[Longfic] Hide

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi haiquynhle119, 28/4/2015. — 81.020 Lượt xem

  1. haiquynhle119

    haiquynhle119 Búp BôBô Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/4/2015
    Bài viết:
    135
    Lượt thích:
    694
    Kinh nghiệm:
    93
    Chương XII: Who's Kaio.

    - Chào em -- Chào cậu – Quyết định phá tan cái bầu không khí kì cục này họ lên tiếng.

    Bất giác việc gọi nhau là gì cũng khó xử ghê lắm, vốn dĩ là người yêu chưa cũ, không hẳn để biến thành người dưng, cũng không hẳn để gọi bằng những điều thân mật như trước, nhưng nó vẫn tồn tại ở đáy tim của mỗi người.

    - À, chào cậu… - Shinichi ngập ngừng, anh nhận ra anh và cô không phải là của ngày hôm qua nữa, dẫu Shiho chẳng khác gì ngày xưa, vẫn đẹp, vẫn chiếm 1 phần trong anh.

    - Lâu quá không gặp – Shiho cố gắng tỏ ra lạnh lùng, nhưng làm sao thì làm cô vẫn không thể nào giấu được sự run lên. Cô thấy anh vẫn vậy, nguyên vẹn.

    - Mấy năm qua em… à không, cậu, như thế nào? – Anh lấy lại bình tĩnh, cái cách trả lời của cô ban nãy đã cho thấy rằng cô muốn giữ khoảng cách, những chuyện của ngày xưa sau khi chia tay nhắc lại chỉ để nhớ về 1 thời từng yêu, chứ không phải để yêu thêm. Kể cả lúc này, dù không biết mình đang là gì của nhau.

    - Tôi ở Đức với bác tiến sĩ, còn cậu?

    - Tôi ở đây, tôi và Ran đã chuyển đến đây sống cũng khá lâu rồi!

    - Vậy à, hèn gì mấy năm qua bọn họ cứ sai tôi đi Yokohama để hổ trợ điều tra – Cô nhếch mép, không ngờ cái khí của anh nó bén tới vậy! Nhớ hồi đó đi đâu cũng toàn là gặp án mạng.

    - Cười gì mà cười, tôi cũng khổ gần chết! Đi quá trời đi, không có thời gian nghỉ ngơi luôn – Lâu rồi mới nghe cái giọng mỉa mai đó, nó khiến anh lúng túng.

    - Thế ông bà Kudou về chăn cậu à? – Khuôn miệng vẫn nhếch lên để chọc ghẹo anh.

    - Hả? Sao cậu biết? – Anh giật mình, bỗng có 1 suy nghĩ thoáng qua đại loại là “Cái gì? Shiho vẫn còn quan tâm tới mình sao”, nên khiến anh khó xử.

    - Hả? – Cô nhướn mày, lấy tay chống cằm – Tôi chỉ đùa thôi mà?

    - Hả? – Anh tự quê 1 cục.

    - Hả? Bộ đúng hả? – Shiho bụm miệng lại, cố gắng nhịn cười nhưng thất bại hoàn toàn.

    - Shiho!!!!

    - Sao? Được bố mẹ trông nom sướng quá rồi còn gì?!!

    - Này này!!! Tôi đến đâu để nghe cậu cười!!! – Nói vậy chứ anh cũng cười.

    Tiếng cười vang trong căn phòng rộng, nó lấy đi hết sự căn thẳng mà cô và anh nghĩ rằng chắc chắn sẽ xuất hiện trong thời gian dài.

    - Gặp lại mà đã thế này rồi… - Cô hít thở thật sâu, hình như sự vui mừng khi được gặp lại anh đã hòa vào không khí lúc này, cuộc hội ngộ không tệ như cô tưởng. Anh cũng thấy vậy, có vẻ những đau khổ dằn vặt ngày xưa đã nguôi ngoai, bây giờ có lẽ chỉ tồn tại nhẹ nhàng như những tri kỉ đặt biệt.

    Họ kể nhau nghe những gì xảy ra suốt thời gian qua. Rồi lại bật cười trước những ngốc xít của họ, thật sự rất thoải mái và chẳng bao giờ muốn dừng lại.

    ***

    - Ôi trời ơi… Chắc tôi chết với cậu mất! – Shinichi nói trong tiếng cười ngắt nghẻo.

    - Bác ấy nói là không có gì, nhưng sau đó lại nắm tay tung tăng với cô Fusue ngoài đường thanh thiên bạch nhật như 1 đôi còn trẻ lắm vậy!! Người ta nhìn bác ấy quá trời, lúc đó không thể nào nhịn được cười khi thấy bác ấy đi ngang qua mà không hề hay biết tôi và Kaio đang đứng…

    - Kaio? – Anh trợn mắt, Shiho cũng nhận ra mình đã nói quá nhiều. Nụ cười trên môi của cô tắt lập tức.

    - …

    - Người đó là ai? – Đôi mắt đó lần đầu tiên cô được thấy ở anh, nó là ánh mắt đầy sự dò hỏi, thậm chí còn mạnh mẽ hơn cả sự tò mò mà anh có trong những lần phá án.

    - … - Shiho quay mặt đi chỗ khác, bốc vội sấp hồ sơ mà Louis đã đặt lên bàn cách đây 1 tiếng đồng hồ.

    - Này! Trả lời tôi đi chứ!! – Ang đứng dậy, đi qua chỗ bên cạnh cô - Nói!

    - Làm cái gì vậy? Dám ra lệnh cho tôi à? – Cô nheo mắt ngước nhìn anh, 1 tay chóng cằm – Cậu nên nhớ, tôi lớn hơn cậu 1 tuổi đấy nhé.

    - Lớn hay không cũng phải trả lời – Anh kéo ghế ngồi phịch xuống.

    Mặc cho tên thám tử tào lao đó cứ nhìn chằm chằm vào mình, cô tiếp tục đọc tài liệu về vụ án.

    5 phút sau.

    - Nói đi mà Shiho… Nói đi mà… - Anh đập nhẹ đầu mình vào vai cô. Đập được 1 lần rồi lần 2, lần 3, miệng thì liên tục nhai nhai cùng 1 câu.

    Cứ mỗi lần anh đập đầu vào vai cô là tim cô cứ nẩy lên cao hơn 1 nhịp. Nó khiến cô không thể tập trung, cô không ngờ cái lần gặp lại này tiến triển nhanh tới mức trở thành 2 đứa trẻ tựa như hồi xưa thân nhau lắm vậy. Nhoi nhoi và um xùm lên. Nếu cứ thế này thì cô sẽ muốn yêu anh hơn thôi!

    Cô hất đầu anh ra bằng vai của mình, nhưng anh vẫn tiếp tục đập nó vào và nhai nhai dai như con cù lần.

    - Shiho… - Anh nũng nịu – Ư ư ư!!! – Bây giờ anh đã để đầu mình yên vị trên bờ vai cô.

    1 khoảng lặng bao trùm, con tim tăng động lên.

    Bờ vai đó vẫn vậy, vẫn gầy nhưng lại có thể là điểm tựa vững chắc cho niềm tin của Shinichi. Anh đã bao lần khát khao trong những đêm đầy sao ấy là được tựa vào nhau ngồi ngắm nhìn vì tinh tú chứa đầy bình yên của quá khứ xưa khi còn ở “Căn nhà mật”.

    Shiho đỏ mặt 1 chút, lúc này cô không biết phải nói gì, nhưng có lẽ cô không muốn phá tan khoảnh khắc này, bởi vì nó là 1 trong những gì đẹp đẽ nhất với cô và anh. Với những nỗi nhớ và mỏi mệt.

    Nhưng thế thì được gì? Tránh mặt nhau là để nguôi ngoai cơ mà? Tại sao lại chính mình vứt bỏ mọi công sức của nhau như thế? Nên họ liền bật dậy.

    - Ừm… - Anh gãi gãi đầu.

    - Haizzz… - Cô cố gắng làm cho mình bớt khó xử - Nhức đầu lắm à?

    - À ừ... Ai bảo cậu không chịu nói! – Nhíu mắt nhìn cô, cứ như cô là người gây sự trước vậy.

    - Tôi thì sao? Tôi đã nói không nói rồi mà. – Cô trở về với thần sắc vốn có, lạnh lùng và nghiêm túc lật tài liệu ra xem tiếp.

    - Nếu cậu không nói là tôi tự đi điều tra đó nha~ - Anh kề mặt sát bàn gần cánh tay cô.

    Hình như lời anh nói có gì đó khiến cô giật mình. Cô liền lên tiếng – Được rồi, người đó là… Người yêu của tôi.

    Shinichi chột dạ 1 chút, đáng lẽ ra anh phải biết rằng anh sẽ buồn khi nghe câu trả lời mới đúng nhưng anh vẫn cố chấp. Chỉ để khẳng định 1 điều khiến mình đau lòng – Đó là Shiho đã hết yêu anh.

    - Được chưa? – Cô liếc.

    - Được rồi… - “Mình đã có vợ, mình đã có vợ…” Anh liên tục lập lại câu này để tránh nghĩ vẩn vơ, ngăn bản thân mình mở món quà mang tên những kỉ niệm đẹp được gói ghém lại kĩ càng trước khi ra đi của anh và cô.

    Nhận ra được sự khó chịu của anh, dù sao cũng là người yêu mình nhiều ngày trước. Nên cô đã tự trấn tỉnh chính mình và anh bằng câu hỏi về gia đình nhỏ mà cô nghĩ là nó đang hạnh phúc lắm như trên TV nói.

    - Cậu và Ran sao rồi?

    - Vẫn ổn… - Anh trầm ngâm.

    Hình như cô biết lý do. Cô thở hắc ra, thật sự cô đã rất nhớ anh, thầm ước được gặp lại anh, nhưng bây giờ điều này lại khiến cô mệt mỏi, đáng lẽ cô không nên về đây, không nên đưa anh những phút giây quá gần như vậy.

    Anh cứ nghĩ mình đã thật sự xem Shiho là kí ức, nhưng những năm tháng qua anh không thể nào phất lờ được 1 ngày không nhớ về cô. Anh muốn nhìn thấy lại người phụ nữ ấy nhiều lắm. Và bây giờ đã gặp rồi. Thế nhưng anh lại ước đã không gặp cô lúc này, bởi vì bây giờ anh thấy rối loạn vô cùng, điều này khiến anh không biết mình có còn yêu cô, hay cô chỉ là 1 người bạn đã từng có chung nhịp đập với mình. Tại sao lại tức giận khi nghe cô nói Kaio là người yêu? Tại sao lại khó trả lời câu hỏi của cô về gia đình mình? Tại sao sau những gì anh cố gắng ngậm đắng nuốt cay rời bỏ cô mà vẫn về trắng tay?

    Tại sao?

    - Shiho… - Shinichi giơ tay lên, ôm cô trong chớp nhoáng, như thể không biết mình đang làm gì, chỉ biết nghe theo trái tim. Cô giật mình, hành động này khiến cô không biết nên vui hay nên buồn, ngây người ra.

    - Này này, đừng tưởng là tôi không thấy 2 người nhé?! – Louis sòng sọc xông vào, nãy giờ anh đã ở ngoài và quan sát camera được lấp trong phòng thí nghiệm thông qua ipad của mình. Sự tò mò đã khiến Louis dư hơi làm điều này, anh muốn biết thật sự giữa họ có gì.
     
    Haibara2002, Linh Linh Long, pecun_evil7 bạn khác thích điều này.
  2. Bautroiquangdang

    Bautroiquangdang Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/10/2014
    Bài viết:
    42
    Lượt thích:
    65
    Kinh nghiệm:
    18
    Trường:
    THPT Lê Hồng Phong
    Cái ông louis không tâm lí gì cả!
     
    Linh Linh Long, jiegenghaiquynhle119 thích điều này.
  3. haiquynhle119

    haiquynhle119 Búp BôBô Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/4/2015
    Bài viết:
    135
    Lượt thích:
    694
    Kinh nghiệm:
    93
    @Bautroiquangdang Ổng thuộc dạng quái quái ă bạn, nhưng chung quy ổng rất là lạnh lùng, lạnh hơn Shiho nữa, nhưng lại thích chơi người ta. Ổng xông vô là tại ổng tò mò :3 chứ k phải ổng k nhận ra 2ng đó là mối quan hệ j

    Tình hình là cái laptop của mình bị virus, :'( Mình đã đem đi sửa hôm nay, người ta bảo khoảng 4 ngày nữa mới xong -_- (Dù mình k biết con virus đó nó bự và ngựa tới cỡ nào mà mất tới ngần đó ngày mới diệt đc)... Mình mong mọi người thông cảm, khi nào sửa xong mình sẽ up bù 2 chap luôn :Conan13:
    Các bạn ráng đợi mình! Mình cảm ơn rất nhiều!

    Trong thời gian chờ mấy con virus bị đập :v
    [​IMG]
     
    pecun_evil, thuy_vu99, thiensumoclinh3 bạn khác thích điều này.
  4. haiquynhle119

    haiquynhle119 Búp BôBô Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/4/2015
    Bài viết:
    135
    Lượt thích:
    694
    Kinh nghiệm:
    93
    Chương XIII: Confused.

    - Mối quan hệ này là gì đây?

    Shiho đẩy Shinichi ra lập tức – Anh làm cái gì ở đây vậy? – Cô giáng xuống Louis 1 đôi mắt lạnh thấu xương, nhưng anh đã quen nên thản nhiên tiếp tục:

    - Hãy trả lời câu hỏi của tôi. – Anh tức giận nhưng vẻ ngoài vẫn yên như mặt nước, không ngờ không chỉ xã hội rắc rối mà tình yêu con người cũng rắc rối – Tôi đưa cô ấy đến đây để làm việc chứ không để 2 người làm mấy trò này.

    - Tôi… - Shinichi như con chuột bị bắt quả tang đang ăn vụn, hoang mang. Tuy vậy anh lại chòm tới, tự dưng anh có cảm giác người này không hề đơn giản với Shiho, anh ta như muốn chiếm hữu lấy cô – Tôi và cô ấy thì liên quan gì tới anh?

    - Tôi không muốn người của tôi làm mấy việc này.

    - Anh muốn gì? – Shinichi nhíu mắt, anh bắt đầu chiếm lấy ưu thế - Tại sao anh lại quan tâm đến cô ấy như vậy?

    - Vì đây là công việc của tôi – Louis điềm tĩnh đáp – Và cô ấy đã có…

    - Kaio? – Shinichi táp ngay câu cuối, như muốn khẳng định rằng “Tôi là Shinichi Kudou, tôi cũng biết rất nhiều nên đừng có lên giọng với tôi”.

    Louis giật mình, cô gái đang đứng trước mặt mình là người kín đáo nhất mà anh từng biết, thậm chí về Kaio cô cũng giấu nhẹm với đồng nghiệp IDC, anh cũng chỉ vô tình biết được khi phải đến nhà tìm cô vì không thấy cô đi làm suốt 3 ngày liền. Anh bắt đầu đi ngược lại mọi sự kiện, và nhận ra 1 điều. Anh hướng về phía Shiho thì thấy đúng y như rằng ánh mắt đó là muốn bảo anh hãy câm miệng.

    - Được rồi, nếu như biết vậy mà còn làm thế thì anh giải thích sao đây?

    - Tôi không có vấn đề gì cả, chỉ là… -Shinichi không hề muốn nói ra câu này, nhưng anh không còn cách nào khác để bứt đuôi Louis, vả lại anh không muốn thừa nhận bất cứ thứ gì bây giờ để kéo cô và anh vào cái vòng xoáy tình yêu khó xử trong lúc đang cần tập trung để bắt tên tội phạm nguy hiểm như thế này. – Tôi với cô ấy là bạn lâu ngày không gặp.

    Với bản chất của 1 người phụ nữ có quyền yêu, lòng Shiho nhói lên, cô nghi ngờ câu trả lời của anh là thật. Và cô đã sẵn sàng áp đặt nó như 1 sự hiển nhiên rằng cô đối với anh chỉ là bạn, mọi tình yêu trước kia đã lụi tàn và chiếc ôm này chỉ là 1 cuộc thử nghiệm cho thứ mà người ta gọi là “Vẫn còn yêu”.

    - Phải, đúng lúc tôi sắp về nên tôi với anh ấy mới ôm chào tạm biệt, vậy thôi. – Nói rồi cô gom vội đống tài liệu, đi thật nhanh trước sự khó chịu lẫn ngỡ ngàng của Shinichi.

    - Để tôi chở cậu về! – Anh bước vội theo.

    - Không cần đâu… - Cô đã bước đến chỗ Louis – Anh ấy sẽ đưa tôi về.

    - Phải, à mà khoan, khi về nhớ đi cửa EXIT sau lưng anh, tuyệt đối không được đi cửa này, nó không dành cho chàng cảnh sát nổi tiếng như anh đâu.

    Louis nhếch mép cười rồi đóng cửa lại.

    *****

    - Tại sao lại là bệnh viện? – Shiho rảo bước bên cạnh Louis trước sự xào xáo của cả bệnh viện. Xung quanh cô ầm ĩ lên những câu đại loại là “Dược sĩ mới đấy!”, “Cô ấy đẹp thật”, “Cái anh đi bên cạnh cô ấy chắc là trợ lý rồi”, “Nghe nói cô ấy được giám đốc cho hẳn 1 phòng riêng để nghiên cứu!”, nhưng cũng có vài câu như “Không cười luôn, chảnh chọe thật”.

    - Chứ cô muốn ở đâu mới không bị lộ? – Anh liếc cô, nhưng rồi nhoẻn miệng cười vì 1 lý do khác – Cô nói với hắn Kaio là ai?

    - Không phải chuyện của anh.

    - Ôi chao, nếu không biết thì làm sao mà hợp tác với cô được?

    - …Haizzzz… Người yêu…

    Anh vừa đi vừa cúi đầu xuống, cố gắng mím chặt đôi môi để khỏi bật cười.

    - Thôi đi, tôi cũng đâu muốn… Tại anh ta dai như đỉa..

    - Uhm hửm – Anh ho 1 cái – Vậy anh ta…

    - Phải.

    Nhận thấy vẻ thoáng buồn trên gương mặt của Shiho, Louis định hỏi “Tại sao” nhưng lại thôi.

    ***

    Shinichi về tới nhà, người phụ nữ với mái tóc đen dài ngồi đợi anh trên chiếc giường màu hồng với hàng tá hoa văn trái tim. Cô diện bộ đồ Maid với 1 chiếc nơ xinh xắn.

    Anh bước vào phòng, nằm phịch xuống giường, trong đầu anh lúc này chỉ toàn là những câu hỏi về Shiho, về mọi thứ trong những năm qua. Anh xâu chuỗi mọi sự kiện lại với nhau: Shiho và Louis đã làm việc chung 4 năm trời, Louis biết Kaio, Louis vì Kaio mà sẵn sàng tức giận xông vào ngăn cản anh, chỉ có thể 1 điều thôi: Kaio là Louis! Cứ nhìn sự giống nhau đến ngỡ ngàng của Shiho và Louis xem, họ thật là trời sinh 1 cặp.

    Nghĩ tới đó đầu anh như muốn vỡ tung, như 1 thám tử, khi đã tìm ra chứng cứ và lập luận, anh đã phỏng đoán được chân tướng, nên điều anh muốn làm bây giờ là xác minh xem nó có đúng hay không.

    Nhưng khoan đã, có cái gì đó đang siết chặt eo anh.

    Thì ra là Ran, nãy giờ cô đang cố làm đủ thứ để anh chú ý đến thậm chí không còn 1 mảnh vải che thân, nhưng anh thì vẫn cứ ghì mặt xuống chân. Để lúc này Ran đã bật khóc ướt sủng lên lưng anh.

    - Ran… - Giọng anh lí nhí.

    - Hãy nói em biết chuyện gì đi Shinichi…

    - … - “Chẳng lẽ cô ấy đã biết chuyện của Shiho?”

    - Anh không cần em nữa đúng không…?

    Vòng tay ấy ngày càng siết chặt lấy eo anh.

    - Anh còn nhớ tới cô ta! Anh không chịu quên cô ta! Lúc nào cũng vậy… Em đã vì anh mà chờ đợi, vì anh mà bao lần xông vào nguy hiểm, em cũng đã vì anh mà chấp nhận van xin cô ấy tránh xa anh, thậm chí em đã phải tự làm mọi chuyện, từ nhờ bác Agasae đến bố mẹ anh để anh được ở bên em!

    - Em nói cái gì?

    - … Mấy lần rồi? Không phải chính cô ta đã kéo anh vào vụ teo nhỏ hay sao? Không phải chính cô ta đã khiến anh suýt mất mạng trong vụ nổ bom à? Chỉ cần ngày nào cô ta ở bên anh, anh sẽ không bao giờ được yên!

    - Em nói cái gì vậy…? – Anh gở vòng tay ấy ra khỏi người, xoay mặt lại nhìn thẳng vào mắt cô – Em van xin Shiho? Em gặp bố mẹ anh?

    -… 7 năm trước… Đêm đó em đã thấy 2 người… - Ran òa khóc lớn hơn – Nên em đã gọi cho cô ta và xin cô ta buông tha cho anh!

    - Em… Đã thấy hết rồi sao? – Shinichi tức giận – Em đã thấy hết rồi sao vẫn im lặng? Em đã thấy hết rồi sao vẫn không thừ nhận rằng anh yêu Shiho?

    - Anh… - Cô trợn mắt, không ngờ Shinichi lại nói như vậy, xem ra anh đã bị Shiho mê hoặc rồi!

    - Em biết anh yêu Shiho mà tại sao em lại bắt cô ấy rời xa anh? – Anh gằng giọng, nghiến răng. Phải như lúc đó anh biết đây chỉ là sự sắp đặt thì anh sẽ không để Shiho rời xa, nếu anh biết, anh nhất định sẽ không để Shiho rời xa!

    - Anh cũng thấy rồi mà? Cô ấy chỉ ở bên anh để khiến anh gặp nguy hiểm mà thôi!

    - Em mới là người khiến anh gặp nguy hiểm đấy Ran à! – Shinichi đứng phăng dậy – Em cứ tự ý xông vào mọi thứ mà không bao giờ suy nghĩ! Để rồi chính em gặp rắc rối và sau đó anh phải chạy đi cứu em! Em có thấy điều đó không?

    - Không! Em chỉ biết là mình yêu anh!

    - Em không yêu anh! Em chỉ yêu bản thân mình!

    - Anh không hề yêu em! – Cô bật khóc nức nở, nước mắt đầm đìa.

    - … Nếu anh nói như thế… Em có buông tha cho anh không? – Shinichi bước từng bước nặng nề.

    Cánh cửa đóng lại với 1 tiếng chói tai.

    ****

    Shinichi lao vun vút trên đường, anh nhất quyết sẽ làm rõ chuyện này, mọi thứ đã quá mơ hồ đối với 1 thám tử lừng danh như anh.

    Anh đến sở cảnh sát, nhập mật khẩu vào máy tính bên phòng quản lý, tra vào tên Shiho Miyano. “1199, phố Keiyany”.

    ****

    - Cô thấy sao về cái sơ đồ này?

    - Uhm hửm. – Người phụ nữ đang mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình ngồi bó gối đặt cái laptop lên đùi.

    - Ý cô là sao? – Louis ngồi phịch xuống bên cạnh cô, miệng nhai nho nhồm nhoàm.

    - Ý tôi là tôi không muốn dính líu vào vụ này. – Shiho thở dài.

    - Biết rồi.

    Không khí im lặng bao trùm nhưng không hề căng thẳng. Cô tựa lưng vào gối làm công việc của mình nhưng lại nghĩ đến Shinichi nhiều hơn. Về việc Kaio. Hình như anh cũng đã tin điều đó nhưng liệu chuyện này sẽ đi bao xa? Với cái vốn chứng cứ ít ỏi này thì vụ án sẽ không thể nào xong một sớm một chiều được. Nhất là khi đống tài liệu với 14 nạn nhân và mô tả kết quả khám nghiệm là: Nội tạng bị bào mòn, gan màu đen, tuyến tụy biến mất, bao tử thủng lỗ và hỗn hợp cái chất biến thành màu nâu, máu vón cục, tim phình, phổi dập, thận suy.

    “Làm ăn thế này mà coi được à?” – Cô chửi thầm.
    Cảm thấy bực dộc về thói vô trách nhiệm của bọn người giám định sở cảnh sát. Cô bỏ máy tính xuống. Xem ra bây giờ việc điều tra không còn quan trọng bằng việc phải đối xử với tay thám tử ngu ngốc đó như thế nào. Mà bản thân cô cũng có thể sẽ không kiềm chế được.

    “Không thể để mình phạm sai lầm một lần nào nữa.”

    Dù thật sự rất mệt mỏi vì phải sống với một tình yêu bế tắc mấy năm liền mà không cách nào để rũ bỏ, ấy vậy lúc này về đây lại còn phải chịu sự mập mờ trong những hành động khiến cô thấp thỏm và đau lòng của Shinichi.

    Chuyện Kaio cũng vậy, ngay từ đầu cô không có ý định cho một ai biết cả, nhưng bây giờ trong một thoáng nhỏ nhoi, cô muốn nói với anh tất cả sự thật.
    Nhưng liệu chuyện này giấu được bao lâu? Thế nào Kaio cũng sẽ sang đây tìm cô…

    - Hey!

    - ?!

    - … Tôi không nghĩ việc này lại làm ảnh hưởng tới cô nhiều như vậy.

    - Không, chỉ là tôi…

    - Thôi, đừng đánh trống lảng… - Anh đặt laptop lên đùi cô, rồi lấy trái nho đút vào miệng cô. – Ăn đi rồi làm tiếp, xong vụ này tôi sẽ thả cô về ngay lập tức.

    Đáng lẽ nếu là người khác cô sẽ không bao giờ cho làm vậy, nhưng với Louis thì khác, dù lúc nào cô cũng tỏ ra không ưa. Thật ra Shiho xem anh như 1 người em trai vậy. Tại sao à? Tại vì cô không muốn anh là anh trai cô.
    Và anh cũng xem cô là người mình trân trọng nhất, vì chính cô đã cứu anh khỏi 1 cuộc đấu súng kinh hoàng trong vụ khủng bố ở Đức. Đó cũng là lần đầu tiên họ gặp nhau. Anh đã từng phải lòng đôi mắt lạnh lẽo ấy, nhưng hôm nọ khi hỏi bâng quơ về chuyện yêu đương, cô chỉ vỏn vẹn đáp rằng: “Tôi có người rồi.”.

    Ấy vậy mà tên thám tử đầu tóc bây giờ bù xù như ổ quạ sau khi được mở cửa cho vào nhà đã đấm Louis một cái rõ đau vẫn nghĩ rằng họ có gì đó, và tự hỏi tại sao lại lừa dối anh như vậy.

    Shinichi bắn vào mắt Shiho một cái nhìn đầy tức giận. Hét lên:

    - Tại sao em lại giấu anh?
     
    Haibara2002, Linh Linh Long, pecun_evil8 bạn khác thích điều này.
  5. Aluminium

    Aluminium Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/11/2014
    Bài viết:
    773
    Lượt thích:
    1.990
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    sinh viên
    Trường:
    Đại học Cần Thơ
    một nhân vật bí hiểm vừa ra đời ... HÓNG

    @haiquynhle119 Mừng cái máy tính về với em và không bị mất dữ liệu.
    Nói chung vẫn chưa biết Kaio là ai luôn ? Vì vậy em giải đáp sớm nhé :KSV@03:
     
    haiquynhle119 thích điều này.
  6. Shinichi Ai

    Shinichi Ai Earth, Sea and Sky. Strong, Weakness and Peaceful Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/5/2014
    Bài viết:
    110
    Lượt thích:
    254
    Kinh nghiệm:
    63
    Mình yêu cái fic của bạn wá đi à. Mới thấy chap mới xong là nhảy choi choi như con điên. Yêu bạn wá à
     
    haibaraisuke, Haibara2002haiquynhle119 thích điều này.
  7. Cua và đồng bọn

    Cua và đồng bọn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/12/2014
    Bài viết:
    472
    Lượt thích:
    975
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Trung học Phổ thông Bến Tre
    96,69% Kaio là con của hai ng đó

    Ôi Kaio. Mình cảm thấy cái gì đó thật bế tắc. Dù là fic ShinShi đi nữa thì làm ơn đừng hành hạ Ran nha
     
    jiegenghaiquynhle119 thích điều này.
  8. haiquynhle119

    haiquynhle119 Búp BôBô Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/4/2015
    Bài viết:
    135
    Lượt thích:
    694
    Kinh nghiệm:
    93
    P.s: Như đã hứa, mình sẽ up 2 chap liền.

    Chương XIV: Liar.

    - Làm cái gì vậy!? – Cô vừa mắng vừa đỡ người bị anh dọng cho ngã dúi dậy. Hành động này đã làm anh càng tin rằng cô và tên nước ngoài ấy có gì đó.

    Shinichi lồng lộn – Đi ra ngay! – Anh nắm tay cô giật về phía mình khiến Louis chao đảo.

    - Kudou! – Cô vẫy mạnh cánh tay mình.

    - Nói đi! Tại sao lại gạt anh?

    - Gạt anh? – Cô giật thót mình. “Chẳng lẽ anh đã biết sự thật rồi sao?” Nhưng cô không thể để anh biết được sự thật, cố gắng chiến đấu lại đôi mắt đanh thép từ anh bằng ánh nhìn đầy lạng giá.

    - Bây giờ lại còn làm ra vẻ vô tội nữa à?

    - Vô tội? Anh nói cái khỉ gì vậy? – Cô cảm thấy bất an, tốt nhất là nên kết thúc cuộc đối thoại này bằng cách đẩy anh về phía cửa – Anh đi về. Về ngay cho tôi!

    - Được rồi! – Shinichi gạt tay Shiho – Cô định nói dối tôi đến bao giờ nữa đây? Cô và Ran, các người đều là những kẻ dối trá!

    Đáng lẽ cô phải thở phào nhẹ nhõm vì mục đích của anh đến đây không phải là chuyện đó. Nhưng sao bây giờ lòng cô lại nặng trĩu xuống, lần đầu tiên cô thấy anh thất vọng như vậy, và cảm giác bị người mình yêu cho là kẻ dối trá thật sự đau lòng đến thế nào.

    - Kudou…

    - Tại sao lúc đó cô không nói với tôi? – Anh gục đầu xuống.

    - Tôi…

    - Cô và Ran đã lừa dối tôi, lái tôi như một món đồ chơi!

    - Anh nói cái quái gì vậy?

    Bỗng anh phóng tới ép cô vào vách tường – Bây giờ cô định biện hộ sao?

    - Bỏ cô ấy ra! – Louis từ đâu xuất hiện sau lưng Shinichi và bóp chặt vai anh.

    Shiho nhận ra người đàn ông nguy hiểm bậc nhất trong IDC đang vung đòn sở trường của mình, đó là “Bấm tay”. Cô đã từng chứng kiến anh hỏi cung một số tên hung thủ bằng cách lấy từng ngón to dài của mình bóp vào cổ tay của bọn chúng và tùy theo mức độ mà trật hay gãy, dù vẻ mặt anh không hề có biểu hiện cố gắng nào.

    Nên cô biết bây giờ Shinichi đang đau biết chừng nào. Mặt anh đỏ tía lên, răng nghiến ken két khiến cô chẳng thể nào kiềm lòng được, liền lên tiếng ngăn – Dừng lại đi Louis!

    Louis nhìn cô, đôi mắt anh lúc này kinh khủng hơn bao giờ hết – Cái gì?

    - Anh đi chỗ khác đi… - Cô gỡ bàn tay anh ra khỏi vai Shinichi – Làm ơn…

    Bỗng trong những tia dạ xanh láy của đôi đồng tử, anh thấy có một nỗi buồn lóe lên nơi Shiho mà anh chưa bao giờ biết. Nó kì lạ lắm, như thể đau vô cùng nhưng không thể nào nói nên lời. Cô làm anh bối rối, dù sao thì ở đây cũng chỉ làm cô khó xử hơn, và đây cũng là lần đầu tiên cô cầu xin anh.

    Cuối cùng Louis cũng cất bước đi nhưng không quên bắn cho Shinichi một sự chết người trong đáy mắt.

    Shinichi thở hì hục vì cái đau điếng người ban nãy, nhưng anh không nói gì về nó cả bởi nỗi đau duy nhất trong lòng anh bây giờ là sự dối trá của cô.

    - Cô nghĩ tôi không biết sao? – Anh cười khẩy – Chúng ta đã có thể đi chung đường… Nhưng! Cô lại.. Chọn! Bỏ! Rơi! Tôi!!

    Từng lời từng chữ của anh như ghim vào tim cô, nó khiến cô nhận ra rằng đúng là cô có thể, cô đã ngu ngốc chỉ nghĩ đến người khác nhưng lại làm đau bản thân mình và người mình yêu. Nhưng mà trách ai bây giờ? Lỗi lầm vẫn là lỗi lầm, dù đã từng nói đây là một chuyện tình chứ không là gánh nặng vậy mà nhìn xem, bây giờ chính anh xoay ngược lại cho rằng cô là kẻ giả dối. Cô đã cố gắng chống chọi với mọi nỗi đau để anh có thể quay đầu lại nhưng tại sao anh vẫn cố chấp và bướng bỉnh như thế này!

    “Anh vẫn không nhận ra được vấn đề của mình hay sao?” – Tâm trí cô gào thét, nhưng cô không cho phép mình manh động, bởi có những thứ không thể nào nói bừa ra được. Shinichi đã có vợ, ngày xưa cũng vậy, bây giờ cũng vậy. Mọi người cũng rất ngưỡng mộ họ, bố mẹ anh cũng rất quý cô con dâu mà họ nghĩ sẽ không 1 ai thay thế. Và cô chỉ là kẻ thứ 3! Dù cô biết sẽ mãi mãi chẳng thể nào quên anh, nhưng nỗi đau này cô đã quen rồi, cô không muốn người khác phải đau lòng thêm nữa…

    - Tôi không bỏ rơi anh… - Cô tránh mặt anh cùng với giọt nước mắt lăn dài trên má – Chính anh đã chọn đi mà không có tôi trước.

    - Cô… - Mi mắt Shinichi động đậy, hình như anh nhận ra cô đang ám chỉ điều gì… Anh đã chọn đi với Ran, suy cho cùng người rẽ ngoặc cho chuyện tình của anh và cô vẫn là anh. Nhưng sau đó Shiho hoàn toàn có thể chọn ở lại, cô thừa biết anh yêu cô tới mức nào, ấy vậy cô vẫn trơ lì ra, cùng với Ran điều khiển cuộc đời anh như một con rối, không cho anh yêu, khiến anh đau khổ. Bây giờ cô lại còn quay lại trách anh nữa à?

    Mặt anh đanh lại, cố kìm nén một thứ cảm xúc lai giữa sự tức giận và đau.

    - Nếu anh thấy tôi yêu anh quá nhiều thì cho tôi xin lỗi… - Cố gắng hết sức lạnh lùng – Bây giờ tôi không còn yêu anh nữa… Hình như anh đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

    Lòng anh đau thắt lại, như mất hết lý trí anh xông vào cô – Louis… là Kaio, đúng không?

    [Phiền mọi người khi đọc đến khúc này thì hãy bấm vào bài hát để nghe kèm theo http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/someone-like-you-adele.1XDvfykpj5rj.html ]


    Cô bị ép mạnh vào tường, càng ngày càng gần, đôi mắt ấy như muốn nuốt chửng lấy cô.

    - Tôi nói thế có đúng hay không? – Anh thở hồn hển, không hiểu sao anh đang cầu nguyện rất nhiều cho câu phủ nhận từ cô.

    - Phải.

    Tất nhiên Kaio không phải là Louis nhưng cô không ngờ Shinichi lại có thể nghĩ tới nước này mà vẫn không thể nghĩ ra được vấn đề của mình. Và cô nhận ra chỉ còn 1 cách duy nhất để anh tỉnh ngộ.

    - Được rồi… - Shinichi buông thỏng 2 tay, không ngờ người phụ nữ mà anh tin tưởng trên đời lại là kẻ dối trá nhất anh từng biết, hết chuyện này đến chuyện khác. Tất cả đều do cô mà ra! Anh thất vọng tới bật khóc, nỗi đau chảy thành dòng trên má. Cuối cùng anh vẫn không thể quên được cái tên Shiho!

    Anh hận cô, hận bản thân mình!

    “Nếu em đã nói như vậy thì … tôi xin lỗi vì đã.. làm phiền em..”
    Bây giờ người yêu cô đang ở đây, anh chỉ là kẻ thừa thải đáng thương.

    Shinichi bước đi không một lời chào, nhưng ánh mắt thoáng qua chỉ còn có màu của nỗi xót xa vô hạn.

    Shiho vỡ òa, mục đích đã được thực hiện nhưng sao đau đớn quá!

    Bỗng đâu đó hiện lên tiếng nhạc bi thương, từ trong đáy tim, những tiềm thức còn đọng lại trên mi mắt, nhưng người đã bước đi. Một lần nữa.

    Never mind, I'll find someone like you

    “Anh phải đau khổ vì em bao nhiêu nữa đây?”


    I wish nothing but the best for you, too

    “Hãy đi đi…”


    Don't forget me, I beg
    “…Đừng quên anh…”

    I remember you said

    “Em vẫn yêu anh..”


    Sometimes it lasts in love
    But sometimes it hurts instead


    Nothing compares

    “Chúng ta… Đã từng rất hạnh phúc mà?”
    No worries or cares

    Regrets and mistakes, they're memories made

    “Đừng lo, anh sẽ lại quên em thôi…”


    Who would have known how
    bittersweet this would taste ?
    “Ai có thể lường trước vị ngọt đắng đan xen lại đau khổ đến thế này?”
     
    Haibara2002, Linh Linh Long, pecun_evil7 bạn khác thích điều này.
  9. Cua và đồng bọn

    Cua và đồng bọn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/12/2014
    Bài viết:
    472
    Lượt thích:
    975
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Trung học Phổ thông Bến Tre
    Vậy đó giờ thì cả ba cùng đau khổ. Đó là lý do tại sao mình rất ghét mấy vụ cao thượng nhường người yêu gì gì đó đó. Bạn viết mình thấy bế tắc quá. Cho hỏi thêm bao giờ Kaio mới về Nhật vậy?
     
    jiegenghaiquynhle119 thích điều này.
  10. jiegeng

    jiegeng Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/2/2015
    Bài viết:
    280
    Lượt thích:
    581
    Kinh nghiệm:
    93
    rắc rối rắc rối ! nói chung là mình bắt đầu rối

    đợi chờ là hạnh phúc, nên cố đợi đi các bạn. Kaio không phải Louis ?!?!?!
     
    haiquynhle119 thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Hide Diễn đàn Date
[Longfic] Bán hạ: Mùa viết tình ca Detective Conan 19/11/2019
[ Demo Longfic ] Everybody want to rules the world Detective Conan 7/9/2019
[Longfic] Vị Mưa Thu Đang viết / đang dịch 1/9/2019
[Longfic] Bạch dạ Đang viết / đang dịch 12/8/2019
[Longfic] Buông Đang viết / đang dịch 7/8/2019
[Longfic] Hạnh phúc thực sự Đang viết / đang dịch 16/7/2019

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP