Hoàn Ký Ức Nửa Đêm - Sidney Sheldon

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 20 - ANTHENS
"Anh đã cố tiêu diệt tôi. Anh thất bại rồi. Tôi hứa với anh nếu anh không làm thế nữa, sẽ tốt hơn cho anh. Nhưng trước hết, tôi sẽ tiêu diệt em gái anh".
Nhưng lời nói của Constantin Denmiris đang còn réo lên trong tai Lambrous. Ông không nghi ngờ Denmiris sẽ cố tìm cách thực hiện lời đe doạ của hắn. Nhân danh chúa, điều gì xấu xa đã đến với Rozzoli? Mọi việc đã được chuẩn bị cẩn thận đến thế cơ mà. Nhưng không còn đủ thời gian để xác định việc xảy ra như thế nào. Bây giờ, điều quan trọng là phải báo ngay cho em ông.
Người thư ký của Lambrous vào văn phòng.
- Cuộc hẹn vào mười giờ đang đợi ông. Tôi có phải gửi…
- Không. Huỷ tất cả các buổi hẹn. Tôi sẽ không về, sáng nay.
Ông nhấc ống nghe và năm phút sau ông đã trên đường đến gặp Melina.
***
Cô đang đợi ông trong vườn của ngôi biệt thự.
- Spyros. - Anh nói trong điện thoại, em nghe thấy anh rất bực tức? Có điều gì xấu không anh?
- Chúng ta phải nói chuyện.
Ông dẫn cô tới một cái ghế dài ở túp lều che phủ bởi các cành nho. Ông ngồi vào đó và nhìn cô suy nghĩ cô em ông là một phụ nữ đáng yêu quá. Cô luôn mang lại hạnh phúc cho bất cứ người nào đã đi vào đời cô Cô không làm một việc gì để đòi hỏi ai.
- Anh có nói cho em nghe những gì xấu không?
Lambrous thở một cái thật mạnh.
- Cái điều này sẽ rất là đau đớn, em ạ.
- Anh lại bắt đầu báo động cho em.
- Anh muốn nói là cuộc sống của em bị nguy hiểm.
- Sao! Nguy hiểm do ai?
Ông cân nhắc cẩn thận từng lời.
- Anh nghĩ Costa có ý định giết em.
Melina nhìn chằm chằm vào ông, mồm há hốc.
- Anh nói đùa đấy chứ?
- Không, đúng thế đấy Melina ạ.
- Anh ạ. Costa có nhiều vấn đề lắm, nhưng anh ấy không phải là tên giết người. Anh ấy không thể…
- Em sai rồi. Trước đó nó đã giết người.
Mặt nàng chuyển sang màu nhợt nhạt.
- Anh nói gì thế?
- Ôi nó không làm những việc đó bằng tay không. Nó thuê người khác làm cho nó, nhưng…
- Em không tin anh!
- Em có nhớ Catherine Douglas không?
- Người đàn bà đã bị giết chết…
- Cô ta không bị chết. Cô ta còn sống.
Melina lắc đầu.
- Cô ấy - cô ấy không thể. Em muốn nói - người ta xử tử người giết cô ấy.
Lambrous cầm hai bàn tay cô trong hai bàn tay mình.
- Melina à, Larry Douglas và Noelle Page không giết Catherine. Trong suốt thời gian xử án. Denmiris đã giấu chị ta ở chỗ khác.
Melina ngồi đó, người ngây ra, nói không ra lời, nhớ người đàn bà mà chị đã nhìn thoáng qua ở nhà.
Người phụ nữ em thấy trong phòng lớn?
"Cô ta là một người bạn cũ một hội kinh doanh. Cô ta sắp làm việc cho Costa ở London!"
- Em đã nhìn thoáng qua cô ta. Cô ta làm em nhớ lại một người nào đó. Cô ấy làm em nhớ lại vợ viên phi công đã từng làm việc cho anh ấy. Nhưng không thể thế được. Họ đã giết cô ấy?
- Vâng, họ đã giết cô ấy.
- Em đã nhìn thấy cô ấy ở nhà, Spyros ạ. Costa nói dối em về cô ấy. Nó điên rồi. Anh muốn cô đóng đồ nhanh lên và đi khỏi nơi này.
Nàng nhìn ông và nói chậm rãi:
- Không đây là nhà em?
- Melina, anh sẽ không chịu đựng được nếu có điều gì xảy ra cho em.
- Đừng lo. - Như có sắt thép trong giọng nói của cô - Không có gì xảy ra với em đâu. Costa không điên đâu. Anh ta biết nếu làm gì hại em, ah ta sẽ phải trả giá đắt cho việc ấy!
- Anh ấy là chồng em, nhưng anh không hiểu anh ấy.
- Em sợ anh!
- Anh có thể xử lý được với hắn, em Melina.
Ông nhìn cô và biết rằng không có cách nào ông có thể thuyết phục cô thay đổi ý định.
Nếu em không muốn đi, hãy cho anh một quyền hạn ưu tiên. Hãy hứa đi, em không được ở một mình cùng với nó.
Cô vỗ vào má ông anh:
- Em hứa.
Melina không có ý định giữ lời hứa đó.
Khi Constantin Denmiris về nhà tối hôm đó, Melina đang đợi ông.
- Ông gật đầu và đi qua mặt nàng vào phòng ngủ.
Melina theo ông.
- Em nghĩ đã đến lúc chúng ta phải nói chuyện với nhau. - Melina nói.
Denmiris nhìn vào cái đồng hồ đeo tay:
- Anh chỉ còn vài phút. Anh có một việc hẹn.
- Anh có việc gì? Anh lại định giết ai tối nay?
Ông quay lại phía cô:
- Em đang nói nhảm nhí gì thế?
- Sáng nay Spyros đến gặp em.
- Anh sắp phải cảnh cáo ông anh em không được bén mảng đến nhà này nữa.
- Đây cũng là nhà tôi, - Melina cự lại - Chúng tôi vừa nói một chuyện rất hay.
- Có thực không? Về cái gì?
- Về anh và Catherine Douglas và Noelle Page.
Nàng dã làm Denmiris chú ý.
- Đó là chuyện cũ rồi!
- Thế à? Spyros nói anh đã làm hai người vô tội bị giết, Costa.
- Spyros là một thằng điên.
- Em đã nhìn thấy cô gái ấy ở đây trong nhà này!
- Không ai tin em được. Em sẽ không được gặp lại cô ta nữa đâu. Tôi đã cử người tống khứ cô ấy đi.
Và Melina đột nhiên nhớ tới ba người đàn ông đến ăn cơm tối. "Em phải bay đi London sáng sớm. Anh chắc chắn em sẽ rất chu đáo với mọi việc cần làm ở đó".
Anh ngồi gần Melina hơn và nói nhỏ:
- Em biết, anh thực sự có đủ sức với em và anh em! - Ông cầm cánh tay vợ và bóp mạnh. - Spyros cố hại anh. Có thể anh ấy sẽ giết anh.
- Đừng nói nữa. Anh làm chạnh lòng em.
- Người vợ yêu quý của anh, em chẳng biết đau khổ gì cả. Nhưng rồi em sẽ biết! - Ông để cô thoát khỏi hai cánh tay ông. - Anh đang phải đề nghị ly dị. Anh đang muốn một người phụ nữ khác. Nhưng anh lại không muốn xa em. Ô, không. Anh có một số dự định lớn cho em và ông anh thân yêu của em. Được, chúng ta đã nói chuyện với nhau một chút rồi. Nếu em thứ lỗi cho anh, anh đi vào thay đồ. Không lịch sự chút nào bắt người phụ nữ phải đợi.
Ông quay đi vào buồng thay quần áo. Melina đứng đó, tim nàng như muốn tan vỡ ra. Ta phải sống để làm gì?
Melina nghĩ mà cay đắng. Chồng cô đã lấy hết phẩm giá của cô và hạ cô xuống đến mức độ này. Cô nghĩ đến những lúc anh ta đã quá coi thường cô và lạm dụng cô trước mọi người. Cô đã biết cô chỉ là một đối tượng để cho các bạn bè thương hại. Không, cô từ lâu đã hiểu và mình. Ta sẵn sàng chết, cô nghĩ nhưng ta không thể để anh ta làm hại Spyros. Nhưng cô có thể làm gì để ngăn ông?
Spyros có sức mạnh, nhưng chồng cô còn mạnh hơn.
Melina biết rất chắc chắn rằng nếu cô để yên, chồng cô sẽ thực hiện lời đe doạ của ông. Bằng cách nào đây ta phải ngăn anh ta lại. Những làm thế nào? Thế nào?
***
Đoàn cán bộ điều hành từ Anthens đến làm Catherine rất bận rộn. Nàng phải bố trí các cuộc họp với những người điều hành các công ty khác và đưa họ đi dự các hoạt động ở London. Họ khen ngợi hiệu quả công việc của nàng.
Nàng có đủ kiến thức trong từng bước của hoạt động kinh doanh, và họ đã cảm nhận được.
Các ngày làm việc của Catherine bận cứng cho cả sự giải trí khiến cho đầu óc nàng đỡ phải nghĩ về những vấn đề riêng của nàng.
Nàng đã biết nhiều hơn về những người đó.
Jelly Haley là một tên vô lại trong gia đình mình. Cha hắn đã từng là một nhà dầu mỏ giàu có, và ông nội hắn là một luật sư được kính nể. Khi mà Jelly Haley hai mươi mốt tuổi, hắn đã phải qua ba năm ở trung tâm cải huấn thanh niên về tội ăn cắp ô tô, bẻ khoá đột vòm và *** hiếp phụ nữ. Gia đình hắn cuối cùng phải đưa hắn sang châu Âu để thoát nợ.
- Nhưng tôi đã thực sự thoát khỏi quá khứ. - Haley nói với Catherine một cách hãnh diện. - Hoàn toàn thay đổi như lật mặt mới của tàu lá.
Yves Renard là người bị nhiều cay đắng. Catherine biết cha mẹ hắn đã từ bỏ hắn và hắn được một người bà con nuôi nấng nhưng lại lạm dụng hắn.
- Họ có trang trại gần Vichy, và họ bắt tôi làm việc như một con chó từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn. Tôi trốn khỏi đó khi tôi được mười lăm tuổi và đi làm ở Paris.
Tay người Ý vui tính, Dino Mattusi, sinh ra ở đảo Sicile, cha mẹ thuộc tầng lớp trung lưu.
- Khi tôi mười sáu tuổi, tôi gây ra một vụ xì-căng-đan lớn, bỏ đi với một mụ đàn bà đã có chồng, già hơn tôi mười tuổi, à, mụ ta là một killisima.
- Sau thế nào? - Catherine hỏi.
- Họ mang tôi về nhà và rồi gửi tôi đi Rome để thoát khỏi sự nổi xung của chồng cô ta. - Hắn thở dài.
Catherine cười:
- Tôi hiểu. Anh đến làm cho Công ty ông Denmiris từ khi nào?
Hắn nói lờ mờ:
- Tôi đã làm nhiều thứ trước đó. Cô biết không - cái công việc phụ. Làm mọi việc để kiếm sống.
- Và rồi anh gặp vợ anh.
Hắn nhìn vào mắt Catherine và nói:
- Vợ tôi không ở đây.
Hắn ngắm nhìn nàng, nói chuyện với nàng, lắng nghe giọng nói của nàng, ngửi mùi nước hoa của nàng. Hắn muốn biết mọi điều về nàng. Hắn thích cả cách nàng đi đứng và hắn còn mường tượng thân hình nàng như thế nào sau những bộ đồ nàng mặc. Hắn sẽ biết ngay thôi. Rất mau thôi. Hắn phải đợi một cách rất khó nhọc.
Jelly Haley vào phòng làm việc của Catherine.
- Cô có thích đi xem hát không, Catherine?
- Sao, vâng. Tôi…
- Có một buổi ca nhạc mới. Cầu vồng Finian. Tôi rất muốn đi nghe hát tối nay.
- Tôi rất vui lòng để có một vé cho anh.
- Đi một mình thì dở quá, phải không? Cô có rỗi không?
Catherine do dự:
- Vâng. - Nàng tự thấy như nàng phải chịu đựng đôi cánh tay to lớn và không biết mỏi mệt của hắn.
- Hay lắm! Đón tôi ở khách sạn vào bẩy giờ nhé. Đó là lệnh đấy. - Hắn quay và đi ra khỏi phòng làm việc.
Thật là lạ, Catherine nghĩ. Hắn tỏ ra thân mật, c.ởi mở và…
Ta đã thực sự thoát khỏi những việc cũ. Nàng không thể nào không nghĩ đến hình ảnh những cánh tay hộ pháp đó.
***
Jelly Haley đang đợi Catherine ở đại sảnh của khách sạn Savoy và họ đi đến rạp hát trên xe limousise của công ty.
- London là một thành phố lớn, - Jelly Haley nói. - Tôi luôn luôn thích trở lại London. Cô đã ở đây lâu chưa?
- Mới có vài tháng.
- Thế cô gốc từ bang nào?
- Vâng. Chicago.
- Bây giờ, đó là một thành phố lớn. Tôi đã có nhiều thời gian đẹp ở đó.
*** hiếp phụ nữ (cô nghĩ thầm).
Họ đến rạp hát và hoà vào đám đông. Buổi biểu diễn rất ngoạn mục, các vai đóng rất tuyệt, nhưng Catherine không thể tập trung xem được. Jelly Haley nắm chặt những ngón tay vào thành ghế, vào đùi hắn và vào đầu gối hắn. Hắn không thể để yên đôi tay hộ pháp của hắn.
Khi vở diễn kết thúc, Haley quay sang Catherine và nói.
- Thật là một đêm đẹp. Sao ta không bỏ xe và đi bộ một chút ở công viên Hyde-Park?
- Tôi phải có mặt ở văn phòng sáng sớm mai. - Catherine nói. - Có lẽ để khi khác.
Haley dò xét nàng, một cái cười khó hiểu trên mặt hắn.
- Chắc nhé, - hắn nói. - Còn có nhiều thời gian.
***
Yves Renard thì quan tâm đến bảo tàng.
- Tất nhiên - người Pháp này nói với Catherine. - Ở Paris chúng tôi có viện bảo tàng lớn nhất thế giới. Cô đã đến Louvre chưa?
- Chưa, - Catherine nói. - Tôi chưa bao giờ sang Paris.
- Thật là tội nghiệp. Cô phải đến, một ngày nào đó.
Nhưng, hắn vừa nói thế, hắn lại tự nghĩ, tôi biết cô không thế đi được.
- Tôi muốn xem các bảo tàng ở London. Có lẽ vào thứ bảy này, chúng ta đến thăm một vài bảo tàng chứ?
Catherine đã có kế hoạch bắt một số bộ phận làm việc vào thứ bẩy. Nhưng Constantin Denmiris đã yêu cầu phải chú ý chăm nom các vị khác.
- Được thôi, - nàng nói. - Thứ bảy thì hay quá.
Catherine không mong mỏi gì phải mất cả một ngày với ông bạn người Pháp này. Hắn bị cay đắng lắm. Hắn làm như hắn vẫn còn bị vận dụng quá nhiều.
Ngày hôm đó bắt đầu cũng vui. Trước hết họ đến Bảo tàng Anh Quốc, ở đó họ đi lang thang qua các gian trưng bày có nhiều báu vật. Họ nhìn thấy bản sao Tuyên bố Manga Carta, do Elizabeth I ký, và các hiệp ước trong các cuộc chiến tranh xảy ra hàng thế kỷ trước.
***
Yves Renard cũng làm phiền hà Catherine, nhưng phải mãi đến lúc này, hắn đang ở bảo tàng gần một tiếng đồng hồ rồi, nàng mới nhận ra được.
Họ đang xem một cái tủ chứa một tài liệu chính do Đô đốc Nelson viết.
- Tôi nghĩ đây là một trong các trưng bày hay nhất ở đây - Catherine nói, - Văn bản này được Đô đốc Nelson viết trước khi đi chiến đấu. Anh thấy, ông không chắc rằng ông nắm được chính quyền… - đột nhiên nàng hiểu ra một điều là Yves Renard không lắng nghe. Một nhận định thoáng qua đầu nàng; hắn gần như không để ý đến bất cứ cái gì trưng bày trong bảo tàng. Hắn không quan tâm đến những cái đó. Vậy tại sao hắn bảo ta muốn xem bảo tàng? - Catherine tự hỏi.
Rồi họ lại sang bảo tàng Victoria và Albert bên cạnh và lại lặp lại như thế. Lần này, Catherine nhìn hắn rất kỹ.
Yves Renard đi từ phòng này sang phòng kia, chỉ nói đãi bôi về những cái hắn thấy, nhưng tâm trí hắn lẽ dĩ nhiên là để ở đâu. Khi họ đã xem xong, Catherine hỏi:
- Anh có thích xem tu viện Westminten không?
Yves Renard gật đầu.
- Có chứ, dĩ nhiên.
Họ đi bộ qua Tu viện lớn, dừng lại xem ngôi mộ của những con người vĩ đại trong lịch sử đã được chôn ở đây, cả nhà văn, các chính khách và các vị vua.
- Hãy nhìn, - Catherine nói - đây là nơi chôn Browning.
Renard lại nhìn xuống dưới:
- Browning à. - Và rồi hắn đi.
Catherine đứng đó, theo dõi hắn. Hắn tìm cái gì nhỉ? Vì sao hắn để mất cả một ngày?
Khi họ trên đường về khách sạn, Yves Renard nói:
- Cám ơn, cô Alexander. Tôi thích thú lắm.
Hắn nói dối. Nhưng vì sao?
- Có một chỗ mà tôi nghe nói rất hay. Stonchenge. Tôi tin rằng, đó không phải là Đồng bằng Salis bury.
- Vâng, - Catherine nói.
- Sao ta không đến đó, có thể thứ bảy tới chứ?
Catherine cho rằng có thể hắn muốn tìm xem ở Stonchenge có cái gì hay hơn là cái bảo tàng.
- Sẽ hay đấy, - Catherine nói.
***
Dino Mattusi là một tên tham ăn. Hắn vào phòng Catherine tay cầm một quyển hướng dẫn.
- Tôi có một danh sách các khách sạn lớn ở London đây. Hay không?
- Được, tôi...
- Tốt. Tối nay nhé, tôi sẽ đón cô đi ăn tối ở Connaught.
Catherine do dự.
- Được.
Mattusi nháy mắt:
- Bene. - Hắn nhoài người ra phía trước. - Không phải là dớ dẩn khi làm gì một mình, có phải không?
Ý nói của hắn không phải là sai. Nhưng rõ ràng, hắn thực ra không hại ai, Catherine nghĩ vậy.
Buổi tối ở Connaught rất thú vị. Họ ăn món cá hồi hun khói Sattland, thịt bò rán và bánh pút đinh miền Yorkshine. Ăn xong món rau ghém Mattusi nói:
- Tôi thấy cô rất quyến rũ, Catherine ạ. Tôi yêu người phụ nữ Mỹ.
- À! Vợ anh là người Mỹ à? - Catherine hỏi giả vờ như vậy.
Mattusi nhún vai.
- Không, cô ấy là người Ý. Nhưng cô ấy rất am hiểu.
- Như vậy đối với anh tốt quá còn gì? - Catherine nói.
- Rất tốt. - hắn cười.
Không đợi đến khi ăn điểm tâm tráng miệng xong, Dino Mattusi đã nói:
- Cô có thích miền quê không? Tôi có anh bạn, anh ấy có xe con. Tôi nghĩ chúng ta có thể lái xe đi chơi vào ngày chủ nhật.
Catherine định nói không, nhưng rồi nàng lại chợt nghĩ đến Wim. Anh ấy sống quá cô đơn. Có lẽ anh ấy thích đi xe ra ngoài, ở miền đồng quê.
- Việc đó cũng nhộn đấy! - Catherine nói.
- Tôi đảm bảo với cô rất thích thú.
- Tôi không biết tôi rủ Wim đi cùng được không?
Hắn lắc đầu:
- Xe nhỏ lắm. Tôi sẽ bố trí.
Các vị khách từ Anthens yêu cầu nhiều và Catherine thấy nàng có rất ít thời gian dành cho riêng mình. Haley, Renard và Mattusi đã có nhiều buổi họp mặt với Wim Vandeen, và Catherine lấy làm mừng vì thái độ của họ đã thay đổi.
- Anh ta làm mọi việc mà không cần máy tính? - Haley khen ngợi.
- Đúng thế.
- Tôi chưa bao giờ thấy ai như vậy.
Catherine rất xúc động với Atanas Stavich. Thằng bé con này là công nhân khó nhọc nhất chưa bao giờ nàng thấy. Sáng nào nó cũng đã ở văn phòng khi Catherine mới đến và còn ở lại đến khi mọi người đã về. Nó luôn tươi cười và muốn làm người khác hài lòng. Nó làm Catherine nhớ tới một con búp bê run rẩy. Ở nơi đâu trong quá khứ của nó, đã có ai xử sự với nó tàn nhẫn. Catherine quyết định nói chuyện với Alan Hamilton và Atanas. Có một vài cách để làm cho nó tự tin, Catherine nghĩ vậy. Ta tin rằng Alan có thể giúp nó.
Một hôm Evenlyn nói:
- Cô biết, thằng bé có tình yêu với cô có phải không?
- Chị nói gì vậy?
- Atanas ấy. Cô có thấy cái nhìn ngưỡng mộ nơi đôi mắt nó? Nó theo cô khắp nơi như một con cừu lạc.
- Chị cứ tưởng tượng ra. - Catherine cười.
Trong một dịp, Catherine mời Atanas ăn trưa.
- Ở nhà hàng ạ?
- Ừ, tất nhiên rồi. - Catherine cười.
Mặt nó ngượng ngừng:
- Cháu… cháu không biết, cô Catherine.
Nó nhìn xuống bộ quần áo xộc xệch của nó. - Cô sẽ bị ngượng với mọi người khi họ thấy cháu đi với cô.
- Tôi không cần đánh giá con người qua quần áo của họ, - Catherine quả quyết. - Tôi sẽ đặt chỗ trước.
Cô đưa Atanas đi ăn trưa tại nhà hàng Lyons Corner House. Nó ngồi đối diện với cô, các người xung quanh ngạc nhiên.
- Cháu chưa bao giờ đến nổi. Đẹp quá!
Catherine xúc động:
- Cô muốn em gọi món gì thì gọi.
Nó nghiên cứu thực đơn và lắc đầu.
- Món nào cũng đắt quá!
Catherine cười:
- Không nên quan tâm điều đó. Em và tôi làm việc cho một người giàu có. Tôi chắc rằng ông ta muốn chúng ta ăn một bữa trưa ngon. - Cô không nói gì với nó rằng cô trả tiền.
Atanas đặt một cocktail, tôm và sa-lát, một món gà quay với khoai tây rán, và kết thúc bữa trưa bằng bánh sô cô-la và kem cốc.
Catherine nhìn nó ăn mà kinh ngạc. Người nó thì khẳng khiu - em ăn vậy thì để thức ăn ở đâu cho hết?
Atanas nói e thẹn.
- Cháu chưa bao giờ lên cân cả.
- Em có thích London không, Atanas?
Nó gật đầu.
- Những chỗ mà cháu đã thấy cháu thích lắm.
- Ở Anthens, em cũng làm việc vặt ở văn phòng?
Nó gật đầu.
- Cho ông Denmiris. - Có một dấu hiệu cay đắng trong giọng nói của nó.
- Thế em có thích việc đó không?
- Cho phép em - đây không phải chỗ để nói về việc đó, nhưng em không nghĩ rằng ông Denmiris là một người tốt. Em… em không thích ông ấy. - Thằng bé liếc nhìn xung quanh rất nhanh cứ như là nó bị nghe trộm. - Đừng quan tâm đến ông ta nữa.
Catherine cho rằng, tốt hơn hết không nên khơi sâu câu chuyện đó.
- Vì sao em quyết định đến London, Atanas?
Atanas nói cái gì nhỏ quá khiến Catherine không nghe được.
- Cô xin lỗi không nghe được.
- Cháu muốn làm một bác sĩ!
Nàng nhìn vào em, tò mò:
- Bác sĩ?
- Vâng, madam. Em biết ý đó là điên rồ. - Nó do dự rồi nói tiếp. - Gia đình cháu từ Macedonia đến và suốt đời cháu, cháu nghe được toàn chuyện người Thổ vào làng của chúng cháu, giết người, tra tấn dân làng. Không có bác sĩ để giúp những người bị thương. Bây giờ, làng bị xoá sổ và gia đình cháu bị đuổi đi nhưng còn nhiều người bị thương trên thế giới này. Cháu muốn giúp họ. - Nó nhìn xuống, bối rối. - Chắc cô nghĩ cháu mất trí.
- Không, - Catherine nói êm ái. - Cô nghĩ, thế thì tuyệt vời Vậy em đến London để học nghề thầy thuốc?
- Vâng, madam. Sắp tới, ban ngày cháu đi làm, ban đêm cháu đi học. Cháu sẽ trở thành bác sĩ.
Trong giọng nói của nó như có tiếng chuông vang của sự quyết tâm. Catherine gật đầu.
- Cô tin em sẽ làm được. Em và cô sẽ nói chuyện này nữa nhé. Cô có một người bạn có thể giúp được em. Và cô biết một nhà hàng tuyệt vời để tuần tới chúng ta lại đến cùng ăn trưa nhé.
Vào nửa đêm, có tiếng bom nổ ở Villa của Spyros Lambrous. Mặt ngoài của ngôi nhà đã bị phá huỷ và hai người đày tớ đã bị chết. Buồng ngủ của Spyros Lambrous cũng bị tan tành và nguyên nhân ông vẫn sống sót là vào phút cuối cùng ông và vợ ông đã thay đổi kế hoạch và quyết định đi dự tiệc tối do Thị trưởng Anthens mời.
Sáng hôm sau, một tờ giấy không biết ai gửi đến văn phòng ông, đọc được chữ "Cái chết giành cho các nhà tư bản", dưới ký "Đảng Cách mạng Hy Lạp".
- Tại sao người ta lại muốn như vậy đối với anh? - Melina hoảng hồn quá đã hỏi ông.
Spyros trả lời luôn:
- Chính là Costa.
- Anh không có chứng cứ về việc này?
- Tôi không cần chứng cứ nào hết. Đến bây giờ cô vẫn chưa biết cô đã lấy phải đứa như thế nào à?
- Em - em không còn biết nghĩ thế nào được.
- Melina, chừng nào mà cái con người đó còn sống, cả hai chúng ta đều bị nguy hiểm. Nó chẳng chịu dừng lại ở cái gì cả.
- Anh không thể đến Sở Cảnh sát à?
- Em vừa tự nói đấy thôi. Anh chẳng có chứng cứ gì cả họ sẽ cười vào mặt anh. - Ông cầm tay cô trong bàn tay ông. - Anh muốn em phải ra khỏi nơi đây. Xin em đi đi. Đi càng xa chừng nào em có thể.
Cô đứng đó mãi. Cuối cùng khi cô nói, như thể là cô đã đi tới một quyết định vô cùng quan trọng.
- Được, Spyros ạ. Em sẽ làm những việc em phải làm.
Ông đã ôm cô.
- Tốt. Và đừng lo gì cả. Chúng ta sẽ tìm cách để chấm dứt nó!
Melina ngồi một mình trong buồng ngủ suốt cả buổi trưa, trí óc cô lúc nào cũng cố nghĩ việc gì đã xẩy ra. Chồng cô thực đúng như đã đe doạ, cố hại cô và anh cô. Cô không thể để hắn ta cứ làm như thế được. Và nếu cuộc sống của họ bị nguy hiểm như Catherine Douglas? Cô ta đã đi làm cho Costa ở London. Ta sẽ báo cho cô ấy biết, Melina nghĩ vậy.
Nhưng ta phải làm hơn thế mới được. Ta phải khử Costa. Ta phải chấm dứt Costa. Ta phải chấm dứt nó để khỏi làm hại ai khác nữa. Nhưng làm thế nào đây? Và rồi, câu trả lời đã đến với cô. Tất nhiên! Cô nghĩ. Chỉ có một cách. Sao trước đây ta không nghĩ về việc này.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 21 - HỒ SƠ MẬT
Ghi chép buổi gặp Catherine Douglas
Catherine: Xin lỗi tôi đến muộn, Alan. Tôi phải họp ở văn phòng mãi đến giờ.
Alan: Không sao. Đoàn cán bộ từ Anthens có còn ở London không?
Catherine: Còn. Họ đang chuẩn bị đi vào cuối tuần tới.
Alan: Cô sẽ thoát nợ. Họ có khó khăn gì không?
Catherine: Chính xác là không khó khăn gì, tôi thì… có một cảm nhận lạ lùng về họ.
Alan: Lạ lùng?
Catherine: Rất khó giải thích. Tôi coi đó là việc vớ vẩn, nhưng… có cái gì khang khác về bọn họ.
Alan: Họ có làm điều gì để…
Catherine: Không. Họ chỉ làm tôi khó xử. Đêm qua, tôi lại bị một cơn ác mộng.
Alan: Mơ có ai lại cố dìm cô chứ gì?
Catherine: Đã có thời gian tôi không bị mơ như thế. Nhưng lần này lại khác.
Alan: Khác thế nào?
Catherine: Nó còn… thực hơn. Và lại không kết thúc, lần trước còn có kết thúc.
Alan: Cô đã vượt qua cái việc là có ai đó cố dìm chết cô?
Catherine: Vâng. Họ cố dìm chết tôi và rồi tự nhiên tôi lại được ở một nơi an toàn.
Alan: Tu viện?
Catherine: Tôi không rõ. Có thể như vậy. Đó là một cái vườn. Và có một người đàn ông đến với tôi. Tôi nghĩ là tôi đã mơ một việc gì đó như thế trước đây, nhưng lần này tôi nhìn thấy mặt họ.
Alan: Cô có nhận ra ai không?
Catherine: Có. Đó là Constantin Denmiris.
Alan: Như vậy, trong giấc mơ của cô…
Catherine: Alan, nó không như một giấc mơ. Nó như là một ký ức Tôi bất chợt nhớ ra là Constantin Denmiris đã cho tôi cái ghim bằng vàng tôi đang cài đây.
Alan: Cô tin là tâm trí không hoàn chỉnh của cô gợi lại cho cô một việc thực đã xảy ra? Cô chắc rằng đó không phải là…
Catherine: Tôi biết mà. Constantin Denmiris cho tôi ghim đó ở tu viện.
Alan: Cô nói cô được một số bà xơ cứu thoát từ dưới mặt hồ và mang cô đến tu viện?
Catherine: Đúng thế.
Alan: Catherine, có ai biết cô đã ở tu viện?
Catherine: Không. Tôi không nghĩ vậy.
Alan: Rồi làm sao mà Constantin Denmiris có thể biết cô ở đó?
Catherine: Tôi không rõ. Tôi chỉ biết việc đó đã xảy ra. Tôi sợ hãi bừng tỉnh. Giấc mơ như là một điềm báo. Tôi cảm thấy có cái gì khủng khiếp sắp xảy ra.
Alan: Các cơn ác mộng có thể có tác dụng như các kẻ thù lâu đời nhất của con người. Từ đó có trong tiếng Anh ở thời Trung Cổ "mộng" tức là "mị" và "ác" tức là "dữ". Điều mê tín thời trước cho rằng những giấc mơ đó thường xảy ra sau 4 giờ chiều.
Catherine: Tôi không cho rằng những cơn ác mộng đó có ý nghĩa thực nào đó?
Alan: Đôi khi có. Coleridge có viết "Giấc mơ không có hình bóng của nó, nhưng đó lại là nội dung rất thực và là tai hoạ cho cuộc sống của chúng ta".
Catherine: Có lẽ, tôi coi các giấc mơ đó quá nghiêm túc. Ngoài các giấc mơ điên loạn ấy, tôi vẫn khỏe. Bây giờ có một việc tôi muốn nói chuyện với ông, ông Alan ạ.
Alan: Thế à?
Catherine: Tên em ấy là Atanas Stavich. Em là em trai nhỏ đã đến London để học nghề thuốc. Em sống vất vả quá. Tôi nghĩ có lẽ một ngày nào đó, ông nên gặp em và giúp nó một số ý kiến.
Alan: Tôi rất mong thế. Sao cô có vẻ buồn.
Catherine: Tôi vừa chợt nhớ ra một điều.
Alan: Thế ư?
Catherine: Việc đó cũng ngớ ngẩn lắm.
Alan: Trí óc tôi bây giờ cũng không phân định được giữa ngớ ngẩn và bình thường.
Catherine: Trong giấc mơ, khi ông Denmiris đưa cho tôi cái ghim bằng vàng…
Alan: Thế à?
Catherine: Tôi có nghe một giọng nói. "Nó sắp giết cô".
***
Phải giống như một tai nạn. Tôi không muốn ai có thể nhận ra thân hình nàng. Có nhiều cách để giết cô ta. Hắn bắt đầu dàn dựng. Hắn nằm trên gi.ường, nghĩ về họ và thấy rằng hắn đang phấn khích. Cái chết là một kh.oái lạc tột đỉnh. Cuối cùng, hắn sắp làm việc đó như thế nào. Rất đờn giản. Sẽ không còn lại thi thể để nhận dạng. Constantin Denmiris sẽ hài lòng.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 22 -
Ngôi nhà bờ biển của Constantin Denmiris cách Pireus ba dặm về hướng Bắc, trên một khu đất rộng 1 acre sát mép nước. Denmiris đến đó vào 7 giờ sáng. Và đứng ngắm ngôi nhà bờ biển.
Khi ông tới, một người ông không nhận được là ai ra mở cửa.
- Xin chào, ông Denmiris.
Denmiris đã trông thấy ngót chục cảnh sát ở bên trong nhà.
- Cái gì ở đây thế! Denmiris hỏi.
- Tôi là trung uý cảnh sát Theophilos. Tôi…
Denmiris đẩy hắn sang một bên và đi vào phòng khách. Thật là một cảnh hỗn độn. Chắc chắn có một cuộc vật lộn khủng khiếp vừa xảy ra nơi đây. Ghế bàn lật nhào. Một cái áo của Melina rớt trên sàn, bị xé rách nát. Denmiris nhặt lên và xem xét.
- Vợ tôi đâu? Tôi định gặp cô ấy ở đây kia mà.
Viên trung uý cảnh sát nói.
- Bà ta không ở đây. Chúng tôi khám xét nhà và niêm phong rồi xuống cả bờ biển hình như ngôi nhà đã bị trộm!
- Được, Melina đâu? Bà ta có gọi điện cho anh không? Bà ta có ở đây không?
- Vâng, chúng tôi cho rằng, bà ta đang còn ở đây, thưa ông?
Hắn cầm một đồng hồ đeo tay của phụ nữ. Mặt đá đã bị vỡ và kim đồng hồ dừng ở 3 giờ.
- Đây là đồng hồ đeo tay của bà nhà?
- Trông cũng giống vậy.
- Mặt sau có khắc chữ "Tặng Melina, tình yêu của anh. Costa"
- Đúng nó rồi. Đây là quà tặng sinh nhật.
Thám tử Theophilo chỉ một số vết trên tấm thảm.
- Đó là những vết m.áu. - Anh nhặt con dao đang nằm ở sàn nhà lên, cẩn thận không sờ vào cán. Lưỡi dao còn dính đầy m.áu.
- Ông đã nhìn thấy cái dao này lần nào chưa, thưa ông?
Denmiris liếc nhìn con dao.
- Không. Có phải ông nói là bà ấy chết rồi?
- Chắc, có thể lắm, thưa ông. Chúng tôi thấy có những giọt m.áu trên cát rải ra mãi tận mép nước.
- Trời ơi, - Denmiris nói.
- May mắn quá cho chúng tôi, có mấy dấu tay rất rõ trên con dao.
Denmiris ngồi xuống nặng nề.
- Rồi các anh sẽ tìm được đứa nào làm.
- Chúng tôi sẽ tra trong hồ sơ những vết vân tay. Khắp nhà đều có vân tay. Chúng ta phải chọn ra nếu ông cho phép chúng tôi lấy vân tay ông, ông Denmiris, chúng tôi có thể loại ra những cái vân tay đó rất nhanh chóng.
Denmiris do dự:
- Vâng, được thôi.
- Viên đội đang ở ngoài kia sẽ chịu trách nhiệm về việc này.
Denmiris đi ngang qua một cảnh sát mặc đồng phục có một hộp lấy dấu tay.
- Xin ngài lăn các ngón tay lên chỗ này, thưa ngài. - Một lát sau, khi xong. - Ngài hiểu cho đây chỉ là thủ tục.
- Tôi hiểu. - Thiếu uý Theophilos đưa cho Denmiris một danh thiếp nhỏ. - Ông có biết gì về tấm danh thiếp này, ông Denmiris?
Denmiris nhìn vào danh thiếp. Đề là "Cơ quan thám tử Katelanos - Điều tra tư".
Ông trả lại tấm danh thiếp.
- Không. Nó có nghĩa gì không?
- Tôi không biết. Chúng tôi sẽ cho điều tra.
- Đương nhiên, tôi muốn ông làm mọi việc ông có thể làm được để tìm ra kẻ nào có trách nhiệm. Và cho tôi biết nếu ông có tin về vợ tôi.
Trung uý Theophilos nhìn ông và gật đầu.
- Ông đừng lo, thưa ông. Chúng tôi sẽ cố gắng.
Melina. Cô gái tóc vàng, hấp dẫn, vui tươi và sáng sủa. Lúc đầu thật tuyệt vời. Và rồi nàng đã giết con trai nàng, vì vậy điều đó không thể quên được… chỉ còn cái chết.
Ngày hôm sau, khoảng trưa, có điện thoại. Constantin Denmiris đang họp khi người thư ký vào báo.
- Xin lỗi, ông Denmiris…
- Tôi đã nói với anh, tôi không muốn bị anh quấy rầy.
- Dạ vâng, thưa ngài, nhưng đây là Thanh tra Lavanos đang ở đầu dây. Ông ấy nói rất khẩn. Ông cho phép tôi nói lại với ông ấy là…
- Thôi. Để tôi nói! - Denmiris quay sang mọi người đang ngồi xung quanh bàn họp. - Xin lỗi đợi cho một lát, thưa quý vị - Ông nhấc ống nghe. - Denmiris.
Một tiếng nói.
- Đây là chánh thanh tra Lavanos, ông Denmiris, Trạm trung tâm đây. Chúng tôi có một số thông tin, chúng tôi cho rằng đáng chú ý. Tôi không rõ liệu ông có thể đến Trụ sở Cảnh sát ngay được không?
- Ông có tin về vợ tôi?
- Tốt hơn hết là không nên tham luận gì qua điện thoại, xin ông vui lòng.
Denmiris do dự giây lát.
- Tôi sẽ đi ngay đây.
Ông đặt ống nghe xuống và quay về mọi người.
- Có việc khẩn. Xin quý vị sang phòng ăn và thảo luận đề nghị của tôi và tôi sẽ về nếu kịp để cùng ăn trưa có tiếng rì rầm, nói chung là đồng ý. Năm phút sau, Denmiris đã trên đường đến trụ sở Cảnh sát.
Đã có gần chục người đang đợi ông ở văn phòng uỷ viên cảnh sát. Denmiris nhận ra viên cảnh sát mà ông đã gặp ở ngôi nhà bờ biển.
Delma là một người lùn, mập, lông mày rậm và thấp, mặt tròn và đầy vẻ hoài nghi trong ánh mắt.
- Có việc gì thế! - Denmiris hỏi. - Các ông có tin gì về vợ tôi!
Chánh thanh tra nói:
- Nói hoàn toàn thẳng thắn, ông Denmiris ạ, chúng tôi đã kiểm tra một số chi tiết, sự việc chúng tôi rất khó giải quyết. Chúng tôi hy vọng ông có thể giúp chúng tôi.
- Tôi e rằng rất ít khả năng tôi có thể làm được gì để giúp các ông. Toàn bộ sự việc làm tôi choáng váng…
- Ông đã có hẹn gặp vợ ông ở ngôi nhà bãi biển khoảng ba giờ chiều hôm qua?
- Thì sao? Không. Bà Denmiris điện thoại cho tôi và đề nghị gặp ở đó vào bảy giờ.
Công tố viên Delma nói nhẹ nhàng.
- Bây giờ, đó là một điểm làm chúng tôi đau đầu. Một người đầy tớ gái nhà ông nói với chúng tôi rằng ông đã gọi điện cho vợ ông vào khoảng hai giờ và đề nghị bà đến ngôi nhà bãi biển một mình và đợi ông.
Denmiris cau mày.
- Nó nhầm rồi. Vợ tôi gọi cho tôi và đề nghị tôi gặp bà ấy ở đó vào bảy giờ tối qua!
- Tôi hiểu. Vậy thì người đầy tớ gái nói sai.
- Đương nhiên.
- Ông có biết lý do vì sao vợ ông đã phải đề nghị ông đến ngôi nhà bãi biển?
- Tôi cho rằng bà ấy muốn nói với tôi để không ly dị bà ấy nữa.
- Ông đã bảo vợ ông, ông sắp ly dị bà?
- Vâng.
- Người đầy tớ nói cô ta đã nghe lỏm được câu chuyện qua điện thoại là bà Denmiris nói với ông bà sắp ly dị ông.
- Tôi không chê trách gì những điều người đầy tớ nói.
- Xin các ông nghe lời tôi về việc này. Ông Denmiris, ông có gửi phao bơi cá nhân trong ngôi nhà bờ biển không? - Chánh Thanh tra hỏi.
- Ở ngôi nhà bờ biển? Không. Tôi đã bỏ bơi ngoài biển từ nhiều năm trước. Tôi có thể bơi ở nhà trong thành phố.
Chánh Thanh tra mở ngăn kéo bàn và lấy ra hai cái phao bơi cá nhân để trong túi nhựa, đưa cho Denmiris xem.
- Đây có phải là cái phao của ông không, ông Denmiris?
- Có thể là của tôi, tôi cho là như vậy.
- Có những chữ đầu viết tắt tên ông.
- Vâng, tôi nghĩ tôi nhận ra. Cái đó là của tôi.
- Chúng tôi đã tìm thấy cái phao này sau cái tủ trong ngôi nhà bờ biển của ông.
- Thế à? Chắc là bị quên ở đó đã lâu. Vì sao…
- Cái phao đó còn ướt sũng nước biển. Chúng tôi đã phân tích và thấy rằng đó cũng là một loại nước ở trước ngôi nhà bờ biển của ông. Cái phao đó có vết m.áu!
Trong buồng rất nóng.
- Rồi có thể ai đó đã quẳng nó vào! - Denmiris nói như khẳng định.
Công tố viên đặc biệt nói:
- Vì sao lại có người làm như vậy? Đó là điều làm chúng tôi không hiểu được, ông Denmiris à?
Chánh thanh tra mở phong bì nhỏ trên bàn và lấy một cái khuy áo ra.
- Một người của chúng tôi tìm thấy cái này dưới thảm ở nhà bãi biển. Ông có nhận ra cái đó không?
- Không!
- Nó từ một vai áo của ông. Chúng tôi đã phải sử dụng quyền vi phạm tự do để cử một thám tử vào nhà ông sáng nay kiểm tra tủ áo của ông. Một trong cái áo của ông đã mất một cái khuy. Sợi chỉ hoàn toàn phù hợp. Và cái áo vừa lấy ở hiệu giặt là về một tuần trước đây.
- Tôi không…
- Ông Denmiris, ông nói với vợ rằng ông muốn ly dị và bà đã cố nói để ông thôi không ly dị nữa.
- Điều đó đúng.
Chánh thanh tra cầm một tấm danh thiếp mà người ta đã đưa cho Denmiris xem ở ngôi nhà bãi biển hôm trước.
- Một người của chúng tôi đã đến cơ quan thám tử Katelanos hôm nay.
- Tôi đã nói với ông - tôi chưa bao giờ được nghe nói về họ.
- Vợ ông đã thuê họ để bảo vệ bà ta.
Tin đó như một cú sốc.
- Melina? Bảo vệ bà ta vì cái gì?
- Vì ông. Theo người chủ của cơ quan này, vợ ông bị đe doạ. Ông đã bảo bà ta nếu không chịu ông sẽ giết bà. Ông Katelanos đã hỏi bà vì sao bà không đến cơ quan cảnh sát để được bảo vệ, bà nói việc này có tính chất riêng tư. Bà không muốn nhờ một công sở!
Denmiris đứng bật dậy:
- Tôi không đến đây để ngồi nghe những lời nói láo. Không có…
Chánh thanh tra đến gần một ngăn kéo và lấy ra con dao có vết m.áu đã tìm thấy ở ngôi nhà bãi biển.
- Ông nói với viên sĩ quan ở ngôi nhà bãi biển là ông chưa bao giờ trông thấy con dao này cả?
- Đúng thế.
- Vân tay của ông lại có trên con dao.
Denmiris đang còn nhìn con dao.
- Vân tay - vân tay của tôi à? Thế nào cũng có nhầm lẫn gì đây. Không thể thế được?
Đầu óc ông quay cuồng. Ông điểm qua các chứng cứ rất đầy đủ chống lại ông: người đầy tớ nói rằng ông đã gọi vợ ông vào lúc hai giờ chiều và bảo bà ấy đến ngôi nhà bãi biển một mình… Hai cái phao bơi cá nhân có m.áu dính trên đó… Một cái khuy áo rớt ra từ cái áo vét-tông của ông… Một con dao với các vân tay…
- Các ông có thấy không, các ông là đồ ngốc hay sao? Đây là một sự sắp đặt, - Ông la lên. - Có người nào đó đã mang cái phao bơi ra ngôi nhà bãi biển, quết tý m.áu lên cái phao, và trên cả con dao, và giật cái khuy áo vét-tông của tôi và…
Vị công tố viên đặc biệt ngắt lời:
- Ông Denmiris, ông có thể giải thích vì sao lại có vân tay ông trên con dao này?
- Tôi không biết… Đợi một tý. Vâng. Tôi nhớ lại ngay đây. Melina bảo tôi và cắt dây mở cái hộp cho cô ấy đưa cho tôi. Đó là lý do có vân tay tôi trên con dao ấy!
- Tôi thấy. Thế có cái gì trong cái hộp?
- Tôi không biết!
- Ông không biết trong hộp có cái gì?
- Không. Tôi chỉ cắt dây buộc vòng qua cái hộp. Vợ tôi không hề mở cái hộp đó.
- Thế ông có thể giải thích vết m.áu trên thảm, hay trên cát kéo dài xuống nước hay…
- Đó là điều đương nhiên, - Denmiris tấn công lại. - Việc mà Melina đã phải làm là cô tự cắt tay rồi đi bộ về phía nước để cho các ông nghĩ là tôi giết cô. Cô ta còn cố gắng đổ vấy cho tôi vì tôi đã nói với cô ấy tôi sẽ ly dị cô. Đến bây giờ, cô ta đang còn trốn ở đâu đây, đang cười, vì cô ấy nghĩ các ông sắp bắt tôi. Melina còn sống như tôi còn sống!
Công tố đặc biệt nói rất trịnh trọng.
- Tôi mong rằng đó là sự thực, thưa ông. Chúng tôi kéo thi thể bà ấy từ mặt nước biển sáng nay. Bà ấy bị đâm và bị dìm xuống nước. Tôi đã đưa ông vào đối tượng bị bắt, ông Denmiris à, vì việc giết vợ!
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 23 -
Lúc đầu, Melina không biết làm thế nào để nàng đạt được mục đích đó. Nàng chỉ biết rằng chồng nàng có ý định hại anh nàng và nàng. Không thể để điều đó xảy ra. Bằng cách nào để cho Costa phải dừng tay. Đời nàng chẳng thành vấn đề gì. Ngày và đêm chất đầy những khổ đau và nhục nhã. Nàng nhớ lại Spyros đã cố gắng chống lại đám cưới của nàng, đã cảnh cáo nàng. Em không thể lấy Denmiris. Nó là một con quỷ. Nó sẽ huỷ hoại em. Sao mà đúng thế. Và lúc đó nàng vì quá yêu nên không nghe. Bây giờ, chồng nàng cần phải bị trừ khử. Nhưng làm thế nào?
Và nàng đã nghĩ. Buổi sáng, nàng đã đề ra các chi tiết. Sau đó, các việc còn lại thì đơn giản.
Constantin Denmiris đang ở trong phòng làm việc khi Melina vào, nàng mang một cái hộp buộc bằng sợi dây rất dai. Nàng cầm một con dao thái thịt to trong tay.
- Costa, anh cắt giúp em để mở cái hộp này? Em không sao làm được.
Ông ngước nhìn nàng và nói tỏ vẻ sốt ruột:
- Như thế thì làm sao được. Em không biết là không nên cầm con dao đằng lưỡi? - Ông giật lấy con dao từ tay nàng và bắt đầu cắt sợi dây. - Sao em không gọi một đứa nào giúp em hở?
Melina không trả lời.
Denmiris cắt dây xong.
- Đấy!
Ông đặt con dao xuống và Melina cẩn thận cầm con dao lên từ phía lưỡi.
Nàng nhìn ông và nói:
- Costa, chúng ta không thể cứ như thế này. Em vẫn yêu anh. Anh phải như thế nào với em chứ. Anh có nhớ những lúc tươi đẹp chúng ta cùng nhau? Anh có nhớ những đêm của tuần trăng mật khi…
- Lạy chúa, - Denmiris ngắt lời - Em có hiểu không? Tất cả đã qua rồi. Anh không còn gì với em nữa. Hãy đi khỏi đây, em làm anh mệt quá rồi.
Melina đứng đó nhìn ông. Cuối cùng, nàng nói lạnh lùng. - Thôi được. Anh cứ đi đường anh. - Nàng quay đi và cầm con dao ra khỏi phòng.
- Em quên cái hộp này, - Denmiris kêu lên.
Nàng đã đi.
Melina đi vào buồng thay quần áo của chồng và mở các tủ Có hàng trăm bộ quần áo treo trong tủ, có một chỗ chỉ để treo quần áo thể thao. Nàng lấy một cái áo và dứt một cái khuy. Nàng bỏ cái khuy vào trong túi của mình.
Tiếp đến nàng mở ngăn kéo và lấy ra hai cái phao bơi của chồng và có chữ cái đầu tên của ông trên phao. Ta đã sẵn sàng cả Melina nghĩ.
***
Cơ quan thám tử Katelanos ở góc phố Sofokleous, trong ngôi nhà gạch cũ đã bạc màu. Melina nhẩy vào văn phòng ông chủ cơ quan này, ông Katelanos, một người đàn ông bé nhỏ, hói đầu và có ria mép.
- Xin chào, bà Denmiris. Tôi có thế giúp gì cho bà?
- Tôi cần được bảo vệ!
- Bảo vệ theo loại nào?
- Vì chồng tôi.
Katelanos cau mày. Ông ta thấy rắc rối. Việc ấy không nằm trong các trường hợp bảo vệ mà ông đã làm.
Thật rất không dễ dàng làm gì để mà chống lại một con người có sức mạnh như Constantin Denmiris.
- Bà không nghĩ đến nhờ cảnh sát ư? - ông Katelanos hỏi.
- Tôi không thể. Tôi không muốn công khai như vậy. Tôi muốn coi đây là việc riêng. Tôi nói với chồng tôi, tôi sắp ly dị ông ta, và ông ta đe doạ giết tôi nếu tôi cứ định làm thế. Vì vậy tôi đến nhờ ông.
- Tôi hiểu. Vậy chính xác bà yêu cầu chúng tôi làm gì?
- Tôi muốn ông cử cho một số người bảo vệ tôi.
Katelanos ngồi đó, đang dò ý nàng. Cô ấy là một phụ nữ xinh đẹp, ông nghĩ. Tất nhiên là loạn thần kinh. Không thể hiểu được rằng chồng cô ta lại muốn hại cô ta. Chắc lại cãi nhau lặt vặt gì đó trong gia đình mấy ngày qua. Nhưng ông có thể yêu cầu cô trả lệ phí kha khá. Tuy vậy Katelanos phải tính cả những rủi ro nữa.
- Được! - ông nói. - Tôi có những nhân viên tốt có thể giúp bà. Khi nào bà muốn họ bắt đầu làm việc?
- Thứ hai này.
- Vậy thì được. Không có gì là khẩn cấp.
Melina Denmiris đứng dậy.
- Tôi sẽ gọi điện cho ông.
- Ông có cái danh thiếp nào không?
- Dạ, tất nhiên!
Katelanos đưa cho nàng danh thiếp và dẫn nàng ra cửa. Cô ta là một khách tốt, ông nghĩ. Tên cô sẽ gây ấn tượng tốt cho các khách hàng của ta.
Khi Melina về nhà, nàng đã điện cho anh nàng.
- Spyros, em có một số tin này! Giọng nói của nàng đầy vẻ kích động. - Costa muốn đình chiến.
- Sao? Anh không muốn tin em, Melina. Cần phải có một vài mưu mẹo. Nó…
- Không. Anh ấy có ý thế. Anh ấy nhận thấy rằng thật là ngớ ngẩn cứ chống chọi với anh mãi. Anh ấy muốn hoà dịu trong gia đình.
Yên lặng.
- Anh không biết!
- Ít ra cũng nên cho anh ấy một cơ hội. Anh ấy muốn anh đến gặp anh ấy ở ngôi nhà bãi biển của anh ở Acro - Corinth vào ba giờ chiều nay.
- Đến đấy mất bốn tiếng đồng hồ lái xe. Sao lại không gặp nhau ở trong thành phố được?
- Anh ấy không nói! - Melina nói với anh mình, - nhưng nếu đi là có ý hoà hoãn đấy nhé…
- Được Anh sẽ làm thế. Nhưng anh làm vì em.
- Vì chúng ta chứ, - Melina nói - Chào anh, Spyros.
- Chào em.
Melina gọi điện cho Constantin ở phòng làm việc.
Tiếng ông ta bị ngắt quãng.
- Cái gì thế! Anh bận lắm!
- Em vừa nhận được điện thoại anh Spyros gọi. Anh ấy muốn làm lành với anh.
Có tiếng cười ngắn, có vẻ chế nhạo.
- Anh đánh cuộc với em, anh ấy lầm đấy. Khi anh có chuyện gì thì anh ấy, anh ấy lúc nào chả hoà bình nhưng thực ra anh ấy không muốn.
- Anh ấy nói sẽ không ganh đua gì với anh nữa, Costa ạ Anh ấy còn muốn bán cho anh đội tàu của anh ấy.
- Bán cho anh à… Em có chắc không? - Giọng của anh ta đột nhiên tỏ ra rất quan tâm.
- Vâng. Anh ấy bảo là anh có như thế là đủ.
- Được. Bảo anh ấy cử nhân viên kế toán qua văn phòng anh, và…
- Không. Anh ấy muốn gặp anh chiều nay ở Acro - Corinth vào ba giờ.
- Nhà anh ấy à?
- Vâng. Đó là nơi kín đáo. Chỉ có hai anh thôi. Anh ấy không muốn tiếng lọt ra ngoài.
- Anh cuộc anh ấy không dám thế đâu! - Denmiris nghĩ mà hài lòng. Khi mà tiếng lọt ra ngoài, anh ấy sẽ bị người ta cười thối mũi ra. - Được, em nói với anh ấy anh sẽ đến.
Đường đến Acro - Corinth rất xa, qua những đường gió lộng dẫn đến vùng nông thôn xinh đẹp,, thoang thoảng mùi nho, và chanh cùng mùi cỏ, Spyros Lambrous đi qua những khu nhà bị tàn phá dọc đường. Từ xa, ông đã nhìn thấy cột Eleusis đã đổ, bàn thờ tàn lụi của các vị thánh cấp vị. Anh nghĩ đến Denmiris.
Lambrous lần đầu tiên đến ngôi nhà này. Anh cho xe vào cổng và ngồi trong xe một lát, nghĩ về cuộc gặp gỡ sắp tới. Liệu Constantin có thực muốn hoà hoãn hay đó chỉ là thêm một trò lừa đảo? Nếu có gì xảy ra, ít nhất thì Melina cũng biết nó sẽ đi đến đâu. Spyros ra khỏi xe và đi vào ngôi nhà vắng tanh.
Ngôi nhà này là một ngôi nhà gốc kiểu cổ rất nên thơ, nhìn xa xa dưới tầm mắt là Corinhrh. Khi còn nhỏ, Spyros Lambrous hay cùng cha nghỉ những ngày cuối tuần ở đây, hay chơi các trò trẻ con trên núi, bây giờ thì ông còn phải chơi các trò lớn hơn nhiều.
Mười lăm phút sau, Constantin Denmiris đến. Ông thấy Spyros ở trong nhà, đang đợi, và điều đó làm ông thoả mãn. Thế là, sau những năm dài, con người đó cuối cùng cũng phải chấp nhận hắn bị thất bại. Ông ra khỏi xe và đi vào buồng. Hai người đứng đó, nhìn nhau.
- À ông anh vợ thân mến, - Denmiris nói. - Thế là cuối cùng chúng ta cũng tới cuối đường.
- Tôi muốn chấm dứt cái trò điên rồ này, Costa à. Đã đi quá xa rồi.
- Tôi không thể đồng ý với anh nữa. Anh có bao nhiêu con tàu, Spyros?
Lambrous nhìn ông em rất ngạc nhiên.
- Sao?
- Anh có bao nhiêu con tàu? Tôi sẽ mua tất. Tất nhiên, có giảm giá vì chất lượng.
Lambrous không thể tin những điều nghe được.
- Mua tàu của tôi?
- Tôi mua tất cả. Và tôi sẽ là chủ của một đội tàu lớn nhất thế giới.
- Cậu điên à? Vì sao mà cậu lại nghĩ là tôi muốn bán các con tàu của tôi?
Đến lượt Denmiris phản ứng.
- Vậy thì sao chúng ta lại đến gặp nhau ở đây, có phải không?
- Chúng ta gặp nhau ở đây là cậu muốn hoà hoãn.
Mặt Denmiris xẫm lại.
- Tôi? Ai bảo anh vậy?
- Melina!
Sự thật lóe ra cho cả hai cùng một lúc.
- Cô ấy bảo anh, tôi muốn hoà hoãn?
- Cô ấy bảo anh, tôi muốn bán các con tàu của tôi?
- Cái con ngây ngô! - Denmiris thốt lên. - Tôi cho rằng cô ấy nghĩ vậy để làm cho chúng ta gặp nhau, chúng ta sẽ đi tới một thoả thuận nào đó. Cô ấy còn điên hơn cả anh, Lambrous ạ. Tôi mất cả buổi chiều vì anh.
Constantin Denmiris quay người và chạy vù ra cổng.
Spyros Lambrous nhìn theo ông ta nghĩ không lẽ Melina lại nói dối cả hai. Cô ấy chắc biết rằng không có cách nào cho chồng cô và ta có thể đến cùng nhau. Bây giờ thì không được. Quá muộn rồi. Điều đó đã quá muộn.
Vào khoảng một giờ ba mươi, trưa hôm đó. Melina đã lắc chuông gọi người đầy tớ gái:
- Andrea, mang cho tôi cốc trà nhé?
- Vâng ạ, thưa bà. - Người đầy tớ ra khỏi buồng và khi cô quay lại, sau mươi phút, tay bưng khay trà, chủ cô đang gọi điện thoại. Giọng chủ cô có vẻ tức giận.
- Không, Costa, em vẫn minh mẫn đấy chứ. Em định ly dị anh, em đã chuẩn bị cho việc đó rồi và càng cho mọi người biết càng tốt.
Lúng túng, Andrea đặt khay trà xuống và bắt đầu rút lui Melina vẫy tay bảo ở lại.
Melina nói vào ống nghe đã câm lặng.
- Anh cứ đe doạ em kiểu gì nếu anh muốn, em sẽ không thay đổi ý kiến…
- Không bao giờ… Em không cần nghe anh nói gì… Anh không được đánh đập em, Costa… Không… vấn đề là gì?
- Được. Anh sẽ gặp em ở ngôi nhà bãi biển nhưng nó không làm cho anh điều gì tốt đâu.
- Vâng, em sẽ đến một mình. Trong vòng một giờ nữa thôi? Rất tốt!
Melina đặt ống nghe xuống từ từ, vẻ mặt đau khổ.
Nàng quay lại phía Andrea.
- Tôi sắp đến ngôi nhà bãi biển để gặp chồng tôi. Nếu tôi không quay về lúc 6 giờ, tôi muốn cô gọi cảnh sát.
Andrea nuốt nước bọt.
- Bà có cần lái xe để đưa bà không?
- Không. Ông Denmiris bảo tôi đến một mình.
- Vâng, thưa bà.
Còn một việc phải làm. Tính mạng Catherine Alexander đang lâm nguy. Nàng phải báo cho cô. Có một người nào đó trong đoàn đã ăn tối hôm nọ ở nhà hàng. Em không gặp cô ta được nữa đâu. Tôi đã cử một người để khử cô ta rồi. Melina gọi điện cho văn phòng của chồng nàng ở London.
- Catherine Alexander có làm việc ở đó không?
- Hiện giờ cô ấy chưa tới. Có thể có người khác hầu chuyện bà được không?
Melina do dự. Nếu nhắn tin khẩn cấp quá và không tin ai được. Nhưng nàng không còn thì giờ để gọi lại. Nàng nhớ Costa có nói một anh Wim Vandeen nào đó, một thần đồng ở đó.
- Cho tôi nói chuyện với ông Vandeen, làm ơn?
- Xin đợi cho một lát.
Một tiếng đàn ông ở đầu dây.
- Hello.
Nàng có thể hiểu ngay là anh ta.
- Tôi muốn nhắn cho Catherine Alexander. Việc rất quan trọng. Ông sẽ thấy cô ấy hiểu điều đó, làm ơn nhắn giup nhé.
- Catherine Alexander.
- Vâng. Nói với cô ấy rằng tính mạng cô ấy đang lâm nguy. Một người nào đó đang tìm cách giết cô. Tôi cho rằng có thể là một trong các người đàn ông từ Anthens đến.
- Anthens…
- Vâng.
- Anthens có một dân số tám trăm sáu nghìn…
Melina không làm sao cho anh ta hiểu được. Nàng đặt ống nghe xuống. Nàng đã cố gắng hết sức.
Wim ngồi ở bàn làm việc, đang nghiền ngẫm về câu chuyện qua điện thoại. Có ai đang cố tình giết Catherine.
- Một trăm và mười bốn tên giết người bị kết án năm nay ở Anh Quốc. Catherine sẽ làm số đó là một trăm mười lăm.
Một trong những người từ Anthens đến. Jelly Haley, Yves Renard, Dino Mattusi. Một người trong bọn họ sẽ giết Catherine. Trí óc như máy tính của Wim ngay lập tức nạp vào anh các số liệu về ba người. Tôi nghĩ tôi biết là ai trong họ.
Khi Catherine về, Wim không nói gì với Catherine về cuộc nói chuyện điện thoại đó.
- Anh ta tò mò để xem có đúng không.
Catherine tối nào cũng đi với các thành viên của đoàn cán bộ, và sáng khi nàng đến cơ quan làm việc, Wim ở đó, đang đợi. Anh tỏ ra không vui vẻ khi gặp nàng. Wim tự hỏi không biết khi nào cô ấy để anh làm việc đó. Có thể anh phải nói với nàng về lời nhắn qua điện thoại. Nhưng có thể đó là sự lừa đảo. Tốt hơn hết là thay đổi nội dung đi một chút cho bớt căng thẳng.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 24 -
Lái xe đến ngôi nhà bãi biển mất một giờ về thời gian, nhưng hai mươi năm ký ức của nàng đã được nhắc lại. Có nhiều việc Melina phải nghĩ đến, có nhiều việc gợi lại.
Costa, trẻ và đẹp trai, đã nói, chắc chắn em từ thiên đường xuống dạy cho chúng sinh sắc đẹp là gì. Sắc đẹp của em khiến mọi lời tán tỉnh sẽ trở nên vô nghĩa. Tôi không thể nói gì ngoài việc lấy lại công lý đối với em… Cuộc dạo chơi trên biển tuyệt vời bằng chiếc thuyền của họ và những ngày nghỉ hè lý tưởng ở Psara…
Những ngày ấy với các món quà đáng yêu bất ngờ và những đêm làm tình điên loạn. Rồi sẩy thai, và người tình liên miên của anh, rồi vụ Noelle Page. Lại cả việc đánh vợ và làm nhục vợ trước mọi người. Kiritsimon? Anh ấy đã từng nói, cô chẳng có mục đích gì để mà sống cả, sao cô không tự tử mà chết cho rồi? Và cuối cùng, việc đe doạ tiêu diệt Spyros.
Đó là lý do, cuối cùng, Melina không thể chịu đựng nổi.
Khi Melina đến ngôi nhà bãi biển, nhà vắng tanh.
Bầu trời đầy mây, và gió lạnh ghê người từ ngoài biển thổi vào Anomen, nàng nghĩ. Nàng đi vào căn buồng tiện nghi, thân thiết và nhìn quanh lần cuối cùng.
Rồi nàng bắt đầu lật chổng ngược đồ đạc và đập nát những cái đèn. Nàng xé toạc cả áo ngoài rồi để rớt trên sàn nhà. Nàng lấy tấm danh thiếp của cơ quan thám tử và đặt trên bàn. Nàng nhấc khẽ tấm thảm và đặt cái khuy áo vào đó Tiếp đến nàng lấy đồng hồ đeo tay bằng vàng mà Costa đã tặng nàng, đập trên bàn cho vỡ.
Nàng lấy cái phao bơi của chồng và mang ra bãi biển.
Nàng nhúng ướt phao xuống nước rồi lại mang vào nhà.
Cuối cùng, chỉ còn có một việc để làm. Đã đến giờ, nàng nghĩ. Nàng lấy hơi sâu và từ từ cầm con dao thái thịt và c.ởi giấy ra, cẩn thận không làm nát tờ giấy mềm bọc lưỡi.
Melina cầm dao trong tay, nhìn chằm chằm vào nó. Đây là cái việc tàn ác nhất. Nàng phải đâm vào người thật mạnh để như bị giết nhưng làm sao để còn đủ sức làm nốt các việc còn lại theo kế hoạch.
Nàng nhắm mắt và ấn con dao sâu vào bên mình.
Đaụ đớn hành hạ. m.áu bắt đầu tuôn ra, Melina cầm cái phao ướt áp sát bên mình và khi cái phao đã phủ đầy m.áu, nàng đi ra kho và nhét nó vào phía sau một cái tủ.
Nàng bắt đầu thấy choáng váng. Nàng nhìn quanh xem có quên điều gì không, rồi nàng vấp phải cái cửa mở ra vào dẫn ra bãi biển, m.áu dính lên cái thảm làm thành một vệt đỏ thẫm.
Nàng lê ra biển. m.áu chảy ngày càng nhiều và nàng nghĩ, ta khôug làm thế thì Costa vẫn thắng. Ta không để cho nó thắng được.
Lê chân ra biển dường như là đi mãi mãi. Một bước nữa, nàng nghĩ. Một bước nữa. Nàng vẫn cố đi, chiến đấu chống lại sự choáng váng ngày càng xâm chiếm nàng. Mắt bắt đầu mờ không nhìn rõ. Nàng khuỵu xuống. Ta không được dừng ở đây. Nàng cố đứng dậy và cố đi, đến khi cảm giác thấy nước lạnh đã lên đến chân mình.
Khi nước muối ngấm vào vết thương của nàng, nàng la lên vì đau không chịu nổi. Ta đang làm việc đó vì Spyros, nàng nghĩ. Anh Spyros thân yêu.
Đằng xa kia, nàng còn nhìn được đám mây lơ lửng ở chân trời. Nàng bắt đầu bơi về phía đó, kéo theo một dòng m.áu. Và một điều ngạc nhiên đã xảy ra. Đám mây sà xuống gần nàng, và nàng cảm thấy cái mềm mại màu trắng bọc lấy nàng và cuốt ve nàng. Đau đớn lại tấy lên, và nàng có một cảm giác kỳ lạ về yên bình len lỏi khắp người nàng.
Ta đang về nhà, Melina nghĩ rất nghĩ may mắn. Cuối cùng ta đang về nhà.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 25 -
Chúng tôi bắt ông về việc giết vợ.
Sau đó, mọi việc xảy ra như một cuốn phim quay chậm. Ông đã bị giữ và lấy vân tay lần nữa. Ông phải đi chụp hình và bị tống vào xà lim. Không thể tin được rằng họ dám làm điều đó với ông.
- Gọi cho tôi Peter Demonides. Nói với ông ấy tôi muốn gặp ngay bây giờ!
- Ông Demonides đã nghỉ việc. Ông ấy cũng bị điều tra.
Thế đấy, không có ai có thể nhờ được. Ta phải thoát ra khỏi việc này. Ông nghĩ. Ta là Constantin Denmiris.
Ông yêu cầu được gặp công tố viên.
Delma đến nhà tù một giờ sau đó.
- Ông yêu cầu gặp tôi?
- Vâng, - Denmiris nói. - Tôi hiểu ông đã ghi thời gian cái chết của vợ tôi là ba giờ!
- Đúng thế!
- Vậy thì trước khi để ông và sở cảnh sát khỏi phải bối rối nữa, tôi có thể chứng minh rằng vào giờ đó hôm qua tôi ở một nơi gần ngôi nhà bãi biển.
- Ông có thể chứng minh điều đó?
- Dĩ nhiên. Tôi có người làm chứng!
Họ đang ngồi ở văn phòng uỷ viên cảnh sát khi Spyros Lambrous đến. Mặt Denmiris sáng lên khi ông trông thấy Spyros.
- Spyros, nhờ Chúa. Anh đã đến đây? Những tên ngốc này nghĩ tôi đã giết Melina. Anh biết, tôi không thể làm như thế. Anh hãy nói với họ đi.
Spyros Lambrous cau mày.
- Nói với họ cái gì?
Melina bị giết vào ba giờ chiều hôm qua. Anh và tôi lúc ba giờ cùng ngồi ở Acro - Corinth. Tôi không thể lái xe về ngôi nhà bãi biển trước bảy giờ được. Anh hãy nói với họ về cuộc gặp gỡ của anh và tôi.
Spyros Lambrous đang nhìn chăm chăm vào ông.
- Cuộc gặp anh vào tối hôm qua. Từ ngôi nhà ở Acro Corth.
- Cậu lầm lẫn rồi, Costa ạ. Tôi lái xe đi một mình chiều hôm qua. Tôi không nói sai cho cậu.
Mặt Constantin Denmiris đầy giận dữ.
- Anh không thể làm như vậy được? - Ông túm lấy ve áo của Lambrous.
- Hãy nói với họ sự thật.
Spyros Lambrous đẩy ông ta ra:
- Sự thật là em tôi bị chết và mày đã giết nó.
- Đồ nói láo! - Denmiris rú lên - Đồ nói láo! - Ông lại lao về phía Lambrous và hai nhân viên cảnh sát phải giữ ông lại.
- Mày là đồ chó đẻ. Mày biết tao vô tội?
- Các quan toà sẽ quyết định. Tôi nghĩ cậu cần một luật sư tốt!
Và Constantin Denmiris nhận ra rằng chỉ có một người có thể cứu ông ta.
Napoleon Chotas.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 26 - HỒ SƠ MẬT
Ghi chép buổi gặp Catherine Douglas.
Catherine: Ông có tin vào linh tính không, Alan?
Alan: Điều đó chưa được chấp nhận về mặt khoa học, nhưng thực tế, tôi tin. Cô có bao giờ có linh cảm điều gì không?
Catherine: Có. Tôi có cảm giác có điều dữ sẽ xảy ra cho tôi.
Alan: Đó có phải là một phần giấc mơ trước của cô không?
Catherine: Không. Tôi nói với ông là ông Denmiris có cử một số người từ Anthens…
Alan: Có.
Catherine: Ông ấy yêu cầu tôi quan tâm tới họ, vì vậy tôi đã thấy nhiều điều về họ.
Alan: Cô có thấy bị họ đe doạ không?
Catherine: Không. Chính xác không. Rất khó giải thích. Họ không làm gì cả, và tôi cứ tin sẽ có điều gì đó xảy ra. Một cái gì độc ác. Điều đó có gợi ý gì cho ông không?
Alan: Hãy nói cho tôi về những người đàn ông ấy.
Catherine: Một người Pháp, Yves Renard. Anh này cứ đòi tôi cho đi bảo tàng, nhưng khi đến đó, tôi thấy anh không chú ý gì cả. Anh ấy đòi tôi đưa đi Stonchenge thứ bảy này. Còn Jelly Haley. Anh ta là người Mỹ. Anh ta tỏ ra khá vui vẻ, nhưng có cái gì bối rối ở anh này. Rồi đến Dino Mattusi. Anh ta được gọi là người điều hành trong công ty của ông Denmiris, nhưng anh ta hỏi một số câu mà anh ấy cũng đã biết câu trả lời rồi. Ông ấy mời tôi đi chơi bằng ô tô. Tôi muốn kéo cả Wim đi… và một điều nữa…
Alan: Vâng!
Catherine: Wim vẫn hành động kỳ lạ như vậy.
Alan: Theo kiểu gì?
Catherine: Buổi sáng tôi đến phòng làm việc, Wim luôn mong đợi tôi. Trước đây không như thế. Và khi anh ta gặp tôi, cứ như là anh ta tức giận vì tôi có mặt ở đó. Những chi tiết ấy chẳng có ý nghĩa gì, phải không?
Alan: Mọi việc đều có ý nghĩa khi ta có chìa khoá mở ý nghĩa đó, Catherine ạ. Thế cô có còn mơ nữa không?
Catherine: Tôi có một giấc mơ về Constantin Denmiris. Nhưng rất lờ mờ.
Alan: Hãy nói cho tôi cô còn nhớ gì về giấc mơ đó không?
C. Tôi hỏi ông ta vì sao? Ông ta tốt với tôi thế, vì sao ông ta cho tôi làm việc ở đây và một chỗ để sống. Và vì sao ông cho tôi cái ghim bằng vàng.
Alan: Và ông ta nói gì?
Catherine: Tôi không nhớ. Tôi tỉnh dậy la hét.
***
Bác sĩ Hamilton nghiên cứu bản ghi chép này rất cẩn thận, tìm ra các nét ngờ vực không có nguồn gốc, mong lần tìm đầu mối để giải thích điều gì làm Catherine bối rối.
Ông Hamilton khẳng định có lý do rằng những hiểu biết của ông có liên quan đến việc những người lạ từ Anthens đến, và Anthens chính là sân khấu của quá khứ đầy bí ẩn của nàng. Về phần Wim thì Alan còn chưa hiểu hết. Có phải là Catherine đã tưởng tượng ra những điều đó? hay Wim đã có sẵn bản năng hiếm có ấy? Ta phải đến gặp Wim trong mấy tuần tới, Alan nghĩ. Có lẽ ta sẽ tìm cách để hẹn anh ta.
Alan ngồi đó, nghĩ về Catherine. Tuy nhiên đối với ông, như là một luật lệ, không bao giờ ông dan díu tình cảm với bệnh nhân của mình. Catherine là một người đặc biệt. Nàng đẹp và đã bị tổn thương và… Ta đang làm gì? Ta không thể nghĩ kiểu đó được. Ta sẽ tập trung vào một điểm gì đó. Nhưng rồi suy nghĩ của ông cứ luẩn quẩn về nàng.
Catherine không thể không nghĩ về Hamilton. Đừng như một con điên, Catherine tự bảo mình. Ông ta đã là người có vợ. Các bệnh nhân đều cảm thấy như vậy về người thầy phân tích tâm lý cho họ. Nhưng chẳng thể giúp gì được, Catherine tự nói với mình. Có thể ta sẽ gặp được một người thầy tâm lý cho việc phân tích tâm lý trong ta.
Nàng lại đến gặp Alan lần nữa trong hai ngày. Có lẽ ta phải bỏ những lần hẹn gặp ông, Catherine nghĩ vậy, trước khi ta đi quá sâu. Đã muộn rồi.
Buổi sáng, nàng có cuộc hẹn gặp Alan. Catherine ăn mặc rất cẩn thận và đến hiệu làm đẩu. Chừng nào mà ta không gặp ông nữa sau lần gặp hôm nay, Catherine lý giải, thì sẽ chẳng có gì là hại nếu ta trông đẹp ra hơn.
Lúc nàng đi vào văn phòng ông, quyết định của nàng cứ mông lung: vì sao ông ta lại có vẻ hấp dẫn như vậy? Vì sao ta không được gặp ông trước khi chưa lấy chồng? tại sao ông ta không quen ta khi ta là người con gái bình thường và là người khỏe mạnh? Nhưng mặt khác, nếu ta khỏe mạnh, là người bình thường, thì ngay từ đầu ta cũng chẳng đến với ông làm gì, có phải không?
- Tôi xin ông thứ lỗi?
Catherine nhận thấy rằng nàng đã nói rất to. Bây giờ có phải lúc nói với ông rằng đây là lần gặp cuối cùng?
Nàng thở một cái thật sâu.
- Alan… - và rồi quyết định đó của nàng lại tan biến đi. Nàng nhìn lên bức hình trên bàn nước. - Ông đã xây dựng gia đình được bao lâu rồi?
- Cưới vợ à? - ông theo dõi cái nhìn của Catherine.
- Ồ! Đó là em gái tôi và thằng con trai của nó.
Catherine thấy trong nàng có cái gì vui mừng thầm kín.
- Ồ hay quá nhỉ! Tôi cho là, cô ấy… cô ấy trông tuyệt lắm.
- Cô không sao đấy chứ, Catherine?
Kirk Reynolds cũng đã hỏi nàng như vậy. Tôi không phải lúc nào cũng không sao, Catherine nghĩ, nhưng tôi bây giờ không sao cả. Tôi vẫn khỏe, - Catherine nói. - ông chưa có gia đình à? Ông có đi ăn tối với tôi không? Liệu ông có đưa tôi lên gi.ường không? Liệu ông có lấy tôi không? Nếu nàng nói lên một trong các câu đó, chắc là ông sẽ nghĩ ta bị rồ. Có thể ta bị rồ thật.
Ông đang ngắm nhìn nàng, hơi cau mày.
- Catherine, tôi e rằng chúng ta sẽ không thể tiếp tục những cuộc gặp thế này mãi. Hôm nay sẽ là ngày cuối cùng.
Tim của Catherine như muốn tan nát.
- Vì sao? Tôi có làm điều gì…
- Không, không… không phải là cô. Trong mối q.uan hệ chuyên môn như thế nào, không tốt cho một bác sĩ bị xâm nhập về tình cảm với bệnh nhân.
Bây giờ thì nàng lại nhìn ông chăm chú, đôi mắt nàng sáng lên khác thường.
- Ông đang nói rằng ông bị dan díu về tình cảm với tôi.
- Vâng. Và vì vậy tôi e rằng…
- Ông hoàn toàn đúng, - Catherine nói rất sung sướng. - Chúng ta hãy nói chuyện đó tối nay khi đi ăn tối.
Họ ăn tối tại một nhà hàng Ý ở giữa trung tâm Soho.
Các món ăn ngon hay không ngon, không có gì khác nhau cả Họ hoàn toàn bị cuốn hút lẫn nhau.
- Đó là điều không hay, - Catherine nói. - Ông biết mọi chuyện về tôi. Bây giờ nói cho tôi nghe về ông đi. Ông chưa bao giờ lấy vợ à?
- Không. Tôi đã lấy vợ!
- Thế sau sao nữa?
- Đó là trong chiến tranh. Chúng tôi sống cùng nhau trong một căn hộ nhỏ. Đó là những ngày ở Blitz. Khi đó tôi đang làm việc ở bệnh viện và khi về nhà một buổi tối…
Catherine nghe thấy được sự đau khổ trong giọng nói của ông.
- Ngôi nhà bay đi. Chẳng còn lại gì hết.
Nàng đặt bàn tay nàng lên tay ông.
- Tôi xin lỗi.
- Phải mất một thời gian dài tôi mới qua được những đau khổ đó. Tôi chẳng gặp ai mà tôi muốn lấy cả. - Và đôi mắt ông như muốn nói, đến cả bây giờ.
Họ ngồi đó tới bốn giờ đồng hồ, nói với nhau về mọi chuyện: rạp hát, y học, tình hình thế giới, nhưng những câu chuyện thực thì lại không nói. Như có một luồng điện trong con người họ. Cả hai đều cảm nhận thấy điều đó. Giữa họ, có một sự căng thẳng về t.ình d.ục như muốn tràn ra.
Cuối cùng, Alan trở về đề tài cũ.
- Catherine này, điều tôi nói sáng nay về mối q.uan hệ bác sĩ bệnh nhân…
- Hãy nói điều đó với tôi khi nào về nhà ông.
Họ cùng c.ởi quần áo, nhanh nhẹn và đều mong muốn, và khi Catherine đã c.ởi hết quần áo, nàng nghĩ lúc nàng cùng Kirk Reynolds, nàng cảm thấy thế nào và bây giờ có gì khác. Cái khác là yêu, Catherine nghĩ. Ta mê con người này.
Nàng nằm trên gi.ường đợi ông và khi ông đến với nàng và vòng tay ôm nàng, mọi sự lo lắng, mọi sự sợ hãi là không bao giờ có thể có q.uan hệ được với đàn ông ở nàng tan biến đi. Họ đụng chạm mạnh vào th.ân thể của nhau, khám phá nhau, lúc đầu còn nhẹ nhàng rồi đến thô bạo, đến khi nhu cầu của họ trở nên man rợ và không còn hy vọng gì hơn, họ dính vào nhau, và Catherine kêu lên với tất cả hạnh phúc tràn đầy.
- Em khỏi hoàn toàn rồi, nàng nghĩ. Cám ơn anh!
Họ nằm đó, nằm đó mãi, và Catherine ôm Alan thật chặt trong cánh tay nàng, không muốn cho ông đi.
Khi họ bắt đầu nói được thành lời, nàng nói với giọng xúc động.
- Anh chắc chắn biết điều trị bệnh nhân như thế nào bác sĩ ạ.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 27 -
Từ hàng tít lớn trên các trang báo, Catherine đã được biết về việc Constantin Denmiris bị bắt vì tội giết vợ.
Thật là một chấn động. Khi nàng đến văn phòng, mọi việc đều như đợi chờ nghe ngóng.
- Cô có nghe thấy tin gì không? - Evenlyn lo lắng.
- Chúng ta sẽ làm gì?
- Chúng ta sẽ thực hiện chính xác tất cả cái gì ông ấy yêu cầu Tôi chắc chắn là có nhầm lẫn rất lớn gì đó. Tôi sẽ có điện cho ông ấy.
Nhưng Constantin Denmiris là người tù quan trọng nhất mà nhà tù Trung tâm Anthens chưa bao giờ tiếp nhận. Công tố uỷ viên đã ra lệnh là không được có đối xử đặc biệt nào đối với Denmiris. Denmiris đã yêu cầu một số điều: mắc điện thoại, máy telex và trao đổi văn thư. Các yêu cầu của ông bị từ chối.
Denmiris sử dụng hầu hết thời gian để đi bộ, và cả khi nằm mơ để cố tìm ta ai đã giết Melina.
Ban đầu, Denmiris cho rằng có một tên côn đồ, vô tình thấy Melina khi cô đang dẹp ngôi nhà bãi biển đã giết cô.
Nhưng khi cảnh sát đối chiếu hắn với những chứng cớ để kết tội, thì Denmiris đã nhận ra ông nhầm. Câu hỏi là, do ai? Về lôgic thì người giết cô cũng có thể là Spyros Lambrous, nhưng điểm yếu của lý giải này là Lambrous yêu em gái mình hơn bất cứ ai trên thế gian này. Ông ta không bao giờ làm hại cô.
Sự nghi ngờ của Denmiris chuyển sang bọn mà Tony Rozzoli đã nhập. Có lẽ, bọn chúng biết điều gì xảy ra đối với Rozzoli và đó là cách trả thù. Constantin Denmiris cũng đã từ bỏ cái ý kiến đó. Vì nếu Mafia muốn trả thù, thì đơn giản là họ phải vất bỏ hợp đồng với ông.
Ngồi một mình trong xà lim, Denmiris đã điểm hết mọi việc, suy nghĩ đi, suy nghĩ lại, cố giải quyết bài toán đó. Cuối cùng, khi ông đã tính hết các khả năng, chỉ còn mỗi một kết luận khả dĩ là; Melina đã tự tử. Cô đã tự tử và đổ cho ông về cái chết của cô. Denmiris nghĩ về những gì ông đã làm đối với Noelle Page và Larry Douglas và cái hài kịch cay đắng là bây giờ ông ở trong tình trạng đúng như họ lúc đó. Ông đang bị xét xử về một vụ giết người mà ông không có dính líu.
Tên cai tù đang ở cửa xà lim.
- Luật sư của ông đã đến để gặp ông.
Denmiris đứng ngay dậy và theo tên cai tù đi đến một buồng hẹp nhỏ. Luật sư đang đợi ông. Tên ông là Vassiliki. Ông ta trạc ngoài năm mươi, có bộ tóc màu hung sáng và nét mặt nhìn nghiêng như tài tử điện ảnh.
Ông ta đã nổi tiếng là một luật sư ở toà hình sự. Như thế có đủ trình độ không?
Tên cai tù nói:
- Các ông có mười lăm phút.
Y để hai người ngồi đó và đi ra.
- Được, - Denmiris hỏi luôn. - Khi nào ông làm cho tôi ra khỏi được đây? Tôi sẽ trả cho ông bao nhiêu?
- Ông Denmiris, tôi e rằng điều đó không đơn giản. Công tố viên đặc biệt từ chối…
- Công tố viên điên rồi. Họ không thể để ta như thế nào được.
- Còn Bail thế nào? Ta sẽ đặt bao nhiêu tiền tuỳ hắn yêu cầu!
Vassiliki liếm môi, Bail đã từ chối. Tôi đã xem qua các chứng cứ mà cảnh sát đã lập để kết tội ông, ông Denmiris ạ. Rất tai hại đấy.
- Tai hại hay không - tôi không giết Melina. Tôi vô tội?
Vị luật sư nuốt nước bọt. - Vâng, dĩ nhiên, dĩ nhiên.
- Ông có suy nghĩ ai đã giết vợ ông?
- Không có ai cả. Vợ tôi tự tử.
Vị luật sư trợn mắt nhìn ông.
- Xin lỗi, ông Denmiris tôi không nghĩ rằng đó là một việc bảo vệ dễ dàng. Ông phải nghĩ một cái gì hơn thế kia.
Và dù trong lòng đã tan nát. Denmiris biết ông ấy nói đúng. Không có quan toà nào trên thế giới này tin điều đó.
Sáng sớm hôm sau, vị luật sư lại đến thăm Denmiris.
- Tôi e rằng tôi có một số tin xấu.
Denmiris gần như cười to lên. Ông đang ngồi trong tù đứng trước một án tử hình, mà tên điên rồ này lại nói với ông hắn ta có tin tức xấu. Còn gì xấu hơn là tình trạng hiện nay của ông.
- Vâng?
- Đó là về ông anh rể ông!
- Spyros? Ông ta thế nào?
- Tôi có một thông tin là ông ta đã đến cảnh sát và nói với họ là một người phụ nữ tên là Catherine Douglas còn sống. Tôi thực không hiểu hết vụ Noelle Page và Larry Douglas. Nhưng…
Constantin Denmiris vẫn phải lắng nghe. Ông chờ còn muốn biết điều gì đã xẩy ra cho ông, ông đã hoàn toàn quên Catherine. Nếu họ thấy lại nàng, và nàng nói, họ sẽ quy kết ông trong những cái chết của Noelle và Larry. Ông đã gửi người đi London để trông nom nàng nhưng bây giờ việc đó đột nhiên thành khẩn cấp.
Ông dướn người ra phía trước và đập nhẹ tay vị luật sư.
- Tôi muốn nhờ ông đánh một bức điện cho London ngay lập tức.
Ông đọc bức điện hai lần và cảm thấy bắt đầu sự thèm khát t.ình d.ục khuấy động, mà việc đó thường xảy ra với ông trước khi quan tâm tới một hợp đồng. Cứ như là chơi trò chơi với ông Trời. Trời quyết định sự sống, cái chết. Trời có được quyền hành trong tay. Nhưng có một vấn đề.
Nếu buộc phải làm ngay, thì sẽ không có thời gian để dự thảo lại nữa. Ông phải củng cố một vài điều. Làm như một tai nạn tối nay.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 28 - HỒ SƠ MẬT
Ghi chép buổi gặp Wim Vandeen
Alan: Hôm nay anh thấy thế nào?
Wim: OK. Tôi đến đây bằng xe taxi. Tên người lái xe là Ronald Cherestie. Biển số xe 30271, giấy phép lái xe lưu hành số 3070. Trên đường đến đây, chúng tôi đã gặp 37 xe hiệu Rovers, một cái hiệu Bantley, mười cái hiệu Jaguars sáu cái hiệu Austins, và một cái Rolls-Royce, hai mươi bẩy xe gắn máy và sáu xe đạp.
Alan: Anh sống với mọi người ở cơ quan thế nào, Wim?
Wim: Ông biết rồi.
Alan: Nói cho tôi nghe đi.
Wim: Tôi thù ghét những người ở đó.
Alan: Còn về Catherine Alexander thì sao, Wim?
Wim: Ồ, cô ta ấy à. Cô ấy chẳng còn làm ở đó nữa đâu.
Alan: Ý anh nói thế là thế nào?
Wim: Cô ấy sẽ bị giết chết.
Alan: Sao? Sao anh lại nói vậy?
Wim: Bà ấy nói cho tôi.
Alan: Catherine nói với anh cô ấy sẽ bị ghết chết?
Wim: Người khác cơ.
Alan: Người khác là ai?
Wim: Vợ ông ấy.
Alan: Vợ ai, Wim?
Wim: Constantin Denmiris.
Alan: Ông ta nói với anh Catherine Alexander sẽ bị giết chết?
Wim: Bà Denmiris. Vợ ông ta. Bà ta gọi điện cho tôi từ Hy Lạp.
Alan: Ai sẽ giết Catherine?
Wim: Một trong các người đàn ông.
Alan: Ý anh là một trong các người đàn ông từ Anthens bay đến.
Wim: Phải.
Alan: Wim, chúng ta chấm dứt buổi gặp gỡ hôm nay ở đây Tôi phải đi.
Wim: OK.
 

Monmunmon

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
1/1/2012
Bài viết
4.527
CHƯƠNG 29 -
Văn phòng công ty kinh doanh Hy Lạp đóng cửa lúc 6 giờ chiều.
Mấy phút trước 6 giờ, Evenlyn và các nhân viên khác đang chuẩn bị ra về.
Evenlyn đi vào phòng làm việc của Catherine.
- "Điều kỳ lạ ở phố ba mươi tư" đang diễn ở rạp Critirion. Vở này đã được khen nhiều lắm. Cô có thích đi xem tối nay không?
- Tôi không đi được, - Catherine nói, - Cám ơn Evenlyn.
- Tôi đã hứa với Jelly Haley, tối đi xem hát với anh ta!
- Họ làm cô bận suốt thôi, có phải thế không? Thôi vậy.
- Chúc đi vui nhé!
Catherine nghe thấy các người khác đang rục rịch ra về Cuối cùng, yên lặng. Nàng nhìn lần cuối bàn làm việc, chắc chắn là mọi thứ ngăn nắp cả, mặc thêm áo khoác, xách cái túi của nàng và đi ra hành lang. Nàng vừa tới cửa ngoài thì điện thoại réo. Catherine lưỡng lự, đấu tranh tư tưởng không biết có nên trả lời không.
Nàng nhìn đồng hồ đeo tay; nàng sắp bị muộn. Điện thoại lại réo. Nàng chạy về buồng làm việc và nhấc ống nghe:
- Hello!
- Catherine. - Đó là tiếng Alan Hamilton. Ông vừa nói vừa thở.
- Cám ơn chúa, tôi gặp được em.
- Có gì hở anh?
- Em đang bị nguy hiểm lắm. Anh có tin kẻ nào đang định giết em!
Nàng kêu khẽ lên. Cơn ác mộng xấu xa nhất sắp thành sự thật. Đột nhiên nàng thấy sợ hãi.
- Ai?
- Anh không biết. Nhưng anh muốn em đang ở đâu thì cứ ở đó. Đừng, rời văn phòng làm việc. Không được nói với ai. Anh sẽ đến với em ngay đấy!
- Alan, em…
- Đừng lo. Anh lên đường đây. Khoá trái cửa lại. Mọi việc sẽ ổn thôi.
Đường dây nói ngắt.
Catherine từ từ bỏ ống nghe xuống.
- Ôi, Trời ơi!
Atanas xuất hiện ở đường đi ngoài cửa. Nó nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Catherine và chạy vội đến bên nàng.
- Có điều gì xấu đấy cô?
Nàng quay lại với nó.
- Có một người… nào đó cố tình muốn giết cô.
Nó nói lấp liếm với nàng.
- Sao? Ai… ai muốn làm thế?
- Cô không rõ!
Họ nghe thấy tiếng gõ cửa ra vào.
Atanas nhìn Catherine.
- Có lẽ cháu…
- Không, - nàng nói vội. - Không để ai vào cả. Bác sĩ Hamilton đang trên đường đến đây.
Tiếng gõ cửa lại lặp lại, to hơn.
- Cô nên trốn xuống tầng hầm, - Atanas thì thầm. - Ở đấy an toàn hơn.
Cô gật đầu.
- Được.
Họ luồn qua phía sau hành lang, tới cửa dẫn tới tầng hầm.
- Khi bác sĩ Hamilton đến, nói với ông cô ở đấy nhé.
- Cô ở dưới đó không sợ đâu?
Atanas bật đèn, và dẫn nàng xuống cầu thang tầng hầm.
- Không ai tóm được cô ở đây, - Atanas bảo đảm với cô như vậy.
- Cô có biết ai muốn giết cô không?
Nàng nghĩ đến Constantin Denmiris và những giấc mơ của nàng.
- Ông ấy sắp giết cô. Nhưng đó chỉ là mơ.
- Cháu không chắc. - Atanas nhìn cô và thì thầm, - Cháu nghĩ cháu biết.
Catherine nhìn chằm chằm vào nó.
- Ai?
- Cháu.
Bất ngờ trong tay nó có một lưỡi dao bật ra và đang dí vào họng nàng.
- Atanas, đây không phải là lúc đùa…
- Cô có bao giờ đọc "Cuộc hẹn hò ở Sainara" không hở Catherine? Được, bây giờ thì quá muộn rồi, phải không? Có phải ai cũng muốn thoát được cái chết. Nó đến Samara và cái chết đang đợi nó ở đó! Đây là Samara của mi, Catherine!
Thật không ngờ, những tiếng khinh khủng đó lại thoát ra từ miệng một đứa bé trông rất ngây thơ.
- Atanas, cô xin. Em không thể…
Nó ép cô rất mạnh vào mặt.
- Ta không thể làm điều đó vì ta là một thằng trẻ con, ư? Ta làm mi ngạc nhiên sao? Ta là một diễn viên tài ba. Ta đã ba mươi tuổi rồi, Catherine ạ. Mi có biết vì sao ta trông như một thằng trẻ con? Bởi vì khi ta nhớn lên, ta chưa bao giờ đủ ăn. Ta sống ở nơi xó xỉnh, ban đêm đi ăn trộm những đồ hộp bỏ đi.
Nó vẫn giữ chặt con dao ấn vào họng nàng, dựa lưng vào tường.
- Khi ta là thằng trẻ con, ta đã nhìn thấy những thằng lính hiếp mẹ tao và hại cha tao, tới khi cả hai đều chết, và rồi chúng đánh đập tao và để tao phải chết. - Nó ấn lưng nàng xuống sâu vào trong hầm.
- Atanas, tôi, tôi không làm điều gì hại em. Tôi…
Nó cười với cái cười trẻ con.
- Đây không có tý gì là riêng tư cả. Đây là công việc. Mi giá trị năm mươi nhăm ngàn đô la với tao khi phải chết.
Như có một bức màn hạ xuống trong mắt nàng, và nàng chỉ thấy mọi vật là một màu đỏ lờ mờ. Một phần của con người những đã ở bên kia, đang đợi những điều sắp xảy ra.
- Ta có một kế hoạch tuyệt vời cho mi. Nhưng cấp trên đang vội, ta phải làm nhanh thôi, chúng ta không muốn ư?
Catherine có cảm giác mũi con dao ấn mạnh sâu vào cổ nàng. Nó ngoáy con dao và còn mở áo ngực cho nàng.
- Đẹp quá, nó nói - Rất đẹp. Ta đang chuẩn bị cho ta một bữa tiệc trước đã, nhưng vì tay bác sĩ bạn mi đang đến, ta không có thời gian, ta có làm không? Đối với mi, tội quá. Ta là một người tình vĩ đại.
Catherine nằm đó ngột ngạt chỉ còn cố thở gấp.
Atanas tay với cái áo móc ra một cái chai đo đỏ ở túi. Đó là một chất lỏng màu đỏ hồng nhàn nhạt.
- Mi có bao giờ uống rượu mạnh không. Ta sẽ uống vì tai nạn của mi, hừ? Nó vứt con dao đi và mở cái chai, một lát, Catherine định chạy trốn.
- Đi đi, - Atanas nói nhẹ - Thử xem, xin mời!
Catherine liếm môi.
- Tôi… trả tiền cậu. Tôi sẽ…
- Cố mà thở đi. - Atanas uống một ngụm lớn và đưa cái chai cho nàng. - Uống!
- Không. Tôi không…
- Uống!
Catherine cầm cái chai và nhấp một ngụm nhỏ. Mùi cay gắt của rượu brandy làm cháy cổ nàng. Atanas lấy cái chai lại và uống một ngụm lớn nữa.
- Ai lộ cho bác sĩ của mi là có người sắp giết mi?
- Tôi không biết! - Dù sao cũng chẳng cần nữa.
Atanas chỉ vào một cái cột bằng gỗ to đỡ trần nhà:
- Ra đó đi.
Mắt Catherine liếc ra cửa vào. Nàng cảm giác thấy lưỡi dao thép lại ấn vào cổ nàng.
- Đừng để ta nói với mi nữa.
Catherine còn đi được tới gần cái cột gỗ.
- Một cô gái tốt đó, - Atanas nói. - Ngồi xuống. - Hắn quay đi một lát. Lúc đó, Catherine nghỉ được một chút.
Nàng bắt đầu chạy ra cầu thang, tim như muốn vỡ. Nàng phải chạy thoát thân. Tới bậc thứ nhất rồi bậc thứ hai, và, khi nàng sắp leo lên, nàng cảm thấy chân cuộc đời bị cái gì tóm chặt và kéo xuống. Nó khỏe quá.
- Đồ chó cái!
Nó tóm tóc nàng và kéo mặt nàng tới gần mặt nó.
- Mi lại thử nữa à, và ta sẽ bẻ nốt cả hai cẳng mi.
Nàng lại cảm thấy lưỡi dao dưới hai bả vai.
- Đi đi?
Atanas kéo lưng nàng tới cột gỗ và đẩy nàng ngồi xuống đất.
- Nằm đó!
Catherine nhìn thấy Atanas đi đến đống hộp các tông buộc bằng các sợi dây rất to. Nó cắt hai sợi dây dài và mang về chỗ nàng.
- Để hai tay quặt ra sau cái cột kia.
- Không, Atanas. Tôi…
Nó tát mạnh cả nắm tay vào một bên mặt nàng, và cái buồng tự nhiên nhoà đi trong mắt nàng. Atanas ghé lại gần và thì thào.
- Đừng có bao giờ nói không với ta. Hãy làm cái gì mà ta đã bảo trước khi ta cho cổ mi đi tong đấy.
Catherine để hai tay ra đàng sau cái cột và lát sau, nàng thấy cái dây nghiêng vào cổ tay vì Atanas đã buộc chặt hai tay nàng lại. Nàng cảm thấy rõ m.áu không lưu thông được.
- Xin làm ơn - nàng nói - Chặt quá.
- Tốt - nó nhe răng cười. Nó lấy sợi dây thứ hai và buộc hai chân lại với nhau ở mắt cá. Rồi nó đứng lên - Đấy thế đó! Đẹp rồi và dễ chịu nhé! - Nó uống một ngụm nữa.
- Mi có muốn uống tý nữa không?
Catherine lắc đầu.
Nó nhún vai.
- Ô kê.
Nàng nhìn thấy nó đưa chai lên môi lần nữa. Có thể nó sẽ bị say và buồn ngủ, Catherine nghĩ tuyệt vọng.
- Ta đã từng uống suốt cả buổi, - Atanas còn khoác lại. Nó đặt chai rỗng lên sàn xi măng. - Xong, đến giờ đi làm việc.
- Sao - mày sắp làm cái gì nữa?
- Ta sắp gây ra một vụ tai nạn nhỏ. Sắp đến chỗ kiệt tác.
- Ta phải bắt Denmiris trả gấp đôi tiền!
Denmiris? Thật không phải là mơ nữa. Ông ta đứng đằng sau việc này. Nhưng vì sao?
Catherine nhìn thấy Atanas đi qua buồng tới cái nồi hơi to tướng. Nó nhấc cái mắp ngoài nhìn vào đèn báo và tám tấm dẫn nhiệt nghĩa là các tấm này đốt nóng cả cái nồi. Van an toàn gắn kín vào khung bảo vệ kim loại.
Atanas nhặt một mảnh gỗ nhỏ và nhét mảnh gỗ và khung gỗ để cho van an toàn không làm việc. Đồng hồ hiện số khống chế nhiệt độ được đặt ở 150 độ. Thấy Catherine để ý nhìn, Atanas quay đồng hồ ở mức tối đa.
Thoả mãn, nó đi lại chỗ Catherine.
- Mi có biết chúng tao phải vất vả như thế nào với cái nồi hơi này không? - Atanas hỏi. - Được, ta sợ rằng cuối cùng người ta mở nồi ra. Nó xích lại gần Catherine hơn.
Khi cái đồng hồ này báo tới bốn trăm độ, nồi hơi này sẽ nổ.
Mi có biết điều gì sẽ xảy ra? Các ống dẫn khí sẽ bị vỡ toác ra và các tấm đốt sẽ đốt cháy tuốt. Cả toà nhà sẽ bị phá huỷ như bị một quả bom.
- Mày điên rồi à! Còn bao nhiêu người vô tôi ở đây, họ mà…
- Không có người vô tội nào cả. Người Mỹ các người tin vào sự kết liễu hạnh phúc. - Nó lại đi xuống và thở sợi dây buộc lại tay Catherine vào cái cột. Cổ tay đã rướm m.áu. Sợi dây đã cứa vào d.a thịt nàng và cái nút rất chặt.
Atanas từ từ xoa tay lên bộ ngực nàng.
- Tệ quá, tao không có nhiều thời gian. Mi sẽ không bao giờ biết mi bị mất tích như thế nào? - Nó lại tóm tóc nàng và hôn lên môi nàng. Hơi thở của nó sặc mùi rượu.
- Chào, Catherine! - Nó đứng dậy.
- Đừng bỏ ta, - Catherine khẩn nài. - Hãy nói chuyện với ta và…
- Ta phải đi cho kịp tàu bay. Ta sẽ từ giã Anthens.
Nàng nhìn theo nó bắt đầu đi tới cầu thang.
- Ta sẽ để đèn cho mi để mi nhìn mọi việc xảy ra.
Một lát sau, Catherine nghe thấy cửa hầm đóng lại và tiếng cái chốt bên ngoài, rồi yên lặng. Nàng ngước nhìn cái đồng hồ nồi hơi. Nó chạy nhanh quá. Khi nàng thấy, nó đã 160 độ và nó quay đến 170 độ, nó còn tiếp tục quay. Nàng chiến đấu một cách tuyệt vọng để c.ởi trói hai tay, nhưng càng cố rút, dây buộc càng chặt hơn.
Nàng lại ngước nhìn lên. Đồng hồ đã chỉ tới 180 độ và đang còn leo lên nữa. Không có cách nào nữa rồi.
***
Alan Hamilton phóng xe xuống phố Wimpole như một thằng điên, vượt ngang và chạy qua mũi mọi xe khác, không để ý tiếng la hét và tiếng còi rú của các lái xe khác. Đường phía trước lại bị nghẽn. Ông quay xe về bên trái và lao về quảng trường Portland nhắm hướng rạp xiếc Oxford.
Xe cộ đông nghịt ở đây làm chậm xe ông.
Trong hầm ngôi nhà số 217 phố Bond, kim trên nồi hơi đã lên tới 200 độ. Căn phòng càng nóng hơn.
Xe cộ gần như đứng một chỗ, Người thì về nhà, người thì đi ăn tối hay đi xem hát. Alan Hamilton ngồi đàng sau vô lăng xe, đầu óc rối bời. Ta có nên gọi cảnh sát? Nhưng làm thế có tốt không? Một bệnh nhân tâm thần của tôi nghĩ rằng có kẻ nào đó sắp giết cô ấy? Cảnh sát họ sẽ cười. Không, ta phải đến gặp nàng ngay. Xe bắt đầu chuyển banh được rồi.
Trong căn hầm, kim đồng hồ đã chỉ tới 300. Hầm nóng không chịu nổi. Nàng lại cố c.ởi trói tay lần nữa và hai cố tay lại bị cọ xát mạnh nhưng dây vẫn xiết chặt mạnh.
Ông quay vào phố Oxford, tăng tốc độ vượt qua đường đi bộ khi đó có hai người phụ nữ đang qua đường. Đằng sau ông, ông nghe thấy một tiếng còi cảnh sát trong giây lát ông định dừng lại và đề nghị cảnh sát giúp. Nhưng không còn thời gian để giải thích. Ông lại lao xe đi.
Ở ngã tư giao nhau một xe tải lớn lao ra, chắn hết cả đường. Alan Hamilton rú còi rất sốt ruột. Ông ló đầu ra cửa sổ.
- Đi đi chứ!
Người lái xe nhìn ông.
- Thế này là thế nào, ông bạn, ông đi chữa cháy hay sao đấy?
Đường đi lại chật cứng các xe con, Alan Hamilton phóng thẳng về phố Bond. Đoạn đường thường chỉ đi trong mười phút bây giờ mất gần nửa giờ.
Ở căn hầm, kim đã leo tới 400 độ.
Cuối cùng, nhờ chúa phù hộ, ngôi nhà đã ở trước mặt rồi.
Alan Hamilton cho xe vượt qua đường cong góc phố và phanh khi ông bắt đầu chạy lên ngôi nhà, ông dừng lại sợ hãi. Đất rung lên vì toàn bộ ngôi nhà nổ tung như một quả bom, khổng lồ, khói và các mảnh vỡ bay tung lên không.
Và chết chóc.
 
Top