[Longfic] Hide

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi haiquynhle119, 28/4/2015. — 81.006 Lượt xem

  1. Cua và đồng bọn

    Cua và đồng bọn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/12/2014
    Bài viết:
    472
    Lượt thích:
    975
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Trung học Phổ thông Bến Tre
    bạn viết ngày càng có chất lượng nhưng sau mình cảm thấy loạn về mặt thời gian quá. bạn giải thích thêm một chút giúp mình nhé

    mình không hiểu đc thời gian trong fic
     
  2. haiquynhle119

    haiquynhle119 Búp BôBô Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/4/2015
    Bài viết:
    135
    Lượt thích:
    694
    Kinh nghiệm:
    93
    @Cua và đồng bọn À, là cái đoạn ***2 năm trước*** sẽ đc kết thúc bằng dấu " *** " và sau đó là đoạn đối thoại của ShinShi trên giường ấy. Nhưng nhờ bạn nhắc nhở nên mình đã làm rõ nó hơn bằng " ***Kết thúc hồi tưởng*** " :D
    Tức là đoạn sau đó là trở về hiện tại ă bạn :3
     
    popopy tutu thích điều này.
  3. Cua và đồng bọn

    Cua và đồng bọn Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/12/2014
    Bài viết:
    472
    Lượt thích:
    975
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Trung học Phổ thông Bến Tre
    Không, ý mình là ở chap trên họ chỉ mới...ơ lần đầu tiên. Nhưng xuống chap dưới thì đã hai năm rồi. Hơn nữa còn có sếp James ở đâu chui ra nữa
     
  4. haiquynhle119

    haiquynhle119 Búp BôBô Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/4/2015
    Bài viết:
    135
    Lượt thích:
    694
    Kinh nghiệm:
    93
    @Cua và đồng bọn 2 năm trước mà bạn, ý mình là 2 năm trước lúc mà ShinShi ấy nhau ấy, rồi bây giờ tức là 2 năm sau họ nằm nói về chuyện hôm đó, cái Shin mới kể là sau cái lần "ăn nằm" đó thì Shi bỏ đi mất tiêu nên lúc Shin tỉnh dậy thì k thấy Shi đâu cái chạy xuống gặp James nhưng ông nói là k biết :D Hình như mình viết còn rườm rà @@ chap sau mình nhất định sẽ giảm bớt tình tiết rối rắm lại :'(
     
    jiegeng thích điều này.
  5. Aluminium

    Aluminium Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/11/2014
    Bài viết:
    773
    Lượt thích:
    1.990
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    sinh viên
    Trường:
    Đại học Cần Thơ
    oh no ! Shinichi hát ư ? đúng là chỉ có Shiho mới chịu nổi chất giọng đấy của anh ấy. Cơ mà vừa đi ngoài đường vừa hát có phải giết người không chứ ?
    Có vẻ sếp James đi rình ... (tâm hồn đen tối)
     
    popopy tutu, Otaku FanFic, kato chan2 bạn khác thích điều này.
  6. haiquynhle119

    haiquynhle119 Búp BôBô Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/4/2015
    Bài viết:
    135
    Lượt thích:
    694
    Kinh nghiệm:
    93
    Chương VI: Partner

    Ran đứng trước cổng nhà bác Agasae, mắt nhìn chăm chăm lên căn phòng có rèm cửa che kín mít. Cô biết đó là phòng của Shiho nhưng hình như cô đang cố quan sát xem có ai ở trong đó. Dù không muốn nhưng cô vẫn nghi ngờ Shinichi đang ở ngay trong căn phòng ấy.

    Cô thấy có tiếng xe máy lên ga, tay cô bắt đầu run, cô mong rằng nó không phải là cảnh đôi nam nữ đó đèo nhau đi thật nhanh trên con đường đầy gió như hồi tháng 10 của 2 năm về trước.

    Shiho chạy từ từ ra cổng, khi cánh cổng đóng sầm lại thì đó cũng là lúc cô thấy Ran đang nhìn chăm chăm vào mình. Có 1 tia sáng rất lạ trong mắt Ran, cứ tựa như 1 đứa trẻ được người khác cho kem vậy. Dẫu thế nhưng cô vẫn thờ ơ và chào cô gái đang đứng dựa lưng vào vách tường bằng 1 cái gật đầu nhẹ, và mặc cho cô gái đó mỉm cười tỏ vẻ thân thiện, cô vẫn lên ga chạy đi.

    Chiếc xe máy chạy được ra đầu ngõ thì dừng lại.

    Lúc này anh chàng thám tử đã mặc đồ xong, lòng vẫn còn hoài nghi về cái cảm giác ban nãy. Nó là cái cảm giác lo lắng kinh khủng, anh sợ sẽ giống như 2 năm trước, khi cô bay sang Mỹ và biến mất. Nhưng nói làm sao đây, việc anh đã có vợ là sự thật, chuyện anh và cô hôm qua là tội lỗi thật, anh biết sự im lặng sáng nay cũng là 1 minh chứng hùng hồn cho cái tội lỗi bấu nghẹn cuộc đời của 2 người như thế. Và anh biết, đau khổ nhất vẫn là Shiho… Đang mãi mê suy nghĩ, tiếng chuông điện thoại của anh réo lên, anh uể oải tiến tới chiếc giường vì anh nghĩ đó là Ran nhưng anh thật sự không mong đó là Ran chút nào.

    - Ran đang đứng dưới nhà. – “Rụp”, 1 câu vỏn vẹn từ Shiho thay cho lời chào buổi sáng, và nó như gâm thẳng vào tim Shinichi.

    Anh mệt mỏi lê tấm thân xuống nhà. Chào đón anh là khuông miệng đang cười rạng rỡ của Ran, cô cảm thấy rất vui khi không có bằng chứng nào cũng như thay cho việc anh mở rèm cửa ấy ra đón nắng sớm chứng minh anh không có ở trong phòng Shiho.

    - Tối hôm qua anh ngủ lúc mấy giờ? – Cô bám lấy cánh tay anh, ríu rít.

    - …11h – Anh đáp một cách thất thần.

    - Sao lại ngủ trễ vậy? – Giọng Ran bắt đầu chùn xuống.

    - À, anh đi ăn về thì gặp 1 vụ án, nên anh về nhà trễ!

    - Vậy sao… - Cô nhìn quanh, bỗng cô phát hiện cổ áo anh ươn ướt, tâm trí cô bắt đầu dáy lên những hình ảnh được cho là kinh khủng về Shinichi và Shiho, mắt cô bắt đầu rơm rớm nước mắt, nhưng cô kiềm lại, cô không muốn có bất cứ điều gì đó khiến cho anh nghi ngờ về việc cô ghen tị với Shiho, và đặt biệt là cô không muốn anh phát hiện ra mình chính là người khiến Shiho ra đi ngày trước.

    - Thôi, mình đi ăn em nhé? – Dẫu lòng đang đắng nhưng anh vẫn cố gắng tỏ ra bình thường vì anh cũng nhận thấy cổ áo mình ươn ướt.

    *****

    - Chết rồi… - Shiho cắn nhẹ môi, ngao ngán nhìn tấm lịch trên bàn làm việc.

    Trên tấm lịch đó ghi ngày hôm nay rồi cách 1 ngày nữa là một vòng tròn màu đỏ. Nếu như Shinichi và cô là vợ chồng hay anh còn độc thân thì cô đã vui vì điều này lắm. Như cô từng nói, có con với 1 thám tử tài ba là một phước phần, nhưng bây giờ nó lại trở nên nặng nề và không đáng mong đợi nhất.

    Cô lấy trong hộc bàn của mình ra một vỉ thuốc rồi lấy 1 viên ra uống. Vừa mới uống xong thì cô xém sặc vì cô trợ lý lăng xăng của mình chạy vào và báo rằng có 1 xác chết dập cả cái đầu ở khu thương mại buộc cô phải tự tay giám định. Thế là cô tức tốc chạy theo cô trợ lý mà không hề nghĩ đến bất cứ điều gì, kể cả vỉ thuốc trời đánh nằm chễm chệ trên bàn làm việc của cô.

    ***

    Cái hiện trường phải nói y như trong phim kinh dị nhầy nhụa, đó là một xác chết nát đầu trong một cái nhà kho nhỏ tầm 10m2 đầy máu.

    Mặc dù rất là muốn ói, nhưng Shiho vẫn bình tĩnh đeo găng tay vào, lấy trong vali hộp dụng cụ giám định và máy scan. Cô cùng những nhân viên khác cẩn thận nâng cái đầu nát lên, lấy máy scan toàn bộ cơ thể, sau đó thu thập mẩu máu, vân tay của nạn nhân và toàn bộ căn phòng.

    Mọi người đều cảm thấy hết chịu nổi nên đã kiếm đủ thứ chuyện để trốn đi chỗ khác. Và thế là chỉ còn mình cô trong căn phòng đầy mùi máu tanh hanh hách trong khi đó cảnh sát thì đừng ngoài cửa dòm. Họ không bao giờ hoài nghi khả năng của cô cũng như tin chắc rằng cô có đủ gan để đối diện với hiện trường như thế mà họ đâu biết mặc dù cô đã từng làm việc cho mafia nhưng không có nghĩa là cô không biết sợ. Cô sợ lắm chứ, nhưng đây là công việc, cô phải hoàn thành nó.

    “Phải như bây giờ có tên ngốc đó ở đây thì hay biết mấy…” – Cái suy nghĩ tào lao đó chợt thoáng qua, cô chỉ biết cười chua chát và tập trung vào công việc của mình.

    Cuối cùng, công sức cô bỏ ra không hề phí, cô phát hiện một chi tiết rất nhỏ, nhưng lại rất quan trọng – Một con chip.

    Nhân vật chính xuất hiện, anh ta đang đứng kề cằm sát vào vai Shiho. Sự xuất hiện của anh khiến cô khẻ giật mình và lập tức né qua một bên.

    - Anh nghĩ đây là quả bom đã làm nổ đầu nạn nhân.. – Shinichi cất giọng đều đều.

    - Vậy thì sao? Nói với tôi làm gì? – Shiho đứng dậy, đi một mạch ra ngoài cửa.

    Hành động này đã khiến anh nổi quạu, anh không biết cô gái này như thế nào nữa. Chỉ mới sáng nay thôi mà? Anh và cô còn vui vẻ, vậy mà bây giờ cô thay đổi cái xoạch 180độ. Ít ra nếu cảm thấy tội lỗi thì cùng nhau giải quyết, cớ gì phải hành xác nhau như vậy?

    - Shiho Miyano! Tôi yêu cầu cô ở lại điều tra! – Giọng anh chắc như đinh đóng cột khiến một Shiho đầy kiêu hãnh cũng phải khựng lại 1 chút.

    - Tôi thì liên quan gì? – Cô nói nhưng không quay đầu lại.

    Anh bước thật nhanh tới chỗ cô và chộp lấy cánh tay – Cô là cộng sự của tôi!
     
    pinker, popopy tutu, Haibara20028 bạn khác thích điều này.
  7. haiquynhle119

    haiquynhle119 Búp BôBô Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/4/2015
    Bài viết:
    135
    Lượt thích:
    694
    Kinh nghiệm:
    93
    Chương VII: Forget

    *** 9h11 AM ***

    Nhận thấy được không khí kinh dị của đôi “cộng sự”, thanh tra Takagi liền lên tiếng và bảo mọi người hãy tập trung làm việc, đồng thời anh cũng buông vài câu đùa xàm xàm để khiến mọi người bớt căn thẳng.

    Sau một hồi mạnh ai nấy làm việc.

    - Trên đây có ghi “I”. – Shiho lạnh lùng đưa cái túi đựng vật chứng con chip và hình ảnh phóng rõ dòng chữ “I” và một sấp hồ sơ – Nạn nhân tên Yatou Mitsuzi, 32 tuổi, anh ta là..

    - Anh ta có dùng – Shinichi tiếp lời, nhưng đối với cô thì là ăn cơm hớt, và điều đó khiến cô nổi nóng lên. Cô liếc anh và anh lập tức nín bặc.

    - … Anh ta có sử dụng súng. Bởi vì phần da trên bàn tay có những vết chai thâm trùng khớp với vị trí cầm loại súng dài trong quân đội nên có lẽ nạn nhân là người thích đi săn.

    Anh ngẫm nghĩ một hồi thì mới nhận ra cô đã cất xong đồ đạc của mình. Bước chân cô khoan thai, áo blue theo đó mà tụt ra khỏi người, cô trao nó lại cho trợ lý đứng gần đó.

    - Cô định đi đâu đấy?

    - Tôi đã xong phần việc của mình.

    - Nhưng nó không có nghĩa là cô được về, chức tôi cao hơn chức cô, nên cô phải nghe lệnh tôi!

    - Thứ nhất, anh không phải là cấp trên của tôi, tôi và anh thuộc 2 lĩnh vực khác nhau. Thứ 2, tôi không có nghĩa vụ phải ở lại phá án, nó là nhiệm vụ của Tổ trọng án. Thứ 3, tôi đã xong việc rồi. – Ánh mắt cô cứng như đã đấm thẳng vào anh từng lời từng chữa, rõ ràng. Rồi cô cất bước ra khỏi phòng.

    Shinichi đứng khờ người. Anh tự hỏi, tại sao, tại sao cô lại 1 mực đối xử với anh như vậy!? 2 năm rồi, anh đã phải sống trong sự ghẻ lạnh của cô, cô cứ mãi hành hạ anh như thế sao?

    Anh là một thám tử giỏi, anh đã phá biết bao nhiêu vụ án, nhưng anh lại bị trói buộc và bế tắc ngay trong câu chuyện của chính mình.

    Trong căn phòng lạnh lẽo, người cộng sự mà anh yêu thương đã bỏ lại anh một mình, cảm nhận rõ rệt nỗi cô đơn, những nhớ nhung những kí ức. Anh không muốn điều đó, anh phải giải quyết nó, đó mới chính là bản chất của anh. Và anh biết, không có Shiho anh sẽ mãi cô độc!

    *** 10h46 AM***

    Anh chạy thật nhanh trước hàng chục ánh nhìn tò mò của mọi người.

    - Shiho! Shiho Miyano! Cô đứng lại cho tôi! Shiho! – Cuối cùng anh cũng bắt kịp cô, anh nắm lấy bàn tay cô, siết chặt – Nếu em còn bước thêm 1 bước nào nữa, anh sẽ nói ra hết mọi chuyện của chúng ta!
    Shiho khựng lại. Cảm xúc trong cô bây giờ là một mớ hỗn độn đúng nghĩa. 1 mặt cô rất muốn nói rằng cô không hề muốn ra đi, khi nghe anh nói cô là cộng sự thì cô đã rất vui. Mặt khác cô lại răng đe chính mình rằng anh đã có vợ, điều đó là không thể, cô đã sai lầm 2 lần rồi, và cô sẽ không để nó xảy ra nữa, vì cô đã hứa với người đó.

    - Buông tay tôi ra! – Cô giật mạnh tay của mình nhưng anh không hề chao đảo.

    - Em đi theo anh, chúng ta sẽ nói chuyện rõ ràng! – Anh kéo cô đi thật nhanh vào 1 căn phòng gần đó.

    - Chúng ta không có gì để nói. – Cô bình tĩnh, nhưng trong lời nói lại thoát ra sự đanh thép.

    - Tại sao em lại bỏ anh mà đi? – Anh lây mạnh bờ vai cô, anh trông rất kích động – Em ép anh phải nhớ nhung em suốt 2 năm trời, giờ gặp lại em cũng ép anh phải sống trong nhớ nhung trước mặt em thì em mới vừa lòng hay sao?

    - Anh thôi đi! – Cô tát vào mặt anh, thật mạnh, khiến anh mở to mắt nhìn trừng trừng vào cô.

    Người Shiho run lên, đây đã là giới hạn, cô phải làm anh tỉnh lại và nhìn nhật sự thật. 1 sự thật mà anh đã chọn và đi trên con đường đó, bây giờ anh không được phép quay lại trách cô!

    - ..Nếu anh nói anh nhớ em suốt 2 năm trời thì tại sao anh lại đồng ý lấy Ran? – Nước mắt cô bắt đầu tuông ra – Anh có biết là anh đã có vợ rồi không? Sao anh ích kỉ quá vậy? Con đường này là do chính anh đã chọn kia mà?

    Cô nấc lên, với những tổn thương cô cất ra những lời từ sâu trong đáy lòng. Những hoài nghi, những đau khổ cho dấu chấm hỏi mà cô đặt ra và giữ kín trong lòng. Câu nói đó đã khiến anh lụng bại đi, đó chính là mấu chốt anh đã tìm kiếm bao nhiêu lâu nay, anh đã không thể chờ đợi, anh quá ích kỉ để nhận ra mình chỉ là một thằng khốn gieo rắc thất vọng cho người khác mà cứ ngỡ mình mới là người chịu tổn thương. Gương mặt cô lúc này là minh chứng hùng hồn nhất cho lỗi lầm của anh.

    - Anh sai rồi… - Anh gục mặt xuống, thoát khỏi gương mặt ám ảnh đó của cô.

    - Phải, anh đã sai rồi… Nên em không muốn vì em mà anh phạm phải sai lầm nào nữa.. – Cô lấy lại bình tĩnh, giọng nói bây giờ cũng đã bớt run đi phần nào. Cô đưa tay quẹt dòng nước mắt của mình, sau đó nâng cằm Shinichi lên – Hứa với em, hãy quên em đi…

    Anh nhíu đôi mắt, dường như anh biết chắc việc này sẽ vô cùng khó đối với anh nhưng anh vẫn buông tay để cô ra đi. Và trong phút chốc, cô đi mất. Không hề do dự cũng không một câu chào tạm biệt.
    Shiho không chào, cô chỉ bước đi, dẫu lòng trĩu nặng, bởi cô biết câu chuyện tình cảm đó đã kết thúc từ lâu lắm rồi.

    ***

    Ran chạy thục mạng vào khu thương mại nơi xảy ra vụ án. Cô có linh cảm không lành, nhất là khi cô nghe tin Shiho hợp tác với Shinichi. Trong cô đang có thứ cảm giác như vỡ òa, cô thấy mình thật đáng thương, bởi lẽ sau bao nhiêu chuyện cô nghĩ cô đã làm vì anh, vì hạnh phúc sau này của anh thì cô chỉ có thể đổi lại bằng sự lo lắng, ghen tuông và tổn thương hay sao? Từ ngày cô phát hiện Shinichi có một sự quan tâm đặt biệt dành cho cô gái tên Shiho Miyano đó cô đã không đêm nào ngủ yên. Cô tự hỏi, những ngày qua Shinichi lẫn tránh cô là để ở bên cô gái này hay sao? Và có như thế nào đi chăng nữa, cô vẫn không quên được cái cảm giác nhìn thấy người đàn ông mình yêu thương nằm bên cạnh một cô gái khác.

    Cô nhớ lại, nó rõ mồng một như mới vừa xảy ra hôm qua.
     
    popopy tutu, Haibara2002, kato chan6 bạn khác thích điều này.
  8. haiquynhle119

    haiquynhle119 Búp BôBô Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/4/2015
    Bài viết:
    135
    Lượt thích:
    694
    Kinh nghiệm:
    93
    Chương VIII: Flower Fire - 1

    *** 2 năm trước ***
    Cô gái có mới tóc đen dài thẳng mượt đứng thần người ra trước cảnh tượng kinh khủng mà cô cho là suốt cuộc đời này mình sẽ không bao giờ tha thứ cho con người đó.

    Cô ta có mái tóc nâu đỏ, đang được bế lên bởi cánh tay săn chắc của Shinichi. Căn phòng nồng nặc mùi rượu bởi 2 con người tội lỗi đó khiến cô muốn ói, nhưng điều đó chẳng là gì khi 2 người đó đang làm tình như thể là đêm tân hôn của họ!

    Bình thường nếu như thấy Shinichi đi với cô gái nào đó là Ran đã muốn khóc rồi, huống chi điều này nó đã quá shock đối với cô, cô đau đớn mức tê dại, chỉ biết đứng nhìn người yêu mình ái ân với người khác mà không một giọt nước mắt rơi.

    Lòng cô nặng trĩu, nặng đến mức phải mất gần 5’ nghe thấy những thứ âm thanh mình không nên nghe thì cô mới lê thân mình xuống tầng trệt. Cô không ngờ, những gì anh nói sáng nay gì mà còn công việc cần phải giải quyết, sắp xếp tài liệu báo cáo tường trình đều là giả dối! Anh đã kiếm cớ để đến với cô gái đó, nhưng cô lại nghi hoặc, tại sao nếu anh không yêu cô thì anh cần gì phải nuông chiều cô như thế? Và nếu anh không yêu cô thì tại sao anh lại có thể nói những điều ngất ngây với cô như vậy?
    Cô không tin việc anh lại lừa dối cô, trừ khi… Chính cô gái đó đã dụ dỗ anh!

    Phải, chính là cô gái mái tóc màu nâu đỏ tên Shiho đó!

    Cô phải giành lấy hạnh phúc của chính mình.

    Thế là cô về nhà, tìm hỏi cho bằng được số điện thoại của cô gái đó. Dẫu lòng đau như cắt.

    Sáng hôm sau, Shiho tỉnh giấc nhờ tiếng chuông điện thoại của mình reo inh ỏi.
    Số lạ.
    Lây thật nhẹ thân mình để không làm kinh động Shinichi. Cô hôn nhẹ lên vầng trán anh, đêm qua quả là rất tuyệt vời, dù có rượu hay không, cô biết mình vẫn sẽ cảm thấy như vậy. Hạnh phúc.

    Cô rón rén vào phòng tắm.

    - Cô là… Shiho phải không? – Đầu dây bên kia lên tiếng trước.

    - Cô là ai? – Shiho nhận ra được giọng nói này nhưng không thể nhớ nổi đó là ai.

    - Tôi, Ran đây… - Nói chuyện với kẻ đã ngủ cùng người yêu mình quả là không dễ chịu, bất chợt cái cảm giác đau đớn hôm qua chiếm lấy cô, khiến cô nấc lên.

    Hình như Shiho phỏng hờ biết cô gọi vì điều gì nên đâm ra thấy khó xử vô cùng.

    - Có chuyện gì không, Mouri? – Dẫu vậy, cô vẫn bình tĩnh xem xem có chuyện gì.

    - Bây giờ cô vẫn còn có thể bình thản nói chuyện với tôi hay sao? – Ran rơi từng giọt lệ, cô đã nhịn quá đủ rồi, cô nói gần như thét – Cô đã ngủ với Shinichi! Cô đã chuốc anh ấy say phải không?

    - Tôi… - Đêm hôm qua khi cùng Shinichi thì Shiho đã chuẩn bị sẵn cái tâm lý “kim trong bọc thế nào cũng lòi ra” nhưng cô đâu ngờ mọi chuyện lại quá sớm.

    - Chuyện hôm qua là do rượu mà phải không? Cô không yêu Shinichi, Shinichi không yêu cô có phải không…? - Ran nức nở - Cô hãy buông tha cho anh ấy... Tôi xin cô đấy…!!!

    Những lời Ran nói như khứa nát trái tim Shiho, nó khiến cô chao đảo. Lẽ nào những gì Ran nói là thật? Lẽ nào những câu từ hôm qua trong đắm say Shinichi đã thì thầm “Anh yêu em Shiho…” chỉ là giả dối? Chỉ là phút bồng bột, chỉ là phút hoang đường?

    Chưa bao giờ cô thấy mình hoang mang đến thế.

    - Tôi yêu Shinichi rất nhiều… - Giọng cô gái tóc đen bên đầu dây kia nấc lên, tựa như đang van xin.

    Cuối cùng Shiho cũng hiểu, mọi thứ không phải vì anh có yêu hay không, mà là người nào yêu anh hơn. Và cô biết tình yêu của mình sẽ không bao giờ sánh bằng Ran cũng như thời ấu thơ đầu tình yêu trong trẻo của họ.

    - … Ran đừng khóc nữa… Tôi sẽ tránh xa Shinichi… Được chứ?

    - Cô sẽ đi xa à?... – Ran thôi nấc lên, nhưng giọng khàn đặc.

    - Nếu đó là điều cô cảm thấy an toàn cho hạnh phúc của 2 người thì tôi… sẽ đi… - Nghẹn ngào, Shiho không hề muốn ra đi. Nhưng nếu cô ở lại đây thì làm được gì? Cùng lắm là chỉ mang đến cho người khác sự khó chịu và đau khổ.

    *** Kết thúc hồi tưởng ***

    ***

    Vừa đến trước cửa trung tâm thương mại, với đôi mắt rơm rớm nước.

    Nhưng nó đã trở thành giọt lệ thật sự khi cô nghe Takagi nói rằng Shinichi đã chạy đi đâu đó cùng Shiho và trong họ rất căn thẳng.

    ***
    “Bùm”!
    ***

    ‘Chúng tôi đang trực tiếp tại hiện trường vụ đánh bom tại trung tâm thương mại Shibuya, cảnh sát đang trong quá trình điều tra phải sơ tán người dân ra khỏi trung tâm. Và cập nhật mới đây cho hay thanh tra Shinichi Kudou đang mắc kẹt trong tòa nhà. Cảnh sát không thể liên lạc với anh…’ – Phát thanh viên trực tiếp tại màn hình bên ngoài trạm tàu điện ngầm.

    Chiếc Harley lao vun vút về phía hiện trường vụ án. Nó mang theo tâm trí của Shiho, quay mòng mòng.

    Cảnh sát đã dời vị trí quan sát ra ngoài trời, họ cũng đã quy động lực lượng cứu hộ. Khi Shiho tới cảnh sát đã lập tức đưa cho cô tờ giấy mà tên hung thủ điên khùng để lại trước khi hắn chạy vào tòa nhà và chết trong biển lửa của chính mình. Hắn cho biết hiện tại còn hơn 10 quả bom nữa.

    Cô cầm trên tay tờ giấy, nó vẽ cành hoa 5 cánh, giữu nhụy hoa là chữ “I”, phía đầu kia của cành có 1 mặt cười, và dọc theo cành có chữ “S”.

    “Xem nào, lúc đầu chúng ta có con chip… CHIP. Uhm… Cái đầu đã nổ thì chắc sẽ không tính nên lượt bỏ chữ H, còn CIP… Cho S thử chạy dọc xuống P thì là CIPS?... CIPS?... À! Chữ L…” - Cô hỏi Takagi – Hiện trường vụ nổ cái đầu là khu mấy vậy?

    - Khu C.

    - Chúng ta có khu L không?

    - Để tôi kiểm tra… Có !

    - Tôi biết rồi ! Theo tôi đến khu L. – Nói rồi Shiho khoác lên mình bộ đồ chống cháy và đội chiếc nón bảo hộ vào, đeo lên chiếc ba lô dụng cụ.

    - Cô không thể đi! Chuyện này quá nguy hiểm!
     
    Haibara2002, Linh Linh Long, kato chan7 bạn khác thích điều này.
  9. Aluminium

    Aluminium Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/11/2014
    Bài viết:
    773
    Lượt thích:
    1.990
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    sinh viên
    Trường:
    Đại học Cần Thơ
    câu cuối là ai nói ???
     
  10. ran angel.2001

    ran angel.2001 Thành viên năng động

    Tham gia:
    29/4/2015
    Bài viết:
    15
    Lượt thích:
    28
    Kinh nghiệm:
    33
    shinichi ngoại tình à....huhu tội nghiệp ran wá

    ko...mình ko khó chịu đâu, 2 loại fic shinshi và shinran mình đều thích cả mà fic bạn thì lại viết rất hay nên cố gắng phát huy nha
     
    haiquynhle119 thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Hide Diễn đàn Date
[Longfic] Bán hạ: Mùa viết tình ca Detective Conan 19/11/2019
[ Demo Longfic ] Everybody want to rules the world Detective Conan 7/9/2019
[Longfic] Vị Mưa Thu Đang viết / đang dịch 1/9/2019
[Longfic] Bạch dạ Đang viết / đang dịch 12/8/2019
[Longfic] Buông Đang viết / đang dịch 7/8/2019
[Longfic] Hạnh phúc thực sự Đang viết / đang dịch 16/7/2019

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP