Chàng FBI bé nhỏ của tôi.

kocooday

Thành viên KSV
Tham gia
25/5/2021
Bài viết
23
Chapter 1:
Trong một phòng khách sạn nào đó, đang có hai người đàn ông ôm nhau. Một người khỏe khoắn đè người còn lại xuống chiếc gi.ường, họ đang làm một chuyện mà không ai có thể nghĩ tới, làm tình. Người bị đè kia đột ngiên đứng dậy bảo là đi vệ sinh nhưng liệu trong đầu anh có nghĩ đi vệ sinh không? Anh vào nhà vệ sinh lấy chiếc súng được giấu trong khắn tắm từ trước, nhẹ nhàng đi ra ngoài. Anh đứng trước mặt người kia, không sợ hãi hay lo lắng, anh cầm súng đưa lên đầu người kia:
Chết đi, con lợn.
‘Bằng’.
Một viên đạn xuyên qua đầu người kia trong sự hoảng hốt của chính bản thân. Anh thật sự không hiểu gì cả, tại sao em ấy lại bắn mình chứ? Tại sao? Tại sao?...Anh gượng đôi tay lên sờ vào mà của người kia:
Tại sao vậy Tiểu Đăng?
Ha, do mày ngu đấy con chó.
Hai người họ đã là tình nhân suốt 1 năm qua, họ đều bảo mình hiểu người kia hơn. Suốt một năm họ cho nhau tình yêu thương, sự ấm áp của mái nhà có nóc nhưng giờ thì sao? Nhìn nhau bằng ánh mắt căm thù hay trả thù đầy?
Người kia gục xuống vì mất quá nhiều m.áu và cứ thế chết đi trong sự ngỡ ngàng. Vì Tiểu Đăng dùng lòng giảm thanh nên không có tiếng là mấy, anh lấy tai nghe PKCB trong túi ra, đeo lên tai, báo cáo cho một ai đó:
- 004082 đã sử lý Phủ Lăng Thiên. Hoàn thành nhiệm vụ.
- Trở về căn cứ ngay. Nhắc lại, trở về căn cứ. Bọn nhóc kia bắt đầu tìm kiếm cậu rồi đấy. Về căn cứ ngay, phải cẩn thận đấy
- Rõ.
Tiểu Đăng cúi người xuống gi.ường lấy ra một thùng đồ đã để dưới đó. Anh chuẩn bị đồ để sẵn sàng rời đi, anh chùm kín mặt *** một túi dữ liệu mà anh đánh cắp ở nhà họ Phủ. Những kế hoạch này anh xây dựng lên từ 1 năm trước, rất chu đáo và có rất nhiều kế hoạch phụ nếu có trường hợp không may xảy ra.
Sau khi rời khách sạn một cách đơn giản, anh lên một con xe màu đen đã chờ ở đấy sẵn. Người lái xe là người anh báo cáo vừa nãy và đó cũng chính là đồi trường của anh, mật danh 012280, tên đầy đủ là Hoàng Minh Dệp. Người này khá thân với Tiểu Đăng vì họ là bạn học hồi sơ trung.
Xe cứ lăn bánh đến một thành phố khác, một thành phố khá nổi tiếng với những quán bar về đêm. Xe dừng lại ở một tòa chung cư cao tầng, Tiểu Đăng định xuống thì góc áo anh bị túm lại.
- Tiền thưởng đó, có nhận không?
- Sao nhẹ thế. Lấy vài củ rồi đúng không.
Tiểu Đăng không trờ người kia trả lời, một mình đi xuống, tiến thẳng đến tòa chung cư. Anh ung dung đi về phía căn hộ mà anh đang thuê. Nhiệm vụ lần này khá dễ nhưng hơi tốn thời gian, phải là rất rất tốn mới đúng.
Tiểu Đăng đứng trước căn hộ anh thuê, tay lướt nhẹ lên nhấn mật mã, 1993. Cửa mở, anh bước vào trong rồi đóng cửa lại, huýt sáo:
- Huýt, huýt. Cún cún cún, Ủa cún nhà ta âu òi?
Anh nhìn xung quanh vẫn không thấy bóng dáng cún nhỏ đâu. Lông mày anh nhíu lại, bật điện lên rồi đi vào phòng khách. Thì ra ra cún nhỏ vẫn còn giận còn giận anh à. Hôm qua mất điện, đúng lúc anh đang cục súc nên chảng may dẫm phải cún nhỏ. Từ hôm qua đến tối nay cún vẫn còn dỗi nên không thèm chơi với anh luôn. Mà, Tiểu Đăng này cũng có cố ý đâu.
Tiểu Đăng lấy thức ăn cho cún con rồi mệt mỏi đi vào phòng, nằm trên chiếc gi.ường êm. Anh chợt nhớ ra gì đó, hình như mấy hôm trước anh hẹn kèo đi uống bia đúng không? Mà bây giờ anh vẫn nằm trên chiếc gi.ường này đây. Kiểu này chắc anh không đi được rồi.
Tiểu Đăng bật dậy, thay quần áo, anh phối đồ đen trắng và một chiếc kính 0 độ. Nhìn anh giống như thư sinh tuổi hai mươi, người khác nhìn vào thì không nghĩ rằng anh gần 30 đâu nhỉ. Anh đi ra ngoài cửa bược giây dày. Trước khi anh đi còn bồi thêm một câu cho cún nhỏ, đã bực còn thêm bực.
- Anh đi nha tý anh về. Đừng làm hỏng đồ đạc nha, cún con.
Nhóc cún chỏ nhìn anh thật sự rất muốn chạy ra cắn anh một phát nhưng do mệt quá nên không chấp. Nếu mà chấp thì cắn anh chảy m.áu luôn.
Chưng cư mà anh thuê có một quán bar ở dưới tầng. Ở đấy đêm nào cũng nhộn nhịp, ồn ào. Tiểu Đăng đứng ở ngoài thôi cũng nghe đến chói tai. Anh cứ đứng ngoài mà không dám vào, tay anh đang run lên, là sợ ư. Không phải sợ hay gì cả, anh nhớ lại cái buổi hôm trước tới bar bị mấy bọn con gái quấy rấy cả buổi. Nói thẳng ra là anh không hứng thú với mấy người đấy, bởi vì mấy người đấy đáng sợ lắm, không tưởng tượng nổi.
Anh chưa kịp mở cửa thì cửa mở. Bên trong đột nhiên xông ra, anh chẳng hiểu chuyện gì cả, anh suýt ngã thì có người đỡ anh. Đó là một người cao to trông giống như con nhà quý tộc, còn về sắc đẹp thì cũng…Tiểu Đăng vội đứng dậy, cúi người định nói cảm ơn thì bên kia bắt lời trước :
- Cậu là…. Hoàng Cao Minh Tử à?
 

kocooday

Thành viên KSV
Tham gia
25/5/2021
Bài viết
23
Chapter 2: Hồ Hải Anh.
Tiểu Đăng giật mình, đó là tên thật của anh, là bố mẹ đặt tên cho anh khi còn sống. Nhưng tại sao người này lại biết chứ ? Anh đã đổi tên từ cú anh 8 tuổi còn gì. Sao bọn họ tìm ra được. Tiểu Đăng hoàn hồn, đã rất nhanh bình tĩnh lại:
- Xin nỗi nhưng cậu nhận nhầm người rồi.
Tiểu Đăng sẽ không cho ai biết thân phận thực sự của mình. Trong lòng anh có dự cảm không lành, phải phòng thủ thôi. Anh ngoài mặt vẫn nhìn người kia nhưng không để lộ hành động bất thường nào:
Người kia vội gục đầu xuống:
- Xin lỗi tôi nhận nhầm người rồi. Thì chuyện này.. anh bỏ qua cho tôi được không?
- À không sao đâu mà.
- À tôi tên là Hồ Hải Anh, rất vui được gặp.
Tiểu Đăng mở tròn, mở miệng:
- À rất vui được gặp anh. Tôi là Hà Tiểu Đăng.
- Hà Tiều Đăng, tên hay, tên hay.
- À.
Hải Anh khoác tay lên vai anh, cứ như người bạn lâu năm vậy. Tiểu Đăng không quen nhưng.. cố tỏ ra thân thiện thôi, khéo khi có thể tận dụng chứ nhỉ. Hải Anh hỏi :
- À đặt phòng riêng chưa, nếu chưa thì đến phòng của tôi, tôi đặt rồi.
0-0…. CÁI GIỀ CƠ??? Đặt phòng cái gì cơ? Định làm gì mình đây? Vừi rồi thấy lịch sự tưởng khách ai dè là trai bao à. Nên từ chối thẳng lừ vậy:
- À Tôi.
- Hôm nay là sinh nhật tôi nên đặt riêng một phòng để tổ chức sinh nhật ấy mà.
- À.
- Anh đặt rồi?
- À chưa.
- vậy thì đến phòng tôi đi, tuy không quen nhưng càng đông càng vui mà.
- À Ừm.
Hải anh dẫn Tiểu Đăng đến một phòng karaoke,Hải Anh mở cửa, bên trong trai gái đều có như có một điều mà Tiểu Đăng thấy tự ti về bản thân. Đó là bọn họ đều to con hơi anh, trai thì không nói như đến con gái cũng nhiều thịt hơn anh, anh mà bị đè chắc cũng nghẹn thở mà chết mất. Tiểu Đăng cao 1m78, nặng còn chưa đến 60 cân, ngay cả 012280 cũng gọi anh là nghiện cơ.
Tiểu Dăng Sau một hồi làm quen cũng tỏ ra thân thiết với Hải Anh. Anh cũng quen không ít người ở đấy. Nhưng tất cả đối với anh chỉ là bầy chuột mà thôi, phải tính kế kiểu gì để không dư ra một con.
Hải Anh và nhưng người khác đều có tửu tưởng khá cao nên toàn mời Tiểu Đăng. Vì là người mới quen nên Tiểu Đăng uống nhiều hơn người khác.
Tiểu Đăng hồi sơ trung cũng rèn luyện rất nhiều về rượi nên anh cũng không kém mấy người khác đâu. Nhưng anh rất muốn về bời vì ở đây rất ồn với ngày mai anh còn phải chuẩn bị đồ đạc để tiếp cận mục tiêu mới nữa. Nên anh giả vờ say để té đi vậy. Hải Anh cúi đầu nhìn anh một cái , cứ như thể nhìn thấy kế hoạch định sẵn của anh vậy:
- Anh đi một mình không tốt đâu để tôi đi với anh.
- Anh không cần phải đi theo tôi đâu, tôi đi được mà, tôi có say đâu.
- Anh không say thì ngồi đây uống nữa đi.
Tiểu Đăng nghe xong thì đen mặt, nói cái gì đây. Chưa kịp đợi anh đáp lại thì Hải Anh đã bồi thêm một câu:
- Tôi nói vậy thôi chứ nhìn mặt anh kìa đỏ hết lên rồi mà bảo không say.
- Hải Anh nói đúng đó, cậu đưa bạn ấy về đi rồi xuống đây nhậu tiếp.
- Ừm.
- Ừm đi tốt.
Hải Anh cõng Tiêu Đăng lên lưng rồi một mình đi ra khỏi quán bar, quay người hỏi nhỏ Tiểu Đăng:
- Phòng cậu ở đâu vậy?
Tiểu Đăng bị một lời nói khẽ vang ở bên tai làm đỏ cả mặt, anh cúi đầu áp mặt vào lưng của Hải Anh nói nhỏ.
- 387.
- Ừm
 

kocooday

Thành viên KSV
Tham gia
25/5/2021
Bài viết
23
truyện này mình viết ngoài đến mười mấy chater rồi cơ nhưng lại không có thời gian lên máy tính . và tui có một tin siêu 'bình thường' đối với những người thích đọc đam ( như tui chẳng hạn) truyện này có H nha mọi người. Thế nha, à mà tui sẽ cố gắng, trăm trỉ đăng truyện.
 

kocooday

Thành viên KSV
Tham gia
25/5/2021
Bài viết
23
Chater 3:Mưu Kế.
- Hừm.
Hải anh đi đến phòng 387. Tiểu Đăng định xuống nhưng bị hắn ta níu áo lại và hỏi:
- Mật khẩu là gì? Để tôi ấn cho.
Cái Gì cơ, Tiểu Dăng đây có nghe nhầm không. Mới quen nhau mà đã như thế này rồi. Tôi chỉ ngà say thôi chứ không có ngu anh hiểu chứ.Tiểu Đăng định nới ngay trước mặt Hải Anh nhưng thôi, Mới quen phải từ tốn xíu chứ, nhỉ?
- Thôi không cần đâu tôi tự làm được.
Tiểu Đăng chỉ cần lướt qua cái mà cửa đã mở rồi, tốc độ cửa anh thật sự rất nhanh a.Cửa mở xong anh đi vào rồi nói cảm ơn, cửa đang từ từ đóng thì một bàn to khiến cửa đóng phải dừng lại.
- Cảm ơn anh lần cuối, hừm..anh có thể đi được rồi?
- Có được không?
- Hả?
- Chẳng phải anh đang say sao? Cần tôi giúp gì không?
- Tôi làm gì say đâu mà anh cứ…
Tiểu Đăng đóng sầm cửa lại, anh biết ngày là cần phải đề phòng mà. Xã hội thời nay mà, lòng quan dạ sói, luôn tính kế mưa đồ bẩn thỉu, ủa..mà đang nói ai ta? Anh lặng lẽ bướt vào phòng tắm, cới quần áo bị nhiễm thứ rượi nặng mùi đi, thật hôi. Anh mở vòi hao sen , nước chảy từ đầu đến chân, Những hơi nước nóng bỗng chuyền đến nước lặng ngắt. Tiểu Đăng giật mình, thôi mai tắm vây.
Do anh quên chưa lấy quần áo nên anh cỉ có thể quấn phần hạ thân bắng chiếc khăn, để lộ cơ bụng toàn múi là múi. Tóc anh còn chưa kịp lau khô giờ đã xõa ngang mắt. Tiểu Đăng đi vào phòng lấy điện thoại. Những dấu vết anh đi để lại nguyên hình bàn chân. Anh nhấc điện thoại lên thì thấy một tin nhắn của 012280:
‘Mai có nhiệm vụ mới, ngủ sớm đi để lấy sức’
‘ừm’-Tiểu Đăng nhắn lại.
Một lúc sau không có ai nhắn lại, và thế là anh bắt đầu nhắm mắt vào để ngủ nhưng không ngủ được. Cứ nhắm mắt lại là mơ thấy người đó, người đó giống y hệt với Hải Anh nhưng chỉ khác là hơi nhỏ tý thôi. Anh lôi tấm ảnh cất ở ngăn kéo ra, nhìn một lúc. Trong lòng anh an tâm phần nào hơn. Anh nhắm mắt lại, giấc ngủ…lại đến với anh như bao ngày.
Đang là 3 giờ sáng, Tiểu Đăng vội bật dậy. cơ th.ể anh toát ra mồ hôi, tay vẫn cứ run run ý thức anh còn không biết đây là mơ hay thật nữa. Anh ngước lên nhìn con dao ở đầu gi.ường, đôi tay run run nắm chặt lấy nó. Đang định đâm vào người để tỉnh dậy nếu đây là giấc mơ, vô thức anh nhìn thấy tấm ảnh của một c.ậu bé đang mỉm cười. Ý thức của anh bắt đầu hồi phục lại, tay không còn run như vừa nãy nữa. Anh mỉm cười với tấm ảnh rồi kiệt sức ngã lên gi.ường mà bất tỉnh.
Tiểu Đăng đang ngủ thì bị đánh thức bởi ánh nắng quá chói, theo bản năng anh dùng tay che mắt rồi từ từ ngồi dậy. Anh lấy điện thoại ở kệ tủ nhỏ kế bên giừơng của anh. 5 giờ sáng, bây giờ có phải hơi quá sớm để dậy không ta? Tiểu Đăng chậm chạm đi vào phòng tắm, nhìn mình trong gương, anh thốt lên:
- Nhìn cái tướng chẳng giống ai cả.
Đang đánh răng mà 012280 cứ nhắn liên tục, vì đang bận vệ sinh cá nhân nên anh không thèm đọc tin nhắn của một người bạn tri kỉ này. Phải đến khi Tiểu Đăng ăn sáng sau thì anh mới động đến điện thoại và đọc tin nhắn đấy. Cái tin nhắn như bị vứt bỏ mấy tiếng bây giờ mới đọc. Tuy chỉ có 1 tin nhắn mới nhất trong điện thoại anh nhưng nó rất dài.
‘Sếp bảo chuẩn bị kĩ vào nhất là đồ dùng băng bó. Nhiệm vụ lần này là giết chết Đoạn Minh Dương và mấy bọn sát thủ không trừ một ai. Nhiệm cụ ‘Nhím săn mồi’ lần này gồm có cậu, Duyệt Châu(tổ 3), Kim Anh tổ 3, Công Chiều (tổ 2) và Hoàng Minh Vũ ( một người sếp cũ nhưng vẫn còn khá trẻ khoảng 45 tuổi và Thanh Công ( tổ 1)….’
Tiểu Đăng lười không thèm đọc đoạn sau, hững hờ nhắn một câu:
- Phải giết sao?
- Ừm.
Tiểu Đăng thờ dài, thật sự anh chỉ muốn như là một người bình thường. Nếu như không phải Hoàng Minh Vũ nhặt nuôi anh từ cái biệt thự đó thì anh bây giờ cũng chì là một người bình thường. Anh chỉ muốn làm một người bình thường thôi mà, cũng khó vậy sao. Tiểu Đăng cứ mải mê trong suy nghĩ mà quên mất mình cần phải làm gì. Anh c.ởi chiếc áo ngủ ra và mặc lên một chiếc áo hoodie màu đen công thêm một quần đùi bóng rổ. Tuy trời đang chuyển đông nhưng anh lại không thấy lạnh mấy. Anh đeo đôi giầy thể thao rồi bước ra khỏi cửa, căn phòng không có ánh sáng lại tối đi nhiều.
Một cậu thanh niên đẹp trai nhưng lại đáng yêu một cách đáng yêu, rẽ vào siêu thị mua ít đồ. Chắc trước đó anh đã lên thực đơn nên mua gì vì anh cầm trên tay một tờ giấy. Đang chìm trong hơi mát cửa siêu thị thì có một người gọi anh:
- Tiểu Đăng?
Anh thanh niên quay lại nhìn người gọi tên, vừa nhìn thấy anh liền mỉm cười rạng rỡ:
- A anh Phong.
- Sao lại ở đây?
- Em đi mua ít đồ thôi. Anh mua gì thế?
- Rau thịt cá tôm…hừm mấy thứ đấy đó.
- À.
- Không có việc gì thì em đi trước nhé em đang có việc gấp.
- Ukm.
Đang trên đường về thì Tiểu Đang nhìn tháy một con mèo đen đang ở trong hộp. Anh nhẹ nhàng bế nó lên, dường như chú mèo không sợ anh nên cho anh bế mà không giãy giụa. Anh mỉm cười nhẹ với con mèo đó, anh thấy con mèo khá gầy nên anh định quay lại mua thức ăn cho nó. Nhưng chỉ vừa quay lại anh bị một đôi môi chiếm lấy. Tiểu Đăng giật mình đẩy người kia ra nhưng rất nhanh anh lại bị người kia đè lên tường và cuốn lấy một nụ hôn sâu.cơ th.ể của Tiểu Đăng mềm đi, vừa dứt nụ hôn anh ngước đầu lên nhìn người kia. Anh khá ngạc nhiên khi nhìn thấy người kia, anh cất giọng nói:
- Hồ Hải Anh à? Phải không đấy?
 
Top