[Longfic] Hoa tử đằng

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi teddybear_26forever, 30/6/2013. — 16.648 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. teddybear_26forever

    teddybear_26forever Thành viên KSV

    [Longfic] Hoa tử đằng

    author:teddybear_26forever
    rating;13+
    paring:shinran,hakshi
    status:on going
    Giới thiệu nhân vật
    Shinichi Kudo:tổng giám đốc của tập đoàn đá quý Kudo.Có một người chị bị mất sớm từ nhỏ.(về ngoại hình và tài năng thì khỏi bàn)
    Ran Mori:một cô gái mồ côi xinh đẹp,thông minh,là một bác sĩ và sống ở viện cô nhi Wisteria
    Shiho Miyano:best friend của Ran,lạnh lùng,cũng là một bác sĩ và sống cùng với Ran.Bị thất lạc gia đình từ nhỏ
    Hakuba Saguru;một thám tử tài giỏi ,lớn lên ở viện cô nhi cùng Ran và Shiho.
    (chả bik còn bao nhiêu nhân vật nữa nên giới thiệu sau vậy

    CHAP 1 ÁC MỘNG TỪ QUÁ KHỨ
    -haibara neesan,em muốn đi nghịch tuyết!!-cậu bé vòi chị mình với đôi mắt cún,nũng nịu giật giật gấu váy trắng(độc chiêu bất bại của bon trẻ con=,=)
    Cô bé xinh xắn với mái tóc ngắn màu nâu đỏ mỉm cười,thầm nghĩ''biết ngay mà,cu cậu chỉ trực chờ bố mẹ đi nghỉ là hành động thôi''.Cô bỏ quyển sách xuống,xoa đầu cậu bé rồi nhéo nhẹ vào cái má đang phụng phịu của cậu
    -không được, trời rất lạnh shin-kun ah.Với lại em không sợ bị la sao?
    - nee ee san .em phải đi.ngày mai là mình phải về rùi.em hông muốn rời khu du lịch này mà
    không được đi vọc tuyết.ba mẹ ngủ cả rồi mà.em chỉ đi một lat thôi.Đi mà nee e san
    -thằng quỷ này, thôi được rồi,mặc quần áo ấm đeo giày vô đi.Chi đợi ở cổng khách sạn.muộn 5s là chị đi liền đó.
    -hai neesan.neesan là nhất.hihi.
    Nói rồi cậu nhảy chân sáo về phòng,vừa nhảy vừa hát líu lo.Cô bé tháy vậy chỉ biết cười,cô hiểu cậu em của mình hơn ai hết.Niềm vui là một người chị khiến cho cô không chú ý đến một thông báo quan trọng trên tivi

    -neesan .nee..ee..sa.aan.kaasan chị hai đâu rồi?
    cậu bé tỉnh dậy trên giường bệnh,người đầu tiên cậu nhớ đến là chị mình-người chị đã bao bọc cậu trong cơn bão tuyết.Một người phu nữ xinh đẹp ngồi kế bên,hai hàng nước mắt chảy dài,bà nấc lên.Nỗi đau quá lớn ,lớn đến nỗi quả tim nhỏ bé ấy tưởng chừng sắp vỡ bung ra.
    -shin-kun ah,chị ,chị con đ...ã không co.. òn.

    -Kh.. hhô..ông,hai..baa..ra neesan.
    Một chàng trai vùng dậy,mồ hôi ướt đẫm mái tóc đen của cậu,ám ảnh từ cơn ác mộng trải lên đôi mắt xanh dương kiên nghị ấy một nỗi buồn tuyệt vọng,Đã rất lâu rồi nhưng cậu không thể nào xóa được hình bóng đó ra khỏi tâm trí.người chị xinh đẹp dịu dàng của cậu đã vì cậu mà ra đi mãi mãi
    -em lại mất ngủ rồi neesan ah,sao chị không đến ru em ngủ chứ.bai hát quen thuộc của chị ấy.
    Cậu thầm thì trong bóng tối.Ngoài kia tuyết vẫn cứ rơi.Nó đẹp,rất đẹp nhưng chỉ phút chốc nữa thôi,nó sẽ tan vào đất lạnh.mãi mãi không tìm được hơi ấm của đời mình.
    Cô độc và lạnh lẽo.. nhưng cũng bi thương và không lối thoát...giống như cậu vậy......

    Ở một nơi khác,có một cô gái tóc màu nâu đỏ dựa vào một gốc cây tử đằng,cô khẽ thầm thì bài hát
    Nobita kage o hodoo ni narabe
    Yuuyami no naka o kimi to aruiteru
    Te o tsunaide itsumademo zutto
    Soba ni iretanara nakechau kurai

    Kaze ga tsumetakunatte fuyu no nioi ga shita
    Sorosoro kono machi ni
    Kimi to chikazukeru kisetsu ga kuru


    *Kotoshi saisho no yuki no hana o
    Futari yorisotte
    Nagametei ru kono toki ni
    Shiawase ga afuredasu
    Amae toka yowasa janai
    Tada kimi o aishiteru
    Kokoro kara soo omotta

    Kimi ga iruto donna koto demo
    Norikireru yoona kimochi ni natteru
    Konna hibi ga itsumademo kitto
    Tsuzuite ikukoto o inotteiru yo

    Kaze ga mado o yurashita
    Yoru wa yuriokoshite
    Donna kanashii koto mo
    Boku ga egao e to kaeteageru

    Maiochit ekita yuki no hana ga
    Mado no soto zutto
    Furiyamu koto o shirazuni
    Bokura no machi o someru
    Dareka no tame ni nanika o
    Shitai to omoeru no ga ai to iu koto o shitta

    Moshi kimi o ushinatta to shitanara
    Hoshi ni natte kimi o terasudaroo
    Egao mo namida ni nureteru yoru mo
    Itsumo itsudemo soba ni iruyo

    Kotoshi saisho no yuki no hana o
    Futari yorisotte
    Nagametei ru kono toki ni
    Shiawase ga afuredasu
    A mae toka yowasa janai tada kimi to zutto
    Kono mama issho ni itai sunao ni soo omoeru
    Kono machi ni furitsumotteku
    Masshirona yuki no hana
    Futari no mune ni sotto omoide o egaku yo

    Korekaramo kimi to zutto...
    Kí ức của cô chỉ còn có vậy.chỉ còn lưu lại những giai điệu mang một nỗi buồn không tên.cái ngày ấy,cái ngày mà cô quên đi tất cả, hình như cũng có tuyết rơi.Cô chỉ nhớ là rất lạnh và cô độc,cô vẫy vùng và đớn đau,cô kêu lên trong tuyệt vọng mà không có ai đáp trả.Giống như một bông hoa tuyết xinh đẹp nhưng lạnh lẽo và vô định.Cô ngước lên ,sắc trắng của tuyết đang làm phai đi màu tím tuyệt đẹp của tử đằng-loài hoa luôn đem đến cho cô cảm giác yên bình,thanh thản.nó cũng là tên của cô nhi viện cô đang ở.Một nơi chữa lành những trái tim bé bỏng bất hạnh.Nó đã giúp cô xoa dịu nỗi đau âm ỉ của quá khứ,là nơi cô làm quen được rất nhiều người bạn tốt.Cô mỉm cười khi nhớ đến họ,nụ cười của họ là món quà tuyệt vời mà thượng đế nhân từ đã ban cho.Mặc cho những bông tuyết đậu trên mái tóc nâu đỏ,cô nhắm mắt lại,thưởng thức mùi thơm dịu của hoa tử đằng mà từ từ chìm vào giấc ngủ,......giống như một angel vậy.
     


    thùytrang24599, akaixakemi, wow4774 bạn khác thích điều này.


  2. hoatrangnguyen1908

    hoatrangnguyen1908 Such a nice day today Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    23/2/2012
    Bài viết:
    7.473
    Lượt thích:
    3.801
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Em ơi. Hoa tử đằng nở vào mùa hè cơ. Tháng 5 hoa này mới nở nên trên thực tế làm gì có hoa này nở khi trời tuyết?
    Bé iu nên dãn dòng đọc sẽ thoải mái hơn đấy ^^
    Ấn thích cho bài viết rồi nhé. Cố lên ^^
     
  3. teddybear_26forever

    teddybear_26forever Thành viên KSV

    Tham gia:
    4/6/2013
    Bài viết:
    28
    Lượt thích:
    92
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    tui là ma mới nên có gì mong mọi người chỉ bảo.hihi.àh chỉ cho mình cách thay đổi avatar nhé.tiếp nè^.^
    CHAP 2 .THE SUN WILL COME OUT
    -Shiho neesan,tỉnh dậy đi nào! neesan! Sao chị lại ngủ dưới gốc cây thế này ?
    -Ran, Ran chan hả.chị ngủ quên mất.
    Shiho mơ màng đáp lại.Đập vào mắt cô là một cô gái xinh đẹp có suối tóc đen dài với đôi mắt tím đẹp mê hồn.Ánh nắng buổi sớm bao quanh cô,làn da sáng nhẹ tựa thiên thần.Phải, đây chính là thiên thần hộ mệnh của Shiho.Ran Mori.Là người đã xoa dịu những vết đau của cô,là người đã chăm sóc cho cô suốt 15 năm qua.Cũng là người đầu tiên và duy nhất chạm được vào trái tim băng lãnh của cô.
    À,cũng không hẳn là duy nhất .còn có hai người nữa.
    -Chào buổi sáng các quý cô.Tôi đã trở lại và lợi hại gấp ba.Hahaha.Một chàng trai tóc nâu bước đến,với khuôn mặt phởn đến phát ghét.Đối lập với khuôn mặt ấy là gương mặt tối sầm của hai cô gái.
    -Hakuba,mới về mà đã gây ồn rồi nhỉ.nhớ mấy món karate của ta đến thế hả?_ran mỉm cười,nụ cười ấy làm hakuba vãi hết cả mồ hôi mẹ mồ hôi con.Thì ai bảo cậu dám hét ầm ĩ ở chốn bình yên riêng của hai cô gái chứ
    -Ấy đừng nóng,Chả qua nhớ các cậu quá thôi.ai bắt tớ không được hét lên sung sướng khi được gặp lại các bestfriends của mình chứ,
    -ồ, vậy xin lỗi vì đã nặng lời với đằng ấy nhé,mới mấy tháng không gặp mà đằng ấy dẻo miệng gớm nhỉ? Ran đáp lại,đôi mắt đã dịu hơn.Nói vậy chứ cô cũng nhớ tên quỷ sứ này lắm.

    Shiho mỉm cười,cô vui mừng vì cuối cùng người đó cũng trở về.Nếu ngày ấy,cô không gặp Ran và Hakuba thì chắc chết chui chết lủi ở xó nào rồi cũng nên.Họ đã đem lại ánh sáng cho cuộc đời tối tăm của cô,cứu cô thoát khỏi lưỡi hái của tử thần.Cũng chẳng biết từ bao giờ cô thấy khó chịu vì không được gặp mặt tên tóc nâu đáng ghét ấy,thấy thích thú những trò quái dị của hắn,nhưng cô giấu hết tất cả ,sâu trong trái tim,Vì cô nghĩ, có lẽ,hắn đã có hình bóng người con gái khác trong tim...
    -ê,bà chị.lâu lắm không gặp bà chị nha,làm j mà ngẩn tò te vậy?
    Giọng của hakuba và khuôn mặt tiến sát tới của cậu làm Shiho thoáng chốc đỏ mặt,rồi cô cũng lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày,chưa kịp nói gì thì Hakuba giơ lên chiếc điện thoại của cậu,trên màn hình là ảnh cô đang ngủ say sưa dưới gốc cây.Chẳng ,chẳng nhẽ...tên này,sao mi dám....
    -không biết mấy ông ở bệnh viện đang mê chị như điếu đổ sẽ trả bao nhiêu cho bức ảnh đáng giá này nhỉ?Hố hố hố.Nè Ran có khi tớ đủ tiền sắm một con porsche cũng nên.há há há.

    Cậu cứ vô tư nghĩ đến viễn cảnh tương lai mà không để ý đến đôi mắt đằng đằng sát khí của Shiho và ánh mắt thương hại của Ran cho một sinh linh ''bé bỏng'' sắp về với Chúa.Có lẽ Hakuba mới trở về nên không biết một sự thật cay đắng là....
    BINH...BỐP...CHÁT...HỰ
    Shiho phủi bụi áo,nhếch mép nhìn cái xác dưới chân mình.''hakuba à,có lẽ số phận đã sắp đặt rồi.Sáng nay thế nào em cũng ăn karate thay ramen nhá''
    Cái xác động đậy khi nghe đến từ ramen.''không chẳng lẽ''

    -Shiho neesan à.đánh em rồi thì cũng phải cho em ăn ramen chứ.Chị không biết em về đây cũng chỉ vì món ramen trứ danh của chị ah`.
    -em đang đau thế,ăn thế nào được,Ran nè,sáng nay chị sẽ cho em hai tô ramen!
    -oa ,thật không neesan?
    Hakuba dở khóc dở cười,mấy chiêu này của cậu làm sao đủ sức thắng bà chị sắc sảo này chứ.Đã vậy,cậu đang định cầu cứu Ran thì....Nhìn bản mặt hớn hở với tương lai 2 bát ramen của cậu ta thì còn cơm cháo gì nữa hả trời.
    Đường đường là một thám tử nổi tiếng,được trăm người ca tụng, đến tiệm Ramen thể nào cũng được miễn phí vài bát ,vậy mà giờ đây Hakuba lại phải cúi mình vì một bát ramen của bà chị băng giá.Cậu xót xa nhìn hai khuôn mặt vui vẻ....đến tàn nhẫn của hai người con gái trước mặt mà chỉ biết kêu lên xót xa.thừa biết ramen của Shiho là đam mê thứ hai của cậu sau phá án.Vậy mà nỡ...
    Một buổi sáng khá là... yên bình ở viện cô nhi Wisteria trôi qua.
     
    akaixakemi, Tanpopo_Teramnchan, wow4773 bạn khác thích điều này.
  4. hoatrangnguyen1908

    hoatrangnguyen1908 Such a nice day today Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    23/2/2012
    Bài viết:
    7.473
    Lượt thích:
    3.801
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    thấy tên phía trên k. Ấn vô nút chuyển xuống => thay đổi avt. Là xong.
    Teddy bear là tên 1 loại hoa hướng dương lai thì phải? :-?
     
  5. teddybear_26forever

    teddybear_26forever Thành viên KSV

    Tham gia:
    4/6/2013
    Bài viết:
    28
    Lượt thích:
    92
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    CHAP 3.CUỘC SỐNG THƯỜNG NHẬT
    ''Tập đoàn đá quý Kudo là một tập đoàn lớn mạnh bậc nhất Nhật Bản.Không chỉ dừng lại ở đó,nó còn chiếm lĩnh thị trường đá quý của nhiều nước trên thế giới.Những sản phẩm của họ không những mang một vẻ đẹp hớp hồn mà còn rất an toàn với người sử dụng.Chuyện hàng giả hay kém chất lượng không bao giờ tồn tại trong lịch sử của tập đoàn.Danh tiếng của họ được nâng cao cũng vì một lí do mà giới đá quý vẫn hay đồn :gia tộc Kudo lừng danh đã truyền lại cho họ tứ ngọc gia bảo quý giá,hiện đang được cất giữ cẩn thận bởi vị chủ tịch uy quyền Yusaku Kudo,phu nhân và con trai của ông,Bộ tứ đó gồm:Ruby đỏ được mài tròn hình oval,Emeral xanh lục làm thành hình trái tim , Sapphire được chạm thành ngôi sao xa lộng lẫy, và Topaz xanh da trời................''
    -phụt.
    Không đợi nữ phát thanh viên xinh đẹp kết thúc câu nói,Shinichi nhấn nút tắt không thương tiếc.Phải,bông hoa tuyết bằng đá Topaz quý giá-loại đá mang ý nghĩa là vị thần hộ mệnh đã không thể bảo vệ được chị cậu.Từ ngày Haibara Kudo mất,sợi dây chuyền đó cũng mất tích theo,để lại một chỗ trống không thể thay thế được trong bộ tứ gia bảo.Cũng giống như gia đình của cậu vậy.Cậu xót xa khi nghĩ đến mẹ mình,bà Yukiko Kudo.Cái chết thảm thương của người con gái đã cướp đi nụ cười xinh đẹp của bà,và trả lại cho bà một nỗi đau không thể xóa hết.Bố cậu,ông Yusaku thì trở nên lạnh lùng lãnh đạm với tất cả mọi người,ông vùi đầu vào công việc để quên đi tất cả.Chiến trường đầy khốc liệt cũng không cho ông thời gian để mà suy nghĩ,để mà đớn đau.Ông có hận thằng con trai ngốc nghếch-nguyên nhân sâu xa dẫn đến cái chết của đứa con gái mà ông hết mực yêu quý hay không,Shinichi cũng không biết nữa.Cậu chọn cách giống bố mình để vùi lấp nỗi đau,chọn rượu để quên đi lỗi lầm từ quá khứ.Nhưng cậu biết,có cố gắng cách nào cũng vậy thôi......
     
    Zurnie, akaixakemi, wow4774 bạn khác thích điều này.
  6. teddybear_26forever

    teddybear_26forever Thành viên KSV

    Tham gia:
    4/6/2013
    Bài viết:
    28
    Lượt thích:
    92
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Shinichi cười nhạt, hồn nhiên vô tư trong cậu ngày nào đã chết,thay vào đó là đôi mắt cạn khô lạnh lùng và một trái tim hóa đá.Cậu lớn lên mà không giống bất cứ đứa trẻ nào cùng trang lứa,cậu thông minh mạnh mẽ,vượt qua chính mình của ngàyhôm qua,và tiến bộ hơn nữa trong ngày mai.Ngay khoảnh khắc biết chị mình không còn nữa,cậu đã nhìn thấy tương lai với cuộc đấu tranh bất tận mà cậu sẽ không bao giờ dừng bước cho đến khi chạm tới tận cùng của cuộc đời.Cậu sợ phải đối diện với đôi mắt lãnh đạm của cha,ánh mắt bi thương cằn cỗi của mẹ,sợ mỗi giấc ngủ sẽ mang đến những kí ức đau buồn,ám ảnh lên cuộc đời của cậu.Cậu nỗ lực hết mình để tiếp quản vị trí của Yusaku,và cậu đã không để ông phải thất vọng.Cậu được dạy phải sống tàn nhẫn,phải đạp đổ,dẫm nát mọi rào cản trên con đường dẫn đến thành công.Tình thương và niềm tin ư? thật nực cười và quá xa xỉ với cậu.Bóng tối của tiền bạc và quyền lực đã cuốn cậu vào dòng chảy khốc liệt của nó,dù cậu có vùng vẫy đến kiệt sức.Cho đến bây giờ,tất cả các đối thủ của tập đoàn Kudo đều có chung một kết cục thảm hại,cái họ không can tâm nhất là đã thua trắng một chàng thanh niên trẻ đầu 2,còn chưa nếm hết mùi đời.Shinichi Kudo được coi là một viên ruby đỏ được gọt giũa của thị trường đá quý Nhật Bản.Thành công rực rỡ với tuổi đời còn trẻ như vậy là một điều hiếm thấy trên thương trường khốc liệt hiện nay.
    Tiền bạc,quyền lực,sắc đẹp là những gì người ta vẫn thường ca ngợi gia đình Kudo.Shinichi luôn là tâm điểm của hàng trăm cô gái,cậu là hiện thân của hoàn hảo.Nhưng tất cả,để làm gì,rút cục cậu vẫn là một cái xác không hồn,cậu vẫn thổn thức vô lực trước ngôi mộ lạnh lẽo của chị cậu,chấp nhận đến vô cảm sự lãnh đạm từ cha,cố gắng trong vô vọng xoa đi nỗi đau của mẹ.Cậu nắm chặt bức ảnh của người chị trong tay mà gục xuống bàn làm việc.Ánh mắt cô gái trong ảnh dường như cũng rất buồn,chẳng mấy chốc đã đọng lại.........một giọt nước mắt.


    Ở một nơi không xa,có một người phụ nữ với mái tóc vàng búi cao xinh đẹp đang ngồi trầm lặng trước cửa,trên tay bà là một sợi dây chuyền gắn viên đá Topaz hình hoa tuyết tuyệt đẹp.
    ''xin lỗi con,Shiho của mẹ''


    Giới thiệu thêm nhân vật nha
    Mekior Cavados:đối thủ mới của Shinichi.ranh ma xảo quyệt,không từ thủ đoạn để đạt được điều mình muốn
    Sera Masumi:thiên kim của tập đoàn Masumi danh giá,Cô là người phóng khoáng tự do,là bạn thân của Hakuba,Ran và Shiho,cô có một bí mật rất lớn chưa tiết lộ với ai.
    Sharon Vineyard:từng là một bác sĩ giỏi,sau bà nghỉ việc và lập ra viện cô nhi Wisteria

    Quận Beika,6h tối
    Tuyết rơi trắng xóa cả khu phố,tạo nên một vẻ đẹp huyền hoặc của màn đêm.Vài người hối hả về nhà để thưởng thức bữa tối ấm cúng bên gia đình sau một ngày làm việc mệt mỏi.Các cặp tình nhân tay trong tay dạo bước trên phố,quên đi cái giá lạnh của mùa đông.Ran và Shiho đang thưởng thức tách cà phê nóng trong tiệm poirot,bên cạnh là giỏ đồ ăn đầy ú ụ
    -Nhiêu đây có chắc đủ cho cái dạ dày không đáy của tên Hakuba không chị Shiho nhỉ?
    -Nhiều vậy còn gì,đủ cho chị em mình ăn hai ngày đó.Mà chắc vẫn còn ấm ức vụ ramen lắm.-Shiho đáp,trên mặt cô nở một nụ cười hiếm hoi-em đã chọn được thứ gì cho sinh nhật của mẹ chưa?Chị thấy dạo này mẹ có vẻ buồn.Ngoài thằng nhóc Hakuba ra chẳng ai có thể làm mẹ cười.
    -chưa chị ạ.Mẹ vẫn hay vậy mà.Em cũng lo lắm.Hình như mẹ có tâm tư gì đó.Hay mẹ buồn.....vì FA hả chị?
    Shiho suýt sặc khi nghe thấy phán đoán của Ran.Mẹ của hai cô,bà Sharon Vineyard,nói là xinh đẹp thì vẫn còn nhẹ lắm.bao nhiêu ông xin chết ngất,vậy mà cô lại bảo là buồn vì FA.Đúng là Ran Mori.
    -Chị xin em đấy,nhảm nhí quá.
    -Này em bảo,hôm trước em có thấy mẹ cầm một sợi dây chuyền đẹp lắm chị ạ.Hình như mẹ còn khóc nữa.hay là mẹ đang nhớ đến mối tình đầu của mình nhỉ.
     
    akaixakemi, wow477, Ran Mori_20002 bạn khác thích điều này.
  7. teddybear_26forever

    teddybear_26forever Thành viên KSV

    Tham gia:
    4/6/2013
    Bài viết:
    28
    Lượt thích:
    92
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    -Em suy diễn nhiều quá.Chuyện này cứ để từ từ.Trước mắt chúng ta nên bàn xem tổ chức sinh nhật cho mẹ thế nào đã.
    -Ừ ha.em quên mất.Thôi mình về đi chị,em đoán tên thám tử tóc nâu đang réo chúng ta kinh lắm. Ran cười,ánh mắt sáng lấp lánh.
    Shiho gật đầu,mỉm cười nhẹ.Cô mặc áo khoác rồi xách giỏ đồ ăn lên.Nghĩ đến khuôn mặt háu đói của Hakuba là cô lại thấy ấm lòng và một chút háo hức.
    - Aki neesan,em muốn đi nghịch tuyết. Giọng một cậu bé vang lên
    -không được,trời rất lạnh.em ra ngoài sẽ bị cảm ngay cho coi.-người chị dịu dàng đáp lại
    Shiho giật mình,đứng chết trân.Mảng kí ức mờ nhạt như một màn sương lại từ từ trở về.Sự nũng nịu của cậu bé đó,sự từ chối dịu dàng của người chị,sao thân quen với cô quá.Hình như,hình như..a..a.Đầu cô bỗng ong lên.Giỏ đồ ăn rơi tự lúc nào,cô phải vịn vào thành ghế để đứng vững.Bên cạnh cô Ran đang lay gọi
    -Shiho neesan chị sao vậy,chị thấy không khỏe ở chỗ nào sao?
    Giọng nói của Ran khiến cô bừng tỉnh.
    -không sao .Ran-chan à, chúng ta về thôi.
    -Em đã bảo là chị đừng làm việc quá sức mà,cũng đừng bỏ bữa nữa.
    Ran trách nhẹ.Shiho là người chị và cũng là người bạn thân nhất của cô.Nếu Shiho có mệnh hệ gì thì chắc cô không sống nổi mất.
    -Chị biết rồi mà.Chúng ta về thôi.CHị muốn nghỉ ngơi một chút.
    Ran dìu Shiho ra khỏi cửa tiệm.Shiho buồn bã ngắm nhìn tuyết trắng rơi.tuyết đã lấy đi hết kí ức của cô,để lại trong tâm trí cô một khoảng trống mờ đục và lạnh lẽo.Cô lắc nhẹ đầu.Cô không nên cố nhớ đến nó làm gì,như thế này chẳng phải đã quá tốt rồi sao.Lỡ như đó là một kí ức đau buồn,nếu trở lại nó chắc chắn sẽ cuốn đi sự bình yên hiện tại của cô.Vậy thì tốt nhất là hãy quên đi tất cả và tiếp tục sống.
    Ran lặng lẽ nhìn Shiho,cô luôn biết Shiho bị ràng buộc bởi kí ức.Cô cũng từng như vậy,cha mẹ cô đã chết ngay trước mặt cô,những tưởng cô sẽ không bao giờ tìm lại ánh sáng của đời mình nữa.Nhưng cô đã gặp được bà Sharon,một người phụ nữ khá bí ẩn nhưng vô cùng tốt bụng.bà đã chữa lành tất cả các vết thương của cô,dạy cô cách hi vọng,dũng cảm quên đi quá khứ đau buồn để vững vàng bước tiếp.Cô muốn Shiho được như thế,dù quá khứ kia có trở lại hay không thì cô vẫn sẽ nắm chặt tay Shiho cùng đi trên một con đường.

    Shiho neesan nhìn kìa ,hoa tuyết đấy!!!
    Nếu ví Ran như một bông tử đằng xinh đẹp thì Shiho sẽ là một bông hoa tuyết lộng lẫy.Hoa tuyết đậu lại trên tay cô,như muốn nói một điều gì đó,nhưng nó lại tan nhanh thành một giọt nước nhỏ,trong suốt.Giống như giọt nước mắt từ thiên đường vậy........

    Sau 1 tiếng ngồi xe buýt ê ẩm,cuối cùng Ran và Shiho cũng về đến cô nhi viện.Trại trẻ này cách xa trung tâm thành phố,cách biệt với ồn ào náo nhiệt,giống như một làng quê nhỏ thanh bình.Điều này cũng hơi bất tiện với công việc của hai cô,Hakuba nhiều lần khuyên họ nên chuyển đến gần bệnh viện Beika mà sống.Nhưng đối với họ,dù làm việc hay đi lại có vất vả thế nào đi chăng nữa thì chỉ cần được nhìn thấy ánh mắt ấm áp của bà Sharon và nụ cười hồn nhiên của lũ trẻ ở đây là bao nhiêu mệt mỏi phiền muộn sẽ tan đi hết.
    Hakuba nhanh nhảu đón lấy túi đồ từ tay Ran rồi lục lọi bên trong bằng một vẻ mặt háo hức như trẻ con.
    Shiho nhìn thấy,không nói không rằng cô khẽ khàng rút máy ảnh từ trong túi ra
    'Tách'
    Hakuba giật mình cái thót,quả báo lúc sáng đây mà.Cậu chàng nhìn Shiho mà không nói nổi.Không ngờ bà chị này thù dai thế,lại càng không ngờ bạn Ran quỷ đội lốt người kia đã biến Shiho neesan yêu quý của cậu thành một cao thủ karate.Kí ức ban sáng ùa về khiến cậu rùng mình sợ hãi,
    -Xem nào,có nên đăng nên fanclub của Hakuba-kun không nhỉ?>.<
    -CHị Shiho à chị đưa em máy ảnh đi mà.Chị mà làm vậy là hình tượng một Hakuba nam tính mạnh mẽ em cố công xây dựng bao nay sẽ đổ hết xuống sông xuống bể đó.
    Shiho cười,cô ném máy ảnh cho Ran
    -em mà đuổi kịp Ran thì chị bỏ qua đấy
    -ô hô tưởng gì dễ ợt.Ran cậu đợi đấy!
    Shiho lắc đầu,Hakuba thật ngốc,Ran đã mất công dạy cô karate,chẳng nhẽ cô lại không truyền thụ cho cô ấy chút gì về môn điền kinh sở trường của cô sao.Haizz,tóm lại,ngốc thì vẫn hoàn ngốc.
    Một bàn tay chạm nhẹ vào vai Shiho.Cô quay lại,đối diện với cô là bà Sharon
    -Mẹ,
    -Con mới về à,có mệt không,để đấy mẹ nấu bữa tối cho.
    -không mẹ ạ.con không mệt,với lại con cũng muốn tự tay nấu món cà ri mà bọn trẻ thích
    -Con cũng phải quan tâm đến sức khỏe của mình chứ.Mặt con có vẻ xanh xao quá.
    -Vâng.à mẹ ơi-SHiho ngập ngừng,cô không biết có nên hỏi mẹ cô vấn đề này không.Thôi để dịp khác vậy.
    -Gì vậy con?
    -Không ạ.hình như hôm nay mẹ đẹp hơn hôm qua thì phải.
    Sharon cốc nhẹ vào đầu cô,mắng yêu:
    -Con nhỏ này,dẻo miệng thế,học thằng hakuba hả con?
    Shiho cười,cô ôm chầm lấy bà,mùi oải hương nhẹ và hơi ấm từ bà khiến cô thấy lòng thanh thản biết bao.Mẹ,con nhất định sẽ yêu thương mẹ mãi mãi.........
     
    akaixakemi, Ran Mori_2000, bubby_bubby1 bạn khác thích điều này.
  8. teddybear_26forever

    teddybear_26forever Thành viên KSV

    Tham gia:
    4/6/2013
    Bài viết:
    28
    Lượt thích:
    92
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    CHAP 4
    Bữa ăn ấm cúng của viện cô nhi bắt đầu.Ngoài bà Sharon,Ran,Shiho và Hakuba thì ở đây toàn là trẻ con.Nhìn những khuôn mặt kháu khỉnh đang háu đói,bà Sharon cười nhẹ
    -mẹ biết các con đang rất đói,nhưng chúng ta phải làm một việc đã chứ nhỉ.
    -hai,mama-Bọn trẻ đồng thanh thưa,
    Tất cả chắp tay lại cầu nguyện,cảm ơn Đức Chúa trời đã ban cho họ bữa ăn này.Rồi 1,2,3 ..sột sột soạt soạt,thật đáng xấu hổ làm sao khi người phát ra âm thanh đó to rõ nhất lại là Hakuba.Bà Sharon chỉ biết cười trừ,trong khi đó Ran và Shiho cau mày,bất lực trước cách ăn hết sức ''nguyên thủy'' của cậu.
    -Con vẫn chẳng thay đổi tí nào,hak-kun à.
    -Vậy mới xứng là con trai mẹ chứ. cậu nói với một mồm đầy thức ăn.
    -kinh quá Hakuba ạ.Ít nhất cũng phải làm gương cho bọn trẻ chứ.Vì cậu mà Genta-kun cũng như vầy rồi nè.
    Vừa nói Ran vừa chỉ vào cậu bé mập nhất trong lũ trẻ,có quả đầu cơm nắm rất ngộ nghĩnh.
    -có gì đâu chứ,giống anh cũng vui mà nhỉ Genta?
    Cậu chàng lanh lẹ gắp vào bát Genta một miếng gà rán,thế là cậu bé gật đầu lia lịa, nhưng không nói được vì còn đang bận.....ăn.
    Shiho chỉ biết lắc đầu và thở dài.Như sực nhớ ra điều gì,cô quay sang nói với mọi người
    -À Sera bảo với chị chủ nhật này em ý sẽ ghé qua đây chơi.
    -thật hả chị.Sao khổ vậy nè trời,hai bà chằn còn chưa đủ hay sao mà còn thêm con quỷ con nữa thế!
    -Đừng giả bộ nữa Hakuba,thích thì cứ nói đi.Cậu với con bé chẳng hợp cạ quá còn gì.
    Ran phán một câu khiến mặt ai đó .....đo đỏ.
    -Gi..ì chứ ,mình chỉ coi con bé là em gái thôi,bộ không tin hả?Á, Genta, trả cái đùi gà của anh đây,này, này
    -Xí,nhường cho em hổng được sao,mà anh béo lắm rồi đó.
    -Cho em nói lại đó,coi mình đi,có khác gì củ khoai tây không?
    -Anh xấu thế.Baka hakuba.
    -Em mới xấu.Barou
    -Anh
    -em..........
    -Giời ạ,có trật tự lại ngay không hay chờ cú karate của ta hả.Mà Hakuba đánh trống lảng giỏi lắm đó,tên thám tử đần.........
    Shiho nhìn viễn cảnh náo loạn thường như cơm bữa mà bật cười.Cô ngắm nhìn Hakuba đang vật lộn với Genta để giành đồ ăn,một tia buồn thoáng qua mắt cô.Có lẽ trong tim cậu,cô mãi mãi đứng sau một cô bé tomboy tinh nghịch mê trinh thám mà thôi......


    Bà Sharon ngồi lặng lẽ trong phòng,mấy hôm nay giấc mơ đó lại hiện về,như thúc giục bà phải trả lại sự thật của quá khứ.Phải,Sharon Vineyard đã từng là một nữ bác sĩ xinh đẹp tài giỏi với bao nhiêu hoài bão và ước mơ,sống một cuộc sống yên bình bên người mẹ già góa bụa.Vậy mà chỉ trong 1 đêm,tất cả biến mất như một cơn ác mộng chớp nhoáng.Người đàn ông đó đã tước đoạt mọi thứ của bà,biến bà thành một kẻ bất lương,không, phải là sát nhân mới đúng.Đến giờ bà vẫn còn bị ám ảnh bởi giọng nói sắc lạnh và đôi mắt nhuốm màu địa ngục của hắn.Bà đã không đủ can đảm để nói ra sự thật,vì nỗi đau mất mẹ, vì nỗi sợ hãi lần đầu tiên làm việc ác.Đó là lí do khiến bà trăn trở ân hận suốt 15 năm qua,Bà đang chạy trốn, và cùng lúc đó cố gắng chuộc lại lỗi lầm.Bà sợ rằng một ngày nào đó,hắn phát hiện ra bà vẫn còn sống,và sẽ thủ tiêu tất cả để bịt đầu mối.Ran,Shiho,Hakuba và tất cả những đứa trẻ hồn nhiên vô tội ở đây.Nếu như điều đó xảy ra,thì có xuống 18 tầng địa ngục bà cũng không rửa hết tội của mình.
    Bà sợ,nhưng cũng vô cùng căm ghét hắn....Gineral Cavados...cái tên ấy đến chết bà cũng không quên được..............
     
    akaixakemi, Ran Mori_2000, bubby_bubby2 bạn khác thích điều này.
  9. teddybear_26forever

    teddybear_26forever Thành viên KSV

    Tham gia:
    4/6/2013
    Bài viết:
    28
    Lượt thích:
    92
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    -Cốc ...cốc...cốc
    -Vào đi. Chất giọng lạnh lẽo vang lên,trầm mà uy lạ thường.
    Cô thư kí bước vào,cô ta mang một vẻ đẹp mê hồn,đôi mắt đa tình và quyến rũ có thể đánh gục bất cứ ai với cái nhìn đầu tiên.Cô đặt tập tài liệu xuống bàn,cố ý tiến sát đến ngài tổng giám đốc và để lộ những đường cong chuẩn xác.Đây là vị chủ nhân tương lai của cô,cô không thể bỏ lỡ cơ hội nào ''kết thân'' với anh ta được.
    Đáp lại sự lẳng lơ của cô thư kí chỉ là một tia nhìn sắc lạnh chết chóc.Khuôn mặt góc cạnh nam tính ẩn hiện dưới mái tóc bạch kim dày thấp thoáng một vẻ khinh bỉ ghê sợ.Anh nhếch mép cười,đôi mắt xoáy thẳng vào người đối diện:
    -Đã xong rồi cô còn làm gì ở đây thế,Sara Hitomi?
    Sara thoáng bàng hoàng.Nam nhân này...thật kì lạ.Cô giật mình khi nhìn kĩ khuôn mặt hắn.Quá lạnh,quá sắc,ánh mắt chết người vô cảm,cứ như thể hắn là chúa tể bóng đêm vậy.Xem ra cô đã lầm.
    -Vâng không có gì thưa tổng giám đốc.Tôi xin phép ra ngoài làm việc.
    Kinh nghiệm có thừa của một người giắt túi hàng chục mối tình như cô không cho phép cô run sợ trước bất kì người đàn ông nào,Với Sara,vấn đề chỉ là thời gian.Tuy nhiên cô cũng cần cẩn thận với người đàn ông này,nếu không muốn rời khỏi công ty.
    Sara cẩn trọng quay lưng đi,trước khi ra đến cửa một giọng nói vang lên khiến cô lạnh gáy.
    -Tôi '' thừa đạm '' lắm rồi.Nên tốt nhất là đừng mơ tưởng điều gì nữa.
    -Tôi không nghĩ giám đốc sẽ từ chối một món ngon có đầy đủ các loại vị đâu.
    'Cạch'tiếng cửa đóng trả lại cho căn phòng vốn đã tĩnh lặng một vẻ u tịch.Người đàn ông lặng lẽ nhấp một ngụm cà phê đắng,trên môi hắn nở một nụ cười nửa miệng đáng sợ.
    ''Sara Hitomi,cô ta cũng khá dũng cảm đấy,thật đáng tiếc vẻ đẹp giả tạo đó lại không phải thứ mà Mekior này cần''
    Hắn liếc xuống lòng đường đầy xe cộ rồi dừng lại ở toà nhà cao ốc uy nghi cách đó không xa
    '' tập đoàn đá quý Kudo,ngày tận diệt của các ngươi sắp đến rồi''.Hắn lẩm bẩm,đưa tay xé rách bài báo đọc dở không thương tiếc.
    -Shinichi Kudo,rất vui được gặp ngươi.Để ta mở màn cuộc chiến nhé......

    Dòng họ Cavados cũng được coi là sát thủ trên thương trường,chỉ xếp sau tập đoàn đá quý Kudo.Họ nổi tiếng với cách thức làm ăn vô cùng khôn ngoan và quyết liệt,đánh đâu thắng đó.Đây có lẽ là đối thủ duy nhất mà Yusaku Kudo cần dè chừng.Nhiều nhà tài phiệt cho rằng tập đoàn đá quý Everand của Cavados nhận được sự hậu thụân lớn từ một tổ chức bí ẩn nào đó,nhưng họ chỉ dám biết có đến đây.Bất cứ ai dại dột điều tra cũng một đi không trở lại,thê thảm đủ đường.Mekior Cavados,tân tổng giám đốc của tập đoàn,so với Kudo Shinichi thì cũng'kẻ tám lạng,người nửa cân',hơn thế hắn còn vô cùng ranh ma xảo quyệt,không từ thủ đoạn để đạt điều mình muốn.Sự xuất hiện của hắn có thể coi là tiếng súng bắt đầu cho trận chiến tranh giành thị trường của ngành đá quý.

     
    akaixakemi, Ran Mori_2000, bubby_bubby2 bạn khác thích điều này.
  10. teddybear_26forever

    teddybear_26forever Thành viên KSV

    Tham gia:
    4/6/2013
    Bài viết:
    28
    Lượt thích:
    92
    Kinh nghiệm:
    13
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    CHAP 5.
    Một ngày chủ nhật đẹp trời.Ánh nắng ban mai chan hòa khắp nơi,hương hoa và mùi bạc hà thanh nhẹ trải theo làn gió mát,đem lại cho con người ta cảm giác dễ chịu thư thái.Hôm nay cũng là ngày nghỉ hiếm hoi của Ran và Shiho,họ muốn dành trọn thời gian này ở cô nhi viện và chăm sóc lũ trẻ.Hakuba cũng tạm gác những vụ án rối rắm sang một bên,cậu chàng đang nhâm nhi tách trà nóng bên cạnh bà Sharon,tranh thủ đọc nốt mấy cuốn truyện trinh thám.
    Từ ngày Hakuba trở về thì có lẽ đây là khoảnh khắc yên bình nhất ở nơi đây.Thế nhưng......
    -Ohayo gozaimasu,em đến rồi đây!
    Người phát ra giọng nói đó là một cô gái rất dễ thương,mái tóc ngắn tomboy,cô vận một bộ quần áo khá là.....bụi đời
     
    Ran Mori_2000bubby_bubby thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Hoa tử Diễn đàn Date
Buồn Làm Chi Em Ơi, Hoa Nở Không Màu, Đánh Mất Em | 20 Bản Nhạc Buồn Để Cho Người Thất Tình Để Nghe Album tuyển 18:08 ngày Thứ sáu
[Longfic] Vùng Xám Đang viết / đang dịch 11/10/2020
[Longfic] Vượt Thời Không Đang viết / đang dịch 2/9/2020
[Longfic] Cách hạnh phúc một gang tay Đang viết / đang dịch 25/7/2020
[Longfic] Tiêu Vương Phi Đang viết / đang dịch 1/7/2020
[Longfic] Thoáng Thấy Hồng Trần Vương Mắt Ai... Đã hoàn thành 1/6/2015
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP