[Longfic] Cuộc đi săn ẩn sau sự bình yên

Trong chuyên mục 'Đang viết / đang dịch' đăng bởi Gan-chan, 15/9/2016. — 12.133 Lượt xem

?

Các bạn có muốn cho Shinichi ăn hành nhiều chút không?

  1. Càng nhiều càng tốt

  2. Vừa thôi được rồi

  3. Ít chút

  4. Không bị ăn hành

Bạn chỉ được xem kết quả sau khi tham gia bình chọn.
  1. Gan-chan

    Gan-chan Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    [Longfic] Cuộc đi săn ẩn sau sự bình yên

    [LONGFIC]

    CUỘC ĐI SĂN ẨN SAU SỰ BÌNH YÊN


    Author: Gan-chan
    Couple: Shinichi-Ran

    Disclaimer:họ hoàn toàn thuộc về bác GA, nhưng ở đây... số phận họ thuộc về mình.

    Status: ongoing

    Rating:T

    Cetegory:Mystery, Tragedy,...

    Summary:Những ngày tháng bình yên chính là lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất cho một cuộc đi săn kéo dài, đẫm máu và tàn khốc. Ép buộc những đứa trẻ ba tuổi phải huấn luyện hà khắc đến khi chúng trưởng thành, và... đã có một sự lật đổ, bốn trong số trăm ngàn đứa trẻ bị lợi dụng kia ã đứng lên, lật đổ chính những người đã tạo cho mình một thân bản lĩnh... nhưng đã quá muộn màng khi nhiệt huyết và sự khách quan vốn có của thiếu niên trong bọn họ đã triệt để biến mất, thay vào đó... là sự lạnh lùng, tàn nhẫn, đề phòng. Một hội đồng được lập ra... “Hội đồng thợ săn”, và con mồi của hội đồng này chính là thứ dường như chỉ tồn tại trong truyền thuyết gọi là “Vampires”-ma cà rồng hay còn gọi là hấp huyết quỷ. Mà bốn chàng trai kia là những người đã thành lập hội đồng đó, đồng thời... cũng là những bán vampires.

    Cô là bác sĩ và là ngôi sao của phòng phẫu thuật, hắn là bệnh nhân do cô phụ trách nhưng một mực muốn trốn viện, cuộc đuổi bắt giữa cô và hắn bắt đầu tình yêu của họ hình thành nhưng rồi những bí mật dần dần lộ ra, cô biết, hắn không phải người bình thường và... cô sẽ buôn tay hay sẽ níu giữ mối nguy hiểm ngầm này đây...


    Character:

    *Kudou Shinichi

    23 tuổi, Phó lĩnh của nhóm bốn người đã lật đổ những vampires lợi dụng họ, cũng là người có bản tính băng lãnh và phúc hắc nhất trong nhóm bốn người. Ngoại hình cực yêu nghiệt, đặt biệt là đôi mắt có thể đổi màu theo suy nghĩ do tác dụng phụ của huyết mạch bán vampires. Phần Vampire trong Shinichi cực kì tinh thuần, lên đến cấp S Vampire. Shinichi mắc căn bệnh liều mạng nên quanh năm suốt tháng trên người không biết bao nhiêu thương tích, là một thợ săn Vampire ưu tú nắm giữ hội đồng.


    *Ran Mouri


    22 tuổi, là bác sĩ chuyên khoa và là ngôi sao của phòng phẩu thuật, lúc đầu Ran hay bị ghen ghét và hoài nghi dựa vào quan hệ cá nhân đẻ có vị trí ở nơi cô công tác. Ngoại hình trong sáng tựa như thiên thần nhưng tính tình không hề tự cao, rất thông minh và sắc sảo, trên người Ran có một sự mị hoặc lạ thường. Bệnh nhân trên bàn mổ của cô chưa có người nào chết, Ran là người có tinh thần trách nhiệm cao và thói quen cẩn thận cao độ. Ngoài giờ làm việc Ran liền biến thành một cô gái cực độ quến rũ, thích uống whiskey và ngắm sao đêm.


    *Các nhân vật khác viết đến đâu giới thiệu đến đó, tạm thời là hai nhân vật chính.
     


    tho ngoc, Duyên 1412, _camnhung_13 bạn khác thích điều này.


  2. Hana-chan

    Hana-chan Người trước mặt là người trong tim... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/9/2016
    Bài viết:
    336
    Lượt thích:
    35.630
    Kinh nghiệm:
    93
    Tiêu đề rất hay đấy ạ.Mong ss mau ra chap. Chuyện tình Ma cà rồng và cô bác sĩ ư?Hừm.......:-?
     
    Gan-chan thích điều này.
  3. Gan-chan

    Gan-chan Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/1/2016
    Bài viết:
    30
    Lượt thích:
    161
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Ăn bám
    Chap 1: Khúc dạo đầu của định mệnh!

    ***London thế kỉ 16***
    Bóng tối bao trùm lên quảng trường vắng lặng, tiếng gió rít gào mang theo mùi máu tanh hòa tan vào không khí. Sự u tối tĩnh mịch ấy vẫn kéo dài, iêm lặng và đáng sợ đến rợn người. Nhà thờ gần đó vang lên tiếng chuông ngân dài, vọng đi trên khắp nẻo đường của thành phố London, “12h đêm đã điểm!”. Mây mờ dần tan đi, để lộ ra mặt trăng tròn đang treo cao trên bầu trời đen cô tịch, chiếu rọi lên quảng trường. Không khí càng thêm mùi máu tanh nồng nặc, trên đất lạnh là những thi thể còn đang ấm, máu vương vãi trên mặt đất điểm tô như những đóa hoa hồng của quỷ dữ, mỹ lệ và thanh tao nhưng cũng đầy nét kinh dị.

    “Xoẹt!”_Lại một âm thanh vang lên, kết thúc thêm một sinh mạng nữa.

    Chống cự chỉ là vô ích, những người... à không, những vampire đang nằm trên mặt đất ấy vốn dĩ không cần làm hành động vô ích đó, đơn giản vì họ có muốn chống cự cũng không được, chỉ trách họ quá đen đủi, đã làm việc ác mà không trốn kĩ thì sẽ nhận hậu quả bị thanh trừ. Người của hội đồng hành sự luôn nhanh gọn, việc để dị chủng này làm loạn là không được cho phép. Người của hội đồng, danh xưng này rất phổ biến trong giới vampire, ai ai cũng biết về nó, nếu là cấp thấp vampire gặp phải những người này thì không kịp chớp mắt đã phải trở về với đất mẹ rồi. Cấp cao hơn thì ít nhất còn có thể chạy được vài mét. Còn về dòng cao nhất “S”, Căn bản là không xác định được, bởi vì họ vốn dĩ quá ít, cơ hội đụng độ với người của hội đồng càng ít đến đáng thương.

    Vampire tồn tại, tồn tại rất nhiều nơi trên thế giới, có chế độ cấp bậc riêng biệt, có nhiều chủng tộc khác nhau. Trước đây vampire và con người sống chung với nhau trong sự bình yên, và con người không biết đến sự tồn tại của họ. Rồi bi kịch bắt đầu đến, những vampire có quyền lực trà trộn vào hàng ngũ quý tộc, họ cho bắt những đứa trẻ mới 3 tuổi dù là con người, vampire hay thậm chí là huyết thống khan hiếm “bán vampire” đều bắt hết, những đứa trẻ đó phải lớn lên trong sự huấn luyện khắc khổ, đào tạo chặt chẽ để thành những sát thủ làm việc cho quý tộc vampire, họ giống như nô lệ vậy, ngày ngày đều bị hành hạ thể xác, bị vắt kiệt sức. Nhưng mà thượng đế rất công bằng, một cuộc đảo chính nổi lên, phá vỡ mọi ràng buộc, bốn người trong số những đứa trẻ đó đã đứng lên và lãnh đạo những người khác lật đổ những người đã tạo cho mình bản lĩnh. Akai

    Shuichi là thống lĩnh của mọi người, tiếp đến là phó lĩnh Shinichi Kudou, sau nữa là Kaitou Kuroba và Hattori Heiji. Cả bốn người đều là con nhà quý tộc, đều là dòng máu tinh thuần nhất của vampire-“S”, nhưng là “bán S”, nói cách khác là bán vampire.

    Hội đồng do bốn người đó lập ra, Akai rất trầm lặng, cũng rất ít xuất hiện, toàn bộ đều do Shinichi lãnh đạo nhưng mà điểm chung của Shinichi và Akai là không muốn làm, thế là mọi chuyện lại đổ lên đầu Heiji và Kaitou. Bọn họ săn vampire để ngăn cản sự thoái hóa của huyết mạch và quan trọng là... ngăn cản lịch sử tái diễn.

    Ánh trăng lặng lẽ soi sáng thân ảnh mặc áo choàng đen trầm lặng, mũ áo trùm kín không thấy được gương mặt bên trong, thỉnh thoảng lại bị gió thổi lay động, thấp thoáng hiện lên đôi huyết nhãn tàn nhẫn, rồi lại thấp thoáng thấy đôi mắt màu đại dương sâu thẫm lạnh lùng. Trên áo choàng còn vương lại máu chưa kịp khô, tay vẫn còn cầm một khẩu súng bạc khắc tường vi tinh sảo. Thân ảnh cao gầy kia đứng giữa chiến trường đầy thi thể tựa như một ác ma từ địa ngục, thoáng hiện hình ảnh tử thần đoạt mệnh. Cơn gió lớn thổi tới, xuýt cuốn đi áo choàng đen kia, trong tích tắc khi cơn gió ấy đi qua, gương mặt tuấn mỹ phiêu lãng, có chút phong trần hiện ra, tóc đen hòa làm một thể cùng bầu trời đêm.

    “Kết thúc!”_Giọng nói băng lãnh vang lên, gió lại một lần nữa thổi qua cuốn theo bụi cát bay đi, chớp mắt... thân ảnh kia biến mất thật tĩnh lặng.

    ***Sân bay London Heathrow-Thế kỉ 21***

    Trong chiếc váy hở vai ngắn màu rựu đỏ, tóc cột cao bằng ruy băng cùng màu, giày cao gót và va-li đen sang trọng. Ran bước ra sân bay thu hút những ánh nhìn ghen tỵ, chiếm hữu, ngưỡng mộ,... tất cả đều tập trung trên người Ran Mori. Ran đứng chờ taxi, vóc dáng cao gầy, đường cong chữ S mê hoặc, váy ngắn làm lộ ra đôi chân dài miên man trắng nõn, vẻ đẹp băng cơ ngọc cốt động lòng người, cơ thể toát ra khí chất mị hoặc mà thanh lịch, phải nói là ngọc trắng hoàn mỹ, không tỳ vết. Gương mặt như muốn câu hồn đoạt phách vậy, mày thanh mỏng, mắt tím sáng như sao, trên đôi mắt đẹp động một màn sương nhẹ, long lanh như luôn có nước, mũi cao và hơi nhọn, môi mỏng hồng nhuận tựa cánh anh đào, đẹp không tả được. Taxi đến, Ran mở cửa vào vào trong xe, bảo với bác tài muốn đến chung cư The Light Of The Stars, anh tài xế cứ ngẩn ngơ nhìn qua kính chiếu hậu, khóe miệng xuýt chút chảy nước. Ran lên tiếng gọi:


    “I went to the apartment to the Light Of The Stars”.


    Ran sợ anh chàng tài xế không biết tiếng Nhật, đành nói tiếng Anh thôi. Ran chuyển công tác đến một bệnh viện tư nổi tiếng “Sky Light”, bệnh viện của một cô bạn rất thân, mặc dù ở London nhưng lại có rất nhiều người Nhật làm việc ở đây. Ran muốn đi đâu đó để phát triển sự nghiệp bác sĩ của mình, không phải ở Nhật, và một lí do khác khiến cô muốn “trở lại” London.

    Ran đến nơi, sau khi mở cửa bước vào căn hộ trang nhã thanh lịch của mình, Ran gật đầu hài lòng. Mặc dù Ran rất giàu nhưng đối với Ran nên tiết kiệm và sống đơn giản một chút, vừa hay căn hộ không quá cầu kì xa hoa nhưng vẫn đầy đủ tiện nghi cho Ran. Căn hộ đã được sắp xếp gọn gàng sạch sẽ, Ran chỉ việc xếp quần áo vào tủ là xong. Ran đi lòng vòng chiêm ngưỡng căn hộ màu ghi xám sang trọng, tất cả đồ đạc đều có màu bạc hoặc xám, một số đồ trang trí màu đỏ làm nổi bật căn phòng, đi được vài vòng, Ran mệt mỏi ngả mình trên chiếc giường gỗ màu trắng đơn giản, chăn ga gối đệm đều màu ghi xám quen thuộc, màu sắc lặp lại nhưng không gây nhàm chán mà ngược lại khiến căn phòng trở nên hài hòa lạ thường. Ran nhắm mắt lại, từ từ ngủ thiếp đi...

    ***************
    Ran thấy một cô bé dễ thương với đôi mắt tím biếc ngây thơ hệt như cô khi bé, cô bé đang khóc, gương mặt hằn rõ sự lo lắng, trước mặt cô bé là một cậu bé khác, Ran không nhìn rõ mặt, chỉ thấy... đôi mắt nửa đỏ nửa xanh kì lạ mà đẹp đẽ...

    “Tôi đói... máu, tôi cần máu!”_Giọng nói thều thào của cậu bé nhẹ nhàng cất lên. Có chút khàn nhưng vẫn mang đậm nét ngây thơ.

    Ran thắc mắc, đói ư, nhưng xem cách ăn mặc ấy chắc là con nhà giàu chứ, còn máu là gì, con người sẽ cần máu để no sao? Họ đâu phải là hấp huyết quỷ đâu chứ!

    Cô bé kia chớp chớp đôi mắt long lanh, nhìn về cậu bé và nói: “Cậu... có muốn máu của tớ không?”_Vừa nói, cô bé vừa đưa cổ mình tới trên miệng cậu bé...


    ***************
    Ran choàng tỉnh, cô bật dậy khỏi giường, trán lắm tắm mồ hôi, khóe môi khẽ nở một nụ cười nhẹ: “Lại là giấc mơ kì lạ ấy!”


    End Chap 1
    :KSV@06::KSV@06::KSV@06::KSV@06:
    Cho Au nói đôi lời nhé: mình viết bài lúc khuya lắm nên có chút không được tập trung, bài viết sẽ còn thiếu sót, mọi người đọc xong thấy không ổn chổ nào cứ cmt cho mình sửa lại và viết tốt hơn lần sau nhé!
    Cmt mạnh vô nha, mình sẽ cố gắng tranh thủ up chap sớm nhất có thể! :) :) :)
     
    tho ngoc, RAN S2 SHINICHI, Duyên 14126 bạn khác thích điều này.
  4. Gan-chan

    Gan-chan Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/1/2016
    Bài viết:
    30
    Lượt thích:
    161
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Ăn bám
    Thứ 7 có chap 2 nha. Bạn của Ran xuất hiện đó, mọi người đoán xem là ai nha, đoán trúng có thưởng, 1 one shot nha :Conan01::Conan01:

    Gợi ý là người bạn tóc ngắn :Conan05::Conan05::Conan05:
     
    Hana-chan thích điều này.
  5. portsys2k

    portsys2k Thành viên mới

    Tham gia:
    10/8/2016
    Bài viết:
    4
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    3
    bạn của Ran mà tóc ngắn la Sonoko hoặc Sera
     
  6. Gan-chan

    Gan-chan Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/1/2016
    Bài viết:
    30
    Lượt thích:
    161
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Ăn bám
    @portsys2k mình bao gồm cả bạn thân và không thân tóc ngắn nha bạn, và chỉ một đáp án một người thôi
     
    Hana-chan thích điều này.
  7. Trang ShinRan

    Trang ShinRan Thành viên KSV

    Tham gia:
    5/6/2016
    Bài viết:
    3
    Lượt thích:
    31
    Kinh nghiệm:
    13
    Chắc là Sonoko :)) :))
     
    Hana-chan thích điều này.
  8. Duyên 1412

    Duyên 1412 lpkd.0333 Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/5/2016
    Bài viết:
    496
    Lượt thích:
    5.154
    Kinh nghiệm:
    93
    Shiho :3
     
    Hana-chan thích điều này.
  9. Gan-chan

    Gan-chan Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/1/2016
    Bài viết:
    30
    Lượt thích:
    161
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Ăn bám
    Hana-chanDuyên 1412 thích điều này.
  10. Gan-chan

    Gan-chan Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    12/1/2016
    Bài viết:
    30
    Lượt thích:
    161
    Kinh nghiệm:
    33
    Nghề nghiệp:
    Ăn bám
    Định thứ 7 đăng luôn nhưng trường tổ chức thi thố văn nghệ rồi, mình bị cô lôi đầu đi chuẩn bị cho mấy bạn tham gia nên sắp tới không rảnh được, đành cố gắng cày bừa đăng trước thứ 7 vậy, sau này này không có gì xảy ra thì mỗi tháng 2 chap vào 2 ngày thứ 7 nha, mình không có nhiều thời gian nên đành chịu :Conan13::Conan13::Conan13:

    Chap 2: Thích nghi cuộc sống tạm thời.

    ***Sáng hôm sau***

    Một đêm dài đã qua, ánh bình minh dần ló dạng phía trời đông. Tiếng chim ríu rít ngoài cửa sổ, một ngày mới, một khởi đầu mới,... Ngày đầu tiên Ran nhận việc ở bệnh viện mới, cô dậy từ rất sớm, chuẩn bị thật tốt mọi thứ. Ran dùng bữa sáng song liền với lấy túi sách rồi ra ngoài. Cửa vừa mở, khung cảnh mà Ran nhìn thấy thật bình yên, khác với những gì Ran tưởng tượng về thành phố London. Phố xá còn chưa sáng rõ, ánh rạng đông từng tia dịu dàng phủ xuống con phố, bao phủ toàn diện như một biển sương, không khí còn se se lạnh, gió nhẹ thoảng qua phố nhỏ, tĩnh lặng thanh bình. Người dân nơi đây rất hòa đồng, khi Ran đi ngang qua, họ nở nụ cười chào đón. Các cửa hiệu bắt đầu mở cửa, đón khách, làm công việc buôn bán của mình. Ran tản bộ đến bệnh viện nơi cô chuẩn bị làm việc, cảnh quang hai bên đường như nhau, được thiết kế theo kiểu đối xứng. cả hai bên đều là cây cối nhân tạo, chỉ có cỏ và hoa dại dưới gốc cây là thật, thoang thoảng còn ngửi được mùi sương động trên lá, không khí buổi sớm quả thật rất trong lành. Ran đi rất sớm nên cô ung dung dạo bước ngắm nhìn con phố, mặc dù ngoài cây giả và nhà cửa, kiến trúc thì không còn gì khác nhưng mỗi ngôi nhà hay cửa hiệu ở đây đều có phong cách kiến trúc khác biệt nhau, nhìn đi nhìn lại càng thấy thuận mắt hơn. Ran mỉm cười, bắt đầu thích nghi với cuộc sống mới này.

    Cứ vừa đi vừa ngắm như thế, Ran đến trước cổng bệnh viện khi nào cũng không biết. Cánh cổng rộng mở, cao ngất hoành tráng, trên cổng treo một tấm biển lớn ghi dòng chữ đỏ Sky Light Hospitol và kí hiệu chữ thập thật to. Xung quanh thật đông người ra vào nhưng vẫn trật tự, không hề có chút ồn ào. Đa phần người ở đây đều là người Anh, Ran bổng dưng cảm thấy bản thân có chút khác biệt. Sải bước vào trong, Ran nhìn thấy một cô gái đứng trước mặt đón Ran, cô gái ấy là người Nhật, tóc ngắn màu nâu đỏ, đôi mắt màu xanh dương pha chút màu lục đặc biệt, đôi mắt ấy toát lên sự tinh anh khác thường, môi đỏ mộng quyến rũ, mày thanh mũi cao, nước da trắng hồng nổi bật. Cô gái mặc một bộ váy đỏ cổ cao cùng áo blu dài màu trắng, giày cao gót màu đỏ không quá cao, mũi giày nhọn. Cô gái đứng thẳng, hai tay cho vào túi áo trông chững chạc và trưởng thành rất nhiều, cô vẫy tay gọi với đến chỗ Ran.

    “Shiho!!!” Ran gọi. Từ từ chạy đến chổ Shiho, ôm lấy cô bạn thân thiết.

    “Ran! Lâu không gặp cậu, cậu ngày càng đẹp ra nha, đã có người yêu chưa đây.” Shiho vừa gặp đã ghẹo Ran, tình cảm hai người thân thiết như chị em nên khi nói chuyện rất tự nhiên, không gò bó câu nệ.

    "Shiho, à không, tiểu thư Miyano, tôi chỉ đến làm công thôi, không phải đến để khai báo chuyện riêng tư!” Ran nói, giả giọng nghiêm túc mặt biểu cảm có chút đùa nghịch hết sức dễ thương, khéo léo nhắc nhở Shiho đưa cô đi làm quen với công việc mới.

    Shiho rất hiểu ý Ran, cả hai người mỉm cười cùng bước vào bệnh viện. Ran tốt nghiệp Đại Học Y danh giá, là nhân tài ít ỏi nên được ưu tiên làm bác sĩ chính ở khoa ngoại. Công việc ban đầu rất suôn sẻ, chỉ là Ran và Shiho tiếp xúc quá nhiều khiến nhân viên bệnh viện có suy nghĩ Ran nhờ mối quan hệ riêng với Shiho mới nhanh chóng có chỗ đứng ở bệnh viện, bất quá Ran đều để ngoài tai những lời nói ấy, đối với cô chỉ cần có công việc và thu nhập ổn định là được rồi, ngoài chuyện này ra Ran chỉ bận tâm đến giấc mơ kì lạ kia. Ran biết nó hoàn toàn không phải giấc mơ, đó là ký ức của Ran nhưng việc hàng đêm đều mơ thấy thì Ran rất không cách nào giải thích. Những mảnh ký ức vụn vỡ kia làm Ran rất khó chịu, luôn tìm kiếm cậu nhóc trong ký ức kia, nhưng những gì Ran nhớ được chỉ là đôi mắt màu đại dương huyền bí và câu nói “Tôi đói!”. Cô hoàn toàn mờ ảo về những chuyện này, ngoài ra... Ran bất giác đưa tay lên sờ vào cổ, nơi có một hình xâm tường vi màu trắng sắc sảo
    *. Loáng thoáng giữa nhụy hoa là màu đỏ của máu, hình xăm tuy nhỏ nhưng vô cùng diễm lệ, chính Ran cũng không biết mình có nó khi nào, thậm chí ngoài Ran ra không ai nhìn thấy nó, chỉ là Ran hiểu, chỉ cần biết được nguồn gốc bí mật về nó, cô có thể tìm được cậu bé và ngược lại, nói cách khác, hình xăm và cậu bé năm ấy... có mối quan hệ mật thiết.

    *Loại hoa hồng màu trắng, dạng dây leo có gai ấy, mấy bạn nào hay xem truyện tranh về vampire thường thấy.

    Cuộc sống mới của Ran trôi qua ngày ngày theo quỹ đạo nhất định không có chuyện thú vị gì mới phát sinh, vẫn lặng lẽ bình yên. Ngoài thời gian làm việc ra Ran thường dành thời gian cho việc tìm tung tích cậu bé, chỉ là không có manh mối nên không có thu hoạch gì. Ran hay thường hẹn Shiho đi Bar, Shiho uống Sherry, loại mà cô nàng yêu thích, Ran hay dùng Vermouch. Những khi đi đến Bar Ran và Shiho thường trở thành trung điểm được tập trung bởi hai người có vẻ đẹp hoàn toàn độc lập với người ở đây vì thông thường họ chỉ nhìn thấy các cô gái cùng quốc tịch, hai cô gái này lại khác, Ran và Shiho là người Nhật, bề ngoài của họ khác hẳn nhưng lại cực kì quen thuộc và hòa đồng với môi trường ở đây. Shiho không lấy làm lạ vì Ran quen thuộc lối sống này, lúc Ran còn bé từng ở London vài tháng vì lý do công việc của ba mẹ Ran. Nhưng nghe nói, Ran gặp tai nạn nên mắc chứng mất trí nhớ tạm thời, Ran hoàn toàn không nhớ bất kỳ chi tiết nào trong vụ tai nạn, sau đó gia đình cô cũng trở về Nhật, Ran nói với Shiho cô muốn nghiên cứu y học để tìm giải pháp nhớ lại những chuyện trước đây cô đã quên, tuy nhiên Ran không hề nói với Shiho về giấc mơ về đoạn ký ức mờ ảo của Ran.


    Hôm nay như thường lệ sau khi hết giờ làm Ran trở về nhà, tắm rửa, thay đồ, cô gọi thức ăn từ nhà hàng rồi nhanh chóng xử lý buổi tối của mình. Ran nhìn ra bầu trời đêm lặng lẽ, những tinh tú sáng lấp lánh treo lơ lửng trên bầu trời màu lam vô tận. Những vì sao tỏa ánh sáng yếu ớt dịu dàng nhưng lại thu hút ánh nhìn của Ran, như muốn mời gọi cô nhìn ngắm chúng, những vì sao như được sinh ra chỉ dành riêng cho Ran. Ran phóng mắt nhìn toàn cảnh bầu trời yên tĩnh, gió nhẹ thổi qua, cơn gió đêm có chút buốt khiến cô khẽ rùng mình, đưa tay vân vê mái tóc dài xõa trên vai, Ran bắt đầu nghĩ đến những chuyện bâng quơ thường gặp, chuyện vô cùng nhỏ nhặt nhưng cũng đủ để Ran sử dụng khi đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng. Ran đọc qua vài quyển tiểu thuyết về thể loại viễn tưởng, cô bắt đầu nghĩ về nguồn gốc của hình xăm tường vi trên cổ như một huyết ấn mà Vampire nào đó để lại, Ran rất nghi ngờ bản thân có phải giống như những nhân vật trong truyện có khả năng đặt biệt, bị cuốn vào một đống rắc rối ở một thế giới hoàn toàn xa lạ hay không? Ran mỉm cười tự giễu, cô thật ngốc khi nghĩ đến nó nhưng Ran cũng không phủ nhận cô đặc biệt mẫn cảm và khứu giác phản ứng đặc biệt tốt với mùi máu, cũng như thiên phú y học của Ran xuất phát từ sự đặc biệt ấy mà ra.


    Suy nghĩ rồi lại suy nghĩ, Ran bất giác chìm vào giấc ngủ, cô nằm sắp bên khung cửa sổ, mặc cho gió nhẹ lùa vào phòng, lướt trên làn da trắng mịn của Ran, cô ngủ say sưa như chưa từng được ngủ, dung mạo hiện tại của Ran vô cùng bình yên, còn muốn bình yên hơn bầu trời đầy sao tĩnh lặng ngoài thế giới kia, và Ran bắt đầu mơ, tiếp tục mơ về giấc mơ liên tục lập lại suốt bao nhiêu năm ngày càng rõ nét, để rồi khởi đầu một câu chuyện mới nhuốm đầy máu và bi thương, câu chuyện mang màu đỏ tươi như bỉ ngạn, lại tinh khiết trong sạch như những đóa tường vi trắng tinh giữa vòm trời u tối. Một truyền thuyết mới về một cuộc đi săn đẫm máu nhưng vô cùng bình yên...


    End chap 2
     
    tho ngoc, Hana-chan, Physiology3 bạn khác thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Longfic Cuộc đi Diễn đàn Date
[Longfic] Phía sau một cuộc chiến Đang viết / đang dịch 5/4/2017
[Longfic] Cuộc chiến của vị khách bị teo nhỏ Đang viết / đang dịch 19/7/2016
[Longfic] Tìm hiểu về thân phận Conan và cuộc đối đầu cuối cùng Đã hoàn thành 2/5/2016
[Longfic] Vampire - Cuộc chiến sinh tử Tạm ngưng 1/7/2012
[Longfic] Searching For You In Loving Memories Tạm ngưng 10/2/2012
[Longfic] Angel's Smile Đã hoàn thành 17/1/2012

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP