Ngày anh bảo em quên

lanina

lặng lẽ
Thành viên thân thiết
Tham gia
5/3/2012
Bài viết
333
Có một ngày anh và em không đi qua những con đường quen thộc, không kể cho nhau nghe những vụn vặt thường nhật vui buồn, không còn nhìn thấy bóng mình in trong khóe mắt đang khẽ cười mỗi khi ngồi đối diện nhau...

Đó là ngày anh bảo em quên

Anh bảo em quên rằng những ngày qua chỉ là cách chúng ta tự cưỡng cầu với thứ hạnh phúc không thuộc về hai đứa. Em vốn dĩ còn quá bận lòng với những người- không - phải -l à - anh, dẫu chỉ là những nỗi nhớ thảng hoặc đủ khiến em yên lòng mỗi khi anh không hiện diện bên cạnh. Còn anh, tình yêu có lẽ quá chông chênh bởi " nhớ- quên" ngày cũ như tro tàn bay đầy trên phố giữa tháng bảy mùa mưa, dẫu chỉ là khoảnh khắc rồi cũng theo mưa rơi hẵng mình về đất, nhưng đủ làm lòng xốn xang.

Anh bảo em quên đi những lời hứa dỡ dang chưa kịp thành hình vì chúng ta tự lõi hẹn với chính mình. Cuộc đời là những lần gặp gỡ giữa ngã ba, và chúng ta có chờ nhau để rẽ cùng một hướng, hay mỗi người sẽ đăng trình ở những ngã đường khác xa? Anh không thể trả lời, nên đành giữ lại những lời thương chưa kịp nói_ Bởi chỉ thêm bận lòng em những ngày về sau thôi. Em cũng không thể trả lời, nên đành yêu anh bằng một thứ tình cảm ngập tràn hoài nghi- luôn dành sẵn những lời để nói lúc chia tay, luôn dành sẵn những vỗ về mỗi đêm " ngủ đi. nước mắt", luôn dành sẵn những quảng đường lạc bước quay ngoắt chẳng nhận ra nhau....

A.jpg

Anh bảo em quên, bởi tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một chuyện trần gian, chẳng thể đủ nhiều viễn vong và huyễn hoặc cho một kết cục không - chóng - tàn. Tình yêu bắt đầu từ những cảm xúc và được duy trì bằng thói quen, tiếc thay cảm xúc thì chóng vánh, còn thói quen thì thường nhanh tẻ nhạt. Cuối cùng, chẳng còn lại gì trong tay, dù anh đã cố nắm thật chặt không buông rời- anh cuối cùng lạc mất tay em, cuối cùng rơi mất kỷ niệm và cuối cùng đánh mất thương yêu. An cuối cùng không là người cuối cùng của em...

Ngày anh bảo em quên, Sài Gòn mùa mưa bỗng hanh hao ngày nắng. Anh thổi nổi buồn vào gió cuốn đi yêu thương không trọn vẹn của những ngày- còn - em, và em thả mưa trở ngược về trời để lòng cạn khô đừng thêm nhiều vướng bận. Hai đứa an nhiên với niềm quên, nỗi nhớ do chính mình tự đeo mang, dù đâu đó những yêu thương " ngày cũ - bây giờ", " xa - gần", " quên - nhớ" vẫn cứ lập lờ và đan miết vào nhau kể từ ngày anh bảo em quên....

Ngày anh bảo em quên, hay cũng chính là ngày hai đứa không bao giờ thôi nhớ....
Trích " Ngày trôi về phía cũ" _ Tác giả Anh Khang
 

Maya Kieu

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
16/6/2015
Bài viết
570
Ngày anh bảo em quên, hay cũng chính là ngày hai đứa không bao giờ thôi nhớ....
 

sau doi

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
17/3/2012
Bài viết
104
Ngày anh bảo em quên.........................................................................................
 

phamhuong33

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
12/7/2016
Bài viết
102
Có một ngày anh và em không đi qua những con đường quen thộc, không kể cho nhau nghe những vụn vặt thường nhật vui buồn, không còn nhìn thấy bóng mình in trong khóe mắt đang khẽ cười mỗi khi ngồi đối diện nhau...
 
Top