[Longfic] Dạy em cách yêu tôi

Trong chuyên mục 'Tạm ngưng' đăng bởi Mai1997, 25/9/2016. — 9.611 Lượt xem

Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.
  1. Mai1997

    Mai1997 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    [Longfic] Dạy em cách yêu tôi

    Tác giả: Ngọc Mai
    Thể loại: Tình cảm, buồn
    Giới hạn độ tuổi: 16+
    Cảnh báo: Mọi nhân vật không thuộc về tôi
    Couple: Akai S. x Ran M. x Shinichi K.
    Tiến độ: 1 tuần/1 chương. Cái này hoàn toàn tuỳ thuộc vào độc giả. :v


    Lời tựa:
    Cậu ta luôn cố gắng giữ nụ cười trên môi em. Còn tôi, dạy em đối diện với cuộc sống khắc nghiệt, để tự bảo vệ mình…

    Cơ hội chỉ đến lần thứ hai cho những người biết nắm giữ.

    Đừng kiêu ngạo như thế, bởi trái tim không biết nhìn nhưng nó biết cảm nhận. Có khi nào khi cậu vừa ngoảnh mặt đi, trái tim đã đổi hướng…

    Tớ đã khóc vì cậu rất nhiều lần, đều là thật lòng. Còn vì anh ấy, chỉ một lần duy nhất, vì cảm động.
     




  2. thienthankhongcanh

    thienthankhongcanh Là nữ nhân, quan trọng nhất vẫn là khí chất! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    13/7/2015
    Bài viết:
    106
    Lượt thích:
    755
    Kinh nghiệm:
    93
    @Mai1997 ss à! Fic mới có cái paring làm em kích thích quá nha! Em thích fic mất rồi. Hi vọng ss lấp đều đều nha. ^^
    Còn về cách trình bày thì em thấy phần title ss chưa ghi rõ là short hay là long vậy? Ss mau sửa đi cho em ngóng chờ! Phần sum thì em thấy ko hiểu lắm tại cách xưng hô trong đoạn không được nhất quán lắm. Em chỉ nghĩ vậy thôi. *ngồi xuống* *xếp gạch* Cho em xây nhà ở đây nha. Ahihi
     
    tho ngoc, A. S. KIBI 14131, hana ran2 bạn khác thích điều này.
  3. Mai1997

    Mai1997 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/5/2014
    Bài viết:
    375
    Lượt thích:
    3.201
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Viết lách
    @thienthankhongcanh thế nên ss mới đề là Lời tựa đó. Để mọi người tự đoán đi. :)) lúc đầu cũng không kích thích lắm, mà ss vừa viết xong chap 1 thấy kích thích tột độ rồi nè. :v
    Sẽ gắng xây dựng Akai thật ngầu. :3

    Ss cũng chưa rõ nó là longfic hay shortfic nữa nên mặc kệ đó. :v

    Cảm ơn em ủng hộ ss nè.
     
    A. S. KIBI 14131, holleo, hana ran3 bạn khác thích điều này.
  4. tho ngoc

    tho ngoc Thỏ là để yêu thương :3 Hãy yêu Thỏ :* Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    24/1/2011
    Bài viết:
    3.017
    Lượt thích:
    12.591
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sắc nữ
    Trường:
    Đại Học Soái Ca
    @Mai1997 Mai ak!!! Um dễ thương :">
    Thỏ vào ủng hộ cho Mai nek!
    Fic mới, coup mới mak Mai viết :3
    Dự là tình tay 3 quằn quại quắn quéo :( Mai viết ngược hay ghê gớm :(
    Cái lời tựa hình như là lời của 3 nhân vật chính nhỉ :)
    Hic fic này Akai lên ngôi rồi!
    Mong chap đầu tiên của Mai :3
    Ak nếu chưa biết là long hay short thì Mai để là Fanfic đi kẻo mod nhắc!
    Thỏ :3
     
  5. Mai1997

    Mai1997 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/5/2014
    Bài viết:
    375
    Lượt thích:
    3.201
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Viết lách
    MỘT
    Bốn người trong cùng một gia đình bị sát hại trong chính nhà mình, đang khiến dư luận toàn nước Nhật xôn xao.

    Ran và Conan theo ông Mori đến hiện trường, vì ông Mori nhận được lời cầu cứu đặc biệt từ sở cảnh sát. Bởi người dân toàn quốc đều đang theo dõi vụ thảm sát kinh hoàng và dã man này. Trong bốn nạn nhân xấu số, có một người già, một người phụ nữ và hai đứa trẻ. Là người già và trẻ nhỏ bị sát hại, đương nhiên ai ai có trái tim đều phẫn nộ.


    Vẫn như mọi lần, khi đến hiện trường, Conan ngó nghiêng khắp nơi, mặc cho ông Mori đấm đá túi bụi hay Ran kè kè “chăm sóc”. Rồi gương mặt cậu bỗng trở nên nghiêm trọng khi thấy Okiya Subaru, người đang sống nhờ ở nhà của Shinichi, cũng một thành viên của FBI và Andre Camel đang đứng ngoài sân của căn biệt thự, mà nay đã vô chủ do chủ nhân của căn nhà đã bị sát hại.

    Conan do dự hồi lâu, cũng quyết định đến chào hỏi một chút. Sau đó nhanh chóng vào đề: “Chú Subara, tại sao chú lại ở đây? Có phải vụ án này liên quan đến…?”

    Akai nhận ra Conan muốn hỏi gì, rõ là muốn hỏi vụ án này với Tổ chức áo đen có liên quan gì đến nhau không. Anh mỉm cười, đôi mắt cong lại thành một đường, trông cực ngố bởi cặp kính: “Không. Là bọn chú đi công việc ngang qua thì tiện ghé vào thôi.”

    Conan mỉm cười rực rỡ, cậu ngày càng giống một đứa nhóc tiểu học: “Vậy thì cháu yên tâm rồi.”

    Nói rồi nhanh chóng chạy đến chỗ Ran. Cô vẫn đang mải quan sát ba người. Khi ánh mắt của Akai chạm vào mắt cô, Ran khẽ mỉm cười gật đầu thay cho lời chào. Không biết có phải do cô quá nhạy cảm không, mỗi lần nhìn thấy anh, mặc cho anh luôn thể hiện sự nhã nhặn và tinh tế, Ran vẫn cảm thấy một áp lực vô hình.

    Cảm giác giống như khi gặp người đàn ông để tóc dài tại London. Một người đàn ông nguy hiểm.

    Lại không ngừng khiến cô cảm thấy quen thuộc. Cái cảm giác ấy gần như giống với cảm giác mỗi khi Ran thấy Sera.

    Ran đuổi những suy nghĩ linh tinh ra khỏi đầu, nhìn bố đang nói ra một đống lí lẽ không liên quan, đầy mâu thuẫn về quan điểm của mình trước vụ án, mà ai cũng phải ngán ngẩm. Đôi lúc Ran tự hỏi phải chăng khi ông phá án, một ai đó đã nhập vào ông chăng?


    Nghĩ vậy, Ran lại bắt đầu tìm kiếm hình bóng nhỏ nhoi giỏi lượn lách, giỏi tìm kiếm và luôn phát hiện ra những tình tiết tưởng chừng không liên quan nhưng vô cùng quan trọng cho vụ án, Conan. Thằng nhóc đang ngồi dưới gậm bàn, hai tay ôm lấy đầu gối, suy nghĩ rất lung. Nó thật giống Shinichi.

    Ran cảm thấy mình thật ngu ngốc, đôi khi cô lại nhìn Conan, để lòng mình vơi bớt nỗi nhớ Shinichi. Đã vài tháng trôi qua, cô còn chưa được nhìn thấy Shinichi một lần, những cuộc điện thoại của cậu cũng ít ỏi đếm bằng mười đầu ngón tay vẫn thừa.

    Ran nghĩ bây giờ trông mình thảm thương lắm, cô vội vàng quay mặt đi để không ai trông thấy phút yếu lòng của mình. Và Ran, tình cờ thấy Akai cùng thành viên FBI, Camel đi khỏi toà biệt thự.

    Lòng lại không ngăn nổi mà nhìn ngắm bóng lưng của chàng trai kia. Quả thật cao lớn, và giống như chàng trai ở London hồi đó…

    *

    Camel đang chở Akai trên một cái xe cà tàng, hỏng hóc đủ mọi chỗ mà họ mua được của một gã bất tài nào đó. Số là vài ngày trước họ lần theo tung tích của lũ Áo đen, nhưng mất dấu. Khi trở về thì trên người chỉ còn lại khẩu súng, chứ chẳng có tiền nong gì. Nên giờ trông họ mới thảm hại như vậy.

    Vốn Camel muốn đưa Akai về nghỉ ngơi trước, nhưng khi đến toà biệt thự có bốn nạn nhân xấu số kia, Akai lại muốn vào xem một chút.

    Những tưởng anh sẽ can thiệp phá án, ai dè sau vài phút đứng nhìn, lại đi ngay. Camel không khỏi thấy ngạc nhiên mà nhìn anh qua kính chiếu hậu.

    Akai trong bộ dáng của Subaru có chút buồn cười. Mặc dù đã cố gắng làm quen, nhưng mỗi lần nhìn lại không kìm được mà cười thầm trong lòng. Ai mà liên tưởng được thành phần trí thức giỏi nấu ăn thông thạo “trang điểm” kia lại là một người với Akai thần bắn tỉa, dáng vẻ lạnh lùng không ai dám nhìn kia chứ. Akai đang khép mắt hờ. Sau có vẻ không ngủ được, anh ngồi thẳng người dậy, lục trong túi áo tìm kiếm cái gì đó. Mãi lâu có vẻ vô vọng, anh mới dòm Camel: “Có thuốc không?”


    Camel lục trong túi áo, ném cho anh một bao thuốc bóc dở.

    Akai nhìn bao thuốc, là một nhãn hiệu anh chưa bao giờ dùng. Nhưng vì hiện giờ trong người anh không có thuốc, nên đành dùng tạm. Anh châm lửa, điếu thuốc nhanh chóng bắt lấy, một đốm sáng trông thích mắt hiện ra giữa đêm tối. Anh rít một hơi dài, chán nản hạ cửa kính xuống, ném ra ngoài.

    Camel hỏi anh: “Sao thế?”

    “Nhạt.”

    Anh đang cần cái gì có vị hơn. Thuốc lá kia giống như nước lọc, hút không đã.

    Camel nhìn Akai rầu rầu buồn buồn, giống như một đứa trẻ buồn chán mà không có gì chơi, liền sinh cảm giác muốn bao bọc. Thế là Camel mở lời: “Thằng nhóc Conan ấy, thật sự rất giỏi. Tôi không thể nào ngờ nổi nó là thằng nhóc học tiểu học.”

    Akai nhớ đến thằng nhóc tinh ranh ấy, môi khẽ nở nụ cười, nhưng cũng không trả lời Camel. Camel trông vậy tưởng Akai thích nghe anh nói chuyện, liền tiếp tục lảm nhảm: “Anh có nhớ cô bé hay đi cùng Conan không, hình như tên Ran Mori.”

    Akai nghe thấy cái tên đó, hình như lôi được chút hứng thú, anh ngồi thẳng dậy, đưa mắt ý muốn Camel tiếp tục nói. Camel vui vẻ: “Lần đầu tiên tôi gặp lại còn tưởng Akemi. Cô ấy thực sự rât giống.”

    Đôi mắt vốn đang sáng rực hứng thú của Akai bỗng tối sầm lại. Anh cáu kỉnh, không thèm tiếp lời Camel. Camel nhận ra mình lỡ lời, cũng biết mím môi lại tiếp tục lái xe.

    Akai nhìn ra ngoài bầu trời đêm, trên trời chỉ có vài ngôi sao, nhưng sao hôm nay lại sáng hơn mọi hôm khác.

    Anh nhớ đến Ran, với mái tóc dài cùng đôi mắt màu tím. Vẻ mặt dịu dàng cùng nụ cười ngọt ngào. Bỗng nhiên lại thấy môi lưỡi khô khốc. Anh theo thói quen tìm thuốc, mặc kệ vị thuốc kia nhạt không hợp khẩu vị, châm lửa hút.

    Rồi bỗng nhiên chẳng biết nghĩ gì mà nói: “Không phải Ran giống Akemi, mà là Akemi giống Ran.”

    Lời nói thật nhỏ, Camel mải lái xe cũng không nghe thấy. Chỉ có vài ngôi sao trên bầu trời là tường tận, nhưng lại chẳng thể chia sẻ với ai…

    *

    Vụ án sát hại bốn mạng người nhanh chóng có tiến triển. Hoá ra chẳng có âm mưu khốc liệt nào ở đây, chỉ là một vụ đột nhập nhà để trộm cắp, nhưng tình cờ bị phát hiện nên quyết định giết người diệt khẩu. Thủ phạm vốn không phải dân chuyên, để lại nhiều dấu vết, sau vài ngày truy bắt cũng bị tìm thấy.

    Trong phòng giam, khi được hỏi tại sao không tha cho đứa trẻ hai tuổi không biết cái gì, hắn trả lời: “Giết ba mạng hay bốn mạng thì cũng một mức tù như nhau.”


    Câu trả lời ấy khiến Ran không kìm được nước mắt. Rốt cuộc từ bao giờ mạng của con người đã trở nên rẻ rúng như vậy?

    Tâm trạng rối như tơ vò, Ran lấy điện thoại gọi cho Shinichi.

    Nhưng cậu không nghe máy.

    Dù cô có gọi nhiều lần đi chăng nữa, cũng là một giọng nói ngọt ngào yêu cầu cô để lại tin nhắn thoại. Nhưng cô không muốn để lại tin nhắn thoại, cô muốn được nghe thấy giọng nói của cậu.

    Giọng của Shinichi thật trầm ấm và nói với cô rằng: “Ran à, trên thế giới này người tốt còn rất nhiều…”

    *

    Ran không muốn tâm trạng của mình ảnh hướng đến ông Mori và Conan, liền quyết định ghé siêu thị một lúc. Cô nghĩ sự nhộn nhịp và ồn ào của nơi đó sẽ khiến cô vui lên. Và nhớ ra một điều đã tồn tại trong tim cô từ lâu rồi, rằng, cô đã chờ đợi Shinichi lâu như vậy, chờ thêm một chút có phiền hà gì?

    Ran lượn lờ ở khu đồ dành cho bạn gái. Cô rất thích ngắm những món đồ trang điểm, và những món trang sức nhỏ xinh lấp lánh. Nhưng khác với Sonoko thường mua tất cả những gì cô nàng thích mà chẳng hề dùng đến, Ran lại không mua chúng bao giờ cả. Tài chính của cô không cho phép, hơn nữa mua về Ran cũng không biết dùng.
    Mặc dù vậy, ngắm nghía một hồi, tâm trạng của cô cũng tốt hơn rất nhiều. Ngó điện thoại thấy sắp đến giờ cơm, Ran vội vã vòng ra quầy thực phẩm. Cô tính mua nhiều thức ăn một chút rồi dùng dần. Thực phẩm cô chọn hầu hết là những thứ ông Mori và Conan thích ăn. Ran không kén chọn lắm.

    Ran mải chọn đồ, không may va một một người khác. Những món đồ trên tay người ấy rơi xuống hết. Ran vội vã nói lời xin lỗi rồi cúi xuống nhặt đồ lên. Khi ngẩng đầu, Ran bắt gặp cặp mắt cong đằng sau chiếc kính trắng. Ran ngẩn người, rồi vội vã nở nụ cười thay sự lúng túng.


    Người kia lên tiếng đầu tiên: “Em cũng đi siêu thị à?”

    “…Vâng!” Ran đáp: “Anh Subaru.”

    Ran nhìn những món đồ của anh trên tay mình, không biết làm thế nào. Akai nói: “À, tại anh nghĩ mua ít thôi nên không lấy giỏ. Cũng không ngờ lại nhiều như thế này.”

    Hoá ra anh cũng giống như cô. Cô san bớt đồ cho anh, theo phép lịch sự liền nói: “Không bằng để em mang giúp anh.”

    Akai suy nghĩ chốc lát, nhìn vào đôi mắt biết cười của Ran, nhất thời không muốn từ chối: “Được, hay vậy đi?”

    Ran không ngờ anh lại đồng ý. Vốn hai người cũng không thân thiết. Nhưng vì cô là người đưa ra đề nghị, cũng đành tươi cười cầm đồ dùm anh. Anh và cô còn đi qua thêm vào quầy hàng nữa, nhìn vào những thứ anh mua, Ran đoán anh muốn làm cơm cà ri. Sớm đã nghe qua Conan nói người hàng xóm này thường xuyên nấu cơm cà ri: “Anh thích cơm cà ri ạ?”

    “Không. Cũng không thích lắm.”

    Nghe Akai nói, Ran ngước lên. Anh rất cao, quả thật để nhìn vào mắt anh không hề dễ. Anh nhận ra sự thắc mắc trong mắt cô, nói: “Vì anh chỉ biết làm cơm cà ri thôi.”

    Khi hai người đi ra quầy thanh toán, Ran nhìn thấy thành viên FBI Camel đang chạy về phía hai người. Camel tóc tai bay toán loạn, thở hồng hộc: “Kiếm được rồi, dâu tây.”

    Lúc này Ran mới nhận ra anh đi cùng Camel. Cô khẽ gật đầu chào: “Chú Camel.”

    Camel là một thành viên FBI, nhưng ở trong anh, Ran lại tìm thấy chút khù khờ và chậm chạp. Không giống như người đàn ông cô gặp ở London, Camel thân thiện hơn nhiều. Anh mỉm cười chào lại cô, đầy hào sảng.

    Khi thanh toán, Ran rút tiền muốn trả, liền bị nhân viên dứt khoát từ chối. Hoá ra Akai đã trả dùm cô rồi. Cô nhìn túi đồ của mình, có chút ngại nói: “Anh Subaru, để em trả lại tiền cho anh.”

    Akai cười nhạt: “Vì em giúp tôi ôm đồ mà.” Nhìn thấy bộ dáng chật vật ôm túi đồ trong tay để khỏi rơi, anh vẫn cảm thấy buồn cười.

    Ran cảm thấy không tiện từ chối, nhìn túi đồ của mình cũng không nhiều, liền nói lời cảm ơn, và tạm biệt.

    Khi Ran đi khuất, Camel đưa tay lên gãi đầu, uất ức tâm sự với Akai: “Tại sao Ran gọi anh là anh, mà lại gọi tôi là chú?”

    Akai nghe anh nói, liền không nhịn được mà bật cười.
     
  6. tieuyentutandao

    tieuyentutandao Thành viên mới

    Tham gia:
    27/9/2016
    Bài viết:
    4
    Lượt thích:
    11
    Kinh nghiệm:
    3
    :D:D:D:D:D:D:D:D:D ran shin akai . thấy paring mà kích thích . hóng shuuxran của cậu :KSV@12::KSV@05: hiha lại còn rating 16+ :KSV@09: kích thích nha :KSV@14:.. mình lóp dép hóng chap sau của c
     
    A. S. KIBI 14131Mai1997 thích điều này.
  7. Mai1997

    Mai1997 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/5/2014
    Bài viết:
    375
    Lượt thích:
    3.201
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Viết lách
    @tieuyentutandao cảm ơn bạn đã ủng hộ mình. :3
    Mà bạn theo thuyền nào? ^^
     
    tho ngoc, ran cute 1504A. S. KIBI 14131 thích điều này.
  8. Haine

    Haine ♡EXO là chân ái♡

    Tham gia:
    22/6/2016
    Bài viết:
    17
    Lượt thích:
    119
    Kinh nghiệm:
    28
    Trường:
    THPT Ngô Quyền
    Trời ơi ss ơi em hạnh phúc quá ~~ *ôm tim*.
    Thấy fic của ss em bay vào liền đọc cái rating mà kích thích kinh khủng lại còn là chuyện tình tay ba giữa akai vs ran vs shin nữa aaaaaaaa:)):)):)):)). Ss làm em háo hức kinh khủng í.:*:*:*.
    Em mong chép mới của ss nha~~ yêu ss nhiều *gửi ngàn nụ hôn gió*:*:*:*:*:* :3
     
    A. S. KIBI 14131Mai1997 thích điều này.
  9. Dragon Princess

    Dragon Princess 羽生 結弦 ♥ Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/6/2013
    Bài viết:
    732
    Lượt thích:
    3.850
    Kinh nghiệm:
    93
    Dạo này đang tụt hứng với fanfic, không tìm được fic nào ưng để đọc, cũng lâu rồi không comment topic, tính vô rồi âm thầm rút lui và nhanh chóng quên như bao lần nhưng lần này thì không được. :3

    Đùa chứ, một thời em cũng ship cặp AkaiRan. =)) Đến giờ ngó thấy thuyền AkaiRan mới đẩy cảm thấy rất phấn khích và chỉ muốn kick Shinichi qua một bên. :))

    Ngày trước, em có đọc qua một fic của chị cũng xuất hiện AkaiRan nhưng không theo dõi kĩ vì Akai bị OOC so với nguyên tác. Có lẽ vì em là đứa yêu Akai cuồng nhiệt (có thể nói Akai là người tình đầu tiên của em :))) nên không thích việc Akai bị OOC mặc dù các nhân vật khác OOC nhiệt tình cũng chả sao. =))

    Là fan Akai nhưng rất ít đọc fic về Akai là bởi vì... cảm thấy tác giả không thể xây dựng được một Akai ngầu, bí ẩn như nguyên tác, thay vào đó là sự ủy mị, ướt át, đọc không cảm thấy thích. Nên em đặt hy vọng vào fic này nhé.
    :))
    Em đặt một vé cho thuyền AkaiRan bung lụa. :))
    Chúc tác giả viết tốt. :v
     
    A. S. KIBI 14131, Mai1997, SR_TINA4 bạn khác thích điều này.
  10. Mai1997

    Mai1997 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    19/5/2014
    Bài viết:
    375
    Lượt thích:
    3.201
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Viết lách
    Rating 16+ theo rating của truyện Conan thôi mà. :)) Cảm ơn em đã ủng hộ ss. :">

    Fic đó đến Ran và Shinichi cũng bị OOC nữa ấy. :))
    Chị sẽ cố gắng xây dựng Akai sát theo nguyên tác nhất có thể. :3 Nhưng vì đây là fic thể loại tình cảm nên ảnh vẫn sẽ sến theo một mức độ nhất định. Sến nhưng vẫn ngầu. :p
    Em nhớ theo dõi dài dài nha. :3
     
    A. S. KIBI 14131, tho ngocDragon Princess thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Dạy cách Diễn đàn Date
[Longfic] Bán hạ: Mùa viết tình ca Detective Conan 19/11/2019
[ Demo Longfic ] Everybody want to rules the world Detective Conan 7/9/2019
[Longfic] Vị Mưa Thu Đang viết / đang dịch 1/9/2019
[Longfic] Bạch dạ Đang viết / đang dịch 12/8/2019
[Longfic] Buông Đang viết / đang dịch 7/8/2019
[Longfic] Hạnh phúc thực sự Đang viết / đang dịch 16/7/2019
Trạng thái:
Chủ đề đang đóng.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP