[Longfic] Thị vệ bắc đắt dĩ của hoàng thượng

bich ngoc195

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
29/7/2015
Bài viết
77
danmei-c%E1%BB%95-trang-9.jpg

Chương 7.2


"Núi Thiên Lai tìm thảo dược."



“ Thường mọc ở đâu?”Shinichi vừa dọn cây phía trước trầm ổn hỏi.


“Cái gì”Ran hơi bất ngờ trước câu hỏi của hắn,một giây sau nàng liền bổ sung:”Chu Kỉ Hương?”Ran không ngờ là hắn lại chủ động hỏi nàng.


Hắn không nói chỉ “ừ” một tiếng,thanh âm trầm thấp hòa vào gió.


Ran nghiêng người suy nghĩ sau đó nói:”Là những nơi ẩm ướt,nhiệt độ mát mẻ ,ta không chắc là ở nơi đây sẽ có.”


Hắn cũng không trả lời,chỉ lặng lẽ đi về phía trước.Hai người cứ thế mà đi,không ai nói với ai lời nào nữa.


Núi Thiên Lai này đỉnh thật rộng lớn,hắn nàng đã đi đến chạng vạng tối mà vẫn chưa tìm thấy thêm một loại dược liệu nào khác nửa.Ran mệt đến sắp rã người rồi,dù sao trên vai nàng cũng đang gánh một giỏ thuốc đi lòng vòng mãi đầu hoa mắt váng hết rồi.


“Ọt…”Sặc,nhắc mới nhớ từ lúc sáng ăn vài cái màn thầu thì tới tận bây giờ nàng còn chưa ăn cái gì.Ran thầm khóc ròng,đồng cảm cho cái bụng đói meo của mình.


Nàng ngửa cổ lên trời,thì thấy đã xuất hiện dải lụa màu hồng hồng,mặt trời cũng đã không thấy đâu.Nàng lại đau khổ suy diễn,dù sao bản thân còn chưa muốn chết đói.Nhưng nhìn bóng lam y tiêu sái phía trước,lại không dám mở miệng đòi hỏi dừng chân.


Hắn thậm chí lúc sáng còn chưa có ăn gì,nhưng dù sao cũng là người luyện võ nhịn đói một hai ngày cũng chẳng sao,còn nàng một kẻ sớm suy dinh dưỡng làm sao chịu đựng được?


“Này công tử,ta…”


Lời Ran còn chưa dứt đã cảm giác được dưới đất như giẫm phải một lớp cỏ mỏng rồi tự chân mình lung sâu xuống dưới.Đầu óc ong lên một tiếng rồi chẳng hiểu mô tê gì nữa.Trong lúc đó nàng chỉ cảm thấy dưới lưng rất đau chính là ma sát vào mặt đất.Nàng chỉ biết bản thân đang trước theo một dốc nghiêng nào đó,có lúc lăng,có lúc lộn,có lúc lê một khoảng dài.Lúc đó,chính nàng nghĩ mình đã lăng tới mười tám tầng địa ngục rồi…


“Oành”Một tiếng động lớn khi cơ thể con người bị coi là bao các mà lăn trên mặt đất không thương tiết.Ran cảm thấy đầu sắp bị bổ ra làm đôi,cả người một chút khí lực cũng không có,tất cả chỉ là cảm giác đau nhức kịch liết.Ngoài da còn cảm thấy ran rát,rất khó chiệu.Một lát lại chóng mặt,một lát lại muốn nôn mửa.Nàng sắp chết rồi…sắp từ biệt thế gian rồi nha.


Phải mất vài phút Ran mới chấn tỉnh lại được,lần này nàng té rất nặng nhưng vẫn không ngấc xỉu.Ran nhíu mày nghĩ:trời ạ,mình đúng là có số lọt hố,sao chỉ trong vòng chưa đầy hai ngày thì đã lọt hai cái hố rồi.Ngày mai rốt cuộc là còn còn cái hố nào nữa không,nói hết ra luôn cho rảnh.Nhưng lần này có cảm giác khang khát…


Giờ Ran mới nhận ra,hình như phía trên mình còn có,còn có cái gì đó rất nặng nề thì phải…


Nàng khó khăn mở mắt,đầu tiên ập vào mặt nàng là tuấn nhan như ngọc của người nào đó.


Ran mở to mắt nhìn hắn,trống ngực một nhịp,một nhịp rồi lại một nhịp nấc lên điên cuồng.Gương mặc hắn rất gần nàng,gần đến nổi bản thân có thể nhìn thấy hình ảnh của mình trong mắt hắn.Đôi con người đen láy đang nhìn nàng,tận sâu trong đáy con ngươi như phủ một tầng sương mỏng mờ ảo khó đoán.


Nàng không biết bằng cách nào hay từ lúc nào mà hắn lại có thể ở trên người mình chỉ biết hiện tại hắn đang ở rất gần mình.Đôi mắc Ran như bị thôi miên,dán chặc vào hắn.Đột nhiên Ran cảm thấy gương mặt tuấn mỹ ấy ngày càng gần,gần đến khi hơi thở nóng bỏng phả vào mặt mình,Ran mới choàng tỉnh giấc.


Nàng giật mình khi phát hiện tư thế hết sức ám muội này,Ran lúng túng:trời ạ,đây là tình huống gì đây?Có ai tốt bụng chạy đến đây nói cho tôi biết không hả?


Nàng không dám nghĩ cứ cái đà này thì mọi chuyện sẽ phát triển tới cái dạng nào.Hiện tại Ran thật rất muốn hét to,rồi y như rằng bị động kinh mà chạy ra khỏi lòng ngực hắn,nhưng nghĩ lại hiện tại nàng dù gì cũng là nam nhân,nếu như cứ thái quá la hét lên thì chẳng khác nào tự chiêu cáo bản thân là nữ sao?Không được,nàng làm như vậy cũng quá không có tiền đồ đi.


“Khụ”vò đầu bức tóc Ran chỉ có thể ho khan một tiếng,đầu nàng hơi nghiêng sang trái cố ý tránh né ánh mắt hắn nhưng trái lại để lộ chiếc cổ trắng nõn thon dài.


Đầu Shinichi ong một tiếng như đã tỉnh lại từ trong mông,biểu tình trên gương mặt không nói lên cái gì,chỉ là đầu lông mày có chút nhíu lại.


Trên chiếc cỗ nàng hoàn toàn trơn bóng không hề có yết hầu,tại sao lại có thể chứ?Gương mặt hắn sa xầm lại,hay là hắn chưa phát dục?Dù sao cũng chỉ là thiếu niên 16 tuổi mà thôi.


Tuy hắn cho là vậy nhưng trong lòng vẫn không dứt ra được sự nghi ngờ,còn về hành động mất tri thức lúc nảy hắn cũng không biết là vì sao.


Ran lúc này có chút mất tự nhiên,nàng không dám liếc nhìn hắn,chỉ qua quýt nhìn xung quanh xem bản thân đã bị đưa tới cái nơi quỷ quái nào rồi.


Thì ra nơi hai người bị lăn xuống chính là một động thạch nhũ,bốn bề từng đá đều là những hình dáng kì lạ,màu sắc khác nhau người nhìn lóa mắt.


Ran thất thần hồi lâu,nàng chưa bao giờ thấy hang động thạch nhũ nào đẹp như thế này nha.Nàng đi xung quanh dùng tay chạm vào vách tường đá loang lỗ màu sắc,đôi tay mềm như lụa vừa chạm tới thì nàng cảm nhận được một luồng điện mát lạnh xẹt qua người.Bức tường đá âm ẩm lạnh lẽo,trên vòm hang động,nước chảy tí tách theo mấy hình dạng nhấp nhô xinh đẹp.


Đứng một hồi Ran mới cảm thấy lạnh,chỉ nhẹ hỏi hắn:”Ngài thấy,chúng ta làm sao rời khỏi đây?”


Mãi một lúc sau không thấy hắn trả lời,Ran hơi quay đầu lại.Hắn đang gõ gõ gì đó dưới đất,rồi lại áp tai vào tường.


“Này,ngài có nghe tôi hỏi không?”Ran bực bội tới gần hắn.


Đột nhiên hắn bất ngờ ngồi dậy kéo lấy tay nàng,chỉ quăng lại một câu:”đi theo ta.”


Ran há hốc mồm,nàng không hiểu tên này lại tính làm trò gì nữa.Chỉ thấy hắn kéo nàng đi về phía trước.Hàng động thạch nhũ sâu không thấy đáy,con đường tối om không ánh sáng.Bây giờ,hiện tại hắn,chính là là ngọn đuốc của nàng,đôi bàn tay ấm áp đang nắm chặt lấy tay nàng là thứ duy nhất để nàng biết rằng,bản thân vẫn còn đang tồn tại.


Đến một lúc nào đó,bỗng nhiên bên tai nàng truyền đến thanh âm trong trẻo:”Đến rồi.”


“Đến đâu?”Ran chỉ vô hồn hỏi ngược lại hắn.


“Ngươi biết bơi không?”Hắn không trả lời nàng,chỉ hỏi lại một câu.


Ran lúc này mới hoàn hồn,hắn hỏi nàng có biết bơi để làm gì?Tuy hơi mù mờ nhưng nàng cũng nhẹ nhàng đáp:”Không.”


Dù sao từ nhỏ tới lớn,nàng cái gì cũng biết,cái gì cũng có thể học nhưng bơi thì không.Lúc nhỏ sư phụ cũng từng dạy nàng,nhưng bản chất nàng vừa chạm chân xuống nước liền rụt lại như con rùa,nên từ đó sư phụ cũng thôi không dạy nàng nữa.


Shinichi trầm ngâm một hồi,chưa đợi hắn mở miệng Ran đã hỏi:”Này,ngài hỏi cái này làm gì?”


Ran có dự cảm bất lành,bên tay nàng nghe rõ tiếng nước chảy long tong trên mặt nước,còn có cái lành lạnh gợn lên trên d.a thịt nửa.Không phải chứ chẳng lẽ…


Dường như để trả lời cho câu hỏi của Ran,Shinichi đã lạnh lùng đáp:”ngươi ở lại trên đây,ta xuống dưới hồ này thăm dò một chút.”


Hắn nói xong chuẩn bị buông tay nàng ra để đi xuống dưới thì đột nhiên,nàng lại nắm chặt tay hắn,run run nói:”Ngài,ngài đừng đi có được hay không?”


Sợ,đúng nàng rất sợ,nàng sợ bóng đêm tăm tối,sợ ở một mình…sợ bị hắn bỏ rơi.Lúc hắn buông tay nàng ra,cũng mang theo hết hơi ấm đi,chỉ để lại nàng với đôi tay trống rỗng,lạnh giá.Tận sâu trong trái tim nàng là những trận rất buốt dữ dội đang càu cấu.Lúc còn nhỏ,sư phụ đã mang nàng ném xuống dòng nước xiết để trốn chạy đám hắc y nhân,còn người một mình ngăn cản rồi bỏ mạng.


Shinichi tự dưng thấy tận sâu trong thâm tâm mình mềm nhũng ra.Tại sao chứ?


Không phải,chắc chắn là không,hắn đường đường là một nam tử phong hoa tiết đại chẳng lẽ lại rung động với một tên nam tử khác sao?Không thể nào!


“Ngươi,cái tên này chẳng lẽ ngươi muốn chúng ta phải ở lại đây cho tới chết sao?”Hắn rút tay mình khỏi tay nàng,lạnh lùng hỏi nhưng tâm trạng lại rối bời.


“Ta…”


“Thôi đủ rồi”Hắn dứt khoát nói”ngươi ở lại đây đi,là nam tử ai lại như ngươi,hửm?”


Ran cắn chặt môi,nàng rất sợ a~ sợ hắn sẽ như sư phụ bỏ nàng mà đi,để nàng trong đêm tối.Nghĩ tới đây vai nàng run lên,đôi mắt đã sắp phủ một tầng hơi mỏng.


Đột nhiên một bàn tay mảnh dài xoa lấy đầu nàng.Tim Ran như ngừng đập,bàn tay ấy rất ấm áp,rất to,rất dài nó,nó luôn mang cho nàng cảm giác an toàn tuyệt đối.


“Ngoan,ở lại đây chờ ta,ta sẽ nhanh quay lại thôi!”Một tiếng rất nhỏ như làn gió cuối hạ,thoảng thoảng đưa tới,chỉ câu nói đó đã làm mọi lo lắng trong nàng tan biến hết thảy.


“Ườm”nang thở nhẹ.Lúc này bàn tay đã rời khỏi đầu nàng,Ran cảm nhận được hắn đang tiến dần xuống nước,hắn càng bơi lại càng xa.Tim nàng vẫn không ngừng đập,nàng không nghĩ là giọng nói của hắn lại có thể diệu dàng đến vậy,hắn thật sự ấm áp tới vậy.


Hiện tại quay quanh nàng đều là bóng đêm dày đặc,còn trước mắt nàng là dòng nước sâu ngoắm.Thâm tâm nàng vừa sợ hãi vừa lo lắng,liệu hắn có trở về hay không?


Ran bất chợt ngồi bịch xuống đất,tay chân bắt đầu run lên,nàng ôm đầu vùi ở trước đầu gối.Nàng rất muốn khóc nấc lên,nhưng không thể,cả đời này cũng không thể.Từ khi nàng có mặt trên cõi đời này,nàng vốn chưa từng biết được cảm giác mặn chát và ấm nóng của nước mắt là như thế nào.


Tên xấu xa,tên bại hoại nhà ngươi lại dám lừa gạt ta,dám bỏ rơi ta.Ngươi rốt cuộc cũng giống như sư phụ,như bà ấy mà bỏ rơi ta,không cần ta.Ta trù ngươi chết không toàn thây nha.


.....


Shinichi,làm ơn,ngươi đang ở đâu?Ta rất sợ,rất sợ…


Cũng không biết bao lâu kể từ khi hắn rời khỏi,nàng tưởng chừng

như cả người mình mềm nhũng ra thậm chí là tan biến trong bóng tối.


“Shin…Shinichi…”nàng trong vô thức đã vô tình gọi tên của hắn.Chính nàng cũng không hiểu vì sao,nhưng có lẽ gọi tên hắn vào giờ phút này sẽ giúp tâm trạng nàng tốt hơn chăng?


“Shinichi”


“Hửm”Đột nhiêm có tiếng trả lời là giọng nói của hắn?


Nàng không nghe lầm đó là giọng nói của hắn,không kịp suy nghĩ gì nữa rồi như một cơn lốc,nàng đứng dậy chạy về phía trước.Nàng nghĩ là mình sẽ vấp té khi va vào vật nào đó,nhưng nàng tin tưởng ở nơi phía trước sẽ có hắn đỡ nàng.


“Shinichi,Shinichi ngài đang ở đâu?”Nàng vừa đi vừa gọi tên hắn.


Cho đến khi nàng tuyệt vọng và dừng lại,dưới chân nàng là một nơi tương đối ẩm ước,mà bóng hình hắn thì chẳng thấy đâu.Ran bắt đầu nghi ngờ về thính giác của mình,là nàng đã nghe lầm.Hắn thực chất vẫn chưa trở lại.


“Ngươi đó,la lối làm gì ta còn chưa có chết”Bất chợt một bàn tay gõ lên đầu nàng.Không kịp suy nghĩ nàng quay lưng ôm chầm lấy thân ảnh ấy.


“Ngươi…”bắt gặp phản ứng đột ngột của nàng hắn tự dưng thấy tâm tư bối rối lạ lùng.Tim đều thấy nhói lên,bất chợt hắn cũng vươn tay ra ôm nàng vào lòng.


Bàn tay hắn thật lạnh lẽo và ẩm ướt,quần áo cũng ước mem.Nhưng nàng không thấy lạnh chút nào,ngược lại lại thấy trong lòng vô cùng ấm áp.Gương mặt vùi sâu vào ngực hắn nàng thủ thỉ:”Ta rất sợ ngươi sẽ bỏ rơi ta.”


“Đồ ngốc này!”Trong ánh mắt hắn chứa đựng đầy sự sủng nịt,chính hắn cũng không ngờ tới biểu hiện lạ này.Hắn một nam nhân sừng sững lại đi động lòng với một tên nam nhân khác?Còn ra thể thống gì nữa đây?


Nghĩ tới đây hắn gấp gáp đẩy nàng ra,ngôn ngữ cũng cứng lại nơi đầu lưỡi không biết nên nói cái gì.Ran bị hắn đẩy ra mới ý thức được vừa nảy bản thân đang làm gì.Nàng chính là công khai ăn đậu hủ của hắn,còn dưới thân phận một nam nhân!Hắn liệu có nghĩ nàng là cái thể loại đó,đoạn tụ trong truyền thuyết không hả?Đột nhiên má nàng đỏ lên như quả gấc,gương mặt thanh tú nóng bừng lên,rất may lúc này xung quanh đều tối như hũ nút nên hắn không thấy biểu cảm này của nàng.Nếu không có đào hố để chui xuống nàng cũng còn rất xấu hổ nha.


“À hườm…Ngài,ngài đã tìm thấy lối ra chưa?”Ran lên tiếng phá bỏ sự yên tĩnh.


Hắn nhất thời như bước ra khỏi cõi mộng,mất vài giây hắn mới bình tĩnh mà trả lời nàng”Tìm được rồi nhưng…”hắn ngừng một chút lại nói tiếp:”nhưng với ngươi thì ta không bảo đảm.”


“Vì sao?” thắc mắc,vì sao mà không hợp với nàng đây.


“Lúc nảy ngươi vừa nói là không biết bơi,đáng tiết lối ra nơi này lại nằm dưới dòng nước kia”


“Ý của ngài là gì?”


Hắn chậm rãi nói:”Lúc lặn xuống dưới nước ta phát hiện nếu men theo vách đá hai trượng xuống dưới thì có một lối thông qua tận bờ bên kia của vách đá,tức là chỉ cần ngươi có thể chịu đựng nín thở lâu một chút thì có thể.”


“Không được,tuyệt đối không được lặn xuống đó,lại còn tới ba trượng?”Ran bấng loạn hốt hoảng nói”vậy chi bằng bảo ta đi chết nha,ta vốn không thể nén khí lâu như vậy nha.”


Nàng chính là con mèo sợ nước,bây giờ không chỉ quăng nó xuống nước mà còn nhấn đầu nó xuống hai trượng,thử hỏi con mèo đó còn sống nổi không?


Nàng chính là người thông minh nên tự lượng sức mình,nên tự tìm cách khác thôi.


Nhưng nàng còn chưa kịp mở lời thì đã nghe bên tai tiếng nói trong như suối”a~vậy thì thôi,ta cũng không có ép ngươi.”


Trời ơi,hắn thật sự thấu hiểu cho nổi lòng của nàng.Mắc Ran đã rưng rưng,vừa định mở miệng nói câu cảm kích thì đã nghe thấy tiếng lạnh lùng của của hắn”bất quá ngươi cứ ở đây từ từ nghĩ cách,ta vẫn nên đi trước một bước thì hơn.”


Nói rồi cũng không chờ nàng nói thêm lời nào,trực tiếp bước đi.


“Này này ngài còn còn lương tâm không vậy?”nàng cố gắng bước nhanh lên phía trước,thâm tâm sợ muốn chết.


“Chính ngươi nói không biết bơi a~,vậy chẵn lẽ ta lại ngồi đây chờ chết với ngươi”Trong đêm tối giọng hắn vọng lên đầy từ tính.


Ran cắn môi uất ức nói:”nhưng ngài cũng không thể bỏ tôi một mình”


“Vậy ngươi bảo ta phải làm sao đây?”


“Ta…”


Lời còn chưa dứt,nàng đã cảm nhận được vòng ta ấm áp đang ôm chặt lấy mình.”Đùng”một cái cả người đã bị hắn lôi xuống nước.Tay nàng ôm lấy thắt lưng hắn,nàng thậm chí còn cảm nhận được từng hơi thở gấp gáp của hắn.


Một chút thích ứng với dòng nước lạnh Ran liền hét lên:”Ngài đang làm gì vậy,ta không biết bơi !”


“Im lặng thở sâu vào”Giọng hắn truyền trên đỉnh đầu không mặn không ngọt”hay ngươi muốn ở đây chờ chết?”


Hắn nói rồi siết lấy nàng chặt một chút”chuẩn bị xong chưa?”


Tên vô lại này có cần phải ôm ta chặt như thế không,hiện tại hắn xem nàng là gì?Một tiểu đệ đệ cần che chở chắc.Nhưng tư thế này cũng thật là quá ám muội rồi.Bên tay là hơi thở nhịp tim của hắn,mũi đang ngửi cũng là mùi hương của hắn .


Chết tiệc dòng nước vốn dĩ rất lạnh nhưng tại sao ta lại thấy bản thân nóng lên vầy nè?


“Chờ,chờ ta một chút”Ran nói rồi làm động tác hít thở sâu vào”được rồi bắt đầu đi”


Lời nàng vừa dứt thì hắn đã ôm nàng lặn xuống dòng nước lạnh.Một cảm giác ngột ngạt khó thở truyền đến,tim Ran như bị cái gì đó nén xuống đau đớn khó chiệu.Nàng bấu chặt lấy vạt áo của Shinichi,tay chân cũng làm động tác bơi để phối hợp với hắn.


Tận sâu trong thâm tâm nàng rất muốn bỏ cuộc,nhưng bên cạnh nàng hiện tại có hắn,nàng biết hắn sẽ bảo vệ nàng.


Cho đến một lúc nào đó toàn cơ thể có cảm giác mỏi nhừ,cơ thể đờ đi và Ran cảm thấy gần như tim mình ngừng đập,nàng dần ngất đi trong vòng tay của hắn…


Trong lúc hỗn loạn mê mang đó,nàng cảm nhận được cơ thể nhẹ hẫng lên và không còn cái cảm giác đau tim lúc nảy.Nhưng có một điều là nàng không thể thở,như có cái gì chận lại nơi phế quản,nàng nàng sắp không cầm cự được rồi.


Trong lúc đó,tự dưng nàng cảm thấy bờ môi mình ngứa ngứa.Có cái gì đó rất ấm áp và mềm mại đang kề sát môi nàng,một luồng khí từ nơi nào đó thổi vào khoang miệng nàng, tận sâu tới quyết quảng…


“phụt”Ran phun ra một ngụm nước,thở hổn hển.


Nàng vừa mới dạo một dòng từ quỷ môn quan về nha,tạ thánh thần.


Ran lờ đờ mở mắt ra,thì thấy tên Shinichi đã ngồi đó từ lúc nào.Ánh mắt có vài tia sau động,gò má thế nào,thế nào mà hơi ửng đỏ.Đúng là một cảnh thiên mỹ của nhân gian nha.


“Khụ,ngài ngài không sao chứ?”Ran hốt hoảng hỏi,khi nhìn thấy thái độ dị thường của Shinichi.


“Không sao”Đột nhiên hắn thay đổi sắc mặt trở về với con người lạnh lùng thường ngày,nhưng tận sâu trong đôi mắt xanh vẫn còn rợn vài sóng nước.


Ran khó hiểu nhìn hắn,trong giọng nói nàng vẫn có chút chần chừ:”ngài thật sự ổn sao?”


Cái tên này sáng nắng chiều mưa,ai biết hắn sốt cao cái gì.


“Ngươi ở đó nói nhảm cái gì,không thấy lạnh sao?”Hắn ngưng một chút rồi tiếp mau đi thôi!”


Thế là không nói hai lời,hắn trực tiếp bước đi về phía trước.Lúc này Ran mới lòm còm bò dậy đi theo sau lưng hắn.Nàng phát hiện giờ này trời đã tối rồi,xung quanh một mảng đen dày đặc.Gió thổi vi vu,cành lá xào xạc tiếng ếch nhái côn trùng kêu rỉ rả làm nàng lạnh sống lưng.


Ran bèn tăng tốc chạy nhanh về phía trước đi song song với hắn,”giờ này xuống núi liệu có kịp không?”Ran lí nhí hỏi.


“Tạm thời hãy tìm một hang động nào đó nghỉ ngơi,sáng mai hắn xuống núi.”giọng nói hắn vẫn lạnh lùng như thường,nhưng ai mà biết trong bóng đêm gương mặt anh tuấn ấy lại thấp thoáng tia diệu dàng đến mê người.


“Ườm”


Nàng và hắn đi lòng vòng cũng không biết là bao lâu mới tìm được một cái hang động.Hắn đi kiếm củi lửa về nhóm lên một ngọn lửa nho nhỏ,thoáng chốc cả sơn động bừng lên ấm áp.


Nàng không ngờ hắn một công tử nhà giàu văn nhã đến thế lại thành thục mấy chuyện nhóm lửa đến thế,làm Ran nhịn không được thốt lên”cha,ngài thật giỏi cả chuyện vặt như vầy cũng biết”Nàng tươi cười chấp hai tay hành lễ”tại hạ đây thật khâm phục rồi.”


Hắn có vẽ rất hài lòng với mấy câu đánh răm của nàng,gương mặc cười như không cười”nhiêu đây có đáng là gì chứ.”


Nếu những lời này hắn được nghe từ miệng của người khác thì chắc chắn sẽ sinh ra cảm giác khó chịu,nhưng không hiểu sau vì đây là những lời nói của nàng nên ngược lại hắn thấy rất vui vẻ,ân rất tốt.


“Này,này ngài làm cái gì vậy hả?”Ran dực bắn người lên.


“Cởi áo.”Shinichi thản nhiên trả lời.


“Ngài cởi áo để,để làm gì”Ran co người lại la hét.


Cái tên thiễu nảo này không phải uống nước đến điên rồi chứ,tự dưng lại cởi áo ở nơi này làm gì?Thảm rồi thảm rồi có khi nào đúng như mình nghĩ giới tính của hắn chính là cái đó,cái đó không rõ ràng?


Ran mặt mày xanh lè xanh lét,trên má hiện lên một mảng đỏ tự lúc nào chẳng hay.


“Ta cởi áo chính là để hơ lửa nha ngươi không thấy áo ta ướt hết rồi sao?”Hắn híp mắt bỡn cợt nàng”xú tiểu tử,ngươi đang nghĩ cái gì đen tối vậy hả?”


“Ta,ta nào có”Ran trả lời theo quán tính.



“Vậy thái độ của ngươi là gì?”


“Ta…”Nàng tức giận vì bị hắn tra hỏi quá đáng,liền buông hai tay đang che mặt xuống nhìn vào hắn còn định chửi lại một trận,nào ngờ đập vào mắt nàng là mỹ nam bán khỏa thân nha…


Sặc ta sắp chịu không nổi nữa rồi,máu mũi cũng sắp phun ra hết rồi nha.Chết tiệc ông trời ơi sao cứ thích trêu đùa công dân hiền lành luôn làm ăn lương thiện chưa biết hai từ nói dối là gì như con vậy hả?


Ran thật muốn hết sức nhào tới đánh cho cái tên này một trận nhưng nàng biết đánh nắng nàng sẽ lỗ lại còn khiến hắn nghi ngờ nàng.Cũng đâu có chuyện gì lạ khi hắn cởi áo ra hong nó cho khô,dù gì hiện tại hắn nghĩ nàng là nam nhân.Nàng có quyền gì mà vô duyên gây cớ chứ?


Ran mài nhất định phải nhịn”Tùy ngài,tôi đi ngủ đây”nói xong nàng còn định ngã mình đi ngũ nào ngờ lại nghe thấy hắn lên tiếng


“Quần áo ngươi cũng ướt hết rồi,sao không phơi đi cho khô?”ngẫm nghĩ một lát lại thêm một câu”để bị cảm thì không tốt lắm đâu.”


Có cần phải truy cùng giết tận vậy không,cái tên này rắc rối hơn mình nghĩ nha.


Nàng nhìn cũng không nhìn hắn,qua loa quăng ra một câu”ta không lạnh”.


“Chẳng phải ngươi nói cơ thể rất yếu ớt sao?”Sau lưng nàng vẫn vang lên giọng nói của hắn,hình như hắn đang nằm rất gần nàng.


Ran nghĩ tới sau lưng là mỹ nam tử bán khỏa thân thì toàn thân nóng rang lên,mồ hôi mẹ mồ hôi con rơi lả tả,đến quay lại cũng không có can đảm đành nắm chặc mắt lại nói”ngài thật lắm lời,ta ta hiện tại rất mệt,ta đi ngủ đây.”


Nàng hạ quyết tâm bây giờ cho dù hắn nói gì nàng cũng sẽ không lên tiếng nữa.Giữ vững lập trường án binh bất động.


“Vậy được rồi,ta không làm phiền ngươi nữa.”hơi thở hắn phả lên cổ nàng,nàng cam đoan mình vừa cảm nhận được.Hắn hắn từ lúc nào mà gần nàng đến như vậy?


Tim Ran thình thịch thình thịch nhảy dựng lên,nhớ lại lúc nãy khi ngã xuống làm nàng không khỏi buân khuân.Nhưng có lẽ do cả ngày hôm nay lăn lộn qua lại quá mệt mỏi nên chợp mắt chưa được vài khắc nàng đã ngủ không biết trời trăng mây nước gì rồi.


Cũng không ngại xem lại quân áo trên người…như thế nào…là đang ướt…





……









Vài tia nắng xiên ngang bầu trời xanh xám,ở đằng đông đã lấp ló mấy rạng mây hồng trông vô cùng đẹp mắt.Gió lạnh nhẹ nhàng lướt qua cánh rừng của ngọn núi,Ngọn Thiên Lai lấp ló nơi đằng đông.


Nhìn từ chân núi lên trên,trông nó lấp ló trong làng sương mù còn chưa tan hết chẳng khác nào nơi bồng lai tiên cảnh.


Có lẽ do hôm qua lăn lộn cả ngày trời nên Ran đánh một giấc đến thẳng sáng sớm,phải nhờ người nào đó đánh thức mới chịu dậy.Lúc nàng mở mắt ra thì đã không thấy Shinichi đâu,nàng cũng không thấy hoang mang gì cả,vì nàng biết hắn chỉ đi đâu đó rồi chắc chắn sẽ trở lại.


Ran nhìn lại quần áo trên người đã khô ráo,khổ nổi trong nàng hiện tại thật thảm hại,nàng vốn đã ăn vận giống một tên ăn mày ,bây giờ thì hay rồi…


Chỉ có một điều nàng không ngờ là tên Shinichi-đại thần tiên xui xẻo-kẻ trời đánh thánh dâm,...Sau khi trở về lại mang theo Xuyên Tâm Liên!


“Này”Hắn nhìn nàng cầm trên tay là bông hoa màu trắng”Đây có phải là Chu Kĩ Hương mà ngươi nói?”


Ran há hốc mồm,nàng bay vèo tới trước cửa hang động dực lấy cành hoa trên tay hắn lắp bắp”đúng,đúng,đúng nó rồi!!”


“Thế thì tốt rồi”Hắn lạnh nhạt nói,sau đó bước ra khỏi hang.


“Ngài làm thế nào mà tìm được?”Ran chạy theo hắn cố gắng theo kịp miệng lẩm nhẩm”ngài có biết nó trân quý thế nào không?”


Hắn nhướng mày thay cho một câu hỏi.Ran chặt miệng sau đó nói”Có nó chúng ta không cần hao tâm phí sức đi tìm dược liệu nữa rồi.Nhưng phải mau về thôi vì không chỉ quý hiếm vì khó tìm mà còn quý hiếm vì nó không thể giữ được dược tính lâu đâu.”


Mấy chuyện nàng nói hắn biết thừa,thật ra hôm qua lúc trên đường đi tìm hang động hắn đã nhìn thấy thảo dược rồi,chỉ là thuộc tính đặc biệt của nó nên mới chờ đến sáng nay mới hái,nàng nghĩ hắn ngốc như vậy sao?


Nhưng hắn cũng không nói ra,chỉ gật nhẹ một cái lấy lệ lại tiếp tục bước đi về phía trước.Thế là hai người lại tốn cả nửa ngày về làng Chu Kì.Khi cách làng còn khoảng một dặm thì lại có một sự việc xảy ra…


“Haiz,ta ta đi hết nổi rồi”Ran hì hục thở,nàng ngồi bệch trên đất giở trò ăn vạ”có đánh chết ta cũng không đi tiếp nữa đâu.”


“Chúng ta chỉ còn có hai dặm đường nữa thôi,ngươi la lối cái gì nữa?”Shinichi cao mày,hắn chưa bao giờ đối mặt với người nào rắc rối như nàng.


“Ngài thì biết cái gì,ta đã hai ngày một đêm một buổi sáng chưa ăn gì rồi,đã vậy còn phải đi vòng vòng quanh núi tìm dược liệu,ngài ngài trâu bò không sao…”nàng nói như mếu”còn tôi là lão bá tánh bình thường cái võ mèo gì cũng không biết,làm sao mà chịu được đây?”


“Ngươi rất mệt?”


“Đúng!”


“Ngươi không thể đi tiếp?”


“Đúng!”


“Vậy ngươi cứ tiếp tục vậy.”


“Đúng…??”


Ran vội vã ngồi dậy nếu lấy tay áo của Shinichi khi hắn vừa nhất chân định bước đi,nàng dùng gương mặt đáng thương cầu khẩn hắn”Kudo Shinichi,ngài nhẫn tâm như vậy?”Nàng nắm chặt tay hắn”Ngài lại thấy chết không cứu ~…”


Gương mặt tuấn tú bị nàng chọc cho một chữ thập đen,hắn nhăn mặt bất đắc dĩ nhìn nàng”vậy rốt cuộc là ngươi muốn cái gì đây?”


“Ta…”Phải nha,rốt cuộc nàng muốn hắn làm gì cho nàng,chỉ là nàng cũng không biết vì sao lại giở trò này.Nàng vốn dĩ từ sau khi gặp hắn đã sinh ra một loại cảm giác muốn dựa dẫm,bây giờ hiện tại nàng rất mệt,vậy rốt cuộc chính nàng muốn gì cũng không biết.


Ran cười khổ,ái ngại nhìn hắn đôi mắt tím trong veo như hồ nước vào trời thu,long lanh không thấy đáy.Nàng đang không biết phải làm gì thì hắn đột nhiên đi đến trước mặt nàng ngồi xuống đưa lưng về phía nàng”Leo lên!":
 

Toyama kasumi

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
4/10/2016
Bài viết
106
Ha ha ha chờ mòn mỏi cuối cùng cũng ra chap mới , cơ mà Ngọc ơi em Chơi ăn gian quá cách dòng cho dài vào chị đọc vẫn chưa đã bắt đền đó.Ran huynh nhà ta háo sắc quá Có khi nào nàng ăn sạch sẽ shin ko. Tuy lúc nào nàng cũng tỏ ra mạnh mẽ bất cần đời, nhưng dù gì cũng là nữ nhi cũng có một mặt yếu đuối cần được người ta che chở ây da nàng có cảm giác muốn dựa dẫm Shin huynh rồi ;). Mặc dù Shinichi là hoàng Thượng nhưng mà lại có những hành động che chở bảo vệ Ran như vậy chứng tỏ tình cảm huynh ý dành cho nàng bắt đầu nảy mầm đó:KSV@05:. Mà cũng hết nói nổi Tại sao Ran lại nghĩ Shinichi là đoạn tụ chứ không biết nếu như Shin biết có bị nàng làm cho tức chết không :Conan02:.Ah cho chị hỏi phong hoa tiết đại là gì hồi đó tới giờ toàn nghe phong hoa tuyết nguyệt không hà:thinking:. Vậy thôi nha chờ chap mới của em Lần sau phải dài hơn đó:KSV@07:
 

bich ngoc195

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
29/7/2015
Bài viết
77
Cách dòng nhìu là vì em viết bài trong phần mềm Word rồi mới copy vào đây,em cũng không hiểu trong kia cách có một dòng sang đây lại thành hai:-?
Dạo này rảnh rồi nên sẽ mau ra cháp chị đừng lo:D:D
Phong hoa tuyết đại nó gần nghĩa với phong hoa tuyết nguyệt ấy,ha ha em đọc trong mấy bộ tiểu thuyết thấy nó viết thế=))=))
Cảm ơn vì đã theo dỏi fic của em,gặp chị ở cháp sau:KSV@03:
 

bich ngoc195

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
29/7/2015
Bài viết
77
75a3fffe4da134e21b53df23e5af1a60.jpg

CHÁP 8.1

"BƯỚC VÀO TRA ÁN"


“Này Raguro ngươi nói xem công tử,công tử liệu có xảy ra chuyện hay không?”Hamaki đứng ngồi không yên lào bào.Gương mặt đen như dầu hắc của hắn lại càng đen đi phân nửa,đôi con ngươi đục ngầu xung quanh có mấy vệt nâu xám như gấu trúc chứng tỏ cho một đêm không ngủ.Nhưng người như hắn tại sao lại không ngủ được?

Chính là vì công tử của bọn hắn nha, hai ngày một đêm rồi còn chưa thấy mặt mũi,nếu công tử nhà hắn xảy ra chuyện gì hắn cam đoan là bản thân sẽ trở thành tội nhân thiên cổ,không những chết không toàn thây mà còn bị người ta phỉ nhổ suốt đời.

“Hamaki!!”Raguro thét lên chói tai,tâm trạng đã rất rối rắm rồi còn cộng thêm cái tên trời đánh này hết muốn sống lại chết,hắn thật sắp bị bệnh thần kinh rồi”Ngươi có thể ngưng đi lại được không?”

“Ta nói cho ngươi biết nếu công tử có mệnh hệ gì là ta sẽ không tha cho cái làng này đâu nhóc!”Đang phát hỏa không biết nên chút vào đâu,hắn Hamaki lền quây sang Tiểu Quang đang ngồi chồm hổm trước cổng nhà mà quát lên.Hắn không có ý gì,chỉ là muốn la lối một chút nào ngờ lại chọc ngay ổ kiến lửa.

“Hức,hứt…Tiểu Quang,tiểu Quang thật sự không biết gì,tiểu Quang…Oa…Oa…”

“Thôi thôi,được rồi là ta sai!”Hamaki ôm đầu”Ngươi vừa lòng chưa,bây giờ mạng ta cũng không cần tên xú tiểu tử nhà ngươi còn theo ám?Đây là chê ta chưa đủ thảm?”

Hắn bây giờ đã tàn tạ lắm rồi,cho xin đi mắc cái mớ gì hắn phải dây vào cái thôn này hử?Đều là tại công tử nhà hắn,đang yên đang lành không muốn lại chạy ra ngoài nói cái gì mà thăm thú dân tình.Bọn hắn chỉ là thuộc hạ chủ tử bảo hắn đi đông hắn nào dám đi tây.Bây giờ thì hay rồi,tum tích chẳng thấy đâu.

Ông trời ơi rốt cuộc ‘ông muốn con sống sao!’

Đó chính là tiếng lòng của Hamaki lúc này… ==

“Là Tiểu Quang không hiểu chuyện xin,xin ca ca đừng trách tiểu Quang.”Tỉ tỉ của hắn Tiểu Linh vừa thấy biểu cảm phong phú như trời sắp sập tới nơi của Hamaki liền hoảng sợ lấp bấp nói.

Hamaki mặt mày nhăn nhó”này nhóc nói công tử bọn ta đi lên cái núi gì mà Thiên Lai,rốt cuộc là như thế nào,có đúng không sao bọn ta đã đi tìm một ngày một đêm rồi mà người chẳng thấy đâu hết vậy?”

Hamaki trưng ra bộ mặt ông kẹ:nếu hai nhóc dám có nửa lời nói dối ca ca nhất định sẽ…

“Này,cái tên vô lại này ngươi định hù dọa ai hả?”Aoko từ trong nhà đi ra,giọng nói đanh lại.

“Không có gì,Hamaki ca, chỉ là ưh lo lắng quá độ thôi.”Tiểu Linh liền lên tiếng,”tỉ tỉ tồ mẫu của muội sao rồi.”

“Tổ mẫu không sao,nếu có thuốc của Ran mang về chắc chắn chữa khỏi.”Aoko đi tới,xoa đầu tiểu Linh và Tiểu Quang diệu dàng nói.

Hamaki biểu môi,đôi mắt hắn lên sát khí”hừ,bây giờ công tử của chúng ta còn chưa thấy đâu còn ở đó lo lắng cho ai?”hắn trợn mắt lên bực bội”nói cho các ngươi biết,nếu công tử nhà ta có mệnh hệ gì thì cho dù các ngươi có chính cái đầu cũng chặt không hết.”

“Công tử nhà ta?Hừ công tử nhà ngươi là ai nào?Hắn có thế nào thì liên can gì đến bọn ta,tất cả là do hắn tình nguyện thôi.Nói như hắn là hoàng đế chẳng bằng”Aoko liết mắt khinh thường nói.

“Công tử chúng ta…”

“Đủ rồi !”từ nảy đến giờ im lặng đột nhiên lên tiếng,giọng nói khang đi đầy cảnh cáo”Ngươi thật lắm lời đấy Hamaki,nếu công tử trở về ngươi chết chắc”

Chỉ thấy sau lời cảnh cáo đó Hamaki đã giữ im lặng tuyệt đối,gương mặt tái xanh như tàu lá chuối,đôi vai run lên cằm cặp trông như vừa mới gặp quỷ vậy.

Mặt trời vừa mới lên đến ngọn cây bách lí,nắng nhẹ nhàng rủ rượi xuống thế gian.Khung cảnh phải nói là thơ mộng hữu tình,người gặp người thích kẻ gặp kẻ khen,ấy thế mà một đống người “gác cổng”của thôn Chu Kì lại mặt mày ảo não,chỉ thiếu có lăn ra la ó khóc trời than đất thôi.

Cho đến khi từ xa lấp ló hai bóng người.Một người vận lam y,thân cao tám thước, do còn xa nên chưa nhìn thấy rõ gương mặt.Người này tóc đen bay phiêu phiêu trong gió,một bước chân thì y phục cũng lay động theo.Hòa quyện với cảnh đẹp xung quanh thật sự là đóa hoa Tử Quỳnh thanh sạch lúc ban mai. Bức tranh này sẽ vô cùng hoàn hảo nếu người này không cõng thêm một người trên lưng.

Cái người được cõng này thân hình mảnh khảnh,do càng đến gần nên người ta thấy được gương mặt người này thanh tú,mắt tím như trăng rầm môi hồng như cánh đào nở rộ.Tiết thay gương mặt lại rũ rượi như mất hồn,tóc tai tán loạn lất phất trong gió như kẻ điên nào đấy.Đôi mắt tím hằn sâu sự mệt mỏi,nhìn qua trông đáng thương vô độ.

“Công tử/Ran/Ran ca,Shinichi ca!!”Cả đám người lúc nãy đột nhiên hét lên đầy kinh hỉ.

“Các người ồn chết đi được”Shinichi nhíu mày,sau đó không một lời cảnh báo hắn quăng Ran nằm chỏng vó trên mặt đất.

“A!”Ran rên rỉ vì đau nàng trợn mắt nhìn hắn”ngài làm gì vậy sao không báo trước!”

“Thuộc hạ tham kiến công tử!”Hamaki và Raguro ba giò bốn cẳng chạy tới hành lễ với Shinichi sau đó Hamaki quay sang Ran mặt mày như hung thần ác sát quát“Cái tên tiểu tử nhà ngươi còn nguyên vẹn cái đầu là may lắm rồi ở đó la lối cái gì?Ngươi là ai mà dám để công tử nhà ta cõng ngươi ?”

Ran nhìn hắn khinh bỉ,trong khi Aoko đỡ nàng đứng dậy”Là hắn tự nguyện,ta không có ép.”

“Ran, huynh không sao chứ?”Aoko hỏi.

Ran hơi nhướng môi trả lời:”Ta phúc lớn còn chưa có chết.”

“Ran ca,Shinichi ca về rồi!”Tiểu Linh tươi cười,tuy chỉ là nữ hài nhưng lại rất biết lo lắng cho người khác”Hai vị ca ca không sao là ổn rồi,các huynh có tìm được thảo dược không?”

“Tất nhiên là có nha!”Ran xoa đầu tiểu Linh,cười híp mắt”Ta nhất định sẽ trị khỏi bệnh cho tổ mẫu của muội để bà sống đến trăm tuổi với muội,có chịu không?”

Hai tiểu hài nghe thế thì vô cùng vui vẻ vội ôm lấy Ran rối rít:”Ran ca thật lợi hại có thể tìm thảo dược và cứu giúp bà,Ran ca tốt nhất trên đời”

“Ha ha,hai nhóc quá lời rồi!”Thử hỏi trên đời có ai không muốn được tung hô lên như đấng cứu thế chứ.Và Ran cũng không ngoại lệ,nàng được hai tiểu hài tang bốc tới đọt cây thật sự là tâm trạng vô cùng tốt,còn không nhớ ra việc này còn có công lao của người nào đó.

“Hai cây thảo dược là do ai hái?”Shinichi từ tốn bước đến gần,đôi mắt sắc như dao nhìn Ran”hửm?”

“A~ ta thật đáng chết,ta cùng lắm chỉ đi theo làm sai vặt thôi tất cả đều là nhờ công tử ngài đây!”

Phải nói là Ran nhà ta rất biết thức thời,dù sao con đường phía trước còn phải nhờ vả hắn nhiều nàng đương nhiên sẽ không đắc tội hắn.

“Hừ,bớt nhiều lời đi”Shinichi lạnh lùng nói”ngươi còn không mau chế thuốc trị bệnh còn chờ tới bao giờ.Nên nhớ… chỉ có công dụng trong vài canh giờ tới.”

Raguro trợn mắt hỏi:”Ran,Ran huynh cũng am hiểu y dược nữa à?”

Cái biểu cảm của hắn hệt y như rằng có trời sập cũng không tin.

Aoko nhíu mày nói:”Đương nhiên,ngươi nghĩ Ran giống như các ngươi suốt ngày chỉ biết đánh đắm?”

“A~ nhưng ta có một thắc mắc,nếu đã giỏi y dược sao không làm đại phu cớ gì mà đi lừa gạt người ta như vậy?”Hamaki khó hiểu hỏi,hắn cũng thật nghi ngại về bản lĩnh của tên lừa đảo này.

Ran đỡ trán:nói các ngươi không có đầu óc các ngươi lại không chịu ấy thế mà có chút xíu chuyện cũng không suy nghĩ ra đúng thật là cái phường hữu dũng vô mưu.Hai cái tên đầu heo này trong đầu chưa toàn tàu hũ không hả?

“Này,các hạ nghĩ xem ta đây làm đại phu thì được bao nhiêu tiền hả,chưa kể tới tiền ăn,tiền xài,tiền chi tiêu đủ thứ làm sao mà có dư dả hả”Nàng say sưa nói,cứ y như là bản thân đang bàn về một vấn đề rất chi là vĩ đại”Còn thay vì chu du tứ hải không bị gò bó,vốn bỏ ra thì ích mà lời thu được thì nhiều…thì ngại gì mà không làm hử?!”

Bổng dưng xung quanh xuất hiện một đợt gió lạnh,Hamaki lao mồ hôi trên trán:”Ran,Ran huynh quả là cao kiến.”

Nếu ở đây có gương thì cho nàng soi vào thử nhìn xem gương mặt thanh tú có nhiêu gian manh và quỷ quyệt a~.Thật khiến người ta run mình.

“Ngươi buôn bán giá cả trên trời đó là một tội,dối trên gạt dưới ý đồ gian trá bán bán son phấn không chất lượng thậm chí là đồ giả cho người khác đó là tội thứ hai.Ngươi dùng miệng lưỡi của mình để lừa gạt người khác mặc mưu ngươi đó là tội thứ ba.Ngươi chỉ nghĩ tới bản thân bất chấp sức khỏe của người khác khi sử dụng son phấn giả đó của ngươi như thế nào đó là tội tư tư.Ngươi làm như vậy không suy xét kỉ càng chỉ biết ôm lợi cá nhân bất chấp cái hại của nó…ngươi thấy cái này đáng tự hào ở chỗ nào,đáng học hỏi ở chỗ nào? ”Giọng nói cất lên bảy phần chính khí mạnh mẽ ba phần mềm mại đầy thuyết phục đó chính là hắn.

Người ta thấy được trong con ngươi xanh huyền là một cái gì đó cương trực cường đại,khí thế của hắn bao trùm toàn bộ không gian khiến những người xung quanh cũng phải lùi xa một bước.Lời nói khéo léo tuy phê phán nhưng không dùng lời nói nặng.Khiến người đối diện phải thực tâm suy ngẫm.

“Ngươi,ngươi làm gì mà kết tội ghê vậy?”Ran dực bắn người,từng lỗ chân long cũng muốn dựng đứng hết.Hắn sao đột nhiên lại thay đổi nhanh đến như vậy,bắc tội nàng đến không còn đường trốn.

“Muốn người khác không dèm pha thì tốt nhất đừng làm.”Hắn cương nghị nói”Ngươi có biết những gì ngươi làm tuy tưởng nhỏ mà hại lớn?Đây là lần cuối ta nhắt nhở ngươi nếu còn tái phạm ta tuyệt đối sẽ không nương tay đâu.”

Tuyệt tình vậy sao?

Ran biểu môi”hừ tốt thôi,ta vẫn cứ làm xem ngươi làm gì được ta!”

Nàng chính là ghét cái cảm giác bị người ta chính,rõ ràng là chuyện không liên quan tới hắn hà cớ gì phải xem vào?Nếu muốn được thôi nàng hầu hắn,để xem hắn có bao nhiêu bản lĩnh.

“Ngài có quyền gì ngăn cản ta,nếu ta nói cứ thích như vậy thì sao?”Ran cứng đầu nói.Tính cách nàng là vậy càng nói nàng sai nàng lại càng phải làm.

“Được lắm…”

“Ah,đã đã trể rồi ừm còn thước nha, thuốc sẽ héo mất không ,không trị bệnh được đâu!”Hamaki vội sắn ngang nếu cứ để hai người này cải tiếp chắc hắn chiệu không nổi rồi.

“Hừ”,Ran liếc Hắn một cái rồi đi vào nhà.Mọi người kế tiếp cũng đi theo vào trong nhà.

“Này”Ran vừa vào bếp đã kêu vọng ra ngoài”Hamaki,Raguro các anh vào đây!”

“Hả?”Raguro hỏi”Có chuyện gì?”

Hắn cùng Hamaki đi vào bếp.

“Hai huynh đi mua cho ta vài món đồ nhớ đi mau về mau để ta còn kịp sắt thuốc,mấy món này không đắc cũng không quá khó tìm đâu hai huynh cứ tới mấy y quán trong trấn chắc chắn có.”

Mau như vậy đã sai bảo bọn hắn rồi,từ trước đến nay ngoài công tử ra không ai dám ra lệnh cho bọn hắn đâu.Hừ nhưng thôi kệ dù sao cũng là vì việc chữa bệnh không nên đôi co.

“Được rồi”Hamaki nói”nhưng phải có người ở lại bảo vệ công tử.”

“Ta nói này,công tử của bọn ngươi có phải là trẻ lên năm không,ta để hắn ăn không ngồi rồi thì đã đành còn cần người bảo vệ hắn rốt cuộc là cái thá gì hả?”Ran cong môi chưởi,mắt trợn to khí thế đè bẹp hai tên nam nhân trước mặt.

“To gan!”Raguro quát to”Ngươi có biết công tử ta có thân phận thế nào không,nào phải người thường để ngươi to mồm sỉ và?!”

“Ta cứ thích sỉ vả hắn đấy,có ngọn lại đây tỉ thí với ta vài hiệp”

“Ngươi,ngươi…”

“Ta,ta thế nào?”


“…”


“…”



“Thôi đủ rồi!”Aoko rốt cuộc nhịn không nổi mà đi vào nhà bếp:”Các người có sức cãi nhau thì hãy đi làm việc đi!”


“ta nói này”Nàng khoanh tay lại,giọng nói nhẹ nhàng nhưng rất có lí:”Hamaki nhươi phụ trách đi mua dược liệu cùng với Tiểu Quang đi,sẳn tiện đi mua chút rau củ để ta làm thức ăn.Còn Raguro ngươi cứ ở lại mà lo bảo vệ công tử nhà ngươi,Ran huynh chuyên tâm sắt thuốc đi,vậy là được rồi.”

“Cũng được!”

Vậy là tuân lời theo “quản gia” đương nhiệm Aoko,tất cả mọi người vui vẻ đi làm công việc của mình.

Nhân vật thứ nhất,quan trọng nhất của ngày hôm nay :”Thần y Ran Mori”

Lúc này nàng đang phân ra từng loại dược liệu,có Chu Kỉ Hương y dược thượng đẳng,Xuyên Tâm Liên,cùng mấy loại Linh Chi,Nhân sâm,…Mà nàng đã căn dặn cái cái tên Hamaki cùng Tiểu Quang đi mua.Như vậy nàng nên xử lí đống thảo dược này trước.

Đầu tiên nàng sắt Chu Kỉ Hương thành nhiều mảnh nhỏ,sau đó vắc lấy nước cho thật khô.Nước của Chu Kỉ Hương sẽ để uống sống để giữ nguyên được công dụng của nó. Chu Kỉ Hương vốn là thần dược, nhưng nhược điểm chí mạng của nó là nếu không biết cách sử dụng thì chẳng khác gì rác rưởi mà thôi.Nước này sẽ để cho lão bà uống đầu tiên vừa là thuốc dẫn vừa giúp thanh lọc bệnh tật, bệnh tình thuyên giảm rồi uống thêm đều đặn thang thuốc nàng kê vậy là có thể từ từ bình phục rồi.

Ran đưa chén thuốc cho Tiểu Linh vốn đang túc trực ở bênh cạnh xem nàng điều chế thuốc” Tiểu Linh, muội giúp huynh đem thuốc này cho lão bà uống, nhớ là phải thật cẩn thận cho bà lão uống hết thuốc nhé.”

“Vâng, muội biết rồi” Tiểu Linh cười thật vui vẻ, sau đó thật cẩn thận bưng chén thuốc đi đến giang phòng đối diện.Sau đó Ran cũng bắt tay vào sắt hết những loại thuốc còn lại để phơi khô, đến chiều ngày mai liền có thể đem nấu thành thuốc rồi.

Lại nói đến Shinichi của chúng ta, hắn đang ngồi ở giang phòng khách kế bên sắc mặc không nặng không nhẹ, hắn ngồi đó trầm tỉnh tự nhiên căng phòng cũng trở nên trầm tỉnh đến rợn người. Chỉ có cây quạt trên tay hắn là vẫn luôn dập diều.Nhìn thân ảnh sắt lạnh ấy không ai biết hắn đang suy nghỉ cái gì, Raguro bên cạnh cũng không làm phiền hắn, chỉ lẵng lẽ đứng bên cạnh chờ được phân phó.

Sau một hồi lâu, cuối cùng Shinichi cũng lên tiếng” Raguro.”Giọng hắn nhàn nhạt cất lên nhìn không ra tâm trạng gì.

“Công tử có gì dặn dò thuộc hạ?”Raguro cung kính khom người.

Shinichi nhìn hắn” chúng ta rời phủ đến nay được bao lâu rồi?”

“Từ ngày rời phủ đến nay cũng đã gần nửa tháng rồi” ngập ngừng một chút hắn lại nói tiếp” cũng đã đến lúc hồi phủ rồi thưa công tử, lão phu nhân ở nhà chắc chắn rất lo lắng cho ngài.”

“Vốn dĩ ta định đến đây là nơi dừng chân cuối cùng, thế nhưng xem ra ý trời khó tránh rồi”Shinichi cong cong khóe môi, đôi mắt ấy sâu không thấy đáy, gương mặt anh tuấn nhìn nghiên lại càng điên đảo chúng sinh”Lần này ta bắt được cái duôi này của lão ấy, ngươi nói xem nên xử trí như thế nào, hửm?”

“Đương nhiên phải chặt cục cái đuôi này”Raguro cười nhạt, nơi khóe mắt lóe lên chút tàn độc.

“Thực có quá tàng nhẫn không?”Shinichi khép hờ mắt, câu hỏi hắn quăng tới như một lời tự giễu khôi hài nhất”cái đuôi này lão già ấy nuôi cũng quá béo tốt rồi.”

“Phàm là kẻ háo ăn, liền nhanh chết nghẹn a~”

Shinichi mở mắt”nói rất hay!ha ha”

“Công tử, vậy tiếp theo chúng ta nên làm gì đây?Có cần thuộc hạ cho người điều tra không?”

“Ngô Kính Bân đang điều tra một vụ án ở huyện Tế Nam, ngươi mang bút mực đến đây ta có vài lời muốn gửi tới hắn”

Raguro liền đi ra ngoài để mang nghiên mực cùng giấy đến, hắn đi chưa quá bao lâu liền trở về đặt bút mực lên bàn.Cẩn thận mài mực đến thật đặc và sánh.Shinichi cầm bút lên, đôi tay to lớn ôm trọn cây bút, mỗi ngón tay thon dài múa lượng trong không trung thật là một cảnh tượng duy mĩ a~. Sau một hồi bức thư cũng hoàn tất, thư pháp cứng cáp thể hiện chí khí của một con người bất phàm.

Shinichi gác cây bút lên nghiên mực, để tay chống cầm lên bàn, hắn cất giọng có chút lười biến” ngươi mang bức thư này cho Ngô Kính Bân, hắn tự nhiên sẽ biết cần làm gì.Còn nữa, ngươi sai người điều tra xem xung quanh đây có khu hầm mỏ nào không.”

“Vâng, thuộc hạ đã hiểu”Raguro chấp tay hành lễ với Shinichi sau đó lui ra ngoài, căn phòng lại rơi vào trạng thái yên tỉnh.

Raguro vốn là một trong những thuộc hạ thân cận nhất của hắn, vốn đi theo hắn lúc còn rất nhỏ. Bọn họ gần như phải nói là lớn lên cùng nhau, từ đó mà Raguro cũng có thể xem là người hiểu rõ Shinichi nhất. Từ trước đến giờ hắn giao nhiệm vụ cho thuộc hạ, chẳng bao giờ cần nói quá nhiều. Chỉ cần nói một thì từ đó họ đã có thể tự mình hành động, tôi rèn ý thức cực kì cao.

Raguro sau khi ra ngoài liền đi đến một nơi khuất người ở sau nhà, hắn thần thần bí bí đứng đó quan sát một hồi. Xát định không có người mới nghiêm giọng đề tiếng:”Nhất Vệ”

Lời vẫn còn chưa dứt thì một thân ảnh đã lóe lên, thậm chí nếu nghe thật kĩ sẽ phát hiện tiếng gió bị tốc độ nhanh đến kinh người của hắn chẻ làm đôi “Raguro đại nhân!”Nhất Vệ chấp tay thành quyền, gương mặt hắn vô cảm đến nổi tựa như chỉ có duy nhất một màu trắng nhạt nhẻo, bất cứ vẽ thứ gì thì cũng chỉ có lại một nền trắng lạnh lùng.Khiến cho người ta không thể hiểu hắn là quá nghiêm túc hay quá vô cảm.

“Ừm, ngươi cho người mang bức thư này đến tay tuần phủ đại nhân Ngô Kính Bân, ngài ấy hiện đang ở huyện Tế Nam”Raguro đem bức thư đưa cho Nhất Vệ cất giọng nghiêm nghị” còn một việc rất quan trọng, ngươi mau cho người điều tra xung quanh đây một chút, có khu hầm mỏ nào không.Tình hình thể nào phải nấm thật rõ.”

“Thuộc hạ đã rõ!”Nhất Vệ cầm bức thư cất vào người, cung kính một tiếng rồi lại biến mất đột ngột như lúc hắn xuất hiện.

:KSV@01:xin chào rốt cuộc ta cũng trở lại rồi đây :KSV@07::KSV@07:
Haiz,fic này đóng rong cũng quá lâu rồi a~ không biết có còn ai nhớ tới nửa không ha ha:KSV@08:
Từ cháp này trở đi ta sẽ trở lại đều đặn hơn, à và cũng sẽ có trailer chắp 8.2 trong vài ngày nữa nha.
Lời cuối cùng ta muốn xin lỗi mọi người rất rất nhiều :KSV@18::KSV@18:, mong mọi người sẽ đón nhận tiếp truyện này nha :KSV@04:
 

Thuỳ Linh110

Thành viên mới
Tham gia
12/12/2020
Bài viết
2
Title: Thị Vệ Bắc Đắt Dĩ Của Hoàng Thượng
Author:bich ngoc195
Status:đang tiến hành
Disclaimer:tất nhiên nhân vật thuộc quyền sở hữu của tác giả.
Genre:hài hước
Rating:K
Sum:bí mật-rồi sẽ bật mí

d540d12097c65463c1930d6a00005d80.jpg


Chương 1
Cuộc gặp gỡ tình cờ
thiên hạ có ai hiểu cho ta


Chương 2
Ra tay trượng nghĩa, kịp thời cứu nguy
Cứ xem như ta lo chuyện bao đồng

Chương 3
Ngạo Tuyết Lâu gặp sóng gió
Thanh Hoa án chính thức khai màn

Chương 4
Nửa đêm gặp sát thủ
ta và ngươi đột nhập phủ Mikake


Chương 5
Mật đạo rắc rối a~
Ma xui xẻo lão tử đánh cuộc với ngươi

Chương 6
Chợ Kim Nam gặp tiểu hài
chuyện này chưa xong chuyện khác đã tới

Chương 7
Núi Thên Lai tìm thảo dược

Chương 7.2
Núi Thiên Lai tìm thảo dược


Chương 8.1
Bước vào tra án
Fic hay quá. Bạn có định post tiếp không?
 
Top