Hãy tin, hạnh phúc sẽ tìm đến

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi TyPro, 24/7/2020. — 484 Lượt xem

  1. TyPro

    TyPro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Hãy tin, hạnh phúc sẽ tìm đến

    Chương 1.


    Tạ Lan là con gái đầu lòng của một gia đình khá giả trên thị trấn nhỏ. Cô được ra đời trong sự trông mong của hai bên nội ngoại, nên từ lúc sinh ra, tất cả những gì tốt đẹp nhất trên cuộc đời hầu như đều dồn hết cho một mình cô. Mặc dù hai năm sau đó, cô lại có em trai, rồi kế đến vài năm, cô lại có thêm một em trai nữa, nhưng tình yêu thương đó vẫn được cô chiếm hữu, không hề suy giảm chút nào.

    Tuổi thơ của Tạ Lan cũng như bao người, được chăm sóc chu đáo, được vui chơi trong thế giới chở che của cả gia đình. Cô chưa từng phải nghĩ sẽ vất vả chăn trâu, hái rau cắt cỏ nhưng những bạn bè cũng trang lứa.

    Những tưởng mọi thứ sẽ mãi tốt đẹp như thế, nhưng rồi vào năm Tạ Lan lớp tám, dịch bệnh xảy ra, kinh tế gia đình cô khó khăn hơn, ba mẹ cô vì cơm áo gạo tiền, để nuôi được ba đứa con tuổi ăn tuổi học, họ phải lao động suốt ngày đêm. Chính sự cơ cực và cái nghèo sắp ập đến, tính cách con người cũng thay đổi thất thường, họ một ngày hai bữa cãi nhau ầm ĩ, có lúc còn đập phá đồ đạc, có lúc còn đốt cả tất cả sách vở của Tạ Lan. Lần đầu tiên, cô chỉ biết sợ hãi, chui vào góc bếp và khóc. Nhưng dần dần, khi ba mẹ cãi nhau, thậm chí có đánh nhau vỡ cả đầu, cô cũng bàng quang đứng nhìn hoặc vào phòng, đóng cửa lại và làm việc của riêng mình. Một cô bé lớp tám, đang trong tuổi thay đổi, chứng kiến cuộc sống cơm canh không lành của ba mẹ đã khiến Tạ Lan trở thành một người tâm lý không bình thường, thậm chí còn gọi là vặn vẹo.

    Tạ Lan bề ngoài luôn tỏ ra lễ phép, nghe lời nên được mọi người yêu thương nhiều. Nhưng chẳng ai biết, đằng sau gương mặt non nớt hiền lành đó, là một sự ương bướng và một tính cách quậy phá khác muốn phá kén chui ra. Những thứ đó chưa là gì, bất thường nhất là Tạ Lan luôn muốn được người khác chú ý, mà cách của cô là làm đau chính mình. Các vết thương hoặc sự đau đớn trên cơ thể, Tạ Lan đều tăng sự thương tổn lên gấp đôi để mọi người có thể nhận thấy, mọi người quan tâm, khi ấy cô mới thấy cuộc sống của mình được thỏa mãn.

    Gia đình tuy chẳng còn khá giả như trước, nhưng ba mẹ Tạ Lan chưa từng để cô phải lao động chân tay. Mọi thứ nặng nhọc đều do đứa em trai kế Tạ Tuấn gánh vác. Hơn nữa, từ nhỏ Tạ Lan đã thường xuyên đau ốm, nên cô trở thành người được nâng niu che chở. Ngay cả khi cô là chị cả, nhưng Tạ Tuấn vẫn xem cô là đứa em gái bé nhỏ mà lo lắng chu đáo cuộc sống cho cô. Cậu nhóc còn nói với cô rằng: “Mọi thứ chị cần làm là học tập và chăm sóc sức khỏe của mình, còn lại là phần của em.”

    Khi Tạ Lan học cấp ba, cô bắt đầu biết yêu đương. Mối tình đầu của cô là Hoàng Vũ, một anh chàng có đôi mắt to tròn và sắc bén. Nói chung là khá điển trai. Hai người học chung một lớp nên tình cảm bọn họ phát triển khá nhanh. Chỉ sau vài lần đi chơi và ăn uống, họ bắt đầu chính thức qua lại. Mối tình của họ được mọi người ủng hộ. Nhưng kể từ lúc họ tốt nghiệp và bắt đầu tính toán chuyện thì đại học, thì việc yêu đương cũng trở thành chuyện khó khăn.

    Vốn dĩ Tạ Lan sống ở một vùng quê nghèo, nên lựa chọn thi đại học ở thành phố xa là chuyện tất yếu. Mỗi người một chuyên ngành, mỗi người một sở trường khác nhau, và rồi họ gây gổ, họ xích mích. Tất cả được chốt lại bằng hai từ chia tay, khi giấy nguyện vọng được nộp lên cho nhà trường.

    Ai cũng tưởng thế là hết cho mối tình đầy ắp tình cảm của cô, nhưng không ai biết, Tạ Lan lựa chọn thi cùng nơi với Hoàng Vũ, bởi cô hiểu được mình thích anh đến thế nào. Vậy là, bỏ đi tự ái bản thân, và muốn chứng minh cho mọi người thấy, cô cùng anh ra Đà Nẵng học đại học, cùng tiếp nối mối tình tưởng chừng giang dở kia.

    Một năm trôi qua, Tạ Lan và Hoàng Vũ vẫn bên nhau. Cô chỉ tập trung đi học, còn anh phải đi làm thêm cho một công ty cài đặt phần mềm. Mặc dù thường xuyên xảy ra mâu thuẫn, thậm chí tưởng chừng sẽ chấm dứt ngay tại thời điểm ấy, nhưng vì tình cảm vẫn còn, họ cố níu giữ cho nhau một thứ gọi là yêu. Cho đến một ngày của tháng sáu.

    Hôm ấy Tạ Lan hẹn anh đi ăn sau giờ tan trường. Nhưng khi đến nơi đợi mãi vẫn không thấy anh xuất hiện, cô liên hệ anh rất nhiều lần nhưng máy đều báo thuê bao. Cô lo lắng, nhưng anh luôn dặn cô đừng tìm khi anh đang trong thời gian làm thêm, cô đành đứng bên cầu đợi anh. Gần tám giờ tối anh mới hớt hải chạy tới.

    “Điện thoại anh hết pin, anh lại mãi làm việc nên anh quên mất.” Anh giải thích.

    Đợi anh cả một buổi chiều, nhưng nhận lại là sự giải thích vô tâm của anh. Vừa đói, vừa mệt mỏi, Tạ Lan nhìn anh một cái rồi quay người định đi về. Anh đuổi theo níu lấy tay cô.

    “Em đừng giận, anh không cố ý. Điện thoại anh cũng hết pin nên không gọi được cho em. Anh nhớ ra là vội chạy đến đây ngay đấy. Em đói rồi đúng không? Chúng ta đi ăn nhé.”

    _Hết chương 1_
     




  2. TyPro

    TyPro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/2/2020
    Bài viết:
    44
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    8
    Chương 2.


    Cô im lặng nhìn anh. Có quá nhiều lần anh quên như thế, đến mức cô cảm thấy những lí do nào cho sự chậm trễ của anh đều quy về việc anh vô tâm, anh quên để ý đến cô. Và ngoài giải thích sai lầm, lời xin lỗi chẳng bao giờ anh nói ra được.

    Một lần, cô đồng ý bỏ qua. Hai lần, cô đồng ý tha thứ. Nhưng rồi ba, bốn, năm… giờ chẳng còn biết anh đã quên cô bao nhiêu lần, cô cũng biết mệt mỏi. Tạ Lan nhẹ nhàng rút tay ra khỏi anh.

    “Em mệt rồi. Chúng ta chia tay đi.”

    Hoàng Vũ vẫn nghĩ cô đang giận dỗi như những lần khác. Anh cười rồi giả vờ làm nũng với cô.

    “Em đừng trẻ con vậy nữa, anh bận công việc nên quên mất cuộc hẹn thôi mà. Mình đi ăn nhé, anh đói quá.”

    “Em không trẻ con. Anh có nhớ đây là lần thứ bao nhiêu em đứng đợi anh không?. Em không thể cứ đứng đó và đợi anh quay đầu sau những bồn bề công việc được nữa.”

    Anh bắt đầu hoảng loạn nắm lấy tay cô.

    “Anh biết sai rồi mà. Em đừng như vậy. Lần sau, anh hứa, lần sau anh sẽ không vậy nữa. Được không?”

    Vẫn không hề nói được hai từ xin lỗi, anh mãi mãi vẫn không biết mình đang đối xử với cô ích kỉ thế nào.

    Tạ Lan biết, anh đang rất vất vả vì kinh tế gia đình mình. Anh làm thêm để có tiền trang trải việc học, nên anh có quyền bận. Cô biết, anh đã cố gắng dành thời gian cho cô. Nhưng với cô, đó là chưa đủ. Khi yêu, điều giết chết cảm xúc chính là sự vô tâm xuất phát từ mỗi người. Cô không phủ nhận, cô còn yêu anh, yêu rất chân thành. Mối tình đầu của cô, sự hạnh phúc được nếm trải từ những lần hẹn hò, cử chỉ yêu thương của anh. Anh dịu dàng, anh chu đáo, anh giống như người cha trong kí ức của cô trước năm cô mười sáu tuổi kia. Anh vẫn là anh, nhưng anh đã bị những thứ guồng quay nghiệt ngã của xã hội cuốn lấy. Cô, chấp nhận giải thoát cho anh và giải thoát cho chính mình.

    Giấu nước mắt, cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh.

    “Em không thể đợi anh thay đổi vào lần sau. Em cũng không tin anh sẽ thay đổi. Em mệt mỏi vì tình yêu như thế này. Hôm nay em muốn chia tay. Sau này anh đừng liên hệ với em nữa.”

    Không để anh tiếp tục nói, cô chạy lên chuyến xe buýt cuối cùng trở về nhà trọ. Trên đường đi, nước mắt cô không ngừng rơi. Cô biết, nếu cô còn tiếp tục đứng đó, cô chắc chắn sẽ mủi lòng trước gương mặt mệt mỏi kia của anh.

    Về nhà, cô tắt điện thoại, nằm vùi mặt vào gối và khóc. Cô biết, anh sẽ chẳng chịu chấp nhận chuyện chia tay. Nhưng cô mệt rồi. Vì tình yêu này, cô đã bất chấp tất cả để lao theo. Anh đi đâu, cô đi đó. Anh làm gì, cô đều ủng hộ. Anh quên hẹn với cô, cô cho cơ hội để anh nhớ cho lần sau. Và rồi, cô chẳng còn là cô nữa. Trong khi anh đi theo ước mơ của mình, cô chỉ biết lẽo đẽo theo sau để được gần anh. Khi anh tất bật cơm áo gạo tiền, lo cho bản thân, lo cho gia đình, thì cô chỉ biết chờ đợi anh cho cô vài phút chuyện trò trước khi ngủ. Anh có nỗi bận tâm của riêng mình, còn cô, chỉ bận tâm anh. Vậy nên, cô phải dừng lại thôi.

    Sáng hôm sau, Tạ Lan không đi học. Cô chỉ nằm bất động trên giường, không ăn, không uống. Cô đang cố ý tự hành hạ bản thân mình, để nỗi đau thể xác đè nén được nỗi buồn của tim cô.

    Đến chiều tối, cô trở mình ngồi dậy. Cô tự nhủ với lòng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Cô vươn tay kéo cửa sổ, bầu trời hoàng hôn một màu đỏ rực đến chói lòa. Một ngày không ăn uống, cô cảm thấy hơi chóng mặt, lại ngồi xuống giường nhìn ánh mặt trời sắp khuất núi kia.

    Sắp xếp lại tâm trạng, Tạ Lan đi tắm nước ấm, dọn dẹp nhà cửa, ăn một mẩu bánh mì nhỏ và mở cửa nhà. Đập vào mắt cô là thân ảnh tiều tụy của Hoàng Vũ. Anh đang ngồi ngay bậc thềm nhà cô, vẫn bộ quần áo tối qua chưa hề thay mới. Cả đêm qua anh đã ở đây sao?

    Nghe tiếng cửa mở, anh vội vàng đứng lên, có lẽ do vội, anh vấp phải bậc cửa suýt ngã, cô vội vàng giơ tay ra đỡ anh. Việc đầu tiên cô cảm nhận là người anh rất nóng, áo cũng hơi ẩm ướt.

    “Anh ở đây làm gì? Anh sốt rồi đó. Về nhà đi.”

    “Anh không sao. Anh muốn nói chuyện với em.”

    Giọng nói khản đặc của Hoàng Vũ khiến Tạ Lan cảm thấy chua xót. Cô biết anh sẽ không chấp nhận chuyện chia tay. Nhưng lần này cô đã quyết tâm rồi. Thà đau đớn một lần rồi thôi.

    “Tối qua em đã nói rõ ràng lắm rồi. Không còn gì để nói nữa đâu.”

    “Em nghe anh nói đã rồi hãy quyết định được không?”

    Nhìn khuôn mặt mệt mỏi của người mình yêu thương, cô không đành lòng đuổi anh về nữa.

    “Được rồi. Anh vào nhà đi.”

    Cô quay lưng đi vào ngồi trên sofa, im lặng nhìn anh chật vật cởi với và giày, có mấy lần lảo đảo chực ngã. Nhìn không nổi nữa, cô vào bếp úp cho anh một tô mì, lại sang đầu giường lấy viên thuốc giảm sốt. Cũng may ba mẹ cô hay ra thăm, nên nhà lúc nào cũng có sẵn đầy đủ thuốc các loại. Anh cũng thường xuyên mua để dự trữ ở phòng, vì cô thường xuyên đau ốm.

    Khi cô quay ra, Hoàng Vũ đang dựa vào sofa nhắm mắt. Gương mặt anh trắng bệch, nhưng hai gò má lại đỏ ửng bất thường. Cô biết anh đang sốt. Từ từ tiến lại gần, đặt tô mì xuống bàn, theo thói quen định đặt tay lên trán anh dò nhiệt độ, nhưng cuối cùng cô vội vàng rụt lại, khẽ lên tiếng.

    “Anh ăn tạm mì gói đi, rồi uống thuốc.”

    Hoàng Vũ nghe giọng điệu quan tâm của cô, mở bừng mắt. Anh nhìn cô chăm chú, kiếm tìm cảm giác khác từ gương mặt cô, nhưng anh không thể tìm ra được sự bướng bỉnh thường thấy nào, chỉ một Tạ Lan bình tĩnh đang nhìn đáp lại anh. Khẽ thất vọng, anh với tay nhận lấy đôi đũa, từ từ gắp mì ăn một cách chậm rãi.

    _Hết chương 2_
     
  3. TyPro

    TyPro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/2/2020
    Bài viết:
    44
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    8
    Chương 3.


    Ăn được vài miếng, Hoàng Vũ buông đũa. Tạ Lan đưa thuốc và nước cho anh, nhìn anh uống rồi mới quay người dọn dẹp.

    Nhìn bóng lưng của cô, anh vẫn hoang mang không biết mình sẽ phải làm gì. Lần này cô không giống đang giận dỗi. Sau khi nói chia tay, cô chạy đi không hề ngoảnh lại nhìn anh lấy một lần. Anh cuống cuồng níu giữ nhưng chẳng kịp. Chạy qua nhà cô, nhưng cô khóa cửa không mở, gọi điện cho cô không được. Anh thật sự rất sợ mất cô. Anh không dám về nhà, thà đứng chờ trước nhà cô trong vô vọng.

    Những ngày qua, anh vùi đầu vào công việc. Ba anh ốm, mẹ anh đang gồng gánh nuôi cả gia đình. Anh là con trai, anh muốn tự lo chi phí ăn học cho bản thân. Vậy bên ngoài giờ lên lớp, anh tăng ca làm việc, đến khi mệt mỏi rồi mới nhớ cần nhắn tin cho cô. Anh biết như vậy là sai, anh làm vậy với cô là bất công, nhưng anh dặn lòng, cô là một người yêu tâm lý, chắc cô sẽ hiểu cho anh. Nên vài lần trễ hẹn, thậm chí quên hẹn, anh qua loa giải thích với cô, làm nũng với cô vài lời, cuối cùng cô cũng sẽ tha thứ. Sau đó, anh lại lao đầu vào lập trình, rồi thiết kế, anh dần quên mất bản thân, cũng quên cả những tổn thương của cô. Nhưng cô, vẫn lặng lẽ bên cạnh anh, chăm lo cho anh những lần anh quên ăn quên uống. Có đôi khi còn qua phòng anh, dọn dẹp, giặt giũ cho anh khi anh ngủ quên. Cô là công chúa của cả dòng họ, nhưng vì anh, cô trở thành người nội trợ gia đình. Cô tốt đến thế, nhưng anh không hề trân trọng. Bây giờ anh nhận ra thì hình như đã trễ rồi. Nhưng anh sẽ cố gắng hàn gắn, người con gái này, anh muốn giữ chặt bên mình.

    Hoàng Vũ đưa tay xoay nhẹ hai bên thái dương, đầu anh rất đau, anh không nghĩ được gì nữa, cuối cùng mê man chìm vào giấc ngủ.

    Tạ Lan rửa xong tô đi ra thì Hoàng Vũ đã ngủ, cô không đành lòng đánh thức. Hình như rất khó chịu, hai chân mày anh níu chặt, trán lấm tấm mồ hôi. Cô vươn tay vuốt nhẹ chân mày cho anh, muốn anh thỏa mái hơn. Cô tiến tới ngồi xuống sàn nhà, muốn lần cuối được nhìn anh ở khoảng cách gần nhất, được nắm lấy đôi bàn tay vững chãi, và được hôn anh. Lần cuối rồi, trái tim cũng vẫn chưa thể thoát nổi những cảm xúc quen thuộc mà đập lên mạnh mẽ, thì cứ mặc nó đi, để tình cảm mình lần cuối cùng được buông thả.

    “Hãy để lần cuối cùng, em được yêu anh.”. Cô nhủ thầm.

    Ngủ gần như ba tiếng, Hoàng Vũ giật mình tỉnh giấc. Đưa mắt nhìn xung quanh, anh nhận ra cô đang ngồi bó gối trên chiếc sofa nhỏ. Cô rất gầy, chẳng được bốn lăm cân. Bây giờ anh mới nhận ra anh đã vô tâm bỏ mặc cô nhiều đến thế. Bao lâu rồi anh mới vào nhà của cô? Bao lâu rồi anh mới nhìn nhận lại người con gái đã từ bỏ tất cả để yêu anh rõ ràng như vậy? Sự hối hận ngập tràn khiến Hoàng Vũ thấy mình hổ thẹn với cô. Anh lên tiếng.

    “Mấy giờ rồi em?”

    “Mười giờ tối.”

    “Ừm.”

    Anh cũng không biết bắt đầu câu chuyện với cô như thế nào. Cái nhìn chăm chú của cô khiến anh dường như mất đi ngôn ngữ vốn có.

    “Bây giờ anh có thể nói chuyện được rồi. Sau đó thì về nhà nghỉ ngơi đi nhé.”

    Vẫn cách nói chuyện dịu dàng đó nhưng hình như trong tiềm thức của anh, cô trở nên lạnh lùng và xa lạ quá. Cô đang nghĩ gì vậy?

    “Em có còn thương anh không?”

    “Em còn.”

    “Vậy… em có thể cho anh một cơ hội nữa được không? Anh sẽ thay đổi, anh sẽ không để em phải đợi nữa. Anh sẽ…”

    “Em mệt mỏi rồi, Vũ à.”

    Cô ngắt lời anh.

    “Dường như từ khi yêu anh, em đã đánh mất bản thân mình. Em chỉ biết lẽo đẽo đi theo anh. Anh có thể làm những gì anh thích, anh có thể đuổi theo thứ anh muốn, nhưng em thì chỉ muốn những gì của anh. Bây giờ, em muốn chính mình. Em sẽ yêu bản thân hơn. Em muốn làm điều em thích, đi những nơi em thấy vui. Em buông tha cho anh, cũng buông tha cho chính em. Anh hãy tự do bay theo ước mơ mà anh hằng mơ, không còn phải vướng bận đằng sau có em đang chờ đợi nữa.”

    Cô nói, cô mệt mỏi rồi. Cô nói, cô không muốn đi theo anh nữa. Mọi thứ anh nghe đều trở thành những nhát dao sắc bén cứa vào lòng anh. Anh đã sai quá nhiều, anh làm cô tổn thương đến mức không còn bản thân mình. Bỗng chốc anh chẳng còn đủ dũng khí để cố gắng níu giữ cô nữa.

    “Được rồi, mọi thứ em cũng đã quyết định. Em mong anh cũng sẽ tôn trọng quyết định của em. Anh về nhà tắm nước ấm, sau đó nghỉ ngơi đi nhé.”

    Hoàng Vũ ngước mắt nhìn cô, chỉ mong nhìn thấy sự lưu luyến bất kì nào đó trong ánh mắt cô, nếu có, anh sẽ bất chấp ôm lấy cô, chẳng buông tay ra dù cho có xảy ra chuyện gì. Nhưng mà, ánh mắt cô thật bình tĩnh, nhàn nhạt cười đáp lại cái nhìn của anh. Cô quyết định rồi, anh biết, lần này anh đã được tha thứ, nhưng chẳng còn cô bên cạnh.

    Đứng lên khỏi sofa, anh bước thật chậm về phía cửa. Ngồi xuống xỏ giày, anh cũng làm thật chậm, hi vọng những giây phút được gần cô sẽ kéo dài thêm. Cô cũng không thúc giục, yên lặng đợi anh. Ra khỏi cửa, anh quay lại nhìn, cô vẫn mỉm cười.

    “Anh tôn trọng quyết định của em. Nhưng mà sau này, hãy xem anh là bạn, nếu cần gì trong cuộc sống, hãy gọi cho anh bất cứ lúc nào. Em là con gái, ở một mình hãy cẩn trọng mọi thứ nhé.”

    “Được.”

    “Còn nữa, Tạ Lan, anh xin lỗi.”

    Dứt lời, anh quay người đi thật nhanh. Nhưng có lẽ chỉ cần đứng thêm một giây nữa, anh sẽ thấy cô khóc. Anh cố gắng không quay đầu, nhưng anh không biết đằng sau lưng, cô gái mà anh yêu đang lẳng lặng đứng nhìn cho đến khi anh khuất dần trong bóng tối.

    _Hết chương 3_
     
  4. TyPro

    TyPro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/2/2020
    Bài viết:
    44
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    8
    Chương 4.


    Những ngày tiếp theo giống như một cực hình với Tạ Lan. Ngoài ba mẹ và hai đứa em, anh như một sinh mệnh mới mà cô dự định sẽ đi cùng đến tương lai sau này. Cô đã quen có anh bên cạnh, mặc dù thời gian anh dành cho cô không nhiều, nhưng ít ra cô vẫn được gặp anh, được quan tâm lo lắng cho anh từng chút trong cuộc sống. Bây giờ, cô phải dần bỏ đi tất cả các thói quen cũ. Có những đêm, cô chỉ muốn nhấc điện thoại lên gọi cho anh, muốn nói rằng cô không chia tay nữa, cô muốn bên anh, dù anh có vô tâm hay như thế nào. Nhưng rồi, lý trí không cho phép, cô tắt nguồn di động, vùi mặt sâu vào gối, cố gắng quên.

    Cô cảm giác mình bị bệnh rồi, thân thể không đủ đau đớn để ngăn được nỗi buồn trong tim cô. Cô bắt đầu bỏ bữa. Cô không bỏ đói chính mình, cô vẫn nấu cơm mỗi ngày, vẫn bày biện lên mâm, một mình với chiếc bàn nhỏ, ăn nhưng không cảm nhận được hương vị, vì thế, cô nấu lên rồi lại đổ đi. Cô nhiều lần tự làm đau cơ thể mình, thậm chí có lúc còn tự dùng dao cắt vào tay để cảm nhận máu trong người đang từ từ chảy ra ngoài. Có như thế, cô mới thấy mình như đang còn sống.

    Trong suốt một tháng, cô thơ thẩn như người mất hồn. Cô vẫn đi học, cô vẫn thường xuyên gọi về nhà, ai cũng nghĩ cô đang rất bình thường, nhưng chỉ có cô biết, cô đang rơi vào một trạng thái trống rỗng. Cô gầy hẳn đi. Nhìn cô cứ như một con diều đang bay, lắc lư, phấp phới, không trụ nỗi dù là một ngọn gió nhẹ nào.

    Thời gian dần trôi qua, cứ thế đã được gần ba tháng kể từ ngày cô chia tay Hoàng Vũ. Hôm đó cô vừa tan trường về gần đến nhà thì nhận được điện thoại của mẹ.

    “Con ơi, Ba bị tai nạn rồi.”

    “Mẹ nói gì vậy? Bây giờ mẹ đang ở đâu?”

    “Mẹ đang ở bệnh viện thành phố, con vào đây gấp nha.”

    Mẹ cô nghẹn ngào rồi cúp máy. Tay cầm điện thoại của cô run lên, điện thoại sắp rơi xuống thì được chụp lại bởi một bàn tay khác.

    “Cẩn thận.”

    Nghe được giọng nói xa lạ vang lên, cô hoảng hốt quay lại nhìn, thì ra là anh hàng xóm bên cạnh nhà cô. Không kịp chào hỏi, cô vội càng cảm ơn rồi ra bến xe buýt để đi đến bệnh viện.

    Thời gian đợi xe tới rất lâu. Ngồi trên băng ghế đợi, hai bàn tay đã bị cô nắm đến đỏ ửng. Cô đang rất sợ hãi, cô muốn nhanh chóng đến bệnh viện để xem tình trạng ba mình thế nào.

    Có tiếng còi xe sau lưng, cô quay đầu lại thì vẫn là anh hàng xóm.

    “Lên xe đi, anh biết em đang vội. Anh đưa em đi.”

    Tạ Lan do dự nhìn anh. Cô và anh không thân quen lắm. Nhưng tình huống lúc này không cho phép cô suy nghĩ nữa, nhận lấy mũ bảo hiểm và nói anh điểm đến. Chiếc xe lao vút đi trong tâm trạng ngổn ngang cảm xúc giữa hai con người.

    Đến bệnh viện, xe chưa kịp dừng cô đã tháo mũ nhảy xuống. Chiếc xe chòng chành, cô lảo đảo suýt nữa thì ngã, cũng may anh hàng xóm này rất cao nên chiếc xe vững vàng đứng lại. Cô cúi đầu biết lỗi, rồi vội trả mũ cho anh, lí nhí hai tiếng cảm ơn rồi chạy mất.

    Nhìn theo bóng dáng cô chạy nhanh vào cửa, Cao Huân âm thầm thở dài. Cô vẫn chẳng biết quý trọng thân thể mình như trước.

    Kể ra thì Cao Huân biết Tạ Lan từ lúc cô còn là đi nhà trẻ. Anh lớn hơn cô năm tuổi, lúc cô bắt đầu đi học tiểu học thì anh cũng đã lên cấp hai. Nhà anh chỉ cách nhà cô hai căn, nhưng nhà cô mặt tiền, nhà anh trong ngõ. Gần nhau là thế nhưng chắc cô chưa từng biết đến anh. Từ nhỏ, ba mẹ Tạ Lan đã quản cô rất kĩ. Hầu như cô không được đi khỏi nhà mình cách đó quá hai cây số. Còn nếu xa hơn phải có ba mẹ hoặc em trai đi cùng, cho nên anh rất ít khi thấy cô.

    Mãi đến khi nhà cô bắt đầu lâm vào kinh tế khó khăn, ba mẹ cô thường xuyên cãi vả đánh đập nhau, thì anh thường xuyên thấy cô ngồi bên góc bếp sau nhà. Mỗi tối khi đi học khuya về, vô tình sẽ gặp cô ngơ ngẩn ngồi đó, mái tóc dài buông xõa, ánh mắt nhìn đăm đắm về nơi nào đó xa xôi. Những lúc như thế, anh sẽ biết nhà cô lại có chuyện.

    Khi Tạ Lan lên đến cấp ba, thì Cao Huân cũng đã ra Đà Nẵng học. Kí ức về cô bé hàng xóm năm nào chỉ đọng lại hình ảnh lóe lên rồi biến mất thôi.

    Nhưng có lẽ vô tình hoặc cố ý của cuộc sống, cô cũng Đà Nẵng học đại học, và rồi lại tiếp nối những vô tình, cô thuê nhà cạnh bên anh.

    Kể từ lúc biết cô đang ở nhà bên cạnh, anh hay chú ý đến cô. Cô thường xuyên về nhà một mình trong đêm khuya, có khi lại cùng một cậu con trai. Những lúc đi cùng cậu trai đó, nụ cười của cô luôn vui vẻ. Ánh mắt cong cong, đôi môi hồng nhuận thể hiện sự hạnh phúc.

    Dạo gần đây, không thấy chàng trai ấy xuất hiện trước nhà cô nữa, mỗi ngày cô đều đi về một mình, và gần như mỗi lần vô tình gặp, cô đều lướt qua anh. Nói đúng ra, cô như chẳng còn hồn phách nào nữa. Anh cũng lờ mờ đoán được nguyên nhân, có lẽ cô và cậu bạn kia chia tay rồi. Anh bắt đầu muốn quan tâm cô nhiều hơn, nhưng lại sợ cô tránh né mình, vì trong tâm trí Tạ Lan, chẳng có người nào thân thuộc tên Cao Huân, mà cô chỉ dành sự chú ý của mình cho những người thân thuộc. Vậy nên anh chỉ đứng đằng sau, âm thầm bên cạnh cô thế thôi.

    Hôm nay anh chuẩn bị ra ngoài uống bia với bạn bè thì vô tình nhìn biểu hiện hoảng hốt của cô. Hình như cuộc điện thoại cô vừa nghe đó rất nghiêm trọng, cô thất thần xém chút là buông chiếc điện thoại trong tay. Anh nhìn không đành lòng, vội tiến lên bắt lấy. Đúng như dự đoán, cô chỉ nhìn anh một cái, rồi lại quay đi lo nghĩ việc của mình. Nhìn bóng dóng gầy yếu và lặng lẽ của cô, anh chỉ muốn dang tay ôm vào lòng thật chặt.

    Lấy dũng khí, anh tiến lại gần và đề nghị đưa cô đi. Vốn định cự tuyệt, nhưng có lẽ rất gấp, cô đã vội vàng đồng ý. Địa điểm cô nói khiến anh thấy hơi bất ngờ. Thì ra là nhà cô có người gặp tai nạn. Chắc cô đang sợ lắm đây, nghĩ vậy anh tăng tốc nhanh hơn. Anh muốn cô nhanh chóng gặp được người nhà. Hi vọng mọi sự tốt đẹp sẽ đến với cô gái quật cường này.

    _Hết chương 4_
     
  5. TyPro

    TyPro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/2/2020
    Bài viết:
    44
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    8
    Chương 5.

    Tiến thẳng vào khoa cấp cứu bệnh viện, Tạ Lan đã nhìn mẹ và em trai đang đợi bên ngoài. Bước chân run rẩy, cô chạy thật nhanh tới nắm lấy tay mẹ.

    “Mẹ, Ba làm sao vậy?”

    Mẹ cô chỉ nắm chặt lấy tay cô, không nói được gì ngoài tiếng nức nở vang lên trong hành lang yên tĩnh. Tạ Tuấn tiến lên đỡ mẹ mình ngồi xuống, sau đó nói với Tạ Lan.

    “Ba chạy xe đi làm về thì bị một chiếc xe tải vượt ẩu đụng phải. Hiện tại vẫn đang trong phòng cấp cứu. Mẹ và chị đừng lo, nhất định ba sẽ không sao đâu.”

    Mặc dù giữ bình tĩnh để nói ra lời an ủi gia đình, nhưng đôi mắt hoe đỏ đã bán đứng cậu. Tạ Lan nắm chặt lấy tay cậu, ôm mẹ trong lòng. Cả ba người im lặng chờ đợi.

    Gần hai tiếng đồng hồ sau, cửa phòng cấp cứu mới bật mở. Bác sĩ mệt mỏi bước ra, cả ba người vội vàng chạy đến.

    “Bác sĩ, ba cháu thế nào ạ?”

    “Đã phẫu thuật thành công bước đầu. Tuy nhiên bác trai bị thương ngay đầu, vỏ não bị ép vỡ, cần phải phẫu thuật lần nữa, thay sọ mới. Sau đó, ông ấy có khả năng tỉnh lại được hay không thì phải chờ.”

    Lời bác sĩ văng vẳng bên tai, nhưng Tạ Lan nghe không lọt được chữ nào. Ba cô, bị gì chứ? Ông mới hôm nào còn ra thăm cô với bộ dạng khỏe mạnh, còn càm ràm sửa lại ổ khóa cho cô. Vậy mà hôm nay ông đang nằm đó, bộ dáng xanh xao, xung quanh toàn máy móc, dây nhợ cắm vào.

    Bây giờ cô phải làm sao đây? Mẹ cô dường như sắp gục ngã, bà sẽ chẳng đủ can đảm để sống nếu không có ba cô bên cạnh. Mặc dù hai người thường xuyên cãi vả nhưng tình cảm bao nhiêu năm chung sống, gắn bó từ lúc cơ hàn đến giờ, làm sao không thương? Người đàn ông này đã che mưa chắn gió cho bà, giờ không biết có còn tiếp tục đi cùng tiếp được nữa không?

    Còn em trai cô đã nhận được lệnh nhập ngũ, vài ngày nữa sẽ lên đường. Tại sao cuộc sống cứ phải đưa gia đình cô vào hoàn cảnh này? Cô phải làm sao đây?

    Cả một đêm ngồi thức canh bên giường bệnh, vừa chăm sóc mẹ, vừa canh cho ba, cô trở nên tiều tụy hơn hẳn. Bây giờ chỉ có cô và Tạ Tuấn là giữ được trạng thái bình tĩnh, cho nên cô cũng phải can đảm đối diện sự thật và cùng em trai lo cho ba mẹ mình.

    Sáng hôm sau, may mắn là ba cô đã tỉnh lại, nhưng còn quá yếu, ông không nhận ra được ai, sau đó lại lâm vào hôn mê. Mặc dù thế nhưng cũng đã vượt qua được giai đoạn nguy hiểm nhất, cô cầu mong ca phẫu thuật thứ hai sẽ cứu ba cô về với cuộc sống bình thường trước kia.

    Nói thế nào mẹ cô cũng không chịu về nhà nghỉ ngơi, cô đành để bà ở bệnh viện, đưa Tạ Tuấn về nhà lấy đồ và nấu cháo mang vào. Cô đã xin nghỉ vài ngày học để tiện chăm sóc ba và mẹ. Tạ Tuấn nói để cậu chăm sóc hai người, cô cứ đi học bình thường nhưng làm sao có thể để cậu một mình, dù gì có hai chị em cũng sẽ đỡ đần nhau phần nào.

    Mỗi lần về nhà cô đều thấy anh hàng xóm ở đầu ngõ. Gặp nhau anh đều mỉm cười hỏi thăm cô, nhưng chẳng còn tâm trí nào nói chuyện phím, cô đều đáp qua loa rồi vội vội vàng vàng lo chuyện của mình. Tạ Tuấn đã phải về nhập ngũ rồi, cũng may mẹ cô đã lấy lại tinh thần, bây giờ bà cùng cô chăm sóc ba, chờ ngày phẫu thuật tiếp theo. Sau bao ngày chạy ngược chạy xuôi, người cô lại gầy thêm một vòng lớn.

    Trong thời gian ấy, cô cũng tìm công việc làm thêm. Nhà cô bây giờ cũng chẳng khá giả nữa, lại xảy ra bao nhiêu chuyện, dù cho ba mẹ cô không muốn cô vất vả thì cô cũng phải biết tự lo được cho bản thân mình, rồi ba cô mới toàn tâm toàn ý chữa bệnh.

    Vì cô học bên công nghệ thông tin nên có một công ty phần mềm cho cô vào thực tập. Công việc chỉ phụ các lập trình viên sắp xếp thông tin và các việc lặt vặt khi cần buổi tối, nên thời gian ban ngày cô có thể đi học, nấu cơm và chạy qua bệnh viện với ba mẹ mình. Khi cô vừa ổn định được công việc thì ba cô cũng đã được phẫu thuật ghép sọ được hai tuần. Ông không thể khỏe mạnh giống như trước kia nữa, đầu của ông bị móp vào một bên, có khi nhớ khi quên một số thứ. Bác sĩ dặn là sau này phải làm những công việc nhẹ, tránh suy nghĩ nhiều, nếu không sẽ ảnh hưởng đến thần kinh và gây ra biến chứng.

    Cô biết, sau này mọi thứ sẽ khó khăn hơn với gia đình cô, nhưng trước mắt ba cô còn sống là ông trời đã thương cô lắm rồi. Cô sẽ cố gắng hơn, học tập và làm việc thật tốt để lo được cho tương lai. Không chỉ ba mẹ, còn các em trai. Cô nhất định sẽ làm được.

    _Hết chương 5_
     
  6. TyPro

    TyPro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/2/2020
    Bài viết:
    44
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    8
    Chương 6.

    Một ngày cuối tháng sáu, mưa phùn rơi lất phất, Tạ Lan trên đường đi làm về. Hôm nay cô đã rất vất vả, công ty đợt này nhiều dự án thiết web cho các chuỗi hệ thống bán hàng nước ngoài, có rất nhiều giấy tờ cần sắp xếp. Từ ngày làm việc ở công ty này, cô đã học hỏi thêm rất nhiều vốn kiến thức mà ở trường thường không được chỉ dạy. Cô mải mê với những điều mới lạ và gần như đã tự mình đảm nhiệm được một vài công việc thiết kế nhỏ lẻ. Cô vui vì nghĩ rồi sẽ có một ngày, cô sẽ kiếm được tiền, cô sẽ chăm lo cho gia đình mình tốt hơn.

    Gần mười một giờ đêm, trên con đường vắng thưa thớt người qua lại, có chăng cũng chỉ vài bóng người vội vã chạy trong mưa. Cô kéo lê thân thể mỏi mệt với chiếc dù không che được cái lạnh của mưa gió, bước chân nhanh hơn chỉ muốn được tới nhà. Hầu như cả ngày cô chưa được ăn gì tử tế, ngoài mẩu bánh mì đồng nghiệp mua cho cô từ chiều. Vừa đói vừa lạnh khiến bước chân cô càng trở nên mệt mỏi hơn.

    Vừa quẹo vào đầu ngõ, Tạ Lan đã đâm sầm vào một chiếc ô màu vàng khiến cả ô và người cô đều té ngã. Chưa kịp nhìn người mình vừa va phải thì đã nghe tiếng kêu đau khe khẽ vang lên. Cô cuống cuồng ngồi xổm xuống đỡ người đó dậy mới phát hiện là anh chàng hàng xóm Cao Huân. Cô hỏi:

    “Anh không sao chứ?”

    Cao Huân chật vật đứng dậy, quần áo đã thấm ướt sau cú ngã vừa rồi. Thật ra lỗi là do anh vội vàng chạy tránh mưa nên mới va phải cô, cũng vì quán tính thấy người khác anh đã né tránh nhưng không kịp nên tự mình ngã xuống. Bàn tay anh va phải cạnh tường tróc ra một mảng khá lớn, máu vẫn còn theo đó chảy xuống.

    “Anh không sao, bị thương ngoài da thôi. Anh xin lỗi, do anh va phải làm em ướt hết rồi.”

    Nén cơn đau nơi khuỷa tay, anh cúi mình xin lỗi cô.

    “Không sao. Em cũng không bị thương. Nhưng anh không sao thật chứ?”

    Cao Huân định bước lên phía trước cầm lấy chiếc dù vị văng ra để trả lại cô, nhưng anh phát hiện chân mình vô cùng đau đớn. Không kìm được anh khẽ kêu. Tạ Lan nghe được tiếng kêu của anh mới bất giác nhìn xuống. Ngoài trừ khuỷa tay đang chảy máu khá nhiều thì có lẽ chân anh cũng bị thương rồi.

    “Chân anh bị đau à?”

    “Ừ, chắc bị bong gân rồi.”

    “Vậy anh còn đi được không? Em đưa anh vào nhà nhé.”

    Thật ra cô không thân với anh lắm, nhưng hiện tại người ta đang bị như vậy, cô cũng không đành lòng bỏ lại anh một mình.

    Bất chấp cơn mưa đang thấm ướt cơ thể, Tạ Lan dìu anh từng bước vào nhà. Lục túi lấy chìa khóa, Cao Huân dựa vào thân thể mảnh mai của cô từ từ ngồi xuống chiếc ghế dựa.

    “Anh không sao rồi. Em về thay quần áo đi, đừng để bị cảm.”

    Cô cũng đang có dự định ấy, nghe anh nói xong cô lên tiếng chào rồi ra về. Không phải cô vô cảm, nhưng dù gì cô và anh cũng không thân thiết, vả lại cô là con gái, ở riêng nhà với người con trai không thân thiết gì với mình, cô sợ người khác nhìn thấy lại nói lung tung.

    Cô vội vàng chạy về nhà mình, tắm nước ấm và nấu cho mình một tô mì thật lớn. Vì đói cả một ngày, cô ăn ngấu nghiến trong vòng năm phút. Thở ra một hơi thư giãn, bây giờ cô mới nhớ nên uống thuốc cảm, sống một mình lâu ngày, cô đã có thói quen tự lo cho bản thân. Cô hay ốm vặt, nên cô không cho phép mình bất cẩn. Sau khi mọi thứ xong xuôi, cô lên giường tiến vào mộng đẹp, cô không biết người trong căn nhà đối diện, chật vật đến mức nào.

    Cao Huân được đưa về nhà, anh cũng nghĩ cô cũng sẽ thương cảm mà bôi thuốc cho anh hoặc ít nhất cũng lấy cho anh một chiếc khăn để lau tóc. Vậy mà theo phép lịch sự, anh nói khéo bảo cô về nhà, cô cứ thế bỏ anh với một thân thương tích mà đi thẳng.

    Dở khóc dở cười, anh khập khiễng lếch vào nhà tắm thay bộ đồ ướt đang mặc, lại lấy ít cồn rửa các vết thương trên tay. Nhà anh không như nhà cô, chẳng bao giờ có thuốc gì ngoại trừ dầu nóng, vì anh hay thích đá bóng và thường xuyên bị bong gân. Anh chịu đau rất tốt, cồn thấm vào vết thương cũng chỉ khiến anh nhíu mày rồi lấy bông thấm lau khô. Nhìn xuống cổ chân bị sưng vù căng bóng, Cao Huân thở dài một tiếng, ngày mai anh phải đi làm kiểu gì đây?

    _Hết chương 6_
     
  7. TyPro

    TyPro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/2/2020
    Bài viết:
    44
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    8
    Chương 7.


    Sau một đêm mưa, thời tiết trở nên thật thỏa mái. Tạ Lan mở cửa sổ đón tia nắng đầu tiên lấp ló sao rặng tre già. Kể từ ngày chia tay Hoàng Vũ và tai nạn của ba, cô thường xuyên dậy từ rất sớm. vì không ngủ được, cũng vì cô muốn thay đổi thói quen sinh hoạt để bản thân được được khỏe mạnh. Cô không còn thấy đau lòng vì chuyện tình cảm nữa, cô chỉ tự lựa chọn cho mình những con đường tiến về tương lai, vì còn rất nhiều thứ khiến cô bận tâm hơn.

    Dự định sẽ mua cho mình một ổ bánh mì dùng ăn sáng, Tạ Lan thay đồ và bước ra ngoài. Vừa khóa cửa xong cũng thấy Cao Huân tập tễnh bước ra. Định sẽ quay đầu đi luôn nhưng không hiểu sao, cô lại lên tiếng chào hỏi.

    “Chào anh, hôm nay anh không đi làm à?”

    Một đêm ngủ không ngon, Cao Huân bực bội dậy sớm đi khám cái chân của mình. Sáng nay vừa thức dậy nó lại sưng to hơn, tay cũng không cử động được. Bước ra khỏi nhà, anh đang loay hoay với chiếc chìa khóa nhà, vì tay hơi đau nên anh chỉ có thể dùng một tay khóa cửa. Bị cô hỏi đột ngột, anh giật mình, chiếc chìa khóa rớt xuống cổ chân đang sưng vù kia. Họa vô đơn chí, Cao Huân khóc không ra nước mắt.

    Nhìn bộ dạng như chết đi sống lại của Cao Huân, Tạ Lan nhìn không được phì cười. Anh cứ như một đứa trẻ to xác đang giận dỗi. Cô tiến lại gần hơn.

    “Anh cần em giúp gì không?”

    Lần đầu tiên thấy cô cười vui như vậy, anh dường như quên mất mình đang không thỏa mái. Ngẩng đầu lên, anh cười nhìn cô.

    “Em nên cười nhiều hơn.”

    Tạ Lan bất giác nhìn anh. Không khí bỗng dưng ngượng ngùng hơn hẳn. Ho khan hai cái, anh lên tiếng xua đi bầu không khí lúc này.

    “Hôm nay anh xin nghỉ đi khám chân này này. Em có bận gì không, giúp anh khóa cửa nhé.”

    Nghe anh nói chân phải đi khám, cô nhìn qua đã thấy bị sưng to, mang dép lê cũng không vừa nữa, vậy mà anh vẫn cố nhét chân vào. Cô lại bật cười. Mặc kệ cái nhìn khó hiểu của anh, cô cúi xuống nhặt lấy chìa khóa để khóa cửa, trả chìa khóa rồi định đi mua đồ ăn sáng như dự định ban đầu.

    Đi được vài bước, cô quay đầu nhìn lại, vẫn thấy anh ngồi đó, đầu cúi gằm, bàn tay đặt lên chân xoa bóp nhè nhẹ. Đau lắm sao?.Thật ra hôm nay cô không bận gì cả, có điều cô vẫn không thích dây dưa với anh lắm. Vậy có nên giúp anh không?. Chợt nhớ đến ngày ba cô bị tai nạn, anh đã giúp đưa cô đến bệnh viện kịp thời. Thôi vậy, xem như mình trả ơn anh.

    “Này, đứng lên đi, em đưa anh đi khám.”

    Âm thanh quen thuộc vang lên, Cao Huân đưa mắt nhìn mới biết Tạ Lan đang đứng trước mặt mình. Anh hơi bất ngờ, không phải cô đi rồi sao?. Khi đưa anh chiếc chìa khóa nhà, cô đã đi cũng khá lâu rồi.

    “Sao em quay lại? Hôm nay em không bận hả?”

    “Hôm nay em được nghỉ.”

    Không muốn nói nhiều với anh, Tạ Lan dìu anh ra gần nhà, nơi đó là phòng khám đông y. Gần tới nơi thì anh bất giác khựng lại, anh không thích mùi thuốc ở đây, đưa ánh mắt tội nghiệp nhìn cô.

    “Chúng ta qua phòng khám khác được không?”

    “Không được. Mấy chỗ kia xa lắm, anh đi tới đó lâu sẽ bị nặng hơn. Vả lại đây là chỗ em quen, họ xử lý tốt mấy chuyện này lắm.”

    “Nhưng mà…”

    Tạ Lan hơi cáu, anh có vấn đề với nơi này vậy chứ?

    “Vậy giờ anh muốn vào hay muốn đi tiếp?”

    Cao Huân thật ra đã đau muốn chết rồi. Chỉ là anh không thích mùi thuốc đông y, cô đã vất vả vì anh vậy, sao anh lại không biết điều bảo cô đưa mình đi xa hơn được chứ.

    “Vào thôi.”

    Cố gắng chịu đựng mùi thuốc đến buồn nôn, anh được Tạ Lan đưa đi kiểm tra các chỗ bị đau. Vết thương ở tay vì bị va chạm mạnh nên hơi chạm vào xương, nhưng không ảnh hưởng quá lớn, chỉ cần bôi thuốc vài này là khỏi. Nặng nhất là chân, bị trật khớp, ông bác sĩ già cứ sờ sờ nén nén khiến anh nổi da gà. Nếu không có Tạ Lan ngồi bên cạnh, chắc anh đã hất tay ông bác sĩ kia ra và trốn về rồi.

    Ra khỏi phòng khám cũng đã gần đến trưa. Anh dè dặt hỏi cô.

    “Đi ăn gì nhé, anh mời em vì đã giúp đỡ.”

    “Không cần đâu. Em đưa anh về nhà.”

    “Em xem anh đi, giờ không đi ăn thì về nhà anh cũng không nấu được. Coi như giúp anh lần nữa được không?”

    Vốn dĩ Tạ Lan không muốn dây dưa thêm với anh nữa, nhưng vì cô là người dễ mềm lòng, thấy gương mặt tội nghiệp của anh lại ậm ừ đồng ý.

    Hai người tiến về phía quán cơm gần nhà, cô thường rất kén ăn, mỗi thứ chỉ ăn một ít, nên khi ngồi xuống, cô chỉ nhìn Cao Huân ăn. Vẻ mất kiên nhẫn thể hiện rõ ràng, khiến anh đứng ngồi không yên. Anh biết cô không hứng thú giao tiếp với mình, nhưng anh cũng biết, anh đã bắt đầu muốn yêu thương cô bé thích trốn tránh mình này rồi.

    _Hết chương 7_
     
  8. TyPro

    TyPro Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    17/2/2020
    Bài viết:
    44
    Lượt thích:
    4
    Kinh nghiệm:
    8
    Chương 8.


    Mặc kệ cái nhìn không mấy thiện cảm của Tạ Lan, anh vẫn ung dung nhấm nháp từng miếng nhỏ, như là thưởng thức, như là trêu tức. Anh muốn ở bên cô lâu hơn một chút, vì khi cô về nhà, chắc chắn hôm sau gặp lại cô vẫn sẽ xem anh là người xa lạ.

    Một bữa ăn mất gần một tiếng đồng hồ, thấy Tạ Lan đã đứng ngồi không yên rồi Cao Huân mới tạm thời gọi tính tiền. Cô vừa tức tối vừa khó chịu, vừa tính tiền xong, cô lập tức muốn đứng dậy bỏ đi ngay nhưng nhớ là anh vẫn chưa đi được. Thế là dằn lại cảm giác không thỏa mái, cô im lặng dìu anh về nhà, thể hiện sự tức giận. Vừa mở xong cửa nhà anh thì cô đã quay lưng đi thẳng.

    Nhìn theo bóng lưng cô, Cao Huân bật cười. Gương mặt phụng phịu của cô rất dễ thương, làm anh chỉ muốn trêu ghẹo cô đến khi cô bộc lộ rõ con người thật của mình mới thôi. Ngoài lúc nào cũng lạnh nhạt với anh, cô chưa từng tỏ thái độ như hôm nay. Cô đã bật cười, cũng đã tức giận với anh. Có lẽ sau này cô sẽ ghét anh hơn, không nhìn anh hoặc sẽ hạn chế tiếp xúc với anh nhưng ít ra, anh đã gây ấn tượng với cô nhiều hơn anh tưởng.

    Nghĩ là thế, nhưng vài ngày sau, hầu như Cao Huân chưa từng gặp lại cô. Mặc dù đối diện nhà nhau nhưng cô đi sớm về trễ, mỗi lần nhìn thấy cũng chỉ là bóng lưng cô độc và mệt mỏi của cô. Anh chỉ muốn là chỗ dựa cho cô gái bé nhỏ đó, nhưng anh biết mình chưa thể. Anh muốn rồi một ngày, anh sẽ từ từ tiến vào trái tim sắt đá của cô, chia sẻ những nỗi khó khăn mà cô đang gặp phải. Nhủ thầm với lòng như vậy, Cao Huân lặng lẽ lập ra kế hoạch cho riêng mình.

    Những ngày gần đây, Tạ Lan chuẩn bị thi tốt nghiệp. Cô như không có thời gian ngủ nghỉ nữa. Mỗi ngày cô đều bỏ ra công sức gấp mười lần người khác, vừa chăm chỉ ôn tập, vừa thức đêm thiết kế các trang web mà công ty tin tưởng giao cho. Tuy mệt mỏi là thế nhưng nhận được lương mỗi tháng, có động lực khiến cô quên hết mình đã vất vả thế nào. Đôi lúc cô cũng bất chợt nghĩ về anh chàng hàng xóm Cao Huân, nhưng gương mặt ấy vừa xuất hiện trong đầu, cô liền gạt qua. Ngày hôm ấy anh đã cố tình trêu tức cô. Cô vừa mới mềm lòng giúp anh, anh lại mang cô ra trêu chọc. Lâu lắm rồi cô không giận một ai, kể từ khi chia tay Hoàng Vũ, cô gần như không còn cảm giác giận dỗi hoặc quan tâm người khác, nhưng hôm ấy không hiểu sao nhìn gương mặt đáng đánh đòn của Cao Huân, cô chỉ muốn phát hỏa.

    Nghĩ là thấy tức, cô mở cửa sổ nhà để hóng gió trời, vừa lấy lại cảm xúc, vừa hít thở không khí thiên nhiên. Vô tình tiếng xe máy nhà đối diện ập tới, Cao Huân vừa đi làm về. Nhà Tạ Lan lâu lắm mới sáng đèn bên khung cửa sổ, vô thức anh lại nhìn sang phía này, cô cuống cuồng bỏ chạy, sau đó mới sực nhớ, tại sao mình lại trốn anh?. Tạ Lan xấu hổ đóng luôn cửa. Thế là không hiểu vì sao, mới đó nhà cô còn le lói chút ánh sáng, bây giờ sau một âm thanh sập cửa thật mạnh đã tối lại rồi.

    Cao Huân nhìn biểu hiện trốn như thỏ của cô mà bật cười. Vẫn còn giận đây mà. Không sao, dạo này anh cũng đang rất bận, không có thời gian để quan tâm nhiều đến cô. Đành để cô giận một thời gian nữa vậy.

    Thấm thoát cũng trôi qua ba tháng. Tháng chín là sinh nhật Tạ Lan. Mỗi năm cô đều chúc mừng sinh nhật cùng bạn bè trong lớp, lúc còn bên Hoàng Vũ, sau khi cùng bạn bè, hầu như năm nào anh cũng đưa cô đi ăn uống, sau đó về nhà. Thế là hết một ngày. Thời đó, hai đứa đều không có tiền, mặc dù cô khá giả hơn anh nhưng là đàn ông con trai, anh cũng có tự ái riêng, vì vậy cô sẽ chọn những quán cóc, hoặc những chỗ rẻ tiền, để anh khỏi phải lo nghĩ nhiều về chuyện ai chi trả. Bất giác mới đó mà cũng gần hai năm trôi qua.

    Năm nay cô nghĩ cũng sẽ như năm trước. Gọi điện về nói chuyện cũng ba mẹ, sau đó đi ăn uống với bạn bè. Cứ thế sinh nhật cũng sẽ trôi qua nhanh. Nhưng điều cô không ngờ đều xuất hiện.

    Tối đó khi tàn tiệc với bạn bè về đến nhà thì cũng đã hơn chín giờ. Bước chân về phía nhà trọ quen thuộc, cô nhìn thấy bóng dáng ai đó thập thò trước cửa nhà mình. Vì trời quá tối, nghĩ là ăn trộm, cô quơ vội một nhánh cây thật to bên đường, vừa run sợ vừa tiến lên phía trước. Vung tay lên chuẩn bị đập xuống thì đối phương quay lại, kịp nhận ra Cao Huân thì gậy đã chuẩn xác rơi vào đầu anh rồi.

    Chỉ kịp kêu lên một tiếng, anh đã ngất xỉu. Tạ Lan cuống cuồng vừa lay vừa gọi nhưng anh vẫn bất động. Không biết làm thế nào, cô đành mở khóa cửa, lôi kéo anh vào nhà. Nói lôi kéo cũng chẳng sai, vì một con bé chưa đầy một mét sáu như cô, lôi một anh chàng gần một mét tám, lại còn trong tư thế mềm oặt, nặng đến mức cô chỉ muốn vứt ở ngoài cửa, cho anh chừa cái tội rình mò nhà người khác. Nhưng nghĩ là một chuyện, làm thì lại là chuyện khác. Cô vẫn cố gắng đưa được anh vào đến sofa thì chẳng còn nổi sức nữa, thân hình đổ ập vào chiếc ghế còn lại, vừa thở hổn hển, vừa oán trách ai kia đang mất ý thức nằm trên ghế sofa nhà mình.

    _Hết chương 8_
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Hãy tin hạnh Diễn đàn Date
Đề kiểm tra 15 phút Tin học 6 Học kì 2 (đề 1) Thủ thuật Máy tính Hôm qua, lúc 23:33
Đề kiểm tra 15 phút Tin học 6 Học kì 2 (đề 2) Thủ thuật Máy tính Hôm qua, lúc 23:31
Trắc nghiệm tin học thi chứng chỉ CNTT cơ bản Thủ thuật Máy tính 11:23 ngày Thứ tư
49 câu trắc nghiệm tin học thi chứng chỉ CNTT Thủ thuật Máy tính 11:21 ngày Thứ tư
Gần đây có Quảng cáo kỳ lạ xuất hiện trên mạng, cảnh giác mọi người hãy cẩn thận! Cảnh báo 10/7/2020
Không thể tập trung học? Hãy thử ngay phương pháp này Tư Vấn & Chuyện Trò 19/6/2020

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP