Hoàn Sáng, Trưa, Đêm - Sidney Sheldon

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 11 - SÁNG
Julia Stanford chưa bao giờ gặp mặt cha. Nay thì ông đã chết, co lại thành một hàng tít đen trên tờ Kansas City Star: NHÀ TÀI PHIỆT HARRY STANFORD CHẾT ĐUỐI NGOÀI KHƠI!
Nàng ngồi bất động nhìn vào trang nhất tờ báo với những dòng tình cảm lẫn lộn. Mình hận ông ấy đã đối xử tàn tệ với mẹ mình hay mình yêu ông ấy vì đấy là cha mình? Lìệu mình có lỗi vì đã không thử liên lạc với ông ấy dù chỉ một lần không, hay mình nên giận ông ấy vì đã khôngbao giờ tìm cách liên lạc với mình? ch.uyện ấy giờ đây chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Ông ấy đã ra đi.
Cha nàng đã chết trong nàng suốt những năm qua, nay ông ta lại chết thêm một lần nữa khiến cho nàng không còn gì để nói. Tuy vậy, nàng vẫn cảm thấy mất mát một cách không lí giải được. Rõ là ngớ ngẩn!
Làm sao có thể thương nhớ một người mình chưa bao giờ gặp mặt được? Nàng nhìn lại bức ảnh trong tờ báo. Mình có chứa đựng cái gì của ông ấy không đấy.
Julia nhìn xoáy vào gương. Đôi mắt. Mắt mình cũng nâu và xám như mắt ông…
Nàng ngồi xuống mép gi.ường và mở cái hộp của mẹ ra. Trong hai tiếng liền nàng nhìn ngắm những kỷ vật trong đó. Có vô số ảnh của mẹ trong trang phục gia sư chụp chung với Harry Stanford và Emily Stanford cùng với ba đứa con của họ. Phần lớn ảnh đều được chụp trên du thuyền, ở biệt thự Rose Hill hoặc ở biệt thự Hobe Sound.
Julia cầm lên những mảnh cắt các bài báo đã úa màu thời gian về vụ scandal xảy ra từ bao nhiều năm trước ở Boston. Các hàng tít tuy đã phai màu song vẫn âm vang một cách rùng rợn:
TỔ ẤM TÌNH YÊU TRUỚC CUỒNG PHONG.
TỈ PHÚ HARRY STANFORD DÍNH SCANDAL.
VỢ NHÀ TÀI PHIỆT TỰ TỬ VÌ CÔ GIA SƯ.
ROSEMARY NELSON BIẾN MẤT.
Có hàng chục những cột báo viết đầy những chuyện ngồi lê đôi mách nhảm nhí.
Julia ngồi lặng yên, chìm trong suy tưởng.
Nàng sinh tạỉ bệnh viện St. Joseph ở Milwaukee.
Hồi ức về tuổi thơ ấu của nàng là một cuộc sống trong những căn hộ ổ chuột, chưa ấm chỗ ở thành phố nầy đã phải lên đường đến một thành phố khác.
Có những lúc mẹ nàng không còn một xu dính túi và thậm chí ăn còn chẳng đủ no. Bà ốm triền miên nên không tìm nổi một việc làm ổn định. Cô con gái bé nhỏ nhanh chóng nhận thấy tình cảnh nên chẳng bao giờ dám vòi mẹ quần áo mới hoặc đồ chơi.
Julia đến trường lúc lên năm. Bạn cùng lớp không ngớt chế giễu cô bé bởi ngày nào cô bé cũng chỉ mặc độc một bộ đồ tã. Khi bị bọn trẻ trêu chọc, Julia đánh lại. Cô bé có máu nổi loạn trong người nên thường xuyên bị đưa lên văn phòng hiệu trưởng để nghe khiển trách. Các thầy cô giáo không biết phải làm gì với Julia. Gần như lúc nào cô bé cũng có vấn đề. Đáng lẽ thì nhà trường đã đuổi học, song vì Julia là đứa trẻ học khá nhất lớp nên người ta còn nương tay.
Mẹ Julia nói với cô bé rằng cha nó đã chết, và Julia tin như vậy. Song khi lên mười hai, cô bé đã mở quyển album của mẹ ra xem và thấy một loạt ảnh mẹ mình chụp với những người lạ.
- Họ là những ai thế hả mẹ? - Julia hỏi.
Rosemary thấy Julia đã khôn lớn bèn quyết định nói cho con gái biết sự thật.
- Con ngồi xuống đây. - Bà nắm chặt lấy tay Julia. Không có cách gì tung cái tin ra êm thấm cả. - Họ là cha con, chị và hai anh trai cùng cha khác mẹ của con.
Julia nhìn bà bối rối:
- Con không hiểu.
Sự thật cuối cùng đã được nói ra và làm cô bé choáng váng. Cha nó vẫn còn sống! Và nó có một người chị và hai người anh. Việc nầy vượt ra ngoài sức tưởng tượng của nó.
- Sao… sao mẹ lại nói dối con?
Mẹ sợ con còn nhỏ quá nên không hiểu được chuyện. Mẹ và cha con… đã có một cuộc tình. Lúc đó ông ta đã có vợ. Tình thế buộc mẹ phải ra đi để giữ lấy con.
- Con căm thù ông ta!
Con không nên căm thù ông ta.
- Làm sao ông ta có thể làm một việc như vậy với mẹ? - Julia chất vấn.
- Thực ra thì cả mẹ lẫn ông ta đều có lỗi như nhau. - Mỗi từ bà thốt lên đều đau đớn như một nhát dao. - Cha con là một người đàn ông quá hấp dẫn, còn mẹ thời đó thì còn trẻ và nhẹ dạ quá. Mẹ biết cuộc tình đó sẽ chẳng dẫn đến đâu. Ông ta nói ông ta yêu mẹ… nhưng ông ta đã có gia đình. Và… và rồi mẹ có thai.
Bà cảm thấy khó mà kể tiếp câu chuyện.
- Một nhà báo chộp được mẩu tin đã tung ra trên tất cả các báo. Mẹ bỏ trốn. Mẹ dự tính sẽ quay lại với ông ta khi con ra đời, nhưng rồi vợ ông ta đã tự tử, và mẹ… mẹ không còn đủ can đảm để đối mặt với bọn trẻ nữa. Con thấy đấy, là lỗi của mẹ. Bời thế mẹ không oán trách ông ta.
Song còn một phần nữa của câu chuyện mà Rosemary không tiết lộ ra với con gái mình. Lúc đứa trẻ chào đời, hộ lí bệnh viện hỏi,
- Chúng tôi đang làm giấy khai sinh cho đưa bé. Tên nó là Julia Nelson?
Rosemary toan gật đầu thì nghĩ lại: Không! Nó là con gái của Harry Stanford. Nó phải được mang họ cha và được sự giúp đỡ của ông ta.
- Tên con gái tôi là Julia Stanford.
Bà gửi thư báo tin Julia ra đời cho Harry Stanford biết song đã không nhận được một lời phúc đáp nào.
Julia cảm thấy phấn kích khi biết mình cũng có một gia đình, tuy chưa được gặp bất cứ ai, và việc gia đình cô nổi tiếng đến mức được báo chí viết đến.
Cô tới thư viện và tìm mọi thông tin có thể có về Harry Stanford. Có cả chục bài viết về ông. Ông là một nhà tỉ phú, và ông sống trong một thế giới khác, cái thế giới mà Julia và mẹ nó không được phép bén mảng tới bao giờ.
Một ngày, khi bọn trẻ trong lớp chế giễu nó nghèo, Julia đã nói:
- Tao không nghèo! Cha tao là một trong những người giầu có nhất thế giới. Nhà tao có một cái du thuyền, một máy bay và hàng chục toà nhà đẹp.
Cô giáo nó nghe thấy.
- Julia, em đi lên đây.
Julia đi đến trước bàn cô giáo.
- Em không được nói dối như vậy.
- Em không nói dối, - Julia cãi lại. - Cha em là một nhà tỉ phú! Ông ấy quen biết các quốc vương và tổng thống!
Cô giáo nhìn Julia bé nhỏ và tiều tuỵ trong bộ quần áo bạc màu đứng trước mặt mình, nói:
- Julia, điều đó không phải là sự thật.
- Đó là sự thật, - Julia vẫn khăng khăng một cách bướng bỉnh.
Cô bé bị gọi lên phòng hiệu trưởng. Từ đó nó không bao giờ dám nhắc tới cha mình ở trường nữa.
Julia hiểu ra rằng lí do khiến mẹ nó không dám ổn định chỗ ở là vì bà sợ báo chí. Harry Stanford xuất hiện thường xuyên trên các phương tiện thông tin, và cùng với ông là những lời đồn đại mà báo chí có được về vụ scandal đã qua. Các phóng viên điều tra cuối cùng sẽ tìm thấy Rosemary Nelson, bởi thế cách duy nhất là bà phải cắp theo Julia chạy trước.
Julia đọc tất cả các bài báo viết về Harry Stanford, và mỗi lần như vậy cô bé lại muốn gọi điện cho ông.
Cô bé muốn tin rằng trong suốt những năm qua ông đã không ngớt tìm kiếm tung tích hai mẹ con. Mình sẽ gọi điện và nói: "Con gái của cha đây. Nếu cha muốn gặp mẹ và con…"
Và ông sẽ đến với cả tâm tình, rồi cưới mẹ nó, rồi mọi người lại sống với nhau hạnh phúc.
Julia Stanford lớn lên thành một cô gái đẹp. Nàng có mái tóc đen bóng mượt, cái miệng phóng khoáng, tươi cười đôi mắt như có ánh lân tinh và một thân hình với những đường cong mềm mại. Nhưng khi nàng nhoẻn cười thì người ta quên hết tất cả, chỉ còn đọng lại mỗi nụ cười của nàng thôi.
Vì hai mẹ con phải thay đổi chỗ ở thường xuyên nên Julia phải qua tới năm bang khác nhau mới học xong phổ thông trung học. Những dịp nghỉ hè nàng phải làm thêm tại các cửa hiệu hay ngồi bàn lễ tân ở các văn phòng. Nàng luôn là người tự lập.
Khi Julia tốt nghiệp đại học với học bổng thì hai mẹ con đang sống ở Kansas City. Nàng chưa biết phải làm gì với cuộc đời ở phía trước. Bạn bè, ngưỡng mộ trước sắc đẹp của nàng, khuyên nàng nên theo nghề điện ảnh để trở thành một minh tinh.
- Với nhan sắc và trí thông minh của cậu thì chỉ sau một đêm lả cậu thành ngôi sao?
Julia gạt bỏ ý tưởng đó và đùa:
- Có ai muốn sáng nào cũng phải dậy sớm đâu.
Song lí do thực khiến nàng không mấy hứng thú với nghề đó là khát vọng có một cuộc sống riêng kín, không bị quấy nhiều của nàng. Hai mẹ con chịu cái cảnh lang thang lưu lạc vì phải trốn tránh báo chí như vậy đã quá đủ.
Giấc mơ bố mẹ đoàn tụ của Julia chấm dứt khi mẹ nàng qua đời. Julia cảm thấy một nỗi mất mát không chịu đựng nổi. Cha mình phải biết chuyện nầy mới được, Julia nghĩ bụng. Mẹ là một phần của cuộc đời cha. Nàng giở danh bạ điện thoại và quay số máy văn phòng của ông ở Boston.
- Xin chào, đây là trụ sở của ông Stanford Enterpises.
Julia ngập ngừng.
- A lô, trụ sở của Stanford Enterprises đây. Tôi có thể giúp gì quí vị?
Julia chậm rãi bỏ máy xuống. Ở dưới suối vàng hẳn mẹ không muốn mình có cuộc gọi nầy.
Giờ đây nàng hoàn toàn cô độc. Nàng chẳng có ai trên đời nữa cả.
Julia an táng mẹ tại nghĩa địa Memonal Park ở Kansas City. Không có ai đi đưa tang ngoài nàng.
Julia đứng bên mộ mẹ và thầm nói với bà: Mẹ ơi như thế nầy thật bất công cho mẹ quá. Mẹ đã chỉ phạm một sai lầm song phải trả giá cho nó suốt cả cuộc đời. Con chỉ mong gánh chịu giúp mẹ được một phần nỗi đau. Con yêu mẹ nhiều lắm, mẹ ạ. Và con sẽ yêu mẹ suốt đời. Tất cả những gì bà mẹ quá cố đã để lại là một hộp đựng đầy những bức ảnh và những mảnh báo cắt đã phai mầu.
Khi mẹ đã ra đi, ý nghĩ của Julia hướng về gia đình Stanford ngày một nhiều hơn. Họ giầu. Nàng có thể tìm đến họ để được giúp đỡ. Không bao giờ, nàng cương quyết gạt ý định đó ra. Không thể làm như vậy khi Harry Stanford đã đối xử với mẹ mình bạc bẽo thế kia.
Nhưng nàng phải kiếm sống. Nàng đối mặt với sự lựa chọn con đường công danh, sự nghiệp. Hay mình làm một nhà phẫu thuật não?
Một hoạ sĩ chăng?
Hay một ca sĩ opera?
Một nhà vật lí?
Một nhà du hành vũ trụ?
Nàng bèn đi học thêm khoá đào tạo thư kí ở một trường cao đẳng của Kansas City. Một ngày sau khi nhận chứng chỉ khoá học, nàng tìm đến một đại lí giới thiệu việc làm. Có hơn một chục ứng viên đang chờ. Ngồi cạnh Julia là một cô gái đẹp, trạc tuổi nàng.
- Chào cậu. Tớ là Sally Connos.
- Julia Stanford.
- Tớ phải kiếm được việc làm trong ngày hôm nay, - Sally rên rỉ nói. - Tớ bị tống cổ khỏi căn hộ đang thuê rồi.
Julia nghe tiếng người ta gọi tên mình.
- May mắn nhé!- Sally nói.
- Cám ơn.
Nàng bước vào văn phòng bà giám đốc.
- Mời cô ngồi. Cô khai trong hồ sơ xin việc rằng cô có học vấn đại học và một vài kinh nghiệm làm việc trong các dịp nghỉ hè. Và cô được trường thư kí đánh máy đánh giá rất cao. - Bà nhìn tập hồ sơ trên bàn. - Cô có thể tốc kí chín mười từ một phút và đánh máy sáu mươi từ một phút?
- Vâng, thưa bà.
- Tôi có thể giới thiệu việc làm ngay cho cô đấy. Có một hãng kiến trúc nhỏ đang tìm một thư kí. Nhưng lương thì không được cao lắm, tôi e là thế.
- Không sao, - Julia đáp ngay.
- Tốt lắm. Tôi sẽ giới thiệu cô tới đó. Họ sẽ phỏng vấn cô vào trưa mai.
Julia cười sung sướng. "Rất cảm ơn bà".
Nàng vừa ra thì Sally được gọi vào.
- Tớ hy vọng cậu sẽ được một cái gì đó, - Julia nói.
- Cảm ơn.
Như một thứ bản năng, Julia quyết định nán lại chờ Sally. Chừng chục phút sau thì Sally bước ra, toét miệng cười.
- Tớ đã được thẩm vấn. Bà ta đã gọi điện thoại, và tớ sẽ vào làm nhân viên tiếp tân cho Công ty Bảo hiểm đầu tư Mỹ từ ngày mai. Cậu thế nào?
- Ngày mai tớ mới biết.
- Tớ tin cậu sẽ được nhận. Chúng ta cùng đi ăn trưa mừng có việc làm đi.
- Tuyệt lắm.
Trong bữa trưa hôm đó, hai cô gái trò chuyện và tình bạn giữa họ hình thành tức thì.
- Tớ tìm được một căn hộ ở Overland Park,- Sally nói. - Căn hộ có hai buồng ngủ, một phòng tắm, một bếp và một phòng khách. Nó đẹp. Song mình tớ thì khó mà đủ tiền thuê, nếu như hai chúng ta hợp lại…
Julia nhoẻn cười:
- Tớ khoái ý tưởng của cậu rồi đấy. - Nàng búng ngón tay đánh tróc. - Nếu tớ được nhận vào làm việc.
- Cậu sẽ được nhận, - Sally đoán chắc.
Trên đường tới văn phòng công ty Peters, Eastman & Tolkin, Julia nghĩ, Đây có thể là cơ hội lớn, chứ không chỉ là một việc làm đơn thuần Nó có thể dẫn mình tới bất cứ đâu. Mình sẽ được làm việc với các kiến trúc sư. Những người mơ mộng nầy đang xây dựng và hình thành những toà nhà chọc trời, tạo nên những điều kỳ diệu từ những phiến đá. Có thể mình sẽ nghiên cứu khoa học kiến trúc để có thể giúp họ và làm một bộ phận cấu thành trong những giấc mơ của họ.
***
Văn phòng công ty nằm trong một toà nhà cũ trên đại lộ Amour. Julia bắt thang máy lên tầng ba và dừng lại trước một cánh cửa đề PETERS, EASTMAN & TOLKIN, KIẾN TRÚC SƯ. Nàng hít một hơi sâu để giữ bình tĩnh rồi mới bước vào.
Ba người đàn ông đang ngồi chờ nàng trong phòng tiếp tân, chăm chú nhìn nàng đi đến.
- Cô tới để xin làm thư kí có phải không?
- Vâng, thưa các ông.
- Tôi là Al Peters. - ông nói.
- Tôi là Bob Eastman. - ông để tóc đuôi ngựa.
- Tôi là Max Tolkin. - ông bụng bự.
Bọn họ đều trạc bốn mươi.
- Chúng tôi hiểu đây là việc thư kí đầu tiên của cô - Al Peters nói.
- Đúng thế ạ, - Julia đáp, rồi mau miệng nói thêm. - Nhưng tôi có thể học rất nhanh. Tôi sẽ làm việc chăm chỉ. - Nàng quyết định chưa nói ý đồ theo học một trường kiến trúc ra vội. Nàng sẽ chờ cho đến khi họ đã biết được năng lực của nàng.
- Tốt lắm. Chúng tôi sẽ thử thách cô, - Bob Eastman nói, - để xem cô làm việc thế nào.
Julia cảm thấy phấn chấn.
- Ô, cám ơn các ông! Tôi sẽ không…
- Về lương, - Max Tolkin nói, - tôi e sẽ không thể trả cho cô được nhiều trong thời gian đầu.
- Cũng được, - Julia nói, - Tôi…
- Ba trăm một tuần, - Al Peters nói.
Họ nói đúng. Một đồng lương như vậy là quá ít ỏi.
Julia lập tức quyết định:
- Tôi chấp nhận công việc.
Ba người nhìn nhau và cùng mỉm cười.
- Tuyệt! - Al Peters thốt lên. - Để tôi đưa cô đi tham quan một vòng.
Chuyến tham quan chỉ kéo dài có vài giây. Có một phòng tiếp tân và ba phòng làm việc nhỏ bài trí như trụ sở của một đội quân cứu tế. Bồn rửa để ngoài hành lang. Cả ba đều là kiến trúc sư, song Al Peters làm kinh doanh, Bob Eastman làm bán hàng, còn Max Tolkin làm kỹ thuật công trình.
- Cô sẽ làm cho cả ba chúng tôi, - Peters nói với nàng.
- Vâng. - Julia hiểu nàng sẽ trở nên không thể thiếu được đối với họ.
Al Peters nhìn đồng hồ.
- Đã mười hai rưỡi. Chúng ta ăn trưa chứ?
Julia cảm thấy lâng lâng. Nàng đã chính thức vào đội hình của họ. Họ đang mời mình ăn trưa.
Anh ta quay sang Julia:
- Dưới nhà có một cửa hàng bán đồ ăn. Tôi sẽ dùng Sandwich thịt bò muối, mạch đen và sa lát khoai tây.
Tolkin nói:
- Tôi sẽ dùng Sandwich pastarami và súp gà.
Bob Eastman nói:
- Tôi sẽ dùng tôm hùm nướng và nước ngọt.
- Ồ nhớ là thịt bò muối phải lẳn nhé, - Al Peters bảo nàng.
- Vâng, thịt bò muối lẳn.
- Nhớ là súp phải nóng đấy. - Tolikin dặn.
- Vâng, súp nóng.
- Nước ngọt là cola ăn kiêng nhé.
- Vâng, cola ăn kiêng.
- Tiền đây, - Peters đưa cho nàng một tờ hai mươi đô la.
Mưởi phút sau Julia đã có mặt ở cửa hàng đồ ăn, nêu thực đơn của mình cho người đàn ông đứng sau quầy:
- Tôi mua một sandwich thịt bò muối và mạch đen, một sa lát khoai tây, một bánh sandwich pastarami, một súp gà thật nóng, một tôm hùm nướng và cô la ăn kiêng.
Người bán hàng gật đầu:
- Cô làm việc cho Peters, Eastman, & Tolkin hả?
***
Tuần sau Julia và Sally chuyển tới sống tại căn hộ đường Overland Park. Nhìn căn hộ tuyềnh toàng Julia thầm nghĩ: người ta sẽ không nhầm căn hộ nầy với khách sạn Ritz.
- Chúng ta sẽ thay nhau nấu nướng, - Sally đề nghị.
- Tốt thôi.
Sally nấu bữa đầu tiên và nấu rất ngon.
Tối hôm sau đến lượt Julia. Sally nếm một thìa và nói:
- Julia, tớ chưa mua bảo hiểm sinh mạng đâu. Sao cậu không để tớ làm bữa còn cậu thì giặt giũ và lau nhà cửa?
Hai cô gái cùng phòng sống với nhau rất hoà thuận, vào dịp nghỉ cuối tuần, họ thường đi xem phim ở GlenWood 4, mua sắm ở Bannister Mall. Họ mua quần áo ở cửa hàng bán đồ hạ giá Super Flea Discount House. Mỗi tuần một lần, họ đi ăn tối ở một nhà hàng rẻ tiền - Stephenson s Ole Apple Farm hay Cafe Max. Khi trong túi họ xông xênh, họ có thể đến Charhe Charlie nghe nhạc Jazz.
Julia thích công việc ở Peters, Eastman, & Tolkin lắm. Nói họ đang làm ăn khó khăn là đánh giá ba người đàn ông hơi thấp. Họ có ít khách hàng. Julia có cảm giác nàng đã không làm được gì nhiều giúp họ xây nên những toà nhà chọc trời, nhưng nàng thích được làm việc gần gũi với ba ông chủ đó. Mỗi khi có khó khăn gì họ đều thổ lộ với nàng. Với bản tính nhanh nhẹn, chỉ mấy ngày sau khi vào làm việc nàng đã tổ chức lại văn phòng một cách gọn gàng và khoa học.
Julia quyết định phải làm một việc gì đó để lôi kéo thêm khách hàng cho công ty. Nhưng bằng cách nào? Và nàng đã nhanh chóng tìm ra lời giải đáp.
Báo Kansas City Star vừa đăng tin về một bữa tiệc trưa dành cho một hội các thư kí điều hành. Thư kí hội là bà Susan Bandy.
Trưa hôm sau Julia nói với Peters:
- Chiều nay tôi có thể về muộn một chút.
- Không sao, Julia, - Al Peters nói và nghĩ họ đã may mắn khi có được nàng.
Julia tới Plaza Inn và đi thẳng vào phòng tiếp tân, nơi tiệc trưa đang diễn ra. Người đàn bà ngồi kề cửa sổ nói:
- Tôi có thể giúp gì cô?
- Vâng. Tôi tới đây để dự bữa tiệc trưa của hội thư kí điều hành.
- Tên cô là gì?
- Julia Stanford.
Người dàn bà nhìn danh sách trước mặt:
- Tôi e là không thấy tên cô…
Julia mỉm cười:
- Cũng như Susan ấy mà. Tôi có chuyện muốn nói với bà ta. Tôi là thư kí điều hành của Peters, Eastman, & Tolkin.
Người đàn bà do dự.
- Bà đừng lo. Tôi chỉ muốn vào gặp Susan một lát, rồi đi ngay thôi mà.
Trong phòng ăn là một nhóm phụ nữ ăn mặc đẹp đang trò chuyện rôm rả. Julia Stanford đi đến gần:
- Xin lỗi, tôi muốn hỏi ai là Susan Bandy?
- Bà ta ở đăng kia kỳa, - cô ta chỉ tay vào một người đàn bà lộng lẫy ở tuổi bốn mươi.
Julia đến chỗ bà ta:
- Chào. Tôi là Julia Stanford.
- Chào cô.
- Tôi làm cho Peters, Eastman, & Tolkin. Tôi tin là bà đã nghe tên công ty nầy.
- À, tôi… - Họ là hãng kiến trúc tăng trường nhanh nhất ở Kansas City.
- Tôi hiểu.
- Tôi thực không có nhiều thời gian, nhưng tôi muốn đóng góp bất cứ cái gì có thể cho hiệp hội.
- Vậy thì tốt lắm. À, cô tên là…
- Stanford
Đấy là bước khởi đầu.
Hiệp hội thư kí điều hành đại diện cho các công ty hàng đầu ở Kansas City, và Julia trở thành một bộ phận của nó từ lúc nào không biết. Nàng ăn trưa với một hoặc vài thành viên chí ít mỗi tuần một lần.
- Công ty tôi sắp xây dựng một trụ sở mới ở Olathe.
Julia lập tức báo cáo về cho ba ông chủ của mình.
- Ông Hanley muốn xây dựng một nhà nghỉ ở Tonganoxie.
Và trước khi ai đó kỵp hiểu xem chuyện gì đang xảy ra thì Peters, Eastman, & Tolki đã có hợp đồng.
Một hôm Bob Eastman gọi nàng vào và nói:
- Cô xứng đáng được tăng lương, Julia. Cô đã làm việc tốt không thể tưởng được. Cô là một thư kí tuyệt vời.
- Ông làm ơn giúp tôi một việc được không?
- Dĩ nhiên rồi.
- Hãy gọi tôi là thư kí điều hành. Như vậy tôi sẽ làm việc dễ dàng hơn với các công ty bạn.
Thỉnh thoảng Julia lại bắt gặp một bài báo viết về cha mình, hoặc thấy ông xuất hiện trên tivi. Tuy nhiên nàng chưa bao giờ cho Sally hay ba ông chủ của mình biết nàng là con gái Harry Stanford.
Ở tuổi mới lớn, một trong những mơ ước của Julia là vào một ngày nào đó nàng được một vị thần đưa ra khỏi Kansas tới một nơi huyền diệu, đầy những du thuyền, cung điện và máy bay riêng. Nhưng giờ đây khi nhận được tin về cái chết của cha, giấc mơ đó đã bị chôn vùi vĩnh viễn.
Mình không còn gia đình nữa rồi. Không, mình vẫn còn một gia đình. Mình có hai anh trai và một chị gái cùng cha khác mẹ. Họ là gia đình của mình. Mình có nên tới thăm họ không nhỉ? Phải chăng đây là một ý tưởng hay? Không biết khi gặp nhau mình và họ sẽ nghĩ thế nào về nhau nhỉ?
Quyết định của nàng hoá ra đã trở thành một vấn đề sống còn. Không chỉ với riêng nàng.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 12 - SÁNG
Đấy là cuộc tụ họp của một nhóm những người xa lạ Bao nhiêu năm rồi họ chẳng gặp mặt nhau hay liên lạc gì với nhau.
Thẩm phán Tyler Stanford về từ Boston bằng máy bay.
Kendall Stanford Renauld bay tới từ Paris. Marc Renauld đáp xe lửa từ New York.
Woody Stanford và Peggy đến bằng xe hơi từ Hobe Sound.
Gia quyến được thông báo rằng tang lễ sẽ cử hành tại nhà thờ King. Con phố trước cửa nhà thở được chặn lại, cảnh sát được bố trí để trông coi đám đông tụ tập ở bên ngoài xem lễ tang. Phó Tổng thống Mỹ cùng các thượng nghị sĩ, đại sứ và đại diện ngoại giao từ các nước xa xôi như Thổ Nhĩ Kỳ hoặc Ả-rập Xê-út cũng có mặt. Sinh thời, Harry Stanford đã toả một cái bóng khổng lồ lên trái đất và bởi thế, bảy trăm chỗ ngồi trong nhà thờ lúc nầy đều chật khách ngồi.
Tyler, Woody và Kendall, cùng với vợ, chồng họ gặp nhau trong phòng họp nhà thờ. Cuộc gặp thật miễn cưỡng và thiếu tự nhiên. Họ xa lạ nhau quá, và vật duy nhất họ có chung là cái xác của người cha đang nằm trong chiếc xe tang bên ngoài nhà thờ.
- Đây là chồng tôi, anh Marc, - Kendall giới thiệu.
- Đây là vợ tôi cô Peggy. Peggy à, đây là chị gái anh, Kendall, và anh trai anh, Tyler.
Họ trao nhau những cái chào xã giao, rồi đứng nguyên, vụng về nhìn nhau mà chẳng nói gì cho tới khi người phụ trách tang lễ đi vào.
- Xin lỗi quí vị, - Ông ta hối hả nói. - Tang lễ sắp sửa cử hành. Xin mời quí vị theo tôi.
- Ông ta dẫn nhóm người tới một phòng riêng trước cửa nhà thờ. Họ ngồi xuống và đợi, mỗỉ người theo đuổi một ý nghĩ riêng.
Tyler có một cảm giác xa lạ khi trở lại Boston. Hồi ức đẹp nhất còn lại trong y là cái thời mà cả mẹ lẫn Rosemary còn sống. Năm lên mười một, Tyler được xem bức hoạ nổi tiếng Thần Xa-tuya ăn sống con trai của Goya, và chẳng hiểu sao y luôn gán nó cho cha mình.
Còn bây giờ, nhìn chiếc quan tài đang được khiêng vào nhà thờ, Tyler thầm nhủ, Xa-tuya đã đi đời nhà ma.
Tao biết cái bí mật nhỏ bẩn thỉu của mày.
- Ông mục sư bước lên bục giảng kinh.
"Đức Chúa nói với bà, Ta là sự phục sinh và là cuộc sống, ai tin ở ta, dù đã chết cũng sẽ được phục sinh, và những ai sống và tin ở ta sẽ không bao giờ chết".
Woody đang phê. Gã đã xài một liều bạch phiến trước khi đến nhà thờ, và hiệu ứng của nó vẫn chưa tan hết. Gã liếc nhìn ông anh trai và bà chị. Tyler mập lên. Anh ấy trông giống một thẩm phán. Kendall xinh ra nhiều, nhưng hình như chị ta đang rất căng thẳng. Không biết có phải vì cái chết của cha không? Không phải. Chị ta hận bố chẳng kém gì mình. Gã nhìn vợ đang ngồi bên cạnh. Mình có lỗi chưa kỵp giới thiệu Peggy với ông già Nếu mình làm việc đó sớm thì có phải lão đã ngoẻo vì đau tim rồi không?
Ông mục sư vẫn nói:
"Như người cha thương yêu đứa con, Chúa cũng dành một tình thương như vậy cho những ai tôn kính Ngài. Bởi Ngài biết thân xác của chúng ta; Ngài nhớ chúng ta là cát bụi".
Kendall không nghe bài kinh. Nàng đang nghĩ tới bộ đồ mầu đỏ. Một buổi chiều, cha nàng gọi điện cho nàng về New York: "Vậy là mày đã thành một nhà tạo mốt lớn rồi đấy Ghê thật. Hãy để tao kiểm tra xem tay nghề mày tới đâu. Tao sẽ đưa cô bạn gái mới của tao đi dự một vũ hội từ thiện vào tối thứ bảy nầy. Số đo của cô ta như của mày đó. Tao muốn mày thiết kế cho cô ta một bộ đồ thật đẹp".
- Thứ bảy nầy ư, thưa cha? Không thể kỵp được. Con không thể…
- Mày sẽ làm như tao nói.
Và Kendall đã thiết kế một bộ quần áo xấu xí nhất mà nàng có thể nghĩ ra. Nó có một cái nơ con bướm tổ bố cùng một đống đăng ten, râu ria ở trước ngực. Mặc nó vào người ta trông như quái vật ngay. Nàng gửi nó cho cha. Mấy tiếng sau, cha nàng gọi tới:
- Tao đã nhận được bộ đồ. Nhưng thật tiếc là bạn gái tao có việc bận nên không thể đi vũ hội cùng tao vào thứ báy nầy được. Bởi thế, mày sẽ đi cùng tao tới đó và mặc bộ đồ mày đã thiết kế cho cô ấy!
- Không.
Rồi nàng nghe câu nói khủng khiếp đó:
- Mày không muốn làm cha thất vọng, đúng không?
Và nàng phải đi cùng ông tới buổi vũ hội ấy, không dám mặc cái gì khác ngoài bộ đồ ông đã chi định, và đấy là buổi tối nhục nhã nhất trong đời nàng.
"Bởi chúng ta không mang đến cho thế giới nầy cái gì nên chắc chắn cũng không thể mang theo cái gì đi khỏi nó. Chúa cho chúng ta và Chúa lấy đi, sáng danh Chúa đời đời!"
Peggy Stanford thấy bất tiện. Cái nhà thờ nầy tráng lệ quá, những người tham dự lễ tang trông sang trọng quá. Cô chưa tới Boston bao giờ, song trong tiềm thức thì Boston có nghĩa là thế giới của Stanford với tất cả những gì nguy nga, tráng lệ nhất. Những con người nầy trông cao quí hơn cô nhiều quá.
Cô nắm lấy tay chồng.
"Tất cả thịt da là cỏ dại, và tất cả nhung gì tinh tuý trong đó là hoa trái trên đồng… Cỏ sẽ tàn, hoa sẽ héo, songlời của Chúa thì vĩnh cửu".
Marc đang mải nghĩ về bức thư tống tiền mà vợ chàng vừa nhận được. Lời lẽ của bức thư đã được cân nhắc rất cẩn thận và viết rất khôn ngoan. Chịu, không thể phán đoán kẻ nào đứng đằng sau bức thư đó. Chàng nhìn Kendall, xanh xao và căng thẳng.
Nàng còn chịu được bao lâu nữa? Chàng thầm hỏi và xích lại gần vợ.
"Chúng ta sống trong tình thương và sự che chở của Chúa. Chúa ban phước lành cho chúng ta và gìn giữ chúng ta. Đức Chúa chiếu sáng chúng ta và bao dung với chúng ta. Đức Chúa cho chúng ta hoà bình, hôm nay và muốn đời. Amen".
Phần hành lễ kết thúc, và vị mục sư tuyên bố:
- Lễ an táng sẽ tiến hành trong nội bộ tang gia.
Tyler nhìn chiếc quan tài và nghĩ tới cái xác trong đó Đêm qua, trước khi đóng nắp quan tài, y đã tức tốc phi thẳng từ sân bay Quốc tế Boston tới nhà tang lễ
Y muốn nhìn tận mắt cái chết của cha y.
Woody theo dõi chiếc quan tải khi nó được khiêng ra khỏi nhà thở và diễu qua trước mặt những người đưa tang. Gã mỉm cười: Hãy trao cho người ta cái người ta muốn đi.
Lễ hạ huyệt tại nghĩa địa Mount Auburn ở Cambridge diễn ra rất chóng vánh. Gia quyến nhìn xác Harry Stanford được hạ từ từ xuống nơi an nghí cuối cùng, và khi những nắm đất đầu tiên được ném xuống, ông mục sư nói:
- Quí vị tang gia có thể trở về nhà nếu không muốn ở lại đây thêm nữa.
Woody gật đầu "Đúng". Hơi bạch phiến đã tan hết và gã bắt đầu cảm thấy bứt rứt.
- Chúng ta đi khỏi cái nơi khỉ gió nầy thôi.
Marc hỏi:
- Chúng ta đi đâu bây giờ?
Tyler quay ra nói với cả nhóm:
- Chúng ta sẽ ở tại Rose Hill. Mọi thứ đã được sắp đặt cả rồi. Chúng ta sẽ ở lại đó cho đến khi vấn đề phân chia tài sản được giải quyết xong.
Vài phút sau họ đã ngồi vào chiếc xe hòm lớn, đi về toà nhà.
Boston là thành phố có đẳng cấp rõ ràng. Những gia đình cực kỳ giầu có sống ở đại lộ Commomwealth, tầng lớp thượng lưu bậc trung sống ở phố Newbury.
Những gia đình có vị thế kém cỏi hơn thì sông ở phố Marlborough. Back Bay là địa chỉ mới nhất và có thanh thế nhất, song Beacon Hill mới là dinh luỹ của những gia đình lâu đời nhất và giầu có nhất.
Đấy là một sự pha trộn xa hoa giữa những toà nhà tháp kiểu Victoria với những nhà thờ cổ và những khu thương mại sầm uất.
Rose Hill, dinh cơ của nhà Stanford, là một toà biệt thự kiểu Vitoria mới xây trên một thửa đất rộng ba acrơ trên đồi Beacon. Bọn trẻ nhà Stanford lớn lên trong toà biệt thự đầy ắp những hồi ức kinh hoàng đó.
- Tôi không thể hình dùng nổi việc cha đang không có nhà chờ chúng ta, - Kendall nói.
Woody cười hết cỡ:
- Giờ nầy ông ta đang mải điều hành công việc ở địa ngục.
Tyler hít một hơi thật sâu:
- Vào thôi.
Mọi người vừa đi đến cửa tiền thì cánh cửa cũng lập tức mở ra và Clark, vị quản gia đang đứng chờ sẵn ở đó. Ông đã ngoài bảy mươi và đã làm quản gia cho nhà Stanford hơn ba chục năm nay. Ông nhìn bọn trẻ lớn lên, trưởng thành và đã sống qua tất cả các vụ scandal trong nhà.
Trông thấy nhóm người, mắt Clark sáng lên:
- Chào các cô, các cậu chủ.
Kendall ôm chầm lấy ông:
- Bác Clark, thật hạnh phúc khi gặp lại bác.
- Lâu quá rồi nhỉ, cô Kendall.
- Cháu giờ là bà Renaud rồi đấy. Đây là chồng cháu, Marc.
- Chào ngài.
- Vợ tôi đã kể rất nhiều về bác.
- Không có gì quá khủng khiếp chứ, tôi hy vọng?
- Trái lại đấy. Về bác, cô ấy chỉ có những hồi ức rất đẹp thôi.
- Cám ơn ngài. - Clark quay sang Tyler. - Chào thẩm phán Stanford.
- Chào bác.
- Tôi rất vui được gặp lại cậu chủ.
- Cám ơn bác. Trông bác khoẻ mạnh lắm.
- Cậu chủ cũng thế. Tôi rất lấy làm tiếc về chuyện buồn đã xảy ra với nhà ta.
- Cám ơn bác. Bác chuẩn bị như vậy để đón tất cả chúng cháu có phải không?
- Ồ, phải. Tôi nghĩ chúng tôi có thể làm cho mọỉ người cảm thấy dễ chịu khi ở đây.
- Cháu lại sẽ ở phòng cũ của mình chứ?
Clark cười:
- Đúng vậy. - Ông quay sang Woody. - Rất vui được gặp cậu chủ. Tôi muốn…
Woody khoác lấy tay Peggy:
- Thôi nào. Cháu đang muốn tắm gội, nghỉ ngơi cho người sảng khoái lên chút đây.
Mọi người nhìn Woody bước qua trước mặt và kéo Peggy lên lầu.
Những người còn lại tập trung ở thư phòng lớn. Gian phòng được án ngữ bởi hai cái bàn kiểu Louis XIV. Rải rác quanh tường là những chiếc bàn nhỏ kiểu tấm chìa, mặt lát đã cẩm thạch cùng một loạt ghế tựa, ghế băng có tay ngăn. Trên tường treo những bức hoạ thời trung cổ, màu tối.
Clark nói với Tyler:
- Thẩm phán Stanford, tôi có một lời nhắn cho cậu.
- Ông Simon Fitzgerald muốn cậu gọi đỉện báo cho ông ta biết lúc nào ông ta có thể gặp mặt gia đình.
- Simon Fitzgerald là ai vậy? - Marc hỏi.
- Ông ta là luật sư của gia đình. Cha thuê ông ta đã lâu lắm rồi nhưng mọi người ở đây chưa ai gặp ông ta cả.
- Tôi cho là ông ta muốn bàn chuyện chia tài sản, - Tyler nói. - Nếu các vị nhất trí, tôi sẽ mời ông ta tới đây vào sáng mai.
- Tốt thôi, - Kendall nói.
- Đầu bếp đang làm bữa tối. Các cô, các cậu dùng bữa vào lúc tám giờ có được không?
- Vâng, - Tyler đáp. - Cám ơn bác.
- Eva và Millie sẽ dẫn các cô cậu lên phòng.
Tyler nói với Kendall và chồng nàng:
- Chúng ta gặp lại nhau ở đây lúc tám giờ tối nhé.
Lên tới phòng riêng, Peggy lo lắng hỏi Woody:
- Anh có làm sao không?
- Anh không sao cả, - Woody nói lúng búng. - Hãy để anh yên.
Cô nhìn gã đi vào buồng tắm và đóng sầm cửa lại.
Mười phút sau, Woody đi ra, miệng cười rất tươi:
- Chào em yêu.
- Chào anh.
- Em có thích ngôi nhà cổ nầy không?
- Nó… nó đồ sộ quá!
- Nó là cái địa ngục. - Gã vòng tay ôm ngang người Peggy. - Đây là phòng cũ của anh. Em thấy trên tường còn treo các dụng cụ thể thao. Thời nhỏ anh muốn làm một vận động viên điền kinh. Anh có những ước mơ to lớn. Thời là học sinh ở trường nội trú anh từng làm đội trưởng đội tuyển bóng đá của trường. Anh nhận được hàng chục giấy mời của các huấn luyện viên các trường đại học khác nhau.
- Anh đã nhận lời mời nào?
Gã lắc đầu:
- Anh chối tất. Cha anh nói họ chỉ quan tâm đến cái tên Stanford thôi, rằng họ chỉ muốn đưa anh vào để nhận tài trợ của cha anh. Ông gửi anh tới một trường đại học kỹ thuật, nơi chẳng có ai đá bóng cả. - Gã im lặng một giây, rồi lẩm bẩm. - Anh đã có thể làm một vận động viên chuyên nghiệp…
Peggy nhìn Woody, bối rối:
- Anh nói sao?
Gã ngẩng lên:
- Đã bao giờ em đọc dòng chữ "Đứng đầu ngọn sóng" chưa?
- Chưa.
- Đấy là câu Marlon Brando (tên một diễn viên điện ảnh Mỹ) đã nói. Nó có nghĩa anh và cha anh đã không thể chịu nổi nhau thêm nữa.
- Cha anh chắc là nghiêm khắc lắm.
Woody hú lên cười:
- Chưa thấy ai nói về cha anh tốt như em. Anh còn nhớ thời nhỏ có một lần anh bị ngã ngựa. Song anh không sợ ngựa và muốn được cưỡi lại. Ông ta cấm anh làm việc đó. "Mày không bao giờ thành một kỵ sĩ được đâu", ông nói. "Mày quá ư vụng về" - Woody nhìn vợ. - Vì câu nói đó mà anh đã trở thành một cầu thủ polo chín bàn.
Họ xuống gặp lại nhau quanh bàn ăn tối, một bữa ăn của những người lạ với nhau. Họ ngồi trong cái im lặng thiếu tự nhiên, với một mối ràng buộc duy nhất là những vết thương của tuổi thơ ấu.
Mãi sau Kendall mới lên tiếng:
- Anh Tyler, em đã đọc về quyết định của anh trong vụ Fiorello. Hắn ta đáng nhận cái anh đã tuyên phạt.
- Làm một thẩm phán chắc phải thích lắm nhỉ, - Peggy nói.
- Đôi khi cũng thú vị.
- Anh xử những án gì?- Marc hỏi.
- Án hình sự: hiếp dâm, ma tuý, giết người…
Sắc mặt Kendall bỗng tái đi. Nàng toan nói cái gì đó song Marc đã bóp mạnh tay nàng ngăn lại.
Tyler nhã nhặn nói với Kendall:
- Em đã trở thành một nhà tạo mốt nổi tiếng rồi.
Kendall thấy khó thở quá:
- Dạ.
- Cô ấy khá lắm, - Marc nói.
- Còn Marc, anh làm gì?
- Tôi làm môi giới tài chính.
- Ồ ra anh là một trong những nhà triệu phú trẻ, năng động của Wall Street đấy.
- Thưa, không hẳn vậy. Tôi chỉ mới vào nghề thôi mà.
Tyler nhìn Marc thăm dò:
- Tôi cho là anh may mắn khi có được một người vợ thành đạt.
Kendall thầm thì vào tai Marc:
- Anh chớ có chấp nê anh ta làm gì. Hãy nhớ là em yêu anh.
Woody bắt đầu cảm nhận được hiệu ứng của bạch phiến. Gã nhìn vợ mà nói:
- Peggy có thể mặc đẹp, song cô ấy vốn tính tuềnh toàng, không để tâm tới ngoại hình của mình. Phải vậy không, thiên thần của anh?
Peggy ngồi lặng đi, lúng túng không biết nói gì.
- Hay em mặc đồ bồi bàn? - Woody gợi ý.
- Tôi xin lỗi, - Cô đứng dậy và chạy vội lên lầu.
Cả bọn ngây ra nhìn Woody.
Gã cười hề hề:
- Cô ấy quá ư nhạy cảm. Thế nào, ngày mai chúng ta sẽ thảo luận về tờ di chúc có phải không?
- Đúng thế, - Tyler nói.
- Tôi dám cá ông già chẳng để lại cho chúng ta một xu me.
Marc nói:
- Tài sản của ông ta đáng giá bao nhiêu là tiền…
Woody khịt mũi:
- Anh không biết cha chúng tôi đấy thôi. Tôi đồ ông ấy chỉ để lại cho chúng tôi cái áo vét cũ và hộp xì gà hút dở. Lão ta khoái dùng đồng tiền để điều khiển chúng tôi. Câu nổi tiếng của lão là "Mày không muốn làm tao thất vọng" đúng không. Và tất thẩy chúng tôi đều hành xử như những đứa trẻ ngoan ngoãn, bởi như anh nói, ông có quá nhiều tiền. Dẫu sao đi nữa, tôi thề là lão già đã tìm cách mang theo toàn bộ những đồng tiển lão có.
- Thôi, đằng nào ngày mai chúng ta cũng rõ mà. - Tyler nói.
***
Sáng hôm sau, Simon Fitzgerald và Steve Sloane xuất hiện. Clark dẫn hai người vào thư viện:
- Tôi sẽ thông báo với cả nhà rằng hai vị đã tới,- lão nói.
Thư viện là một phòng lớn mở ra một vườn hoa bằng hai cửa sổ cao tới trần. Tường phòng ốp gỗ sồi, kê những giá sách chất đầy những cuốn sách bọc da rất đẹp. Rải rác trong phòng có những chiếc ghế mềm tiện lợi và những đèn đọc sách kiểu ý. Góc phòng là bộ sưu tập súng của Harry Stanford, bày trong một chiếc tủ kính bằng gỗ dái ngựa. Tất cả toát lên một không khí cổ kính và nghiêm trang.
- Sáng hôm nay sẽ là một buổi sáng thú vị đây, - Steve nói. - Không biết họ sẽ phản ứng thế nào nhỉ?
- Chúng ta sẽ biết rất chóng thôi.
Marc và Kendall xuống đầu tiên.
Simon Fitzgerald nói:
- Xin chào ông bà. Tôi là Simon Fitzgerald, còn đây là đồng sự của tôi, Steve Sloane.
- Tôi là Kendall Renaud, còn đây là chồng tôi, Marc.
Marc bắt tay hai người đàn ông.
Woody và Peggy đi vào.
Kendall nói:
- Woody, đây là ông Fitzgerald và ông Sloane.
Woody gật đầu:
- Chào. Các ông có mang theo luôn tiền mặt cho chúng tôi không đấy?
- À thực thì…
- Tôi đùa đấy. Đây là vợ tôi, Peggy. - Woody nhìn Steve. - Lão già có để lại gì không?
Tyler đến.
- Chào mọi người.
- Ông là thẩm phán Stanford phải không ạ?
- Vâng, chính tôi.
- Tôi là Simon Fitzgerald, còn đây là Steve Sloane, đồng sự của tôi. Chính Steve đã đưa thi hài thân phụ ông từ Corsica về Mỹ.
Tyler quay sang Steve:
- Rất cám ơn ông vì việc đó. Chúng tôi thực không hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra. Báo chí có quá nhiều phiên bản về cái chết của cha chúng tôi. Liệu ông có thể bị sát hại không?
- Không. Đấy có vẻ là một tai nạn. Tầu của thân phụ ông gặp một cơn bão lớn ở ngoài khơi Corsica.
Căn cứ lời thuật lại của vệ sĩ Dmitri Kaminsky, thì thân phụ ông đứng ngoài sân hiên và gió đã thổi bay khỏi tay ông một số tờ giấy. Ông nhoài ra bắt, mất thăng bằng và ngã xuống biển. Lúc họ vớt được xác ông lên thì quá muộn rồi.
- Một cái chết rùng rợn quá đi, - Kendall rụt cổ lại - Ông đã nói chuyện với gã Kaminsky đó chưa? - Tyler hỏi.
- Tiếc là chưa. Khi tôi tới đảo Corsica thì anh ta đã đi khỏi đó rồi.
Fitzgerald nói:
- Thuyền trưởng của chiếc tầu chở thân phụ anh cho biết đã hết lời can ngăn ông chớ có lên đường ngày hôm đó, song vì lí do nào đấy mà ông đã rất vội về Mỹ. Ông đã bố trí sẵn một trực thăng để bay tiếp sau khi tầu thuỷ cặp bến. Tôi đoán là ông có một vất đề khẩn cấp phải giải quyết.
- Ông có biết đó là vấn đề gì không? - Tyler hỏi.
- Không. Tôi đang đi nghỉ mát thì phải quay về để gặp ông ấy ở đây. Tôi không biết rằng…
Woody nói chen ngang:
- Tất cả những chuyện đó nghe rất kỳ thú, song giờ chúng chỉ là lịch sử thôi. Chúng ta hãy nói về bản di chúc thì hơn. Nào, ông ta có để lại cho chúng tôi chút gì không?
- Chúng ta ngồi xuống đi chứ, - Tyler mời.
Fitzgerald ngồi đối diện với gia đình Stanford.
- Ông mở cặp và lôi ra một tập giấy tờ.
Woody có vẻ không chịu đựng được nữa:
- Thế nào? Vì Chúa, ông ta có để lại gì cho chúng tôi không chứ?
- Woody…- Kendall nhắc nhở em trai.
- Tôi biết câu trả lời rồi,- Woody giận dữ nói. - Lão ta chẳng để lại cho chúng ta một xu sứt nào hết.
Fitzgerald nhìn mặt đàn con Stanford và nói:
- Thực thì mỗi quí vị sẽ được hưởng một phần tài sản bằng nhau của người cha đã quá cố.
Steve có thể cảm nhận được một bầu không khí hào hứng bao trùm lên căn phòng.
Woody há hốc mồm nhìn Fitzgerald.
- Cái gì? Ông nói cái gì? - Gã nhảy dựng lên. – Kỳ diệu quá. Các anh chị có nghe thấy gì không? Cuối cùng thì lão già đáng nguyền rủa đó cũng làm được cái việc mà chúng ta mong mỏi. - Gã nhìn Fitzgerald. - Chúng ta đang nói đến một khoản tiền bao nhiêu đây?
- Tôi không có con số chính xác. Theo số mới nhất của tạp chí Forbes thì trị giá của Stanford Enterprises được ước tính vào khoảng sáu tỉ đô la. Phần lớn tài sản nầy được đầu tư vào các công ty khác nhau, chỉ có khoảng bốn trăm triệu đô la là thành khoản ngay được.
Kendall lắng nghe và run rẩy thốt.lên:
- Vậy là mỗi chúng ta được hơn một trăm triệu đô la. Thật không thể tin nổi? - Mình được tự do, nàng nghĩ. Mình trả quách số tiền chúng nó đòi hỏi và thoát khỏi chúng vĩnh viễn. Nàng nhìn Marc, ánh mắt sáng ngời.
- Xin chúc mừng, - Marc nói. Chàng hiểu nhiều hơn người khác ý nghĩa của đồng tiền.
Simon Fitzgerald lên tiếng:
- Như quí vị đã biết, chín mươi chín phần trăm cổ phần của Stanford Enterprises là do thân phụ quí vị giữ. Bởi thế, nay cổ phần nầy sẽ được chia đều cho các quí vị. Ngoài ra, thẩm phán Stanford được bảo lưu quyền của mình đối với một phần trăm cổ phần còn lại hiện đang được kí thác tại nhà băng. Dĩ nhiên, có một số thủ tục phải hoàn thành. Hơn nữa, tôi phải thông báo với quí vị rằng có khả năng còn một người thừa kế nữa can dự vào đây.
- Một người thừa kế nữa ư? - Tyler hỏi.
- Di chúc của thân phụ các vị qui định rằng tài sản của ông phải được chia đều cho tất cả con cái.
- Nghĩa là sao? - Woody hỏi.
- Ý tôi muốn nói ngoài ba vị ra có thể còn có một người thừa kế hợp pháp nữa.
- Ai vậy? - Kendall hỏi.
- Tôi tin các vị biết một sự thật rằng nhiều năm trước thân phụ các vị có một đứa con riêng với cô gia sư làm việc cho nhà ta.
- Rosemary Nelson, -Tyler nói.
- Đúng. Con gái bà sinh ở bệnh viện St. Joseph ở Milwaukee. Tên là Julia.
Gian phòng bỗng chìm trong im lặng.
- Nầy! - Woody thốt lên. - Việc đó cách đây hai mươi lăm năm.
- Hai mươi sáu năm, nếu nói chính xác.
Kendall hỏỉ:
- Có ai biết hiện cô ta đang ở đâu không?
Simon Fitzgerald như nghe được tiếng nói của Harry Stanford: "Cô ta viết thư báo cho tôi biết cô ta sinh con gái. Hừm, nếu cô ta nghĩ cô ta sẽ kiếm chác được ở tôi thì quên đi nhé!". Không, - Fitzgerald chậm rãi nói. - Không ai biết cô ta đang ở đâu.
- Vậy thì còn bàn đến cô ta làm quái gì? - Woody lầu bầu.
- Tôi chỉ muốn quý vị ý thức một điều rằng nếu cô ta xuất hiện thì cô ta sẽ được quyền thừa hưởng một phần di sản của ông Harry Stanford như mỗi quý vị ở đây.
- Tôi cho rằng chúng ta chả phải lo nghĩ đến chuyện nầy làm gì. - Woody nói với vẻ tự tin. - Cô ta thậm chí còn không biết cha mình là ai đâu.
Tyler quay sang Simon Fitzgerald:
- Ông nói ông không biết trị giá tài sản của cha tôi. Liệu tôi có thể được biết tại sao không?
- Bởi vì hãng luật của chúng tôi chỉ đại diện cho ông Stanford trong những giao dịch cá nhân thôi. Các công việc.kinh doanh của ông do hai hãng luật khác đại diện. Tôi đã liên lạc với họ và yêu cầu họ chuẩn bị các báo cáo tài chính càng nhanh càng tốt.
- Chúng ta đang nói đến một thời hạn bao nhiêu đây? - Kendall sốt sắng hỏi. Chúng tôi cần 100.000 đô la ngay lập tức để trang trải chi phí.
- Có lẽ hai, ba tháng gì đó.
Marc đọc thấy nỗi lo lắng trên gương mặt vợ. Chàng quay sang Fitzgerald:
- Có cách gì xúc tiến cho sự việc nhanh lên không?
Steve Sloane đáp:
- Tôi e là không. Bên di chúc phải được trình lên toà án nhận thực, còn lịch làm việc của họ thì đã chật lắm rồi.
- Toà nhận thực là gì vậy? - Peggy hỏi.
- Nhận thực xuất phát từ chữ chứng nhận và sự thật. Đấy là hành vi…
- Cô ta không xin ông một chầu bài giảng tiếng Anh đâu, - Woody gắt lên. - Tại sao chúng ta không thể giải quyết mọi chuyện ngay bây giờ?
Tyler nói với em trai:
- Luật không làm việc theo lối đó. Khi có một cái chết, di chúc phải được đưa ra toà chứng thực. Phải tiến hành việc thẩm định lại toàn bộ tài sản, bất động sản các công ty đang nắm giữ, tiền mặt, đồ trang sức… rồi danh mục chi tiết các tài sản đó cùng với giá trị của chúng phải được trình trước toà. Phải thu xếp các khoản thuế và thanh toán những món nợ tồn đọng. Sau đó, phải trình toà một lá đơn xin phân chia số tài sản còn lại cho những người thừa kế.
Woody nhe răng cười:
- Zích zắc quá nhỉ. Tôi đã phải đợi suốt gần bốn chục năm để trở thành một nhà triệu phú. Tôi cho mình có thể đợi thêm vài tháng nữa.
Simon Fitzgerald đứng lên:
- Ngoài tài sản thân phụ quí vị để lại cho quí vị thừa hưởng còn một số món quà phải tặng, tuy nhiên giá trị của chúng không lớn nên không ảnh hưởng tới tổng giá trị tài sản mỗi vị được chia đều. Thôi nhé, nếu không có gì…
Tyler đứng lên:
- Tôi cho là chẳng còn gì nữa đâu. Cám ơn hai vị.
Nếu có trục trặc, chúng tôi sẽ chủ động liên lạc.
Ra khỏi toà biệt thự nhà Stanford, Simon Fitzgerald hỏi Steve:
- Vậy là cậu đã gặp mặt toàn bộ gia đình nhà người ta rồi đấy. Cậu nghĩ thế nào?
- Họ đang ăn mừng ông bố chết thì đúng hơn là để tang ông ta. Nếu như ông bố ghét họ như họ ghét ông ta thì việc gì ông ta phải cho họ quyền thừa kế nhỉ?
Simon Fitzgerald nhún vai:
- Đấy là điều mà chúng ta sẽ không bao giờ hiểu được. Có thể đấy chính là lí do ông ta tìm gặp tôi để trao lại tài sản cho một ai đó khác.
Đêm đó không ai trong số mấy anh em ngủ được, mỗi người chìm đắm trong ý nghĩ của mình.
"Chuyện đó đã xảy ra, - Tyler nghĩ - Nó xảy ra thật rồi. Giờ mình đã có thể cho Lee cả thế giới. Bất cứ cái gì! Tất cả!"
Kendall thì nghĩ: ngay khi nhận được tiền mình sẽ tìm cách mua đứt chúng vĩnh viễn, và chúng sẽ không bao giờ còn dám tống tiền mình nữa.
Còn Woody: mình sẽ tậu một đàn ngựa polo tốt nhất thế giới. Vĩnh viễn không phải mượn ngựa của người khác nữa rồi. Mình sẽ là cầu thủ mười bàn!
Gã nhìn sang Peggy đang ngủ say bên cạnh. Việc đầu tiên mình sẽ làm là rũ khỏi con điếm ngu dốt nầy. Rồi gã nghĩ lại, không, mình không thể làm như vậy Gã vùng dậy và đi vào phòng tắm. Lúc bước ra tâm trạng của gã đã lại lâng lâng.
Bầu không khí bữa sáng ngày hôm sau thật là cởi mở.
- Tôi cho là các anh, các chị đã lên xong kế hoạch của mình, - Woody nói.
Marc nhún vai:
Làm sao người ta có thể lên được một kế hoạch trong một tình huống như thế nầy? Một khối lượng tiền lớn đến mức không thể tin nổi.
Tyler ngẩng lên:
- Chắc chắn nó sẽ đổi đời tất cả chúng ta.
Woody gật gù:
Đáng lẽ lão già chết dẫm đó phải chia của cho chúng ta từ lúc lão còn sống mới phải. Nếu căm thù người chết không phải là hành động thiếu lịch sự thì tôi phải nói với các anh chị thế nầy…
- Woody… - Kendall nhắc em.
- Thôi đi. Chúng ta hãy chấm dứt cái trò đạo đức giả nầy đi. Thẩy chúng ta đều căm thù lão và lão đáng bị như vậy. Hãy xem lão đã làm gì?
Clark bước vào phòng ăn và nói với giọng của người có lỗi:
- Xin lỗi các cô, cậu chủ. Có cô Julia Stanford đang chờ ở ngoài.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 13 - SÁNG
"Julia Stanford"
Họ nhìn nhau, lạnh nhạt.
- Quỷ tha ma bắt cô ta đi. - Woody thốt lên.
Tyler nói nhanh:
- Có lẽ chúng ta nên sang phòng thư viện.
Rồi y quay sang bảo Clark:
- Hãy đưa cô ta vào trong đó!
- Vâng, thưa ngài!
Nàng đứng trên ô cửa, nhìn vào từng người trong bọn họ, vẻ không thoải mái lộ rõ.
- Tôi… có lẽ tôi không nên đến. - Nàng nời.
- Đúng đấy. - Woody nói. - Thế cô là ai?
- Tôi là Julia Stanford. - Nàng lắp bắp trong sự bối rối pha chút sợ hãi.
- Không. Ý tôi muốn hỏi thật ra cô là ai?
Julia định nói cái gì đó nhưng rồi lại lắc đầu.
- Mẹ tôi là Rosemary Nelson. Harry Stanford là bố tôi.
Đám người trong thư viện nhìn nhau.
- Cô có bằng chứng gì không? - Tyler hỏi.
Julia nuốt nước bọt.
- Tôi không nghĩ rằng tôi có bất kỳ bằng chứng thật nào.
- Tất nhiên là cô không có. - Woody bật ngón tay.
- Vậy làm thế nào mà cô lại có can đảm để…
Kendall ngắt lời, nói với Julia:
- Đây quả là một cú sốc đối với bọn tôi, như cô thấy đấy. Nếu những gì cô nói là thật, cô chính là đứa em cùng cha khác mẹ của chúng tôi.
Julia gật đầu:
- Chị là Kendall. - Nàng quay nhìn vào chỗ Tyler. - Anh là Tyler, - rồi quay sang Woody. - Còn anh là Woodrow. Song người ta vẫn gọi anh là Woody.
- Như tạp chí People đã nói với cô. - Woody đáp một cách hài hước.
Tyler cất cao giọng:
- Tôi tin chắc rằng cô hiểu được vị trí của chúng ta, thưa cô. Nếu không có chứng cớ chính đáng thì không có cách gì…
- Tôi hiểu. - Nàng bối rối nhìn quanh. - Tôi cũng không hiểu vì sao mình lại đến đây.
- Tôi nghĩ là cô biết. - Woody nói. - Vì tiền!
- Tôi không quan tâm đến tiền. - Nàng nói một cách phẫn nộ. - Sự thật là… Tôi đến đây với hy vọng được gặp gia đình của mình.
Kendall hỏi tiếp:
- Mẹ cô hiện đang ở đâu?
- Bà ấy đã đi xa. Khi tôi biết rằng cha mình đã chết…
- Cô liền quyết định tới trông nom chúng tôi. - Woody tiếp lời nhạo báng.
- Cô nói rằng cô không có chứng cớ nào hợp pháp để chứng tỏ mình là ai? - Tyler hỏi.
- Hợp pháp? Tôi nghĩ là không. Tôi thậm chí còn không nghĩ tới điều đó. Nhưng tôi có biết một vài điều từ mẹ tôi.
- Ví dụ? – Marc thốt hỏi.
Nàng dừng lại suy nghĩ.
- Tôi nhớ mẹ tôi vẫn thường nói về căn nhà mầu xanh ở sân sau. Bà yêu cây cỏ, hoa lá và bà dành nhiều thời gian để ở đó.
Woody nói to:
- Những bức ảnh của căn nhà đó vẫn còn trong nhiều cuốn tạp chí.
- Mẹ cô còn nói những gì nữa? - Tyler hỏi.
- Ồ, rất nhiều thứ! Bà hay nói về tất cả những người ở đây và quãng thời gian tươi đẹp mà mọi người đã trải qua. - Nàng nghĩ một lát. - Có một ngày, khi các anh, chị còn rất bé, bà đã dẫn các anh chị đi tầu thuỷ. Và một người đã ngã ra khỏi tầu.
- Tôi không nhớ là ai nữa.
Woody và Kendall nhìn Tyler.
- Chính là tôi! - Y nói.
- Có lần bà dẫn các anh chị đi mua sắm ở cửa hàng Filence. Một người bị lạc và tất cả đều rất sợ hãi.
Kendall chậm rãi:
- Tôi bị lạc ngày hôm đó.
- Còn gì nữa không? - Tyler hỏi.
- Bà dẫn các anh, chị tới cửa hàng bán đồ biển và anh đã ăn con sò đầu tiên trong đời, sau đó anh bị bệnh.
- Tôi vẫn nhớ chuyện đó.
Họ nhìn nhau, im lặng.
Nàng nhìn vào Woody.
- Anh và mẹ tôi đã đến khu trại của hải quân để xem họ tập trận, và anh đã không chịu về. Bà đã phải lôi anh đi. - Nàng tới gần chỗ Kendall. - Và tại vườn hoa công cộng, chị đã hái trộm hoa và đã bị bắt.
Kendall nuốt nước bọt.
- Đúng vậy!
Họ lắng nghe những điều Julia nói một cách chăm chú và đầy thú vị.
- Có một ngày, mẹ tôi dẫn tất cả các anh chị tới Viện bảo tàng lịch sử tự nhiên và các anh chị đã vô cùng hoảng sợ trước bộ xương rắn biển và những con voi răng mấu khổng lồ.
- Tất cả chúng tôi không ai ngủ được đêm hôm đó. - Kendall nói.
Julia nói tiếp với Woody:
- Vào một lễ Giáng sinh, bà dẫn anh đi trượt tuyết. Anh bị ngã và bị gẫy răng. Khi anh lên 7 tuổi, anh lại bị ngã từ trên cây xuống và phải khâu ở chân. Ở đó có một vết sẹo.
- Nó vẫn còn đó. - Woody nói một cách miễn cường.
Nàng quay lại với những người khác.
- Một người ở đây đã bị chó cắn. Tôi không nhớ là ai. Mẹ tôi đã đưa người đó vào phòng cấp cứu của bệnh viện đa khoa Massachusetts.
Tyler gật đầu.
- Tôi phải tiêm phòng dại.
Những lời của Julia vẫn tiếp tục tuôn trào ra:
- Woody, khi anh lên tám, anh đã đi xa. Anh đi đến tận Hollywood để trở thành diễn viên. Cha anh hết sức giận dữ vì anh, ông nhốt anh vào phòng và không cho anh ăn tối. Mẹ đã phải lén đưa thức ăn cho anh.
Woody gật đầu, im lặng.
- Tôi… tôi… không biết còn nói được gì cho các anh chị nghe. - Bỗng nhiên nàng nhớ ra điều gì. - Tôi có một bức ảnh trong túi. - Nàng mở túi và lấy nó ra, đưa cho Kendall. Tất cả mọi người đều đi đến xem nó. Đó là bức ảnh của ba người trong số họ, khi còn bé, đứng cạnh một phụ nữ trẻ, quyến rũ trong bộ đồ gia sư.
- Mẹ đã đưa nó cho tôi.
- Bà còn để lại cái gì không? - Tyler hỏi?
Nàng lắc đầu:
- Không, rất tiếc. Bà không muốn bất cứ vật gì xung quanh gợi cho bà nhớ đến hình ảnh của Harry Stanford.
- Ngoại trừ cô phải không? - Woody nói.
Nàng quay lại với gã, vẻ thách thức.
- Tôi không quan tâm đến việc các người có tin tôi hay không. Anh chẳng hiểu gì cả. Tôi… tôi chỉ hy vọng… - Nàng sững lại.
- Như em gái tôi nói, sự xuất hiện của cô đã gây bất ngờ cho tất cả chúng tôi. Có nghĩa là… một người tình cờ xuất hiện và tự nhận là thành viên của gia đình… Cô có thể hiểu tâm trạng của chúng tôi. Tôi nghĩ chúng ta cần có thời gian để giải quyết chuyện nầy. - Tyler nói.
- Tất nhiên, tôi hiểu.
- Cô đang ở đâu?
- Khách sạn Tremont.
- Vậy cô nên quay lại đó. Chúng tôi sẽ cho xe đưa cô đi. Và chúng ta sẽ gặp mặt sau.
Julia Stanford gật đầu.
- Được! - Nàng nhìn từng người một và sau đó nói khẽ. - Cho dù các người có nghĩ gì, các người vẫn là những người thân của tôi.
- Tôi tiễn cô ra cửa. - Kendall nói.
Julia cười:
- Thế là đủ. Tôi tự về một mình. Tôi có cảm giác tôi biết đến từng phân vuông của căn nhà nầy.
Họ nhìn từng bước chân "đứa em gái" ra khỏi căn phòng.
- Có vẻ như chúng ta đã có một cô em rồi, - Kendall nói.
- Tôi không tin! - Woody lên tiếng.
Tyler giơ tay lên:
- Hãy nhìn vấn đề một cách hợp lý nào. Trong ý thức, người phụ nữ nầy là người bị xét xử, còn chúng ta là những bồi thẩm. Chúng ta sẽ quyết định xem cô ta có tội hay vô tội. Trong vụ xét xử nầy, quyết định cuối cùng phải được tất cả mọi người đồng ý.
- Chúng ta phải nhất trí với nhau.
- Đúng! - Woody gật đầu.
- Tôi bỏ lá phiếu đầu tiên. Tôi nghĩ rằng cô ta là kẻ giả mạo. - Tyler nói và bỗng giơ lên một cánh tay.
- Giả mạo? Làm sao cô ta có thể như thế được? - Kendall nói. - Cô ta không thể biết một cách tường tận về những chi tiết riêng tư của chúng ta nếu cô ta là giả mạo.
Tyler quay lại với Kendall:
- Kendall, có bao nhiêu người làm trong nhà nầy khi chúng ta còn bé?
- Tại sao? - Kendall nhìn Tyler bối rối.
- Mười hai người, đúng không? Và vài người trong số họ nhất định từng biết những gì cô ta vừa nói với chúng ta. Qua nhiều năm, đã có nhiều người hầu gái, lái xe, quản gia, đầu bếp… Một người trong số họ đã cho cô ta bức ảnh đó.
- Ý của anh là cô ta có thể đã liên kết với một ai đó?
- Một hoặc nhiều hơn. - Tyler nói. - Đừng quên rằng vụ nầy dính dáng đến một món tiền khổng lồ.
- Nhưng Julia đã nói cô ta không cần tiền. - Marc nhắc nhở mọi người.
Woody gật đầu.
- Đúng, đó là những gì cô ta nói. - Gã nhìn Tyler.
- Nhưng bằng cách nào chúng ta mới chứng minh được cô ta là giả mạo?
- Có một cách? - Tyler nói quả quyết:
Tất cả nhìn sững vào y.
- Như thế nào? - Marc hỏi.
- Tôi sẽ trả lời vào ngày mai.
***
- Anh nói rằng Julia Stanford đã xuất hiện sau nhiều năm? - Simon Fitzgerald chậm rãi.
- Một người phụ nứ tự nhận là Julia Stanford. - Tyler chữa lại.
- Và anh không tin cô ta? - Steve hỏi.
- Hoàn toàn không. Cái được gọi là bằng chứng mà cô ta đưa ra chỉ là một số chuyện lúc nhỏ của chúng tôi, những chuyện ít nhất có tới một tá người làm cũ biết được và một bức ảnh cũ mèm chẳng nói lên điều gì. Cô ta có thể đã hợp tác với một trong số những người làm cũ đó. Tôi nhất định sẽ chứng minh cô ta là đồ giả mạo.
Steve cau mày.
- Anh sẽ làm điều đó như thế nào?
Rất đơn giản. Tôi muốn thử bằng phương pháp xác định ADN.
- Có nghĩa là phải đào xác bố anh lên? - Steve Sloane ngạc nhiên.
- Đúng. - Tyler quay sang hỏi Simon Fitzgerald. - Có nghiêm trọng lắm không?
- Trong hoàn cảnh hiện tại, tôi có thể phải chấp nhận lời đề nghị nầy. Song liệu cô ta có đồng ý thử không?
- Tôi chưa hỏi. Nếu cô ta từ chối, điều đó có nghĩa cô ta là đồ giả mạo. - Y do dự. - Tôi phải thú nhận rằng tôi không muốn làm như vậy. Nhưng tôi cho rằng đây là cách duy nhất để chúng ta tìm ra sự thật.
Fitzgerald suy nghĩ một lúc.
- Rất tốt. - Rồi ông nhìn Steve. - Anh nhận vụ nầy chứ?
- Tất nhiên! - Anh nhìn Tyler. - Có lẽ anh cũng đã biết cách thức tiến hành. Một trong số các con của người đã chết phải đệ đơn lên văn phòng điều tra về các vụ chết bất thường để xin phép khai quật tử thi. Các anh sẽ phải trình bầy lí do của việc khai quật. Nếu được tiến hành, các nhân viên ở Văn phòng điều tra sẽ liên hệ với nghĩa trang và cho phép họ tiến hành công việc. Người của Văn phòng sẽ có mặt tại buổi khai quật.
- Làm những điều đó mất bao lâu? - Tyler hỏi.
- Ba hoặc bốn ngày để nhận được sự đồng ý. Hôm nay là thứ tư. Chúng ta có thể khám nghiệm tứ thi vào thứ hai tới.
- Tốt, - Tyler ngập ngừng. - Chúng ta cần có một chuyên gia về ADN, người mà toà án có thể tin tưởng. Tôi hy vọng là anh biết một người như thế.
Steve gật đầu nói.
- Tôi biết. Tên anh ta là Perry Winger. Anh ta sống ở đây tại Boston nầy. Anh ta từng được nhiều quốc gia công nhận là một chuyên gia. Tôi sẽ mời anh ta.
- Tôi rất kỳ vọng vào việc nây. Nó đến càng sớm bao nhiêu chúng ta càng có lợi thế bấy nhiều.
Mười giờ sáng hôm sau, Tyler đến thư viện Rose Hill, nơi mà Woody, Peggy, Kendall và Marc đang chờ. Bên cạnh Tyler là một người lạ.
- Tôi muốn mọi người gặp Perry Winger. - Tyler nói.
- Anh ta là ai vậy?
- Chuyên gia AND của chúng ta.
- Chúng ta cần một chuyên gia ADN để làm gì? - Kendall trợn mắt nhìn Tyler.
- Để chứng minh người phụ nữ đột nhiên xuất hiện đó là giả mạo. Tôi không có ý thả cô ta đi một cách dễ dàng đâu.
- Anh sắp quật mộ ông già lên à? - Woody hỏi.
- Đúng vậy, Tôi đã được phép làm điều đó. Và cuộc thử ADN sẽ cho ta biết Julia Stanford có thật sự là cô em gái yêu quí của chúng ta hay không.
- Tôi e là tôi chẳng biết một tí gì về ADN. - Marc nói. Perry Winger lấy tay xoa cổ.
Chỉ đơn giản ADN là một phân tử di truyền. Nó chứa đựng những mã số di truyền riêng của từng người. Nó có thể được trích ra từ vệt máu, tinh dịch, nước bọt, chân tóc và thậm chí từ xương: Những dấu vết đó có thể tồn tại trên một hài cốt tới hơn 40 năm.
- Tôi hiểu… Xem ra nó khá là đơn giản. - Marc nói.
Perry Winger cau mày.
- Tin tôi đi, cũng không hoàn toàn ngon xơi như thế đâu. Có hai cách thử ADN. Cách thử PCR cần ba ngày để có kết quả còn cách thử RFLP thì cần đến từ sáu tới tám tuần. Trong trường hợp của chúng ta, nên dùng cách thử đơn giản thôi.
- Anh thực hiện nó như thế nào? - Kendall hỏi.
- Có một vài bước. Đầu tiên các mẫu được tập hợp lại và ADN sẽ bị cắt ra thành các mảnh nhỏ. Các mảnh nhỏ ấy được phân chia theo độ dài và vị trí trên một miếng gel nhỏ và cho một dòng điện chạy qua. Những ADN nào không được lắp ghép sẽ di chuyển lại với nhau và vài giờ sau chúng sẽ tự sắp xếp theo độ dài. Dung dịch kiềm được dùng để tách từng phần ADN ra và sau đó các phần nầy sẽ được đặt lên một miếng nilon nhỏ, được ngâm trong nước và máy dò phóng xạ…
Những cặp mắt của đám con Harry Stanford đờ đẫn ra, chán nản.
- Độ chính xác của thử nghiệm nầy là bao nhiêu? - Woody ngắt lời.
- Một trăm phần trăm nếu người đàn ông không phải là cha. Nếu cuộc thử nghiệm rõ ràng, có đến 99,9% chính xác.
Woody quay sang bảo Tyler.
- Tyler, anh là thẩm phán. Hãy nêu lên lý do để cô ta thật sự là con của Harry Stanford. Mẹ cô ta và bố chúng ta chưa bao giờ làm đám cưới. Tại sao cô ta có quyền làm như vậy?
- Theo pháp luật. - Tyler giải thích. Nếu như tư cách làm cha của bố được xác minh, cô ta sẽ có quyền ngang với chúng ta.
- Vậy thì hãy tiến hành cuộc thử ADN chết tiệt kia và hãy vạch mặt cô ta ra.
***
Tyler, Woody, Kendall, Marc và Julia ngồi tại phòng ăn của khách sạn Trermont.
Peggy ở lại Robe Hill.
- Tất cả những cuộc nói chuyện về việc khai quật người chết đều làm tôi cảm thấy ghê rợn. - Cô nói.
Bây giờ thì họ đang đối mặt với người phụ nữ tự xưng là Julia Stanford.
- Tôi không hiểu anh đang muốn tôi làm gì?
- Rất đơn giản. - Tyler cho nàng biết. - Một bác sĩ sẽ lấy một mẩu da nhỏ của cô để so sánh với mẫu da của bố tôi. Nếu các phân tử ADN phù hợp, điều đó chứng tỏ cô quả thực là con gái của ông. Về một khía cạnh khác, nếu như cô không sẵn lòng thử nghiệm…
- Tôi… tôi không thích đỉều nầy.
Woody nôn nóng:
- Tại sao không?
- Tôi không biết. Việc khai quật tử thi bố…
- Để chứng minh cô là ai.
Nàng nhìn vào mặt từng người một.
- Tôi mong các anh sẽ…
- Gì cơ?
- Không còn cách nào khác, phải không?
- Đúng. Hãy nhận lời đi.
Im lặng kéo dài.
- Được Tôi đồng ý.
***
Việc xin khai quật khó hơn những gì người ta dự tính trưởc. Simon Fitzgerald đã phải đích thân nói chuyện với các nhân viên điều tra.
- Không, làm ơn đi, Simon? Tôi không thể đồng ý được! Anh có biết cái gì sẽ xảy ra không? Nếu nó truyền ra ngoài, sẽ to chuyện đấy. Đám báo chí lại được dịp bới lại đống phân cũ và mùi thối của nó lại làm ô uế khắp thành phố nầy, chưa kể…
- Marvin, điều nầy rất quan trọng. - Simon ngắt lời Đây là chuyện liên quan đến cả tỉ đô la. Nên anh phải đảm bảo nó sẽ không lộ ra ngoài.
- Không còn cách nào khác sao?
- Tôi e là không. Người phụ nữ đó đáng làm cho người ta tin cậy.
- Nhưng lại không ai trong gia đình tin cô ta?
- Không.
- Anh có nghĩ cô ta là giả mạo không?
- Frankly, tôi không biết. Nhưng ý kiến của tôi không có ý nghĩa gì. Trong thực tế, không một ý kiến nào trong số chúng tôi có ý nghĩa gì. Toà án thì yêu cầu bằng chứng, và bằng chứng thì chỉ xuất hiện qua cuộc thử ADN.
Người nhân viên lắc đầu.
- Tôi biết ông Stanford. Ông ta nhất định sẽ ghét vụ thử nầy lắm. Tôi thấy thực sự ta không nên…
- Nhưng anh nhất định phải làm cho tôi, vì tôi.
Người nhân viên thở dài.
- Tôi cho rằng đành phải như thế. Anh sẽ giúp đõ tôi chứ?
- Tất nhiên!
- Giữ kín nhé. Đừng để xảy ra vụ tranh cãi nào.
- Tôi sẽ câm như hến. Bí mật tuyệt đối. Tôi sẽ đưa gia đình Stanford đến đó.
- Khi nào anh định tiến hành?
- Chúng tôi dự định vào thứ hai tới.
Người nhân viên lại thở dài.
- Được Tôi sẽ gọi điện cho nghĩa trang. Anh nợ tôi một việc, Simon.
- Tôi sẽ không quên!
Chín giờ sáng thứ hai, cổng vào khu vực núi Auburu Cemetery, nơi có cái xác Harry Stanford được ngăn lại tạm thời với lí do sửa chữa, bảo trì.
Không có người lạ nào đi theo đám con Harry Stanford. Woody, Peggy, Tyler, Kendall, Marc, Julia, Simon Fitzgerald, Steve Sloane và bác sĩ Collins - đại diện cho văn phòng điều tra đứng quanh ngôi mộ của Harry Stanford, nhìn bốn người công nhân đang nâng cỗ quan tài lên. Perry Winger khoang tay đứng đợi sẵn ở bên.
Khi chiếc quan tài đã nằm trước mặt mọi người, viên đốc công hỏi:
- Chúng tôi phải làm gì bây giờ?
- Làm ơn mở nắp ra. - Fitzgerald nói. Rồi ông hỏi Perry Winger. - Khoáng bao lâu thì xong?
- Không hơn một phút. Tôi chỉ lấy một mẩu da thôi.
- Được! - Fitzgerald nói, gật đầu với người đốc công người nầy cùng mấy nhân viên bắt đầu mở nắp quan tài.
- Tôi không muốn nhìn. - Kendall nói. - Chúng ta phải làm thế sao?
- Ừ! - Woody trả lời. - Chúng ta bắt buộc phải làm thế.
Tất cả đều nhìn, hồi hộp. Nắp quan tài được từ từ nhấc sang một bên. Họ đúng yên, chăm chú.
- Ôi, Chúa ơi! - Kendall thốt lên.
Cỗ quan tài rỗng không.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 14 - SÁNG
Trở về Rose Hill, Tyler lao thẳng đến điện thoại:
- Fitzgerald nói rằng sẽ không chuyện gì được lọt ra ngoài. Nghĩa trang đã đồng ý không để dư luận đàm tiếu về vụ nầy. Các nhân viên điều tra đã yêu cầu bác sĩ Collins giữ bí mật và Perry Winger thì hoàn toàn tin cậy được.
Woody không hề quan tâm một chút nào.
- Tôi không biết mụ đó làm như thế nào. - Gã nói.
- Nhưng mụ ấy sẽ không rời khỏi đây được. - Gã trừng trừng nhìn mọi người, - Tôi cho rằng các vị không nghĩ rằng mụ ta đã dàn xếp vụ nầy.
Tyler chậm rãi:
- Tôi e rằng tôi phải đồng ý với chú, Woody. Không ai khác có thể có được lý do để làm như vậy. Cô ta rất thông minh và quỷ quyệt, và cô ta rõ ràng không hành động một mình. Tôi không biết là chúng ta đang phải đương đầu với một thế lực nào?
- Thế chúng ta phải làm gì bây giờ? - Kendall hỏi.
Tyler nhún vai.
- Tôi không biết. Tôi cũng mong là tôi biết. Tôi cho rằng cô ta sẽ ra toà và sẽ tham dự vào tờ chúc thư.
- Cô ta có cơ hội chiến thắng không? - Peggy dụt dè hỏi.
- Tôi e là có. Cô ta rất có sức thuyết phục và đã chẳng làm một vài người trong chúng ta tin tưởng vào cô ta đấy thôi.
- Chúng ta phải làm gì chứ. - Marc kêu lên. - Có nên gọi cảnh sát vào vụ nầy không?
- Fitzgerald nói rằng cảnh sát cũng đã tiến hành điều tra vụ cái xác mất tích và họ đang đi vào ngõ cụt. Không phải chuyện đùa đâu. - Tyler nói - Hơn thế, cảnh sát cũng muốn giữ bí mật, nếu không họ sẽ phải đưa ra một tên dở hơi và đổ vấy cho hắn tội cướp xác. Chúng ta có thể yêu cầu họ điều tra sự giả mạo nầy.
Tyler lắc đầu:
Đây không phải chuyện của cảnh sát. Đây là chuyện riêng. - Y dừng lại một chút, sau đó nói. - Các vị có cho rằng…
- Cái gì?
- Chúng ta nên thuê một thám tử tư để lột mặt nạ cô ả ra.
- Ý kiến không tồi đâu. Anh có biết ai không?
- Không, không rõ lắm. Nhưng chúng ta có thể yêu cầu Fitzgerald tìm giúp một người. Hay là… - Y ngập ngừng. - Tôi chưa bao giờ gặp người nầy nhưng tôi nghe nói có một thám tử tư ở Chicago có những mối quan hệ rất tuyệt vời. Anh ta còn có một danh tiếng rất chắc chắn.
- Tại sao không tìm hắn nếu chúng ta định thuê hắn?- Marc hỏi.
Tyler nhìn quanh.
- Điều đó tuỳ thuộc vào các vị.
- Chúng ta có thể mất cái gì? - Kendall hỏi.
- Có lẽ giá cả sẽ đắt. - Tyler cảnh cáo.
Woody khịt mũi.
- Đắt? Chúng ta đang nói đến cả tỉ đô la cơ mà?
Tyler gật đầu.
- Tất nhiên. Chú nói đúng.
- Tên hắn là gì?
Tyler cau mày.
- Tôi không nhớ. Simpson… Simmons. Không, không phải vậy. Có thể là một cái tên gì đó tương tự như vậy. Để tôi hỏi văn phòng ở Chicago.
Họ nhìn theo Tyler nhấc điện thoại lên và quay số Hai phút sau, y đã nói chuyện với người phụ trách bên đó.
- Tôi là thẩm phán Tyler Stanford. Tôi biết rằng văn phòng của ông có một cộng tác viên là thám tử tư làm việc rất xuất sắc. Tên anh ta hình như là Simmons hay là…
Giọng nói từ phía bên kia:
- Ồ chắc là ông muốn nói đến Frank Timmons:
- Timmons. Đúng là anh ta đấy. - Kendall đưa mắt nhìn mọi người và mỉm cười. - Không biết các ông có thể cho tôi số điện thoại của anh ta để tôi liên lạc trực tiếp được không?
Sau khi viết số điện thoại, Tyler đặt máy xuống quay lại mọi người và nói:
- Tốt, bây giờ, nếu tất cả đã đồng ý tôi sẽ gọi hắn.
Không ai phản đối.
***
Buổi chiều hôm sau, Clark đi thẳng vào phòng khách, nơi mọi người đang chờ.
- Ông Timmons đã đến!
Đó là một người đàn ông khoảng 40 tuổi làn da nhợt nhạt và vóc dáng như một võ sĩ quyền anh.
Trên khuôn mặt ông ta là một cái mũi gẫy và một cặp mắt sáng, hơi pha chút tò mò ông ta nhìn Tyler, Marc, rồi đến Woody và cất giọng hỏi:
- Thẩm phán Stanford?
- Tôi là Stanford. - Tyler gật đầu.
- Frank Timmons. - Ông ta nói.
- Mời ngồi, ông Timmons.
- Cảm ơn! - Ông ta ngồi xuống. - Ông là người đã gọi điện cho tôi, đúng không?
- Vâng!
- Thật ra mà nói, tôi cũng chưa biết có thể làm gì cho ông. Tôi không có một văn phòng liên lạc nào ở đây.
- Hoàn toàn không cần thiết. - Tyler trả lời - Chúng tôi đơn thuần chỉ muốn vạch ra bộ mặt thật của một người đàn bà.
- Người mà anh đã nói với tôi qua điện thoại, rằng cô ta tự nhận là em gái cùng cha khác mẹ, và không còn cách nào để tiến hành cuộc thử ADN?
- Đúng vậy, - Woody nói.
Timmons nhìn mọi người:
- Và các vị không tin rằng cô ta là đứa em gái cùng cha khác mẹ của mình?
Một khoảnh khắc do dự.
- Không! - Tyler trả lời. - Về một khía cạnh khác, có thể cô ta nói đúng. Tất cả những gì chúng tôi muốn anh làm là cung cấp những bằng chứng xác thực để chứng tỏ cô ta là em gái của chúng tôi thật hay chỉ là giả mạo.
- Đủ rồi. Các anh sẽ phải trả tôi một ngàn đô la một ngày kèm một số chi tiêu khác.
- Một ngàn? - Tyler hỏi, vẻ sứng sốt.
- Chúng tôi sẽ trả. - Woody ngắt lời. - Bây giờ tôi cần tất cả thông tin các vị có về cô ta.
- Có vẻ nhử không nhiều lắm đâu. - Kendall nói.
Tyler bắt đầu:
- Cô ta không có một bằng chứng nào cả. Cô ta đến cùng với nhiều chuyện về thời thơ ấu của chúng tôi và nói rằng mẹ cô ta đã kể lại, và…
Timmons giơ tay lên:
- Khoan đã. Mẹ cô ta là ai?
- Từng là gia sư trong nhà chúng tôi, tên là Rosemary Nelson.
- Chuyện gì đã xảy ra với bà ta?
Họ nhìn nhau, khó chịu.
Woody lên tiếng:
- Bà ta có một đoạn tình với bố tôi và đã có thai. Bà ta đã bỏ đi cùng cái thai đó. - Gã nhún vai - Bà ta đã biến mất.
- Tôi hiểu. Và người phụ nữ nầy tự nhận là con của bà ta.
- Đúng!
- Có quá ít thông tin để tiếp tục điều tra. - Timmons ngồi đó, nghĩ ngợi. Cuối cùng ông ta ngửng đầu lên:
- Được! Tôi biết tôi phải làm gì.
- Đó cũng là tất cả những gì chúng tôi yêu cầu. - Tyler nói.
***
Việc đầu tiên của Timmons là đến ngay thư viện Boston và đọc tất cả những bài báo về những vụ scandal dính líu đến Harry Stanford, về cô giáo dậy trẻ, về việc tự tử của vợ Stanford. Có đầy đủ tư liệu để viết thành một cuốn tiểu thuyết.
Bước tiếp theo là thăm Simon Fitzgerald.
- Tên tôi là Frank Timmons. Tôi…
- Tôi biết ông là ai, ông Timmons. Thẩm phán Stanford yêu cầu tôi hợp tác với ông. Tôi có thể giúp gì ông?
- Tôi muốn điều tra cô con gái ngoài giá thú của Harry Stanford. Cô ta khoảng 28 tuổi, đúng không?
- Đúng. Cô ta sinh ngày mồng 9 tháng 8 năm 1969 tại bệnh viện St. Joseph s ở Milwaukee, Wiscousin. Bà mẹ đặt tên cho cô ta là Julia. - Ông nhún vai. - Rồi họ đã biến mất. Tôi e đây là tất cả những gì tôi có.
- Đó mới chỉ là sự bắt đầu. -Timmons nói. - Một sự bắt đầu.
***
Bà Dougherty, người quản lí tại bệnh viện St. Joseph s ở Milwaukee, là một người phụ nữ khoảng 60 tuổi, tóc xám.
- Vâng, tất nhiên tôi nhớ. - Bà ta nói. - Làm sao tôi có thể quên chuyện đó. Đó là một scandal khủng khiếp. Câu chuyện xuất hiện trên tất cả các mặt báo. Các phóng viên ở đây đã điều tra ra cô ta là ai và họ không lúc nào rời khỏi cô gái đáng thương đó.
Sau khi rời khỏi đây, họ đã đi đâu?
- Tôi không biết. Cô ta không có địa chỉ để lại.
- Thế cô ta có trả đầy đủ viện phí trước khi đi không, thưa bà Dougherty?
- Không… đúng là không.
- Tại sao bà nhớ chuyện nầy vậy?
- Bởi vì nó thật thương tâm. Tôi nhớ rõ cô ta ngồi đúng cái ghế mà ông đang ngồi, và nói với tôi rằng cô ta chỉ có thể trả một phần viện phí nhưng cô ta có hứa sẽ gửi tiền đến, trả nốt phần còn lại. Điều nầy vi phạm quy tắc của bệnh viện, tất nhiên, nhưng tôi cảm thấy thương cô ta quá, cô ta vẫn còn ốm lắm khi ra đi và tôi đã nói "ừ".
- Thế cô ta có gửi tiền đến không?
- Dĩ nhiên là có - khoảng hai tháng sau. Bấy giờ cô ta đã có việc làm tại một văn phòng nào đó.
- Bà có còn nhớ nó ở đâu không?
- Không, Chúa ơi. Hai mươi mấy năm rồi, ông Timmons.
Bà Dougherty, bà có giữ hồ sơ bệnh nhân không?
- Có - Bà nhìn thẳng vào Timmons. - Ông muốn tôi kiểm tra lại hồ sơ?
- Nếu bà không phản đối. - Ông ta cười vui. - Nó sẽ giúp Rosemary chứ?
- Có thể sẽ là một sự tuyệt diệu đối với cô ta.
Bà Dougherty rời khỏi văn phòng.
Mười lăm phút sau, bà quay lại với một tờ giấy trên tay.
- Đây rồi, Rosemary Nelson. Địa chỉ để lại: Văn phòng Elite, Omaha, Nebraska.
***
Văn phòng Elite được điều hành bởi Otto Broderick, một người đàn ông khoảng 60 tuổi.
- Chúng tôi thuê rất nhiều nhân công tạm thời. - Ông ta nhấm nhẳn - Làm sao anh có thể bắt tôi nhớ về một người đã làm cách đây lâu như vậy?
- Đây là một vụ rất quan trọng. Cô ta có một mình, khoảng gần 30 tuổi, sức khoẻ tồi. Cô ta có một đứa con và…
- Rosemary.
- Đúng rồi. Tại sao ông lại nhớ ngay đến cô ta?
- Tôi thích những điểu trùng hợp, ông Timmons.
- Ông có biết thuật nhớ là cái gì không?
- Tốt, đó là cái tôi đã sử dụng. Tôi kết hợp nhiều từ ngữ với nhau. Có một bộ phim được chiếu mang tên Đứa con của Rosemary. Còn Rosemary khi đến đây cũng nói cô ta có một đứa con, tôi nhập hai cái làm một và…
- Rosemary ở đây bao lâu?
- Ồ gần một năm, tôi đoán vậy. Sau đó báo chí điều tra ra cô ta là ai và dĩ nhiên, họ không để cô ta yên. Cô ta phải rời khỏi đây vào ban đêm để thoát khỏi họ.
- Ông Broderick, ông cho rằng Rosemary Nelson sẽ đi đâu khi cô ta rời khỏi đây?
- Tôi nghĩ là Florida. Cô ta thích thời tiết ấm áp. Tôi đã giới thiệu cô ta với một hãng tôi quen biết ở đó.
- Tôi có thể biết tên hãng đó chứ?
- Dĩ nhiên. Đó là hãng Gale. Tôi có thể nhớ tên nó vì tôi thấy nó giống tên những cơn bão ở Florida hàng năm.
***
Mười ngày sau cuộc gặp gỡ ở nhà Stanford, Timmons trở lại Boston. Ông ta đã gọi điện trước và khi tới, ông thấy cả nhà Stanford đang đợi mình.
Họ ngồi thành một hình bán nguyệt, nhìn Timmons khi ông ta bước vào phòng khách ở Rose Hill.
- Ông nói có tin mới cho chúng tôi phải không? - Tyler mở đầu.
- Đúng vậy. - Ông ta mở cặp và rút ra mấy tờ giấy.
- Đây đúng là một vụ rất thú vị. - Ông ta nói. - Khi tôi bắt đầu…
- Làm ơn đừng dài dòng. - Woody nóng nẩy cắt ngang. - Cô ta có phải là giả mạo hay không?
Ông ta nhìn mọi người:
- Nếu ông không phản đối, ông Stanford, tôi sẽ trình bày theo cách của tôi.
Tyler đưa mắt cho Woody.
- Thế cũng được. Làm ơn bắt đầu đi.
Họ nhìn ông ta xem lại tài liệu:
Cô giáo dạy trẻ nhà Stanford, Rosemary Nelson, có một đứa bé gái, là con của Harry Stanford. Bà ta và đứa con đã đến Omaha, Nebraska, ở đó bà ta đã làm việc trong văn phòng Elite. Ông chủ của bà ta đã nói với tôi rằng bà ta không thích nghi được với thời tiết ở đấy. Tiếp đó, tôi theo dấu họ đến Florida, ở đây bà ta làm việc cho hãng Gale. Họ chuyển nhà xoành xoạch. Tôi lần theo dấu đến San Francisco, nơi họ đã sống cách đây hơn mười năm. Và đây cũng là dấu vết cuối cùng. Sau đó, họ biến mất. - Ông ta ngửng lên.
- Thế hả, Timmons? - Woody hỏi gặng. - Anh mất dấu họ từ mười năm trước à?
- Không, không phải vậy. - Ông ta lục trong cặp và lôi ra một tờ giấy khác - Cô con gái, Julia, nộp đơn xin cấp bằng lái xe khi cô 17 tuổi.
- Thế thì sao? - Marc hỏi.
- Ở bang California, các lái xe đều phải để lại dấu vân tay. - Ông ta chìa ta một tấm thẻ. - Đây là dấu vân tay của Julia Stanford thật.
Tyler nói, vẻ kích động.
- Tôi hiểu. Nếu chúng phù hợp…
- Thì cô ta thật sự là em gái của chúng ta. - Woody ngắt lời.
- Đúng vậy, - Timmons gật đầu. - Tôi đã mang theo cái máy lấy dấu tay đây, để phòng trường hợp các vị cần kiểm tra cô ta ngay. Cô ta có ở đây không?
- Cô ta ở khách sạn. - Marc nói. - Sáng nào tôi cũng nói chuyện với cô ta, cố gắng thuyết phục cô ta ở lại đây cho tới ngày chúng ta đạt được kết quả.
- Hãy đi gặp cô ta! - Woody nói - Ngay lập tức!
Nửa giờ sau, cả nhóm đã tới khách sạn Tremont.
Vừa bước vào, họ thấy cô ta đang xách hành lý đi ra.
- Cô đi đâu vậy? - Kendall hỏi.
Julia quay lại.
- Về nhà! Thật là sai lầm khi tôi đã định đến đây.
- Cô không thể trách chúng tôi vì… - Tyler nói.
Cô nhìn y, giận dữ:
- Từ lúc mới đến tôi đã bị các vị nghi ngờ. Các vị nghĩ rằng tôi đến đây vì tiền. Không, tôi không cần. Tôi đến vì tôi muốn có một gia đình. Tôi… tôi không bao giờ… - Nàng quay lại với đống đồ đạc.
- Đây là Frank Timmons. Ông ta là một thám tử tư Tyler nói. Nàng ngẩng lên:
- Sao? Tôi bị bắt à?
- Không, thưa cô! Julia Stanford đã thi lấy bằng lái xe ở San Francisco khi mới 17 tuổi.
- Đúng vậy. Điều đó trái với luật pháp à?
- Không, thưa cô… Điểm chính là…
- Điểm chính là, - Tyler đỡ lời, - dấu tay của Julia Stanford ở trên tấm bằng lái xe.
Nàng nhìn mọi người.
- Tôi không hiểu gì cả.
- Chúng tôi muốn kiểm tra xem dấu tay của cô có giống thế không.
Môi cô mím lại:
- Không! Các vị không có quyền.
- Cô nói rằng sẽ không để chúng tôi lấy dấu tay cô? - Woody gằn giọng.
- Đúng vậy!
- Tại sao? - Marc hỏi.
- Bởi vì tất cả những gì các vị làm khiến cho tôi có cảm giác mình là một tên tội phạm. Thôi, tôi thấy đủ lắm rồi. Các vị hãy để cho tôi yên.
- Đây là cơ hội tốt để chứng minh thân phận của cô. - Kendall nói nhẹ nhàng. - Chúng tôi cũng thấy bối rối như cô vậy. Chúng tôi bắt buộc phải giải quyết cho xong chuyện nầy.
Nàng đứng đó, nhìn vào mặt họ, từng người một.
Cuối cùng nàng nói, giọng mệt mỏi:
- Được! Các vị cứ thực hiện đi.
- Tốt lắm.
- Ông Timmons. - Tyler nói.
- Đây - Ông ta lôi ra một cái máy lấy dấu tay nhỏ và đặt nó lên bàn, sau đó ông ta mở hộp mực. - Nào, mời cô. lại đây.
Tất cả im lặng dõi theo từng bước chân của Julia tiến về phía chiếc bàn. Timmons cầm tay Julia lên và lăn từng ngón tay một vào hộp mực. Sau đó ông ta ấn chúng lên một tờ giấy trắng.
- Không tồi phải không? - Ông đặt tấm bằng lái xe cạnh những dấu tay còn tươi mầu mực.
Cả đám người đến vây quanh chiếc bàn và nhìn vào hai mẫu vân tay. Chúng thật giống nhau.
Woody thốt ra đầu tiên.
- Giống hệt nhau.
Kendall nhìn Julia với nhiều cảm xúc lẫn lộn.
- Cô thật sự là em gái của chúng tôi, đúng không?
Julia cười qua nước mắt.
- Đó là tất cả những gì tôi đang muốn nói với các người.
Tất cả bỗng nhiên ồ lên.
- Thật không thể tin được…!
- Sau bao nhiêu năm…!
- Tại sao mẹ em lại không trở về?
- Xin lỗi vì đã xử tệ với em.
Nụ cười của Julia toả sáng cả căn phòng.
- Không sao. Mọi việc giờ đã ổn cả.
Woody cầm hai tấm giấy có dấu tay lên:
- Lạy Chúa, mảnh giấy nầy đáng giá tỉ đô la. - Gã cho miếng giấy vào ví. - Tôi sẽ làm một miếng như vậy bằng đồng.
Tyler quay lại với cả nhà:
- Đây đúng là một buổi lễ thật sự. Chúng ta nên quay về Rose Hill. - Y quay lại cưởi với Julia. - Chúng tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc để đón em. Trước hết, em hãy làm thủ tục trả buồng đi.
Nàng nhìn họ, cặp mắt sáng lên:
- Nó như một giấc mơ đã thành hiện thực. Rốt cuộc tôi cũng đã có một gia đình.
Nửa giờ sau, tất cả đều đã ở tai Rose Hill và Julia thì đang bận bịu với căn phòng mới. Những người khác ở dưới nhà nói chuyện ầm ĩ
- Nó nhất định cảm thấy như mình vừa trải qua một cuộc điều tra vậy. - Tyler trầm ngâm.
- Dĩ nhiên. - Peggy phụ hoạ. - Tôi không biết cô ấy chịu đựng bằng cách nào?
- Còn tôi thì muốn biết đứa em nầy sẽ hoà nhập vào cuộc sống mới ra sao đây. - Kendall nói.
- Giống như chúng ta thôi. - Woody đáp một cách khô khan. - Với rất nhiều rượu champagne và trứng cá caviar.
- Tôi cũng như mọi người, rất vui vì chuyện nầy đã giải quyết xong. Để tôi đi xem cô ta có cần giúp đỡ gì không? - Tyler đứng dậy.
Y lên lầu và đi dọc theo hành lang, đến cửa phòng cô gái y gõ cửa và gọi to:
- Julia?
- Cửa không khoá. Cứ vào.
Y đứng trên bậc cửa và cả hai im lặng nhìn nhau.
Rồi Tyler thận trọng đóng cửa lại, cầm tay cô gái và nở một nụ cười.
- Thành công rồi, Margo! Chúng ta thành công rồi.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 15 - SÁNG
Yđã mưu toan vụ nầy bằng đường đi nước bước vừa cẩn trọng vừa táo bạo của một kỳ thủ cự phách, bậc thầy. Trong lịch sử, chỉ có ván cờ nầy là sinh lời nhiều nhất mà thôi, hàng bao nhiêu tỉ đô la và y đã thắng?
Lòng y tràn ngập cảm giác về một sức mạnh vô địch.
Có phải là cảm giác mỗi khi ông kết thúc một vụ làm ăn lớn không hả Cha? Ồ, mà chưa vụ nào cha làm lại lớn như vụ nầy đâu. Con đã sắp đặt một vụ tội phạm thế kỷ, và con đã bị nó cuốn đi.
Kỳ thực là mọi việc bắt đầu từ Lee. Lee xinh đẹp, Lee tuyệt vời. Người mà y yêu nhất trên thế gian nầy. Hai người gặp nhau ở quán The Berlin, quán dành riêng cho nhưng kẻ đồng tính, trên đại lộ West Belmont. Lee cao, tóc sáng, cường tráng và là người đàn ông đẹp nhất mà Tyler từng gặp.
Cuộc gặp gỡ của họ bắt đầu bằng:
- Tôi có thể mời anh một ly được không?
Lee nhìn Tyler khắp lượt rồi gật đầu:
- Vâng, được thôi.
Sau ly thứ hai, Tyler nói:
- Tại sao chúng ta lại không đến uống ở chỗ tôi nhỉ?
Lee đã mỉm cười:
- Giá tôi đắt lắm đấy!
- Đắt là bao nhiêu?
- Năm trăm đô la qua đêm.
Tyler không lưỡng lự:
- Đi nào!
Họ qua đêm đó ở nhà Tyler.
Lee vừa nồng nàn, nhậy cảm vừa đầy quan tâm và Tyler nhận thấy chưa với ai khiến y có được cảm giác gần gũi đến thế. Trong y ngập tràn những tình cảm chưa bao giờ xuất hiện. Đến gần sáng thì Tyler dường như điên dại vì yêu.
Trước kia, y đã từng rủ những thanh niên trẻ ở quán The Cairo, rạp The Bijou Theater rồi một số kẻ đồng tính khác đứng đường ở Chicago, nhưng giờ đây y hiểu rằng mọi việc đang đối khác. Từ giờ trở đi y chỉ muốn mình Lee mà thôi.
Sáng dậy, trong khi sửa soạn bữa sáng, Tyler hỏi:
- Đêm nay cưng muốn làm gì?
Lee ngạc nhiên nhìn lên:
- Xin lỗi. Tối nay tôi có hẹn rồi.
Tyler cảm thấy như vừa bị ai thúc vào bụng.
- Nhưng, Lee, tôi nghĩ rằng tôi và cưng…
- Tyler, bạn thân yêu, tôi là một thương gia có đầu óc Tôi đến với ai trả giá cao nhất. Tôi thích anh, nhưng e rằng anh không đu sức giữ tôi đâu.
- Tôi có thể cho cưng bất cứ thứ gì cưng muốn, - Tyler nói.
Lee cười uể oải.
- Thật sao? Ở, thứ mà tôi muốn lúc nầy là đi chơi một chuyến tới St. Tropez bằng thuyền buồm du lịch màu trắng thật đẹp. Anh lo được không?
- Lee, tôi giàu có hơn tất cả đám bạn cưng cộng lại kia.
- Ồ tôi nghĩ rằng anh đã tự giới thiệu mình là một thẩm phán kia mà?
- Hừm, đúng thế thật, nhưng tôi sắp giàu có rồi. Tôi muốn nói rằng… rất giàu.
Lee quàng tay ôm y:
- Đừng sợ, Tyler. Tôi được rỗi từ thứ năm. Nhưng quả trứng kia trông ngon quá.
Đó là sự khởi đầu. Trước đó, tiền quả cũng quan trọng đối với Tyler, nhưng giờ thì nó trở thành một nỗi ám ảnh lớn. Y cần tiền cho Lee. Y không thể dứt bỏ suy nghĩ về Lee ra khỏi tâm trí. Chỉ nghĩ đến việc anh ta làm tình với những người đàn ông khác y đã không thể chịu đựng được. Ta phải giành Lee bằng được cho riêng mình.
Từ tuổi đôi mươi, Tyler đã biết mình là một homosexual. Một hôm, cha y đã bắt quả tang y đang sờ soạng và hôn một học sinh nam khác ở trường và Tyler đã hứng trọn sự tức giận của cha.
- Tao không thể tin được rằng tao lại có một thằng con trai lại cái! Bây giờ, khi tao đã biết được cái bí mật bẩn thỉu của mày rồi, thì tao sẽ để mắt đến mày cẩn thận hơn đấy, bà chị ạ.
Cuộc hôn nhân của Tyler như một trò đùa tếu do một vị Chúa trời có khiếu hài hước rùng rợn xe duyên cho.
Một hôm, Harry Stanford nói:
- Tao muốn mày gặp một người.
Đó là vào dịp giáng sinh và Tyler đang nghỉ ở Rose Hill. Kendall và Woody đã ra đi và Tyler cũng đang sửa soạn thì một quả bom giáng xuống.
- Mày chuẩn bị làm đám cưới.
- Cưới? Không thể có chuyện đó! Con không…
- Nghe đây, bà chị. Người ta đã bắt đầu đàm tiếu về mày, mà tao thì không chịu được điều đó. Nó làm ô danh tao. Nếu mày chịu lấy vợ thì việc đó sẽ làm chúng câm họng.
Tyler bướng bỉnh:
- Con không cần biết mọi người nói gì. Đây là cuộc đời của riêng con.
- Còn cha lại muốn cho con một cuộc sống giàu sang, Tyler! Cha đang ngày một già đi. Chẳng mấy nỗi mà… - Ông nhún vai.
Đúng là cây gậy và củ cà rốt.
Naomi Schuyler là một phụ nữ chẳng có gì đặc sắc con một gia đình tầng lớp trung lưu, song lại ôm ấp cái khát vọng cháy bỏng là sẽ có cuộc sống xa hoa, thừa thãi. Naomi bị cái tên Harry Stanford gây ấn tượng, mạnh mẽ tới mức cô ta sẵn lòng cưới con trai của ông ta, kể cả khi anh ta làm nghề bán xăng chứ không phai thẩm phán như thế nầy.
Harry Stanford đã từng đưa Naomi lên gi.ường một lần. Khi có ai hỏi tại sao thì Stanford trả lời rằng:
- Vì cô ta đã ở sẵn đấy.
Cô ta nhanh chóng làm ông chán ngán, nên ông quyết định rằng cô ả nầy sẽ rất thích hợp với Tyler.
Một khi Harry Stanford muốn cái gì thì đố cái đó thoát được.
Lễ cưới được cử hành hai tháng sau đó. Đấy là một đám cưới nho nhỏ - một trăm năm mươi người - và cô dâu chú rể đi Jamaica để hưởng tuần trăng mật.
Đó là một sự gán ghép lố bịch và nó đã thất bại hoàn toàn, đến mức thảm hại.
Vào đêm tân hôn Naomi nói:
- Chúa ơi, tôi cưới phải loại đàn ông gì thế nầy? Anh có cái ấy mà làm gì?
Tyler cố nhẹ nhàng thuyết phục vợ:
- Chúng ta không cần phải làm tình. Chúng ta có thể có cuộc sống riêng. Chúng ta vẫn cứ sống với nhau nhưng mỗi người sẽ có… bạn tình của riêng mình.
- Anh nói đúng đấy, chúng ta sẽ như thế!
Naomi trả thù chồng bằng cách trở thành một người mua sắm cỡ đại cao thủ. Cô ta mua mọi thứ ở những cửa hàng đắt nhất trong thành phế, rồi thực hiện những chuyến đi mua hàng tận New York.
- Tôi không thế lo đủ cho những trò thái quá của cô bằng thu nhập của mình được. - Tyler phản đối.
- Thế thì lo để được tăng lương đi. Tôi là vợ anh. Tôỉ có quyền được chồng trợ cấp.
Tyler đến gặp cha, kể lại sự tình.
Harry Stanford cười tỉnh queo:
- Đàn bà được quyền tốn kém phải không? Anh gắng thu xếp thôi.
- Nhưng, cha, con cần một số…
- Một ngày nào đó, anh sẽ có tất cả tiền trên trái đất nầy.
Tyler cố giải thích cho Naomi, nhưng cô ta không thèm để tâm đến việc đợi cho tới "cái ngày nào" đó.
Cô ta cảm tưởng rằng "cái ngày đó" sẽ không bao giờ đến. Khi Naomi đã bòn rút của Tyler được những thứ cần thiết rồi thì cô ta đâm đơn ly dị, nhằm cuỗm nốt những gì còn lại trong tài khoản của y ở ngân hàng, rồi biến.
Khi Harry Stanford nhận được tin, ông ta chỉ nói:
- Một khi đã là thằng lại cái, thì chỉ mãi mãi là một thằng lại cái mà thôi.
Và câu chuyện chấm dứt ở đó.
Cha y càng tìm cách hạ nhục y mỗi khi có dịp. Một ngày kia, khi Tyler đang trên ghế thẩm phán giữa một cuộc kiện thì người nhân viên(1) đến bên thì thầm:
- Xin lỗi, thưa ngài thẩm phán…
Tyler quay sang, sốt ruột:
- Cái gì?
- Có điện thoại cho ngài.
- Cái gì? Anh làm sao thế? Tôi đang bận…
Nhưng đó là cha ngài gọi, thưa ngài thẩm phán.
- Ông ấy nói là rất khẩn nên phải nói chuyện với ngài ngay.
Tyler rất bực bội. Cha y không có quyền gián đoạn công việc của y. Đã định bỏ qua cú điện thoại, nhưng y lại sợ nếu có việc gì khẩn cấp thật…
Tyler đứng lên:
- Toà tạm nghỉ mười lăm phút.
Tyler vội vã vào phòng của mình và nhấc máy:
- Cha ạ?
- Cha hy vọng không làm gián đoạn công việc của con, Tyler. - Giọng ông ta có vẻ hiểm độc.
- Trên thực tế là cha đã thực sự lầm rồi. Con đang dở một vụ kiện và…
- Ôi! cứ ghi đại cho nó một chiếc vé phạt giao thông rồi quên chuyện đó đi.
- Cha...
- Cha cần con giúp một vấn đề nghiêm trọng.
- Vấn đề thuộc loại gì ạ?
- Người đầu bếp ăn cắp của cha.
Tyler không thể tin được những gì vửa nghe thấy.
Y tức giận đến mức không nói được gì.
- Cha gọi con tới chỉ để...
- Con là luật pháp, đúng không? Thế mà nó lại phá luật. Cha muốn con quay về Boston ngay để kiểm tra lại toàn bộ nhân viên của cha ở đây. Bọn chúng nó ăn cướp của cha đến tối tăm cả mặt mày!
Tất cả những gì Tyler làm được là cố nén để khỏi nổ bùng: "Cha..."
- Người ta thật không thể tin được những cái hãng giới thiệu việc làm chết tiệt đó.
- Con đang dở một vụ kiện. Bây giờ con không thể về Boston được.
Một phút im lặng đầy đe doạ trôi qua.
- Con nói gì vậy?
- Con nói rằng...
- Con không thể lại làm cha thất vọng nữa chứ, Tyler? Có thể cha sẽ nói với Fitzerald để sửa đổi đôi chút trong di chúc của cha thôi.
Lại một cú cà rốt nữa. Tiền. Phải, gia sản hàng tỉ đô la đang chờ đợi y khi ông ta chết đi.
Tyler dọn gọng:
- Nếu cha gửi máy bay đến đón con thì…
- Quỉ sứ, không!
- Ông thẩm phán nầy, nếu ông chơi đúng bài thì một ngày kia chiếc máy bay đó sẽ thuộc về ông. Cứ nghĩ lại về điều nầy đi. Trong khi chờ đợi thì cứ chịu khó ngồi máy bay khách như mọi người thôi. Nhưng tao muốn cái thân lừa của mày về đây!
Đường dây tắt ngấm.
Tyler ngồi lặng đi, đầy nhục nhã. Cha ta sẽ tiếp tục hành hạ ta như thế nầy cả đời! Quỉ tha ma bắt ông ta đi! Ta sẽ không đi. Không đi.
Tối hôm đó Tyler bay về Boston.
***
Harry Stanford thuê một đội ngũ gồm hai mươi hai người làm. Đó là một nhóm liên kết chặt chẽ gồm các thư kí, quân gia, báo vệ, hầu gái, đầu bếp, lái xe, người làm vườn và một vệ sĩ.
- Quân trộm cướp, đứa nào cũng thế, - Harry Stanford kêu ca với Tyler.
Nếu cha lo lắng thế, sao không thuê một thám tử tư hay đi báo cảnh sát?
- Tại vì tao đã có mày, - Harry Stanford nói. - Mày là thấm phán, đúng không? Thế, mày xét xử chúng cho tao?
Một sự độc ác cố ý của ông bố xuất phát từ lòng cám ghét đứa con trai.
Tyler nhìn quanh ngôi nhà lớn với đồ đạc và những bức tranh đắt tiền, chạnh lòng nghĩ đến ngôi nhà bé nhỏ tồi tàn mình đang ở. Đây là thứ ta xứng đáng được hưởng, y nghĩ . Rồi một ngày, ta sẽ có…
Tyler hỏi chuyện Clark, người quản gia, và những nhân viên có thứ bậc cao ở trong nhà. Y cật vấn những người hầu, từng người một, và kiểm tra lý lịch của họ.
Phần lớn nhân viên đều mới tuyển vì Harry Stanford là một ông chủ khó chiều. Sự thay đổi nhân viên trong nhà thật bất thường. Có những người chỉ trụ được một hoặc hai ngày. Vài nhân viên mới tuyển có thủ vài ba thứ lặt vặt, một kẻ thì nghiện rượu. Còn lại, Tyler không thấy có gì nghiêm trọng cả.
Trừ Dmitri Kaminsky.
Dmitri Kaminsky được Harry Stanford thuê làm vệ sĩ và làm người mát xa. Ngồi ghế thẩm phán đã lâu tạo cho Tyler một sự đánh giá nhạy bén về tính cách con người, mà ở Dmitri có cái gì đó khiến Tyler liên tục thấy nghi ngờ. Gã là nhân viên mới nhất.
Người vệ sĩ trước của Harry Stanford đã bỏ việc Tyler có thể hiểu vì sao - và anh ta đã tiến cử Kaminsky.
Người đàn ông nầy rất bự con, có bộ ngực vạm vỡ và hai cánh tay cơ bắp nổi cuồn cuộn. Anh ta nói tiếng Anh bằng một giọng Nga nặng trịch:
- Ông muốn gặp tôi?
- Vâng! - Tyler chỉ vào một chiếc ghế. - Hãy ngồi xuống. - Y đã xem qua lý lịch của con người nầy, chẳng biết gì mấy, trừ một điều rằng Dmitri mới ở Nga sang.
- Anh sinh ra ở Nga à?
- Vâng! - Anh ta nhìn Tyler, đầy cảnh giác.
- Vùng nào?
- Smolensk.
- Tại sao anh rời Nga để sang Mỹ?
Kaminsky nhún vai:
- Ở đây có nhiều cơ hội hơn.
Cơ hội cho việc gì? Tyler tự hỏi. Thái độ của gã vệ sĩ nầy có vẻ gì rất khả nghi. Họ nói chuyện với nhau trong hai mươi phút, và cuối cùng Tyler hoàn toàn tin rằng Dmitri Kaminsky rõ ràng đang che đậy một điều gì đó.
Tyler gọi điện cho Fred Masterson, một người quen đang làm cho FBI(2).
- Fred nầy, mình muốn cậu giúp cho một việc.
- Được thôi. Nếu mình đang ở Chicago thì cậu có lo được vé tầu xe cho mình không?
- Mình nóì nghiêm túc đấy.
- Nói đi?
- Mình muốn cậu kiểm tra hộ một người Nga mới đến đây sáu tháng trước.
- Gượm đã. Cậu muốn hỏi bên CIA à?
- Có thể, nhưng mình không quen ai bên đó cả.
- Mình cũng thế.
- Fred nầy. Nếu cậu giúp mình việc nầy thì mình rất biết ơn đấy.
Tyler nghe thấy một tiếng thở dài.
- OK. Hắn tên gì?
- Dmitri Kaminsky.
- Mình sẽ kể cho cậu mình định làm gì. Mình biết một người trong Đại sứ quán Nga ở Washingtơn. Mình sẽ hỏi xem anh ta có biết tin tức gì về Kaminsky không. Nếu không, e rằng mình cũng chẳng giúp gì hơn được cho cậu đâu.
- Thế là tốt lắm rồi.
Tối hôm đó, hai cha con Tyler ăn bữa tối với nhau sâu trong tiềm thức, Tyler cứ hy vọng rãng ông bố già đi, dễ bị tổn thương, và sẽ suy sụp theo thời gian.
Nhưng ngược lại, Harry Stanford trông lại khoẻ hơn, đầy nhuệ khí hơn, ồn ao hơn như đang trong thời gian sung sức nhất của cuộc đời vậy. Ông ta sẽ sống mãi. Tyler cay đắng nghĩ . Tất cả bọn ta sẽ chết trước cả ông ta kia.
Cuộc nói chuyện bên bàn ăn chỉ từ một phía.
- Tao vừa mới kết thúc một vụ, mua được cái công ty năng lượng ở Hawaii… Tuần sau họ sẽ bay sang Amsterdam để giải quyết dứt điểm vài rắc rối của GATT(3). Bộ trưởng ngoại giao mời tao cùng sang thăm Trung Quốc…
Tyler hiếm khi góp một lời. Cuối bữa ăn, ông bố đứng lên:
- Mày giải quyết bọn người hầu thế nào rồi?
- Con vẫn đang kiểm tra chúng.
- Hừm, nhưng đừng có quá lâu đấy!
Cha y gầm gừ, rồi đi ra khỏi phòng.
Sáng hôm sau Tyler nhận được điện thoại của Fred Masterson ở FBI gọi đến.
- Tyler đấy à?
- Ừ!
- Cậu gặp may lớn rồi nhé.
Dmitri Kaminsky là một tay giết mướn cho vụ polgorudnenskaya.
- Là cái quái gì vậy?
- Mình sẽ giải thích. Có tám băng tội phạm hoạt động ở Moskva. Chúng đánh lẫn nhau, nhưng phần thắng nghiêng về hai băng mạnh nhất là chechens và polgorudnenskaya. Ông bạn Kaminsky của cậu làm việc cho băng thứ hai. Ba tháng trước đây, bọn chúng thuê hắn thịt một trong những tên cầm đầu băng chechens. Thay vì thực hiện hợp đồng thì Kaminsky lại đến báo cho tên kia để có được món kiếm chác béo bở hơn. Băng polgorudnenskaya biết được bèn thuê một sát thú khác giết Kaminsky. Các băng tội phạm bên đó có luật kỳ quặc lắm. Trước tiên chúng chặt ngón tay của anh, để cho chảy máu một lúc, rồi mới bắn chết.
- Trời đất!
- Kaminsky phải chạy trốn khỏi nước Nga nhưng bọn kia vẫn đang truy lùng. Thậm chí còn truy lùng gắt gao hơn.
- Thật không thể tin được, - Tyler nói.
- Chưa hết đâu. Cảnh sát bang cũng đang muốn bắt hắn vì vài vụ giết người nửa. Nếu cậu biết hắn ở đâu thì họ sẽ rất muốn có được thông tin đó đấy.
Tyler lặng nghĩ giây lát. Y không thể dính vào vụ nầy. Điều nầy đồng nghĩa với việc phải đưa lời khai rồi sẽ tốn rất nhiều thời gian.
- Mình không biết gì cả. Mình chỉ muốn kiểm tra hắn hộ cho một người bạn Nga thôi. Cám ơn nhiều nhé, Fred.
Tyler tìm thấy Dmitri Kaminsky đang xem một quyển tạp chí đồi truỵ ở trong phòng riêng của gã.
Dmitri nhổm dậy khi Tyler bước vào.
- Tôi muốn anh thu xếp đồ đạc và biến khỏi đây ngay.
Dmitri chằm chằm nhìn y.
- Có việc gì vậy?
- Tôi cho anh hai sự lựa chọn. Một là anh biến khỏi đây ngay chiều nay, hai là tôi sẽ báo cho cảnh sát Nga anh đang ở đây.
Mặt Dmitri tái nhợt đi.
- Anh hiểu chứ?
- Vâng. Tôi hiểu.
Tyler đi tìm cha. Ông ấy sẽ hài lòng, y nghĩ. Ta đã giúp ông ấy một việc lớn. Y thấy cha đang ngồi xem xét giấy tờ gì đó.
Con đã kiểm tra hết các nhân viên, - Tyler nói.
- Tao rất có ấn tượng. Thế mày có tìm thấy thằng nhỏ nào để rủ lên gi.ường không?
Mặt Tyler đỏ bừng lên.
- Cha…
- Mày là một tên pê-đê, và mãi mãi chỉ là một thằng pê-đê mà thôi. Tao không hiểu ở đâu lại nảy ra cái giống mày từ huyết thống của tao cơ chứ. Hãy biến về Chicago với cái lũ bạn cống rãnh của mày đi.
Tyler đứng đó, gắng gượng kỳm nén.
- Phải, - hắn nói nhanh. Rồi hắn đi ra.
- Mày có tìm thấy điều gì về bọn người làm mà tao cần phải biết không?
Tyler quay lại nhìn cha thăm dò giây lát rồi chậm rãi nói:
- Không. Không gì cả.
Khi Tyler đến phòng Kaminsky thì thấy gã đang thu xếp hành lý.
- Tôi đi đây, - Kaminsky rầu rĩ nói.
- Thôi, tôi đổi ý rồi.
Dmitri ngẩng lên, do dự.
- Gì cơ?
- Tôi không muốn anh đi khỏi đây nữa. Tôi muốn anh tiếp tục ở lại làm vệ sĩ cho cha tôi.
- Thế còn… ông biết rồi đấy, cái việc kia?
- Chúng ta cùng quên nó đi.
Dmitri nhìn Tyler, đầy cảnh giác.
- Nhưng tại sao? Ông muốn gì ở tôi?
- Tôi muốn anh làm tai mắt cho tôi ở đây. Tôi cần có người để mắt đến cha tôi, và báo cho tôi biết mọi việc xảy ra.
- Sao tôi phải làm như vậy?
- Bởi vì nếu anh làm như tôi bảo, thì tôi sẽ không giao anh cho người Nga. Và bởi vì tôi sẽ biến anh thành một người giầu có.
Dmitri Kaminsky nhìn Tyler giây lát, cân nhắc.
Một nụ cười từ từ làm khuôn mặt gã sáng lên.
- Tôi sẽ ở lại.
Đó là nước cờ mở đầu. Một con tốt đã được di động.
Đó là hai năm trước. Thỉnh thoảng Dmitri gửi tin đến cho Tyler. Đó là những tin đồn rẻ tiền về những cuộc tình mới nhất của Harry Stanford hay những vụ kinh doanh mà Dmitri nghe lỏm được. Tyler bắt đầu nghĩ rằng y đã sai lầm, lẽ ra nên giao Dmitri cho cảnh sát. Rồi một hôm, cú điện thoại định mệnh ấy đã được gọi đến từ Sardinia.
- Tôi đang ở trên thuyền buồm du lịch cùng cha ông. Ông ta vừa gọi cho luật sư. Thứ hai tới ông ta sẽ gặp gỡ luật sư để sửa đổi di chúc.
Tyler nghĩ đến tất cả nỗi nhục nhã mà cha y đã đổ lên đầu con cái. Y bỗng thấy giận sôi lên. Nếu lão già thay đổi di chúc thì bấy nhiều năm qua ta chịu đựng sự sỉ nhục là công cốc hay sao! Ta không thể cho lão ta đi thoát! Chỉ còn một cách để ngăn lão ta lại.
- Dmitri, tôi muốn anh gọi lại cho tôi vào ngày thứ bảy.
- Vâng!
Tyler đặt ống nghe xuông, ngồi thừ ra suy nghĩ.
Đã đến lúc đi quân mã rồi đây.
Chú thích:
(1) Bailiff: Nhân viên chấp hành ở toà án, đặc biệt là lo thu xếp mọi người ngồi vào chỗ của mình và loan báo việc quan toà đã đến.
(2) FBI - (Federal Bureau of Investigation): Cục điều tra liên bang của Mỹ thuộc bộ Tư pháp
(3) GATT (General Agreement on Tariffs Trade): Hiệp ước chung về thuế quan và Thương mại.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 16 - SÁNG
Ở toà án lưu động của quận Cook, số lượng bị cáo tăng giảm liên tục và khá đều đặn. Họ bị kết vào các tội cố ý gây hoả hoạn, hiếp dâm, buôn lậu ma tuý giết người, và hàng loạt những hành động bất hợp pháp và ô nhục khác. Chỉ một tháng mà thẩm phán Tyler Stanford phải xử đến ít nhất nửa tá vụ giết người. Những bị cáo ở độ tuổi thành niên không ra trước toà vì các luật sư của họ thường xin toà thương lượng, và bởi vì lịch của toà và buồng của các nhà tù đều đã chật quá rồi nên chính phủ Bang vẫn thường đồng ý. Hai bên sẽ cùng ký một cam kết rồi đưa cho Thẩm phán Stanford duyệt.
Nhưng vụ của Hal Baker là một ngoại lệ.
Hal Baker là một người có nhiều dự định tốt đẹp nhưng thường không gặp may. Khi hắn mới mười lăm tuổi, hắn đã bị người anh trai rủ rê đi cướp một cửa hàng rau. Hal đã cố cản trở anh mình nhưng khi không được thì đành đi theo. Hal bị bắt, còn anh trai hắn trốn thoát. Hai năm sau, khi rời trường cải tạo, Hal Baker đã quyết tâm sẽ không làm gì để dính líu với pháp luật nữa. Một tháng sau, hắn theo một người bạn đến cửa hàng bán đồ trang sức.
- Tao muốn nhón một cái nhẫn để tặng bồ tao! - Bạn Hal nói.
Rồi khi đã lọt vào trong cửa hàng, bạn hắn rút ra một khẩu súng lục và hét: "Cướp đây!"
Cuống quýt vì sợ hãi, một nhân viên đã bị bạn Hal bắn chết. Hal Baker bị bắt và bị kết tội cướp có vũ trang. Bạn hắn chạy thoát.
Trong thời gian Baker ở trong tù, Helen Gowan, một nữ nhân viên làm công tác xã hội đã đọc hồ sơ của hắn và tỏ ra thương xót, bèn đến nhà tù thăm hắn. Đó là tình yêu ngay từ phút đầu gặp gỡ, nên khi Baker được thả, hai người đã cưới nhau. Tám năm tiếp sau, họ đã có bốn đứa con thật đáng yêu.
Hal Baker rất yêu gia đình mình và tự hào về nó.
Do lý lịch có tiền án tiền sự, hắn rất khó tìm việc, nên để nuôi gia đình hắn đành miễn cưỡng làm việc cho anh trai, thực hiện các vụ hoả hoạn, cướp và hành hung người khác. Không may cho Hal, hắn lại bị bắt quả tang - không thể chối cãi được - khi đang ở trong nhà người khác với lí do không thể trình bày được. Hắn lại bị bắt giam vả bị đưa lên xét xử
Ở toà án của thẩm phán Tyler Stanford.
Đã đến giờ phán xét. Baker là bị cáo thứ hai, với một hồ sơ bí bét và đó lại là một vụ rõ ràng tới mức các luật sư trợ tá còn đánh cuộc về số năm ở tù mà thẩm phán Stanford sẽ buộc cho Baker.
- Ông ấy sẽ ném sách vào đầu hắn cho mà xem? - Một trong bọn họ nói.
- Tôi cuộc rằng ông ấy sẽ phán cho hắn ta hai mươi năm tù. Chẳng phải Stanford được gọi là thẩm phán đao phủ là gì. - Một người khác chêm vào.
Hal Baker, người từ đáy lòng thấy mình vô tội, tự biện hộ cho chính mình. Hắn đứng trước toà, mặc bộ comple đẹp nhất và nói.
- Thưa quí toà, tôi biết tôi đã phạm tội, nhưng chúng ta ai cũng là người phải không ạ? Tôi có một người vợ và bốn đứa con tuyệt vời. Giá mà ngài được gặp họ, thưa quí toà, họ tuyệt vời lắm. Tất cả những gì tôi làm, đều là làm vì họ.
Tyler Stanford ngồi trên ghế thẩm phán, lắng nghe, mặt không biểu hiện gì. Y đợi cho Hal Baker nói xong để đưa ra lời phán xét của mình. Có phải cái thằng ngốc nầy thực sự nghĩ rằng hắn sẽ được rũ tội khi kê ra câu chuyện nghe động lòng nầy chăng?
Hal Baker đang nói những lời cuối cùng, Hal Baker đang nói những lời cuối cùng:
- Thế đó, thưa quí toà, cho dù tôi đã làm sai, nhưng tôi làm vì lí do đúng: cho gia đình. Tôi không cần nói với ngài điều nầy quan trọng như thế nào. Nếu tôi phải vào tù, thì vợ con tôi sẽ chết đói. Tôi biết rằng tôi đã phạm tội, nhưng tôi sẵn sàng chuộc tội. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì mà ngài muốn, thưa quí toà…
Và chính câu nói đó đã làm Tyler Stanford chú ý.
Y nhìn người bị cáo trước mặt với một sự quan tâm mới. Bất cứ điều gì mà ngài muốn. Tyler chợt có một linh cảm như đã có với Dmitri Kaminsky. Đây là người mà một ngày nào đó sẽ rất được việc cho y.
Trước tiếng kêu kinh ngạc của bên nguyên, Tyler nói.
- Ông Baker, có một số yếu tố có thể làm nhẹ tội cho ông. Vì chúng và vì gia đình của ông, tôi xử ông năm năm án treo, chịu sự quản thúc của nhân viên pháp lý. Tôi trông chờ ông sẽ thực hiện sáu trăm giờ làm việc cho dịch vụ công cộng. Hãy vào phòng của tôi, và chúng ta cùng thảo luận.
Vào đến văn phòng riêng, Tyler nói với giọng khác hẳn:
- Anh biết đấy, tôi có thể tống anh vào ngục. Rất lâu rất lâu.
Hal Baker tái xám.
- Nhưng thưa ngài! Ngài vừa nói rằng…
Tyler ngả người về phía trước.
- Anh có biết cái ấn tượng nhất ở anh là gì không?
Hal Baker ngồi ngẩn ra, cố nặn óc nghĩ ra hàng tá lí do:
- Không, thưa ngài.
- Đó là tình cảm của anh đối với gia đình, - Tyler nói ra vẻ trân trọng - Tôi thực sự cảm phục.
Hal Baker rạng rỡ mặt mày.
- Cảm ơn ngài. Họ là những gì quan trọng nhất trên đời tôi. Tôi…
- Nên anh không muốn mất họ phải không? Nếu tôi cho anh vào ngục thì các con anh sẽ lớn lên không cha, vợ anh có thể sẽ tìm một người đàn ông khác.
- Anh hiểu tôi muốn nói gì rồi chứ?
Hal Baker lúng túng, lắp bắp:
- Kh… không, thưa ngài. Không hiểu chính xác là…
- Tôi đã cứu gia đình anh cho anh, Baker ạ. Tôi nghĩ rằng anh sẽ rất biết ơn.
Hal Baker nóng vội đáp.
- Ôi vâng, thưa ngài! Tôi không thể diễn đạt nổi tôi biết ơn ngài đến thế nào.
- Có thể anh sẽ chứng tỏ điều đó với tôi trong tương lai. Một ngày nào đó tôi sẽ nhờ anh làm một vài việc vặt cho tôi chẳng hạn.
- Làm gì cũng được ạ!
- Tốt. Tôi sẽ cho anh về nhà chịu sự quản thúc. Và nếu tôi nhận thấy thái độ anh có gì khiến tôi không hài lòng thì…
- Ngài chỉ việc nói ngài muốn gì là được!
- Tôi sẽ cho anh biết khi nào cần thiết. Còn từ nay đến lúc đó, điều nầy phải tuyệt đối bí mật, chỉ giữa hai chúng ta biết mà thôi.
Hal Baker đặt tay lên ngực thề.
- Tôi sẽ chết trước khi nói cho ai biết.
- Anh nói đúng đấy. - Tyler làm hắn ta yên lòng.
Không bao lâu sau Tyler nhận được điện thoại của Dmitri Kaminsky gọi đến.
- Cha ông đã gọi luật sư. Họ sẽ gặp nhau ở Boston vào thứ hai để sửa bản di chúc.
Tyler biết rằng cần phải xem bản di chúc cũ như thế nào. Đã đến lúc gọi Hal Baker.
- Tên công ty là Renquist, Renquist &Fitzgerald.
- Hãy chụp bản di chúc và đem nó về đây cho tôi.
- Không vấn đề gì. Tôi sẽ lo vụ nầy, thưa ngài.
Mười hai tiếng sau, Tyler đã có trong tay bản sao tờ chúc. Y đọc và cảm thấy một niềm sung sướng tràn đầy. Y, Woody và Kendall là những người thừa kế duy nhất. Thế mà thứ hai tới lão ta định sửa di chúc. Thằng con hoang đó sắp cướp trắng của chúng ta! Tyler cay đắng nghĩ. Cuối cùng thì chúng ta cũng đã vượt qua…, hàng tỉ đô la đó thuộc về chúng ta. Ông ấy đã cho phép chúng ta có chúng kia mà? Chỉ còn một việc duy nhất có thể ngăn ông ta lại.
Khi cú điện thoại thứ hai của Dmitri gọi đến thì Tyler nói.
- Tôi muốn anh giết ông ấy. Ngay đêm nay.
Im lặng một lúc lâu, rồi:
- Thế nếu tôi bị bắt gặp?
- Đúng để bị bắt quả tang. Anh đang ở ngoài khơi.
- Nhiều điều có thể xảy ra ở đó lắm chứ? Được thôi. Khi xong rồi?
- Đã có tiền và vé máy bay đi Australia sẵn cho anh.
Và rồi sau đó là cú điện thoại tuyệt vời y chờ đợi hơn mọi thứ trên đời.
- Tôi đã lảm xong rồi. Nhẹ nhàng thôi.
- Không! Không! Không? Tôi muốn biết chi tiết.
- Hãy kể hết đi. Đừng bỏ sót bất cứ việc gì.
Trong khi lắng nghe, Tyler có thể hình dung ra từng cảnh rõ ràng trước mắt.
Chúng tôi gặp một trận bão xấu trên đường đến Corsica. Ông ấy gọi tôi lên ca bin để mát-xa cho ông…
Tyler nhận ra mình đang bấu chặt lấy ống nghe.
- Ừ! Kể tiếp đi…
Dmitri cố giữ thăng bằng chống chọi lại sự chao đảo điên cuồng của con tàu trong khi tới cabin của Harry Stanford. Gã gõ cửa và ngay sau đó nghe thấy giọng Stanford.
- Vào đi - Stanford gào lên. Ông ta đã nằm dài trên bàn mát-xa. - Đấm vào chỗ thấp dưới lưng ấy nhé.
- Tôi sẽ làm, ông chỉ việc thư giãn thôi, ông Stanford.
Dmitri đến bên bàn và xoa dần lên lưng Stanford.
Những ngón tay khoẻ khoắn của gã bắt đầu làm việc một cách thành thạo, xoa bóp những phần cơ mệt mỏi. Gã cảm thấy Stanford bắt đầu thư giãn.
- Thế, tốt đấy! - Stanford thở dài.
- Cám ơn ông!
Cuộc mát-xa kéo dài một giờ, và khi Dmitri làm xong thì Stanford gần như ngủ thiếp đi.
- Tôi đi lo nước tắm cho ông nhé? - Dmitri hỏi. Rồi hắn đi vào buồng tắm, người nghiêng ngả vì chuyển động của con tàu. Hắn mở vòi nước biển ấm áp cho chảy vào bồn tắm bằng mã não màu đen rồi quay lại phòng ngủ. Stanford vẫn đang nằm trên bàn, mắt nhắm nghiền.
- Ông Stanford…
Stanford mở mắt ra.
- Bồn tắm đã sẵn sàng ạ.
- Tao thấy không cần…
- Tắm vào sẽ làm ông ngủ rất tốt đêm nay. - Gã giúp Stanford xuống bàn và dìu ông ta vào buồng tắm.
Dmitri nhìn Harry Stanford đầm mình xuống bồn.
Stanford ngước lên bắt gặp cặp mắt lạnh lùng của Dmitri, và ở chính khoảnh khắc đó, linh tính mách bảo ông điều gì sẽ xảy ra.
- Không! - ông ta kêu lên và cố gắng đứng dậy.
Dmitri ấn hai bàn tay hộ pháp lên đầu Harry Stanford, nhấn xuống. Stanford quẫy đạp điên cuồng, cố gắng trồi lên khỏi mặt nước, nhưng ông ta làm sao đọ sức nổi với gã khổng lồ. Nước biển tràn vào phổỉ Stanford, rồi ông ta hoàn toàn bất động. Gã buông tay thở hổn hển, rồi loạng choạng bỏ đi.
Dmitri lên boong, cố gắng chống chọi lại với sự chòng chành của con tàu, nhặt mấy tờ báo rồi kéo mở cửa kính và ra hành lang để cơn gió đang gào rú ùa vào. Gã rắc một vài tờ lên hành lang, ném vài tờ khác lên boong.
Hài lòng rồi, gã quay lại buồng tắm và kéo xác Stanford ra khỏi bồn. Hắn mặc bộ đồ pyjama, áo bông khoác ngoài và đi dép vào cho Stanford rồi bế xác ông ta ra hàng hiên. Dmitri đứng bên song sắt thành tàu giây lát, rồi ném cái xác qua boong tàu.
Hắn đếm đến năm, rồi nhấc điện thoại và gào lên. Có người ngã từ trên boong xuống biển.
Lắng nghe Dmitri kể lại câu chuyện giết người, Tyler cảm thấy t.ình d.ục bị kích thích. Y cảm nhận được vị mặn của nước biển tràn ngập phổi ông bố mình và cả những cái thở ngợp nước, cảm nhận thấy sự tàn bạo, và rồi không còn biết gì nữa.
Thế là xong, Tyler nghĩ. Rồi lại tự sửa - Không. Ván bài mới chỉ bắt đầu. Đã đến lúc đi con hậu.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 17 - SÁNG
Quân cờ cuối cùng vô tình đã được di động.
Tyler nghĩ mãi về bản di chúc của ông bố, và cảm thấy tức tối bởi Woody và Kendall cũng được nhận phần tài sản bằng mình. Họ không xứng được nhiều như vậy. Nếu không nhờ mình thì cá hai cững đã bị gạch tên khói tờ di chúc rồi. Và tất nhiên chúng sẽ cũng chẳng được gì cả. Thật không công bằng, nhưng ta có thể làm gì được?
Y được mẹ cho một cổ phiếu từ lâu rồi, và y vẫn còn nhớ như in những lời ông bố nói với mẹ y: "Em nghĩ là nó sẽ làm được gì với cái cổ phiếu đó? Giành quyền kiểm soát công ty chăng?"
Woody và Kendall hợp lại, Tyler nghĩ, thì có đến hai phần ba cổ phiếu của công ty Stanford Enterprises. Chỉ thêm có một cổ phiếu nữa thì làm sao mà ta giành quyền kiểm soát công ty được? Rồi bỗng một câu trả lời chợt đến, đơn giản tới mức làm y sứng sốt.
"Tôi thấy cần báo với ông rằng có khả năng có thêm một người thừa kế nữa… Di chúc của cha ông cho thấy cụ thể rằng tài sản sẽ được chia đều cho các con ông. Cha ông còn có một con gái với cô gia sư hồi cô ta làm việc ở gia đình ta. Nếu Julia có mặt, thì sẽ có bốn người, Tyler nghĩ. Và nếu ta khống chế được cố phần của cô ta, thì ta sẽ có năm mươi phần trăm cổ phần của cha ta cộng thêm một phần trăm được thêm của mẹ nữa. Ta sẽ giành được quyền kiểm soát công ty Stanford Enterprises. Ta có thể ngồi được vào cái ghế của ông ấy. Nhưng ý nghĩ tiếp theo của y là Rosemary đã chết, và có lẽ bà ta chưa bao giờ nói cho con gái của mình cha nó là ai.
- Tại sao lại cứ phải có một cô Julia Stanford thật nhỉ?
Câu trả lời là Margo Posner.
Y gặp cô ta lần đầu tiên, vào hai tháng trước, tại một phiên toà. Người trợ lý hướng về phía những người đến dự trong phòng xử án thông báo.
- Thưa quí vị, toà án lưu động quận Cook mở phiên xét xử do Thẩm phán khả kính Tyler Stanford chủ trì. Đề nghị tất cả đứng dậy.
Tyler bước vào, ngồi xuống ghế quan toà của mình.
Y nhìn vào thẻ. Trường hợp đầu tiên là của Margo Posner bang Illinois. Cô ta mắc vào vụ hành hung và cố ý giết người.
Người luật sư của bên nguyên đứng lên.
- Thưa toà, bị cáo là một người rất nguy hiểm, đáng bị giam giữ không cho đi lại trên đường phố Chicago. Chính phủ bang sẽ dễ dàng chứng minh được bị cáo có một lý lịch phạm tội liên tục. Cô ta bị kết vào các tội: lấy trộm đồ trong các cửa hàng, ăn cắp của người khác, và sau hết, còn là một trong những gái điếm làm việc cho một tay chủ chứa tai tiếng tên là Rafael. Tháng Giêng năm nay, họ đã cãi nhau rất to và bị cáo đã lạnh lùng bắn Rafael và đồng bọn của hắn, một cách cố tình.
- Có ai bị chết không? - Tyler hỏi.
- Không, thưa toà. Khi họ được đưa vào bệnh viện thì đều bị thương rất nặng. Khẩu súng ngắn mà Margo Posner sử dụng là vũ khí bất hợp pháp.
Tyler quay sang nhìn bị cáo, và y ngạc nhiên. Trông cô ta không giống chút nào với những gì mà y vừa được nghe kể. Đó là một phụ nữ hấp dẫn, ăn mặc đẹp ở vào độ tuổi sấp sỉ ba mươi. Ở cô ta toát ra một vẻ lịch thiệp lặng lẽ, tới mức tự nó dường như đã phủ nhận những lời buộc tội kia. Điều đó có chứng tỏ hay không?
Tyler nghĩ với sự chế giễu, ai mà biết được.
Y lắng nghe lời trình bày của cả hai phía, nhưng mắt vẫn bị hút về phía bị cáo. Có cái gì ở cô ta gợi y nhớ đến em gái mình.
Khi những lời kết luận đã đọc xong, vụ án đưa trình lên bồi thẩm đoàn, và trong vòng chưa đầy bốn tiếng sau, quyết định cuối cùng là cô ta phạm đủ các tội trên.
Tyler nhìn xuống phía bị cáo và nói:
- Toà không tìm được chứng cớ nào giảm nhẹ tội trong vụ nầy. Toà tuyên phạt cô năm năm tù giam tại trại Dwight Correctional. Vụ tiếp theo.
Không cần đợi đến khi Margo Posner bỉ dẫn đi, Tyler đã nhận ra cái ở cô ta khiến y nghĩ đến Kendall.
Cô ta cũng có cặp mắt xám sẫm. Cặp mắt của nhà Stanford.
Tyler không nghĩ gì đến Margo Posner cho tới khi nhận được cú điện thoại của Dmitri.
Ván cờ đầu tiên đã hoàn toàn thắng lợi. Tyler đã sắp đặt mọi nước đi đâu vào đấy trong đầu. Y đã dùng đến nước cờ cổ điển của con hậu: mở đầu thí tốt cho con hậu đi hai nước. Đã đến lúc dấn sâu vào giữa cuộc chơi.
Tyler tới nhà tù nữ thăm Margo Posner
- Cô còn nhớ tôi không? - Tyler hỏi.
Cô ta nhìn y chằm chằm.
- Làm sao tôi quên ông được? Ông là người đã tống tôi vào cái nơi nầy.
- Cô ở đây thế nào? - Tyler hỏi.
Cô ta nhăn nhó.
- Ông đùa đấy à? Nơi đây khác gì địa ngục.
- Cô có muốn ra khỏi đây không?
- Có muốn? Nghiêm túc đấy chứ?
- Tôi nói rất nghiêm túc đấy. Tôi có thể thu xếp được việc nầy.
- Ồ thế… thế thì tuyệt quá! Cám ơn ông. Nhưng đổi lại tôi phải làm gì?
- Ồ có một việc tôi muốn cô làm cho tôi.
Cô ta nhìn y, khêu gợi.
- Được thôi. Có gì đâu.
- Đó không phải là điều tôi nghĩ đến.
Cô ta nói, cảnh giác.
- Vậy ông thực sự nghĩ đến cái gì?
- Tôi muốn cô tham gia vào một trò đùa cho tôi.
- Trò đùa kiểu gì?
- Tôi muốn cô đóng giả một người.
- Đóng giả một người? Tôi không biết đóng kỵch…
- Có hai mươi nhăm ngàn đô la cho cô trong vụ nầy.
Cô ta liền đổi giọng.
- Được thôi, - cô ta nói nhanh - Tôi làm được. Ông cần tôi đóng giả người nào?
Tyler ngả người về phía trước và bắt đầu kể.
Tyler nhận quản thúc Margo Posner
Y giải thích cho Keith Percy, người nữ chánh án.
- Tôi nhận thấy cô ta là một nghệ sĩ tài năng. Cô ta rất khao khát được có một cuộc sống bình thường và theo tôi, cô ta đáng được làm lại cuộc đời. Tôi nghĩ rằng vấn đề quan trọng là chúng ta nên phục hồi nhân phẩm cho những người thuộc loại nầy bất cứ khi nào chúng ta có thể làm được, phải không?
Keith rất ngạc nhiên và thực sự bị gây ân tượng.
- Chắc chắn rồi, Tyler. Cái việc anh đang làm thật là tuyệt vời.
Tyler đưa Margo về nhà và bỏ ra năm ngày để tóm tắt cho cô ta về gia đình Stanford. Sau đó y kiểm tra lại:
- Tên các anh trai cô là gì?
Tyler và Woodruff.
- Woodrow chứ.
- Đúng rồi. Woodrow.
- Chúng ta gọi anh ấy là gì?
- Woody.
- Cô có chị em gái không?
- Có. Kendall. Chị ấy là một nhà thiết kế mẫu thời trang.
- Chị ấy có gia đình chưa?
Chị ấy lấy một người Pháp. Tên anh ấy là… Marc Renoir.
- Renauld chứ.
- Vâng, Renauld.
- Tên mẹ cô là gì?
- Rosemary Nelson. Bà là gia sư, dạy các con nhà Stanford.
- Tại sao bà ấy bỏ đi?
- Bà bị phễnh bụng…
- Margo! - Tyler mắng.
- Tôi muốn nói là bà bị Harry Stanford làm cho có bầu.
- Điều gì xảy ra với bà Stanford?
- Bà ấy tự tử.
Mẹ cô kể cho cô nghe những gì về bọn trẻ nhà Stanford?
Margo dừng lại nghĩ một lúc.
- Thế nào?
- Có lần anh bị ngã khỏi thuyền vịt.
- Tôi không ngã! - Tyler nói. - Tôi chỉ suýt ngã thôi.
- Đúng rồi. Woody thì suýt bị bắt vì tội hái trộm hoa ở công viên Public Garden.
- Đó là Kendall…
Y rất sốt ruột, thậm chí thô bạo. Ngày nào họ cũng diễn đi diễn lại màn nầy cho đến khuya, Margo mệt rũ ra.
Kendall bị chó cắn.
- Tôi mới là đứa bị chó cắn.
Cô ta dụi mắt.
- Tôi không còn đủ tỉnh táo nữa rồi. Tôi mệt quá.
- Tôi muốn ngủ một chút.
- Cô sẽ ngủ sau.
- Thế còn thế nầy đến bao giờ? - Cô ta hỏi, vẻ bướng bỉnh.
Cho đến khi nào tôi thấy cô sẵn sàng. Thôi, ôn lại từ đầu. Lại tiếp tục diễn đi diễn lại cho đến khi Margo thuộc lòng từng chữ. Khi đến ngày Margo trả lời được mọi câu Tyler hỏi thì y hài lòng.
- Cô sẵn sàng rồi đấy, - y nói rồi đưa cho cô ta vài tài liệu có tính pháp lý.
- Gì thế nầy?
- Chỉ là vấn đề chuyên môn thôi mà, - Tyler nói qua quít.
Thứ mà y đưa cho cô ta ký là một văn bản cam kết trao cổ phần của cô ta cho một công ty thuộc quyền kiểm soát của một công ty khác và cái công ty khác nầy lại thuộc sự kiểm soát của một công ty chi nhánh ở hải ngoại mà Tyler Stanford là ông chủ duy nhất.
Có thánh tìm nổi đường để mà lần mò ngược lại được tới y. Tyler trao cho Margo năm nghìn đô la tiền mặt.
Cô sẽ nhận được phần còn lại khi mọi việc thành công. - Y nói. - Chỉ cần cô thuyết phục được họ rằng cô là Julia Stanford.
Kể từ khi Margo xuất hiện ở Rose Hill, Tyler đã sắm vai một người công kích(1). Đó là một nước cờ đánh lạc hướng cổ điển. Đầy rẫy những câu như sau:
- Tôi tin chắc rằng cô hiều được vị trí của chúng ta, thưa cô… Nếu không có chứng cớ chính đáng, thì không có cách gì…
- Tôi nghĩ rằng cô ta là một kẻ giả mạo.
- Có bao nhiêu người hầu làm việc ở nhà ta khi chúng ta còn nhô? Cả tá, đúng không? Mà vài người trong số đó cũng có thể biết những điều như người phụ nữ nầy nói… Bất cứ ai trong số họ cũng có thể đưa cho cô ta bức ảnh lắm chứ… Chúng ta đừng quên rằng việc nầy liên quan đến rất nhiều tiền.
Quân vua được sử dụng khi y yêu cầu phải kiểm tra ADN. Y đã gọi điện cho Hal Baker và đưa chỉ thị mới – "Đào xác Harry Stanford lên và vứt đi!"
Rồi y chợt nảy ra sáng kiến gọi điện cho một thám tử tư. Trước sự có mặt của cả gia đình, y đã gọi cho một văn phòng luật sư của quận ở Chicago.
- Tôi là Thẩm phán Tyler Stanford. Tôi được biết là văn phòng của ông có một cộng tác viên là thám tử tư rất xuất sắc. Tên của anh ta là gì đó, như Simmons hay…
- Ồ, ông định nói đến Frank Timmons phải không?
- Timmons! Vâng, chính anh ta đấy, không biết các ông có thể cho tôi số điện thoại cưa anh ta để tôi liên lạc trực tiếp được không?
Thế vào đó, y đưa Hal Baker đến và giới thiệu là Frank Timmons.
Đầu tiên Tyler chỉ định cho Baker giả vờ tiến hành các bước kiểm tra Julia Stanford, nhưng rồi y quyết định rằng báo cáo sẽ gây ấn tượng hơn nếu Baker thực sự thực hiện các bước đó. Gia đình đã chấp nhận những kết luận của Baker mà không nghi ngờ gì.
Kế hoạch của Tyler qua từng bước không hề bị vướng mắc gì. Margo Posner đã vào vai hoàn hảo, và xét nghiệm dấu vân tay đã là nước đi cuối cùng của con vua. Mọi người đều tin rằng cô ta là Julia Stanford thực sự.
- Tôi cũng như mọi người, rất vui mừng vì chuyện nầy đã giải quyết xong. Để tôi lên xem cô ấy có cần giúp đỡ gì không?
Y lên lầu và đi dọc theo hành lang tới phòng cô gái. Y gõ cửa và gọi to.
- Julia?
- Cửa không khoá. Cứ vào!
Y đứng trên bậc cửa và cả hai im lặng nhìn nhau.
Rồi y cẩn thận đóng cửa lại, cầm tay cô gái và nở nụ cười:
- Thành công rồi, Margo! Chúng ta thành công rồi.
Chú thích:
(1) The Devil s advocate - người mà trong các cuộc tranh luận hay ủng hộ những ý kiến phản đối để làm cho tranh cái sôi nổi chứ không phải thực sự theo phe đó.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 18 - SÁNG
Trong văn phòng của công ty Renquist, Renquist & Fitzgerald, Steve Sloane và Simon Fitzgerald đang ngồi uống cà phê.
- Đúng như một đại thi hào đã từng nói: Có cái gì đó mục ruỗng trong Vương quốc Đan Mạch
- Cái gì làm anh buồn vậy? - Fitzgerald hỏi.
Steve thở dài.
- Tôi cũng không biết nữa. Đó là về gia đình Stanford. Họ làm tôi ngạc nhiên.
Simon Fitzgerald khịt mũi.
- Tham gia câu lạc bộ đi, cho vui.
- Tôi cứ nghĩ mãi chuyện nầy, Simon ạ, mà không sao hiểu được.
- Vấn đề gì vậy?
- Gia đình nầy sồn sồn lên đòi khai quật xác Harry Stanford để kiểm chứng gien của ông ta với người phụ nữ kia. Vì thế tôi buộc phải nghĩ rằng động cơ duy nhất của việc làm cái xác biến mất chỉ có thể là để không so sánh được. Người duy nhất có thể thu lựi trong việc nầy là bản thân người phụ nữ đó, nếu cô ta không phải là Julia dởm.
- Ừ!
- Thế nhưng người thám tử tư Frank Timmons nầy, theo như tôi kiểm tra lại ở văn phòng luật sư quận tại Chicago, thì rất có danh tiếng, lại kiếm được dấu vân tay chứng tỏ cô ta chính thức là Julia Stanford. Vậy vấn đề tôi thắc mắc ở đây chính là người đào trộm xác Harry Stanford là ai, và làm thế nhằm mục đích gì?
- Đó là một vấn đề bạc tỉ. Nếu…
Chuông liên lạc reo. Giọng cô thư ký vang lên.
- Thưa ông Sloane, có điện thoại cho ông trên đường dây số hai.
Steve Sloane nhắc ống nghe đặt ngay trên bàn.
- A lô!
Giọng ở đầu kia nói.
- Ông Sloane phải không, đây là thẩm phán Stanford. Tôi sẽ vô cùng biết ơn ông nếu sáng nay ông có thể đến Rose Hill được.
Steve Sloane liếc Fitzgerald.
- Một tiếng nữa được không?
- Thế thì tốt quá. Cám ơn ông.
Đặt ống nghe xuống, Steve nói.
- Người ta yêu cầu tôi có mặt ở nhà Stanford.
- Không hiểu họ muốn gì nhỉ?
- Mười ăn một rằng họ muốn thúc đẩy thực hiện di chúc để còn được sớm chạm tay vào số tiền đẹp đẽ đó chứ.
***
- Lee đấy à? Tyler đây. Khoẻ không cưng?
- Cám ơn, khoẻ!
- Anh rất nhớ Lee.
Im lặng giây lát.
- Tôi cũng nhớ anh, Tyler.
Những lời đó làm rung động lòng y
- Lee à, tôi có vài tin hay lắm. Tôi không thể nói qua điện thoại được, nhưng đó có thể là điều làm cưng vui. Khi chúng mình…
- Tyler nầy, tôi phải đi rồi. Có người đang đợi tội.
- Nhưng…
Điện thoại điếc đặc.
Tyler ngồi thừ ra. Và y nghĩ - Lẽ ra cưng không nên nói rằng nhớ anh, nếu thực sự là không nhớ.
***
Cả gia đình tập hợp trong phòng khách ở Rose Hill, chỉ thiếu có Woody và Peggy. Steve quan sát từng bộ mặt.
Thẩm phán Stanford tỏ ra rất thư giãn. Steve liếc nhìn sang Kendall. Nàng dường như bị căng thẳng một cách bất thường. Chồng nàng đã từ New York trở về trước cuộc họp một hôm.
Steve nhìn sang Marc. Anh chàng người Pháp nầy trông khá điển trai, và có vẻ trẻ hơn vợ đến vài tuổi. Và có cả Julia. Cô ta dường như chấp nhận việc được đón nhận vào gia đình nầy một cách bình thản.
Mình cho rằng một người được thừa hưởng hàng triệu đô la hay đại loại như thế thì phải bị kích động hơn một chút cơ, Steve nghĩ.
Anh liếc nhìn lại từng khuôn mặt, tự hỏi nếu có ai trong số họ dínhvào vụ đánh cắp xác của Harry Stanford, và nếu đúng thế, thì là khuôn mặt nào?
Và tại sao?
Tyler đang nói:
- Thưa ông Sloane, tôi rất quen thuộc với các đạo luật liên quan đến vấn đề di chúc ở bang Illinois, nhưng tôi không biết nhiều về sự khác nhau của chúng so với các đạo luật tương tự ở Massachusetts. Chúng tôi không hiểu có cách nào đó để thúc đẩy các thủ tục không?
Steve cười thầm: Giá mà mình đánh cuộc với Simon về chuyện nầy nhỉ. Anh quay sang Tyler:
- Chúng tôi cũng đã thảo luận với nhau về việc nầy rồi, thưa thẩm phán Tyler.
Tyler nói thẳng.
- Tên của gia đình Stanford có thể có ích trong việc đẩy nhanh các thủ tục.
Điều nầy anh ta nói đúng, Steve nghĩ. Anh gật đầu:
- Tôi sẽ làm mọi việc có thể. Nếu rút cục mà được thì…
Có tiếng quát tháo trên cầu thang vọng xuống.
- Câm mồm lại, con chó cái ngu đần. Tao không muốn nghe một lời nào nữa. Hiểu không?
Woody và Peggy đi xuống cầu thang, vào phòng họp. Khuôn mặt Peggy sưng húp và một mắt thâm tím. Woody đang ngoác mồm cười, mắt sáng rạng rỡ.
- Xin chào tất cả mọi người. Hy vọng là cuộc họp chưa kết thúc đấy chứ?
Mọi người sững sờ nhìn Peggy.
Kendall nhổm lên.
- Em làm sao vậy?
- Không sao đâu. Tôi… tôi bị va vào cửa thôi mà.
Woody ngồi xuống. Peggy ngồi bên cạnh, Woody vỗ về tay vợ và âu yếm hỏi.
- Em đỡ rồi chứ?
Peggy gật đầu, không đủ cam đảm để thốt ra lời.
- Tốt rồi! - Woody quay ra nhìn mọi người. - Nào, mọi người đã bàn được gì rồi?
Tyler nhìn gã đầy trách móc.
- Anh chỉ vừa hỏi ông Sloane xem có thể đẩy nhanh các thủ tục thực hiện di chúc được không?
Woody lại cười.
- Hay đấy. - Rồi quay sang vợ. - Em muốn thay bộ đồ mới phải không, em yêu?
- Không, em không cần thay đồ gì cả. - Peggy nói chắc chắn.
- Ừ phải rồi. Em cũng không đi đâu, đúng không?- Rồi gã quay ra mọi người phân trần. - Peggy hay xấu hổ lắm. Cô ấy không biết nói gì đâu phải không em yêu!
Peggy đứng phắt dậy và chạy ra khỏi phòng.
- Tôi lên xem cô ấy thế nào đây, - Kendall nói và đứng dậy chạy theo ra.
Chúa ơi! Steve nghĩ. Trước mặt mọi người mà Woody còn xử sự như vậy, không hiểu khi chỉ có hai vợ chồng thì thế nào?
Woody quay sang Steve:
- Anh vào làm hãng luật của ông Fitzgerald đã được bao lâu rồi?
- Năm năm.
- Tôi cũng đến chịu, chả hiểu sao ho lại làm việc được với ông già tôi nữa?
Steve thận trọng đáp.
- Tôi hiểu ông già anh… cũng khó đấy.
Woody khịt mũi.
- Khó thôi à? Ông ấy là một con quỉ hai chân thì đúng hơn. Anh có biết là chúng tôi đứa nào cũng bị ông ấy đặt cho một tên tục không? Tôi thì là Charlie. Ông ấy đặt tên tôi theo tên Charlie Mc Carthy, một tình nhân của Edgar Bergen, người nói tiếng bụng(1) nổi tiếng. Ông ấy gọi Kendall là Ngựa non vì cho rằng chị ấy có bộ mặt giống mặt ngựa. Còn Tyler thì bị gọi là…
Steve nói, không giữ nổi bình tĩnh:
- Tôi thực sự nghĩ rằng anh không nên…
Woody cười ngoác miệng.
- Được thôi! Một tỉ đô la thì có thể chữa được mọi vết thương.
Steve đứng lên.
- Ồ, nếu không còn gì nữa, tôi nghĩ rằng mình nên về thôi.
Anh cảm thấy ngột ngạt, phải đi thật nhanh ra ngoài để hít thở không khí trong lành.
Kendall bắt gặp Peggy đang trong buồng tắm, đắp một miếng vải ướt lên vết sưng trên má.
- Peggy? Em không sao chứ?
Peggy quay lại.
- Không sao. Cám ơn chị. Em… em xin lỗi về những gì xảy ra lúc nãy.
- Em phải xin lỗi sao? Đáng lẽ em phải tức giận thì đúng hơn. Cậu ấy đánh em như thế nầy từ bao giờ?
- Anh ấy không đánh em đâu, - Peggy vẫn cố cãi. -Em va phải cửa ra vào thôi.
Kendall tiến lại gần.
- Peggy, sao em phải chịu đựng như vậy? Em không cần làm như thế, em hiểu không?
Im lặng.
- Em phải chịu, đúng đấy!
Kendall ngó Peggy, bối rối.
- Tại sao chứ?
Cô ta quay đi.
- Bởi vì em yêu anh ấy.
Rồi cứ thế những lời nói tiếp tục tuôn trào.
- Anh ấy cũng yêu em. Hãy tin lời em đi, không phải anh ấy thường xuyên như thế nầy đâu. Vấn đề là, anh ấy đôi khi không còn là chính mình nữa.
- Em muốn nói rằng đó là khi cậu ấy lên cơn nghiện phải không?
- Không phải!
- Không!
- Peggy…
Peggy lưỡng lự:
- Đúng thế…
- Chuyện đó bắt đầu từ bao giờ?
- Ngay… ngay sau khi chúng em cưới nhau. - Giọng Peggy khàn đi. -. Mọi chuyện bắt đầu từ trận đấu polo đó. Woody bị ngã ngựa và bị đau nặng. Thời gian nằm viện, người ta cho anh ấy dùng thuốc phiện để dứt cơn đau. Chính họ đã làm cho anh ấy nghiện.
Cô nhìn Kendall, ánh mắt van nài.
- Thế nên chị biết đấy, đó không phải là lỗi của anh ấy, đúng không? Sau khi Woody ra viện, anh ấy tiếp tục phải dùng thuốc phiện. Cứ khi nào em cố gắng làm anh bỏ thuốc thì anh ấy… lại đánh em.
- Peggy! Vì Chúa, cậu ấy cần được giúp đỡ! Em có thấy không? Em không thể một mình làm nổi điều đó. Cậu ấy là một con nghiện rồi. Cậu ấy dùng loại gì? Cocaine à?
- Không? - Im lặng một lát - Heroin!
- Chúa ơi? Em không thể giúp gì được cho cậu ấy.
- Em đã cố gắng. - Giọng cô trở nên thì thầm. - Chị không biết được em đã cố gắng như thế nào đâu. Woody đã nằm tới ba bệnh viện cai nghiện rồi đó. - Cô lắc đầu - Anh ấy chỉ đỡ được một thờỉ gian, rồi đâu lại vào đó. Anh ấy không chịu đựng nổi.
Kendall vòng tay ôm Peggy.
- Chị xin lỗi.
Peggy cố nở một nụ cười.
- Em chắc rằng Woody sẽ ổn thôi. Anh ấy cũng rất cố gắng. Thực sự cố gắng. - Khuôn mặt cô tươi lên. Hồi mới cưới, anh ấy vui vẻ làm sao. Bọn em hầu hư lúc nào cũng cười được. Anh ấy hay mua tặng em những món quà nho nhỏ và… - Mắt cô nhoà lệ.
- Em yêu anh ấy làm sao?
- Nếu chị có thể giúp gì được…
- Cám ơn chị. - Peggy thì thầm - Em rất cám ơn.
Kendall xiết chặt bàn tay Peggy:
- Chúng mình sẽ bàn lại chuyện nầy sau nhé.
Kendall đi xuống lầu để tiếp tụccuộc họp. Vừa đi vừa suy nghĩ. Khi chúng ta còn bé, trước khi Mẹ qua đời, chúng ta đã xây những kế hoạch thật tuyệt vời. Chị sẽ trở thành một nhà tạo mẫu thời trang nổi tiếng, Kendall ạ, còn em sẽ là một vận động viên điền kinh lớn nhất thế giới! - Kendall nghĩ - à cái vế thử hai đáng buồn là lẽ ra Woody đã trở thành một vận động viên tên tuổi. Vậy mà giờ đây…
Kendall không hiểu là mình thấy thương cho Woody hay cho Peggy nữa.
Khi xuống đến chân cầu thang nàng gặp Clark vừa đi tới, bưng chiếc khay đựng một lá thư.
- Xin lỗi cô Kendall. Một người vừa gửi lá thư nầy cho cô. - Ông già trao cho nàng chiếc phong bì.
Kendall ngạc nhiên nhìn.
- Ai nhỉ? - Nàng gật đầu. - Cám ơn ông Clark.
Kendall mở phong bì, và ngay khi bắt đầu đọc, mặt nàng biến sắc. "Không!" Nàng nói, hụt cả hơi, tim đập loạn xạ và loạng choạng vì mất thăng bằng.
Nàng đứng tựa vào chiếc bàn, cố lấy lại hơi thở bình thường.
Một lát sau, nàng quay ra, đi vào phòng khách, mặt tái nhợt. Cuộc họp đã tan.
- Marc… - Kendall cố tỏ vẻ bình tĩnh. - Em gặp anh một lát được không?
Anh nhìn nàng quan tâm.
- Được chứ.
Tyler hỏi Kendall.
- Em không sao đấy chứ?
Nàng cố nở một nụ cười.
- Cám ơn anh, em khoẻ.
Nàng nắm tay Marc và dắt anh lên tầng. Khi vào đến buồng ngủ, Kendall đóng cửa lại.
Marc hỏi.
- Chuyện gì vậy?
Kendall đưa thư cho chồng. Lá thư viết.
Bà Renauld kính mến.
- Xin chúc mừng bà! Hiệp hội Bảo vệ thú hoang dã của chúng tôi rất lấy làm sung sướng khi nghe tin bà được thừa hưởng một số tiền lớn đến như vậy. Chúng tôi biết bà rất quan tâm đến công việc của chúng tôi và chúng tôi tin tưởng vào sự trợ giúp hơn nữa của bà. Vì thế nên chúng tôi sẽ rất biết ơn nếu bà có thể gửi một triệu đô la vào tài khoản của chúng tôi ớ Zurich trong vòng mười ngày nữa. Chúng tôi trông đợi ở bà…"
Cũng giống như ở những lá thư trước, tất cả những chứ E đều bị thiếu nét.
- Đồ con hoang? - Marc tức quá kêu lên.
- Làm sao mà chúng biết em ở đây chứ? - Kendall hỏi.
Marc cay đắng nói:
- Tất cả những gì chúng phải làm chỉ là nhặt một tờ báo lên đọc. - Anh đọc lại lá thư rồi lắc đầu - Bọn chúng sẽ không bao giở ngừng lại cả. Chúng ta phải đến báo cảnh sát thôi.
- Không! - Kendall kêu lên. - Chúng ta không thể? Quá muộn rồi? Anh không thấy sao? Làm thế là hết. Là hết tất cả!
Marc ôm lấy vợ thật chặt.
- Được rồi, chúng mình sẽ tìm một cách khác.
Nhưng Kendall biết rằng không còn cái khác nào.
***
Chuyện xảy ra từ mấy tháng trước, vào một ngày mùa xuân rực rỡ.
Kendall tới dự bữa tiệc sinh nhật của người bạn ở Ridgefield, Connecticut. Đó là một bữa tiệc tuyệt vời và Keldall được tán gẫu rất vui vẻ với các bạn cũ. Nàng có làm một ly sâm banh. Đang nói chuyện dở nàng bất chợt liếc đồng hồ.
- Thôi chết! Mình không báo rằng sẽ về muộn? Marc đang đợi ở nhà rồi.
Tạm biệt các bạn, Kendall vội vã ra xe. Trên đường về nhà ở New York, nàng quyết định đi theo con đường tắt - gần nhưng ngoằn ngoèo qua đồng quê.
Đang khi lái với tốc độ ngót năm mươi dặm một giờ thì nàng phải vào cua gấp và chợt nhìn thấy một chiếc xe đỗ ở phía bên phải con đường. Theo phản xạ, nàng đánh tay lái sang trái. Đúng lúc đó một phụ nữ ôm một bó hoa tươi mới cắt chợt đi qua con đường hẹp đó. Kendall hốt hoảng cố tránh nhưng không kỵp. Mọi việc dường như chỉ xảy ra trong tích tắc Nàng nghe thấy một tiếng huỵch khi đầu xe bên trái đâm vào người phụ nữ. Kendall phanh gấp xe lại, toàn thân run bắn lên. Nàng chạy lại chỗ nạn nhân đang nằm trên đường, bê bết máu.
Kendall đứng đó, bất động. Cuối cùng nàng cũng cúi được xuống và lật người phụ nữ lên, nhìn vào cặp mắt vô hồn của cô ta."Ối trời ơi!" Kendall thì thào, cảm thấy cơn buồn nôn dâng lên tới cổ. Nàng vùng quay đi, kinh hoàng. Quanh đó không có chiếc xe nào. Cô ta chết rồi, Kendall nghĩ. - Mình không thể giúp gì cho cô ta được nữa. Đó không phải là lỗi ở mình nhưng họ sẽ kết tội mình lái xe ẩu do uống rượu. Máu mình mà xét nghiệm sẽ chứng tỏ có cồn. Mình sẽ phải vào tù!
Nàng liếc nhìn xác người đàn bà xấu số một lần nữa rồi vội vã quay về xe. Má trái của xe đã bị móp, và có vết máu trên đó. Mình phải đưa xe đi sửa lại - Kendall nghĩ - chứ không cảnh sát thế nào cũng truy tìm nó. Nàng lên xe và lái đi.
Suốt quãng đường từ đó về New York, nàng liên tục liếc nhìn kính chiếu hậu, cứ ngỡ sẽ thấy ánh đèn nhấp nháy và tiếng rú còi của xe cảnh sát truy đuổi đằng sau: Nàng lái xe vào đường số Chín sáu, nơi nàng vẫn thường gửi xe. Sam, người chủ xưởng sửa chữa xe đang nói chuyện với Red, thợ máy của anh ta. Kendall ra khỏi xe.
- Chào bà Renauld, - Sam nói.
- Xin… xin chào. - Nàng phải cố gắng lắm để răng khỏi va vào nhau lập cập.
- Bà gửi xe qua đêm à?
- Vâng… vâng, anh làm ơn…
Red nhìn má trái xe.
- Chỗ nầy xe của bà bị móp nặng quá. Trông như có cả vết máu nữa.
Hai người đàn ông quay nhìn vào nàng Kendall hít mạnh.
- Vâng… tôi… tôi va phải một con hươu chạy qua đường cao tốc.
- May mà bà không bị nặng hơn đấy. - Sam nói. - Một người bạn tôi cũng húc phải hươu và hỏng luôn cả xe cơ. - Ông ta cười. - Nhưng cũng không làm con hươu bị thương nặng lắm.
- Chỉ cần bỏ qua chuyện đó là được. - Kendall nói gằn trong cổ.
- Vâng!
Kendall đi ra cửa, rồi nhìn lại. Hai người đàn ông đang chăm chú quan sát vết móp.
Khi Kendall về tới nhà và kể cho Marc nghe sự việc thì anh nắm lấy hai tay cô và nói.
- Ôi Chúa ơi! Em yêu, làm sao có thể…
Kendall thổn thức.
- Em… em không thể kỵp làm gì. Cô ta qua đường ngay trước mắt em. Cô ta bất ngờ chạy ngang qua…
- Xuỵt! Anh tin rằng đó không phải lỗi của em. Đó là một tai nạn ngẫu nhiên. Chúng ta phải báo ngay cho cảnh sát thôi.
- Em biết là anh nói đúng. Đáng lý ra em phải ở đó và đợi cảnh sát đến. Nhưng em sợ quá, Marc ạ. Bây giờ thì đã thành một vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy mất rồi. Nhưng lúc ấy có đứng đó thì em cũng không làm gì được nửa. Cô ấy đã chết rồi. Anh phải trông thấy mặt cô ta cơ. Kinh khủng lắm!
Anh ôm nàng một lúc lâu cho tới khi nàng dịu xuống.
Bình tĩnh lại, Kendall ướm lờỉ:
- Marc, chúng mình có nhất thiết phải báo cảnh sát không?
- Anh nhíu mày.
- Em nói thế nghĩa là gì?
Nàng cố gắng để khỏi phát cuồng lên.
- Thế mọi thứ đã qua rồi, đúng không? Không gì có thể làm cho cô ta sống lại nữa. Họ có phạt em thì cũng được ích gì. Em không cố tình gây ra vụ nầy. Sao mình không vờ như chẳng có gì xảy ra cả?
- Kendall, nhưng nếu họ truy tìm…
- Sao truy được? Lúc đó không có ai ở quanh cả.
- Còn xe của em thì sao? Nó có bị hỏng không?
- Có bị móp một chỗ. Em bảo thợ sửa xe là đâm vào một con hươu. - Nàng cố gắng giữ bình tĩnh. – Marc, không có ai chứng kiến tai nạn cả. Anh có biết điều gì sẽ xảy ra nếu em bị bắt và bị tù không?
- Em có thể bị mất nghề, mất tất cả những gì mà em đã gây dựng bấy nhiều năm, mà vì cái gì cơ chứ? Vì một sự đã rồi ư? Nó đã qua rồi! - Nàng lại nức nở.
Anh ôm nàng thật chặt.
- Thôi nào? Mình sẽ liệu, mình sẽ liệu…
Các tờ báo buổi sáng đã thổi phồng câu chuyện.
Điều làm cho nó đầy kỵch tính là sự kiện người phụ nữ bị tai nạn kia đang trên đường đến Manhattan để làm lễ cưới. Tờ New York Times thì đăng nó như sự thực. Nhưng tờ Daily News và tờ Newday thì biến nó thành một vở bi kỵch khuấy động tâm can mọi người.
Kendall mua mỗi báo một tờ, và càng đọc càng thấy những gì mình gây ra thật kinh khủng. Đầu óc nàng ngập tràn những mệnh đề "giá như" khủng khiếp.
Giá như mình không đi Connecticut để dự sinh nhật…
Giá như hôm đó mình ở nhà…
Giá như mình đừng uống gì…
Giá như người phụ nữ đó cúi xuống nhặt hoa chỉ sớm hơn vài giây hoặc chậm hơn vài giây.
Mình phải chịu trách nhiệm việc giết một mạng người rồi!
Kendall nghĩ đến sự đau khổ mình đã gây ra cho gia đình và cho người chồng sắp cưới của người phụ nữ kia và lại thấy thắt ruột.
Theo báo chí đưa tin, cảnh sát đang dò tìm thông tin từ bất cứ ai có thể biết được một đầu mối của vụ đâm người rồi bỏ chạy nầy.
Họ không thể lần ra mình được, Kendall nghĩ. – Tất cả mọi hành động của mình bây giờ là phải tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra
Sáng hôm sau khi Kendall đến xưởng lấy ô tô thì Red đã có mặt ở đó.
- Tôi đã lau sạch vết máu ở xe, - anh ta nói. - Bà có cần tôi sửa vết lõm không?
- Tất nhiên rồi! Đáng lẽ ta phải nghĩ đến việc nầy sớm hơn - Có, anh làm ơn sửa dùm.
Red ngó nàng đầy vẻ lạ lùng. Hay đó chỉ là do nàng tưởng tượng.
- Tôi và Sam tối qua có nói chuyện với nhau. - Anh ta nói. - Buồn cười thật đấy, bà có thấy thế không. Một con hươu thì phải gây nhiều thiệt hại cho cái xe hơn kia.
Ngực Kendall bắt đầu đập thình thịch. Miệng khô lại khiến nàng không thốt được lời nào.
- Đó là một con hươu non.
Red gật đầu đáp gọn lỏn.
- Chắc phải rất nhỏ.
Kendall cảm thấy ánh mắt của anh ta nhìn theo khi nàng ra khỏi xưởng.
Khi bước vào văn phòng của mình, Kendall thấy cô thư ký Nadine nhìn nàng chăm chú.
- Có chuyện gì xảy ra với bà vậy?
Kendall thấy điếng người.
- Cô cô nói thế là… là sao?
- Trông bà rất run rẩy. Để tôi đi lấy cho bà ly cà phê!
- Cám ơn cô.
Kendall bước đến trước tấm gương. Khuôn mặt cô tái nhợt, ỉu xìu. Cứ thế nầy thì chí nhìn mình họ cũng đoán ra chuyện mất!
Nadine bước vào phòng mang theo ly cà phê nóng hổi.
- Đây ạ! Nó sẽ làm cho bà thấy khoẻ hơn. - Cô ta tò mò nhìn Kendall. - Mọi việc đã ổn chưa ạ?
- Hôm qua tôi… tôi gặp một tai nạn nhỏ. - Kendall nói.
- Ôi? Có ai bị sao không?
Trong tâm trí Kendall lại hiện lên khuôn mặt của người phụ nữ bị chết.
- Không. Tôi đâm phải một con hươu.
- Còn xe thế nào?
Đang cho đi sửa rồi.
- Tôi sẽ gọi cho công ty bảo hiểm nhé.
- Ôi thôi, Nadine, xin đừng!
Kendall nhận thấy ánh mắt ngạc nhiên của Nadine nhìn mình.
Sau đó hai ngày, lá thư thứ nhất tới.
"Thưa bà Renauld.
- Tôi là chủ tịch Hiệp hội bảo tồn thú dại. Hiệp hội của chúng tôi hiện đang rất cần sự giúp đỡ. Tôi tin chắc rằng bà sẽ giúp chúng tôi. Tổ chức của chúng tôi đang cần tiền để bảo tồn thú vật. Chúng tôi đặc biệt quan tâm đến loài hươu. Bà có thể gửi năm mươi nghìn đô la vào tài khoản số 804072-A tại nhà băng Crédit Suisse ở Thuỵ Sĩ. Tôi muốn nhấn mạnh gợi ý rằng bà sẽ gửi tiền trong vòng năm ngày tới".
Lá thư không có chữ ký. Tất cả những chữ cái E trong lá thư đều bị mẻ. Gửi kèm trong phong bì là mẩu báo nói về tai nạn kia.
Kendall đọc lá thư hai lần. Sự sợ hãi hiện lên thật rõ ràng. Marc nói đúng, nàng nghĩ - Đáng lẽ mình nên báo cho cảnh sát. Nhưng bây giờ mọi thứ đã trở nên ngày càng tồi tệ Nàng là một kẻ đang lẩn trốn.
Nếu bây giờ họ tìm được nàng, điều đó cũng có nghĩa là nhà tù và sự khinh bỉ, cũng có nghĩa là chia tay với nghề nghiệp luôn.
Đến giờ ăn trưa, nàng tới nhà băng của mình.
- Tôi muốn gửi năm mươi ngàn đô la sang Thuỵ Sĩ
Tối đó khi Kendall về nhà, nàng đưa thư cho Marc xem.
- Anh bàng hoàng.
- Chúa ơi! - Anh nói. - Ai có thể gửi lá thư nầy nhỉ?
- Không ai… không ai biết mà. - Nàng run rẩy.
- Kendall, có người biết.
Toàn thân nàng co rúm lại.
- Không có ai gần đó cả, anh ạ! Em…
- Hượm đã. Cố nghĩ lại đi. Chính xác những gì đã xảy ra khi em quay trở về thành phố.
- Không có gì. Em… em đưa xe vào xưởng, và… - Nàng ngừng bặt - "Xe bà bị móp ở chỗ nầy, thưa bà Renauld. Trông như có vết máu trên đó".
Marc nhận thấy vẻ mặt khác thường của vợ.
- Gì thế?
Nàng nói chầm chậm.
- Người chủ xưởng và thợ cơ khí của ông ta có mặt ở đó. Họ đều nhìn thấy vết máu trên má xe. Em bảo với họ là em húc phải một con hươu, và họ nói rằng như thế lẽ ra phải có nhiều tổn thất hơn - Nàng lại nhớ thêm điều gì đó - Anh Marc…
- Anh đây.
Nadine, thư ký của em. Em cũng kể cho cô ta nghe tương tự. Em cảm thấy cô ấy cũng không tin em. Thế thì chỉ một trong ba người nầy thôi.
- Không! - Marc chậm rãi nói.
Nàng chằm chằm nhìn anh.
- Anh nói thế là thế nào?
- Ngồi xuống, Kendall, và nghe anh nầy. Nếu ai trong ba người đó nghi ngờ em, thì hẳn họ đã kề cho hàng tá người khác rồi. Báo chí lại đưa tin vụ nầy ầm ầm. Ai đó đã kết hợp điều nầy điều kia với nhau.
- Anh nghĩ rằng lá thư chỉ là một đòn thử gân em thôi. Em đã mắc một sai lầm nghiêm trọng khi gửi tiền đi như vậy.
- Nhưng tại sao?
- Bởi vì giờ thì họ biết chính xác rằng em đã phạm tội em không hiểu sao? Em đã cho họ bằng chứng mà họ cần rồi.
- Ôi Chúa ơi? Em phải làm gì đây? - Kendall hỏi.
Marc trầm ngâm một lúc.
- Anh có ý kiến nầy có thể tìm ra tên chó đẻ nào.
***
Mười giờ sáng hôm sau, Kendall và Marc đến văn phòng của Russell Gibbons, phó giám đốc Ngân hàng Manhattan First Security.
- Tôi có thể giúp gì cho ông bà? - Ông Gibbons hỏi.
Marc nói:
- Chúng tôi muốn kiểm tra một tài khoản số ở Zurich.
- Sao ạ?
- Chúng tôi muốn biết đó là tài khoản của ai?
Gibbons xoa cằm.
- Có rắc rối gì xảy ra à?
Marc nói nhanh.
- Không! Sao ngài hỏi vậy?
- Vì trừ phi có tội phạm gì liên quan như rửa tiền, hoặc vi phạm pháp luật của Thuỵ Sĩ hay của Mỹ, còn thì phía Thuỵ Sĩ không bao giờ tiết lộ bí mật của những tài khoản đánh số của khách hàng. Danh tiếng của họ được xây dựng nên từ lòng tin của khách hàng mà.
- Vâng, vậy liệu có cách nào?
- Tôi xin lỗi. Tôi không có cách nảo cả.
Marc và Kendall nhìn nhau. Khuôn mặt Kendall nhuốm đầy sự thất vọng.
Marc đứng dậy.
- Cám ơn ông đã dành thời gian cho chúng tôi.
- Tôi xin lỗi vì không thể giúp gì cho ông bà được.
Ông ta tiễn hai người ra cửa.
Tốỉ đó, khi Kendall đến xưởng ô tô thì cả Sam và Red đều không có ở đó. Kendall đỗ xe, và khi đi ngang văn phòng, qua cửa sổ, nàng thấy có chiếc máy chữ đặt trên một chiếc bàn nhỏ chân cao. Nàng dừng lại, chằm chằm nhìn, tự hỏi không biết nó có chữ cái E bị mẻ không. Ta phải tìm hiểu xem, nàng nghĩ.
Nàng đi về phía cửa văn phòng, lưỡng lự giây lát rồi đẩy cửa bước vào. Khi đang đến gần chiếc máy chữ, thì bỗng Sam không biết từ đâu hiện ra.
- Chào bà Renauld, - hắn ta nói - Tôi có thể giúp gì cho bà được?
Nàng giật mình quay phắt lại.
- Không, tôi vừa đưa xe vào chỗ đỗ thôi. Chào anh. - Rồi nàng hối hả đi ra.
- Chào bà, bà Renauld.
Sáng hôm sau khi Kendall đi qua văn phòng của xưởng, chiếc máy chữ đã biến mất. Thay vào đó là một chiếc máy vi tính cá nhân.
Sam thấy nàng nhìn nó bèn nói.
- Đẹp chứ hả? Tôi đã quyết định đưa nơi nầy về đúng thế kỷ hai mươi.
Bây giờ hắn ta đã sắm được chăng?
Khi Kendall kể cho Marc nghe và tối hôm đó, anh nói trầm ngâm.
- Đó là một khả năng, nhưng chúng ta cần có bằng chứng.
Sáng thứ hai, khi Kendall đến văn phòng, Nadine đã chờ sẵn.
- Bà thấy khoẻ hơn không, bà Renauld?
- Vâng, cám ơn cô.
- Hôm qua là sinh nhật tôi. Bà nhìn xem chồng tôi tặng tôi cái gì nầy! - Cô ta lại chiếc tủ và lôi ra một chiếc áo choàng lông thú đắt tiền. - Có đẹp không.
Chú thích:
(1) Ventriloquist - Người có tài nói không mấp máy môi khiến cho những âm thanh phát ra như do người khác nói hoặc từ nơi khác vọng đến.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 19 - SÁNG
Julia Stanford sống rất vui vẻ với cô bạn cùng phòng là Sally, cô gái luôn tươi tắn, và đầy hài hước.
Sally từng có một cuộc hôn nhân đáng buồn và đã thề rằng sẽ không bao giờ dính líu tới đàn ông nữa.
Julia không hiểu lắm về cái khái niệm "không bao giờ" của cô bạn, bởi vì mỗi tuần lại thấy Sally đi chơi với một người đàn ông khác nhau.
- Những ông nào có vợ rồi là tốt nhất, - Sally ra giọng triết lý. - Họ cảm thấy có lỗi, nên thường tặng quà cho ta. Còn với những chàng độc thân thì ta lại phải tự hỏi tại sao chàng ta vẫn còn một mình?
Sally hay hỏi Julia:
- Cậu không hẹn hò ai cả à?
- Không - Julia nghĩ đến những chàng trai muốn mời nàng đi chơi. - Mình không thích đi chơi chỉ vì muốn được đi chơi, Sally ạ. Mình chỉ thích đi với người nào mà mình thực sự quan tâm thôi.
- À mình có một chàng cho cậu đây! - Sally nói, - Cậu sẽ mê anh ấy cho mà xem! Anh chàng tên là Tony Vinetti. Mình đã kể cho anh ấy nghe hết về cậu và anh ấy điên lên vì muốn gặp cậu.
- Mình thực sự không nghĩ…
- Tối mai, tám giờ, anh ấy sẽ đến đón cậu đấy.
Tony Vinetti cao, rất cao, nên đi đứng cứ vụng về lóng ngóng một cách dễ thương. Mái tóc sẫm màu, rất dày và nụ cười của anh khi nhìn thấy Julia thì thật dễ gần.
- Sally không nói quá. Em làm anh sững sờ!
- Cám ơn anh - Julia nói. Nàng cảm thấy hơi run lên vì sung sướng.
- Đã bao giờ em đến nhà hàng Houston chưa?
Đó là một trong những nhà hàng sang trọng nhất ở thành phố Kansas nầy.
- Chưa! - Thực sự là nàng không đủ tiền để vào những nơi như vậy. Kể cả khi nàng đã được lên lương.
- Ồ, đó chính là nơi người ta đã dành chỗ cho chúng ta. Tối nay.
Trong bữa ăn, Tony chỉ toàn nói về mình, nhưng Julia chẳng để tâm. Anh ta hấp dẫn đấy nhưng chỉ để tiêu khiển thôi. Sally từng nói "Anh ấy đáng yêu ra phết" - Và đúng thế.
Bữa ăn thật ngon. Để tráng miệng, Julia gọi kem caramen sô-cô-la, còn Tony - món kem. Trong khi cả hai nhâm nhi bên ly cà phê, Julia nghĩ: Liệu anh ta có mời mình về nhà không, và nếu mời, mình có đi không nhỉ? Không. Mình không thể. Không thể ngay lần gặp gỡ đầu tiên. Anh ta sẽ nghĩ rằng mình dễ quá. Lần đi chơi sau…
Khi hoá đơn thanh toán được đưa đến, Tony liếc qua và nói.
- Chính xác đấy. - Anh ta đánh dấu vào các món ăn. - Em ăn món pa-tê và tôm hùm…
- Vâng.
Và thịt rán của Pháp với Sa-lat, rồi món caramen, đúng không?
Nàng nhìn anh, bối rối.
- Đúng rồi…
- OK. - Anh ta làm phép cộng rất nhanh. Phần của em là năm mươi đô la năm mươi xu.
Julia sững người vì sốc.
- Anh nói gì cơ?
Tony cười nhoẻn:
- Anh biết phụ nữ bây giờ rất độc lập. Họ không chịu để các chàng trai định đoạt cho họ, đúng không? Tuy nhiên, - anh ta nói đầy vẻ hào phóng - anh sẽ chịu toàn bộ phần tiền puốc boa.
***
- Mình xin lỗi vì việc không thành. - Sally băn khoăn. - Anh chàng thực sự đáng yêu đấy chứ. Cậu có định gặp lại nữa không?
- Mình không đủ kinh phí để chơi với anh ta. - Julia cay đắng nói.
- Ồ mình có người khác cho cậu đây. Cậu sẽ yêu…
- Không. Sally, mình thực sự không muốn…
- Tin mình đi.
Ted Riddle là một người đàn ông sắp được tứ tuần.
Và Julia phải công nhận rằng anh ta rất hấp dẫn.
- Anh đưa nàng tới nhà hàng Jennie trên Đồi Dâu lịch sử, một nơi nổi tiếng về các món ăn đặc sản Croatia.
- Sally thật tốt với anh quá. - Reddle nói. - Em rất dễ thương.
- Cám ơn anh.
- Sally có kể cho em nghe rằng anh có một hãng quảng cáo không?
- Không. Cô ấy không nói gì cả.
- Ôi có đấy Đó là một trong những hãng lớn nhất ở thành phố Kansas nầy. Mọi người ai cũng biết anh.
- Tuyệt quá. Em…
- Bọn anh có những khách hàng vào loại lớn nhất nước nữa đấy.
- Thế à? Em không…
- Ừ bọn anh có các khách hàng là những ngôi sao nổi tiếng, các nhà băng, các hãnglớn, rồi những cửa hàng mắt xích…
- Ừm, em…
- Cả siêu thị. Em cứ thử nói tên một hãng lớn nào, bọn anh cũng đại diện hết.
- Thế…
- Để anh kể cho em nghe anh đã bắt đầu sự nghiệp như thế nào nhé…
Trong suốt bữa ăn anh ta không lúc nào ngơi mồm, và chủ đề duy nhất chỉ là nói về Ted Riddle.
***
- Có thể anh ấy quá căng thẳng. - Sally lại xin lỗi.
- Ôi mình có thể nói với cậu rằng chính anh ấy mới làm cho mình quá căng thẳng. Nếu cậu muốn biết bất cứ điều gì về cuộc đời của Ted Riddle, từ khi anh ta ra đời, chỉ việc hỏi mình!
- Jerry Mc Kinley.
- Cái gì?
- Jerry Mc Kinley. Mình chợt nhớ ra. Anh ấy cũng từng hẹn hò với một đứa bạn mình. Và con bé đã mê anh ta như điếu đổ.
- Cám ơn Sally, nhưng không.
- Mình gọi cho anh ấy đây.
Tối hôm sau, Jerry Mc Kinley xuất hiện. Anh ta trông dễ mến, bộc lộ một vẻ dịu dàng và quan tâm.
Khi vừa bước vào và nhìn thấy Julia, anh ta đã nói.
- Anh biết những cuộc hẹn hô mù mờ như thế nầy thường rất khó xử. Anh, tự bản thân rất hay ngượng, nên anh cũng biết em sẽ cảm thấy thế nào Julia ạ.
Nàng mến anh ngay lập tức.
Họ đến nhà hàng Trung Quốc Evergreen trên đại lộ State để ăn tối.
- Em làm việc cho một hãng kiến trúc. Điều đó thật là hay. Anh không nghĩ rằng ai cũng hiểu được nghề kiến trúc sư quan trọng như thế nào.
- Anh ấy thật tế nhị, Julia sung sướng nghĩ. Cô mỉm cười.
- Em không thể đồng ý hơn.
Buổi tối trôi qua thật vui vẻ, và càng nói chuyện Julia càng thấy mến anh. Nàng quyết định bạo dạn.
- Anh có muốn về phòng em uống gì không? - Nàng hỏi.
- Không. Chúng mình quay về chỗ của anh đi.
- Chỗ anh à?
- Anh ngả người về phía trước và xiết chặt tay cô:
- Đó là nơi anh cất khoá, xích, roi, băng mắt…(1)
***
Henry Wesson là chủ một hãng kế toán đặt văn phòng ở toà nhà có trụ sở chính của công ty Peters, Eastman và Tolkin. Mỗi tuần hai ba lần, vào buổi sáng, Julia lại gặp anh ta trong thang máy. Anh tỏ ra là một người vui vẻ vừa phải. Anh độ hơn ba mươi tuổi, trông thông minh một cách kín đáo, tóc vàng và đeo kính gọng đen.
Hai người làm quen nhau bằng những cái gật đầu chào lịch sự như - "Chúc buổi sáng tốt lành", rồi "Trông cô hôm nay khoẻ khoắn quá", rồi mấy tháng sau thì - "Tôi muốn mời cô đi ăn tối với tôi, có được không?" - Anh nhìn cô đầy nhiệt thành, chờ đợi câu trả lời.
Julia mỉm cười:
- Vâng, được thôi.
Về phía Henry, đó là tình yêu ngay từ buổi hẹn hò đầu tiên. Anh đưa cô đến EBT, một trong những nhà hàng thượng hạng ở Kansas City. Rõ ràng là anh rất rung động khi được đi chơi với cô.
Anh chỉ kể đôi lời về bản thân:
- Anh được sinh ra ở chính thành phố Kansas City nầy. Cha anh cũng sinh ra ở đây. Lá rụng gần cội mà. Em hiểu anh định nói gì chứ?
Julia hiểu.
- Anh lúc nào cũng muốn trở thành một kế toán viên. Khi tốt nghiệp phổ thông, anh đi làm cho công ty tài chính Bigelon và Beuson Financial. Bây giờ anh đã có hãng của riêng mình.
- Hay quá, - Julia nói.
- Đó là tất cả những gì có thể kể về anh. Hãy kể về em đi.
Julia im lặng giây lát:
- Em là đứa con gái bất hợp pháp của một trong những người giàu có nhất thế giới. Có thể anh cũng nghe nói đến ông ấy rồi. Ông ấy mới bị chết đuối. Em là một trong những người được thừa hưởng tài sản của ông.
Nàng nhìn quanh phòng:
- Em có thể mua được cả nhà hàng nầy, nếu em muốn. Em có thể mua được của thành phố, nếu em muốn.
Henry chằm chằm nhìn nàng:
- Julia?
- Ôi! Em… xin lỗi. Em sinh ra ở Milwaukee. Cha… cha em đã mất từ khi em còn nhỏ. Em và mẹ đã đi rất nhiều nơi khắp đất nước. Khi mẹ em qua đời, em đã quyết định ở lại đây và tìm một việc làm. Hy vọng rằng mũi mình đừng có nở ra
Henry Wesson đặt tay lên tay Julia:
- Thế là em chưa từng có người đàn ông nào chăm sóc phải không? - Anh đổ dồn về phía trước và nồng nhiệt - Anh muốn được chăm sóc em từ giờ đến cuối đời?
Julia ngạc nhiên nhìn anh.
- Em không định nói như Doris Day ( Nữ diễn viên điện ảnh Mỹ), nhưng chúng ta biết về nhau quá ít?
- Anh muốn thay đổi đi.
Khi Julia về, Sally đang đợi sẵn:
- Sao? - Cô hỏi. - Đi chơi thế nào?
Julia nói, trầm tư.
- Anh ấy rất dịu dàng, và…
- Và anh ấy điên lên vì cậu?
Julia mỉm cười:
- Mình nghĩ là anh ấy đã cầu hôn mình.
Sally trợn tròn mắt:
- Cậu nghĩ là anh ấy cầu hôn à? Chúa ơi? Chẳng lẽ cậu không biết thế nào là cầu hôn hay không cầu hôn sao?
- Có, anh ấy nói rằng muốn chăm sóc mình từ giờ đến cuối đời.
- Đúng là cầu hôn rồi! - Sally kêu lên. - Đúng là cầu hôn rồì? Cưới anh ấy đi! Nhanh lên! Cưới ngay đi trước khi anh ấy kỵp thay đổi ý kỷến!
Julia cười phá lên.
- Vội thế làm gì?
- Nghe mình nói nầy. Mời anh ấy đến ăn tối đi. Mình sẽ lo toàn bộ việc bếp núc nhưng sẽ bảo rằng đó là tài nội trợ của cậu.
Julia lại cười.
- Cám ơn cậu. Nhưng không. Khi nào tìm được người mà mình muốn cưới thì chúng mình sẽ gọi cơm hộp Tàu, nhưng tin mình đi, bàn ăn sẽ bày toàn hoa đẹp, và nến cưới.
Vào lần đi chơi tiếp theo, Henry nói:
- Em biết không, Kansas City là một nơi rất tốt để nuôi dạy con cái khôn lớn.
- Vâng, đúng thế. - Vấn đề duy nhất mà Julia bận tâm là nàng cũng không biết mình có thích nuôi dạy những đứa con với anh ấy không" Anh là người đáng tin cậy, không nghiện rượu, hoàn hảo, nhưng…
Nàng trò chuyện với Sally:
- Anh ấy lại ngỏ lời xin cưới mình.
- Anh ấy thế nào?
Nàng im lặng giây lát, cố gắng nghĩ ra những điều lãng mạn nhất, hấp dẫn nhất về anh.
- Anh ấy đáng tin cậy, không nghiện ngập, hoàn hảo…
Sally nhìn Julia hồi lâu:
- Nói cách khác, anh ấy là một người tẻ nhạt chứ gì?
Julia chống chế:
- Không hoàn toàn là tẻ nhạt đâu.
Sally gật gật:
- Anh ấy tẻ nhạt. Hãy cưới anh ấy đi.
- Cái gì?
- Hãy cưới đi. Những người chồng tốt bụng và tẻ nhạt, không phải dễ mà kiếm được đâu.
Từ ngày lĩnh lương lần nầy đến ngày lĩnh lương lần sau quả là một sự chờ đợi lâu dài. Nào là phải nộp thuế, nào là tiền thuê nhà, các chi phí cho ô tô, rồi rau quả thực phẩm, và quần áo phải mua. Julia có một chiếc xe Toyota Tercel và dường như nàng phải chi cho nó nhiều hơn cả cho chính mình: Nàng thường xuyên phải vay tiền của Sally.
Một tối, khi Julia thay đồ đi chơi thì Sally hỏi:
- Lại hẹn với Henry à? Đêm nay anh ấy đưa cậu đi đâu?
- Bọn mình đến nhà hát thành phố nghe hoà nhạc. Hôm nay Cleo Laine biểu diễn.
- Henry có cầu hôn nữa không?
Julia bối rối. Thực tế là lần nào hai người đi chơi, Henry cũng cầu hôn. Nàng cảm thấy rất nặng nề vì bị thúc ép mạnh quá, nhưng dù cố gắng, nàng vẫn không thể buộc mình trả lời. "Vâng!" được.
- Đừng để mất anh ấy. - Sally cảnh báo.
Sally có thể đúng, Julia nghĩ. Henery Wesson có thể là một người chồng tốt
- Anh ấy… Nàng bối rối. - Anh ấy không nghiện ngập, đáng tin cậy, hoàn hảo quá. Liệu thế đã đủ chưa?
Khi Julia ra đến cửa thì Sally gọi lại:
- Mình mượn cậu đôi giầy đen được không?
- Được!
Rồi Julia đi.
Sally vào phòng ngủ của Julia và mở tủ. Đôi giầy cô cần nằm ở ngăn trên cùng. Khi cô với tay lấy thì đụng phải một hộp bìa nằm mấp mé trên ngăn.
Nhiều giấy tờ từ trong đó văng ra.
- Mẹ kiếp! - Sally cúi xuống để thu dọn thì thấy có gồm rất nhiều mẩu báo, ảnh các bài báo và tất cả đều nói về gỉa đình Harry Stanford. Phải đến hàng trăm thứ như thế.
Bất ngờ, Julia đi vội trở lại phòng.
- Mình quên… - Nàng sững người khi trông thấy đống giấy tờ trên sàn. - Cậu làm gì vậy?
- Mình xin lỗi - Sally vội nói. - Cái hộp bị rơi xuống.
Đỏ bừng mặt, Julia cúi nhặt giấy tờ vào hộp.
- Thế mà mình không biết rằng cậu đã rất quan tâm đến những người giàu và nổi tiếng đấy. - Sally nói nhẹ nhàng.
Lặng im, Julia gạt nhanh những thứ còn lại vào hộp. Khi nhặt lên một tập dầy ảnh, cô bắt gặp một chiếc lắc nhỏ hình quả tim mà mẹ cô trao cho trước khi bà qua đời. Julia gạt nó sang bên.
Sally, nãy giờ vẫn theo dõi bạn, thấy bối rối quá.
- Julia!
- Cái gì?
- Tại sao cậu quan tâm nhiều thế đến Harry Stanford?
- Mình thì không. Mình… Đó là của mẹ mình.
Sally nhún vai:
- Thế à? - Cô nhặt một tờ lên xem. Đó là bài báo về một vụ tai tiếng, đầu đề của nó đập vào mắt cô:
ÔNG CHỦ TỶ PHÚ ĐÃ LÀM GIA SƯ CỦA CON
MÌNH MANG BẦU. - ĐỨA TRẺ SINH RA NGOÀI GIÁ THÚ - BÀ MẸ VÁ ĐỨA BÉ BIẾN MẤT!
Sally trợn tròn mắt nhìn Julia, há hốc mồm:
- Chúa ơi! Cậu là con gái Harry Stanford!
Julia mím chặt môi. Nàng lắc đầu và tiếp tục cất giấy tờ.
- Đúng không?
Julia dừng lại:
- Xin cậu, mình không muốn nói về chuyện nầy, có được không?
Sally nhảy chồm lên.
- Cậu không muốn nói về chuyện nầy? Cậu là con gái của một trong những người giàu nhất hành tinh, thế mà cậu lại không muốn nói đến vấn đề nầy? Cậu có điên không đấy?
- Sally…
- Cậu có biết ông ấy giầu thế nào không há? Tỉ phủ đấy.
- Điều đó có gì liên quan đến mình đâu.
- Nếu cậu là con gái ông ta, thì nó hoàn toàn liên quan đến cậu. Cậu là một trong những người được thừa kế. Tất cả những gì cậu phải làm là báo cho gia đình đó về cậu, và…
- Không.
- Không… Không cái gì?
- Cậu không hiểu đâu. - Julia đứng lên rồi lại ngồi phịch xuống gi.ường. - Harry Stanford là một người tồi tệ ông ấy đã bỏ rơi mẹ mình. Bà ghét ông ta và mình cũng ghét ông ta.
- Cậu không thể ghét người nào giàu như thế. Cậu cần hiểu họ.
Julia lắc đầu:
- Mình không muốn là một phần của họ.
- Julia, những người được thừa kế không bao giờ sống trong những căn phòng tồi tàn, mua quần áo ở chỗ đồ cũ và vay tiền để trả tiền thuê phòng. Có khi gia đình cậu còn khó chịu nếu biết cậu sống như thế nầy ấy chứ. Họ sẽ thấy xấu hổ.
- Thậm chí họ chả cần biết liệu mình có còn sống.
- Thế nên cậu phải báo cho họ biết.
- Sally
- Cái gì?
- Bỏ qua chuyện nầy đi.
Sally nhìn Julia một lúc.
- Được thôi! Nhân tiện hỏi luôn, cậu không thể cho mình vay một hai triệu gì đó cho đến kỳ lương mới, đúng không?
Chú thích:
(1) Những "dụng cụ" của kẻ thích trò bạo dâm
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 20 - SÁNG
Tyler thấy bồn chồn đến phát điên lên. Suốt hai mươi bốn giờ qua y gọi điện cho Lee mà không có tiếng trả lời. Nó đang ở với ai? Tyler đau đớn. Nó đang làm gì?
Y lại nhấc máy lên, gọi một lần nữa. Chuông đổ mãi, và ngay khi Tyler định cúp máy thì giọng Lee vang lên:
- Alô.
- Lee, Lee khoẻ không?
- Ai thế?
- Tyler đây.
- Tyler à? - Im lặng một lát - À, vâng!
Tyler cảm thấy nhói lên một sự thất vọng.
- Cưng khoẻ không?
- Khoẻ! - Lee đáp.
- Tôi đã nói với cưng rằng tôi có một điều ngạc nhiên tuyệt diệu dành cho cưng.
- Vâng, thế nào? - Giọng Lee nghe chán ngắt.
- Cưng có còn nhớ những gì đã nói với tôi về chuyến du lịch bằng thuyền buồm tới St. Tropez không?
- Thế thì sao?
- Tháng sau chúng ta đi nhé?
- Anh nói nghiêm túc đấy chứ?
- Thề đấy.
- Ồ tôi cũng chưa biết. Anh có một người bạn có thuyền à?
- Anh chuẩn bị mua một chiếc?
- Anh không đùa đấy chứ, thẩm phán?
- Ôi? Không, không! Anh mới có tiền. Rất nhiều.
- St. Tropez á? Hừm, hay đấy. Được, tôi rất thích đi với anh.
Tyler tự thấy mình vừa thở phào:
- Tuyệt! Trong khi chờ đợi, đừng… - Y cũng không dám nghĩ đến điều đó nữa. - Anh sẽ gọi cho cưng, Lee. - Tyler dập máy, rồi ngồi xuống mép gi.ường.
Lee rất thích đi cùng anh. Y có thể hình dùng ra cảnh hai người trên con tàu du lịch, cùng nhau đi vòng quanh thế giới. Cùng nhau.
Tyler nhấc cuốn danh bạ điện thoại lên rồi giở đến những trang vàng.
***
Văn phòng của hãng tàu du lịch John Alden đặt ngay Cầu cảng Boston, Khi Tyler bước vào, người phụ trách bán hàng ra đón.
- Tôi có thể giúp gì cho ngài?
Tyler nhìn ông ta rồi nói luôn:
- Tôi muốn mua một chiếc tàu du lịch.
Lời lẽ cứ tự nhiên ào ra khỏi miệng.
Tàu của cha y cũng là một phần trong số tài sản được thừa kế, nhưng Tyler không có ý định chia chác gì về nó với các anh em trong nhà.
- Ngài muốn loại gắn máy hay tự chèo?
- Tôi… Hừm… tôi cũng chưa biết. Tôi muốn sao để đi được quanh thế giới.
- Thế thì là loại gắn máy rồi.
- Phải là màu trắng nhé.
Người phụ trách nhìn y một cách lạ lùng:
- Vâng, tất nhiên rồi. Ngài muốn to bằng nào? Con tàu Blue Skies là một trăm tám mươi bộ.
- Loại hai trăm bộ nhé.
Người phụ trách chớp chớp mắt:
- À tôi biết rồi. Tất nhiên, một tàu như thế sẽ rất đắt thưa ngài…
- Thẩm phán Stanford. Cha tôi là Harry Stanford.
Mặt ông ta sáng bừng lên.
- Không phải ngại gì về tiền nong cả. - Tyler nói tiếp.
- Vâng, tất nhiên rồi! Ồ, thưa thẩm phán Stanford. Chúng tôi sẽ chọn cho ngài một chiếc tàu mà ai cũng phải phát ghen lên. Tất nhiên phải là màu trắng rồi. Trong khi chờ đợi, xin gửi ngài một danh mục các con tàu du lịch hiện chúng tôi đang có sẵn. Nếu ngài ưng cái nào xin hãy gọi cho tôi.
***
Woody Stanford đang mơ đến những chú ngựa chuyên để chơi polo. Suốt đời gã toàn phải cưỡi ngựa nhờ của các bạn, nhưng giờ thì gã đã đủ tiền để mua cả bầy ngựa tuyệt nhất thế giới rồi.
Gã gọi điện cho Mimi Carson:
- Anh muốn mua những con ngựa của em. - Woody nói, giọng đầy phấn kích. Dừng lại nghe một lát rồi gã nói tiếp. - Đúng đấy, cả chuồng. Anh nói nghiêm túc. Đúng thế.
***
Cuộc nói chuyện kéo dài nửa giờ, và khi dập máy xuống, Woody cười rạng rỡ. Gã đi tìm Peggy.
Cô đang ngồi một mình ở hậu sảnh. Woody vẫn nhận ra vết bầm tím trên mặt cô do chính gã đánh.
- Peggy…
Cô nhìn lên, đầy cảnh giác.
- Có gì ạ?
- Anh phải nói chuyện với em. Anh… Anh không biết phải bắt đầu từ đâu.
Cô vẫn ngồi đó, chờ đợi.
Gã hít thật sâu.
- Anh biết rằng mình là một người chồng sa đoạ. Có một số việc anh làm không thể tha thứ được. Nhưng, em yêu, bây giờ mọi thứ sẽ thay đổi. Em không thấy sao? Chúng mình bỗng trở nên rất giàu. Thực sự giàu có. Anh muốn làm mọi điều để bù đắp cho em. - Gã nắm tay vợ. - Lần nầy anh nhất định sẽ bỏ hẳn thuốc Anh nói thực lòng đấy. Chúng mình sẽ có một cuộc sống hoàn toàn khác.
Cô nhìn vào cặp mắt của chồng, nói bằng một giọng vô cảm:
- Thật không, Woody?
- Thật. Anh xin hứa. Anh biết rằng trước kia anh đã từng nói thế, nhưng lần nầy nhất định anh sẽ làm được. Anh vừa quyết định rằng anh sẽ tới một dưỡng đường nào đó có thể cứu giúp anh. Anh muốn được thoát khỏi địa ngục mà bấy lâu vẫn chôn vùi mình. Peggy… - Giọng gã đầy thống khổ. - Nhưng anh không thể làm được việc đó nếu thiếu em. Em cũng biết điều nầy mà.
Cô nhìn anh một lúc lâu, rồi ôm ghì anh vào lòng.
- Anh bé bỏng tội nghiệp của em, em biết. - Cô thì thầm. - Em biết, em sẽ giúp anh…
***
Đã đến giờ Margo Posner phải đi.
Tyler đến gặp Margo. Y đóng cửa rồi mới nói:
- Tôi muốn được cảm ơn cô lần nữa, Margo Posner.
Cô ta mỉm cười.
- Mọi chuyện thật thú vị. Tôi thực sự có một thời gian rất vui. - Cô ta liếc Tyler. - Biết đâu từ nay tôi nên theo nghề diễn viên.
Y mỉm cười:
- Cô đã diễn rất thành công. Thực sự cô đã qua mặt được tất cả đám khán giả nầy.
- Đúng thế, phải không?
- Đây là phần tiền còn lại của cô. - Y rút trong túi áo ra một phong bì. - Và vé máy bay về Chicago.
- Cám ơn ông.
Y nhìn đồng hồ.
- Cô nên đi thôi.
- Phải. Tôi chỉ muốn nói rằng xin cám ơn ông về tất cả mọi điều. Ý tôi là về việc ông đã đưa tôi ra khỏi nhà tù, và vì tất cả mọi việc khác nữa.
Y cười:
- Không sao. Chúc cô đi may mắn.
- Cám ơn.
Y nhìn theo cô ta đi lên phòng để đóng gói đồ đạc.
Ván bài đã kết thúc.
Khi Margo Posner đang thu dọn đồ đạc thì Kendall bước vào.
- Chào Julia, chị muốn… - Nàng dừng ngay lại. - Em đang làm gì vậy?
- Em về nhà.
Kendall nhìn "Julia" đầy ngạc nhiên.
- Nhanh thế à? Sao vậy? Thế mà chị đang hy vọng chúng mình sẽ có dịp bên nhau và làm quen với nhau. Chúng ta có bao nhiêu năm tháng trước mắt để bù đắp.
- Vâng. Nhưng để khi khác nhé.
Kendall ngồi xuống mép gi.ường.
- Đó quả thực như một phép thần kỳ, phải không? Tìm lại được nhau sau ngần đấy năm trời.
Margo vẫn tiếp tục thu xếp:
- Ừ, đó là một phép thần kỳ, phải đấy.
- Người ta hẳn phải cảm thấy như Cinderella. Chị muốn nói rằng, vừa phút trước đây ta còn sống một cuộc đời tầm thường, thế mà, phút sau có người đã trao vào tay ta một tỉ đô la.
Margo:
- Cái gì?
- Chị nói…
- Một tỉ đô la à?
- Ừ Theo di chúc của cha thì đó chính là phần mà mỗi chúng ta đều được hưởng.
Margo nhìn Kendall, sửng sốt.
- Mỗi chúng ta được một tỉ đô la sao?
- Không ai nói cho em à?
- Không! - Margo trầm ngâm. - Họ không nói gì. - Gương mặt cô ta ánh lên vẻ ưu tư. - Chị biết không, Kendall, chị nói đúng đấy. Có lẽ chúng mình nên tạo điều kiện để làm quen với nhau.
***
Tyler đang ở phòng tắm nắng nhân tạo, ngắm các bức ảnh tàu du lịch thì Clark bước đến.
- Xin lỗi, thẩm phán Stanford. Ngài có điện thoại ạ.
- Tôi sẽ nghe ở đây.
Đó là điện thoại của Keith Percy từ Chicago.
- Tyler đó à?
- Vâng.
- Tôi có tin mừng cho anh đây.
- Ồ?
- Bây giờ tôi chuẩn bị về hưu, anh nghĩ gì nếu được bổ nhiệm làm chánh án?
Tyler cố nén để khỏi cười lên sung sướng.
- Tuyệt quá, Keith
- Thế thì, chức đó là của anh rồi đấy.
- Tôi… tôi chẳng biết nói gì!
Ta nên nói gì đây, chẳng lẽ: Các tỉ phú thì không bao giờ chịu ngồi ở vị trí xấu như thế trong toà án chỉ để giải quyết kết tội những kẻ chập mạch, đúng không? Hay là, tôi còn bận đi du lịch vòng quanh thế giới bằng tàu của mình?
- Bao giờ thì anh quay về Chicago?
Cũng phải một thời gian nữa- Tyler nói. - Tôi có nhiều việc phải giải quyết ở đây quá.
- Ồ chúng tôi sẽ đợi anh.
- Đừng có ngợp thở nhé.
- Tạm biệt.
Y dập máy rồi liếc đồng hồ. Đã đến giờ Margo phâi ra sân bay rồi. Tyler lên lầu xem cô ta đã sẵn sàng chưa.
Khi y vào phòng Margo thì thấy cô ta đang dỡ đồ ra khỏi va li.
Tyler nhìn cô ta kinh ngạc.
- Cô chưa xong à?
Cô ta nhìn y và mỉm cười.
- Không. Tôi đang tháo đồ ra đây. Tôi nghĩ lại rồi.
- Tôi thích nơi nầy. Có thể tôi sẽ ở lại đây một thời gian.
Y nhíu mày.
- Cô đang nói về cái gì thế? Cô sắp phải lên máy bay đi Chicago cơ mà?
- Rồi sẽ còn chiếc máy bay khác, thưa thẩm phán. - Cô ta cười khẩy. - Có thể tôi còn mua cho mình một máy bay riêng cơ đấy.
- Cô đang nói gì vậy?
- Ông nói với tôi rằng ông muốn tôi giúp ông để gạt ai đó.
- Thì sao?
- Thế mà dường như nó lại gạt chính tôi. Hoá ra tôi đáng giá một tỉ đô la.
Giọng Tyler đanh lại.
- Tôi muốn cô biến ngay khỏi đây. Ngay bây giờ.
- Thế à? Tôi nghĩ rằng tôi sẽ đi khi nào tôi sẵn sàng. - Margo nói. - Bây giờ thì chưa.
Tyler đứng đó, dò xét:
- Cô… Cô muốn cái gì.
Cô ta gật đầu.
- Thế có phải tốt hơn không. Số bạc tỉ mà tôi có thể được nhận thì ông lại hòng chiếm làm của riêng ông ư? Tôi cứ tưởng ông lừa gạt để lấy một ít thôi, nay những một tỉ đô la! Đó lại là một việc khác. Tôi cho rằng mình có quyền được dự phần xương xẩu chứ?
Có tiếng gõ cửa.
- Xin lỗi. - Clark nói. - Tiệc trưa đã sẵn sàng ạ.
Margo quay sang Tyler.
- Anh ra trước đi. Em không đi cùng đâu. Em phải lo vài việc đã.
Chiều muộn hôm đó, nhiều gói đồ liên tiếp gửi về Rose Hill. Đó là những hộp quần áo, váy, khăn… của cửa hàng Armani, quần áo thể thao của cửa hàng Scaasi Boutique, đồ lót và đồ ngủ của cửa hàng Jordan Marsh, áo choàng lông thú đắt tiền từ cửa hàng Neiman Marcus, và cả chiếc vòng kim cương từ Cartier(1). Tất cả các gói đồ đều gởi cho cô Julia Stanford.
Khi Margo trở về vào lúc bốn giờ chiểu, Tyler đã đợi sẵn, đầy tức giận.
- Cô có biết mình đang làm gì không? - Y cật vấn.
Cô ta chỉ mỉm cười.
- Tôi cần vài thứ. Cuối cùng thì, em gái của anh cần phải ăn bận sang trọng, đúng không? Khi người ta trở thành một người mang họ Stanford, người ta bỗng được hưởng một kho tàng kinh ngạc đến nhường nào. Anh sẽ trả hoá đơn chứ?
- Julia!
- Margo chứ. - Cô ta nhắc hắn. - Nhân tiện em trông thấy trên bàn có những ảnh tàu thuyền du lịch. Anh đang định mua một chiếc à?
- Đó không phải việc của cô.
- Anh đừng nói chắc chắn như vậy. Biết đâu hai ta lại cùng nhau đi du thuyền. Chúng ta sẽ đặt tên con thuyền là Marboro. Hay là Julia? Chúng ta sẽ đi chơi vòng quanh thế giới với nhau. Em không thích cô đơn một mình.
Tyler hít mạnh.
- Có vẻ như tôi đã đánh giá thấp cô. Cô quả là một người đàn bà khôn ngoan.
- Đó là lời của anh, nên chúng thực sự là lời khen đáng kể.
- Tôi hy vọng rằng cô cũng là một người đàn bà biết điều.
- Cái đó còn tuỳ. Anh gọi cái biết điều đó là gì?
- Một triệu đô la. Tiền mặt.
Tim cô ta bắt đầu đập nhanh hơn.
Và tôi được giữ toàn bộ số đồ tôi mua hôm nay chứ?
- Tất cả.
Cô ta hít mạnh.
- Ta thoả thuận thế nhé!
- Tốt. Tôi sẽ trao tiền cho cô nhanh nhất, khi có thể được. Mấy hôm nữa tôi sẽ quay về Chicago. - Y rút từ trong túi áo ra một chiếc chìa khoá và đưa cho cô ta. - Đây là chìa khoá nhà tôi. Tôi muốn cô đến đó đợi tôi. Và nhớ không được nói với ai.
- Được - Cô ta cố nén nỗi sung sướng của mình.
Lẽ ra ta có thể đòi được nhiều hơn. - Cô ta nghĩ.
- Tôi sẽ đặt vé cho cô chuyến tới để cô rời khỏi đây.
- Thế còn số đồ tôi mua?
- Tôi sẽ gửi cho cô.
- Tốt! Thế là cả hai ta đều thoát khỏi của nợ nầy, phải không?
Y gật đầu.
- Đúng, đúng thế. Của nợ…
Tyler đưa Margo ra sân bay quốc tế Logan.
Tại sân bay, cô ta hỏi.
- Anh sẽ bảo với mọi người thế nào? Về việc ra đi của tôi ấy mà?
- Tôi sẽ bảo với họ rằng cô phải đi thăm một người bạn thân bị ốm ở Nam Mỹ.
Cô ta nhìn hắn, vẻ cáo già.
- Anh có muốn biết một điều nầy không, thẩm phán? Cuộc đi du lịch bằng thuyền sẽ hay lắm đấy.
Tiếng loa báo chuyến bay của cô ta.
- Người ta gọi tôi đấy.
- Chúc cô đi may mắn.
- Cám ơn. Sẽ gặp lại anh ở Chicago.
Tyler nhìn theo cô ta đi khuất qua cánh cửa phòng chờ, và y cứ đứng đó cho tới khi máy bay cất cánh.
Xong rồi, y đi ra xe và bảo tài xế:
- Về Rose Hill.
Khi Tyler về đến nhà, y đi thẳng vào phòng riêng gọi điện cho Chánh án Keith Percy.
- Chúng tôi đang đang đợi anh về đấy, Tyler. Khi nào thì trở lại đây? Chúng tôi đã sắp sẵn một lễ chúc mừng anh rồi.
- Sẽ chóng về thôi, Keith! - Tyler nói. - Trong khi chờ đợi tôi muốn nhờ mọi người giúp tôi giải quyết một vấn đề rắc rối mà tôi đang kẹt.
- Tất nhiên rồi. Tôi có thể làm gì giúp anh?
- Việc con bé tội phạm mà tôi cố giúp đấy. Margo Posner. Chắc là tôi đã kể cho bà nghe về nó rồi.
- Tôi nhớ rồi. Vậy có việc gì?
- Con bé tội nghiệp nầy lại tự huyễn hoặc mình rằng nó là em gái tôi. Cô ta theo tôi tới Boston và tìm cách giết tôi.
- Lạy chúa! Kinh khủng quá?
Bây giờ cô ta đang trên đường trở về Chicago. Cô ta lấy trộm chìa khoá vào nhà tôi, và tôi không biết cô ta còn định làm gì nữa. Người phụ nữ nầy quả là một con ngốc nguy hiểm. Cô ta doạ giết cả nhà tôi. Tôi muốn giam cô ta vào bệnh viện tâm thần Reed Mental Health Facility. Nhờ bà gửi cho tôi các giấy tờ thủ tục, tôi sẽ kí. Tôi sẽ thu xếp để cô ta khám bệnh tâm thần sau.
- Được! Tôi sẽ giải quyết ngay.
- Rất cám ơn bà. Cô ta bay chuyến United Airlines Flight 307. Tối nay sẽ đến Chicago vào lúc tám giờ mười lăm phút. Có lẽ nhờ bà bố trí người đón sẵn ở sân bay để giữ lấy cô ta. Bà nhớ bảo họ cẩn thận. Cần phải canh chừng cô ta ở mức cao nhất tại bệnh viện Reed, và không cho phép ai vào thăm.
- Tôi sẽ lưu ý. Tôi rất tiếc khi thấy anh phải trải qua vụ nầy đấy, Tyler.
Giọng Tyler thoáng vẻ thờ ơ.
- Bà biết đấy, Keith, người đời vẫn thường nói rằng: Chẳng có lòng tốt nào, dù nhỏ đến đâu, mà lại không chịu thiệt thòi.
***
Bữa tối hôm đó, Kendall hỏi.
- Julia không ăn cùng chúng ta à?
Tyler xin lỗi hộ.
- Không. Cô ấy nhờ tôi chào mọi người vì phải đến chăm sóc một người bạn thân bị đột quị, sống ở Nam Mỹ. Gấp và bất ngờ quá mà.
- Nhưng di chúc còn chưa…
- Julia uỷ quyền cho tôi làm luật sư và thu xếp cho phần tài sản của cô ấy.
Một người hầu đến đặt một tô cháo trai Boston trước mặt Tyler…
- A! - Y nói. - Trông ngon quá! Tối nay sao tôi đói thế.
Chiếc máy bay United Airhnes 307 hạ cánh xuống sân bay quốc tế O Hare đúng kế hoạch. Một giọng lảnh lót truyền qua loa.
- Thưa các quí ông, quí bà, xin mời thắt dây an toàn.
Margo Posner rất khoẻ khoắn khi đi chuyến bay nầy. Suốt thời gian bay cô ta chỉ mơ tưởng đến chuyện sẽ làm gì với một triệu đô la và tất cả những thứ quần áo, đồ trang sức mới mua. Tất cả chỉ nhờ ta đã bị bắt! Chẳng phải đó chính là bàn đạp là cơ hội trời cho sao!
Khi máy bay dừng lại, Margo thu thập hành lý và đi ra cửa khoang. Một cô tiếp viên đi kèm sát đằng sau. Đỗ gần máy bay có một chiếc xe cấp cứu. Đứng bên xe là một bác sĩ và hai nhân viên hỗ trợ trong áo blu trắng. Người tiếp viên trông thấy họ liền chỉ vào Margo Posner.
Khi Margo bước hết bậc thang, chân vừa chạm đất, một trong mấy người đàn ông đó liền tiến lại và nói:
- Xin lỗi cô.
Margo ngước lên.
- Có việc gì không?
- Có phải cô là Margo Posner?
- Vâng, tại sao? Có việc gì?
- Tôi là bác sĩ Zimmerman. - ông ta tóm lấy tay cô ta. - Chúng tôi muốn cô đi cùng, nào. - Rồi ông dắt cô ta đi tới chiếc xe cấp cứu.
Margo cố gắng giật ra.
- Hượm đã! Các ông làm gì vậy? - Cô ta hỏi.
Hai người kia áp vào hai bên sườn và kẹp lấy hai cánh tay cô.
- Cô chỉ cần đi một cách lặng lẽ thôi, thưa cô Posner. - Bác sĩ nói.
- Cứu tôi với! - Margo gào lên - Cứu tôi!
Đám hành khách chung quanh dồn mắt tới, há hốc miệng kinh ngạc.
- Các người làm sao thế? - Margo hét - Mù hết cả rồi sao? Tôi đang bị bắt cóc. Tôi là Julia Stanford.
- Tôi là con gái Harry Stanford.
- Vâng, tất nhiên rồi. - Bác sĩ Zimmerman nói tỉnh queo. - Chỉ có điều hãy bình tĩnh lại thôi.
Không ai có hành động gì giúp đỡ Margo. Họ tò mò nhìn cô bị đưa lên cửa sau chiếc xe cứu thường, mồm hét, chân đạp.
Lên xe, người bác sĩ lấy đồ nghề ra và ấn kim tiêm vào tay Margo.
- Hãy thư giãn đi, - Ông ta nói, - Mọỉ chuyện sẽ ổn thôi.
- Các ông điên rồi, các ông điên rồi… - Margo nói.
Nhưng mí mắt đã sụp xuống.
Cửa xe đóng sập, và chiếc xe bắt đầu chuyển bánh.
Khi Tyler nhận được báo cáo, y cười phá lên. Y hình dung ra cảnh con chó cái tham lam đó bị bắt đi như thế nào.
Y sẽ thu xếp để giam giữ ả ta trong bệnh viện đó cho đến hết đời.
Thế là ván cờ đã thực sự kết thúc - y nghĩ. - Ta sẽ thành công! Lão già mà biết sẽ phải lật sấp trong mồ - nếu còn xác, và nếu lão biết rằng ta đã kiểm soát được toàn bộ Hãng Stanford? Ta sẽ đem lại cho Lee bất cứ thứ gì Lee muốn. Hoàn hảo, mọi chuyện đều hoàn hảo.
Mọi việc xảy ra trong ngày đã khiến cho Tyler tràn đầy cảm hứng. Ta cần được thư giãn. Y mở va li và lấy ra một bản hướng dẫn của quán Damron, trong đó có địa chỉ một vài quán ở Boston dành cho người đồng tính. Y chọn quán The Quest trên phố Boylston. Ta sẽ không ăn tối ở nhà, mà đi thẳng đến quán - Và y nghĩ -Thật là một liều oxymoron!
***
Julia và Sally đang thay quần áo để đi làm, Sally hỏi.
- Hôm qua đi chơi với Henry thế nào?
- Vẫn thế!
- Vẫn chán thế hả? Thông báo đã dán chưa?(2)
- Chúa trời không xe duyên rồi? - Julia nói. - Henry thì dịu dàng đấy, nhưng… - nàng thở dài. - Anh ấy không phải dành cho mình.
- Anh ta thì không, - Sally nói, - nhưng những cái nầy thì dành cho cậu đây. - Nói rồi cô đưa cho Julia năm chiếc phong bì.
Tất cả đều là hoá đơn gọi thanh toán tiền. Julia mở ra. Ba hoá đơn có in chữ "Quá hạn" và một chiếc ghi "Tầm quan trọng thứ ba". Julia xem một lúc.
- Sally ơi, cậu có thể cho mình vay?
Sally nhìn Julia kinh ngạc.
Mình không hiểu cậu.
- Cậu nói thế là thế nào?
- Cậu làm việc như một con nô lệ, nhưng vẫn không trả được hết hoá đơn, thế mà tất cả việc cần làm chỉ là phẩy một ngón tay, tức khắc sẽ có hàng triệu đô la, và sẽ được đổi đời.
- Đó không phải là tiền của mình.
- Không, đó là tiền của cậu? - Sally sổ ra một tràng. - Harry Stanford chẳng phải là cha cậu đấy ư? Nên nghiễm nhiên, cậu có quyền được thừa kế một phần tài sản của ông ta. Mà mình không mấy khi dùng từ nghiễm nhiên đâu đấy nhé.
- Quên chuyện đó đi. Mình đã kể cho cậu nghe ông ấy đối xử thế nào với mẹ mình rồi. Chắc chắn ông ấy sẽ không để lại cho mình một xu.
Sally thở dài.
- Chết tiệt thật! Thế mà mình đang mong được sống với một bà bạn triệu phú đấy.
Hai người đi xuống bãi để xe. Chỗ đậu xe của Julia trống rỗng. Nàng kinh hoàng nhìn chằm chằm vào chỗ đó.
- Mất rồi?
Sally hỏi.
- Cậu có chắc là đã đỗ xe ở đó vào tối hôm qua không?
- Chắc.
- Có kẻ lấy trộm rồi!
Julia lắc đầu:
- Không, - nàng nói chậm chạp.
- Cậu nói thế là thế nào?
Nàng quay sang Sally.
- Chắc là họ tịch thu lại xe. Vì mình đã chậm quá ba đợt đóng tiền rồi.(3)
- Tuyệt quá. - Sally nói nhạt nhẽo - Thế thì tuyệt quá còn gì.
Sally không thế nào dứt được suy nghĩ về tình cảnh của cô bạn mình ra khỏi tâm trí. Đúng như một chuyện cổ tích vậy - Sally nghĩ - Một nàng công chúa không biết mình là công chúa. Chỉ có trường hợp duy nhất nầy khiến nàng còn được nhắc nhở mình là công chúa, nhưng vì quá kiêu hãnh nên nàng đã không làm gì để chứng tỏ điều đó. Thật không công bằng. Gia đình đó có mọi thứ trên đời còn cô ấy lại chẳng có gì cả. Được, nếu Julia không làm gì, thì mẹ kiếp, ta sẽ làm. Julia sẽ phải cám ơn mình.
Tối hôm đó, khi Julia đã đi chơi, Sally lấy hộp bìa đựng các thứ giấy tờ ra xem lại. Cô rút ra một bài báo gần đây nhất nói về việc các thành viên nhà Stanford đến Rose Hill để dự lễ tang.
Nếu nàng công chúa khôngchịu đến với họ, - Sally nghĩ - Thì họ sẽ đến với nàng.
Cô ngồi xuống và viết một lá thư, gửi tới thẩm phán Tyler Stanford.
Chú thích:
(1) Tên những hãng, cửa hàng nổi tiếng thế giới
(2) Baunz: Thông báo về lễ cưới của người nào đó sắp được tổ chức, dán ở nhà thờ
(3) Mua trả góp
 
Top