Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. Midoriko Satoh

    Midoriko Satoh Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    [Shortfic] Hoa hồng đen cho em, thiên sứ rớt xuống địa ngục

    Title: Hoa hồng đen cho em, thiên sứ rớt xuống địa ngục
    Author: Midoriko Satoh
    Pairings: Mọi người đoán đi!
    Rating: 10+
    Genre: Tình cảm, phiêu lưu
    Disclaimer: Nhân vật của bác Gosho. Nhưng số phận nhân vật thuộc về em.​
    Summary:
    Nàng - vừa là thiện vừa là tà, sở hữu một vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, mĩ nhân trong mộng của các quý tử từ giàu đến nghèo, từ già đến trẻ... Chỉ có điều, nhan sắc ấy không ai có thể nhìn thấu được... của một hồng nhan bạc mệnh...

    Chàng - đệ nhất hoàng tử hào hoa, khôi ngô tuấn tú, dũng cảm, chung thủy. Nhưng có thật, chàng có duyên với tình cảm thanh mai trúc mã? Cho đến phút cuối cùng, hoàng tử cũng chỉ là tên ngốc đặc...

    Nàng - xinh xắn, thánh thiện như một bông lan mới chớm nở thoang thoảng vị đời. Xứng đáng là một đương kim công chúa để sánh vai với hoàng tử phong độ. Cuộc đời đẫ quá dễ dàng để nàng có một kết cục viên mãn thế này. Vì... nàng là công chúa mà!
    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Công chúa và hoàng tử, một câu chuyện tình cổ tích đẹp như mộng. Câu chuyện luôn có một chàng hoàng tử điển trai gan dạ liều mình đi cứu công chúa xinh đẹp khỏi bàn tay bẩn thỉu của mụ phù thủy xấu xí, độc ác. Nhơ nhuốc ngàn năm...
    Phải đó! Hoàng tử và công chúa luôn được mọi người ca tụng bằng những từ ngữ hết sức tốt đẹp. Hay nói một cách tiêu cực, công chúa - hoàng tử luôn là tâm điểm của các nhà văn nhí được viết đi viết lại một cách dập khuôn mà quên mất, vẫn còn một Thiên sứ rớt xuống địa ngục với ánh mắt không ai có thể hiểu được: Phù thủy...
     


    Dodanh, Pika Ketchum, Dofuto2118 bạn khác thích điều này.


  2. pecun_evil

    pecun_evil valar morghulis Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/11/2013
    Bài viết:
    2.453
    Lượt thích:
    7.588
    Kinh nghiệm:
    113
    Em à, dẫu có copy một đoạn mà ko xin phép người viết thì cũng coi là đạo văn đấy. Tốt nhất em nên viết theo lời văn của em :)
     
    Miko chan thích điều này.
  3. Midoriko Satoh

    Midoriko Satoh Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2016
    Bài viết:
    130
    Lượt thích:
    1.050
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Luật sư Nhà Trắng
    @pecun_evil dạ vâng, em chỉ copy 1 câu thôi chị! Từ giờ em sẽ viết theo văn của em ạ!
     
    Pika KetchumCon ngựa điên thích điều này.
  4. sutoru2907

    sutoru2907 Magic of the Smile Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/10/2015
    Bài viết:
    118
    Lượt thích:
    3.838
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Quấy rối
    Ss nghĩ công chúa chắc là ran, người conn lại là Shiho, còn nam chính thì ss ko muốn đoán nhỡ em có sở thích lừa tình Reader thì khổ
     
    Tiểu Thư Lạnh Lùng thích điều này.
  5. Midoriko Satoh

    Midoriko Satoh Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2016
    Bài viết:
    130
    Lượt thích:
    1.050
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Luật sư Nhà Trắng
    @sutoru2907 Dạ ss :) Ss cứ đoán tiếp đi. Gần đúng rồi ạ! Em đảm bảo sẽ không để ss thất vọng đâu! Mà ss là fan của cuople nào vậy?
     
  6. sutoru2907

    sutoru2907 Magic of the Smile Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/10/2015
    Bài viết:
    118
    Lượt thích:
    3.838
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Quấy rối
    @Midoriko Satoh ss hả fan ran thui nhưng tại ran thích shin nên thành của couple này luôn:KSV@05:
     
    shinransakusyaoMidoriko Satoh thích điều này.
  7. Midoriko Satoh

    Midoriko Satoh Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2016
    Bài viết:
    130
    Lượt thích:
    1.050
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Luật sư Nhà Trắng
    Au: Xin lỗi mọi người vì ra chap muộn với dự kiến vì tuần qua em phải đi thi. Chap này có vẻ hơi ngắn nhưng mọi người đọc chuyện vui vẻ!!!^^
    Chap1: Vương quốc Virgily

    Tương Truyền rằng từ hàng trăm năm trước, vương quốc Virgily được chia làm 3 lãnh thổ được gọi là một nước. Ở phía Đông là đất nước lớn mạnh nhất Virgily mà đứng đầu là vua Asmedagn Kogoro. Ở phía Tây là nước Taricorn do vua Bosten Yusaku trị vì. Cuối cùng ở tận cuối dãy Tiggot hùng vĩ là đất nước nhỏ nhất Ostoper do Thanroler Kuroba làm vua. Ba nước thường xuyên giao dịch với nhau nên con cái thân nhau là chuyện thường tình.

    Ở nước Virgily, nhà vua có hai cô con gái cách nhau có hai tuổi thôi. Đức vua đặc biệt yêu quý cô công chúa thứ nhất bởi nét đẹp tuyệt trần của cô. Nụ cười tỏa nắng với cái đường nét hoàn hảo tạo nên một con người xinh xắn, thánh thiện. Xứng đáng là một đương kim công chúa đích thực. Ran, Asmedagn Ran là tên của cô.

    Còn người thứ nhất, Shiho. Nói sao nhỉ? Có thể gọi là vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Người em xinh 10, người chị xinh 1000. Nổi bật trên cơ thể thiếu nữ ấy là mái tóc nâu đỏ mềm mại cực hiếm. Đôi mắt màu ngọc lục bảo thăm thẳm. Bí ẩn. Chỉ có điều, đây không phải là nét đẹp của một nàng công chúa theo tiêu chuẩn của người đời. Và...nhà vua rất ghét cô. Không ai biết tại sao nhưng ngay khi biết suy nghĩ, điều đầu tiên Shiho nghe được từ các người hầu lâu năm là mẹ cô đã bỏ đi ngay sau khi sinh cô được một ngày. Mặc cho tất cả người thân của hoàng hậu lùng sục khắp các ngõ ngách, nhà vua vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Kết quả, họ đều trở về với trắng tay. Sau đó, nhà vua gặp mẹ của Ran - hoàng hậu Kisaki - em gái của công tước. Bà bắt đầu được nhà vua sủng ái và cho lên làm hoàng hậu rồi sinh ra Ran.

    Shiho không bao giờ được hưởng quyền lợi của một công chúa, không được tham gia bất kì lễ hội nào của cung điện nếu không được cho phép, không được giao lưu với những người bạn cùng lúa từ nhỏ đến lớn. Thậm chí, cô còn phải đeo một chiếc mặt nạ xấu xí để che đi nhan sắc của mình. Vì thế nên, chỉ có đức vua mới từng nhìn thấy vẻ đẹp trời phú này. Hằng ngày, chỉ được ở trong căn nhà nhỏ đằng sau cung điện, đọc sách, ăn rồi ngủ. Thỉnh thoảng lên cung điện chơi một tí rồi lại về. Vì chỉ có ở nhà, Shiho mới thực sư là Shiho, không bị lấn át bởi cái mặt nạ đáng ghét. Nhưng... có ai biết được đâu!

    ***

    Cung điện Virgily một mùa lễ lớn...
    Nhà vua cho tổ chức một yến tiệc lớn. Ông cho mời đức vua, hoàng hậu, công chúa, hoàng tử và tất cả các vị có chức tước từ hai nước còn lại đến tham dự. Dĩ nhiên, Shiho không được phép đến.
    ...
    - Ran, hôm nay con xinh lắm!
    Hoàng hậu vuốt ve mái tóc đen nhánh suôn mượt của Ran. Nở một nụ cười hiền hậu.
    - Mẹ, mẹ có chắc là con sẽ được gặp tất cả bạn bè của mình không ạ?
    Ran khẽ mân mê lọn tóc của mình, cúi mặt xuống e ngại.
    - Ồ, dĩ nhiên rồi!
    -Vậy... có những ai ạ?
    Ran hí hửng nói. Hoàng hậu như hiểu ý nghĩ của cô...
    - Có Kazuha này, Sonoko này, Aoko này, và...
    - Và ai nữa ạ?
    Ran hồi hộp.
    - Còn Akiko nữa. Haha!
    - Mẹ...
    Ran mặt nghệt ra sau sự trêu đùa của hoàng hậu.
    - Ta đùa tý thôi. Tất nhiên là có Shinichi - vị hoàng tử điển trai nước Taricorn - người trong mộng của Ran rồi!
    - Mẹ, chỉ là con nghĩ nếu thiếu bạn thì sẽ rất phiền mà thôi!
    - Haha, bảo bối của ta, ta chắc chắn con sẽ được gả vào một nơi tử tế!

    Trong khi mẹ con nhà Ran đang vui vẻ tâm sự với nhau thì đằng sau cánh cửa, Shiho vô tình nghe được cuộc trò chuyện. Thường thì cô cũng chẳng quan tâm mấy chuyện này làm gì đâu nhưng hôm nay nó có cái gì đó khiến Shiho không thể tránh được. Khuôn mặt xinh đẹp đằng sau lớp mặt nạ kia vẫn lạnh lùng như bình thường nhưng ai có thể thấu hiểu được... nỗi cực nhọc khi bị phân biệt đối xử. Có lẽ, Shiho đang ghen với Ran. Cũng phải thôi, cựu hoàng hậu - mẹ của Shiho, đã bỏ cô mà đi khi cô còn đỏ hỏn. Chưa một lần cô được sà vào lòng mẹ, nghe những lời âu yếm từ mẹ... giống như Ran.
    Bỗng nhiên, hoàng hậu nhìn thấy bóng dáng Shiho đứng khép nép liền nói:

    - Shiho, ngoài đó có rất nhiều thiếu gia nhà giàu đang nhòm ngó Ran. Mà Ran lại cảm thấy rất phiền đó. Nếu muốn tích phúc đức cho đời thì hãy vào đây và đóng cửa lại.
    Hoàng hậu thao thao bất tuyệt. Từ bà lên được chức này, hoàng hậu và đức vua cùng vào một phe thay nhau đay nghiến, mắng chửi Shiho. Rồi tâng bốc Ran đến chín tầng mây. Duy chỉ có Ran, hiền lành tốt bụng nên đối xử với Shiho như một người chị cả đích thực. Mặc dù có lúc cô hơi kì thị với tính cách của Shiho.

    - Mẹ, mẹ lại thế rồi. - Ran chạy lại cầm lấy tay Shiho - Chị. Năm nay em cũng 16 tuổi rồi, mà tối nay Shinichi sẽ đến. Chị... xem em nên mặc bộ gì nào!
    Ran chỉ vào đống váy treo trong chiếc tủ khổng lồ và bàn trang sức trang điểm long lanh. Toàn đồ đắt giá.

    - Shiho, hãy làm cho em con đẹp nhất đêm nay. À mà nhớ đừng biến Ran thành Black Lotlite đấy! (Au: thực ra là au cũng không biết là từ thời xa xưa đã có Black Lotlite chưa nhưng cứ cho vào để đầy đủ ^^)

    Hoàng hậu đưa tay lên miệng mỉm cười đểu nhưng chợt thấy người nào đó nhìn mình ra kiểu trách móc nên lại thôi.

    Shiho thích, à không, cô yêu màu đen bởi sự kì lạ của nó. Có gì đó bí ẩn lắm giống như cô vậy. Con người không ai có thể khám phá được. Kể cả việc Shiho còn chưa bao giờ dám nghĩ đến màu trắng tinh khôi. Mà Ran lại rất ghét màu đen bẩn thỉu. Cho nên Shiho chọn chiếc váy màu đỏ được thiết kế tinh xảo với màu đỏ nhẹ nhàng có chỗ nhấn mạnh làm tôn lên thân hình chuẩn đồng hồ cát của Ran.

    - Ran, năm nay em lớn rồi. Không nên mặc mấy bộ trẻ con năm trước nữa. Phải có bước đột phá trước Shinichi chứ!

    Ran đang hạnh phúc cười đột nhiên nghe đến cụm từ "mấy bộ trẻ con năm trước" thì tự nhiên cảm thấy chạnh lòng. Vì, năm trước, bộ váy Ran mặc là do Shinichi mua tặng. Chưa ai kể cả đức vua dám phàn nàn về chiếc váy. Vậy mà hôm nay, Shiho lỡ miệng...
    - Thôi, chắc Shinichi thích em không thay đổi hơn. Giờ chị ra ngoài cho em thay vấy. Cả mẹ nữa!
    - Ờ.
    "Thế thì còn nhờ mình làm gì nữa!" - Shiho nghĩ.

    ***

    10h đêm... Đại tiệc đã được mọi người dùng xong một cách hoành tráng. Giờ là lúc tất cả ra ngoài đại sảnh tham quan cung điện nguy nga, nhạy múa và uống rượu trò chuyện. Đây cũng là lúc, Ran được gặp Shinichi.

    - Shinichi, em ở đây - Ran gọi lớn.
    - Chào Ran. Em dùng bữa có ngon không?
    Shinichi lại gần. Năm nay trông cậu ăn vận trưởng thành hơn trước rất nhiều. Chợt thấy bộ váy Ran mặc màu hồng không lòe loẹt nhưng trẻ con quá!
    "Ran mặc gì cũng đẹp hết, nhưng mà... mình đã mong hơn thế."
    Nói chuyện với Ran một lúc lâu. Shinichi, vốn tính tò mò, lại thích khám phá nên nghĩ:" Cung điện Virgily khổng lồ mà chỉ có thế này thôi sao? Không được, mình phải đi tìm tòi thêm, biết đâu lại thấy được cái gì hay hay!"
    Nghĩ vậy, Shinichi tạm biệt Ran để thi tham quan cung điện. Shinichi đi mãi, đi qua hết mấy tòa nhà, nhưng đều là những nơi cậu đã đến rồi. Bỗng nhiện, Shinichi bị lạc.
    - Chết tiệt - Cậu thì thầm. Đột nhiên, đâu đây vang lên tiếng hát lãn với tiếng nước chảy trong trẻo. Đi theo tiếng hát, chàng hoàng tử nhìn thấy một ngôi nhà nhỏ cũ rích có sân rộng, được bao quanh bởi vườn cây rộng um tùm mà cậu chưa bao giờ thấy. Vậy mà bằng cách nào, Shinichi lại có thể vào được.
    Cậu đứng ra trước cổng ngôi nhà. Cổng khóa. Thôi thì, không xâm phạm quyền riêng tư của chủ nhà. Mà chẳng lẽ đã đi đến tận đây rồi mà lại về à? Vậy là, Shinichi trèo tường vào. Một hơi ấm nồng nàn tỏa ra từ phía cuối sân.

    "Gì vậy? Phòng tắm lộ thiên à?" Shinichi núp vào một góc, ngó mặt ra thì gặp một cảnh tượng khiến cậu đỏ mặt...
    Người thiếu nữa tóc nâu đỏ với nét đẹp hương hoa tuyết ngọc, không phải vẻ đẹp của một nàng công chúa nhu mì bước ra từ câu chuyện cổ tích nhưng lại là "nữ vương" ủa những cuộc chiến. Một thân bạch y tinh khiết. Điều quan trọng là cô ấy... đang TẮM.
    Shinichi lắc đầu nguây nguẩy, tát nhẹ vào má mình, liên tục chớp mắt để đảm bảo là không nhìn lầm. Sao lại có thể có một người đẹp như thế kia chứ? Bất chợt, Shinichi cảm thấy có điều gì đó sai sai ở đây liền đanh mặt lại. "Sám hối"

    Sau một hồi lòng vòng, Shinichi trở lại với Ran nhưng không kể lại chuyện kia. Đơn giản vì cậu tin rằng Ran là tất cả đối với mình. Nhưng hình ảnh người con gái tóc nâu đỏ kia, vẫn in sâu, à không vẫn ám ảnh cậu suốt.
    ''Đó là ai vậy nhỉ?"
     
  8. Midoriko Satoh

    Midoriko Satoh Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2016
    Bài viết:
    130
    Lượt thích:
    1.050
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Luật sư Nhà Trắng
    Hello mọi người! Em đã quay trở lại. Ở fic này... có lẽ hơi ảo tưởng sức mạnh một chút nhưng nhân vật chính vẫn là Shiho và cho đến nay em còn chưa dìm nhân vậy nào (mình tốt quá mà :3 )
    Chap2:

    Sáng sớm tinh mơ, khi cả đất nước còn đang chìm trong giấc mộng, Shiho đã thức dậy dọn dẹp sân trước của mình. ~Meo~ Chợt, một con mèo lạ lông xám tro từ đâu chạy đến. Có lẽ là nó đã ở đây từ tối qua. Vốn yêu quý động vật, Shiho vội ẵm nó lên tay, vuốt ve bộ lông mượt mà của nó. Con mèo đó cũng nào ngoan ngoãn trên tay Shiho. Thốt nhiên, từ xa có tiếng gọi thất thanh:

    - Taika, ngươi ở đâu?

    Nghe thấy tiếng nói kia, con mèo lập tức nhảy vọt ra khỏi Shiho, vút ra khỏi cổng chính. Shiho cũng chạy theo thì thấy một người đàn bà tầm tuổi chín chiều, khuôn mặt phúc hậu và mái tóc hoa gấm được búi gọn gàng.

    - Xin lỗi cô, đây là con mèo của tôi. Nó nghịch ngợm lắm nên chắc đã ở trong nhà của cô. Cho tôi xin lại nó có được không?

    - Vâng, lần sau bác nhớ trông cẩn thận nhé!

    Shiho định quay gót đi thì người đàn bà kia gọi lại.

    - À, này cô ơi…


    “Người này nhìn quen quá! Đôi mắt xanh lục bảo và mái tóc nâu đỏ kia…chỉ có một người có thế có… Tuy vậy ngoại hình trông có vẻ hơi…”

    Người đàn bà kia nhìn Shiho từ trên xuống dưới. Vì cô đang đeo mặt nạ nên bà chắc thắc mắc.


    - Cô có thể cho tôi biết, đến cung điện đi lối nào được không?

    - À vâng, bác cứ đi thẳng, men theo con sống nhỏ đằng kia rồi rẽ phải sẽ đến đường chính ra cung điện. Đường đi có hơi tối tăm nhưng đấy là con đường duy nhất rồi ạ!

    Shiho cố tình chỉ cho người kia con đường dài nhất vì đức vua đã dặn, không được để ai biết được con đường bí mật kia.

    - Cảm ơn cô.

    - Vâng, bác đi cẩn thận.


    ***

    Đến gần trưa, Shiho được đức vua cho người gọi lên điện chính có việc. Thật kì lạ vì trước giờ cô chưa được mời gọi trịnh trọng thế này. Shiho vội thay bộ đồ sang trọng nhất trong tủ đồ thưa thớt của mình, đi theo người hầu đáng tin cậy của đức vua lên cung điện diện kiến.

    - Shiho, lại đây. Có người muốn gặp con. – Hoàng hậu từ tốn nói.

    Ngước lên nhìn, Shiho bỗng giật mình cùng với người kia. Hóa ra người muốn gặp Shiho là người đàn bà ban sáng mất mèo.

    - Bác ạ?

    - Người là… công chúa Shiho? – Người đàn bà đó cúi đầu trước Shiho cung kính.

    - Bác đừng làm thế.

    Shiho vội đỡ bà ta dậy.

    - Đây là bà Cindy, bà đỡ của con lúc mẹ con hạ sinh con. Sau khi mẹ con bỏ đi, bà Cindy cũng biệt tích luôn. Bà ấy đã có công rất lớn trong việc thiết kế nội thất cung điện đấy! Bây giờ hai người nói chuyện với nhau đi nhé!



    Nói rồi, đức vua và hoàng hậu rời cung. Shiho và bà Cindy ra vườn hoa cùng nói chuyện. Bà nói rằng mình chỉ đến để xem Shiho còn sống tốt không thôi rồi sẽ lại mất tích. Suốt đường đi, trong đầu bà Cindy luôn thắc mắc về nhan sắc kém xinh của Shiho vì bà không biết cô đang đeo mặt nạ. Còn Shiho, sẵn tính thông minh từ nhỏ mới hiểu ra nhưng vẫn không nói.


    - Roạt…!

    Chợt chiếc mặt nạ bị rách làm đôi khiến tim Shiho muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

    “Damn it! Sao lại hết hạn đúng lúc này chứ? Đúng là đồ đểu!”

    Bên cạnh đó, bà Cindy đang há hốc mồm ngạc nhiên chưa hiểu chuyện gì thì đã bị Shiho kéo một mạch về căn nhà của cô. Ở đó, Shiho thay mặt nạ rồi kể hết những điều bất công của mình cho bà Cindy nghe. Cô nghĩ chuyện này chẳng có gì đáng thương nhưng bà Cindy lại cứ thút thít khóc. Shiho phải liên tục lấy giấy ăn cho bà lau nước mắt. Shiho định tỏ ra bất bình nhưng bà Cindy nói bà khóc là cảm thấy có lỗi…


    - Mẹ cháu sao? Bác kể đi ạ!


    *Flasback:

    Ai còn nhớ hôm nao,

    Ngày mây khóc, gió buồn

    Một ngày âm u bẩn thỉu…

    Con nai đó, đứng trước vực sâu thăm thẳm

    Ngày lửa vụn tàn, hoa hồng đen đậm màu…

    Nhưng thiên thần sẽ cứu rỗi con người

    Chỉ có điều, thiên thần đó đã vì ai mà rớt xuống địa ngục mất rồi…


    - Bệ hạ, thiếp đã biết nên đặt tên cho con gái mình là gì rồi.


    Vương quốc này, đức vua thật biết nhìn người. Hoàng hậu có một sắc đẹp phải gọi là tuyệt thế giai nhân, một sắc đẹp vĩnh cửu. Dẫu đã qua tuổi trăng tròn, nét đẹp ấy vẫn không phai mờ. Và, sự hi vọng của mọi người đặt hết lên cô công chúa bé nhỏ trong bụng hoàng hậu. Rằng cô sẽ được hưởng sự tài giỏi từ vua cha, sự xinh đẹp từ mẫu hậu.

    - Gì vậy nàng?

    - Hôm qua, thiếp đã mơ thấy một con nai cái màu xám tro đứng trước vực thẳm sâu hun hút…

    - Rồi sao, sao khung cảnh lại có vẻ ảm đạm quá nhỉ! Hoàng hậu… hoàng hậu… Nàng làm sao thế???

    Đức vua hốt hoảng vội đỡ lấy hoàng hậu đang ôm bụng đau quằn quại…



    “Ngã xuống trong vòng tay chàng,… có lẽ đây là lần cuối cùng…”

    ***

    -AAAAAAAAAAAAA…….!!!

    - Hoàng hậu cố lên, ra được chân rồi!


    Giữa căn phòng rộng thênh thang, người đàn bà ướt đẫm mồ hôi, bên cạnh là bao nhiêu người hầu thay phiên nhau ấn bụng bà. Đã 4 tiếng đồng hồ trôi qua mà cứ ngơ như bốn năm, lâu quá vậy! Người thì lau mồ hôi, người thì đỡ đứa bé gái chuẩn bị lọt lòng.


    - Hoàng hậu, đức vua, ra rồi… nhưng sao không thấy đứa trẻ khóc vậy? Chẳng lẽ…

    Bà đỡ trẻ giật mình khi đưa tay lên mũi đứa trẻ. Không tin vào mắt mình, bà run lên sợ hãi.

    - Công…công chúa… CHẾT RỒI!!!

    - HẢ????

    Tất cả mọi người tụm vào, nước mắt lăn dài trên má từng người, thương tiếc cho thiên thần kia, đã ra đi khi vẫn còn trong bụng mẹ. Đức vua tái mặt, nhẹ nhàng bế đứa con tội nghiệp của mình lên, tay vẫn còn run lẩy bẩy.


    - Con… con gái ta…

    Một giọt nước mắt trên đôi mắt đỏ hoe của ông. Hoàng hậu do kiệt sức đã tạm thời ngất đi. Bất giác, đức vua vội đặt nhẹ tiểu xác xuống giường, nắm lấy hai bên vai của bà đỡ chính. Hối thúc:

    - Bà Cindy, vợ tôi đã kì vọng ở bà rất nhiều. Chẳng phải bà có thuật cải tử hoàn sinh sao? Hãy giúp chúng tôi.


    Bà đỡ chính hoang mang tột độ. Nếu đọc thuật này, khả năng thất bại là rất cao. Nhưng xem chừng, bà không còn lựa chọn nào khác rồi…

    Nghĩ kĩ, bà Cindy yêu cầu một cây nến chừng 20 phân và một chiếc khăn đen. Bà yêu cầu tất cả ra ngoài. Sau đó, bà bắt đầu đọc thuật…



    Những lời lẽ kinh sợ bắt đầu vang lên, trong đó, xen lẫn sự khốc liệt của cuộc đời, sự ghê tởm của các thế lực bóng tối…


    Trong màn đêm u buồn, một luồng khí đen hắc ám len lỏi qua hàng cây hốc hác, thô bạo xuyên thẳng vào cửa kính căn phòng, mang theo một trận tiểu phong, gần như làm vỡ tất cả đồ đạc trong phòng. Bà đỡ vẫn không ngừng đọc, mắt bà sáng quắc đáng sợ.

    “RẦM!” Mái hiên của tòa nhà đổ sập xuống.

    Từ cửa kính căn phòng, đức vua và mọi người đã nhìn thấy một điều kì diệu.

    Cả cẳn phòng nhuốm một màu đen kinh sợ nhưng tuyệt nhiên, chỉ có chỗ đứa bé là phát sáng, giống như một Thiên thần trong bóng tối vẫn luôn tỏa sáng vậy. Thốt nhiên, luồng khí đen mập mờ tiến lại gần phía đứa bé, bủa vây lấy nó.



    Tất cả mọi người cùng nín thở.

    1 tiếng, rồi 2 tiếng sau đó, ai cũng cảm thấy bất lực. Nhưng vẫn chưa hết hi vọng…


    Ông trời quả là có mắt. Đứa bé mở to đôi mắt màu ngọc lục bảo thăm thẳm, là điểm nhấn cho cả căn phòng. Tiếp đến là tiếng khóc trong trẻo vang lên. Mọi người như vỡ òa trong niềm vui sướng, chạy vào. Đức vua bế đứa bé lên nựng.



    - Vì con sinh ra quá gian nan, nên ta đặt tên cho con là Shiho, Asmedagn Shiho. Còn bây giờ,… mở tiệc thôi nào!!!

    Tất cả đều tung hô cô công chúa bé nhỏ. Duy chỉ có bà đỡ chính, nặng nề vịn tay vào thành giường, lấy khăn ướt lau trán cho hoàng hậu rồi từ tốn nói với đức vua.

    - Thưa đức vua, tôi có chuyện quan trọng muốn nói với ngài…

    - Ờ được rồi.

    Hai người ra vườn hoa nói chuyện. Bà Cindy lấy một hơi dài rồi nói:

    - Hoàng thượng đừng vội mừng, linh hồn của công chúa bây giờ đang là một phù thủy chế ngự. Tất nhiên tâm hồn thì vẫn chỉ là một công chúa bé nhỏ. Phép thuật này, thực chất là lấy linh hồn của người vừa mới mất, nhập vào linh hồn người này nên công chúa không may đã bị hưởng linh hồn của một phù thủy. Đức vua… đức vua… Ngài làm sao vậy?

    Nói đến đây, đức vua vỗng thất thần.

    - Ta phải làm gì đây???

    Ông hỏi vu vơ.

    - Thần nghĩ, đức vua phải ngay lập tức mời phủ thủy Agasa đến xem. Ông ta vừa có tiếng giỏi giang lại còn là người tốt.

    -…

    - Nhưng ngài cũng chớ coi thường công chúa Shiho. Sức mạnh tâm hồn có thể đánh bại những thế lực thống trị.



    Sau đó, vua Asmedagn lập tức mời phủ thủy Agasa đến. Ông ta không thể xem được quả cầu của mình về tương lai Shiho vì nó rất mờ. Ông ta cũng nói, có thể sau này công chúa Shiho sẽ làm nên chuyện lớn. Nhưng tuyệt đối không được cho công chúa giao du với người ngoài, có thể nhìn thấy nhan sắc tuyệt trần của Shiho nên không được để ai nhìn thấy. Phù thủy đã nhập vào Shiho còn một người em gái rất thâm hiểm. Bà ta sẽ chỉ chờ trực bắt Shiho về làm thuốc độc để bà ta phá tan đất nước này. Tài hóa trang của bà phù thủy đó cũng rất cao tay. Ai biết được trong số những người chơi với công chúa có bà ta không!

    Ngày hôm sau, hoàng hậu đã giải thích kĩ với đức vua về chuyện không thể ở lại được nữa. Bà nghĩ nếu ở lại mình sẽ là điềm rủi cho cả nước. Vốn là người thương dân, thương con, bà buộc phải đi tìm mụ phù thủy còn lại đó. Rồi biệt tích…

    Vậy là từ đó, công chúa Shiho sống trong nhàm chán và có phần bất hạnh vì đức vua nghĩ cô là vận đen cho cả đất nước.

    End Flashback

    - Thực ra, giấc mơ về con nai đứng trước vực thẳm của hoàng hậu còn có một hồi kết... Đó là khi con nai đã tuyệt vọng, sẽ có một thiên thần từ trên trời bay xuống đón nó đi. Đến giờ, bà vẫn chưa thể hiểu ý nghĩa giấc mơ ấy...
    Bà Cindy vỗ vai Shiho, mặt cúi xuống.
    - Vậy giờ,… mẹ cháu đang ở đâu? Cháu muốn gặp mẹ.

    Nghe xong câu chuyện, Shiho cụp đôi my cong dài xuống, buồn bã.


    - Cái này… nguy hiểm lắm, Shiho. Có thể sẽ đe dọa mạng sống của cháu đấy!

    Bà đỡ giải thích nhưng dường như nó không làm mất đi ánh mắt kiên định kia.

    - BÁC!!! Linh hồn của cháu là một phù thủy. Mẹ cháu vì thế mà ra đi. Nếu không đi tìm mẹ, thì cháu chẳng khác gì là một đứa luôn trốn chạy sự thật. Cháu phải đi tìm mẹ để mọi việc trở lại như cũ…

    - Đã vậy thì…

    ~[…]~

    Shiho sắp xếp đồ đạc, cho những thứ gì cần thiết nhất vào túi rồi bắt đầu cuộc hành trình. Theo lời bà đỡ chính nói: Đi sau vào rừng chừng 200 dặm, lội qua 3 con sông, đến 1 con suối sâu thì phải gọi đò. Trên đường đi sẽ gặp phải rất nhiều côn trùng hay động vật đáng sợ. Nhưng không điều gì có thể ngăn cản Shiho đi tìm mẹ. Cô đi bộ 3 ngày 2 đêm, miệt mài leo từng con núi, lội từng con sông. Cuối cùng thì bao công sức của cô cũng được đền đáp. Shiho bấy giờ đã gần kiệt sức mới tìm thấy một lâu đài ma mị cao chót vót được bao quanh bởi sương mù và bóng đêm. Cô liền gọi lớn:

    - Xin hỏi có ai ở đây không ạ?

    Shiho hỏi liên tục đến lần thứ 5 mới có tiếng người vọng từ trên xuống.

    - Ai đấy? Đến đây làm gì?

    - Cháu là Shiho, công chúa cả nước Virgily, cháu đến đây để tìm mẹ cháu.


    End chap2
     
    Dodanh, Pika Ketchum, Hailey Mint8 bạn khác thích điều này.
  9. Mituk Phương

    Mituk Phương Âm dương sư không? =)) Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    10/6/2015
    Bài viết:
    277
    Lượt thích:
    3.363
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Fangirl não tàn kiêm hủ nữ cuồng nhiệt :3
    Ta đoán nhé, couple trong fic là ShinShi, còn Ran sẽ bị Au ngược, ngược tới lên bờ xuống ruộng :)) :v fic là HE hay SE vậy, ta hónggg :))
    Còn nội dung, thú thực là ta vẫn chưa đọc hết hai chap (dài quá í mà @@) nhưng xem qua thì văn phong cũng tạm được, lỗi type hầu như không có, cốt truyện hơi hướng ngôn tình :3 còn chuyện copy Au nên hỏi ý kiến bạn đó, tránh sau này dính vào rắc rối ^^ nhưng vụ đoán couple làm ta hơi... ừm... khó chịu.
    Túm cái quần lại, cố gắng lên nhé ^^
     
    Midoriko SatohSerena Nguyen thích điều này.
  10. Midoriko Satoh

    Midoriko Satoh Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2016
    Bài viết:
    130
    Lượt thích:
    1.050
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Luật sư Nhà Trắng
    Couple là ShinShi à? Thì cũng có thể coi là vậy... Nhưng mà mị không ngược Ran đến vậy đâu. Thấy tội lắm :p Mị sẽ cho Ran có 1 kết thúc đẹp. Giống như mấy cái kết trong truyện cổ tích dành cho công chúa ấy :)>-
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Shortfic Hoa hồng Diễn đàn Date
[Shortfic]Người đến sau có được hạnh phúc không Detective Conan 12/9/2019
[Shortfic] Phong Hoa Tuyết Nguyệt Tạm ngưng 29/1/2016
[Shortfic] Hoa lan... Tạm ngưng 29/1/2016
[Shortfic] Hoa sẽ nở khi ngày nắng lên Tạm ngưng 11/10/2015
[Shortfic] Cánh Hoa Rơi Giữa Không Trung Đã hoàn thành 23/7/2015
[Shortfic] Hoa Tuyết... Đã hoàn thành 11/7/2013
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP