[Shinran Longfic] Bitter v. Sweet

Trong chuyên mục 'Đang viết / đang dịch' đăng bởi DungKim0829, 13/5/2020. — 1.068 Lượt xem

  1. DungKim0829

    DungKim0829 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    [Shinran Longfic] Bitter v. Sweet

    Tên fic: Bitter v. Sweet

    Author: @DungKim0829

    Rating: T

    Nhân vật: Kudo Shinichi, Kuroba Kaito, Mouri Ran, Miyano Shiho, và một số nhân vật khác

    Disclaimer: Nhân vật thuộc về bác Aoyama, và sẽ một vài nhân vật được tôi tạo nên. Còn số phận của ở trong fic này sẽ do tôi quyết định

    Genres: General

    WARNING: Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý của tác giả.


    Note: Ý tưởng sau khi xem phim Encounter của Song Hye Kyo nên sẽ có một vài chi tiết giống nhau. Nhưng cốt truyện thì sẽ khác trong phim.

    Summary:
    Ba người...ba vị trí khác nhau...nhưng có chung một số phận. Họ vốn là những con cờ trong một cuộc chơi kể từ khi mới chào đời. Biết đến bao giờ, họ mới có quyền làm chủ cuộc sống của họ?

    Một người đi với một người, hai người nắm tay nhau hạnh phúc. Rồi để người thứ ba thở dài và nhìn trong tiếc nuối. Thêm một người thứ tư lau nhẹ những giọt lê còn vướng trên mi. Đầy nghiệt ngã, đầy sóng gió, đầy oán ức. Để biết bao giờ hai trái tim mới tìm về với nhau đây?
     




  2. DungKim0829

    DungKim0829 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/7/2017
    Bài viết:
    46
    Lượt thích:
    131
    Kinh nghiệm:
    33
    Chương I

    "Một số người thì sẽ luôn có tuổi thơ hạnh phúc, một số thì sẽ có tuổi thơ bi thảm. Và tôi.. và một trong số những người không hề biết tuổi thơ là gì." Mouri Ran


    Paris, Pháp


    Một nơi nhộn dịp lại đẹp như thế này quả thật rất thích hợp để chụp hình, phải không nhỉ? Tôi tên là Kudo Shinichi, là một người thích chu du khắp thế giới và sưu tầm những hình ảnh đẹp, tuy tôi không phải là con trai của Bill Gates, nhưng quả thật ông trời luôn giúp những người thật thà sống tốt, cho tôi một chút may mắn nên mỗi lần bốc thăm là luôn trúng giải du lịch. Mặc dù bản thân là một sinh viên mới tốt nghiệp và có trong tay cái bằng tiến sĩ ngành luật và kinh tế tại hai trường đại học danh giá nhất thế giới là Harvard và Oxford, tôi chả thích, đúng hơn là ghét học về hai cái môn đấy. Tôi chỉ làm theo nguyện vọng của bố mẹ tôi thôi, điều tôi thích nhất là trở thành một điều tra viên CIA giống bố vậy đó, tiếc là do chuyện trong quá khứ nên ông một mực phản đối. Người tính không bằng trời tính, chiến tranh Trung Đông diễn ra và tôi đăng ký tham gia Hải quân Hoa Kỳ và lên được hàm trung tá, đội trưởng biệt đội SEALs. Sau khi cuộc chiến kết thúc thì chỉ cần học 4 năm là đã có bằng tiến sĩ rồi. Không biết con ai mà giỏi thế? Thật ra cậu đã trở thành triệu phú nếu như không từ chối làm CEO cho Microsoft, thôi kệ, một chút lương Hải quân cũng đủ sống qua ngày rồi.


    “Excusez moi, bel-homme. Viens à danser avec nous.”


    “Xin lỗi anh đẹp trai, lại đây và nhảy cùng với bọn em.”


    Trước mắt tôi là một đám nhóc tầm 6 tuổi kéo tay tôi lại hoà mình với mọi người. Tôi cũng cười rồi chung vui, tiện thể lấy luôn đàn violin của một ông anh rồi chơi nhiều bài hit của Justin Bieber.


    Chơi đã đời, tôi tới một quán cafe gần đấy. Đang cầm cốc cafe nóng thì có cô gái nào đó buộc vào đụng vai tôi, tất nhiên là làm đổ hết lên quần áo tôi rồi. Đã đụng người ta, làm bẩn đồ người ta, mà không xin lỗi sao? Người gì đâu sao mà kiêu ngạo chảnh chọe thế không biết. Tôi lầm bầm chửi trong miệng rồi ra bên ngoài ăn croissant trong sự tức giận.


    “Je suis désolé…”


    Tôi ngẩng đầu lên thì thấy cô gái vừa đụng vào tôi lúc nãy. Giờ nhìn kỹ mới để ý cô này nhìn quen quen. Rồi tôi nhìn từ xa thấy chiếc Rolls-Royce màu xanh, chắc là thuộc hạng giàu có rồi. Mà cũng lạ, cô gái tóc nâu này cứ ấp úng mỗi câu “tôi xin lỗi” lại đưa cho tôi tấm chi phiếu $10,000. Thì ra cô ấy không biết tiếng pháp.


    “Pas de problème, mais je ne prends pas le chèque.”


    “Không vấn đề gì nhưng tôi sẽ không nhận tấm chi phiếu đấy đâu.”


    Tôi vừa nói vừa ra dấu đến dở khóc dở cười, chợt nhớ lại cô này nó nét giống người Nhật.


    “Cô là người Nhật phải không?”


    Cô gái ấy ngạc nhiên rồi gật đầu. Sau đấy giải thích rằng do có việc gấp nên vô tình đụng trúng phải và mong cậu bỏ qua. Còn số tiền này là phí đền bù. Tôi tất nhiên từ chối và cô đành phải cất tiền vào rồi lên xe. Tôi lắc đầu cười rồi ngồi chờ nhân viên đem ra ly cafe khác.


    “Sao cậu lâu thế, Sonoko?”


    Ngồi trên xe là một bà hoàng với cặp kiếng Chanel to che khuất cả đôi mắt đang lướt thông tin trên Ipad của mình. Sonoko giải thích lại mọi sự việc, rồi tự trách mình tại sao lại không chú tâm học tiếng Pháp chứ? Lúc nãy thật là quá mất mặt. Có ai nghĩ rằng thư ký của tổng giám đốc tập đoàn danh tiếng Mouri lại không biết giao tiếp cơ chứ. Chuyện này mà để bọn báo chí biết được thì cô chỉ còn cách kiếm một chiếc tên lửa nào đó rồi phóng ra Sao Hoả thôi.


    “Cậu phải nhớ thật vui vẻ đấy. Đừng có để cho đối tác chết cóng vì cái khí lạnh hơn cả nhà xác của cậu đấy Ran.”


    Người tên Ran không trả lời, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm cảnh thơ mộng của thành phố tình yêu.



    OoOoOoO


    Trở về khách sạn, tổng giám đốc Mouri Ran mệt mỏi vào phòng tắm. Những giọt nước lạnh chạm vào da cho cô cảm giác dễ chịu. Sau đó, cô ra ngoài tôi nhâm nhi một cốc Bourbon rồi sau đó nhảy lên giường đánh một giấc ngủ thật là sâu. Tỉnh dậy thì thấy trời cũng đã bắt đầu chuyển màu, Sonoko có đặt sẵn một tấm vé nghe nhạc Opera ở La Palais Garnier cùng với đối tác. Đi xuống dưới đại sảnh thì không thấy cô bạn thân, tài xế mất tích, xe thì chẳng thấy đâu nên tự bắt xe. Nhưng đi nữa đường thì bị hư nên cô đành đi bộ tới chỗ hẹn, đã vậy điện thoại còn hết pin nữa chứ. Tuy đã từng đến Pháp nhiều lần nhưng cô chưa hề để ý tới địa điểm, toàn để cho Sonoko lo mọi chuyện. Hỏi vài người thì cuối cùng cũng tới được nhà hát đúng giờ. Cô và CEO của Chanel và Dior xem nhạc xong rồi cả hai bàn về chuyện hợp tác với nhau. Bắt tay nhau xong rồi, cô bước lên xe rồi về khách sạn, nhưng mà vẫn còn sớm nên cô muốn thăm quan cây cầu nổi tiếng với những cặp tình nhân: Le Pont des Arts. Bây giờ cây cầu được làm lại để có thể chịu đựng được sức nặng của hơn 1 triệu cái khoá tình yêu này. Cô chẳng bao giờ tin vào mấy cái chuyện tình yêu này cả, một chút cũng không. Đối với Mouri Ran, hôn nhân không khác gì là một cuộc trao đổi lợi ích, để rồi phải sống trong sự hạnh phúc giả tạo. Ran thoải mải ngồi xuống, lấy ra vài chai bia lúc nãy vừa mua và uống. Mắt của cô bắt đầu nặng trĩu và tưởng chừng như đầu đập xuống cầu thì lại cảm nhận được có ai đấy đang đỡ mình.


    “J’ai sommeil…”


    “Tôi buồn ngủ…”


    Và thế là ngủ luôn. Thật ra Ran rất là khó ngủ, mà cô không bao giờ uống thuốc cả nên chỉ toàn mượn những thức uống kích thích kia như là những lời hát đưa cô đến Neverland.


    Tầm khoảng 1-2 tiếng sau, cô mệt mỏi mở mắt ra thì thấy mình dựa đầu vào một người con trai trông khá là quen, hình như là cậu mà Sonoko sơ ý đụng phải. Ran lấy lại bình tĩnh rồi lập tức đứng dậy nhưng do ngồi lâu nên cả hai chân đều tê cứng.


    “Không sao cả, cô đừng hiểu lầm. Tôi chỉ sợ cô ngủ quên rồi sẽ bị cảm thôi.”


    Quả thật bây giờ đang là mùa đông nên gió có hơi mạnh hơn bình thường. Một ít phút sau thì trời đổ mưa, Chàng trai đành bế cô lên rồi chạy thật nhanh vào chỗ trú ẩn gần đây, bỏ lỡ nét mặt ngượng ngùng nghìn năm có một của tổng giám đốc Mouri. Mưa cũng không quá lâu, một lát rồi tạnh. Sau khi hai chân bình thường thì nhanh chóng rời đi và đón xe về khách sạn.


    Cô gái này...không biết nói cảm ơn sao?


    Nhưng một lúc sau thì cô ta quay lại với vẻ mặt khá là...nói sao nhỉ….như là một cô gái muốn tỏ tình với crush.


    “Giúp tôi được không?”


    Mouri Ran tuy là một bậc thầy hoàn hảo về tất cả mọi thứ, nhưng lại dễ bị mất phương hướng. Nói đúng hơn là không nhớ đường. À mà thật ra là dễ đi lạc. Đã vậy còn hay quên nên không nhớ tên khách sạn mình đang ở. Thật là buồn cười.


    Sau khi giúp cô gái “không biết cảm ơn” đi ra ngoài đường lộ và đón taxi, cuối cùng cũng chịu nói hai chữ “cảm ơn.”


    Đáng lẽ ra tôi định bỏ mặt cho biết, nhưng vì thấy tội nghiệp nên tôi mới cứu nhân độ thế chứ không có ý gì khác cả. Sau khi về đến khách sạn thì tôi tắm sạch sẽ, chuẩn bị hành lý để bay về Nhật.


    Còn cô thì cũng đã về tới khách sạn của mình và sắp xếp lại hành trang của mình. Xem ra chuyến đi lần này cũng không tệ. Dự án phát triển khách sạn Mouri ở Pháp và thiết kế thời trang với hai hãng nổi tiếng thế giới chỉ còn là vấn đề thời gian. Khoan, quên hỏi tên cậu ta rồi.


    “Tại sao mình lại muốn biết tên của một người lạ chứ?”


    Ran đem câu hỏi ấy vào giấc mộng Neverland của mình.

    OoOoOoO

    Ngày hôm sau, hai bên ký hợp đồng hợp tác 3 năm. Ran cùng Sonoko đi thăm những nơi hợp mắt để bắt đầu tiến hành xây dựng khách sạn. Cô muốn tập trung vào những nơi ngoài Paris vì ở đấy có nhiều khách sạn rồi. Cuối cùng chọn một nơi khá là lý tưởng: Thành phố Nice. Dự định sẽ khởi công xây dựng vào đầu năm sau và kéo dài tầm 3 năm. Kết thúc chuyến làm việc tại Pháp, cả hai ra sân bay làm thủ tục chuẩn bị về Nhật, lại vô tình gặp người đấy. Trong khi Sonoko vui vẻ chào hỏi thì cô đứng đấy, hàn khí thoát ra còn lạnh hơn cả Nam Cực khiến cho nhiều người gặp là phải tránh.


    “Sonoko, trễ giờ rồi.”


    Ran lạnh nhạt lên tiếng phá tan cuộc nói chuyện vui vẻ. Cô thư ký liếc nhìn cô bạn thân như kẻ thù 10 kiếp trước vậy, Ran giả vờ như không thấy gì rồi đi trước, bỏ người kia lại.


    “Sao cậu vô duyên thế. Bọn tớ mới chào hỏi nhau thôi mà.”


    Sonoko oán trách. Chả mấy khi gặp trai đẹp, cơ bắp săn chắc nữa chứ.


    “Có cần tớ gọi điện cho Makoto-san không?”


    Và ba giây sau, cô thư ký im lặng. Ran bật cười rồi ngồi vào ghế khoang hạng nhất. Một chốc sau máy bay cất cánh hướng về xứ sở hoa anh đào. Ở khoang phổ thông, cậu đang dùng laptop để lướt một số thông tin về CIA cũng như chỉnh sửa ảnh chụp được. Chợt cậu nhận 2 email, một cái là từ người bạn thân trong biệt đội. SEALs, Hattori Heiji, email còn lại là….khách sạn Mouri?


    Tôi mỉm cười nửa miệng bí ẩn khi đọc nội dung email. Tôi đã được nhận vào làm ở khách sạn Mouri. Mouri? Tôi vội tìm kiếm về người điều hành thì bất ngờ, hoá ra cái tảng băng di động đấy là tổng giám đốc của tập đoàn Mouri, cũng là CEO của khách sạn Mouri. Thú vị đấy. Email còn lại là về chuyện cậu bạn muốn nhờ sự tư vấn….cách tỏ tình. Tôi thở dài rồi đếm trong đầu không biết bao nhiêu lần anh chàng thiếu tá Hải quân Hoa Kỳ, đội trưởng SEALs lại không thể nói ba chữ “Anh yêu em.” Đúng là mất mặt quá. Tôi nhắm mắt lại, bất giác cười thật tươi. Về chuyện của Hattori hay là chuyện khác?


    Tôi thông báo cho bố mẹ tôi biết rằng tôi sẽ bắt đầu đi làm vào tuần sau. Mẹ tôi thì không hài lòng vì bà luôn muốn tôi làm một luật sư, trong khi đó bố tôi vẫn lạnh lùng đọc báo và ăn trái cây.


    “Anh đừng tưởng tôi không biết anh đã gặp cô Rena. Tôi cho anh tham gia Hải quân là đã quá nhượng bộ rồi, đừng để tôi phải thất vọng.”


    Bố tôi, Kudo Yusaku, vất tờ báo xuống bàn rồi lên phòng. Mẹ tôi cũng chả nói gì, chỉ dọn dẹp rồi ra ngoài hóng gió. Còn tôi, chỉ nhìn về bức ảnh của một người phụ nữ nhí nhảnh đang cười tươi ấy rồi tự hỏi bản thân. Biết bao giờ tôi mới được sống cho chính bản thân tôi?


    Ran cũng vừa về tới biệt thự Kudo, nhưng lại thấy bà ta đang trò chuyện vui vẻ với bố cô, Mouri Kogoro, cựu chủ tịch tập đoàn Mouri và hiện là Nghị sĩ Hạ Viện của Quốc hội Nhật Bản. Phải, nỗi ám ảnh 3 năm phải sống chung với mẹ chồng, dưới cái vỏ bọc của một gia đình hạnh phúc, thật là chua xót đến chừng nào.


    “Mau vào chào mẹ đi, còn đứng đấy làm gì.”


    Bố tôi miệng thì nói nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt ông thoát ra những tia lửa về phía cô, nhưng không, rất nhanh chóng lướt ngang qua và đi lên phòng. Ông Mouri đành phải tìm lời để chiều lòng bà thông gia.


    “Chị thông cảm, con bé mới từ Pháp về bên chắc còn mệt. Để mai tôi bảo nó sang thăm chị và Kaito”


    “Không sao đâu anh, do con bé không được anh chị chăm sóc kỹ thôi.”


    Bà Chikage, chủ tịch tập đoàn kinh doanh bất động sản đứng đầu thế giới cười nhẹ và uống trà. Nhưng mà ông bà Mouri thì cứng hết cả người, chỉ biết cười trừ trước câu phê bình của bà chủ tịch. Một lát sau, khi bà ta về, ông Mouri như một thùng thuốc nổ đi lên vòng con gái và tát cô thật mạnh. Ran chỉ nhìn ông mà không nói gì, cô tiếp tục làm việc mặc cho ông chửi cô thậm tệ.


    “Mày không nghĩ cho mày thì mày phải nghĩ cho tao chứ. Tập đoàn Mouri nếu không nhờ họ thì đã sụp đổ rồi. Bây giờ tao lại đang tranh cử chức thủ tướng, nên cần sự giúp đỡ từ gia đình chồng mày. Ngày mai mày phải qua gặp bà ấy hiểu chưa, đồ ngu. Tao mà biết mày như thế này tao bóp cổ mày chết rồi.”


    Bà Mouri lại còn cho thêm dầu vào lửa khiến tình hình càng thêm rối bời, nếu không có sự can thiệp của Shiho thì có lẽ đêm nay sẽ không được bình yên. Trong cái “nhà” này, chỉ có chị hai Shiho là người thương yêu cô nhất mặc dù cả hai cùng cha khác mẹ. Trong mắt ông ta, Mouri Shiho là một đứa con gái hoàn hảo. Còn với Mouri Ran thì chỉ là một đứa con vô tích sự, đến cả việc giúp đỡ ông trong mùa tranh cử cũng không xong. Từ nhỏ cô đã là thế, bây giờ cũng là thế. Còn mẹ cô, một vị luật sư nổi tiếng nhưng lại ác cảm với con gái. Cô chẳng thể hiểu nổi mình có phải là con ruột hay không nữa, mà sao lại có thể yêu thương con gái của người khác chứ? Chị nhìn tôi, cẩn thận chăm sóc vết thương do cái tát hồi nãy, rồi ôm nhẹ tôi vào lòng.


    “Chừng nào em mới được sống cho chính bản thân em?”


    Giọng cô đều đều, không nghẹn ngào, nhưng nghe như ai đó bóp chặt quả cầu thủy tinh rồi nhìn nó tan thành từng mảnh vậy. Shiho vuốt tóc em gái mình rồi nhìn vào một khoảng không vô định. Cuộc chơi vô nghĩa này, biết bao giờ mới kết thúc?


     
  3. DungKim0829

    DungKim0829 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/7/2017
    Bài viết:
    46
    Lượt thích:
    131
    Kinh nghiệm:
    33
    Chương II

    "Đối với họ, tôi chỉ là một con mèo thần tài mang lại sự may mắn và quyền lợi. Gia đình ư? Nó chưa hề tồn tại trong tâm trí tôi."-
    Mouri Ran


    Sáng ngày hôm sau, Ran làm ông bà Mouri từ bất ngờ đến choáng váng khi đề nghị rằng cô sẽ chuyển ra ngoài ở, mặc cho sự tức giận của Mouri đã vượt quá sự giới hạn. Cô cũng chẳng quan tâm ý kiến của cả hai, và thế là lên xe đi đến khách sạn. Shiho thì ở nhà giúp em gái chuẩn bị hành lý, cô bật cười vì sự táo bạo của Mouri Ran. Càng ngày con bé càng chững chạc hơn rồi. Hôm nay là ngày chào đón nhân viên mới nên có hơi bận rộn và náo nhiệt hơn thường ngày. Và cậu cũng thế, chỉnh sửa cà vạt của mình ngay ngắn rồi đạp xe đạp tới nơi làm của mình. Nhà cậu có xe máy, nhưng cậu thích vận động tay chân một chút. Sau khó được bảo vệ chỉ đường thì đã tới phòng hội nghị. Chào hỏi xung quanh mọi người thì thấy cô Sonoko nhìn mình với hai con mắt muốn rơi hai con mắt ra ngoài. Cả hai đều mỉm cười chào nhau, rồi còn hẹn nhau uống cafe nữa. Mới gặp tầm vài lần mà cứ nhảy quen biết nhau từ lâu rồi, kể cũng lạ.


    Rồi sau đó tổng giám đốc phát biểu chào mừng nhân viên mới và hy vọng tất cả sẽ cùng nhau xây dựng và phát triển tập đoàn Mouri. Nhìn mà thấy phát chán, nói thì hay mà cái tảng băng trôi từ Nam Cực vào Nhật làm cho không khí mùa đông lạnh càng thêm lạnh. Tôi lầm bầm chửi trong miệng rồi uống ngụm nước cho hạ nhiệt. Tính tôi là vậy, không vừa lòng là chê mà không cần quan tâm cảm xúc người khác. Nhiều người nói tôi cầu toàn quá, nhưng theo tôi thì rất bình thường. Chính vì thế mỗi lần tôi quen bạn gái là 1 tuần sau chia tay, nên gần 30 tuổi đầu rồi mà vẫn chưa yên bề gia thất mặc cho sự hối thúc của mẹ tôi. Tự nhiên im lặng một cách lạ thường, tôi ngước đầu lên thì thấy cô ta nhìn chằm chằm về phía tôi một lúc, rồi tiếp tục phần phát biểu của mình.


    Tôi được giới thiệu vào bộ phận marketing, gặp được những đồng nghiệp vui tính, tuy nhiên cô trưởng phòng có vẻ nghiêm túc và kỷ cương.


    “Tôi là Genta, là quản lý. Người ngồi bên cạnh cậu là Ayumi, đối diện là Mitsuhiko, cuối cùng là Maria. Chúng ta như là một gia đình nên cứ thoải mái nha lính trẻ.”


    Cậu quản lý này to con, vui tính, nhưng hơi kiêu ngạo một chút vì toàn kể thành tích của mình. Cô bạn Ayumi thì thẹn thùng chào cậu trong khi Mitsuhiko nhét miếng bánh mì vào họng Genta. Cô trưởng phòng Kobayashi ho lên một chút rồi yêu cầu tất cả làm việc. Sau đó cô tận tình giúp cho tôi hiểu thêm về công việc cũng như chiến lược của khách sạn. Hiện nay, tuy khách sạn vẫn rất tốt nhưng có nhiều đối thủ cạnh tranh nên tổng giám đốc Mouri yêu cầu bên marketing và PR cùng nhau đưa ra một kế hoạch kinh doanh mới cho khách sạn. Vừa mới vào làm chưa thích nghi thì bị tảng băng đó đè lên một cách vô cớ, cũng may cô ta chỉ tới kiểm tra khách sạn 6 tháng 1 lần.


    “Cậu cứ từ từ thích ứng, cứ từ từ mà làm.”


    Trưởng phòng Kobayashi mỉm cười rồi nhìn vào máy tính của mình. Chuông điện thoại reo lên...là của tổng giám đốc. Không biết có việc gì đây, vừa đi lên tầng 17, nơi tổng giám đốc đang đợi mà không khỏi lo lắng. Không lẽ cô ta muốn sa thải tôi? Thế cũng được, tôi cũng muốn nhân cơ hội này chơi ông già một cú thật cay đắng để cho biết rằng Kudo Shinichi sẽ không còn nhân nhượng nữa đâu. Đứng trước phòng tiếp khách của tổng giám đốc Mouri, cô thư lý Sonoko nháy mắt tinh nghịch rồi gọi điện thoại thông báo. Tôi nhẹ nhàng mở cửa bước vào thì phải choáng ngợp trước những bài trang trí căn phòng. Cũng phải công nhân cái tảng băng từ kỷ băng hà đó có con mắt đẹp đấy. Cô ta ngồi ở cái ghế tỏa sáng bên trái lò sưởi đầy quyền lực, nhưng sao...thấy cô độc thế nhỉ?


    “Còn định đứng đấy đến bao giờ?”


    Cái giọng lạnh nhạt, bất cần đời đấy như cái thau nước đá tạt vào mặt để tỉnh ngủ vậy. Thế là vội vàng ngồi xuống như kẻ phạm tội đang bị ép cung. Cô ta cũng chả nói gì thêm và tiếp tục nhìn vào đống giấy tờ trên tay. Tôi thấy khát nên vơ đại ly trà trên bàn mà uống.


    “Chuyện ở Paris, cảm ơn cậu nhiều. Cậu cần gì tôi sẽ giúp.”


    Câu nói vừa rồi làm tôi sặc nước, ho như ai đó vừa bóp cổ vậy. Sao tự nhiên lại thay đổi 180 độ vậy? Lúc ở Paris như là bị thất tình, còn bây giờ như mới tìm được người yêu mới. Giờ còn nói là cảm ơn nữa chứ, không lẽ cô này đa nhân cách sao?


    “Tôi không cần gì đâu. Giúp đỡ nhau thôi mà.”


    Kudo Shinichi mà cũng biết ngại sao hả trời? Giờ mới để ý kỹ thì tổng giám đốc hơi bị đẹp đấy. Mái tóc không quá dài nhưng vẫn rất đẹp, đôi mắt màu tím to trong sáng nhưng chứa đầy nỗi ưu phiền. Nếu mà thi hoa hậu chắc sẽ lọt vào top 3 đấy.


    “Tối nay cậu rảnh không?”


    Ran vẫn dùng cái giọng nhạt toẹt ấy, nhưng đôi mắt vẫn chưa rời khỏi người con trai đang uống cốc trà của mình. Gần 30 tuổi rồi mà cứ như con nít. Còn cái người kia thì phải mất 10 giây mới định hình được, và sau đó vội vàng gật đầu ngay. Không hiểu sao tôi lại làm thế, chỉ là một câu hỏi mà đáng lẽ ra tôi phải từ chối chứ. Tổng giám đốc bảo sẽ mời tôi đi ăn khuya, và hy vọng sẽ không từ chối. Nói gì chuyện ăn uống là toi hoàn toàn đồng ý. Sau đó tôi vui vẻ về chỗ làm việc của mình. Còn Ran? Cô ấy đợi cậu ta đi ra ngoài rồi bật cười tủm tỉm ngay cả Sonoko cũng phải há hốc mồm khi lần đầu tiên sau một thời gian rất rất rất lâu rồi mới thấy cô bạn thân lạnh lùng của mình như thế này. Chưa kể còn cho phép một nhân viên mới vào gặp cô ở nơi dành cho những đối tác quan trọng hàng đầu của Mouri thôi.


    OoOoOoO


    Tan sở, Shinichi nhanh chân về nhà để chuẩn bị cho buổi ăn đêm với tảng băng...à không tổng giám đốc kính mến. Nhìn những bức hình chụp được ở Paris, tôi chợt nảy ý định vẽ một bức tranh. Một cây cầu đầy khoá, một cô gái với chiếc váy màu xanh của đôi mắt chàng trai kế bên, tựa đầu vào cậu ta ngủ như em bé vậy, quá lãng mạn. Tôi thường thu thập những cảnh đẹp và tái hiện chúng qua những đường vẽ tinh xảo của tôi. Mà tranh của tôi cũng bán khá chạy đấy, cũng nhiều người biết đến. Kudo Shinichi ơi, không những đẹp trai mà lại còn nhiều tài năng nữa. Khoảng 4 tiếng là đã hoàn thiện bức tranh, nhìn đồng hồ thì cũng 9 giờ tối rồi. Tôi tranh thủ đi tắm, đi ra thì thấy mẹ đang ngắm nhìn tác phẩm của tôi.


    “Cô gái trong bức tranh này, là bạn gái của con à?”


    Mẹ tôi hỏi nhưng cái ánh nhìn của mẹ khiến tôi chỉ biết gãi đầu. Rồi tôi cũng nói là sếp của mình vô tình gặp ở Paris.


    “Mẹ gặp bố con cũng là tình cờ đấy con trai, hy vọng mẹ sẽ sớm có cháu nội.”


    Tôi đẩy mẹ tôi ra ngoài thật nhanh. Đã hơn 50 tuổi rồi mà như 19 tuổi ấy, cứ hành xử như con nít thế này. Có nhiều lần tôi chỉ muốn đào một lỗ rồi chui xuống đất vì quá xấu hổ. Nhìn lại bức tranh, những giọt mưa rơi xuống cặp đôi trong tranh, dưới ánh đèn của tháp Eiffel từ xa, thật là đẹp đến kỳ lạ. Tôi gói bức tranh vào hộp rồi nhìn từng cánh tay chạy đang đua nhau chạy xem ai sẽ về đến đích trước. Cuối cùng cũng tới giờ, nhưng mà nhìn lại cái vật trên kệ kia. Một hồi suy ngẫm và cuối cùng cũng quyết định để nó ở nhà. Mới gặp vài lần mà đã tặng quà cho người ta, chẳng khác gì là tán tỉnh tổng giám đốc cả.


    Đúng 10 giờ, chiếc siêu xe Ferrari màu đỏ rực rởm đậu trước nhà tôi. Trông cô ấy cứ như là James Bond phiên bản nữ vậy. Con ngựa đỏ đưa cả hai đến một quán mì ramen bình dân cách chỗ làm của tôi cũng không xa lắm. Quán mì ngon đến chết? Chắc là sẽ chết thật. Đúng như cái tên của nó, từng sợi mì như những cọng tơ mượt mà bay nhảy trong miệng tôi vậy. Cảm giác chỉ muốn chết mà thôi. Ran cũng không ăn nhiều, chỉ nhìn cấp dưới của mình đang say sưa dùng bữa. Thật lạ lùng, kể từ chuyến đi ấy, lúc nào cũng nghĩ về cảm giác ấm áp từ bờ vai của cậu trai trẻ này. Cái cảm giác mà cô chưa hề cảm nhận được từ bất cứ ai kể cả chị Shiho, nó ấm đấy, nhưng chưa đủ để làm tan được trái tim vốn dĩ đã bị đóng băng ừ 35 năm trước rồi. Trông cậu ấy thật thoải mái, trong khi bản thân luôn phải chật vật trong một mớ hỗn độn mà điểm xuất phát là từ quyền lợi mà ra. Tiền không thể mua tất cả, câu nói này rất đúng.


    “Cô hẹn tôi ra đây ăn mà sao chả thấy động đũa là sao vậy?”


    Giọng nói như một chú chim họa mi đưa cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Ran mỉm cười nhẹ rồi bắt đầu ăn những cọng mì đã sớm mất đi hơi ấm. Cả hai ăn xong thì đi dạo ở Cầu Rainbow, tuy trời phải nói là rất lạnh nhưng đi chung với một người thì cũng chả thấy gì cả. Đúng là cầu vồng, Tokyo luôn rực rỡ với bảy sắc màu.


    “Tôi thấy hơi thắc mắc, sao cô lại hẹn tôi đi ăn khuya?”


    Câu nói rất hồn nhiên của Shinichi khiến Mouri Ran giật mình. Tại sao nhỉ? Ngay cả chính bản thân cô còn không biết được câu trả lời nữa.


    “Chẳng lẽ tôi không được mời lính mới đi ăn sao?”


    Suy nghĩ mãi mới tìm được một lý do không quá “cùi bắp” Shinichi cũng chỉ gật đầu rồi ngắm nhìn những dòng nước. Ran nhìn thấy tay cậu ta dính đầy sơn, cậu ta vẽ tranh à? Bản thân cô rất thích những linh hồn của những họa sĩ nổi tiếng thế giới, có thể bỏ ra hàng tiếng đồng hồ để tìm hiểu xem ý nghĩa đằng sau bức tranh là gì. Đột nhiên lại thấy thèm rượu sake, uống rượu dưới bầu trời đầy sao cũng thú vị đấy. Cô và cậu đi lên một quán rượu nổi trên sông và cạn chén dưới ánh sáng quả bóng tròn lơ lửng trên cao. Nhìn hai gò má của cô ấy đỏ hồng lên, thật khó tin rằng người này và tảng băng kia là một người. Trông cô ấy thật là dễ thương, có lẽ...đây mới chính là con người thật của Mouri Ran, cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường như bao người khác thôi, cũng biết cười, cũng biết khóc, cũng biết cô đơn.


    Tôi gọi điện cho cô Sonoko để tới đưa tổng giám đốc say khướt không biết trời đất này về vì tôi chả biết nhà cô ấy ở đâu cả. Nhưng mà khổ nỗi là Sonoko đã xin nghỉ phép đi Kyoto gặp người yêu của mình, cuối cùng cậu cũng phải được người kia về nhà. Nhìn người trên tay mình nhẹ như là lông huyền vũ vậy, một ngọn gió nhẹ cũng đủ thổi cô đi bay tuốt chín tầng mây xanh. Nhẹ nhàng đặt nàng Elsa trên giường, sau đó tôi chuẩn bị đi ra ngoài thì cô công chúa băng giá ngọt ngào kia nắm tay níu kéo.


    “Ở lại với tôi được không?”


    Cái giọng lè nhè của trẻ con kia như là một câu thần chú điều khiển Kudo Shinichi vậy đó. Và sau đó tôi ngắm Ran chìm vào giấc mộng của mình, rồi lặng lẽ khép cánh cửa màu hồng kia. Trên đường về nhà tôi cứ suy nghĩ mãi những tâm sự trong cơn say của Ran, thì ra cuộc sống của cô ấy cũng khá là giống tôi, đều không thể nắm được chính vận mệnh của mình. Tuy nhiên, tôi lại may mắn hơn một chút.


    Flashback….


    “Bố tôi là chủ tịch tập đoàn Mouri, nhưng cái tham vọng thủ tướng đã thay đổi ông hoàn toàn. Mẹ tôi là nữ hoàng luật sư, nhưng chưa bao giờ biện hộ cho tôi mỗi khi tôi phạm lỗi. Hôn nhân, thứ linh thiêng nhất cũng chỉ là công cụ kiếm lợi cho hai bên.”


    Ran đung đưa cái bình rượu rồi ném nó về phía Shinichi. Băng nào rồi cũng sẽ tan, trời nắng rồi cũng sẽ mưa, ai cũng phải chảy máu. Rồi cô tiếp tục nói chuyện trên trời dưới đất, không một chút đề phòng nào cả.


    Tôi lấy khăn mùi soa của mình lau đi những giọt suơng còn động lại trên mi, và ngắm nhìn thật kỹ cô gái ngủ thiếp đi trong vòng tay của mình. Ran cứ thoải mái dụi như một con mèo vậy đấy, tôi lấy điện thoại ra chụp lại khoảnh khắc này rồi bế cô lên xe.



    End Flashback…


    Tôi nhảy lên giường mình rồi nhìn về bức tranh kia mỉm cười. Lấy trong túi áo ra là một chai đựng rượu sake đặt đầu giường rồi mơ mộng như một thằng dở người. Bức hình con mèo kia khiến cậu phải cầm lấy cây viết chì rồi cho nó sức sống trên tờ giấy trắng tinh khiết. Vẽ xong cũng là lúc cơn buồn ngủ ập đến. Hôm nay là một ngày vui, đó là suy nghĩ cuối cùng trước khi tôi khép cửa sổ của mình lại.

     
    linhconanandran thích điều này.
  4. linhconanandran

    linhconanandran Thần kinh là chân ái:33 Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/1/2017
    Bài viết:
    310
    Lượt thích:
    10.648
    Kinh nghiệm:
    93
    Hóng tiếp nhaaaaaaaaaaaaa <3
     
    DungKim0829 thích điều này.
  5. DungKim0829

    DungKim0829 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/7/2017
    Bài viết:
    46
    Lượt thích:
    131
    Kinh nghiệm:
    33
    Chương III

    "Cao lương mỹ vị? Đối với tôi, một bát cháo trắng đơn giản là ngon nhất rồi. Chỉ tiếc là, tôi chưa bao giờ được ăn và chả ai nấu cho tôi ăn cả." Mouri Ran


    Tiếng kêu của đồng hồ báo thức cộng thêm ánh mặt trời khiến cho con dơi mệt mỏi thức dậy. Đầu thì đau như muốn nổ tung ra, miệng thì khát như có sa mạc tồn tại bên trong vậy. Và Ran chợt nhớ lại những chuyện xảy ra đêm qua khiến cho tổng giám đốc không biết ứng xử như thế nào ngoài việc than vãn với ông trời. Hình tượng của một nữ doanh nhân thành đạt đã bị đổ vỡ chỉ trong một đêm. Trong khi đó, Shinichi đang thuyết trình về chiến lược kinh doanh mới cho khách sạn.


    Trước hết, hãy mời Kuraki Mai dùng bối cảnh khách sạn trong MV của mình để quảng bá hình ảnh khách sạn. Thứ hai, phải đào tạo nhân viên một cách bài bản với tiêu chí “Khách hàng là thượng đế.” Thứ ba, phải đưa ra nhiều chương trình khuyến mãi và chế độ ưu đãi cho du khách. Và cuối cùng, cách khách sạn không khá xa là một công viên rất lớn, Shinichi muốn xây dựng một khu du lịch về văn hoá của người Nhật cho những du khách. Đa số mọi người đều đồng ý. Nhưng vấn đề là điều cuối cùng trong bản kế hoạch. Thật ra tập đoàn Mouri đã thử thu mua mảnh đất đấy nhưng gặp phải sự phản đối gay gắt từ người dân địa phương vì công viên đã tồn tại hơn 100 năm. Nó là một phần của lịch sử nên không thể phá bỏ được.


    Shinichi suy nghĩ một hồi rồi đưa ra một quyết định táo bạo, tôi muốn thay đổi thành kiến của họ, sẽ trực tiếp đối thoại để có được sự chấp thuận của mọi người. Cả căn phòng ngạc nhiên, một số thì còn chê cười mỉa mai. Ngay cả cựu chủ tịch Mouri Kogoro còn không làm được, thì làm sao một nhân viên cấp thấp lại có thể chứ.


    “Một lời tuyên bố đầy táo bạo, nhưng liệu có làm được không?”


    Takahashi, giám đốc phụ trách Marketing khách sạn cười khẩy chê bai. Mới vào làm chưa được bao lâu mà đã muốn lên đầu người khác ngồi rồi. Đúng là không biết chỗ của mình.


    “Phải đấy, không làm được thì thôi. Đừng tự ép mình cậu Kudo ạ.”


    Takeshi, quản lý phòng PR lên tiếng, giọng thì như con vịt đực bị ép ăn tàu hủ thối. Nhưng Kudo Shinichi đứng đấy, với nụ cười nhếch miệng bí ẩn của mình. Tôi đưa một ngón tay lên và thẳng thừng tuyên bố: 1 tuần. Đúng một tuần sau sẽ có kết quả. Trưởng phòng Kobayashi rất hài lòng với cách làm việc của lính mới nhưng cũng khá lo lắng, nhất là Ayumi. Nói gì thì nói, Kudo Shinichi từng đối diện với cái chết, gặp gỡ những kẻ khủng bố khét tiếng nhất mà còn không sợ, huống hồ gì mấy chuyện lặt vặt này chứ.


    Ran đang làm việc ở trong văn phòng của mình tại tập đoàn Mouri thì thư ký Sonoko gõ cửa đi vào đưa bản báo cáo về thu nhập kinh doanh trong năm nay, mặc dù vẫn rất tốt nhưng vẫn dậm chân tại chỗ. Mải mê suy nghĩ nên đâu có chú ý chủ tịch Mouri Shiho đang ngồi uống trà ngay trong phòng của mình được hơn 15 phút rồi.


    “Khi tổng giám đốc tập trung làm việc nhìn rất đẹp.”


    Ran bật cười khi nghe câu đó và cả hai tay trong tay đi ra ngoài ăn trưa như một cặp tình nhân. Dù sao bản thân cô cũng chưa bao giờ cảm nhận được hơi ấm từ cái nắm tay của mẹ mình, nên như thế này cũng không sao đâu nhỉ? Sau khi ăn xong thì đi ra ngoài mua sắm đồ rồi mới trở về tập đoàn. Ai ai cũng phải há hốc mồm trước sự xuất hiện của hai cô gái xinh đẹp nổi tiếng. Phía bên phụ nữ thì ghen tị, giận dỗi người đàn ông của mình. Bên nam thì như muỗi đang trong cơn thèm khát máu vậy. Về đến văn phòng thì Ran nhận được bản tường trình chiến lược kinh tế của Shinichi và khá ngạc nhiên trước những đề xuất nguy hiểm này. Tuy nhiên, cũng khá hay đấy.


    “Này, lỡ như thằng đấy làm lên chuyện thì sao?”


    Takeshi uống một ngụm trà rồi lo lắng. Nếu như Kudo thành công thì còn gì mặt mũi nữa chứ khi bị thằng oắt con mới vào làm chưa được 1 tháng đã lập nên kỳ tích như vậy. Trong khi đó, Takahashi không có vẻ gì bối rối ca mà lại còn rất bình tĩnh nữa chứ.


    “Để rồi xem nó làm được đến đâu.”


    Ran mệt mỏi bước về căn hộ mới của mình rồi ngã mạnh xuống giường. Thuận hướng nhìn về chiếc váy đã mặc chồng chuyển đi Paris vừa rồi và tự hỏi bản thân: “Tại sao hình ảnh của cậu ta cứ luôn hiện trong đầu mình thế?” Ừ thì đẹp trai, cao hơn cô cả cái đầu, thông minh, tài giỏi. Bỗng Ran ôm mặt đang đỏ ửng của mình và vùi đầu xuống gối. Chợt nhận ra rằng, đã lâu lắm rồi cô mới cảm thấy vui vẻ như vậy, mà người khiến cô cảm thấy lạc quan hơn lại là một cậu nhân viên chỉ mới gặp vào lần thay vì người đã nuôi cô lớn lên suốt 35 năm. Xem ra, người trong nhà cũng không thể sánh bằng người ngoài. Người giàu có thì không thể có đủ niềm vui bằng một gia đình bình thường.


    Trong khi đó, Tôi vùi đầu vào bản kế hoạch của mình. Tôi cũng nhờ một số đồng nghiệp ở CIA thám thính tình hình, xem ra rất khó để thuyết phục được ông Megure, người dẫn đầu cuộc biểu tình bảo vệ công viên kia. Cũng không quên công việc của một điệp viên, thám thính tình hình của một tổ chức tội phạm có liên quan tới vụ việc thông tin tình báo mật bị đánh cắp và phát tán trên Internet 2 tháng trước. Vì chú tâm vào công việc nên không để ý trăng đã lên cao, mẹ tôi bước vào với ly sữa.


    “Con phải chú ý tới sức khỏe chứ. Yukiko sẽ không thấy vui nếu như con bỏ bữa như thế này đâu.”


    Shinichi gãi đầu rồi cười cho qua chuyện, tôi sắp 30 tuổi rồi chứ đâu phải là con nít 3 tuổi đâu. Cũng phải ha, ngày mai là ngày giỗ 15 năm của mẹ rồi, phải tranh thủ dành một chút thời gian ngày mai để tới thăm chứ.

    OoOoOo

    Hôm nay lại có thêm drama mới khi tổng giám đốc Mouri Ran quyết định sẽ về làm việc ở khách sạn luôn thay vì ở tập đoàn. Kể từ cái lần nhậu ấy, cậu cũng chưa gặp lại cô. Thú vị ấy chứ, cứ tưởng cô ta chỉ là một tảng băng không cảm xúc, vô cảm với xung quanh. Thì ra tảng băng nào cũng sẽ phải tan, tan vỡ thôi. Không biết ai đã làm lộ thông tin rằng tập đoàn Kudo sẽ cho phá bỏ khu công viên để xây khu du lịch mà có hàng trăm người dân, dẫn đầu là ông Megure, tới trước cửa khách sạn để biểu tình.


    “Phản đối tập đoàn Mouri.”


    “Tẩy chay họ đi.”


    “Lũ độc ấy, giả tạo các người hãy đi chết đi.”


    “Đả đảo tập đoàn lừa đảo Mouri.”


    Những câu chửi bới vẫn tiếp tục xảy ra liên tục hai ngày, đến nỗi ban hội đồng quản trị phải tổ chức cuộc họp khẩn cấp để giải quyết vấn đề. Phó tổng giám đốc Araide và cũng là người nắm giữ 10% cổ phần liên tục làm khó Ran và Shiho.


    “Theo tôi được biết, chuyện này xảy ra là do một câu nhân viên mới vào làm đã đề nghị cho xây dựng khu du lịch. Không biết chủ tịch và tổng giám đốc sẽ xử lý thế nào đây?”


    Araide cùng với cái giọng bò rống của hắn khiến cho Shiho chỉ muốn ói vào mặt hắn. Nhưng cô cũng điềm tĩnh đưa ra đề xuất để tránh làm mất hình ảnh của tập đoàn.


    “Cậu Kudo, nhờ cậu mà chúng ta được xem phim truyền hình nhiều tập đấy.”


    Takahashi đến đưa cho tôi ly cafe nóng và vỗ vai thân thiết như hai anh em. Shinichi xin phép tan sở sớm, và tất nhiên là để gặp ông Megure, người từ chối đón tiếp cậu. Thế nên, Shinichi quyết định sẽ đứng trước cửa và sẽ không đi đâu hết cho đến khi ông ta chịu mở cửa. Từ 3 giờ chiều cho đến 8 giờ tối, tôi vẫn đứng đấy, không rời. Mặc kệ tuyết tháng 12 bắt đầu bay xuống che lấp đồi nấm, vẫn không chịu di chuyển.


    Tôi vốn chả sợ gì cả, chỉ mỗi sợ lạnh. Vì tôi sinh non, nên hệ hô hấp của tôi rất yếu. Dù bỏ thời gian rèn luyện thân thể, nhưng phải chào thua. Tôi chà sát tay mình rồi thổi, cảm nhận được mình đang run rẩy không ngừng. Thế nhưng, tôi nhất quyết không bỏ cuộc. Kudo Shinichi là thế, đã làm là làm tới cùng. Tôi cũng hỏi tại sao mình lại rảnh rỗi đi làm một chuyện mà bản thân cực kỳ ghét. Chả hiểu nổi con người mình ra sao.


    Được một lúc thì đã thấy bầu trời tối sầm lại, và tỉnh dậy thì thấy mình đang ở trong căn phòng nhìn rất là...nhạt toẹt. Ai mà trang trí căn phòng gì mà chả có chút nghệ thuật gì cả, đặc biệt là mùi hương từ hoa ly kia khiến cho tôi muốn buồn nôn. Nồng thế không biết. Nhìn xung quanh thì đoán chắc rằng đây là phòng của phụ nữ.


    Phụ nữ?


    Oi oi, đừng nói là tôi...ôi trinh tiết của tôi xem như đã tan như cánh hồng phai.


    “Cậu tỉnh rồi à?”


    Giọng nói này…


    Trước mắt tôi, là tổng giám đốc Mouri Ran. Và đây là căn phòng của cô ấy.


    Và điều đầu tiên tôi làm là...hét thật to. To đến nổi nó đánh thức hàng xóm xung quanh.


    “Tổng giám đốc, sao cô dám lấy trinh tiết của tôi?”

    Hả..


    Comment đi mọi người ơi mọi người ơi :KSV@15:



     
  6. Ongseongwoo

    Ongseongwoo Thành viên mới

    Tham gia:
    23/6/2018
    Bài viết:
    19
    Lượt thích:
    19
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Giật tem này. Ôi chị ơi anh yêu em à kkk
     
    DungKim0829 thích điều này.
  7. DungKim0829

    DungKim0829 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/7/2017
    Bài viết:
    46
    Lượt thích:
    131
    Kinh nghiệm:
    33
  8. Ongseongwoo

    Ongseongwoo Thành viên mới

    Tham gia:
    23/6/2018
    Bài viết:
    19
    Lượt thích:
    19
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    nowxlogng nào cho chị tôi già thía
     
  9. DungKim0829

    DungKim0829 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/7/2017
    Bài viết:
    46
    Lượt thích:
    131
    Kinh nghiệm:
    33
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Shinran Longfic Bitter Diễn đàn Date
[Longfic] Tiêu Vương Phi Đang viết / đang dịch 1/7/2020
<Oneshot ShinRan> Kiss The Rain. Đã hoàn thành 26/6/2020

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP