Có còn không, ngày hôm qua đó...?

Trong chuyên mục '[☼] Xúc cảm' đăng bởi Yoshida, 26/10/2020. — 459 Lượt xem

  1. Yoshida

    Yoshida I know what I should know Thành viên thân thiết

    Có còn không, ngày hôm qua đó...?

    Một buổi sáng. Vẫn là mình. Vẫn là con đường đến trường quen thuộc. Vẫn là những quán ăn, hàng cây, cơn nắng. Nhưng tại sao...

    Từ nhà đến trường, đi bộ chỉ mất 10 phút. Nhưng vận tốc của mình cũng không đến nỗi tệ vậy đâu. Chỉ trừ khi mình thật sự rất muộn, và rất gấp, thì mình luôn đi bộ đến trường. Mình cũng không biết rõ lí do. Đúng 6h10, mình có mặt tại hàng ghế đá quen thuộc. À, là đã từng rất quen thuộc mới phải. Mình ngồi ở đó. Cũng chẳng để làm gì. Là đang nuối tiếc điều gì chăng? Mắt mình không sao rời được hướng đi xưa cũ ấy. Vào giờ này, năm trước, chúng mình vẫn đợi chờ nhau cùng đến trường. Mà thôi, quên đi. Mình cứ nhai đi nhai lại một chuyện mãi. Thế cũng chẳng hay ho gì. Chuyện gì qua rồi, cứ để nó trôi đi, thay vì cố níu giữ trong vô vọng. Mình vẫn hay nhủ thầm như vậy. Chỉ mong tìm được chút niềm ủi an chốc lát. Niềm vui chóng tàn. Nỗi buồn cũng chóng qua.

    Một điều nữa mà mình rất thích khi tản bộ đến trường: không khí rất tuyệt vời, gợi cho mình nhiều điều thú vị. Mình là đứa rất ưa tưởng tượng. Cứ mỗi lần bước đi trên con đường tưởng chừng như quá đỗi thân thuộc, mình lại nảy ra nhiều ý tưởng để đời. Cũng không hẳn, nhưng ít ra nó cũng giúp mình khá nhiều trong việc làm văn! Khi đi dọc các quán ăn, khói nghi ngút, hương thơm theo gió lan tỏa khắp nơi. Dưới những tán cây rộng, các ông, các cụ ngồi uống trà, nhâm nhi tách cà phê buổi sáng... Mọi thứ dường như thật rất yên bình. Và đôi khi, sự yên bình đó, bất chợt làm mình cảm thấy thật im lặng, đến đáng sợ. Một sự gì đó, rất đen tối, vô hình, không tên, vây hãm tâm hồn mình. Mình cảm nhận được sự lẻ loi, đơn chiếc đang tiếp bước mình. Giá như, có một ai đó, song hành cùng mình, thì hay biết mấy! Giống như ngày trước vậy...

    Nhưng điều đặc biệt nhất khi mình tự đi học là gì, các bạn biết không? Chính là mình có thể giảm tốc, thật chậm rãi, nhìn sâu vào trong một con hẻm: Ngôi nhà nhỏ bé của mình đó! Đã từng thôi. Nếu bạn hỏi, mình sẽ kể không chán về ngôi nhà bé tẹo, sơ sài ấy. Từ ngoài hẻm nhìn vào sẽ không thấy được đâu. Nó bị khuất bởi những nhà lớn phía trước rồi. Căn nhà có một cái hàng rào sắt sơn xanh đen. Có cái bậc thềm nho nhỏ. Có cái giếng bơm nước. Có một chậu hoa giấy đủ màu. Có một cái gác cây đổ giả. Và có những tiếng cười hạnh phúc, lẫn những giọt nước mắt ưu sầu... Đó là ngôi nhà mình từng ở lâu nhất. Là ngôi nhà gắn với mình nhiều kỉ niệm nhất. Không phải vì nó là ngôi nhà đầu tiên của gia đình mình. Nhưng vì nó hiện hữu trong tâm trí mình từ khi mình biết nhớ, biết nghĩ, và biết thương yêu. Nơi đó, mình đã lớn lên. Nơi đó mình được dạy dỗ. Hay nói trắng ra là ăn những đòn roi cháy da thịt. Nơi đó cũng là nên mình được sống như là một đứa trẻ. Là nơi mình trưởng thành. Cũng là nơi, mình ra đi... Nó có phải là nơi mình sẽ trở về không?

    Tất cả những điều đó, cảm tưởng như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua. Mà thật ra, tất cả chúng, tẩt cả, đều đã là ngày hôm qua rồi. Thật sự rất gần gũi, rất quen thuộc. Nhưng rồi dường như tất cả cũng dần đang trở nên xa lạ. Ngày hôm qua, đối với mình, nó là một thứ gì đó rất xa xỉ, khó mà mua được. Mình không đủ tiền để mua. Nhưng mà, mình tin, nếu mình tích góp lần lần, từ từ, rồi một ngày nào đó, xa thật xa, cũng có thể gần thật gần, mình sẽ mua được nó - chiếc vé để trở về ngày hôm qua!

    Còn các bạn thì sao?
    -26/10/2020-​
     


    meitantei_conan4062thu_sinh_bon_mat thích điều này.


  2. thu_sinh_bon_mat

    thu_sinh_bon_mat Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    1/8/2019
    Bài viết:
    255
    Lượt thích:
    2.353
    Kinh nghiệm:
    93
    Thường người ta muốn trở lại quá khứ, bởi cuộc sống có quá nhiều nuối tiếc và hối hận, để có cơ hội sửa sai, làm lại từ đầu. Hoặc trở về để trải nghiệm lại, để sống lại ký ức tươi đẹp... Em chắc là cách sau nhờ. Còn anh, anh thích lựa chọn đầu...
    Bài hay lắm nha!!!
     
    Yoshida thích điều này.
  3. meitantei_conan4062

    meitantei_conan4062 Conan-kun, dayo ne? Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    18/4/2020
    Bài viết:
    586
    Lượt thích:
    4.044
    Kinh nghiệm:
    93
    @thu_sinh_bon_mat Hehe, em cũng giống anh, nhiều lúc làm xong rồi cảm thấy tiếc, muốn quay lại làm từ đầu :))
     
    Yoshidathu_sinh_bon_mat thích điều này.
  4. Yoshida

    Yoshida I know what I should know Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    15/5/2020
    Bài viết:
    345
    Lượt thích:
    3.229
    Kinh nghiệm:
    93
    @thu_sinh_bon_mat @meitantei_conan4062 Thanks so much nè :) Lâu lém lun òi mới có người vào cmt bài của tớ ấy :D Toàn tớ tự độc thoại hoy :p

    Tớ thích hướng mọi người đến một góc nhìn mới :p Vì đời đâu chỉ là bể khổ, phải không? ;)
     
    meitantei_conan4062 thích điều này.
Đang tải...
Chủ đề liên quan - Có còn không Diễn đàn Date
Có nên tổ chức tiệc Tất Niên 2020 cuối năm nay? Kỹ năng giao tiếp Hôm qua, lúc 15:12
Con gái có nên chọn nghề tester? Hỏi đáp tin học Hôm qua, lúc 14:56
Virus đậu mùa có thể vẫn còn Bản tin sinh viên 28/9/2020
Virus đậu mùa có thể vẫn còn Cảnh báo 23/9/2020
Quá nguy hiểm! Đàn ông Vĩnh Long không có giấy phép lái xa mà còn vận chuyển trái phép Cảnh báo 18/9/2020
Chọn từ có phần gạch chân phát âm khác với các từ còn lại P1 Luyện tiếng Anh 10/6/2020

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP