Nỗi buồn không giới hạn (cánh phù dung mỏng)

Trong chuyên mục 'Nhật ký KSV' đăng bởi hoa phù dung buồn, 6/8/2012. — 20.685 Lượt xem

  1. hoa phù dung buồn

    hoa phù dung buồn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Nỗi buồn không giới hạn (cánh phù dung mỏng)

    Đã không biết là bao lâu, là ngày nào tháng nào, năm nào,...Nhưng tôi biết những kỹ niệm vẫn còn nơi đây. Có lẽ sẽ chẳng ai quay trở lại ngôi trường cấp 1 đã từng là nơi chan chứa tình bè bạn đẹp nhất. Hôm nay là ngày tựu trường năm học mới, rất vui và nhộn nhịp. Nhìn cái sân trường đầy ấp tiếng hò hét phấn khích, lẫn những nụ cười rạng rỡ trên mặt những anh chị bạn bè tôi cũng thấy nao nao. Bạn tôi vẫn còn đây, nhưng ngày xưa thì không còn nữa. Kỹ niệm theo thời gian đi và đi mãi.....không có giới hạn để dừng lại. Đã từng có ai đó nắm tay nhau đi trên con đường đê mưa trơn trợt, từng cơn gió về lạnh giá, không khí mát lạnh với cái nhìn âu yếm của bạn bè. Đã từng có ai đó che nhau chiếc tàu lá chuối mỏng manh khi trưa về nắng nóng, cái nắng không làm nụ cười tắt đi mà nụ cười như trong sáng và thuần khiết hơn......đó là thời chưa biết nghĩ ngợi và suy tư!

    Năm tháng trở thành khoảng cách ngăn đi tình cảm tốt đẹp ấy, còn lại gì đây.....một ảo ảnh xa vời trong tim. Cố gắng và cố gắng để đi lên vượt lên bạn bè, bỏ lại sau lưng những gì tốt đẹp nhất của tình bạn. Tôi không biết danh lợi là gì, nhưng đôi lúc tôi vô tình đánh rơi tình bạn ngày xưa. Không phải riêng tôi mà bạn bè bây giờ ai cũng vậy cả, sợ hãy lại trở về như lúc trước. Nhớ một thời khăn quàng tung bay trong gió, năm điều Bác Hồ dạy nhẩm đi nhẩm lại mỗi ngày, rồi lại nhớ về thầy cô chủ nhiệm cũ. Ấn tượng với người thầy mái tóc hoa râm, gương mặt nghiêm nghị, dáng người dong dỏng cao... và nhớ những phép toán cộng trừ nhân chia nho nhỏ ấy. Cái bảng ngã màu nâu, bụi phấn rơi đầy trên bụt giảng, thầy cô vẫn ngồi mặc cho mưa bụi giăng đầy....trên tóc. Nghe ngân nga bài hát " có hạt bụi nào rơi trên bụt giảng, có hạt bụi nào rơi trên tóc thầy........". Ôi lời hát đã theo tôi đi dài theo những lớp học kế tiếp.

    Bây giờ tôi vẫn thường xuyên gặp lại thầy cô cũ và rồi bạn bè cũ. Thầy cô đi ngang qua tôi gật đầu chào, thầy đi luôn.........vì thật ra.....thầy đâu còn nhớ nữa. Đã bao nhiêu lần như vậy và cũng là bao nhiêu lần tôi thấy mất mát lẫn ngậm ngùi. Bạn bè thì biết nhau đó, gặp nhau thì chỉ thờ ơ nhìn " xa lạ quá". Chắc có lẽ là như vậy nên tôi quen rồi gặp nhau cũng chỉ lướt qua.

    Bạn bè mới của tôi là những cô cậu vui vẻ, nhiệt tình và có nhiệt huyết, không nhiều lắm nhưng vui. Tôi không biết là tình cờ hay số phận an bày, tôi mất đi một thứ thì sẽ có lại một thứ. Âu cũng là sự bù đắp, ai rồi cũng có con đường đi của mình thôi. Vui chăng là phút chốc, tôi lại sợ phải khóc chia xa như những anh chị trước. Sợ lắm chứ, tôi cũng lớp 11 rồi còn gì nữa, một năm nữa thôi tôi lại phải rời xa bạn bè thời áo dài tinh khôi rồi.

    Có thể sau này tôi sẽ quên đi nhưng mà không ai có thể làm thay đổi cảm xúc trong lòng tôi ngay lúc này......
    6/8/2012
     




  2. __i.s2.N__

    __i.s2.N__ ♀Tây♥Môn♥Suy♥Tu yết♀ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    26/2/2012
    Bài viết:
    1.833
    Lượt thích:
    634
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    黄 黍 黑 黹
    Thà kết thúc 1 nỗi buồn......hơn là có 1 nỗi buồn không bao h kết thúc. :d:d
     
    Đô_Hanhhoa phù dung buồn thích điều này.
  3. hoa phù dung buồn

    hoa phù dung buồn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/10/2011
    Bài viết:
    994
    Lượt thích:
    805
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Có những nỗi buồn đã biến thành vô hạn, khi buông tay nhìn về nơi khác tâm hồn vẫn không thấy nhẹ nhõm hơn. Có lẽ sau những giờ học căng thẳng tôi lại có dịp hồi tưởng lại quá khứ, tình bạn ngày xưa ấp ủ hoài trong những kỹ niệm. Tháng tám về, nắng trên trời ngây ngất đốt cháy một mảnh cô đơn. Hoa mười giờ vẫn nở từng ngày, màu hồng nhạt, tím biếc, chiếc lá xanh lơ khẻ đưa theo nhịp gió...rung rinh!
    Trời không có mưa, nắng chiếu sáng mặt đất, âm thanh rộn rã của xe cộ, của những người dân trên đường phố. Tôi chợt bắt gặp hình ảnh những em nhỏ tung tăng nắm tay nhau, miệng vui cười trên phố. Từng có một thời, tôi cũng là một con nhóc bé tí, vòi vĩnh mẹ cha chiếc kẹo, cái kem,...Thời gian ấy như những dư âm rạo rực trường tồn với thời gian…
    Đến bây giờ dù vẫn còn trong sự ấp ủ của cha mẹ, nhưng tôi nhận ra rằng mình đã lờn rồi và sẽ không thể còn những trò ấy nữa. Tôi ngỡ ngàng và nuối tiếc một thời mình vô tình không trân trọng. Tôi chẳng biết rằng từng phút giây trôi qua trong cuộc sống điều đáng để lưu giữ.
     
    Đô_Hanhheokool thích điều này.
  4. sieutromanhtrang

    sieutromanhtrang nhìn gì cưng? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/7/2011
    Bài viết:
    1.608
    Lượt thích:
    1.418
    Kinh nghiệm:
    113
    :D
    bạn vjết hay quá. Chắc gjỏj văn nhỉ?
    Ngày mớj thành công nhak.
     
    hoa phù dung buồn thích điều này.
  5. hoa phù dung buồn

    hoa phù dung buồn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/10/2011
    Bài viết:
    994
    Lượt thích:
    805
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Không ai hiểu tôi........vì có lẽ tôi chẳng cho ai hiểu được mình. Với mỗi người tôi lại có những cách cư sử, và bộ mắt khác nhau, lúc đầu tôi thấy thật thú vị nhưng rồi từ từ tôi cảm thấy mệt mõi. Lúc tôi tự hứa phải sửa đổi cũng là lúc tôi nhận ra khó lắm để sửa, vì nó đã thành thói quen mất rồi. Hôm nay trời ko nắng, những tia nắng trốn tìm trong những án mây, mặt trời....muốn khóc. Tôi cũng muốn khóc, muốn quên đi nhiều chuyện, muốn tìm cách giúp một người, và cũng tìm cách giải thoát cho mình,....Sao nhiều chuyện quá nhỉ, nhưng mà tôi không làm gì cả chỉ ngồi online. Nhìn những dòng chữ tôi thật sự cảm thấy mệt mõi, ai cũng quan trọng nhưng chẳng ai chiệu nhường ai. Ai mới là đúng, ai mới là sai? Và tôi nên làm gì?
    Thời gian sẽ trả lời..........nhưng tôi lại không thể đợi được!
     
    phuonganhnt2812heokool thích điều này.
  6. sieutromanhtrang

    sieutromanhtrang nhìn gì cưng? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/7/2011
    Bài viết:
    1.608
    Lượt thích:
    1.418
    Kinh nghiệm:
    113
    Bạn này có vẻ bj quan nhỉ? Mỉm cườj nhak:D
    ngày mớj vuj vẻ nhak:D
     
    hoa phù dung buồn thích điều này.
  7. maruko.

    maruko. nothing Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/4/2012
    Bài viết:
    2.567
    Lượt thích:
    2.019
    Kinh nghiệm:
    113
    lần đầu tiên vô nk của m:d
    ngày mớj vuj vẻ nè:>
    trợ lí ms của nho(trộm) đây:>
     
    hoa phù dung buồn thích điều này.
  8. hoa phù dung buồn

    hoa phù dung buồn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    28/10/2011
    Bài viết:
    994
    Lượt thích:
    805
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Một mùa thu diệu dàng!
    Có một mùa thu đi qua trong nỗi nhớ, mùa thu ấy mang tên “tình bạn”. Nơi sâu thẳm con tim, hình bóng cánh phượng hồng vẫn rạo rực sức sống như mới đâu đây. Gió thu về, gió se lạnh con đường đi đến lớp, khoảng trống từng chiếc ghế thay nhau nối tiếp, mùa thu này liệu có cô đơn? Vỡ òa ra trong buổi sớm mai đầy ánh nắng, nô nức trên khắp những con đường xuôi ngược, bạn cùng tôi đạp xe đến trường. Tà áo dài tôi nắm lại cho gió đừng tung bay, ông mặt trời diệu dàng sưởi ấm từng tế bào sống, mây đu đưa xanh ngắt một màu. Cánh hoa rung rinh theo bước đi của thời gian, tôi ngừng xe dắt bộ dười hàng dương đầy thơ mộng. Tôi viết lại bài thơ mà mình làm từ lúc trước, nơi khởi đầu của một hành trình áo dài trắng ngẫn ngơ.
    “ Tà áo dài em đạp xe nhanh
    Gió đu đưa làm mỏng manh giọt nắng
    Tim bồi hồi, lòng sâu lắng
    Hạ qua đi, rồi tình bạn bên nhau”
    Ôi, mái trường thân thương hiện ra trong tầm mắt bé nhỏ, khoảng mây mờ xa tận trời không. Cổng trường ngây ngất đón những cô cậu học trò năm mới, cao thêm một tý, chững chạc hơn một tý, nụ cười vui hơn một tý...Thầy cô, ôi mái tóc bạc hoa râm, chiếc kính cận to ồm. Thầy cho em kiến thức, cô dạy em cách làm người. Đứng giữa bao la trời đất hành trang thầy cô cho vững chắc hơn bao giờ hết. Mai em đi rồi, trên những con đường mà không có thầy cô diều dắt, chỉ có bóng cô thầy trong những lần nhung nhớ, trong dòng lưu bút cũ nhèm hạt bụi. Lấy gì cho em cất giữ, lấy gì cho em thương mến, mái trường xưa sẽ xa trong vĩ vãng!
    Đã đến giờ trống điểm, tiếng trống thanh thanh sao ba tháng hè xa vắng. Chiếc trống cô đơn cũng nhộn nhịp hơn, vui hơn vì các bạn học sinh đã về rồi, tề tựu trong một không gian ấm cúng. Có cô bạn nào nắm tay kéo đi, trên những chiếc lá vàng nguyên sơ của mùa thu mới mở. Ai nhặc lá ép vở tặng nhau khi chia xa lần nữa. Chiếc lá mùa thu sẽ nhắc lại biết bao nhiêu kỹ niệm cùng cảm xúc dâng trào ngày hôm nay, ngày tựu trường năm học mới. Niên kỹ rồi sẽ qua đi, thầy cô rồi sẽ xa chúng em nhưng trái tim chúng em hướng mãi về mái trường THPT Bình Thạnh yêu thương, nơi một thời in dáng đứng thầy cô, nơi chiếc bục giảng rơi rơi hạt phấn trắng điểm tô mái tóc pha sương đầy huyền diệu.Yêu biết mấy màu áo trắng tinh khôi, màu vàng mùa thu hiền diệu!
     
    phuonganhnt2812 thích điều này.
  9. sieutromanhtrang

    sieutromanhtrang nhìn gì cưng? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/7/2011
    Bài viết:
    1.608
    Lượt thích:
    1.418
    Kinh nghiệm:
    113
    Bạn này vjết hay quá.
    Ngày mớj tràn njềm vuj nhak:D
     
    hoa phù dung buồn thích điều này.
  10. maruko.

    maruko. nothing Staff Member Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    4/4/2012
    Bài viết:
    2.567
    Lượt thích:
    2.019
    Kinh nghiệm:
    113
    Ngày mớj tràn njềm vuj nè:>
     
    hoa phù dung buồn thích điều này.
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP