[Longfic] Đâu là ..sự thật cuối cùng...

Trong chuyên mục 'Đã hoàn thành' đăng bởi Armag105, 23/3/2012. — 109.292 Lượt xem

  1. Armag105

    Armag105 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    [Longfic] Đâu là ..sự thật cuối cùng...

    Đây là fic đầu tiên của mình. Mình rất mong được sự ủng hộ của mọi người. Fic này mình đã post ở MCF rồi. Mọi người góp ý cho mình nhé!:KSV@01:


    Có lẽ mọi chuyện sẽ tiếp tục diễn ra bình thường nếu như không có một ngày Ran phát hiện là mình đang bị một người mặc toàn đồ đen theo dõi. Cô không biết đó là ai và tại sao lại theo dõi cô. Linh cảm của cô mách bảo rằng mọi người sẽ gặp nguy hiểm nếu cô cho họ biết. Vì vậy, cô quyết định âm thầm chờ đợi xem mục đích của hắn là gì. Cô cảm thấy hắn rất giống với 2 kẻ mặc đồ đen đã xuất hiện trong cái đêm Shinichi mất tích ở công viên nhiệt đới. Nhưng cô không biết rằng hắn chính là một tên tay sai giết người của tổ chức áo đen mang mật danh Fire. Bọn chúng định làm gì cô và cô sẽ làm gì để bảo vệ người thân và cuộc sống của mình? .......... Chúng ta bắt đầu câu chuyện thôi!

    Chap 1
    : GẶP MẶT……….!

    PART 1:

    - Conan à! Chuẩn bị xong chưa? Đi học thôi em. Sắp trễ giờ rồi đấy. Nhanh lên em nhé!. Tiếng Ran gọi với vào trong nhà.
    - Dạ. Em ra ngay đây. Vừa nói Conan vừa chạy thật nhanh ra khỏi nhà và bám sát theo Ran.
    Thoáng thấy bóng đen đằng xa, Ran nói thầm: ”- hôm nay, hắn vẫn bám theo mình. Không biết hắn định làm gì mà mấy hôm rồi vẫn chưa có động tĩnh gì cả. Không lẽ hắn muốn thông qua mình để tìm tung tích của ai hay sao? Thôi cứ đợi vài bữa nữa thử xem.” Ran mãi nghĩ mà không biết rằng Conan đã đi bên cạnh. Thấy Ran có gì đó muốn giấu Conan bèn hỏi:
    - Chị Ran sao vậy ạ! Hình như chị đang có chuyện gì giấu em phải không?
    - Ơ! Em theo chị hồi nào vậy. không có gì đâu._Ran.
    - Dạ em theo chị được một lúc rồi. chị nói không có gì sao em nghe chị đang thì thầm gì đó một mình vậy. chị nói cho em đi!_Conan nhỏng nhẽo. không hiểu sao Conan lại có cảm giác bất an nên muốn hỏi cho ra.
    - Chị nói thật mà. Thôi mình đi học cho nhanh. Sắp vào lớp rồi kìa._nói rồi Ran nhanh chóng dẫn Conan vào trường , không để cho cậu nhóc hỏi thêm nữa.
    ------------------------------------------------------------------

    Ran’s pov

    Xin lỗi em, Conan ah! Chị không thể nói được dù chị rất muốn. Ước gì có Shinichi ở đây. Cậu ấy sẽ tìm ra hướng giải quyết tốt nhất. chị linh cảm là sẽ có điều gì đó không hay sẽ xảy ra. Điều gì đó rất khủng khiếp. mà nhắc đến Shinichi, sao cậu ấy chưa liên lạc cho mình nhỉ, chắc lại vướng vào mấy vụ án gì đó nữa. haizzzz….không biết chừng nào Shinichi mới trở về nữa. tại sao mình cứ mãi đợi cậu ấy vậy chứ. Cậu ấy có hiểu tình cảm của mình đâu, chỉ đùa cợt với mình thôi. Có lẽ mình không nên tiếp tục chờ đợi….. ngốc à! Mình đang nghĩ gì vậy, Shinichi không phải là người như thế đâu. Cậu ấy nhất định sẽ trở về…nhưng sao lòng mình vẫn cứ đau vậy nhỉ? Thôi không nghĩ nhiều nữa.
    End…
    ---------------------------------------------------------------

    Mãi suy nghĩ mà Ran không biết rằng mình đã đứng trước cổng trường. Những kỉ niệm của Ran về cậu bạn thân Kudo Shinichi không hiểu sao lại ùa về trong lúc này. Vui có mà buồn cũng có. Ran mệt mỏi xách cặp vào lớp, trong đôi mắt long lanh tím biếc ấy ánh lên một vài giọt nước li ti dưới ban mai rực rỡ nhưng đầy tiếc nuối. mọi việc vẫn diễn ra như thường ngày mà không hề biết rằng sắp có một biến cố lớn xảy ra.
    Ở một góc tối bên trường học, tên áo đen theo dõi Ran đang đứng nghe điện thoại và chỉ có một câu được phát ra: “Fire! Đã đến lúc rồi đấy!”

    Một ngày học tập mệt nhọc cũng qua. Ran đang trên đường đón Conan về nhà và thật bất ngờ tên áo đen đã biến mất, hắn không còn bám theo cô nữa. thoáng vui mừng nhưng cô nhận ra có gì đó không ổn, hắn không thể nào bỏ cuộc dễ dàng như vậy. “KHÔNG LẼ HẮN CÓ KẾ HOẠCH MỚI”. Cô hốt hoảng la to.
    - Ai vậy chị? Ai có kế hoạch mới vậy chị?_ Conan lo lắng hỏi dồn dập khi thấy sắc mặt sợ hãi của Ran.
    - CONAN…! C..c..chị đ..ang b..bị ..t..th..eoooo……_ Ran hoảng loạn lắp bắp và chợt im bặt khi nhớ đến sự nguy hiểm mà cô từng lo.
    - Chị Ran! Có chuyện gì vậy? chị mau nói đi. Sao đột nhiên lại im lặng?_Conan sốt ruột hỏi.
    - À! Không có gì. Ý chị là ..là…đang có một …cậu bạn… trai ….theo …chị í mà._Nhanh lấy lại bình tĩnh. Ran nở một nụ cười tươi tắn nhất mà cô có thể nặn ra ngay lúc này để che lấp sự nghi ngờ và lo lắng của Conan. Cô không muốn Conan phải gặp nguy hiểm.
    - Hả???? Anh ấy là ai vậy chị?_Conan tò mò và có chút khó chịu.
    - Thì là…thì là…_Ran ấp úng_ Mà thôi Chuyện này không liên quan đến em. Mau về nhà thôi!
    - Dạ!_Conan chịu thua mặc dù trong lòng vẫn tức anh ách.
    Cuối cùng cũng sắp về tới nhà, Ran thở phào nhẹ nhõm khi cậu em không vặn vẹo điều gì nữa mà đã xin phép qua nhà bác tiến sĩ chơi,ngày mai mới về. Nhưng Ran thoáng thấy bóng hắn trước cửa nhà tại hòm thư. Vội vàng nấp chỗ gần nhất, Ran thấy hắn bỏ một lá thư màu xanh biển vào hòm thư nhà mình rồi bỏ đi. Đợi hắn đi được một lúc Ran mới vào nhà và việc đầu tiên tất nhiên là kiểm tra hòm thư. Có khoảng 2,3 lá thư như thường ngày. Ran lấy lá thư màu xanh ấy, hồi hộp mở ra đọc.

    Ran ah,
    Đã lâu lắm rồi mình chưa gặp nhau. Ngày mai đúng 7h tối cậu đến nhà hàng Beika nhé. Tớ sẽ ở đó đợi cậu.

    Shinichi Kudo

    “Thế này là thế nào, chẳng lẽ người mà hắn muốn nhắm tới là Shinichi sao? Tại sao hắn lại mạo danh là Shinichi hẹn mình gặp mặt?rốt cuộc hắn định làm gì?Đúng rồi. Chắc là Shinichi đang vướng một vụ án rắc rối nào đó nên phải bỏ đi xa và hắn muốn thông qua mình để tìm kiếm Shinichi. Bây giờ mình phải làm sao đây?có lẽ ngày mai Shinichi cũng sẽ đến. Mình sẽ hỏi cậu ấy” . Ran nghĩ ngợi và trằn trọc suốt đêm để tìm ra hướng giải quyết.

    Trong khi đó tại nhà bác tiến sĩ.

    - Tớ đến rồi đây. Chúng ta bắt đầu thôi_Conan lên tiếng khi mới bước vào nhà.
    - Um. Cậu đến đúng lúc lắm. Mà cậu nói cho Ran biết là ở lại đây chưa vậy?_Ai hỏi mà mắt vẫn không nhìn lên.
    - Tớ nói rồi. mà liều thuốc giải này kéo dài trong bao lâu vậy? Tớ có thể đi chơi với Ran được không?_Conan hí hửng.
    - Không được! đây là thuốc tớ điều chế theo cách thức mới không biết lúc nào teo nhỏ lại đâu. Rất nguy hiểm. Cậu phải ở đây 24/24 để tớ theo dõi. Không được đi đâu hết. Nghe rõ chưa!_ Ai cảnh cáo.
    - Thôi được rồi. Chúng ta bắt đầu nhé._Conan.
    - Khoan đã Shinichi. Cháu có một lá thư nè!. Đọc đi_Bác tiến sĩ nhanh chóng đưa lá thư cho Shinichi.đó cũng là một lá thư màu xanh biển.
    - Người gửi: Ran Mori. Ủa? Ran gửi thư cho cháu làm gì chứ. Có gì đó không ổn._Shinichi lo lắng

    Shinichi ah,
    Tớ gặp cậu có được không? Ngày mai đúng 7h tối cậu đến nhà hàng Beika nhé.Tớ sẽ ở đó đợi cậu. Nếu cậu không đến thì đừng bao giờ gặp tớ nữa. Tớ có chuyện rất quan trọng muốn nói với cậu.

    Ran Mori

    - Sao Ran không gọi điện trực tiếp mà lại viết thư nhỉ? Để tớ gọi cậu ấy thử xem_Shinichi lấy nơ thay đổi giọng nói và chuẩn bị gọi cho Ran.
    - Không được._Ai la lên.
    - Sao vậy? tớ thấy chuyện này rất lạ, phải làm rõ mới được._Shin kiên quyết.
    - Chính vì vậy tớ mới bảo cậu không được mạo hiểm. nếu như là bọn chúng thì thực sự Ran đang gặp nguy hiểm rất lớn. cậu mà manh động sẽ làm hại Ran đấy. tốt nhất ngày mai cậu cứ im lặng đến đó nếu là Ran hẹn cậu thật thì cậu xuất hiện nói chuyện với Ran còn nếu không thì chúng ta quan sát thử tình hình xem sao rồi tính tiếp._Ai khuyên.
    - Cậu nói cũng đúng. Thôi chúng ta thử thuốc đi. Tối mai mình sẽ cùng đến nhà hàng ấy xem có chuyện gì. Mong rằng thuốc giải của cậu có công hiệu cho đến lúc đó._Shin miễn cưỡng đáp.
    - Um. Cứ vậy đi._Ai.

    Nói rồi Shin vào phòng bác tiến sĩ và tiến hành thử thuốc. còn Ran thì vẫn đang nằm suy nghĩ về những điều tên lạ mặt đó làm. Cô cũng hi vọng ngày mai Shinichi sẽ xuất hiện. cô khẽ mỉm cười. Mong rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Nhưng không ai ngờ rằng sự kiện ngày mai sẽ chính thức mở màn cho những cơn sóng thần nhấn chìm cuộc sống đang tươi đẹp của cô.

     


    Duệ Phong, Physiology, tho ngoc42 bạn khác thích điều này.

  2. tamcongchua2001

    tamcongchua2001 Em gái KSV Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/9/2011
    Bài viết:
    158
    Lượt thích:
    550
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    FRA
    Hay lắm bạn ạ! Mong bạn ra tiếp chap mới. Mình ủng hộ.:KSV@03: À, quên lấy tem+phong bì. Hihihi! May mà kịp nhớ ra. Hi, Sunny223 không online bây giờ nên không đọc được fic này và không lấy được tem+phong bì rồi!:KSV@10:Lần này mình đã trả thù thành công! :KSV@05: Mau ra chap mới nhanh nhanh nhé bạn!
     
    pé Mèo Kute, quynhanh_0221Armag105 thích điều này.
  3. Armag105

    Armag105 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/3/2012
    Bài viết:
    143
    Lượt thích:
    1.351
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    mình sẽ post part 2 của chap 1. mọi người cho mình ý kiến nha!:KSV@04:


    PART 2:


    6h30 tại nhà hàng Beika.


    Ran đến rất sớm và đứng bên cửa kính ngắm cảnh thành phố lúc lên đèn. Thành phố thực sự rất đẹp với ánh sáng lung linh trên một nền đen huyền ảo. Đứng trên cao nhìn xuống thật sự rất thơ mộng. hôm nay Ran có thể gặp Shinichi, đây là điều làm Ran vui nhất kể từ khi tên áo đen đó bám theo cô. Ran khẽ mỉm cưởi. nhưng cô chợt nhận ra hắn đang đứng ở bên dưới con hẻm nhỏ đối diện nhà hàng và quan sát cô từ xa. Có điều gì đó không ổn. Ran nhìn quanh như tìm kiếm một thứ gì đó và cô phát hiện trên 2 toàn nhà 2 bên nhà hàng có 2 đóm đỏ. Ran nhớ lúc cô và Sera bị uy hiếp ở văn phòng thám tử của ba cô. Sera đã chỉ cho Ran thấy đóm đỏ tương tự ở tòa nhà đối diện. Sera nói đó là đội đặc nhiệm bắn tỉa nhắm bắn từ xa. Ran thốt lên khẽ:” nếu vậy thì hắn muốn dùng mình để nhử Shinichi và ra tay sát hại cậu ấy. Không....Không…. Mình đã mắc bẫy. mình thật ngu ngốc. lẽ ra mình không nên đến đây. Mình đang đẩy Shinichi vào nguy hiểm.phải làm sao đây?mình phải về thôi. Không xong rồi. hình như Shinichi đã đến. mình nghe tiếng bước chân của cậu ấy. mình nhất định sẽ không để cậu ấy gặp bất cứ nguy hiểm nào dù phải trả giá đắt”.

    - Ran, cậu hẹn mình đến đây có việc gì không?_Shin bước lại gần Ran và ân cần nói.

    - LÀM ƠN ĐỪNG BƯỚC LẠI GẦN TỚ. SHINICHI_Ran hét lên.

    - Ran, cậu sao vậy? cậu bảo muốn gặp tớ mà. Sao giờ cậu lại nói vậy?_ Shin bất ngờ trước thái độ của Ran.

    - Đúng vậy. Tớ đã hẹn cậu đến. nhưng cậu đừng bước lại gần tớ. cậu cứ đứng ở đó mà nói chuyện._Ran lạnh lùng nói mặc dù lòng đau như cắt.”Shinichi. tớ xin lỗi cậu.dù rất muốn gặp cậu, muốn chạy thật nhanh đến bên cậu nhưng tớ không thể. Nếu tớ quay lại nhìn cậu hay rời khỏi chỗ này hoặc cậu đến gần tớ thì bọn chúng sẽ phát hiện ra cậu và lập tức thủ tiêu cậu ngay. Bây giờ tớ chỉ còn cách giả vờ cậu không đến đây và đợi cậu. như vậy bọn chúng sẽ không nghi ngờ và tha cho cậu. tớ xin lỗi. tớ chỉ còn cách nói những lời làm đau lòng cả 2 ta. Chỉ có cách đó cậu sẽ bỏ đi và cậu sẽ không nguy hiểm nữa. tớ thật sự xin lỗi”.Ran nói với chính mình.

    - Sao vậy Ran? Cậu đang bị đau ở đâu hả? sao cậu không quay lại nói chuyện với tớ._ nhìn thái độ của Ran, Shin chỉ biết đau lòng đứng từ xa mà nói chuyện với tâm trạng vô cùng tồi tệ.

    - Xin lỗi cậu. nhưng tớ hẹn cậu ra đây chỉ để muốn nói với cậu là… là… tớ… ghét… cậu. tớ thực sự không …muốn …gặp…. cậu nữa.cậu hãy…. đi…. thật xa và đừng bao giờ…. trở… về…. nữa._Ran cố gắng thốt ra từng từ. Mỗi từ là một mũi dao đâm thẳng vào trái tim cô. Đôi mắt tím biếc của cô long lanh ngấn lệ. nước mắt cứ chực trào ra. Ran cố nén không cho nó rơi xuống.

    - Hôm nay cậu sao vậy? sao cậu có thể nói những lời đó.tớ đã làm gì sai chứ Ran._Shin ngỡ ngàng.

    - Cậu không sai mà sai là ở tớ. tớ đã đặt quá nhiều niềm tin ở cậu vậy mà cậu vẫn không trở về. cậu luôn luôn biến mất một cách kì lạ. tớ mệt mỏi vì chờ đợi lắm rồi .SHINICHI!. Tớ không muốn phải sống trong chờ đợi nữa. tớ đã đau khổ quá rồi. nhiều đêm tớ nhớ cậu mà rơi nước mắt nhưng cậu nào có hay. Tớ luôn đi tìm tin tức của cậu. tớ không muốn sống cuộc sống như vậy nữa. Cậu hãy đi đi và đừng trở về nữa .SHIN..I..CHI... Tớ sẽ ..xóa.. hết… những ..kỉ.. niệm… về cậu._Ran cứ nói mà không hề biết mình đã bậc khóc thành tiếng. Ran đang nức nở với những giọt nước mắt trào ra như dòng suối mà không thể nào ngăn lại được.

    - Ran, tớ xin lỗi nhưng thực sự là tớ…….._ Shin vừa nói vừa tiến lại gần để cố ngăn những giọt nước mắt đang không ngừng rơi trên gương mặt của người con gái anh yêu thương nhất, những giọt nước mắt như cứa vào tim amh. Lòng anh quặn thắt, đau đớn không gì tả nổi.

    - ĐỪNG LẠI GẦN TỚ_Ran hét lên, nước mắt rơi không ngừng nhưng vẫn không quay lại nhìn Shin.

    - RAN, sao cậu không quay lại nhìn tớ một lần chứ. Tớ đã rất khó khăn mới có thể trở về gặp cậu. vậy mà cậu không thèm nhìn tớ. tớ những tưởng cậu sẽ vui khi tớ xuất hiện ở đây. Cậu hẹn tớ đến đây chỉ để nói những lời này hả?._Shin mất bình tĩnh trước thái độ vô tình của Ran nhưng anh vẫn không lại gần Ran vì anh tôn trọng cô.

    - Đúng vậy đấy!_ Ran lạnh lùng gạt nước mắt và cố hết sức mỉm cười_tớ chỉ muốn nói vậy thôi. Bây giờ cậu làm ơn đi khỏi đây ngay. tớ không muốn nhìn thấy cậu nữa.

    - Cậu…cậu…._Shin không thể nói được điều gì nữa. bây giờ người cậu nóng phừng phừng như có lửa đốt. “có lẽ đã đến lúc teo nhỏ rồi. không phải chứ. Mình còn phải giải thích cho Ran hiểu. Mình phải nói chuyện rõ ràng với cô ấy. không thể cứ biến mất như vậy được. không thể” Shin nghĩ. Nhưng mồ hôi cậu chảy ra như tắm, cậu không thể trụ được nữa rồi. _thôi được rồi. Tớ sẽ làm theo ý cậu. đợi cậu bình tĩnh rồi chúng ta nói chuyện tiếp. nhất định rồi sẽ có một ngày tớ giải thích cho cậu hiểu tất cả. T..t..tam…b..bi..biệt….Ran…._Shin đau đớn bỏ đi. Cậu nhanh chóng quay vào tolet. Mọi việc xảy ra đều không lọt khỏi mắt của Haibaira. Cô đỡ Shin vào và giúp anh nhanh chóng thoát khỏi cảm giác đau đớn. nhưng Ai chỉ có thể giúp anh mất đi nỗi đau thể xác chứ không chữa nổi trái tim đang rỉ máu từng hồi của anh.

    Còn Ran thì sao? Cô chỉ biết đứng đó khóc nức nở. Sau một thời gian chờ đợi không thấy Shin xuất hiện mà chỉ thấy Ran đứng đó khóc một mình. Có lẽ hắn nghĩ vì Shin không đến nên cô mới khóc nhiều như vậy. Hắn hạ lệnh cho 2 tên bắn tỉa rút lui chỉ còn một mình hắn đứng đó. Một lúc sau hắn cũng bỏ đi. Và cô đã thắng bọn chúng. Cô đã làm cho bọn chúng tin là Shinichi không đến để đổi lại …cô làm cho trái tim của cô và anh tan nát. Cô cứ đứng mãi ở đó cho đến khi nhà hàng thông báo đã đến giờ đóng cửa cô mới lững thững ra về. Trên gương mặt ấy vẫn còn hai hàng nước mắt chảy không ngừng. cô không có cách nào ngăn nó lại cả. cô cứ đi, đi mãi. Cô không biết mình đã đi đâu, đích đến là gì. Chỉ biết sáng hôm sau, vừa mở mắt ra đã nghe tiếng cãi vã của ba mẹ.

    - Ông trông con gái kiểu đó đấy hả? để nó đi lang thang một mình ngoài đường. nếu hôm qua không gặp tôi đưa về thì chắc giờ này không biết nó đã đi đến đâu, đã gặp chuyện tồi tệ gì rồi._bà Eri la chồng.

    - Tại nó không chịu đi về chứ đâu liên quan gì đến tôi chứ. Tôi đâu biết được_ông Mori cãi lại.

    - Ông nói vậy được à. Thấy con gái chưa về thì phải đi kiếm chứ. ở nhà chỉ biết uống rượu say mèm vậy hả?_bà Eri quát.

    - Thôi mới sáng sớm ba mẹ đừng cãi nhau nữa. tất cả là lỗi ở con. Con xin lỗi ba mẹ._Ran mệt mỏi can ngăn và cố nặn một nụ cười để làm yên lòng ba mẹ.

    Ông Mori tính mắng Ran một trận nhưng bị bà Eri cản lại nói nhỏ:” thôi để con bé yên đi”. Bà hiểu con gái bà không bao giờ làm cái chuyện ngu ngốc như tối hôm qua nếu không gặp một cú sốc quá lớn. bà tình cờ thấy cô đang đi lang thang trên đường với hai hàng nước mắt không ngừng rơi. Hỏi gì cũng không nói.bà muốn cho Ran yên tĩnh tự suy nghĩ.

    - Ran. Con lên phòng nghỉ đi. Tối qua có lẽ con đã mệt rồi._ bà Eri khuyên.

    - Vâng ạ. Con cảm ơn mẹ. À! Mẹ đón Conan giùm con nhé. Thắng bé đang ở nhà bác tiến sĩ._Ran lặng lẽ lên phòng.nhìn ra ngoài cửa sổ và cô thấy hắn vẫn ở đó. Cô nở một nụ cười chua xót:”có lẽ mọi chuyện chỉ mới bắt đầu”.

    Sau khi đi đón Conan về, bà Eri có cảm giác rất lạ. không hiểu sao hôm nay cả Conan và Ran đều mang một vẻ mặt rất giống nhau. Có lẽ đó là vẻ mặt buồn bã, đau khổ, trái tim tan nát.Conan không còn vui vẻ hoạt bát như thường ngày, Ran cũng không quan tâm hay nói bất cứ điều gì. Cả hai chỉ gượng cười và đều giam mình trong phòng riêng , không quấn quýt nhau như trước nữa.có khoảng cách vô hình nào đó. Dù thắc mắc nhưng bà vẫn không hỏi gì cả. Mọi việc cứ thế diễn ra. Dần dần hai đứa cũng bình thường lại nhưng có gì đó gượng gượng ở Conan và nỗi buồn vẫn thường trực trên hai khuôn mặt vô tư, ngây thơ ấy.
     
    ran agela88, Physiology, tho ngoc39 bạn khác thích điều này.
  4. tamcongchua2001

    tamcongchua2001 Em gái KSV Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/9/2011
    Bài viết:
    158
    Lượt thích:
    550
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    FRA
    Hay nhưng buồn quá đi mất bạn ạ! Đang đúng lúc mình đang nghe nhạc buồn thế nên mình khóc mất rùi!:KSV@16:Nhưng dù sao vẫn ủng hộ. Cho mình xin tem+phong bì nhé! Tiếp tục phát huy nha bạn!:KSV@03::KSV@03::KSV@03:
     
    Armag105 thích điều này.
  5. Armag105

    Armag105 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/3/2012
    Bài viết:
    143
    Lượt thích:
    1.351
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    bạn ơi! hình như fic mình buồn lắm đó.:KSV@16:. mình cũng tự thấy như vậy. chắc mình phải viết vài đoạn vui vui cho fic đỡ buồn hơn thôi.:KSV@17:.cảm ơn bạn ủng hộ mình nhé!
     
    sherry1412tamcongchua2001 thích điều này.
  6. mickey1409

    mickey1409 Smile and Happy Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/6/2011
    Bài viết:
    163
    Lượt thích:
    605
    Kinh nghiệm:
    93
    Hay lắm bạn ơi...............fic đầu tay mà bạn viết hay thật, lời văn mượt mà đấy............mau ra chấp mới nha:KSV@03::KSV@03:
     
    Hoaanhdao2004Armag105 thích điều này.
  7. Armag105

    Armag105 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/3/2012
    Bài viết:
    143
    Lượt thích:
    1.351
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    bây giờ mình sẽ post chap 2 nhé!:KSV@04:.mọi người gop ý cho mình nhé!

    Chap 2
    : BẮT CÓC……………..!


    PART 1:


    Đã 2 ngày trôi qua kể từ cái đêm nghiệt ngã ấy. Ran và Conan vẫn mang trong tim một nỗi niềm riêng không thể nói với ai. Hôm nay là một ngày nắng đẹp. Ran đứng bên cửa sổ nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây.” Sắp có bão rồi. hôm nay hắn không xuất hiện. chắc sắp có chuyện lớn xảy ra. lúc nào hắn không theo mình thì chắc chắn là hắn đang có kế hoạch mới. mình phải cẩn thận mới được”. Ran thì thầm một mình rồi ôm cặp đến trường.



    - Conan à. Hôm nay em đi học cùng các bạn nhé! Chị có việc nên phải đi học sớm một chút. Em phải cẩn thận đấy._ Ran nắm tay Conan căn dặn.

    - Có chuyện gì vậy chị? Sao chị không cho em theo?. Em chuẩn bị xong hết rồi. Chúng ta cùng đi nha chị_Conan năn nỉ.”Ran có gì đó rất lạ. thường ngày dù có chuyện gì Ran vẫn sẽ đưa mình đi học. mấy ngày hôm nay cô ấy có tâm sự gì đó. Tại sao hôm đó Ran lại nói như vậy chứ? Mình thật sự không hiểu. Đó không phải là Ran mình biết. Mình linh cảm có gì đó không hay, nhất định phải theo cô ấy.”Conan nghĩ.

    - Không được đâu Conan_ Ran nghiêm mặt_ em chờ các bạn đến rồi đi. Chị đi đây. Không được theo chị đấy_nói rồi Ran nhanh chóng bước khỏi nhà, thoát khỏi ánh mắt dò xét của Conan.

    Sau khi Ran đi được một đoạn, Conan nhanh chóng bám theo cô, cố giữ khoảng cách đủ để quan sát cô mà không để cô phát hiện. Ran vẫn đi trên con đường ấy, có vẻ cô đi chậm hơn.”Shinichi, tớ thực sự xin lỗi cậu. Tớ nhất định không để cậu biết tớ đang bị theo dõi, với tính cách của cậu, tớ biết cậu sẽ lao vào nguy hiểm mà bảo vệ tớ. Bây giờ tớ không thể giải thích cho cậu hiểu. Tớ hứa sẽ có một ngày tớ nói cho cậu biết sự thật”. Ran vừa đi vừa ngẫm nghĩ. Nỗi buồn lại chợt ập đến. Những giọt nước mắt nóng hổi nhẹ nhàng lăn trên khuôn mặt ngây thơ trong sáng ấy. Ran cứ bước từng bước chậm rãi.

    Đến một khúc cua vắng người, một chiếc xe màu đen phóng tới đậu ngay bên cạnh Ran. Ngay lập tức cô bị một chiếc khăn tẩm thuốc mê đánh ngất. Cô chỉ kịp quẳn chiếc điện thoại đang nắm trên tay xuống vệ đường. Chiếc xe nhanh chóng lướt trên con đường vẫn còn ít người vào sáng sớm. Sự việc kinh hoàng xảy ra chỉ trong vòng 10s, vì sợ Ran phát hiện mà Conan giữ khoảng cách rất xa với Ran. Hốt hoảng chạy lại chỗ Ran, Conan nhìn thấy chiếc điện thoại của Ran nằm lăn lóc bên vệ đường. Lấy lại bình tĩnh, cậu dùng chiếc ván trượt đuổi theo chiếc xe đó. “ có lẽ bọn chúng không muốn cảnh sát lần theo nên mới bỏ lại điện thoại của Ran…Nhưng không đúng… Chính mình thấy Ran quẳn điện thoại lại mà. Tại sao cô ấy lại làm như vậy?. Nếu cô ấy mang theo điện thoại thì mọi người sẽ biết cô ấy ở đâu mà đến cứu chứ. Rốt cuộc cô ấy đang nghĩ gì?”. Conan vừa đuổi theo vừa suy nghĩ.

    Cuộc rượt đuổi giữa Conan và chiếc xe màu đen bắt đầu mà không hề biết có một người thanh niên đứng từ xa cũng chứng kiến cảnh bắt cóc chớp nhoáng chưa từng thấy ấy.Chiếc ô-tô màu trắng bạc cũng lập tức đuổi theo. Chiếc xe màu đen chạy đến một vùng ngoại ô thành phố, rẽ vào một con đường nhỏ và dừng trước một ngôi nhà gỗ. Xung quanh ngôi nhà cây cối mọc um tùm. Thật sự rất thanh bình. Conan dừng lại ở một khoảng cách khá xa để quan sát. Hình như trong nhà có 3 tên đợi sẵn cùng với 2 tên trên chiếc xe bắt cóc. “ Mình không được manh động, bọn chúng có khoảng 5 người, đều mặt toàn đồ đen, không lẽ tổ chức áo đen đã lần ra Ran? Mình phải quan sát tình hình thật kĩ nếu không sẽ hại Ran.” Conan nghĩ thầm rồi núp ở bên ngoài cửa sổ quan sát từ xa.

    Ran bị đưa vào một căn phòng nhỏ và đặt nằm trên nền gỗ. Ngôi nhà này có lẽ đã bị bỏ hoang khá lâu, mùi ẩm mốc xông lên mũi làm cô khó chịu và tỉnh lại. Cô hoảng hốt khẽ cựa quậy nhưng không được.” bọn chúng đã hành động rồi. Chắc chắn bọn chúng muốn thông qua mình để bắt Shinichi ra mặt. May mà tối qua mình đề phòng chúng hành động nên đã xóa hết tất cả các cuộc gọi, tin nhắn của mình và Shinichi, cả số điện thoại của cậu ấy nữa. Mình cũng đã quẳn điện thoại lại vì sợ Shinichi bất ngờ gọi điện. Mong rằng bọn chúng không nhặt được. Bọn chúng sẽ không thể tìm được tin tức gì từ mình đâu.”_Ran cố bình tĩnh nghĩ thầm. Cô nhìn xung quanh và thấy cánh cửa phòng khép hờ. Ran vội vàng lếch lại lần cánh cửa. Bọn chúng đã trói chặt cô lại nhưng không bịt miệng cô. Phải rất khó khăn cô mới lại gần được cánh cửa. Áp tai vào cửa và lén nhìn cô quan sát rõ mồn một cuộc nói chuyện của bọn chúng.

    - Fire! Mày làm tốt lắm. không để lại dấu vết gì đấy chứ_tiếng một người đàn ông cao to, tóc màu bạch kim lên tiếng. “ hình như mình đã gặp hắn ở đâu thì phải”_Ran cố nhớ.

    - Dạ vâng. Thưa đại ca Gin_Fire đáp lại với giọng cung kính.”Thì ra tên theo dõi mình là Fire, còn tên kia là Gin”_Ran nghĩ thầm.

    - Mau đưa ta điện thoại của con nhóc đấy. Ta chắc chắn cô ta biết tung tích của thằng nhãi thám tử mà ta đã cất công tìm kiếm_Gin ra lệnh. Bên trong căn phòng Ran chợt mỉm cười nhẹ.

    - Thưa đại ca …em..em…. Hình như khi bắt cô ta em đã lỡ làm rơi. em không tìm thấy. ..em..em ..xin.. lỗi._Fire nói bằng giọng sợ sệt.

    - CÁI GÌ??? Ngươi có biết thông qua nó ta có thể biết tung tích của thằng nhãi đó không hả?_Gin la to.

    - Thôi mà Gin. Đây là chuyện ngoài ý muốn. Tôi nghĩ anh nên tìm cách khác đi_một cô gái bước vào phòng lên tiếng. ”Cô ấy là ai mà sao mình cũng thấy quen thế nhỉ”_Ran thắc mắc.

    - Kiel!cô làm gì ở đây. Sao cô biết kế hoạch của tôi_thoáng chút ngỡ ngàng Gin lên tiếng. “có vẻ anh ta rất khó chịu với người con gái tên Kiel này”_Ran nghĩ thầm và tiếp tục theo dõi câu chuyện.

    - Tôi chỉ muốn giúp anh thôi. Mà tôi không hiểu sao anh lại có hứng thú với thằng nhóc thám tử Shinichi Kudo đó. Còn mạo hiểm đi bắt cóc con gái một thám tử giữa ban ngày ban mặt_Kiel tỏ vẻ không bằng lòng.

    - Đúng đó đại ca. em cũng nghĩ giống Kiel. Đại ca làm gì phải mất công mệt đầu với thằng nhãi đó chứ. Chẳng phải 2 năm trước chúng ta đã khử nó bằng liều thuốc độc do Shiho Miyano, à không là Sherry mới đúng, điều chế đó thôi. Chúng ta đã thử trên rất nhiều người và tất cả bọn chúng đều chết mà không để lại dấu vết đó sao?._một tên to béo lên tiếng.

    - Vodka! Ngươi không biết gì cả. Sau khi hắn uống viên thuốc đó thì biến mất không có dấu vết. Chết mà không có xác hả?_Gin lớn tiếng.

    - Nhưng ..nhưng…_ Vodka lắp bắp sợ sệt.

    - Ta nghi ngờ hắn vẫn còn sống và đang tìm cách tiêu diệt Tổ chức_Gin

    - Không thể đâu. Tôi nghĩ là hắn đã chết thật rồi. Vì hắn quá nổi tiếng nên bọn cảnh sát ém nhẹm cho yên chuyện. Làm như hắn đã mất tích thôi._Kiel lên tiếng.

    - Cô nói cũng có lí. Nhưng tôi phải thử xem đã. Tôi sẽ dùng cô ta để nhử hắn xuất hiện. Nếu hắn không đến thì chúng ta sẽ khử cô ta luôn._sau một hồi suy nghĩ. Gin nói.

    - Tôi nghĩ chúng ta nên….._Kiel đang nói bỗng im bặt, ánh mắt trở nên lo lắng và nhìn về phía cánh cửa vừa mở toang bất ngờ, làm cho Gin, Vorka, Fire và một tên áo đen nữa quay lại nhìn.

    - Cô bé đã tỉnh rồi à_Gin lạnh lùng cất tiếng nói.

    PART 2:

    Trước mắt họ bây giờ là một cô gái trẻ xinh đẹp đang ngồi cạnh cánh cửa. Đôi mắt đẫm lệ, hai dòng nước mắt rơi không ngừng. Ánh mắt vô hồn, đẫm nước ngước nhìn bọn chúng rồi lại nhìn vào khoảng không vô định nào đó. Cô đang bị trói chặt, tựa đầu vào thành cửa, áo cô đã ướt mem. Có lẽ là do những giọt nước mắt đang tuông rơi không gì cẳn nổi trên gương mặt thất thần ấy.

    - Những điều các người nói là sự thật phải không?_cô lạnh lùng nói mà không hề nhìn họ.

    - Có lẽ cô bé đã nghe được cuộc nói chuyện nhỏ của chúng ta rồi_Gin cười nhếch mép.

    - Tôi hỏi đó là sự thật?_Ran nhắc lại câu hỏi một cách nghiêm nghị.

    - Nếu cô bé đã nghe thì hãy mau cho ta biết Kudo Shinichi đang ở đâu?_Gin không quan tâm đến tâm trạng hiện giờ của Ran mà vẫn mỉm cười.

    - Tôi hỏi lại lần cuối đó đúng là sự thật?_Ran quắc mắt nhìn tên Gin với thái độ khinh bỉ, xót xa.

    - Đúng vậy cô bé à_Kiel vội vàng lên tiếng trước khi mọi chuyện trở nên xấu hơn. Chưa bao giờ cô thấy Ran như vậy cả. Cô biết Ran đang rất đau khổ. Cô đã báo cho FBI, chắc họ sắp tới đây. Cô phải tìm cách kéo dài thời gian mới mong cứu được Ran.

    - Tôi không tin. Cô nói dối. Shinichi chưa ..chết….CÔ…NÓI…D..DỐI_Ran đau đớn khi nhận được sự khẳng định phũ phàng từ người con gái duy nhất trong bọn chúng. Nhìn vào ánh mắt ấy Ran biết chắc cô ấy không nói dối. Nước mắt của cô vẫn không ngừng rơi.

    - Đó là sự thật đấy. Cậu ta không còn tồn tại trên đời đâu. Tất cả những người bị chúng tôi ban phát liều thuốc đó đều chết cả_Vodka lên tiếng mỉm cười trước sự đau khổ của người con gái mà hắn cho là con mồi kia.

    - K..KH..KHÔ..N…G_ Ran la to.

    …..

    - không phải như vậy. các người lừa tôi._Ran nhìn bọn chúng hết một lượt với ánh mắt van xin. Cô khẩn cầu bọn chúng nói với cô đó không phải là sự thật nhưng cô đã nhận ra một điều còn tồi tệ hơn.

    …..

    - tôi nhớ ra hai người rồi._Ran nhìn vào Gin và Vodka

    ….
    - Hai người chính là hai kẻ đã xuất hiện tại vụ án ở công viên Tropical Land cách đây 2 năm, đó cũng là ngày mà Shinichi mất tích. Hai người đã đầu độc cậu ấy…. Vì vậy mà kể từ đó cậu ấy đã không.. thể… trở …về… nữa……_một khoảng im lặng…

    - Sh..Shin..i..chi…đ..đã thực…sự….c…h…ết…rồi._ giọng Ran nhỏ dần và nghẹn lại trong tiếng khóc không thể kiềm chế được nữa. Ran đau đớn ôm ngực để nén đi tiếng thét hận thù mà cô cố đè nén. Có ai đó đang bóp chặt trái tim cô. Nước mắt rơi, rơi, rơi mãi không ngừng. Cô chỉ biết ngồi thừ ra đó mà khóc nấc lên. Không nói gì nữa cả.

    - Nhìn thái độ của cô bé ta có thể đoán là hắn đã không tìm đến cô bé tâm sự rồi, hoặc là hắn thật sự đã chết_một nụ cười nở trên môi của Gin.

    ….

    - Vở kịch cũng đến hồi kết rồi. Ta sẽ đưa cô bé về thế giới bên kia_Gin cười một tràn rồi đưa súng nhắm thẳng vào đầu Ran nhưng hắn bỗng im bặt khi bắt gặp ánh mắt vô hồn chan chứa nước mắt của Ran, một ánh mắt buồn man mác, hờn giận nhưng không chứa nỗi hận thù, một ánh mắt mà trước giờ hắn chưa từng thấy ở hàng trăm con mồi mà hắn đã đối mặt. Ánh mắt đó làm lòng hắn nao nao khó tả. Một nụ cười hiện lên trên mặt của cô gái nhỏ - gương mặt thản nhiên chấp nhận cái chết. ”Cảm ơn”_Ran nói thầm chỉ đủ mình hắn nghe thấy.”Tạm biệt cô bé!” _Gin mỉm cười đáp lại, đó là một nụ cười đáp lại thật sự chứ không phải là nụ cười tự mãn, một nụ cười mà từ trước đến nay hắn chưa dành cho con mồi nào và cũng chưa một người nào. Có lẽ gương mặt của cô gái ấy sẽ mãi mãi không thể xóa nhòa trong cuộc đời của hắn. Đặt tay vào cò súng …

    ĐOÀNG….
    .
    .
    .
    .
    - Mau đi thôi Gin. FBI đến rồi. Vorka mau xử lí chỗ này đi_Kiel lên tiếng và kéo Gin đi.

    - Mau châm lửa đốt chỗ này nhanh lên_Gin ra lệnh và ôm cánh tay đang bị thương tức giận chạy ra cửa sau.

    ………………………………….

    Đằng sau chiếc xe màu trắng bạc, ngôi nhà gỗ bốc khói đen ngùn ngụt, lửa cháy rực cả bầu trời.

    - Chị Ran! Chị Ran._Tiếng Conan hoảng hốt chạy vào ngôi nhà. Mới 1 tiếng trước ngôi nhà vẫn yên tĩnh vậy mà bây giờ tiếng xe cứu hỏa, xe cứu thương, cả tiếng còi hụ của cảnh sát nữa, náo loạn cả một vùng. Nãy giờ, Conan vẫn ở bên ngoài quan sát động tĩnh. Đến khi thấy cô Jodie xuất hiện cùng một đội FBI thì cậu mới nhảy ra hỗ trợ bao vây. Không ngờ bọn chúng đã lủi trước bằng cửa sau. Ngôi nhà cũng bốc cháy ngay sau đó.

    - Conan! bình tĩnh lại nào. Ran đã được một người nào đó đưa ra ngoài bình an. Cô bé hít nhiều khói quá nên đã ngất. Hiện đang được đưa lên xe cứu thương._tiếng cô Jodie la lên khi thấy Conan tính chạy vào đám lửa.

    Nghe xong, Conan vội vàng đổi hướng chạy đến chiếc xe cứu thương đang chở Ran.Vừa chạy cậu vừa thì thầm: ”mình cứ nghĩ bọn chúng sẽ chưa làm gì Ran vì mục tiêu chính là mình. Thật không ngờ bọn chúng lại ra tay nhanh như vậy. mình thật sai lầm”. Ngồi bên cạnh Ran, nắm chặt tay cô mà Shinichi vẫn cảm thấy đau đớn khi khắp người cô toàn vết bỏng. May mà bác sĩ nói: ”Cháu yên tâm, chỉ là vết bỏng nhẹ thôi. Cô ấy bất tỉnh có lẽ vì một cú sốc nào đó quá lớn”. Conan ứa nước mắt khi nghe Ran khẽ thốt lên tên cậu trong cơn hôn mê: “Shinichi…..Shin..i…chi sẽ ..không.. trở… về.. nữa….”, vài giọt nước mắt vẫn lăn dài trên gương mặt của cô. Conan nhẹ nhàng dùng tay lau đi, nhưng sao lau mãi, lau mãi…. mà không hết chứ. “Ran ơi. Cậu đừng khóc nữa mà. Tớ xin lỗi. tớ xin lỗi mà Ran”. Anh đau đớn vì nỗi bất lực không thể nói nên lời. Tiếng còi xe cấp cứu cứ vang mãi, vang mãi…..

    Trên chiếc xe màu đen , tiếng một người đàn ông nghiến răng ken két.

    - Chết tiệt. Tao chưa kịp kết liễu con nhỏ đó. Thằng nhãi FBI nào đã ra tay trước tao. Tao thề tao mà biết là thằng nào thì đừng hòng sống nổi. Mà sao FBI biết được mà đến nhanh vậy chứ?_Gin gầm gừ.

    - May mà chúng ta thoát kịp. Anh mau băng bó vết thương đi._Kiel nhẹ nhàng nói.

    - Không cần cô lo_Gin bực dọc. Bây giờ trong đầu hắn tràn ngập gương mặt của cô gái ấy - cô gái có đôi mắt tím biếc đang nở nụ cười với hắn. “Không hiểu sao mình thoáng vui khi bị ngăn cản ngay lúc ấy nhỉ?” hắn tự hỏi….thực sự lúc ấy hắn không muốn giết cô…...

     
  8. cooLkids

    cooLkids HOW TO LIVE Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/10/2011
    Bài viết:
    200
    Lượt thích:
    337
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Nhân viên Teehee
    tuyệt quá lần này chính Angel cta gây ra đau khổ chứ ko phải shin như những fic khác nữa:KSV@18::KSV@18::KSV@18:
    hơn nữa lại còn cho rAn biết 1 phần bí mật mà shin ko thể quay trở lại vs cô. thật là hồi hộp quá ko biết sau khi rAn tỉnh thi` mọi truyện ra sao. nhanh ra chap ms nha bạn :KSV@03::KSV@03::KSV@03:
     
    Armag105 thích điều này.
  9. tamcongchua2001

    tamcongchua2001 Em gái KSV Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    11/9/2011
    Bài viết:
    158
    Lượt thích:
    550
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    FRA
    Thế thì mình lấy phong bì nhé! :KSV@05:Chap này hay lắm bạn ạ! Chắc chắn chap sau sẽ còn hay, hồi hộp, gay cấn hơn nhiều! :KSV@03:Ủng hộ bạn ra chap mới!:KSV@03:
     
    Armag105 thích điều này.
  10. Armag105

    Armag105 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    14/3/2012
    Bài viết:
    143
    Lượt thích:
    1.351
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình.:KSV@12:. Mình post tiếp chap 3 nhé! bây giờ thì bằng ở MCF rồi đấy. Mình viết hơi lâu nên sau này có lẽ fic sẽ đóng bụi dài dài:KSV@08:.Mọi người thông cảm nhé!


    Chap 3: NỖI LÒNG………..!

    PART 1:

    Bệnh viện trung tâm Beika, 2 ngày sau.

    - Bác sĩ, con bé có sao không? Tại sao từ lúc tỉnh dậy đến giờ nó không có phản ứng gì cả, không một lời nói, không một tiếng cười hay tiếng khóc nào cả mà chỉ đứng nhìn ra ngoài cửa sổ thế ạ?_ tiếng bà Eri lo lắng hỏi vị bác sĩ già.

    - Bà yên tâm đi. Theo kết quả kiểm tra thì không có vấn đề gì cả. Tôi nghĩ cô bé đang chịu một cú sốc lớn nào đó nên cư xử như vậy thôi. Sau khi suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện thì sẽ trở lại bình thường. mọi người đừng lo lắng quá._vị bác sĩ ân cần giải thích.

    - Cảm ơn bác sĩ. Hi vọng mọi việc sẽ ổn_Ông bà Mori đáp và cùng nhìn về phía cô con gái đang đứng bơ vơ bên cửa sổ rồi khẽ thở dài.

    - Bây giờ ông bà vui lòng theo tôi làm thủ tục xuất viện_vị bác sĩ từ tốn nói rồi ra khỏi phòng, ông bà Mori cũng lẳng lặng theo sau, chỉ còn một mình Conan ở đó. Cậu nhẹ nhàng bước lại gần Ran.

    - Chị Ran! Hôm nay chị muốn ăn gì, em sẽ đi mua giùm chị. Chúng ta sẽ làm một bữa tiệc chúc mừng chị trở về bình an nhé!_ Conan tươi cười nói.

    - ……

    - Chị Ran! Sao chị không nói gì cả? chị cười với em một tiếng cũng được. hay là chị khóc thật lớn đi. Em sẽ không nói với ai đâu. Em chỉ xin chị đừng im lặng như vậy nữa được không chị?_Conan nài nỉ.

    - …..

    - Là do anh Shinichi phải không? Em sẽ gọi điện bảo anh ấy về với chị ngay._Conan nói với giọng chắc nịch.

    Nghe đến tên Shinichi, Ran nhẹ nhàng quay lại nhìn Conan với ánh mắt vô hồn rồi lại quay ra cửa sổ, không nói một lời.Trời đang dần sang thu, từng chiếc lá vàng rơi nhẹ nhàng mang một âm điệu buồn man mác. Có lẽ cảnh trời hôm nay rất giống với tâm trạng của Ran, hoang mang, lạc lõng, không lối thoát…. Bắt gặp gương mặt xanh xao, ánh mắt không còn sức sống và đôi môi không còn mỉm cười như trước của cô, Shinichi không thể đứng vững nữa, có cái gì đó bóp chặt trái tim anh, anh không thể thở nổi. Anh vội chạy ra khỏi phòng, anh đã bất lực rồi, anh không thể làm cho người con gái ấy trở lại, anh khẽ nghiến răng: “Các người sẽ phải trả giá cho tất cả. Cướp đi cuộc đời tôi chưa đủ hay sao mà còn hủy hoại người con gái quan trọng nhất đời tôi chứ?. Các người có thể đụng vào tôi nhưng nếu dám đụng đến người con gái tôi yêu thì đừng hòng sống yên ổn. Tôi sẽ phá tan cái Tổ chức khốn khiếp của các người. Hãy đợi đấy!”.

    ……

    Thời gian dần trôi, cũng đã một tuần trôi qua nhưng Ran vẫn như vậy chẳng cười, chẳng nói cũng chẳng có cảm xúc gì. Ran chỉ im lặng, thờ ơ với mọi việc, nhiều lúc lại thấy Ran ngồi thất thần trước tấm ảnh của cô và Shinichi, Ran xa lánh tất cả mọi người. Conan đã nhiều lần hỏi Ran về sự việc xảy ra ngày hôm đó nhưng Ran chỉ quay lại nhìn cậu rồi quay đi nhìn vào một khoảng không vô định nào đó. Bất lực, cuối cùng mọi người đều quyết định sẽ không hỏi cô gì nữa, có lẽ điều ấy sẽ giúp cô quên đi sự việc đã qua. Nhưng không ai biết được rằng, Ran sẽ mãi mãi không bao giờ quên được ngày hôm đó – cái ngày mà cô cho là đã biết toàn bộ sự thật về Shinichi, một sự thật cay đắng...

    Hôm nay, Conan quyết định đưa Ran đến một nơi tuyệt đẹp mà cậu vừa mới khám phá ra. Đó là một vùng đất rộng mênh mông được phủ bởi một màu xanh tràn trề sức sống của cỏ. Nó nằm bên một con sông trong vắt, bên cạnh có một cây đa cổ thụ cành lá xum xuê, rợp mát cả một khoảng rộng. gần đó là một cánh đồng cỏ dại mang đủ màu sắc rực rỡ. Tất cả tạo nên một bức tranh sinh động, đẹp lỗng lẫy dưới ánh sáng mùa thu nhè nhẹ. Có lẽ nó đã tác động rất mạnh vào Ran, nó mang đến cho cô một sức sống mới, một cảm xúc thật lạ. Cô khẽ mỉm cười rồi thốt lên:

    - Nếu Shinichi đang ở cạnh mình lúc này thì hay biết mấy, nhất định cậu ấy sẽ chạy nhảy thỏa thích cho mà xem…cậu ấy sẽ….._đang nói thì Ran bỗng ngưng bặt, nụ cười tắt hẳn, gương mặt trở nên vô hồn như trước. từng giọt nước mắt rơi nhẹ nhàng, nhẹ nhàng rồi dần dần tan biến….

    - Reng…Reng…Reng…._điện thoại reo lên kéo cô về thực tại. trên màn hình điện thoại hiện lên dòng chữ “Shinichi”. Ran run run nhấn nút trả lời.

    - ……..

    - Ran à! Là tớ đây. Nghe nói cậu vừa bị bắt cóc. Tớ chưa thể về thăm cậu được. Conan nói với tớ là cậu có gì đó rất lạ. Cậu có thể cho tớ biết chuyện gì đã xảy ra không Ran?_Shinichi.

    - S..SH..SHIN….I..I…CHI!_ Ran lắp bắp thốt lên rồi hoảng hốt nhìn xung quanh, cô có linh cảm Shinichi đang ở gần mình. Nhưng chỉ có mình cô ở đó, Conan đã biến mất.

    - Đúng vậy. Tớ là tên đại ngốc Shinichi đây.Tớ thực sự xin lỗi cậu vì đã không thể ở bên cậu lúc này. Cậu có thể cho tớ biết chuyện gì đã xảy ra với cậu không? Tớ sẽ cố hết sức giúp cậu mà_Shin năn nỉ.

    - K…không… t…thể.…chẳng phải cậu đã…… ?_Ran nhẹ nhàng nói và bước về phía cây đa cổ thụ như để tìm cho mình một điểm tựa ngay lúc hoang mang này, một giọt nước mắt khẽ rơi xuống – giọt nước mắt hi vọng.

    - Không thể gì Ran?_Shin sốt ruột.


    Một khoảng im lặng khá dài………………..Ran đã đứng bên cây cổ thụ - nơi mà Conan đang nấp (mọi người tự hiểu là Conan đang làm gì nhé) từ bao giờ. Ran tiến lại gần, nắm chặt lấy tay cậu nhóc khẽ nói:

    - Conan. em không cần phải làm vậy đâu. Anh Shinichi sẽ không bao giờ trở về nữa,.. không.. bao… giờ._Ran ngước mặt lên trời để cố ngăn những giọt nước mắt sắp vỡ òa trong cô_ Chị cảm ơn em bấy lâu nay đã thay cậu ấy gọi điện an ủi chị. Cảm… ơn…em….

    - Chị Ran! Em..em…_Conan hết sức sửng sốt khi thấy Ran đang đứng trước mặt mình.Cậu đã mất cảnh giác mà không để ý kĩ cô đang làm gì. “cô ấy đã phát hiện ra, mình phải làm sao đây?” Conan tìm cách giải thích. Nhưng nhìn vào ánh mắt Ran cậu hiểu mình không thể nói gì ngay lúc này ngoài việc để cô lại một mình.

    - Chị biết tất cả rồi... em về trước đi nhé. Lát nữa chị sẽ về...cảm ơn em đã đưa chị đến đây. Nơi đây thật sự rất tuyệt. Chị muốn đi dạo một mình._nói rồi Ran quay mặt bỏ đi, nước mắt của cô lại tuôn rơi. Đã 1 tuần rồi cô cố kiềm nén nó, bây giờ thì không được nữa rồi, tất cả hi vọng đều tan biến như bọt biển.

    --------------------------------------------------------------------------

    Ran’s pro

    SHINICHI!


    Tại sao cậu lại ra đi trong im lặng như vậy chứ?.


    Chả phải cậu đã nói là sẽ bảo vệ tớ đến suốt cuộc đời sao?


    Cậu bỏ tớ lại một mình trên cõi đời này, tớ phải làm sao đây?


    Cậu nói đi chứ? Tại sao lại như vậy?


    Mấy hôm nay tớ vẫn cứ hi vọng rằng cậu không sao cả, cậu có gọi điện thoại nói chuyện với tớ mặc dù không thường xuyên lắm, cậu cũng đã xuất hiện trước mặt tớ nhiều lần rồi nên tớ nghĩ cậu vẫn còn sống, bọn họ chỉ lừa tớ thôi.


    Nhưng ….nhưng….


    Hôm nay tớ mới nhận ra rằng cậu đã thực sự ra đi rồi, cậu sẽ không bao giờ trở về nữa.

    Tớ thật ngốc phải không Shinichi. Tớ đã hi vọng vào một điều không thể xảy ra. Bây giờ thì tớ đã biết được tất cả sự thật, từ trước đến nay người gọi điện nói chuyện với tớ chính là Conan, người mà tớ gặp cũng là người giả mạo cậu mà thôi. Điều đó đâu có gì là vô lí đâu nhỉ, chẳng phải Kid cũng có khả năng đó hay sao?Nếu vậy thì vì một mục đích nào đó có người giả mạo cậu cũng là điều đương nhiên. Vậy mà tớ đã không nhận ra hay nói đúng hơn là tớ thực sự không muốn tin vào điều đó. Cậu đã từng nói “Sự thật chỉ có một”. Tớ cũng tin vào điều đó nhưng nếu cậu bảo tớ tin rằng cậu thực sự đã …chết… thì tớ…tớ….tớ……


    Tớ phải làm sao đây Shinichi? Cậu nói cho tớ biết đi. Cậu đang ở nơi nào vậy? Tại sao cậu lại hứa với tớ những điều mà cậu không thể làm được. Cậu nhẫn tâm để tớ đợi chờ một điều không thực hả?


    End.

    -----------------------------------------------------

    Ran cứ đi đi mãi,…..nước mắt cô đã cạn, chỉ còn lại những tiếng nấc đau đớn cõi lòng:

    - SHINICHI! TỚ GHÉT CẬU…..

    ………………

    - TỚ HẬN CẬU…..

    ………………

    - VÀ TỚ CŨNG RẤT THÍCH CẬU…….

    ………………

    - Thích cậu nhiều lắm! Shinichi………..

    ……………………………..

    Thốt lên những lời ấy làm cho trái tim cô càng yếu ớt hơn, bây giờ nói ra tình cảm của mình thì làm được gì nữa chứ, nước mắt đã cạn khô nhưng không hiểu tại sao giờ nó lại tuôn rơi, bao nhiêu cảm xúc Ran cố dè nén giờ đây bỗng trỗi dậy, những giọt nước mắt cứ rơi xối xả không gì cản nổi……………………

    - Cô bé vẫn cứ khóc nhè như vậy nhỉ? _Một người thanh niên tiến lại gần Ran khẽ nói. Một thoáng ngỡ ngàng trên gương mặt đau đớn, bất lực, Ran gượng cười – một nụ cười vừa ấm áp vừa man mác buồn.

    PART 2:

    9 ngày trước…………………


    ĐOÀNG….


    .

    .

    .

    .

    - Mau đi thôi Gin. FBI đến rồi. Vorka mau xử lí chỗ này đi_Kiel lên tiếng và kéo Gin đi.

    - Mau châm lửa đốt chỗ này nhanh lên_Gin ra lệnh và ôm cánh tay đang bị thương tức giận chạy ra cửa sau.

    ………………………………….


    Lửa bắt đầu lan ra khắp nơi, khói ngùn ngụt bốc lên trời, Ran mơ hồ nhìn thấy một người thanh niên đến bên cạnh mình. “Shinichi”_Ran khẽ thốt lên, trong tâm trí của Ran bây giờ chỉ tràn ngập hình ảnh của cậu bạn thân nhưng khi người đó lại gần thì Ran vẫn đủ tỉnh táo nhận ra “Anh không phải là Shinichi….”_Đó là câu nói cuối cùng của cô trước khi mất ý thức hoàn toàn trên tay người thanh niên lạ mặt nhưng dừng như lại có phần quen thuộc.


    - Cô bé quả thật là một cô gái ngốc_người thanh niên khẽ mỉm cười và đặt cô thật nhẹ nhàng xuống hành lang, thoát khỏi ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội sau lưng. Ran nằm đó và chiếc xe màu trắng bạc cũng lăn bánh.

    -------------------------------------------

    - Cảm ơn anh đã cứu tôi_Ran nhẹ nhàng gạt nước mắt và lên tiếng.

    - Cô bé không thắc mắc tôi là ai và tại sao lại cứu cô à?_ một nụ cười nửa miệng hiện lên trên gương mặt có vài vết bỏng.

    - Nếu tôi đoán không nhầm thì anh là một nhân viên của FBI phải không? Chính anh đã bắn hắn và cũng chính anh đã đưa tôi ra khỏi đám cháy đó. Còn lí do anh cứu tôi thì tôi vẫn chưa nghĩ ra. Vậy anh là ai?_Ran có phần e dè với người thanh niên này.

    - Cô cũng không ngốc lắm nhỉ. Tôi là Akai Shuuchi, là cựu thành viên của Tổ chức áo đen và cũng là một nhân viên FBI._Akai lạnh lùng đáp.

    Ran bất chợt lùi về một bước khi nghe tới tên Tổ chức áo đen. Nhưng vẫn cố lấy lạ bình tĩnh, Ran nói:

    - Vậy hôm nay anh tìm tôi có việc gì không?

    - Ah! Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua đây và gặp lại cô thôi._Akai nói.

    - Chứ không phải anh nghĩ tôi có liên quan đến cái Tổ chức đó mà cố tình theo dõi tôi sao?_một nụ cười buồn trên gương mặt Ran.

    - Haha…cô đã nhận ra tôi rồi à, thật không hổ danh là bạn thân của thám tử học đường Shinichi Kudo nhỉ?_Akai tìm cách dò hỏi.

    - Anh cũng biết cậu ấy hả? Anh có thể cho tôi biết bây giờ cậu ấy thế nào rồi không? Cậu ấy chưa chết phải không?_Ran hỏi dồn dập, một tia hi vọng lại lóe lên nhưng nhanh chóng tắt ngấm khi Akai trả lời.

    - Không. Tôi không biết gì về cậu ta cả. Có vẻ như cậu ta đã bị Tổ chức truy sát rồi, con đường sống là rất nhỏ. Tôi xin lỗi._Akai nhớ lại cuộc nói chuyện hôm đó, anh đã đứng ngoài và chứng kiến tất cả, chứng kiến cả sự đau khổ của cô gái trước mặt. Anh hối hận vì đã khơi lại kí ức không hay đấy.

    - Không sao đâu, anh không có lỗi, người có lỗi là bọn chúng_Ran cố kiềm nén cảm xúc tiếp tục câu chuyện.

    - Cô có muốn trả thù cho cậu ta không? Tôi sẽ giúp cô bất cứ điều gì mà tôi có thể._Akai vẫn còn áy náy chuyện khi nãy vì anh cũng dã trải qua nỗi đau khi phải xa rời người mình yêu thương nhất mà khoảng cách chính là …..sự sống …và… cái chết….

    - Không! Tôi không muốn trả thù bởi vì …..Shinichi sẽ không bao giờ muốn tôi vì cậu ấy mà trả thù đâu._Ran kiên quyết nhưng có nỗi xót xa trong đáy mắt_ Nhưng anh có thể giúp tôi một việc được không?

    - Được. Tôi có thể giúp gì cô, cô cứ nói đi_Sau một thoáng ngỡ ngàng trước câu trả lời của Ran, Akai cũng lên tiếng.”Cô quả là một cô gái đặc biệt và cũng thật khó hiểu. Cô rất giống Akemi”._Akai nhớ đến hồi ức đau đớn khi xưa.

    - Anh có thể dạy tôi cách tự bảo vệ bản thân và bảo vệ những người tôi yêu quý khỏi bọn chúng được không? Được như vậy tôi rất cảm ơn anh._Ran thành khẩn, cô không muốn thấy những người thân của mình lần lượt chết trong tay bọn chúng.

    - Nếu vậy tôi sẽ giúp cô gia nhập FBI. Ở đó cô có thể biết được một vài thông tin hữu ích từ bọn chúng đấy._Akai nói.

    - Không. Tôi chỉ muốn bảo vệ những người tôi yêu thương thôi. Tôi không muốn có dính líu gì đến bọn chúng nữa. Còn Shinichi…Shinichi_Sau một thoáng ngập ngừng Ran nói tiếp_Tôi vẫn sẽ đợi cậu ấy cho dù cậu ấy sẽ không bao giờ trở về nữa.

    - Cô quả có niềm tin sắc đá. Thôi được. Tôi sẽ giúp cô. Ngày mai tôi sẽ gặp cô ở đây và sẽ đưa cô đến nơi đào tạo bí mật của FBI tại Nhật Bản. Chúng ta sẽ còn hợp tác dài dài. Nhưng trước hết tôi muốn cô hãy trở lại là cô gái vui vẻ, thánh thiện trước kia đi. Cô cứ như vậy sẽ làm cho những người thân của cô đau lòng đấy.

    - Cảm ơn anh. Tôi biết phải làm gì mà. Hẹn gặp anh ngày mai. Tạm biệt._Nói rồi Ran quay đi, cô trở về con đường cũ, trở về với cô gái ngây thơ, hồn nhiên trước kia nhưng trái tim cô có lẽ đã chết.

    - Tạm biệt cô bé. Mọi chuyện không đơn giản như cô nghĩ đâu. Bọn chúng sẽ không dễ dàng buông tha cho cô. Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu. Hãy cố lên!_Akai thì thầm khi thấy bóng của Ran đã khuất dạng ở nơi chân trời.


    Tại nhà tiến sĩ Agasa………….

    Tiếng Conan thở hồng hộc khi chạy từ một quãng đường xa tới đây hòa lẫn vào tiếng chuông cửa inh ỏi. Bác Agasa vội vàng ra mở cửa.

    - Shinichi, có chuyện gì không cháu?_Không giấu khỏi nét lo lắng khi nhìn thấy hình dạng ướt đẫm mồ hôi, mệt lả người vì chạy của Conan, bác tiến sĩ hỏi.

    - Hai..ba..ra.. đâu.. bác. Cháu..muốn gặp cô.. ấy…ngay bây giờ_vừa thở Conan vừa hỏi.

    - Tớ đây, có chuyện gì mà lại vội vàng tìm tớ thế._một nét lo lắng hiện lên trong mắt Ai.

    - Ran đã phát hiện ra tớ khi tớ lấy thân phận là Shinichi gọi cho Ran. Nhưng Ran lại nói những điều rất kì lạ. Cậu …._Conan đang nói thì bị Ai cắt ngang.

    - Ran đã nói với cậu thế nào? Tại sao cậu lại mắc một sai lầm ngớ ngẩn thế chứ?_Ai giận dữ nói.

    - Ran nói là cảm ơn tớ vì trước giờ đã giả làm Shinichi gọi điện an ủi cô ấy. Tớ thật sự không hiểu gì hết. không hiểu gì hết. Cậu mau đưa cho tớ thuốc giải đi_Conan đã mất bình tĩnh.

    - Cậu bình tĩnh lại đi. Bây giờ cậu không thể trở lại hình dạng cũ được. Như thế rất nguy hiểm. Bọn chúng đã dám bắt cóc Ran thì có nghĩa là bọn chúng đang nghi ngờ cậu vẫn còn sống. Tốt nhất bây giờ cậu nên im lặng thì hơn._Ai khuyên.

    - Không được. Tớ thấy cô ấy có gì đó không ổn. Tớ nhất định phải gặp cô ấy. Cậu mau đưa thuốc giải cho tớ đi._Conan vẫn không chịu thua.

    - Ta nghĩ Ai nói đúng đấy Shinichi. Bây giờ cháu xuất hiện chỉ làm cho Ran và cháu thêm nguy hiểm mà thôi. Cháu cứ bình tĩnh xem thử thái độ của Ran ra sao đã.Bây giờ không phải là lúc mạo hiểm. Sau này cháu giải thích với Ran cũng chưa muộn mà._Bác Agasa nói.

    …….……..

    - Thôi được. Cháu sẽ nghe lời hai người. Mong rằng Ran sẽ ổn định trở lại._Sau một thời gian khá dài, Conan cũng đã lên tiếng._Vậy giờ cháu về đây. Bây giờ cháu không muốn để cô ấy một mình.

    - Cẩn thận đấy!_Ai quay lại phòng thí nghiệm, trên mặt cô thoáng hiện một nét buồn bã. “Cậu lúc nào cũng chỉ quan tâm đến Ran, ngay cả bản thân mình cũng không cần. Cậu thật là ngốc.”_Ai thì thầm.

    Mọi chuyện cứ thế diễn ra, Ran đã trở lại bình thường nhưng trong mắt cô vẫn ánh lên một nỗi buồn khôn nguôi và tất nhiên điều đó không lọt khỏi ánh mắt của Conan. Ran cũng học được rất nhiều điều hữu ích từ Akai như cách bắn súng, cách quan sát sự việc, cách phán đoán xử lí tình hình,cách che giấu cảm xúc……..Conan thì vẫn phá án, vẫn ở bên cạnh bảo vệ cô, quan tâm đến cô, cậu cũng nhận ra được nỗi buồn của cô nhưng không thể tìm hiểu được suy nghĩ trong lòng cô. Cuộc sống phần nào đã trở lại như trước kia.....Nhưng sự đời đâu đơn giản như vậy, giống như Akai đã từng nói: “Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.”…………………..

     
    Physiology, tho ngoc, thewinner121028 bạn khác thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Đâu là Diễn đàn Date
[Longfic Conan] Bí Mật Phía Sau Detective Conan 8/5/2019
[Shinran Longfic] Nước Mắt Quá Khứ Detective Conan 14/4/2019
[Longfic] Búp bê kí ức Đang viết / đang dịch 29/3/2019
[Longfic ] Tôi đang ở đâu ??? Detective Conan 7/6/2017
[longfic]Sẽ không sao đâu, anh yêu em"Ran Mori" Tiểu thuyết 17/12/2016
[Longfic] Đâu đó...em sẽ thấy mặt trời! Tạm ngưng 21/5/2016

Chia sẻ cùng bạn bè


Tìm kiếm liên quan

  1. fic shinran 18 dau moi la con nguoi that cua em chap 2

Đang tải...
TOP