[Series] Xưởng phim

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi Minaru_Chan, 17/2/2016. — 6.401 Lượt xem

  1. Minaru_Chan

    Minaru_Chan Cứ tiếp tục vô tâm. Sẽ thấy trời xanh mãi. Thành viên thân thiết

    [Series] Xưởng phim

    *Bạn Au hâm dở xin mạn phép chỉnh sửa phần giới thiệu cho phù hợp với không khí fic :3 không khác gì mấy đâu*

    Đoàn làm phim MinaruAoTuong xin trân trọng giới thiệu Series “Xưởng phim”!

    Kịch bản và đạo diễn: Minaru_Chan.

    Với sự tham gia diễn xuất của ShinRanKai, GinVerBoss, MakSon, Miyano Shiho/ Haibara Ai, Yoshida Ayumi, Vodka (tạm thời chỉ vậy thôi; kiếm đâu nữa chứ :3 ) và một số diễn viên khác.

    Rating: K+.

    Genre: General.

    Các diễn viên chính thuộc công ty quản lý của Aoyama-sensei, đạo diễn chỉ mời họ tham gia Series với mục đích phi lợi nhuận cùng một số diễn viên quần chúng khác do đạo diễn tự tìm.

    Hiện bộ phim đang trong quá trình quay và từ từ được phát sóng trên KSV với tốc độ rùa, đạo diễn sẽ cố vươn tới tốc độ ốc sên =)).

    Notes:

    - Lại lấy ý tưởng từ một giấc mơ nhưng cuối cùng vẫn không thể mạnh bạo bằng mơ :3 .

    - Gửi tặng những người hết lòng ủng hộ và thúc đẩy để fic này có thể lộ diện dưới ánh mặt trời: @Angelcute (nhìn cái rating là biết không trong tối nha em =)) ), @Aoyama Hamika, @trang0916, @shinichiloveran_72; tặng 2 tình yêu đầu tiên (mặc dù cả 2 đứa đều đã lặn mất): @Co Be Cau Kinh, @shinichilove_kissran. Xin cảm ơn mọi người rất nhiều! Nếu fic này có không đáp ứng được kì vọng của mọi người thì cũng không biết làm dư nào nữa :(( .

    - Một số (hầu hết) là Double-Drabble, thói lan man không thể thoát ly a~ :(( .

    Warning: Dù kịch bản có thể không hay nhưng nếu muốn phát sóng bộ phim trên kênh nào khác thì xin liên hệ với đạo diễn kiêm người viết kịch bản kiêm chỉ đạo sản xuất :)).

    Chúc các bạn xem phim vui vẻ và hãy ủng hộ đạo diễn nha~~~

    Trailer giới thiệu phim, ý lộn, trailer nhá hàng episode 1:

    “E hèm. Chàng trai và cô gái yêu nhau nhưng hai gia đình lại có mối thâm thù truyền kiếp. Sau lưng chàng trai, cô gái âm thầm lên kế hoạch trả thù.

    Một hôm, sau khi hạ gục hết thảy bọn thuộc hạ của chàng, cô gái lần đầu lộ mặt đã buông lời thách thức và cười đắc ý:

    - Hãy nói với chủ nhân của các ngươi: ta chính là người đứng sau tất cả những chuyện này! Để xem, hắn có thể làm gì được ta!

    Hôm sau, cô gái đi qua một căn lều thì bất ngờ bị ai đó thô bạo kéo tay vào bên trong. Sự việc xảy ra quá nhanh, khi trống ngực không còn đập liên hồi nữa, cô mới phát hiện ra: mình ngã đè lên một người nào đó.

    Đang định đứng dậy thì cô bị người đó – chính là chàng trai mà cô yêu, chàng trai mà cô hết lần này đến lần khác lập mưu hạ bệ – kéo giật tay lại và đặt lên môi cô một nụ hôn ngọt ngào.

    Yêu chàng, cô cũng muốn đường hoàng yêu chứ. Trả thù, cô cũng phải trả thù chứ. Nhưng chỉ lúc này, chỉ lần này thôi, cô muốn đáp lại lần cuối tình cảm của chàng…”

    - Được rồi, đây chính là cảnh đầu tiên chúng ta quay. Tất cả đã hiểu mình phải làm gì chưa? – Đạo diễn nói lớn với đám đông đang đứng dàn hàng trước mặt.

    Nhưng tuyệt nhiên không có tiếng trả lời, không một ai nhúc nhích.

    - Đã rõ cả chưa? – Đạo diễn mất kiên nhẫn hét lên.

    Đâu đó có tiếng “dạ” lí nhí đáp lại.

    - Nói to lên! Đã rõ chưa?

    - Rõ! – Lần này thì mọi người đồng thanh hô vang.

    - Tốt! Bắt đầu diễn nào!

    >>>
     




  2. Minaru_Chan

    Minaru_Chan Cứ tiếp tục vô tâm. Sẽ thấy trời xanh mãi. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/1/2016
    Bài viết:
    145
    Lượt thích:
    5.994
    Kinh nghiệm:
    93
    Và đây là những thước phim của ep 1. Ep 2 đang trong quá trình tìm ý tưởng, sắp đến quá trình viết kịch bản và chưa thể tới khâu kiểm duyệt cùng sự đồng ý của các diễn viên nên lịch phát sóng hẵng còn xa lắm :))! Tạm thời sau khi xem xong ep 1, các bạn có thể coi phim khác nhưng hãy chờ và ủng hộ đạo diễn để phim quay lại nha =)).

    Ep 1

    ~1~

    Shinichi bị lỡ cảnh quay đầu tiên với Ran. Anh chàng tức tốc chạy đến phim trường và biết chuyện Kaito đã thay mình đóng cảnh đó.

    Lý do à? Thì là: “Hai người khá giống nhau, trong lều khá tối nên chắc khán giả sẽ không phát hiện ra”.

    Shinichi lật tung mọi ngõ ngách để kiếm Kaito. Khi đã tóm được thì không để cho Kaito kịp thốt ra lời nào, Shinichi nắm cổ áo anh chàng tội nghiệp mà rằng:

    - Sao cậu dám làm chuyện đó với Ran hả? Trong khi, tôi là người yêu cô ấy mà còn chưa… chưa một lần… A, tôi phải giết cậu, tôi giết cậu!!!

    Nói rồi, Shinichi vừa túm cổ Kaito vừa lắc thật lực, không chút thương xót.

    “Ặc ặc, cậu ấy muốn giết mình thật sao?”, đầu Kaito lúc này quay mòng mòng theo nhịp lắc của Shinichi.

    Đúng lúc ấy, Ran đằng hắng một tiếng rõ to:

    - Hừm, hôm đấy tớ bị cảm nên Aoko diễn với Kaito... A~ hắt xììììì!

    Mặt Shinichi từ tái xanh chuyển sang đỏ lựng như quả cà chua, vội vã quay đi:

    - Ừm, vậy tên nào dám tung tin đồn thất thiệt đó? Tớ phải giết hắn!!! Giếttttt!

    ~2~

    Thật ra thì…

    Ran ghếch chân lên một tên trong số những người nằm lăn dưới đất, đặt tay lên đầu gối rồi cúi xuống:

    - Về nói với chủ nhân các ngươi: chính ta là người đứng sau mọi chuyện!

    Bỏ chân khỏi người tên đó, Ran xốc lại áo khoác đang mở phanh ra, nhìn bọn chúng vắt chân lên cổ chạy, còn mình thì vênh mặt, nở nụ cười nửa miệng tỏ vẻ đắc ý.

    Hôm sau, khi trời tảng sáng, đúng lúc Ran băng qua một căn lều nhỏ thì đột nhiên bị ai đó lôi mạnh vào bên trong.

    - Ui, đau! Ai dám cả gan…

    Ran chưa kịp hét lên thì trong ánh sáng tù mù của căn lều, cô phát hiện mình ngã đè lên người Kaito.

    Đúng, là Kaito! Ran vùng vằng đứng dậy nhưng bằng một động tác mau lẹ, Kaito kéo người Ran lại gần mình:

    - Xin em… Chỉ lần này nữa thôi…

    Thoáng chút bối rối nhưng rồi cô cũng nhẹ nhàng vén tóc cúi xuống…



    ..

    .

    Không khí đang lãng mạn thì đột nhiên có tiếng hét:

    - Biến thái!!! Cậu rờ chỗ nào thế hả??? – Cùng với đó là: “Bốp!”

    Hết thảy mọi người lặng lẽ quay mặt đi.

    Vài phút sau: “Pí po! Pí po!”.

    ----------

    “Quá trình quay xảy ra một sự cố nho nhỏ nên tuần này phim nghỉ chiếu. Đoàn làm phim xin cáo lỗi trước khán giả vì sự bất tiện trên!”

    Au’s note: Ran và Kaito chưa có hôn nhau nha, đừng nghĩ xa xôi như vậy, chỉ như movie thôi :)) Và xin hãy hiểu là tiếng xe cấp cứu a~ =))

    ~3~

    Cuối cùng cũng đến lúc Shinichi trổ tài.

    Đêm nay, trăng không có, gió không nhẹ. Ran dạo bước trên con đường vắng bóng người, lòng ngổn ngang bao nỗi phiền muộn.

    Shinichi, cô phải trả thù con người đó, phải phá nát gia đình đó! Bởi lẽ tâm nguyện của ba mẹ lúc lâm chung, phận con là cô không được phép quên. Vì thế cô mới tìm cách tiếp cận anh. Nhưng người tính không bằng trời tính, không rõ từ lúc nào cô đã lỡ yêu anh.

    Nay cô cố kìm nén tình cảm, nhất quyết không để con mắt mù quáng bởi tình yêu của con tim. Cho nên hôm qua, cô chính thức tuyên chiến với anh, không còn đứng sau chỉ tay năm ngón cho thuộc hạ đánh đông dẹp tây nữa. Và đó cũng là dấu chấm hết cho tình yêu của anh và cô.

    Cô cứ bước đi mà không hay biết mình đã lạc đường. Lộp độp. Mưa! Có mưa!

    Cô chưa kịp nghĩ xem nên trú ở đâu thì bàn tay ai đó đã kéo cô vào căn lều tối như hũ nút.

    “Có căn lều ở đây sao? Lúc nãy mình đâu có thấy? Là ai? Ai đã… Chẳng lẽ là… Shinichi?”. Trong lúc sợ hãi vì bóng tối, cô nhắm tịt mắt lại, không còn nghĩ được điều gì khác, chỉ nghĩ đến Shinichi, chỉ mong người đó là Shinichi.

    Rồi cô cũng lấy lại tinh thần, từ từ mở mắt ra. Một ánh chớp lóe sáng trên nền trời.

    Trước mặt cô là… một chàng trai, hay cô gái nhỉ, mặt trắng toát, lông mày xếch ngược, môi thâm sì, đầu tóc rũ rượi, trên đầu có một chiếc khăn trắng bẩn thỉu nom như giẻ lau nhà và nó… dính đầy mạng nhện.

    - AAAAAAAAAAAA, MA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    Sau tiếng hét inh tai, người ta thấy cô lao như tên bắn ra khỏi căn lều.

    ~4~

    Chúng tôi vừa đột nhập bất hợp pháp xưởng phim MinaruAoTuong và gần như ngay lập tức đã kiếm được một cuộc phỏng vấn ngắn với nam diễn viên của bộ phim đang hót hòn họt trong thời gian gần đây sau khi anh hoàn thành một cảnh quay.

    Phóng viên (PV): Xin chào anh, Shinichi! Anh có thể cho chúng tôi biết tại sao bạn diễn của anh lại chạy đi với vẻ mặt hoảng loạn đến tột cùng như vậy không ạ?

    Shinichi (lấy chiếc khăn không hiểu ở trên đầu từ bao giờ): A, xin chào…

    PV (cười khúc khích): À, cái đó thì tôi biết rồi! Nhưng có một điều tôi băn khoăn là sao anh lại hóa trang trông như… diễn viên một vở tuồng của Trung Quốc thế kia!

    Shinichi (ngạc nhiên): Diễn viên tuồng á? Hóa trang sao? Cái đó… Là Kuroba đã… (biến mất không có dấu hiệu báo trước)

    PV (quay về phía camera): Tôi không hiểu là có chuyện gì mà anh ấy lại vội vàng chạy đi như thế. Nhưng tôi biết một điều: đoạn phỏng vấn này…ừm… đành kết thúc ở đây vậy!

    (Tắt máy quay)

    ~5~

    Vermouth từ từ cúi xuống một tên thuộc hạ nằm bẹp dí dưới đất, vuốt ve khuôn mặt hắn ta hồi lâu rồi giật cằm đánh khực một cái khiến hắn la oai oái.

    Hất mái tóc vàng óng ả ra sau, nàng ta hất mặt lên trời, xoay đầu một vòng rồi mới ghì sát mặt hắn, lấy hết vẻ duyên dáng và dịu dàng mà thỏ thẻ:

    - Ngươi hãy nói với anh Gin đẹp trai là chính ta đã đạp đổ anh ấy nha! – Và không quên nháy mắt với hắn.

    Hôm sau, Vermouth thả dáng ngọc thướt tha bước đi trên con đường quen thuộc, vừa đi vừa điệu đà xoắn ngón tay uốn mấy lọn tóc vốn đã không thẳng.

    Tức thì, bàn tay lạnh lẽo của ai đó túm nàng ta vào một căn lều rách nát tối thui. Cửa lều cũng được đóng chặt lại.

    1 phút.

    2 phút.

    Rồi 5 phút.

    Không có động tĩnh gì.

    Hình ảnh từ máy quay bố trí trong lều cũng không hiện lên màn hình.

    Người cầm máy quay bên ngoài lều lúc này được lệnh tần ngần đẩy cửa, thò ống kính vào bên trong.

    Bỗng “Đoàng!”, một tiếng nổ khô khốc vang lên.

    Và anh chàng quay phim đáng thương bước ra với chiếc máy quay khét lẹt trên tay, theo sau là một người đàn ông mặc áo đen hất hàm rít qua kẽ răng:

    - Ê, đạo diễn! Tôi đã nói là không đóng cảnh này với cô ta cơ mà!

    ----------

    “Quá trình quay phim (lại) xảy ra sự cố kỹ thuật vượt quá mức nho nhỏ. Tạm thời sự cố vẫn chưa thể khắc phục nên phim nghỉ chiếu vô thời hạn. Đoàn làm phim thực sự lấy làm tiếc khi không được tiếp tục phục vụ quý khán giả. Chúng tôi rất cảm ơn và xin lỗi những người đã hết lòng ủng hộ chúng tôi cho tới tận ngày hôm nay!”

    Au's note: Gin nổ súng phá tan cả 2 cái máy quay! Tội nghiệp người làm đạo diễn là mình đây a~ :((

    ~END ep 1~
    <<<
    >>>
     
    tho ngoc, Duyên 1412, Physiology19 bạn khác thích điều này.
  3. moc_xxxi

    moc_xxxi Thành viên KSV

    Tham gia:
    18/2/2016
    Bài viết:
    7
    Lượt thích:
    44
    Kinh nghiệm:
    13
    Tại sao lại là đến lúc shinichi trổ tài vậy??!(3)
     
  4. Minaru_Chan

    Minaru_Chan Cứ tiếp tục vô tâm. Sẽ thấy trời xanh mãi. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/1/2016
    Bài viết:
    145
    Lượt thích:
    5.994
    Kinh nghiệm:
    93
    Ý mình là đến lúc Shinichi thể hiện tài diễn xuất đó mà =)) nhưng rất tiếc, ảnh xuất hiện quá ít và bị bạn Kaito chơi xấu a~
     
    tho ngocAluminium thích điều này.
  5. Minaru_Chan

    Minaru_Chan Cứ tiếp tục vô tâm. Sẽ thấy trời xanh mãi. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/1/2016
    Bài viết:
    145
    Lượt thích:
    5.994
    Kinh nghiệm:
    93
    Au đã trở lại và ăn hại cùng điên dại hơn xưa =)) Đã tính đóng bụi fic này vì mục đích của fic đã hoàn thành nhưng mấy hôm nay lại dở chứng nên ra lò ep 2 :)) Mà bạn Au sửa lại phần giới thiệu chút, không khác mấy nhưng bạn nào rảnh thì coi lại, không thì thôi =))
    Chúc mừng tháng thanh niên! Thế nên Au dốc sức viết dài thiệt là dài. Hi vọng các bạn sẽ thích. Ep 3 không hẹn được ngày quay lại đâu :3 Dù sao cũng mong các bạn ủng hộ :))

    Ep 2

    ~00~

    Một ngày trời mưa dầm dề, đạo diễn lười biếng triệu tập các diễn viên và nhân viên của xưởng phim để phổ biến cảnh quay mới.

    Một phần vì đã sắm được máy quay (Chuyện, đạo diễn không phải người có tiền nhưng có thể xoay được cái máy quay bất cứ lúc nào, vấn đề là có muốn hay không thôi), một phần vì đã nguôi ngoai sau vụ phá hoại chấn động cả phim trường của ai kia, còn phần động lực mạnh mẽ nhất thôi thúc đạo diễn trở lại phim trường là việc nghĩ ra ý tưởng cho kịch bản tiếp theo.

    Nói nghĩ ra cũng không phải. Đúng ra là đạo diễn bị cuồng phim Kiyoku yawaku của Okada Masaki nên mới lấy cảm hứng, hay đúng ra là mượn kịch bản của phim để dàn dựng lại.

    À không, thực ra đạo diễn chỉ muốn diễn lại vài cảnh mà đạo diễn tâm đắc để… xem cho đã mắt. Suỵt, cái này là bí mật! Đừng có nói với mấy diễn viên đấy nhé!

    Giờ thì, xin mọi người hãy nghe qua kịch bản nào!

    Au’s note: Nếu không biết Okada Masaki là ai, xin các bạn hãy ngắm avatar (cũ =))) của Au :3 .

    ~6.1~

    “E hèm, vài ngày trước, chàng trai bị ốm, cô gái mua đào đến thăm anh. Đang ngồi nói chuyện vui vẻ thì đột nhiên, chàng trai nhích lại gần cô và mạo muội hỏi rằng:

    - Cô nghĩ sao nếu chúng ta thử… hẹn hò?

    Cô gái bối rối không biết nên trả lời ra sao, chỉ lấy dĩa chọc chọc vào miếng đào đựng trong bát mà cô cầm trên tay. Chàng trai thấy vậy bảo cô cứ từ từ suy nghĩ lời đề nghị của anh.

    Trong một lần mang tài liệu đến công ty chàng trai, cô gái nhân tiện tìm gặp nhưng không thấy anh đâu mà chỉ gặp một cô gái khác là người quen của anh…”

    Ngừng lại một chút, đạo diễn giơ ngón tay chỉ về phía cô gái có mái tóc ngang vai màu nâu đỏ đang ngáp vẻ ngái ngủ và nói:

    - Tôi chấm cô Shiho đóng người quen của nam chính. Dù có đổi nam hay nữ chính đi nữa, nhưng vai của cô thì tôi sẽ không thay. Cụ thể thế nào, trước khi diễn tôi sẽ trao đổi riêng với cô.

    Và đạo diễn không quên nháy mắt cùng vẻ mặt đầy tin tưởng (?!?) với cô gái tên Shiho.

    Cô ấy không biết nên vui hay nên buồn đây?

    Chắc chắn sẽ không thay người khác, thế này thì nên vui nhỉ? Dù sao cũng có vai để diễn, nhưng không thể sắm vai nữ chính mà chỉ có cơ hội đóng nữ phụ, có nên buồn, dù một chút chăng?

    Mà không rõ cái nháy mắt của đạo diễn khi nhìn cô là có ý gì. Thật khiến cho người ta cảm thấy… tà khí bay nghi ngút khắp căn phòng!

    Tà khí, đạo diễn có khả năng phát ra thứ đó sao? Buồn cười ghê, đạo diễn chỉ có đầu óc hâm dở và biến thái thôi!

    Không nghĩ ngợi nhiều như mấy người khác, Shiho lạnh lùng liếc mắt nhìn đồng nghiệp của mình rồi quay sang đạo diễn cất giọng nhẹ nhàng:

    - Được thôi.

    ~6.2~

    Sau câu nói ngắn gọn của cô, đạo diễn tiếp tục thao thao bất tuyệt:

    “Khi được hỏi về anh chàng kia, cô gái người quen này, tôi gọi luôn là Shiho nhé, Shiho nói với cô gái rằng anh không có ở đây, rằng ngày mai là sinh nhật anh, và rằng họ sẽ tổ chức tiệc ở nhà Shiho, và rằng Shiho với anh đang “quen nhau”…

    Nghe đến đây, cô nghệch mặt đứng nhìn và cũng chẳng để ý từ lúc nào Shiho đã bỏ đi vì có công chuyện.

    Ngày hôm sau, cô lấy hết dũng khí đến gặp anh ở nhà Shiho để hỏi cho ra lẽ nhưng rốt cục chỉ nói chúc hai người hạnh phúc.

    Xong đâu đấy, cô bỏ chạy, còn anh thì ngơ ngác không hiểu chuyện gì và chạy theo.

    Anh đuổi kịp cô khi cả hai đã ra khỏi tòa nhà. Anh nắm tay cô kéo giật lại thì bất thình lình cô vung tay tát anh một phát…”

    - Được rồi, hôm nay chỉ diễn đến đoạn này thôi. Có ai có thắc mắc gì không? Mọi người đã sẵn sàng vào vị trí chưa?

    Đạo diễn sau một thôi một hồi thuyết giảng về kịch bản đã dừng lại thăm dò ý kiến của mọi người. Nhưng ai nấy chỉ uể oải nói rằng:

    - Sẵn sàng.

    Không buồn nhếch mép cười vì dáng vẻ chưa làm đã mệt của mọi người, đạo diễn đứng dậy vỗ tay giục giã:

    - Thôi nào, các cô các cậu khẩn trương lên! Sẵn sàng mà cứ đứng đực ra đấy thế à?

    Và một ngày làm việc mới bắt đầu.

    ~7.1~

    “Ư, ư”, tiếng ai đó rên khe khẽ trên giường, vầng trán lấm tấm mồ hôi.

    Anh trở mình, xoay người từ hướng cửa sổ để quay mặt vào trong nhà, đôi mắt lười biếng không quen với ánh sáng từ từ hé mở.

    Có một người phụ nữ với mái tóc vàng lượn sóng, mặt đầy vẻ lo âu đang ngồi trên chiếc ghế cạnh giường.

    “Ai thế nhỉ, chẳng phải anh sống một mình sao?”

    Rồi dường như máu đang nhàn hạ chạy chầm chậm trong con người anh bỗng đổ dồn lên não và anh ngồi bật dậy. Đầu anh hiện chỉ suy nghĩ một điều thôi: “Là cô ấy!”.

    Người phụ nữ đang điềm nhiên ngắm nhìn anh ngủ thấy anh tự dưng bật dậy thì không khỏi lo lắng, vội đến bên giường dịu dàng hỏi:

    - Gin, anh không sao đấy chứ?

    Đáp lại là một khuôn mặt trắng bệch, chắc do ốm và vẫn còn sốc vì sự xuất hiện đột ngột của cô. Môi khẽ mấp máy, anh khó khăn lắm mới cất tiếng nói:

    - Vermouth… Sao cô lại ở đây?

    ~7.2~

    […]

    Cô đang ngồi trước mặt anh. Cô ấy đang ngồi rất gần, phải, rất gần.

    Anh và cô có khá nhiều khoảng thời gian riêng tư bên nhau, vui có, buồn có, giận cũng có. Anh hiểu cô, anh hiểu con người cô và biết cả những tâm tư, suy nghĩ, tình cảm của cô.

    Và từ lâu, anh đã biết anh cũng có một điều quan trọng, cực kì quan trọng muốn nói với cô.

    Liệu anh có nên bày tỏ với cô ngay lúc này? Liệu đây có phải là thời điểm thích hợp? Cô có đồng ý, hay là sẽ từ chối không chịu chấp nhận?

    Dù có thế nào, anh cũng không thể giữ điều đó thêm nữa, không thể chịu nổi sự dày vò ấy mãi. Làm bạn với cô lâu như vậy, anh quả thực không nên giấu giếm cô.

    Nói hay không nói? Nói hay không? Là anh đang do dự không biết nói ra có khiến cô tổn thương, dù chỉ một chút.

    Được rồi, anh sẽ nói, anh phải nói, nhất định phải nói. Anh ngồi sát lại gần cô, lấy hết dũng khí và…

    Gin sẽ nói gì? Sẽ là một lời tỏ tình? Hay anh cứ để mọi chuyện yên bình trôi qua như trước? Hay anh định dành cho cô một sự bất ngờ?

    Mọi thắc mắc sẽ được giải đáp sau ít phút quảng cáo!

    ----------

    Tèn tén ten!

    Một phút quảng cáo đã hết, xin mời các bạn tiếp tục theo dõi chương trình.

    Xoẹt xoẹt xoẹt…

    Anh ngồi sát lại gần cô, lấy hết dũng khí và…

    Khuôn mặt anh bỗng bừng sáng như chưa hề được thấy nhẹ nhõm như thế. Anh sắp nói ra điều thầm kín bấy lâu nay! Đúng vậy, anh sắp nói rồi!

    Một luồng gió khẽ lay động mái tóc màu bạch kim của anh, môi anh cũng theo đó vẽ lên nụ cười bí ẩn. Chờ cho đôi mắt xanh thẳm của cô nàng tóc vàng xinh đẹp kia xốn xang ở mức độ cao nhất, anh mới thẽ thọt nói:

    - Tôi không muốn diễn cặp với cô nữa.

    Au’s note: Dấu […] là lược một đoạn.

    ~7.3~

    Sau lời an ủi của mọi người, cuối cùng Gin cũng chấp nhận diễn nốt cảnh cuối.

    “Hộc, hộc”.

    Phía trước, cô vừa chạy vừa len lén nhỏ từng giọt nước mắt.

    Lấy tay lau vội vã, cô thầm mong anh đuổi theo mình để giải thích. Phần khác trong cô lại thấy rất mất mặt, cô không muốn anh thấy cô khóc, thấy cô yếu đuối.

    Đôi vai cô khẽ run rẩy, cô đưa tay lên miệng để ngăn tiếng nấc. Cô cảm thấy bối rối.

    Cô là gì của anh chứ? Cô chẳng phải người thân, chẳng phải bạn, cũng chẳng phải người yêu của anh. Cô chỉ là người nhận sự giúp đỡ của anh thôi.

    Vậy thì cô có quyền gì mà khóc?

    “Huỵch, huỵch”.

    Phía sau, anh vội vã đuổi theo cô. Mái tóc vốn gọn ghẽ nay không kìm được mà bay tán loạn.

    Cô ấy nói gì vậy?

    “Chúc anh và Miyano-sensei hạnh phúc!”

    Cô ấy nghĩ sao mà lại nói vậy? Giữa mình và Miyano-sensei là mối quan hệ đó sao? Thật mệt khi cô ấy cứ tự suy diễn như thế.​

    - Vermouth! Cô đừng chạy nữa! – Anh hét lên nhưng hình như cô chẳng thèm để tâm mà vẫn tiếp tục chạy.

    Khi thấy cơ hội có thể ngăn cô tiếp tục chạy, anh dứt khoát đưa tay mình ra tóm lấy tay cô và kéo giật lại. Ngay thời khắc cảm nhận được bàn tay anh, cô lập tức xoay người lại.

    Với vẻ mặt đầy phẫn nộ và uất ức, cô vung tay lên cao và bàn tay cô hạ cánh nhẹ nhàng trên khuôn mặt anh. Tiếng động sau sự va chạm đó là…

    “Tẹt”

    ~7.4~

    - Cắt! - Tiếng hô của đạo diễn phía sau màn hình theo dõi bất ngờ vang lên.

    Đạo diễn đứng bật dậy, vo tròn kịch bản trong tay, rồi đập cái bốp xuống mặt bàn, đồng thời hét lớn vào micro:

    - Vermouth! Cô diễn kiểu gì thế hả? Tát mạnh vào cho tôi! Làm lại!

    Lần 1: “Tẹttt” – “Cắt! Làm lại!”

    Lần 3: “Tẹttttt” – “Cắt! Làm lại!”​

    Lần 17: “Tẹttttttttt” – “Cắt! Làm lại!”

    Lần 41: “Chát” – “Cắt! Tốt hơn rồi đó! Làm lại!​

    Lần 53: “Tẹt” – “Cắt! Làm lại!”

    Lần 79: “Chát” – “Cắt! Tiếp tục!”​

    Ở lần quay lại thứ 80, bàn tay mảnh dẻ tưởng chừng kiệt sức không thể giơ lên được nữa, nhưng Vermouth vẫn cố gắng hoàn thành cảnh quay.

    Cô giơ tay lên cao hết cỡ, dứt khoát mon men tới gò má của ai kia thì một bàn tay to lớn lạnh ngắt, khác hẳn với bàn tay ửng đỏ đang nóng ran lên vì phải tát quá nhiều của cô, đưa lên ngăn hành động của cô.

    Đó chính là Gin.

    Anh phóng ánh nhìn hình viên đạn về phía, không phải phía Vermouth mà là, đạo diễn vẫn đang chăm chú nhìn màn hình:

    - Đủ rồi! Tôi không diễn nữa!

    ~8.1~

    Trên sân thượng của tòa soạn, gió đang thổi lồng lộng, đồng nghiệp của Shinichi nói rằng anh ở đây nhưng Ran ngó nghiêng mãi mà vẫn không tìm được. Chợt thấy Shiho đang đi đến, cô liền bước tới hỏi:

    - Miyano-sensei, cô có biết Kudo-sama ở đâu không ạ?

    Shiho dừng lại, mím môi nghĩ một thoáng rồi lắc đầu:

    - Không. Một lúc trước thì Kudo-kun còn ở đây nhưng bây giờ thì tôi không biết cậu ấy ở đâu cả.

    Ran gật gù vẻ đã hiểu.

    Nhân tiện gặp nhau ở đây, Shiho móc trong ví ra một tờ danh thiếp và đưa cho Ran. Ran cũng nhanh tay nhận lấy và đưa cho Shiho danh thiếp của mình.

    Hai cô gái lúc này đã có thể đàng hoàng chào hỏi nhau. Lần gặp mặt trước ở quầy bar, có một vài vấn đề phát sinh nên hai người mới chỉ nói chuyện qua loa.

    Shiho như nghĩ ra điều gì liền nhanh nhảu nói:

    - Cô Mori này, mai là sinh nhật của Kudo-kun đấy.

    Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của cô, Shiho không cần hỏi cũng rõ: Ran không biết ngày sinh của Shinichi. Shiho mỉm cười và hồn nhiên nói tiếp:

    - Ngày mai tiệc sinh nhật của Kudo-kun sẽ được tổ chức ở nhà tôi đấy.

    Nói đến đây, mặt Shiho hơi cúi xuống và cô cười ý nhị:

    - Vì chúng tôi đang quen nhau mà.

    “Bùm”, có tiếng nổ vang lên trong đầu ai đó.

    Một tích tắc khó…, khó nhiều thứ trôi qua. Ran nghe vậy liền hiểu ngay ra vấn đề. Cô cũng không hỏi cặn kẽ Shiho nữa.

    Hai người, sau phút bối rối vì lời nói rất mực tự nhiên kia, đã lấy lại được thần trí, nhoẻn miệng cười chào nhau và quay trở lại công việc của mình.

    ~8.2~

    Ran về nhà trong tâm trạng khó có thể diễn tả thành lời. Một chút khó chịu, một chút buồn, một chút tiếc nuối, mỗi thứ một chút.

    Chính xác là Miyano-sensei chỉ nói họ đang “quen nhau” thôi mà! Tuy nhiên, mới nghe thấy từ “quen”, tai cô đã bùng nhùng, chẳng thể tiếp nhận thêm thông tin nào nữa.

    Ý cô ấy là hai người đang qua lại với nhau? Đang gặp gỡ nhau? Đang tìm hiểu nhau? Thậm chí là… hẹn hò sao?

    Chắc hai người phải thân thiết lắm thì tiệc sinh nhật của anh mới tổ chức tại nhà cô ấy chứ. Phải, là nhà, nhà riêng đấy.

    Khi nhìn thái độ của Shiho, Ran biết cô ấy không nói dối.

    Cô ấy biểu lộ cảm xúc rất tự nhiên. Hay cô ấy chỉ đóng kịch? Không đời nào, tại sao cô ấy phải đóng kịch hay phải nói dối chứ? Vì vậy, cô kết luận rằng hai người đó đang trong quá trình tìm hiểu.

    Nghĩ kĩ lại, hình như anh đã cư xử không phải với cô.

    Tại sao vừa ngỏ lời với cô cách đây không lâu mà anh đã tìm hiểu cô gái khác? Cho dù đấy là người quen biết từ trước đi chăng nữa. Nhưng, anh không thể chờ câu trả lời của cô sao?

    Với thái độ của cô hôm đó, anh có thể nghĩ là cô từ chối. Nhưng anh bảo cô cứ từ từ suy nghĩ còn gì. Có thể sau khi suy nghĩ cô sẽ đồng ý thì sao?

    Chẳng lẽ anh không hi vọng như vậy? Tại sao anh không hiểu cho cô?

    Anh vội vã đi quen cô gái khác để làm gì? Như thế chẳng phải tình cảm của anh với cô chẳng sâu sắc, cô chẳng đáng để anh chờ đợi sao?

    Bao nhiêu suy nghĩ quay mòng mòng trong đầu Ran. Gác lại tất cả, cô quyết định ngày mai sẽ đến hỏi thẳng anh để giải quyết dứt điểm.

    ~8.3~

    Shinichi và Shiho đang ngồi nói chuyện trong phòng khách thì: “Kính coong, kính coong”. Tiếng chuông cửa vang lên cắt ngang cuộc đối thoại của họ.

    - Vâng, tôi ra ngay đây.

    Shiho đứng dậy, lê dép loẹt quẹt chạy đến chiếc điện thoại truyền hình gắn trên tường.

    Hình ảnh một cô gái với mái tóc đen dài đang chống tay lên đầu gối, đầu cúi xuống, miệng thở không ra hơi hiện lên màn hình. Khi cô gái ngẩng đầu lên, lấy tay vén tóc vướng trên mặt thì Shiho nhận ra: người đứng trước cửa nhà cô là Ran.

    Không thắc mắc, không ấn nút, không hỏi cô đến đây có chuyện gì, cũng không nói một lời, và dường như không cả suy nghĩ, Shiho gọi Shinichi đang lật đống tài liệu trên bàn:

    - Kudo-kun, anh có khách này.

    ~8.4~

    […]

    Shinichi chưa kịp hay không thể tiêu hóa nổi những gì Ran vừa nói. Anh chỉ biết rằng lúc này anh phải đuổi theo Ran ngay lập tức.

    Có lẽ cô ấy đã hiểu lầm chuyện gì đó. Không thể để cô ấy ra về trong tình trạng như thế này được. Không thể… Dù sao cũng thật đáng lo.

    Bước chân anh ngày càng dồn dập, anh sợ rằng nếu anh không chạy nhanh lên thì anh không thể bắt kịp cô, và lỡ như vì vội vàng cô ấy vấp té thì sao.

    Được rồi, khoảng cách giữa anh và cô đang rất gần. Anh vươn tay ra và thuận lợi kìm chân cô lại. Chưa kịp vui mừng thì cô quay phắt người. Bằng một động tác nhanh gọn, cô giáng một cái tát vào mặt anh: “Tẹttt”.

    - Cắt!

    Tiếng hô của đạo diễn khiến anh chàng tóc bạch kim bay phấp phới đang phì phèo điếu thuốc lá sau cột điện gần đấy cũng tự dưng sặc… khói.

    Ran mắc lỗi tương tự Vermouth rồi! Thật không ngờ, cô ấy có thừa khả năng vung ra một cái tát khiến đạo diễn hài lòng ngay từ lần đầu tiên cơ mà!

    Đạo diễn một lần nữa nhắc lại cho Ran nhớ thảm kịch của Gin và Vermouth khi diễn không đủ “sức mạnh” là thế nào. Và tiếng động ở lượt quay thứ hai của Ran là…

    “CHÁÁÁTTTTT!!!!!!!!!!!”

    Đạo diễn hết sức hài lòng: cô đứng dậy vỗ tay, nét mặt vô cùng rạng rỡ.

    Những người khác dù đang ngồi hay đang đứng cũng theo đó đồng loạt vỗ tay chúc mừng cảnh quay thành công vừa rồi của Ran.

    Trong khi Ran ngượng ngùng vén mái tóc lòa xòa ra sau tai, miệng liên tục nói cám ơn thì Shinichi đứng bên cạnh trong bộ dạng rất ư tiều tụy: mặt mày nhăn nhó, đôi mắt ngây dại, bên má trái hằn một vệt đỏ hình năm ngón tay!

    Shinichi sau khi có đủ thời gian hoàn hồn mới từ từ đưa tay lên má, chạm nhẹ một cái vào vết thương và:

    - ÁÁÁÁÁÁÁÁ!!!!!!!!!!!!!!!

    ~9.1~

    “Quái lạ, ai đến gặp mình giờ này nhỉ?”

    Tuy rất thắc mắc nhưng Makoto cũng đứng dậy đi ra cửa sau khi nghe Shiho nói mình có khách.

    Vừa bước vào phòng, anh đã thấy Sonoko đứng đợi ở đó. Thì ra là cô ấy! Nhưng cô ấy đến căn hộ của Miyano-sensei có việc gì?

    Trong lòng Sonoko lúc này rất đỗi hoang mang, cả hai tay bấu chặt lấy túi xách. Khỏi cần nói, cô đang rất căng thẳng, có thể thấy một giọt mồ hôi nhẹ nhàng lăn trên khuôn mặt cô.

    Tuy vậy, Makoto chưa kịp lên tiếng thì Sonoko đã bước lên một bước, sẵn sàng mở lời. Sau một đêm suy nghĩ, những gì cô nói ra lúc này là:

    - Tôi đã nghe Miyano-sensei nói nên hôm nay tôi.. tôi tới đây để… chúc mừng sinh nhật anh! Và để… nói cho anh biết cảm xúc của tôi… Tôi muốn nói là… tôi….

    Sonoko ngừng lại một lát dò xét thái độ của anh rồi đưa mắt nhìn xuống chân. Anh bần thần nhìn cô và với tay định chạm vào cô.

    Cô đang cúi nhìn tấm thảm chăm chú và chưa biết nên nói tiếp thế nào bỗng ngẩng đầu lên, thấy hành động của anh thì đưa một tay ra trước chặn lại để tránh làm anh hiểu nhầm và có thể thấy khó xử với Shiho. Cùng lúc đó, cô cất tiếng trở lại với âm điệu có phần vui vẻ hơn trước:

    - À, tôi nghe nói anh và Miyano-sensei đang quen nhau, đúng không?

    Makoto vẻ mặt lộ rõ chữ “không hiểu” to đùng trên trán, không đáp lại lời Sonoko. Thế nên cô lại tiếp tục:

    - Tôi chúc anh và cô ấy hạnh phúc!... Thôi, tôi đi đây!

    Sonoko cúi đầu thật thấp chào anh và quay lưng bỏ đi thật nhanh. Cô sợ nếu còn ở lại đó, cô sẽ không kiểm soát mình được mất.

    ~9.2~

    Ngay khi Sonoko bỏ đi, Makoto liền nối gót chạy theo.

    Trong phòng làm việc, Shiho bê hộp bánh gato ra phía bàn uống nước và gọi những người trợ lý của mình:

    - Mọi người nghỉ tay ra ăn bánh nào!

    Nhưng nhân vật chính đã biến đâu mất tiêu rồi? Tiệc sinh nhật của anh ấy cơ mà. Không có anh ấy sao Miyano-sensei đã vội khai quật hộp bánh?

    Ai nấy đều thắc mắc y chang nhau nhưng cũng rời bàn làm việc của mình đi tới chỗ Shiho đang đứng. Một người trợ lý cất tiếng hỏi:

    - Kyogoku-kun đi đâu rồi nhỉ?

    Shiho tay bê hộp bánh nghe thấy câu hỏi thì từ từ đặt xuống bàn, mắt hơi nheo lại rồi nhanh chóng giãn ra. Cô gật đầu với mọi người, ra hiệu cho họ ngồi xuống rồi nói:

    - Ừ thì, anh ấy có việc bận chút.

    Và cô nhấc nắp hộp bánh đặt xuống ghế. Chiếc bánh gato một tầng phủ kem trắng, bên trên là những quả dâu tây đỏ mọng hiện ra trước mắt mọi người. Shiho nhìn tất thảy trợ lý của mình và nở nụ cười tươi rói:

    - Chúng ta ăn bánh xong rồi làm việc tiếp nhé!

    ~9.3~

    Trái ngược hẳn với phòng làm việc đầy ắp tiếng cười đùa của mọi người, bên ngoài không khí đang căng như dây đàn.

    Một chút nữa, một chút nữa thôi. Tốt rồi, anh đã nắm được tay cô và kéo cô trở lại mặt đối mặt với mình. Nhanh như cắt, cô vung tay lên tát anh một cái. Và…

    “Chát”

    Sau cái tát như trời giáng của cô, anh đưa tay lên ôm mặt, mắt chớp chớp tưởng như không thể tin được.

    Lúc này, anh mới có cơ hội nhìn cô kĩ hơn.

    Cô đi đôi bốt nâu mà cô rất thích, mặc một chiếc váy ngang đầu gối, đi tất đen, khoác chiếc áo màu hồng phấn chỉ cao hơn gấu váy vài xăng-ti-mét. Mái tóc nâu dài quá vai, phần mái được cô dùng bờm hất lên để khỏi lòa xòa vào mắt.

    Anh, một tay vẫn ôm mặt, một tay đưa lên gạt mấy sợi tóc dính trên má cô vì chạy nhanh quá, lẳng lặng buông ra một câu:

    - Ủa, em để tóc dài hồi nào sao anh không biết?

    ~9.4~

    Đáng nhẽ cảnh quay vừa rồi đã rất hoàn hảo nhưng vì một phút lơ đễnh của cả đạo diễn và diễn viên mà số lần quay từ đó về sau cứ không ngừng tăng lên.

    Sau màn diễn xuất thần, Sonoko từ lần quay thứ hai trở đi không tài nào được đạo diễn thông quay một cái tát nào nữa.

    Hình như cô đã xuống sức nên lực vung ra không còn đủ mạnh. Đạo diễn thì cứ chúi mũi nhìn vào màn hình và không ngừng hô “Cắt! Làm lại!”.

    Trong một lần quay, đạo diễn bỗng nhiên hô mỗi “Cắt!” mà không có “Làm lại!”.

    Những tưởng lần này Sonoko đã thể hiện để ai cũng đủ hài lòng nhưng không, đạo diễn hết nhìn vào màn hình rồi lại gần Makoto để xem cho rõ.

    Không hiểu đạo diễn muốn thấy hiệu ứng gì ở đây mà cứ săm soi mãi không thôi. Đạo diễn bất ngờ “À” một tiếng rồi thong thả đi về phía ghế của mình và ra lệnh:

    - Sonoko, từ cảnh sau cô hãy chuyển sang má bên kia nhé! – Đạo diễn quay sang bộ phận kỹ thuật – Máy quay? Sẵn sàng chưa? Action!

    Sonoko lại mắm môi mắm lợi tung hết sức để có một cái tát đầy tính nghệ thuật. Kết quả là:

    “Chát!” – “Cắt! Mạnh nữa lên! Làm lại!”

    “Chátt!” – “Cắt! Tôi bảo mạnh nữa lên cơ mà! Làm lại!”​

    “Chátttt!” – “Cắt!! Làm lại!”

    “Chátttttt!” – “Cắt!!! Làm lại!”​

    Không biết bao nhiêu lần, tiếng “Chát!” phát ra từ má Makoto và câu “Cắt! Làm lại!” của đạo diễn vang lên nhưng đạo diễn chẳng những không hài lòng mà còn ngày một giận dữ và hét lớn hơn.

    Đến lúc không chịu được nữa, đạo diễn ném phứt tờ kịch bản lên bàn, xắn tay áo hùng hổ lao đến chỗ Makoto và đưa tay nâng cằm diễn viên sau bao cái tát mà không kêu đau lên ngắm nghía.

    Ngắm chán, đạo diễn phất tay cười khì rồi cho mọi người nghỉ.

    Khi chỉ còn một mình, đạo diễn mới lầm bầm: “Quái lạ, Sonoko tát mạnh như thế mà không thấy da cậu ấy đỏ nhỉ?”

    ~10.1~

    Xin chào các bạn, lần này nhóm phóng viên chúng tôi không đột nhập bất hợp pháp bằng cửa chính như lần trước mà chúng tôi tiến vào đàng hoàng từ cửa sau để phỏng vấn đạo diễn, biên kịch kiêm người chỉ đạo sản xuất xưởng phim này. Chính là cô Minaru đang đứng cạnh tôi đây!

    Phóng viên (PV): Xin chào cô Minaru! Rất vui khi cô đồng ý nhận lời phỏng vấn của đài chúng tôi!

    Minaru (M): Nói được lên truyền hình là vinh hạnh của tôi mới đúng chứ cô! (cười toe toét)

    PV (dè dặt đặt câu hỏi): Theo như tôi quan sát từ đầu buổi đến giờ, có phải hôm nay cô hơi khó ở…

    M (ngắt lời): Khó thở?!? Đâu có, tôi vẫn hít thở bình thường đấy chứ. Cô xem này. Hít… hà… Hít… hà… Hítttttt…

    PV (thì thầm với người quay phim): Đạo diễn cô ấy không phải nghễnh ngãng đó chứ?

    M (đứng phắt dậy, tức giận hét lớn): Này cô phóng viên, cô bảo ai nghễnh ngãng đấy hả? Tôi nghe thấy rất rõ những gì cô nói đấy nhé.

    Và đạo diễn hùng hồn nhắc lại lời thì thầm trong lúc phỏng vấn của cô phóng viên. Dĩ nhiên, không sai một từ, còn đúng cả tông, cả giọng, cả cao độ nữa.

    PV (mặt mày tái mét, vội vã phân bua): Tôi không có ý nói cô như vậy đâu. Cô có thể ngồi xuống, bình tĩnh và nói nhỏ đi chút được không? Mọi người đang nhìn chúng ta đấy. (liếc nhìn xung quanh)

    M (cười lớn, nhỏ giọng): Cô bảo tôi khó ở chứ gì, tôi chỉ đùa là khó thở thôi. (vẫn cười) Đã khiến cô hoảng sợ, thành thật xin lỗi! (cúi đầu) Thực ra tôi không có khó ở, mà nói tôi khó ở cũng đúng.

    PV: Cô có thể giải thích rõ hơn được không ạ?

    M: Tại bình thường tính tôi hơi (cười) nên người khác tưởng tôi khó chịu ở đâu. Trên thực tế, tôi chẳng bị sao cả.

    PV: À, ra là ý đó. Vào vấn đề chính, có một điều tôi thắc mắc là: tôi thấy hầu hết diễn viên đều nhập vai tốt cả, sao cô cứ hô “Cắt, cắt” hoài và bắt họ diễn đi diễn lại một cảnh vậy?

    M: Người không chuyên nhìn vào thì thấy thế thôi chứ với tôi thì các cô cậu ấy… (cười nham hiểm)

    Tức thì diễn viên cả chính, cả phụ, cả diễn viên nòng cốt lẫn diễn viên quần chúng đồng loạt đứng lên phản đối:

    Diễn viên 1 (DV1): Chúng tôi diễn không tốt chỗ nào? Chỉ có đoạn đầu chưa quen là có lỗi cỏn con thôi. Mấy đoạn sau chúng tôi diễn hết nước hết cái mà sao cô vẫn chưa vừa lòng?

    DV2: Cô ngược đãi chúng tôi, hành hạ chúng tôi, bóc lột chúng tôi! Chúng tôi thật đáng thương! (rút khăn tay)

    DV3 (Sonoko): Cô ấy bắt tôi phải diễn cảnh tát anh Makoto đến đỏ hết cả tay mà vẫn không chịu ngừng. Thật tội nghiệp anh Makoto của tôi! (bật khóc)

    DV4 (phẩy tay): Cô đạo diễn thật nhiễu sự!

    DV5: Cô chỉ là đạo diễn thôi, chúng tôi mới là diễn viên chính, mới là ngôi sao của xưởng phim này. Hà cớ làm sao cô (chỉ vào cô phóng viên) lại cho cô đạo diễn biến thái – hách dịch – khó tính lên sóng nhiều đến vậy?

    DV6: Người chịu khổ là chúng tôi! Thật bất công!

    DV7 (Gin): Đấy là trước khi quay cô ấy đã lôi hết súng trong người tôi ra đấy, chứ giờ có cô (hất hàm về phía cô phóng viên) là tôi quyết ăn thua đủ với cô ấy luôn! Tận dụng sức mạnh truyền thông mà!



    Đạo diễn sau khi vật lộn với mớ lý luận của diễn viên, lúc này mới đứng dậy phản pháo:

    M: Mọi người đả kích tôi đủ chưa vậy? Không để tôi giải thích, trả lời câu hỏi của phóng viên mà chứ nhảy chồm chồm vào miệng tôi thế! Không có quy củ, trật tự gì hết! Rồi dư luận sẽ đánh giá chúng ta như thế nào? Hả? Hả?

    Gin điềm nhiên rút từ đâu một khẩu súng và ngắm nghía nó, thỉnh thoảng lại liếc mắt về phía đạo diễn. Không biết cái món đồ đấy là súng thật hay là đạo cụ quay phim nữa.

    Nhưng với biểu cảm thế kia, sẵn biết bản chất và tính cách của cậu ta thì dám cá cậu ta… không đời nào dùng súng đồ chơi. Gin bước đến chĩa súng vào đạo diễn đang kích động và lừ mắt:

    Gin: Không muốn ăn kẹo thì cô liệu mà giải thích đàng hoàng đi! Có ý định lừa gạt tôi là không xong đâu!

    ~10.2~

    Giải đáp một số thắc mắc các bạn có thể muốn hỏi Au.

    PV (đã trấn tĩnh sau màn dí súng vừa rồi): Vâng, sau khi tổng hợp các câu hỏi từ nhiều người quan tâm, chúng tôi xin chính thức bắt đầu cuộc thẩm vấn, ý lộn, phỏng vấn đạo diễn. (quay sang đạo diễn) Xin cô cho biết tại sao khi xách máy quay vào đây ở phân cảnh 1 dù bất hợp pháp nhưng chúng tôi vẫn được vào cửa chính, còn lần này được cho phép đàng hoàng mà chỉ là cửa sau?

    M (cười): Vấn đề đơn giản, dễ hiểu thôi. Lý do là ở đối tượng. Lần trước các cô phỏng vấn diễn viên của tôi, còn lần này là tôi.

    PV: Cô có thể điểm lại kết cấu của phân cảnh 2 không ạ?

    M: Phân cảnh 2 gồm: 00 – phần mở đầu, 6 – đọc kịch bản, 7 – Gin và Vermouth, 8 – Shin và Ran, 9 – Makoto và Sonoko, 10 - phỏng vấn giải đáp thắc mắc.

    PV: Thứ tự thực hiện các cảnh quay là gì? Sao mỗi lần diễn của mỗi cặp lại có những phân đoạn khác nhau như vậy?

    M: Thứ tự là… Phiền mọi người xem lại phần đọc kịch bản. Tôi lười nhắc lại quá! (cười) Và đoạn nào trùng thì tôi chỉ đề cập một lần.

    PV: Sao cô không cho khán giả xem những đoạn có dấu […] mà lại lược bỏ?

    M: 1. Diễn viên đã đóng rất đạt. 2. Đó là dụng ý của tôi. 3. Có những đoạn được nhắc tới ở cảnh quay của cặp diễn viên khác. 4. Có đoạn tôi lười. (cười)

    PV: Nói về các diễn viên xem nào, trước tiên là Gin và Vermouth. Xin cô cho biết: mối quan hệ của họ là gì vậy?

    M: Là… như cô nghĩ thôi. (gãi đầu)

    PV: Hai người đó liệu có diễn cặp với nhau lần nào nữa không sau khi Gin đã dứt khoát như mọi người đều biết đó?

    M: Diễn cặp thì không nhưng diễn chung thì tôi nghĩ là có. (lại gãi đầu)

    PV: Cô dựa vào đâu để đánh giá cảnh tát của nữ chính đạt hay không?

    M: Dựa vào âm thanh. Rõ ràng “Tẹt” quá nhẹ nên không biểu lộ hết cảm xúc của nhân vật. “Chát” mới là đáp án đúng.

    PV: Cảnh quay của Vermouth, tôi thấy có “Chát” mà sao cô vẫn hô “Làm lại!”?

    M: Tôi cảm thấy cô ấy có thể diễn được cú tát hoàn hảo ấy một lần nữa nhưng không ngờ… (Vắt kiệt sức người ta mà còn bày đặt) (nói nhỏ) Thực ra là tôi muốn thử tính kiên nhẫn của Gin. Cô có thể nói là lấy việc công trả thù riêng. (cười) Ấy, ấy, cô xóa đoạn vừa rồi cho tôi nhé!

    PV: Mọi người nghe thấy hết rồi ạ! Cô nói vào micro mà.

    M (cười hề hề chữa ngượng): Tôi đùa, tôi đùa thôi.

    PV: Sang đến cặp Shinichi và Ran, chỉ có một câu hỏi thôi ạ. Mọi người thắc mắc là Ran và Shinichi đóng đạt như thế sao cô lại thay diễn viên khác? Ran chẳng phải có cảnh cuối rất hoàn hảo, đúng như cô mong đợi sao?

    M: Đúng là lần này hai người đó không hề mắc lỗi nào mà diễn rất ăn ý. (cười ngoác miệng) Nhưng với thương tích để lại trên mặt sau cảnh diễn thần sầu ấy, cô nghĩ Shinichi có thể tiếp tục?

    PV: Cái đó…. A xin lỗi, có một câu hỏi nho nhỏ trong cảnh quay này nhưng là về Gin. Gin hút thuốc cạnh cột điện ý ạ??? Cột điện ở đâu ra thế?

    M: Cảnh quay cuối diễn ra ở ngoài đường. Lúc đó mọi người dĩ nhiên là đứng ở ngoài đường nên việc Gin hút thuốc cạnh cột điện không có gì khó hiểu.

    PV: Nói về Makoto và Sonoko, lần đầu tiên họ diễn cô có thấy lo lắng không?

    M: Có một chút. Bởi tính cách của hai người đó không hợp với nhân vật cho lắm. Nhưng có sao đâu chứ. (cười)

    PV: Tôi thấy Sonoko cũng có phân cảnh tát khá hoàn hảo nhưng cuối cùng lại xảy ra lỗi…

    M: Lỗi đó một phần tôi lơ đễnh vì không kịp hô cắt và… (cười) tôi sẽ giải thích sau. Một phần thì là do người mà ai cũng biết là ai đấy. (tủm tỉm)

    PV: Cô có thể trả lời câu hỏi mà anh Makoto thắc mắc không? (giả giọng Makoto) Ủa, em để tóc dài hồi nào sao anh không biết? (cười)

    M: Trong bộ phim này, hình tượng nữ chính nguyên gốc là một cô gái tóc dài nên tôi cho Sonoko đi nối tóc thôi mà. Cái này cũng giải thích cho câu hỏi bên trên.

    PV: Cảnh tát về sau của hai người sao cô cho quay lại nhiều lần như vậy? Tôi thấy vấn đề không phải giống trường hợp của Vermouth.

    M: Cô nói đúng, vấn đề ở đây là tôi muốn có vết ửng đỏ trên má của Makoto nhưng không tài nào thấy được. Rốt cục tôi cũng tìm ra lí do… (ngừng lại)

    PV (sốt ruột): Lí do là gì vậy ạ?

    M (cười lớn): Da cậu ấy ngăm quá nên không thể thấy màu đỏ! (cười lớn hơn)

    PV: … =.=''

    M: Cô không định hỏi tiếp sao?

    PV: À vâng, người cuối cùng tôi muốn nhắc đến là Shiho. Cô thấy điểm gì đặc biệt ở cô ấy mà chấm vai cho cô ấy ngay từ đầu vậy?

    M: Đơn giản là tôi nghĩ cô ấy sẽ diễn tốt vai này thôi. Linh cảm và sự quyết đoán của người đạo diễn ấy mà. (cười) Trong bản gốc, nhân vật của Shiho là cô gái có mái tóc ngắn ngang vai màu nâu đỏ và tính cách rất dễ thương. Tôi chỉ làm xoăn cho Shiho một tí để trông cô ấy giống cô Megumi chút. (Megumi là diễn viên đóng nhân vật của Shiho trong phim Kiyoku yawaku)

    PV: Tôi không hiểu chuyện mọi người đều gọi Shiho là Miyano-sensei.

    M: Cô hãy hỏi câu tiếp theo. Tôi sẽ giải thích luôn thể.

    PV: Câu tiếp theo là trong bộ phim, cô Shiho làm nghề gì?

    M: Cô ấy là họa sĩ truyện tranh. Giờ thì cô đã hiểu (chỉ chỉ) chưa? (cười)

    PV: À… Tôi muốn hỏi là sao tiệc sinh nhật lại tổ chức trong phòng làm việc? Không phải là nhà của Shiho sao?

    M: Nhà của Shiho có mấy phòng lận, trong đó có phòng làm việc. Họa sĩ truyện tranh vẽ bản thảo tại nhà luôn mà. (cười)

    PV: Shiho nói là cô ấy và nam chính đang quen nhau. Đó có phải là sự thật không?

    M: Tất nhiên là sự thật. Cô ấy rất dễ thương nên không nói dối đâu. (cười)

    PV: Vậy thì tại sao Shiho lại nói với nữ chính như vậy? Cô ấy có mục đích gì sao? Có phải là tạo chất xúc tác để nữ chính thổ lộ với nam chính?

    M: Cô có thể nghĩ như vậy. (vẫn cười)

    PV: Cô hãy nói rõ hơn đi!

    M: Thực ra ý của Shiho là cô ấy và nam chính đang gặp gỡ nhau để bàn bạc về truyện tranh, một tác phẩm của cô ấy. Cô ấy không theo kịp hạn nộp bản thảo nên đã khóc. Nam chính từng là trợ lý của tốt nhất của cô lại không làm việc cho cô nữa. Cô chỉ nhờ anh góp ý cho bản thảo của cô thôi. Tình cảm nam nữ ư? Cô thừa nhạy cảm để hiểu chuyện của hai người kia mà. (cười lớn)

    PV: À, ra vậy. Rất cảm ơn vì cô đã trả lời rất rõ ràng những câu hỏi của tôi. Cô có muốn nói điều gì với khán giả đang theo dõi phỏng vấn này không?

    M: Tôi rất vui khi các bạn đã đọc đến những dòng này. Cảm ơn các bạn! Nếu các bạn muốn hiểu cụ thể và trực quan hơn về kết thúc phim cũng như vai trò của nhân vật Shiho đóng trong phim thì xin hãy xem Kiyoku yawaku, bộ phim được trình chiếu vào ngày đầu tiên của liên hoan phim Nhật Bản tại Việt Nam hồi năm ngoái. Rating của phim là 15+. (cúi đầu) Cảm ơn đã cho tôi thời gian PR về phim này với các bạn. Một lần nữa chân thành cảm ơn các bạn!

    (đóng máy quay)

    ~END ep 2~
    <<<
    >>>
     
    tho ngoc, Duyên 1412, Ran Mori_20009 bạn khác thích điều này.
  6. shinichilove_kissran

    shinichilove_kissran ♥Hoa rơi, người đứng lẻ♥ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/11/2015
    Bài viết:
    551
    Lượt thích:
    8.186
    Kinh nghiệm:
    93
    "Tẹttttttttttt" như tiếng....... xả bom ss ạ=)) Mà sao fic toàn tát vs đấm thế. Bạo lực! Bạo lực! Em ko nên đọc a~=))
     
    tho ngocMinaru_Chan thích điều này.
  7. Windy_WR

    Windy_WR The Girl In May! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/4/2016
    Bài viết:
    36
    Lượt thích:
    1.268
    Kinh nghiệm:
    83
    * nhào vô nhào vô + đập cửa* chủ nhà đâu ra đón khách nhớ kèm theo sơn hào hải vị :))

    Là ta đã chờ rồi nhá ko ra ta ném gạch, ném sập nhà bây giờ -_- =))

    Cái kiểu viết này của ss lạ thật đóa nhá, thật là lần đầu e mới chứng kiến đó. Cơ mà có một số vấn đề:

    Em đọc thì cảm nhận đc là ss muốn qua fic mà khiến cho ng đọc cảm thấy buồn cười vui vẻ. Nhưng mà e thấy cái cách viết ntn khá là lằng nhằng. :)

    Vì hầu hết dựa theo cấu trúc như quay phim nhưng mà cứ có cảm giác lẫn lộn không phân biệt được thật với diễn.

    HƠn nữa nhiều khi trong phim đang đến một phân đoạn có những phần nội tâm thì lại bị cắt nên khá tụt cảm xúc. Vì là diễn nên những cảm xúc lắng đọng cũng cho người ta nghĩ là nó không thật.

    Nhiêu đó gạch thôi nhóa, ta đứng chờ chủ nhà về. :))
     
  8. Minaru_Chan

    Minaru_Chan Cứ tiếp tục vô tâm. Sẽ thấy trời xanh mãi. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/1/2016
    Bài viết:
    145
    Lượt thích:
    5.994
    Kinh nghiệm:
    93
    Ep mới nè mọi người ơi! Lần này đổi gió tí nhé ;)

    Cảnh báo 1: Sad quằn quại. Hành triệt để :KSV@07:
    Cảnh báo 2: Fic viết dựa theo một câu chuyện có thật nên đầy tính thực tế :))
    Cảnh báo 3: Vì tính thực tế đó nên có lẽ rating nâng lên chút xíu, đặt warning cho mọi người biết (cứ làm màu hoài =))). Không có cảnh bạo lực, không có cảnh người lớn nhưng có thể ám ảnh đến tâm hồn non nớt của trẻ thơ :)) mà có khi cũng không =)) Túm lại Au đã đặt warning chút xíu, có ai làm sao Au không chịu trách nhiệm nhé =))

    Ghi chú 1: Nhân vật chính không phải ShinRan =)) nên yên tâm, hai người đấy không chết được :))
    Ghi chú 2: Tặng ep này mừng sinh nhật sớm của @kuroshiro_shinran :*
    Ghi chú 3: Tặng vợ yêu @sutoru2907 :x mừng lễ thành hôn của 2 chúng ta :3 đọc xong sad quằn quại thì đừng kêu chồng nha =))
    Ghi chú 4: @Windy_WR đây nhá em ơi :3

    Chúc Bạn xem phim vui vẻ =))

    Ep 3 - Part 1

    ~000~

    Xào xạc. Xào xạc. Gió bắt đầu cuộc dạo chơi cùng với những hàng cây đang nghiêng mình theo bước chân tinh nghịch của nó.

    Tí tách. Tí tách. Từng giọt mưa nhẹ nhàng đáp xuống khung cửa sổ còn vương chút dư âm của ngày hè nắng nóng.

    Trong căn phòng được bài trí đơn giản, đạo diễn một tay chống cằm, một tay gõ gõ lên tập giấy trên bàn, mắt nhìn vô định vào làn mưa, vẻ mặt u sầu không giấu giếm, chốc chốc không kìm được lại thở dài cái thượt.

    Bỗng…

    Roẹt. Chớp rạch ngang trời.

    Ruỳnh. Sấm nổ ì ùng.

    Ào. Hạt nối hạt, mưa mỗi lúc một lớn, chẳng bao lâu đã trắng xóa cả một vùng.

    Gió không chịu kém cạnh, điên cuồng thổi bay mọi thứ từ dưới đất đến trên trời, thậm chí nếu đứng không vững thì người cũng bay luôn được.

    Cơn giông chiều nay thật ghê gớm. Cứ tình hình này thì có muốn cũng chẳng ai nhấc chân đi đâu.

    Trong cái âm thanh ồn ào hỗn tạp nào sấm, nào mưa, nào gió gây nên, có một giai điệu cất lên khe khẽ:

    - “You are all beautiful in your own way. You gotta know you are born superstars…”

    Là nhạc chuông điện thoại. Của đạo diễn. (thật đấy ạ :3)

    Giật mình vớ lấy điện thoại, đạo diễn lật đật đưa lên tai:

    - Alo…

    Không biết người ở đầu dây bên kia nói gì nhưng sắc mặt của đạo diễn dần chuyển từ tái xanh sang trắng bệch. Có điều gì đó không hay đã xảy ra!

    Im lặng vài giây, đạo diễn đột nhiên hét lên với cái điện thoại, giọng mất bình tĩnh thấy rõ:

    - Ở yên đó! Tôi sẽ tới bệnh viện ngay!

    Và đạo diễn cúp máy cái rụp. Vớ lấy áo khoác trên thành ghế, đạo diễn tất tả chạy đi.

    Dáng điệu vội vàng của đạo diễn chứng tỏ thông tin vừa nghe được không chỉ là điều không hay, mà còn là điều xấu, điều cực kì nghiêm trọng. Cảm giác lo lắng như trời sập đến nơi. Nếu không còn cách ví von nào khác thì có thể nói giống như là nghe tin sét đánh từ tử thần vậy.

    Phủi phui cái mồm! Có thể có chuyện không may đó xảy đến sao?

    Rầm! Cửa sổ chưa được đóng cẩn thận bị gió thổi mạnh nên va đập với khung cửa tạo ra một tiếng động lớn. Gió thổi mạnh khiến cánh cửa cứ đập đi đập lại liên hồi. Và căn phòng giờ đây đã không còn bóng người trông y như một bãi chiến trường.

    Phật. Phật. Phật. Một tập giấy có vẻ như là kịch bản bị gió lật tung hết cả lên.

    Khi trang cuối cùng sắp bị gió cuốn đi và quyển kịch bản đang chuẩn bị rớt thẳng xuống đất thì một người phụ nữ với mái tóc vàng lượn sóng đã kịp khép chặt cánh cửa sổ lại. Căn phòng phút chốc trở về trạng thái yên bình, khác hẳn với sự hỗn loạn trước đó.

    Người phụ nữ quay vào trong, bắt đầu nhặt nhạnh và sắp xếp lại những tờ giấy bị bay tứ tung. Cuốn kịch bản trên bàn đập vào mắt cô. Lướt nhanh qua trang giấy đã mở sẵn, mặt cô thoáng chút bất ngờ:

    - Gì đây? Một kịch bản hoàn toàn mới! Có lẽ đạo diễn cũng sắp đưa nó cho mọi người xem rồi. Nhân lúc cô ấy đi vắng, chi bằng…

    Cô nở nụ cười đầy bí ẩn, cầm quyển kịch bản bước ra khỏi căn phòng và gọi:

    - Mọi người ơi!

    ~11~

    Hai cô bé tóc ngắn, một đen, một nâu đỏ tung tăng rảo bước từ sân trường ra con đường đang làm đầy bụi đất phía trước. Phía sau, một người phụ nữ tóc vàng ì ạch xách đồ cất tiếng gọi với theo khi nhận thấy hai cô bé đang đi quá nhanh:

    - Các con! Đi chầm chậm thôi! Coi chừng bị ngã đó!

    Hai cô nhóc cười vui vẻ với nhau và cùng quay lại đồng thanh:

    - Vâng!

    Lúc cô sắp bắt kịp hai đứa trẻ thì từ đâu một chiếc ô tô tải phóng tới. Cô bước những bước vội vàng và không quên nhắc nhở bọn trẻ với giọng nói ấm áp:

    - Đứng yên ở đó và nhắm mắt lại! Nếu không, bụi sẽ bay vào mắt các con đấy!

    Hai cô bé nhanh chóng làm theo lời cô giáo. Chiếc xe ô tô ầm ầm lao qua kéo theo phía sau là cả tấn bụi bay lơ lửng. Cô bé tóc đen cất tiếng hỏi:

    - Cô ơi, chúng con mở mắt ra được chưa ạ?

    - Chưa đâu các con. Để cô xem thử đã nhé!

    Hai tay xách đồ nặng nhưng cô giáo vẫn vòng qua người hai đứa trẻ để chắc chắn chúng an toàn. Lúc chiếc xe lao qua, gió và bụi kinh khủng tới mức cô cũng phải nhắm mắt lại và quay mặt đi. Nhưng giờ thì chiếc xe ấy nghe có vẻ đã đi xa lắm rồi.

    Cô hé mắt nhìn xem bụi còn bay nhiều hay không và... ầm. Một chiếc xe khác phóng vụt qua và cô hứng trọn cả tấn bụi vào mặt. Mắt cô trở nên kèm nhèm và rất khó chịu.

    Khi bọn trẻ được sự đồng ý của cô mở mắt ra, chúng thấy mắt cô đỏ hoe và cô cứ chớp mắt mãi không ngừng. Cô bé tóc đen hốt hoảng cầm lấy tay cô giáo:

    - Cô ơi, cô bị sao thế ạ? Chúng con có thể làm gì giúp cô không?

    Cô giáo vội lên tiếng trấn an:

    - Ayumi-chan, cô không sao. Chỉ cần con thổi bụi ra khỏi mắt cô là được rồi.

    Cô bé Ayumi tiến tới ghé sát mặt mình vào mặt cô và thổi.

    Phù. Phù. Cô bé phồng má thổi hết cỡ nhưng vẫn không ăn thua. Cô giáo vẫn chẳng thể mở mắt ra hẳn hoi được.

    Thấy vậy, cô bé có mái tóc màu nâu đỏ liền chạy vụt vào phòng bảo vệ ngay gần cổng trường. Khi quay ra, trên tay cô bé là một… cốc nước!?!

    Cô bé hét lên với bạn:

    - Ayumi-chan! Tránh xa cô ấy ra!

    Cô bé Ayumi nghe vậy dù không hiểu lắm nhưng vẫn lùi xa khỏi cô giáo.

    Với vẻ mặt như đang chuẩn bị bước vào trận chiến, cô bé tóc nâu đỏ phăm phăm chạy tới, tay cầm cốc nước trong tư thế sẵn sàng… hất.

    Đúng vậy. Cô bé hất thẳng cốc nước vào mặt cô giáo!

    Ayumi hoảng sợ quay sang lay lay cô bạn mình:

    - Ai-chan, cậu làm gì thế? Nước làm ướt hết cả áo cô rồi kìa!

    Cô giáo đặt một túi đồ xuống đất, đưa tay lên vuốt chỗ nước đang chảy trên mặt mình. Không biết có phải phép màu hay không nhưng khi ấy cô không còn thấy khó chịu nữa, mắt cũng mở ra bình thường được.

    Cô nhẹ nhàng xoa đầu Ayumi và quay sang bé Ai dịu dàng hỏi:

    - Sao con lại lấy cốc nước hất vào mặt cô vậy Ai-chan?

    Cô bé Ai nhún vai nói:

    - Khi quét sân, cô chẳng bảo vẩy nước thì lũ bụi sẽ nghe lời sao? Mắt cô bị bụi bay vào nên con hất nước để bụi nghe lời con mà bay ra khỏi mắt cô.

    ~12~

    […]

    Đang nói chuyện với hai cô bé thì cô giáo có điện thoại. Cô vừa mỉm cười với lũ trẻ vừa rút điện thoại ra nghe.

    Là Vodka, em trai của chồng cô!

    - Alo! Chị Vermouth đây. Có chuyện gì thế? Chị vẫn đang ở trường…

    Chưa kịp nói hết câu thì cô đột nhiên ngồi thụp xuống, túi đồ không còn ở trên tay, vật dụng trong túi rơi lăn lóc mỗi cái một nơi. Trong khi đó, điện thoại thì cô vẫn gí sát vào tai.

    Lời nói của người ở đầu dây bên kia khiến tâm trạng cô thay đổi: đang cười cười nói nói bỗng chốc im lặng, khóe mắt trào dâng một giọt nước nhỏ, hai cánh mũi phập phồng, miệng ngậm chặt lại, cả người lan truyền một đợt run nhè nhẹ.

    Đến lúc không kìm nén được nữa, cô đưa tay lên chặn những tiếng nấc đang ngày một lớn dần lên.

    “Ư ư”, cô rên lên khe khẽ.

    Chớp chớp mắt vài cái, dòng nước nhỏ trong khóe mắt được dịp bung ra, chảy âm thầm trên gò má cô mỗi lúc một lớn.

    Cô cúp máy và ngồi dậy. Đưa mắt nhìn lên trời, giờ đây khoảng trời của cô không còn là màu xanh đẹp đẽ như ngày thường mà nó trở nên xám xịt như ngày giông bão.

    Hai đứa trẻ không hiểu có chuyện gì nhưng thấy cô như vậy chúng cũng rất đau lòng, không dám lại gần an ủi cô mà chỉ lặng lẽ đứng ôm nhau.

    Cô ngồi đấy, tay nắm chặt điện thoại, lòng ngàn lần muốn phá nát nó nhưng không thể.

    Cô để hai tay tựa lên đầu gối, đầu hết ngẩng lên lại gục xuống. Mỗi lần gục xuống lại một lần mái tóc vàng che hết khuôn mặt cô, lại một lần cô khóc nấc lên trong đau đớn.

    Hồi lâu, cô đứng dậy, lau sạch nước mắt, quay sang gượng cười với hai đứa trẻ, giọng vẫn còn nghèn nghẹn:

    - Cô bắt taxi cho hai đứa về nhé. Giờ cô phải đi có việc rồi.

    ~13~

    […]

    Cộp… Cộp… Nặng nề lê từng bước chân theo hướng quay lưng với cửa phòng phẫu thuật, cô đứng tựa vào lan can, một tay cầm túi xách, một tay đưa lên chặn trước ngực để lấy lại bình tĩnh.

    Tại sao? Tại sao vậy anh?

    Anh bảo là anh chỉ đau dạ dày thường thôi mà. Sao lại phải phẫu thuật?

    Nếu chú Vodka không cho em biết thì đến bao giờ anh mới chịu nói với em? Sao anh lại giấu em? Sao anh cứ giữ nỗi đau thể xác ấy một mình?

    Để đến bây giờ, anh nằm trong phòng phẫu thuật và em vô dụng chỉ biết ôm mặt mà khóc.

    Tại sao lại thế hả anh?

    Một dòng nước nhỏ lại trào ra từ khóe mắt cô. Ấm nóng. Nhưng sao, cô cảm thấy hơi ấm của nó chẳng giống như bình thường.

    Anh có biết không? Nước mắt em lúc nào cũng ấm như trái tim em vậy. Mà trái tim em ấm bởi vì luôn có anh ở bên, chăm sóc và yêu thương em.

    Nhưng hôm nay, em thấy nước mắt mình đã có vài phần lạnh giá. Có phải cơn gió từ Bắc cực đã thổi qua trái tim em? Có phải nó muốn nói rằng anh sẽ rời xa em?

    Không, anh đừng bỏ em! Em sợ lắm! Một mình em không đủ sức để giữ nổi nhiệt của trái tim em. Có anh ở đây nó mới đủ ấm, đủ nóng, em mới đủ sức mạnh vượt qua gian khó.

    Thế nên nhất định, nhất định anh phải vượt qua cuộc phẫu thuật này và trở về bên em!

    Lặng lẽ rút khăn lau nước mắt, cô chợt nhớ lại lời nói của Vodka ban nãy:

    - Bác sĩ nói rằng anh ấy bị hẹp môn vị. Điều đó chứng tỏ bệnh loét dạ dày của anh ấy đã có biến chứng rồi…

    Bệnh tình của anh ra nông nỗi này rồi mà anh vẫn muốn giấu em sao? Anh muốn em cứ không biết gì, bình yên sống mà không quan tâm đến anh sao? Em làm sao có thể làm thế được.

    Mà khoan, bác sĩ nói… hẹp môn vị? Hẹp môn vị ư? Như thế chẳng phải là anh sẽ…

    Giọng nói của Vodka lại văng vẳng bên tai cô: “Lần trước đi khám, bác sĩ bảo thức ăn vẫn còn nguyên trong dạ dày của anh ấy. Mặc dù trên thực tế, anh ấy đã không ăn mấy bữa rồi.”

    Ư, ư. Là lỗi tại em, lỗi tại em, anh ơi!

    Bao nhiêu bữa anh nói “Anh đã ăn trước rồi, em cứ ăn đi!”, rồi là “Anh bận lắm, phải đi làm ngay đây, không kịp ăn đâu.”, rồi “Em ăn đi, anh đang bận, anh sẽ ăn sau.” nữa mà em cũng không để ý điều đó có phải là sự thật không.

    Em chỉ nghĩ em bận rộn, em phải ăn, em phải đi dạy. Em thậm chí cũng chẳng thể nhớ được lần ăn cùng nhau cuối cùng của chúng ta là từ khi nào nữa.

    Là em vô tâm vô tính, chẳng quan tâm đến anh. Là lỗi của em…

    Nghĩ tới đây, cô không kìm được lại thút thít, đưa tay lên tự đấm vào ngực mình. Và nước mắt cứ thế tuôn ra không ngừng. Là lỗi của cô mà anh mới nằm đây.

    Lúc đứng ngoài phòng phẫu thuật, cô cũng khóc tu tu như bây giờ, bao nhiêu người chứng kiến cô cũng chẳng để tâm.

    Khi ấy, phải mất một lúc cô mới ngừng khóc và quay sang hỏi: “Mà anh ấy phẫu thuật là vì…?”.

    Vodka nắm lấy vai chị dâu của mình và trả lời: “Vì người ta đã tìm thấy một khối u…”

    Tai cô như ù đi. Đoạn sau không cần nghe, cô cũng biết.

    Ngoài chuyện loét bờ cong nhỏ ra thì hẹp môn vị cũng có thể dẫn đến ung thư. Nay người ta đã phát hiện thấy khối u nên tiến hành phẫu thuật là chuyện bình thường. Thế nhưng một cảm giác lo sợ chợt dấy lên trong cô.

    Cuộc phẫu thuật nào dù đơn giản đến đâu cũng khiến người thân của bệnh nhân lo lắng khôn nguôi. Huống hồ, tình trạng của chồng cô – Bos(s) lại không giống người bình thường.

    Một lần anh bị đứt tay.

    Anh có biết là em đã sợ hãi đến mức nào không? Anh có biết là mỗi lần nhìn thấy máu anh thấm qua lớp băng gạc là một lần em sợ đến run người.

    Mà rõ ràng là em vừa thay băng mới cho anh. Em thay hết băng này đến băng khác mà mỗi lần bóc băng ra máu vẫn chảy không ngừng.

    Em lúc đó hoảng loạn, la ầm hết cả lên trong khi anh vẫn thản nhiên ngồi đấy, cố gắng ấn chặt miếng băng những mong máu không còn đường thoát mà từ bỏ việc chảy ào ào ra ngoài như thế.

    Anh còn quay sang an ủi em lúc thấy mắt em đã bắt đầu ươn ướt, rằng máu sẽ ngừng chảy mau thôi, anh không sao hết, em đừng lo lắng.

    Phải mất một lúc lâu, vết thương bé tí của anh mới thôi rỉ máu. Nhưng quả thật nó đã làm em một phen đứng tim.

    Em đã lo sợ rằng nếu máu của anh cứ thế chảy mãi, chảy mãi không thôi thì sẽ thế nào. Liệu có khi nào anh chảy hết máu mà chết không? Ôi, em thật không dám nghĩ tới tình cảnh đó nữa.

    Hôm nay anh vào phòng phẫu thuật.

    Máu của anh có thể nghe lời cầu xin của em mà đừng chảy nhiều không anh? Máu của anh có thể chỉ chảy ra âm ỉ và mau ngừng không anh?

    Em biết, bác sĩ sẽ làm mọi biện pháp tốt nhất có thể nhưng em vẫn sợ lắm anh ơi. Em cứ sợ nhỡ may thế này, nhỡ may thế kia.

    Nếu có một phép màu xảy ra khiến máu của anh không chảy ra ồ ạt như thế thì em cũng vẫn sợ.

    Em sợ anh không đủ sức để vượt qua cuộc phẫu thuật này.

    Chẳng phải anh không ăn uống được gì sao? Anh yếu như thế liệu có thể vượt qua không? Thể trạng của anh có cho phép anh chịu được không?

    Mà không làm phẫu thuật cũng không được.

    Hẳn các bác sĩ đã đắn đo rất nhiều khi chỉ định phẫu thuật cho anh. Một quyết định khó khăn những vẫn phải quyết định. Em sẽ nghe theo quyết định của họ mà chờ đợi.

    Em tin họ sẽ làm điều tốt nhất cho anh. Em tin anh sẽ tỉnh lại. Em tin chúng ta sẽ lại là một gia đình hoàn chỉnh.

    Nhưng em vẫn sợ. Em thực sự rất sợ.

    Em sợ một ngày nào đó em sẽ mất anh. Em sợ một ngày nào đó sẽ không được nhìn thấy anh.

    Em yếu đuối một chút có được không anh? Em sợ một chút có được không anh?

    Chỉ hôm nay thôi. Chỉ lần này thôi…

    <còn nữa>
    <<<
    >>>
     
    Mimidori, tho ngoc, Duyên 14127 bạn khác thích điều này.
  9. shinichilove_kissran

    shinichilove_kissran ♥Hoa rơi, người đứng lẻ♥ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/11/2015
    Bài viết:
    551
    Lượt thích:
    8.186
    Kinh nghiệm:
    93
    @Minaru_Chan Ối ồi ôi, hay hay dữ:KSV@10:. Chỉ mỗi tội cái đoạn ô tô nó hơi dài ss ơi.:KSV@10:
    Mà ss không tặng em.:KSV@07: Chờ chap tiếp nha~~Em hóng. Ss lâu ra chap đấy:KSV@07:
     
    tho ngoc, Duyên 1412, I Love Ran Angel1 bạn khác thích điều này.
  10. kuroshiro_shinran

    kuroshiro_shinran 99% alien, 1% human Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/7/2015
    Bài viết:
    136
    Lượt thích:
    5.711
    Kinh nghiệm:
    93
    Lại có quà :3 vui quá đi =))
    em like trước, lát đọc sau :3
    Nhanh ra nữa nha chị :3
     
    tho ngoc, PhysiologyMinaru_Chan thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Series Xưởng phim Diễn đàn Date
[Series] Nửa Đêm Tỉnh Dậy Thấy Mưa Rơi Đang viết / đang dịch 28/9/2019
[Series] Dưới tán cây rẻ quạt Đang viết / đang dịch 12/7/2019
Phân tích series 1035-1038: Khay cổ khắc hình chim hạc, Masumi tiếp cận Ai để xin thuốc giải Detective Conan 8/7/2019
[IRON_MAN] Tổng hợp series IRON MAN - Tưởng nhớ IRON MAN Phim Hay 25/6/2019
[Series] Te Absolvo Đang viết / đang dịch 16/4/2019
Phân tích tổng hợp series 1032-1034 – hái rau dại cùng cô Wakasa Detective Conan 10/4/2019

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP