Anh là ai? Là người cô yêu.

Agentbb

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/7/2011
Bài viết
71
Tên fic: Anh là ai? Là người cô yêu!
Tác giả: Kotobuki - Nguồn: Zing Forum

Thể loại: Tình cảm Teen
Rating: Dành cho mọi lứa tuổi
Warning: 100% không có
~o0o~
9h a.m, Sân bay Tokyo:
“Chuyến bay Từ Anh Quốc đến Nhật Bản sẽ hạ cánh trong 3…2…1 giây. Quý khách du lịch từ đất nước khác xin mời làm thủ tục kiểm tra hộ chiếu và nhận hành lý.”
Cộp cộp cộp.
Một cô gái với mái tóc vàng óng như tơ, dài và mượt mà, với đôi mắt xanh biếc lộ rõ sau lớp kính đen dày, hàng mi đen cong vút, đôi môi mọng đỏ, từng bước chân đi bốt cao gót gõ nhẹ lên sàn, tay kéo chiếc valy đỏ đậm nhanh nhẹn bước ra ngoài sân bay. Cô gọi một chiếc taxi đen. Anh tài xế nở nụ cười rạng rỡ chào vị khách xinh đẹp của mình và nhanh chóng hỏi cô bằng tiếng Nhật rất thuần thục:
- Xin chào quý khách đến với dịch vụ Taxi Subaru. Xin cô vui lòng nói địa chỉ cần đến ạ.
- Ơ ừm… - Khuôn mặt cô gái thoáng vẻ bối rối, rồi ngay lập tức bình tĩnh hỏi lại – Anh có thể cho tôi mượn tấm bản đồ được ko? Đây mới là lần thứ hai tôi đến đây, nên tôi chưa thong thạo đường đi lắm.
- Rất vui lòng – Anh tài xế với khuôn mặt hiền từ ngoái lên lục trong tủ và lấy ra một tấm bản đồ đã được gập gọn gàng – Đây thưa cô.
- À xin cảm ơn – Cô gái đón lấy tấm bản đồ, nở nụ cười xinh xắn, rồi lia mắt thật nhanh qua tấm bản đồ rắc rối – Anh hãy đưa tôi đến đường Tsubomi ạ.
- Không vấn đề gì cả thưa cô – Anh tài xế quay lên. Chiếc xe taxi phóng đi, và nhanh chóng biến thành một chấm đen bé nhỏ hòa vào dòng xe cộ náo nhiệt của thủ đô Tokyo, nước Nhật.
9h15 a.m, chiếc xe Taxi đen mang biển hiệu YYY-XXQQ:
“Chà, vậy là đã đến Nhật. Chuyến bay 8 tiếng đồng hồ quả là quá sức chịu đựng! Nhưng ko sao, mình sẽ đến thăm phố Subaru, khu phố ẩm thực nơi đây để thưởng thức món Sushi nổi tiếng thể giới mới được!” – Thầm nghĩ, Arika nhẹ nhàng ngả người trên chiếc ghế đệm êm ái. Mới 15 tuổi đã hoàn thành xong chương trình Đại học, càng nghĩ cô lại càng phục mình quá. Vì những thành tích và kết quả học tập xuất sắc và đáng nể phục, cô đã được đặc cách cho “nhảy” qua vài chương trình học, và nhận được một số lượng đáng kể các lời mời và học bổng. Hoàn thành chúng thật nhanh, và chỉ 15 tuổi cô đã hoàn thành mọi chương trình học cần thiết, và giờ cô cần một công việc.
Dĩ nhiên, cô không muốn làm việc tại Anh Quốc, vì cô thực lòng cảm thấy rất chán chường khi làm việc ở đây. Cô vốn dĩ có máu phiêu lưu và khám phá ở tận sâu ở trong người, nên khi biết rằng không tội gì mà cô phải chôn cọc tại đây, cô đã kiểm được đủ số tiền để sang Nhật sinh sống và làm việc. Tại sao ư? Vì ngay lần đầu tiên đến đây, cô đã yêu nơi đây, yêu nền văn hóa nơi đây, yêu phong cảnh và con người nơi đây. Chính vì vậy, thay vì phải chôn chân tại quê hương buồn tẻ của cô là Anh Quốc, cô đã chọn Nhật Bản. Và giờ đây, thứ cô cần là một công việc, một công việc ổn định và đem lại số tiền cô muốn hàng tháng, đủ để ăn, để sống … và đủ để tiêu.
- Thưa cô, đã đến nơi. – Anh tài xế dừng xe bên vỉa hè, quay lại cười nói – Xin mời cô xuống xe.
- Ừm… - Ngập ngừng 1 tẹo, cô mở cửa bước ra ngoài. Khu phố ấm thực tràn đầy những nhà hàng, quán ăn lớn nhở, nổi tiếng 5 sao cũng có mà bình dân nhỏ bé cũng có, mùi thức ăn làm nức lòng người. Khu phố này đúng là tâm điểm của Tokyo. Người qua lại đông vui, náo nhiệt như có hội lớn vậy.
- Àh, thưa cô… - Anh tài xế bối rối nhìn cô cứ đứng đó, ngước nhìn mọi vật xung quanh mà quên mất sự hiện diện của anh và chiếc valy đứng bên cạnh.
- Ớ, àh tôi xin lỗi, tôi quên mất – Cô cười hiền ngượng nghịu. Cô rút chiếc ví đen ra và trả tiền cho anh.
- Xin cám ơn – Anh cười hiền, rồi lên taxi phóng đi. Còn cô, đút ví vào túi, tay kéo chiếc valy, cô nhẹ nhàng bước đi dọc theo con đường vừa đi vừa nở nụ cười mãn nguyện.
P.S: Đây là lần đầu mình viết truyện, có gì tệ mong mọi người bỏ qua cho nhé! :KSV@11:
 

Agentbb

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/7/2011
Bài viết
71
10h40 a.m, Quán Sushi Toriyo:
- Đây là suất sushi cá ngừ của quý khách. Chúc quý khách ngon miệng!^^
Cô hầu bàn xinh xắn với mái tóc nâu cắt ngắn và đôi mắt to tròn màu nâu hạt dẻ nhẹ nhàng đặt đĩa sushi của Arika lên bàn như một ngọn gió xuân khẽ thổi qua. Arika chăm chú nhìn cô, nhận ra một sự vui mừng háo hức gì đó trong đôi mắt và vẻ mặt cô. Dù đang là mùa thu, những cơn gió heo may khẽ thổi qua kẽ lá, hay kẽ tóc mọi người, làm lòng người bỗng thấy se lạnh. Nhưng chỉ nhìn qua đôi mắt nâu của cô gái, chẳng ai là không thấy ấm lòng. Nhận lấy đĩa sushi, cô nở nụ cười hỏi cô hầu bàn vẫn đang cười:
- Cô àh, có chuyện gì vui lắm phải không? Nhìn cô người ta cứ tưởng mùa xuân sắp đến đến nơi rồi!
- Àh… - Cô hầu bàn đỏ mặt, rồi cười ngượng nghịu – Tôi trông như vậy thật sao? Kì quái lắm àh?
- Ừm, trong cái lạnh của mùa thu nhìn thấy nụ cười như vậy cũng thấy ấm lòng lắm! – Arika nhâm nhi cốc cà phê vừa ngọt vừa nhân nhẫn đắng trên tay mà cười hiền – Không sao! Chỉ là tôi thấy lạ thôi. Cô có điều gì vui lắm đúng ko?
- Phải! Phải! Vui lắm!! Hôm nay, bạn trai tôi vừa nhận lời thổ lộ của tôi. Tôi và anh ấy sẽ đi chơi với nhau tại khu rừng Hoa anh đào Chủ nhật tuần này! Để tôi kể cô nghe!
- Ừ, cô ngồi xuống đây này! – Arika lịch sự mời cô hầu bàn ngồi xuống.
Cô hầu bàn vui vẻ ngồi xuống bên cạnh tôi, và bắt đầu kể. Cô ấy tên là Haruna. Người yêu của cô là một cậu thiếu gia nhà họ Hyoubu. Khỏi cần nói cô cũng rõ, tập đoàn Hyoubu về bất động sản, sở hữu nhiều công ty con tại nhiều nơi trên thế giới và vài công ty cổ phần đầu tư tài chính có tiếng tăm trong giới kinh doanh và chứng khoán. Cô gái này có người yêu là cậu con trai duy nhất thừa kế tài sản và cơ nghiệp của tập đoàn này thì đúng là có tương lai thật là sáng lạn. Dù vậy, cũng ko thể nào phủ định là anh ta có thể là một dân chơi, có nhiều tình nhân và có thể đây cũng chỉ là một trong số đó.
- Ừ, thế thì hạnh phúc quá rồi nhỉ? Được người mình yêu chấp nhận lời tỏ tình thì tốt rồi. – Arika cười
- Thì đương nhiên! Ôi, cô ko biết tôi đang sung sướng thế nào đâu!! Có cho tôi hàng tỉ đô tôi cũng sẽ ko bao giờ ngã bệnh hay ở nhà chiều mai!! Ôi, cứ thử tưởng tượng mà xem, tôi với Kyo-kun, tay trong tay trên con đường hoa anh đào tung bay trong gió…Ôi ôi ôi!! Cứ nghĩ đến là tôi ko chịu được nữa rồi! Ôi ôi ôi!! – Haruna đỏ bừng mặt, hai tay ôm lấy mặt. Arika cười khúc khích trước biểu hiện của cô. Nhẹ nhàng dỡ tay cô ra, Arika nở một nụ cười rạng rỡ nói:
- Cô đừng làm thế. Hãy cười thật xinh trước người cô yêu nhé. Thôi, chúc cô hạnh phúc. Mà bao nhiên tiền tất cả?
- A…ôi, tôi quên mất. Xin lỗi. Tất cả là 20000 yên. – Haruna đỏ mặt vội đứng lên.
- Không sao. Đây. Chúc cô hạnh phúc với Hyoubu-san. Thôi chào nhé! – Arika vẫy tay chào Haruna rồi nhanh chóng bước ra ngoài.
- Bái bai! Nhớ đến lần sau nhé, Arika! – Haruna tươi cười vẫy tay chào Arika, rồi lại quay về công việc mình đang làm, vừa đi vừa đỏ mặt cười khúc khích. >0<
Ngày hôm sau, quán Café Jojo, 4h30 p.m:
- Mmm…
Một anh chàng tuổi 15, mái tóc cắt ngắn màu vàng, mái cắt xộc xệch, thấp thoáng sau đó là đôi mắt tím đầy vẻ cao ngạo, thách thức của cậu. Chiếc mũi cao, hơi hếch lên, miệng cậu nở một nụ cười nửa miệng vẻ chế giễu. Cậu mặc quần bò rách đang là mốt thời nay và áo khoác đen kèm với sơ mi trắng. Cậu nhẹ nhàng đưa ly sô-đa chanh lên thưởng thức với một tư thế ko thể nào quyến rũ hơn. Ko ai khác ngoài Kyousuke Hyoubu, cậu công tử tập đoàn Hyoubu, nổi tiếng với vẻ đẹp lạnh lùng và kiêu ngạo.
- Kyousuke, nhìn này! Con bé đó ko biết gì cả, cứ đứng đợi cậu mãi như con ngố vậy! – Một cô gái với vòng một quyến rũ và mái tóc được nhuộm hồng yểu điệu, đôi mắt đeo áp tròng hồng và mascara đậm, đôi môi đỏ mọng. Cô gái mặc váy bò ngắn cũn cỡn, áo không dây trắng , phô rõ vòng 1 ‘hấp dẫn’ của cô. Tay cầm chiếc camera Canon X 10.1, cho phép người sử dụng ghi lại tất cả những gì thu được từ con chip điện tử đc gắn ở nơi khác, cô hươ hươ nó trc mắt Kyousuke, miệng cứ nở nụ cười quỷ dị có 102 của loài rắn độc mang tên Fujiko này.
- Hmm – Kyuosuke ko nói gì, chỉ thấy miệng hắn ta nở 1 nụ cười bán nguyệt, đôi mắt sắc lạnh khẽ lia qua chiếc camera trên tay Fujiko làm cô ta khẽ rùng mình. Rồi anh lại ngả người lên ghế, tiếp tục nhâm nhi cốc sô-đa lạnh ngắt, chua chua đăng đắng.
- Hứ! Kyousuke ‘lạnh’! Fujiko hok thèm chơi vs cậu nữa! – Fujiko phồng má ra vẻ giận dỗi nói, rồi vội quay sang anh chàng ở bên cạnh giở giọng đường mật:
- Sakashi àh, chơi vs Fujiko hok?
- Thôi thôi. Ko thấy ko khí đang lạnh ngắt thế này àh?
- Ứ thèm! Các cậu lạnh thật! Fujiko ra kia chơi đây! – Fujiko lại giận dỗi bỏ ra quầy lễ tân.
Anh chàng chỉ cười nhìn cái dáng điệu đà trẻ con của Fujiko. Anh ta có mái tóc ‘tổ quạ’ màu đen, đôi mắt đen láy tỏa ra sự nghịch ngợm, trẻ con, má phải của anh có dính một cái Sticker hình ngôi sao đen rất kiểu cách, chính vì vậy anh đc gọi là ‘Sao đen Sakashi’. Cậu công tử nhà Sou, chúa nghịch ngợm đến mức dù có h.am m.uốn làm tình nhân của thiếu gia nhà Sou cũng phải dè chừng cái tính ‘hay nghịch’ đó của cậu. Trên đời này rốt cuộc chỉ có Hyoubu Kyousuke, đc mệnh danh là ‘hoàng tử băng giá’, và Fujiko Ryuujin, đc mệnh danh là ‘con rắn chuông màu hồng’ là có thể trị đc cậu.
Rầm!!!!
- Rượu Brandy pha Rum của quý khách đây ạ! ^^
- Hn? – Kyousuke khẽ lia mắt qua, còn Sakashi thì trố mắt ra nhìn, mặt bỗng nhiên chuyển sang xanh lét.
 

Agentbb

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/7/2011
Bài viết
71
Tiếng động ban nãy thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong quán Café, ko ngoại trừ Fujiko đang tán tỉnh anh chàng hầu bàn gần đó cũng phải ngoái lại xem có chuyện gì.
Một cô hầu bàn, mái tóc vàng óng như tơ được buộc sang bên trái, đôi mắt xanh biếc của cô như chứa đựng một sự tức giận ko thể tả nổi, hàng mi cong vút táo tợn hếch lên. Mặc áo gi-lê đỏ, quần dài trắng, chiếc nơ đen ngay ngắn trên cổ, người ta thấy cô cúi khom người, hai tay vẫn đang giữ khay đang giữ hai ly rượu Brandy pha Rum nằm ngay trên bàn, khuôn mặt ko chút biểu cảm. Một anh chàng tóc vàng cắt ngắn với khuôn mặt lạnh và đôi mắt tím hơi phẫn nộ, nhìn chằm chằm vào vết rượu loang lổ trên nền áo sơ mi trắng. Một anh chàng tóc tổ quạ đen ngồi gần đó, mặt cắt ko còn giọt máu.
Cô gái bỗng nhận ra sự im lặng khác thường, ngay lập tức thẳng người dậy. Cô quay mặt toan bước đi thì bỗng một giọng nói sắc như dao cạo vang lên sau lưng:
- Đứng lại.
Như ko chú ý đến vẻ phẫn nộ trong lời ra lệnh, cô tiếp tục bước đi. Điều này làm Kyousuke tức giận. Chưa có kẻ nào dám trái lệnh anh 1 cách táo tợn như vậy cả.
- Tôi bảo cô đứng lại!
Lần này, anh gằn giọng ở những chữ cuối như có ý đe dọa.
Nhưng cô chẳng mảy may chú ý đến điều đó. Cô tiếp tục bước đi ko ngoái lại hay chần chứ chút nào.
- CÔ BỊ ĐIẾC À!!! TÔI BẢO CÔ QUAY LẠI!!!
RẦM! CHOANG!!!
Cả quán Café nín thở.
Hyoubu Kyousuke đã nổi giận thực sự. Anh gầm lên, tay đấm thật mạnh lên chiếc bàn thủy tinh. Nó đổ sập xuống, thủy tinh và hai ly rượu vỡ tan tành.
Sakashi đổ từng giọt mồ hôi nặng trịch.
Fujiko lấy tay che miệng. Cô hầu bàn kia bị làm sao vậy? Cô ấy bị điên à mà dám chọc giận ‘hoàng tử băng giá’ Kyousuke?
- …
Cuổi cùng cô hầu bàn cũng quay lại. Nhưng ko đúng lúc rồi. Giờ đây thượng sách là chạy trốn. Cô ta định làm gì?
Cộp cộp cộp.
Arika bước từng bước trở lại bàn của Kyousuke.
Hắn nhìn cô bằng đôi mắt tím phẫn nộ, rồi bỗng nhiên buông một nụ cười quỷ dị.
“Con người này thật đê tiện.
“Hắn đã lừa dối tình cảm một cô gái rất trong sáng, để cô ấy mãi chờ hẵn tại địa điểm hẹn với bao hy vọng, trong khi hắn ngồi đây uống rượu với bạn bè, thậm chí còn gài người quay lén cô ta xem biểu hiện cô thế nào, rồi cười khinh bỉ cô ta”.
“Cô ấy là Haruna.”
“Nếu biết hắn là một kẻ thế này, có lẽ mình đã ngăn và khuyên bảo Haruna đừng qua lại với hắn.”
“Nhưng đã quá muộn. Haruna phải chịu đau rồi.”
“Có thể ko chỉ cô ấy, mà còn nhiều cô gái khác đã bị hắn cho đưa vào tròng. Thật là một con rắn độc!”
“Đợi đấy, ngươi sẽ ko thoát đâu.”
...
- Cô định tính sao?
Hắn buông một tiếng, có vẻ thách thức. Bắt chân chéo, hắn ta ngả lưng trên ghế, tiếp tực thưởng thức cốc sô-đa-chưa-bị-vỡ.
- Tính gì?
Cô trả lời, cằm cũng hơi hếch lên.
“Để xem, anh định làm gì tôi?”
- Chiếc áo này.
Hắn ngưng lại, tay lấy khăn giấy lau vết rượu tím đỏ.
- Giá 35 triệu yên. Cô có đền đc ko?
Cô im bặt. Mặc dù biết là giá cao, nhưng ko hề nghĩ lại cao ntn. Nhưng ko sao. Cô đâu có ý định đền cái áo đó đâu mà lo.
- Anh nói sao?
- Ha, ngạc nhiên quá rồi hả. Biết điều thì quỳ xuống cầu xin tôi, tôi còn giảm cho một nửa.
“Ôi, cái mặt hắn, cái mặt hắn, …!”
“Muốn tát quá đi mất!”
“Mình mà phải quỳ xuống xin hắn tha thứ ư? Còn mơ đi nhé!”
Nhấp một ngụm sô-đa chanh, hắn cười quỷ dị:
- Cái bọn người hạ cấp như bọn cô còn chẳng đáng làm ô-sin cho những người cao cấp như chúng tôi.
Thêm một ngụm nữa. Hắn lại tiếp tục.
- Có cho tôi cũng chẳng thèm. Cô cũng chẳng khác gì con bé tên là Haru gì đó, ngu như bò! Sao nó lại có thể tin rằng một con bé hạ bần như nó lại đc một công tử cao quý như tôi yêu và chấp nhận đc nhỉ? Hahahahahahahahaha!!!
Cả quán Café lặng đi bởi tiếng cười như điên dại của công tử tập đoàn Hyoubu, Hyoubu Kyousuke. Hắn ta cười xong, mắt khẽ lia qua li sô-đa trên tay rồi ngay lập tức ném nó xuống đất.
Choang!
- Còn chờ gì nữa mà ko quỳ xuống hả con bé ngu ngốc kia!
- Đương nhiên rồi.
Arika nở nụ cười nửa miệng nói. Hắn nhìn khuôn mặt đang cúi gằm của cô, miệng nở nụ cười băng giá.
Cộp cộp cộp.
Cô tiến đến gần.
2 mét.
1 mét.
50 cm.
Đủ gần rồi.

Bốp!
Lặng thinh.
Cô ta vừa làm cái gì?
Có phải cô ta vừa…
- Đó là cái giá phải trả vì đã coi thường tình cảm con người. Đồ đê tiện, Hyoubu Kyousuke!
 

Agentbb

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/7/2011
Bài viết
71
Cả quán Café lặng như tờ.
Nv nam chính nở nụ cười bán nguyệt, đôi mắt tím lóe lên sự thích thú.
Nv nữ chính mặt k chút biểu cảm sau câu nói bất hủ vừa rồi của mình, toan quay gót bước đi thì…
Bộp.
Một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy cổ tay cô.
Cô định kéo tay ra, nhưng nghĩ lại thôi.
Hắn đứng dậy, bước qua bãi chiến trường thủy tinh, đứng ngay sát cô. Nở nụ cười quỷ dị, dùng tay hắn kéo cô quay lại.
Hắn nhìn rõ đôi mắt xanh của cô. Phải, rất giống người đó. Nhưng người đó đã bỏ anh đi mãi rồi, đừng hy vọng hão huyền chi. Hàng mi cong đẹp một các tự nhiên, đôi má hồng phúng phính rõ ràng là đã đc trát thêm chút phấn, nhưng số lượng vừa đủ nên trông rất tự nhiên mà lại đẹp. Kiểu cách này…cũng giống với người đó…tại sao?
Trong đầu anh còn đan xen những suy nghĩ linh tinh vớ vẩn, thì cô ta, người đang đứng trước mặt anh, người mà vừa tặng cho anh cái tát ko thể nào đau hơn, lên tiếng:
- Anh định nhìn tôi đến bao giờ?
Bừng tỉnh. Chết, quên mất, đây là quán Café cơ mà, cô ta là người khác. Người vừa làm 1 việc mà trên đời này chưa ai dám làm vs anh, đó là tát anh. Để xem anh xử cô thế nào.
- Cô là bạn của cô Haru gì đó đúng ko?
- …
- Cô tính đến đây báo thù cho bạn àh?
- …
- Hay là cô định đòi lại công bằng? Đc thôi, tôi sẽ cho cô cơ hội. Chúng ta sẽ chơi một trò chơi nho nhỏ nhé!
- Tại sao tôi phải chơi với anh?
- Nếu cô thắng, cô được quyền ra lệnh cho tôi làm bất cứ điều gì cô muốn, còn nếu tôi thắng…
- …
- Cô phải trả gấp đôi số tiền chiếc áo mà cô đã làm bẩn. Và cô biết là bao nhiêu tiền rồi đấy!
- …
- Sao? Có chơi ko? Hay là cô định để bạn cô chết vì tình? Ko định trả thù tôi một trận cho bõ tức àh?
- … (Tức!)
- Hay là cô ko có gan? Đúng là đồ nhát cáy, chẳng có gan to mà cứ đòi bảo vệ công lí! Người hèn nhát như cô, chẳng xứng làm một người bạn! (toan quay người bỏ đi)
- Anh đứng lại đó cho tôi.
- Sao? Nghĩ lại rồi àh? Có chơi ko?
Đôi mắt Kyousuke lóe lên sự thách thức, kênh kiệu. Nhìn cái bản mặt của hắn, Arika thấy mình như nóng mặt vì xấu hổ do bị chửi cho một trận tơi bời mà ko làm j đc. Cô đã quyết định rồi. 5 năm dành cho Taewondo và Karate cuối cùng cũng có tác dụng. Đã lâu lắm rồi chưa vận động chân tay, ko biết bộ máy đã bị ‘rỉ sét’ chưa?
- Có chơi ko? Hả? Hả?
- Được! Tôi chơi! Luật chơi thế nào?
- Đc lắm. Vậy là cô cũng có gan đối đầu vs tôi.
- Anh định đứng đó bá láp đến bao giờ. Muốn làm j thì làm mau lên!
- Cứ bình tĩnh, bình tĩnh đã cô bé ạ (Nở nụ cười băng giá).
- …Thôi đc. Luật chơi ra sao?
- Luật chơi như sau…
- Những gì cô cần làm đó là nắm lấy một bên cổ tay tôi.
Kyousuke chậm rãi nói. Cả quán Café từ nãy đến giờ vẫn đang quan sát nhất cử nhất động của anh thì gần bật ngửa ra vì sốc. Riêng Fujiko và Sakashi thì vẫn chăm chú nhìn Arika và Kyousuke đang đứng đối mặt nhau, hai người trao đổi những ánh mắt vô cùng “thân thiện”.
- Cô nắm của tôi tay trái, tôi nắm tay phải của cô. Ai bỏ ra trước thua.
- Thế thôi sao?
Arika hỏi lại, giọng hơi nghi ngờ, lườm Kyousuke một cái sắc lẻm.
- Đương nhiên là ko rồi. Điều đặc biệt là…
- ?
- …Cô đc phép làm mọi điều cô muốn với cánh tay đó, miễn là tay ko bỏ ra hoặc sử dụng bất cứ loại vũ khí nào ngoại trừ tay mình. (cười)
- …
- Sao? Đồng ý chơi ko? Hay là…
- Có ai bảo anh là tôi ko chơi àh? Tôi đồng ý. Nhớ là mọi điều đấy. (cố nặn một nụ cười)
- Nên nhớ là tôi cũng đang cầm tay cô đấy.
- … (hơi lạnh sống lưng)
“Đc lắm! Ngươi nghĩ ta sợ ngươi ư? Nằm mơ đi con ạ! Hãy xem thành quả của 5 năm đai đen Karate và Taewondo ta đây!”
Rắc!
Người ta nghe thấy một tiếng động nho nhỏ, tựa một tiếng khi ta bẻ một thanh tre hãy ván gỗ, nhưng rất nhỏ.
Cả hai đối thủ ko có vẻ gì là đau đớn hay khó chịu gì cả. Ngược lại, họ chỉ nhìn nhau cười.
Trong đầu Arika:
“Híc, có phải xương mình vừa gẫy ko? Hắn ta có phải quỷ ko mà ko nương tay với con gái là sao vậy? (Kotobuki: Ko phải tỉ vừa nói ko sợ ảnh hay sao? Anh đánh tỉ hết cỡ, đúng ý tỉ còn gì! – Arika: (liếc xéo) – Kotobuki: (xanh mặt). Ôi ôi, sẽ mất 1 tuần băng bó đây. Hay là mình là bỏ cuộ…Ko đc!”
“Nếu mình bỏ cuộc bây h, hắn sẽ đc thể bắt mình trả hắn 70 triệu yên Nhật. Mà mình lấy đâu ra bằng ấy tiền. (Tỉ tỉ àh, tỉ là người AQ, 1 đồng bảng Anh bằng bao nhiêu đồng yên Nhật tỉ có bít ko, mà nhà tỉ thì đâu nghèo nàn chi). Ôi ví của tôi.”
“Ko đc! Ko đc tỏ thái độ là đau hay gãy xương gì cả! Phải cho hắn nghĩ rằng mình thực sự ko hề hấn gì và ko bị đau. Hoàn toàn ổn định! Chỉ cần hắn lơ là một phút…”

Trong suy nghĩ của Kyousuke:
“Con bé này…thế là sao? Tại sao nó ko biểu lộ gì cả mà chỉ cười? Cú đấy hoàn toàn có thể gây gãy xương băng bó 1 tháng (K: ko đến mức đấy đâu thưa cụ! – Kyou: Ai là cụ hở?) vậy mà nó ko nói năng gì sao? Tưởng nó hét lên đau đớn hay quỳ xuống van xin mình thì mình sẽ rủ lòng thương mà tha cho nó, dù sao cái áo cũng chỉ giá có 35 triệu (K: khiếp, giàu đến chết mất luôn! – Kyou: Có 35 triệu thôi, K thích anh cho – K: Thiệt hả??). Chậc, đúng là ương bướng. Y hệt Anna…”

Rắc!
Cả quán Café giật thót!
Kyousuke đóng băng.
Anh thả tay ra khỏi cổ tay cô nhanh như cắt.
Cô vội đỡ lấy tay mình xuýt xoa, rồi ngẩng lên nhìn anh. Khuôn mặt anh lạnh như tờ, ko chút biểu cảm.
- Này, tôi thắng nhé!
Ko có tiếng trả lời.
- Tôi nói tôi thắng rồi nhé!
Im lặng phần 2.
- Anh có bị làm sao ko vậy?
Im lặng phần 3.
Arika giơ ngón trỏ lên chọc nhẹ lên trán anh.
Viu!
Bộp.
Kyousuke như một tảng băng, ngả ra đằng sau theo trọng lực.
Ngay khi chuẩn bị ‘yên giấc’ trên sàn nhà, một bóng đen nhanh như chớp lao đến đỡ lấy thân hình đang sắp ‘yên nghỉ’ kia.
Đó là Sakashi. Anh mỉm cười:
- Cô bé thật thú vị. Dám tát Kyousuke và đã chiến thắng trò chơi của cậu ấy. Về nhà nhớ băng bó cẩn thận. Ngày mai chúng tôi sẽ quay lại để trao phần thưởng người thắng cuộc. Giờ thì đi đón cô bạn Haruna của cô đi, đã muộn rồi.
- A, vâng, đương nhiên rồi.
Arika vội bước đi, vừa đi vừa xoa cổ tay.
- Cô nhóc thật thú vị đó.
Ngay khi Arika đi khỏi, quán Café trở lại bình thường, Fujiko từ từ tiến đến, miệng nở nụ cười bán nguyệt.
- Phải đó. Từ trước đến giờ chưa ai làm Kyousuke bị ‘đóng băng’ như thế này đâu. Chắc là nội công cao lắm.
- Cô bé đó đai đen Karate và Taewondo.
- Nhanh nhỉ. Thu thập thông tin nhanh chẳng hề thua kém Lupin nhỉ?
- Cũng mới biết thôi. Cô bé này có thể cho vào nhóm đấy. Đã từng có kinh nghiệm lành nghề.
- Ý cậu là…?
- Đã từng là 1 giang hồ. Đại ca nhóm GB đối đầu vs chúng ta vài năm trc.
- Nhóm GB àh? Cô nhóc có vẻ có chiến tích vẻ vang nhỉ.
- Vẻ vang thật. Đúng là ko ai ngờ tới. Sắp có trò hay rồi đây!
 

Agentbb

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/7/2011
Bài viết
71
Huhuhuhuhu!! Sao chẳng ai ủng hộ thế này!!! Nản quá đi!! :KSV@16::KSV@16::KSV@16::KSV@16::KSV@16::KSV@16:
 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:

Agentbb

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/7/2011
Bài viết
71
5h10, khu vườn hoa anh đào:
Arika vội vã bước vào. Linh tính mách bảo cô rằng Haruna chắc chắn chưa về, mà có thể sẽ ko về. Vì vậy, cô đã chuẩn bị sẵn 1 ‘bài văn’ để ổn định tinh thần và an ủi cô bạn mới quen (A: Mất gần 1 tiếng để chuẩn bị đấy! Giỏi hok? – K: Xạo vừa thôi tỉ. Có mà tỉ phi qua cửa hàng sách, rồi lục tung cả ngăn sách lên chỉ để tìm quyển “Các cách an ủi những người thất tình” rồi chạy đi quịt luôn tiền ý! – A: Ấy! Chị đâu có quịt, chỉ là quên chưa trả tiền thôi mà, chạy đến nơi rồi mới nhớ ra đấy chứ! Định chạy lại trả tiền nhưng mà… - K: Đến chịu thua tỉ luôn! =.=). Nhưng mà chạy mãi ko thấy Haruna đâu cả. Đừng nói là cô ấy đau lòng quá mà tự tử rồi chứ! (K: Tỉ rủa ‘cô bạn mới quen’ của tỉ đấy àh? – A: A a cái con nhóc này… - K: Oái oái oái!). Đang ko biết làm sao thì bỗng nhìn thấy 2 bóng người khả nghi đằng sau 1 cây anh đào. Mái tóc hồng đó…Hình sticker ngôi sao…Chẳng phải là…?
- Gyaaa!! Mấy người làm gì ở đây??!!
Sakashi ngay lập tức nhìn thấy Arika, vội lao đến bịt miệng cô lại, vòng tay qua người cô ấn người cô vào người mình.
- Ưm…ưm…ắt…óc…!! (Bắt cóc)
- Im nào cô bé, có phải bắt cóc gì đâu! Trật tự giùm đi nào!
Sakashi nở nụ cười siêu cool. Arika mặt hầm hầm, tay dỡ tay anh ra khỏi miệng mình rồi nói (nhỏ):
- Thôi đc. Anh phải giải thích rõ ràng mọi chuyện đấy!
- Yên tâm đi! Xem cái này cô bé sẽ hiểu. Miễn là trật tự là đc! – Fujiko nháy mắt đầy ẩn ý, rồi ngay lập tức quay mặt sang bên chăm chú. Arika tò mò cũng quay mặt sang bên. Cô thoáng ngạc nhiên, rồi nở nụ cười mãn nguyện.
- A…Anh Kyosuke??
Haruna ngạc nhiên khi thấy Kyousuke bước đến. Lúc này trông anh thật điển trai với áo dài tay trắng, gi-lê xanh và quần jean. Mái tóc vàng được chải mượt ép dọc theo đôi tai đeo khuyên tai kim cương xanh, mái được ép mượt một cách điệu nghệ, để lộ ra hàng lông mày dài màu đen tuyền và đôi mắt tím sắc sảo. Giữa rừng hoa anh đào, anh trông ko khác gì một thiên sứ giáng thế với vẻ mặt lạnh lùng xen lẫn cô đơn và thất vọng. Tất cả những điều ấy, báo hiệu rằng, sắp có 1 điều gì đó xảy đến.
Kyousuke cất giọng nói:
- Anh đến đây để báo với em một tin quan trọng, nhưng ko phải là tin vui.
Anh nở một nụ cười khá buồn bã và đau đớn, nhưng những con mắt tinh tế sẽ nhận ra, đó là cái vỏ bọc đc tạo ra bởi 3 năm huấn luyện diễn kịch với đạo diễn tài năng và đắt giá nhất Hollywood (Ai thì tớ chịu!). Haruna lại ko phải loại người đó. Cô dễ dàng bị đánh lừa bởi vẻ ‘thật thà’ của nụ cười đó, nên đã nghĩ rằng chắc anh phải đau khổ lắm. Cô cúi mặt xuống, nở 1 nụ cười buồn. Ko phải tin vui cơ mà. Vui sao đc.
- Vị hôn thê của anh đã đến. Anh ko còn cách nào khác ngoài chấp nhận cuộc hôn nhân bắt buộc này.
Khuôn mặt cô xen lẫn sợ hãi và đau đớn, như một mũi dao vừa đâm vào trái tim cô cùng vs lời anh nói. Hôn…hôn thê? Hôn nhân?
- Mặc dù anh có tình cảm vs em, nhưng hiện giờ anh ko thể phụ lòng người ông kính yêu đã luôn hy vọng anh làm rạng danh dòng họ. Anh rất muốn phản đối cuộc hôn nhân này, nhưng vì ông…anh không thể…
- … (sững người)
- Vì vậy, chúng ta có thể chia tay đc ko?
- …
- Xin lỗi, nhưng hai chúng ta ko thể đến với nhau. Xin em hãy quên anh đi.
Nói rồi, Kyousuke quay gót bước đi, ko ngoảnh lại. Arika thấy hơi tức giận khi thấy vậy, nhưng ko thể làm gì khác nên chỉ đành đứng nhìn. Nghĩ Haruna sẽ quá đau buồn mà có thể sẽ ko về, cô định bước ra khi Kyousuke đã đi mất nhưng…
- Kyousuke, em có điều muốn nói. – Haruna trầm ngâm nói.
Haruna ko khóc, ko hề nhỏ đến một giọt nước mắt. Ngược lại, cô chỉ có cái vẻ mặt buồn rầu như phát hiện ra điều gì đó ko đc vui. Arika, Fujiko, Sakashi và cả Kyousuke cũng hơi ngạc nhiên, nhưng ko hề biểu lộ ra ngoài, mà chỉ chăm chú nhìn cô. Đôi mắt nâu hiền lành thường ngày của Haruna bỗng nhiên cô lại, thành 1 màu xám xịt như màu tro, như thứ tình cảm đang bị đóng băng, cô đặc trg trái tim cô vậy. Đã quá muộn rồi. Cô biết ngay mà. Dù thế nào cũng ko thể xảy ra đc.
- Từ trước đến giờ, anh chưa từng có tình cảm với em bao giờ phải ko?
- … (ngạc nhiên)
- Hôm nay cũng vậy, đáng lẽ ra anh định để em chờ anh đến chết thì thôi, để em tan nát trái tim vì đã tin anh, yêu anh mà ngu ngốc tin vào nụ cười giả dối trên khuôn mặt anh mà chờ anh để rồi đau đớn…Phải vậy ko?
- …Nếu cô đã biết điều đó, sao cô còn đến, và còn mang cái khuôn mặt như đang tràn đầy hy vọng mà chờ đợi tôi dù biết rằng tôi sẽ ko đến.
- Vì em quá yêu anh. Em biết anh sẽ ko đến, nên em mới đến đây để chờ anh. Thật buồn cười phải ko?
- …
- Thế nên khi anh đến, em đã rất ngạc nhiên. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của anh, nụ cười đau khổ đã đc chuẩn bị từ trc của anh và nghe thấy cái hoàn cảnh đáng cười mà anh bày ra để lấy cớ bỏ em…Em đã rất ngạc nhiên. Em nghĩ đã có điều gì xảy ra thì anh mới làm thế này. Bình thường anh chỉ lẳng lặng bỏ người ta đi thôi, còn lần này…
- Một người bạn của cô đã chiến thắng trong một trò chơi của tôi và đc quyền ra lệnh cho tôi. Mặc dù cô ấy chưa nói nhưng tôi biết cô ấy muốn gì.
- Cô ấy?
- …
- Thảo nào, anh mới ko sử dụng chiêu thức cũ mà phải rầy rà làm những chuyện này, tất cả là vì cô ấy phải ko?
- …
- Phải là 1 cô gái đặc biệt đ/v anh, phải ko?
- …
- Thôi, nếu anh ko nói, em ko bắt ép anh. Tạm biệt, Hyoubu Kyousuke.
Haruna mỉm cười. Rồi cô bước đi, để lại đằng sau 4 con người rõ ràng là quá ngạc nhiên vì những gì vừa xảy ra.
 

Agentbb

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/7/2011
Bài viết
71
- Ha! Đúng là ko thể tin đc đó!
Fujiko nói, giọng có vẻ ko thể ngạc nhiên hơn.
- Cô Haru gì đó này hóa ra cũng ko ngu lắm nhỉ!
Sakashi buông 1 câu bình phẩm trắng phớ. Mặc dù là chỉ là bình phẩm, nhưng người ta cảm thấy trg câu hình như có ý chế giễu…ai đó…
- Làm ơn ai đó nói cho tôi biết tại sao tôi lại ngồi trên xe cùng các người đc ko?
Arika nói 1 câu, hoàn toàn ko hợp chủ đề, với 1 vẻ mặt: vừa thắc mắc, vừa khó chịu, vừa tức giận.
- Tại sao chúng ta lại dùng xe tôi mà ko dùng xe Sakashi?
Lại 1 câu nói nữa, hoàn toàn ko khớp chủ đề. Lần này là Kyousuke.
- Đơn giản, Kyou àh, vì Sakashi dùng xe gắn máy.
- Xe phân khối 1 đấy!
- Vậy chúng ta đang đi đâu? Tại sao lại kéo theo tôi?
- Vì chúng tôi có 1 bất ngờ nho nhỏ dành cho cô bé…
- Bất ngờ…?
- CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI NHÓM RM (Ring Masters)
- Hả? Cái gì cơ?
Arika gần như bật ngửa khi nghe thấy lời chào vô cùng ‘tự nhiên’, ‘trong sáng’ đc thốt ra bởi 40 tên dân chơi, tên nào cũng mặc quần áo ko đen thì xám, ko hở hang thì rách rưới (nói quá!), ko xì-tin thì cũng mốt-xầm-xì,… Trong đó có Fujiko, Sakashi và Kyo…àh xin lỗi, Kyousuke thì ko (K: người giàu làm phách mà lị! – Kyou: nói ai thế hả?). Dưới tầng hầm của tòa chung cư Matsunaga, có một nơi bí mật. Đó chính là hang ổ bí mật của RM. Và bây h, Arika cùng tất cả các thành viên của RM đang tụ tập ở đó.
Fujiko như đọc đc tâm gan Arika, ngay lập tức tiến đến, nở nụ cười kiểu ‘rắn chuông 102’:
- Arika, em yêu dấu, tất cả thành viên RM chúng ta đều đã chứng kiến tài năng của em trg trò chơi mà em đã chiến thắng Kyou. Vì vậy, chúng ta đã quyết định, mời em vào nhóm.
- ?!
- Chúng ta thề sẽ sống chết có nhau, phúc lộc thiên tai hưởng cùng nhau, …
- Ơ…Chị Fujiko…
- …Cơ may biến cố sẻ lẫn nhau, tai họa xui rủi cùng nhau vượt qua, may mắn hạnh phúc chia sẻ cho nhau, …
- Chị Fujiko!!!!
- Àh chị quên mất (K: mải đọc ‘diễn văn’ quá nên quên mất nvc nè! – F: K àh, có thik chị bỏ diễn ko? Tự đi tìm dv khác nhé, F đi đây! (thẳng tiến ra cửa) – K: Ấy, chị F xinh xắn đáng yêu tài năng thiên phú bẩm sinh…ngoài chị ra ai hợp vai ‘rắn chuông’ này hơn chị…ấy chết! Em xin lỗ…). Em có đồng ý ko?
- Ko ạ. (cúi đầu tỏ vẻ tội lỗi)
- Tuyệt!! Cô bé đồng ý rồi! Mọi người ơi, đưa cô bé đến phòng làm thủ tục rồi đi hát 1 chuyến đi!!! (hoàn toàn ko để ý đến khuôn mặt xanh như tàu lá chuối của A) – Fujiko hớn hở nói, 40 người còn lại ngay lập tức reo hò, và kéo A đến phòng làm thủ tục, và lần 2 ko ai để ý đến khuôn mặt xanh như (…) của A, ngoại trừ 1 người…đó là Kyousuke.
7h p.m, phòng làm thủ tục:
Căn phòng làm thủ tục ko biết trông thế nào, rộng lớn hay ko, sạch sẽ hay ko…A ko hề biết. Nhưng cô lo chuyện đấy làm gì? Cô bị 40 người kéo đến căn phòng này để làm thủ tục gia nhập nhóm (K: bài bản quá! – F: Cứ đọc rồi sẽ biết! Hihihi!).

40 người bọn họ kéo cô đến 1 nhà kho lớn. Tối om om. Họ kéo cô đến một xấp bàn ghế cao phải 3 mét, xếp hình kim tự tháp, còn có cả lối vào hẳn hoi (K: Wao! Các anh các chị giỏi thế! – F: Fufufu! Đương nhiên rồi! Chị mà lị. Xi cho bác bảo vệ vài đồng là ổn…á xin lỗi, chị nói nhầm! >///<) . Ở chính giữa kim tự tháp có một cái hầm hình vuông. Họ mở cửa hầm, và đẩy tôi xuống đó.
- Gyaaa!!!
Bụp!
Arika ngã lên một tấm đệm dày đặc.
Cô đang nằm lên một tấm đệm có diện tích là 1m2, bao quanh tấm đệm là 4 vách tường cao khoảng 3 mét rưỡi. Cửa hầm ở phía trên, có diện tích bằng đúng tấm đệm, nhưng cách tấm đệm tận 3 mét lận.
- Arika! Đây là thủ tục! Hãy làm mọi cách để lên đc cửa hầm! Nhớ là mọi cách đấy!
- Gyaaa! Cái gì cơ! Em đã bảo là ko tham gia mà! Cho em lên đi!!
- Ko đc! Đã xuống đây là em phải tự lên! Lên đc thì em sẽ chính thức trở thành thành viên của RM!
- Nhưng em ko muốn…
- Ko muốn thì cứ nằm dưới đó! Chết bọn chị sẽ mai tang cẩn thận! Đừng lo!
- Ko còn cách nào khác àh??
- Ko đâu!
- Ôi trời ơi là trời!!! Ai nghĩ ra cái thủ tục quỷ quái này vậy!
- Bla bla…Em nói gì vậy Arika? Nói trc chị là người nghĩ ra nó đấy nhé!!
- Chị ư? Ôi mẹ ơi!
- Mà sao em k làm như mấy thành viên trc đã làm?
- Làm ntn?
- Em chỉ cần bấm số gọi vệ sĩ đến, bảo họ kéo mình lên, thế là xong! Mọi cách mà lị!
- Cái…gì…cơ?
- Chết! Chị chưa nói gì đâu nhé! Bla blab la…Chị chưa nói gì đâu nhé!! (Đi mất luôn)
- Ái từ từ đã! (Ôi muộn rồi!) – Arika gọi với lên, nhưng ko kịp – Ặc!! Cái thủ tục quái quỷ! Đúng là cái nhóm quỷ quái!!
- Này! Chị nghe thấy em nói gì đấy nhé!!!!
- He he…Em xin lỗi…
“Trời ạ!!! Làm sao bây h!! Mình k muốn chết nát xương dưới này cho mấy người họ hỏa táng đâu!!! K bao h!!”
 

Agentbb

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/7/2011
Bài viết
71
- TRỜI ƠI!!!! Cái thủ tục quái quỷ chết tiệt này!!!!!
- Này, em có thể trật tự đc ko? Chị đang cố ngủ mà!
- He…Em sorry chị…
Đã 3 tiếng rồi. Ko biết nó có thể lập kỷ lục là người kiên trì nhất quả đất này ko nhỉ? Nó cứ ngồi dưới đó, vắt óc ngồi nghĩ cách. Cứ vài phút, nó lại lên tiếng **** nhóm RM, hay cái thủ tục ‘hay ho’, hay chị Fujiko, hay Kyousuke,… Nhưng lần nào cũng bị chặn miệng. Cái bụng của nó biểu tình nãy giờ, nhưng nó chẳng quan tâm. Nó chưa lên đc, thì lấy đâu ra bữa tối chứ?
- Arika, em k lên àh? Thôi bọn chị ăn tối đây nhé!
“Tuyệt! Bọn họ đi ăn tối thì mình có thể tha hồ xả giận, **** họ ko thương tiếc mà ko bị chặn họng! Đi đi! Đi đi!! Ôi con tạ ơn Trời!”
- Hôm nay có sushi đây…có thik ko em gái?
“Oái! Cái gì cơ? Su…sushi?”
- Vì phải trông em nên bọn chị ko đi ăn tối đâu, chỉ đặt hàng thôi – Fujiko cười tươi nói, tay mở hộp – Và bữa hôm nay là sushi. Chẳng có nhiều đâu Arika, nên em mau lên đi nhé! Sushi này ở cửa hàng mà cô bạn Haruna của em làm đó! Ngon lắmmmmmmmmm!!!!
- Gyaaaa!!! Ôi trời ơi! Chẳng lẽ các chị ko còn cách nào khác ngoài việc tra tấn tinh thần người ta ntn ư?? Các chị có biết em mê sushi ntn ko hả?????
- Ô? Thì ra em mê sushi thật hả? Kyou đúng là giỏi thật! Vụ này lại mất 20 triệu rồi!
- Hở? Là sao?
- Thì Kyou bảo bọn chị sushi cho bữa tối. Kyou bảo anh k thik sushi lắm, nhưng mà em lại rất thik sushi. Bọn chị k hiểu sao anh ấy biết, thì anh ấy bảo k quan trọng. Anh ấy bảo em thik là em thik, cho nên chị vs Sakashi cá cược vs nhau xem em có thik thật ko, ai ngờ em thik thật!! Em hại chị rồi Arika!! Mất toi 20 triệu của chị!
- Hô hô hô! Cảm ơn em nhiều nhé Arika! Nhờ em mà anh tự nhiên có tiền! Đã bảo là tin Kyou 100% mà! Cậu ấy có IQ 400 đấy!
- Đáng lẽ ra cậu phải nói điều đó từ trc chứ!! Chứ ai mà biết đc!
- Ko phải cậu biết Kyou lâu hơn tớ àh? Cậu phải biết rõ cậu ấy hơn tớ chứ! Nào…20 triệu đâu?
- Hừ…(móc túi ra)…đây, cầm lấy mà đi ăn! Ôi!!! Arika!!! Chị ghét em!!! Đã thế chị sẽ ăn sushi trc mặt em cho em biết tay!!!
- Kooooooo!! Đừngggg chị ơi!!!!!
- Quá muộn rồi!! – Fujiko cười độc ác. Cô gắp 1 miếng sushi lên, hươ hươ nó trên đầu Arika. Arika cố cúi mặt xuống để tránh nó, nhưng mùi của nó ép cô phải quay lên. Ôiiiii!! 1 ngày xúi quẩy!! Cái bụng của tôi…!!!!
- Lên đây mà lấy này Arika!!! – Một miếng sushi khác đc buộc vô một sợi dây y hệt cái cần câu. Đó là Sakashi.
- Ăn miếng của chị! Arika!!!! Của chị cơ!!!
- Của anh!! Miếng của anh là đặc sản cá hồi đấy!!
- Miếng của chị tôm ướp!! Món này nằm trg menu Đặc biệt của quán đó!!!
- Còn món của anh thì khách hàng ưa chuộng trg vòng 1 tháng đó!!
- Hứ! Có mỗi 1 tháng mà cũng nói!
- Menu đặc biệt? Đấy là đầu bếp nghĩ thế thôi, còn khách hàng nghĩ sao là tùy họ chứ!!
- Anh đừng có ghen tị! Arika sẽ lấy miếng của tôi!! Của TÔI! Nghe rõ chưa?
- Có mà cô tị thì có! Arika sẽ ăn miếng của TÔI!! Thua thì đừng có trách!!
- Của tôi!!
- Của tôi!
- Tôi!!
- Tôi!!
- Fujiko!!
- Sakashi!!
- Tôm ướp!!
- Cá hồi!!
- Menu đặc biệt!!
- Khách hàng ưa chuộng!
- HAI NGƯỜI CÓ THÔI ĐI KO!!!! – Arika ở dưới hầm, bỗng nhiên hét ầm lên, làm hai con người ở phía trên bỗng nhiên im bặt. Họ chăm chú nhìn cái con người vừa nói cái câu đó.
Bộp!!
Bộp bộp bộp bộp bộp!!
Xoẹt!
Chỉ đúng 10 giây sau tiếng hét đó, cả hai miếng sushi, 1 trên đôi đũa của Fujiko, 1 trên cần câu của Sakashi đều đã biến mất.
 

Agentbb

Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Tham gia
13/7/2011
Bài viết
71
Fujiko & Sakashi ko khỏi ngỡ ngàng khi chỉ sau tiếng hét có 10 giây, hai miếng sushi tôm ướp & cá hồi ngon lành đã biến mất.
Một bóng đen ‘hạ cánh’ trên sàn đất, trên tay là hai miếng sushi.
- Arika? Em lên rồi àh? Bằng cách nào hay vậy?
F & S lại ko khỏi ngỡ ngàng lần 2, khi nghe thấy ‘bộp’ 6 tiếng và Arika đã yên vị trên sàn nhà, tay cầm 2 miếng sushi, miệng nở nụ cười đắc thắng, ko khác gì nụ cười của Kaitou Kid khi lừa đc thanh tra Nakamori (đọc Kaitou Kid để biết thêm chi tiết).
- Em lên rồi nhé!
- Cá…cái gì? Ko thể nào…Em đã làm cách nào vậy?
- Àh, em chỉ đạp vào tường để nhảy lên thôi. Anh cứ lấy 1 chân nhảy sang trái, đạp vào tường lấy đà ‘bay’ sang phải, rồi lại từ phải sang trái,…như thế thật nhanh thì anh sẽ lên thôi. – Arika cười giải thích – Sao vừa nãy em k nghĩ ra cách naỳ nhỉ? Chắc là do hai miếng sushi của anh chị (cầm lên ăn). Chà chà, mmm…, ngon quá!!^^
Sakashi ko khỏi ngạc nhiên: Làm sao cô nhóc bình thường này lại có thể nhảy lên khoảng cách 3m mà ko cần dây rợ, hay nước nôi gì hết. Fujiko cũng vậy. Cô định tính thử xem khả năng của Arika ra sao, đồng thời cũng điều tra về các mối quan hệ của cô (K: điều tra kiểu gì hả chị F? – F: Khi A nhận thức đc mình sắp chết, chắc chắn A sẽ huy động tất cả các mối quan hệ của mình để đến giúp mình. Thế nên bọn chị mới biết đc các nguồn giúp đỡ + thân thế của A. – A: Chị hy vọng hão àh? Đây mới là lần đầu tiên em đến Nhật MỘT MÌNH, em có quen ai ở Nhật đâu! Đến cả lần đầu em còn chẳng nhớ gì nữa là!) nhưng ko ngờ Arika lại ‘khủng bố’ đến vậy. Cô biết rằng nhóm GB (Gambles) vốn dĩ là một nhóm đã từng làm RM điêu đứng, suýt tan rã. Nhưng sự biến mất đột ngột của vị thủ lĩnh nhóm, hay chính là Arika, đã làm nhóm này sụp đổ hoàn toàn, và đã dẫn đến chiến thắng oanh liệt của RM. Mặc dù chiến thắng, nhưng những người cầm đầu RM, là cô, Sakashi và Kyousuke lại ko mấy vui vẻ với chiến thắng giản đơn này. Họ hiểu rằng, thủ lĩnh nhóm GB là một đối thủ nặng kí, ko đơn giản như lúc đầu họ tưởng. Cô ta đã biến GB, từ mấy tay thik đánh nhau, gây gổ vs lũ trẻ bé tuổi hơn để thu tiền bảo kê là vài đồng ít ỏi mỗi tháng tụ tập thành nhóm, rồi hướng dẫn, cầm đầu bọn chúng đi ‘phá’ tanh bành các nhóm khác. Từ XRB (X-ray Boys) đến PB (Punk Bikers), rồi đến RM. Cô ta là một cao thủ võ nghệ cao cường ko kém gì Kyousuke, đầu óc mưu mô ko kém gì Sakashi (Sao đen mà lị!). Lúc đó, cô ta rất lạnh lùng, mang tư thế của một kẻ vô địch. Đứng một mình hay đứng cùng nhóm, mỗi lần bị bắt gặp, họ luôn lo lắng sự nổi giận của cô. Cô ta ko phải người giàu, nhưng ko ai dám đụng đến gia đình cô. Cô ta mặc dù ‘lạnh’ nhưng ko ‘lạnh’ kiểu Kyousuke. Nếu Kyou chỉ liếc một cái làm người ta rùng mình, và để đàn em của mình đấm đá một hồi rồi ra dí gót giày vào mặt bọn chúng, buông những câu **** ko thể ******** hơn, thì Arika lại ngược lại. Cô ko chú ý đến bọn chúng, cứ đi nghênh ngang, đôi mắt luôn hướng về phía trc nhưng ko để vào tai thứ gì. Đến khi nào bọn nó bắt đầu động vào người cô, cô mới bắt đầu đánh trả. Nếu những cú đánh của Kyou làm người ta tím tái mặt mũi, thì những đòn của cô thường làm người ta hết chảy máu thì gẫy xương, nói chúng là (rất) tàn khốc và dã man. Những kẻ nào thử đánh nhau vs cô 1 buổi thì đảm bảo sẽ có 1 tháng thăm quan bệnh viện phòng điều trị đặc biệt. Hồi đó, Kyou, Sakashi và Fujiko còn khá ít kinh nghiệm nên dễ dàng bị cô hạ gục. Kyou ko điềm tĩnh và lạnh lùng nhiều như bây h, mà chỉ kiêu ngạo nhìn người ta bằng vẻ mặt như ong chích vậy. Anh dụ người ta đến tấn công trc, và cứ nhún nhường cho đến khi con tức giận đến cực điểm, anh cho một đòn kết thúc. Còn Sakashi thì nhanh nhảu, ngay lập tức lao đến như con báo, vừa nhanh vừa mạnh. Còn Fujiko thì ko như bây h, lúc nào cũng có vệ sĩ đi cùng, mà mặc quần áo ‘bớt khêu gợi’ hơn bây h nhiều. Cô ấy học Judo, nên cũng là 1 nhân vật khó bắt nạt hơn người thường nhiều. Vả lại 3 người này thường đi cùng nhau nên đc gọi là “Bộ ba Bất bại”. Nhưng cái biệt hiệu này đã bị bác bỏ ngay sau khi Arika một mình hạ gục cả ba vào đúng cái ngày sau khi họ chiến thắng XRB. Sau chiến thắng vẻ vang đó, họ đã quyết định đi uống một chầu say ngất đến nửa đêm. Và khi sự ‘tự hào về bản thân’ của họ vượt quá mức độ cho phép, tức là lên ‘kiêu ngạo’, nghĩ rằng ‘ta là người giỏi nhất’, họ đã đụng độ 1 người họ đáng lẽ ra ko nên gặp, nhất là trong tình cảnh ntn, khi người đó đang trong một tâm trạng ko thể nào tệ hơn.
Và người đó là…?
Quay trở về Quá khứ, 3 năm trước, Bar Nightlingale, 10h p.m:
- Haaa…Sướng quá Kyou, Saka ơi!! Hôm nay đánh cho bọn XRB tanh bành luôn nhỉ!! Thế này RM nổi danh rồi!! Cạn 1 chén nào!!! Ko say ko về nhé!!!
Fujiko tuôn 1 lèo, mặt đỏ rực, đôi mắt xanh (chưa đeo áp tròng) cứ nửa nhắm nửa mở, đầu cứ gật gà gật gù. Tay cứ hươ hươ ly Dry Martini, cứ tí lại nốc một ngụm lớn, cứ tí lại vẫy anh pha rượu thêm ly nữa.
- Oke!! Cụng ly nào Kyou!!!
Sakashi cũng chẳng khác gì Fujiko: Dưới mái tóc đen tổ quạ là khuôn mặt đỏ vì rượu và tấm Urgo mới dán vào, nhưng cậu nào có chú ý đến chuyện đó. Ly Whisky pha Vodka cực mạnh đã đc cậu uống 7 lần, nhưng cậu vẫn chưa chán. Có lẽ vẫn chưa đủ.
- Chiến thắng của RM!!
Hồi đó, Kyou ko lạnh lùng với bạn bè như bây h (đã nói rồi mà) nên uống cũng ko chậm rãi như cốc sô-đa chanh cậu uống ở Café Jojo, mà ngược lại, cậu uống Brandy pha Rum như nước lọc, ly thứ 10 rồi nhưng vị ngon của nó vẫn quyến rũ cậu uống nữa. Lại 1 ly nữa. Sẽ hay đây…
- 1 ly Vermouth pha Cherry ra đây!! MAU LÊN!!!!
F, S và K vội quay lại xem kẻ nào kỳ cục thế. Ai cũng biết Vermouth là cấm chỉ định pha với Cherry, vì hai thứ rượu khác nhau quá rõ rệt, vị lại ‘đấu khẩu’ lẫn nhau, nên ko bao h pha hai thứ rượu vs nhau, vì thứ rượu cho ra màu đen tuyền và có vị đắng ngắt ko thể chịu đựng nổi. Nhưng người đặt lại là một cô gái tóc màu bạch kim ngắn đến ngang lưng, đôi mắt đỏ rực như một loài mãnh thú. Cô ta thích thú thưởng thức ly rượu đen mà-ai-cũng-biết-là loại-rượu-gì-rồi-đấy với 1 vẻ ko thể nào thoải mái hơn. Tò mò + đã say mất rồi, Fujiko cất tiếng hỏi:
- Cô em uống thứ rượu này ko thấy đắng àh? Hay là cô em ko có cảm giác ở lưỡi?
Cô ta ko thèm liếc nhìn Fujiko lấy 1 cái, tiếp tục thưởng thức ly rượu đắng.
- Cô bé àh, thái độ thế là ko đc đâu nhé! Hay là cô em bị câm?
Cô gái ko tỏ vẻ chú ý đến lời nói của Fujiko, lại tiếp tục lờ đi.
- MÀY BỊ CÂM HẢ CON ***** KIA!!!
Sau một tiếng quát kinh hồn, Fujiko đứng lên, tát cô gái đó một cái làm cô ngã ngửa ra.
- Cái đấy là vì đã coi thường bà. Mày nghĩ mày là cái thá gì hả con ****** kia?
Cô gái ko nói câu gì, đứng dậy, phủi bụi ở quần áo. Cô rút ví ra, gọi người pha rượu tới và nói:
- Cho tôi trả tiền chiếc ly bị vỡ.
Nói rồi, cô đưa tiền cho người pha rượu. Anh ta lẩm bẩm đếm tiền, rồi ngạc nhiên hỏi lại:
- Gấp đôi…Thế là sao? (K: ngu thiệt, giữ lại chứ hỏi làm gì? – A: nếu anh ta ko hỏi là mất hay đấy.)
- Đưa cho tôi một chiếc ly.
Anh ta như hiểu ý cô ta, đưa cho cô gái một chiếc ly rỗng. Rồi anh bước đi. Fujiko nãy giờ vẫn chăm chú quan sát cô gái. Cô ta định làm cái quái gì với chiếc ly đó?
Choang!
Cô ta quăng chiếc ly vào mặt Fujiko.
Máu từ những mảnh cứa bắt đầu ứa ra. (Thế mới bảo đòn nào chị A đánh cũng đều dẫn đến chảy máu)
Fujiko, khuôn mặt ngạc nhiên cực độ, dần chuyển sang tức giận. Cô lau máu đang chảy trên khuôn mặt đang đỏ lên vì tức giận VÀ vì say của mình. Sakashi và Kyou chăm chú nhìn cô gái tóc bạch kim, ko định ngăn cản hay nói gì cả. Họ chỉ muốn xem Fujiko xử cô gái hỗn hào này ntn. (Vậy mà kết quả lại ngược lại đấy ông anh àh!) Ở đằng xa, có vài tên khoác áo đen cồm cộp vẫn chăm chú nhìn cô gái từ lúc Fujiko tát cô ấy.
Fujiko liếm máu khi chúng chảy xuống miệng mình. Rồi cô **** thầm 1 câu rồi tung cú đấm kinh hoàng, nhằm vào chính giữa khuôn mặt cô gái. Cứ tưởng cô ta sẽ bị tím mặt trong khoảng 1 tháng, thế mà cô ta nắm lấy cổ tay Fujiko, chặn đứng cả cú đấm của cô khi nó chỉ còn cách mặt cô ta 5 cm. Fujiko hơi ngạc nhiên vì nội công của cô ta. Bộ não linh hoạt của cô đã bắt đầu tỉnh rượu, và nó báo hiệu cho cô rằng: Ko nên dây vào loại người này. Nhưng đã quá muộn để quay lại.
- Hự!
Cô ta nhanh như cắt giơ tay lên bóp cứng cổ cô. Sakashi và Kyou giật mình. Fujiko thở nặng nhọc bởi lực kinh hoàng từ bàn tay đang bóp lấy cổ cô. Lúc cô sắp hết hơi khuỵu xuống thì bàn tay đó thả ra, cổ tay cô cũng đc thả ra. Cô vội lùi lại, tay xoa cổ, thở dốc nặng nhọc.
Cô ta nở nụ cười quỷ dị, quay gót bước ra cửa.
Sakashi vì cũng hơi say như Fujiko nên ko làm chủ đc mình, ngay lập tức tung 1 cú đấm về phía cô gái ấy.
Rắc!
Sakashi vừa đấm phải cái gì đó, khá cứng. Mà ko phải khá cứng, mà là rất cứng. 1 viên gạch…Ở đâu ra vậy?
Cô ta đang cúi khom mình, tay anh vừa đấm vào một viên gạch mà đáng lẽ phải là đầu cô. Một tên tóc nâu mặc áo khoác đen vừa nãy ngồi cách chỗ bọn họ ngồi khoảng vài mét đang đứng ngay sau cô, giơ viên gạch ở chỗ mà phải là đầu cô để đỡ lấy cú đấm của Saka, còn cô thì cúi người tránh cú đấm.
Sakashi vội rút lại tay. Hình như gẫy xương rồi. Gạch mà lị. Mà hắn ta…Ko phải hắn ta là tên điệp viên của GB lần trc đột nhập vào RM sao?
- Thủ lĩnh, cô có sao ko?
Cái gì??? Cô ta…Cô ta chính là thủ lĩnh nhóm GB, người cầm đầu 1 trong những băng nhóm có danh tiếng nhất trong giới giang hồ sao?
- Những kẻ này ko đủ để làm ta xây xát dù chỉ là 1 vết. Có lẽ ta đã đánh giá chúng quá cao.
Hình như chúng tôi đã gặp lầm người, chọn nhầm người để gây sự. Sauk hi nghe thấy cái tên đó, cả Fujiko & Kyousuke đều xanh mặt.
Ko, chúng tôi chưa là cái gì cả. Chưa bao h là cái thá gì với bọn họ cả.
 
Top