Cô hầu quý tộc

Trong chuyên mục 'Truyện ngắn' đăng bởi kieu_anh_02, 5/4/2012. — 37.406 Lượt xem

  1. kieu_anh_02

    kieu_anh_02 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Cô hầu quý tộc

    * Tên truyện : Cô hầu quý tộc

    * Tác giả : Luncute_97

    * Thể lọai : Tình cảm

    * Tình trạng : Đang sáng tác

    * Nguồn truyện : h4 hoặc forum.zing

    * Dành cho mọi lứa tuổi teen

    Giới thiệu nhân vật tếu nhá

    Trần Thanh Phong (Ken) - công tử ăn chơi số 1 của Tokyo, con một của tập đoàn S.W, với số tài sản đang nắm giữ vị trí đầu thế giới về mặt kim cương, đá quý. Cậu cũng đang dẫn đầu top5 của trường Ngôi Sao danh tiếng, dành cho con nhà quý tộc.
    Thái Diệp Quân (Min) - công chúa của nhà thiết kế thứ nhì trên toàn quốc, Thái Hà Trang (mẹ Min). Cô công chúa nết na, thùy mị, sở hữu vẻ mặt đẹp tựa sen hồng. Mặt khác, cô là đàn chị khối 10 của trường Ngôi Sao. Tay đấm có tiếng trong top5 của Tokyo.

    * Giới thiệu 2 nhân vật chính trước, các nhân vật phụ lần lượt sẽ có mặt sau nhé.

    Chap 1 :

    Tôi ( Min ) che dấu sự thật về bản thân đã gần được 2 năm, đó là 1 khoảng thời gian dài tôi sống với chính bản thân mình. Về nhà thì ngoan hiền, nhưng đến khi ra khỏi thì lại bộc lộ tính chất vốn có. Tôi bị mẹ phát hiện khi đang đánh nhau với bọn du côn, và tất nhiên, bây giờ tôi đang đối mặt với sự trừng trị của người mẹ dễ sợ này.

    * Con gái mà đi đánh nhau thế hả?. Mẹ có dạy con như thế không? - Bà Thái vẻ mặt giận dữ quát lớn

    * Mẹ ơi, đó đâu phải gọi là đánh nhau?. Chỉ là tự vệ cá nhân thôi mà - tôi ngưỡng cổ cãi bướng

    * Cái gì mà tự vệ cá nhân hả?. Thật là... con hư như thế cũng tại mẹ, híc híc. Tại mẹ lo làm việc nên... híc... không dạy bảo con đàng hoàng

    * Mẹ ơi, con sai rồi. Con sẽ ko như thế nữa đâu mà, mẹ đừng khóc nữa. Con sẽ nghe lời mẹ mà, mẹ ơi

    * E hèm, có thật là con sẽ nghe lời mẹ vô điều kiện không hả?

    * ''Ôi sax, mẹ dùng mỹ nhân kế nhiều lần rồi mà mình vẫn bị sập bẫy. Mày ngu ơi là ngu Quân à'' - dù sao lời cũng đã thốt ra rồi, đành chấp nhận vậy.

    * E hèm, mẹ có quen 1 người bạn có cậu con trai trạc tuổi con, con có nhiệm vụ làm người hầu đi theo bầu bạn với cậu con trai đó

    * Oh my god !. Cái đó... khác giề mẹ bán con ???? - tôi hốt hoảng hét to

    * Bán gì?. Chỉ là làm bạn với con trai nhà người ta thôi mà, vậy nhé. Chiều nay 5h cuốn gói xuất phát nhé. Hô hô hô - bà Thái cười đắc thắng.

    Bà nó chứ, dù sao tôi cũng là 1 thiên kim tiểu thư chớ có phải lọai xoàng đâu mà làm ôsin?. Thật là... bực mình quá. Nhiều lần tôi tự hỏi có phải tôi lọt từ trong bụng bà già ác độc đó không nữa. Mẹ nào mà nở đối xử với con gái ruột như vậy chớ???.

    5h chiều tại biệt thự S.W

    Woa!. Đây có phải là nhà không vậy?. Sao mà đồ sộ quá ta, cũng phải thôi. Dù sao cũng là tập đoàn lớn, nhà này có là bao. Tôi được quản gia dắt đi xem xung quanh, nói là ''xem'' chứ thật ra là để làm quen (vì tôi sẽ làm ôsin ở đây mà). Nhà thì to, ôsin cũng nhiều thì cần gì phải tuyển thêm nữa?. Trong nhà có 2 vị hoàng tử, tôi mới gặp 1 người tại buổi party của bạn mẹ thôi, người còn lại không biết như thế nào nhỉ?.

    * Cô Thái, đây là phòng của cậu chủ Ken, tôi sẽ đưa cô lịch và những điều cần làm. Cô hãy học thuộc rồi thực hành cho tốt là được.

    * Ừ, tôi biết rồi - tôi gật gù đáp. Bà nó, mới vào nhà đã ăn cú của quản gia rồi, thật tình... Dù sao tôi cũng là 1 công chúa danh giá mà, sao không thấy nể tôi chút nào vậy cà?

    * Tôi không cần biết cô là thiên kim của nhà nào, nhưng đã vào đây rồi thì cũng giống nhau cả thôi. Cô hãy sửa cách xung hô đi. Hừm ! - Đúng là bà quản gia già, càng già càng nhiều chuyện bà cố.

    Bước 1 : đánh thức cậu chủ. Dễ ẹc, chuyện nhỏ, nghề của nàng mà lị. Tôi từ từ mở cánh cửa, trong đó là căn phòng rộng mênh mông với cách trang trí thời xưa (nhà này lạc hậu lắm, cứ theo phong tục truyền thống mãi). Trên dường cậu con trai đang quận chăn ngủ, tôi rón rén lại gần. Woa!, tên này tôi đã gặp ở party rồi nè. Lông mi dài, đen láy, khuôn mặt ư quá chuẩn, mái tóc xoăn nhẹ, đen. Khiến tôi cứ thích nhìn mãi không rời. Không được không được, nhiệm vụ của tôi là phải đánh thức tên này dậy mà. Ừm, phải bắt tay vào làm thôi.

    * Thưa cậu chủ, mời cậu chủ dậy - Bà nó, tôi lễ phép lắm rồi nhé. Ở nhà chưa chắc tôi đã nói năng dễ nghe như thế đâu. Ấy vậy mà tên khốn này vẫn cứ nằm lì ở đây cơ, muốn tôi dùng biện pháp mạnh chứ giề.

    Tôi đưa chiếc đồng hồ lại gần tai rồi vặn volin thật to. Hí hí, công nhận có hiệu quả thật, hắn phắc dậy nhanh chóng làm tôi cười đau cả bụng. Cái mặt ngu không thể tả của hắn nhìn tôi, tôi chịu không nổi nữa rồi.

    * Cô là ai vậy?

    * Ơ ờ, tôi là người hầu mới đến. Cậu chủ dậy đi, để tôi pha nước tắm rồi đi học

    * Thật là... đâu ra cái con nhỏ bí ngô này mà tuyển vậy?. Hứ !

    Cái giề cái giề???. Ai bí ngô?. Nếu ta không phải bị bán qua đây thì ta ứ thèm đặt chân vào đâu nhé. Nói thật lòng thì hắn nhìn cũng đẹp dzai đấy chứ. Nhưng tính tình thì phải xem lại à nha.

    * Này bí ngô, đồ của tôi đâu?

    5p' sau

    * ĐỒNG PHỤC CỦA TÔi SAO CHÁY KHÉT VẬY HẢ???

    * Có chuyện gì vậy thưa cậu? - bà quản gia già hớt hả chạy lên

    * Chết tiệt, ở đâu ra cái lọai ôsin ngờ nghệch này hả?. Bà không có mắt chọn người à? - hắn quát

    * Ngươi.... ngươi.... hừ, ngờ nghệch á???. Chết này !

    Oh no !. Tôi đã làm ra chuyện kinh thiên động đất rồi. Vì 1 phút sốch nổi không kiềm chế được cơn tức giận mà tôi đã... đá hắn 1 cái ngay mặt, làm hắn ngã quỵ xuống đất. Tôi hận mình lắm cơ !

    * NGƯƠi LÀM Gì VẬY HẢ?????

    * Cậu... cậu chủ mong cậu bỏ qua cho, còn đứng đó làm gì?. Đi ra ngòai - bà quản gia quát tôi. Ôi thật là, tại cái tính nóng nảy của tôi mà lại xảy ra chuyện nữa rồi. Chết thật, không biết bà già đó sẽ phạt tôi như thế nào đây. Ôi trời!

    Thế đấy, ngày đầu vào làm đã được đứng vị trí số 1 trong danh sách đen của ''tên hống hách'' ấy. Đời tôi sao khổ quá chừng. Cũng vì thường ngày thích làm trái lời mẹ đây mà. Mẹ bảo tôi ở nhà học cách làm con dâu thảo, người mẹ hiền, người vợ tốt vậy mà... Tôi lại xem hoạt hình kungfu mới chết chứ. Ôi đời tôi.
     


    nhokngocztoiyeuvietnamz thích điều này.


  2. kieu_anh_02

    kieu_anh_02 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/7/2011
    Bài viết:
    203
    Lượt thích:
    138
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 2 :

    Tôi chưa bị đe dọa gì đến tính mạng, nhưng đã bị ăn quả cảnh cáo zồi TT_TT. Đời tôi thật éo le, híc. Đến bữa sáng tôi chả biết làm cái quái gì cho hắn ăn, để nghẹn họng chết luôn đi cho sạch đất. Nói vậy thôi chớ tôi chả có gan làm chuyện ấy, lở hắn ngủm thiệt thì suốt đời tôi phải làm bạn vs 4 bức tường đá, ôi. Nghĩ đến đó thôi là muốn nhủ não rồi.

    Tôi quyết định cho hắn thưởng thức 1 buổi ăn sáng dành cho người bình dân, quả đúng như tôi suy đoán. Hắn không nổi quạu lên mà... đâm chọt tôi bằng lời nói (đối thủ không sử dụng vũ khí nhưng vẫn đánh bại đối phương mới gọi là kế hiểm TT_TT)

    * Cái gì đây?

    * Dạ.. là bánh mì gối kẹp phomat

    * Chết tiệt. Tôi hỏi cô cho tôi ăn cái lọai này hả?

    * Dạ, tại tôi... tôi...

    * Tôi, tôi, tôi cái gì?. Cô không cảm thấy mình là nổi ô nhục của nữ nhi hả?. Hừm

    Cái giề?, cái giề?. Sao hắn dám sỉ vả mình như thế?. Mình là cái nổi ô nhục ư?. Bà nó chứ, hắn là cái đếch gì mà dám nói với mình như thế?. Đã bị chửi thê thảm lại còn bị bà quản gia cho ăn vài cái tát, thật tình...

    Thế là xong bước 2, mới đó thôi mà tôi cảm thấy đoạn đường này thật chông gai và đầy khó khăn. Không biết chừng tôi sẽ vấp ngã khi nào. Nhưng nếu gục ngã thì người có lợi trong vụ ''chìm tôi xuống tận hố sâu'' này là mẹ tôi TT_TT. Tôi sẽ phải kết hôn với vị nhị hoàng tử của nhà họ Nam, ứ thích đâu. Thề quyết toàn mạng quay về, nhưng trước hết như thế. Phải đoạt được cái bằng ''người hầu cao cấp'' cái đã rồi tính sau. Hừ, vào trong này rồi phải bỏ lòng sĩ diện hảo ra thôi, híc.

    * Cậu Ken, chờ tôi với - tôi hớt hãi leo lên chiếc xe của hắn, thật tình. Dù sao cũng là người cùng nhà, phải chờ nhau nữa chứ.

    * Cô làm gì vậy?

    * Ơ, tôi...

    * Ai cho cô cái quyền đi chung xe với chủ nhân?

    Hớ hớ. Hắn đạp tôi văng ra ngòai xe không thương tiếc. Tội nghiệp, cái mông đẹp của tôi nằm chễm chệ trên đất. Nhịn cũng có giới hạn thôi chứ, bực thật đó. Tôi đành lê cái thân ngọc ngà đến trường. Muốn rã rời tay chân luôn í, xa không thể tả nổi, ấy thế mà trên đường không hề có cái xe nào cho mình ké 1 tí. Toàn thấy xe hơi vùn vụt lướt qua như gió, làm tôi hoa cả mắt ấy.

    Ôi trời, tôi đang cắm cúi học nấu ăn thì tên ''hống hách'' lại bảo tôi chạy sang khu A. Làm cái nồi nước lèo tràn ra ngòai, tôi bị điểm -. Thật hết chịu nổi, sao hắn lại thích hành hạ tôi đến thế?. Hay vì, hắn vẫn còn thù cái vụ chiếc đồng hồ???. Thiệt là, con trai gì mà thù dai phát ớn ý.

    Mẹ tôi đã dặn nhiều lần khi đến đây không được nảy sinh bất cứ tình cảm nào với cậu chủ nhà này. Thề với chúa, tôi mà có tình cảm nào với tên ''hách dịch'' ấy thì chi bằng. Chúa cho tôi là người nông dân quèn thà hơn ấy.

    Tên ấy bảo tôi từ trường chạy về nhà chỉ để lấy cuốn vở ghi chép. Đành vậy thôi, cái số của tôi lận đận quá chừng. Tôi hì hục chạy thục mạng về nhà, tìm được sổ ghi chép lại 3 chân 4 cẳng chạy lên trường thì.... OH MY GOD !. Cả trường đã tan ca rồi. Tính đến thì tôi đã phí 2 tiếng chạy về nhà, 2 tiếng quay lại trường.

    Chết tiệt sao hắn ác thế chứ?. Bắt tôi chạy lên chạy xuống. Tôi cũng biết mệt chớ, tôi có phải người máy robot gì đâu?. Tôi hận, tôi hận thấu xương. TỨC QUÁ À !!!!!!!!!!!

    * Ai dza, sao tai mình ngứa vậy ta?. Chắc là con nhỏ bí ngố rủa rồi, hì hì
     
    ztoiyeuvietnamz thích điều này.
  3. kieu_anh_02

    kieu_anh_02 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/7/2011
    Bài viết:
    203
    Lượt thích:
    138
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 3 :

    * Đồ con rùa

    Bà nó, mới về đã phải chạm cái mặt đáng ghét đó rồi, thật tình. Tôi cứ nghĩ mình không phải chạy để luyện tập, mà cứ như đang thi maratong ấy chứ. Chạy với 1 tốc độ kinh hoàng, ngay đến tôi còn phải nể mình nữa là.

    Đã thế về lại không được đánh 1 giấc, phải lo nước hắn cho hắn tắm. Ôi thật là, cái cuộc đời bất công với nữ nhi chúng mình mà. Hắn thì sung sướng được đánh 1 giấc ngủ dài, còn tôi thì phải lao đầu vào làm việc, còn không có thời gian nghỉ ngơi nữa,hắn muốn hành hạ tôi cho bỏ ghét đây mà.

    * Ôi, giật cả mình

    Tôi vì mãi suy nghĩ nên không để ý gì đến hắn. Hắn đã đứng cạnh tôi từ lâu, trần như nhộng thế kia hỏi ai không giật mình được?. Chỉ vỏn vẹn quấn trên người 1 tấm khăn. Tên này định đọ cơ bắp với Lí Đức hay sao vậy.

    * Sao còn chưa ra?. Hay muốn ngắm tôi?

    Mặt tôi đỏ dần vì xấu hổ, tên này mở miệng là khiến tôi chả biết phải phản công lại như thế nào. Có câu ''độc nhất là lời nói'' quả đúng không sai tẹo nào. Hễ hắn hó hé là tôi lại câm như hến, tên này bất lịch sự hết chỗ chê.

    Rầm !. Thật tình xui phải biết. Nghĩ sao mà tôi lại đi đụng hắn. Tình thế này ai bắt gặp cũng phải hoảng hốt chứ nói gì đến người trong cuộc?. Hắn nằm dưới còn tôi nằm trên.

    * Còn không mau đứng lên?

    * Xin... xin...

    * Nhìn nhẹ cân vậy mà nặng bằng cả tấn voi nhỉ?

    Cái giề???. Lúc nãy còn cảm thấy có tí lỗi vì hắn đã đỡ dùm tôi, bây giờ chả cảm thấy gì nữa. Hắn đúng là khắc tinh của đời tôi mà. Ông trời ác thật. Không biết kiếp trước tôi có nợ nần gì hắn không mà kiếp này khổ sở thế.

    Chụt..................... Đã thế hắn còn hôn lấy tôi. AAAAAAAA bực mình quá. Nụ hôn đầu tôi giữ gìn, cuối cùng lại bị cướp bởi 1 tên ác còn hơn từ ''Ác''. Khốn thật !. Nụ hôn đầu của con gái chỉ được phép dành cho người mình thích, đó là lòng tự trọng của người con gái. Vậy mà,... hắn lại dám...

    * Khì (nhếch môi), cứ tưởng cô sẽ khác, nhưng xem ra cũng giống nhau cả thôi. Thích chứ?. Không cần cảm ơn tôi đâu

    Chát !. Cái bạt tai này là vì dám phỉ bán danh dự của nữ nhi chúng ta. Nhưng dù có trã thù hắn bằng cách làm hắn đau bằng thân xác thì cũng chẳng có xi nhê gì. Tôi!. Phải khiến con tim hắn rỉ máu, tan nát thành từng mảnh. Tôi thề đấy!. Tôi sẽ đòi lại công bằng và danh dự cho nữ nhi.

    Nhưng thật ra, bây giờ tôi cũng chẳng biết phải làm thế nào cho hắn được 1 lần nếm mùi ''Đau Khổ''. Tôi bỏ chạy, bước chân vô thức không biết trôi về đâu. Tôi chạy về phòng, khóa trái cửa. Rồi cuộn thân mình vào tấm chăn ấm. Tháng này là mùa thu, mát mẻ. Nhưng sao lòng tôi lại cảm thấy rát buốt đến thế?. Có lẽ là vì,... lòng-tự-trọng-của-tôi-đã-bị-tổn-thương.

    Mắt tôi mờ dần, tôi chìm vào trong vô thức. Tôi không biết chuyện gì xảy ra kế đó bởi tôi đang chìm trong giấc ngủ say. Tôi thấy mình như nóng lên, khó thở quá.

    9h10. Tôi tỉnh dậy, giật mình khi thấy hắn bên cạnh giường. Thì ra tôi bị sốt, tôi biết thế vì thấy thao nước và chiếc khăn được đắp trên trán tôi. Tất cả con trai trên thế gian này đều như thế cả sao?. Làm tổn thương đối phương rồi dùng những lời nói hay hành động ngọt ngào để dụ dỗ?. Nhưng xin lỗi, tôi không phải là người con gái yêu lời đường mật như thế. Tôi - là 1 người ''ăn miếng trả miếng'' , ''ăn một trã một''.

    * Tỉnh rồi à?. Ăn cháo đi

    Giọng nói đáng ghét lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi chẳng thèm lên tiếng đáp trã, hay nói cách dễ hiểu. Tôi bây giờ chẳng muốn nói chuyện với hắn. Tôi đã lầm lì ra đấy thì dù có dao kề cổ cũng chẳng lây chuyển được tôi. Mẹ tôi còn bó tay nữa mà.

    * Ê, câm rồi đấy à?. Sao không lên tiếng?

    * .....

    * Thật là,... hay để tôi móm cháo cho nhé

    Oh my god!. Cả mẹ cũng đành chịu trận vậy mà,... hắn giải được. Tôi cũng nể phục đôi phần. Tôi đành ngậm đắng nuốt cay thôi, dù sao tôi cũng đang đói. Nhưng tôi chấp nhận ăn cháo, không có nghĩa tôi đồng ý lời xin lỗi của hắn. Chả là, nếu không ăn thì sẽ phí phạm của giời thôi.

    Thế đấy. Một ngày trôi qua với tôi dài tận 1 năm. Tôi cũng biết, đó chỉ mới là sự khởi đầu của 1 chặn đường dài đầy chông gai. Nhưng biết làm sao được, tôi là quân cờ chính mà. Phải cố thôi.
     
    duong van, hoa phù dung buồnztoiyeuvietnamz thích điều này.
  4. kieu_anh_02

    kieu_anh_02 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/7/2011
    Bài viết:
    203
    Lượt thích:
    138
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 4:

    Hôm nay tôi quyế́t định dùng chiến thuậ̣t ''Chiế́n Tranh Lạ̣nh'' để̉ đố́i đầu với 1 tên khố́n như hắ́n. Tôi lầm lì im lặ̣ng không nó́i gì, cho hắn toà̀n quyền quyế́t định. Nhưng cũ̃ng đừng vì thế́ mà̀ hiể̉u lầm. Tôi quyế́t phả̉i đứng cá́ch xa hắ́n 10m, à̀ không, 20m cơ. Để hắ́n hế́t giở cá́i trò̀ đồ̀i bạ̣i ấ́y 1 lầ̀n nữa.

    * Thật là̀... sao hôm nay con nhỏ̉ này ngoan quá vậ̣y?. Chắ́c vẫn còn giậ̣n vụ̣ ''nụ̣ hôn đầ̀u''. Thậ̣t tình, con gá́i sao thù̀ dai quá́ vậ̣y.

    Tên khố́n ấ́y hôm nay không có́ biể̉u hiệ̣n gì cả̉, cả̉ 2 im lặng. Đi song với nhau mà̀ mặ̣t lạ̣nh tanh, cứ như rằ̀ng 2 tả̉ng băng lớn di độ̣ng.

    * Đôi già̀y xấu xí nà̀y mà̀ cô đưa ra cho tôi mang hả?

    * Cậ̣u chủ̉ ả̀, tôi lựa gần 20 đôi rồ̀i. Đôi nà̀o cậ̣u cũ̃ng chê cả̉, vậ̣y tôi phả̉i là̀m sao?

    * Đầ̀u óc cô chỉ nghĩ được đế́n đấy thôi sao?. Ở đây không có́ đôi nào tôi vừa ý́ cả̉. Cô hã̃y cầ̀m tiề̀n rồ̀i đi mua cho tôi 1 đôi thậ̣t bắ́t mắ́t vào. Phả̉i nhớ về̀ sớm trước 6h tố́i.

    Tên khố́n nà̀y đú́ng là̀ làm khó mình đây mà̀. Bây giờ đã là̀ 5h45p rồ̀i còn gì. Mặ̣c dù̀ biế́t nhưng tôi vẫ̃n phả̉i cam chịu. Dùng hế́t sức và̀o 2 chân, chạy thụ̣c mạ̣ng đế́n cửa tiệ̣m già̀y lớn gầ̀n đây.

    Ái chà, trong này toà̀n giày giày đắ́t tiề̀n nhưng hình dáng kiểu đã lỗi thời. Mua thế́ nà̀o cũng bị rầy cho coi. Tôi quyế́t tâm phả̉i lựa 1 đôi thậ̣t cao quý́, tử tế́ để̉ hắ́n khỏ̉i phả̉i lên tiếng nữa. Lựa ròng rã suố́t 1 tiếng mà vẫ̃n chưa ra. Chế́t rồ̀i, không kịp rồ̀i.

    * À há - tôi mừng rỡ hé́t lớn. Cuố́i cùng trời không phụ người ăn ở có́ đức mà̀. Tôi đã̃ tìm được đôi già̀y như ý́. Hết sả̉y luôn. Dù tiề̀n có́ mắ́t 1 chú́t nhưng cũ̃ng chả̉ sao, vì đâu phả̉i tiề̀n của tôi. Quan tâm làm gì cho mệt ó́c.

    Tôi thanh toán tiề̀n rồ̀i hí ha hí hửng quay về̀ biệ̣t thự. Giữa đường tôi bị nhóm thanh niên cao lớn chặ̣n đường lại. Mấ́y tên nà̀y ỷ̉ đông ăn hiế́p yế́u đây mà̀, nhưng dù̀ sao cũng là̀ đấ́ng nam nhi cao lớn. So với tôi, một đứa con gá́i dù̀ biế́t võ̃ công nhưng e là̀... khả̉ năng thắng chỉ là 50% (đừng quên tôi 1 thời là̀ chị 2 có máu mặ̣t đấ́y nhé).

    Thật là... tránh vỏ dưa gặp vỏ̉ dừà. Mộ̣t mình tôi phả̉i đấ́u với 7 tên khủng bố́ nà̀y thì... Hạ̣ gục được 5 thằ̀ng, tôi đã̃ thấ́m mệ̣t. Mồ̀ hôi trên người tiế́t ra không ngớt. Mắ́t tôi cũ̃ng dầ̀n yế́u đi, tôi thấ́y mình chẳ̉ng cò̀n khả̉ năng chố́ng cự nổ̉i.

    Gụ̣c Ngã..............................!~

    Tôi cả̉m nhậ̣n được dường như có́ ai đó́ đang cõ̃ng mình trên lưng. Woa, cảm giác cứ như được hoà̀ng tử cõ̃ng vậy. Dù̀ tôi bây giờ không phải là̀ 1 công chú́a, chỉ là cô bé́ hầ̀u quèn thấp ké́m. Nhưng tôi, tin rằ̀ng mình vẫn tìm được 1 hoà̀ng tử củ̉a riêng tôi. Ngay giây phú́t này đây, tôi dá́m chắc chà̀ng trai nà̀y chính là vị̀ hoàng tử tôi mong đợi.

    Tôi vui lắm, thế́ là tôi sẽ̃ thoá́t được cả̉nh khốn khổ̉ này rồ̀i. Mặc dù̀ tôi và̀o là̀m nhà̀ họ̣ Trầ̀n chưa bao lâu, nhưng tôi đã̃ nếm được 1 nửa chặn đường ''chông gai'' ấ́y rồi. Tôi chả̉ dá́m lưu luyế́n gì ở cá́i ngôi nhà̀ ấ́y đâu.


    Sau khi tỉnh dậy, trước mặt tôi là chàng hoàng tử đó. Tôi vội ngồi bậy dậy, ôm chàng lấy. Hơi ấm tỏa ra thật dễ chịu, mùi hương hoa này tôi sẽ nhớ mãi không quên.


    * Hoàng tử à, em luôn đợi anh đến đấy - tôi vừa cười vừa nói sung sướng


    * Luôn đợi?


    * Ừm, em biết thể nào chàng cũng đến giải thoát cho em mà. Em không thể sống ở đây với cái tên Ác ma hôi chân và bà già khó tính đó được đâu.


    Xong tôi nhào vào trao cho hoàng tử nụ hôn ngọt lịm. Cho dù không phải là nụ hôn đầu, nhưng đây là tình cảm chân thành từ tận đáy lòng của tôi


    * Này con rùa, cô thích tôi đến thế cơ à?.


    Tôi giật mình buông tay. Thì ra đó chính là tên khốn ấy. Ôi trời, thà chúa giết quách con cho xong đi. Sao lại để con lâm vào tình trạng khốn đốn như vậy. Cứ ngỡ đã tìm được chân mệnh thiên tử, ai dè đâu.... Giấc mơ sụp đổ !!!!


    * Thì ra cô thầm thương trộm nhớ tôi, hahaha. Sao không nói sớm. Tôi sẽ chiếu cố đến cô 1 chút


    * Gì?. Ai thèm. Xí


    * Tôi biết được tình cảm của cô rồi. Vậy nhé, từ ngày mai tôi sẽ cho cô được tọai nguyện


    * Cút đi. Cái tên hôi chân đáng ghét


    * Hahaha


    Ôi giấc mơ ngọt ngào mà chua chát kia, tan thành như mây khói rồi. Làm sao đây?. Tôi - đã làm chuyện mất mặt nhất trong đời, hơn nữa lại là với hắn. Chết thật rồi.


    Tôi xấu hổ quá, ước gì bây giờ có cổ máy thời gian nhỉ?. Tôi sẽ quay lại lúc tôi chưa gặp tên khốn này. Híc, bây giờ mơ với mộng cũng chẳng ích gì. Lần này tôi tự đào hố chôn mình rồi TT_TT


    Tôi chẳng biết hắn nghĩ cái quái gì nữa. Mà tôi cũng không muốn biết. Chỉ biết rằng ngày mai phải làm thế nào để đối phó với cái bảng mặt khó ưa, đắc thắng của hắn


    Ôi mẹ ơi, sao giờ con nhớ mẹ quá TT_TT

    Giấc mộng ấp ủ của tôi coi như xong, tôi chẳng còn mặt mũi nào mà đối diện với hắn nữa. Hơn nữa, không những hắn. Mà xung quanh còn biết bao nhiêu người hầu, lẫn bà quản gia già cũng có mặt nữa. Thiệt tình,... tôi muốn chết quá. Ôi đời tàn !
     
    la123, duong van, hoa phù dung buồn1 bạn khác thích điều này.
  5. p3_ngoz_iu_anh

    p3_ngoz_iu_anh Thành viên mới

    Tham gia:
    1/4/2012
    Bài viết:
    6
    Lượt thích:
    2
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Tân Bình
    tiếp đy pạn nhá truyện này hay lắm
     
    duong van thích điều này.
  6. thanhthien123

    thanhthien123 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    3/10/2011
    Bài viết:
    54
    Lượt thích:
    27
    Kinh nghiệm:
    28
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    :ksv@03: :ksv@03: :ksv@03:
     
    duong vanp3_ngoz_iu_anh thích điều này.
  7. kieu_anh_02

    kieu_anh_02 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/7/2011
    Bài viết:
    203
    Lượt thích:
    138
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 5 :

    Tôi vờ ngủ nướng để không phải chạm mặt hắn. Tuy nhiên người hầu phải làm đúng theo quy định đã được giao thôi. Bà quản gia già hậm hực đến phòng tôi, giáng lên người tôi vài cú cứ tưởng chừng như búa bổ.

    * Có người hầu nào mà ngủ dậy trễ hơn cả chủ như cô không hả?

    * Bà ơi, bà giết con liền đi. Con làm sao... híc híc có thể đối mặt với tên khốn ấy được chứ?. Huhuhu bà ơi

    Ôi, tôi phải nể phục cái diễn xuất hoàn hảo của tôi nữa đấy. Nhưng ngẫm nghĩ lại, tôi mất mặt lắm chứ bộ. Nếu hắn cho qua thì không sao, nhưng tôi biết. Tên khốn ấy dễ gì mà bỏ qua cho tôi chứ. Hắn luôn răng đe rình rập để tìm ra chỗ hở của tôi. Ôi, sao chúa lại tạo ra cái lọai hiểm như hắn.

    * Nói gì vậy?. Cậu chủ đi học từ sáng sớm rồi.

    Hửm?. Hắn đi 1 mình?. Trời, tên khốn. Vậy là mình phải chạy maratong nữa hay sao. Ôi, 2 tiếng đồng hồ mỗi ngày đã biến tôi thành 1 vận động viên điền kinh. Kiểu này chắc tập vài bữa nữa, sẽ đoạt cúp vô địch đây.

    Dù sao cũng lở trễ rồi, tôi cúp cua 1 bữa vậy. Ở nhà cũng không được nghỉ ngơi cơ mà. Tôi phải học cách ''dịu dàng, thục nữ''. Thiệt mệt muốn chết. Nghĩ hòai tôi tự thấy bản thân mình ngu hết chỗ chê. Ở nhà sướng bà cố, được làm thiên kim oai biết mấy. Tự dưng chui đầu vào rổ vậy nè. Híc. Mà cũng 1 phần do bà già ác độc ấy nữa. Lúc nào cũng thích sắp đặt bước đường cho mình cả, tức quá !!!!!!!!!!!

    * Tập diễn xuất đấy à?

    Hớ!. Thót tim tôi. Thì ra là hắn, cái bản mặt ngay đến 0,001s đều không muốn thấy. Hứ!

    * Cậu chủ, giờ này cậu đang...

    * Tôi về sớm, sợ có người nhớ thương chờ đợi không được đó mà. Khì (cười)

    Ôi quê quá là quê. Thế là tôi đã tạo cơ hội cho hắn trêu ghẹo mình rồi. Ngu quá là ngu mà. Thật tình... !. Mà dạo này sao chỉ số iQ của mình sút cực, mà mình không phát hiện ra ta?. Ôi chúa tôi. Mới qua đây 2 ngày mà lú não hơn bà lão 60 rồi TT_TT

    * ''Con nhỏ này trạng thái cảm xúc thay đổi 0,1s. Haha, thú vị quá''

    * ''Cười gì thằng khốn''

    Tôi bặm môi. Cứ thế 2 đứa ngồi im lặng được 1 lúc. Tôi ngẩng mặt lên trời, bầu trời thật trong xanh, đẹp thật. Gió lùa vào tóc, tóc cuốn theo gió 1 cách tự nhiên. Tôi đâu biết rằng, từng cử chỉ của tôi. Đã được 1 người cho vào bộ nhớ lưu trữ.

    * Nhìn gì vậy? - tôi có thói quen luôn cáu gắt khi bắt gặp ánh mắt ai đó cứ chằm chằm về mình

    * Ngắm thôi. Thì tôi là hoàng tử của cô mà, hoàng tử thì phải quan tâm thế thôi

    Chết tiệt. Hắn lại giở cái thói ''mèo vờn chuột''. Tôi ghét cay ghét đắng hắn. Chỉ cần ở thêm với hắn 1 lúc nữa thôi. Máu sẽ dồn hết lên não cho coi.

    * Hoàng tử gì chứ?. Phù thủy thì đúng hơn

    * Cô nói chứ tôi đâu có nói

    * Anh... hứ!

    Đúng là mình nhìn nhầm hắn với hoàng tử trong mơ, nên bây giờ mới bị ghẹo thế này đây TT_TT. Lại còn ''kiss'' nữa chứ. Có ai không?. Giết quách tôi cho xong đi TT_TT

    * Sao vậy?. Lại muốn tấn công tôi đấy à?

    * Ai... ai tấn công hả?

    * Cô

    * Chỉ là.... tôi.. tôi nhầm thôi. Sao anh nhớ dai quá vậy?

    * Nụ hôn đầu của tôi lại trao cho con nhỏ mặt bí ngô này, sao tôi lại không nhớ được. Thật kinh tởm.

    * ''Kinh tởm á?. Hắn bảo nụ hôn mình là kinh tởm?. Tên này thật quá đáng, lần thứ 2 hôn rồi''

    Tôi thấy mình như bị xúc phạm. Đã trao nhầm nụ hôn ngọt ngào cho tên đáng ghét như hắn. Tôi ghét hắn cực kỳ.

    * Muốn hôn thì báo với tôi 1 tiếng nhé

    * Anh chết đi. Hứ

    Tôi đạp hắn, làm hắn té ngửa ra sau. Cho chừa, đã bảo nhầm rồi mà cứ cố chọc tôi mãi.

    * CON NHỎ NÀY!

    Haha, vậy là trả thù được rồi nhé. Nhưng tôi vẫn ức lắm đó, chưa xả được street. Lại còn bị giam giống chú chim trong chiếc lồng. Tôi thấy mình thật khó thở. Tôi không thể trốn khỏi chiếc lồng này, vì đã bị khóa rất kiên cố. Nhưng dù sao tôi cũng phải thử 1 lần. Chỉ là dạo chơi cho khuây khỏa 1 chút thôi, tôi sẽ trở lại vị trí cũ ngay.

    Tôi đánh liều, mang đồ bụi hằng ngày rồi trèo xuống bằng sợi dây được cột vào cửa sổ phòng tôi. Tôi làm cách này nhiều lần lắm rồi. Nhưng sao lần này tim tôi cứ đập liên hồi, cảm giác cứ như đang lén lén lút lút ấy (thì tôi đúng là lén lút rồi còn gì).

    Ok.An toàn!. Tôi đáp đất 1 cách nhẹ nhàng. Bây giờ đến lúc vượt qua giai đoạn khó khăn nhất. Phải đánh gục mấy anh lính gác cổng. Dễ thôi mà, vì tôi có đem theo cây bóng chày, quật 1 phát mấy thằng nằm ngả nghiêng. Thế là tôi đã vượt ngục thành công. Hihi, free rồi.

    * Cô cũng liều nhỉ?. Khì (cười)
     
    duong vanztoiyeuvietnamz thích điều này.
  8. kieu_anh_02

    kieu_anh_02 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    7/7/2011
    Bài viết:
    203
    Lượt thích:
    138
    Kinh nghiệm:
    43
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chap 6:
    Hớ!. Đã cố gắng lắm rồi mà sao lần nào cũng bị bắt gặp tại trận hòai vậy, đáng ghét.

    * Tôi đi với nhé?

    Hắn đã biết nếu tôi không cho hắn đi thì với tính cách ươn ngạnh ấy, hắn sẽ hét toáng lên cho coi. Tên khốn này đúng là khắc tinh đời tôi rồi, chán thật. Định đi hóng gió 1 chút, để mọi buồn bực trôi theo cơn gió, để lòng thỏai mái. Vậy mà,... tôi chả có hứng đi nữa.

    * Mua bắp nướng đi

    * Sao lại là tôi?

    * Vì cô là người hầu

    * Tôi không mang theo tiền

    Hắn còn chẳng thèm bận tâm đến lời nói của tôi nữa kìa, tức chết đi được. Vậy mà hắn vẫn ôm 2 hộp bắp nướng ăn ngon lành, bắt tôi ở lại tính tiền. May mà tôi dự trữ 1 ít của riêng TT_TT

    Tôi và hắn ngồi gần bở sông. Đêm về, bờ sông tỏa lấp lánh thật đẹp. Cộng thêm ánh đèn mờ trên cầu, khung cảnh thật lãng mạn cho những cặp tình nhân. Nhưng với tôi, quá vô vị và lãng xẹt (đơn giản vì đi cùng cái tên dở hơi này nè).

    * Này, sao lại đi theo tôi vậy? - tôi lên tiếng

    * Ai đi theo cô?. Tôi đi đường tôi đấy chứ

    * Rõ theo tôi đòi ăn còn gì?

    * Ai bảo trã tiền làm gì?

    * Anh.... tôi chưa gặp ai mà lì như anh đó

    * Thấm thía gì với cô

    Đến mức này thì tôi cứng cả họng luôn rồi. Ôi, tôi chẳng biết nói sao nữa. Híc, lẳng lặng nốc hết 2 hộp bắp bự 50k của tôi TT_TT

    * Đi xem phim đi

    Hắn kéo tôi đến rạp chiếu phim. Tôi chúa ghét những phim tình cảm, khóc lóc sướt mướt thế này đó. Thật là,... nhảm hết sức. Nhìn gay mắt thế nào ấy.

    * Cô thích coi gì?

    * Không phải coi tình cảm được rồi

    * Con gái khóai lãng mạn lắm mà?

    * Nhưng tôi thì không!

    * À quên, cô đâu phải con gái

    * Cái gì hả?

    Hắn bỏ đi, để lại cục tức cho tôi. Thiệt tình,... tên này hễ mở miệng là chẳng có lời nào tốt đẹp được thốt ra cả. Công nhận hắn đẹp dzai thật đấy, nhưng tính cách quá tệ. Sao lại quá bất công vậy nhỉ?.

    Tôi và hắn vào rạp coi phim kinh dị. Tôi sợ mấy lọai này lắm, nhưng rạp hết vé phim khác rồi nên đành vậy.

    * AAAAAAAAAAAAAA

    Đến đoạn con ma xỏa tóc trước gương, vì quá bất ngờ nên tôi ôm chằm lấy hắn. Nước mắt dần chảy ra nhẹ nhàng, bờ vai tôi run run vì sợ sệt. Còn tên khốn ấy thì lại cười. Người ta đã sợ đến tái xanh cả mặt vậy mà hắn chẳng an ủi, đúng là... con trai gì mà kém ga - lăng thế không biết. Hừm

    * Sợ vậy sao còn mua vé?

    * Vì... híc....hết vé lọai khác rồi, mà anh.... anh đòi coi phim rạp... huhu... nên tôi.... ức.... tôi...

    * Được rồi, đừng sợ nữa. Hết rồi kìa

    Hắn xoa đầu tôi. Người hắn thật ấm áp, bờ vai dang rộng cứ muốn ôm mãi. Hửm?. Tôi đang nghĩ cái gì vậy?.

    * Còn chưa chịu buông à?. Thích đến thế à?

    * Hứ, ai thèm chứ

    * Hành động với lời nói sao mà khác nhau quá vậy?

    * Ừm,... tôi.... hết phim rồi kìa

    Tôi chẳng biết phải xử lí như nào nên đành lảng sang chuyện khác thôi. Tôi dạo bước trên con đường vắng cùng hắn. Vì cũng đã trễ rồi nên tôi cố gắng về thật nhanh.

    * Cô đi đâu mà giờ mới về?

    * Dạ quản gia, con...

    * Cô ấy đi chung với tôi, đi lựa tí đồ thôi

    * Dạ. Vậy cậu chủ tắm rồi ngủ ạ

    * ''Gì vậy?. Tôi không nghe lầm chứ?. Hắn nói đỡ cho tôi?''

    Cũng nhờ hắn mà tôi thoát nạn, may thật. Nhưng mai là chủ nhật, hắn đi đánh golf cùng mẹ hắn. Đoán chắc thể nào bà già quản gia cũng hành tôi ra tương cho mà xem TT_TT. Sao tôi gây nên tội nhiều thế không biết, híc.
     
    la123ztoiyeuvietnamz thích điều này.
  9. p3_ngoz_iu_anh

    p3_ngoz_iu_anh Thành viên mới

    Tham gia:
    1/4/2012
    Bài viết:
    6
    Lượt thích:
    2
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Trường:
    Tân Bình
    hếc ròy àk
     
  10. candy_tuyet_hp

    candy_tuyet_hp Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    22/7/2011
    Bài viết:
    82
    Lượt thích:
    90
    Kinh nghiệm:
    0
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    hay qua ! co ai lam ban vs minh ko ? chang co ban j ca :KSV@18:
     
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP