Quả nhân có bệnh - Tùy Vũ Nhi An

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi rio_sp, 8/8/2013. — 2.401 Lượt xem

  1. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Tiễn Liên cô, ta phiền muộn chống má trầm tư, lại vẫy tay gọi Tiểu Lộ Tử lại.

    « Tiểu Lộ Tử, quả nhân hỏi ngươi một việc. » Ta đắn đo một chút, mở miệng hỏi, « Ngươi có biết Tô ngự sử để ý cô nương nhà ai không ? »

    Tiểu Lộ Tử kinh ngạc nói : « Tô ngự sử có người trong lòng rồi sao ? »

    « Không có sao ? » Ta ngẩn ra, « Nhưng quả nhân nghe nói hắn cự tuyệt người khác cầu thân, đấy là vì sao? »

    Tiểu Lộ Tử ở trong cung hối hả ngược xuôi, tai mắt có vẻ nhanh nhẹn, tin tức gì cũng có. Hắn trả lời : « Chuyện Tô ngự sử từ chối chuyện cầu thân không phải là giả, ngay cả Cô Tô quận chúa (*) cũng bị ngài ấy cự tuyệt. »

    (*) 姑苏翁主: há há, thank nàng Lộng Nguyệt, không thì đứa gà mờ như mình chắc vẫn để là Cô Tô Ông chủ rồi :p

    Cô Tô quận chúa, nổi tiếng vừa tài năng, lại vừa xinh đẹp, tuổi vừa 16, là nữ tử trong mộng của bao nhiêu nam nhân, thế mà Tô Quân chàng lại ....

    « Ngay cả Cô Tô quận chúa cũng chướng mắt hắn, lẽ nào lại chẳng phải đã có người trong lòng ? » Ta nghi hoặc hỏi.

    « Có thể bởi Tô ngự sử chưa từng tiếp xúc với bất kỳ nữ tử nào, chuyên tâm vào chuyện triều chính, ngay cả chốn yên hoa (lầu xanh, kỹ viện) cũng chưa từng đặt chân tới, làm sao có người trong lòng được chứ?"

    Tiểu Lộ Tử cũng chống má trầm tư. « Chẳng nhẽ người trong lòng ngài ấy ở trong triều sao? »

    Tim ta nảy lên một cái, đập thình thịnh. « Vậy ngươi nói xem ... có thể là ai ? »

    Trong triều có vài vị nữ quan, nhưng mà phần lớn tuổi đều đã ngoài 30.

    « Chuyện này Tiểu Lộ Tử đoán không ra. » Tiểu Lộ Tử lắc đầu, « Có điều một nam nhân tốt, đến tuổi không kết hôn, cũng chưa chắc đã vì một nữ nhân khác ! »

    Ta run run nói : « Không thì còn có thể vì cái gì?"

    Tiểu Lộ Tử nhe răng cười : « Có thể là vì một nam nhân khác. Đương nhiên, cũng có thể bởi chính hắn không được. »

    Ta nghẹn họng, ho khan liên tục.

    « Thôi đi, thôi đi, không nói nữa. » Ta xua tay lên giường, lại chột dạ thêm một câu, "Qủa nhân vốn đang nghĩ, nếu hắn thực có ý trung nhân, liền giúp hắn chỉ hôn, nghĩ lại vẫn là thôi đi."

    Tiểu Lộ Tử cười nói : « Bệ hạ, người thật có lòng với thần tử. Có điều, Tô ngự sử chưa thành thân là không sai, nhưng chẳng phải Bùi tướng đến nay vẫn một mình đó sao ? » Nói xong 1 lát lại thì thào lẩm bẩm, "Mà không phải, Bùi tướng còn lớn hơn Tô ngự sử vài tuổi, năm nay đã 26 »

    Đúng vậy .....

    Bùi Tranh, hắn vì sao mà đến nay vẫn chưa lập gia đình?

    Hắn quyền cao chức trọng, khi người đế đô nói « Bùi tướng Tô khanh », còn đặt hắn ở đằng trước. Dựa vào tướng mạo tài năng của hắn, chắc chắn càng có nhiều nữ tử tranh nhau vào phủ, vì cớ gì phủ hắn cũng không thấy có truyền tin tốt ? Hơn nữa, phủ cũng không chứa đầy cơ thiếp giải sầu như kẻ khác, chẳng lẽ....

    Hắn là vì một nam nhân khác ?

    ----------------------------
     
  2. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Ngày thứ hai lên triều, giải quyết xong những việc nhỏ nhặt trước, trên triều im lặng một lát, cũng là thời điểm thích hợp bàn chuyện đại sự ngày hôm qua.

    Ta vốn tưởng việc này có lẽ do Bùi Tranh hoặc Tô quân mở đầu, cũng không thèm ngước mắt liếc kẻ vừa bước ra khỏi hàng, chắp tay nói : « Bệ hạ, thần có việc muốn tấu. »

    Ta cau mày nhìn hắn, loáng thoáng có dự cảm không lành, ấp a ấp úng nói : « Nói, nói đi. »

    Người này.... hình như là tay sai bên cạnh quốc sư, gián nghị đại phu (thần tử chuyên can gián) Bàng Trọng .....

    Bàng Trọng ho khan hai tiếng thanh thanh cổ họng, lập tức bắt đầu đọc diễn cảm : « Thánh nhân dạy rằng: tu thân, tề gia, trị quốc rồi mới bình thiên hạ, muốn trị quốc, trước phải tề gia. Thánh nhân lại dạy, âm dương hòa hợp vạn vật sinh sôi, Càn Khôn định mà thiên hạ thái bình. Thánh nhân còn răn, trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng... »

    Ta thầm nghĩ : Có phải qủa nhân rất không biết cách trọng dụng nhân tài, tên ngốc đến mức độ này mà lại là gián nghị đại phu của quả nhân....

    « [chỗ này lược bớt 300 chữ].... Bệ hạ sớm đã trưởng thành, hậu cung lại trống không, không con nối dõi, thiên hạ dù đã thái bình nhưng lại vẫn có điều cần lo.. Thần nghĩ, nên mở rộng cửa hậu cung, nạp tài tuấn trong thiên hạ, sản sinh con cháu nối nghiệp Đại Trần ta. »

    Trên triều im lặng một lát, lúc sau một người chầm chậm đi ra, thấp giọng nói « Thần, tán thành. »

    Tên này mở đầu, gần như ngay sau đó ba chữ « Thần tán thành » này trong giây lát vang vọng, các đại thần tuổi ngoài 40 hưởng ứng nhiệt liệt.

    Mở rộng cửa hậu cung – chuyện này nghe sao lại dâm, tà như vậy?

    Sinh sản con cháu kế thừa Đại Trần – sao nghe giống lợn đẻ vậy?

    Lũ thần tử này sao đều mong chờ quả nhân làm kẻ dâm, tà ... chỉ biết đẻ như lợn nái cơ chứ?

    Hôm qua, quốc sư vừa mới nói đến chuyện này, hôm nay gián nghị đại phu đã đề cập đến, rõ ràng là do quốc sư bày đặt, làm sao mà kẻ nào cũng quan tâm đến hôn sự của ta như vậy?

    Ta nắm chặt tay như đón đại địch, lặng lẽ liếc phản ứng của Tô Quân, chàng chưa từng nói ba chữ "Thần tán thành", chỉ lẳng lặng đứng một bên, không có phản ứng, lông mi dài rậm che phủ đôi đồng tử, làm người ta không nhìn rõ cảm xúc trong đáy mắt chàng – ta thật không biết nên vui sướng, hay mất mát.

    "Việc này, chúng ái khanh à.... » Ta nhìn trời --- nhìn không tới, nhìn xà nhà là được rồi, « Hôm nay, thời tiết rất tốt ... Việc này ngày khác bàn tiếp đi. »

    Không biết vị lão thần nào thán một câu, « Ngày mai lại ngày mai, sao nhiều ngày mai thế. Bệ hạ đã 18 tuổi rồi, thần phụ công Minh Đức bệ hạ nhờ vả, tội thần đáng chết vạn lần ! »

    Vì thế, lại một mảnh thanh âm vọng lại : « Tội đáng chết vạn lần ... tội đáng chết vạn lần... »

    Lại nữa, lại nữa rồi ! Đều học từ quốc sư ! Mẫu thân nói vô cùng đúng, lũ văn thần này giống y như oán phụ, động tí là một khóc, hai làm ầm ĩ, ba thắt cổ, không giết chết hắn, hắn bèn lải nhải, giết chết hắn, còn khiến hắn được cái danh trung nghĩa, còn quả nhân bị tiếng xấu là hôn quân!

    Ta hiên ngang lẫm liệt từ chối : « Chúng ái khanh, tổ tiên răn rằng, Lương quốc chưa diệt, nghĩ gì đến gia sự! Qủa nhân cũng nói như vậy ! »

    Phía dưới có một người lạnh giọng đáp trả: « Bệ hạ, nay Lương quốc là nước bạn của chúng ta, lời này tổn hại đến bang giao hai nước ... »

    Ta nghẹn ứ, trừng mắt nhìn về phía người đang nói chuyện bên dưới, chúng thần lâm triều đều cúi thấp đầu, chỉ có hắn dám không kiêng nể gì nhướng mày nhếch mi nhìn thẳng ta như vậy.

    « Bùi tướng.... »

    Ta nghiến răng, hận không thể lấy ngọc tỉ ném vào mặt hắn, chuyện này ta muốn làm lâu rồi, nhưng mà ...
     
  3. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Ta đội nhiên nghĩ đến một chuyện, đuôi lông mày cong lên vui vẻ, đổi sắc mặt mỉm cười nói, "Gián nghị đại phu nói phải, trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng, Bùi tướng năm nay đã 26, nam tử Đại Trần ta đa phần 18 tuổi đã thành gia, Bùi tướng vì nước vì dân mà hết lòng hết sức, đến nay chưa lập gia đình, là quả nhân thất trách. Không bằng lo hôn sự của Bùi tướng trước đi."

    Khi ta nói lời này, ta vẫn nhìn chằm chằm mắt Bùi Tranh, lúc ta mới mở miệng, đôi mày kiếm của hắn khẽ nhếch lên kinh ngạc, đôi mắt phượng sâu không lường được ánh lên sắc lạ, lập tức lại nhuộm ý cười, khi ta nói xong chữ cuối cùng, ý cười kia đã tràn đầy hai mắt -- ta nói lỡ lời rồi sao?

    Hắn thậm chí nhìn còn có vẻ vui mừng, khẽ gật đầu, dịu giọng nói: "Bệ hạ quan tâm vi thần, vi thần khắc sâu trong dạ, chỉ là vi thần sớm đã có hôn ước, không dám bội ước."

    Ớ.... Ta ngây người.

    Bùi Tranh từng có hôn ước? Ta sao lại chưa từng nghe thấy ?

    Ta nghi hoặc nhìn về phía cao thủ buôn chuyện – Tiểu Lộ Tử, hắn nhìn ta có vẻ bối rối.

    « Nếu đã có hôn ước, vì sao vẫn chưa thành hôn ? » Ta hỏi.

    Bùi Tranh mỉm cười nói : "Nội tình chuyện này, không thể nói cho người ngoài biết. Xin bệ hạ thứ tội."

    Người ngoài....

    Nghe được hai chữ này, lòng ta rất không thoải mái. Quan hệ của ta với Bùi Tranh, xét ở tầng bệ hạ - mẫu thân ta thì là quân thần, xét ở tầng Thừa tướng - phụ quân của ta thì là sư huynh muội, còn ở tầng phụ thân thân sinh của ta cũng là nghĩa huynh muội, thế mà ngay cả chuyện hắn có hôn ước ta cũng chưa từng được qua, quả là quá khách sáo.

    Ta phủi tay áo, hừ nhạt một tiếng, nói : « Đã vậy, quả nhân cũng không nhiều chuyện nữa. Gián nghị đại phu, khanh nói quy củ việc tuyển chọn xem nào?"

    Bàng Trọng nghe vậy, tinh thần phấn chấn, nhếch miệng cười nói : «Chiếu theo lệ cũ, tú nam loại một phải có xuất thân là con cái đàng hoàng nhà quan từ ngũ phẩm trở lên; quan viên ngũ phẩm trở lên, trong nhà có con cháu đến tuổi phải báo cáo triều đình, do ti nữ quan thẩm định. Tú nam loại hai phải là con nhà đoàng hoàng trong sạch, từ các nơi chọn lựa, vào cung xét duyệt."

    Đã hiểu tại sao mấy vị đại thần ngoài 40 vì sao mà lại hưởng ứng nhiệt liệt như vậy, làm chức gì cũng không thể so với làm quốc trượng, vừa có mỹ danh, vừa không mang tiếng nịnh thần, lại có thể làm hoàng thân quốc thích, hợp tình hợp lý mà hưởng quyền thế tài phú, đúng là danh lợi cùng thu.

    Ta nhìn thấy mấy vị lão thần đã có cháu tỏ vẻ đầy tiếc hận, không sinh con muộn vài năm, mấy vị con chưa đầy 13 tuổi lại hận không sinh sớm vài năm.

    Ta tựa khuỷu tay vào long ỷ chống má, trong lòng rất chi là khổ sở, làm hoàng đế thật sự có quá nhiều việc không được tự do, nhất là khi phải làm một vị minh quân, nếu ta có thể không cần thể diện giống mẫu thân, chẳng tội gì mà phải để bản thân uất ức mãi thế này.

    Tú nam loại một phải có xuất thân là người đàng hoàng con nhà ngũ phẩm trở lên, quan viên ngũ phẩm trở lên nếu trong nhà có con vừa đến tuổi lập thất phải báo cáo triều đình ....

    Đợi 1 chút....

    Lòng ta reo lên một tiếng, trước mắt như hiện lên một tia sáng rạng đông.

    Quốc sư là nhất phẩm đương triều, phù hợp yêu cầu nhà ngũ phẩm trở lên.

    Tô Quân lại là cháu ruột Quốc sư, lại phù hợp yêu cầu thứ hai.

    Cái gọi là người đàng hoàng, cũng chính là chưa từng có quan hệ da thịt với nữ tử.

    Tô quân chàng nhất định là được.

    Quốc sư, trưởng bối của ta, chẳng lẽ ta hiểu lầm người?

    Thực ra, người sớm đã phát hiện ra quả nhân yêu Hoán Khánh sâu nặng, sớm muốn đem Hoán Khanh giao cho quả nhân, chỉ là bởi vì quả nhân da mặt mỏng, chậm chạp không dám mở miệng, mắt lại thấy Hoán Khanh tuổi cũng đã lớn, người cũng ngồi không yên, cuối cùng phải ra tay sao?

    Nghĩ đến đây, nhiệt huyết sôi trào, thiêu đốt ta đến váng đầu hoa mắt, những chuyện không vui vừa rồi đều quên hết, chỉ ngây ngốc nhìn về nam nhân dưới bậc thềm.

    Hoán Khanh của ta .... mày như viễn sơn hàm thúy, sắc như xuân hiểu sinh huy ....

    viễn sơn hàm thúy, xuân hiểu sinh huy: núi xa ẩn màu xanh ngọc, bình minh mùa xuân rực rỡ, chắc thế :-ss

    Ngay lúc đó, chàng như cảm thấy được, ngước mắt mắt nhìn ta, bốn mắt chạm nhau, tay phải ta run lên, khóe miệng không nhịn được mà cong lên, nén tiếng cười "khà khà khà" lại trong lồng ngực.

    Ta ngượng ngùng quay mặt đi, ho nhẹ hai tiếng, nhỏ giọng nói : « Đã như vậy, cứ giao cho ti nữ quan phụ trách đi. Chọn nhị đẳng tú nam sẽ hao tài tốn của, nhất đẳng tú nam là được rồi."

    Tuy là nói chọn nhất đẳng tú nam, nhưng những kẻ khác chỉ là đến làm nền thôi, đến cửa cung chơi tí là có thể về nhà rồi, đời thứ hai nhà dòng dõi ở đế đô chẳng có mấy nhân tài kiệt xuất có thể so bì với Hoán Khanh, chẳng có gì đáng uy hiếp.

    Qủa nhân nhịn nhiều năm như vậy, bứt rứt nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng có thể xua mây mù thấy trời xanh rồi!

    Đuôi lông mày nhếch lên vui vẻ, ta đã định phất tay áo bãi triều, chợt thấy Tô Quân tiến lên từng bước bước ra khỏi hàng, từng bước từng bước kia như đang đạp lên tim ta, khiến ta bỗng rùng mình.

    "Bệ hạ, vụ án thiếu hụt tiền sửa chữa đường thủy đã có nhân chứng mới, mời bệ hạ thẩm vấn nhân chứng."

    Nén lại tâm tình, ta ho nhẹ một tiếng nói: "Phải phải, hôm qua con trai Hạ Kính là Hạ Lan đã đầu thú, người này vừa là nhân chứng vừa là phạm nhân, quả nhân đã đưa hắn vào đại lao trong cung để trông coi, việc thẩm vấn phạm nhân vẫn giao cho Tô ngự sử cùng quan viên trong Đại Lý Tự phụ trách, quả nhân dự thính là được."

    Bên dưới mọi người đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng mọi ánh mắt đổ dồn về phía Bùi Tranh.

    Bùi Tranh đứng đầu quần thần, tuy rằng cách ta một khoảng, nhưng trong nháy mắt hắn tùy ý cúi đầu vỗ tay áo kia, ta rõ ràng cảm giác được chút chèn ép.

    "Có điều việc này .... việc này nghiêm trọng, vẫn là mời .... Thừa tướng .... cũng cùng dự thính..." Trong lòng tội lỗi mà chêm một câu.

    Bùi Tranh cười nhạt, nói : "Thần, tuân chỉ."

    Tô Quân liếc hắn, bước ra khỏi hàng, nói: "Thần cho rằng, không thể."

    Ta ngẩn người. "Vì sao?"

    Tô Quân cúi đầu nói: "Thủ phạm chính Hạ Kính khi còn làm Đại Tư Nông có 'qua lại thân mật' với Bùi tướng, sau được điều làm thứ sử hai châu, tất cả văn kiện đều qua tay Thừa tướng. Bùi tướng thân có quan hệ với người trong vụ án, theo lý để tránh ngờ vực, không nên tham dự thẩm vấn."

    Ta nhìn sang phía Bùi Tranh.

    « Tô ngự sử nói sai rồi. »
     
  4. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Bùi Tranh thong dong nói, « Bản quan xưa nay lấy việc giúp người làm chuyện tốt, lại thêm thân là Thừa tướng, phải để ý mọi chuyện trong ngoài chính sự, có việc tất phải giải quyết, khi Hạ Kính còn là Đại Tư Nông, làm việc hết lòng hết sức, phàm là quyết sách mỗi ngày đều báo cáo, bởi vậy tự nhiên được lòng bản quan. Không kể Hạ Kính, bá quan văn võ trong triều, phạm là người tận tâm làm việc, có người nào không kết giao với bản quan ? »

    Nói xong, liếc xéo Tô Quân, khẽ cười nói, "Kể cả Tô ngự sử ngài cũng không tránh khỏi việc phải 'qua lại thân mật' với bản quan."

    "Qua lại thân mật" bốn chữ kia đầy nhịp điệu, ý tứ sâu xa, ta nghe mà nheo mắt, tim nảy lên, ngơ ngác nhìn về phía hai người kia....

    Ánh mắt Tô Quân lạnh lùng, nhưng lập tức đã bình thường trở lại, lại phản công: "Thừa tướng đại nhân nắm toàn bộ triều chính, quyền lực khuynh đảo, chỉ sợ uy thế quá lớn, lúc thẩm vấn khiến tội phạm chịu áp lực, không thể cho lời khai chính xác, tỉ mỉ."

    Bùi Tranh nghiêm mặt, nghiêm túc hỏi : "Tô ngự sử đang nói bản quan có thể ép tội phạm làm giả lời khai?"

    Tô Quan thản nhiên nói : « Hạ quan không dám, cũng không nói như vậy."

    Bùi Tranh gật đầu mỉm cười nói : « Như thế thì tốt. Có bệ hạ ở đây, ta nghĩ tội phạm kia cũng có thể yên tâm nói thật, cũng không cần lo lắng người của Đại Lý Tự bức cung."

    Người của Đại Lý tự vừa bị nhắc tên, nháy mắt mặt đã đỏ lên.

    Ta không đành lòng liếc nhìn Đại Lý Tự khanh – người này làm vật hy sinh cho Bùi Tranh cùng Tô quân đã lâu, lại nhìn hai người đang lạnh lùng đứng đối diện nhau, chầm chậm lên tiếng ngắt lời: "Đã vậy, thì cùng đi đi..."

    Bùi Tranh nhếch khóe môi, ngước mắt nhìn ta, đôi mắt phượng hẹp dài hơi hơi nhướng lên, tâm tư cùng cảm xúc trong đáy mắt kia sợ rằng đời này ta không thể hiểu hết.

    Thực ra, vừa rồi thấy hắn và Tô quân đối chọi gay gắt chuyện "qua lại thân mật" là lúc ta hoài nghi cái hắn gọi là hôn ước kia, có phải là để hắn che dấu sự thật của chính hắn hay không, sự thật là hắn sớm đã vì Hoán Khanh mà đoạn tay áo.

    ----------------

    Việc thẩm vấn tiến hành ở nhà lao dưới lòng đất trong Sùng Đức cung. Sùng đức cung chính là quà tặng của mấy vị phụ thân nhân dịp ta trưởng thành, sau khi ta đăng cơ liền dời đến ở trong Sùng Đức cung. Tam cha của ta xuất thân Đường môn, về thuật bố trí cơ quan ít người có thể bì kịp ông, Tứ cha xuất thân từ ám môn trong hoàng thất, chuyên huấn luyện ám vệ ẩn núp khắp nơi, hai người biến Sùng Đức cung thành tường đồng vách sắt, chẳng những đề phòng kẻ khác lẩn vào, còn đề phòng việc ta lẻn trốn ra ngoài...

    Thẩm vấn Hạ Lan là việc do Tô Quân và Đại Lý Tự khanh phụ trách, ta và Bùi Tranh chỉ là dự thính mà thôi. Bùi Tranh từ đầu tới cuối không nói lời nào, cũng không biết hắn theo tới làm cái gì, xem Tô Quân hay là xem Hạ Lan ?

    Trước câu hỏi của Tô Quân, Hạ Lan có vẻ là hỏi gì đáp nấy, nhưng ra khỏi nhà lao, Tô Quân lại nói với ta : « Lời khai của Hạ Lan chưa hoàn chỉnh cũng chưa chính xác, rõ ràng vẫn có việc giấu diếm. »

    Bùi Tranh đã bị ta đuổi đi, trong phòng chỉ còn ta với Tô Quân, sau khi nhận ra y của lão Quốc sư, ta đã thực sự coi Tô Quân là người một nhà, trong lòng càng cảm thấy ngọt ngào, bước hai bước đến gần chàng nói : « Nếu hắn đã đến đây, vì sao còn phải giấu diếm ? »

    Hạ Kính là chủ mưu vụ án đã mất tích vài tháng, nay sự xuất hiện của Hạ Lan chứng thực rằng Hạ Kính đã chết, bị đồng mưu hại chết, nhưng đồng mưu là ai, Hạ Lan lại nói hắn cũng không biết. Chỉ là hy vọng triều đình đòi lại công bằng cho phụ thân, cho dù chết cũng không thể uổng mạng.

    « Chỉ sợ hắn vẫn còn lo ngại .... »

    Mi tâm Tô Quân nhíu lại, dường như không chú ý là ta đang tới gần, « Bởi vì hắn biết một ít bí mật đủ để lấy mạng.... Bệ hạ »

    Tô Quân đột nhiên ngẩng đầu, khiến kẻ đang có ý đồ gây rối ta đây sợ tới mức thụt lùi về sau vài bước, tim đập thình thịch.

    "Chuyện gì, chuyện gì ? » Ta vẫn còn đang hoảng, trừng mắt nhìn chàng.

    Tô Quân liếc nhìn ta với vẻ kỳ quái, « Bệ hạ giật mình rồi ư ? »

    "Không, không, không có! » Ta không nên vì mê mẩn sắc đẹp mà suýt chút làm ra chuyện cầm thú, Hoán Khanh tất nhiên không thích nữ tử quá mức phóng đãng, ta vẫn nên rụt rè một chút mới tốt.

    « Khanh vừa mới nói cái gì ? » Ta chỉnh lại biểu cảm trên mặt, dịu giọng hỏi.

    "Bệ hạ, tính mệnh Hạ Lan đang ngàn cân treo sợi tóc, nhìn khắp đế đô, cũng chỉ có Sùng đức cung là an toàn nhất. Xin bệ hạ hãy phái người bảo vệ Hạ Lan. » Tô Quân nghiêm nghị nói.

    Ta nghiêm túc gật đầu : « Đây là việc đương nhiên, Sùng Đức cung canh phòng cẩn mật, không ai có thể động đến hắn, khanh yên tâm đi. »
     
  5. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Tô Quân lúc này mới khẽ thở phào, nhợt nhạt cười, lập tức cảnh xuân phơi phới đầy phòng.

    Cảnh xuân này mãi không tan biến, cho đến khi Liên cô ôm một đống tranh cuộn tròn bước vào, ta vẫn đang chống má cười ngớ ngẩn, bị bà nhéo mặt một cái, mới lấy lại tinh thần

    « Đậu Đậu, sao lại cười đầy mặt xuân tình thế? » Liên cô ngồi xuống ở phía đối diện, mắt khẽ chớp, « Chẳng lẽ động lòng với trai trẻ nhà nào rồi? »

    « Cô cô... Đừng có trêu chọc người ta.... » Ta ngượng nghịu cúi đầu, tiện tay nghịch nghịch mấy cuộn tranh.

    Thứ phụ quân ta yêu nhất là tranh chữ, ta vốn là nhờ Liên cô giúp ta mang về cho phụ quân ta mấy bức tranh chữ nổi tiếng, kết quả một bức vừa mở ra, ta ngây người.

    Một bức, một bức, lại một bức....

    Ta day mi tâm, cười khổ nói : « Liên cô, đây là cái gì ? »

    Liên cô cười với ta : « Là bức họa tú nam mà mẫu thân người chọn cho người. »

    Ta lập tức như bị sét đánh.

    « Mẫu thân người nói, trước sinh nhật 18 tuổi phải định liệu xong hôn sự cho người. Trong triều nếu không có ai vừa mắt, thì lựa chọn trong dân gian. Đây là mẫu thân người thay người tuyển nhị đẳng tú nam. »

    Liên cô mở cả bảy bức tranh, trải hết lên bàn.

    « Tuy nói là nhị đẳng, cũng chẳng kém gì mấy vị công tử đời thứ hai ở đế đô. Đây, là huynh đệ kết nghĩa của cháu ngoại em họ Tam cha người, là kiếm khách nổi danh cả vùng đất Thục, mày kiếm mắt sáng, tuổi trẻ anh tuấn. Đây, là đệ tử trong học viện của phụ quân người, tao nhã lịch sự, phẩm hạnh đoan chính. Đây, là do Tứ cha người giới thiệu, nghe nói thông minh lanh lợi, nói chút là hiểu. »

    "Liên cô!"

    Khóe miệng ta giật giật. « Người này nhìn có vẻ còn chưa đến 10 tuổi. »

    Liên cô cười không để tâm. « Tứ cha của người nói, chồng cũng có thể nuôi từ bé, như vậy mới có thể chung thủy, không một dạ hai lòng. Bây giờ nhìn thì độ chênh lệch tuổi tác có vẻ lớn, nhưng qua 10 năm nữa, hắn 18, người 26, chênh lệch này lại thấy nhỏ. »

    Thật là... cầm thú ....

    Ta đặt tay phải lên trên bức hóa, thở dài nói : « Liên cô, hôm nay lâm triều, ta đã phái ti nữ quan đi chọn nhất đẳng tú nam rồi. »

    Liên cô nhíu mày, kéo dài âm cuối. « Hả? Người đổi ý lúc nào vậy ? Chẳng lẽ nhà nào có con trai vừa mới lớn sao? »

    Mặt ta nóng lên, "Thật ra .... Liên cô, ta nói cho người, người đừng nói cho mẫu thân nhá, người này không đáng tin cậy.... »

    Liên cô cười gật đầu, « Đương nhiên, ta đã bao giờ nói bí mật của người cho nàng đâu? »

    Thành thật mà nói, Liên cô quả thật chưa từng bán bí mật của ta cho mẫu thân, có điều bà đều nói cho Nhị cha ta, sau đó mẫu thân quấn quýt lấy Nhị cha, Nhị cha lại nói lại cho bà biết....

    Nhưng mà ta đang vui, cũng không suy nghĩ nhiều như vậy, kéo tay áo Liên cô, dưới ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của bà, tên người ấy lăn lộn trên đầu lưỡi ta mấy lần, vẫn – không nói ra được.

    Liên cô thấy ta khó mở miệng, cũng không bức cung, chớp mắt, lập tức cười nói : « Không thì để ta đoán, người đáp ? »

    Ta đỏ mặt gật gật đầu. « Cũng được. »

    "Người ấy hơn người vài tuổi? »

    Ta gật, Hoán Khanh hơn ta 5 tuổi, ta 18, chàng 23.

    « Người này ở trong triều giữ chức vị quan trọng ? »

    Ta tiếp tục gật đầu. Thế hệ thứ hai nhà dòng dõi có ít kẻ xuất sắc, Hoán Khanh tuổi trẻ như vậy đã giữ chức ngự sử lại càng hiếm.

    « Người này với người, là sư xuất đồng môn, quen biết từ nhỏ ? »
     
  6. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    « Còn chưa muộn. » Liên cô cười vô cùng ấm áp, vỗ về tóc ta, nói « Thực ra, mẫu thân và vài vị phụ thân của người đều lo cho người, không nỡ nhìn người phải để bản thân chịu uất ức vì người ngoài. Con rể dù tốt, vẫn là người ngoài, làm sao so được với con ruột? Chỉ là phụ quân cùng Nhị cha người chỉ biết thương con gái, không nỡ dạy dỗ, đánh mắng con gái bảo bối của mình, đành phải dạy dỗ, đánh mắng người ngoài, để cho bọn họ phò tá người, bảo vệ người, đỡ để người một thân một mình ở đây bị lũ thần tử trong triều ức hiếp. »

    Nhớ tới phụ quân dịu dàng, Nhị cha yêu chiều, ta nhịn không nổi khóe mắt nóng lên, có lúc ta từng oán trách mẫu thân cuỗm năm phụ thân của ta đi mất, ngay cả A Tự cũng không để lại cho ta, khiến ta chỉ có một mình đơn độc ở lại đế đô, bên cạnh ta, chỉ có Hoán Khanh.

    Liên cô nhéo nhéo má của ta, thở dài nói : « Làm một vị vua, người còn nhỏ tuổi, không hiểu có thể từ từ học, nhưng làm một cô gái, người nên sớm gả đi thôi. May mắn là người tỉnh ngộ sớm, nếu không chờ thêm 2 năm, chỉ sợ người quay đầu lại, người ấy cũng chờ không nổi nữa. »

    Chàng 23 tuổi, thân là cháu ruột Tô gia, thân mang trọng trách khai chi tán diệp, quả thực là không thể chờ, ta cũng thế ....

    « Cha mẹ người vẫn quan tâm đến hôn sự của người, thực ra bọn họ cũng rất vừa ý đứa bé Bùi Tranh kia, dù sao cũng là nhìn hắn trưởng thành, tướng mạo, tài năng đều xứng với người, ta cũng nhìn ra, mấy người bọn họ đều coi Bùi Tranh làm con rể nuôi từ bé, chỉ chờ người trưởng thành, chuyện chung thân đại sự liền cứ thế mà làm, chỉ là người vẫn không tỏ vẻ gì, chúng ta đều tưởng người không thích hắn, nếu không thích, cha mẹ người cũng không ép ... »

    « Dừng ! »

    Ta giơ tay chặn lời Liên cô, trừng mắt nhìn bà, « Nói gì đến Bùi Tranh đâu ! Hắn thì có liên quan gì tới ta ? »

    Liên cô ngạc nhiên, « Người không phải nói người thích Bùi Tranh sao ? »

    « Người ta nói là Tô Quân, Tô Hoán Khanh ! »

    Bùi Tranh, chồng nuôi từ bé....

    Ta choáng váng – đây coi là gì ?

    Ép duyên ư ?
     
  7. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Chương 5 - 6
    Nét mặt Liên cô hơi kỳ lạ, "Hóa ra là Tô Quân.... Ta còn tưởng là Bùi Tranh.... »

    Ta bật cười, xua tay nói : "Sao có thể là hắn được."

    Có điều ngẫm nghĩ cẩn thận ra, hắn cũng đúng là hơn ta vài tuổi, là xuất sư đồng môn với ta, quen biết từ nhỏ, lại là quan nhất phẩm.

    Liên cô nói : « Ta vốn tưởng người và hắn quen biết từ nhỏ, coi như là mười mấy năm duyên phận, mấy năm nay bên cạnh người cũng chẳng có nam nhân khác, lại không đoán ra là còn một vị Tô Quân."

    Ta với Bùi Tranh ...

    Ta bật cười lắc đầu : « Hắn hơn ta 8 tuổi."

    Liên cô cũng cười : « Phụ quân người cũng hơn mẫu thân người 10 tuổi, chỉ cần thích, chuyện gì cũng không thành vấn đề, còn nếu đã không thích, cái gì cũng đều chướng mắt. Người đã không quan tâm tới hắn, vậy cũng thôi đi."

    Ta khẽ nói vâng, trong tim có chút cảm giác khác thường.

    Ta và Bùi Tranh quen biết nhau, còn sớm hơn, lâu hơn Tô Quân.

    Năm ấy, ta 6 tuổi, mẫu thân đưa ta tới Bạch Hồng sơn trang của Nhị cha. Bùi Tranh là đứa bé được Nhị cha nhặt được trên chiến trường mang về. Khi đó hắn còn chưa có tên là « Bùi Tranh », mà là « Bùi Tranh » (*), có một cô em gái bằng tuổi ta, tên là Bùi Sênh. Hai người xuất thân nhạc tịch thấp kém, cha mẹ là nhạc sư, bị li tán lúc chiến tranh loạn lạc, sau lại theo Nhị cha ta mới có thân phận mới.

    Bạch Hồng ở đây nghĩa là cầu vồng trắng.

    Hai chữ Tranh này đồng âm, tên "Tranh" hiện giờ là 铮: nghĩa là tiếng chim/tiếng chuông kêu lanh lảnh, tên « Tranh » trước đấy là 筝 tranh trong đàn tranh.

    Hồi trước xem bản cv, mình quên không tra lại tên cho em gái Bùi Tranh, là Bùi Sênh nhé, Sênh ở đây nghĩa là cái khèn, ba mẹ Bùi Tranh là nhạc sư nên đặt tên các con đều là nhạc cụ.

    Chuyện năm ấy, đã xảy ra quá lâu, ta không còn nhớ rõ mấy. Sau lại theo mẫu thân hồi cung, nên không gặp hắn nữa, chỉ biết hắn có lòng làm quan, liền bái phụ quân ta làm thầy, làm môn sinh của Thừa tướng, nghe theo ý phụ quân, đổi tên thành "Bùi Tranh", 18 tuổi trúng Trạng Nguyên, tới tiệc Quỳnh Lâm ta mới gặp lại hắn.

    Năm ấy ta mới 10 tuổi, vẫn là mẫu thân chấp chính. Tiệc đêm đãi quần thần, mẫu thân nắm tay ta, chỉ vào Bùi Tranh cúi đầu hỏi ta: "Còn nhớ ai đây không?"

    Ta ngẩng đầu chạm phải đôi mắt phượng chứa ý cười trong trẻo của hắn, hai gò má nóng lên, khẽ khàng bẽn lẽn trả lời một tiếng: "Cây cao lương."

    Cây cao lương: âm Hán Việt là thục thử, từ này phát âm gần giống từ thúc thúc, lúc đấy bạn Đậu định gọi bạn Tranh là chú cơ ạ ;))

    Dáng vẻ như trúng nội thương của hắn khi đó, đến nay ta vẫn còn nhớ rõ.

    Còn có nét mặt nhịn cười của phụ quân, tiếng cười cường điệu của mẫu thân.

    Nhưng chỉ trong chớp mắt, đã qua 8 năm...

    Liên cô vừa nãy nói, đợi thêm vài năm, một người 18, một người 26, có vẻ cũng không hơn nhau nhiều lắm, người trong lòng bà nghĩ là Bùi Tranh. Hóa ra bên phía mẫu thân họ vừa ý Bùi Tranh, nhưng Bùi Tranh chưa bao giờ nhắc tới chuyện này trước mặt ta, cân nhắc thái độ của hắn với ta, có lẽ trong lòng hắn cũng không chấp nhận sự sắp xếp của kẻ khác, còn chưa kết hôn, chỉ sợ cũng vì chịu sự bức ép của cha mẹ ta. Hôm nay trên triều, hôn ước theo lời hắn, là chỉ ai?

    Là ta sao ?

    Liên cô lại nói : « Nếu người không thích Bùi Tranh, ta sẽ đi nói với hắn, để hắn hoàn toàn hết hy vọng. Hắn cũng đã 26 rồi, lại kéo dài thêm nữa cũng không được, sau này người vẫn muốn hắn làm thần tử, trong lòng cũng không được tự nhiên, việc này vốn là hắn nợ Lưu gia người một ân huệ. Về phần Tô Quân, cũng đúng là một nhân tài, người là hoàng đế, chỉ cần người thích, cướp về là được, mau thành thân khai chi tán diệp, để cha mẹ người đỡ phải lo lắng. »
     
  8. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Ta ấp úng đáp hai câu, lúc thì nghĩ tới Bùi Tranh, lúc thì nghĩ tới Hoán Khanh, nghĩ đến đầu phát đau. Đêm khuya vắng vẻ, ta một mình một người lăn qua lăn lại trên giường, trằn trọc khó ngủ.

    Bùi Tranh ...

    Ta chưa bao giờ cân nhắc tới hắn, vì nguyên nhân gì, cũng không thể nói rõ ràng được. Có một chuyện, ta chưa từng nói với cha mẹ, không biết Bùi Tranh có tiết lộ ra ngoài hay không.

    Năm ấy, khi Vân Vụ biệt cung vừa mới xây xong, cả tám người trong gia đình đứng đầu Trần quốc chúng ta đều đến biệt cung tránh đông. Người hầu trong biệt cung không nhiều lắm, không phải nơi nơi đều có cung nhân ra vào như trong cung, vào đông lại im ắng, chỉ có tiếng rơi rớt tí tách của tuyết đọng trên đám thông xanh.

    Ta một mình tới tắm ở suối nước nóng sau núi, đến khi muốn đứng dậy mới phát hiện ra bị mất quần áo, tưởng là bị động vật trong rừng tha đi rồi, nơi này ngày thường vốn ít người qua lại, trên người ta chỉ còn một lớp vải mỏng, chính xác là kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay, chỉ có ngồi trong suối chờ chết.

    Cũng không biết đã qua bao lâu, hơi nóng bốc lên làm đầu óc ta choáng váng, loáng thoáng nghe được tiếng bước chân, lòng vui vẻ, cũng không nhận ra là tiếng động đã đến gần, chỉ cảm thấy có một đôi tay thò vào trong hồ vớt ta ra, quần áo người này truyền hơi lạnh sang làm ta tỉnh táo lại ba phần, khẽ đưa mí mắt nhìn lên phía trên, lập tức bị dọa cho tỉnh táo lại hoàn toàn.

    « Xùy xùy xùy... » Miệng ta líu ríu kêu tên của hắn.

    Bùi Tranh cúi đầu liếc ta một cái, có vẻ thở phào một hơi, mắt lại có ý trêu chọc, cười nói : « Đậu Đậu, tên ta không phải xùy xùy xùy. »

    Hắn đặt ta lên một chiếc giường hẹp dài, mềm mại, lại mang quần áo tới cho ta, ta vừa nhìn thấy, tức đến hai mắt đỏ sậm, cướp lấy quần áo, « Vô sỉ, ngươi lấy trộm quần áo của ta! »

    Hắn nhíu mi, cũng không cãi lại, nhưng vẫn lấy khăn khô tới lau đi ẩm ướt cho ta, động tác dịu dàng. « Lần sau ra ngoài thì nhớ mang theo hai hạ nhân. »

    Ta mặc thêm áo khoác, yên tâm thoải mái để hắn hầu hạ, lại nghe hắn do dự mà nói : « Người sao lại .... »

    « Ta làm sao ? » Ta nhắm mắt lại hỏi.

    Hắn cười khẽ một tiếng, « Ta cứ tưởng rằng, để cho nam nhân nhìn thấy thân thể, người sẽ không được tự nhiên. »

    Ta ung dung nói : « Lúc đầu cũng hơi sợ, sau ngẫm lại cũng chẳng sao, cũng không mất miếng thịt nào, Tam cha có nói, nữ nhân giang hồ không câu nệ tiểu tiết. »

    Bùi Tranh ngừng lại, trầm giọng nói, « Không câu nệ tiểu tiết ? Người cũng để cho nam nhân khác nhìn thấy thân thể của mình rồi? »

    Ta không vui vỗ vỗ tay hắn, « Tiếp đi, tiếp đi. Mẫu thân nói không có gì đáng lo, bị người ta nhìn thì cũng nhìn rồi, nếu thích thì túm lấy mang về nhà, không thích thì liền moi hai tròng mắt của hắn ra. »

    Bùi Tranh đột nhiên tránh khỏi tay ta, nâng cằm ta lên nhìn hắn, dịu giọng hỏi : « Vậy người muốn moi hai tròng mắt của ta hay là tóm ta mang về nhà ? »

    Ta lặng người nhìn ánh sáng lạ sóng sánh trong mắt phượng của hắn, nhếch mép cười, « Ngươi đừng lo, ta sẽ không moi tròng mắt của ngươi. »

    Đáy mắt hắn ánh lên nỗi ngạc nhiên mừng rỡ, run giọng nói : « Đậu Đậu... »

    « Ta không coi ngươi là nam nhân. » Ta kéo tay hắn an ủi, cúi đầu xoay cổ, « Ngươi là gia thần của ta mà, cũng giống như Thuần công công bên cạnh mẫu thân đó.Tiếp tục lau tóc giúp ta. »

    Cái tay hắn đang dừng trên tóc ta hình như run lên hai lần, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng xuôi theo mái tóc ta.

    "Đậu Đậu à....". Bùi Tranh khẽ thở dài, « Nữ tử quá tùy tiện cũng không tốt, nam nhân hơn nửa là thích nữ tử đoan trang nhã nhặn, có tri thức, hiểu lễ nghĩa, thử nghĩ mà xem, người có thể chịu được việc nam tử người thích có đụng chạm da thịt với nữ tử khác sao? »

    Khi đó, trong đầu ta hiện lên hình ảnh Tô Quân đang mỉm cười với nữ tử khác, ngực đau xót, buồn không đáp.

    « Người đăng cơ làm hoàng đế, càng cần chú ý ngôn hành cử chỉ của mình, không thể để người ta có cớ công kích. Vì vua phải có uy nghiêm, phải giữ khoảng cách với thần tử. Nữ tử muốn giữ mình trong sạch, phải giữ khoảng cách với nam tử, như thế mới là đạo lý đúng đắn. »

    Ta vốn là đang dựa lưng vào lòng hắn, nghe xong câu này lập tức tránh ra, quay đầu lại nhìn hắn. « Có phải ta cũng nên giữ khoảng cách với ngươi không? »

    Mắt Bùi Tranh có vẻ hơi bối rối, hắn lập tức cười nói : « Ta không giống bọn họ, là gia thần, tức là người một nhà. Minh Đức bệ hạ cũng chưa từng giữ khoảng cách với Thuần công công. »

    Lúc đó ta nửa tin nửa ngờ, sau lại nghe quốc sư dạy cùng một kiểu, quốc sư đương nhiên là không lừa ta, vậy lời Bùi Tranh có lẽ cũng không sai. Từ đó về sau, ta bắt đầu theo khuôn phép, làm một nữ đế đoan trang hiền lương, có thể là vì thuở nhỏ làm chút việc xấu, « qua lại thân mật » « không câu nệ tiểu tiết » với nam tử, cho nên năm 13 tuổi ấy, không cẩn thận « phạm tội bất thành » với thám hoa lang, nói cho cùng ta cũng không phải hoàn toàn vô tội.

    Bùi Tranh lúc nào cũng nhắc nhở bên tai ta, mỗi khi ta mê muội vì sắc đẹp, hắn liền mở cây quạt che miệng, nhỏ giọng cười nói : « Bệ hạ, bệnh lại tái phát. »

    Qủa nhân có bệnh, quả nhân háo sắc ....
     
  9. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Việc này đã qua năm năm, nay nghĩ lại, quả nhân ắt là đã bị tên gian thần Bùi Tranh kia lừa dối ! Có lẽ đúng theo lời Liên cô, cái Hoán Khanh thích là bản tính của ta, ta giả vờ ôn lương cung kiệm rõ ràng là làm chuyện vô ích.

    Không được, quả nhân phải tự đổi mới !

    Không làm gì lại bị mang cái tiếng dâm quân nhiều năm như vậy, không làm gì lại bị oan uổng nhiều năm như vậy, không làm ra chuyện gì cho xứng với cái tiếng xấu kia, vậy cũng khiến bản thân thiệt thòi quá rồi !

    ------------------------------

    Ngày tiếp theo lên triều, ta vốn đã chuẩn bị để cho Bùi Tranh một trận, ai ngờ nhìn trái nhìn phải, sững người hỏi : « Bùi tướng đâu ? »

    Tiểu Lộ Tử báo lại : « Bùi tướng nhiễm phong hàn, ốm đau liệt giường, không thể lên triều. »

    Hôm qua không phải vẫn còn khỏe sao?

    Ta nén nghi ngờ trong lòng lại, lâm triều theo lệ. Bùi Sênh của ti nữ quan sai người trình lên bản danh sách tú nam cho ta xem qua.

    Quan viên trên ngũ phẩm vốn không nhiều, nam tử đúng độ tuổi lại càng ít, bởi vậy trên danh sách cũng chỉ có lác đác mười mấy người, ta nhìn lướt qua, nhíu mày, nhìn lại hai lần thật cẩn thận, sau đó đưa mắt về phía Bùi Sênh, nghiêm túc hỏi : "Bùi học sĩ, nam tử có điều kiện phù hợp đều đã nằm trong danh sách ư?"

    Bùi Sênh gật đầu nói : « Phàm là con quan trên ngũ phẩm đều đã ghi lại trong danh sách, kẻ không đàng hoàng, người có hôn ước đều đã loại bỏ »

    Cái gì?

    Ta ngạc nhiên há hốc miệng, cúi đầu nhìn Tô Quân.

    Vậy là, chàng có hôn ước, hay là .....

    Lòng ta giống như bị bánh xe lăn qua nghiền thành mảnh nhỏ, ngậm ngùi mà khép lại tờ tấu, nói với Bùi Sênh : « Việc chọn tú nam cứ tạm gác lại trước đã, quả nhân vẫn cần nghĩ lại một chút... »

    Lời vừa nói ra, quần thần ồ lên. Ta đau đớn phẩy tay, nói bãi triều, liền ôm ngực rời đi.

    Chẳng lẽ ta thủ thân như ngọc mười mấy năm, cuối cùng lại để kẻ khác vớ bở sao?

    Tiểu Lộ Tử ân cần hỏi : « Bệ hạ thân thể không thoải mái ư? »

    Ta đau thương ngửa đầu nhìn trời. « Tiểu Lộ Tử, quả nhân thích một người, người ấy không thích quả nhân, làm sao đây? »

    Tiểu Lộ Tử mắt sáng lên, lập tức lại cúi đầu, « Bệ hạ là nữ tử tôn quý xinh đẹp nhất Trần Quốc, sao có thể có người không thích bệ hạ ? »

    « Nếu có thì sao ? »

    "Vậy .... bệ hạ là cửu ngũ chí tôn, muốn người nào, ai dám kháng mệnh? Cứ bắt vào cung trước rồi nói sau. Không phải có câu .... lâu ngày sinh tình sao? »

    Lâu ngày sinh tình hả......

    Tiểu Lộ Tử thật là một tên tiểu hoạn quan dâm, đãng.

    "Trong thiên hạ, không ai có thể cự tuyệt ân sủng của bệ hạ." Tiểu Lộ Tử cười hì hì vuốt mông ngựa (nguyên tác là mông rồng ;))).

    Liên cô nói, cưỡng ép nam dân cũng chả sao cả, quả nhân tôn quý là vua một nước, bắt một tên nam dân cũng chẳng có gì! Dù sao cũng không thể để bản thân phải chịu uất ức, để cho niềm vui của kẻ khác được tạo dựng trên nỗi đau khổ của quả nhân.

    Ta vung tay áo, cao giọng nói: "Tiểu Lộ Tử! Đi, bãi giá phủ quốc sư!"

    Tiểu Lộ Tử hỏi: "Bệ hạ muốn đi thăm quốc sư sao?"

    Ta sờ sờ cằm, cười hì hì nói: "Không phải."

    "Là cầu hôn. »

    « Dạ? » Tiểu Lộ Tử ngẩng đầu, há miệng nhìn ta, « Cầu, cầu hôn ? »

    "Không sai!" Hừ hừ... Che dấu cả đời, cũng chỉ có thể nhìn chàng trở thành nam nhân của kẻ khác, phải ra tay trước chiếm ưu thế, là của ta thì chính là của ta, không phải của ta thì cướp về là thành của ta. Ta thích chàng nhiều năm như vây, cướp một lần cũng không phải quá đáng nhỉ!

    Ta là dâm quân, ta sợ ai!
     
  10. rio_sp

    rio_sp Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    16/11/2011
    Bài viết:
    14.692
    Lượt thích:
    8.930
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Kinh doanh
    Trường:
    đh quy nhơn
    Nghĩ đến chuyện sắp làm, ta đang chuẩn bị về cung thay quần áo rồi lại xuất cung, kết quả còn chưa ra tới cửa đã thấy Tiểu Lộ Tử chạy vào thông báo : « Bệ hạ! Tô ngự sử cầu kiến ! »

    Mẹ ơi....

    Chân ta mềm nhũn, suýt nữa là ngã nhào.

    Một tiếng trống thúc giục tinh thần, nhưng thêm một tiếng thì yếu đi, thêm tiếng nữa thì hết sạch.

    Ta nuốt nước miếng, cổ họng, mắt mũi như bị siết chặt, nhận ra bản thân đã bớt phóng túng nhiều năm rồi, trong khoảng thời gian ngắn, cái dũng khí của « nữ nhân giang hồ không câu nệ tiểu tiết » đã không thể tự nhiên thể hiện như trước.

    « Tuyên.... »

    Tô Quân cũng mặc áo quan là hai màu tím đen kết hợp, áo quan giống nhau, mặc trên người Bùi Tranh có vẻ quý khí bức người, khi Tô Quân mặc lên, lại có cảm giác nhã nhặn ôn hòa.

    « Cầu hôn .... » Lời vừa ra khỏi miệng, ta suýt chút cắn phải đầu lưỡi, trong lòng nghĩ chuyện gì, không để ý một cái là phát ngôn ngay.

    Tô Quân nhìn ta ngờ vực, « Bệ hạ vừa nói gì vậy? »

    « Ha ha.... » Ta ngửa đầu nhìn xà nhà, « Ta nói thời tiết hôm nay rất đẹp..... »

    Tô Quân giật mình, ý cười bên khóe miệng lan rộng, « Xuân về hoa nở, rất đẹp. »

    Ta nhìn nụ cười nhàn nhạt kia mà ngẩn người, nhìn đôi môi nhạt màu kia mở ra khép lại, tim đập thình thịch, Tô Quân nói điều gì, ta cũng không để tâm.

    « Bệ hạ.... » Tô quân cười bất đắc dĩ, dừng lại không nói nữa.

    Ta cuối cùng cũng hồi phục tinh thần, xấu hổ ho khan hai tiếng, lại ngắm chàng qua khóe mắt."Chuyện đó...... Khanh nói rất tốt. » Ta trịnh trọng gật đầu.

    Tô Quân ánh mắt dịu dàng, mỉm cười hỏi : « Vi thần vừa mới nói gì ? »

    Ta đờ người ....

    Ta nào biết chàng nói gì đâu ....

    Vì thế ta lại nói rất nghiêm chỉnh: « Bất luận khanh nói gì, đều nói rất tốt. »

    Chàng hơi ngẩn người, rủ mí mắt, lông mi dài rậm khẽ run, mặc dù che lại cảm xúc trong đáy mắt, lại không giấu được ý cười trên môi.

    Câu nói kia của ta, có coi là đùa giỡn hay không?

    Nhìn vẻ mặt chàng, không nhíu mày, không ghét bỏ, không có ý phản đối, môi chứa ý cười, mặt hơi hồng – chàng là thích ư ?

    Chàng thích ta đùa giỡn chàng ư?

    Mẫu thân đã nói, trên đời chỉ có hai loại nam nhân, dễ dãi và thâm trầm (*), xem ra, Tô Quân là loại người thứ hai.

    (*) "风骚" và "闷骚": phong tao và muộn tao, muộn tao ở đây thường chỉ người trong ngoài bất nhất, ngoài mặt thì có vẻ lãnh đạm nhưng nội tâm lại nhiệt tình

    Ta được tiếp dũng khí, bước thêm 3 bước, cũng chỉ còn cách chàng 3 bước chân, chầm chậm ngẩng đầu nhìn chàng, dịu giọng nói : « Khanh vừa nói gì, lặp lại lần nữa được không? »

    Chàng nhìn ta, thất thần một lát, lập tức khôi phục thái độ bình thường, mỉm cười nói : « Vừa rồi vi thần nói, nên thẩm vấn Hạ Lan lại một lần nữa. Lúc này, không có Bùi Tranh ở đây, có lẽ lời khai sẽ khác."

    Ta gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, lại có chút mất mát, có điều nghĩ cũng đúng, không nói chính sự, chẳng lẽ chàng lại nói lời ngon tiếng ngọt với ta sao ?

    Chàng không nói, thì ta nói là được rồi.

    Ta nói : « Hôm nay thời tiết thật là tốt, trên trời vạn dặm không mây, từng đám mây trắng bay bay .... »

    Chàng nhịn cười nói : « sơn mạt vi vân, đúng là cực mĩ. » (Núi sáng sạch, mây nhỏ li ti, có lẽ thế :()

    Ta mặt đỏ tai nóng. « Chúng ta đến nhà lao thôi.... »

    --------------------------
     

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP