[Longfic] Đâu là ..sự thật cuối cùng...

Armag105

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
14/3/2012
Bài viết
143
Đây là fic đầu tiên của mình. Mình rất mong được sự ủng hộ của mọi người. Fic này mình đã post ở MCF rồi. Mọi người góp ý cho mình nhé!:KSV@01:


Có lẽ mọi chuyện sẽ tiếp tục diễn ra bình thường nếu như không có một ngày Ran phát hiện là mình đang bị một người mặc toàn đồ đen theo dõi. Cô không biết đó là ai và tại sao lại theo dõi cô. Linh cảm của cô mách bảo rằng mọi người sẽ gặp nguy hiểm nếu cô cho họ biết. Vì vậy, cô quyết định âm thầm chờ đợi xem mục đích của hắn là gì. Cô cảm thấy hắn rất giống với 2 kẻ mặc đồ đen đã xuất hiện trong cái đêm Shinichi mất tích ở công viên nhiệt đới. Nhưng cô không biết rằng hắn chính là một tên tay sai giết người của tổ chức áo đen mang mật danh Fire. Bọn chúng định làm gì cô và cô sẽ làm gì để bảo vệ người thân và cuộc sống của mình? .......... Chúng ta bắt đầu câu chuyện thôi!

Chap 1
: GẶP MẶT……….!

PART 1:

- Conan à! Chuẩn bị xong chưa? Đi học thôi em. Sắp trễ giờ rồi đấy. Nhanh lên em nhé!. Tiếng Ran gọi với vào trong nhà.
- Dạ. Em ra ngay đây. Vừa nói Conan vừa chạy thật nhanh ra khỏi nhà và bám sát theo Ran.
Thoáng thấy bóng đen đằng xa, Ran nói thầm: ”- hôm nay, hắn vẫn bám theo mình. Không biết hắn định làm gì mà mấy hôm rồi vẫn chưa có động tĩnh gì cả. Không lẽ hắn muốn thông qua mình để tìm tung tích của ai hay sao? Thôi cứ đợi vài bữa nữa thử xem.” Ran mãi nghĩ mà không biết rằng Conan đã đi bên cạnh. Thấy Ran có gì đó muốn giấu Conan bèn hỏi:
- Chị Ran sao vậy ạ! Hình như chị đang có chuyện gì giấu em phải không?
- Ơ! Em theo chị hồi nào vậy. không có gì đâu._Ran.
- Dạ em theo chị được một lúc rồi. chị nói không có gì sao em nghe chị đang thì thầm gì đó một mình vậy. chị nói cho em đi!_Conan nhỏng nhẽo. không hiểu sao Conan lại có cảm giác bất an nên muốn hỏi cho ra.
- Chị nói thật mà. Thôi mình đi học cho nhanh. Sắp vào lớp rồi kìa._nói rồi Ran nhanh chóng dẫn Conan vào trường , không để cho cậu nhóc hỏi thêm nữa.
------------------------------------------------------------------

Ran’s pov

Xin lỗi em, Conan ah! Chị không thể nói được dù chị rất muốn. Ước gì có Shinichi ở đây. Cậu ấy sẽ tìm ra hướng giải quyết tốt nhất. chị linh cảm là sẽ có điều gì đó không hay sẽ xảy ra. Điều gì đó rất khủng khiếp. mà nhắc đến Shinichi, sao cậu ấy chưa liên lạc cho mình nhỉ, chắc lại vướng vào mấy vụ án gì đó nữa. haizzzz….không biết chừng nào Shinichi mới trở về nữa. tại sao mình cứ mãi đợi cậu ấy vậy chứ. Cậu ấy có hiểu tình cảm của mình đâu, chỉ đùa cợt với mình thôi. Có lẽ mình không nên tiếp tục chờ đợi….. ngốc à! Mình đang nghĩ gì vậy, Shinichi không phải là người như thế đâu. Cậu ấy nhất định sẽ trở về…nhưng sao lòng mình vẫn cứ đau vậy nhỉ? Thôi không nghĩ nhiều nữa.
End…
---------------------------------------------------------------

Mãi suy nghĩ mà Ran không biết rằng mình đã đứng trước cổng trường. Những kỉ niệm của Ran về cậu bạn thân Kudo Shinichi không hiểu sao lại ùa về trong lúc này. Vui có mà buồn cũng có. Ran mệt mỏi xách cặp vào lớp, trong đôi mắt long lanh tím biếc ấy ánh lên một vài giọt nước li ti dưới ban mai rực rỡ nhưng đầy tiếc nuối. mọi việc vẫn diễn ra như thường ngày mà không hề biết rằng sắp có một biến cố lớn xảy ra.
Ở một góc tối bên trường học, tên áo đen theo dõi Ran đang đứng nghe điện thoại và chỉ có một câu được phát ra: “Fire! Đã đến lúc rồi đấy!”

Một ngày học tập mệt nhọc cũng qua. Ran đang trên đường đón Conan về nhà và thật bất ngờ tên áo đen đã biến mất, hắn không còn bám theo cô nữa. thoáng vui mừng nhưng cô nhận ra có gì đó không ổn, hắn không thể nào bỏ cuộc dễ dàng như vậy. “KHÔNG LẼ HẮN CÓ KẾ HOẠCH MỚI”. Cô hốt hoảng la to.
- Ai vậy chị? Ai có kế hoạch mới vậy chị?_ Conan lo lắng hỏi dồn dập khi thấy sắc mặt sợ hãi của Ran.
- CONAN…! C..c..chị đ..ang b..bị ..t..th..eoooo……_ Ran hoảng loạn lắp bắp và chợt im bặt khi nhớ đến sự nguy hiểm mà cô từng lo.
- Chị Ran! Có chuyện gì vậy? chị mau nói đi. Sao đột nhiên lại im lặng?_Conan sốt ruột hỏi.
- À! Không có gì. Ý chị là ..là…đang có một …cậu bạn… trai ….theo …chị í mà._Nhanh lấy lại bình tĩnh. Ran nở một nụ cười tươi tắn nhất mà cô có thể nặn ra ngay lúc này để che lấp sự nghi ngờ và lo lắng của Conan. Cô không muốn Conan phải gặp nguy hiểm.
- Hả???? Anh ấy là ai vậy chị?_Conan tò mò và có chút khó chịu.
- Thì là…thì là…_Ran ấp úng_ Mà thôi Chuyện này không liên quan đến em. Mau về nhà thôi!
- Dạ!_Conan chịu thua mặc dù trong lòng vẫn tức anh ách.
Cuối cùng cũng sắp về tới nhà, Ran thở phào nhẹ nhõm khi cậu em không vặn vẹo điều gì nữa mà đã xin phép qua nhà bác tiến sĩ chơi,ngày mai mới về. Nhưng Ran thoáng thấy bóng hắn trước cửa nhà tại hòm thư. Vội vàng nấp chỗ gần nhất, Ran thấy hắn bỏ một lá thư màu xanh biển vào hòm thư nhà mình rồi bỏ đi. Đợi hắn đi được một lúc Ran mới vào nhà và việc đầu tiên tất nhiên là kiểm tra hòm thư. Có khoảng 2,3 lá thư như thường ngày. Ran lấy lá thư màu xanh ấy, hồi hộp mở ra đọc.

Ran ah,
Đã lâu lắm rồi mình chưa gặp nhau. Ngày mai đúng 7h tối cậu đến nhà hàng Beika nhé. Tớ sẽ ở đó đợi cậu.

Shinichi Kudo

“Thế này là thế nào, chẳng lẽ người mà hắn muốn nhắm tới là Shinichi sao? Tại sao hắn lại mạo danh là Shinichi hẹn mình gặp mặt?rốt cuộc hắn định làm gì?Đúng rồi. Chắc là Shinichi đang vướng một vụ án rắc rối nào đó nên phải bỏ đi xa và hắn muốn thông qua mình để tìm kiếm Shinichi. Bây giờ mình phải làm sao đây?có lẽ ngày mai Shinichi cũng sẽ đến. Mình sẽ hỏi cậu ấy” . Ran nghĩ ngợi và trằn trọc suốt đêm để tìm ra hướng giải quyết.

Trong khi đó tại nhà bác tiến sĩ.

- Tớ đến rồi đây. Chúng ta bắt đầu thôi_Conan lên tiếng khi mới bước vào nhà.
- Um. Cậu đến đúng lúc lắm. Mà cậu nói cho Ran biết là ở lại đây chưa vậy?_Ai hỏi mà mắt vẫn không nhìn lên.
- Tớ nói rồi. mà liều thuốc giải này kéo dài trong bao lâu vậy? Tớ có thể đi chơi với Ran được không?_Conan hí hửng.
- Không được! đây là thuốc tớ điều chế theo cách thức mới không biết lúc nào teo nhỏ lại đâu. Rất nguy hiểm. Cậu phải ở đây 24/24 để tớ theo dõi. Không được đi đâu hết. Nghe rõ chưa!_ Ai cảnh cáo.
- Thôi được rồi. Chúng ta bắt đầu nhé._Conan.
- Khoan đã Shinichi. Cháu có một lá thư nè!. Đọc đi_Bác tiến sĩ nhanh chóng đưa lá thư cho Shinichi.đó cũng là một lá thư màu xanh biển.
- Người gửi: Ran Mori. Ủa? Ran gửi thư cho cháu làm gì chứ. Có gì đó không ổn._Shinichi lo lắng

Shinichi ah,
Tớ gặp cậu có được không? Ngày mai đúng 7h tối cậu đến nhà hàng Beika nhé.Tớ sẽ ở đó đợi cậu. Nếu cậu không đến thì đừng bao giờ gặp tớ nữa. Tớ có chuyện rất quan trọng muốn nói với cậu.

Ran Mori

- Sao Ran không gọi điện trực tiếp mà lại viết thư nhỉ? Để tớ gọi cậu ấy thử xem_Shinichi lấy nơ thay đổi giọng nói và chuẩn bị gọi cho Ran.
- Không được._Ai la lên.
- Sao vậy? tớ thấy chuyện này rất lạ, phải làm rõ mới được._Shin kiên quyết.
- Chính vì vậy tớ mới bảo cậu không được mạo hiểm. nếu như là bọn chúng thì thực sự Ran đang gặp nguy hiểm rất lớn. cậu mà manh động sẽ làm hại Ran đấy. tốt nhất ngày mai cậu cứ im lặng đến đó nếu là Ran hẹn cậu thật thì cậu xuất hiện nói chuyện với Ran còn nếu không thì chúng ta quan sát thử tình hình xem sao rồi tính tiếp._Ai khuyên.
- Cậu nói cũng đúng. Thôi chúng ta thử thuốc đi. Tối mai mình sẽ cùng đến nhà hàng ấy xem có chuyện gì. Mong rằng thuốc giải của cậu có công hiệu cho đến lúc đó._Shin miễn cưỡng đáp.
- Um. Cứ vậy đi._Ai.

Nói rồi Shin vào phòng bác tiến sĩ và tiến hành thử thuốc. còn Ran thì vẫn đang nằm suy nghĩ về những điều tên lạ mặt đó làm. Cô cũng hi vọng ngày mai Shinichi sẽ xuất hiện. cô khẽ mỉm cười. Mong rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Nhưng không ai ngờ rằng sự kiện ngày mai sẽ chính thức mở màn cho những cơn sóng thần nhấn chìm cuộc sống đang tươi đẹp của cô.

 

tamcongchua2001

Moderator
Thành viên thân thiết
Tham gia
11/9/2011
Bài viết
162
Hay lắm bạn ạ! Mong bạn ra tiếp chap mới. Mình ủng hộ.:KSV@03: À, quên lấy tem+phong bì. Hihihi! May mà kịp nhớ ra. Hi, Sunny223 không online bây giờ nên không đọc được fic này và không lấy được tem+phong bì rồi!:KSV@10:Lần này mình đã trả thù thành công! :KSV@05: Mau ra chap mới nhanh nhanh nhé bạn!
 

Armag105

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
14/3/2012
Bài viết
143
mình sẽ post part 2 của chap 1. mọi người cho mình ý kiến nha!:KSV@04:


PART 2:


6h30 tại nhà hàng Beika.


Ran đến rất sớm và đứng bên cửa kính ngắm cảnh thành phố lúc lên đèn. Thành phố thực sự rất đẹp với ánh sáng lung linh trên một nền đen huyền ảo. Đứng trên cao nhìn xuống thật sự rất thơ mộng. hôm nay Ran có thể gặp Shinichi, đây là điều làm Ran vui nhất kể từ khi tên áo đen đó bám theo cô. Ran khẽ mỉm cưởi. nhưng cô chợt nhận ra hắn đang đứng ở bên dưới con hẻm nhỏ đối diện nhà hàng và quan sát cô từ xa. Có điều gì đó không ổn. Ran nhìn quanh như tìm kiếm một thứ gì đó và cô phát hiện trên 2 toàn nhà 2 bên nhà hàng có 2 đóm đỏ. Ran nhớ lúc cô và Sera bị uy hiếp ở văn phòng thám tử của ba cô. Sera đã chỉ cho Ran thấy đóm đỏ tương tự ở tòa nhà đối diện. Sera nói đó là đội đặc nhiệm bắn tỉa nhắm bắn từ xa. Ran thốt lên khẽ:” nếu vậy thì hắn muốn dùng mình để nhử Shinichi và ra tay sát hại cậu ấy. Không....Không…. Mình đã mắc bẫy. mình thật ngu ngốc. lẽ ra mình không nên đến đây. Mình đang đẩy Shinichi vào nguy hiểm.phải làm sao đây?mình phải về thôi. Không xong rồi. hình như Shinichi đã đến. mình nghe tiếng bước chân của cậu ấy. mình nhất định sẽ không để cậu ấy gặp bất cứ nguy hiểm nào dù phải trả giá đắt”.

- Ran, cậu hẹn mình đến đây có việc gì không?_Shin bước lại gần Ran và ân cần nói.

- LÀM ƠN ĐỪNG BƯỚC LẠI GẦN TỚ. SHINICHI_Ran hét lên.

- Ran, cậu sao vậy? cậu bảo muốn gặp tớ mà. Sao giờ cậu lại nói vậy?_ Shin bất ngờ trước thái độ của Ran.

- Đúng vậy. Tớ đã hẹn cậu đến. nhưng cậu đừng bước lại gần tớ. cậu cứ đứng ở đó mà nói chuyện._Ran lạnh lùng nói mặc dù lòng đau như cắt.”Shinichi. tớ xin lỗi cậu.dù rất muốn gặp cậu, muốn chạy thật nhanh đến bên cậu nhưng tớ không thể. Nếu tớ quay lại nhìn cậu hay rời khỏi chỗ này hoặc cậu đến gần tớ thì bọn chúng sẽ phát hiện ra cậu và lập tức thủ tiêu cậu ngay. Bây giờ tớ chỉ còn cách giả vờ cậu không đến đây và đợi cậu. như vậy bọn chúng sẽ không nghi ngờ và tha cho cậu. tớ xin lỗi. tớ chỉ còn cách nói những lời làm đau lòng cả 2 ta. Chỉ có cách đó cậu sẽ bỏ đi và cậu sẽ không nguy hiểm nữa. tớ thật sự xin lỗi”.Ran nói với chính mình.

- Sao vậy Ran? Cậu đang bị đau ở đâu hả? sao cậu không quay lại nói chuyện với tớ._ nhìn thái độ của Ran, Shin chỉ biết đau lòng đứng từ xa mà nói chuyện với tâm trạng vô cùng tồi tệ.

- Xin lỗi cậu. nhưng tớ hẹn cậu ra đây chỉ để muốn nói với cậu là… là… tớ… ghét… cậu. tớ thực sự không …muốn …gặp…. cậu nữa.cậu hãy…. đi…. thật xa và đừng bao giờ…. trở… về…. nữa._Ran cố gắng thốt ra từng từ. Mỗi từ là một mũi dao đâm thẳng vào trái tim cô. Đôi mắt tím biếc của cô long lanh ngấn lệ. nước mắt cứ chực trào ra. Ran cố nén không cho nó rơi xuống.

- Hôm nay cậu sao vậy? sao cậu có thể nói những lời đó.tớ đã làm gì sai chứ Ran._Shin ngỡ ngàng.

- Cậu không sai mà sai là ở tớ. tớ đã đặt quá nhiều niềm tin ở cậu vậy mà cậu vẫn không trở về. cậu luôn luôn biến mất một cách kì lạ. tớ mệt mỏi vì chờ đợi lắm rồi .SHINICHI!. Tớ không muốn phải sống trong chờ đợi nữa. tớ đã đau khổ quá rồi. nhiều đêm tớ nhớ cậu mà rơi nước mắt nhưng cậu nào có hay. Tớ luôn đi tìm tin tức của cậu. tớ không muốn sống cuộc sống như vậy nữa. Cậu hãy đi đi và đừng trở về nữa .SHIN..I..CHI... Tớ sẽ ..xóa.. hết… những ..kỉ.. niệm… về cậu._Ran cứ nói mà không hề biết mình đã bậc khóc thành tiếng. Ran đang nức nở với những giọt nước mắt trào ra như dòng suối mà không thể nào ngăn lại được.

- Ran, tớ xin lỗi nhưng thực sự là tớ…….._ Shin vừa nói vừa tiến lại gần để cố ngăn những giọt nước mắt đang không ngừng rơi trên gương mặt của người con gái anh yêu thương nhất, những giọt nước mắt như cứa vào tim amh. Lòng anh quặn thắt, đau đớn không gì tả nổi.

- ĐỪNG LẠI GẦN TỚ_Ran hét lên, nước mắt rơi không ngừng nhưng vẫn không quay lại nhìn Shin.

- RAN, sao cậu không quay lại nhìn tớ một lần chứ. Tớ đã rất khó khăn mới có thể trở về gặp cậu. vậy mà cậu không thèm nhìn tớ. tớ những tưởng cậu sẽ vui khi tớ xuất hiện ở đây. Cậu hẹn tớ đến đây chỉ để nói những lời này hả?._Shin mất bình tĩnh trước thái độ vô tình của Ran nhưng anh vẫn không lại gần Ran vì anh tôn trọng cô.

- Đúng vậy đấy!_ Ran lạnh lùng gạt nước mắt và cố hết sức mỉm cười_tớ chỉ muốn nói vậy thôi. Bây giờ cậu làm ơn đi khỏi đây ngay. tớ không muốn nhìn thấy cậu nữa.

- Cậu…cậu…._Shin không thể nói được điều gì nữa. bây giờ người cậu nóng phừng phừng như có lửa đốt. “có lẽ đã đến lúc teo nhỏ rồi. không phải chứ. Mình còn phải giải thích cho Ran hiểu. Mình phải nói chuyện rõ ràng với cô ấy. không thể cứ biến mất như vậy được. không thể” Shin nghĩ. Nhưng mồ hôi cậu chảy ra như tắm, cậu không thể trụ được nữa rồi. _thôi được rồi. Tớ sẽ làm theo ý cậu. đợi cậu bình tĩnh rồi chúng ta nói chuyện tiếp. nhất định rồi sẽ có một ngày tớ giải thích cho cậu hiểu tất cả. T..t..tam…b..bi..biệt….Ran…._Shin đau đớn bỏ đi. Cậu nhanh chóng quay vào tolet. Mọi việc xảy ra đều không lọt khỏi mắt của Haibaira. Cô đỡ Shin vào và giúp anh nhanh chóng thoát khỏi cảm giác đau đớn. nhưng Ai chỉ có thể giúp anh mất đi nỗi đau thể xác chứ không chữa nổi trái tim đang rỉ máu từng hồi của anh.

Còn Ran thì sao? Cô chỉ biết đứng đó khóc nức nở. Sau một thời gian chờ đợi không thấy Shin xuất hiện mà chỉ thấy Ran đứng đó khóc một mình. Có lẽ hắn nghĩ vì Shin không đến nên cô mới khóc nhiều như vậy. Hắn hạ lệnh cho 2 tên bắn tỉa rút lui chỉ còn một mình hắn đứng đó. Một lúc sau hắn cũng bỏ đi. Và cô đã thắng bọn chúng. Cô đã làm cho bọn chúng tin là Shinichi không đến để đổi lại …cô làm cho trái tim của cô và anh tan nát. Cô cứ đứng mãi ở đó cho đến khi nhà hàng thông báo đã đến giờ đóng cửa cô mới lững thững ra về. Trên gương mặt ấy vẫn còn hai hàng nước mắt chảy không ngừng. cô không có cách nào ngăn nó lại cả. cô cứ đi, đi mãi. Cô không biết mình đã đi đâu, đích đến là gì. Chỉ biết sáng hôm sau, vừa mở mắt ra đã nghe tiếng cãi vã của ba mẹ.

- Ông trông con gái kiểu đó đấy hả? để nó đi lang thang một mình ngoài đường. nếu hôm qua không gặp tôi đưa về thì chắc giờ này không biết nó đã đi đến đâu, đã gặp chuyện tồi tệ gì rồi._bà Eri la chồng.

- Tại nó không chịu đi về chứ đâu liên quan gì đến tôi chứ. Tôi đâu biết được_ông Mori cãi lại.

- Ông nói vậy được à. Thấy con gái chưa về thì phải đi kiếm chứ. ở nhà chỉ biết uống rượu say mèm vậy hả?_bà Eri quát.

- Thôi mới sáng sớm ba mẹ đừng cãi nhau nữa. tất cả là lỗi ở con. Con xin lỗi ba mẹ._Ran mệt mỏi can ngăn và cố nặn một nụ cười để làm yên lòng ba mẹ.

Ông Mori tính mắng Ran một trận nhưng bị bà Eri cản lại nói nhỏ:” thôi để con bé yên đi”. Bà hiểu con gái bà không bao giờ làm cái chuyện ngu ngốc như tối hôm qua nếu không gặp một cú sốc quá lớn. bà tình cờ thấy cô đang đi lang thang trên đường với hai hàng nước mắt không ngừng rơi. Hỏi gì cũng không nói.bà muốn cho Ran yên tĩnh tự suy nghĩ.

- Ran. Con lên phòng nghỉ đi. Tối qua có lẽ con đã mệt rồi._ bà Eri khuyên.

- Vâng ạ. Con cảm ơn mẹ. À! Mẹ đón Conan giùm con nhé. Thắng bé đang ở nhà bác tiến sĩ._Ran lặng lẽ lên phòng.nhìn ra ngoài cửa sổ và cô thấy hắn vẫn ở đó. Cô nở một nụ cười chua xót:”có lẽ mọi chuyện chỉ mới bắt đầu”.

Sau khi đi đón Conan về, bà Eri có cảm giác rất lạ. không hiểu sao hôm nay cả Conan và Ran đều mang một vẻ mặt rất giống nhau. Có lẽ đó là vẻ mặt buồn bã, đau khổ, trái tim tan nát.Conan không còn vui vẻ hoạt bát như thường ngày, Ran cũng không quan tâm hay nói bất cứ điều gì. Cả hai chỉ gượng cười và đều giam mình trong phòng riêng , không quấn quýt nhau như trước nữa.có khoảng cách vô hình nào đó. Dù thắc mắc nhưng bà vẫn không hỏi gì cả. Mọi việc cứ thế diễn ra. Dần dần hai đứa cũng bình thường lại nhưng có gì đó gượng gượng ở Conan và nỗi buồn vẫn thường trực trên hai khuôn mặt vô tư, ngây thơ ấy.
 
Top