[Longfic] Nhân gian đóa hoa hai lần nở

Bạn muốn kết thúc thì Mao Lợi Lan hoàng phi sẽ về với ai? Bạn vote cho cặp nào?

  • Công Đằng Tân Nhất ( anh Shinichi ạ)

    Số phiếu: 146 53,9%
  • Hắc Vũ Khoái Đấu ( Kaito sư huynh ạ )

    Số phiếu: 63 23,2%
  • Không về với ai cả

    Số phiếu: 14 5,2%
  • Chết một lần nữa ( chết hẳn luôn ý ạ ) =))

    Số phiếu: 14 5,2%
  • KaiRan ( Khoái Đấu vs Tiểu Nguyệt)

    Số phiếu: 45 16,6%
  • ShinRan ( Tân Nhất vs Lợi Lan)

    Số phiếu: 124 45,8%
  • ShinShi ( Tân Nhất vs Chi Bảo)

    Số phiếu: 31 11,4%
  • HeiKaz (Bình Thứ vs Hòa Diệp)

    Số phiếu: 73 26,9%
  • KaiAo ( Khoái Đấu vs Thanh tử)

    Số phiếu: 66 24,4%

  • Số người tham gia
    271

jukachan

vì thế giới này rộng quá nên mình để lạc mất nhau
Thành viên thân thiết
Tham gia
6/8/2014
Bài viết
94
Hello. Long time no see.

Chap 21


Một giọt sương từ cánh hoa đào trượt xuống gương mặt của Lợi Lan khiến nàng khẽ tỉnh. Đầu nàng hơi đau một chút, có lẽ do rượu hoa đào của sư huynh đã ủ trong hầm quá lâu. Khẽ mở mắt, nàng thấy áo choàng của sư huynh đang được đắp lên người nàng, nồng nàn mùi hoa cỏ. Đầu nàng thì đã được gối lên một đám cỏ khô mềm mại. Quả nhiên là Khoái Đấu sư huynh luôn chu toàn từ những điều nhỏ nhặt nhất. Đống lửa vẫn còn đang cháy chứng tỏ nàng thiếp đi chưa được bao lâu. Toan định lên tiếng gọi chàng, thì đã thấy dáng chàng từ xa đi lại, tay ôm theo rất nhiều củi khô.

- Lửa vẫn đang cháy to mà, sao đệ thêm nhiều củi vào làm gì vậy/

Là tiếng của Do Mỹ tỉ. Do Mỹ bước đến từ lúc nào, tuyệt nhiên không gây một tiếng động.

- À, tỉ tỉ. Đệ muốn lửa cháy to hơn. Lợi Lan hàn khí nặng, để muội ấy ấm hơn chút sẽ không bị cảm. Tỉ chưa đi ngủ ư?

Quả nhiên là tỉ muội đã từng lớn lên bên nhau bởi tính sư huynh nàng xưa nay vốn kiệm lời, với phái nữ, rất ít khi hỏi han ân cần như vậy.

Do Mỹ khẽ cười, bước lại gần đống lửa, vẫn không đáp. Nàng giơ khẽ đôi tay nhỏ lại gần đống lửa, một cánh đào lại trượt xuống tay nàng :

- Người đó… - Giọng Do Mỹ ngập ngừng – Vẫn tốt chứ?

Một thoáng im lặng, chàng thêm củi vào đống lửa rừng rực, trả lời :

- Có vẻ vẫn chưa thể chết được. Vẫn còn thọ lắm!

Trong giọng nói lạnh lùng thường nhật rõ rang là có chút mỉa mai chế giễu. “ Người đó”?? Người đó rốt cuộc là ai? Nghe giọng của Do Mỹ tỉ tuy có chút ngập ngừng nhưng lại rất quan tâm, còn chàng lộ rõ vẻ khinh ghét.

Khoái Đấu im lặng, giọng chàng cất lên vương chút sầu não :

- Tỉ tỉ, thứ lỗi cho tiểu đệ nếu mạo phạm. Chuyện đã qua mười năm rồi. Tỉ ẩn thân nơi núi Vu Nhai cũng đã một thập kỷ. Thời gian lâu như vậy, chẳng nhẽ không thể quên chuyện cũ đi, bắt đầu một cuộc sống bình an?

Do Mỹ mỉm cười:

- Mười năm? ừ, nếu như đệ không nhắc ta cũng đã quên mất là đã ngần ấy năm trôi qua rồi. Nhiều khi ta cũng thấy bản thân mình thật cố chấp. Năm đó ta mới mười bảy tuổi, còn nông nổi, cứ nghĩ thời gian qua đi , mọi chuyện cũng sẽ nguôi ngoai. Vậy mà chớp mắt đã lâu như vậy, bản thân lại cứ cố cưỡng cầu…

- Đó là chuyện không thể, tỉ tỉ - Giọng chàng rõ ràng là đang kích đông – Tỉ tỉ cũng biết đó là ai, nếu như mọi chuyện xảy ra thì kết quả sẽ thế nào mà. Đó là chuyện trái với luân thường đạo lý!!!

Đây quả là chuyện xưa nay chưa từng thấy bởi Khoái Đấu trong lòng nàng là một người vô cùng điềm tĩnh trong mọi hoàn cảnh. Sự điềm tĩnh của chàng còn khiến đối thủ không ít lần hoảng sợ . Vậy mà chỉ vì “ người đó” mà chàng lại kích động mạnh như vậy sao?

- Đôi khi ta trộm nghĩ, luật lệ do con người mà ra, nếu như nỗi đau bắt nguồn từ luật lệ, há chẳng phải là con người đang tự làm đau chính mình rồi sao? Ta của mười năm trước cứ ngỡ “người đó” là cả một đời, bây giờ nghĩ lại, tuy không còn cái mãnh liệt ban đầu ấy nhưng cũng chẳng thể động lòng trước một nam nhân nào khác.

Khoái Đấu cố nén một tiếng thở dài bất lực :

- Đệ không hiểu, thật sự không hiểu. Tại sao tỉ lại cứ mãi u mê như vậy? Tỉ xinh đẹp, tỉ tài giỏi, không lẽ cả đời không tìm được một nam nhân xứng đáng với tỉ ư?

Do Mỹ khẽ ngẩng đầu lên nhìn chàng, gương mặt mờ mờ dưới ánh trăng :

- Không phải đệ cũng đang như ta sao? “ Không thích danh xưng là sư phụ, có thể gọi là sư huynh”? Khoái Đấu này, chẳng lẽ những người như ta, như đệ không có quyền yêu thương hay sao?

Chàng nhắm mắt, cố kìm nén những kích động. Biểu cảm này, hẳn “người đó” – người mà DO Mỹ tỉ tỉ đã đem lòng yêu thương mười năm trước đây – là một sự đả kích rất lớn đối với chàng.

- Sao có thể so sánh như vậy? ông ta hoàn toàn không xứng với tỉ!!!!

Chàng nhấn mạnh từng chữ một. Do Mỹ cúi mặt , không nói thêm bát cứ lời nào nữa, khuôn mặt thê lương buồn bã. Gương mặt Khoái Đấu dịu lại, có lẽ nghĩ mình đã quá đà để tỷ tỷ phải buồn, chàng hạ giọng :

- Tỉ tỉ, đệ xin lỗi…đệ…

- Không sao, bế Thượng Nguyệt vào nhà đi, sương đang buông rồi đó.

Người ta từng nói, phàm là con người thì trong lòng đều có ít nhất một mối tình khắc cốt ghi tâm. Người càng lạnh lùng, càng cô độc thì mối tình đó càng thâm sâu. Đến mức chính bản thân chúng ta cũng không thể nghĩ là mình đã nhất kiến chung tình đến mức ấy. Là một nữ nhân tuổi xuân dào dạt, tươi trẻ như bao nữ nhân đáng được hạnh phúc trên đời này, vậy mà nhốt mình trong nơi thâm sơn cùng cốc đã hơn mười năm. Một mình nhìn thời gian đi qua, ngày lại ngày, năm lại năm. Không có người thân bên cạnh, không có ai để chuyện trò. “ Đó là việc trái với luân thường đạo lý”. Vậy đạo lý là gì nhỉ? Đạo lý sinh ra để làm đau con người như vậy có đáng ?

Sư huynh không nhận nàng làm đồ đệ. Cả giang hồ này người ta chỉ biết Hắc Vũ Khoái Đấu có một sư muội võ công không kém cạnh, tên gọi Tiểu Nguyệt. Nàng chỉ muốn đời đời kiếp kiếp cùng chàng ở lại nơi này, như vậy có phải là “ trái với luân thường đạo lý” hay không? Một giọt sương ấm chảy ra từ khóe mắt nàng. Đã từ rất lâu rồi, nàng mới lại khóc…

.

.

.

.

.

da74c0f0ea7e57ab62b7a78e262220dc.jpg

.

Chi Bảo đứng một mình trên dòng sông Huyết giang. Dòng nước hiền hòa ngan ngát hương sen thơm nhẹ. Dòng nước ơi, ngươi vượt bao núi bao đồi, bao lâu và bao xa từ ngọn núi Vu Nhai để được đến tận đây? Có chảy qua cái thôn nghèo xác nghèo xơ của ta bên sườn đồi ấy. Người thôn ta có bao giờ làm điều gì có lỗi với Nữ Thần? Năm nào cũng cúng lễ đầy đủ, năm nào cũng thành khẩn nguyện cầu. Vậy mà người nỡ lòng nào làm người dân làng ta gánh chịu những trận cuồng phong dữ dội, nước dâng cuốn đi cả mái nhà. Hay người chỉ yêu nơi đồng bằng đất đai màu mỡ mà ghẻ lạnh với đồng bào ta, với dân làng ta?

Nàng khẽ ngẩng đầu để ngọn gió trời lướt nhẹ qua làn da hơi xanh. Chỉ cần nhăm mắt lại, cả vạt núi đẫm sương như hiển hiện trước mặt. Cái thôn nhỏ bé đàn bà dệt vải, đàn ông đi cày, đến mùa thì gieo hạt, vào vụ thì thu hoạch. Nàng không có dòng máu hoàng tộc, không lớn lên trong trân châu lụa là mà lớn lên trong một ngôi làng như thế.

Nàng cũng có bạn bè, những sơn nữ từ nhỏ đã cùng nhau dệt vải. Nàng cũng có người thương, chàng trai có một cái tên rất lỳ lạ Gin. Chàng có mái tóc bạch kim cũng lạ như chính cái tên của mình. Họ đã hẹn ước với nhau rồi. Nàng sẽ tranh thủ thời gian nghỉ ngơi dệt một tấm vải đủ để may một bộ tú bào. Mùa xuân tan giá tháng ba sẽ cùng nhau gieo hạt, sau hai vụ thu hoạch đủ lúa thì sẽ tổ chức lễ thành hôn. Nhưng rồi cái mùa thu hoạch ấy mãi mãi chẳng bao giờ tới, bộ tú bào nàng còn chưa kịp dệt xong thì mẹ thiên nhiên nổi cơn thịnh nộ. Trời đổ mưa như trút nước, hạt gieo vừa kịp nảy mầm trôi theo dòng thác đổ từ thượng nguồn. Dân làng nhìn nhau khóc ròng cùng trời xanh đổ lệ.

Ước mơ về hạnh phúc của nàng cũng đã bị cuốn trôi trong trận mưa ấy. Nhưng số trời xui khiến, nàng lại nhặt được chiếc phong linh vướng trên một bụi cây. Chiếc phong linh trong tay nàng lại được Thái tử chú ý đến. Chàng muốn đón nàng về Hoàng Cung.

Nàng vẫn còn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, ngày mà cha mẹ nàng và những người già quỳ dưới chân nàng, cầu xin nàng hãy cứu lấy mọi người. Họ nói họ đã già, sống chết vốn đã chẳng sợ nữa, nhưng những đứa trẻ cần phải sống. Chúng nó đã không có gì ăn hai ngày nay. Có đứa đã lịm đi vì đói quá. Họ dập đầu cầu xin khẩn thiết, xin nàng hãy theo chàng về cung, xin nàng hãy cứu lấy những đứa trẻ. Nàng nhìn mọi người, rồi lại nhìn Gin, ánh mắt chàng đau thương cuộn thành những tia máu đỏ, nhưng kiên quyết không nói một lời, không cản một câu, không can ngăn một tiếng.

Nàng vẫn nhớ buổi chiều hôm ấy sao mà trong xanh đến thế. Dân làng được chàng tặng lương thực, cha mẹ nàng được tặng gấm vóc, bạc vàng. Mọi người đều rất vui mừng. Ánh mắt họ ngời lên sự sống mãnh liệt. Trước khi nàng đi, Gin đến tìm nàng. Chàng lẳng lặng đưa cho nàng một quân cờ :

- Đây là quân Tốt trong cờ tướng. Nó chỉ tiến chứ không bao giờ lùi. Chúng ta bây giờ không còn đường lùi nữa rồi. Nghe lời ta, Bảo Nhi, nàng là người thông minh lạnh lợi. Nhất định phải bảo trọng. Mạng sống của nàng là mạng sống của cả dân làng ta. Mọi chuyện đã đi đến đây, dứt khoát không được lùi bước!

Chàng theo cha mẹ đi từ nơi khác tới đây, kiến thức rất sâu rộng, nàng vốn cũng không thể hiểu hết ý nghĩa câu nói của chàng, nhưng cũng linh cảm đây là lần cuối gặp mặt. Chỉ có thể nói :

- Chàng nhất định phải bảo trọng, kiếm cô nương khác tốt hơn…

Gin nhìn nàng , khóe môi nở một nụ cười, ánh mắt và nụ cười ấy có lẽ cả đời này, nàng cũng sẽ không bao giờ quên:

- Nàng không gả, ta không thành thân. Nếu nàng vong mạng, chúng sinh bồi táng.




Nàng đã ngồi xuống từ bao giờ, những ngón tay khẽ đưa theo làn nước biếc. Bao mùa ngũ cốc thu hoạch rồi? Bao mùa tra hạt, vỡ đất rồi? Chàng đã hẹn ước với cô gái nào hay chưa? Họ đã dệt xong tấm vải, thu đủ số thóc chưa? Lời nói năm nào với nàng cũng chỉ như gió bay thoảng qua tai. Hơn ai hết nàng biết rõ “ không thành thân” , “ chúng sinh bồi táng” là bất công với chàng. Và cũng bởi vì nàng bây giờ đã không còn xứng!
 

Katori😍😘

Anh là ai trong cuộc đời em
Thành viên thân thiết
Tham gia
14/2/2017
Bài viết
39
Mừng ss quay lại.
Em hóng chương mới sắp chết đến nơi rồi.
Chương ms hay tuyệt lắm ss ơi
 

Khải Huyền

Đời không như mơ
Thành viên thân thiết
Tham gia
30/7/2018
Bài viết
174
Bt đc số phận của Chi Bảo, em càng thấy thương hai ng con gái mà Shin đã làm tổn thương. Tên Shin đáng ghét, ta hận mi!!!
 

tuoithanhxuan

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
5/8/2016
Bài viết
48
Ẹc đang ghét Chi Bảo mà hic hic
Au khiến e k biết phải làm sao với cô ấy đây .
Mừng au đã ra chap mới . Chờ mãi cơ mà vẫn thấy không đủ để đọc hic . :KSV@15::KSV@15: vẫn hi vọng au cho KaiRan một cái kết đẹp ạ.
Thương hai chế ấy quá . Tiếp tục lót dép chờ au :Conan06::Conan06::Conan24::Conan24:
 

_ihgnaig_

Thành viên mới
Tham gia
4/4/2020
Bài viết
4
Giờ mới biết đến truyện này của au nhưng mà truyện hay lắm, mê cặp heikaz quá chừng luôn á. Không biết au còn ra chap mới nữa không nhưng mình vẫn ủng hộ nèeeee
 

Sandy5128

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
28/9/2021
Bài viết
30
Chào chị, em là thành viên mới vào truyện của chị đọc, ko ngờ là hay lắm luôn, mà sao ra chap mới lâu quá, chị mau mau ra chap mới nha chứ ko thôi nó nguội á:crying::crying::crying:
 

jukachan

vì thế giới này rộng quá nên mình để lạc mất nhau
Thành viên thân thiết
Tham gia
6/8/2014
Bài viết
94
Bao nhiêu lâu rồi mọi người nhỉ? Ta viết fic từ hồi còn là sinh viên. Giờ ta đã lập gia đình rồi. Không biết những người đi cùng fic trong mhwngx năm thanh xuân ấy còn những ai? Một ngày trời mưa, bé con của ta đã ngủ! Thân tặng!

Chap 22
Chi Bảo ấy vậy mà vào một ngày đẹp trời lại được ngự y báo tin đã mang trong mình huyết mạch của Hoàng gia.


Không hiểu sao trong lòng nàng lại không vui như nàng vẫn nghĩ. Những bông tuyết cuối xuân làm lòng nàng nặng trĩu hình ảnh mái tóc bạch kim lấp lánh của ký ức tưởng đã lâu lắm rồi.


Gương mặt lành lạnh


Mái tóc bạch kim dài


Vết sẹo nhỏ trên vầng trán thanh


Dáng người mảnh dẻ


Nơi cung cấm này một ngày cứ ngỡ ba thu. Thời gian sau cánh cổng thành bị kéo dài đằng đẵng. Nàng nhiều khi vô cùng ganh tỵ với Lợi Lan hoàng phi. Nàng ấy thân là tiểu thư lá ngọc cành vàng, đức cao vọng trọng lại nổi tiếng mỹ miều, cầm kỳ thi hoạ đều thông thạo. Chỉ so về xuất thân đã một kẻ như chim hạc bay cao một kẻ như quạ đen dưới đất. Nhưng hơn hết nàng ấy dám sống thật với lòng mình, không bị dày vò bởi những lời nói dối có thể bại lộ bất cứ lúc nào. Đúng như Gin nói, nàng đã không còn đường lùi nữa rồi.


Nàng ngả người ra phía sau, chiếc ghế khẽ lắc lư qua lại. Nhắm mắt, nàng mơ hồ nghe thấy tiếng khung cửi đang dệt vải, tiếng cười đùa khúc khích của tiểu Thanh, tiểu Châu gọi nàng ra bờ suối giặt áo, lấy nước. Từ ngày bước chân vào cung cấm, chưa một giây phút nào nàng ngừng nhớ ngôi làng bé nhỏ nghèo nàn ấy. Nàng nhớ mùi thơm của những chõ bột ngô đang đồ trên bếp lửa, nhớ ánh lửa bập bùng mỗi đêm lạnh. Đặc biệt, màu ánh kim cùng dáng người cao và bóng lưng cô độc cứ ám ảnh nàng một nỗi đau da diết.


Giọng nói trầm trầm, mùi hương thảo mộc vương vít trên tay áo, cổ áo chàng một mùi thơm dễ chịu đến kỳ lạ. Không biết chàng đã kết duyên cùng ai chưa? Có phải Tử Mộc không? Nàng luôn biết muội ấy có tình ý với chàng. Hay là tiểu Thanh xinh đẹp hiền lành? Không, tiểu Thanh nói với nàng rằng tỷ ấy đã có ý trung nhân rồi. Dù là ai đi chăng nữa thì cô nương ấy cũng quả thật tốt số





“ Nàng không gả, ta không thành thân. Nếu nàng vong mạng, chúng sinh bồi táng”


Nàng thiếp đi, trong đầu vẫn vang vọng bóng hình và âm thanh của một nam nhân khác.... không phải Hoàng thượng!











Tin Chi Bảo quý phi đậu long thai chẳng mấy chốc đã được loan truyền


Cả triều đình vui mừng khôn xiết. Ưu Tác thái thượng hoàng cũng không ngoại lệ. Ngay lập tức, Người báo tin mừng này đầu tiên cho Thái Hậu:


  • Hi Tử, nàng xem. Quả là tổ tiên đã phù hộ. Công Đằng đã có huyết mạch kế thừa rồi, không phải chuyện tốt hay sao?
  • Chàng nói gì cơ? Chi Bảo đã mang thai ?
  • Phải phải. Ta nhớ nàng định sau lễ cầu siêu của Lợi Lan sẽ rời cung ? Xem ra việc này không được đâu, Hi Tử. Hậu cung cần nàng, Tân Nhất và Chi Bảo cũng cần nàng. Ta nghĩ việc này nàng phải xem xét lại đi thôi.

Thái Hậu ngay lập tức dao động sau câu nói của phu quân. Liệu bà làm như thế có quá khắt khe với Tân Nhất? Cùng là phụ nữ, bà uất ức thay cho Lợi Lan mà lạnh lùng với Chi Bảo như thế là đúng hay sai?


  • Việc này... - Giọng bà ngập ngừng - Chàng để thiếp suy nghĩ lại....










Tân Nhất đang phê duyệt tấu chương, nhận được tin mừng có chút giật mình , ánh mắt thăm thẳm không buồn nhưng cũng không hề vui vẻ. Chàng dừng tay :


  • Nàng ấy đã có mang?
  • Vâng, thưa bệ hạ - Chẩm thái giám vui mừng đáp lại- Xin chúc mừng bệ hạ và Quý phi!

Chàng khẽ mỉm cười ngước mặt lên trời. Xã tắc không có nội chiến, không có mưu phản bây giờ lại có huyết mạch kế thừa. Vậy là ta đã đang trên con đường hoàn thành mong mỏi của phụ vương và mẫu hậu. Liệu khi ta thực hiện xong rồi, ta đi tìm nàng ấy có được hay không? Liệu ta và nàng ấy ở một cõi khác có thể trùng phùng? Để ta xin tạ tội cùng nàng?


Tiếng phong linh lanh lảnh loãng ra trong gió....


.


.


.


.


  • Không được! - Khoái Đấu vội vàng giành lấy chén chè sen trên tay Lợi Lan một cách nghiêm khắc - Hạt sen tính hàn cao, rất lạnh. Muội không được ăn.
  • Muội chỉ ăn một chút của một chút thôi cũng không được sao sư huynh? - Nàng nhìn chàng đầy năn nỉ - Tay nghề của Thanh Tử quả thật rất tuyệt vời. Tại sao dung mạo giống nhau mà lại bất công như vậy chứ? Muội biết làm vài món cơ bản. Miễn cưỡng thì cũng chỉ có thể sống qua ngày.

Chàng không nói gì, vẫn kiên quyết lắc đầu. Nàng tiếc rẻ nhìn chén chè thơm ngào ngạt, vị ngọt cơ hồ chạy qua đầu lưỡi. Tuy rất muốn nhưng cũng đành bặm môi lưu luyến mà chuyển qua món khác.





Thanh Tử đứng một bên mỉm cười nhìn hai huynh muội thong thả thưởng thức từng món trên chiếc bàn trúc. Tuy dung mạo có đôi phần giống nhau nhưng thần thái của tiểu thư thì làm sao một thường dân như nàng có thể so sánh được? Ánh mắt nàng không giấu nổi tia nhìn ngưỡng mộ.


Nàng từ nhỏ đã là cô nhi lớn lên nơi thôn dã cùng ông nội. Công việc hàng ngày cũng chỉ có trồng trọt chăn nuôi rau cháo qua ngày. Cuộc sống phong lưu , có một đại ca tốt như Bình Thứ tướng quân, lại thêm một sư huynh như Khoái Đấu công tử thật khó lòng không có chút ganh tỵ


  • Sư huynh mấy ngày hôm nay muội không nhìn thấy Tiểu Diệp không biết là a đầu này lại đi đâu?

Thực ra trước đây cũng có lần Hoà Diệp Không có nhà. Nó thường hay lui tới phía Nam nơi có một khu vườn chuyên trồng Thảo dược để chăm sóc. Nhưng cũng không bao giờ đi quá lâu cả lần này nàng đã không nhìn thấy nó một ngày nên lấy rằng ngạc nhiên lắm.


Khoái Đấu Suy nghĩ một lát rồi kể lại cho nàng nghe mọi chuyện về việc mang Tiểu diệp ra để trao đổi với Tể tướng.


Lợi Lan dừng lại gương mặt có chút băn khoăn. Đây không phải là phong cách hành động của phụ thân nàng lại càng không phải phong cách hành động của đại ca mà chắc chắn có điều gì uẩn khúc ở đây.


Là huynh muội bao nhiêu năm nàng hiểu rõ con người của Bình Thứ. Trước giờ đại ca chỉ biết cầm quân đánh trận. Rất ít khi tiếp xúc Với phái nữ. Lẽ nào đã phải lòng Tiểu Diệp rồi? Nàng cúi đầu không nói thêm một câu gì. Khoái Đấu nheo mắt nhìn nàng, linh cảm có chuyện không ổn nhưng cũng không cố truy vấn thêm nữa.


.


.


.


.


Bình Thứ ngồi một mình trong thư phòng, mặt ủ mày chau.


Mới sớm nay, mẫu thân đã tới tìm “ phu nhân” chàng để hàn huyên tâm sự, những mong tìm hiểu về nàng dâu mới :


  • Diệp nhi, ta mang cho con chút bánh ăn điểm tâm. Không biết ở nhà con hay ăn uống ra sao, có hợp khẩu vị con không?

Nhìn đôi mắt sáng bừng của nàng, phu nhân cũng chẳng đợi nàng trả lời mà vồn vã :


  • Đây , con ăn đi . Ăn nhiều một chút!
  • Đa tạ phu nhân!

Kỳ lạ thật! Sao nó lại gọi mình khách sáo như vậy kìa? Hay là nó vẫn chưa quen. Nó còn nhỏ như vậy, nếu ta trực tiếp dạy dỗ có khi nào làm nó sợ chăng? Có lẽ ta nên nói với Bình Thứ để nó nhắc nhở phu nhân nó.


  • Diệp nhi, nhà con có bao nhiêu người nhỉ? Thân phụ thân mẫu con còn cả chứ?
  • Dạ, thưa con sống với đại ca và tỷ tỷ. Cha con nay đây mai đó nên nói rằng con theo cha không tiện. Mẫu thân con thì con chưa được gặp lần nào.

À , có lẽ cha con bé là một thương nhân. Có thể mẫu thân nó không còn hoặc vì lý do nào đó con bé không được mẹ nuôi nấng. Vậy là chỉ có sư huynh và sư tỷ bao bọc con bé thôi ư? Thật là một đứa trẻ đáng thương!


Mới nói đến đó, thì Bình Thứ đã từ đâu xuất hiện nói mấy câu không đầu không đuôi. Đại khái qua ngôn ngữ lộn xộn của nó rằng nó và Diệp nhi cần làm chút chuyện riêng. Thế là hai đứa kéo nhau đi thẳng.





  • Nhìn sắc mặt ngươi thật là khó coi chết được! - Hoà Diệp bĩu bĩu môi nhìn về phía chàng, trên tay còn đang cầm miếng bánh cắn dở
  • Mặc kệ ta! Cô nương cứ thong thả ăn bánh đi.

Nàng nhìn Bình Thứ, lại lắc lắc đầu ra vẻ người lớn, vẫn không ngừng bĩu môi:


  • Đại ca nói, đọc sách phải chuyên tâm mới thưởng thức được đó nhé!

Hừ, một câu đại ca hai câu đại ca “ nàng thích thì đi mà ở với đại ca nàng ấy” , câu nói đó đến miệng rồi, chàng vội vàng nuốt xuống. Đương nhiên là nàng thích ở căn nhà gỗ trúc đó rồi, chính chàng mới là người nàng không thích ở cùng thì có!!!!


  • Thế bình thường ở trong khu rừng đó, cô nương hay làm gì?

Chàng cũng chỉ là thuận miệng hỏi một câu vậy thôi, ai ngờ nàng hào hứng trả lời:


  • Nhiều lắm! Ta có trồng một vường thảo dược, lại nuôi thêm cả thỏ. Rượu hoa đào mà ngươi uống là do ta ủ đấy. Trà cũng do chính tay ta hái và phơi. Ngươi sẽ không bao giờ tìm được loại rượu hoa đào nào ngon hơn rượu ta làm đâu! Đại ca và tỷ tỷ đều cho là như vậy! Ủ rượu rất là phức tạp. Ngươi đã làm bao giờ chưa?
  • Ta? Ơ... chưa! - Chàng trả lời như một phản xạ
  • Khó làm thật sự ấy ! - Hoà Diệp nhìn chàng, đắc thắng giảng giải - Phải hái khi sương vừa tan, rượu mới không bị nhạt. Men cũng là do ta tự nuôi nhé. Ta có bí quyết riêng. Làm men cũng khó lắm nha...

Nàng nói say mê, quên mất cả là mình đang ăn dở chiếc bánh. Chàng phì cười, rầu rĩ bỗng dưng tan biến hẳn. Nàng khiến mọi thứ xung quanh như bừng sáng. Bình Thứ bỏ quên luôn cuốn sách đang cầm trên tay mà nghe nàng nói. Nhất định chàng phải có được nữ nhân này! Chàng thấy phụ mẫu chàng hình như rất yêu quý nàng. Một ý nghĩ loé lên trong đầu chàng như một chiếc phao cứu sinh.








Hôm nay Mao tể tướng không có trong phủ. Phi Anh Lý phu nhân đi một vòng xem xét công việc rồi mới về phòng, định thêu thùa một chút. Vừa mở cửa đã thấy quý tử đang quỳ gối sẵn trong phòng :


  • Có chuyện gì vậy, Thứ nhi? - Phu nhân không tránh khỏi ngạc nhiên
  • Hôm nay, Bình Thứ đến xin nhận tội với mẫu thân... - Giọng chàng như sắp khóc đến nơi
  • Nhưng mà việc gì?
  • Xin mẫu thân cứ cho phép Thứ nhi vừa quỳ vừa thưa chuyện - Chàng lại vờ bày ra vẻ mặt đáng thương

Chuyện đến nước này, chỉ có mẫu thân mới cho chàng hy vọng được cứu vớt! Chàng không còn có thể trông cậy vào ai được nữa rồi....
 
Top