[Oneshot] Dưới những cánh hoa anh đào

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi Co Be Cau Kinh, 30/12/2015. — 11.551 Lượt xem

  1. Co Be Cau Kinh

    Co Be Cau Kinh Hello Co Be Cau Kinh Thành viên thân thiết

    [Oneshot] Dưới những cánh hoa anh đào

    [​IMG]
    Title: Dưới những cánh hoa anh đào

    Author: Co Be Cau Kinh (Tracy)

    Parings: Kudo Shinichi, Ran Mori

    Rating: K

    Genre: Sad,romantic....

    Status: Đã hoàn thành

    Disdaimer: Nhân vật trong fic không thuộc về tôi mà thuộc về bác Ao.Nhưng trong fic này số phận của họ sẽ thuộc về tôi.
    Tôi viết fic này chỉ để thỏa mãn trí tưởng tượng của mình.

    Summary:
    Nơi đây- dưới những cánh hoa anh đào
    Anh và em đã gặp nhau
    Nơi đây tình yêu của em bắt đầu
    Nơi đây tình yêu em tan vỡ
    Và cũng chính tại nơi này
    ........
    Chúng ta được hạnh phúc



    Note:
    -Đây là lần đầu mình viết fic mong mọi người chỉ bảo thêm.

    -Với tốc độ đánh máy rùa bò của mình nên fic sẽ hơi lâu :3

    -Dù fic không hay nhưng nếu muốn mang fic đi đâu mong mọi người sẽ nói với mình một tiếng

    -Cuối cùng MONG MỌI NGƯỜI ỦNG HỘ Ạ!

    [​IMG]

     




  2. vitaminlove angelran

    vitaminlove angelran Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/5/2015
    Bài viết:
    2.517
    Lượt thích:
    15.807
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    Của những Quỷ trùm cấp cao
    Èoo~ sắp đi học rồi nhưng qua comt mặc dù tui không có hứa, "động viên" cô thôi *cười tà*

    Đầu tiên bố cục khá tốt cơ mà sao giống cách tui trình bày @.@ chỉ không ưng cái trang trí của cô. Nhìn không hợp lắm.

    Hình thức đủ cả. Không thiếu nhưng moi lỗi type phần genre "romatic" => Romantic nhe :v

    Còn Sum, thơ của cô chưa gây được ấn tượng cho tôi lắm. Nó cần nhẹ nhàng, sâu sắc, ngôn từ cần trau chuốt hơn nữa chứ tôi chưa thấy rồ man tịc ở đâu :3 giống như cô đang liệt kê nơi này làm sao vậy. Và lặp từ làm cho nó hơi khô khan.

    Còn gì thì cũng hết rồi :3 tôi đợi chap ấn tượng hơn của cô~ lần sau yếu tim đừng mời tui comt a. Tui chém mạnh lắm, thánh soi đấy T^T~~ coi chừng comt xong cô mang đao kiếm qua báo thù tôi thì chết.
     
    tho ngoc, Edogawa Yuki, củ lạc5 bạn khác thích điều này.
  3. Co Be Cau Kinh

    Co Be Cau Kinh Hello Co Be Cau Kinh Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    25/9/2015
    Bài viết:
    2.467
    Lượt thích:
    22.981
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Phá làng phá xóm
    Trường:
    Những siêu quậy nổi loạn.
    Dưới những cánh hoa anh đào

    [​IMG]

    Tách....tách....tách...

    Mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt hơn. Dòng người ngược xuôi cũng hối hả trở về vào giờ tan tầm. Trong dòng người hối hả ấy một cô gái đang lảo đảo bước những bước chân nặng chịch.


    Trời thật lạnh, buốt tận đến gót chân nhưng cô vẫn muốn đi. Đi một mình cô, dẫu rằng sự cô đơn sẽ khiến cô có thêm phần sợ hãi. Dường như bây giờ, mưa là thứ duy nhất có thể xoa dịu nỗi đau trong lòng cô. Đôi mắt tím khép hờ ngăn không cho những giọt nước mắt mặn chát rơi xuống. Nhưng cô vẫn chẳng thể nào ngăn được, những giọt nước mắt ấy vẫn chứ đua nhau chảy dài trên gò má cô mà hòa vào mưa. Mưa chẳng hay đang khóc cho cuộc tình của cô - cuộc tình chưa bắt đầu đã tới hồi kết.



    Cô vẫn bước đi. Nhưng bản thân lại không biết mình đang đi đâu và tìm kiếm thứ gì. Cô chỉ biết bây giờ trái tim cô đau, đau lắm. Như đang có một lực vô hình nào đó đang bóp nghẹt lấy nó.

    Ngày ấy, giá như cô không gặp anh...
    Giá như ngày ấy, anh không bước vào cuộc đời cô...
    Giá như ngày ấy, trái tim cô không lỡ nhịp vì anh....
    Ngày đó, cô còn là một thiếu nữ tuổi 17. Cô bước đi và ngắm nhìn những cánh hoa anh đào mỏng manh đang thả mình trong gió. Bỗng anh từ đâu chạy đến và.....

    Rầm.....

    Hai người tiếp đất một cách "nhẹ nhàng". Anh vội đứng dậy đỡ cô.

    - Xin lỗi! cậu có sao không?_ Anh vừa xin lỗi vừa gãi đầu, gãi tai trông rất dễ thương.Lúc này cô mới để ý tới anh chàng đã va phải mình- Một người con trai có đôi mắt xanh đẹp cuốn hút.
    - Ừ! Mình không sao đâu._ Cô mỉm cười đáp lại.
    - Cậu học lớp 11B, trường Teitan đúng không? Mình là Shinichi Kudo, học lớp 11A.
    Rất vui được làm quen với bạn._ Shinichi vui vẻ nói.
    -Ừ! Mình là Ran Mori rất vui được làm quen._ Cô cười tươi, khiến cho trái tim ai đó phải lỗi nhịp.


    Anh và cô cùng nhau nói chuyện vui vẻ đến khi chiều xuống.

    Cuộc gặp gỡ của anh và cô tình cờ và bắt đầu như thế. Đơn giản và bình thường như như bao cuộc làm quen khác nhưng nó để lại trong lòng mỗi người một chút ngọt ngào len lỏi trong trái tim.


    [separate]


    Sáng sớm, những ánh nắng bé nhỏ đang khéo léo uốn mình qua những cành cây. Trên cành cây, trong vòm lá, những giọt sương sớm đọng lại long lanh như những hạt ngọc trong suốt, đẹp đến lạ lùng. Thi thoảng những làn gió nhẹ thổi qua khiến những chiếc lá va vào nhau tạo nên những âm thanh kì lạ.

    Dưới lòng đường, dòng người vẫn tấp nập, những chiếc xe vẫn cứ lao vun vút. Trong sự vui vẻ, náo nhiệt ấy, một cô gái đang rảo bước đến với ngôi trường thân quen.

    - Ran!_ Bỗng có tiếng người gọi cô từ phía sau, cô quay lại và người gọi cô không ai khác chính là anh- Người đã va vào cô hôm qua.
    - Ran! cậu còn nhớ tôi không?
    - Nhớ chứ! Chúng ta lại gặp nhau rồi Shinichi._ Cô vui vẻ đáp lại.
    - Chúng ta cùng đi học nhé!_ Shinichi đề nghị.
    - Tất nhiên rồi!_ Hai người họ cùng nhau vui vẻ đến trường. Kể từ hôm đó, hôm nào Ran và Shinichi cũng đi học cùng nhau . Hai người trở nên thân thiết và dường như sự xuất hiện của đối phương là quan trọng lắm với cả anh và cô.

    Thời gian cứ thế trôi qua, thoát cái anh và cô đã trở thành những sinh viên đại học. Anh và cô vào cùng một trường nhưng họ lại học khác lớp, bài học cũng nhiều hơn nên họ không có nhiều thời gian trò chuyện với nhau như trước. Họ chỉ có thể hẹn gặp nhau trò chuyện vào những ngày cuối tuần dưới gốc cây anh đào- nơi lần đầu tiên anh và cô gặp gỡ.

    Hôm nay, anh và cô cũng hẹn nhau dưới gốc cây anh đào. Như mọi hôm thì anh sẽ là người khơi chuyện và cả hai sẽ cùng nhau nói chuyện đến khi mệt mới thôi. Nhưng hôm nay anh chỉ im lặng mà ngồi đó nhìn về một nơi xa xăm. những bông hoa vẫn cứ lặng lẽ rơi, dòng người vẫn tấp nập nhộn nhịp.

    - Shinichi sao cậu không nói gì?_ Cuối cùng không chịu nổi sự im lặng nữa Ran đã lên tiếng phá tan cái không khí im lặng đến đáng sợ đó.
    - Ran mình có chuyện này muốn hỏi cậu._ Anh dựa lưng và gốc cây, hai tay đút túi quần, ánh mắt nhìn xa săm về nơi nào đó.
    - Ừ! Cậu hỏi đi._ Ran trả lời. Một chút lo lắng nhỏ đang len lỏi trong trái tim cô.
    - Cậu biết Ami Usui học chung lớp với tớ chứ?_ Shinichi hỏi.
    - À tớ biết cậu ấy nổi tiếng xinh đẹp và học giỏi mà mà._ Ran trả lời mà lòng cô cứ thấp thỏm không biết có chuyện gì.
    - Hôm qua cậu ấy đến nhà tớ và nói thích tớ. Cậu nghĩ tớ có nên cho cậu ấy một cơ hội không?

    Rắc.....Rắc.....

    Tiếng đó có phải tiếng trái tim cô tan vỡ? Phải chăng tình yêu của cô đang dần vụt mất? Cô có nên nói anh đừng đi? Có nên nói " Em yêu anh"? Đầu cô lúc này trở nên trống rỗng. Cả người cô như tê liệt hoàn toàn, tay chân cô cứng đờ, tai như ù đi. Cô im lặng, có phải chăng cô không biết nói gì, hay là do nỗi đau trong cô quá lớn khiến cô không thốt nên lời? Một lúc sau cô mới lên tiếng:

    - ừ! Cậu ấy rất tốt, lại xinh đẹp nữa, cô ấy rất hợp với cậu đó chúc cậu hạnh phúc._ Ran đáp lại rồi nhanh chóng quay mặt bước đi. Những bước chân nặng trĩu như có hàng ngàn tảng đá đè lên cô. Những giọt nước mắt không biết từ bao giờ đã làm ướt đẫm khuôn mặt thanh tú của cô. Rời hàng cây anh đào cô nở một nụ cười chua chát- Nụ cười cho mối tình đơn phương không kết quả của mình.

    Tớ yêu đơn phương
    Vì thế...
    Tớ không bắt cậu phải...
    Đáp lại tình yêu của tớ

    Shinichi vẫn đứng đó nhìn bóng dáng cô khuất dần sau hàng cây anh đào. Rồi anh cũng quay bước đi, những bước chân nặng nề. ánh mắt anh ánh lên một nỗi buồn không thể nói hết. Đôi mắt xanh vô hồn nhìn về nơi nào đó.

    Tại sao vậy Ran? Tại sao em không nói "anh đừng đi" mà lại nói " chúc anh hạnh phúc" chứ? Tại sao? Em thật sự không có tình cảm gì với anh sao Ran? Em muốn anh từ bỏ tình yêu của mình để đến với người con gái anh không yêu sao? Nếu em thật sự muốn vậy thì anh sẽ buông tay em.

    Về đến nhà, Ran đi thẳng vào phòng rồi khóa chặt cửa phòng. Cô ngồi trên giường mặc dù cô cố gắng ngăn không cho giọt nước mắt trào ra. Nhưng cô đã không làm được, những giọt nước mắt vẫn cứ tuôn ra. Những kỉ niệm của anh và cô lại ùa về nơi cô, nó làm cho cô đau đến nghẹt thở.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
    - Shinichi! Cậu chơi bóng hay quá!
    - Hì!
    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
    - Shinichi! Qua đó chơi đi, hay quá!
    - Cậu cho tớ nghỉ chút đi mệt quá.
    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
    - Á! Cậu làm gì thế?
    - Thì mua nước cho cậu, này uống đi.
    - Cảm ơn cậu.
    Phụt......
    - Hahahah....... ran nhìn mặt cậu kìa.
    - Shinichi, cậu đứng lại đó.
    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
    Hức.....hức.....hức..
    - Cậu nín đi chỉ là bộ phim thôi mà. Sao con gái dễ khóc thế không biết.
    - Họ tội nghiệp quá kìa. Cậu đúng là đồ máu lạnh mà Shinichi. Hức... Hức....
    - Được rồi cậu nín đi ướt hết áo tớ rồi nè.

    Những kỉ niệm cứ lần lượt ùa về khiến trái tim cô đau như ngàn mũi kim đâm vào. Cô khóc tới lúc mệt rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.


    Từ hôm đó cô cố gắng tránh mặt cậu. Tỏ ra lạnh lùng không quan tâm đến cậu. Cậu gọi điện cô không nghe, cậu nhắn tin cô không trả lời. Cậu đến nhà cô không xuống. Nhiều lúc cô tự nghĩ phải chăng cô đã quá ích kỉ? Anh đâu biết cô thích anh, anh đâu biết mình đã làm tổn thương cô. Nhưng tại sao cô vẫn cứ lạnh lùng, lẩn tránh cậu như vậy? Tại sao? Câu hỏi này vẫn cứ quanh quẩn trong đầu cô mấy ngày qua, nhưng nó vẫn là câu hỏi không lời đáp.


    Cứ như vậy, một tháng trôi qua cô không gặp anh không nói chuyện với anh. Nhiều lúc cô muốn đến nhà hỏi thăm anh, xem anh có khỏe không? Muốn đến dọn dẹp nhà cho anh vì sợ ở nhà một mình anh sẽ không tự chặm sóc được cho bản thân. Nhưng câu nói ngày hôm đó lại ùa về trong cô. Những ý nghĩ lại bị dẹp bỏ ngay khỏi đầu cô.


    [separate]


    Hôm nay, được nghỉ nên Ran quyết định ra ngoài dạo phố, không hiểu sao đôi chân lại dẫn cô tới đây - dưới những cánh hoa anh đào- nơi anh và cô đã có bao nhiêu kỉ niệm đẹp . Thời gian vẫn cứ thế trôi đi, những cánh hoa vẫn cứ lặng lẽ thả mình theo gió phiêu du khắp nơi. Còn cô, cô vẫn bước , mỗi bước chân như một nhát dao cứa sâu vào tim cô. Những kỉ niệm của cô và anh lại một lần nữa ùa về trong tâm trí cô như một cuốn phim quay chậm.


    - Shinichi! Cậu đứng lại cho tớ!
    - Có giỏi bắt tớ đi. Hahahahha........
    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
    - Hoa anh đào đẹp quá đúng không Shinichi?
    - Ừ!
    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
    - Shinichi! Qua đây nè!
    - Tớ không chơi mấy trò trẻ con đó đâu.
    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
    - Cảm ơn cậu! Shinichi!
    - Ừm.
    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
    - Ami nói yêu tớ. Tớ có nên cho cậu ấy cơ hội không?


    Nước mắt cô lại một lần nữa rơi xuống, trái tim cô lại một lần nữa rỉ máu. Cô rảo bước thật nhanh để rời xa hàng cây ấy, rời xa nơi tình yêu bắt đầu, rời xa những kỉ niệm ngọt ngào của anh và cô.


    Về đến nhà, Ran gạt bỏ khuôn mặt buồn bã mà thay vào đó là khuôn mặt tươi vui thường ngày. Ran là vậy cô luôn suy nghĩ cho người khác, còn mình thì lặng lẽ chịu đau khổ một mình để người khác không phải lo lắng cho mình. Cô bước vào nhà chào hỏi ba mẹ, sau đó đi thẳng lên phòng và lại tự nhốt mình trong đó.

    Anh giống như một cơn gió vô tình, lướt nhẹ qua cuộc đời cô, thổi mát tâm hồn và trái tim bé nhỏ. Nhưng lại vội vàng ra đi để lại trong cô một nỗi đau không nhỏ.

    Đêm khung cảnh Tokyo thật đẹp, thật thơ mộng. Dòng người vẫn cứ ồn ã, vẫn náo nhiệt. Nhưng riêng cô, cô cảm thấy mình như lạc lõng giữa dòng người tấp nập, nhộn nhịp này.

    ~~~~~~~~~~

    Sakura hirahira maiorite ochite
    Yureru omoi no take wo dakishimeta
    Kimi to haru ni negai shi ano yume wa
    Ima mo miete iru yo sakura maichiru.

    ~~~~~~~~~~

    Nhạc chuông điện thoại của cô bỗng vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của. Ran lấy điện thoại ra, trên màn hình là số điện thoại của anh. Ran thoáng ngạc nhiên một tháng nay anh không gọi điện thoại cho cô vậy mà bây giờ anh lại đột ngột gọi cho cô. Cô có nên bắt máy? Đó là câu hỏi duy nhất trong đầu cô lúc này.

    Cô chần chừ một lúc rồi cũng quyết định bắt máy.
    - Shinichi! Có chuyện gì vậy?
    - Ừm.....Ran cậu có thể đến hàng cây anh đào, nơi đầu tiên chúng ta gặp nhau được không?_ anh hỏi cô.

    Cô đồng ý rồi cúp máy, cất vào túi và rảo bước tới nơi đã hẹn với anh.

    Đến nơi cô không thấy ai, cứ ngỡ rằng anh đã đi về. Đang tính quay về thì bỗng thấy anh xuất hiện sau hàng cây với một bó hoa hồng to và đẹp trên tay. Anh bước đến trước mặt cô và đằng sau anh bất ngờ một tràng pháo hoa bắn lên không trung với dòng chữ: " Anh yêu em, Ran Mori" sau khi tràng pháo đầu tiên kết thúc tiếp sau đó là một tràng pháo nữa với dòng chữ: " Làm vợ anh nhé! Ran Mori". Ran đứng sững, những giọt nước mắt lại lăn dài trên gò má và rơi xuống vỡ òa trên nền đất .Đây không phải giọt nước mắt đau khổ nữa mà là nước mắt của sự hạnh phúc.


    Chưa hết ngạc nhiên, anh đã từ từ rút ra một chiếc hộp nhỏ hình trái tim quỳ xuống trước mặt cô:
    - Ran, em có đồng ý làm bà Kudo không?
    - Shinichi! Em đồng ý._ Anh đứng dậy đeo nhẫn cho cô. Bất chợt cô ôm chầm lấy anh.
    - Shinichi! Anh đi đâu một tháng nay vậy?_ Ran hỏi anh.
    - Thì anh chuẩn bị để rước phu nhân Kudo về nhà.

    Shinichi đặt lên môi Ran một nụ hôn. Bất ngờ nhưng rồi cô cũng khép nhẹ đôi mi tận hưởng cảm giác ngọt ngào này. Một vài người hiếu kì đứng lại xem và thầm cầu chúc cho cặp đôi trẻ tuổi.


    Tình yêu đến thật bất ngờ
    Vô tình tạo cho ta bao tổn thương
    Nhưng rồi chúng ta lại nhận được sự hạnh phúc....

    Của một tình yêu chân thật.

    [​IMG]

    P/s:-Chúc Bạn đọc vui vẻ:)
    - Đây là fic đầu tiên của mình nên vẫn còn nhiều thiếu xót mong mọi người chỉ bảo thêm.
    - Chúc Bạn năm mới tốt lành :*

    Thân
    Tracy

















     
  4. Violet SR

    Violet SR Nothing Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/12/2015
    Bài viết:
    3.439
    Lượt thích:
    4.915
    Kinh nghiệm:
    113
    Ôi yêu quá!!! <3, fic khá nhẹ nhàng.
     
    tho ngocCo Be Cau Kinh thích điều này.
  5. Tra Lạc Mí

    Tra Lạc Mí Thiên chân Vô tà Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/4/2013
    Bài viết:
    1.621
    Lượt thích:
    5.470
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Vẽ truyện, viết báo
    Trường:
    Đào tạo chăn gà
    ss k đủ k/n để beta cơ mà em fic đầu tay của em hay hơn của ss chắc rồi.
    ss mất ăn mất ngủ vì cái fic sau cuối cùng phải drop nó T_T đắng thật
     
  6. trang0916

    trang0916 Just live well Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/8/2015
    Bài viết:
    538
    Lượt thích:
    3.970
    Kinh nghiệm:
    93
    Ta đã qua để com fic cho nàng :3. Mới đi học về mà lên đã thấy có 2 người mình quen đăng rồi. Đúng như lời hứa nhé! Nàng ra chap là ta sẽ com cho nàng :3
    Đầu tiên là phần sum nhé. Thực sự giống như lời của Mika nói, ngay khi đọc sum ta không có ấn tượng cho lắm. Nói là sad và romantic nhưng với ta khi đọc ta chưa cảm nhận được rõ lắm. Với cả với ta phần sum hơi ngắn, ngôn từ cũng chưa được trau chuốt cho lắm. Cảm giác gần như chỉ là nói về địa điểm thôi. Nhưng vì là fic của nàng nên ta vẫn ngồi đợi.
    Sang vào phần nội dung chính. Nếu nói ra thực sự thì ta ấn tượng nhất chính là đoạn miêu tả phần Ran ở đoạn đầu thôi. Còn lại thì đối với ta hơi hụt, và chưa hay lắm. Một phần có lẽ đây là motip quen thuộc, và bản thân ta cũng đọc một fic gần như thế này, thế nên đối với ta, fic không gây ấn tượng lắm. Bởi vì fic là những cánh hoa anh đào nhưng nói thật thì ta thấy rất ít chỗ nói về hoa đào đó. Thế nhưng ta thấy nàng viết tốt. Phần tả cảnh và tả vật khá tốt. Nhưng nội dung có phần hơi nhanh, cách giải quyết cũng thực sự chưa có đột phá gây ấn tượng cho ta là mấy. Điều ta hơi hụt là cái phần kết. Đó là H.E nhưng với ta, nó chưa thực sự ấn tượng lắm. Nó có phần hơi vội, thêm vào đó nữa là chưa sâu sắc lắm. Sao nàng không miêu tả thêm cảnh hay nội tâm nhân vật kĩ hơn một chút, có lẽ sẽ ổn. Có một số câu từ hơi cụt và chưa trau chuốt lắm đâu :3
    Nhưng dù sao cũng chúc mừng nàng đã hoàn thành được fic đầu tay. Fic như thế này thì ok rồi. Chúc nàng sẽ viết hay hơn nữa và ra những tác phẩm thật ấn tượng nhé.
    P/s: Nếu thấy ta com hơi khắt khe thì cho ta xin lỗi. Ta moi thì hơi kỹ đó nhưng fic đầu tay của nàng nên ta nói như vậy thôi :p
     
  7. hell_angel1795

    hell_angel1795 Anh hùng bàn phím :v Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/7/2014
    Bài viết:
    3.545
    Lượt thích:
    10.153
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    hưởng thụ là chính
    Nên nói sao nhỉ?
    fic nhẹ nhàng nhưng lại mắc một số lỗi như sau:
    - vì đây là oneshot nên giới hạn độ dài là điều dễ hiểu, tuy nhiên có chỗ em đi quá nhanh trong khi cần phải tạo điểm nhấn (ví dụ giây phút gặp gỡ của Shin và Ran), nếu chỉ mới nói có vài câu mà đã động lòng, anh yêu em với em yêu anh thì ss thấy nó hời hợt và hơi ảo :v.
    - có những chỗ em lặp cụm từ "cô và anh" rất nhiều, khi đọc ss cứ cảm thấy khô khan, không có cảm xúc. Em nên thay thế bằng tên hoặc cụm từ như "họ", "cả hai",....
    - chưa thống nhất được việc dùng "cậu" hay "anh"
    - một vài chỗ cách diễn đạt hơi vụng
    ss cảm thấy 2 câu ví dụ này sửa lại như sau nghe hay hơn:
    Trời thật lạnh, buốt tận đến gót chân nhưng cô vẫn muốn đi. Đi một mình cô, dẫu rằng sự cô đơn sẽ khiến cô có thêm phần sợ hãi.
    Cô vẫn bước đi. Nhưng bản thân lại không biết mình đang đi đâu và tìm kiếm thứ gì.

    ps: chúc em viết lên tay hơn nhé :p
     
    tho ngoc, Mori Cancer, Angle ran mori5 bạn khác thích điều này.
  8. thanhthaottmpr1

    thanhthaottmpr1 Thành viên có tiếng

    Tham gia:
    19/9/2015
    Bài viết:
    28
    Lượt thích:
    505
    Kinh nghiệm:
    78
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Trường:
    Trung học cơ sở số 1 phố ràng
    Mụi phải mất tg khá lâu để đọc fic của tỉ =)), bh mụi com thật lòng nhé. Theo mụi thì fic của tỉ khá hay, nhưng tình cảm của shinichi với ran trong fic nên thể hiện rõ hơn nữa. Thêm vào đó là phần đầu thiếu liên kết với phần cuối chút xíu :). Mụi nghĩ lúc ran đau khổ thì tỉ nên cho một vào chi tiết để thể hiện rõ hơn nữa. Cách shinichi cầu hôn ran thì tỉ khéo dài tiến trình cầu hôn ra, và nên cho thêm chút gì đó đặc biệt trong lúc cầu hôn. Nói chung là mụi thích fic của tỉ, lần đầu viết như vậy là đc rồi, nếu mụi com khắt khe quá thì đừng giậnn nhé :p:p

    mụi com lại: lúc mở đầu tỉ dẫn câu truyện như thế làm ng đọc tưởng như cô gái đã bị chàng trai làm cho đau khổ, nhưng đến phần kết thì shinichi và ran lại kết hôn với nhau. một số ng cho là làm như thế này sẽ tạo đc ra sự đặc biệt nhưng theo mui thì phần đầ và phần cuối thiếu liên kết.
    Đoạn này 'Tại sao vậy Ran? Tại sao em không nói "anh đừng đi" mà lại nói " chúc anh hạnh phúc" chứ? Tại sao? Em thật sự không có tình cảm gì với anh sao Ran? Em muốn anh từ bỏ tình yêu của mình để đến với người con gái anh không yêu sao? Nếu em thật sự muốn vậy thì anh sẽ buông tay em' tỉ nên thể hiện sự đau khổ của shinichi hơn nữa : 'tại sao vậy ran(câu này ok)? em bị làm sao vậy? sự thật là em không yêu anh ư, một chút tình cảm cũng không có à. tại sao em không hỏi anh có yêu cô gái đó ko mà đã vội vàng chúc anh hp như thế. anh yêu em nl, anh muốn em tự hiểu điều này. bao nhiêu sự cố gắng của anh từ trc đén bh vẫn chư làm em hiểu đc sao ran? Từng bước chân của shinichi cx nặng trĩu như của ran vậy. anh ta đau khổ, nước mắt tuôn trào và khuôn mặt vô hồn của anh ta lạc lõng trên phố cả ngày hôm đó.
    còn đoạn này 'Về đến nhà, Ran gạt bỏ khuôn mặt buồn bã mà thay vào đó là khuôn mặt tươi vui thường ngày. Ran là vậy cô luôn suy nghĩ cho người khác, còn mình thì lặng lẽ chịu đau khổ một mình để người khác không phải lo lắng cho mình. Cô bước vào nhà chào hỏi ba mẹ, sau đó đi thẳng lên phòng và lại tự nhốt mình trong đó.' hơi thiếu sự liên kết giưa câu mở đoạn và phần còn lại
    cuối cung 'Đến nơi cô không thấy ai, cứ ngỡ rằng anh đã đi về. Đang tính quay về thì bỗng thấy anh xuất hiện sau hàng cây với một bó hoa hồng ta và đẹp trên tay. Anh bước đến trước mặt cô và đằng sau anh bất ngờ một tràng pháo hoa bắn lên không trung với dòng chữ: " Anh yêu em, Ran Mori" sau khi tràng pháo đầu tiên kết thúc tiếp sau đó là một tràng pháo nữa với dòng chữ: " Làm vợ anh nhé! Ran Mori". Ran đứng sững, những giọt nước mắt lại lăn dài trên gò má và rơi xuống vỡ òa trên nền đất .Đây không phải giọt nước mắt đâu khổ nữa mà là nước mắt của sự hạnh phúc' tỉ nên thêm một vài chi tiết bất ngờ khi ran đến gặp shinichi, nêu muôn cụ thể thì tí nữ mụi viết cho chứ bh mỏi tay lém r :))
    cấm giận đó :p
     
    tho ngoc, Ran_Aizu_726, củ lạc3 bạn khác thích điều này.
  9. vitaminlove angelran

    vitaminlove angelran Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/5/2015
    Bài viết:
    2.517
    Lượt thích:
    15.807
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    Của những Quỷ trùm cấp cao
    Hờ. Tại cô cứ đòi vác súng bắn với lại cũng không muốn dây dưa năm cũ năm mới nên tui đành lết xác lười biếng qua. Đã kêu tôi khó tính lắm mà chưa thấy quan tài chưa đổ lệ à? Đã thế chém nát fic cô luôn.

    Thôi, tổng kết ưu điểm fic :

    - Bố cục tạm ổn.

    - Miêu tả cảnh cũng khá ổn so với fic đầu tay.

    - Tôi ấn tượng giống Trang về đoạn đầu nói về Ran.

    Nhược điểm :

    - Bố cục kém hơn Sum :3

    - Type khá nhiều trong khoảng cách giữa các dấu. Và tôi soi thấy 1 cái sai lỗi chính tả "ánh mắt xa săm" => xa xăm nha cô nương.

    - Như đã nói tôi ấn tượng nhất với đoạn đầu. Thú thực khi đọc nó tôi có thoáng ngạc nhiên và kì vọng đoạn tiếp sẽ hay hơn. Nhưng có vẻ hụt hẫng rồi. Tuy cô tả cảnh đoạn đó rất tốt nhưng tả tâm lý nhân vật đoạn ấy thì còn nhiều thiếu sót. Tôi muốn nó đã là sad thì phải đột phá, nó phải thật gợi cảm xúc cho người đọc. Để họ như hoà mình và thấu hiểu tâm trạng của Ran lúc đó.

    Các tình tiết về sau ngày càng nhanh. Nếu Ran và Shinichi quen nhau 1 2 như vậy mà dẫn đến tình yêu thì có quá vội vàng không? @.@ tôi nghĩ cô nên thêm mắm muối vào hơn.

    - Một số diễn đạt còn lủng củng, nội tâm nhân vật chưa sâu sắc. Văn phong còn non tay :v trau dồi thêm nhé.

    - Đã có nhẹ nhàng nhưng chưa sâu lắng, nó chỉ như nước đổ đổ ào ào mà chưa lắng đọng nhiều trong tôi. Nhìn chung vẫn cứng lắm, thiếu mềm mại và lãng mạn.

    - Còn nữa, cô đang mắc 1 lỗi lớn ... Không ai dùng "_" dấu này để trích hội thoại của nhân vật, kể cả trong văn học văn bản và các cách hành văn.

    - Tiếp theo, những câu thơ cô thêm vào ngôn từ còn khô khan, chưa bay bổng cho lắm. Chưa lột tả được hết hoàn cảnh lúc đó nên thành ra tôi đọc mà không có cảm xúc gì mấy.

    - Cuối cùng, lỗi lớn nhất bài. Logic. Đoạn trước cô có nói Ami là người yêu thầm Shinichi khi cả 2 3 người đang học đại học. Vù 1 cái, 1 tháng sau , đoạn kết ( tôi thấy cô tả nó hơi trẻ con =.= kì kì kiểu gì ấy... và quá nhanh ) Shin lại cầu hôn Ran. Vậy tức đang học đại học mà đã cầu hôn nhau ư?? Ô.ô sao nó vô lý và không có sức thuyết phục? Tôi cần 1 lời giải thích. Nếu tui đúng, cô nên sửa lại thậm chí nó liên quan đến toàn bộ địa điểm và các mốc thời gian đấy :3

    Vì là đầu tay nên không tránh khỏi sai sót. Tôi mong cô nhận bom và sửa để tiến bộ hơn nhé. Cô nên tiếp thu ý kiến của Trang và ss Hell. Tuy thẳng nhưng đều có lợi ích nhất trong tất cả các comt ở đây :v và tôi cũng tự nhận mình là Re khó tính, phê bình khủng bố nhất ở fic này :3

    Hết rầu. Gõ đt mỏi tay quá. Hẹn cô ở những fic sau. Viết lúc max xì chét =)) viết xong rồi thì cứ xin lỗi thôi~
     
    tho ngoc, Ran_Aizu_726, củ lạc6 bạn khác thích điều này.
  10. hoakr

    hoakr Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/6/2015
    Bài viết:
    342
    Lượt thích:
    7.714
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    kami
    Oa!!!Mừng tỷ ra fic đầu ta nha!!
    Nội dung hay lắm đó nhẹ nhàng mà không gây chán tý nào cả.Mụi rất thích phần đầu, nhưng phần sau nhất là đoạn cầu hôn của anh Shin hơi bị 'nhanh' đó tỷ!!!Với lại cảm xúc của Ran chưa được rõ lắm!!!
    Hjhj mụi chỉ nói được đến đây thôi tại trình độ cx chẳng bằng ai:3
    Mong tỷ sẽ viết thêm nha!!!
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Oneshot Dưới những Diễn đàn Date
[Oneshot] Mười người da đen nhỏ Đã hoàn thành Hôm nay lúc 12:25
[Oneshot] Tri kỷ Đã hoàn thành 16/2/2020
[Oneshot] Mãi yêu Đã hoàn thành 14/1/2020
Hoàn [Oneshot] [Tiết Hiểu đoản văn] Hướng Dương. Truyện ngắn 31/10/2019
[Oneshot] lời nguyền Đã hoàn thành 31/10/2019
[Oneshot] Phép màu dưới tuyết Đã hoàn thành 24/12/2016

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP