Hoàn Sáng, Trưa, Đêm - Sidney Sheldon

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 21 -
Tyler Stanford vừa ký xong các giấy tờ để hoàn tất thủ tục giam Margo Posner vào bệnh viện tâm thần Reed. Theo quy định, phải có chữ ký của ba chuyên gia tâm thần học nữa, nhưng Tyler biết rằng nếu như y đứng ra lo mọi thủ tục thì sẽ dễ dàng cả thôi.
Y ôn lại toàn bộ sự việc đã thực hiện từ phút đầu và kết luận rằng không có sai sót nào trong kế hoạch của mình. Dmitri đã biến sang Úc và Margo Posner cũng đã ở đúng vị trí của ả. Chỉ còn lại Hal Baker, nhưng về con bài nầy thì không phải lo gì. Mỗi người đều có cái gót chân Asin, mà gót chân Asin của Baker chính là gia đình hắn. Không, Baker sẽ không bao giờ kể ra bởi vì bắn sẽ không thể chịu được ý nghĩ phải sống cả đời trong tù, cách xa những người thân yêu trong gia đình.
Mọi thứ đều hoàn hảo.
Ngay khi di chúc được thi hành, ta sẽ quay về Chicago và đón Lee. Có thể, hai ta sẽ mua nhà ở St. Tropez.
Y bắt đầu hứng lên với những suy nghĩ của mình.
Chúng ta sẽ đi du lịch vòng quanh thế giới, trên con tàu của ta. Từ lâu ta vẫn ước ao được tới thăm Venice… rồi Positano… rồi Capri… Chúng ta sẽ đi săn ở Kenya, rồi cùng ngắm cung điện Taj Mahal dưới ánh trăng. Nhờ ơn ai ta có tất cả những thứ đó? Nhờ cha. Cha già thân yêu. Mày là một thằng lại cái, Tyler, và mãi mãi cũng chỉ là một thằng như thế mà thôi. Tao không thể hiểu được sao lại nảy nòi ra một thứ như mày từ huyết thống của tao".
Ồ thưa cha, vậy ai là người cười sau cùng đây?
Tyler xuống nhà ăn trưa với các anh chị em. Y lại thấy đói.
Thật đáng tiếc là Julia phải đi sớm quá - Kendall nói - Em rất muốn được trò chuyện với cô ấy nhiều hơn.
- Chắc là xong việc cô ấy sẽ về ngay thôi, - Marc trả lời phỏng chừng.
- Ừ đúng đấy, - Tyler nghĩ. Y thừa hiểu cô ta sẽ không bao giở quay lại nữa.
Câu chuyện hướng về tương lai.
Peggy nói, ngượng ngùng:
- Woody sắp mua một đàn ngựa chơi polo đấy.
- Không phải là một đàn! - Woody cướp lời. - Mà là một đội ngựa polo
- Em xin lỗi, anh yêu. Em chỉ…
- Thôi - quên đi!
Tyler hỏi Kendall
- Còn kế hoạch của em là gì?
"Chúng tôi tin tưởng vào sự đóng góp hơn nữa của bà… Chúng tôi sẽ vô cùng biết ơn nếu quí bà gửi một triệu đô la… trong vòng mười ngày tới"
- Kendall?
- Ôi, em sẽ… em sẽ mở rộng qui mô kinh doanh của mình. Em sẽ mở thêm các cửa hàng ở London, ở Paris.
- Nghe hay quá. - Peggy nói.
- Hai tuần nữa em sẽ có buổi trình diễn mốt ở New York. Em phải xuống đó để chuẩn bị.
Kendall nhìn sang Tyler.
- Thế còn kế hoạch của anh là gì?
Tyler lên giọng đạo đức giả.
- Từ thiện thôi, chủ yếu dành cho việc đó. Hiện nay còn quá nhiều tồ chức từ thiện cần được giúp nhất là về tài chính.
Y chỉ để ý nửa vời đến cuộc trò chuyện bên bàn ăn. Y nhìn quanh đám anh chị em. Nếu không có ta, thì các người cũng sẽ chẳng có gì. Chẳng có gì hết!
Y quay sang nhìn Woody. Em trai y đã trở thành một kẻ nghiện ma tuý, huỷ hoại cả cuộc đời mình. Tiền bạc cũng sẽ chẳng giúp gì được cho nó. - Tyler nghĩ. - Sẽ chỉ khiến nó mua ma tuý nhiều hơn mà thôi. Y tự hỏi không biết Woody sa vào nghiện ngập từ đâu Tyler quay sang em gái. Kendall trông sáng sủa và thành công, nó đã phấn đấu hết khả năng.
Marc ngồi bên em gái y, đang kể một giai thoại vui về ai đó cho Peggy nghe. Tay nầy thật hấp dẫn, quyến rũ. Nhưng tiếc rằng đã có vợ.
Và rồi đến Peggy. Y nghĩ đến cô em dâu với cái tên Peggy đáng thương. Sao cô ấy có thể chịu đựng được Woody thì đến y cũng không thể hiểu nổi. Chắc hẳn cô ấy phải yêu Woody lắm. Thực sự là cô ấy chẳng thu được lợi lộc gì từ cuộc hôn nhân nầy. Y tự hỏi không biết những khuôn mặt kia sẽ ra sao nếu bây giờ y đứng lên tuyên bố rằng: Tôi là người kiểm soát hãng Stanford. Tôi đã giết cha, đã đào xác ông lên, và tôi đã thuê người đóng giả cô em gái cùng cha khác mẹ của chúng ta.
Y mỉm cười với ý nghĩ đó. Thật khó mà giữ được một bí mật ngọt ngào như cái bí mật mà y đang cất giữ.
Sau bữa trưa, Tyler đi về phòng và gọi điện lần nửa cho Lee. Không có tiếng trả lời. - Nó lại đi với ai rồi. - Tyler nghĩ, lòng đầy thất vọng - Nó không tin câu chuyện về cái du thuyền của ta. Được, ta sẽ chứng minh cho nó thấy. Khi nào thì cái di chúc chết tiệt đó được thi hành nhỉ? Ta phải gọi điện hỏi Fitzgerald, hoặc hỏi cái tay luật sư trẻ Steve Sloane ấy xem sao.
Có tiếng gõ cửa. Đó là Clark:
- Xin lỗi, thưa thẩm phán Stanford. Ngài có thư.
Chắc là của Keith Perey chúc mừng mình đây.
- Cám ơn, Clark!
Y nhận chiếc phong bì. Nó đề nơi gửi là thành phố Kansas. Y nhìn bì thư một lúc, hơi bối rối, rồi mở ra đọc.
"Thưa thẩm phán Stanford,
Tôi nghĩ là ông cần biết rằng ông còn có một người em gái cùng cha khác mẹ. Cô ấy là con của Rosemary Nelson với cha ông. Cô ấy sống ớ đây, thành phố Kansas nầy. Địa chỉ của cô ấy là 1425 Đại lộ Melcalf phòng 3B, thành phố Kansas, bang Kansas. Tôi chắc là Julia sẽ rất vui nếu nhận được tin tức của ông
Rất chân thành
Một người bạn"
Tyler nhìn chằm chằm vào lá thư, không tin nổi mắt mình, và cảm thấy ớn lạnh.
- Không! - Y hét to – Không! Tôi không có! Không phải là lúc nầy. Có thể cô ta là kẻ giả mạo.
Nhưng y lại có một cảm giác tệ hại rằng Julia nầy mới chính là thứ thiệt. Và giờ đây con chó đẻ bắt đầu đến đòi phần thừa kế của nó! Không, của mình. Tyler tự sửa. Phần tài sản đó không thuộc về nó. Ta không thể để nó tới đây. Nó sẽ phá hóng mọi việc. Ta sẽ phải giải thích thế nào về Julia kia… Y quyết tâm. - Không! Ta phải cho người "chăm sóc" nó mới được. Phải lẹ lên!
Y với tay lấy điện thoại và quay số của Hal Baker.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 22 -
Bác sĩ da liễu lắc đầu.
- Tôi đã từng gặp nhiều ca gần giống như của anh, nhưng nghiêm trọng đến mức nầy thì chưa bao giở.
Hal Baker gãi tay rồi gật gật.
- Ông Baker nầy, chúng tôi phán đoán có ba khả năng. Chỗ ngứa của ông có thể do một loạt nấm gây rà, cũng có thể do dị ứng, và cũng có thể do viêm dây thần kinh. Quan sát phần tế bào cạo ra ở tay ông, dưới kính hiền vi, cho thấy đó không phải do nấm. Mà ông đã nói rằng công việc của ông không phải tiếp xúc với hoá chất…
- Đúng thế.
- Vì thế, chúng tôi khu trú nguồn gốc căn bệnh lại thì thấy đó là bệnh viêm dây thần kinh khu vực…
- Nghe ghê quá. Các bác sĩ có thể giúp gì cho tôi được không ạ?
- Rất may là có thể.
Bác sĩ lấy ra một tuýp thuốc trong chiếc tủ thuốc đặt ở góc phòng khám, và mở ra.
- Tay anh còn ngứa không?
Hal Baker lại gãi.
- Thưa còn ạ. Có cảm giác râm ran như đặt tay trên đống lửa ạ.
- Anh thử xoa kem nầy lên chỗ ngứa xem sao.
Hal Baker bóp ra một ít kem và xoa lên bàn tay.
- Nó như thần dược vậy. Hết ngứa ngay! - Baker thốt lên.
- Tốt. Anh hãy đem về dùng đi, sẽ thấy đỡ thôi.
- Cám ơn bác sĩ! Tôi không biết phải nói gì hơn, nó sẽ làm cho tôi đỡ phiền toái đi rất nhiều đấy ạ.
- Tôi sẽ kê đơn thuốc cho anh. Anh có thể giữ luôn ống thuốc nầy.
- Cám ơn bác sĩ.
Trên đường lái xe về nhà, Hal Baker miệng hát nghêu ngao. Đây là lần đầu tiên kể từ lần gặp thẩm phán Tyler Stanford, tay hắn mới hết ngứa. Cảm giác sung sướng như vừa được trả tự do vậy. Vừa huýt sáo, hắn vừa cho xe vào ga-ra, rồi đi vào bếp.
Helen đang chờ hắn.
- Anh có điện thoại đấy. - Cô nói. - Một ông Jones nào đó. Ông ấy bảo là có việc gấp.
Tay hắn lại bắt đầu ngứa râm ran.
Hắn đã từng làm đau lòng một số người, nhưng hắn buộc phải làm thế chỉ vì tình yêu của hắn đối với các con. Hắn đã phạm một số tội nhưng cũng chỉ vì gia đình.
Hal Baker không cho rằng mình thực sự có tội.
Nhưng lần nầy thì khác. Lần nầy là một vụ giết người.
Khi gọi lại cho người kia. Hắn đã thử phản đối:
- Tôi không thể làm được việc đó, thưa ngài thẩm phán. Ngài phải tìm người khác thôi.
Im lặng một lát rồi tiếp đến là câu:
- Gia đình anh lúc nầy thế nào?
***
Chuyến bay tới thành phố Kansas thật không thanh thản. Thẩm phán Stanford đã ra chỉ thị chi tiết cho hắn.
"Tên cô ấy là Julia Stanford. Anh đã có địa chỉ của cô ta rồi. Cô ấy không hề biết là anh sẽ xuất hiện. Tất cả những gì anh cần phải làm là tìm gặp và xử lý cô ta thôi".
Hắn đáp taxi xuống khu vực trung tâm của thành phố Kansas.
- Hôm nay trời đẹp quá!. - Anh tài xế nói.
- Vâng!
- Anh từ đâu đến?
- Từ New York. Tôi sống ở đó.
- Sống ở New York thì nhất rồi.
- Vâng. Tôi phải sửa nhà. Anh lảm ơn cho tôi ghé đến một cửa hàng bán dụng cụ sửa chữa nhé.
- Vâng.
Năm phút sau, Hal Baker đã ở trong cửa hâng và nói với người bán hàng.
- Tôi cần một con dao săn.
- Chúng tôỉ có ngay. Mời ông đi theo lối nầy.
Con dao rất đẹp, dài sáu inch, có đầu nhọn và hai cạnh răng cưa.
- Con nầy được chưa?
- Chắc được rồi. - Hal Baker trả lời.
- Ông sẽ trả bằng tiền mặt hay séc.
- Tiền mặt.
Tiếp đó, hắn đến cửa hàng văn phòng phẩm.
Hal Baker quan sát toà nhà số 1425 Đại lộ Metcalf trong năm phút, xem xét lối ra, lối vào. Sau đó hắn bỏ đi rồi quay lại vào lúc tám giờ tối. Hắn muốn ăn chắc, dù Julia có đi làm thì giờ nầy hẳn đã ở nhà rồi. Hắn biết rằng khu nhà nầy không có người gác cổng. Có thang máy, nhưng hắn đi cầu thang. Vì sẽ là không khôn ngoan nếu nhốt mình trong cái hộp sắt chật hẹp đó. Những nơi như thế giống như nhữug cái bẫy. Hắn lên đến tầng ba. Phòng 3B ở cuối hành lang về bên tay trái. Con dao giắt trong túi áo bên trong của chiếc áo khác ngoải. Hắn ấn chuông. Một lát sau, cửa mở, và hắn thấy mình đối diện với một phụ nữ trông khá hấp dẫn.
- Chào anh! - Cô ta mỉm cười rất dễ thương. - Tôi có thể giúp gì?
Cô ta trẻ hơn hắn tưởng tượng, và thoáng qua trong đầu hắn sự phân vân, không hiểu sao ngài thẩm phán Stanford lại muốn giết cô ta. Ô, nhưng đó không phải việc của mình. Hắn lấy ra tấm danh thiếp và đưa cho cô gái.
- Tôi làm việc cho công ty A.C. Nielsen, - hắn nói trôi chảy. Chúng tôi đang tìm người cho công ty. Không biết ở đây có ai quan tâm không?
Cô gái lắc đầu:
- Không, cám ơn. - Cô đã chuẩn bị đóng cửa.
- Chúng tôi trả một trăm đô la một tuần.
Cánh cửa nửa khép nửa mở.
- Một trăm đô la một tuần?
- Vâng, thưa cô.
Cửa mở hẳn ra.
- Tất cả những gì cần làm chỉ là ghi lại toàn bộ các chương trình truyền hình mà cô theo dõi. Chúng tôi có hợp đồng một năm cho công việc nầy. Năm nghìn đô la!
- Mời anh vào nhà. - Cô nói.
Hắn đi vào.
- Mời ngồi.
- Tôi là Allen. Jim Allen.
- Tại sao anh lại chọn tôi?
- Công ty chúng tôi chọn người thường không theo dự định trước. Chúng tôi muốn chọn người chưa bao giờ làm gì liên quan đến truyền hình, để đảm bảo độ khách quan cho những điều tra của chúng tôi.
Cô cũng chưa bao giờ có liên quan gì đến các chương trình hay kênh truyền hình nào chứ?
Cô ta cười phá lên:
- Chưa, chưa. Thế chính xác thì tôi phải làm gì?
- Rất đơn giản thôi. Chúng tôi sẽ đưa cho cô một biểu ghi các chương trình truyền hình, và cô chỉ việc đánh dấu vào mỗi khi cô xem một chương trình. Nhờ thế, máy tính của chúng tôi sẽ thống kê được có bao nhiêu người xem mỗi chương trình đó. Người của công ty Nielsen rải khắp nước Mỹ nên chúng tôi sẽ có được một bức tranh rõ ràng về chương trình nào có nhiều khán giả nhất ở vùng nào và với đối tượng nào. Cô có tham gia được không?
- Ồ được thôi.
Hal Baker rút ra vài tờ biểu in sẵn và một chiếc bút.
- Mỗi ngày cô xem vô tuyến mấy tiếng?
- Không nhiều lắm. Tôi phải đi làm suốt ngày.
- Nhưng cô vẫn xem chứ?
- Vâng, tất nhiên. Tôi xem chương trình thời sự vào các tối đôi khi xem một bộ phim cũ. Tôi thích diễn viên Larry King.
Hắn ghi chú vảo tờ biểu.
- Cô có xem chương trình giáo dục nhiều không?
- Tôi xem kênh PHS vào các chủ nhật.
- Nhân tiện xin hỏi, cô sống một mình à?
- Tôi sống cùng một người bạn nữa. Nhưng cô ấy đi vắng.
- Ra cô ta không ở đây một mình.
Tay hắn hắn lại bắt đầu ngứa. Đang định thọc tay vào túi áo lấy dao thì nghe thấy tiếng chân người đi ngoài hành lang, hắn dừng lại.
- Có phải anh bảo tôi sẽ được trả năm nghìn đô la một năm chỉ để làm mỗi việc đó?
- Đúng. Ôi, tôi quên chưa nói, chúng tôi còn biếu cô một chiếc vô tuyến màu nữa kia.
- Tuyệt quá!
Tiếng chân đã đi xa. Hắn lại cho tay vào túi áo, đã sờ thấy cán dao.
- Cô làm ơn cho xin cốc nước, tôi đi cả ngày mệt quá.
- Vâng.
Hắn nhìn theo cô đứng dậy đi đến chiếc bàn nhỏ ở góc phòng, rút dao ra và đi theo tới sau cô ta.
Cô vẫn tiếp tục nói:
- Cô bạn tôi xem chương trình PHS nhiều hơn tôi.
Hắn giơ dao lên, chuẩn bị đâm.
- Nhưng Julia thông minh hơn tôi nhiều.
Tay Baker cứng lại giữa chừng.
- Julia?
- Cô bạn cùng phòng của tôi ấy mà. Đúng ra là trước đây thì cùng ở với tôi. Còn bây giờ cô ấy đã bỏ đi. Lúc tôi về nhà thì thấy Julia để lại một tờ giấy báo là đã ra đi và chẳng nói khi nào sẽ…
Cô quay lại, tay cầm cốc nước, và trông thấy con dao đang giơ lên trong tay hắn:
- Cái gì?
Cô hét lên.
Hal Baker quay đi và chuồn thẳng.
Hal Baker gọi điện cho Tyler Stanford
- Tôi đã đến thành phố Kansas, nhưng cô ta đã đi rồi.
- Anh nói gì, đi rồi à?
Cô bạn cùng phòng với cô ta nói thế.
Tyler im lặng giây lát rồi nói.
- Tôi có cảm giác rằng cô ấy đang đến Boston. Tôi muốn anh quay về đây ngay.
- Vâng, thưa ngài.
Tyler Stanford đập mạnh điện thoại, đi đi lại lại bồn chồn. Mọi việc dường như đã rất hoàn hào rồi, thế mà…
Phải tìm bằng được con nhỏ và thủ tiêu ngay. Nó như một quả bom nổ chậm. Cho dù y có chiếm được hết số tài sản đó, thì Tyler biết rằng y vẫn không thể sống yên được chừng nào cô ta còn sống. Ta phải tìm được nó, Tyler nghĩ. Ta phải tìm bằng được, nhưng biết ở đâu đây!
Clark đi vào thưa.
- Xin lỗi, thưa ngài Stanford. Có cô Julia Stanford đến gặp ngài.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 23 -
Chính vì Kendall mà Julia quyết định đến Boston.
Một hôm, trên đường đi ăn trưa về, Julia tạt qua một cửa hàng thời trang đắt tiền và thấy trên cửa kính có bày một bộ váy áo do chính Kendall thiết kế. Julia ngắm chiếc váy một lúc lâu và nghĩ. Đó là chị gái mình. Mình không thể trách chị ấy về nhưng gì đã xảy ra cho mẹ mình. Và mình cũng không thể trách các anh của mình. Và bỗng dưng nàng thấy tràn ngập một khao khát được gặp họ, được nhìn thấy họ, được nói chuyện với họ, được có một gia đình.
Khi Julia về văn phòng, nàng bảo với Max Tolkin rằng mình muốn đi nghỉ vài ngày. Nàng dụt dè đề nghị.
- Tôi muốn lĩnh lương trước có được không?
Tolkin mỉm cười.
- Được chứ. Cô sắp đi nghỉ. Đây tiền của cô. Chúc cô vui vẻ!
Không biết mình có được vui vẻ không? - Julia phân vân - Hay là mình đang phạm phải một sai lầm lớn?
Julia về nhà, Sally vẫn chưa thấy đâu. Mình không thể đợi cô ấy về - Julia quyết định. Nếu không đi ngay, thì mình sẽ không bao giờ đi được nữa. Nàng đóng gói đồ rồi viết mấy chữ để lại cho Sally.
Trên đường ra xe buýt, Julia lại nghĩ: Mình đang làm gì thế nầy? Tại sao mình lại quyết định ngay như vậy? Nhưng rồi nàng lại quyết tâm - Vội vàng ư? Không, phải mất mười bốn năm rồi mình mới có ngày hôm nay. Thế là lòng nàng lại tràn ngập sự phấn khích. Không biết gia đình nàng thế nào? Nàng biết một trong hai anh của mình là thẩm phán, người anh kia là một cầu thủ polo có tiếng, còn chị gái nàng cũng nổi tiếng là một nhà tạo mốt độc đáo.
Đó là một gia đình thành đạt, Julia nghĩ, còn ta là ai? Hy vọng rằng mọi người sẽ không khinh rẻ mình.
Chỉ nghĩ đến những gì đang đợi mình ở phía trước cũng khiến cho tim Julia đập gấp. Nàng đáp chuyến xe buýt Greyhound và thế là đã ở trên đường đi Boston rồi.
Khi xe đến bến xe phía Nam ở Boston, Julia gọi taxi.
- Đi đâu thưa cô? - Tài xế hỏi.
Và Julia bỗng mất hết tinh thần. Nàng định nói là về Rose Hill, thì nói:
- Tôi không biết.
Người lái xe quay lại nhìn nàng:
- Xì tôi cũng không biết.
- Anh có thể cho tôi đi vòng vòng được không? Tôi chưa bao giờ đến Boston cả.
Anh ta gật đầu.
- Được thôi Họ đi về phía tây, dọc phố Mùa Hạ cho tới khi đến công viên Common Boston.
Người lái xe nói.
- Đây là công viên cổ nhất nước Mỹ đấy. Xưa lia người ta hường dùng nơi nầy làm pháp trường treo cổ phạm nhân.
Và Julia tưởng như đang nghe thấy tiếng mẹ vọng về Mẹ thường dẫn các con ra công viên Common vào mùa đông để trượt tuyết. Woody là một vận động viên bẩm sinh đấy. Julia, mẹ ước gì con gặp anh ấy. Anh ấy là một cậu bé rất đẹp trai. Mẹ vẫn thường nghĩ rằng anh ấy sẽ là người thành đạt nhất trong gia đình. Dường như mẹ đang ở bên cô, chia sẻ phút giây khó khăn nầy.
Họ đi đến phố Charles, tới cánh cồng đi vào Công viên Public. Người lái xe nói.
- Hãy nhìn những chú vịt con bằng đồng kỳa! Tin hay không cũng được, chúng đều có tên riêng đấy.
Mẹ thường đưa bọn trẻ đi picnic ở công viên Public. Ở cổng vào có tượng những con vịt con bằng đồng rất ngộ nghĩnh. Chúng có tên là Jack, Kack, Lack, Mack, Nack, Ouack, Pack và Quack.
Julia vẫn từng rất thích những cái tên nầy nên thường bắt mẹ kề đi kể lại không biết bao nhiêu lần.
Nàng nhìn vảo đồng hồ đo đường. Đi thế nầy tốn kém quá.
- Anh có thể chỉ cho tôi một khách sạn nào rẻ tiền không?
- Được ngay. Đến khách sạn Copley Square nhé?
- Vâng, hãy đưa tôi đến đó đi.
- Vâng.
Năm phút sau, họ đã ở trước cửa khách sạn.
- Chúc cô vui vẻ ở Boston nhé.
- Cám ơn anh.
Liệu mình có được thưởng thức Boston không, hay sẽ là một tai hoạ đây? - Julia trả tiền taxi rồi đi vào khách sạn.
Nàng tiến đến hỏi người nhân viên đứng sau quầy tiếp đón.
- Xin chào, - anh ta nói. - Chị cần gì
- Tôi muốn thuê một phòng.
- Phòng đơn ạ?
- Vâng.
- Chị sẽ ở đây bao lâu?
Cô lưỡng lự. Một giờ? Hay mười năm?
- Tôi chưa biết.
- Được ạ Anh ta kiểm tra nơi đề chìa khoá.
- Tôi có một phòng đơn xinh xắn cho chị ở tầng bốn.
- Cám ơn!
Nàng ký vào tờ đăng ký tên: Julia Stanford.
Người nhân viên đưa cnìa khoá cho nàng:
- Chìa khoá của chị đây. Chúc chị nghỉ ngơi vui vẻ.
Căn phòng nhỏ nhưng sạch sẽ, gọn gàng. Ngay khi Julia dỡ đồ xong, nàng gọi cho Sally.
- Julia đấy à? Chúa ơi! Cậu đang ở đâu vậy?
- Mình đang ở Boston.
- Cậu ổn không? - Sally hét lên do không kỳm được.
- Ổn. Sao cơ?
- Có người đến đây tìm cậu, và mình nghĩ rằng hắn ta muốn giết cậu.
- Cậu nói gì thế?
- Hắn cầm dao và… cậu phải thấy mặt hắn lúc đó cơ? - Sally dừng lại để thở. - Khi hắn biết mình không phải là cậu, liền chuồn ngay.
- Mình không tin được!
Hắn ta nói là người của công ty A.C Nielsen, nhưng khi mình gọi điện hỏi thì họ nói rằng chưa bao giờ họ nghe cái tên ấy! Cậu có biết ai định hại mình không?
- Tất nhiên là không mà, Sally! Đừng có ngớ ngẩn! Thế cậu có báo cảnh sát không?
- Mình báo rồi. Nhưng họ chẳng làm được gì nhiều ngoài việc dặn mình cẩn thận hơn.
- Ừ mình vẫn khoẻ, đừng lo cho mình.
Cô nghe thấy Sally thở phào.
- Được! Chừng nào cậu còn được yên ổn. Julia ơi?
- Gì thế?
- Cậu phải thận trọng nhé.
- Tất nhiên rồi.
Sally lại tưởng tượng rồi! Ai thèm giết mình chứ.
- Cậu định bao giờ thì trở về?
Vẫn câu hỏi giống người nhân viên đã hỏi:
- Chưa biết.
- Cậu đến đó để gặp gia đình phải không?
- Ừ!
- Chúc may mắn nhé.
- Cám ơn, Sally. Chúng mình sẽ gọi điện cho nhau nhé.
Julia dập máy. Nàng đứng đó, phân vân không biết nên làm gì tiếp theo. Nếu tỉnh táo, thì nên đáp xe trở về nhà. Mình đã đợi bao lâu nay. Chẳng lẽ đến Boston chỉ để ngắm cảnh. Không. Mình đến đây để gặp gia đình. Mình có nên đi gặp họ không? Không. Có…
Nàng ngồi ở mép gi.ường, đầu óc rối mù. Thế nếu họ ghét mình thì sao? Mình không được nghĩ đến điều đó. Họ sẽ yêu thương mình và mình cũng sẽ yêu thương họ.
Nàng nhìn vào máy điện thoại và nghĩ … Có lẽ mình nên gọi điện thoại cho họ. Không. Làm thế biết đâu họ lại sẽ không muốn gặp mình nữa. Nàng đi đến bên tủ quần áo và chọn một bộ đẹp nhất. - Nếu bây giờ không làm thì sẽ không bao giờ làm được nữa - Julia quyết định.
Ba mươi phút sau, nàng đã ngồi trên taxi tới Rose Hill để gặp gia đình.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 24 -
Tyler chằm chằm nhìn Clark với vẻ sửng sốt:
Julia Stanford… đến à?
- Vâng, thưa ngài.
Giọng người quản gia hơi bối rối.
- Nhưng không phải cô Stanford hôm trước.
Tyler cố nở một nụ cười.
- Tất nhiên không phải rồi. Tôi e rằng đó là một kẻ mạo danh.
- Kẻ mạo danh ạ?
- Ừ! Thiếu gì những kẻ như vậy, hả Clark. Tất cả đều đòi quyền được chia thừa kế.
- Thật kinh khủng, thưa ngài. Tôi gọi cảnh sát nhé?
- Thôi! - Tyler nói ngay. Đó là điều cuối cùng mà y muốn. - Tôi sẽ giải quyết. Hãy đưa cô ta vào thư viện.
- Vâng, thưa ngài.
Đầu óc Tyler hoạt động rất nhanh. Thế là Julia Stanford thật cuối cùng cũng lộ ra. May sao lúc nầy không có ai ở nhà. Y phải thủ tiêu cô ta ngay tửc thì.
Tyler đi vào thư viện. Julia đang đứng ở giữa phòng, ngắm bức chân đung Harry Stanford. Tyler đứng lại quan sát kỹ người phụ nữ. Cô ấy rất đẹp. Thật đáng tiếc phải…
Julia quay lại và trông thấy y:
- Chào anh!
- Xin chào!
- Anh là Tyler?
- Đúng. Còn cô là ai?
Nụ cười của nâng tắt ngấm. Chẳng lẽ…
- Tôi là Julia Stanford.
- Thật sao? Xin lỗi cho tôi hỏi, nhưng cô có bằng chứng gì chứng tỏ cô là Julia Stanford không?
- Bằng chứng… ồ, có… tôi… đó là… không có bằng chứng nào hết. Tôi chỉ cho rằng…
Y tiến đến gần cô hơn.
- Làm sao bỗng dưng cô lại đến đây?
- Tôi quyết định rằng đã đến lúc gặp gia đình của mình.
- Sau hai mươi sáu năm?
- Vâng.
Nhìn, nghe cô gái nói, Tyler không nghi ngờ gì. Cô ta chân thực, nguy hiểm, và cần phải loại bỏ ngay.
Tyler cố mỉm cười.
Được cô có thể tưởng tượng được cú sốc nầy đối với tôi không? Tôi muốn nói về sự xuất hiện đột ngột của cô và…
- Tôi biết. Tôi xin lỗi. Lẽ ra tôi phải gọi điện trước.
Tyler hỏi vội:
- Cô đến Boston một mình à?
- Vâng!
Đầu óc Tyler hoạt động cật lực:
- Có ai biết cô ở đây không?
- Không. À, có, có cô bạn củng phòng của tôi tên là Sally ở Kansas City.
- Cô nghỉ ở đâu?
- Khách sạn Copley Square.
- Đó là một khách sạn xinh xắn. Cô ở phòng nào?
- Phòng 419.
Được rồi. Bây giờ cô quay về khách sạn đi và đợi ở đó nhé. Tôi muốn báo trước cho Woody và Kendall. Họ cũng sẽ rất ngạc nhiên như tôi vậy.
- Tôi xin lỗi. Đáng ra…
- Không sao. Bây giờ chúng ta đã gặp nhau rồi, mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả thôi.
- Cám ơn anh, Tyler!
- Đón mừng em. - Suýt nữa thì y nghẹn lời. – Julia, Để anh gọi taxi cho.
Năm phút sau, nàng đi khỏi Rose Hill.
***
Hal Baker vừa về đến khách sạn của hắn ở khu trung tâm Boston thì có điện thoại gọi. Hắn nhấc lên nghe.
- Hal đấy hả?
- Tôi xin lỗi. Tôi chưa thu được tin gì mới cả, thưa ngài thẩm phán. Tôi đã lùng sục tất cả thành phố rồi. Tôi cũng đã ra sân bay và…
- Cô ta ở đây rồi, thằng ngu ạ!
- Cái gì?
- Cô ta đã đến Boston rồi. Hiện đang ở khách sạn Copley Square, phòng 419. Tôi muốn thanh toán ngay đêm nay. Và tôi muốn không một, sai lầm nào nữa, hiểu không?
- Những gì đã xảy ra không phải lỗi…
- Hiểu không?
- Có thưa ngài.
- Thế thì làm đi!
Tyler dập máy không thương tiếc. Rồi y đi tìm Clark.
- Clark nầy, về chuyện cô gái mạo nhận làm em tôi ấy mà?
- Vâng, thưa ngài, sao ạ?
- Tôi sẽ không kể cho mọi người trong nhà đâu. Nó chỉ làm họ buồn thôi.
- Tôi hiểu, thưa ngài. Ngài thật chu đáo.
Julia đi bộ đến khách sạn Ritz - Carton để ăn tối. Khách sạn nầy thật sạch, đẹp, đúng như mẹ nàng thường kể.
Mỗi chủ nhật, mẹ thường dẫn bọn trẻ đến đó để ăn bữa tối. Julia ngồi ở bàn ăn, hình dung ra mẹ đang ngồi bên, cùng với Tyler, Woody và Kendall hồi còn nhỏ.
Giá mà mình được lớn lên cùng các anh chị. - Julia nghĩ. Nhưng dù sao thì bây giờ mình cũng đã gặp lại họ rồi. Nàng không biết mẹ có đồng tình với những gì nàng đang làm không. Julia lại trở về với ý nghĩ về sự tiếp đón của Tyler. Anh ấy có vẻ… lạnh nhạt. Nhưng điều đó cũng tự nhiên thôi - Julia nghĩ - Một kẻ lạ mặt đột nhiên xuất hiện và nói "Tôi là em gái anh" như thế. Tất nhiên anh ấy phải nghi ngờ. Nhưng mình tin rằng mình có thể thuyết phục được họ.
Khi hoá đơn đưa đến, Julia giật mình. Mình phải thận trọng. - nàng nghĩ, - nếu không sẽ chẳng còn tiền mà quay về Kansas nữa.
Khi ra khỏi khách sạn Ritz - Carlton, một chiếc xe du lịch trong thành phố đỗ ngay trước cổng khách sạn đang chuẩn bị chuyển bánh. Ngay lập tức nàng quyết định lên xe. Nàng muốn đi thăm nơi mẹ đã từng sống, càng nhiều càng tốt.
Hal Baker đi dọc hành lang khách sạn Copley Square, như một người khách, và leo cầu thang lên tầng bốn. Lần nầy không thể sai sót được. Phòng 419 ở giữa hành lang. Hal Baker đảo mắt khắp chung quanh để xem chắc chắn không có ai thì mới hành động. Hắn gõ cửa, không có tiếng trả lời. Hắn gõ tiếp:
- Cô Stanford? – Vẫn không có tiếng trả lời.
Hắn lấy từ trong túi ra một hộp đồ nghề nhỏ và chọn một chiếc kẹp. Chỉ vài giây là hắn đã mở được cửa. Hal Baker bước vào phòng đóng cửa lại. Căn phòng không có ai.
- Cô Stanford?
Hắn đi vào nhà tắm. Không có ai. Hắn quay lại phòng ngủ. Hắn rút ra một con dao, kéo ghế lại sau cửa và ngồi đợi trong bóng tối. Một tiếng sau hắn nghe thấy tiếng chân người đang đi về.
Hal Baker đứng phắt dậy, nấp sau cửa, dao cầm sẵn trong tay. Hắn nghe thấy tiếng chìa khoá xoay trong ổ, và cánh cửa mở ra. Hắn giơ cao dao lén khỏi đầu sẵn sàng đâm. Julia Stanford bước vào, bật đèn. Hắn nghe thấy cô nói.
- Thôi được. Mời vào.
Một đám đông phóng viên ùa vào phòng.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 25 -
Chính Gordon Wellman, người quản lý ca đêm của khách sạn Copley Square, đã vô tình cửu sống Julia.
Tối hôm đó, ông ta đến nhận ca làm việc lúc sáu giờ tối và như thường lệ ông kiểm tra sổ sách đăng ký khách sạn. Khi thấy tên Julia Stanford, ông nhìn chằm chằm, đầy kinh ngạc. Từ khi Harry Stanford chết, báo chí đẩy ắp những câu chuyện về gia đình Stanford. Họ bới cả vụ tai tiếng từ xa xưa của ông chủ Stanford với cô gia sư của bọn trẻ trong nhà, rồi vụ tự tử của vợ Stanford. Harry Stanford có một đứa con ngoài gia thú tên là Julia. Có tin đồn rằng cô ta đã bí mật đến Boston. Thế mà báo chí từng đưa tin, sau khi mua một loạt đồ sang trọng, cô ta đã bay sang Nam Mỹ rồi. Giờ đây có vẻ là cô ta đã trở về. Và lại đang ở ngay trong khách sạn của mình!
Gordon Wellman nghĩ lòng đầy phấn chấn. Ông ta quay sang người nhân viên tiếp đón.
- Cậu có biết vụ nầy sẽ làm cho khách sạn của chúng ta nổi tiếng thế nào không?
Một phút sau Gordon Wellman đã đang nói chuyện điện thoại với báo chí.
Khi Julia đi chơi về thì hành lang đã đầy các phóng viên đang nóng lòng chờ đợi nàng. Vừa bước vào hành lang, nàng đã bị họ vây kín.
- Thưa cô Stanford! Tôi từ báo Boston Globe.
- Chúng tôi đang chờ cô, nhưng nghe nói cô đã rời khỏi thành phố. Cô có thể kể cho chúng tôi?
Một ống kính truyền hình chĩa thẳng vào nàng.
- Thưa cô Stanford? Tôi ở hãng truyền hình WCVB-TV. Chúng tôi muốn cô nói đôi lời…
- Thưa cô Stanford! Tôi từ báo Boston Phoenix.
- Chúng tôi muốn biết phản ửng của cô đối với…
- Hãy nhìn vào đây, cô Stanford? Cười lên nào!
- Cám ơn.
Đèn chớp lia lịa.
Julia đứng đó, quá bối rối.
- Ôi lạy Chúa, - nàng nghĩ - có khi mọi người trong gia đình lại cho rằng mình là đứa thích nổi danh.
Cô quay sang các phóng viên.
- Xin lỗi! Tôi không có gì để nói cả.
Cô trốn vào thang máy. Họ ùa vào theo Tạp chí People muốn làm một phóng sự về cuộc đời cô và cảm nghĩ của cô về việc là một người lạ, xa cách gia đình trong hai mươi nhăm năm như thế nào.
- Chúng tôi nghe nói cô đã đi Nam Mỹ
- Cô có định ở lại, sống tại Boston không?
- Tại sao cô không ở Rose Hill?
Nàng ra khỏi thang máy khi lên đến tầng tư và vội vã đi dọc hành lang. Họ theo bén gót chân nàng.
Không có cách nào đề thoát được họ.
Julia lấy chìa khoá phòng và mở cửa. Nàng bước vào phòng và bật đèn.
- Thôi được. Mời vào.
Nấp sau cánh cửa, Hal Baker quá kinh ngạc, tay vẫn cầm dao, đang giơ lên. Khi các phóng viên xô phải hắn thì hắn nhanh tay dấu ngay dao đi và lẩn vào đám đông.
Julia quay ra các phóng viên:
- Được rồi. Nhưng tôi chỉ trả lời từng câu một thôi
Tức tối, Baker đi lùi ra cửa rồi biến mất. Thẩm phán Stanford sẽ tiếp tục không hài lòng.
Trong ba mươi phút, Julia cố gắng lần lượt trả lời từng câu hỏi. Cuối cùng mọi người cũng về hết.
Julia khoá cửa và đi ngủ.
Sáng hôm sau, các hãng truyền hình và báo chí đã đưa tin ầm ầm về Julia Stanford.
Tyler đọc báo và nổi giận. Woody và Kendall cũng vậy.
- Những điều ngớ ngẩn về người phụ nữ tự nhận là Julia Stanford nầy là thế nào nhỉ? - Woody hỏi.
- Cô ta mạo nhận đấy mà, - Tyler lấp liếm. - Hôm qua cô ta đến đây, đòi tiền và anh đã bảo khéo cô ta đi. Không ngờ cô ta lại làm ầm ĩ một cách rẻ tiền đến như thế. Đừng lo. Anh sẽ giải quyết.
Y gọi điện cho Simon Fitzgerald.
- Ông có xem báo sáng nay không?
- Có.
- Con lừa đảo nầy sẽ đi khắp thành phố rêu rao rằng nó là em chúng tôi.
Fitzgerald nói.
- Anh có muốn tôi báo họ bắt cô ta không?
- Không! Chỉ càng làm nổi đình đám thêm thôi.
- Tôi chỉ muốn anh đưa cô ta đi khỏi thành phố nầy.
- Được rồi. Tôi sẽ lo.
- Cám ơn anh.
Simon Fitzgerald gọi Steve Sloane đến.
- Có một vấn đề, - Ông ta nói.
Steve gật đầu.
- Tôi biết rồi. Sáng nay tôi đã đọc các báo và nghe tin tức rồi. Cô ta là ai nhỉ?
- Rõ ràng có người nghĩ rằng cô ta cố tình muốn nhòm ngó tài sản của gia đình nầy. Thẩm phán Stanford muốn chúng ta đưa cô ta ra khỏi thành phố. Anh có muốn giải quyết không?
- Sẵn sàng thôi. - Steve nói, buồn bã.
Một giờ sau, Steve gõ cửa phông Julia.
Khi nàng mở cửa, nhìn thấy Steve, liền nói ngay:
- Tôi xin lỗi. Tôi sẽ không tiếp bất cứ phóng viên nào nữa đâu. Tôi…
- Tôi không phải là phóng viên. Tôi vào được không?
- Anh là ai?
- Tên tôi là Steve Sloane. Tôi làm việc ở hăng luật, đại diện quản lý tài sản nhà Harry Stanford.
- Ồ thế à. Vâng. Mời anh vào.
Steve vào phòng.
- Có phải cô bảo với các phóng viên mình là Julia Stanford không?
- Tôi phải nói rằng tôi đã bị họ tấn công. Tôi không hề trông chờ họ, thế mà, anh thấy đấy…
- Nhưng cô đã thực sự nói rằng cô là con gái của Harry Stanford phải không?
- Vâng. Tôi là con gái ông ta.
Anh nhìn nàng và hỏi, đầy nghi ngờ.
- Tất nhiên là cô cỏ bằng chứng chứ.
- Ồ không! - Julia nói chậm chạp - Tôi không có.
- Nào! - Steve kiên nhẫn - Cô hẳn phải có bằng chứng gì chứ. - Anh định lật tẩy trò nói dối của nàng.
- Tôi không có gì cả. - Nàng vẫn không nói gì hơn.
Anh quan sát nàng kỹ hơn và thấy ngạc nhiên. Nàng không giống như anh hình dung trên đường tới đây. Nàng toát ra vẻ chân thực, không giả tạo.
Cô ta dường như rất thông minh. Làm gì có chuyện cô ta ngôc nghếch đến nỗi tới đây nhận là con gái Harry Stanford mà không có bằng chứng gì?
- Thế thì quá bất lợi - Steve nói. - Thẩm phán Tyler Stanford muốn cô đi khỏi thành phố nầy.
Julia tròn mắt:
- Cái gì?
- Đúng thế.
- Nhưng… tôi không hiểu. Tôi còn chưa được gặp hai anh chị kia.
Thế là cô ta vẫn cố mù quáng mà đeo đuổi chuyện nầy. - Steve nghĩ.
- Nghe nầy, tôi không biết cô là ai, hay cô đang chơi trò gì, nhưng cô có thể bị bỏ tù vì điều nầy đấy. Chúng tôi cho cô một cơ hội. Những gì cô đang làm là trái với pháp luật. Cô được lựa chọn. Hoặc là cô đi khỏi thành phố và chấm dứt không quấy rối gia đình nầy nữa, hoặc là chúng tôi sẽ phải bắt cô.
Julia sửng sốt.
- Bắt? Tôi… tôi không biết nói thế nào.
- Đó là tuỳ cô quyết định.
- Thậm chí họ không thèm gặp tôi nữa? - Julia hỏi, lòng tê tái.
- Hãy đừng nghĩ ngợi gì quá nhiều.
Cô thở nặng nhọc:
- Được. Nếu họ đã muốn vậy thì tôi sẽ quay về Kansas. Tôi hứa với anh, họ sẽ không bao giờ nghe thấy điều gì về tôi nữa.
Kansas? Cô đi cả quãng đường dài như vậy để làm cái trò vớ vẩn nầy ư.
- Thế là rất thông minh.
- Anh đứng đó một lát, nhìn cô, bối rối:
- Thôi, tạm biệt cô!
Cô không đáp lại.
Steve về văn phòng gặp Simon Fitzgerald.
- Anh đã gặp cô ta chưa, Steve?
Rồi! Cô ấy sẽ bỏ đi. - Anh dường như lơ đãng.
- Tốt. Tôi sẽ báo lại cho thẩm phán Stanford. Anh ta sẽ hài lòng.
- Ông có biết cái gì làm tôi thấy lấn cấn trong lòng không, Simon?
- Cái gì?
- Con chó vẫn chưa sủa.
- Làm ơn nhắc lại!
- Trong chuyện về Sherlock Holmes ấy mà. Mấu chốt của vấn đề nằm ở cái chưa xảy ra.
- Steve, thế thì có liên quan gì với…
- Cô ấy đến đây không mang theo bằng chứng gì.
Fitzgerald nhìn Steve bối rối.
- Tôi không hiểu. Điều đó nói lên cái gì, theo anh?
- Tại sao cô ấy đến đây, xa xôi như vậy, từ tận Kansas, để nhận là con gái Harry Stanford, thế mà không có một thứ gì để làm bằng chứng cả?
- Thiếu gì kẻ ngu ngốc như thế hả Steve.
Cô ấy không ngu ngốc đâu. Ông phải gặp cô ấy cơ Và còn vài điều nữa làm tôi áy náy, Simon ạ.
- Cái gì?
Xác Harry Stanford bị mất tích. Khi tôi tìm gặp Dmitri Kaminsky, nhân chứng duy nhất về tai nạn của ông ta, thì anh ta cũng biến mất… Và dường như không ai biết cô Julia Stanford thứ nhất hiện nay ở đâu.
Simon Fitzgerald nhíu mày:
- Anh đang nói gì vậy?
Steve nói chậm rãi.
- Có điều gì đó đang diễn ra cần phải lý giải. Tôi sẽ đến gặp cô ta một lần nữa.
Steve Sloane đến khách sạn Copley Square và hỏi nhân viên trực.
- Anh làm ơn gọi cho cô Stanford được không?
Người nhân viên nhìn lên.
- Ồ tôi xin lỗi. Cô Stanford đã đi khỏi đây rồi.
Cô ấy có để lại địa chỉ không?
- Không, thưa ngài.
Steve đứng đó, bực bội. Anh không làm gì hơn được nữa.
- Ồ có thể mình sai thì sao, - anh nghĩ một cách tỉnh táo. - Biết đâu cô ta cũng chỉ là một kẻ giả mạo thì sao. Giờ thì chúng ta không thể biết gì hơn nữa. Anh quay đi. Người gác cửa đang đưa một đôi ra taxi.
- Xin lỗi, cho hỏi. - Steve nói.
Người gác cửa quay ra.
- Ngài cần taxi à?
- Không, tôi muốn hỏi anh một câu. Sáng nay anh có thấy cô Stanford đi ra khỏi khách sạn không?
- Có chứ. Ai chả nhìn theo cô ấy. Đó quả là một người nổi tiếng. Tôi còn gọi taxi cho cô áy nữa.
- Anh không biết cô ấy đi đâu, đúng không? – Anh nhận thấy mình đang nín thở.
Biết chứ. Tôi còn bảo tài xế đưa cô ấy tới đâu mà.
- Đó là đâu vậy? Steve hỏi liền.
Tới bến xe buýt Greyhound ở ga phía Nam. Tôi thấy cũng lạ khi một người giàu như thế mà lại…
- Tôi cũng cần một taxi ngay bây giờ.
Steve đi giữa đám đông hành khách ở bến xe buýt Greyhound, mắt đảo lia lịa, tìm kiếm. Không thấy Julia đâu cả.
Cô ấy đi rồi, Steve buồn rầu nghĩ. Tiếng loa phát thanh bỗng vang lên, báo về các xe buýt chuẩn bị rời bến. Anh nghe thấy "… và Kansas City," thế là lao vội đến cửa lấy khách.
Julia đang chuẩn bị bước lên xe.
- Dừng lại? - Anh gọi.
Nàng giật mình, quay lại Steve chạy đến bên.
- Tôi muốn nói chuyện với cô.
Nàng nhìn anh, giận dữ.
- Tôi không cờn gì để nói với anh nữa.
Và nàng quay ngoắt đi.
Anh vồ lấy tay nàng:
- Hượm đã! Chúng ta thực sự cần phải nói chuyện với nhau.
- Xe tôi sắp chạy rồi.
- Sẽ còn xe khác.
Nhưng hành lí của tôi để trên xe.
Steve quay sang nhân viên khuân vác.
- Người phụ nữ nầy sắp sinh con. Hãy lấy ngay hành lý của cô ấy ra khỏi đây. Nhanh lên.
Người phụ khuân vác nhìn Julia ngạc nhiên.
- Vâng! - Rồi anh ta hối hả mở khoang để hành lý -Cái nào của bà?
Julia quay sang Steve, bối rối.
- Anh cô biết anh đang làm gì không?
- Không! - Steve trả lời.
Nàng nhìn anh giây lát, rồi quyết định chỉ vào hành lí:
- Cái nầy.
Người khuân vác lôi vali ra.
- Cô có cần tôi gọi xe cấp cửu hay sự giúp đỡ nào không?
- Không, cám ơn anh. Tôi sẽ ổn thôi.
Steve nhấc va li lên rồi họ cùng nhau đi ra.
- Cô ản sáng chưa?
- Tôi không đói. - Nàng đáp lạnh lùng.
- Cô nên ăn gì đó. Bây giờ cô phải ăn cho hai người rồi.
Anh cười. Nụ cười đầu tiên trong hai ngày qua.
Họ ăn sáng ở khác sạn Julien. Julia ngồi đối diện Steve, toàn thân nàng cứng lại vì giận dữ.
Sau khi gọi món, Steve nói.
- Tôi muốn biết vài điều. Cái gì làm cho cô nghĩ rằng có thể nhận được một phần tài sản của nhà Stanford khi không có bằng chứng gì xác minh về thân thế.
Nàng nhìn anh đầy khó chịu.
- Tôi không đến đó để đòi tài sản. Cha tôi chắc sẽ chả đề lại gì cho tôi cả. Tôi chỉ muốn gặp gia đình. Nhưng rõ ràng là họ không muốn gặp tôi.
- Cô có tài liệu nào… hay bất cứ bằng chứng nào chứng tỏ cô là ai không?
Cô nhớ đến hộp tư liệu ở nhà, và lắc đầu.
- Không. Không cỏ gì.
- Tôi muốn cô nói chuyện với một người.
Đây là Simon Fitzgerald. - Steve lương lự - Ừ… Julia Stanford. - Anh ngập ngừng giới thiệu.
Fitzgerald nói một cách nghi ngại.
- Mời cô ngồi.
Julia ngồi mớm xuống ghế, chỉ chực đứng dậy để đi.
Fitzgerald nhìn cô gái chăm chú. Cô ta có đôi mắt xám của nhà Stanford, nhưng nhiều người khác cũng có như thế.
- Cô nhận là con gái của Rosemary Nelson?
- Tôi không nhận gì cả. Tôi là con gái của Rosemary Nelson!
- Thế mẹ cô đâu?
Mẹ tôi mất cách đây mấy năm rồi.
- Ôi tôi xin lỗi. Cô có thể kể với chúng tôi về mẹ cô được không?
Không! - Julia nói. - Tôi không nên nói thì hơn.
Nàng đứng lên.
- Tôi muốn đi khỏi đây.
Nghe nầy, chúng tôi muốn giúp đỡ cô mà. - Steve nói.
Nàng quay sang anh.
- Thế à? Gia đình tôi không muốn nhìn thấy tôi. Còn anh muốn giao tôi cho cảnh sát. Tôi không cần loại giúp đỡ đó.
Nàng bắt đầu đi ra cửa.
Steve nói:
- Đợi đã! Nếu cô đúng là người như cô nói, thì cô hẳn phải có cái gì đó có thể chứng minh chứ?.
- Tôi đã nói rồi, tôi không có gì cả. - Julia nói. - Mẹ tôi đã hoàn toàn tuyệt giao với Harry Stanford.
- Trông mẹ cô như thế nào? - Simon Fitzgerald hỏi.
- Bà rất đẹp. - Julia nói. - Giọng bà ấm áp. Bà là người đáng yêu nhất… - Nàng bỗng nhớ ra điều gì.
- Tôi có một bửc ảnh của bà. - Nàng lấy ở cồ ra một chiếc lắc vàng hình quả tim và đưa cho Fitzgerald.
Ông nhìn cô giây lát, rồi mở ra. Một bên có bức ảnh chân dung Harry Stanford và bên kia là Rosemary Nelson. Có dòng chữ khắc TẶNG R. BẰNG CẢ TÌNH YÊU H.S. 1969
Simon Fitzgerald chăm chú nhìn chiếc lắc một lúc lâu. Khi ngẩng lên, giọng ông khàn đi.
- Chúng tôi nợ cô một lời xin lỗi, cô gái thân yêu.
Rồi ông quay sang Steve.
- Đây chính là Julia Stanford.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 26 -
Kendall không thể quên được câu chuyện với cô em dâu Peggy dường như không thể chịu đựng được tình trạng đó một mình - Woody đã rất cố gắng…
- Ôi! Tôi yêu anh ấy nhiều lắm.
Cậu ấy cần giúp đỡ nhiều - Kendall nghĩ - Mình phải làm gì đó. Cậu ấy là em trai mình. Mình phải nói chuyện với cậu ấy.
Kendall đi tìm Clark.
- Ông Woodrow có nhà không?
- Có, thưa bà. Tôi nghĩ rằng ông ấy đang ở phòng riêng.
- Cám ơn.
Nàng nghĩ đến cảnh diễn ra bên bàn ăn và khuôn mặt bầm tím của Peggy.
Chuyện gì vậy? Tôi va phải cửa ra vào. Lần nầy cô ấy sẽ chịu đựng mọi chuyện như thế nào đây?
Kendall lên gác, gõ cửa phòng Woody. Không có tiếng trả lời.
- Woody?
Nàng mở cửa, bước vào. Mùi hạnh nhân đắng tràn ngập phòng. Kendall đứng đó một lát rồi đi về phía buồng tắm. Nàng nhìn thấy Woody qua cánh cửa khép hờ. Cậu ta đang đun heroin trên một miếng nhôm. Khi nó đã nóng chảy ra, nàng thấy Woody hít hơi khói xông lên bằng một chiếc ống ngậm ở miệng.
Kendall bước vào.
- Woody?
Gã quay ra cười ngoác miệng:
- Chào, bà chị thân yêu!
Rồi lại cúi đầu hít tiếp.
- Vì Chúa! Em dừng lại đi.
Hey, hãy thư giãn đi. Chị có biết cái nầy gọi là gì không - Đuôi rồng. Chị có nhìn thấy con rồng khói đang bay lên nầy không? - Gã mỉm cười sung sướng.
- Woody, để chị nói đã.
- Tất nhiên rồi, bà chị. Em có thể giúp gì cho chị được? Em biết vấn đề không phải là tiền. Chúng mình đều là các tỉ phú mà! Sao hôm nay trông chị ủ dột vậy? Mặt trời đã lên và sẽ là một ngảy đẹp trời? - Mắt gã sáng lên.
Kendall đứng đó, nhìn em trai, lòng đầy xót xa.
- Woody, chị đã nói chuyện với Peggy. Cô ấy đã kể cho chị nghe em bị nhiễm thuốc ở bệnh viện như thế nào.
Gã gật đầu:
- Ừ! Đó là điều tuyệt diệu nhất đã xảy ra với em.
- Không. Đó là điều tệ hại nhất thì đúng hơn. Em có biết mình đang làm gì với cuộc sống của mình không?
- Biết chứ. Cái đó gọi là sống lên tiên đấy mà, bà chị.
Nàng nắm tay gã nói nhiệt thành.
- Em cần được giúp đỡ.
- Em ấy à? Em không cần giúp gì cả. Em vẫn khoẻ.
- Không, em không khoẻ. Hãy nghe nầy, Woody. Đây mới là cuộc sống của em, và không chỉ là của riêng em đâu. Hãy nghĩ đến Peggy. Bao năm nay em đã đẩy cô ấy xuống địa ngục, và cô ấy chịu được cũng chỉ do đã yêu em rất nhiều. Không phải là em chỉ đang phá hoại cuộc sống của chính em mà cả cuộc sống của cô ấy nữa. Bây giờ em phải làm gì đi, trước khi quá muộn. Việc em lần đầu bị nghiện như thế nào thì không quan trọng. Quan trọng là em từ bỏ nó ra sao?
Nụ cười của Woody tắt dần. Gã nhìn vào mắt Kendall và chực nói, nhưng rồi lại thôi.
- Kendall…
- Sao?
Gã liếm môi.
- Em… em biết chị nói đúng. Em muốn dừng. Em đã cố… Chỉ có Chúa mới biết em đã cố như thế nào. Nhưng em không thể.
- Tất nhiên là em sẽ làm được, nàng nói quyết liệt. Em có thể làm được. Chúng ta sẽ cùng làm. Peggy và chị sẽ hỗ trợ phía sau. Woody, ai cung cấp cho em heroin?
Woody đứng đó, nhìn nàng đầy kinh ngạc.
- Chúa ơi? Chị không biết sao?
Kendall lắc đầu:
- Không!
- Peggy đấy.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 27 -
Simon Fitzgerald ngắm nghĩa chiếc mặt dây chuyền vàng một lúc lâu.
- Tôi đã từng biết mẹ của cô, Julia ạ, và tôi yêu quí bà ấy. Đối với bọn trẻ Stanford, bà ấy là một người tuyệt vời và bọn chúng rất yêu quí bà.
- Bà cũng rất yêu quí họ. - Julia nói - Bà thường xuyên kể cho tôi nghe về các anh chị tôi.
Chuyện xảy ra với mẹ cô thật khủng khiếp. Cô không thể tưởng tượng là nó đã gây ra một vụ scandal lớn tới mức nào. Boston chỉ là một thành phố nhỏ. Harry Stanford đã cư xử rất không đẹp. Mẹ của cô buộc phải ra đi, mà chẳng có sự lựa chọn nào. - ông lắc đầu. - Cuộc sống của hai mẹ con cô hẳn đã rất cực nhọc?
- Mẹ tôi đã phải vượt qua một thời gian rất khó khăn. Điều khủng khiếp là, theo tôi, mẹ vẫn còn yêu Harry Stanford, bất chấp tất cả. - Nàng đưa mắt nhìn Steve. - Tôi không hiểu cái gì đang xảy ra. Tại sao gia đình tôi lại không muốn nhìn nhận tôi?
Hai người đàn ông đưa mắt nhìn nhau.
- Hãy để tôi giải thích. - Steve nói - Anh ngập ngừng, có gắng lựa chọn từ ngữ một cách cẩn thận. - Cách đây không lâu, một phụ nữ đã xuất hiện, tự xưng là Julia Stanford.
- Không thể thế được. Tôi là…
Steve giơ một tay lên ra dấu:
- Tôi biết. Gia đình đã thuê một thám tử tư điều tra để đảm bảo cô ta đúng là Julia.
- Và họ đã thấy cô ta không phải là Julia?
- Không. Họ đã thấy cô ta chính là Julia.
Julia nhìn anh vẻ lúng túng.
- Cái gì?
Viên thám tử nầy nói rằng ông ta đã tìm thấy các dấu vân tay của Julia khi cô ta lấy bằng lái xe ở San Francisco, năm mười bảy tuổi, và chúng khớp với dấu vân tay của người phụ nữ tự xưng là Julia Stanford.
Julia trở nên lúng túng hơn bao giờ hết.
- Nhưng tôi tôi chưa bao giờ đến Indiana.
Fitzgerald nói:
- Julia, có thể có một âm mưu nào đó đang được thực hiện nhằm chiếm đoạt một phần tài sản của gia đình Stanford. Tôi sợ rằng cô đã rơi vào âm mưu đó
- Tôi không tin!
- Bất cứ ai đứng đằng sau âm mưu nầy cũng đều không muốn có hai Julia cùng một lúc.
Steve nói thêm.
- Cách duy nhất để kế hoạch có thể thành công là loại trừ cô.
Khi anh nói "loại trừ…" - Nàng dừng lại, cố nhớ một cái gì đó.
- Ôi, không?
- Cái gì vậy? - Fitzgerald nói.
- Cách đây hai hôm tôi có nói chuyện điện thoại với cô bạn cùng phòng, và cô ta đã sợ hãi tới mức cuồng loạn. Cô ta nói rằng, một người đàn ông đã đến căn hộ của chúng tôi với một con dao và cố tình tấn công cô ấy. Hắn ta tưởng cô ấy là tôi! - Phải khó khăn lắm Julia mới nói được thành lời. - Ai… ai đang làm việc nầy?
Nếu tôi buộc phải đoán, tôi sẽ nói đó là một thành viên trong gia đình. - Steve nói với nàng.
- Nhưng… tại sao…?
- Một gia tài kếch sù đang bị đe doạ, và bản di chúc sẽ được công bố trong vài ngày tới.
- Điều ấy thì ảnh hưởng gì tới tôi? Cha tôi chưa bao giờ công nhận tôi. Ông ta sẽ chẳng để lại cho tôi một chút gì.
Fitzgerald nói:
- Thực ra, nếu chứng minh được nguồn gốc của cô thì phần thừa kế dành cho cô so với tổng giá trị tài sản sẽ là trên một tỉ đô la.
Nàng ngồi đó, thẫn thờ. Mãi sau mới thốt lên.
- Một tỉ đô la à?
- Đúng thế. Nhưng có một ai đó đang theo đuổi số tiền nầy. Chính vì vậy mà cô gặp nguy hiểm.
- Tôi hiểu, - Nàng lặng lẽ nhìn họ, cảm thấy một nỗi hoảng sợ đang dâng lên. - Tôi sẽ làm gì bây giờ?
- Tôi sẽ bảo cô những việc cô sẽ không làm - Steve nói với nàng. - Cô sẽ không tới khách sạn. Tôi muốn cô ở khuất một nơi nào đó cho đến khi chúng tôi phát hiện được cái gì đang diễn ra.
- Tôi có thể quay trở lại Kạnsas cho tới khi…
Fitzgerald nói:
- Tôi nghĩ, tốt hơn hết, cô nên ở lại đây, Julia. Chúng tôi sẽ tìm một nơi nào đó đế che giấu cô, bảo vệ cô.
- Cô có thể ở nhà tôi. - Steve gợi ý. - Sẽ không có ai nghĩ tới việc tìm kiếm cô ta ở đó.
Hai người đàn ông quay nhìn Julia.
Nàng lưỡng lự.
- Ồ, vâng. Thế cũng được. Nếu… không phiền ông…
- Tốt!
Julia nói một cách chậm chạp.
- Sẽ chẳng có những chuyện nầy xảy ra, nếu cha tôi không bị ngã thuyền.
- Ồ tôi không nghĩ là ông ấy ngã. - Steve nói với nàng. - Tôi cho rằng ông ấy bị đẩy.
Họ đi thang máy xuống nhà để xe rồi lên xe của Steve.
- Tôi không muốn bất cứ một ai nhìn thấy cô. - Steve nói. - Trong vài ngày tới, chúng tôi sẽ phải giữ không cho ai gặp cô, thậm chí chỉ nhìn thấy cô.
Anh lái xe xuôi về phố State.
- Có lẽ chúng ta sẽ ăn trưa?
Julia ngước nhìn anh và mỉm cưởi.
- Có vẻ như anh đang vỗ béo tôi.
- Tôi biết một nhà hàng cách xa đường chính. Đó là một ngôi nhà cổ nằm trên phố Gloucester. Tôi không nghĩ là một ai đó sẽ gặp cô ở đấy.
L Espalier là một toà nhà trang nhã được xây theo kiến trúc thế kỷ mười chín, là một trong những nơi có tầm nhìn đẹp nhất Boston. Vừa bước vào, Steve và Julia đã được người quản lý nhà hàng đón tiếp.
- Xin chào ông. - Ông ta nói. - Mời quí vị đi đường nầy! Tôi dành riêng cho hai người một cái bàn rất đẹp cạnh cửa sổ.
- Nếu ông không thấy phiền. - Steve nói, - chúng tôi muốn được ngồi cạnh tường.
Người quản lý nháy mắt.
- Cạnh tường?
- Vâng! Chúng tôi muốn được riêng tư.
Tất nhiên! - Ông ta dẫn họ tới một cái bàn trong góc. - Tôi sẽ cử phục vụ đến ngay. - Ông ta nhìn chằm chằm vào Julia, và đột nhiên gương mặt ông bừng sáng.
- A? Cô Stanford! Rất hân hạnh được cô đến đây. Tôi thấy ảnh cô trên báo.
Julia nhìn Steve, không biết phải nói gì.
Steve kêu lên:
- Chúa ơi! Chúng tôi để lũ trẻ trong xe. Hãy đi đón chúng đi? - Và quay sang nói với ông ta. - Chúng tôi muốn hai ly Martini không pha. Hãy giữ những quả ôliu nầy cho tôi nhé. Chúng tôi quay lại ngay.
- Vâng, thưa ngài.
Ông ta nhìn theo hai người hối hả đi ra khỏi khách sạn.
- Chúng ta đang làm gì thế nầy? - Julia hỏi.
- Ra khỏi đây. Những gì ông ta sẽ làm chỉ là gọi báo chí đến. Chúng ta sang quán khác đi.
Họ tìm được một nhà hàng nhỏ ở phố Dalton và gọi bữa trưa.
Steve ngồi đó, quan sát Julia.
- Làm người nổi tiếng có cảm giác như thế nào? - Anh hỏi.
- Xin đừng đùa cợt chuyện đó. Tôi cảm thấy kinh khủng.
- Tôi biết. - Anh nói ân hận. - Tôi xin lỗi.
- Anh nhận thấy nói chuyện với Julia thật dễ chịu.
- Anh nhớ lần đầu tiên gặp nhau anh đã tỏ ra thô lỗ như thế nào.
- Anh… ông có thực sự nghĩ rằng tôi đang bị nguy hiểm không, thưa ông Sloane?
- Hãy gọi tôi là Steve thôi. Có. Tôi e rằng mình nghĩ như thế thật. Nhưng chỉ trong thời gian ngắn thôi. Khi di chúc được xử lí xong, chúng tôi sẽ biết ai đứng sau vụ nầy. Trong khi chờ đợi, tôi muốn thấy cô được an toàn.
- Cám ơn anh. Tôi… tôi rất biết ơn.
Hai người chăm chú nhìn nhau, nên khi người bồi bàn mang thức ăn lại, thấy thế bèn quyết định không cắt ngang.
Trên xe, Steve hỏi:
- Đây là lần đầu cô tới Boston à?
- Vâng.
- Đó là một thành phố rất dễ thương.
Họ đi qua toà nhà John Hancock cổ kính. Steve chỉ vào chiếc tháp và hỏi:
- Cô có thấy chiếc đèn kia không?
- Có
Nó thông báo thời tiết đấy.
- Một chiếc đèn thì làm sao?
- Tôi rất vui vì cô hỏi. Khi đèn màu xanh bình thường, nó có nghĩa là thời tiết trong trẻo. Nếu nó xanh nhấp nháy có nghĩa là có thể có mây. Màu đỏ thường có nghĩa là sắp có mưa, và đỏ nhấp nháy là sẽ có tuyết!
Julia cười phá lên.
Họ đến cầu Harvard. Steve đi chậm lại.
- Đây là cây cầu nối Boston với Cambridge. Chính xác nó dài ba trăm, sáu mươi tư phẩy Smoots và…
Julia quay sang nhìn anh chằm chằm:
- Cái gì cơ?
Steve cười.
- Thật đấy.
- Smoot là gì?
- Một Smoot là một thước đo dựa trên chiều dài của Oliver Reed Smoot, người chỉ cao có năm bộ bẩy (1m82). Lúc đầu chỉ để cười đùa, nhưng khi thành phố xây dựng lại cầu thì họ giữ nguyên. Thế là Smoot trở thành đơn vị đo chiều dài vào năm 1958.
Nàng cười phá lên.
- Thật không thể tin được.
Khi họ đi ngang qua tượng đài Bunker Hill, Julia thốt lên:
- Ôi? Đó là nơi diễn ra trận đồi Bunker, phải không?
- Không! - Steve nói.
- Anh nói gì?
- Trận đánh đồi Buker diễn ra trên đồi Breed s cơ.
***
Ngôi nhà nhỏ của Steve nằm trong khu phố Newbury của Boston. Đó là một toà nhà hai tầng với nhiều đồ đạc tiện nghi, và tranh ảnh màu mè treo khắp các bức tường.
- Anh sống ở đây một mình à? - Julia hỏi.
- Ừ! - Tôi có một quản gia. Bà ấy vẫn đến đây hai tuần một lần. Tôi sẽ bảo bà ấy nghỉ đợt nầy. Tôi không muốn bất cứ một ai biết là cô đang ở đây.
Julia nhìn Steve và nói một cách ấm áp.
- Tôi muốn anh biết rằng tôi thực sự biết ơn những gì anh đang làm cho tôi.
- Đó là niềm vui của tôi. Thôi nào, tôi sẽ chỉ phòng riêng cho cô.
Anh dẫn nàng lên gác tới phòng dành cho khách.
- Hy vọng là cô sẽ thoải mái ở đây, trong căn phòng nầy.
- Ồ, tất nhiên rồi. Nó dễ thương quá. - Julia nói.
- Tôi sẽ mua một ít đồ ăn khô. Tôi thường ăn ở hiệu.
- Tôi có thể… - nàng dừng lại. - Mà tôi nghĩ lại rồi, tôi không nên nấu ăn. Cô bạn cùng phòng nói rằng tài nấu ăn của tôi có thể làm chết người.
- Tôi nghĩ là tôi nấu ăn cũng tạm. - Steve nói. - Tôi sẽ nấu nướng chút gì đó cho cả hai chúng ta. - Anh nhìn nàng và nói một cách chậm rãi. - Đã lâu rồi tôi chưa có ai để nấu ăn cho.
Sai lầm, anh tự nhủ. Mày sai lầm rồi. Mày không thể cứ bao bọc cô ấy mãi.
- Tôi muốn cô cứ tự nhiên như ở nhà. Ở đây, cô sẽ cực kỳ an toàn.
Nàng nhìn anh một lúc lâu rồi mỉm cười.
- Cám ơn!
Họ xuống thang.
Steve chỉ tay vào các vật dụng giải trí Tivi, đầu video, đài, đĩa CD… cô sẽ thấy rất tiện nghi.
- Thật tuyệt vời. - Nàng còn muốn nói. - như cảm giác có anh ở bên
- Vâng, nếu không còn gì nữa, - anh nói một cách vụng về.
Julia tặng anh một nụ cười ấm áp.
- Tôi không thể nghĩ ra cái gì khác nữa.
- Vậy thì tôi phải trở lại văn phòng. Tôi còn rất nhiều câu hỏi chưa có lời giải đáp.
Nàng nhìn anh đi về phía eửa ra vào.
- Steve?
- Anh quay lại:
Chuyện gì vậy?
- Tôi có thể gọi điện cho cô bạn cùng phòng không? Cô ấy sẽ rất lo lắng về tôi.
Anh lắc đầu.
- Chắc chắn là không. Tôi không muốn cô gọi điện cho bất cứ một ai hoặc bước ra khỏi ngôi nhà nầy với bất cứ lý do gì. Cuộc sống của cô phụ thuộc vào điều đó.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 28 -
- Tôi là bác sĩ Westin. Cô có hiểu là cuộc nói chuyện nầy sẽ bị ghi âm không?
- Có thưa bác sĩ.
- Bây giờ cô đã thấy bình tĩnh hơn chưa?
- Tôi bình tĩnh, nhưng tôi giận dữ.
- Cô giận dữ về cái gì?
- Không thể nhốt tôi ở đây. Tôi không điên. Tôi đã bị ghép tội một cách oan uổng.
- Ồ? Ai ghép tội cô?
- Tyler Stanford.
- Thẩm phán Tyler Stanford?
- Đúng vậy!
- Tại sao ông ta lại muốn làm như vậy?
- Vì tiền.
- Cô có tiền à?
Không. Tôi muốn nói là, vâng… thế nầy… lẽ ra tôi đã có tiền. Ông ta hứa sẽ cho tôi một tỉ đô la, một áo khoác lông chồn và nhiều đồ trang sức.
- Tại sao thẩm phán Stanford lại hứa với cô như vậy?
- Hãy để tôi giải thích từ đầu. Tôi không phải là Julia Stanford. Tên tôi là Margo Posner.
- Khi mới đến đây, cô khăng khăng nhận rằng cô là Julia Stanford.
- Hãy quên điều đó đi. Thực tế, tôi không phải.
- Vâng… chuyện thế nầy. Thẩm phán Tyler thuê tôi giả làm em gái của ông ấy.
- Tại sao ông ta làm như vậy?
- Để tôi có thể nhận một phần gia tài của nhà Stanford rồi chuyển giao lại cho ông ta.
- Và để làm việc nầy, ông ta đã hứa cho cô một tỉ đô la, một áo lông chồn và ít đồ nữ trang?
- Ông không tin tôi, phải không? Vâng, tôi có thể chứng minh. Ông ta đưa tôi đến đồi Rose. Đó là nơi ở của gia đình Stanford tại Boston. Tôi có thể miêu tả ngôi nhà nầy cho ông và có thể kể cho ông nghe về toàn thể gia đình.
- Cô có biết rằng cô đang đưa ra những lời buộc tội rất nghiêm trọng không?
- Tôi cuộc là tôi biết. Nhưng tôi cho rằng ông sẽ chẳng làm gì đâu vì Tyler là thẩm phán mà.
- Cô nhầm to rồi. Tôi đảm bảo với cô rằng tất cả mọi lời buộc tội của cô sẽ được điều tra đầy đủ.
- Tốt! Tôi muốn được thằng con hoang đó cũng sẽ bị nhốt giống như cách hắn đã nhốt tôi. Tôi muốn được ra khỏi đây?
- Cô hiểu là ngoài tôi ra, hai đồng nghiệp của tôi sẽ kiểm tra đánh giá tình trạng thẩn kinh của cô chứ?
- Cứ để họ làm. Tôi cũng binh thường như các ông thôi.
- Chiều nay bác sĩ Gifford sẽ tới đây, và chúng tôi sẽ quyết định nên tiến hành kiểm tra như thế nào.
- Càng sớm càng tốt. Tôi không thể chịu đựng cái chỗ chết tiệt nầy nữa.
Khi mang bữa trưa vào chỏ Margo, nữ y tá trưởng nói:
- Tôi vừa nói chuyện với bác sĩ Gifford. Một tiếng nữa, ông ta sẽ có mặt.
- Cám ơn. - Margo đã sẵn sàng đón ông ta. Cô sẵn sàng đón tất cả bọn họ. Cô sẽ kể cho họ nghe mọi chuyện mà cô biết từ chi tiết đầu tiên. Và khi mình kể xong, Margo nghĩ, họ sẽ nhốt hắn ta và thả mình ra. Cô hả hê với ý nghĩ nầy. Mình sẽ tự do! Rồi Margo lại nghĩ, tự do để làm gì. Mình sẽ lại lang thang trên phố. Có lẽ họ sẽ thu bồi bản cam kết của mình và lại tống mình vào nhà tù thôi.
Cô ta ném khay thức ăn vào tường. Quân khốn nạn! Chúng không thể đối xử với ta như vậy! Ngày hôm qua ta còn đáng giá tỉ đô la, vậy mà hôm nay… Hãy đợi đấy! Đợi đấy! Một ý nghĩa vụt loé lên trong óc Margo, kích động tới mức khiến cô ả ớn lạnh. Chúa ơi! Mình đang làm gì thế nầy? Mình đã được chứng minh rằng mình chính là Julia Stanford. Mình có nhân chứng. Cả gia đình đã nghe Frank Timmons tuyên bố rằng các vân tay đã chứng tỏ mình là Julia Stanford. Cái quái quỉ gì đã khiến mình muốn trở thành Margo Posner trong khi mình có thể là Julia Stanford? Chẳng có gì ngạc nhiên khi họ nhốt mình ở đây. Mình loạn trí rồi! Cô ả ấn chuông gọi y tá trưởng.
Khi người cô muốn gọi tới, Margo nói đầy vẻ kích động:
- Tôi muốn gặp bác sĩ ngay lập tức!
- Tôi biết. Cô sẽ gặp ông ấy vào…
- Bây giờ. Ngay bây giờ!
Nữ y tá trưởng ngắm nhìn vẻ mặt của Margo và nói.
- Bình tĩnh nào. Tôi sẽ gọi ông ấy.
Mười phút sau, bác sĩ Franz Gifford bước vào phòng của Margo.
- Cô yêu cầu được gặp tôi?
- Vâng. - cô ả mỉm cười, vẻ hối lỗi. - Tôi e rằng tôi đang đùa cợt đôi chút, thưa bác sĩ.
- Thế à?
- Vâng. Thật xấu hồ. Ông biết đấy, sự thật là tôi rất buồn bực về ông anh trai Tyler và tôi muốn trừng phạt anh ấy. Nhưng bây giờ tôi nhận ra rằng như vậy là sai trái. Tôi không còn buồn bực nữa, và tôi muốn trở về nhà ở đồi Rose.
- Tôi đã đọc biên bản phỏng vấn sáng nay. Cô nói rằng tên của cô là Margo Posner và rằng cô bị ghép tội oan.
Margo cười phá lên.
- Đó chỉ là trò đùa tinh quái của tôi thôi. Tôi nói như vậy chỉ để gây phiền hà cho Tyler. Không. Tôi là Julia Stanford.
Bác sĩ chăm chú nhìn cô ả.
- Cô có thể chứng minh điều đó không?
- Đây chính là giây phút mà Margo đang chờ đón.
- Ồ, có chứ? - Cô ả nói với vẻ chiến thắng. - Tyler đã tự mình chứng minh điều đó. Anh ấy thuê một thảm tử tư tên là Frank Timmons, người đã so sánh các vân tay của tôi với các dấu vân tay khi tôi làm bằng lái xe lúc còn trẻ. Chúng giống nhau. Chẳng còn gì nghi ngờ nữa.
- Cô nói thám tử Frank Timmons?
- Đúng thế. Ông ta làm việc cho văn phòng công tố ở Chicago.
Bác sĩ quan sát cô ả một lát.
- Nào, cô có chắc về điều nầy không? Cô không phải là Margo Posner - cô nhận là Julia Stanford?
- Chính thế.
Và viên thám tử tư nầy, Frank Timmons, có thể chứng nhận điều nầy chứ?
Cô ả mỉm cười:
- Ông ta đã làm việc nầy. Tất cả những việc mà ông phải làm là gọi điện cho văn phòng công tố Chicago và liên lạc với ông ta.
Bác sĩ Gifford gật đầu.
- Thôi được. Tôi sẽ làm.
Mười giờ sáng hôm sau, bác sĩ Gifford, theo sau là nữ y tá trưởng, quay trở lại phòng của Margo.
- Chào buổi sáng.
- Xin chào bác sĩ. - Cô ả nhìn ông với vẻ hào hứng.
- Ông đã nói chuyện với Frank Timmons chưa?
- Rồi. Tôi muốn xác nhận là tôi đã hiểu đúng điều nầy. Câu chuyện của cô về việc thẩm phán Stanford lôi kéo cô vào một âm mưu nào đó là hoàn toàn không đúng sự thật, phải không?
- Đúng rồi! Tôi nói như vậy là bởi vì tôi muốn trừng phạt anh trai của tôi. Nhưng bây giờ, mọi việc đã ổn thoả. Tôi đã sẵn sàng trở về nhà.
- Phải chăng Frank Timmons có thể chứng minh cô là Julia Stanford?
- Đúng.
Bác sĩ Gifford quay về phía y tá trưởng và gật đầu.
Cô ta ra hiệu cho một ai đó. Một người đàn ông cao, rắn chắc, da đen bước vào phòng. Ông ta nhìn Margo và nói:
- Tôi là Frank Timmons. Tôi có thể giúp gì cho cô?
Đó là một người xa lạ hoàn toàn.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 29 -
Buổi trình diễn mốt đang diễn ra tốt đẹp. Các cô người mẫu đi lại một cách duyên dáng dọc theo sàn diễn và mỗi mẫu mới đều nhận được những tràng vỗ tay nồng nhiệt. Hội trường chật cứng. Tất cả các ghế đều có người ngồi, và số người phải đứng cũng nhiều không kém.
Có một sự lộn xộn ở hậu trường, Kendall quay lại để xem điều gì xảy ra. Hai cảnh sát mặc đồng phục đang đi về phía cô.
Tim Kendall bắt đầu đập rộn lên.
Một trong hai người cảnh sát nói.
- Cô là Kendall Stanford Renauld?
- Vâng.
- Tôi được lệnh bắt cô vì tội mưu sát Martha Ruan
- Không! - Cô thét lên. - Tôi không cố tình! Đó là một tai nạn? Xin hãy! Xin hãy! Xin hãy…
Nàng tỉnh dậy trong một cơn hoảng loạn, người run bần bật. Cơn ác mộng nầy đã xuất hiện nhiều lần.
Mình không thể cứ tiếp tục thế nầy. Kendall nghĩ. Mình không thể. Mình phải làm một cái gì đó, Nàng mong muốn đến tuyệt vọng được nói chuyện với Marc. Dù không muốn, anh cũng đã trở về New York
- Anh còn có công việc, em yêu. Họ không cho phép anh nghỉ thêm một giờ phút nào nữa.
- Em hiểu, Marc. Vài ngày nữa, em cũng sẽ trở về đó Em phải chuẩn bị cho một buổi trình diễn.
Sáng đó, Kendall chuẩn bị trởvề New York, nhưng trước khi đi nàng cảm thấy cần phải làm một việc gì đó Cuộc nói chuyện với Woody khiến nàng ưu phiền. Nó đổ lỗi cho Peggy về mọi chuyện phiền toái.
Kendall tìm thấy Peggy ở hành lang.
- Chào buổi sáng! - Kendall nói.
- Chào buổi sáng, - Peggy đáp lại.
Kendall ngồi xuống ghế đối diện cô em dâu.
Tôi có chuyện muốn nói với cô.
- Em nghe đây.
Thật lúng túng.
- Tôi đã nói chuyện với Woody. Cậu ấy rất yếu. Cậu ấy cậu ấy cho rằng chính cô lâ người đã cung cấp heroin cho…
- Anh ấy nói với chị thế à?
- Nói thế đấy?
Im lặng một lúc lâu.
- Vâng, đó là sự thật.
Kendall nhìn Peggy chằm chằm với vẻ nghi ngờ.
- Cái gì? Tôi… tôi không hiểu. Cô đã bảo với tôi là cô đang cố gắng cai ma tuý cho cậu ấy. Tại sao cô lại muốn cậu ấy nghiện?
- Chị thật sự không hiểu, phải không? - Giọng nói của cô em dâu trở nên cay đắng. – Chị sống trong cái thế giới chết tiệt của riêng chị. Thôi, hãy để tôi kể cho chị nghe một cái gì đó, thưa nữ thiết kế thời trang nổi tiếng. Khi Woody làm tôi mang bầu thì tôi chỉ là một cô hầu bàn. Tôi không bao giờ hy vọng Woody Stanford sẽ cưới tôi. Và chị có biết tại sao anh ấy lại làm như vậy không? Để có thể cảm thấy là mình tốt hơn cha mình. Ừ, Woody cưới tôi, được thôi. Và tất cả mọi người coi tôi như đồ bỏ đi. Khi anh trai tôi, Hoop, đến dự đám cưới, họ đối xử như thể anh ấy là đồ rác rưởi.
- Peggy…
- Nói thật với chị, tôi đã choáng váng người khi em trai chị ngỏ ý muốn cưới tôi. Tôi thậm chí còn không biết liệu đó có phải là kết quả của anh ta hay không. Lẽ ra, tôi đã có thể làm một người vợ tốt nhưng đã không ai cho tôi có cơ hội đó. Đối với họ, tôi vẫn chỉ là một con hầu bàn. Tôi đã đánh mất đứa trẻ, tôi nạo thai. Tôi đã nghĩ có thể Woody sẽ li dị tôi, nhưng anh đã không làm thế. Tôi là ví dụ để chứng minh anh là một người dân chủ. Nầy, quí cô hãy để tôi nói với quí cô điều nầy. Tôi không cần cái đó. Tôi cũng tốt đẹp như cô hoặc như bất cứ một ai khác.
Mỗi lời nói là một đòn điếng người.
- Đã bao giờ cô yêu Woody chưa? - Nàng hỏi.
Peggy nhún vai.
- Anh đẹp trai, vui tính, nhưng rồi anh bị ngã một cú tai hại trong khi chơi polo, và mọi sự thay đổi. Bệnh viện đã cho anh dùng ma tuý và khi anh ra viện họ hy vọng anh sẽ từ bỏ nó. Một đêm anh lên cơn đau, và tôi nói, - "em có một liều thuốc nhỏ cho anh". Rồi sau đó, cứ mỗi khi anh lên cơn đau, tôi lại cho anh một liều. Chẳng bao lâu sau, anh cần nó, dù đau hay không. Anh trai tôi là tác nhân kích thích, và tôi có thể kiếm được heroin tuỳ thích. Tôi buộc Woody cầu xin tôi vì nó. Và đôi khi tôi nói với anh ấy là đã hết để xem anh rên rỉ, kêu gào. Ôi ngài Woodrow Stanford cần tôi biết bao! Những lúc như vậy anh ấy không còn cao quí và quyền năng nữa.
- Tôi trêu chọc để anh đánh tôi rồi anh cảm thấy dằn vặt về những việc đã làm, và anh lại bò đến tôi với những món quà. Chị thấy đấy, khi Woody không nghiện, tôi chẳng là cái gì cả. Khi anh nghiện, tôi là người quyền năng. Có thể anh là một Stanford và tôi chỉ là một con hầu bàn, nhưng tôi có những lúc lại điều khiển được thành viên của Stanford.
Kendall nhìn Peggy với vẻ hoảng sợ.
- Em trai chị đang cố gắng cai nghiện, được thôi. Khi tồi tệ quá, các bạn anh ấy sẽ đưa anh đến trung tâm cai nghiện, tôi sẽ đến thăm, và ngắm nhìn một Stanford vĩ đại chịu đựng những nỗi đau đớn của địa ngục. Và cứ mỗi lần ra khỏi trại, tôi lại đón chờ anh với những liều thuốc nho nhỏ. Và mọi việc lại lặp lại
Kendall thấy khó thở:
- Cô là một con ác quỉ. - Nàng nói một cách chậm chạp - Tôi muốn cô rời khỏi đây.
- Yên chí! Tôi không mong gì hơn. - Cô ả cười toe toét - Tất nhiên tôi sẽ không ra đi tay không. Sau vụ nầy, tôi sẽ kiếm được bao nhiêu?
- Thật quá quắt. - Kendall nói. - Nào, hãy cút đi.
- Thôi được. - Sau đó, cô ta nói thêm với một giọng kiểu cách. - Luật sư của tôi sẽ liên lạc với luật sư của chị.
- Cô ta bỏ em thật sao?
- Ừ!
- Có nghĩa là…
- Chị biết điều đó có ý nghĩa như thế nào, Woody. Em có thể xoay xoả được chứ?
Gã nhìn chị gái và mỉm cười.
- Em nghĩ vậy. Vâng. Em nghĩ là em có thể.
- Chị tin chắc như vậy.
Gã hít một hơi dài.
- Cám ơn, Kendall. Tự em thì sẽ không bao giờ có đủ can đảm rũ bỏ cô ta.
Nàng mỉm cười.
- Thế có chị gái đề làm gì?
Buổi chiều hôm đó, Kendall đi New York. Còn một tuần nữa nàng sẽ có buổi trình diễn mốt.
Thời trang là ngành kinh doanh lớn vào loại nhất ở New York. Một nhà thiết kế thời trang thânh công có thể tác động tới nền kinh tế của toàn thế giới.
Một ý thích nhất thời của một nhà thiết kế mẫu sẽ gây ra những ảnh hưởng rất rộng, rất xa tới khắp hành tinh, từ những người hái bông ở Ấn Độ đến các thợ dệt ở Scotland, và những người nuôi tằm ở Trung Quốc, Nhật Bản. Nó gây ảnh hưởng tới công nghiệp dệt len và công nghiệp tơ tằm. Donna Karans, Calvin Kleins và Ralph Laurens đều là những người có ảnh hưởng lớn đối với nền kinh tế.
Kendall trong tương lai cũng sẽ thuộc vào số ít ỏi nầy. Người ta đồn rằng nàng sẽ được Hiệp hội những nhà thiết kế mẫu của Mỹ tặng danh hiệu "Nhà thiết kế y phục nữ trong năm" phần thưởng danh giá nhất mà một nhà thiết kế có thể nhận được.
Cuộc sống của Kendall Stanford lúc nào cũng bận rộn. Trong tháng Chín, nàng phải xem xét nhiều loại vải khác nhau, và trong tháng Mười, chọn những loại vải cần thiết cho các thiết kế mới. Tháng Mười hai và tháng Giêng được dành trọn vẹn cho việc thiết kế mẫu mới và tháng Hai được dành cho việc hoàn thiện các mẫu. Tháng Tư nàng sẵn sàng cho ra đời bộ sưu tập mùa thu.
Kendall Stanford Designs nằm trên Đại lộ 550, cùng toà nhà với Bill Blass và Oscar de la Renta.
Buổi trình diễn tới của nàng diễn ra tại lều Bryant Park, có sức chứa một nghìn người.
Khi Kendan tới văn phòng, Nadive thông báo.
- Tôi có tin tốt đẹp đây. Vé cho buổi trình diễn tới đã được bán hết.
- Cám ơn? - Kendall nói một cách lơ đãng. Nàng còn đang bận tâm về những chuyện khác.
- Tiện thể, trên bàn có một lá thư đánh dấu khẩn gửi cho chị. Người đưa thư vừa mang đến.
Câu nói khiến Kendall giật nảy người. Nàng đi nhanh về phía bàn làm việc và nhìn chiếc phong bì.
Địa chỉ hồi âm là Hiệp hội bảo vệ động vật hoang dã, đại lộ Công Viên 3000 New York. Nàng nhìn chằm chằm vào nó một lúc lâu. Không có đại lộ Công Viên 3000. Với những ngón tay run rẩy, Kendall mở lá thư.
"Kính gửi bà Renauld
Chủ ngân hàng Thuỵ Sĩ cửa tôi thông báo rằng ông ta vẫn chưa nhận được số đô la mà tổ chức của tôi yêu cầu Vì sự chểnh mảng của bà, tôi buộc phải thông báo rằng nhu cầu của chúng tôi đã tăng lên 5 triệu đô la. Tôi hứa là sẽ không làm phiền bà nữa.
Bà có mười lăm ngày để gửi số tiền trên vào tài khoản của tôi. Nếu bà không làm như vậy, tôi lấy làm tiếc rằng chúng tôi sẽ phải thông báo với các nhà chức trách".
Thư nặc danh.
Kendall đứng lặng, hoang mang đọc đi đọc lại lá thư Năm triệu đô la! Không thể được, nàng nghĩ. Mình không thể gom góp một số tiền lớn nhanh như vậy được. Mình quả là một con ngốc.
Tối hôm đó, khi Marc về nhà, Kendall cho anh xem lá thư.
- Năm triệu đô la! - Anh thốt lên. - Vô lý? Chúng nghĩ em là ai cơ chứ?
- Họ biết em là ai. - Kendall nói - Đó chính là mấu chốt của vấn đề: Em buộc phải có ngay một số tiền. Nhưng bằng cách nào?
- Anh không biết… Anh nghĩ là ngân hàng sẽ cho em vay dựa trên tài sản thừa kế của em, nhưng anh không thích ý tưởng về…
- Marc, em đang nói về cuộc sống của em. Cuộc sống của chúng ta. Em sẽ tìm hiều về việc vay mượn nầy.
George Meriwether là phó giám đốc phụ trách ngân hàng New York Union. Ông đang ở độ tuổi bốn mươi và đã đi lên từ vị trí một anh đưa tin. Ông là một người đầy tham vọng. Một ngày nào đó mình sẽ ngồi trong ban giám đốc, ông ta nghĩ, và sau đó… ai mà biết được? Luồng suy nghĩ của ông bị đứt đoạn bởi cô thư ký.
- Cô Kendall Stanford đang có mặt chờ gặp ông.
Ông thấy hơi rùng mình vì vui sướng. Với cương vị một nhà thiết kế mốt thành đạt, cô ta sẽ là một khách hàng béo bở, nhưng bây giờ, cô ta còn sắp là một trong những phụ nữ giàu có nhất thế giới. Đã nhiều năm liền, ông cố gắng giành về cho mình tài khoản của Harry Stanford, nhưng đều thất bại. Còn bây giờ…
- Đưa cô ta vào! - Meriwether ra lệnh.
Khi Kendall xuất hiện, Meriwither đứng dậy đón với nụ cười và cái bắt tay ấm áp.
- Rất hân hạnh được gặp cô, - ông ta nói, - xin mời ngồi. Cô uống cà phê nhé, hay một cái gì đó?
- Không, cám ơn. - Kendall nói.
- Tôi xin chia buồn về cái chết của cha cô. - Giọng nói ông thật thích hợp với khung cánh của một nghĩa địa.
- Cám ơn!
- Tôi có thể làm gì cho cô? - ông biết Kendall sẽ nói cái gì. Cô ta sắp sửa giao bạc tỷ của mình vào tay ông để đầu tư…
- Tôi muốn vay một ít tiền.
Ông chớp mắt.
- Xin lỗi, tôi nghe không rõ.
- Tôi cẩn năm triệu đô la.
Ông tính toán rất nhanh. Theo tin trên các báo, phần thừa kế của cô ta trị giá hơn một tỉ đô la. Thậm chí kể cả thuế… ông mỉm cười.
- Vâng, tôi không nghĩ là sẽ có trở ngại gì. Cô vẫn luôn luôn là một trong những khách hàng được ưa chuộng của chúng tôi. Cô định thế chấp bằng cái gì?
Trong di chúc của cha tôi, tôi là một người thừa kế.
Ông ta gật đầu.
- Vâng, tôi có đọc thấy.
- Tôi muốn mượn tiền bằng cách thế chấp phần tài sản thừa kế!
- Tôi hiểu. Di chúc của cha cô đã được chứng thực chưa?
- Chưa, nhưng sắp.
- Tốt lắm! - Ông ta ngả người về phía trước. - Tất nhiên chúng tôi muốn được xem một bản sao di chúc.
- Vâng! - Kendall nói với vẻ hào hứng. - Tôi có thể thu xếp việc nầy.
- Và chúng tôi cần phải có con số chính xác về phần gia sản thừa kế của cô.
- Tôi không biết đích xác. - Kendall nói.
- Ồ, cô biết đấy, luật ngân hàng rất nghiêm ngặt. Di chúc sắp được chứng thực rồi. Tại sao cô không đợi đến lúc nó được chứng thực và quay lại đây, tôi sẽ rất hài lòng…
- Tôi cần tiền ngay bây giờ. - Kendall nói một cách tuyệt vọng, nàng muốn gào lên.
- Ôi, Chúa ơi. Tất nhiên, chúng tôi muốn làm mọi cái để giúp đỡ cô. - Ông ta giơ tay lên trong một cử chỉ vô vọng. - Nhưng thật đáng tiếc, hai tay tôi bị buộc chặt cho đến khi…
Kendall đứng dậy
- Cám ơn.
- Ngay sau khi…
Nàng đã bỏ đi.
Khi Kendall trở lại văn phòng, Nadine nói một cách hào hứng. Tôi có chuyện muốn nói với cô:
Nàng không còn tâm trí nào để nghe những. vấn đề của Nadine.
- Cái gì thế? - Kendall hỏi.
- Vài phút trước đây, chồng tôi gọi điện. Công ty của anh ấy sẽ cử anh ấy đến Paris. Vì vậy, tôi sẽ đi khỏi đây!
- Cô sẽ đi Paris à?
Nadine tươi cười.
- Vâng! Thật tuyệt vời phải không? Tôi sẽ thấy tiếc vì phải xa cô. Nhưng đừng buồn, tôi sẽ giữ liên lạc.
Vậy là Nadine. Nhưng chẳng có cách nào để chứng minh. Đầu tiên là áo khoác lông chồn, và bây giờ là Paris. Với năm triệu đô la, cô ta cô thể sống ở bất cứ nơi nào trên thế giới. Mình phải làm gì bây giờ?
Nếu bảo mình đã biết mọi chuyện, cô ta sẽ phủ nhận có thể cô ta sẽ còn đòi hỏi nhiều hơn. Marc sẽ biết phải làm gì. Nadine…
Một trong số các trợ lý của Kendall bước vào:
- Kendall! Tôi cần phải nói chuyện với cô về bộ sưu tập trang phục cô dâu. Tôi không nghĩ là chúng ta có đủ mẫu cho…
Kendall không thể chịu đựng hơn nữa.
- Xin lỗi. Tôi cảm thấy không được khoẻ. Tôi phải về nhà.
Tay trợ lý nhìn cô với vẻ kinh ngạc.
- Nhưng chúng ta đang…
- Tôi xin lỗi.
Và Kendall bỏ đi.
Khi Kendall bước chân vào căn hộ của nàng, nó trống không. Marc phải làm việc muộn. Kendall ngắm nhìn một vòng mọi đồ vật xinh đẹp trong phòng, và nghĩ, - Chúng sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi chúng đã lấy đi hết mọi thứ. Chúng sẽ hút máu mình cho đến khô kiệt. Marc đã đúng. Lẽ ra tối đó mình nên đến gặp cảnh sát. Bây giờ mình là một kẻ tội phạm. Mình phải thú tội. Ngay bây giờ khi mình đang có can đảm. Nàng ngồi đó, nghĩ về những gì sẽ đến với mình, với Marc, và với gia đình nàng. Sẽ có những hàng tít lớn giật gân, một vụ xử án, và có thể là tù đày. Có thể sự nghiệp của nàng sẽ chấm hết. Nhưng mình không thể cứ sống mãi như thế nầy, - Kendall nghĩ, mình sẽ phát điên lên mất.
Hầu như trong trạng thái bối rối, nàng đứng dậy, đi vào phòng làm việc của Marc. Nàng nhớ là anh vẫn cất máy đánh chữ trên một chiếc giá trong tủ.
Nàng lấy nó xuống, đặt lên bàn. Nàng cuộn giấy vào máy và bắt đầu gõ.
Gửi tới người có liên quan:
Tên tôi là Kendall,
Nàng dừng lại. Chữ cái E bị gẫy nét.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 30 -
- Tại sao, Marc? Lạy Chúa, tại sao? - Giọng Kendall đầy khổ đau.
- Đó là lỗi của cô.
- Không! Em đã nói với anh rồi. Đấy là một tai nạn! Em…
- Tôi không nói về tai nạn. Tôi nói về cô! Một bà vợ thành đạt không có thời gian cho chồng.
Cô cảm thấy như vừa bị anh giáng một cái tát vào mặt.
- Không đúng. Em…
- Kendall, cô chỉ biết nghĩ đến bản thân mình thôi. Ở tất cả những nơi cô đến, cô đều là ngôi sao. Cô để tôi lẽo đẽo theo sau như một con chó lông xù.
- Như thế là không công bằng? - Nàng đáp.
- Thế à? Cô xuất hiện trên sân khấu thế giới với các buổi trình diễn thời trang, vì vậy hình ảnh của cô xuất hiện khắp mặt báo chí, còn tôi chỉ ngồi đây một mình, chờ đợi cô trở về. Cô tưởng tôi thích làm ngài Kendall hay sao? Tôi cần một người vợ. Đừng lo Kendall. Trong khi cô đi vắng, tôi tự giải sầu với những người phụ nữ khác.
Gương mặt nàng trở nên nhợt nhạt.
- Họ là những người phụ nữ bằng xương bằng thịt, họ có thời gian cho tôi. Chứ không phải là một cái vỏ sò rỗng tuếch.
- Thôi đi! - Kendall gào lên.
- Khi cô kể cho tôi nghe về cái tai nạn đó, tôi đã nghĩ ngay đến một cách giải thoát khỏi cô. Cô có muốn biết một cái gì đó không, cưng? Tôi thích được nhìn em quằn quại khi đọc các lá thư đó. Nó trả giá đôi chút cho mọi sự bẽ bàng mà tôi phải chịu đựng.
- Đủ rồi! Hãy đóng gói và cuốn xéo khỏi đây. Tôi không bao giờ muốn gặp lại anh nữa…
Marc cười toe toét.
- Ít có cơ hội gặp lắm. Tiện thể cô vẫn định đến gặp cảnh sát đấy chứ?
- Cút! - Kendall nói - Ngay lập tức!
- Tôi sẽ đi. Tôi cho là tôi sẽ đi Paris. À nầy, em yêu nếu em không đến gặp cảnh sát thì tôi cũng không nói gì đâu. Em an toàn.
Một tiếng sau, anh ta bỏ đi.
Chín giờ sáng, Kendall gọi điện cho Steve Sloane.
- Xin chào, bà Renauld. Tôi có thể làm gì cho bà?
Chiều nay, tôi sẽ trở về Boston. Kendall nói.
- Tôi cần thú tội.
Nàng ngồi trước mặt Steve, trông có vẻ xanh xao và yếu đuối. Nàng ngồi im, không thể bắt đầu.
Steve gợi ý.
- Cô nói là cô cần được thú tội.
- Vâng. Tôi… Tôi đã giết người. - Cô bắt đầu khóc. - Đó là một tai nạn, nhưng… tôi đã bỏ chạy. - Gương mặt nàng đầy vẻ khổ đau. - Tôi đã bỏ chạy… và để mặc cô ta ở đó.
- Bình tĩnh nào, - Steve nói. - Hãy kể lại từ đầu…
Nàng bắt đầu kể.
Ba mươi phút sau, Steve nhìn ra ngoài cửa sổ, và nghĩ về những điều anh vừa được nghe.
- Và cô muốn đến gặp cảnh sát?
- Vâng. Đó là việc lẽ ra tôi phải làm ngay từ đầu. Tôi… tôi không cần biết họ sẽ làm gì tôi nữa:
Steve nói với vẻ ưu tư.
- Bởi vì cô tự thú, và vì đó chỉ là một tai nạn, tôi nghĩ là toà án sẽ khoan dung.
Nàng cố gắng trấn tĩnh.
- Tôi muốn nó kết thúc.
- Thế chồng cô thì sao?
Nàng ngẩng lên.
- Anh ta làm sao?
- Tống tiền là phạm pháp. Cô có số tài khoản ở Thuỵ Sĩ, nơi cô gửi số tiền hắn đánh cắp của cô chứ?
- Mọi việc cô phải làm bây giờ là buộc tội và…
- Không! Giọng nàng dữ dằn. - Tôi không muốn làm bất cứ một cái gì liên can đến hắn. Hãy để mặc hắn ta tiếp tục cuộc đởi của hắn. Tôi có cuộc sống của riêng tôi.
Steve gật đầu.
- Tuỳ cô. Tôi sẽ đưa cô đến tổng hành dinh cảnh sát. Có thể cô sẽ phải ở tù một đêm, nhưng tôi sẽ nhanh chóng làm thủ tục để cô được nộp tiền bảo lãnh tại ngoại.
Kendall mỉm cười một cách mệt mỏi.
- Giờ thì tôi có thể làm một việc mà tôi chưa bao giờ có cơ hội để làm.
- Việc gì vậy?
- Thiết kế một chiếc váy kẻ.
Tối đó, khi về đến nhà, Steve kể cho Julia nghe về những chuyện đã xảy ra.
Julia kinh hoàng:
- Chính ông chồng đã tống tiền chị ấy? Thật khủng khiếp. - Nàng quan sát anh một lúc. - Tôi nghĩ thật tuyệt vời là anh đã dành cuộc đời mình để giúp đỡ những người gặp rắc rối.
Steve nhìn nàng và nghĩ. - Tôi cũng là một người đang gặp rắc rối.
Steve Sloane bị đánh thức bởi hương vị cà phê mới pha và mùi thịt muối xông khói. Anh ngồi dậy, giật mình. Hôm nay người quản gia lại đến à? Anh đã bảo bả ta nghỉ cơ mà. Steve khoác lên người chiếc áo choàng và xỏ chân vào dép, rồi vội vă lao vào bếp.
Julia đang ở đó, chuẩn bị bữa sáng. Khi Steve bước vào, nàng ngước lên.
- Xin chào. - Nàng vui vẻ nói. - Anh thích ăn món trứng gì đây?
- À, đánh.
- Được. Trứng đánh và thịt muối xông khói là món đặc sản của tôi. Thực ra, đó là món duy nhất tôi có thể làm được. Tôi đã báo trước anh rồi, tôi là một đầu bếp tồi.
Steve mỉm cười.
- Cô không phải biết làm món gì cả. Nếu muốn, cô có thể thuê vài trăm đầu bếp.
- Tôi sẽ thực sự có được nhiều tiền như thế sao, Steve?
- Đúng vậy! Phần tài sản của cô sẽ trị giá hơn một tỉ đô la.
Nàng thấy ngắc ngứ ở cổ.
- Một tỷ? Tôi không tin.
- Thật đấy.
- Không thể có một số tiền lớn như vậy trên thế giới, Steve?
- Ừ, nhưng cha cô nắm trong tay hầu hết tất cả những gì có trên thế giới! Tôi… tôi không biết phải nói gì.
- Vâng, thì tôi có thể nói chứ?
- Tất nhiên rồi.
- Trứng cháy kỳa…
- Ôi! Xin lôi. Nàng vội vàng lấy trứng ra khỏi lò. - Tôi sẽ làm mẻ khác.
- Đừng lo. Thịt muối cháy nữa là đủ.
Nàng cười phá lên:
- Tôi xin lỗi!
Steve tới chạn đựng đồ ăn lấy ra một hộp ngũ cốc.
- Cô nghĩ thế nào về một bữa điểm tâm nguội ngon lành?
- Tuyệt! - Julia nói.
- Anh đổ ngũ cốc vào bát cho mỗi người, lấy sữa từ tủ lạnh, rồi ngồi vào bàn.
- Không có ai nấu cho anh à? - Julia hỏi.
- Cô muốn nói, tôi có sống với ai không ấy à?
Cô đỏ mặt.
- Đại loại thế!
- Không. Tôi đã quen một cô trong hai năm, nhưng chẳng đi đến đâu.
- Tôi xin lỗi.
- Thế còn cô? - Steve hỏi.
Cô nhở đến Herry Wesson.
- Tôi không nghĩ như vậy.
Anh nhìn cô, tò mò
- Cô không chắc?
- Rất khó giải thích. Một trong hai chúng tôi muốn cưới. - Nàng nói một cách tế nhị, - còn người kia lại không.
- Tôi hiểu. Khi chuyện nầy kết thúc, cô sẽ trở lại Kansas chứ?
- Thực ra tôi không biết. Ở đây có vẻ lạ lẫm quá. Mẹ tôi thường hay kể về Boston. Bà đã sinh ra ở đây, và yêu mến nó. Về một mặt nào đó, tôi có cảm tưởng như trở về nhà. Tôi ước giá như tôi biết cha của mình.
Không, không phải, Steve nghĩ.
- Anh có biết ông ấy không?
- Không. Ông ấy chỉ làm việc với Simon Fitzgerald thôi.
Họ cứ ngồi đó, bên bàn ăn, trò chuyện suốt hơn một tiếng đồng hồ, và giữa họ nẩy sinh một mối đồng cảm. Steve kể cho Julia nghe về những chuyện đã xảy ra trước kia; sự xuất hiện của một người lạ mặt tự xưng là Julia Stanford, về nấm mồ trống rỗng, và sự biến mất của Dmitri Kaminsky.
- Không thể tin được! - Julia nói. - Kẻ nào đứng sau chuyện nầy?
- Tôi không biết, nhưng tôi đang cố gắng làm sáng tỏ - Steve động viên nàng. - Trong khi đó, cô vẫn sẽ an toàn ở đây. Cực kỳ an toàn.
Nàng mỉm cười và nói:
- Ở đây tôi cảm thấy an toàn. Cám ơn anh.
Anh định nói một cái gì đó, nhưng lại thôi. Anh nhìn vào đồng hồ.
- Tôi phải thay đồ và đến văn phòng thôi. Tôi có nhiều việc phải làm.
Steve gặp Fitzgerald
- Có gì mới không? - Fitzgerald hỏi.
Steve lắc đầu:
- Mù mịt như khói. Kẻ nào dựng nên kế hoạch nầy quả là đại tài. Tôi đang cố lần theo dấu vết của Dmitri Kaminsky. Hắn đã bay khỏi Corsica tới Paris, rồi tới Australia. Tôi đã nói chuyện với cảnh sát Sydney. Họ rất kinh ngạc khi biết Kaminsky đang có mặt trên đất nước mình. Interpol đã cứ một nhóm điều tra và họ đang tìm kiếm hắn. Tôi nghi là Harry Stanford đã tự ký vào bản án tử hình của ông ta khi gọi điện tới đây và thông báo rằng minh sẽ thay đổi di chúc. Ai đó muốn ngăn chặn ông ta.
Nhân chứng duy nhất trên thuyền buồm đêm đó là Dmitri Kaminsky. Chúng ta sẽ biết thêm nhiều điều khi tìm thấy hắn.
- Tôi không biết liệu chúng ta có nên lôi cảnh sát vào vụ nầy không? - Fitzgerald gợi ý.
Steve lắc đầu.
- Cái mà chúng ta biết mới chỉ là giả thiết, Simon. Tội phạm duy nhất mà chúng ta có thể chứng minh là có kẻ đã đào trộm cái xác, và chúng ta thậm chí còn không biết ai đã làm việc nầy.
- Thế còn tay thám tử họ thuê, cái người đã thẩm tra các dấu vân tay của người phụ nữ ấy, thì sao?
- Frank Timmons. Tôi đã điện nhắn anh ta ba lần. Nếu cho đến sáu giờ tối nay mà vẫn không nhận được tin tức gì từ anh ta, tôi sẽ bay đi Chicago. Tôi tin chắc là anh ta cũng đã dấn sâu vào vụ nầy.
- Anh muốn nói tới phần tài sản thừa kế mà kẻ mạo danh sẽ nhận được à?
- Tôi có linh cảm kẻ vạch ra mưu đồ nầy đã thoả thuận với cô ta rằng, sẽ chia phần với chúng. Người nầy có thể đã sử dụng một số kẻ cả tin ngu ngốc. Tôi tin chắc là chúng ta sẽ phải tìm ra một ai đó trong gia đình Stanford. Theo tôi, chúng ta có thể loại Kendall ra khỏi diện nghi vấn. – Anh kể cho Fitzgerald nghe về cuộc nói chuyện giữa anh và Kendall. - Nếu cô ta đứng đằng sau vụ nầy, cô ta sẽ không đến thú tội như vậy, ít nhất thì cũng không phải vào thời điểm nầy. Cô ta có thể đợi tới lúc tài sản đã được phân chia và cô ta có tiền. Và bởi vì chồng cô ta cũng liên quan, nên tôi nghĩ chúng ta có thể loại trừ Marc. Hắn là một kẻ tống tiền. Hắn không đủ khả năng vạch ra bất cử một mưu đồ nào đại loại như thế nầy.
- Thế còn những người khác?
- Thẩm phán Stanford. Tôi đã nói chuyện với một người bạn trong hiệp hội luật sư Chicago. Anh ta cho biết tất cả mọi người đều đánh giá cao Stanford. Thực tế, ông ta mới được chỉ định làm chánh án. Ông ta còn có một lợi thế khác nữa: Thẩm phán Stanford chính là người nói rằng Julia thứ nhất là kẻ giả mạo, và ông ta là người yêu cầu kiểm tra ADN. Tôi không tin là ông ta lại tiến hành vụ nầy. Người tôi quan tâm lâ Woody. Tôi biết rất chắc chắn là anh ta nghiện ma tuý, và đó là một thói quen xa hoa. Tôi đã gặp vợ anh ta, Peggy. Cô ta không thông minh tới mức có thể vạch ra kế hoạch nầy. Nhưng có tin đồn rằng cô ta có một người anh hay em trai gì đó làm ăn không minh bạch. Tôi sẽ kiểm tra lại.
Steve liên lạc với thư ký riêng trên hệ thống thông tin nội bộ:
- Làm ơn cho tôi nói chuyện với trung uý Michael Kennedy thuộc cảnh sát Boston.
Vài phút sau, cô ta điện cho Steve.
- Trung uý Kennedy ở đầu dây.
Steve nhắc máy điện thoại.
- Chào trung uý. Cám ơn anh đã gọi điện. Tôi là Steve Sloane làm việc tại Renquist, Renquist và Fitzgerald. Chúng tôi đang cố gắng tìm một người có liên quan đến tài sản của Harry Stanford.
- Thưa ngài Sloane, rất vui lòng được giúp ngài, nếu tôi có thể.
- Anh có thể liên lạc với cảnh sát New York City để biết liệu họ có hồ sơ nào về anh trai của bà Woodrow. Tên của anh ta là Hoop Malkivich. Anh ta làm việc tại một lò nướng bánh ở Bronx.
- Vâng. Tôi sẽ gọi lại cho ngài.
- Cám ơn.
Sau bữa trưa, Simon Fitzgerald dừng lại ở văn phòng của Steve.
- Cuộc điều tra thế nào rồi? - Ông hỏi.
- Quá chậm chạp, kẻ nào vạch ra kế hoạch nầy đã xoá đi dấu vết một cách hoàn hảo.
- Thế còn Julia?
Steve mỉm cười:
- Cô ta rất tuyệt.
Trong giọng nói của anh có một cái gì đó khiến Simon Fitzgerald phải nhìn anh gần hơn.
- Cô ta là một phụ nữ trẻ rất hấp dẫn.
- Tôi biết. - Steve nói một cách chắc chắn. - Tôi biết
Một tiếng sau, có điện thoại từ Australia.
- Ngài Sloane đó phải không?
- Vâng.
- Tôi là thanh tra Mc Phearson gọi đi từ Sydney.
- Vâng, thưa ngài thanh tra.
- Chúng tôi đã tìm thấy người của ông.
Steve cảm thấy như tim anh nhảy lên:
- Tuyệt quá! Tôi muốn dẫn độ hắn tới đây ngay…
- Ồ tôi không nghĩ là phải gấp gáp. Dmitri Kaminsky đã chết.
Steve cảm giác như chính mình chết đuối.
Cái gì?
Cách đây không lâu, chúng tôi tìm thấy xác của hắn. Các ngón tay của hắn đều bị chặt, và hắn đã bị bắn nhiều lần.
"Các băng tội phạm bên đó có luật kỳ quặc lắm. Trước tiên chúng chặt ngón tay của anh, để cho chảy máu một lúc, rồi mới bắn chết"
- Tôi hiểu. Xin cám ơn ngài thanh tra.
Một cái chết. Steve ngồi đó, nhìn chằm chằm vào bức tường. Mọi đầu mối của anh đều biến mất. Anh nhận thấy là anh đã tin tưởng như thế nào vào lời khai của Dmitri Kaminsky.
Cô thư ký riêng làm gián đoạn luồng suy nghĩ của Steve:
- Có một ông Timmons đang chở ông bên đầu dây.
Steve nhìn đồng hồ đeo tay. Lúc đó là 5 giờ 55 chiều. Anh nhắc điện thoại.
- Ngài Timmons ạ?
- Vâng… xin lỗi vì tôi không thể trả lời anh sớm hơn. Hai ngày qua, tôi không có mặt trong thành phố. Tôi có thể giúp gì cho ngài đây?
Rất nhiều, Steve nghĩ:
- Ông có thể cho tôi biết là ông đã giả mạo các dấu vân tay đó như thế nào.
Steve lựa chọn từ ngữ một cách cẩn thận.
- Tôi gọi cho ngài để hỏi về Julia Stanford. Gần đây trong khi có mặt ở Boston, ngài đã kiểm tra các dấu vân tay của cô ta và…
- Ngài Sloane…
- Sao?
- Tôi chưa bao giờ đến Boston.
Steve hít một hơi dài.
- Ngài Timmons, theo sổ đăng ký tại khách sạn Holiday, ngài đã ở đây vào…
- Ai đó đã sử dụng tên của tôi.
Steve lắng nghe, và kinh ngạc. Đó là dấu vết cuối cùng.
- Tôi không nghĩ là ngài biết kẻ đó, phải không?
- Vâng, rất kỳ lạ thưa ngài Sloane. Một phụ nữ khẳng định rằng tôi đã có mặt ở Boston và rằng tôi có thể xác nhận cô ta là Julia Stanford. Cả đởi tôi chưa bao giờ gặp cô ta.
Steve dấy lên một tia hy vọng.
- Ngài có biết cô ta là ai không?
- Có tên cô ta là Posner. Margo Posner.
Steve nhặt một chiếc bút.
- Tôi có thể gặp cô ta ở đâu.
- Cô ta hiện đang bị giữ ở trại tâm thần Reed, tận Chicago.
- Cám ơn nhiều. Tôi thực sự biết ơn về điều nầy.
- Chúng ta sẽ giữ liên lạc. Bản thân tôi cũng muốn biết cái gì đang diễn ra. Tôi không muốn người ta mạo danh tôi.
- Vâng. - Steve đặt máy. - Margo Posner.
Khi Steve trở về nhà tối hôm đó, Julia đang chờ đón anh.
- Tôi chuẩn bị bữa tối rồi. - Nàng bảo anh. - À, không hẳn là tôi chuẩn bị. Anh có thích đồ ăn Trung Quốc không?
Anh mỉm cười.
- Mê ấy chứ!
- Tốt. Chúng ta có hẳn tám hộp.
Khi Steve bước vào phòng ăn, bàn đá được trang trí bằng hoa và nến.
- Có tin gì không? - Julia hỏi.
Steve nói một cách thận trọng:
- Có lẽ chúng ta đã có được mắt xích đầu tiên. Tôi biết tên một phụ nữ có vẻ như đã dính líu tới vụ nầy. Sáng mai, tôi sẽ bay đi Chicago để nói chuyện với cô ta. Tôi có cảm giác ngày mai chúng ta sẽ có mọi câu trả lời.
- Tuyệt quá! - Julia nói với vẻ kích động. - Tôi sẽ rất sung sướng khi chuyện nầy kết thúc.
- Tôi cũng vậy - Steve bảo nàng, không hiểu mình có vui không? Cô ta sẽ là một thành viên thực sự của gia đình Stanford, và mình không thể với tới.
Bữa tối kéo dài hai tiếng, và họ thậm chí không biết là họ đang ăn gì. Họ nói về mọi chuyện, và họ chẳng nói về chuyện gì, và có vẻ như là họ đã quen biết nhau từ rất lâu. Họ bàn luận về quá khứ và hiện tại, và rất thận trọng, họ tránh không nói về tương lai. Đối với chúng ta, không có tương lai, Steve nghĩ một cách cay đắng.
Cuối cùng, Steve nói một cách miễn cưỡng.
- Có lẽ chúng ta phải đi ngủ thôi.
Nàng dướn lông mày lên nhìn anh, và họ cùng phá lên cười.
- Tôi muốn nói là…
- Tôi biết anh muốn nói gì. Chúc ngủ ngon, Steve.
- Chúc ngủ ngon, Julia.
 
Top