, cô không rời xa anh chẳng qua bởi vì anh chưa nói với cô điều đó.Thích đơn phương một người chính là như thế, bởi vì chưa có được người ta nên không cam lòng, nên mới tiếc nuối, nên mới không thể tự từ bỏ. Cũng bởi vì thích người ta nhiều hơn nên chỉ có thể đau nhiều hơn, mệt mỏi nhiều hơn, tổn thương nhiều hơn. Một người thích một người không thích mình đến một lúc nào đó còn chẳng phân biệt được đó là thực sự yêu, thực sự thích, hay chỉ đơn giản là lòng háo thắng, còn có khi chỉ đơn giản là thói quen. Thích một người quá lâu đến nỗi chẳng muốn từ bỏ vì tiếc cho thanh xuân của mình.

    Vì sao trên đời này lại đẻ ra một thứ gọi là tình đơn phương, để hết người này đến người khác động phải nó. Người nào tỉnh ngộ sớm thì đau khổ ít, người nào tình ngộ muộn, thì đau khổ nhiều. Người nào không thể tỉnh ngộ thì đau khổ mãi mãi. Nó thậm chí còn dai dẳng và khó chịu hơn một cơn cảm cúm.
     
    tho ngoc, Physiology, hoquynhanh044 bạn khác thích điều này.
  4. duonghmu

    duonghmu Ran_only love you Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/5/2011
    Bài viết:
    498
    Lượt thích:
    1.179
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đại học Y hà nội
    Oa. Đoạn cuối hay quá trời đất. Nghe rất triết lý nhé. Nhưng mà rất thấm. Ss phải nghiền ngẫm cho thuộc mới đc. Mà ko, cả chap này đều rất hay, đậm chất thực.tế và triết lý. Như là định nghĩa ấy, nào là chàng trai tốt là ng như thế nào, nào là tình đơn phương là sao. Mở rộng tầm mắt à nha
     
    tho ngocChuột Móm thích điều này.
  5. Mai1997

    Mai1997 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/5/2014
    Bài viết:
    375
    Lượt thích:
    3.238
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Viết lách
    SÁU

    Ran đã định gọi cho anh. Nhưng thật không ngờ là anh lại gọi cho cô trước. Nghe được giọng nói anh vẫn khiến cô có chút xao xuyến. Anh hẹn cô ở một quán café sách, nơi mà cô và anh đều thích.

    Cô đã dự định hỏi anh rất nhiều điều. Hỏi anh để những ấm ức trong lòng mình có thể trôi đi, để cảm thấy thời gian qua của cô không bị phí phạm. Nhưng lúc mà anh đến ngồi trước mặt cô, vẫn là cô chỉ có thể im lặng.

    Câu đầu tiên anh nói với cô: “Cô ấy về rồi.”

    Ran cười thành tiếng: “Em biết.”

    “Bọn anh quay lại rồi.”

    “Ừm.”

    Không ngờ khi anh nói ra câu đó lại nhẹ nhàng đến như vậy. Giống như một lời thông báo cho một người cần biết thôi chứ không phải một cô gái đã ở bên anh rất lâu vì anh cho cô ấy hi vọng.

    Anh cúi gằm đầu xuống đất: “Thực sự anh rất vui. Anh đã nghĩ rằng cô ấy sẽ không quay lại nữa. Hoặc cô ấy không còn thích anh nữa.”

    Ran lặng lẽ quan sát anh khi nghe anh nói. Khuôn mặt anh bừng sáng giống như một đứa trẻ được cho kẹo vậy. Đã bao lâu rồi Ran không thấy anh vui vẻ như vậy nhỉ? Mọi ngày chỉ thấy bộ dạng lạnh lùng, tẻ nhạt và bình ổn của anh và cứ cho rằng đó là con người anh. Hóa ra mỗi người đều có vị trí nhất định, chỉ cần vị trí của anh là ở bên cạnh S, thì liền được kích hoạt con người thật của chính mình. Rạng ngời, tươi mới, như một đứa trẻ. Ran từng nói anh trông rất cũ, hóa ra là bởi vì cô không phải là cô gái khiến anh trông tươi mới. Cô gái mà cô cho rằng lố lăng, không ra gì, hóa ra lại có thể làm được điều đó.

    Có một câu hỏi cô đã chuẩn bị nhất định hỏi anh bằng được rằng rốt cuộc anh coi cô là gì bỗng nhiên tan vỡ. Thực ra điều đó không còn quan trọng nữa, bởi cô đã bao giờ ở trong tim anh đâu. Cô hỏi anh thắc mắc mà cô mới nghĩ ra: “Tại sao anh lại thích cô ấy?”

    Anh hơi ngẩn ra, rồi mỉm cười, nụ cười cam chịu và bất lực: “Có lẽ bởi vì anh ngưỡng mộ cô ấy.”

    “Anh và cô ấy có hoàn cảnh khá giống nhau. Đều không được bố mẹ thương yêu. Nhưng cô ấy có thể hút thuốc, uống rượu, bỏ học, đánh nhau để phản đối bố mẹ. Còn anh thì vẫn là một học sinh ngoan vì anh càng muốn điều đó khiến bố mẹ anh để ý. Anh ngưỡng mộ khi mà cô ấy làm mọi điều mà không quan tâm đến ánh mắt của người khác, không để tâm đến những lời bàn tán. Cô ấy nói với anh rằng, cuộc đời của cô ấy là do cô ấy quyết định, không thể để những người không hề sống cuộc đời ấy phán xét được.”

    “Điều đặc biệt ở cô ấy chính là sa đà mà không bi lụy. Có một thời gian anh đã bỏ học để đi uống rượu cùng cô ấy. Nhưng cô ấy đã ngăn cản anh, cô ấy còn nói rằng rượu là thứ để mình điều khiển, không phải thứ điều khiển mình.”

    Ran yên lặng nghe, môi cô mím lại. Không ngờ khi anh kể về cô ấy với cô lại có thể dùng một giọng nói ngọt ngào và ấm áp như vậy. Cuối cùng thì cô cũng đã hiểu, rằng mình thậm chí còn không có một lối đi để vào trái tim anh.

    Giữa hai người là khoảng không yên ắng rất lâu, rồi cô nỏi: “Em thích anh.”

    Anh khựng người lại, đầu thấp xuống một chút: “Ran, xin lỗi.”

    Cô cười nhẹ không một tiếng động. Và cô đứng dậy, bước đi. Đằng sau vang lại là tiếng của anh: “Xin lỗi em.”

    “Không cần, không cần thiết nữa. Sau này anh sẽ hối hận vì đã không thích em. Em là cô gái mà nếu tìm hiểu chắc chắn anh sẽ thích. Chẳng qua là em đến khi mà anh đã có một cô gái khác anh để tâm rất nhiều rồi.”

    Ran đã đi rồi, nhưng vẫn không kìm được quay đầu lại hỏi: “Đã có bao giờ bỗng nhiên anh siêu lòng mà muốn chấp nhận em chưa?”

    Lần này anh bật cười thật to: “Thực ra là có, nhưng anh đã kìm lại. Bởi vì anh biết rằng nếu chúng ta trở thành một đôi, em sẽ nhanh chóng chán anh thôi, và lúc đó thì anh chẳng còn gì để níu kéo em nữa.”

    Ran mỉm cười với anh. Cô lại lần nữa bước đi. Khi mà tiếng cánh cửa đóng lại, tiếng chuông gió đã dần tắt, cô biết rằng mối tình đơn phương của mình đã chấm dứt. Có những cuộc tình giữa người và người với nhau chỉ đẹp và còn nhiều tiếc nuối khi mà nó mập mờ. Còn khi mà nó rõ ràng theo một cách tích cực hay tiêu cực như là đến với nhau hay chấm dứt hoàn toàn, sẽ nhanh chóng đổ bể thôi.

    Cô thích anh giống như một thói quen, giống như khi muốn chinh phục một đỉnh núi. Càng không chinh phục được càng muốn chinh phục. Hoặc là chinh phục được, hoặc là có ai đó khiến cô tỉnh ngộ rằng ngọn núi này không có đỉnh thì cô mới hoàn toàn buông xuôi.

    Có lẽ cách anh đối xử với cô giống như cách một anh chàng trai tồi tệ làm. Nhưng có lẽ đối với cô gái kia anh sẽ là một chàng trai tốt.

    Ran về phòng trọ của mình, nhìn những mẩu giấy nhớ dán chi chít trên tường, cũng chẳng buồn cố nhớ xem đã tỏ tình với anh lần thứ bao nhiêu, quơ tạm một tờ giấy nhớ và chiếc bút trên bàn, viết nghệch ngoạc vài chữ: “Lần tỏ tình cuối cùng: Kết thúc. Tạm biệt.”

    Và lòng cô thanh thản thật sự. Trái tim cũng thấy nhẹ bẫng.

    *

    Khoảng ba tuần sau đó cô lại trở về cuộc sống bình thường của mình, học tập, làm thêm. Anh và S gần như không còn hiện diện trong cuộc sống của cô nữa. Thỉnh thoảng sẽ có một người bạn nhắc đến họ, như là S đã thay đổi rồi, cô ấy chăm chỉ học tập và ngoan ngoãn hơn hay bây giờ họ là một cặp đôi đẹp, mặc dù trong lòng vẫn giống như có móng tay ai đó cào khẽ, nhưng đó giống như vì người ta nhắc đến người mình đã từng quen mà thôi.

    Điều kì lạ là Kudo Shinichi cũng biến mất khỏi cuộc sống của cô luôn. Sau cái buổi chiều mà anh ta khiến cô tỉnh ngộ khỏi giấc mơ mà một mình cô đang đắm chìm. Nếu gặp lại cô sẽ nói cảm ơn anh ta. Nhưng mà từ đó anh ta không xuất hiện nữa, chắc hẳn cũng vì một lí do nào đó, nên cô cũng không tìm.

    Cho đến một ngày mà ông trời có vẻ buồn, vì mới giữa buổi chiều mà cả bầu trời đã nhuộm một màu xám xịt. Cô ngồi trong lớp mà lo lắng không yên, vì sau tiết học này cô phải đến chỗ làm thêm, mà cô thì không mang ô. Ran thở dài một hơi, mong rằng sẽ không mưa cho đến khi cô yên vị ở nơi làm thêm.

    Và không làm cô "thất vọng", khi cô vừa thu dọn xong đống sách vở, trời đổ mưa to. Cô nhìn những hạt mưa đụng xuống sân trường vang lên những tiếng tí tách mà lòng đau âm ỉ.

    Cô đội mũ của áo khoác lên, định bụng chạy đến bến xe buýt. Đúng lúc đó, Shinichi xuất hiện, anh nắm lấy tay cô, không nói gì. Cô nhìn anh, thấy bên tay còn lại anh cầm một cái ô màu xanh nhạt.

    “Có chuyện gì à?”

    Shinichi hất cằm: “Cô định chạy đi đâu trong thời tiết thế này?”

    “Bến xe. Tôi không mang ô.”

    “Với cái áo trắng trên người cô trong trời mưa thế này à?”

    Ran nghĩ nghĩ, rồi hét to: “Này!”

    Shinichi buông tay cô, anh mở ô, bước xuống một bậc, quay lại nhìn cô: “Đi thôi.”

    “Cậu cũng ra bến xe à?”

    Shinichi gật đầu.

    Bỗng nhiên Ran cảm thấy rất ngại ngùng, Shinichi gần như nghiêng hết ô về bên cô, thế nên vai áo cậu đã ướt một mảng. Cô muốn nói một câu nào đó để xua tan trạng thái lúng túng giữa họ, nhưng cuối cùng lại chẳng nghĩ được cái gì để nói.

    Trên cả dọc đường đến bến xe buýt, cho đến khi lên xe, xuống xe và đến nơi làm thêm, cô và cậu không nói gì với nhau. Cô nói cảm ơn và tạm biệt cậu. Nhưng đến khi cô làm thêm xong, bên ngoài trời đã tạnh ráo, cô lại thấy cậu đứng ở bên đường nơi cô làm việc.

    “Shinichi Kudo, cậu chưa về sao?”

    Shinichi bước về phía cô, nói: “Tôi cũng tính về rồi, mà có chuyện muốn hỏi.”

    Cô bước đến bên cậu: “Chuyện gì?”

    “Cô và… anh ta, thế nào rồi?”

    Ran ngước lên, mỉm cười với cậu: “Tôi cũng tính tìm anh. Cảm ơn vì khiến tôi tỉnh ngộ.”

    “Vậy nghĩa là cô và anh ta dứt khoát rồi hả? Nghĩa là bây giờ trong trái tim cô không có ai đúng không?”

    Nói rồi, Shinichi ngó ngang ngó dọc, khi mà xác định không có ai trong con hẻm nhỏ này, cậu thả chiếc ô màu xanh nhạt đang nắm trên tay phải xuống, ôm lấy cô, giữ cô thật chặt trong vòng tay của mình, dữ dội cúi xuống hôn cô.

    Thời gian như ngừng trôi, trong giây phút ngắn ngủi đó cô cảm nhận được một chút kì diệu. Trái tim cô đập nhanh hơn, càng lúc càng nhanh và khi mà Shinichi buông cô ra thì cô cảm thấy chút hụt hẫng.

    Shinichi liếm nhẹ môi, cậu mỉm cười thỏa mãn, Ran vẫn nắm lấy tay cậu, cô đang cố gắng bình ổn nhịp thở. Cậu cúi xuống, nói thật nhẹ vào tai cô.

    “Có xao xuyến không? Chúng ta gương vỡ lại lành nhé?”
     
    tho ngoc, Physiology, Du Mặc5 bạn khác thích điều này.
  6. duonghmu

    duonghmu Ran_only love you Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/5/2011
    Bài viết:
    498
    Lượt thích:
    1.179
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đại học Y hà nội
    Cảm nghĩ đầu tiên: hơi ngắn, đọc chưa đã. Thứ 2: việc gặp nhau nói lời thẳng thắn nhẹ nhàng nhỉ. Tất nhiên nhẹ nhàng là đúng thôi vì Ran đã thực sự hiểu và dám đối mặt với nó cũng như đối phương thực sự ko thể tiếp tục dây dưa mập mờ nữa. Còn lời tỏ tình của Shin thực sự rất nhẹ nhàng. Cơ mà như vậy đâu có nghĩa là Ran chắc chắn sẽ chấp nhận cơ chứ. Có chút mạo hiểm.hehe. Cậu chàng tự tin ghê nhỉ( chắc tại đc mẹ ruột và fan ủng hộ :-) :-) :-))
     
    tho ngoc, Mai1997Chuột Móm thích điều này.
  7. Mai1997

    Mai1997 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/5/2014
    Bài viết:
    375
    Lượt thích:
    3.238
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Viết lách

    @duonghmu Đó là lí do là chap này em lại ra lâu như thế. :)) Suy nghĩ hoài có nên viết hoàn trong 1 chap khoảng 2.500 chữ hay không. Cuối cùng quyết định có thêm 1 chap nữa,
    Lời tỏ tình bỏ ngỏ hẳn nhiên cũng phải có vấn đề chứ. Dù sao thì cũng đợt chương sau. :))
    Thực sự ss cmt ủng hộ em. Kéo bài lên trang đầu nè.
    Cmt ít, mà view cũng ít. ~.~
     
    tho ngoc, Chuột Mómduonghmu thích điều này.
  8. duonghmu

    duonghmu Ran_only love you Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    8/5/2011
    Bài viết:
    498
    Lượt thích:
    1.179
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    đại học Y hà nội
    Aizzz. Ss cũng ko hiểu nổi giờ có lẽ các bạn thích viết hơn là thích đọc và cm thì phải, riêng ss chỉ thích đọc thôi. Cơ mà sa cũng chỉ đọc chọn lọc. Ai mà biết giờ các bé thích kiểu gì nữa. Còn lứa tuổi ss mà theo dõi ksv có lẽ cũng hiếm lắm ấy. Căn bản cũng là có tuổi rồi mà. Vậy nên cũng đừng buồn vì số lượng mà hãy vui vì chất lượng. Dù chất lượng thì sẽ kèm theo số lượng, tuy nhiên ko nhất thiết số lượng đánh giá đúng chất lượng đâu. Anw, linh tinh roài, em cứ biết có một bà cô già ế nhưng cứ ham mê đọc fic của em là đc.
     
    tho ngoc, Mai1997Chuột Móm thích điều này.
  9. Mai1997

    Mai1997 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/5/2014
    Bài viết:
    375
    Lượt thích:
    3.238
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Viết lách
    BẢY

    *Được kể lại dưới góc nhìn của Sinichi K.”

    Độc giả nói không biết vì sao tôi lại thích Ran Mori. Có lẽ dưới góc nhìn của họ thì tôi chỉ là một nhân vật phụ, xuất hiện để cuộc đời của cô ấy thêm chút màu sắc và góp phần tăng sức thú vị cho câu chuyện ngắn về tình đơn phương này thôi. Nhưng dù không được nhắc đến thì vẫn có lí do mà tôi yêu cô ấy nhiều đến như vậy.

    Tôi là một anh chàng mọt sách. Tôi thích những cuốn sách, thích những bài toán và cả các phương trình hóa học. Và tình yêu đối với chúng khiến tôi quên mất những thứ thú vị bên cạnh. Cho đến một lúc nào đó tôi chợt dừng bước chân, tôi phát hiện bên cạnh mình chẳng có một người bạn để những lúc mệt mỏi có thể dựa vào. Tôi không để ý trong lớp đã có vài cặp đôi, tôi quên mất lớp tôi có một bạn chuyển trường, tôi không theo kịp những câu chuyện mà lũ bạn xung quanh bàn tán. Tôi rất muốn hòa nhập, nhưng vì đã bở lỡ quá xa, tôi đuổi không kịp. Vì thế tôi quyết định tiếp tục làm một anh chàng mọt sách.

    Cho đến khi Ran Mori xuất hiện trong tầm mắt của tôi. Đó là ngày bế giảng của năm hai trung học, sau bài phát biểu của thầy hiệu trưởng, tôi trở lại lớp học để lấy cặp sách, tôi bắt gặp Ran Mori ngồi ở một góc khuất và khóc.

    Lúc đó tôi thậm chí tôi còn không nhớ nổi tên của cô ấy. Cô ấy mặc một chiếc váy màu hồng, tóc được búi tròn trên đỉnh đầu, một chiếc cặp hình hoa nhài cài nhẹ trên đó. Tôi đoán cô ấy là một thành viên trong đội múa. Nhưng cô ấy lại khóc, nước mắt vương đầy trên mặt, thậm chí lớp trang điểm cũng nhoe nhoét. Cô ấy ngồi dưới góc lớp, cặp của tôi ở ngay bàn đầu, vì vậy tôi chỉ cần lấy nó thật nhanh và ra ngoài, chắc chắn Ran sẽ không để ý đến tôi. Thế nhưng không hiểu vì sao, đôi chân của tôi cứ bước từng bước dài, từ lúc nào đã đến trước mặt cô ấy. Ran ngước lên, nghe cô ấy gọi nhỏ: “Anh…”

    Nhưng sau đó cô ấy vội vã cúi đầu xuống, trong đôi mắt tím biếc không ngăn nổi chút thất vọng trào ra. Tôi ngượng ngùng đưa cho cô ấy một cái khăn tay vừa lấy trong cặp. Mặc dù ngạc nhiên, Ran vẫn nhận lấy và lau đi từng giọt nước mặt trên mặt mình.

    Ran không khóc nữa, tôi cũng không rời đi, chẳng hiểu vì sao lại thế. Lớp học rộng lớn như thế, chúng tôi lại không nói lời nào, bỗng nhiên lại là cái không gian yên ắng đến khó chịu. Và rồi Ran đứng lên, cô ấy nở một nụ cười, khuôn mặt trông vô cùng đáng sợ: “Cảm ơn cậu, mình sẽ trả lại khăn cho cậu sau nhé. Mình phải đi trang điểm lại đây, cũng sắp đến tiết mục của lớp rồi.”

    Tôi đứng im nhìn cô ấy ra khỏi lớp. Sau đó những suy nghĩ về Ran Mori cứ hiện lên đan xen, chồng chéo trong đầu tôi.

    “Cô ấy có biết mặt mình khiếp lắm không.”

    “Không phải vừa khóc xong à, sao có thể cười tươi như thế?”

    “Vì sao cô ấy lại khóc nhỉ?”

    Sau đó tôi phát hiện tôi nghĩ về cô ấy hơi nhiều, nên tôi lại nghĩ: “Phì, hình như mình coi cô ấy là một bài toán khó để giải rồi.”

    Chúng tôi có một thời gian nghỉ dài trước khi lên năm ba trung học. Và thời gian đó dài đến nỗi khiến tôi quên đi Ran Mori và tiếp tục chăm chú vào những môn học yêu thích.

    Nhưng tôi lại gặp một rắc rối vô-cùng-lớn. Tôi bị con gái theo đuổi. Kì quặc đúng không, một kẻ mọt sách như tôi lại vô tình được một cô gái hình như được gọi là hoa khôi trường theo đuổi. Mặc dù tôi đã từ chối rất nhiều lần, nhưng cô ấy luôn bám theo tôi, mọi lúc mọi nơi mọi chỗ mà tôi xuất hiện trong trường học. Tôi cảm thấy thực sự rất phiền.

    Thậm chí khi tôi đến thư viện học cô ta cũng đi theo cho bằng được.

    Tôi cố gắng gạt tay cô ta đang ôm chặt cánh tay mình ra, cố gắng nhỏ giọng: “Này cậu, làm ơn đừng làm phiền tôi nữa.”

    “Có thể bây giờ cậu chưa thích tôi, nhưng sau một thời gian nữa biết đâu cậu lại thích tôi.”

    Khi mà tôi cảm thấy chắc mình phải biết mất khỏi cuộc đời này thì mới mong thoát khỏi cô ta, thì Ran Mori xuất hiện. Cô ấy ôm lấy cánh tay còn lại của tôi, nói: “Cô không thấy cậu ấy nói cô rất phiền sao?”

    “Chuyện đó thì liên quan gì đến cô?”

    “Tại sao lại không chứ? Vì tôi thích cậu ấy mà.”

    “Nhưng cậu ta đâu thích cô.”

    Tôi chứng kiến hai cô gái cãi nhau tay đôi, sau đó lao vào dựt tóc nhau. Đừng hỏi vì sao tôi không ngăn cản mà chỉ đứng nhìn, vì mọi chuyện diễn ra nhanh đến nỗi khiến tôi chỉ có thể cảm nhận sự kinh sợ và hoảng hốt. Thậm chí đến khi hai cô gái đó bị thầy giám thị lôi đến phòng hiệu trưởng, tôi cũng chẳng kịp nói hay làm cái gì.

    Tôi đứng ngoài phòng giám hiệu chờ Ran Mori. Tôi thấy cô gái kia ra ngoài trước, trên mặt vẫn còn vài vết cào đang rướm máu, cô ta liếc tôi một cái và đi mất. Sau đó Ran Mori ra ngoài, vừa nhìn thấy tôi, cô ấy đã nở nụ cười rạng ngời: “Kudo!”

    Tôi bước lại gần: “Không sao chứ? Vì tớ mà…”

    “Không sao! Chẳng qua thấy ngứa mắt quá nên mới qua giúp thôi. Hơn nữa tớ còn đền đáp cái vụ cậu cho tớ mượn khăn nữa. Tớ lỡ làm mất khăn của cậu rồi. Lỡ làm mất mà không dám nhận. Hôm nay nhận tiện thú tội với cậu luôn…”

    Ran Mori nói một tràng dài, hai tay chắp lại ra vẻ có lỗi, đôi mắt long lanh ngập tràn. Bây giờ tôi mới có thể nhìn rõ từng đường nét trên khuôn mặt cô ấy. Thật sự xinh đẹp hơn nhiều so với cái lần trang điểm nhòe nhoẹt.

    Tôi cứ ngẩn ngơ nhìn cô ấy trong khi nói: “Không sao…”

    Cô ấy ngước lên nhìn tôi, nở một nụ cười tươi như nắng, đưa tay ra: “Kudo, làm bạn với tớ nhé!”

    Không hiểu làm thế nào mà tôi đưa được tay lên bắt lấy tay cô ấy, tôi ngơ ngẩn đến khi cô ấy đi khuất khỏi hành lang, đến tận khi tôi về nhà học bài, tắm rửa, lên giường đi ngủ tôi vẫn ngơ ngẩn.

    Trong đêm tối, khi nhớ về nụ cười rạng ngời của Ran Mori, bỗng nhiên lại thấy tim mình tỏa sáng.

    Và tôi nghĩ: “Cô ấy có nụ cười đẹp thật, mình đâu có ăn đường đâu, sao tự nhiên lại thấy ngọt đến tận tim như vậy.”

    Một mối bận tâm nữa của tôi ngoài em Toán, em Lý, em Hóa, sau này còn có Ran Mori.

    Tôi đơn phương cô ấy cả một năm học, vào ngày bế giảng năm học thứ ba, tôi tỏ tình với Ran. Cô ấy đồng ý. Tôi đã từng nghĩ đó là ngày đẹp nhất trong cuộc đời tôi, đôi khi niềm sung sướng quá lớn có thể khiến bạn hóa điên. Tôi đã mong ngày đó với Ran Mori cũng là một ngày hạnh phúc.

    Chúng tôi bên nhau khá là bình yên, tôi nghĩ vậy. Vì sắp thi tốt nghiệp, nên chúng tôi thường đến thư viện. Không biết cô ấy có biết rằng những giây phút cô ấy ngồi bên cạnh, tôi không tài nào chú ý đến những con số và những công thức hóa học. Trong mắt tôi bây giờ chúng, từng là tình yêu lớn nhất của tôi bị bỏ xó, trong đầu và tim tôi chỉ có Ran Mori mà thôi.

    Những lúc cùng cô ấy đi trên con đường dài bình yên, tôi thấy trai tim tôi lâng lâng. Và mỗi khi nhận được nụ cười của cô ấy, tôi thấy trái tim mình nhũn ra.

    Mọi thứ đều đi ngược lại logic của Toán học, Lý học, Hóa học. Nhưng lại tỉ lên thuận với logic của trái tim tôi.

    Đó là lần đầu tiên tôi yêu, và có lẽ vì tôi đang ở trong thời gian vui vẻ nhất mà đã không để ý rằng, liệu Ran có chung cảm xúc với mình hay không.

    Trước kì thi Hóa thành phố, Ran làm cơm hộp cho tôi. Tôi rất vui, rất hạnh phúc. Nhưng một người bạn học nói với tôi rằng: “Lúc nãy tớ tình cơ thấy Ran cho gì đó vào nước ấy.”

    Tôi không tin, và tôi đã ăn sạch những thứ cô ấy cho mình. Sau đó tôi đau bụng. Ngồi trong phòng thu bỗng nhiên tôi chợt nhận ra, hình như cô ấy không cười khi tôi tỏ tình, hình như cô ấy không vui khi đi cạnh tôi và cô ấy nhận quà tôi tặng một cách e dè. Giống như chột dạ vậy.

    Khi thi xong tôi tìm Ran, cười cười nói với cô ấy rằng tôi không thi tốt vì bị đau bụng. Ran cắn môi, bàn tay trái thì nắm lấy vạt áo của mình. Tôi còn cảm thấy cô ấy có chút run run.

    Tôi bỗng nhiên hiểu ra.

    Không biết vì lí do gì mà cô ấy đồng ý lời tỏ tình của tôi, nhưng chắc chắn lí do không phải là cô ấy yêu tôi.

    Mọi chuyện sau đó thì chắc độc giả biết rồi, tôi nói lời chia tay với cô ấy, tôi từ bỏ đại học mình mơ ước, tôi vào trường đại học cô ấy học.

    Tôi nghĩ rằng bởi vì tôi không cam tâm. Thậm chí tôi còn chưa từng nắm tay cô ấy, chưa từng hôn cô ấy. Có lẽ tôi muốn trả thù.

    Nhưng cho đến bây giờ khi nhìn cô ấy gần như vậy, tôi bỗng nhiên nghĩ rằng chẳng phải vì tôi muốn trả thù, cũng chẳng phải vì không cam tâm hay gì hết, là bởi vì tôi còn thích cô ấy rất nhiều.

    Không biết cô ấy hết tình cảm với gã kia chưa?

    “Mọi chuyện với anh ta… giải quyết xong chưa? Cô không còn thích anh ta, đúng không?”

    “Ừ.”

    Bỗng nhiên mình muốn hôn cô ấy? Con ngõ này vắng quá, không có ai đâu. Mình nên hôn cô ấy, dù cô ấy không thích mình chăng nữa thì ngần ấy năm mình thích cô ấy cũng không bị thiệt.

    Nghĩ thế nên tôi hôn cô ấy.

    Khuôn mặt cô ấy đỏ quá. Cô ấy còn ôm mình nữa. Hay cô ấy cũng thích mình.

    Vì thế tôi hỏi: “Có xao xuyến không?Chúng ta gương vỡ lại lành nhé!”

    Tôi thấp thỏm lắng nghe để không bỏ xót một thứ gì từ Ran. Nhưng im lặng rất lâu, cô ấy lại hỏi tôi một điều không ngờ được: “Tại sao lúc đó cậu lại nói chia tay?”

    Tôi chợt nhận ra cô ấy hỏi về lần đó. Bỗng dưng trong lòng có một cơn xót xa trào ngược, và câu hỏi đó giống như một xô muối đổ vào lòng vậy. Tôi muốn dỗi cô ấy cực kì.

    “Vì, tớ đã mong là cậu sẽ níu kéo.”

    “Cậu không liên lạc với tớ, nên tớ kiếm cớ liên lạc với cậu. Tớ nói chia tay với cậu, vì nghĩ rằng nếu cậu thích tớ một chút thôi, cậu sẽ níu kéo tớ.”

    “Nếu cậu chỉ nói một câu, “đừng”, tớ chắc chắn sẽ chạy lại ôm cậu. Tớ sẽ cố gắng nhiều hơn để cậu thích tớ.”

    “Nhưng cậu lại đồng ý rất nhanh. Cậu không biết tớ cảm thấy xót xa như thế nào đâu.”

    Tôi cúi xuống nhìn Ran, và phát hiện ra cô ấy đang khóc. Trái tim tôi giống như bị ai đó cào cấu, tôi bối rối: “Tớ nói như vậy không phải vì trách cậu đâu.”

    Tôi đưa tay lên lau nước mắt trên mặt cô ấy: “Ran à…”

    Tôi muốn cô ấy biết cô ấy khóc khiến tôi đau như thế nào: “Ran à, đừng khóc mà, tớ đau lắm.”

    Cô ấy quệt ngang dòng nước mắt, gắng mỉm cười: “Xin lỗi. Tớ xin lỗi vì đã làm như vậy với cậu.”

    Tôi gõ nhẹ trán Ran: “Không sao. Đã là quá khứ rồi. Bây giờ tớ chỉ quan tâm đến hiện tại.”

    Ran cúi đầu thật thấp. Vì ở gần, tôi nghe thấy hơi thở đều đều của cô ấy. Thời gian chầm chậm trôi, qua mỗi tích tắc tôi lại cảm thấy trái tim nặng hơn một xíu.

    Rất lâu sau, cô ấy mới nói, tôi thậm chí còn không nhìn thấy mặt của cô: “Shinichi, xin lỗi.”

    Trái tim hình như rơi xuống dạ dày rồi.

    “Tớ nghĩ tớ đã quên anh ấy. Nhưng tớ không chắc mình có tình cảm với cậu hay không.”

    Trái tim rơi xuống mông thì phải.

    “Tớ không thể làm tổn thương cậu lần nữa.”

    Trái tim rơi xuống đất, vỡ tan tành.

    Tôi luống cuống: “À…”

    Tôi muốn chạy khỏi đây. Chạy đến nơi cô ấy không thể thấy: “À, ra là cậu từ chối à? Không sao. Cậu có thể tự về được không.”

    Không đợi cô ấy trả lời, tôi quay đầu bỏ chạy, giống một thằng hèn.

    Và rồi tôi cảm thấy hình như cô ấy giữ mình lại. Ran nắm lấy vạt áo sau lưng tôi. Tôi quay đầu lại nhìn, cô ấy ngước lên, nhờ ánh đèn điện mà tôi có thể thấy mờ mờ cô ấy, mặt cô ấy đỏ thì phải.

    Cô ấy ngượng ngùng nói với tôi: “Cậu có thể chờ không? Chờ đến khi tớ xác định được lòng mình.”

    Giây phút đó, tôi cảm thấy cô ấy thật đẹp. Nét ngượng ngùng nơi má cô ấy là dành cho tôi. Tôi cảm nhận được cô ấy đã dũng cảm bước về phía tôi. Từng bước một, thật chậm, thật lâu, nhưng tôi nghĩ mình chờ được.

    “Ừ, tớ sẽ luôn ở đây đợi câu. Nhưng phải thật nhanh nhé.”

    Cô ấy cười rạng ngời, một lần nữa, giống như nắng nhảy trong tim tôi: “Chắc chắn rồi.”





    .
    .
    .
    .
    .
    .
    .
    .
    .
    .
    .
    .
    Tác giả lại chơi lầy. Cơ mà tình cảm chưa chín, chưa thể kết thúc truyện được. :">
     
    tho ngoc, Physiology, hoquynhanh045 bạn khác thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Shortfic Lời hồi Diễn đàn Date
Lời dịch - Goodbye Road - iKON Bài hát hay 17:40 ngày Chủ nhật
Lời dịch - Demo. 3 - Kim Hanbin (B.I) Bài hát hay 16:48 ngày Chủ nhật
Lời dịch - Demo. 2 - Kim Hanbin (B.I) Bài hát hay 16:04 ngày Thứ bảy
Lời dịch - Demo. 1 - Kim Hanbin (B.I) Bài hát hay 12:06 ngày Thứ sáu
Lời dịch - Flower - iKON Bài hát hay 20:42 ngày Thứ năm
[Fshare]Ju-on: The Grudge | Lời Nguyền: Bóng Ma|1080p Phim Hay 29/6/2020

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP