[Longfic] Hide

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi haiquynhle119, 28/4/2015. — 81.021 Lượt xem

  1. haiquynhle119

    haiquynhle119 Búp BôBô Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/4/2015
    Bài viết:
    135
    Lượt thích:
    694
    Kinh nghiệm:
    93
    @Cua và đồng bọn Khoảng 2 chap nữa bạn :3 Kaio sẽ gỡ rối cho họ. Bạn yên tâm, mình đã tính cả rồi

    Chương XV: The cellar.

    Ngước nhìn Shinichi, Ran không còn khóc nữa, bởi lẽ nước mắt từ chiều tới giờ cũng đã cạn. Cô quá đau lòng vì những gì đã qua, và cũng nhận ra mình quá ích kỉ. Còn gì nữa đâu? Cầu xin anh thì được gì? Anh sẽ không tha thứ đâu.

    Lặng lẽ bước tới cô gái mái tóc đen dài rối bời, bên cạnh chiếc bàn ăn dược dọn toàn là những món anh thích. Mái tóc đen dài, gương mặt phúc hậu, đôi mắt lúc nào cũng dành cho anh sự yêu thương. Cô là tất cả những điều ngày xưa anh ước ao có được trong đời. Những kỉ niệm, những tinh khôi của ngày còn bé đâu mất rồi? Tại sao anh lại nhẫn tâm bỏ rơi chúng như thế?

    Trong tích tắc tim anh nhói lên, mình đã làm gì thế này? Người con gái mà mình đáng lẽ nên yêu thật nhiều đang ở đây cơ mà?

    “Anh xin lỗi”… - Nước mắt khẽ rơi, không ngờ bây giờ anh mới cảm thấy hối hận, lời nói nặng nề ấy đã làm người vợ tội nghiệp của mình phải khóc sưng cả mắt! Ngu ngốc! Chỉ vì 1 người phụ nữ lẽ ra không bao giờ tồn tại trong đời mình!

    - Anh xin lỗi… - Ôm lấy Ran, anh có thể cảm nhận bờ vai cô đang nấc lên theo nước mắt.

    - Em xin lỗi… Em đã làm anh phải đau khổ…

    - Không, em không có lỗi… - Xoay người Ran lại đối mặt với mình, anh triều mến bảo – Em hãy tha thứ cho anh… Anh đã không quan tâm tới cảm xúc của em.. Nhưng Ran à, em là những gì anh cần… Tin anh, anh sẽ cho em hạnh phúc!

    “Đúng rồi, mình nhất định phải hạnh phúc!”, anh nhấc bổng cô lên, trên môi nở một nụ cười đầy hi vọng với cô.

    Ran thấy tim mình ấm lại, trong mắt cô dấy lên 1 tia sáng, hôm nay cô sẽ cho anh 1 gia đình.

    ***

    Ngày hôm sau.

    Trong khi chàng thám tử kiêm thanh tra bậc nhất Nhật Bản đang ân ái tìm lại cảm giác yêu với cô vợ của mình trong không khí lãng mạn thì người phụ nữ mang tên Shiho đang tất bật với công việc để tìm kiếm sự lãng quên.

    Nhưng chưa kịp làm cái gì ra hồn thì cô lại bậc khóc. Từ một kẻ đầy kiêu hãnh bây giờ lại trắng tay trong nỗi đau. Cứ ngỡ vết thương lòng này sẽ chỉ còn là kí ức, ngờ đâu lại ứa máu và chảy cạn mòn.

    Ôm mặt khóc trên chiếc laptop, nhìn cô đáng thương hơn là đáng trách. Bởi lẽ cô chưa bao giờ muốn yêu người đó, lại càng không nghĩ chính mình là kẻ đẩy anh ra xa đến 2 lần. Trong lúc mình còn yêu anh rất nhiều.

    Nghe có tiếng nấc vọng từ phòng bên cạnh, Louis chau mày. Đêm qua, ngay sau khi Shinichi rời khỏi, Shiho đã đi vào bếp lấy chai rượu mạnh nhất trên kệ và ực liên tục, phất lờ mọi can ngăn từ anh khiến anh phải đập hết số ly và rượu trong nhà. Cuối cùng cực khổ lắm anh mới bưng được cô vào phòng, vẻ mặt cô lúc đó khiến anh càng lo lắng hơn, nó thất thần kiểu như vô hồn. Anh nghĩ mình phải giải tỏa cho cô nên nhẹ nhàng bảo cô kể hết những gì trong lòng ra nhưng ai ngờ cô không hé môi lời nào mà bậc khóc. Anh luống cuống, chưa bao giờ anh phải dỗ dành một người phụ nữ, nhất là người đang bị tổn thương quá nhiều. Và sau 15’ nghe cô khóc khan cả cổ, anh không còn cách nào khác ngoài kê cây súng “huyền thoại” của mình vào má cô và bắn một phát.

    Thuốc mê đã tan, tỉnh giấc và trong vòng 2h đồng hồ qua cô đã khóc lai rai gần 10 lần. Louis nghĩ phải ngăn chuyện này lại nhanh nếu không cô sẽ chết mất.

    Anh bước vào phòng cô nhưng không thấy người đâu.

    - Shiho! – Anh hoảng hốt – Shiho! Cô đâu rồi? Shiho!

    Chạy vào phòng tắm.

    - Shiho!

    Chạy ra phòng khách.

    - Shiho Miyano! – Anh hét thật to, tự dưng anh sợ cô sẽ làm điều gì đó thật bậy – Shiho!!!

    - Tôi ở đây.. – Giọng khàn đặt phát ra từ giang bếp – Có chuyện gì?

    Trơ ra nhìn người phụ nữ tỉnh nhất thế giới, mặt cô dường như không có vẻ gì là mới khóc cả, chắc có lẽ anh đã bị ảo tưởng bởi tiếng khóc sáng giờ của cô rồi, kéo ghế ngồi, anh nhếch mép –Không có gì…

    - Anh rãnh không? – Đặt lên bàn đĩa táo xanh, cô từ tốn ngồi xuống chiếc ghế đối diện, lấy 1 trái.

    - Để làm gì?

    - Nghe tôi kể chuyện. – Shiho cắn 1 phát.

    - … Ok…

    - Tôi và anh ta quen nhau cách đây 7 năm, chúng tôi từng là những đứa trẻ… - Cô cười trừ - Anh ta từng hứa sẽ bảo vệ tôi, chăm sóc tôi…

    - Uhm…

    - Nhưng anh ấy không hứa là sẽ yêu tôi… - Nghẹn ngào – Tôi không nên trách anh ta phải không?

    - … Tôi nghĩ thế này – Louis ngập ngừng – Tôi sẽ là Kaio.

    - Anh định… bắt tôi trả công à? – Cô mỉa mai nhưng lại cười đắng.

    - Không có, tôi muốn giúp cô thôi.

    - Cũng phải… Tôi cũng lỡ nói anh là Kaio rồi. – Cô chua chát nhìn ra ban công.

    - Vậy thì cô hãy làm cho tốt vào, tôi không muốn thất bại, cô hiểu chứ?

    - Cảm ơn…

    Shiho mệt mỏi quay về phòng, Louis nhìn cô lo lắng, tất cả là tại anh, đáng ra anh không nên mang cô về đây, để bây giờ thấy cô đau khổ thế này.

    Dựa lưng vào vách tường, cô không còn cảm giác hụt hẫng như tối qua, khi mà anh ra đi thay cho lời chấm dứt tất cả, cũng như cô biết rằng anh sẽ nuốt cô vào cơn giận rồi ngày nào đó sẽ đưa nó bay theo gió. Xem như lần này là cơ hội cho cô khiến anh quên mình hoàn toàn, nhất định sẽ khiến Shinichi hận cô, mãi mãi. Dẫu cô có đau đến mức nấc nghẹn mỗi đêm.

    Thế là ngày hôm nay trôi qua giữa 2 thứ cảm xúc của 2 con người đáng thương.

    ****

    *** 4:21 AM ***

    Qúa sớm để bắt đầu 1 cuộc đi săn. Bế người phụ nữ đang nằm ngủ bên cạnh bàn làm việc, nói là không sao nhưng mắt lại sưng húp lên nên Louis muốn để cô ngủ thêm chút nữa. Sẵn tiện khiến Shinichi tin rằng họ đang yêu nhau.

    Ngoài trời trong veo, vài 3 tia nắng ló dạng chiếu thẳng vào gương mặt có phần tiều tụy của cô nhưng Shiho không tỉnh giấc, cô vẫn còn đang lạc trong cơn mơ ngon lành nhất cuộc đời, về một gia đình nhỏ với anh và đứa con bé bỏng. Những nỗi đau không hề tồn tại, nó khiến cô nở một nụ cười mà không bao giờ muốn tỉnh giấc.

    Chiếc ô tô màu xám dừng tại một căn lều nhỏ nhưng đầy người và xe với ánh đèn đỏ trắng thay nhau quay mồng mồng. Vừa mới bước ra ngoài xe, Louis đã nghe thấy tiếng ồn ào như chợ, mọi người đều cuống lên đi tìm cho mình một chỗ để trấn an cái tinh thần đang bị làm bẩn của mình bởi sự kinh hoàng nơi hiện trường vụ án. Và điều đó đã làm cô tỉnh giấc, phát hiện mình đang nằm trên tay Louis, nhưng cô lại quyết định yên vị trên đó vì loáng thoáng nghe được giọng nói quen thuộc ấy.

    - Anh ta tới rồi à?

    - Phải, là tôi đây.

    Shinichi xoay đầu lại, bắt gặp hình ảnh mình không hề ưa vào đâu nổi, nhưng hơn hết là Shiho đang nằm bất động trên đôi tay Louis.

    - Cô ấy bị làm sao vậy? – Cố gắng kiềm giọng mà vẫn không giấu được sự ngạc nhiên lẫn lo lắng.

    - Shiho? – Ran từ đâu xuất hiện, dĩa trái tay cô đang cằm bỗng run run. Nghẹn ngào, hình như cô đã tìm được lời giải đáp thỏa đáng cho cách cư xử kì quặc của chồng mình mấy hôm nay. Cô quay sang nhìn Shinichi như muốn hỏi chuyện gì đang diễn ra.

    - Cô ấy được mời sang đây để làm việc – Louis vội lên tiếng, cắt ngang cái không khí khó xử lúc này, rồi anh đưa mắt chạm Shinichi – Tôi không muốn cắt ngang giấc ngủ khó khăn của cô ấy.

    - Anh là?... – Ran ấp úng, cô nhận thấy được cái gì đó không bình thường giữa anh chàng tóc vàng và Shiho.

    - Anh ta là đồng nghiệp chỗ cô ấy làm. – Shinichi cướp lời, như không muốn chấp nhận sự thật.

    - Tôi cũng là người yêu của cô ấy. – Câu nói này từ người đàn ông da trắng lạ mặt làm mắt Ran sáng lên, cô cảm thấy nhẹ lòng, một phần là mừng vì cuối cùng thì Shiho cũng tìm được tình yêu mới, còn phần kia thì chắc ai cũng biết rồi. Nhưng ánh mắt kinh khủng bên cạnh lại làm cô bất an, đồng ý là Shiho có thể không còn gì nhưng Shinichi thì sao? Anh ấy có nghĩ vậy không? Ấy thế ngày hôm qua và hôm nay cô đã rất vui, anh dành trọn khoảng thời gian để ở bên cô, dịu dàng và ngọt ngào với cô, cho nên cô không muốn phá hủy nó bằng sự ghen tuông, người chồng yêu quí đã trở về bên cô rồi mà phải không?

    *Bộp* - Thân hình vạm vỡ của 1 tên cảnh sát cơ động va vào chân Shiho buộc cô phải tỉnh dậy. Mở mắt ra, ánh đèn vàng lập lòe như bắt đầu phải đối mặt với sự thật bằng những dối trá.

    - Anh đặt em xuống đi – Cô đổi cách xưng hô, Shinichi bây giờ vẫn còn dáo dát nhìn họ.

    - Anh có thể vui lòng tránh ra cho tôi đặt cô ấy ngồi xuống được không? – Louis vẫn bồng cô đi đến chỗ 2 con người có mái tóc đen, họ đang đứng chắn ngang cái bàn và 5 cái ghế tựa.

    Shinichi không nói gì, chỉ nhích qua một chút.

    - Sao các người lại có mặt ở đây? – Louis hỏi.

    - Anh có thể nào hỏi 1 câu đỡ ngu ngốc hơn được không? – Shinichi cười khẩy.

    - Tôi không hỏi anh, tôi hỏi các người.

    - Tôi và Ran? Chúng tôi đi dã ngoại, kiểu như hâm nóng lại tình yêu ấy mà.. Rồi trên đường về hết xăng nên định vào đây xin vui vẻ à không, ở nhờ 1 đêm nhưng ai ngờ…

    - Xui xẻo. – Shiho cười nửa miệng, cô cảm thấy khó chịu, dù mình cũng đang làm Shinichi như vậy.

    - Sao cũng được. – Chàng thám tử bực dộc khi thấy “kẻ thù” của mình mỉa mai. Thật sự rất đáng tiếc, bởi nếu là ngày xưa thì có lẽ câu này sẽ dễ thương vô cùng… Và anh sẽ sẵn sàng cắn vào môi cô.

    - Được rồi, bây giờ – Shinichi dõng dạc, lấy lại bình tĩnh, ngồi phía đối diện – Những cái xác được thẩm đoán sơ qua là mới chết cách đây 1 ngày.

    - Sao anh biết là tên sát nhân bằng thuốc độc đó? – Shiho lấy làm lạ bởi đâu có chuyện trùng hợp dữ vậy.

    - Tôi có nói là biết à? – Shinichi đáp nhanh.

    - Thế sao anh bảo tôi đến đây? – Shiho lạnh lùng – Tôi chỉ nhận điều tra vụ đầu độc.

    - Nhưng cô phải đi để biết có phải là vụ đầu độc đó không.

    - Mình đi về đi. – Cô đưa ánh mắt sang Louis.
    Thật ra bản thân anh thấy Shinichi nói cũng đúng nhưng anh không ngờ cô lại cư xử như vậy, trẻ con theo phong cách lạnh lùng nhất để khiến người ta tức điên lên. Nhưng anh biết nếu để cô ở đây thì thế nào anh chàng ấy cũng sẽ bị cô làm cho tức chết, nên anh liền đứng dậy nhẹ nhàng khoác chiếc áo ấm lên người cô.

    Hành động này của kẻ mạo danh Kaio và sự lạnh lùng từ người phụ nữ ấy đã khiến Shinichi nghiến chặt răng rồi bậc lên một giọng trầm đến đáng sợ:

    - Cô đứng lại đó cho tôi!

    Khẽ lay đầu về phía sau, Shiho thấy Ran sững sờ. Và cô biết đây là cơ hội nên mình phải đi.

    Phất lờ ánh mắt như muốn giết người của chàng thám tử kiêm thanh tra tài ba, Louis cùng Shiho đi ra khỏi lều.

    ****

    - Em định đi thật à? - Louis đuổi theo trước sự nhanh nhẹn của đôi chân dài nõn nà.

    - Chưa, em còn phải làm 1 số việc… - Shiho biết cô không phải là loại người vô trách nhiệm như vậy nên cô sẽ đi điều tra, dù chỉ là hi vọng cô mong mình mau chóng tìm ra được loại độc đó và đây là mấu chốt duy nhất dành cho cô. Mà cô cũng chẳng muốn ở đây nữa, bởi mình đã quá đau rồi.

    Sau khi trình diện thông tin của mình, Thanh tra của tỉnh Yamanashi bảo họ đi theo ông, trước khi đến được căn hầm nằm cách biệt với ngôi nhà bằng một cái thang thì ông ta bắt phải mang mặt nạ khử độc được thiết kế gọn nhẹ như khẩu trang vào. Đúng thật vậy, vừa mới bước xuống, Louis và Shiho đều cảm thấy có một thứ mùi hôi tựa như trộn thịt ươn với cá muối.
    Tiến tới gần, đập vào mắt là 1 cảnh tượng cực kì kinh dị với những bộ phận cơ thể nằm khắn khít nhau trên sàn nhà để tạo thành từ ‘Tsumi’ (
    ), có nghĩa là “Tội lỗi”. Ở phía trước nó có một cái lư hương cắm 3 cây nhan đã tàn. Và ở phía trước nữa có 3 cái đầu được dựng trên 3 cơ thể đã bị rạch bụng, chúng há hốc mồm, mắt trợn nửa đồng tử lên trần hầm.

    Nhìn 12 cánh tay và cẳng chân còn rươm rướm máu, Louis có thể nghe thấy cơn cồn cào trong dạ dày của mình và cô đồng nghiệp bên cạnh.

    - Nếu không chịu nổi thì quay về lều xem ảnh hiện trường đi!

    - … Tôi đâu thể để sếp mình thất vọng như vậy được? – Shiho liếc – Huống hồ chi mục đích anh bắt tôi đến đây là để làm việc này mà?

    - Ừm hửm.. – Louis đưa cô balô đồ nghề - Nếu cần tôi giúp thì cứ lên tiếng.

    Đón lấy balô từ anh, cô vừa đi vừa chậm rãi quan sát xung quanh. Thiết nghĩ chắc là cái từ “khám nghiệm tử thi” của tổ giám định ở đây chỉ có lấy máu sau đó đưa ra thời gian tử vong. Nhìn xem, cái hiện trường trông không hề có một dấu hiện nào gọi là đã được mổ xẻ cả. Kể cả tên thám tử đó cũng không làm gì, chỉ biết ngồi chễm chệ trong lều và ăn trái cây với cô vợ đáng yêu của mình. Nghĩ tới đây cô chột dạ, mà tại sao hắn lại giữ Ran lại hiện trường vụ án? Chẳng lẽ định dùng cô ấy để chọc tức? “Đểu cán!”.

    Thấy cô thẩn người, Louis di chuyển đến sau lưng và lên tiếng làm cô giật mình – Sao? Có phát hiện gì rồi?

    - À không.. – Shiho hoàn hồn, vội đeo găng tay vào và gập người ngồi chỏm xuống xem xét cái đầu và bụng thứ nhất. Vết thịt cũng như da không đều ở rìa cổ cho thấy hung khí là rìu, nhưng cái bụng không nội tạng này phải giải thích làm sao đây? Nó không có máu. Chẳng lẽ đây là vụ án khác nữa? Mà không phải, nạn nhân đều là phụ nữ, và nếu là cùng hung thủ thì những cái bụng này chỉ khác với mấy cái chết vì thuốc độc ở chỗ “rỗng”.

    “Nghĩ thử xem, tên này là một kẻ biến thái tâm thần, tính đến thời điểm hiện tại hắn đã giết 18 người, thế nên không có lý do gì hắn lại đổi cách thức gây án. Nhưng theo hồ sơ ghi thì 15 nạn nhân trước khi chết vẫn sống bình thường, vậy tại sao lại trùng hợp 3 nạn nhân tiếp theo này lại chết ở đây? Và tại sao hắn lại biết họ sẽ có mặt để mà ra tay chặt họ ra chứ?”…

    - Những kẻ tâm thần thường rất trung thành – Louis lên tiếng, anh cũng nhận thấy có điều bất thường – Kinh nghiệm thẩm vấn từ nghững tên hung thủ khó chịu anh rút ra được 1 điều: Bọn chúng suy nghĩ đơn giản nhưng lại hành động rất phức tạp.

    “Đơn giản…” – Được rồi.. – Lóe lên 1 giả thiết, cô vội rút con dao trong balô ra, cắt 1 miếng thịt và da bỏ vào ống nghiệm rồi đậy nắp lại. Cô tiếp tục làm thế với 2 cái đầu và bụng bên kia.

    Không quên ngó lên chiếc lư hương, cô cảm thấy nên lấy 1 ít mẫu cát trong đó.

    - Em đang nghĩ gì vậy? – Anh nhướn mày, cô gái này khi đã làm việc thì không ai có thể đoán được. Thế nhưng vẫn muốn giục cô đứng dậy bởi anh thấy bóng ai đó đang thấp thoáng phía chân cầu thang.

    - Em nghĩ hung thủ đã giết nạn nhân trước, sau đó rắc chất độc lên bụng họ cho giống với cách mình đã làm với những người khác… Nhưng em không chắc có phải là hung thủ thật sự hay - *Cạch*, cô khẽ giật mình, nhận ra sự xuất hiện của kẻ thứ 3, tim cô bắt đầu đập mạnh.

    Cái bóng đó di chuyển dọc theo vách tường, ánh sáng le lói của duy nhất 1 chiếc bóng đèn nơi Louis và Shiho đang đứng không bao giờ là đủ cho cả căn tầng hầm này. Tiếng bước chân ngày càng đến gần.
     
  2. Cua và đồng bọn

    Cua và đồng bọn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/12/2014
    Bài viết:
    472
    Lượt thích:
    975
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Trung học Phổ thông Bến Tre
    tui muốn LouisxShiho. Quẳng Shinichi đi quẳng đi

    Anh phóng viên là tượng trưng cho tác giả, ship hai người đó lại hóa ra là SjA à? klq nhưng khi nghe Louis nói muốn làm Kaio tui lại không nghĩ tới ý hắn là muốn làm bạn trai Shiho mà tui cứ tưởng hắn muốn làm Kaio thiệt. Làm tui nghĩ đến câu này: "APTX 4869 hân hạnh tài trợ chương trình này". Tác giả nên làm rõ khúc đó nha, tui giật mình đó

    Kaio giống tui nên tui muốn nhân vật này xuất hiện mau mau cho tui xem giò cẳng. Tui lại thấy khổ nhất là Kaio đấy chứ, Kaio đâu có lỗi đâu. Shiho đi lâu vậy chắc Kaio nhớ lắm. Ví dụ như Kaio gọi cho Shiho ngay lúc Shiho đang điều tra hay caí gì đó đó, túm lại là cùng một chỗ với Shinichi thì sao ta? Chắc thú vị lắm
     
    Linh Linh Long, winterangel289, jiegeng2 bạn khác thích điều này.
  3. thuy_vu99

    thuy_vu99 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    6/5/2015
    Bài viết:
    98
    Lượt thích:
    313
    Kinh nghiệm:
    63
    đọc đoạn đầu , tưởng au cho pairing thành Shinran rồi , au lại dừng ngay chỗ thú vị , vẫn ship Shinshi <3
     
    Cô Nàng Tinh Nghịch, kato chanhaiquynhle119 thích điều này.
  4. Aluminium

    Aluminium Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/11/2014
    Bài viết:
    773
    Lượt thích:
    1.990
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    sinh viên
    Trường:
    Đại học Cần Thơ
    trông Kaio như nắng hạn trông mưa, đọc hết chap vẫn chưa thấy Kaio xuất hiện. Cái khúc xác chết ấy ... ghê quá ! Au chuyển sang thể loại kinh dị rồi sao ???
     
  5. haiquynhle119

    haiquynhle119 Búp BôBô Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/4/2015
    Bài viết:
    135
    Lượt thích:
    694
    Kinh nghiệm:
    93
    @Cua và đồng bọn Do Kaio đc Shin cho là bồ của Shi nên Louis nói muốn làm Kaio để nhắc khéo Shi đừng vấn vươn nữa. Với lại tui nghĩ khúc này k nên giải thích ra vì đây là đoạn đối thoại giữa 2ng lãnh cảm nên cách viết cũng sẽ ảnh hưởng theo, và kiệm lời sẽ tốt hơn :)

    @jiegeng Shin sau này rất tốt chị :3 Tại em để Shin bị hành hạ nội tâm cho nó đúng chứ thực chất Shi mới là ng đau khổ nhất. Bởi cô ấy còn 1 tác nhân nữa làm cho mình k thể nào quên đc Shin, mãi mãi k quên đc Shin.. Mu ha ha ha :))

    @Aluminium Em để 17+ mà chị @@ Vs cái vụ án nổ đầu ở trung tâm thương mại cũng ghê mà :D tại em chỉ nghĩ được mấy chuyện giết người kiểu đó thôi :'(
    Nếu làm chị sợ thì cho em xin lỗi ạ :Conan09:
     
    winterangel289Aluminium thích điều này.
  6. haiquynhle119

    haiquynhle119 Búp BôBô Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/4/2015
    Bài viết:
    135
    Lượt thích:
    694
    Kinh nghiệm:
    93
    Chương XVI: The little.

    - Phụ nữ là những sinh vật dơ bẩn nhất…– Phía bóng kia văng vẳng âm thanh trầm đục.

    Nhưng Shiho có thể nhận ra giọng nói đó, làm tim cô nhói. – Dư hơi.

    - Hay nhỉ? – Đôi mắt nhướn lên đã được phần ánh sáng nhỏ nhoi rọi vào, và nó là của Shinichi.

    - Chỉ khi anh chết tôi mới không nhận ra anh. – Cô lạnh lùng, đối mặt với người đàn ông đang cố gắng làm mình đau đứng chễm chệ trước mặt. Trách ai bây giờ? Chính cô muốn thế mà? Phải không?

    - Vậy à? – Shinichi tiến lại gần, đẩy Louis qua 1 bên, thì thầm vào tai cô – Tôi biết cô sẽ không bỏ về mà…

    - Điều đó có quan trọng không? – Shiho nhếch mép, ánh sáng mập mờ táp vào mặt cô khiến đôi mắt cô trở nên ma mị, nó như găm thẳng vào trâm trí đối phương – Tôi ở lại… thì… anh làm sao? Anh… có thể đưa tôi về à?

    Nói rồi cô nắm lấy tay Louis. Và nhanh như chớp, Shinichi bắt lấy bàn tay còn lại của cô.

    Tim giật cùng lúc với tay, cô rút mạnh ra – Đủ rồi!

    Louis liếc tên thám tử da vàng, sau đó quay về phía Shiho, thấy một giọt nước mắt men theo má cô và len vào chiếc khẩu trang khử độc. Biết là chuyện đang trở nên nghiêm trọng, anh phóng tia nhìn chết người cho Shinichi rồi nắm chặt tay Shiho đi đến chân cầu thang.

    - Rõ rồi… - Chiếc mặt nạ đã che mất cái ghiến răng của Shinichi nhưng điều đó càng cho cô thấy sự đau khổ trong cái giọng nói run rẩy ấy – Xin lỗi vì đã làm cô khó chịu…

    Cô khựng lại vài giây, rồi tiếp tục bước đi với trái tim mà cô có thể nghe được tiếng nó vụn vỡ, kể cả của người bị bỏ lại ở dưới tầng hầm hôi hám kia. Dù không biết vụ án đang và sẽ đi tới đâu nhưng hôm nay cô đã thành công mĩ mãn trong việc khiến anh hận cô. Nhưng cô không biết rằng khoảng 15’ trước anh đã từng có 1 thứ niềm tin nhỏ nhoi khi thấy cô đi thật nhanh khỏi tầm với của Louis lúc họ mới vừa ra khỏi lều. Anh đấm vào vách tường, mặc cho bàn tay mình như bể từng mãnh xương.

    *** 8:20 AM ***

    - Hôm nay mệt thật… – Shinichi giờ đã nguôi giận phần nào, ngồi phịch xuống dưới ghế sofa ở nhà, bên cạnh Ran.

    - Anh ăn chút gì không để em đi nấu?

    - À – Anh xoa bụng – Anh chưa đói.. Thôi mình lên phòng nghỉ một chút đi…

    - Anh lên trước đi, em đi mua sắm một chút…

    Khẽ nhìn cô rồi anh quay đầu ôm những mệt mỏi lẩn thẩn bước anh không hề biết rằng Ran đang nói dối, thật ra là chuẩn bị đi ra khỏi nhà và đến một nơi đáng lẽ ra không ai nên tới.

    Cô cầm trên tay một cái túi chứa những vật chứng ở hiện trường sáng nay. Trong lòng đầy thấp thỏm và hoài nghi, cô vẫn thấy được điều gì đó trong ánh mắt ấy, khi họ nhìn nhau…

    - Chào anh! – Cô mỉm cười vui vẻ, người đứng trước mặt mình và cũng là người mở cửa mở to mắt ngạc nhiên.

    - Chào cô – Anh khẽ gật đầu – Cho hỏi cô đến đây có chuyện gì?

    - À, tôi đến để đưa đồ cho Shiho, phiền anh có thể cho tôi vào được không?

    - Được… - Anh nhướn mày khó hiểu, nhưng rồi cũng mở cửa rộng ra mời cô bước vào nhà.

    - Gì cơ?! Ốm á?? – Tiếng người phụ nữ nhỏ nhẹ ngày nào bỗng trở nên sững sốt.

    - Gì thế? – Louis xuất hiện nhanh như chớp ở phòng khách.

    Không biết chuyện gì xảy ra những Ran vẫn nhanh nhảu chạy vào theo anh.

    Dường như chưa nhận ra được sự có mặt của người thứ 3, mái tóc màu nâu đỏ ấy vẫn kê sát vào chiếc điện thoại và lo lắng ra mặt – Được rồi, được rồi, bây giờ thì cô hãy chuyển máy cho Kaio của tôi, nhanh!

    - Ehèm, có khách tìm em này. – Vội cắt ngang cuộc nói chuyện của cô, anh phải chặn cô lại trước khi vợ của tên thám tử phiền phức ấy biết được sự thật, bởi đó mới là lý do khiến Shiho phải giấu nhẹm mọi thứ như vậy.

    Khẽ giật mình, Shiho đưa mắt nhìn Ran, gật đầu nhẹ chào nhưng không nở một nụ cười nào. Thật ra trong lòng cô đang rất lúng túng nhưng cố gắng tỏ ra bình tĩnh, lặng lẽ đi vào bếp tiếp tục cuộc trò chuyện với “người yêu” thật sự của mình.

    - Kaio của tôi? – Ran nhướn mày, Louis là bạn trai của Shiho cơ mà? Tại sao cô ấy là gọi người khác là của mình trước mặt anh như thế?

    - À… Kaio là… - Anh ấp úng, bỗng anh thấy có con mèo trèo qua của sổ, nên 1 ý định đã nãy ra trong đầu anh – Con mèo của cô ấy!

    - Ồ! Vậy à… Mà khoan! Con mèo làm gì nói chuyện được mà chuyển máy!? – Cô ngạc nhiên.

    - Sao? Cô không biết Shiho rất nghiện mèo à? – Anh nhanh nhảu đáp – Chỉ cần nghe tiếng Kaio kêu “meo meo” thôi cũng đủ làm cô ấy vui cả ngày rồi.

    - Thế à?

    - Phải.

    Tự dưng cô thấy sợ sợ anh chàng này, bởi bây giờ khi nhìn vào mắt anh, cô chỉ cảm nhận được một cái nhìn đầy sát khí như bảo cô nếu muốn yên thân thì đừng nói nữa. Thấy một giọt mồ hôi rơi xuống trán người đối diện, Louis mỉm cười “thân thiện”, sau đó vớ lấy tờ báo đang đọc dở và giả vờ không quan tâm.

    - Chào cô. – Khi Shiho ngồi phịch xuống chiếc sofa thì 2 người kia mới nhận ra sự có mặt của cô.

    - Chào cậu! – Ran cười tươi, trái ngược với tâm hồn đang thấp thỏm của cô bây giờ.

    - Cô đến đây có chuyện gì?

    - Tớ đến đây để đưa cho cậu cái này… - Cô gái tóc đen di nhẹ chiếc túi về phía trước.

    - Gì thế?

    - Là vật chứng hôm qua, à không, sáng nay, Shinichi bảo tớ… mang qua cho cậu… - Ran ấp úng, cũng phải thôi, bởi cô đang nói dối! Thật ra sáng nay trước khi lên đường về thành phố thì thanh tra tỉnh Yamanashi đã tìm Shinichi nhưng do không thấy anh đâu nên gởi cô với lời nhắn: “Phiền phu nhân đưa túi vật chứng này cho ngài Kudou và nhờ ngài ấy chuyển cho cô Miyano giúp tôi được không ạ?”.

    Không phải là cô muốn nói dối, nhưng đây là cơ hội duy nhất để cũng cố lại mối quan hệ này, và nhắc Shiho nhớ về lời hứa ngày xưa. Là do họ bắt buộc cô.

    - … Vậy à… - Nhói tim, Shiho chẳng hề nghi ngờ gì lời nói của Ran, và cũng bởi như thế mà cô tin rằng người đó đã thật sự không muốn gặp cô nữa rồi. Phải vui lên thôi. – Cảm ơn, bà Kudou..! – Khẽ nhoẻn miệng cười như đang mỉa mai. Nhưng lại rất đắng.

    - Không có chi! - 3 tiếng “Bà Kudou” đã làm Ran ấm lòng lên hẳn, Shiho không xấu như cô nghĩ, cũng không có ý gì khi về đây. Giờ bên cạnh cô ấy còn có chàng trai tây đẹp rạng rỡ với mái tóc vàng như bắp, chắc chắn sẽ không có gì cản đường mình nữa! “Tốt rồi!”.

    Một khoảng lặng bao trùm, họ đang nghĩ những tâm tư khác nhau, nhưng chung quy đều về một cá thể nhỏ bé giữa 7 tỉ người trên Trái Đất. Một thì cảm thấy ngất ngây, một thì cảm thấy tên kia có gì đâu mà ai cũng khổ vì hắn nhiều đến thế. Còn lại thì đau đớn tột cùng.

    - Xong việc rồi nhỉ? – Louis quyết định lên tiếng cắt đứt cái bầu không khí khó chịu này – Bởi chúng tôi cũng đang có việc… - Anh quàng tay qua eo cô gái bên cạnh, thì thầm vào tai nhưng cố tình để người khác nghe thấy – Đúng không, em yêu?

    - À à!~ Tôi hiểu rồi! – Ran ríu rít đứng dậy, gật đầu lia lịa rồi chạy ra khỏi nhà, trái tim cô cũng tưng bừng theo cặp đôi kì lạ ấy.

    Shiho liếc Louis với cái nhìn ghẻ lạnh nhất khiến anh cũng phải rùng mình vội buông cô ra. Mạnh ai nấy tiếp tục làm công việc của mình, đó là đọc báo và nghĩ suy. Nhưng rồi mũi cô đột nhiên đỏ gây lên, nấc khẽ.

    - Tôi buồn quá… - Cô nghẹn ngào. – Tôi mất anh ấy thật rồi… Mất thật rồi.

    - Nghe tôi nói… - Anh lúng túng, nhưng phải giữ bình tĩnh để an ủi cô bởi ngay lúc này anh biết cô đã đến vực thẩm, cái ngưỡng cửa của tổn thương và mất mát cận kề. Shiho ngày nào không bao giờ nói ra những suy nghĩ của mình, nên bây giờ là 1 Shiho đã quá đau khổ. – Cô còn Kaio cơ mà?

    Cô quay mặt nhìn anh, sụt sùi, và lúc này cô khóc lên thành tiếng.

    - Thôi nào.. – Anh cũng nhận ra mình đã lỡ lời, hãy nhớ chính vì Kaio mà cô không bao giờ có thể quên được Shinichi. – Tôi xin lỗi..

    Tự dưng cô nín bặt, đứng dậy và đi vào phòng.

    Tại vì sao cô làm thế? Bản thân cô cũng không biết, cô chỉ nhớ ngày xưa cô cũng đã từng khóc và kể về người chị đáng thương của mình. Đó là lần đầu tiên cô khóc trước mặt người khác, mà chính là kẻ mình tin tưởng nhất trên đời. Anh ấy đẹp từ từng kí ức đầu tiên, hiện lên rõ nét đủ để khứa vào nỗi đau của cô, về sự mất mát ngay lúc này và 1 sự thật đắng cay rằng anh không hề muốn gặp cô nữa. Ý định của cô đã được thực hiện, cô nên vui mới đúng.

    “Anh nghĩ mình tài giỏi lắm à? Thám tử, anh đang bị tôi dắt mũi… Đúng vậy. Tôi, thành công rồi…!”

    Thế là cô nghĩ mình nên cười, nhưng nước mắt vẫn cứ rơi.

    Louis thở dài, bây giờ chỉ còn 1 cách duy nhất để giúp cô có được điều mà đáng lẽ cô nên làm sớm hơn. Anh lấy điện thoại, bấm số máy nhà bên Đức của Shiho, và gọi.

    ****

    *** Ngày hôm sau – 11:20 AM ***

    Nhâm nhi ly rượu đỏ, tuy ngủ li bì nhưng anh hình như đã thấm thía được điều gì đó, mà cũng chả biết là bao giờ anh cảm thấy không còn niềm tin. Kể từ khi cô đi, anh chỉ mong sao được ngắm nhìn hình bóng ấy trong chốc lát, thế mà giờ người anh không muốn gặp nhất chính là cô.

    “Em khiến tôi đau… Có nên không nếu tôi bắt em phải trả giá?” – Anh cười trừ, những suy nghĩ vốn dĩ chỉ dành cho kẻ giết người tâm thần. Cũng như 3 mảnh giấy hắn nhét vào miệng nạn nhân sáng nay. “Mảnh giấy!!!”.

    “Chết tiệt!”, sực ngộ ra mình chưa cung cấp vài cái thông tin khá là cần thiết ấy cho người mà anh đang không muốn gặp, trớ trêu hơn lại không có số điện thoại của cô và tên da trắng kia. Nhưng công việc là công việc, cuối cùng anh vẫn phải bực dộc mặc chiếc áo thun vào, và rảo bước đến nhà Shiho.

    **

    Công viên phố Keiyany hôm nay nắng chan hòa giữa mùa thu se lạnh, Shinichi định ngồi xuống và hít thở bầu không khí ngất ngây mà lâu rồi anh mới cảm nhận được rõ rệt như thế. Bỗng loáng thoáng đâu đây anh nghe giọng con nít, nó ngọng ngọng và rất đáng yêu.

    “Cảm giác này…”.

    Men theo tiếng hát nghêu ngao ấy, anh bắt gặp một đứa trẻ vận áo khoác màu xanh, đầu đội chiếc mũ len khá to so với mình và che gần hết mái tóc nâu đang tinh nghịch với gió. Nó lùn lùn vừa đi lóc cóc vừa hát lầm bầm khiến anh chợt nở 1 nụ cười.

    Rồi người đàn ông ấy cứ bước theo từng bước nhỏ nhắn của nó, nhưng bỗng nó khựng lại làm anh giật mình, rồi khẽ lay đầu về phía sau.

    “...Trông quen quá…”.

    Không nói gì, đứa trẻ tiếng lại gần, anh thẩn người ra cố tìm kiếm điều gì đó quen thuộc thì chiếc khăn choàng cổ đã che mất mũi và môi nó. Chỉ có duy nhất đôi mắt xanh ấy cứ nhìn thẳng vào anh, nhưng lại đầy ngây thơ, thuần khiết, và đẹp long lanh.

    - Cháu...

    Dừng trước mặt, cậu bé đối diện phát ra từng chữ tiếng Nhật bập bẹ, dúi vào tay anh 1 chiếc lá màu cam chuyển đỏ nhưng chưa hư khô.

    - Chú.. kũng muốn... 1 kái.. ạ?
     
    pecun_evil, kato chan, Shinichi Ai4 bạn khác thích điều này.
  7. Aluminium

    Aluminium Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/11/2014
    Bài viết:
    773
    Lượt thích:
    1.990
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    sinh viên
    Trường:
    Đại học Cần Thơ
    bạn Louis nói dối thật tệ chưa từng thấy. Cuối cùng cũng thấy Kaio rồi :Conan17:
     
  8. thiensumoclinh

    thiensumoclinh Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    9/8/2014
    Bài viết:
    50
    Lượt thích:
    182
    Kinh nghiệm:
    33
    Kaio có vẻ rất đáng yêu nha ss. Tình tiết truyện càng lúc càng hấp dẫn và gay cấn nha. Em hóng chap mới!
     
  9. jiegeng

    jiegeng Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/2/2015
    Bài viết:
    280
    Lượt thích:
    581
    Kinh nghiệm:
    93
    lạy trời Au đừng cho Shiho như trong fic trước kia mình đọc. Như kiểu mẹ hổ vậy ! vì ngăn con đi tìm cha mà tát con hạ thủ không lưu tình
     
    tranvantoan98haiquynhle119 thích điều này.
  10. haiquynhle119

    haiquynhle119 Búp BôBô Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/4/2015
    Bài viết:
    135
    Lượt thích:
    694
    Kinh nghiệm:
    93
    @jiegeng :3 k có đâu chị, Shi rất là cưng Kaio, nên k bao giờ vì ai mà làm đau lòng Kaio đâu. Quan trọng là lựa chọn của Shin, nếu Shin làm dữ vs Shi thì Shi sẽ ôm Kaio đi về Đức luôn, k có làm đau lòng ai đâu :D
    Chứ cha mà chịu nhận lại con thì mẹ mừng k kịp nữa là...
     
    Cô Nàng Tinh Nghịch, jiegengwinterangel289 thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Hide Diễn đàn Date
[Longfic] Bán hạ: Mùa viết tình ca Detective Conan 19/11/2019
[ Demo Longfic ] Everybody want to rules the world Detective Conan 7/9/2019
[Longfic] Vị Mưa Thu Đang viết / đang dịch 1/9/2019
[Longfic] Bạch dạ Đang viết / đang dịch 12/8/2019
[Longfic] Buông Đang viết / đang dịch 7/8/2019
[Longfic] Hạnh phúc thực sự Đang viết / đang dịch 16/7/2019

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP