[Oneshot] Chờ em... Chúng Ta Cùng Đón Giáng Sinh!

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi Bao Nhi Yuki, 24/12/2016. — 7.429 Lượt xem

  1. Bao Nhi Yuki

    Bao Nhi Yuki Only Ran

    [Oneshot] Chờ em... Chúng Ta Cùng Đón Giáng Sinh!

    CHỜ EM ... CHÚNG TA CÙNG ĐÓN GIÁNG SINH!

    [​IMG]

    Author: Yuki


    Pairings: Akai S. X Ran M.

    Disclaimer: Tất cả nhân vật của bác Aoyama Gosho. Yuki chỉ mượn để viết lên câu chuyện của riêng mình.

    Rating: 14+

    Status: On - going

    Genre: Tình cảm, tâm lí.

    ~~~~~~~~~~

    Vẻ đẹp hoàn mỹ đó...chưa bao giờ là của riêng anh...

    Ánh mắt đó...chưa bao giờ hướng về anh...

    Là do anh...cưỡng cầu để có được cô...

    ~~~


    Anh ghét màu đỏ...nhưng vì yêu cô...anh nuông chiều mọi sở thích của cô...

    ~~~
    Chờ em...chúng ta sẽ cùng nhau đón Giáng Sinh!

    Note: - Nhân vật có thể không giống với bản gốc.
    - Chúc mọi người có một Giáng Sinh an lành.
     


    tho ngoc, shinichi-kun 45, Peakerr7 bạn khác thích điều này.


  2. Aoyama Hamika

    Aoyama Hamika ♥☆♡Nhặt từng hạt nắng dưới cơn mưa vội vã… ♥☆★ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/12/2015
    Bài viết:
    1.397
    Lượt thích:
    8.162
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    アマチュア作家
    Trường:
    学校の夢
    Hế lô Yuki. Đợi fic Yuki nha <3

    A~ Yuki bổ sung chữ Sinh vào tiêu đề đi kìa...thiếu rồi.
     
    tho ngoc, Nga_akira-chanBao Nhi Yuki thích điều này.
  3. Bao Nhi Yuki

    Bao Nhi Yuki Only Ran

    Tham gia:
    3/10/2016
    Bài viết:
    26
    Lượt thích:
    342
    Kinh nghiệm:
    48
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    @Aoyama Hamika

    Cảm ơn bạn đã nhắc nhở. Hy vọng bạn sẽ đọc và cho một cái com để hoàn thiện văn phong.

    OS sẽ có sớm nhất.
     
    tho ngoc, PeakerrNga_akira-chan thích điều này.
  4. Bao Nhi Yuki

    Bao Nhi Yuki Only Ran

    Tham gia:
    3/10/2016
    Bài viết:
    26
    Lượt thích:
    342
    Kinh nghiệm:
    48
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    CHỜ EM...CHÚNG TA CÙNG ĐÓN GIÁNG SINH!

    “Nhìn anh đi…chẳng lẽ ngoài anh ta ra... em không nhìn thấy tình yêu của anh”



    “Em đau lắm…nhưng...em không thể thoát ra khỏi bể tình mênh mông ấy…”



    “Nếu em thấy mệt mỏi quá rồi…thì… hãy đính hôn với anh đi!”



    “Em không cần cảm thấy có lỗi với anh…chỉ cần em vui…anh sẽ nguyện chờ em”
    1.

    Quán Bar Rose

    Đêm Giáng Sinh không khí trở nên kém sôi động hơn ngày thường. Chỉ lác đác một vài bàn đầy khách, một số nữ tiếp viên ăn mặc gợi cảm vẫn đi lại để làm nhiệm vụ. Ngồi ở một góc khá khuất so với sân khấu, anh nâng ly rượu mạnh lên nhấp một ngụm. Cảm giác nhạt thếch chảy dài xuống cổ họng, anh chán ghét châm một mồi thuốc lên hút. Cảm giác khô khốc trong miệng khiến anh ném luôn nó vào gạt tàn.

    Một cô tiếp viên với vòng một bốc lửa tiến tới, đôi môi đỏ quyến rũ gọi mời. Anh nhét vội tờ tiền vào khuôn ngực lấp ló, rồi ra hiệu cho cô ta rời đi. Anh muốn một mình chìm đắm trong hơi men và khói thuốc.

    Anh đưa mắt nhìn quanh, hình như đa số những người khách vào Bar hôm nay đều đi một mình, một số thì đi với đám bạn cùng giới. Anh đoán chắc, họ có thể là người độc thân ít ra cũng là người cô đơn. Có lẽ, không ai giống anh...

    Nếu nói anh là người độc thân, không gia đình thì không đúng. Anh có một ngôi nhà ở đó có một vị hôn thê suốt ngày ở bên cạnh anh. Chỉ khác, đó không phải là gia đình đúng nghĩa.

    Tiếng chuông báo hiệu có tin nhắn đến, số điện thoại hiện ra trên màn hình khiến anh khá phân vân để quyết định có nhấp vô đọc hay không?

    Là vợ sắp cưới của anh.

    Cô ấy nhắn cho anh giờ này chắc lại báo không về. Anh đã quá quen với điều đó. Chỉ là anh thấy lạ vì từ trước đến giờ cô đâu có làm hành động vô nghĩa như vậy đâu.

    Bản thân anh chưa bao giờ quản được cô.

    Ngay từ khi bắt đầu, anh đã biết được điều đó... Nhưng anh vẫn cố chấp để đính hôn với cô... Cố chấp để khóa chặt cô trong vòng tay của anh.

    Cứ tưởng theo thời gian...chỉ cần cô ở trong tầm mắt anh thì mọi thứ sẽ từ không thành có...

    Cứ tưởng chỉ cần anh chân thành thì sẽ làm mềm trái tim lạc lối của cô...

    Cứ tưởng chỉ cần có cô bên cạnh thì tình yêu không có cũng chẳng sao...

    Cứ tưởng chiếc nhẫn đính hôn sẽ là sợi dây trói buộc vĩnh viễn tâm hồn cô...

    Nhưng, sau tất cả điều anh nhận được lại khiến con tim anh nát tan.

    "Để có được trái tim của người khác. Bạn phải mang trái tim của mình ra để trao đổi"



    Anh không biết ai đã nói ra câu triết lý vớ vẩn đó. Và, anh cũng không biết tại sao anh lại tin tưởng vào cái lý thuyết sến súa như vậy. Để rồi tự anh đưa dây buộc vào mình. Để rồi tự bản thân anh đưa mình vào niềm đau không lối thoát.

    Sự kiên nhẫn để chờ đợi cô đang dần dần rời xa anh, quả thật anh đang muốn buông tay. Anh muốn thả tự do cho chính bản thân anh và cũng để cô sống thật sự với chính tình cảm của mình.

    Anh nhìn lên màn hình, biểu tượng tin nhắn nhấp nháy khiến anh khó chịu. anh không biết vì sao cô nhắn tin cho anh? Nhưng, anh không muốn xem nội dung đó là như thế nào. Vì anh sợ những nỗi đau mà cô mang lại cho anh từ quá khứ cho đến hiện tại.

    Anh sợ những lời nói chất chứa những đau thương của cô…

    Anh sợ những giọt nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt đẹp của cô…

    Anh sợ ánh mắt luôn đau đáu hướng về một hình bóng khác không phải là anh…

    Tất cả những thứ đó giống như hàng ngàn mũi dao xé nát tâm khảm anh. Thà rằng, cô cho anh thấy niềm hạnh phúc vô bờ bến của cô khi yêu, anh còn dễ dàng chúc phúc cho cô.

    Anh uống thêm một ngụm rượu, cố gắng nuốt sự chua xót vào trong lòng. Cô và anh đều ngu muội như nhau đều cố gắng chạy theo cái bóng đến mệt nhoài. Anh không biết cô đã mệt mỏi chưa, còn anh thật sự đã muốn buông tay.

    Anh đã cố gắng đẩy cô ra khỏi cuộc sống của anh bằng nhiều cách. Những cuộc hẹn hò với một cô nàng nóng bỏng, những bữa tiệc rượu thâu đêm, tiếng nhạc vũ trường ầm ĩ…

    Nhưng, sau tất cả thứ anh nhận được vẫn chỉ là thái độ hờ hững đến phát bực của cô. Anh không thể trách cô vì anh đâu là gì của cô. Vợ chưa cưới – chồng chưa cưới – bữa tiệc đính hôn…tất cả chỉ là vở bi hài kịch do cả hai dựng lên mà thôi…

    Anh đưa tay lên xoa nhẹ chiếc nhẫn đính hôn nơi áp út, dưới ánh đèn viên kim cương tỏa ra ánh sáng long lánh. Anh hoàn toàn không thấy được vẻ đẹp của nó, anh chỉ thấy xung quang nó được bao bọc bởi ánh hào quang của sự giả dối. Anh tháo nó ra cho vào túi, anh muốn chặt đứt sợi dây mong manh kết nối hai người lại. Mà cũng đúng, nó chả đại diện cho cái gì hết. Vậy thì còn giữ lại để làm gì…

    Trời về khuya, không khí trong quán Bar càng trở nên tĩnh lặng hơn. Tiếng nhạc Remix được tắt đi, từ chiếc máy hát bản nhạc Daiku – bản giao hưởng số 9 của Beethoven (Bản nhạc bất hủ này sẽ được khởi diễn ở nhiều địa điểm trên đất nước Nhật Bản vào dịp Giáng Sinh cũng như là năm mới) vang lên nhẹ nhàng réo rắt. Tiếng nhạc làm lòng người thanh thản hơn nhưng cũng thấm thía nỗi cô độc hơn. Anh uống thêm một ly rượu, rồi tự trào phúng chính bản thân. Đây là dịp cho các đôi tình nhân yêu nhau hò hẹn cũng là dịp mà các gia đình sum vầy đoàn tụ…còn anh tự tìm quên trong men say…

    Anh rút điện thoại ra nhìn chằm chằm vào biểu tượng tin nhắn thêm một lần nữa. Bàn tay phân vân lướt trên màn hình, chẳng phải hồi chiều cô ấy đã vội vã ra khỏi nhà sau khi nhận được cuộc điện thoại từ ai đó hay sao? Vậy thì đã có chuyện gì xảy ra với cô ấy? Trong lòng anh có chút hoang mang…Nếu anh nhớ không nhầm thì Giáng Sinh năm ngoái anh đã phát điên lên khi nhận được cuộc điện thoại từ bạn cô ấy hay sao?... Chẳng phải anh cũng đau đến tận cùng khi thấy cô say mèm chỉ vì một người đàn ông không xứng đáng hay sao?...

    Biết đâu năm nay cô lại cần đến anh…Nếu anh không có mặt lúc này…Ngộ nhỡ có anh chàng nào lợi dụng lúc cô say xỉn để giở trò thì sao?...Nếu anh không có mặt lúc này...biết đâu anh sẽ bỏ lỡ một điều gì đó...có thể khiến anh phải hối hận cả một đời...

    Với tâm trạng ngổn ngang, anh quyết định nhấp vào biểu tượng tin nhắn đang nhấp nháy trên màn hình…trong lòng cầu mong cô được bình an…

    2

    Yêu một người khi trái tim người đó vĩnh viễn không thuộc về mình, cảm giác sẽ như thế nào nhỉ?

    Cô không thể đọc được hết những cảm xúc phức tạp diễn ra trong tâm can khi nhìn thấy người đàn ông không thuộc về mình.

    Là yêu si mê đến mức độ không thoát ra được…

    Là nhớ đến điên cuồng…

    Là khát khao đến vô vọng…

    Là đau đớn đến tột cùng…

    Khi nhận ra

    Ánh mắt dịu dàng …

    Vòng tay ấm áp…

    Nụ hôn nồng nàn…

    Yêu thương dịu ngọt…

    Vĩnh viễn không thuộc về cô.

    Người đàn ông đó chưa bao giờ và cũng không bao giờ là của riêng cô. Ngay từ khi bắt đầu, vốn dĩ cô số phận không cho cô là người đến sau để cố công tranh cướp…mà số phận đã định sẵn cô là người thua cuộc…

    Trong cuộc chiến không cân sức này, ngoài trái tim yêu đến điên dại cô không có gì để cho anh. Còn chị ấy cũng có một trái tim giống cô, ngoài ra chị ấy còn cho anh một thiên thần nhỏ dễ thương cùng với một tổ ấm tràn ngập tình thương dịu ngọt.

    Đôi lúc cô vẫn thầm cảm ơn trời đất vì ngày đó cô đã gặp vợ con anh sớm hơn. Cô cũng cảm ơn thiên thần nhỏ dễ thương của anh. Chính nhờ, đôi mắt long lanh của bé đã níu giữ tính thiện trong người cô...nhờ đó, mà cô đã không ngu ngốc lao vào cuộc chiến dành giật hạnh phúc của người khác...

    Cô nhận lời cầu hôn với anh khi bản thân cô đang tận cùng của đau đớn. Những cơn đau kéo dài âm ỉ khiến toàn bộ tâm hồn và thể xác cô như vừa trải qua cơn bạo bệnh.

    Cô đồng ý chuyển về ở cùng anh trong tâm thế có lẽ ở với một người đàn ông khác sẽ giúp cô quên đi cám dỗ của yêu thương mù quáng.

    Anh – chồng sắp cưới của cô biết hết mọi chuyện từ khi mới bắt đầu. Đến bây giờ, cô vẫn không hiểu tại sao anh lại cầu hôn cô? Đến bây giờ, cô vẫn không hiểu tại sao anh lại cố chấp để yêu cô như vậy?

    Cô không có gì để cho anh, ngay cả cái thân xác hao mòn này anh cũng chưa hề có ý định chiếm đoạt. Hai năm ở bên anh, cái anh nhận được chỉ là những giọt nước mắt tràn mi, những cơn say vật vã và những nỗi đau đến tận cùng…

    Đổi lại cô nhận được quá nhiều ở anh.

    Đó là bàn tay ấm áp gạt đi những giọt nước mắt trên mi cô…

    Đó là một người bạn đồng hành khi cô dầm mình trong mưa hàng giờ liền…

    Đó là một bờ vai để tựa vào khi cô ngủ quên trong những cơn say…

    Hay đơn thuần chỉ là một tô cháo nóng trong những ngày đông rét mướt…

    Anh không nói nhiều cũng không khuyên bảo cô những thứ giáo điều…anh chỉ lặng lẽ nuông chiều cô như vậy…

    Nhưng, tình yêu là thứ kì lạ…

    Khi cô nhận ra mình quá vô tâm với anh…

    Khi con tim cô sẵn sàng để đón nhận anh…

    Thì anh lại thay đổi. Anh không còn ở bên cô nhiều như lúc trước. Những đêm về muộn, những buổi đi làm sớm…nhiều lúc cả tuần cũng không thấy anh…những cơn say…những lời mật ngọt với người phụ nữ khác…tất cả diễn ra trước mắt cô…khiến con tim cô như bị ai bóp chặt…

    Cô không trách anh…có trách bản thân quá ngu ngốc…đã không giữ được một người đàn ông cho riêng mình…

    Cô đứng một mình dưới gốc cây thông Giáng Sinh, tay run run treo lên một điều ước. Cô không dám chắc điều ước đó có thể thành sự thật hay không? Bởi ở tuổi 30, cô đã thôi không tin vào chuyện ông già Noel có thật trên đời.

    Tuyết rơi ngày một dày hạt…

    Quấn lại chiếc khăn quàng cổ chặt thêm một chút...cô nhớ Giáng Sinh năm ngoái anh đã chạy khắp nơi để tìm cô…Giáng sinh năm nay…lại một lần nữa cô bỏ đi để anh lại một mình…Và hình như, đây không phải lần đầu tiên cô hành động như vậy…

    Cô không cần biết ông già Noel hay vị thần may mắn nào đó có thấu tỏ tấm lòng của cô hay không? Cô chỉ hiểu một điều nếu cô không làm gì đó chắc chắn hạnh phúc sẽ một lần nữa tuột khỏi tầm tay cô…

    3

    “Chờ em…chúng ta cùng đón Giáng Sinh”

    Đọc đến lần thứ mười, anh vẫn không thể lý giải hết ý nghĩa của tin nhắn mà cô gửi.

    Là cô muốn đón Giáng Sinh với anh?

    Hay đơn giản chỉ muốn anh yên lòng?

    Ôi! Phụ nữ là một sinh vật khó hiểu nhất trên hành tinh này. Ngay khi anh hiểu hết thì cũng chưa hẳn là đúng. Có thể đó chỉ là một phút cao hứng nhất thời cô nhớ đến anh cũng nên…anh không nên quá ảo tưởng…để rồi lại thêm một lần vỡ mộng...

    Chẳng phải hồi chiều lúc đang trang trí nhà cửa, có một cuộc điện thoại gọi đến cô vội vàng ra đi mà không cần quan tâm đến cảm xúc của anh đó sao?

    Chẳng phải chiếc bùa may mắn vẫn còn nằm trên bàn chưa kịp treo lên cửa cho đủ thủ tục hay sao?

    Cô muốn anh chờ cô…

    Chẳng phải trong quá khứ…anh đã chờ cô đến mỏi mòn…Nhưng rồi sau tất cả, chỉ cần người đó xuất hiện ánh mắt cô lại rời bỏ anh để nhìn về hướng khác…

    Cô thật kì lạ người đàn ông ấy đã ngoài bốn mươi…còn có một gia đình hạnh phúc…cô đã biết là bức tường mà sao vẫn cố đâm đầu vào…

    Anh không hiểu…hàng vạn lần... không hiểu tình yêu là quái vật phương nào mà khiến cho anh và cô cứ chạy theo cái bóng của mình đến mệt nhoài như vậy…

    Chiếc xe vẫn chạy chầm chậm trên đường, anh không muốn vội vã…vì anh sợ sự thất vọng sẽ đến nhanh hơn…đường phố ngày Giáng Sinh dường như chỉ dành cho những người yêu nhau thì phải? Ở đâu anh cũng thấy những bàn tay đan vào nhau, những nụ hôn trao vội…

    Dù cố tình đi chậm đến mấy cuối cùng anh cũng về tới nhà, anh chán nản không muốn vào nhà. Mùa đông bầu trời dường như tối hơn, nhìn bóng đêm đang phủ kín căn nhà nhỏ anh không khỏi thất vọng…Cô vẫn chưa về?...anh sớm biết mọi thứ sẽ như vậy…

    Nhưng, dù sao đi ra ngoài lúc này không hẳn là ý hay…Hơn nữa, nếu đúng như anh suy nghĩ...thì anh sẽ dễ dàng buông tay cô hơn...anh từ từ mở cửa bước vào…

    Tiếng lạo xạo của chìa khóa khiến cô bừng tỉnh…khi cánh cửa vừa mở…cô lao vào vòng tay anh…

    Sau giây phút ngạc nhiên, anh bắt đầu cảm nhận được thân thể ấm nóng đang run lên trong vòng tay mình…Anh ngửi được mùi thơm thanh mát đang xộc thẳng vào mũi… mái tóc mềm mại đang cọ cọ vào cổ anh…trong lòng anh có một cỗ cảm xúc ấm áp chạy qua…

    “Cảm ơn.. vì anh đã về”

    Giọng nói run rẩy của cô khiến anh đau lòng…anh không muốn thấy cô khóc…anh siết chặt cô trong vòng tay mình…giam hãm cô trong tình yêu bao la vô bờ bến…

    “Ngốc! đừng khóc…nước mắt em làm anh đau…”

    Anh đẩy nhẹ cô ra…đưa tay gạt đi giọt nước mắt còn vương trên gò má…đầu anh cúi xuống đặt lên trán cô một nụ hôn…

    “Cảm ơn em vì đã đợi…chúng ta cùng đón Giáng Sinh”

    Tiếng chuông ngân lên một tràng dài báo hiệu thời gian đã chuyển ngày. Đâu đây trong gió, tiếng thánh ca vang lên rộn ràng.

    Silent night, holy night!
    All is calm, all is bright.
    Round yon Virgin, Mother and Child.
    Holy infant so tender and mild,
    Sleep in heavenly peace,
    Sleep in heavenly peace

    Silent night, holy night!
    Shepherds quake at the sight.
    Glories stream from heaven afar
    Heavenly hosts sing Alleluia,
    Christ the Savior is born!
    Christ the Savior is born

    Silent night, holy night!
    Son of God love's pure light.
    Radiant beams from Thy holy face
    With dawn of redeeming grace,
    Jesus Lord, at Thy birth
    Jesus Lord, at Thy birth

    The End!
    P/s @tuoithanhxuan , @Aoyama Hamika , @Kayoko_Ume ...cảm ơn vì đã ủng hộ. Mong một cái comt chân thành.

     
    tho ngoc, Peakerr, Pandora Ann8 bạn khác thích điều này.
  5. Kayoko_Ume

    Kayoko_Ume Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/8/2016
    Bài viết:
    140
    Lượt thích:
    885
    Kinh nghiệm:
    93
    Như đã nói, em chẳng biết gì ngoài chém. Có lẽ em soi văn chuyên nghiệp hơn viết thì phải :'v.

    Một số chỗ em soi được:

    "Cảm giác nhạt thếch chảy dài xuống cổ họng, anh chán ghét châm một mồi thuốc lên hút. Cảm giác khô khốc trong miệng khiến anh ném luôn nó vào gạt tàn."
    => Chỗ ni có vẻ hơn lặp từ :v

    "Anh sợ những giọt nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt đẹp của cô…"
    => Dùng từ "đẹp" có vẻ làm mất nhịp uyển chuyển của câu văn :v

    "Trời về khuya, không khí trong quán Bar càng trở nên tĩnh lặng hơn. Tiếng nhạc Remix được tắt đi, từ chiếc máy hát bản nhạc Daiku – bản giao hưởng số 9 của Beethoven (Bản nhạc bất hủ này sẽ được khởi diễn ở nhiều địa điểm trên đất nước Nhật Bản vào dịp Giáng Sinh cũng như là năm mới)"
    => Phần chú thích chị có thể để nó xuống dưới. Để nó ở đây hơn ngắt nhịp đọc :v

    Còn một điều nữa là có vẻ hơn nhiều dấu ba chấm đó :v. Còn lại em thấy ổn hết nhoi, từ lời văn, đến trình bày. Em thích nhất là câu văn đơn giản, dễ đi vào lòng người đó, keep going :v /. Ahiuhiu, nhất là đoạn cuối ế, em đọc đi đọc lại, thánh thần chư thổ địa ới đáng eoo vô kể :'v

    Áhihi Cải ở đây đáng eoo zaman, yêu chiều cục cưng ghê :v. À mà em nghĩ ảnh là thanh niên nghiêm túc bậc một, dễ gì đi bar, có đi chỉ uống rượu "nàm thơ" chứ chưa mức đánh cặp. Thanh niên dạng ni seven tình chỉ có nước vác súng đi săn chim sẻ giải sầu chớ đâu dám đi nước đấy :v. Hơn OCC, nhưng em thích :v. Cải nghiêm túc quá em không thích, ảnh chỉ là đàn ông (không lẽ là đàn bà :v)

    Còn Ran, vẫn là cô gái trong nguyên tác. Em cũng chẳng biết nói gì nhiều cả, chỉ là tính cách hơi cố chấp, yếu đuối của cô mới đẩy hai người sát nhau. Lần nữa: Em thích :v

    Cứ đà ni, ss pecun và chị sẽ đẩy thuyền này đi khắp chân trời góc bể luôn... *khóc* Em... *đi vô xó*

    End :v
     
    tho ngoc, Peakerr, Bao Nhi Yuki1 bạn khác thích điều này.
  6. Bao Nhi Yuki

    Bao Nhi Yuki Only Ran

    Tham gia:
    3/10/2016
    Bài viết:
    26
    Lượt thích:
    342
    Kinh nghiệm:
    48
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    @Nga_akira-chan cảm ơn bạn đã thích.

    @Kayoko_Ume Ss sắp khóc rùi nè...

    Uhm, thật sự Os này ss viết hơi vội. Vì cái tính đãng trí tuổi già. Ahihi ~~~ ss không nhớ mình đã đăng cái này lên, đến hôm nhớ ra chỉ còn 1 ngày nên viết không được trau chuốt lắm. cũng may mà em thích.

    Những lỗi trên ss sẽ beta lại.

    Về anh Cải nếu cứ để anh giống nguyên tác chắc hẳn sẽ không có gì để viết. Ban đầu ss cũng tính để ảnh vác súng đến bắn thằng cha kia hoặc vác súng đến kề vào cổ Ran và đe dọa " Nếu yêu thì sống. Chống đối thì 2 mạng người đi tong" Nhưng nhớ ra là noel, năm mới mà mấy mạng người đi tong thì ruông cả năm cho nên để ảnh giống đàn ông ko nghiêm túc vậy đó.

    SS đang tính biến topic này thàng động cà ry (Ka-Ri). Ở đây sẽ là nơi để gia đình cari bung lụa. Nếu 500 anh em đồng ý sẽ triển thôi.

    Cuối cùng, cảm ơn vì đã đọc và góp ý.

    Năm mới an lành.
     
    tho ngoc, Peakerr, Kayoko_Ume1 bạn khác thích điều này.
  7. Nga_akira-chan

    Nga_akira-chan An Evil Queen? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/7/2016
    Bài viết:
    779
    Lượt thích:
    10.863
    Kinh nghiệm:
    93
    @Bao Nhi Yuki Em có chút ý kiến ss à :v
    Thật may khi ss cho anh Akai thế này, chứ vác súng thế kia khác qué gì dân Mafia chính cống :v A, cho hỏi ngu ạ, Ka-Ri là gì ạ :v
     
    tho ngoc, Peakerr, Bao Nhi Yuki1 bạn khác thích điều này.
  8. Kayoko_Ume

    Kayoko_Ume Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    20/8/2016
    Bài viết:
    140
    Lượt thích:
    885
    Kinh nghiệm:
    93
    Cải = mafia + ái nhi + biến thái + bá đạo bùng choáy, nên chị xếp Cải đi giương súng em cũng chẳng có giề ngạc nhiên đâu :))
    Cà Ri = AkaiRan, Su Rán = ShuuRan, móe ơi mấy ss phong phú quá giời luôn :v. Xây động luôn đê chệ :))
     
    Peakerr, Bao Nhi YukiNga_akira-chan thích điều này.
  9. ánh nắng ngọt ngào

    ánh nắng ngọt ngào Thành viên KSV

    Tham gia:
    30/12/2016
    Bài viết:
    25
    Lượt thích:
    55
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    tự do là hạnh phúc
    Fic nào liên quan đến Cải thì mình sẽ nhảy vô,lâu lắm rồi mới có một bài viết về anh ý đấy. ***minh là dân cuồng akai** . -Bạn viết hay lém ^^=^^
     
    Peakerr, Bao Nhi Yuki, Kayoko_Ume1 bạn khác thích điều này.
  10. Bao Nhi Yuki

    Bao Nhi Yuki Only Ran

    Tham gia:
    3/10/2016
    Bài viết:
    26
    Lượt thích:
    342
    Kinh nghiệm:
    48
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    @Nga_akira-chan: cari là món ăn duy nhất anh Cải biết nấu. là ghép lại từ Ka trong Akai và Ri trong Mouri.

    @ánh nắng ngọt ngào cảm ơn bạn vì đã thích.

    @Kayoko_Ume , Oki em. Vậy thì ss sẽ cho nó thành nhà hàng bán cari chất lương 5 sao luôn nà.

    Os sau sẽ là màn đánh ghen vô tiền khoáng hậu của anh Cải. Mong cả nhà đón đọc và ủng hộ.

    Ngày bình yên.
     
    tho ngoc, Peakerr, Pandora Ann2 bạn khác thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Oneshot Chờ Chúng Diễn đàn Date
[Oneshot] Lời ước hẹn của gió Đã hoàn thành 27/3/2020
[Oneshot] Cái kết của sự chờ đợi Đã hoàn thành 21/2/2018
[Oneshot] Nơi Ấy Anh Chờ! Đã hoàn thành 21/10/2016
[ Series Oneshot ] Chờ Truyện ngắn 21/9/2014
[Oneshot] Em sẽ chờ... Đã hoàn thành 11/11/2012
[Oneshot] Sự chờ đợi..... Sưu tầm 19/2/2012

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP