[Longfic] Tình yêu duy nhất

Gin Baka

Lạc lối yêu thương
Thành viên thân thiết
Tham gia
4/11/2016
Bài viết
362
Chap 4. Kỉ niệm bên đài phun nước
Hôm nay là chủ nhật, Ran dậy muộn hơn một chút. Chợt cô nhìn vào đồng hồ 7:32, rồi quay sang nhìn tờ lịch. Thấy ngày hôm nay bị khoanh tròn, Ran tiến lại gần và đọc dòng chữ nhỏ: Đi chơi ở nhà Shinichi! Cô giật mình, vội thay quần áo rồi đến nhà Shinichi. Hôm nay cô mặc chiếc áo cộc màu vàng, chiếc váy màu hồng. Cô để cho mái tóc đen dài tung tăng vui đùa với gió. Ra khỏi nhà lúc 7:50 và hơn 8 giờ thì đến nơi.
*Biệt thự nhà Kudo*
Mọi người đang ngồi nói chuyện vui vẻ ở phòng khách thì nghe thấy tiếng bấm chuông:"Kính coong...Kính coong...Kính coong." Biết là Ran đến, Shinichi ra mở cửa rồi đưa Ran vào phòng khách. Cô cứ luôn miệng xin lỗi vì sự chậm chễ của mình và mọi người đã nhanh chóng bỏ qua. Ngồi chơi được một lúc thì tất cả quyết định đi Topical Land chơi. Trước khi đi, họ phân thành năm cặp để không ai phá vỡ không khí của ai. Kết quả là tám người kia chọn thành bốn cặp của nhau sẵn, chỉ còn Shinichi và Ran là thừa ra thôi. Thế là họ quyết định ghép cặp cho hai nhân vật chính của chúng ta. Xong, mọi người nhanh chóng rời khỏi nhà và đến Công viên, đương nhiên là bắt đầu thì là đi cùng nhau rồi.
*Công viên Nhiệt đới Topical Land*
Đến cổng thì tách cặp ra, mỗi cặp một nơi khác nhau nhưng gặp lại ở chỗ đài phun nước (cứ như hẹn hò tập thể ý nhỉ). Hattori và Kazuha đi tàu lượn,coi bộ hai người phải xếp hàng cả nửa tiếng đấy chứ. Biết trước điều đó, Hattori mua hai que kem cho cả hai. Thấy hai đứa trẻ xếp hàng sau mình cũng muốn ăn, bố của chúng định đi mua thì hai người cùng đến và cho hai đứa trẻ. Chúng vô cùng thích thú và ăn một cách ngon lành. Hai người cũng vui theo và quay trở lại xếp hàng. Một lát sau thì họ cũng lên tàu và chơi rất vui vẻ. Makoto và Sonoko đến Núi Băng, Sonoko cứ xoay ống kính đi quan sát khắp nơi. Sau đó thì cả hai xếp hàng đi trượt băng. Makoto cứ hí hoáy mãi mà không trượt được (mất mặt bậc thầy Karate quá) Cuối cùng khi thấy đồng hồ điểm gần 9 giờ, makoto mới đưa Sonoko ra đó để cho cô nàng một sự bất ngờ. Nhưng ai ngờ đâu tất cả lại gặp nhau ở đó. Kaito và Aoko đến Đảo Giấc Mơ Thần Tiên, một nơi có rất nhiều trò chơi và chủ yếu những em nhỏ cũng chơi ở đây. Thấy Aoko chơi một cách vui vẻ, Kaito cũng vui theo. Cậu làm ảo thuật cho tất cả mọi người ở đấy xem, sau cùng cậu biến ra một bông hoa hồng cài lên cài lên mái tóc cô. Bọn trẻ ở cười khiến mặt Aoko đỏ dần. Hakuba và Shiho đến Đảo Khoa Học Vũ Trụ, ở đây cũng có nhiều đứa trẻ thích làm thí nghiệm. Nhưng những thứ chất lỏng đó chỉ là phẩm màu thôi. Đây như một nơi dành cho các nhà nghiên cứu hoặc nhà khoa học tương lai. Gần nhất là Shiho. Cô cũng mặc áo trắng và làm thử, những đứa trẻ đó chạy ra hỏi cô rất nhiều. Không giống như mọi ngày, hôm nay Shiho rất nhẹ nhàng, ân cần chỉ cho bọn trẻ làm Hakuba không tin vào mắt mình. Với kĩ năng thám tử thì cũng đủ để đoán rằng đây mới là con người bên trong của Shiho, người hằng ngày mà anh thấy chỉ là vẻ bề ngoài của cô. Còn lại là Shinichi và Ran đến Đài quan sát Thiên Văn. Đồng hồ chỉ 8:56, Ran đang dùng ống kính ở đài thiên văn quan sát mọi nơi, thấy một thứ thú vị, cô đang định bảo cậu mà không thấy cậu đâu. Shinichi quay lại với hai lon cola trên hai tay, một tay cầm lon của mình và lon còn lại áp lên mặt Ran khiến cô giật mình, sau đó cô nhận lấy lon cola và cảm ơn. Bỗng cậu nhìn đồng hồ và nói:
- Thôi chết, chỉ còn ba phút nữa! Theo mình, mình muốn cho cậu xem cái này, nhanh lên! - Nói rồi cậu nắm lấy tay cô và chạy vội xuống sân rồi tiến vào giữa vòng tròn và đếm. Cảm giác như thế giới xung quanh đều là của riêng hai người, vì vậy chẳng ai để ý đến sự trùng hợp là bốn cặp còn lại cũng chạy đến từ bốn hướng khác nhau, cả nhóm con trai đều biết và đưa những cô bạn gái của mình xuống. Nhưng họ xuống đúng lúc nước phun lên nên chẳng ai kịp nhìn thấy Shinichi và Ran ở giữa cả. Ở bên trong, Shinichi nói, mặt cậu đỏ dần:
- Nước sẽ phun trong vòng 1 phút. Vì vậy, cậu có thể trả lời mình một câu không? Phải nói thật nhé, Ran! Cậu có thích mình không?
Câu hỏi bất ngờ của Shinichi đã khiến Ran không kịp phản ứng, cô đứng lặng trong 5 giây, trong lòng cô đang rối như tơ vò, không biết phải nói sao. Nói không thì là cô dối lòng mình, nói có thì cô thích cậu thật, nhưng... . Thấy Ran không trả lời, mặt cậu có pha chút nét buồn, rồi cậu cũng nói:
- Vậy là cậu không thích mình đúng không? -Cậu cười một nụ cười ngượng ngạo- Nói thật, mình rất.....
- MÌNH THÍCH CẬU, SHINICHI! - Cô bất chấp tất cả hét lên, bây giờ khuôn mặt cô đỏ hơn cà chua. Câu nói của cô khiến cậu ngỡ ngàng,(tám người bên ngoài cũng nghe thấy, họ đoán già đoán non về hai người bên trong là Shinichi và Ran. Nhưng lúc này vẫn chưa có cặp nào gặp nhau đâu nhé, phải sau khi nước ngừng phun cơ). Trên khoé miệng cậu đã nở một nụ cười hạnh phúc nhưng vẫn chưa tin lắm, cậu chưa kịp hỏi lại thì Ran nói:
- Mình đã trả lời câu hỏi của cậu rồi, giờ đến lượt mình. Cậu có thể nói cho mình biết 'cậu rất' thế nào được không? - Câu nói của cô khiến mặt cậu cũng đỏ theo, rồi cậu lấy hết sự can đảm để nói:
- Mình rất thích cậu, Ran à! - Giờ đến lượt cô ngỡ ngàng, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Thời gian như trôi qua thật chậm, cả hai đều rất hạnh phúc vì cuối cùng cũng biết được tình cảm đối phương dành cho mình. Để chấm dứt sự im lặng, Shinichi nói:
- Mình rất vui vì được nghe câu nói đó từ cậu. Nào, để chúc mừng tình cảm của chúng ta! - Cậu giơ cao lon cola lên, cô cũng làm theo, mặt cả hai biểu lộ sự hạnh phúc. Bên trên cầu vồng đã hiện ra, bên dưới có hai người mở lon cola, do bị sóc nên ga đã phụt hết vào mặt cả cô và cậu. Ran nhìn vào mặt Shinichi, cô cười, nói:
- Nhìn mặt của cậu kìa! - Cậu giơ tay, vẻ gãi đầu và cũng cười theo. Nước cũng trút xuống dần. Bây giờ được coi là trùng hợp, à hội ngộ bất ngờ mới đúng chứ, năm cặp đôi gặp nhau. Tám người từ bốn hướng đi vào, thấy ở giữa đúng là Shinichi và Ran, ai ai cũng vui vẻ chúc mừng cho họ.
- Màn tỏ tình bên đài phun nước của hai cậu mình phục rồi nha!! -Hattori nói làm hai người không khỏi bất ngờ, cậu nói:
- Chẳng lẽ... cậu đã nghe thấy...? - Mặt cậu lại xuất hiện vệt hồng - "Nếu thật thì... ôi chết tôi rồi. Sao họ lại nghe trộm cơ chứ!" - Cậu thầm nghĩ
- Không chỉ mình, mình nghĩ tất cả đều nghe thấy, đúng không mọi người?
- Ừ, đúng vậy! - Bảy người còn lại đồng thanh, khiến mặt hai người có màu cà chua lần nữa. Để tránh bị bàn tán, cậu đổi chủ đề một cách nhanh chóng:

- Nè các cậu, nước ngừng phun rồi, chúng ta đi chơi đi.
- Kudo, cậu đổi chủ đề ngay sao? Được, với một điều kiện. Cậu phải mua kem cho tụi này thì tụi này mới không nói nữa, được không? - Mọi người đều đồng ý khiến mặt cậu dài ra nhưng vẫn phải mua nếu không muốn bị làm tiêu đề của sự bàn tán, nhất là Hattori và bà tám Sonoko. Tất cả lại tiếp tục chơi vui vẻ cho đến tận xế chiều mới chịu về nhà. E hèm.., tiếp tục nào!
Đường về của đôi bạn trẻ hôm nay đặc biệt hơn mọi ngày, tại tâm trạng tốt hơn, với lại cũng đã biết được tình cảm của đối phương rồi, chẳng ai nói gì cả, nhưng nhật kí của họ sẽ ghi hết mà. Vậy là suốt đường về, cô cậu chẳng ai nói gì cả. Cuối cùng thì đến trước cửa nhà Ran, Shinichi chợt dừng lại, bằng một giọng ngại ngùng, cậu nói:
- Này Ran, ngày mai cậu đến rủ mình đi học nhé! Mình về đây, tạm biệt. - Nói rồi cậu chạy đi để che vệt hồng, nhưng cô đã kịp nhìn thấy và nói:
- Ừ, mình sẽ đến. Mai gặp lại! - Rồi cô vào nhà và tiếp tục chuỗi công việc như mọi ngày. Từ ngày gặp nhau đến giờ, đêm nào mà không có hai người thức đêm để làm gì đó, làm gì thì chắc hẳn ai cũng biết rồi. Nhưng hôm nay là ngày đặc biệt nhất từ đó đến giờ: cậu nhắn tin cho cô. Thế là đã biết số người ta rồi đấy, à quên, làm sao biết được nhỉ??
Điện thoại cô reo lên, tin nhắn từ số lạ (lạ số chứ người không lạ đâu chị Ran ơi). Mở tin nhắn ra xem, có dòng chữ :" Cậu đang làm gì đấy Ran?" Ran không biết mới nhắn lại xem ai vừa gửi tin nhắn đó. Là Shinichi! Cô hỏi tại sao cậu biết thì cậu trả lời là :" Mình là thám tử, không điều tra thì làm gì." Gửi xong tin nhắn này cậu cười, đinh ninh là Ran sẽ giận mình. Y như vậy thật, mãi cậu mới làm hoà được và cả hai nói chuyện đến khuya. Hôm sau, đúng như lời hẹn, cả hai cùng sánh bước tới trường. Mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường cho đến thứ năm... Sẽ vui lắm đây, mong mọi người đón đọc!!.
Bạn nên xuống dòng và cách dòng nhiều hơn nhé :3 mình thấy rối mắt quá @@
Nhưng bạn viết hay đó :x ra chap mới sớm nha :3
 

I love ShinichiRan

Thành viên năng động
Tham gia
9/5/2017
Bài viết
15
Chap 5. Bức thư, món quà sinh nhật và lý do của sự khép kín
Một buổi sáng nọ, Shinichi đang ôm giấc mộng về một vụ án hóc
búa nào đó... Bỗng cậu giật mình tỉnh giấc thì nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên inh ỏi. Ra mở cửa thì cậu thấy bóng dáng của một cô gái xinh đẹp, khỏi phải nói cũng biết ai rồi nhỉ. Cậu như vui hơn, vội ra mở cửa cho cô vào. Thấy cậu đầu tóc bù xù, cô mới hỏi xem thế nào. Ai ngờ rằng cậu chủ nhà Kudo lại 9 giờ chưa ngủ dậy, phòng ngủ lại bừa bộn, đồ đạc, sách vở lộn xộn như một bãi chiến trường. Đành chịu thôi, cô quyết định dọn phòng cho cậu.
Mất cả một quãng thời gian để hỏi và ghi nhớ vị trí của mọi thứ,
sau đó cô bắt đầu dọn dẹp. Cô lấy quần áo đem đi giặt, mang sách đến thư phòng, để lại mọi đồ đạc theo quy luật. Thực chất thì cô đặt gối và gập chăn màn sau cùng. Dù hơi tò mò nhưng cô lại cầm lên và đặt nó trên bàn, sau đó tiếp tục làm nốt công việc. Phải mất hơn hai tiếng cô mới dọn dẹp một cách sạch sẽ và bóng loáng đối với căn phòng đó. Thở dài trong mệt mỏi nhưng vui vẻ, cô nhìn quanh phòng, cuối cùng vẫn chạm mắt lại cuốn sổ đó. Không kiềm chế sự tò mò được nữa, cô lấy hết can đảm để mở cuốn sổ đó ra.
Đọc trang đầu tiên, cô cũng chỉ biết được một ít thông tin về cậu,
như: tên nước ngoài của cậu là Jimmy Kudo, ngày sinh thì chúng ta đều biết, chỉ có điều là cậu luôn quên ngày sinh nhật của mình nên cũng chẳng có gì đặc biệt, không nhớ thì sao mà ghi mà ghi được ta... Một loạt sau đó là những vụ án..... Ran rất bất ngờ trước tài phá án của Shinichi, nhưng xem qua thôi cô cũng đã chẳng có hứng thú rồi. Thấy phần cuối cuốn sổ có gì đó khác thường. Những cuốn sổ kiểu này sẽ thường được viết từ đầu đến cuối theo xuôi chiều nhưng đã lỡ xem nên cũng lật đến trang cuối có dòng chữ....:
- Ngày 4 tháng 5 năm ......
Hôm nay là ngày sinh nhật bé Shin yêu dấu của mẹ, bố mẹ biết ở

trường con hay bị bạn bè bắt nạt và nói không tốt về con với cô giáo. Cô nói với mẹ rằng con đọc sách là tốt, nhưng đọc nhiều đến nỗi cô phải để ý, cô rất ít khi thấy con chơi với bạn bè. Mặc dù cô rất bất ngờ về tài năng chơi đá bóng của con, cũng như rất thông minh, suy luận chặt chẽ như một thám tử nhưng cô nghe các bạn nói rằng con là một con mọt sách, lúc nào cũng chỉ có sách. Có lúc cô giáo sợ con bị trầm cảm nên hay bị bạn bè bắt nạt. Mẹ biết con thích đọc những cuốn tiểu thuyết về Sherlock Holmes, con đá bóng giỏi, suy luận sắc bén. Nhưng điều làm mẹ bất ngờ nhất là cô nói con bị trầm cảm. Là mẹ của con, mẹ không tin chuyện đó. Sau khi nói chuyện này với bố con, bố bảo con trai phải tự lập nên không giúp. Nhưng bố lại mua tặng con một cuốn sổ có cấu tạo đặc biệt để này để làm quà sinh nhật.
Cuốn sổ này là món quà bố mẹ dành tặng con, hãy coi như đây là cuốn nhật kí bí mật của con.
Hãy viết những việc làm mà con cảm thấy tự tin vào phía trước, nhưng cũng đừng che giấu điểm yếu của mình. Nếu cần thiết con có thể tâm sự với bố mẹ, chúng ta luôn sẵn sàng lắng nghe và cho con lời khuyên. Con cũng có thể viết những chuyện không vui vào phần cuối, cuốn sổ này có cấu tạo đặc biệt, mẹ nghĩ là con sẽ biết sớm thôi. Bổn phận của bố mẹ là luôn dõi theo, quan tâm và cầm tay con, giúp con đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Bố mẹ mong cuốn sổ này sẽ giúp ích cho con. Hãy cố gắng nhé con trai, chúng ta luôn đứng về phía con!
Mẹ yêu con rất nhiều.
Sau khi đọc xong, Ran không khỏi bất ngờ và xúc động, cô gần như
không tin vào mắt mình. Không làm chủ được bản thân, cô lật từng trang và tiếp tục đọc. Những trang sau đó đều là những ngày tháng mà Jimmy Kudo đáng thương phải chịu. Sau gần chục tờ giấy như vậy tiếp tục, những viên ngọc mặn chát trong như giọt nước cứ chảy xuống mãi, sau khi nhận ra nước mắt của mình đã làm ướt trang giấy, cô giật mình và lau đi. Làm sao có thể lau khô được khi chúng đã ngấm vào trang giấy chứ. Nhận thấy điều đó, cô không lau nữa và hi vọng trang giấy đó sẽ khô trước khi cậu phát hiện. Sau đó cô chỉ xem qua các trang thôi, nhưng ngờ đâu tiếp theo đó đều là những tờ giấy trắng, đó chính là cấu tạo đặc biệt của cuốn sổ này. Kiên nhẫn một cách cố gắng, cô không hiểu nhưng tay vẫn lật từng trang một. Mãi không thấy gì, cô định thôi nhưng đúng lúc đó có dòng chữ ở một trang giấy:
"
Từ nay về sau, mình phải trở nên lạnh lùng để họ không thể bắt
nạt mình nữa. Phải trở nên mạnh mẽ, khuôn mặt băng giá khiến cho mọi người sợ hãi, như vậy sẽ không có ai làm phiền mình nữa.
"
To be continued...
 
Hiệu chỉnh:

tranglevk00

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
29/11/2015
Bài viết
118
:D:DChúc mừng bạn lần này thì bạn rất tiến bộ. Cảm xúc của nv đã rõ hơn lần trc. Hóng chap sau của bạn. Thân mến: Dora:):)
 

I love ShinichiRan

Thành viên năng động
Tham gia
9/5/2017
Bài viết
15
....Sau đó.....Sau đó.....
Điều này càng làm cô bất ngờ hơn. Ran tự hỏi rằng đó là Shinichi sao,
anh chàng thám tử lạnh lùng của cô mà lại có những kí ức như thế sao,... Đã có nhiều lúc cô tò mò muốn hỏi tại sao bên ngoài anh lại lạnh lùng như vậy, mà sao anh có sức cuốn hút cô mãnh liệt thế.. nghe có vẻ hoang đường quá đúng không. Cho đến bây giờ thì cô cũng chỉ mới biết được một câu trả lời trên hàng chục câu hỏi. "Thôi kệ" , cô gấp cuốn sổ, đặt lại chỗ cũ, che dấu vệt nước mắt, rồi Ran cũng bước xuống được đến tầng một.
Shinichi còn đang đọc báo, thảnh thơi uống trà, trên khuôn mặt thanh tú đó không biểu hiện một chút cảm xúc gì. Thấy cô xuống, cậu nói:

- Cậu xong rồi à? Cảm ơn nhé, vì đã dọn phòng giúp tớ!
Tự nhiên đường nét màu hồng lại xuất hiện trên khuôn mặt Ran, làm cô ấp úng,
- K-Không có gì. - Cô cười nhẹ rồi ngồi xuống ghế sofa, uống một li trà.
Thấy cũng gần trưa rồi, cô nói:
- Thôi, mình vào bếp làm bữa trưa cho cậu nhé. - Ran đứng dậy, rồi tiến về phía nhà bếp, làm cậu không kịp phản ứng.
- U-Uhm. -Chỉ thế thôi, cũng đủ làm cho ai đó biết cô ấy đang tránh mặt mình. "Có lẽ mình không nên để cô ấy đọc nó."
Thực ra thì cậu đã biết việc đó rồi. Lúc cậu lên phòng gọi cô xuống, có lẽ tiếng bước chân nhỏ quá, khiến cô không nghe thấy. Định hù cho cô giật mình thì cậu thấy cô đang đọc 'nhật kí thám tử', những giọt nước trong suốt mặn chát đang lăn dài trên khuôn mặt thiên thần đáng yêu của cậu. Đôi bàn chân khựng lại, miệng cậu mấp máy gọi tên cô thiên thần đáng yêu ấy:"R-Ran".
Cậu quyết định đi xuống nhà, để lại cô ở đó một mình.

.......................................
Quay trở lại với Ran; cô nàng đang loay hoay trong bếp, để nấu bữa trưa cho cậu. Ran đang thái cà rốt, người thì ở đây nhưng đầu óc cô còn đang mải mê suy nghĩ về chuyện ban nãy nên đã thái vào tay mình lúc nào không hay.
Còn Shinichi thì cố ý làm như không biết chuyện đó, cậu cũng định cho qua, để sau này tính. Cầm ly trà trên tay, cậu vừa uống trà vừa trông về phía nhà bếp, nhìn ngắm cô gái ấy. Bỗng để ý thấy cô cứ đứng im một chỗ, không thấy phản ứng mặc dù cái nồi ở bên cạnh sôi sùng sục nãy giờ. Thấy kì kì, bất giác, cậu đặt vội ly trà xuống bàn, xông thẳng vào nhà bếp.

.....Trước mặt cậu là một cái thớt có cà rốt và máu chảy trên tay cô.....
Không cần nói cũng biết, cậu lấy con dao ra khỏi tay cô và đồng thời gọi tên cô:
- R-Ran... cậu sao vậy?
Cô giật mình,câu nói của cậu đã kéo cô ra khỏi một mớ suy nghĩ hỗn độn.
- Shi-Shinichi, c-cậu cần gì à? - Cô ấp úng.
- Ran, tay của cậu.....- Cả hai đều nhìn vào tay của cô.
Nhìn thấy cô như vậy, mặt anh dần biến sắc. Cầm lấy bàn tay

còn lại của cô và đưa cô ra phòng khách (À quên, tắt bếp trước đã, sắp cháy xoong rồi).
- Cậu ngồi đây cho mình, không được đi đâu đấy. Mình đi lấy
hộp thuốc một lát. Nhớ nhé, đừng đi đâu cả.
Không lâu sau, cậu cầm hộp thuốc y tế phi như bay đến chỗ Ran.
Dù là quay lại nhưng sắc mặt ấy vẫn chưa thay đổi. Đang dán băng vào tay cô, mà miệng còn đồng thời liên tục "trách móc". Cô cũng chẳng dám ý kiến, chỉ cười cười, nói không sao cho qua. Căn bản không quên luôn cả vết thương rồi, chỉ nhớ việc nhìn ngắm người đối diện thôi.
Chị ơi, kĩ năng chọn thời điểm ngắm trai của chị là cấp cao đấy, thật là!

 
Hiệu chỉnh:
Top