Giai Thoại Trạng Nguyên

Trong chuyên mục 'Truyện tranh' đăng bởi toanc2tb, 24/5/2013. — 1.935 Lượt xem

  1. toanc2tb

    toanc2tb Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Giai Thoại Trạng Nguyên

    Hôm nay mình mở Topic này hy vọng sẽ cung cấp những tài liệu lý thú về các trạng nguyên nước ta, mong mọi nguời đóng góp và xây dựng Box Thần Đồng Đất Việt ngày càng phát triển! :KSV@10::KSV@09:.
    Trạng "Lường" Lương Thế Vinh

    Trạng nguyên Lương Thế Vinh người làng Cao Hương,huyện Thiên Bản (nay thuộc Nam Định) thuở còn nhỏ đã tỏ ra hài hước, hóm hỉnhvà khôn ngoan.
    Các giai thoại:

    1. Chú bé láu lỉnh
    Hôm đó, cậu đem một trái bưởi ra bãi tha ma (chỗ bạn bè thả trâu) làm quả bóng để các bạn cùng chơi. Bỗng quả bưởi lăn xuống một trong những cái hố bên mép bãi người ta đào để ngăn trâu bò khỏi phá lúa. Cái hố rất hẹp lại rất sâu không xuống mà cũng không với tay lấy lên được. Bọn trẻ tưởng thế là mất đồ chơi. Nhưng Lương Thế Vinh nghĩ một lát, rồi mới hớn hở rủ bạn đi mượn vài chiếc gầu giai đi múc nước đổ xuống hố. Bọn trẻ không hiểu Vinh làm thế để làm gì. Nhưng lát sau thấy Vinh cúi xuống cầm quả bưởi lên, chúng rất sửng sốt phục tài Vinh.
    Từ đó trẻ con trong làng truyền nhau rằng Lương Thế Vinh là thần, có một câu "thần chú" hay lắm, có thể gọi được những vật vô tri như quả bưởi lại với mình.
    Thực ra thì Vinh trèo cây hái bưởi bên bờ ao, sẩy tay cậu làm rơi quả bưởi xuống nước tưởng mất. Nhưng khi nhìn thấy bưởi nổi trên mặt ao, Vinh đã lấy cành tre khều vào và đem ra bãi chơi. Lúc quả bưởi lăn xuống hố, cậu đã chợt nhớ lại và nghĩ ra cách lấy nước đổ xuống cho bưởi nổi lên. Vốn thích thơ ca, hò, vè nên trong khi cúi xuống chờ bưởi, cậu vui miệng đọc lẩm nhẩm:
    Bưởi ơi bưởi
    Nghe tao gọi
    Lên đi nào
    Đừng quên lối
    Đừng bỏ tao...
    Và bọn trẻ cứ nghĩ rằng Vinh đọc "thần chú".

    Có lần, người bố là Lương Thế Thiện đi vắng, chủ nợ đến đòi tiền, thấy cậu bé Vinh đang chơi trò nặn đất ở sân, liền hỏi:
    - Bố mẹ đi đâu?

    Vinh làm thinh không trả lời. Chủ nợ hỏi lại, cậu mới đáp:

    - Bố, mẹ tôi đã đi khắc có việc, ông hỏi làm gì?

    Chủ nợ cứ gặng hỏi đi đâu, bao giờ về... Cuối cùng, Vinh mới trả lời, giọng tỉnh khô:

    - Bố tôi đi giết một người sống. Mẹ tôi đi cứu một người chết.

    Chủ nợ ngơ ngác, không hiểu đầu đuôi thế nào, nên cứ hỏi mãi. Thấy Vinh im lặng, chủ nợ dỗ:

    - Nếu mày nói thật, ta sẽ trừ cho khoản nợ trước kia bố mẹ mày vay.

    Bấy giờ Vinh mới vui vẻ đáp:

    - Nếu vậy thì ông in ngón tay vào bánh đất này để làm bằng.

    Người chủ nợ vì tò mò muốn biết, nên cũng thử chiều ý cậu bé xem sao.

    Lúc ấy Vinh mới vừa mỉm cười, vừa nói:

    - Bố tôi đi nhổ mạ. Mẹ tôi đi cấy lúa!

    Lúc này chủ nợ mới vỡ lẽ, trong lòng thầm thán phục Lương Thế Vinh là đứa trẻ khôn ngoan.

    Ngày hôm sau chủ nợ lại đến đòi. Bố mẹ Vinh chưa biết nói sao, thì Vinh đã giơ đồ chơi bằng đất cho mọi người xem và nói:

    - Hôm qua ông đã hứa xoá nợ cho nhà tôi rồi kia mà? Dấu tay ông in còn đây này?

    Người chủ nợ giật mình, nói với ông Thiện:

    - Tôi mừng cho ông bà có cháu bé rất thông minh. Tôi xin biếu khoản nợ để gia đình lo cho cháu học sớm, sau này chắc thế nào cũng chiếm được khôi nguyên.

    Từ đó cậu bé Lương Thế Vinh đã nổi tiếng là “Thần đồng làng Hương”.

    2. Trạng Lường
    Lương Thế vinh vẫn được người đời quen gọi là Trạng Lường. Lí do là vì ngay từ nhỏ, ông đã tỏ ra rất giỏi trong việc đo lường. Khi đỗ đạt ra làm việc quan, ông đã viết cuốn sách nhan đề “Đại thành toán pháp” (2) nhằm tổng kết kiến thức tính toán của thời đó và cả những phát minh của chính bản thân ông. Lương Thế Vinh đã viết đề tựa, nêu mục đích của cuốn sách như sau:

    “ Trước thời cho biết cách đo lường
    Tính toán bình phân ở cửu chương
    Thông hay mọi nhẽ điều vinh hiển
    Học lấy cho tinh giúp thánh vương!”


    Tương truyền rằng thuở còn nhỏ, một lần Lương Thế Vinh cùng chúng bạn ngồi hóng mát dưới một gốc cây cổ thụ. Cả bọn thách đố nhau làm thế nào để biết được cây cao - thấp. Một số cho rằng chỉ có cách là trèo lên ngọn cây, rồi dùng dây thòng xuống đất mà đo. Riêng Lương Thế Vinh cho rằng không cần trèo, đứng dưới đất vẫn có thể đo được. Cậu lấy chiếc gậy cầm ở tay đo xem dài ngắn bao nhiêu, đoạn dựng gậy lên mặt đất và đo chiều dài bóng gậy. Tiếp đến cậu đo bóng cây và sau một lát nhẩm tính, cậu đã tìm được chiều cao của cây. Bọn trẻ không tin bèn dùng thừng nối lại, buộc hòn đá phía dưới, rồi trèo lên tít ngọn cây dong thừng xuống đất để đo. Kết quả, đúng như Vinh đã tính.

    Ngày nay, cách tính chiều cao của cây mà Lương Thế Vinh đã áp dụng, chắc chắn các bạn học sinh chúng ta không lấy gì làm lạ. Nhưng cách đây gần 5 thế kỉ, khi ở châu Âu số người hiểu được định lí Pitago về cạnh tam giác vuông a2 + b2 = c2 chỉ mới đếm trên đầu ngón tay, thì việc Lương Thế Vinh tìm ra được tỉ lệ chiều cao của cây và chiều cao của chiếc gậy bằng tỉ lệ bóng của chúng trên mặt đất, là một sáng tạo, thể hiện nước ta ở thế kỉ XV đã có nhà toán học đầy tài năng.

    Khi đến tuổi trưởng thành, có lần Lương Thế Vinh đến một khúc sông, thấy mấy người đang bàn tính nhau tìm cách đo chiều rộng của con sông để bắc cầu. Hôm đó nước sông rất to và chảy xiết, nên không thể bơi qua. Lương Thế Vinh bèn góp ý:

    - Không cần sang sông làm gì. Các ông tìm cho tôi mấy cái cọc, tôi sẽ đo giúp.

    Lúc đầu mấy người tưởng ông nói đùa, không tin. Nhưng chỉ sau một lúc đóng cọc, ngắm nghía và tính toán, ông đã cho họ biết khúc sông rộng bao nhiêu thước. Thì ra từ thời đó, Lương Thế Vinh đã biết đến kiến thức về tam giác đồng dạng...

    Lại một lần khác, đoàn sứ bộ nhà Minh sang nước ta. Vua Lê Thánh Tông cử trạng nguyên Lương Thế Vinh đón tiếp. Trưởng đoàn sứ Minh vốn nghe tiếng trạng nguyên
    Việt chẳng những nổi tiếng văn chương, mà còn có trí thức uyên bác về khoa học, bèn hỏi:

    - Có phải ông là người làm sách “Đại thành toán pháp”?

    Lương Thế Vinh tỏ vẻ khiêm tốn, đáp:

    - Vâng, đúng vậy!

    Nhân lúc đó có con voi đang kéo gỗ dưới sông lên, sứ Tàu bèn thách:

    - Vậy quan trạng có thể cân xem con voi kia nặng bao nhiêu được không?

    - Được ạ!

    Dứt lời, Lương Thế Vinh lấy chiếc cân, xăm xăm đi ra phía sông để cân voi.

    Sứ Tàu phì cười, nói:

    - Xem chiếc cân quan trạng chỉ đủ cân được cái đuôi voi thôi!”

    - Thì chia nhỏ voi ra nhiều phần để cân.

    Lương Thế Vinh trả lời, tỉnh khô.

    Vị chánh sứ Tàu lại châm chọc:

    - Ông định mổ thịt voi chắc? Nhớ phần tôi miếng gan nhé!

    Lương Thế Vinh không trả lời. Ông sai lính dắt voi xuống chiếc thuyền bỏ không buộc lên bờ. Voi nặng, thuyền đắm sâu xuống nước. Ông lại sai đánh dấu mép nước bên mạn thuyền, rồi dắt voi lên. Đoạn ông ra lệnh cho quân lính khuân đá bỏ vào thuyền, cho đến khi thuyền đắm ngang mực nước đã đánh dấu thì thôi. Thế rồi trạng cho bắc cân cân hết số đá trong thuyền và bảo với sứ Minh:

    - Đây, con voi ông chỉ, nặng chừng này cân!

    Sứ Tàu trông thấy cả sợ, nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh coi thường. Khi xong việc, Hy nói:
    - Ông thật là giỏi! Tiếng đồn quả không ngoa! Ông đã cân được voi to, vậy ông có thể đo được tờ giấy này dày bao nhiêu không?
    Sứ nói rồi xé một tờ giấy bản rất mỏng từ một cuốn sách dày đưa cho Lương Thế Vinh, Hy lại đưa luôn một chiếc thước.
    Giấy thì mỏng mà li chia ở thước lại quá thô, Vinh nghĩ giây lát rồi nói:
    - Ngài cho tôi mượn cuốn sách!
    - Sứ đưa ngay sách cho Lương Thế Vinh với vẻ không tin tưởng lắm.
    Lương Thế Vinh lấy thước đo cuốn sách, tính nhẩm một lát rồi nói bề dày tờ giấy.
    Kết quả rất khớp với con số đã viết sẵn ở nhà. Nhưng sứ chưa tin tài Lương Thế Vinh, cho là ông đoán mò. Khi nghe Vinh nói việc đo này rất dễ, chỉ cần đo bề dày cả cuốn sách rồi chia đều cho số tờ là ra ngay kết quả thì sứ ngửa mặt lên trời than: "Danh đồn quả không sai. Nước Nam quả có lắm người tài!"

    3. Một cách khen vua
    Lương Thế Vinh thuở bé nghịch ngợm nổi tiếng. Ông hay tắm sông hồ thành thử bơi lội rất giỏi. Lê Thánh Tông biết rõ chuyện ấy, nên một hôm đi chơi thuyền có Lương Thế Vinh và các quan theo hầu, Vua liền giả vờ say rượu ẩy Vinh rơi tòm xuống sông, rồi cứ cho tiếp tục chèo thuyền đi.

    Không ngờ Lương Thế Vinh rơi xuống, liền lặn một hơi đi thật xa, rồi đến một chỗ vắng lên bờ ngồi núp vào một bụi rậm chẳng ai trông thấy. Lê Thánh Tông chờ mãi không thấy Vinh trồi đầu lên, bấy giờ mới hoảng hồn, vội cho quân lính nhảy xuống tìm vớt, nhưng tìm mãi cũng chẳng thấy đâu. Vua hết sức ân hận vì lối chơi đùa quá quắt của mình, chỉ muốn khóc, thì tự nhiên thấy Vinh từ dưới nước ngóc đầu lên lắc đầu cười ngất. Khi lên thuyền rồi, Vinh vẫn còn cười. Thánh Tông ngạc nhiên hỏi mãi, cuối cùng Vinh mới tâu:

    "Thần ở dưới nước lâu là vì gặp phải một việc kỳ lạ và thú vị. Thần gặp cụ Khuất Nguyên (*), cụ hỏi thần xuống làm gì?. Thần thưa dối là thần chán đời muốn chết. Nghe qua, cụ Khuất Nguyên tròn xoe mắt, mắng thần: "Mày là thằng điên!. Tao gặp Sở Hoài Vương và Khoảng Tương Vương hôn quân vô đạo, mới dám bỏ nước bỏ dân trầm mình ở sông Mịch La. Chứ mày đã gặp được bậc thánh quân minh đế, sao còn định vớ vẩn cái gì?". Thế rồi cụ đá thần một cái, thần mới về đây!".

    Lê Thánh Tông nghe xong biết là Lương Thế Vinh nịnh khéo mình, nhưng cũng rất hài lòng, thưởng cho Vinh rất nhiều vàng lụa.

    (*) Khuất Nguyên - nhà thơ nổi tiếng, một vị trung thần nước Sở - do can ngăn vua Hoài Vương không được, đã uất ức ôm đá gieo mình xuống sông Mịch La tự vẫn. Hôm ấy đúng ngày mồng Năm tháng Năm. Thương tiếc người trung nghĩa, mỗi năm cứ đến ngày đó, dân Trung Quốc xưa làm bánh, quấn chỉ ngũ sắc bên ngoài (chủ ý khiến cá sợ, khỏi đớp mất) rồi bơi thuyền ra giữa sông ném bánh xuống cúng Khuất Nguyên.

    [​IMG]

    4. Ứng đáp với vua
    Vua Lê Thánh Tông đi kinh lý vùng Sơn Nam hạ, ghé thăm làng Cao Hương, huyện Vụ Bản, quê hương của Trạng Nguyên Lương Thế Vinh, lúc bấy giờ cũng đang theo hầu Vua.

    Hôm sau vua đến thăm chùa làng. Khi ấy, sư cụ đang bận tụng kinh. Bỗng sư cụ đánh rơi chiếc quạt xuống đất. Vẫn tiếp tục tụng, sư cụ lấy tay ra hiệu cho chú tiểu cúi xuống nhặt, nhưng một vị quan tùy tòng của Lê Thánh Tông đã nhanh tay nhặt cho sư cụ. Vua Lê Thánh Tông trông thấy vậy, liền nghĩ ra một vế đối, trong bữa tiệc hôm đó đã thách các quan đối.

    Vế ấy như sau:

    Ðường thượng tụng kinh sư sử sứ...

    Nghĩa là: Trên bục tụng kinh sư khiến sứ ( nhà sư sai khiến được quan)

    Câu nói này oái ăm ở ba chữ sư sử. Các quan đều chịu chẳng ai nghĩ ra câu gì.

    Trạng nguyên Lương Thế Vinh cứ để họ suy nghĩ chán chê. Ông ung dung ngồi uống rượu chẳng nói năng gì. Vua Lê Thánh Tông quay lại bảo đích danh ông phải đối , với hy vọng đưa ông đến chỗ chịu bí. Nhưng ông chỉ cười trừ.

    Một lúc ông cho lính hầu chạy ngay về nhà mời vợ đến . Bà trạng đến, ông lấy cớ quá say xin phép vua cho vợ dìu mình về.

    Thấy Vinh là một tay có tài ứng đối mà hôm nay cũng đành phải đánh bài chuồn, nhà vua lấy làm đắc ý lắm, liền giục:

    " Thế nào? Ðối được hay không thì phải nói đã rồi hẵng về chứ?"

    Vinh gãi đầu gãi tai rồi chắp tay ngập ngừng:

    - Dạ... muôn tâu, Thần đối rồi đấy ạ!

    Vua và các quan lấy làm lạ bảo Vinh thử đọc xem. Vinh cứ một mực:" Ðối rồi đấy chứ ạ!" hoài. Sau nhà vua gạn mãi, Vinh mới chỉ tay vào người vợ đang dìu mình, mà đọc rằng:

    Ðình tiền túy tửu, phụ phù phu.

    Nghĩa là: Trước sân say rượu, vợ dìu chồng.

    Nhà vua cười và thưởng cho rất hậu.

    5. Lời tiên đoán
    Một hôm, lúc chầu trong triều, vua hớn hở nói với Vinh:

    - Trẫm có nhiều con trai, việc thiên hạ không việc gì phải lo ngại nữa!

    Lương Thế Vinh tâu:

    - Lắm con trai là lắm giặc. Không lo sao được!

    Vua lấy làm lạ hỏi:

    - Ta không rõ sao lại thế?

    Trạng tâu không úp mở:

    - Ngôi báu chỉ có một. Bệ hạ có nhiều con trai càng có nhiều sự tranh giành ngôi báu. Như vậy phải lo lắm chứ!

    Đúng như lời tiên đoán của ông. Sau đó con cháu nhà vua tranh giành ngôi thứ, chém giết lẫn nhau, làm cho triều chính đổ nát, trăm họ lầm than. Chỉ ba chục năm sau khi Thánh Tông mất, Mạc Đăng Dung đã nhân cơ hội mà cướp ngôi nhà Lê.

    Trạng nguyên Lương Thế Vinh mất tại quê nhà ngày 26/8 năm Bính Thìn (1496), thọ 55 tuổi.

    Nhà bác học Lê Quý Đôn (thế kỷ XVIII) đã hết lời ca ngợi Lương Thế Vinh, đánh giá ông là con người có tài kinh bang tế thế, một con người “tài hoa danh vọng vượt bậc”.

    Hình ảnh trạng nguyên Lương Thế Vinh còn sống mãi trong tâm thức mọi người bằng truyền thuyết và giai thoại về cuộc đời, sự nghiệp, tài đức và lòng yêu nước, yêu dân của ông.

    Nhân dân làng Cao Hương đã quý mến giữ gìn phần mộ của ông tại khu Mả Trạng. Đền thờ trạng nguyên Lương Thế Vinh được xây dựng trên nền nhà cũ tại Giáp Nhất, làng Cao Hương./.
    Xem thêm tại đây.
     




  2. hocviennganhang

    hocviennganhang Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/4/2012
    Bài viết:
    94
    Lượt thích:
    171
    Kinh nghiệm:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    http://www.vnmilitaryhistory.net/index.php?topic=21810.0;wap2

    đóng góp cho bạn, ở trang này có khá nhiều giai thoại về các trạng, đợt lâu rồi mình đọc trên vnthuquan có tổng hợp vể các trạng nhưng giờ không hiểu sao vào trang đó bị lỗi

    Cậu bé thông minh:
    Video Clip này được chèn từ YouTube. Bạn có thể xem trên các trình duyệt có hỗ trợ HTML5.

    xét xử tài tình:
    Video Clip này được chèn từ YouTube. Bạn có thể xem trên các trình duyệt có hỗ trợ HTML5.
     
    Doraemon_Conantoanc2tb thích điều này.
  3. toanc2tb

    toanc2tb Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    30/6/2012
    Bài viết:
    434
    Lượt thích:
    491
    Kinh nghiệm:
    63
    Nghề nghiệp:
    Mathematicians
    Trường:
    THPT Chuyên Lý Tự Trọng
    Thanks
     
    Doraemon_Conan thích điều này.
  4. [Không...Hợp...Lệ]

    [Không...Hợp...Lệ] .......... Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    21/5/2013
    Bài viết:
    1.220
    Lượt thích:
    2.045
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Trường:
    Detective Conan
    Hay :KSV@10: nước mình cũng có nhiều người tài giỏi :KSV@05:
     
  5. baovethanglong

    baovethanglong Thành viên mới

    Tham gia:
    27/12/2012
    Bài viết:
    3
    Lượt thích:
    2
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    cu_sinh_vien
    hay quá, nước việt nam ta cũng có nhiều nhân tài
     
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Giai Thoại Trạng Diễn đàn Date
Không sử dụng điện thoại trong lúc sạc Thủ thuật Máy tính 14:03 ngày Thứ năm
Tắt điện thoại khi sạc pin Thủ thuật Máy tính 13:55 ngày Thứ năm
Bảo mật điện thoại từ xa Thủ thuật điện thoại 11:34 ngày Thứ ba
Kiểm tra điều khiển TiVi bằng điện thoại Thủ thuật điện thoại 11:31 ngày Thứ ba
Đừng bao giờ bắt đầu giai đoạn thiết kế nếu? Kiến thức Design 23/11/2020
Săn việc theo các giai đoạn tuyển dụng trong năm Kỹ năng xin việc 15/9/2020

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP