[Oneshot] Bình yên sau nỗi đau

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi jungminji2000, 24/7/2014. — 13.434 Lượt xem

  1. jungminji2000

    jungminji2000 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    [Oneshot] Bình yên sau nỗi đau

    Author: Hari Hikako
    Pairings: ShinRan
    Rating:
    K+(truyện này không có cảnh gì ghê gớm để bôi nhọ sự trong trắng của m.n đâu. Yên tâm đi ^^)
    Genre: Sad.
    Status: Đã hoàn thành
    Disclaimer: Nhân vật của bác Ao nhưng số phận họ là của mình
    Note: Lần đầu viết fic, mong mọi người ủng hộ^^
    Summary: Một chuyện tình buồn.....
    Part1:
    Chiều mưa…

    Mưa lất phất…


    Mưa của tháng 7. Se se lạnh- mưa ngâu….

    Ran nhớ lại, ngày hôm ấy, cũng trong một buổi chiều mưa. Anh đã đi mà không trở lại. Lòng hiếu kì của một thám tử đã giục anh buộc phải tìm hiểu cho cặn kẽ. Nhưng… anh có biết, sau lưng một ánh mắt bất an, lo lắng đuổi theo lưng đến mất hút. Ngày đó, cô đã lo sợ, một linh cảm xấu, một cảm giác sẽ không bao giờ được gặp lại anh nữa.

    Bảy năm trôi qua…Mọi thứ đều thay đổi. Cô không còn là nữ sinh cấp 3 đầy nữ tính và trẻ con như trước nữa. Cô trở nên dịu dàng, đằm thắm hơn, nổi tiếng trong giới luật sư. Mẹ cô đã trở về bên bố, gia đình hợp lại, đúng ý muốn của cô. Cũng đã bao lần cô nhận thiệp cưới của người bạn mình. Họ đang hạnh phúc với những người mình yêu. Mỗi lần đến dự, lòng cô chênh vênh…Cảm xúc nửa vời. Từ lâu, cô cũng mơ ước về một gia đình có những đứa trẻ, được ở bên cạnh người mình yêu thương. Và lần nào cô cũng nhận câu hỏi:

    - Ran, khi nào cậu cưới..?

    Điều chỉnh biểu cảm trên khuôn mặt, cô cố cười thật tươi:

    - Khi tớ tìm người mở cửa trái tim mình!

    Họ đâu biết rằng tim cô lại vỡ vụn. Trong mắt cô, hình bóng anh hiện về rõ hơn bao giờ hết. từng đợt kí ức trôi về, khắc khoải.

    Bảy năm trôi qua, chưa bao giờ cô không thôi nghĩ về anh dù chỉ một chút. Anh luôn hiện diện trong mắt cô, cả trong cơn mơ đêm chập chờn. Đã bao lần cô choàng tỉnh dậy, bởi cảm xúc kì lạ đầy sợ hãi bóp nghẹn tim cô hoặc cô mơ thấy anh trở về nhưng bên tay lại có một người con gái khác. Đôi khi cũng thật lạ , càng cố quên thì lại càng nhớ mà càng nhớ thì càng đau. Cô…thật ngốc nghếch khi cứ yêu và chờ đợi vô điều kiện, yêu trong mỏi mòn.

    Bảy năm, kể từ ngày anh đã thú nhận toàn bộ sự việc. Rằng anh chính là Conan, bị teo nhỏ bởi 1 loại thuốc gì đấy, anh bị truy sát bởi băng áo đen giết người không ghê tay, v..v… Bao nhiêu đó cũng làm cô quay cuồng. Ran sững sờ, lòng tê tái như bị phản bội:

    - Tại sao? Tại sao không cho tớ biết sự thật

    -Tớ xin lỗi, vì sự an nguy của cậu, tớ buộc…

    -Tớ không cần biết lí do! Tại sao bác tiến sĩ, Hattori, Haibara biết còn tớ thì không…….?- Giọng cô cay đắng và uất nghẹn.

    - Những gì tớ làm là muốn tốt cho cậu! Hôm nay có thể lần cuối ta nói chuyện với nhau, cậu phải..quên tớ đi!

    Bằng một cái ôm vội vã, anh ra đi. Ngày hôm đó. Trời mưa tầm tã, cô bật khóc tức tưởi, nỗi đau như xé vào tâm can. Ran khóc như bao giờ được khóc, trái tim cô như ai bóp vụn. Shinichi!
    Bảy năm, kể từ ngày mưa hôm ấy, điểm thời gian đánh dấu anh đã hoàn toàn bước ra khỏi cuộc đời cô, không một cuộc điện thoại, gửi tin.

    Bảy năm, cô ngày càng chững chạc hơn, trưởng thành và mạnh mẽ rất nhiều, đẹp và dịu dàng hơn trước và có một sự kiên định đến ai cũng nể sợ. Chắc là do đặc thù nghề nghiệp. Cô chưa từng thất bại bởi một vụ kiện lớn nào và đã khẳng định vị trí của mình trong giới luật. Có nhiều người ngỏ ý với cô nhưng họ chỉ nhận được sự khước từ. Trái tim cô đã khép lại sau anh đi. Cô miệt mài sống để quên, chạy trốn quá khứ bi lụy.

    Mưa….

    Mưa càng dày hạt….


    Phía đối diện…Một chàng trai chậm rãi bước đến. Cô sững sờ đến mức ngừng thở. Trước mặt cô, là Kudo Shinichi- người mà trong cả ngàn người cô vẫn nhận ra. Ran như bị thôi miên trước anh. Anh vẫn đẹp như ngày nào, ra nét một người đàn ông, vẫn nụ cười đầy kiêu hãnh. Anh cười nhẹ:

    -Lâu lắm không gặp…Mori!

    Mori! Hình như cô nhớ, anh cũng từng gọi cô là Mori vì sợ bạn bè ở trường trêu chọc. Mori! Cái tên làm cô nhức nhối! Cũng là tên nhưng nghe sao xa lạ.

    - Ừ, cậu cũng vậy… Kudo!

    Giọng cô nhẹ tênh, không chút ngập ngừng. Cứ như là theo phản xạ vậy, cô cũng gọi anh làm Kudo. Cố ghìm cảm xúc dâng trào, cô biết rằng , chỉ cần…nhẹ thôi…mọi thứ sẽ vỡ òa…cô trở nên yếu đuối mất. Từng mảng kí ức xưa cũ trôi về. loang lỗ…

    - Sống tốt chứ. Kudo?

    -Ừ, ổn!

    -Cậu, có bạn gái chưa?

    Câu hỏi rơi ra trước khi Ran ý thức mình nói gì. Cô xoay nhẹ cốc sữa nóng tại một quán Not Alone cùng anh. Anh nhìn cô rất lâu, bất giác anh nói châm rãi…

    -Rồi, và chúng tớ sẽ kết hôn vào cuối tháng này. Ran giật mình. Trong tim nghe nỗi đau ùa về, vỡ tung lồng ngực. Anh đã có người con gái khác. Dẫu vậy, cô nên mừng cho anh chứ!

    - Chúc mừng cậu!

    - Mori, cậu cũng nên…

    - Kudo, tớ nhớ tớ phải dự phiên tòa chiều nay, gặp lại cậu sau nhé!

    Ran đứng dậy, vỗi vã đi. Bởi cô sợ…nếu cứ tiếp tục đối diện với anh, cô sẽ không kiểm soát nỗi bản thân mình mất. Cô lao đi trong mưa. Sau lưng, một ánh mắt đau đớn đuổi miết theo cô. Anh đã chết lặng! Lời nói trước tê tái như gió quất vào người! Anh xin lỗi, Ran!
    ----------------------------
    Cô đến lễ đường, nơi anh sẽ trở thành chồng của người khác. Tự chọn cho mình một góc thật khuất,cô lặng lẽ ngắm đôi uyên ương.
    Vợ anh- một cô gái tóc màu nâu đỏ, cô ấy thật rạng ngời trên chiếc váy cưới trắng tinh khôi. Ánh mắt sắc sảo toát lên niềm vui lấp lánh. Trông cô ấy...thật hạnh phúc trong vòng tay anh.
    Ran cười khẽ, anh hạnh phúc nhé!
    Cô nhẹ bước đi...khập khiễng. Có ai hiểu được nỗi lòng của cô. Yêu thương nhưng nhận vào nỗi đau!

    - Đau lắm đúng không, Ran!
    Shinichi POV:
    Bảy năm trôi qua...
    Anh vẫn chưa thôi nhớ về cô. Cô gái với đôi mắt màu tìm biếc mang nỗi buồn man mác tựa hồ thu ấy. Nhiều lúc, anh muốn bỏ tất cả để về bên cô. Nhưng...anh không thể. Cạnh anh còn có Shiho-người mà anh nguyện cả đời để bảo vệ. Cô ấy cần được bù đắp rất nhiều.
    Đôi khi giữa trách nhiệm và tình cảm làm anh thấy rất mệt mỏi. Trái tim bảo anh cứ đến với Ran nhưng lí trí không cho phép.
    Trách nhiệm anh quá lớn,anh không thể nào mặc đi.
    Mori Ran, cô ấy trông cao và gầy hơn trước. Đôi mắt thạch anh ám ảnh anh mãi không thôi. Cô nhìn anh thông báo kết hôn với đôi mắt ngấn lệ trong khi khuôn mặt lạnh tanh, không hề cảm xúc. Nụ cười gượng gạo xoáy sâu vào tim.Cô không gào thét, không một lời trách cứ. Đến nụ cười buồn của cô ấy trong đám cưới làm anh nhói lên vết thương lòng.

    Ran, đừng như thế, có được không?

    Part 2

    -Ran, cậu thể yêu ai được sao? Năm nay cậu 30 rồi đấy!- Kazuha hỏi khi hai người ngồi trên ghế đá công viên.
    - Hì, còn trẻ chán, cậu lo gì chứ!
    Kazuha cay đắng nhìn cô bạn thân tiều tụy đến mức tội nghiệp. Cứ thế này Ran sẽ ốm vì kiệt sức mất thôi. Cô biết, Ran vẫn còn yêu Shinichi nhiều lắm.

    Yêu như cậu, đáng không Ran?
    ----------------------------------
    -Kudo!
    -Giọng miền Tây đậm chất Kansai vang lên!
    -Hạnh phúc không?
    -Cậu nói sao? Tôi không rảnh để đùa đâu nhé!
    -Sống trên đời hơn 30 năm tôi chưa thấy ai tệ bạc như cậu! Đồ tồi!
    -Câu bay qua Mĩ chỉ để trách tôi thôi sao? Cậu đi tới đâu, gây sự tới đó!
    -Thôi bỏ đi, bà chị bé sao rồi?
    Giọng Shinichi trầm mặc:
    -Cô ấy đã mất khả năng nhìn do hóa chất. Giờ sẽ mù lòa suốt đời trừ khi...ai đó hiến...giác mạc!
    -Khổ! Bà chị đó... toàn làm người ta lo lắng không thôi!
    -...
    -À, cậu có nghe tin gì về Ran không?
    -Hattori, đừng nhắc cô ấy nữa, vợ tớ đang ở đây...
    -Được thôi- Heiji nhún vai.
    ---------------------------------
    -Shinichi này! Tớ ước tớ là hoa!
    -Vì sao?-Shinichi cau mày, mắt vẫn không rời khỏi cuốn trinh thám
    -Cậu có thấy những cánh hoa anh đào đang rơi không? Nó nở hoa để góp phần cho đời tươi đẹp, nhưng lại rụng một cách thầm lặng để lại mỗi người cảm thấy tiếc nuối!
    -Sến quá đi, cậu như con nít ý!-Shinichi mỉa mai
    -Cái gì? Cậu đứng lại đấy cho tớ...Shinichi...

    ------------------------------------
    -Kudo, vợ cậu được cứu rồi-Heiji nói chậm rãi
    -Ừ!
    -Ran đã hiến đôi mắt cho Miyano! Cô ấy đã...
    -Ừ!...
    Heiji chợt nhận ra. Hai người đó...luôn chưa hề hạnh phúc. Trách thay số mệnh quá ư nghiệt ngã. Anh không dám chắc, nỗi đau nào lớn hơn...!

    -Đau không, Kudo?
    -------------------------------------
    -Ran bị bệnh máu trắng. Trước khi mất, cậu ấy muốc được đi ngắm hoa anh đào nở. Tiếc là...-Cố lấy giọng bình thường, Heiji nói tiếp- Cậu ấy còn dặn phải lấy đôi mắt cho Miyano và lá thư này. Đó là lời cuối cùng của Ran!-Heiji nhắc lại, giọng anh cũng lạc đi.
    -------------------------------------

    Ngày...tháng...năm...
    Hôm nay là ngày mưa!
    Mưa...
    Tim mình khẽ nhói lên một nhịp...Bởi, ngày cậu biến mất khỏi cuộc đời tớ là ngày mưa tầm tã...
    Tớ thích nhưng cũng ghét mưa...
    Chẳng hiểu sao, cứ mỗi lần mưa là mỗi lần tớ cảm thấy ngổn ngang bởi bao cảm xúc, kí ức xoay vần hiện về như một thước phim quay chậm.
    Shinichi này, có nằm mơ tớ cũng không ngờ mình chẳng còn sống bao lâu trên cuộc đời này nữa!
    Có lẽ, số phận đã sớm an bài.
    Shinichi, nhiều lúc, tớ vẫn thầm hi vọng, dẫu biết là viễn vông, nhưng vẫn luôn chờ một sự chú ý của ai đó hướng về. ĐỪng trách tớ, bởi tớ chỉ là cô gái ngốc nghếch và luôn đợi chờ...
    Xin lỗi, Shinichi!
    Lúc này đây, tớ cảm thấy ranh giới giữa sống và chết ngày càng rõ hơn, đêm đêm, khi miên man trong giấc ngủ, tớ cảm thấy lạnh lẽo và cô đơn rất nhiều.
    TỚ biết... cuộc sống này vẫn còn nhiều người yêu thương tớ, muốn san sẻ nỗi buồn. Nhưng làm sao được, trái tim trong tớ hình như chẳng còn sức lực, bởi...nó đã chết từ 7 năm trước!
    Vì vậy, sau khi tớ đi...hãy lấy đôi mắt này cho Miyano, để cậu ấy nhìn cuộc đời và...nhìn cậu mỗi ngày thay tớ!
    Đừng từ chối, vì đây là món quà, tớ có thể tặng cô ấy!
    Và, Shinichi này, lời ước cuối cùng...tớ muốn đi ngắm hoa anh đào nở! Dẫu biết rằng...quá muộn!
    Thật ích kỉ...phải không?
    Xin lỗi và vĩnh biệt. SỐng hạnh phúc nhé!
    -------------------------------------
    Anh run rẩy khép cuốn sổ lại. Từng dòng chữ chan chứa yêu thương mà Ran dành cho anh làm con tim anh vỡ vụn!: "Sao...em ngốc đến vậy hả Ran? Anh là một thằng tồi, đúng không?"

    Anh đau đớn. Những dòng nước mắt...bây giờ mới lăn dài trên má mà anh dành cho cô là quá muộn, bởi cô đâu còn trên cõi đời này nữa.
    Điều đó đã xoáy sâu vào tâm can Heiji! Anh biết, đời vẫn nghiệt ngã. Định mệnh đã chia rẽ hai người.
    Yêu nhau, sao cứ làm khổ nhau
    Heiji nhìn ra khoảng không, mây u ám đến tê lòng. Chiều không còn nhuộm sắc tím. Mây vần vũ che lấp nhân gian, nuốt gọn ánh nắng hắt cuối ngày.

    Đau lắm phải không, Kudo?
    -------------------------------------
    -Shinichi, em muốn đi ngắm hoa anh đào!
    -Ừ, đi!
    Ba năm trôi qua kể từ ngày Ran mất. Cuộc sống của anh vẫn trôi một cách bình yên. Nhưng nỗi đau xưa vẫn cứa vào anh từng ngày.
    Shiho lặng ngắm anh đào rơi. Bất giác, anh nhìn sâu vào đôi mắt của Shiho.

    Đôi mắt ấy, là đôi mắt màu tím biếc...
    Đôi mắt buồn đến nao lòng!
    Anh chợt nhận ra, hình bóng Ran trong Shiho.
    Shiho tựa đầu vào vai anh.
    -Em ước mình là hoa anh đào.
    -Ừ!
    Tay anh siết nhẹ vai Shiho, mắt nhìn vào cõi trời xa xăm. Ngày trước Ran cũng nói vậy.
    Trời chiều, tím vầng mây, xao xác chút gió và hanh hao lạnh.
    Shinichi như thấy Ran dõi theo ở khoảng trời xa lắm...!

     


    tho ngoc, Angle ran mori, Chery Nguyen18 bạn khác thích điều này.


  2. Shin♥Ran Angel

    Shin♥Ran Angel If only... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/7/2014
    Bài viết:
    1.160
    Lượt thích:
    7.263
    Kinh nghiệm:
    113
    Tem + phong bì đem đốt
    buồn quá:KSV@17: ... sao ai cũng sad z trời :KSV@16:
    Lời văn mượt ,hầu như ko có lỗi tip ,ủng hộ Au
    lót dép hóng chap mới:KSV@07:
     
    tho ngoc thích điều này.
  3. Ran Miyu

    Ran Miyu Kim Mộc ~A magical journey awaits ~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/2/2014
    Bài viết:
    314
    Lượt thích:
    4.420
    Kinh nghiệm:
    93
    á, chậm chân rồi.....
    ồ, cái fic này hay đấy, mình rất thích, mong chap mới của au nhé.
     
    tho ngoc, Ran Mori_2000, shinSran1 bạn khác thích điều này.
  4. Ếch ộp

    Ếch ộp Thành viên mới

    Tham gia:
    6/6/2014
    Bài viết:
    12
    Lượt thích:
    15
    Kinh nghiệm:
    3
    mới có 1 chap mà đã buồn thế này rồi :KSV@17: bạn diễn đạt rất tốt mình rất ủng hộ bạn vậy nên nhanh ra chap mới nhé :KSV@11:
     
    lamnhi317shinSran thích điều này.
  5. jungminji2000

    jungminji2000 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/7/2014
    Bài viết:
    101
    Lượt thích:
    293
    Kinh nghiệm:
    63
    Trường:
    THCS Nhơn Hạnh
    Cảm ơn, m.n nhiều nhóe, thật sự là mình rất bất ngờ vì fic này đã thành công nhiều hơn mong đợi, ^^
     
    tho ngocshinSran thích điều này.
  6. Hamano Nanami

    Hamano Nanami Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/10/2014
    Bài viết:
    68
    Lượt thích:
    688
    Kinh nghiệm:
    83
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    hay quá cơ mà 1 chap như vậy thì hơi ngắn ak au. Đọc dk 1 xíu thèm lắm lắm ak :KSV@15: Cơ mà thôi, chap mới nhanh nha au. hjhj
     
    tho ngocRan Miyu thích điều này.
  7. lamnhi317

    lamnhi317 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/10/2013
    Bài viết:
    74
    Lượt thích:
    192
    Kinh nghiệm:
    33
    bi thương cho Ran quá, sao lúc nào cũng là Ran đau khổ hết!:KSV@15:
     
    tho ngocRan Miyu thích điều này.
  8. jungminji2000

    jungminji2000 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/7/2014
    Bài viết:
    101
    Lượt thích:
    293
    Kinh nghiệm:
    63
    Trường:
    THCS Nhơn Hạnh
    Mình đã viết xong! CẢm ơn mọi người đã theo dõi fic!
    ĐÂy là fic đầu tay nên có nhiều thiếu sót, mong mọi người thông cảm!
    Ai đi qua, nhớ vào cho tớ xin ít bình luận để nâng cao kĩ năng viết!
    Ý văn thô thiển, từ ngữ không mượt mà ở đoạn sau vì do tác giả không còn ý tưởng, bỏ mất thì sai sót ý ban đầu định đề ra!
    Cảm ơn mọi người!
     
    tho ngocRan Miyu thích điều này.
  9. Ran Miyu

    Ran Miyu Kim Mộc ~A magical journey awaits ~ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/2/2014
    Bài viết:
    314
    Lượt thích:
    4.420
    Kinh nghiệm:
    93
    Ss à, em nhận xét chap 1 luôn nhé.
    Điều đầu tiên em thấy là chap vẫn còn lỗi nhiều. Lỗi type, lỗi dùng từ, và đúng như ss tự nhận xét cho mình, lời văn ở đoạn sau còn thô, không được hay cho lắm. Mà ss này, ss đăng chap luôn bên dưới chứ ss đừng chỉnh sửa đăng chèn vào phía dưới sum như vậy. Thế thì em không nhận được thông báo.

    Ngoài ra thì chap tương đối hay và cách hành văn cũng tốt. À, quên mất, ss à, bây giờ Mod đã đưa ra giới hạn chap, đó là 1 chap phải khoảng 1400 từ. Và em nghĩ cỡ như chap của ss thì chưa đủ dài cho lắm.
    Cuối cùng, đó là hóng chap của ss. ^^
     
    tho ngoc thích điều này.
  10. jungminji2000

    jungminji2000 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/7/2014
    Bài viết:
    101
    Lượt thích:
    293
    Kinh nghiệm:
    63
    Trường:
    THCS Nhơn Hạnh
    CẢm ơn em, cái oneshort này, ss viết từ hồi năm lớp 8 a~~~
    Không hay là phải lắm!
    Với lại ss suốt ngày toán, hóa, anh văn thì đào đâu ra viết cho hay hả em, ss sẽ chỉnh sửa lỗi type ngay! Cảm ơn em nhé!
     
    tho ngocRan Miyu thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Oneshot Bình yên Diễn đàn Date
Bình luận bóng đá: Barca để thua Aletico, tiếp nối chuỗi thất bại thảm hại Tư Vấn & Chuyện Trò 13:05 ngày Thứ ba
Bình luận thể thao: Neymar kiện Barca đòi 44 triệu euro Bản tin sinh viên 13/11/2020
Các học sinh TH và THCS ở tỉnh Thái Bình bị đầu độc bởi bọn này Cảnh báo 20/10/2020
[Oneshot] Qua những mùa Valentine Đã hoàn thành 21/9/2020
[Oneshot ] Kiss The Rain. Đã hoàn thành 26/6/2020
[Oneshot] Hồ ly tinh thất bại nhất lịch sử Đã hoàn thành 14/10/2019
Từ khóa:

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP