12 tuần cưa anh

Trong chuyên mục 'Tiểu thuyết' đăng bởi bing_bin, 24/11/2012. — 4.916 Lượt xem

  1. bing_bin

    bing_bin Thành viên mới

    12 tuần cưa anh

    Tên truyện : 12 tuần cưa anh

    Tác giả: dragonfly

    Thể loại: tình cảm, hiện đại

    Tình trạng: on going


    Cuối tháng mười một. Những tuần cuối cùng của kì học thường khiến lũ sinh viên chúng tôi có chút khẩn trương, nhất là khi sân trường ngập tràn màu sắc của những tà áo dài cùng với tông đen tuyền của những bộ comple. Đây chính là thời gian các anh chị năm cuối chụp ảnh chia tay giảng đường, cũng chính là thời điểm để xảy ra những chuyện kinh thiên động địa, đáng ghi vào sử sách trường đại học K.

    Ví như…

    “ Gió độc, em nhìn trúng anh rồi. Em quyết sẽ theo đuổi anh.”


    Giọng nói không to nhưng rõ ràng trong phút chốc đã khiến sân trường ồn ào bỗng im lặng, im lặng.


    Tia nắng yếu ớt đầu đông cố xuyên qua đám mây xám, len lỏi ghé xuống mặt đất để chứng kiến màn tỏ tình của cô sinh viên năm hai dũng cảm kia.


    Một cơn gió vô tình đi ngang qua khiến mái tóc vốn để tự do của chàng trai xao động, khóe môi anh khẽ nhếch lên rồi gật đầu


    “ Được”


    …Sân trường hoàn toàn yên ắng.


    Chương 0.0: Mở đầu

    Đã ba ngày kể từ giây phút định mệnh kia, tôi vẫn tiếp tục sống trong tình trạng vô định. Tôi ngơ ngác đi học, ngơ ngác ăn cơm, ngác ngơ đi ngủ. Tôi hoàn toàn không nghĩ rằng lời tỏ tình của mình hôm đó lại được anh chấp nhận, nhanh, gọn, dứt khoát và …kiệm lời như thế.

    “ Hây hây, đầu đất, tỉnh lại đi”

    Một bàn tay không biết từ đâu xuất hiện trước mắt, chuyển động lên xuống liên tục đến chóng mặt.

    “ Mày vẫn còn nghĩ tới chuyện kia à? Haizzz, nghĩ là đúng thôi. Tao nghĩ mấy ngày nay cũng không hiểu tại sao anh ấy lại đồng ý mày. Ừ thì mặt mũi cũng không tệ nhưng dáng dấp thì không chấp nhận được. Đi “ em” mười phân may ra đứng được đến tai. Học hành bết bát, thể thao không giỏi, năng khiếu cũng không có gì. Chỉ số IQ và EQ thấp đến đáng thương…blad…blad…”. Nhỏ Yến một tay khoác vai tôi, một tay gặm hột cóc ngon lành. Nếu là trước đây chắc chắn tôi sẽ tranh dành với nhỏ nhưng hiện giờ thì…haizzz, tôi không có tâm trạng.

    “ Ơ, sao không nói gì? Bi thảm thế sao?”

    Tôi khinh thường liếc nhìn nhỏ đang mút mút ngón tay. Bình thường nhỏ này luôn giữ hình tượng thục nữ ngoan hiền nhưng chỉ cần có hai chúng tôi ở riêng là thô lỗ không chịu được.

    “ Ờ”. Tôi thở dài “ phun ngọc nhả châu” được một từ rồi uể oải ngã xuống giường. Đầu óc tiếp tục tua lại cảnh tượng ngày hôm đó, trái tim nhỏ bé cũng đập cuồng loạn trong lồng ngực.

    “ Không sao. Tao sẽ làm phao cứu sinh cho mày. Gì chứ kinh nghiệm yêu đương thì mày cứ phải hỏi tao.” Nhỏ hùng hồn vỗ ngực rồi như sợ tôi không tin còn giơ tay lên thề, giọng dõng dạc “ Thề có linh hồn quả cóc tôi vừa ăn, thề có danh dự người yêu tôi, trong vòng ba tháng nhất định khiến đầu đất Cẩm Dương cưa đổ lãng tử Vũ Phong. Xin thề, xin thề, xin thề”.

    Tôi trợn trừng mắt rồi túm lấy con chó bông ném thẳng vào người nhỏ. Không đâu lại nhắc tới ba tháng làm gì chứ? “Huhuhu, Phong, anh đã cho em cơ hội sao còn định thời gian làm gì.”

    Mà tôi chỉ còn hai tháng hai mươi bảy ngày thôi.

    C1. Tuần một – Dạy học

    Ngày thứ tư kể từ hôm định mệnh, cuối cùng tôi cũng trở về bình thường. Không bình thường sao được khi năm ngày nữa là tới lịch thi môn đầu tiên “ Xác suất và thống kê” chứ. Nói gì thì nói, đây cũng là môn khủng bố nhất trong kì này của tôi, nhất là khi tôi mù tịt về nó.

    Bạn hỏi tôi thi khối nào vào trường à? Ờm, khối A. Thế sao mà tôi không biết gì về nó á? Ờm, con người tôi từ khi sinh ra tới giờ, trí nhớ thường không được tốt lắm, à..vâng..vâng, thực chất là trí nhớ tồi. Một con đường chỉ vài ngõ ngách đi chín mười lần vẫn không nhớ nổi, một con người gặp ba bốn lần tới khi nhìn thấy nhau ngoài đường cũng không nhận ra cho nên môn học cách đây gần hai năm, bạn bảo tôi làm sao mà nhớ.

    Vậy còn ba tháng học của kì này cũng không khiến tôi nhận thức được chút nào á? Cái này…ờ, vì số điều kiện khách quan như chim hót, trời mát và nhiều nhiều thứ nào đó nữa nên tôi gần như không tập trung nghe giảng.

    Vì thế…

    Cho nên…

    “ Alo, gió độc, là em - Dương”. Tôi hồi hộp ép điện thoại vào tai và để vai giữ lấy. Hai tay còn lại thoăn thoắt thái miếng thịt bò dày chuẩn bị nấu cơm trưa.

    “ Anh biết”. Giọng anh hơi khàn khàn giống như vừa ngủ dậy

    “ Vừa ngủ dậy sao? Anh mệt à? ”.

    “ Ừm, hôm qua đi chơi tennis về muộn. Gọi anh có việc gì không?”

    “ Không có việc thì không được gọi anh sao”. Tôi hậm hực trả lời

    Một khoảng im lặng dài, đến khi tôi định tiếp tục lên tiếng thì nghe thấy tiếng cười của anh “ Ý anh không phải vậy. Dương, lá gan em ngày càng to rồi”

    Lần này đến lượt tôi im lặng. Tôi biết anh muốn ám chỉ điều gì, trời ạ, sao lần nào anh cũng khiến tôi cứng họng không biết đáp trả như thế nào vậy.

    “ Ờ ờ, tình hình năm ngày nữa là em thi xác suất” tôi nhanh chóng lảng sang chuyện khác và cũng là lý do chính khiến tôi gọi cho anh “ thì, là, mà cho nên anh làm thầy dạy em nhé”

    “ Không có thù lao sao?” Anh ngừng một chút rồi tiếp tục “ Dương, đây là cách tấn công đầu tiên sao? Anh rất thích”

    Tôi hoàn toàn im lặng, không chào anh một tiếng mà cúp luôn điện thoại. Tại sao quen anh một năm rồi mà đến giờ tôi mới biết miệng lưỡi anh cũng kinh khủng như đầu óc anh vậy chứ.


    “ Thế này là thế nào?” Nhỏ Yến trừng mắt nhìn chảo thịt đen thui, không thể phân biệt đâu là miếng thịt đâu là cọng rau trên bếp.

    “ Cháy”. Tôi đáp gọn lỏn

    “ Tao biết, ý tao là vì sao,vì sao? Mày vẫn thường lải nhải với tao là không được làm hỏng một món ăn, vì như thế rất có lỗi, có lỗi với người trồng rau, có lỗi với người chăn nuôi, có lỗi với người làm ra mấy thứ gia vị, có lỗi với người làm bát, đũa, nồi, niêu, xoong, chảo và có lỗi với người sắp ăn, mà trong trường hợp này chính là tao – đứa bạn thân hiền lành, xinh đẹp, thùy mị, nết na này của mày. Vậy mà hôm nay, mày đã làm gì thế này? Ơ, này này, mày đi đâu đấy, tao còn chưa nói xong mà. ”

    Tôi quẳng cho nhỏ một ánh mắt ai oán rồi khoác áo ra ngoài. Chỉ có trời mới biết, tôi đang phẫn nộ đến mức nào.
     


    smile ^^pingpoong.96 thích điều này.


  2. pingpoong.96

    pingpoong.96 lại qua đi 1 chặng đường. Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    5/3/2012
    Bài viết:
    1.900
    Lượt thích:
    993
    Kinh nghiệm:
    113
    Nghề nghiệp:
    tình báo sói
    cố gắng post nhiều nhiều nha bạn!!!!
    truyện hay lắm!!!! :">
     
  3. bing_bin

    bing_bin Thành viên mới

    Tham gia:
    24/11/2012
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    24
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    cảm ơn bạn nhiều :)
     
    phonglinh_stupidpingpoong.96 thích điều này.
  4. bing_bin

    bing_bin Thành viên mới

    Tham gia:
    24/11/2012
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    24
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Chương 1: Tiếp

    Chìm đắm trong những câu chuyện mộng mơ, những bộ phim sướt mướt và những bản nhạc lãng mạn là một phần sở thích của tôi. Tôi có thể nhốt mình chục tiếng đồng hồ để đọc hết những cuốn tiểu thuyết có trong tầm với, thức thâu đêm suốt sáng để xem hết những bộ phim có trong laptop và ngồi lặng mình cả buổi chiều, chỉ để nghe những bản nhạc không lời và nhìn người qua lại dưới phố.

    Nhỏ Yến luôn mồm nói tôi là kẻ khó hiểu. Bởi vì, lãng mạn là một phần của tôi và lạnh nhạt cũng là một phần của tôi còn tôi thì chẳng thấy mình khó hiểu chút nào, chỉ là tôi có cho người ta hiểu hay không thôi.

    “ Ting”

    Chiếc cửa kính bị đẩy vào một phần, người đàn ông bước vào với khuôn mặt lạnh không biểu lộ cảm xúc. Đôi mắt anh đảo quanh quán một lượt rồi tiến về phía tôi.

    “ Chào quý khách. Xin hỏi tôi có thể giúp gì cho anh?”

    Tôi cầm lấy tập note rồi ngước lên nhìn vị khách trước mặt. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét rắn rỏi cùng với đôi mắt nghiêm nghị suýt khiến tôi nhớ tới một người anh từng quen biết.

    “ Dương? Là em phải không?”.Người đàn ông chăm chú nhìn tôi, khẽ thốt lên

    Trái đất này không tròn nhưng có lẽ những người yêu nhau vẫn sẽ quay về bên nhau, chỉ cần họ có niềm tin. Mẹ tôi đã từng nói như vậy đấy. Và có lẽ, tôi sắp có dịp chứng minh lời nói của mẹ là đúng hay sai rồi.

    Nhìn người đàn ông đang trầm ngâm trước mắt, tôi quả thực không dám tin đây là hiện thực. Ra đi năm năm không lời từ biệt, khi quay về cũng không hề báo trước, không chỉ có tôi mà tất cả những người anh quen chắc đều có phản ứng như này. Vậy còn chị ấy, chị ấy sẽ có thái độ ra sao? Tôi không dám chắc và cũng không dám tưởng tượng gì nhiều.

    Năm năm, so với một đời người bảy mươi, tám mươi năm có lẽ không nhiều nhặt gì, nhưng họ có bao nhiêu năm năm tuổi xuân để mà bỏ lỡ đây. Chuyện của họ, tôi là người chứng kiến từ đầu đến cuối. Từ khi còn là đứa học trò cấp hai, tới giờ cũng đã là sinh viên năm hai đại học. Giữa họ, ai đúng ai sai tôi không khẳng định cũng không phán đoán, vì trong tình yêu liệu có đúng hay sai sao?

    Năm năm, thời gian đã làm ngoại hình anh thay đổi không ít. Không còn vẻ đẹp trai lãng tử năm nào đã khiến bao nữ sinh nghiêng ngả, thay vào đó, vẻ đàn ông, nét phong trần lại cuốn hút hơn hết thảy.

    London đã giúp anh chững chạc ra nhiều, và nó cũng đã thay đổi ở anh những gì nữa? Liệu thứ tình cảm mỏng manh ấy còn vẹn nguyên như thủa ban đầu, hay đã giống như đóa hoa năm ấy, tan biến và vụn nát ở phía chân trời. Tôi không hỏi, vì tình yêu vốn là chuyện hai người.

    “ Cô ấy, sống… tốt chứ?”. Anh uống một ngụm café, chậm rãi hỏi

    Hiện giờ, tôi không biết nên dùng khuôn mặt, cảm xúc nào để chào đón anh. Anh là người anh mà tôi yêu mến, ngưỡng mộ nhưng con người này cũng đã gây tổn thương sâu sắc cho một người mà tôi vô cùng yêu thương. Tôi không biết anh có lí do gì, điều gì khó nói nhưng anh không còn là người anh trước kia. Trước mắt tôi chỉ là một người từng quen biết đã đi ra nước ngoài, giờ quay về với Tổ quốc.

    “ Tuấn, năm năm trước khi anh ra đi, anh đã không có tư cách hỏi câu này. Với em, nếu anh không có liên quan gì tới chị, anh sẽ luôn được em chào đón vì vậy, nếu anh có ý định tìm hiểu gì từ em thì anh nên về đi. Em không có gì để nói với anh cả.”

    Tôi lạnh nhạt đáp lời và nhận được ánh mắt ngạc nhiên pha chút đau thương nơi anh. Tôi biết, dùng những lời này đã tổn thương anh, nhưng là do tôi ích kỉ, tôi khó có thể hoàn toàn vui vẻ với con người này. Nhớ những gì chị đã trải qua, những gì chị phải chịu đựng tôi chỉ muốn nói thêm nhiều lời tàn nhẫn nữa để anh cảm nhận mùi vị đau thương. Nhưng, như đã nói, đây là chuyện của hai người họ, tôi chỉ nên ở bên dõi theo và chia sẻ với chị mà thôi.

    Ráng chiều đổ xuống, những tia nắng le lói cuối cùng cũng tắt phía chân trời. Tôi đã hết ca làm việc nên đi về còn anh, có lẽ vẫn ngồi ở đó, cùng với li café lạnh ngắt mà nhớ lại những gì đã qua, những gì ở hiện tại và có lẽ ở tương lai nữa.

    Tôi thường nghĩ, với quá nhiều những mối tình đau thương diễn ra trước mắt, liệu tôi có không bị ám ảnh mà toàn tâm toàn ý yêu thương một người, cố gắng hết sức cho mối tình của mình hay không.

    Hiện giờ tôi chưa có câu trả lời.

    Với Phong, tôi cũng không dám chắc đó là tình yêu nhưng đó chắc chắn là những rung động đầu tiên của tôi. Tôi không biết những cảm xúc này có trở thành tình yêu hay không, cũng không biết anh có xứng đáng với những tình cảm này hay không. Tôi chỉ biết, hiện giờ tôi thích anh và tôi đang bước trên con đường chinh phục anh.

    Ba tháng này, không dài không ngắn nhưng đoán chắc sẽ là bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời tôi.
     
    smile ^^, phonglinh_stupidbing_bin thích điều này.
  5. bing_bin

    bing_bin Thành viên mới

    Tham gia:
    24/11/2012
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    24
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Chương 1 : (tiếp)

    “ Anh không đùa em chứ? Năm mươi bài một ngày sao? Anh giết em luôn đi.”

    Tôi trợn ngược mắt nhìn tập tài liệu dày cộp trước mặt. Tôi đâu phải lợn mà nhồi được nhiều thế, mới lại mục tiêu của tôi chỉ là thi được năm điểm, đủ điểm qua môn mà thôi. Anh bắt tôi làm nhiều thế này không phải hi vọng tôi được mười điểm đó chứ.

    Tôi run rẩy kéo thấp gọng kính xuống, rên rỉ bảo anh: “ Em chỉ cần năm điểm thôi”

    Ha, anh lại cười rồi, mỗi lần anh cười nhếch miệng như thế y như rằng tôi sẽ gặp tai họa. Nhưng tôi có làm gì sai sao? Tôi học ít thì anh dạy cũng ít mà, đỡ tốn công sức và thời gian của anh. Là tôi nghĩ cho anh thôi.

    “ Mười điểm. Kém nửa điểm cũng không được.”

    Sau một hồi “ đắm đuối” nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lạnh như dao, cuối cùng anh cũng “nhả” ra một câu kinh hoàng khiến tôi ngoài bàng hoàng cũng vẫn là bàng hoàng.

    Anh không phải đang trêu chọc tôi đấy chứ? Thường ngày anh rất hay lấy tôi ra trêu chọc, cũng thường xuyên khiến tôi đứng hình mấy giây nhưng mà, chuyện này không đùa được đâu nha. Học hành thế này còn kinh khủng hơn hồi “vượt vũ môn” rồi.

    “Sao phải lấy điểm mười chứ? Em không cần”. Tôi phùng mồm đáp lại

    “ Em không cần nhưng anh cần. Là người anh kèm cặp mà chỉ đủ điểm qua thì anh biết giấu mặt đi đâu?”

    Anh buông cuốn từ điển Việt – Pháp xuống, khuôn mặt từ từ giãn ra, ánh mắt cũng bắt đầu nheo lại. Tôi dường như thấy những tia nắng mặt trời len vào trong mắt anh, nhảy nhót và bừng sáng.

    “ Nếu em được mười điểm, có lẽ con đường chinh phục anh của em sẽ sáng sủa hơn chút. Ngược lại…”. Nụ cười trên môi anh càng rạng rỡ “ hờ, em tự xem xét đi”

    Dụ dỗ.

    Đe dọa.

    Anh lại dùng hai chiêu này để hàng phục tôi. Cuối cùng thì còn bao nhiêu điều mà tôi chưa biết ở anh đây? Người con trai này khiến tôi rụng động bằng sự điềm tĩnh và lạnh nhạt của mình, nhưng còn hiện giờ? Đây có phải là anh không?

    Suy nghĩ nhiều còn không bằng hành động nhanh. Trước khi anh có thể nhận ra sự thay đổi trong đôi mắt, tôi đã nhanh chóng dùng hai tay mũm mĩm, đáng yêu nắm lấy má anh.

    Kéo.

    A, nhìn anh gầy như thế mà má cũng có chút thịt thà đấy. Da cũng rất mềm nữa, hình như chỉ kém tôi có chút xíu thôi. Sau này lấy anh về, cố vỗ béo thêm chút nữa là đem mổ được rồi.

    Tôi bị ý tưởng của mình làm cho mê mẩn, chìm đắm trong hào quang hạnh phúc của những năm tháng sau này, cười ngu ngốc đến đáng thương. Mãi tới khi bàn tay được vật lạnh lẽo nào đó áp lấy tôi mới giật mình tỉnh lại.

    Chớp mắt một cái, rồi lại chớp thêm cái nữa. Sao đầu anh lại nghiêng về phía tôi, sao mũi anh chạm vào mũi tôi và đôi môi cũng suýt soát cọ vào môi tôi nữa.

    Bàn tay anh kéo đôi tay tôi ra khỏi làn da mịn màng, ánh mắt cũng trở nên sâu thẳm. Sau một lúc ngắm nghía thật kĩ, anh chậm rãi nói với tôi

    “ Dương, lau miệng đi”

    Hớ, anh nói gì? Bảo tôi lau miệng á? Ý anh là tôi nhìn anh rồi thèm thuồng tới mức nhỏ nước sao? Chuyện hài, tôi có thích anh thật nhưng chưa tới mức mê man tới thế.

    “ Anh đùa. Em không có chảy nước miếng”

    Chậc chậc, lông mày anh lại nhướn lên rồi, cả kính cũng bỏ lên bàn rồi, đột ngột nghiêm túc nhìn thẳng tôi, một bàn tay của anh cũng từ từ vươn tới. Không phải anh muốn “ăn miếng trả miếng”, véo má tôi đấy chứ?

    “ Anh không bảo em chảy nước miếng. Là vụn bánh.”

    Mẩu bánh bé tí tẹo tèo teo có dính chút sôcôla được anh đưa tới trước mắt tôi. Hai má tôi đột ngột nóng ran, rồi lan tới hai tai, tôi thật sự không biết giấu mặt vào đâu để đỡ xấu hổ nữa.

    “ Em để dành tí nữa ăn, không được à?”

    Mẹ vẫn thường dặn tôi phải “ uốn lưỡi bảy lần trước khi nói”, là tôi không ngoan, không làm theo lời mẹ nên mới dẫn tới tình cảnh ngày hôm nay.

    Không khí xung quanh tôi đông đặc lại, cái con người ngồi phía trước tôi cũng cứng ngắc. Có lẽ anh không bao giờ nghĩ tới sẽ được nghe một câu này trong hoàn cảnh như thế này, còn tôi, đã sớm thành con gà tây bị vặt trụi lông nằm ngay ngắn trên đĩa rồi.

    Phía sau lưng tôi, thành phố đã lên đèn. Những ngôi sao thưa thớt cũng xuất hiện trên bầu trời, và không biết vì lí do nào đó, dường như rực sáng hơn mọi ngày.

     
    smile ^^, phonglinh_stupidquangbinh93 thích điều này.
  6. bing_bin

    bing_bin Thành viên mới

    Tham gia:
    24/11/2012
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    24
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Chương 2: Tình địch 1, tình địch 2,… tình địch n.

    Trường K mà tôi theo học là một trường dạy học theo kiểu tín chỉ. Tức là, trong một học kì, bạn có thể đăng kí môn học nào tùy thích miễn là tổng số tín chỉ không lớn hơn và không nhỏ hơn một con số quy định, mà như trường tôi thì max là 32 và min là 22.

    Và trong một lớp học đó, bạn có thể học với nhiều bạn tới từ các ngành, các khoa khác nhau, thậm chí có thể gặp những anh chị khóa trên hoặc các em khóa dưới. Điều này rất có lợi cho mối quan hệ và giao tiếp của bạn. Tôi đã quen được rất nhiều bạn từ những lớp học tín chỉ như thế.

    Kì này tôi dựa vào lịch trình rảnh rỗi liên tục mà đăng kí số tín chỉ tối đa và trong ba tháng tích cực sống và học theo số đông các bạn sinh viên khác, những tuần cuối cùng này khiến tôi như “vắt chân lên cổ để lăn”, điên cuồng có mặt trong thư viện và các khu tự học của kí túc xá. Mà mục tiêu duy nhất chỉ là cố gắng lấy điểm qua môn, chỉ cần không phải học lại là tôi đã mãn nguyện, cảm tạ ông trời, tổ tiên nhiều rồi.

    Ôm quyển giáo trình dày cộp môn “ Quản trị chiến lược” mà đôi mắt tôi như díp lại thành hai đường thẳng. Không biết sau đợt thi này cái thân hình “ thùng phi” của tôi có được cái thiện chút nào chăng chứ mắt tôi đã thành mắt gấu trúc từ lâu lắm rồi.

    “ Mày đang đâu?”.

    Điện thoại rung lên từng hồi khiến cơn buồn ngủ của tôi vụt biến mất. Cái con nhỏ này, trước không gọi, sau không gọi lại gọi đúng lúc tôi đang mơ màng tới Gió độc. Bực chết nó.

    “ Phòng tự học, tầng một, kí túc nhà ba. Sao?”

    “ Sao với răng cái gì. Xin thông báo cho cô nương, bây giờ là thứ năm của tuần thứ hai cô cưa anh Phong đấy. Cả tuần nay cô làm cái gì mà vứt xó anh ấy thế hả? Mới bắt đầu đã bỏ cuộc rồi à?”

    Sao tôi lại nghe thấy tiếng rít qua kẽ răng của nhỏ nhỉ? Là tôi đang cưa anh hay nhỏ đang cưa anh, đúng là “ nhà vua không vội, thái giám đã vội” ( Há, câu này là tôi học lỏm được khi đọc ngôn tình tiểu thuyết đấy. Dùng tạm vậy, dù sao nhỏ cũng có tố chất làm thái giám từ lâu rồi).

    “ Mấy ngày vừa rồi tao thi suốt mà, ai được như mày, về quê ôn thi lại có anh đẹp trai kề kề bên cạnh. Mới lại, tao cũng đang định đi ăn cùng anh ấy đây”

    “ Định. Định cái quái gì nữa. Mày còn không tấn công nhanh, mấy chị em xinh đẹp khác cuỗm anh ấy đi thì ngồi mà khóc nhá. Mày vểnh tai lên mà nghe cho rõ đây, thông tin tuyệt mật rò rỉ từ phòng anh Phong, tuyệt đối chính xác là thư tình hiện giờ đã chất đầy cao bằng tủ sách rồi. Cũng liên tục nhận được quà, lời hẹn đi chơi nữa. Haizzzz, tao gọi chỉ để thông báo cho mày biết mà tìm đối sách thôi. Tự lo liệu đi, tao đi ăn cơm đây.”

    Tôi ngẩn người nhìn màn hình điện thoại, thầm thán phục tốc độ cập nhật thông tin của nhỏ Yến ngày càng cao. Bản thân tôi cũng chỉ mới biết tới vào tối ngày hôm qua, lúc cùng anh trao đổi lại ít câu hỏi kiểm tra môn “ Đàm phán kinh doanh”, anh có nói

    “ Thư tình anh nhận được để đầy ngăn bàn rồi, quà trong tủ cá nhân cũng sắp kín rồi. Em tính sao đây?”


    “ Vì anh đồng ý cho em theo đuổi mà bản thân mới rơi vào mấy đống lộn xộn này. Em liệu giải quyết cho tốt. Dương, phải xử lí hậu cung cho ổn thỏa chứ.”


    Cơ mà, không phải chỉ anh gặp phải lộn xộn, nó đã tự động chạy tới trước mặt tôi rồi đây.

    “ A, chị Anh. Lâu quá không gặp chị”.


    Bên cạnh trường K có một con ngõ nhỏ, được mệnh danh là thiên đường ăn uống của sinh viên. Bởi vì ở đây, không những có nhiều hàng quán với nhiều đồ ăn thức uống khác nhau mà giá cả cũng rất sinh viên, về chất lượng thì theo phần đông nhận xét là khá ổn.

    “Mộc” vốn là quán café duy nhất trong ngõ nhỏ ấy, theo cuốn “ Bách khoa toàn thư trường K” thì quán đã duy trì được hai chục năm, chủ quán là gia đình bà Năm, cũng đã có ba thế hệ tiếp quản rồi.

    “ Mộc” không giống như những quán café hiện giờ, có thể bán kèm nhiều đồ ăn và thức uống khác. Thực đơn ở đây chỉ có bốn loại: đen, đen đá, nâu, nâu đá và có kèm thêm đĩa hướng dương nếu khách yêu cầu.

    Không gian ở đây cũng không lớn và có phần cổ kính, sát cạnh quán có trồng một cây hoa sữa mà niên đại cũng gần chục năm. Hoa ở quán thường nở muộn nên cuối tháng mười một vẫn có thể ngửi thấy hương thơm của nó. Lúc thì ngào ngạt, lúc lại thoang thoảng, tôi vẫn thường lượm một hai bông rồi đặt vào túi. Quả thật vương lại hương rất lâu.

    Khi mới chân ướt chân ráo vào trường, tôi không thường đi lại tìm tòi cho lắm nên dù “ Mộc” khá nổi tiếng, tôi vẫn chưa hề đặt chân tới đây. Chỉ sau khi quen biết anh, tôi mới thường có mặt ở quán, dần dà thành quen khiến tuần nào cũng ghé qua. Lúc thì đi cùng anh, lúc đi cùng nhỏ Yến, thỉnh thoảng còn một mình tôi tới để hưởng thụ cái không gian yên tĩnh hiếm thấy ở nơi nhộn nhịp này.

    Hiện giờ “ Mộc” do bác Đông làm chủ và con trai bác cũng thường tới phụ giúp quán vào buổi tối. Tôi nghe bác nói, “ Mộc” là nơi chứa đựng nhiều kỉ niệm của gia đình nên thế hệ sau vẫn cố gắng duy trì.

    Bác Đông chỉ có một người con trai, anh không thích kinh doanh mà theo đuổi nghiệp kiến trúc nên nhiều lúc bác cảm thấy vô cùng lo lắng cho tương lai quán sau này.

    “ Sao lại tới vào đầu chiều thế, Dương? Không phải đi học à cháu?”

    Bác Đông đặt cốc café xuống bàn rồi ngồi phía đối diện tôi. Tôi lắc đầu, mỉm cười đáp lại

    “ Cháu đang trong đợt thi nên tự học thôi, không phải lên giảng đường bác ạ. Sáng nay cháu lên trường nên nhân tiện qua đây luôn. Tuần trước cháu bận quá đã tới được đâu.” Tôi nháy mắt, đột ngột trở nên tinh quái “ Bác không nhớ cháu sao?”

    “ Hà hà, con nhóc này. Bác nhớ, nhớ mày lắm. Tuần nào cũng có đứa lèo nhèo bên tai, không có thành không quen.”

    Tôi cười gian mấy tiếng nhân tiện uống một ngụm café, hương thơm café ở đây rất riêng biệt, thơm nồng và kèm theo vị đắng thanh tự nhiên của café Việt Nam truyền thống.

    Phong rất thích café. Anh đã thử uống rất nhiều loại khác nhau như espresso, cappuccino, mocha, latte của Ý, Iced của Mỹ, Bica của Bồ Đào Nha hay Irish của Ireland nhưng anh vẫn ưa thích nhất là một cốc café đen nóng của Việt Nam.

    Phong nói, anh thích nhìn từng giọt, từng giọt café rỉ ra dưới phin rồi rơi xuống cốc. Chậm thôi, nhưng dần dần tạo thành một cốc café đậm đặc, hương thơm nồng quấn quýt vào không khí khiến người khác như được thư thái, đầu óc cũng thanh tỉnh.

    Bác Đông ngồi nói chuyện với tôi được vài phút thì có khách tới. Là một nhóm các bạn sinh viên tổ đội tình nguyện trường X, xem ra là tiếng lành đồn xa, “ Mộc” vẫn được ưa chuộng qua bao thế hệ.

    Chầm chậm uống vào một ngụm nâu nóng, tôi nghiêng đầu dựa vào khung cửa sổ rồi thả lỏng người, mặc cho nó chìm đắm vào giai điệu của những bản nhạc không lời vang lên nhè nhẹ bên cạnh.

    Trước mắt, những hình ảnh lúc trưa như tái hiện lại một lần nữa.

    Sống động và thú vị.
     
    smile ^^phonglinh_stupid thích điều này.
  7. phonglinh_stupid

    phonglinh_stupid Người con của gió! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/5/2012
    Bài viết:
    420
    Lượt thích:
    100
    Kinh nghiệm:
    28
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    hay dã man viết nhanh nhanh lên bạn ơi
    mình sẽ theo đến cùng=))=))
     
    bing_bin thích điều này.
  8. bing_bin

    bing_bin Thành viên mới

    Tham gia:
    24/11/2012
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    24
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    @phonglinh: cảm ơn nhiều nha.
     
  9. phonglinh_stupid

    phonglinh_stupid Người con của gió! Thành viên thân thiết

    Tham gia:
    27/5/2012
    Bài viết:
    420
    Lượt thích:
    100
    Kinh nghiệm:
    28
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    thế nên phải viết nhanh nhanh vào
     
    bing_bin thích điều này.
  10. bing_bin

    bing_bin Thành viên mới

    Tham gia:
    24/11/2012
    Bài viết:
    22
    Lượt thích:
    24
    Kinh nghiệm:
    3
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    1 tuần 1 chương được chứ? :)
     
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đang tải...
TOP