Hoàn [Truyện dài] IF YOU ARE HERE - Hồng Sakura

Thảo Mộc

...Phiêu diêu tựa mây gió....
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/12/2010
Bài viết
8.337
KenhSinhVien.Net-381596-260780033972680-165497923500892-778429-549009995-n.jpg


Nếu em ở đây (if you are here) là tác phẩm gần đây nhất của Hồng Sakura, nội dung kể về câu chuyện của những người bạn sống cùng một khu trọ với những mục tiêu và tính cách rất khác nhau. Họ theo đuổi những đam mê và giấc mơ riêng trên những con đường không hề dễ dàng, nhưng lại đầy ắp yêu thương và nhiệt huyết tuổi trẻ.
Vẫn là lối viết phóng khoáng tự nhiên thường thấy, tác giả đã khéo léo lồng ghép một câu chuyện tiểu thuyết bên trong câu chuyện chính, nhưng lại hướng đến một kết thúc tốt đẹp hơn. Người ta vẫn thấy đâu đó trong tác phẩm một nét gần gũi và đời thường, dù nó vẫn lý tưởng và mơ mộng lắm...




Chương 1

Ông ấy có mái tóc hoa râm, 2 bàn tay mềm mại, đôi mắt khó tính như lại có vẻ phúc hậu.
Ông nhìn tôi từ trên xuống dưới, như quan sát xem có vi khuẩn nào ko. Mãi 1 lúc mới mở miệng…

“Tốt nghiệp ĐH khoa Quản trị nhà hàng khách sạn?”
“Dạ..”
“Tại sao muốn làm PHỤ BẾP cho tôi???”
“Vì cháu thích..”
“Có biết công việc này thế nào hay ko?”
“Dạ………rửa chén, lặt rau, vo gạo… chú sai gì thì cháu làm nấy.”

Ông ấy lại nhìn tôi kiểu ấy lần nữa, nhưng xóay vào gương mặt tôi, khiến tôi càng thấy căng thẳng.

“Tôi ko nghĩ 1 người tốt nghiệp ĐH lại muốn làm công việc đó”
“Cháu muốn học chú… … đó là…niềm đam mê..”
“Học tôi? nếu là đam mê, hẳn cô phải nấu được món nào đấy?”
“Món Spaghetti ạ. ai cũng bảo cháu làm rất ngon.”

Vị đầu bếp đứng tuổi suy nghĩ 1 lát rồi bảo tôi làm cho ông ấy 1 đĩa spaghetti.
Không khó, tôi đã làm nó 70 lần rồi. *_^
Pho mát, mì Ý, cà chua và xì dầu… thêm chút bột năng…nhưng spaghetti của tôi còn có… cà ri, hi hi

“Đây gọi là Spaghetti à?”
“… không ngon ạ??”
“Phải gọi nó là món … xem nào, Hồng Yên Mì Gia!”

Hồng Yên Mì Gia??
Tôi tên là Hồng Yên.

“Tôi chưa ăn món spaghetti nào có cà ri trong ấy cả!”
“Nó làm vị bớt ngán hơn mà………hic hic…”
“nhưng tôi thừa nhận………..là nó tạm được.”

Cái gật gù của ông ta làm tôi thở phào, trời ạh, chỉ thiếu chút nữa là tôi lột tạp dề quăng đi và chạy ra ngoài rồi.
“1 tháng 2.5 triệu, làm 7 ngày, thưởng cuối tháng nếu quán đông khách, ok?”
“Okay!”

Đó là buổi gặp gỡ đầu tiên của tôi và sư phụ , vị chủ quán Âu Việt rất nổi tiếng của thành phố..
Tôi đã học được rất nhiều …, ông bảo rằng, tôi sinh ra để làm nghề này – 1 đầu bếp nhà hàng.

Và câu ấy làm tôi hạnh phúc.

………………

“Cái xô để ở đây, bự chà bá, mà cò đá đổ được là sao hả?”
“Ai bảo bà để cái xô giữa đường, lối đi có chút xíu???”
“Vậy là mày cố tình đạp phải ko?”
“SAO HẢ?”………….

Lại nữa...hầu như mỗi ngày cái khu phòng trọ này đều có mấy cuộc cãi vã nhảm nhí kiểu như thế…đáng nói hơn là hình như luôn có phần của nó, con nhỏ sống cùng phòng với tôi, Thuý Vân, cái tên đẹp như …truyện Kiều, mà nó thì ko hiền như cô em “khuôn trăng đầy đặn” băng thanh ngọc khiết ấy.

“Thôi, vô đi, xin lỗi cô…”
“Xin lỗi gì chứ…!!”

Mặc cho tôi kéo nó vào trong thế nào, Vân cứ ngẩng cổ cãi với bà ở đối diện, mà bà ấy thì cũng có vừa gì đâu..
Đinh tai, nhức óc suốt.
…………

Tôi bất lực bỏ vào trong nhà, nằm xuống cái nệm đen sì mấy tháng ko giặt, hai đứa con gái lười biếng và ở dơ như nhau..
ahhhh… tôi còn phải đi tắm..
Nghĩ tới chuyện tắm, thiệt chán gần chết. Khu nhà trọ 5 phòng mà chỉ có 1 phòng tắm ở cuối hành lang, nhỏ như cái hộp quẹt,
mà còn phải xách nước nữa..



“ủa, sao quay vô?”
“Có người rồi”

Tôi thở dài thả cái xô xuống, tại sao phải chịu cảnh này, thử hỏi, có phải người ta vì niềm đam mê mà dám từ bỏ mọi thứ hay ko?
Ba ơi…………

“Chị đi theo em qua bên kia.”
“Bên nào??”
“Khu B”

Nói xong nhỏ kéo tay tôi ra ngoài, bóp khoá phòng và chạy sang khu B phía bên trái cầu thang chính..ở đó cũng có 1 phòng tắm nữa.

Hai thanh niên đang bước vào.

A
nh ơi……”

Mỗi khi Vân nhờ ai giúp, cái giọng của nó lại ngọt như thế, tôi ko sao chịu nổi, gai ốc sởn lên hết, ack ack.

“Gì đấy em gái?”

Một trong hai anh chàng quay lại, vẻ mặt khá khôi ngô, hỏi giọng cũng ngọt ko kém.

“Chị em… đi làm cả ngày, mệt lắm…mà khu A bọn em, phòng tắm kín rồi, anh nhường cho chị em trước nhé.”
“Chị em… trông vẫn sạch hơn bọn anh, bọn anh đã ko tắm 3 ngày rồi”
“A
nh này, đã ko tắm 3 ngày thì nhịn thêm 30 phút đã là gì.”

Tôi kéo nhẹ tay Vân ý bảo thôi, nhưng nó cứ rào đón tiếp, anh bạn còn lại chỉ khoanh tay, ra vẻ quan sát..

“Thôi nhé, em xinh lắm nhưng anh ko phải loại háo sắc, em cảm phiền bảo chị em chờ bọn anh 15 phút, thì bọn anh sẽ dâng hiến phòng tắm này cho”
“Đàn ông gì mà ko biết xúc động trước phụ nữ khốn khó…”

Ack ack.. tôi sắp ói chết rồi.
Đ
ột nhiên anh chàng khoanh tay kéo anh chàng khôi ngô lại, khoác tay bảo tôi vào đi… ko nói tiếng nào..
hơ..

Và Vân đẩy tôi vào trong ngay lập tức ko bỏ lỡ cơ hội.

..........

Chương 2

Tôi cố tắm cho nhanh, 20 phút, và đi ra ngoài khi trời đã ko còn chút nắng nào,
7h rồi. Vân ngồi huyên thuyên nói với anh chàng khôi ngô. Anh chàng lạnh lùng vẫn chỉ lắng nghe và quan sát…

“Chị xong rồi ^-^ cảm ơn hai anh, gặp lại sau nhé”
“Này, chị em tên gì, anh chỉ mới biết tên em.. có phải Thuý Kiều ko?^o^”
“Anh muốn biết thì hỏi chị ấy nè!!”

Anh chàng khôi ngô đưa mắt nhìn tôi mỉm cười làm quen. Tôi cũng gượng cười đáp lại…

“Tên Yên. Hồng Yên”
“Hi, tôi tên Thắng.”
“Vậy còn anh?”

Tôi hỏi người còn lại một cách mau lẹ, như thể đó là điều duy nhất mà tôi quan tâm…
Không hiểu tại sao tôi bị cái vẻ im ỉm của anh ta thu hút.

“Hắn là Quốc Khải. hắn bị câm! ^_^”
“Hả?”

Bị câm? Phải ko vậy…
Như để trả lời vẻ thắc mắc của tôi, anh chàng tên Khải mới chịu mở miệng.

“Không thích nói nhiều như nó chứ ko phải là câm.”

Đó là một chất giọng nam tính và cực kỳ mạnh mẽ…giống ba tôi…….rất giống……….
…………

Buổi tối tôi không sao ngủ được, tôi nhận ra tôi bị ám ảnh giọng nói của anh ta, Quốc Khải..
Thuý Vân vẫn đang “chong đèn” học bài.

“Chị sao vậy? mất ngủ hả?”
“Không biết nữa…tự nhiên khó dỗ giấc quá.”
“Vậy đọc…sách Triết học của em nè, ngủ liền luôn ^_^”

Tôi phì cười, nó cũng nhe răng ra, cái thời sinh viên nhồi nhét mấy môn học đó, tôi ngán lắm rồi…

“Em thức khuya quá, ko sợ nổi mụn à?”
“Không, em quen rồi. mai còn thi môn cuối..”
“Học để giành giải vô địch hay sao mà chăm thế?”
“Lấy học bổng mà chị, bớt được chứ khoản tiền lớn chứ ít sao, hehehe”

Vân học báo chí, rất giỏi.
Hầu như học kỳ nào nó cũng giành học bổng của Khoa..Nó còn khá đẹp, tóc ngang vai sole hay bới bằng cây bút chì, trông rất quyến rũ…

Nếu có gì đó khiếm khuyết, là nó quá hung dữ T___T
Nó có thể cãi suốt ngày ko mệt mỏi với cái giọng oang oang..

“Thôi, để em cũng đi ngủ, chắc do đèn của em làm chị trằn trọc”
“Không sao, em cứ..”

Tôi chưa nói dứt câu thì Vân đã tắt đèn, lăn xuống cạnh tôi,
Cái phòng bé xíu nên bàn học của nó với chỗ nằm ngủ chỉ cách có 1 bước chân, cạnh bên là cái tủ đầy sách của tôi và nó…rất nhiều sách..
………………………
Sư phụ chìa cho tôi một tấm namecard có ghi tên John Quân gì đó
Chereston Hotel…Ballad Restaurant..
Chef..

Là sao?

“Cuối tháng nghỉ ở đây, qua đó làm đi”
“Gì ạ??? sư phụ…?”
“Con ở đây hoài sao khá nổi.”
“Con không….”
“Đừng cãi nhiều lời… vậy đi”

Sư phụ bỏ đi vào sau bếp và bỏ mặc tôi ngơ ngác với tấm card trên tay…
Chereston Hotel? Khách sạn 5 sao..
Thiên đường của các đầu bếp.. tôi cũng vẫn hằng khao khát, được có 1 chân bếp phụ trong ấy..

Nhưng..

“Còn đứng đó làm gì??”
“Sao thầy đuổi con…hichic…”
“Đồ ngốc, đuổi con sang chỗ tốt hơn.. gặp thằng Quân nhờ nó hỗ trợ thêm”
“Quân nào… con ko thèm…con muốn làm với sư phụ…”
“Con có tài, sang đó sẽ có cơ hội..”

Và đó là lý do chính mà sư phụ bắt tôi 1 mực sang đó.
Okay… nếu là vậy, thì tôi đi.
Dù sao bây giờ cuộc sống của tôi cũng chẳng phải lo bị ai quản thúc nữa, 4 tháng trước ba đã tống tôi ra đường vì tôi đòi đi làm đầu bếp rồi +___+

Mẹ nhét cho vài triệu, thuê 1 căn phòng trọ xong là gần sạch vì đóng tiền cọc, tháng đầu toàn ăn nợ ở quán cơm bà Ba..Anh Hai thì lén đưa cho cái điện thoại để liên lạc. Ngoài ra, tôi chẳng có cái gì mang theo hết. Cả tủ quần áo , đầm váy, giày dép tôi cũng bỏ lại cho con Út.

“Nếu cho là nghề đó có thể nuôi sống mày thì hãy tự lo đi!”

Câu cuối cùng tôi nghe từ ba là câu ấy,
Tôi đã bồng bột bỏ đi và tự dặn lòng sẽ cho ba thấy, cái ngày tôi làm bếp trưởng nhà hàng!!

Một tuần sau khi ra đi, tôi mới biết mình sai lầm. Không phải vì con đường đầu bếp đã chọn, mà là.. sống xa nhà ko hề đơn giản. Tôi nhớ mẹ, nhớ anh Hai, chị dâu, con Út và bữa cơm gia đình,
tôi nhớ con mèo Mon của tôi nữa……

23 tuổi, tôi mới hiểu sống tự lập là như thế nào. Nhiều người ao ước được tách khỏi gia đình vì cuộc sống như tôi, nhưng thực sự tôi ko thích nó, thậm chí tôi ghét phải sống như vậy. Không ai lo lắng chờ cửa, muốn đi đâu thì đi. Bữa cơm ăn tùm lum giờ, thích ăn thì ăn, ko ăn thì nhịn, chả sao cả.

Mà lại vô cùng bơ vơ. con thuyền có neo vẫn tốt hơn.
……………

“Hey… Hồng Yên!!”

Thắng cưỡi chiếc xe máy Daehan dừng ở cổng khu nhà trọ, gọi tôi và tươi cười… vai đeo chéo cái túi đen..tôi đoán anh ta nhỏ hơn tôi vì hình như còn đi học.

“Lên đi tôi chở vô!”
“Thôi, có mấy bước..”
“Ngại gì… hàng xóm cả.”


Chương 3

Tôi vẫn lắc đầu và đi nhanh vào trong..
Thắng chạy tà tà chậm phía sau, tiếp tục liến thoắng,
Nếu ko nói nhiều quá, có lẽ anh ta rất hấp dẫn với vẻ khôi ngô của mình, nhưng tôi vốn không thích con trai nói nhiều >_<

“Đi học hay đi làm vậy? Vân học năm 3, gọi tôi bằng anh, gọi Yên bằng chị, vậy chắc ta bằng tuổi nhau!”
“Thắng học năm 4 hả?”
“uh, năm cuối.”
“Kém tôi 1 tuổi, hehe”

Anh chàng đột ngột dừng xe, vẻ ko tin, nhíu mày, tôi cười nhẹ nhún vai đắc chí… Ít ra mình làm chị thì dễ cư xử hơn..

“Phải ko đó?? vô lý, vô lý thật…trông trẻ thế!”
“Gọi chị đi, em trai!^-^”
“Không đời nào, mơ đi!”

Ack ack.. ko gọi thì thôi, tôi cũng ko thèm,
Chẳng qua ở nhà chỉ có em gái, muốn có 1 thằng em trai sai vặt , mới đi nói chuyện với cậu ta. -___-

Mơ gì mà mơ.

…….

“Ủa sao bịch rác ko đem bỏ?”
“Của bà Lan đó, bà này quá đáng lắm, để em…”
“Thôi, thôi, được rồi, chị đem đi bỏ!”
“Chị để đó đi.”

Nó lại xách bịch rác ra và định gõ cửa phòng bà Lan. Trời ạh, sắp có vụ án nữa rồi..
Tôi năn nỉ nó hết nước thì nó chịu để tôi đem đi bỏ, nhưng bà Lan lại mở cửa đúng lúc.

Và rồi chuyện gì đến đã đến T____T

Cả khu trọ đều chạy ra xem, bu lại, Vân chống nạnh, cổ gân lên,trông nó mất hết vẻ đẹp bản chất…hic hic..
Rồi họ xông vào nhau, mọi người đứng nhìn, ko ai can. Cái xóm này là vậy, toàn kẻ thờ ơ, ngộ thiệt..Khu nhà tôi hễ có ai lớn tiếng với nhau là hàng xóm đã vội can thiệp rồi..

Tôi, Vân, “chiến đấu” với bà Lan và cô con gái, mải tới khi cánh tay mạnh của anh chàng lạnh lùng Quốc Khải nắm lấy vai tôi kéo ngược, 4 người phụ nữ mới tách được nhau ra..

Tóc tôi bù xù và nhỏ Vân cũng chẳng đẹp đẽ hơn.

Khải cầm bịch rác đi thẳng ra ngoài, ông bảo vệ cũng tới dàn xếp..
Thắng lôi 2 đứa tôi vô phòng. một lúc sau thì Khải cũng tới..

“Hai người… có cần phải vậy ko?”
“Liên quan gì anh, dzô dziên.”
“Rần rần cả xóm.. con gái gì dữ quá..”
“Không dữ để bị ăn hiếp hả?? anh thử ở đối diện phòng bà ta coi chịu nổi ko??”

Thắng và Vân liên tục đấu khẩu trong khi tôi cúi mặt im thinh,
Khải cũng chẳng nói gì, ngồi nhìn 2 người họ..
Một lúc thì anh ta lên tiếng..

“Em không khát nước sao?”
“hu…h?”

Vân đang đà nói, bỗng tắt đài, quay sang nhìn Khải. Tôi lại như chết điếng với cái giọng ấm của anh ta.

“Tôi đoán chắc em đã nói suốt 1 tiếng đồng hồ rồi..”
“A..anh… thì đã sao???”
“Trong này chật quá, đi uống bia đi”

Cả tôi và Vân đều trố mắt nhìn Khải, anh ta ko đáp gì đứng dậy ngay… và phủi quần…
Thắng hưởng ứng nhanh nhẩu, kéo tôi và Vân ra theo..
Ack…uống bia áh???

……………

Gần nhà trọ có quán bia của ông Tám Ký gì đó, lúc nào cũng nhộn nhịp.. dân Sài Gòn toàn là bợm nhậu T_____T

Chúng tôi ngồi 1 bàn gần gốc cây me, Thắng gọi 2 chai bia, 4 quả hột vịt lộn, và 1 đĩa xoài tôm khô..

Vân lấy cây đũa bới tóc lên, và rót bia ra ly cho 4 người.Tôi thì cầm đũa thọc vào đĩa xoài, món ấy nhìn chảy nước miếng ^_^

“Trời, chị Hai, chưa cạn ly mà đã phá mồi rồi!!”

Thắng vừa nói vừa giữ tay tôi lại
>__< cái cậu con trai nói nhiều khó ưa..!
Không phải hắn nói ko đời nào gọi tôi là chị à? <__<
Mặt tôi quê quê… đành bỏ đũa cầm ly bia lên..giọng Vân hồ hởi…

“DZÔ ĐI!!!!”

Cả 4 cái ly được cụng vào và mọi người đưa lên miệng ực, tôi uống ko được nhiều nên chỉ 1/3 ly là bỏ xuống, cái loại đắng nghét này mà ngon gì…??

Hai người con trai cũng bỏ xuống khi được nửa ly, nhưng nhỏ Vân vẫn uống cho tới cạn…
O___o

“Em chết khát à?”

Khải hỏi, giọng hơi đùa 1 chút, tôi thấy anh khẽ cười, nhưng ko rõ lắm…mà hình như…

Ânh thích em hả? Sao anh hay kiếm chuyện với em thế??”
“?…”
“Lúc nãy hỏi em ko khát sao, bây giờ uống, anh lại bảo em chết khát… hehe, vậy là để ý em…”

Vân nói và nháy mắt với Khải, Thắng cười khì khì liếc nhìn người bên cạnh, tôi vẫn chờ đợi câu trả lời…vì tôi cũng thấy Vân nói đúng.

“Có thể..”

Tự nhiên tôi thấy thất vọng, khi Khải nói câu ấy thừa nhận…sao sớm vậy…mới quen có một lần.

“Vậy, …” – Vân bắt đầu đập quả trứng – “Từ giờ, anh phải giành phòng tắm bên đó cho em.”
“Tại sao?”
“Chỉ có vậy thì em mới suy nghĩ có cho anh cơ hội hay không?”
“Tôi chưa từng nói là tôi sẽ theo đuổi em.”

Giọng Khải thản nhiên và cũng đập trứng vịt của mình,
Vân bắt đầu nóng mặt lên…nó chĩa cái muỗng vào mặt Khải và trừng mắt.

Chương 4

“Anh ko hối hận khi nói câu đó chứ?”

Khải ko đáp, cười nhạt và cúi đầu ăn..nãy giờ Thắng im lặng một cách lạ lùng, chỉ ngồi cười
bỗng đột ngột gắp một đũa xoài đưa tới trước miệng tôi O__o

“Gì vậy?”
“Không phải hồi nãy thèm lắm à?”
“Ack… bỏ xuống đi, để tôi tự …”
“Miếng ăn đã đưa tới miệng rồi mà còn từ chối sao, ĂN ĐI!”

Gì hả…? Lớn giọng với chị à?
Tôi quay mặt đi nhất quyết ko ăn, thì anh chàng mới dịu giọng sau khi tự cho đũa xoài vào miệng của mình..

“Người đâu mà khó khăn…”

…………

Chúng tôi vừa vào phòng trọ thì Vân đã nằm lăn ra ngủ, chiếc đũa chỗ quán ông Tám Ký nó quên đã mang theo về trên mái tóc..còn chưa rút ra..

Tôi đẩy Vân nằm ngay ngắn lại, rồi xách khăn ra phòng tắm rửa mặt, khoảng 10 phút tôi trở về thì thấy Khải đã đứng đợi ngoài cửa.

“Anh.. tới có việc gì?”
“Cô bé ấy.. có thể sẽ bị sốc men..đây là kẹo viên ngậm để giải rượu.”
“Ah…cảm ơn. nếu nó ói thì Yên sẽ cho nó ngậm..”

Quốc Khải gật đầu khi nhìn thấy tôi đã hiểu ý anh, rồi cho tay vào túi quần đi chậm về phía khu B..
ánh trăng soi cái bóng mạnh mẽ của Khải xuống nền sân trọ, trông cứ khắc khổ làm sao.
Tôi bỗng thở dài.

……………

Mặc dù uống khá nhiều, nhưng Vân ko bị sốc, nó ko tỉnh nửa đêm và ói mửa như tôi và Khải dự đoán, mà ngủ ngon lành tới sáng, vươn vai chào ngày mới 1 cách sảng khoái,
Trong khi đầu tôi cứ bưng bưng.. T____T

“Mặt chị lờ đờ ghê quá.. chị ko khoẻ hả?”
“Uh… chị thấy chóng mặt…”
“Chắc chị uống ko quen...”
“Em uống nhiều mà sao tỉnh queo vậy??”
“Trời, em quê ở Đồng Tháp, dân Nam bộ uống như thế nhằm nhò gì! hehehe”

Ra thế, phải rồi, tôi quên..có lẽ do 4 tháng ở cùng tôi chưa biết hết về con bé..
Nó ko chỉ học giỏi, cãi giỏi, mà còn uống bia giỏi nữa *__*
Tôi chỉ có nấu ăn giỏi thôi.

Í chết. Hôm nay tôi phải sang Chereston.. argh.

Vừa đứng dậy th.ì đầu tôi choáng váng, quỵ xuống,
Vân vội đỡ tôi..

“Chị ko khoẻ thì nghỉ đi.. em đi mua đồ ăn sáng cho.”
“Chị phải đi, sư phụ dặn đầu tháng phải qua…đó…”
“Chị như vậy sao mà đi???”

Tôi chợt nhớ ra viên kẹo của Khải, nó vẫn nằm trong túi quần, kẹo giải rượu, yeahh… giờ Vân ko cần, nhưng tôi cần!
Sorry… tôi sẽ nói cho anh sau..

Và thế là tôi cho viên kẹo vào miệng.

“Cái gì vậy? sáng sớm chưa ăn gì đi ngậm kẹo?”
“Kẹo giải men..um.. rượu bia đó…um…um.. của Khải… anh ta..um.. mang sang cho em.”
“Khải? mang cho em??”

Tôi gật đầu, Thuý Vân tỏ ra ngạc nhiên, rồi nó tủm tỉm cười, dọn đống sách vở vào túi, và cột tóc cao lên..tôi ngậm được 10 phút thì hết viên kẹo, nhưng hình như vẫn chưa thấm.
vì tôi vẫn thấy lừ nhừ..

“Chị nằm đây nhe, em đi học, chút có người mang đồ ăn lên.”

Nói rồi Vân bước ra khỏi phòng, sau khi kéo rèm cửa sổ cho nắng tràn vào, nắng thế này thì chắc 7 giờ mấy rồi..

15 phút sau, tôi bắt đầu thấy đỡ hơn, nên ngồi dậy thay đồ, ko quên nhét tấm namecard của sư phụ vào túi quần…

[Cộc cộc]

“Ai vậy?”

Tôi vừa hỏi, vừa đi ra kéo chốt cửa..
Thắng đứng lù lù với bịch to đựng 2 hộp hủ tíu trên tay, cười toe răng.

“Chào buổi sáng. có người bảo tôi chăm sóc bà chị bị bệnh”
“Tôi ko có bệnh”
“Nhưng vẫn cần ăn sáng”

Không cần tôi đồng ý hay ko, cậu ta đẩy cửa bước vào, ngồi xuống chỗ bàn học của Vân, bỏ sách vở của nó sang 1 bên, rồi dọn 2 tô hủ tíu ra.. sắp đũa, nặn chanh..

“Này… tôi phải đi bây giờ..”
“Không ăn thì ko đi nổi đâu, ngoan đi.”

Thắng giơ tay kéo tôi ngồi xuống, ấn đôi đũa vào tay tôi, còn bản thân anh ta thì cũng bắt đầu ăn..
Tô hủ tíu thơm lừng mùi tỏi phi làm tôi thấy đói,
hic hic..

Đành ăn vậy. T____T

“Chuẩn bị đi làm hả?”
“Uh..”
“Làm ở đâu, tôi chở đi?”
“Không cần, có tuyến xe buýt mà.”
“Thế à.. mà ở đâu thế?”

Sao anh bạn này hỏi lắm điều vậy trời..
Tôi cười trừ, không đáp, vì thực ra có chắc gì tôi làm được ở Chereston…

“Cậu…học trường nào?”
“Bách Khoa. mà, đừng có gọi tôi là cậu. Yên ko đủ già để kêu tôi như thế! >_<”
“Vậy gọi bằng gì?”
“Gọi anh đi ^-^”

ack…ack..

“Anh khỉ mốc…không đời nào… mơ đi…”

Tôi nói y sì cái câu mà Thắng đã nói hôm trước..
hehehe…

“Vậy chơi trò này, nếu tôi thắng thì Yên gọi tôi bằng anh, tôi thua tôi gọi Yên bằng chị, ok?”

Chương 5

Lời đề nghị của Thắng có vẻ rất nghiêm túc, như thể anh ta đang đánh cược canh bạc cuộc đời vậy T__T
Tôi tỏ ra phòng thủ..

“Trò gì?”
“Oẳn tù tì”


= =

Ack, lớn rồi còn chơi oẳn tù tì, mà tôi chơi oẳn tù tì cũng giỏi, sợ gì chứ…
Phải cho cậu em này biết điều mới được.

“Ok, quân tử nhất ngôn.”
“1, 2…3!!!”

Bao gặp kéo… ặc… tôi định ra búa mà…sao lại giơ bao????

Thế là…tôi thua á??

“YEAHH YEAHH… nào, gọi anh đi, kakakka”
“-______- tôi phải đi làm.”

Tôi lật đật đứng dậy, kéo anh ta ra khỏi cửa, đóng sầm nó lại, khoá xong thì vụt chạy nhanh nhất có thể, hukk…hukk

“Này, ko chơi nuốt lời đâu nhé!!!!!!!!”

Tiếng Thắng vẫn còn vang đằng sau, *__*
Tự nhiên tôi lại đồng ý chơi trò đó làm gì ko biết.
+______+

………


“Cô là sao với sư phụ Vĩnh?”

Anh ta cao khoảng 1m75, vai rộng, đầu đội cái nón bếp trưởng cao, làm cho tôi như đứng cạnh con khủng long, ngước đến mỏi cổ. +___+

“Sư phụ bảo..em tới đây… làm phụ bếp..”
“Đùa à??”

Gã đầu bếp nhíu mày, trông thật đáng sợ với đôi mắt 1 mí, mẹ nói đàn ông mắt 1 mí khó chịu lắm..
Tôi rụt vai lại.

“Chuyện này buồn cười thật, tôi đã có bếp phụ rồi. cô về đi”

????
Thế là thế nào.
Hic hic, sư phụ bảo tôi tới gặp gã này là ok thôi mà,
Giờ đuổi tôi về??

ò e ò e te teee…

“Tiếng điện thoại của ai?????? Tôi đã bảo…LÀ KO AI ĐƯỢC MỞ MÁY TRONG KHI LÀM VIỆC MÀ!!!”

Toàn bộ các nhân viên trong bếp đều nép vào tường sợ hãi, cái giọng kinh khủng của tay bếp trưởng, ai mà ko sợ,
Tôi giật bắn người sờ túi…cũng may nó ko phải là điện thoại của tôi reo..

Mà hình như…nó phát ra từ…túi tạp dề của anh ta??
“Của…của…anh reo…reo đó”
“Cái gì????”

Vẫn cái thái độ quạu quọ đó, lão bếp trưởng khó chịu quay nhìn tôi, tôi chỉ vào túi chỗ nghe thấy tiếng reo..

Khi đó, anh ta mới nhận ra đúng là điện thoại của mình, trời ạh..
Bằng vẻ tự thấy tội lỗi, gã bếp trưởng khoác tay cho mọi người tiếp tục làm việc và đi ra cửa bếp sau..để nghe điện thoại.

Tôi chỉ đứng yên tại chỗ chờ.

Gian bếp này thật là… to lớn và sang trọng..
Đầy đủ các thứ… thích thật..nhưng có vẻ cái gã bếp trưởng đó nhất định ko cho tôi làm rồi.
T________T

Anh ta ló đầu vào hất hàm bảo tôi theo ra,
chắc sắp tống cổ tôi về.

“Cô… làm được gì ở đây?”
“Dạ??”
“Tôi hỏi làm được gì!”
“Thì… em nấu được vài món phụ… trang trí..vâng vâng..”
“Chẳng có gì đặc sắc.”

Tôi như vừa mở miệng là bị xối nước cho im vậy, đã thế thì anh cứ nói đại 1 câu cho xong,
tôi ko thích cô, cô về đi…
Cần gì phải kiếm cớ thế!!!!!!!!!

“Này, làm gì vậy?”
“Thì em đi về.”
“tôi có bảo cô về đâu hả???”
“>_< muốn sao cho vừa lòng anh đây, Ngài Bếp trưởng??”

Mặt tôi xị ra, chán nản, đến khi tôi bị dồn ép là tôi cứ như thế, mặc kệ nó…
Anh ta nhìn tôi hơi bất ngờ rồi đi vào trong, mang ra cho tôi 1 bộ tạp dề và cái nón đầu bếp màu trắng.

“Mặc và đội vào. tôi vì nể lời sư phụ mà nhận thôi.”

Thì ra cuộc điện thoại đó là của sư phụ. xem ra mối quan hệ của anh chàng đầu bếp cau có này với sư phụ, ko phải bình thường.
………………………

“Tại sao cho rượu vang vào trước??”

“Tôi ko phải nói là bật lò ở 150 độ rồi mới cho bánh vào sao??”


Cả ngày làm trong bếp tôi nghe giọng anh chàng này quát và la hét đến mệt cả đầu, ai cũng bị mắng như nô lệ T__T
Cứ tỏ ra mình như là Phát xít Hít le thời chiến tranh Thế Giới cần gì như thế, anh là bếp trưởng, ai dám chống lại anh đâu.
Như vậy chỉ làm người ta khó gần……
Một chị hơi lớn tuổi nói nhỏ với tôi:

“Hết giờ rồi, em có làm ca tối ko?”
“Ca tối? chắc là ko…còn chị?..”
“Ah..chị..”

Chúng tôi chỉ vừa chào nhau có 2 câu..chị ấy còn chưa kịp trả lời..thì cái lão bếp trưởng khó ưa đó lại sẵn giọng gọi

“Cô kia…”


:KSV@05::KSV@05::KSV@05::KSV@05::KSV@05:
--- Còn tiếp---

 
Chương 6

“Huh? anh gọi em?”
“Chứ ai? 7 giờ bắt đầu ca tối, đi ăn rồi vào!”
“Em đâu có làm ca tối??”
“Không làm?ốnư phụ giới thiệu người gì thế này!!… vậy thôi về đi. mai ko được trễ như sáng nay, ok?”
“Ok”

Tôi cười cầu hoà, tháo tạp dề và tung tăng lấy túi xách của mình, chị ban nãy vẫn mang đồng phục..

“Ủa, chị làm luôn ca tối hả?”
“Uh, làm ca tối lương gấp rưỡi.”
“Hả?”

Trời, sao ko nói… sớm………….hic hic, lương gấp rưỡi… tối về nhà cũng có làm gì đâu.
Tôi suy nghĩ 1 lúc thì tò tò đi theo gã bếp trưởng, thậm chí tôi còn ko nhớ anh ta tên gì..

Lúc này hắn đã tháo nón, tạp dề và cả cái áo trắng dài của đầu bếp ra, để lộ bộ đồ sơ mi bên trong áo xanh dương và quần tây đen..
Oh..phong độ quá.. T___T

Vì theo quá sát nên khi anh ta quay phắt lại,tôi giật mình ngã ngửa ra sau, nhưng nhờ… anh ta vội chụp tay tôi giật lại để giữ tôi ko té..

Ccô đang định móc túi tôi chắc??”
“Ah..ko có… em chỉ…xin cho em làm ca tối ^_^”
“Giỡn mặt hả?”

Lại cau mày sừng sỏ nữa rồi, kiểu người hung dữ thế này, phải nhờ nhỏ Vân cãi giúp mới mong có cơ may thắng thế..
hic hic..

“Ở bên cạnh tôi xin đừng làm khổ tôi”…

Ah.
Điện thoại của tôi.. hi hi…bài này thịnh hành mà nghe cũng vui..nên tôi set làm chuông chính..

Sư phụ gọi.

“Alo? hi, sư phụ!^^”
“Buổi đầu thế nào, nó tốt với con chứ?”
“Nó? ai là nó ạ?”
“Thằng Quân. bếp trưởng.”
“Ah… không tốt lắm…”


Tôi nói tới câu đó thì mắt lão Quân nhìn tôi trừng trừng, môi mím lại..argh..đáng sợ thật…

“Cũng tốt ạh.T___T”
“Bảo nó nghe điện thoại đi.”
“Dạ?”
“Đưa máy cho nó!”

Tôi làm theo, chìa cái điện thoại cho bếp trưởng cộc cằn -___-
Anh ta ngó tôi 1 vài giây rồi cũng cầm máy lên..

“Dạ?… ờ..phải……… bữa đầu chỉ cho cô ta… rửa chén… sao?…con ko dám.. dạ?… bây giờ??… con biết rồi…ok… tới ngay.”

Bấm nút cúp máy xong, bếp trưởng Quân nhìn tôi tức tối thế nào ấy..rồi hỏi giọng khô khan..

“Có đi xe ko?”
“Không..?”
“Vậy đi theo xe tôi.”
“Đi đâu ạ??”
“Quán Âu Việt, sư phụ gọi tới.”

Ah há… mà, đi theo anh ta ư? Lỡ cái gã này đem tôi đi… giết thì sao…
Không, chắc ko đâu. bình tĩnh..


“Ủa anh ko làm ca tối à??”
“Ca tối có bếp trưởng khác.”

Người khác?? phải chi tôi làm ca tối, biết đâu gặp vị sếp nào đó dễ thương thì sao…
Ai như cái anh này..*__*

“Lên đi nhưng đừng có đụng vào tôi, giữ yên xe thôi. ai ôm là tôi không sao chạy được!”

ack.
Làm như tôi thèm ôm lắm vậy, buồn cười chưa. cái xe SH này … cao quá…mà tôi thì thấp tè, leo hoài ko được..

ốao thế hả??”
“…Cao..hic hic…quá đi..”
“Trời ơi, phiền chết được. sao lại có người lùn thế ko biết!”

Tôi phải đặt tên lão này là Mr. Khó tính, cái gì lão cũng gắt gỏng la lối được cả.

“Vậy thôi anh đi 1 mình đi, em bắt xe buýt!”

Tôi nói bực dọc và bỏ cuộc, đi ra hướng trạm xe gần khách sạn, thì anh ta gạt chống xe, chạy tới, bế tôi từ phía sau,
ack ack…
Cho lên yên xe.

“Lộn xộn.”

??? T___T
…………………………….

Sư phụ bảo tôi bưng ra cái lẩu cá chép nóng hổi, quán hôm nay vắng khách..làm ở đây có phải tốt hơn ko, sao thầy lại bắt con theo cái lão này..
Thật kinh khủng.
Quân bếp trưởng cho cái vá vào nồi và múc lên thử,
Hắn chép miệng vài cái rồi suy tư..

“Cái món lẩu..hôm nay sao vị hơi khác vậy sư phụ?”
“Ah, ngon ko?”
“Lạ, nhưng ok lắm.. thầy cho thêm gì phải ko?”
“Hương quế, sáng kiến của con Yên đó”

Tôi nghênh mặt tự hào khi sư phụ khẽ đưa mắt sang tôi, hàm ý khen ngợi..
Nhưng cái gã bếp trưởng cục cằn đó bỗng đổi sắc mặt, vừa tâm đắc đó lại đâm ra xét nét ngay khi nghe tới tên tôi.

“Hương quế? Sao thầy lại liều mạng làm theo 1 cô bé chả ra làm sao.”

Cái gì…
“Chả-ra-làm-sao” áh? whew…>_<
Hình như anh ta đã có ác cảm với tôi rồi. Sư phụ cười xoà, bảo tôi ngồi xuống cạnh ông, rồi múc cho tôi 1 chén nhỏ..

Chương 7

Mặt sư phụ tỏ ra rất bí mật.

“Thử xem thầy đã bỏ thêm cái gì..”

Tôi làm theo, cho 1 muỗng vào nồi và nếm..đúng là vị khác với mọi lần, có hương quế của tôi,
nhưng hình như..

“Lá chanh?”
“Hehehe… Quân, mày thấy ko, sư phụ nhận được đệ tử tốt rồi đấy!”
“Đệ tử gì!! sư phụ ko phải nói chỉ nhận con là đệ tử duy nhất hả???????”
“Uh thì… con bé này.. nó có khiếu quá… thôi có thêm 1 sư muội cũng tốt mà..”
“KHÔNG!”

àh, thì ra…
Cái lão ấy ghen tỵ… ích kỷ thấy ớn..không muốn sư phụ nhận thêm tôi..nên vì vậy việc tôi được thầy giới thiệu theo hắn học hỏi là khó mà chấp nhận được.
Giả sử như..
Tôi là 1 cô nhỏ nào đó lơ mơ vào xin việc, có thể anh ta đã ko ghét tôi như vậy.

“Mày cứ cái tính khí đó, Sỹ Quân àh.”
“………”
“Sỹ Quân? Tên hơi ngược ngạo.. gọi…Quân Sỹ có phải …dễ nghe hơn ko?^-^”

Vì thấy ko khí có vẻ căng thẳng nên tôi mới pha trò, ai ngờ câu nói của tôi chỉ làm cho anh ta nổi quạu thêm,ack ack..
Anh ta giơ cái đũa dứ vào mặt tôi,
Trời, đàn ông gì mà vũ phu… định đánh tôi nữa..

“Quân Sỹ ? nghe cũng vui vui phải ko, haha”

Tiếng cười của sư phụ làm anh ta tức tối, vò đầu, rồi xụ mặt xúc đũa vào nồi cặm cụi ăn..
cái bộ dạng buồn cười làm sao..
Hihiii…

“cười cái gì hả?”
“Sư huynh… quê độ… thấy dễ thương hơn lúc nổi khùng.. ^o^”
“Dễ thương cái đầu cô!”

Hắn lại cầm đũa giơ lên định hăm doạ tôi, nhưng sư phụ đã nhanh hơn gõ đôi đũa của thầy vào đầu Quân Sỹ ^^
Khiến hắn giật mình kêu đau..

“AAh!! sao thầy lại đánh đầu con?”
“Kiểu cách gọi con gái “cô, cô” hoài ko bỏ được! hỏi sao 1 bếp trưởng đẹp trai phong độ mà lại ko tìm ra người yêu…”
“Chẳng cần!”

Ah ha… sư huynh này..ế…^________^
Phải rồi, tính cách hung dữ như vậy, ai mà dám yêu..dù sao tôi cũng thừa nhận là anh ta trông cũng được, chứ ko phải là “đẹp trai phong độ”..hơi quá lời.

“Gọi 1 tiếng sư muội đi, Quân”
“Không gọi.”
“Vậy đừng gọi sư phụ nữa!!”
“Thầy…”

Sư phụ làm mặt giận, khiến cho lão sư huynh khó chịu, tỏ ra lúng túng và miễn cưỡng nhìn tôi..

“Sư …muội!”
“Tốt!”

Thầy vỗ vai anh ta 1 cái rồi cười khà, sau đó quay sang tôi tươi tắn..

“Con cũng gọi sư huynh đi, từ nay 2 anh em nhớ giúp đỡ nhau!”

Ok… với tôi thì anh ta lớn hơn, theo thầy trước, làm đến bếp trưởng, có gì mà ko gọi được…
dễ dàng thôi..
Tôi gắp 1 miếng cá trong nồi vào chén anh ta, cố gắng làm hoà thật tốt..

“Sư huynh ăn miếng cá cho hạ hoả này!”

Quân Sỹ, àh ko, Sỹ Quân mặc dù vẻ ko thích lắm, nhưng vì nể sư phụ nên im thinh ko phản ứng..
cố ăn cho xong cái lẩu ngon..

……………

Trên đường về, tôi tạt ngang nhà thuốc tây gần khu trọ, mua ít thuốc nhức đầu, cái giọng của gã sư huynh làm tôi chịu ko nổi..T___T
Mà lão ấy nhất định bắt tôi đi xe buýt, bảo rằng ko tiện đường gì đó, nên ko thể chở về, mặc cho sư phụ la lối thế nào… -__-

Khi tôi xông vào cửa tiệm, thì thấy cái dáng khắc khổ của Khải, anh chàng lạnh lung, đi nhanh ra ngoài trong trạng thái cúi mặt..ko thấy tôi..

“Ơ… Quốc Khải..??”

Chỉ khi tôi gọi hơi lớn, anh ta mới quay lại nhìn, tôi nhận ra trên tay Khải xách 1 bịch thuốc to..

“Anh bệnh hả?”
“Không… tôi học Y, mua về coi công thức thuốc thôi..”
“Ah…”
“còn Yên?”
“Mua Decolgen.. ah phải rồi, viên kẹo của anh… Yên..ăn rồi. T__T”
“??”

Tôi hơi bối rối khi Khải nhìn tôi với đôi mắt mở to, hình như…anh ta ko nghĩ là tôi có thể ăn…viên kẹo mà lẽ ra là của Vân?

“Vân nó ko sao nhưng mà…Yên thì…hơi bị…choáng…nên..”
“Àh..kẹo giải rượu?”
“Uh..”
“Không sao, ai cần thì ngậm thôi.”

Rồi anh ta khẽ cười, khiến tôi giải toả sự xấu hổ, thấy nhẹ nhõm hẳn…

“Vào mua nhanh đi, tôi chờ về luôn.”
“Oh..okay, đợi chút nhé!”

Tôi toe toét cười và nhảy tới quầy thuốc, xin mua 2 viên Decolgen…
Khải đứng ở ngoài, cho 1 tay vào túi quần, tay còn lại chống khuỷu lên cạnh cửa..tôi thấy thật là..cuốn hút.T___T


“Anh học năm mấy rồi?”
“Năm thứ 6.”
“Oh… vậy anh lớn hơn Yên.. lớn hơn Thắng luôn?”
“Uh…lớn hơn”
“Anh ít nói nhỉ?”
“Bản tính rồi.”

Khải trả lời tôi như 1 con robot, ko hỏi thêm, cũng ko giải thích hay bắt chuyện, khiến tôi đâm ra vô duyên khi cứ hỏi mãi..nên đành im lặng đi song song.

 
Chương 8

chúng tôi gặp Thắng và Vân ở ngay cổng,
2 người họ cũng đang đi cùng về… vui thật…
cũng may tôi ko gặp Thắng mà thay vào đó, là Khải. -__-

“ủa 2 anh chị cũng…đi chung?”
“gặp ở nhà thuốc.. còn 2 người?”
“hồi chiều về gặp nên em nhờ Thắng chở đi gửi thư cho mẹ luôn….”
“uh…”

tôi đang nói chuyện với Vân thì thấy Thắng xông lên,
kéo Khải về phía mình..

“ông…lại mua thuốc à??”
“về nhà đi”
“..tui đã nói…nè, nè…chờ đã..”

thế là 2 người họ cứ vậy mà đi về khu B,
tôi lẫn Vân đều ko hiểu gì.. nên cũng về phòng mình ..
cũng lạ là Thắng ko đòi hỏi vụ hồi sáng gọi “anh”,
thậm chí ko hỏi tôi hay nói với tôi câu nào.

thế càng tốt.



“chị bị sao mà mua thuốc? sáng giờ vẫn chưa khoẻ?”
“chị đi làm bị nhức đầu thôi..”
“ah, việc ở nhà hàng sao?? vui ko?”
“đừng nhắc nữa…”
“sao thế?”
“môi trường tốt, mà có ông sếp khó chịu quá.”

Vân hiểu ra, tặc lưỡi tỏ vẻ thông cảm,
tôi thở dài chán chường…ko muốn đi tắm T__T
trễ quá rồi.

“chị ko tắm à? em thấy phòng tắm trống đó”
“em tắm rồi hả?”
“ya, hồi chiều, em mà ko tắm tới giờ này là chịu ko nổi..”
“chiều phòng bên mình kẹt suốt mà..”
“Khải giành phòng tắm cho em.”

Vân nói và 2 má cô nàng đỏ ửng,
tôi nhận ra hình như nó có vẻ tự hào khi kể điều đó..
còn tôi, có cái gì đó khó diễn tả được..

“Khải có vẻ thích em nhỉ?”
“hì hì, ko biết nữa…thấy cũng… vui”

nói xong, Vân cười tươi bới tóc, bật đèn và tiếp tục học bài,
nó học suốt… ngày nào cũng học tận khuya..
tôi xách khăn ra phòng tắm của khu mình,
vì ko có ai giành phòng tắm cho tôi…

……………………

“eh! chào anh đi chứ”

buổi sáng vừa tót xuống cầu thang,
Thắng đã túm áo tôi lại và nói câu ấy..
tôi cố gỡ tay cậu ta ra..

“chào anh, được chưa?”
“miễn cưỡng cứ như bị ép gả chồng!!!!”
“vậy muốn sao mới được, anh Thắng??”

chữ “anh Thắng” tôi nhấn giọng đầy bực bội,
sáng sớm chưa ăn gì đã gặp… quấy phá rồi.
hic hic..

“đói bụng hả, đi ăn với tôi nhé!”
“ăn gì…?”
“hủ tiếu nam vang? hay cơm sườn? hay bánh bèo chén ngoài hẻm 32? thôi hay ăn bún riêu đi?”

đang đói mà kể nhiều món vậy, chắc chết thèm,
tôi còn chưa kịp chọn món bánh bèo chén thì anh chàng đã quyết định..

“thôi, hủ tiếu đi, sáng ăn hủ tiếu nóng cho…nó..”

Thắng đang nói thì điện thoại reo thì phải,
anh ta cho tay vào túi lấy ra nghe, sau chữ alo,
thì quay mặt đi ko cho tôi thấy…

thậm chí còn đứng xa vài bước.
………

“xin lỗi, mai tôi bù, hôm nay có chút việc rồi. Yên đi ăn 1 mình nhé”
“trời… vô duyên!! >_<”

hắn vẫy tay, cười nhăn răng và vọt lên xe máy,
phóng cái vèo… xịt khói đầy phía sau…
T___T



trên đường ra trạm tôi ghé xe bánh mì chị Liên,
mua 1 ổ gặm trên xe..
bữa sáng hủ tiếu nam vang tự nhiên thành ổ bánh mì,
cái tên sinh viên thấy ghét..

7giờ kém 10…
tôi đến sớm 10 phút, phew…
vì vậy chưa vội mặc đồng phục vào, tôi ngồi ở cửa bếp ăn cho xong ổ bánh mì
quan sát mấy anh bếp Trung Hoa đang làm món Dim Sum..
bếp của tôi là bếp Âu.

tôi thẫn thờ mơ bữa sáng Trung Hoa với Hoành thánh và Sủi cảo,
bánh tôm hải sản nữa…

“NÀY!!!!!”

ôi trời.. hết hồn.. ổ bánh còn ¼
bị anh ta làm tôi giật mình đánh rơi xuống đất…
arghhh.. cái giọng khiếp đảm..

“hic.. sư huynh.. anh làm… mất bữa sáng của em!”

lão Quân nhìn xuống chân tôi và thấy ổ bánh mì gặm dở,
thì cau mặt lại nói giọng nửa quan tâm nửa dạy khôn..

“sáng ăn bánh mì ko thấy khô hả? đầu bếp ko biết ăn sáng phải thế nào hử?”
“nhưng…mà thôi, em sai… hic hic..”
tôi cúi mặt lụm ổ bánh cho vào sọt rác và chuẩn bị đi thay đồ thì,
gã sư huynh lại kêu..

“nè.”
“??”
“ở đây gọi tôi là bếp trưởng hoặc anh Quân, ko được kêu sư huynh, biết ko?”

huh?
là sao?

Chương 9

tôi tròn mắt nhìn gã bếp trưởng sư huynh,
tại sao ko được??

“đừng có tỏ ra thân mật với tôi.”
“gì chứ?”

đúng là… ko biết nói gì luôn,
tỏ ra thân mật với anh thì tôi có lợi gì hả?
đồ làm phách.

“tít tít”

tin nhắn của tôi..
vừa móc điện thoại trong túi ra, tôi bị gã Phát xít đó giật luôn,
còn chưa kịp đọc..

“hơ…..?”
“hơ cái gì, quy tắt là ko xài điện thoại trong giờ làm việc”
“nhưng em đọc nốt cái tin thôi……”
“ko đọc gì sất, đi thay đồng phục đi. MAU!!”

sư phụ ơi, sư huynh…ăn hiếp con.T___T
lỡ tin của ba kêu về nhà thì sao..
trời ơi.

tôi làm mặt lẫy đùng đùng bỏ đi thay đồ,
cả buổi ko thèm nhìn anh ta,
mà có khi anh ta cũng chẳng nhìn tôi. T___T
…….

“anh để đầu óc ở đâu thế hả?? nước đã sôi 2 lượt rồi…”

mấy câu này gần như tôi phải nghe mỗi ngày,
chắc phải uống Decolgen suốt..
vậy mà cái anh bị mắng sau đó ko hề buồn gì,
tiếp tục líu lo ca hát..

bữa trưa còn lấy phần ăn giùm tay Quân Sỹ khó ưa đó nữa.

“anh hổng sợ hả?”
“sợ gì?”
“thì bếp trưởng…anh ko ngán hay giận gì anh ta sao?”
“ah, anh Quân… tật hay cáu và lớn tíêng nhưng bản tính ảnh rất tốt với mọi người.”
“tốt đâu mà tốt”
“tại em mới nên chưa quen.. rồi em sẽ biết…”

ko biết rồi tôi sẽ phát hiện gì,
nhưng với tình hình như hiện nay,
thì cho dù anh ta có “rất tốt với mọi người” đi nữa
cũng là ko tốt với tôi.
…………………………

“của em đây”

bếp trưởng sư huynh trả lại cái điện thoại cho tôi,
sau cả 1 ngày trời giam giữ nó T___T
tôi giật lấy ko nói tiếng nào bỏ đi về,
chắc chắn sẽ méc sư phụ. -__-

tin nhắn hồi sáng của Thắng.

“sáng nay ko ăn được hủ tiếu, chiều 6h ở Chợ Bến Thành ăn bù nhé”.
và 1 cuộc gọi nhỡ.

tôi nhìn đồng hồ, 6h35 phút rồi.
hẳn Thắng đã chờ khá lâu.
tôi chạy nhanh ra đón 1 chiếc xe ôm để tới chỗ hẹn,
ko phải vì tô hủ tiếu nhưng tôi ko muốn để người khác phải đợi..

khi tới được cổng chợ Bến Thành,
tôi mở máy gọi cho Thắng, nhưng khi móc điện thoại ra,
tôi lại thấy 1 tin nhắn khác.

“tôi có việc ko chờ được, đừng tới. xin lỗi lần nữa nha.”

ack ack..
nếu mà đọc tin này trước, tôi chẳng cất công tốn thêm 10 ngàn xe ôm
để tới đây..+_+
đúng là điên.

đàn ông con trai bây giờ sao mà,
ko lịch lãm, ko hào hoa, ko galant,
chờ có 35-40 phút cũng ko được, nói gì chờ 3 , 4 tiếng như…trên phim.T______T

bụng tôi cồn cào.
sẵn tiện cứ tấp vào quán ăn 1 mình thôi……

khoảng 20 phút sau khi ăn xong, tôi đi vòng vòng chợ đêm
cũng ko có bán gì nhiều, chủ yếu đi để vận động…
sau bữa tối.

rồi Thắng gọi tôi.

“đang ở đâu??”
“chợ Bến Thành.”
“ủa sao còn ở đó, đừng nói là đợi tôi nhé, tôi xỉu vì xúc động đấy”
“đợi anh cái gì… tôi ăn 1 mình và đi dạo mát thôi.”
“chờ 10 phút, tôi qua liền!!”

lại bắt tôi chờ? mà sao tôi cũng chịu chờ mới lạ…
có lẽ do chuyện ngày xưa,
hồi lớp 2, khi bà ngoại dặn tôi chờ bà đón,
tôi vì ham cái kẹo bông gòn mà đi lạc,
khiến bà chạy tìm cuống cuồng…… và………
bị tai nạn xe… qua đời..
vì thế từ đó cho tới bây giờ, khi ai bảo tôi đợi, tôi đã quen sẽ đợi họ..
cho đến khi nào họ báo rằng ko tới được thì thôi..

Thắng tới sau 15 phút, mặc nguyên bộ đồ đánh tennis,
và đeo 1 cái túi to đựng vợt phía sau..
thở hì hục.

“lên..xe đi… đi uống… sữa tươi…”
“từ từ mà nói…ặc ặc…”

ko để tôi nói thêm, Thắng kéo tôi lên và lập tức chạy xe đi,
cách đó 1km có quán sữa bò tươi nguyên chất gì đó..
tôi thích uống sữa tươi sô cô la.. -____-

“đi chơi..tennis hả?”
“uh…”
“ngày trong tuần vẫn chơi? ko đi học sao?”
“sắp tốt nghiệp rùi, chị Hai. làm như tôi còn bé lắm mà cứ học, học”
“mới hỏi có 1 câu mà tự nhiên vậy àh…”

tôi tỏ vẻ bất bình, Thắng mới chịu xìu xuống,
lấy tay quệt mồ hôi…

“bất đắc dĩ phải chơi. chứ hôm nay tôi ko muốn…”

vẻ mặt anh chàng rất mệt mỏi, tôi cũng ko hiểu gì,
thế nào là bất đắc dĩ… chơi tennis mà cũng… bị ép buộc sao?


Hic, truyện IF YOU ARE HERE này mình không tìm thấy bản viết theo đúng cách thức, tuân theo chính tả cũng như viết hoa đầu dòng. Mấy chương trước mình có chỉnh sửa, nhưng quả thực là rất lâu và tốn công. :KSV@08: Vậy nên giờ mình copy theo đúng nguồn và không chỉnh sửa. Các bạn đọc vẫn hiểu toàn bộ nội dung đúng không nào! :) :KSV@04:
 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:
Chương 10

nhưng thôi, hỏi nhiều làm gì, tôi dù sao cũng ko cần biết,
uống nhanh rồi về…

“tuần sau lễ tốt nghiệp của tôi, đến nhé.”
“tuần sau? ngày nào?”
“thứ tư.”
“ko biết đến được ko, còn phải đi làm mà.”
“cố gắng đi, tôi chờ.”

lại chờ. sao mà tôi ghét chữ ấy quá…
đừng chờ tôi và cũng đừng bắt tôi phải chờ.

“tôi ko đến đâu.”

Thắng khẽ ngẩng lên, thoáng nét thất vọng..

“sao vậy?”
“đã nói tôi phải đi làm. có nhiều người đến dự rồi.”
“sao biết nhiều?”
“ơ..thì..”

tôi cứng họng.
nhưng lễ tốt nghiệp thì phải có gia đình, bạn bè, người thân,
sao ko nhiều??

“chỉ có Khải. mà tay đó thì biết rồi, cái mặt chán đời của hắn chỉ làm tôi mất vui!”
“chán đời gì, đó là sự trầm tĩnh…”
“tôi ko thích. cuộc đời vui vẻ, phải tận hưởng chứ..”
“sao anh biết Khải ko tận hưởng?”
“…. sao Yên bênh vực hắn quá vậy?”

tôi lại cứng họng lần hai.
giống như bị bắt quả tang đã để ý 1 ai đó,
mặt tôi cúi sầm.. rồi ngó vu vơ…
đánh trống lảng…

“thôi về đi, tôi mệt rồi.”
…………………………………

thứ tư tuần sau,
tôi hầu như quên khuấy đi vụ lễ tốt nghiệp,
mà thực ra có quên cũng ko sao,
vì tôi đã nói là ko tới..

nhưng Thắng vẫn sáng sớm nhắn tin cho tôi,
bảo là lễ diễn ra lúc 10 giờ sáng..

9h30, tôi mon men tới gần gã bếp trưởng,
cố dùng giọng thật đáng thương..

“bếp trưởng..”
“gì vậy?”
“hôm nay.. bây giờ anh cho em ra ngoài… 2 tiếng..trưa em quay lại nha..”
“dẹp.”

O___o có cần gạt phắt đi vậy ko..
trời ạh……….
tôi cố nài nỉ thêm lần nữa.

“chuyện này.. ko tới người ta chờ…”
“đi làm còn hẹn hò với bạn trai hả???”
“ko phải…”
“tôi nói ko, nghe chưa??!!”

>_____< biết thế nào bi giờ.
lão ấy ko cho thì đành chịu.

tôi lấy máy nhắn tin xin lỗi Thắng.

“này, TÔI ĐÃ NÓI KO XÀI ĐIỆN THOẠI TRONG GIỜ…”
“trong giờ làm việc, biết rồi, sư … à, ko, bếp trưởng.. anh đâu cần lớn giọng vậy..”
“biết thì cất vô đi!”

tôi ko nghe theo, chạy đi chỗ khác nhắn cho xong cái tin,
gã sư huynh bực dọc đi theo, dai gì đâu..

“này, anh 1 là cho em ra ngoài, 2 là để em nhắn tin xong, anh mà bức hiếp em quá là em méc sư phụ cho coi!”
“cô định đem sư phụ ra doạ tôi chắC??”

vừa nói, anh ta vừa túm cổ tay tôi siết chặt,
đau gần chết… khiến tôi nhăn mặt…

“ah… em méc thiệt đó!!”

hình như nó có chút hiệu quả khi anh ta bắt đầu nới lỏng tay tôi ra,
phew… có thế chứ…….
sao hắn sợ sư phụ vậy nhỉ..

“ở bên người ấy..”

áh, điện thoại reo, tôi vội bắt máy và lẻn chạy ra chỗ khác nghe,
nếu Thắng gọi, sẽ nói luôn mà ko cần nhắn tin..

“alo?? Thắng hả?”
“tôi là Khải.”

O__*?? KHải??
giọng tôi run lắp bắp, thật là kỳ…T__T

“ah..chào…”
“hôm nay có tới trường Thắng ko?”
“ko tới được, sếp ko cho..”
“cố xin đi, tôi sang đón …”

gì cơ? Khải sang đón tôi ah? oh………
tôi cúp máy và bắt đầu tìm cách xin ra ngoài.
coi bộ ko đơn giản, gã Phát xít vẫn giữ bộ mặt hình sự đó nhìn tôi.

tôi bay vào toalet.
gọi sư phụ.
sau 10 phút giải thích , sư phụ đồng ý giúp,
nhưng ngặt nỗi, lão Quân lại ko mở máy cellphone!! *___*

tôi đành đưa máy của tôi cho anh ta.

“cái gì đây?”
“sư phụ muốn gặp anh!^^”
“huh??”

nghe nhắc tới sư phụ, gã ấy giống như trung thần nghe danh Hoàng đế vậy,
vội cầm máy nghe và bảo tôi nêm nồi súp gà..
vì tâm trạng hồi hộp lo cho kết quả của cuộc nói chuyện,
giữa sư phụ và sư huynh..
tôi bỏ lộn muối thành đường.. +_______+

“em… đi đi”

ah ha… đồng ý rồi!!^_^
tôi vội cảm ơn anh ta lia lịa, ko quên đậy nồi súp,
và biến đi nhanh trước khi gã phát hiện ra..

chiều vào chắc chắn tôi bị chém chết! +________+
………………………….

Chương 11

Khải mặc sơ mi trắng sọc ca rô đen nhạt,
chạy trên chiếc xe cub 85 xanh dương, đội nón kết xám.
hơi khó để nhận ra…

gặp tôi, anh ta chẳng nói câu nào, chỉ mỉm cười,
rồi nổ máy xe chạy băng băng..

whew…

“sao lại thở dài?”

câu hỏi đột ngột của KHải làm tôi hơi bất ngờ..
nên khá ấp úng..

”huh?? àh…thì… anh lạnh nhạt quá..”
“xin lỗi…vì. tính tôi vậy.”
“uh… nhưng khiến người khác thấy sợ…”
“Vân có sợ đâu…”

giống như buộc miệng nhắc tới Vân, Khải tự ngưng câu nói
như muốn che giấu điều gì đó..
ko biết chuyện gì đã xảy ra giữa họ.

“Vân thế nào?”
“cũng…ko có gì đặc biệt… cô bé ấy…bất trị thật..”

tôi thoáng thấy ánh mắt Khải vui vui khi nói về Vân,
có lẽ… anh ta thích nó..
…………

“chị!! nãy giờ có người nhắc chị hoài nè! biết ai ko? nhân vật chính đang sốt ruột kìa!!”

tôi vừa leo khỏi xe Khải thì Vân đã nhào ra nói liên tục,
tay chỉ về hướng chỗ Thắng đang mặc lễ phục tốt nghiệp
nhìn tôi tươi cười.

mặt tôi buồn hiu chán nản.
ko biết tại sao.

“chị bị sếp la sao mà mặt mày thảm vậy?”
“…………”
“anh!! anh ăn hiếp chị em hả?? bảo anh đi đón có 1 chút mà làm gì chị em??”

nhỏ từ chỗ hỏi thăm tôi, ko thấy tôi phản ứng,
thì quay sang mắng Khải bằng giọng lanh lảnh của nó.
Khải ra vẻ ko bận tâm, cho tay vào túi quần, bước đi trước..

Vân vẫn giữ cái giọng liến thoắng của nó lầm bầm,
rồi tôi đi vào trong..

chúng tôi ngồi 1 dãy ghế bên dưới đợi Thắng,
cậu ấy nhận bằng xong cũng bước xuống gọi thợ chụp hình..
4 người..
đúng là ko thấy gia đình của Thắng đâu.

“mà sao người nhà anh ko tới vậy Thắng?”

Vân hỏi thay tôi, giọng quan tâm chân thật,
đúng ra nó có thể nói giọng như vậy có phải dễ nghe hơn ko..
mà cứ giống y như lão Quân..

arghh… hẳn là gã ấy đang nguyền rủa tôi ở đó.+___+

“ko có, anh lớn lên trong nhà mở.”
“nhà mở?”
cả tôi và Vân đều đồng thanh hỏi, như thể cụm từ đó là rất lạ,
tôi hiểu cái gọi là nhà mở..
trẻ lang thang đường phố được mấy người tình nguyện viên gom lại,
cho ăn, ở, học.. và dạy chúng làm việc…

chỉ có điều tôi ko nghĩ 1 người trông như Thắng,
lại lớn lên từ đó..

“tốt nghiệp trung học thì bọn anh phải rời khỏi đó..giờ cũng ko liên lạc ai..”
“bọn anh?”
“thì anh, và hắn”

Thắng đáp quay sang khoác vai Khải, thì anh chàng này nhún vai cười mỉm..
thì ra họ đã lớn lên cùng nhau trong một nơi như thế..
tôi và Vân ra vẻ thương cảm.

“các cô đừng có làm như đang coi cải lương! nào, đi ăn uống thôi!!”
“chiều em đi phát tờ bướm..việc bán thời gian đấy!!”
“dẹp đi, phát được bao nhiêu 1 ca anh trả cho!”
“thiệt ko? hứa đó. nếu vậy em bỏ liền, hí hí…”

nhỏ cười tít cả mắt, lắc lư cái đuôi tóc dài mượt,
vòng tay vào tay Thắng cảm ơn rối rít..
nó là vậy, vô tư 1 cách … quá đáng.
con trai con gái mới quen ko bao lâu mà đã…

“này, bỏ anh ra, có người ghen kìa!”

tự nhiên Thắng nói câu đó làm tôi bối rối, ack…
tôi ghen cái gì… T___T
nhưng điều quan trọng là ko chỉ có tôi,
có vẻ Khải cũng như đang bị bắt quả tang nhìn cảnh ấy ko hài lòng.

“ai?? anh Khải, hay chị Yên?? hình như cả 2 người họ đều liếc chúng ta khó chịu anh nhỉ??”

lúc nào nó cũng ăn nói hàm hồ như thế..>__<
con nhỏ này.. hợp với Thắng quá… sao họ ko thành 1 cặp thì,
ko còn gì xứng bằng. -____-

“giọng Lưu Chí Vỹ?? điện thoại của chị phải ko?”
“ah.. phải!”

tôi nhận ra máy của mình rung nhẹ trong túi quần,
do mải nghĩ vẩn vơ mà ko để ý tiếng nhạc..

Bếp trưởng đang gọi.

ôi trời. giờ tử đã đến..
tôi thậm chí ko dám nghe máy..

“sao ko nghe??”

Thắng nhìn tôi thắc mắc và liếc nhìn vào màn hình,
có lẽ thấy chữ Bep truong calling,
anh ta liền đoạt máy và bấm nút nghe.. O__O

“alo?……….tôi là ai ko quan trọng…bây giờ cô ấy ko nghe máy đuợc… cô ta phải đi với tôi..gì?? buồn cười, tại sao phải về??….. bếp trưởng?… sếp thì sao… bộ lớn lắm hả??……….”

trời ạh.. tôi chồm lên giật lại máy trước khi Thắng ném tôi xuống địa ngục,
lão ấy mà để yên cho tôi sau chuyện này thì hắn ko phải là bếp trưởng Phát xít!

“alo?? anh còn đó ko, sư huynh??…”
“cái tên vừa nói chuyện ở đâu ra vậy? cô TRỐN VIỆC ĐI CHƠI VỚI BẠN TRAI hả??”

điếc… tôi sắp điếc rồi..
Quân nói lớn đến nỗi cả 3 người kia dường như cũng thoáng nghe thấy…
và Thắng thích thú cười..
 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:
Chương 11

Khải mặc sơ mi trắng sọc ca rô đen nhạt,
chạy trên chiếc xe cub 85 xanh dương, đội nón kết xám.
hơi khó để nhận ra…

gặp tôi, anh ta chẳng nói câu nào, chỉ mỉm cười,
rồi nổ máy xe chạy băng băng..

whew…

“sao lại thở dài?”

câu hỏi đột ngột của KHải làm tôi hơi bất ngờ..
nên khá ấp úng..

”huh?? àh…thì… anh lạnh nhạt quá..”
“xin lỗi…vì. tính tôi vậy.”
“uh… nhưng khiến người khác thấy sợ…”
“Vân có sợ đâu…”

giống như buộc miệng nhắc tới Vân, Khải tự ngưng câu nói
như muốn che giấu điều gì đó..
ko biết chuyện gì đã xảy ra giữa họ.

“Vân thế nào?”
“cũng…ko có gì đặc biệt… cô bé ấy…bất trị thật..”

tôi thoáng thấy ánh mắt Khải vui vui khi nói về Vân,
có lẽ… anh ta thích nó..
…………

“chị!! nãy giờ có người nhắc chị hoài nè! biết ai ko? nhân vật chính đang sốt ruột kìa!!”

tôi vừa leo khỏi xe Khải thì Vân đã nhào ra nói liên tục,
tay chỉ về hướng chỗ Thắng đang mặc lễ phục tốt nghiệp
nhìn tôi tươi cười.

mặt tôi buồn hiu chán nản.
ko biết tại sao.

“chị bị sếp la sao mà mặt mày thảm vậy?”
“…………”
“anh!! anh ăn hiếp chị em hả?? bảo anh đi đón có 1 chút mà làm gì chị em??”

nhỏ từ chỗ hỏi thăm tôi, ko thấy tôi phản ứng,
thì quay sang mắng Khải bằng giọng lanh lảnh của nó.
Khải ra vẻ ko bận tâm, cho tay vào túi quần, bước đi trước..

Vân vẫn giữ cái giọng liến thoắng của nó lầm bầm,
rồi tôi đi vào trong..

chúng tôi ngồi 1 dãy ghế bên dưới đợi Thắng,
cậu ấy nhận bằng xong cũng bước xuống gọi thợ chụp hình..
4 người..
đúng là ko thấy gia đình của Thắng đâu.

“mà sao người nhà anh ko tới vậy Thắng?”

Vân hỏi thay tôi, giọng quan tâm chân thật,
đúng ra nó có thể nói giọng như vậy có phải dễ nghe hơn ko..
mà cứ giống y như lão Quân..

arghh… hẳn là gã ấy đang nguyền rủa tôi ở đó.+___+

“ko có, anh lớn lên trong nhà mở.”
“nhà mở?”
cả tôi và Vân đều đồng thanh hỏi, như thể cụm từ đó là rất lạ,
tôi hiểu cái gọi là nhà mở..
trẻ lang thang đường phố được mấy người tình nguyện viên gom lại,
cho ăn, ở, học.. và dạy chúng làm việc…

chỉ có điều tôi ko nghĩ 1 người trông như Thắng,
lại lớn lên từ đó..

“tốt nghiệp trung học thì bọn anh phải rời khỏi đó..giờ cũng ko liên lạc ai..”
“bọn anh?”
“thì anh, và hắn”

Thắng đáp quay sang khoác vai Khải, thì anh chàng này nhún vai cười mỉm..
thì ra họ đã lớn lên cùng nhau trong một nơi như thế..
tôi và Vân ra vẻ thương cảm.

“các cô đừng có làm như đang coi cải lương! nào, đi ăn uống thôi!!”
“chiều em đi phát tờ bướm..việc bán thời gian đấy!!”
“dẹp đi, phát được bao nhiêu 1 ca anh trả cho!”
“thiệt ko? hứa đó. nếu vậy em bỏ liền, hí hí…”

nhỏ cười tít cả mắt, lắc lư cái đuôi tóc dài mượt,
vòng tay vào tay Thắng cảm ơn rối rít..
nó là vậy, vô tư 1 cách … quá đáng.
con trai con gái mới quen ko bao lâu mà đã…

“này, bỏ anh ra, có người ghen kìa!”

tự nhiên Thắng nói câu đó làm tôi bối rối, ack…
tôi ghen cái gì… T___T
nhưng điều quan trọng là ko chỉ có tôi,
có vẻ Khải cũng như đang bị bắt quả tang nhìn cảnh ấy ko hài lòng.

“ai?? anh Khải, hay chị Yên?? hình như cả 2 người họ đều liếc chúng ta khó chịu anh nhỉ??”

lúc nào nó cũng ăn nói hàm hồ như thế..>__<
con nhỏ này.. hợp với Thắng quá… sao họ ko thành 1 cặp thì,
ko còn gì xứng bằng. -____-

“giọng Lưu Chí Vỹ?? điện thoại của chị phải ko?”
“ah.. phải!”

tôi nhận ra máy của mình rung nhẹ trong túi quần,
do mải nghĩ vẩn vơ mà ko để ý tiếng nhạc..

Bếp trưởng đang gọi.

ôi trời. giờ tử đã đến..
tôi thậm chí ko dám nghe máy..

“sao ko nghe??”

Thắng nhìn tôi thắc mắc và liếc nhìn vào màn hình,
có lẽ thấy chữ Bep truong calling,
anh ta liền đoạt máy và bấm nút nghe.. O__O

“alo?……….tôi là ai ko quan trọng…bây giờ cô ấy ko nghe máy đuợc… cô ta phải đi với tôi..gì?? buồn cười, tại sao phải về??….. bếp trưởng?… sếp thì sao… bộ lớn lắm hả??……….”

trời ạh.. tôi chồm lên giật lại máy trước khi Thắng ném tôi xuống địa ngục,
lão ấy mà để yên cho tôi sau chuyện này thì hắn ko phải là bếp trưởng Phát xít!

“alo?? anh còn đó ko, sư huynh??…”
“cái tên vừa nói chuyện ở đâu ra vậy? cô TRỐN VIỆC ĐI CHƠI VỚI BẠN TRAI hả??”

điếc… tôi sắp điếc rồi..
Quân nói lớn đến nỗi cả 3 người kia dường như cũng thoáng nghe thấy…
và Thắng thích thú cười..

Chương 12

trong tình thế như vầy, tôi ko còn cách nào khác,
là phải trờ về Chereston trình diện với tâm trạng lo sợ..
nào, bình tĩnh…cùng lắm là nghỉ việc.. hic hic..

Thắng bỏ vụ đi ăn uống, đòi chở tôi về nhà hàng cho bằng được,
tôi ko muốn.. nhưng lại đồng ý, với mục đích để Vân về cùng Khải,
chẳng hiểu tôi đang nghĩ cái gì nữa.

hai người đồng nghiệp làm cùng bếp bước ra, chị Trinh, anh Lý,
họ túm áo tôi thông báo… vẻ rất nghiêm trọng..

“chết em rồi, Quân nó đang điên..”

*______*

tôi gần như ko bước đi nổi nữa..

“làm gì sợ tay ấy vậy? có tôi đây…”
“anh trả lương cho tôi chắc?? anh nuôi tôi nếu tôi thất nghiệp hả??”
“cùng lắm là lấy Yên làm vợ thôi ^-^”

ack, giờ phút này còn đùa..
tôi đẩy Thắng ra xe và ra lệnh cho hắn về, nếu ko tôi sẽ ko nói chuyện với hắn nữa..
như vậy Thắng mới chịu bỏ đi..

……
trong bếp vắng hoe, bây giờ là buổi nghỉ trưa,
tôi mặc lại bộ đồng phục, tắt luôn máy điện thoại,
tiến tới nồi súp gà ban nãy… nó đã vơi gần hết..
ko biết anh ta đã làm gì với nó, nấu nồi khác hay tìm cách chữa?

gã sư huynh thình lình xuất hiện nắm cổ tay tôi,
kéo mạnh ra chỗ bàn chính của bếp..
đau nhưng tôi ko dám kêu, chỉ cúi mặt lết theo anh ta như tên tội phạm bị còng..

“em ăn hết đi.”

trước mặt tôi là 1 tô súp to, súp gà +___+
tôi ngồi xuống, ko nói gì cả và múc 1 muỗng..

ngọt quá!!!!!!!!!!!

như chè.

mà nếu như chè thì ko sao..
chỉ có là chè gà thì mới kinh.

món súp đầy đường! nó ko phải tôi đã làm.. tôi bỏ lộn 1 tí thôi..
hơi ngọt, nhưng…ko như thế này!!
anh ta… đã………..

“sao hả? sao ko ăn?”
“anh thừa biết là nó ngọt!”
“dĩ nhiên. đó là hình phạt.”
“anh chọn hình phạt khác đi, em ko thể nuốt nổi thứ này.”

tay Quân vẫn nắm chặt cổ tay tôi, anh ta siết mạnh nó và,
kéo tôi sát vào mình , nhìn tôi đằng đằng sát khí
tưởng chừng gã có thể nuốt sống tôi. *___*

“em có thể xin 1 lựa chọn khác, em nghĩ tôi có thể sao??”
“…………?”
“tôi phải dọn cho bàn khách 6 người chỉ trong vòng 5 phút với nồi súp gà ngọt của em. em bảo tôi lựa chọn thế nào???”
“em…em..”
“em thậm chí BỎ ĐI mà ko chịu trách nhiệm với lỗi lầm của mình..!!”
ko còn lời nào hơn, tôi đành im lặng nhận tội,
… anh ta đúng… tôi đã hành động quá vô trách nhiệm..
đây ko phải là gia đình, quán ăn..
mà có thể chọn cách chữa bình thường là đổ thêm nuớc,
cho thêm muối..

tôi nhận ra mình đã coi thường sự việc quá.

do vậy, tôi ngồi ăn hết tô súp ngọt đó trước cặp mắt còn đang rất giận
của Quân Sỹ sư huynh..
trong sự hối lỗi thực lòng.
………………

buổi chiều tôi im thinh thít, giống như đứa trẻ bị cha mẹ quở phạt,
ko dám hó hé hay làm gì nữa..chỉ lo cho xong phận sự của mình,
anh ta đã ko đá động gì đến Thắng và cuộc điện thoại ban nãy..

tôi đã nghĩ sai phần nào đó về sư huynh..

cuối buổi, tôi cũng lẳng lặng thay đồ, cất tạp dề,
và lủi thủi ra về..

khi đi ngang phòng quản lý, tôi thoáng thấy bóng bếp trưởng,
đang bước ra , bên trong có 1 người mặc veston,
cà vạt màu đồng..hình như là Manager..

chị Trinh khều vai tôi.

“Quân chắc lại bị nhắc nhở…..”
“sao ạ?”
“thì chuyện hồi sáng nồi súp gà đó. phải nấu lại, để khách chờ 30 phút.bếp mình bị than phiền…”
“hic..lỗi tại em…”
“sao? thì ra là em hả?? vậy mà sáng nó bảo là tại nó sơ suất!”
“hah??”
“chị cũng ko lạ. nó mấy lần nhận phần lỗi thay cho nhân viên rồi.”

tự nhiên tôi cảm thấy mình tội nặng gấp đôi.
có cần phải vậy ko? tôi… ko hiểu.
anh ta ko thích tôi, rõ ràng đây là cơ hội tốt để tống khứ cái gai trong mắt,
sao lại…

“làm gì đứng đó? còn chưa về?”
“em…………xin lỗi…………”
“đủ rồi, về đi.”

tôi nhìn theo cái dáng to cao của Sỹ Quân,
trong lòng có vô vàng dấu chấm hỏi… 1 con người khó hiểu.

mặc cho tôi tần ngần đứng giữa sảnh,
sư huynh đi thẳng 1 mạch ko hề ngoáy đầu, cả câu an ủi hay bỏ qua cho tôi
cũng ko có..

…………………
tôi đi lang thang rồi ko biết tại sao tới trước cửa quán Âu Việt,
giờ này quán rất đông… gần 8h tối..
sư phụ ở trong bếp, mấy người hồi trước làm chung nhìn tôi chào qua loa
rồi lo làm việc của họ..

tôi lấy tạp dề cũ của mình mặc vào,
ko nói gì mà chỉ lo phụ mọi người…
do bận rộn nên dù sư phụ có hơi thắc mắc, thầy cũng ko hỏi,
chỉ tới khi khách về gần hết, sư phụ mới vừa lau tay vừ ahỏi tôi.

“có chuyện gì hả?”
“sư huynh… ko kể cho thầy sao?”
“ko… buổi sáng con xin đi đâu .. nó cho phép mà phải ko..?”
“con sai rồi..”

tôi gục mặt thú tội, sư phụ ngồi xuống vỗ vai cười xoà..
 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:
Chương 13

tôi chỉ mong sao thầy cho tôi quay lại đây,
áp lực công việc ở đó làm tôi thấy căng thẳng quá..

“biết sai thì thôi, buồn làm gì. vui lên đi, hen?”
“hình như… con ko làm tốt như thầy trông đợi..”
“chẳng ai hoàn hảo cả. hồi trước Quân nó cũng vậy..”
“sư huynh? sư huynh sao ạ?”

tự nhiên tôi lại đi tò mò tìm hiểu về bếp trưởng Sỹ Quân,
có lẽ do tôi bắt đầu thấy anh ta hơi kỳ lạ..
xấu tính mà ko phải xấu xa..

“Quân học thầy năm nó 19 tuổi, làm suốt 3 năm để dành tiền đi Pháp học, nó làm cho 1 tiệm ăn ở Paris, bị ông chủ mắng suốt 2 tháng liền, chịu ko nổi, bỏ hết chạy về đây uống bia với thầy..”
“hả? bỏ hết?”
“ừh, nó lúc đó 22 tuổi mà bồng bột nông cạn lắm. thầy phải khuyên nó nhiều..rồi đưa nó 1 số tiền để mua vé máy bay trở lại đó…. sau 2 năm thì nó về nước và làm ở Chereston được 1 năm rồi”
“dạ…”
“nó bảo ko nhờ thầy thì giờ có lẽ nó cũng chẳng ra sự nghiệp gì.”

ah…hèn chi…
mà anh ta trọng sư phụ như thế.. gần như tuân theo răm rắp..
tôi tự hỏi ko biết gia đình anh như thế nào?

“Quân nó bị nhiễm tính của cha, 1 phần của ông chủ, cộc cằn, thô lỗ…”
“cha ảnh?”
“uh. ông ta là lão nát rượu, suốt ngày la mắng con cái..lúc nó học ở Pháp, ông bị ung thư gan rồi mất. mẹ nó tái giá với người khác. Quân còn 1 đứa em gái đang sống với mẹ.”
“sao…tội vậy…”
“thầy coi nó như con trai. cái thằng cộc tính nhưng tài giỏi và có cái tâm..”

tôi gật gù lắng nghe, cố xua suy nghĩ xấu của mình về bếp trưởng Quân,
đồng thời cho mình 1 động lực để tiếp tục..
tôi ko nên bỏ cuộc chỉ vì 1 sai lầm nhỏ xíu đó..

cảm ơn sư phụ..

…….
tôi định về nhà trọ thì tự nhiên nhớ ba mẹ, gia đình..
xung quanh tôi, Khải, Thắng và sư huynh John Quân,
đều ko có 1 gia đình hạnh phúc như tôi…

có những thứ ở trong tay mình mà mình ko bao giờ thấy nó quý giá,
ai đó đã nói như vậy…

“chị ba??!! trời, ba ơi, chị Ba về nè…”

nhỏ Út nhà tôi nhỏ hơn Vân 1 tuổi, nó cũng nhí nhảnh,
nhưng ko đanh đá như Vân..
ba tôi đang ngồi uống cà phê, ngó ra cửa nhìn tôi,
ánh mắt như thoáng cười, mà vẻ mặt vẫn cứ lạnh tanh.

sao mà… Khải và ba giống nhau quá đỗi..
sự lạnh lùng ko cần thiết.

“mẹ đâu, Út?”
“mẹ ngủ sớm rồi… gần 10h chứ bộ..”
“còn anh Hai, chị Hai?”
“để em lên kêu, chắc đang thủ thỉ rù rì, hí hí..”
“thôi…….chị về..”

tôi túm Út lại vì dù sao trời cũng đã khuya,
ko nên phiền anh chị..

“tối rồi còn đi đâu? vào nhà ngủ đêm nay đi, đường khuya nguy hiểm”

giọng ba tôi.. uy lực và nghiêm nghị…
chất chứa cả tình thương thầm kín nữa..

Út kéo tôi lên phòng nó, hai chị em ngủ cùng gi.ường như trước đây nửa năm,
nó bảo tôi thay đồ ra, mấy bộ đồ của tôi vẫn nằm yên trong tủ áo..
tôi bỗng thấy lòng quặn thắt.

đây là nhà của tôi, ba tôi, mẹ tôi, em gái tôi,
anh chị tôi, phòng của tôi…
tại sao tôi chỉ ở lại 1 đêm như 1 người khách lỡ đường…
tại sao……………….???

“chị đừng khóc mà..”
“………………………….hic………..hic……….”
“chị về nhà ở đi.”
“thôi, chị đã nói với ba là…”
“chị cứng đầu làm gì..”

tôi im lặng.
dù muốn về nhà đến đâu, tôi cũng ko thể…
tôi tin rằng con đường mình đi là ko sai, chỉ có ba quá nghi ngờ nó,
đầu bếp cũng là 1 cái nghề thôi……….

mẹ nói tôi và ba cố chấp y như nhau.
có lẽ vậy.

……………………

12h30 khuya,
tôi và Út đang say giấc thì cái điện thoại của tôi réo inh ỏi,
bài hát “Người ấy và tôi em phải chọn”…
ack ack..

là Thắng gọi. O_______O
tôi trả lời máy bằng giọng ngái ngủ..

“alo? gì..vậy?”
“chị? trời ơi chị đi đâu đó… sao ko về??”
“Vân hả?? em đang ở chỗ Thắng??”
“Thắng ở chỗ phòng mình nè, cả Khải nữa… em lo cho chị quá…chuyện gì vậy? chị đang ở đâu..”

tôi ngồi dậy dụi mắt, nhớ ra là mình còn 1 ngôi nhà khác,
còn có người chờ cửa …trời ạh…

“xin lỗi, chị…về nhà chị ngủ 1 hôm..”
“cái gì?”

Vân chỉ nói to giọng câu đó rồi cúp máy ngang,
chắc nó giận tôi..
cũng phải, tôi ko nhớ gì tới con bé…
ít ra là phải báo nó 1 tiếng… T___T

tôi bấm số gọi lại, nhưng ko ai bắt máy.

từ đó cứ trằn trọc mãi tới gần 5h,
thì mò xuống bếp nấu bữa sáng cho cả nhà…
mẹ đã dậy từ hồi nào.

“ngủ ngon ko con?”
“dạ…ngon… mẹ dậy sớm vậy?”
“ngày nào mẹ cũng dậy giờ này, con mới đi khỏi nhà gần nửa năm mà làm như người xa lạ.”

mẹ nói giọng hơi buồn, tôi cười chua xót,
tôi đâu có cố tình làm ra vẻ như thế..-__-

“để con làm bữa ăn sáng cho..”

Chương 14

tôi nói và mẹ lùi ra tránh chỗ cho tôi vào bếp,
bún gạo nấu nước lèo xương heo,
cho 1 quả hột gà vào là ngon tuyệt…

“con ra dáng 1 đầu bếp thành thạo rồi đó, Yên à”

nghe mẹ khen, tôi chưa kịp cười vui thì bóng ba tôi
từ phòng bước ra tằng hắng làm tôi im thinh..
thậm chí ko dám nhìn ông.

“nếu thích mấy trò nấu nướng đó thì lấy chồng cho rồi, học Đại học chi cho tốn tiền của cha mẹ”
“con…có muốn học đâu…”
“thế ra ba ép mày hả?mày nghĩ ba bắt mày đi học ĐH là lợi lộc gì cho ba??”
“sao ba cứ….”

tôi cất giọng định cãi nhưng mẹ giật nhẹ tay,
nháy mắt bảo tôi nhịn ông…
thật tình, dù thương ba, thương mẹ,nhớ nhà bao nhiêu…
mà hễ cha con gặp nhau nói câu nào cũng bất đồng.

đợi ông đi lên nhà trước,
mẹ mới khẽ khàng vào tai tôi..

“ba con cứ bị anh em bên nội rồi bạn bè nói ra vào.. là có con gái đi làm phụ bếp… ba con vốn sĩ diện..con biết mà..”
“nhưng phụ bếp hay đầu bếp có phải là ăn cướp hay ăn mày đâu???”
“với suy nghĩ của mấy người đó thì … nghề đó thường dành cho mấy kẻ…ít học.”
“kỳ lạ… ba cũng nghĩ vậy sao chứ??”
“nghĩ hay ko mà bị nói này nói kia thì ba con khó chịu cũng có lý do.”
“thôi, mẹ dọn bữa sáng…con đi..”

tôi thất vọng nói, đi rửa tay và rời khỏi nhà, dù mẹ có cố giữ lại,
tôi cũng ko còn thấy vui vẻ gì ngồi vào bàn ăn sáng..
ngày nào tôi ko thành đạt với con đường mình chọn,
chắc ngày ấy ba vẫn ko chấp nhận tôi…

…………..

tôi tranh thủ còn chút thời gian ghé nhà trọ,
xin lỗi Vân và mong nó ko giận lâu..
dù chỉ ở cùng nhau mới mấy tháng nhưng chúng tôi gần như là chị em,
nó thực sự lo cho tôi..

cửa khoá.
sao nó đi sớm vậy?

tôi đành thay bộ đồ mới và cũng rời khỏi phòng lúc 6h30..
khi tôi hối hả chạy ra trạm xe,
thì tiếng Khải, nghe như tiếng ba vậy, gọi tôi..

“Yên…!”
“oh..hi..”

lần thứ hai tình cờ gặp nhau, xem ra cũng có duyên..-__-
mà lần này thì Khải thấy tôi trước.

“ko thấy tôi sao?”
“uh… tại Yên đang vội..”
“đi làm sớm quá vậy?”
“đầu bếp mà… luôn sớm hơn những công việc khác.”

Khải gật gù ra vẻ hiểu rồi,
bảo tôi lên xe để anh chở vì tiện đường..
tôi hơi ngại nên tỏ ra ngập ngừng.

“hay Yên ngại gì ?”
“sợ phiền…”
“chúng ta là bạn, đúng ko? nếu là bạn đừng nói chữ “phiền”.”

ya..
tôi đồng ý và leo lên xe KHải lần thứ hai,
trong 1 tâm trạng vui vui, ko biết nữa..
ít ra là anh ta đã chịu mở miệng nói nhiều hơn.

“tối qua… Vân nó giận lắm à?”
“uh..thấy cô bé khóc...”

nghe Khải nói, tôi lại thấy mình vô tâm..
ít khi nào Vân rơi nước mắt vì chuyện gì đó
vậy mà…

“anh khi nào có dịp..nói giúp Yên 1 tiếng…”
“tôi thì biết gì mà nói giúp Yên?”
“…thì bảo là Yên có chút chuyện ko vui nên…muốn về nhà.. tâm trạng lộn xộn nên chẳng nhớ gì…”
“sao Yên ko tự nói?”
“nó giận vậy chắc ko chịu nói chuyện với Yên.”

tôi nghe tiếng Khải cười nhẹ phía trước,
ko hiểu tại sao anh cười..
tôi cũng cười như cười bản thân mình.

“bảo Thắng nói ấy. mà nó cũng chưa gọi Yên à?”
“chưa?”
“hôm qua nó cũng lo lắng ra mặt.”

lo lắng gì? cho tôi à?…
anh ta đâu là gì của tôi, sao lo cho tôi?

“ở đây phải ko?”

tôi giật mình ngẩng lên khi Khải hỏi,
đúng cổng Chereston rồi..

“cảm ơn anh.”
“đường này cùng đường tôi đi học nên sáng cứ đi chung cho tiện.”
“thật ko?”

mặt tôi có lẽ ghi nguyên chữ “sung sướng” hay sao,
mà Khải nhìn tôi tròn mắt.. như ko hiểu..
tại sao tôi lại mừng rỡ như thế?
T____T

“chẳng lẽ tôi đang đùa?”
“ah,,ko…chỉ là… Yên… thấy…”
“nếu ok thì mai nhắn tin cho tôi trước khi đi 10 phút.”

Khải vừa nói vừa lấy điện thoại bấm số tôi gọi vào,
để tôi biết số của anh..
tôi nói “OK” xong thì Khải chào tạm biệt, đi khuất..
còn tôi cứ đứng ngẩn ngơ nhìn dáng anh xa dần..T___T
…………

tôi vào bếp lục coi có…
bánh mì sandwich còn thừa ko để ăn sáng,
ko thì có ít mì làm đĩa spaghetti cũng được..

nhưng Chereston ko phải Âu Việt quán,
mọi thứ nguyên liệu thực phẩm đều cho vào tủ có khoá,
chỉ có Bếp trưởng và bếp phó – mới mở được..
hic hic..

“em tìm cái gì?”

giọng sư huynh hỏi khiến tôi giật bắn,
như đang ăn vụn mà bị bắt quả tang..
dù tôi còn chưa tìm được thứ gì để mà ăn nữa kìa.
 
Hiệu chỉnh bởi quản lý:
Chương 15


“em định tìm cái gì đó ăn sáng..”
“gì huh??”

mắt Quân sư huynh trừng nhẹ nhưng ko tỏ vẻ hung dữ lắm,
tôi rụt vai cười trừ.. biết là ko thể chạm vào thứ gì của nhà hàng,
nên đành im thinh nhịn đói thôi..

“tránh ra đi.”

anh ta nói nhanh, vừa nói vừa đẩy tôi ra,
rồi mở tủ lấy 1 hộp rau củ..
thêm vài thứ nữa..

“đi thay đồng phục rồi lại đây.”

tôi làm theo lời bếp trưởng dù có hơi thắc mắc,
sáng sớm chưa có khách mà anh ta đã làm việc rồi..
tôi vào hơi sớm nên khi tôi đã xong xuôi thì mới thấy mấy anh chị làm cùng lục đục
vào phòng thay đồ…

sau 10 phút trở lại, Quân đã hoàn thành xong món ăn nào đó..
nhìn thấy tôi thì tằng hắng giọng..

“tới đây ăn đi.”
“ha? cái này… là cho em?”
“súp nấm. tôi chỉ làm… vì còn thừa…khoai tây và.. nấm rơm..”

tôi vẫn ko tin là bếp trưởng Phát xít vừa làm bữa sáng cho mình,
trong khi mặt anh ta tỏ ra hơi ngượng ngùng..
thấy tôi còn tần ngần, anh ta trở lại thái độ hung hăng.

“ăn lẹ đi chứ!! để người ta thấy thì ko nên đâu..”

dứt lời hắn cầm đĩa súp ấn vào tay tôi giục,
tôi cầm lấy đi tới chỗ bàn trong góc bếp ngồi ăn ngon lành..
vẫn ko hiểu tại sao.. sư huynh tốt đột xuất vậy.

chị Lý và chị Trinh vào bếp, thấy tôi ăn súp nấm,
thì quan tâm hỏi, cũng là chuyện bình thường..

“ủa em làm súp nấm ăn hay ai làm cho em vậy? món này Quân làm ngon lắm áh!”
“vậy hả…cái này là anh..”

tôi đang nói thì bị Phát xít Hít le Quân quắc mắt,
rồi quát cả 3 bọn tôi.. *_____*

“tới giờ làm việc rồi CÁC CÔ~~!!! ko phải lúc tán gẫu!”

chúng tôi đành nghe theo, cái lão…này..
chẳng biết làm sao nữa..
người gì kỳ cục, khó hiểu muốn chết.

mmam..mam..
mà món này ngon ghê ^_^ súp nấm nấu bằng nước bò hầm..
phải học mới được..

………………..
buổi trưa đợi mọi người đi ăn cả, tôi kéo áo sư huynh,
cố nở nụ cười cảm ơn chân thành tươi tắn..

“anh dạy em làm món ấy được ko?”
“món gì?”
“món súp nấm hồi sáng anh nấu cho e…”

tự nhiên anh ta bịt miệng tôi kéo vào trong tường,
mắt ngó xung quanh quan sát, giống như điệp viên 007 hành động…
ack ack..

“đừng có nói là tôi làm món ấy cho em chứ!!”
“ủa, sao dzị??”
“ko thích. -___-“
“tại sao ko thích??”

hai chân mày của sư huynh chau lại,
và tôi biết là tôi ko nên hỏi…hic hic..

“ok..nhưng anh chỉ em làm hen??”
“khi nào có khách gọi thì tôi sẽ dạy.”
“YEAH!”

thế là chúng tôi đã thoả thuận xong,
tôi rất vui vì mình bắt đầu có cơ hội học hỏi
vị sư huynh “đáng kính” này..
…………………..

chiều sau khi dọn dẹp xong chỗ bếp của mình,
tôi định lọt tọt ra về thì sư huynh kéo vạt áo tôi..
vẻ mặt nghiêm trọng.

“họp.”
“??”
“biết họp là gì ko??”
“biết, nhưng sao ạ??”
“em ko thấy mọi người ko ai về mà em lại về được hả???”

là sao?
thì chị Lý làm ca tối, chị Trinh vẫn hay chờ bạn trai đón,
anh Liêm anh Thành thì cũng ra trễ vì làm nhiệm vụ lau sàn,
ngày nào tôi cũng về sớm nhất mà?

chưa kịp mở miệng thắc mắc thì vị quản lý nhà hàng bước vào,
mọi người lục đục đi theo…
tới cái phòng hôm trước tôi thấy Quân với ông quản lý..

ah phòng họp.
vậy là có họp thiệt. *__*

……………..
“nhà hàng Montana ở Lê Thánh Tôn có món Couple cream rice rất đặc sắc chỉ phục vụ tối thứ 5 . nên tối nay cần sang đó tìm hiểu thử món ấy để cạnh tranh…”

ông quản lý nhà hàng đứng nói đĩnh đạc
bên dưới mấy người xì xào, nhóm bếp chúng tôi và 1 nhóm khác nữa,
chắc thuộc ca tối..

“vậy cũng như những lần trước tôi sang đó ăn thử chứ gì?”

giọng Quân cứng cỏi hỏi rành mạch và chúng tôi lắng nghe chăm chú,
ông quản lý gật đầu và nói thêm.

“nhưng vì món Couple nên anh cần đi cùng 1 nữ nhân viên thì tốt!”

bên dưới nhao nhao.

“được, Trinh đi với tôi.”

sư huynh nói như ra lệnh, cứ y là anh ta quyết định vậy là xong.
nhưng chị Trinh rụt rè lên tiếng..

“bếp trưởng, em…ko đi đâu… bạn trai em …ghen lắm..”
“vớ vẩn, tôi có làm gì cô đâu mà ghen!”
“thôi cho em xin ạ.”



Chương 16


mặt Quân sư huynh quê độ lên, thế là quay sang chị Lý,
chị liền xua tay..

“trời, tôi với cậu đi thì là chị em chứ tình nhân cái gì.”

hahaha.
tội nghiệp chưa, ko ai thèm đi với anh, hehhe

“vậy cô bé này đi!”

ông quản lý chỉ ngay vào mặt tôi,
sư huynh ngó tôi đầy đề phòng, lăm le dò xét,
tôi á??

“được ạ!! ^_^”

và thế là cả bếp vỗ tay ầm ầm. T___T
tôi giống vị cứu tinh của họ hay sao áh..

“này!”

cái kiểu gọi ấy thì chỉ có sư huynh khó tính thôi,
tôi mệt mỏi quay lại..

“em định ăn mặc như thế mà đi hả?”
“sao cơ?”

tôi nhìn xuống bộ áo quần của mình, trông cũng ko tệ,
quần kaki xám với áo hồng…
đẹp mà!

“tôi chở em về thay đồ!”
“về?? ở nhà cũng có đồ nào đẹp hơn bộ này đâu??”
“gì hả? con gái mà ko có áo đầm??”

ko phải ko có nhưng tạm thời là..
ở nhà trọ ko có..
tôi nhớ tới cái đầm xanh lá mạ hai dây của mình,
chắc Út nó bận cũng vừa..
sư huynh nhìn tôi 1 hồi rồi kéo tôi đi ra xe,
chở tôi tới 1 shop thời trang sang trọng.
wow..sư huynh mua đồ cho tôi!!!!!!!!!!!!!!
thật là………… ngọt ngào…………………………………..

tôi bắt đầu mơ giấc mơ thiên đường về 1 chàng trai lịch lãm,
đưa mình đi mua sắm đồ đẹp để mặc đi ăn tối nhà hàng,
ko khác gì trên phim ^_^

nhưng giấc mơ của tôi tan ngay khi thấy sư huynh tỏ vẻ quen biết với cô chủ tiệm,
và câu nói của anh ta làm tôi rơi bịch xuống từ thiên đường.

“em có bộ áo nào cho anh mượn 1 lát”

ack ack ack.
lẽ ra tôi ko nên mơ tưởng quá xa xôi với anh chàng PHÁT XÍT này.
mượn! có cần vậy ko??
tôi cảm thấy mất mặt quá…

“ai vậy? bạn gái anh hả? sao ko mua cho chị 1 bộ hẳn đi??”

yeah…đó là ý kiến hay mà..sư huynh?
mặc cho vẻ mặt nửa bất mãn nửa hi vọng của tôi,
lão sư huynh khó tính thản nhiên khoác tay.

“bạn gái gì. cô ta là nhân viên của anh, có chút việc cần nên mượn em 1 tối là xong.”

nhân viên của anh…
tự nhiên tôi có cảm giác mình thấp hèn tệ hại.
tôi bắt đầu hối hận về việc đã nhận đi chuyến này,
thực ra tôi muốn thử cái món cream rice couple gì đó..

tôi bỏ đi.

hình như anh ta đuổi theo phía sau và gọi tên tôi.
tôi ko muốn làm việc này nữa.

Quân bắt kịp tôi chỉ sau vài bước.

“em sao thế hả??”
“em ko đi nữa.”
“cái gì?”
“em ko cần mượn đồ người kháC!! anh ko biết con gái ghét nhất là chuyện đó sao???”
“tôi…………tôi..”
“lại còn…nhân-viên-của-anh! anh cứ phải nói giọng đó mới vừa lòng àh?? anh ko coi em là sư muội cũng ko sao, nhưng cần gì phải tỏ ra cái thái độ khinh người vậy hả?

sư huynh hơi bối rối, ánh mắt ngỡ ngàng..

“tôi..ko khinh người… ko có..”
“anh kêu cô ấy đi cùng là xong. dù sao anh là bếp trưởng, hẳn anh đủ biết món ấy thế nào..”
“vậy em muốn sao đây??”

tôi ko hiểu câu hỏi đó nên hơi ấp úng.
tôi muốn sao áh?
anh chịu quan tâm em muốn sao à?

“hay muốn có 1 bộ của riêng mình??”
“???”

tôi vẫn ngơ ngác.
cái ý nghĩ được chàng trai lịch lãm mua cho bộ quần áo đẹp đã bay biến từ nãy rồi..
Quân sư huynh kéo tôi trở lại cửa hàng.

“em cứ chọn bộ nào em thích!”

buồn cười thật.
ko hiểu sao bây giờ tôi lại ghét cái vụ này…
ko cảm thấy thích thú gì nữa..

“ko.”

mặt sư huynh bừng bừng lên,
tôi đã quen dần với những lúc anh ta nổi cáu.
sư huynh gãi mạnh đầu làm mớ tóc bồng bềnh của anh ta xù lên..

“tôi đến phát điên với em..KO MUA PHẢI KO?? KO THÌ VỀ, KO ĂN TỐI GÌ SẤT!”

về thì về.
ai chịu trách nhiệm vụ này? anh.
ko phải tôi.
anh là bếp trưởng và quản lý sẽ mắng anh.
nhiệm vụ của anh là nghiên cứu sản phẩm cạnh tranh…

tôi ko sợ.
khi lão sư huynh cục tính bước ra trước với thái độ bực dọc,
tôi cũng thản nhiên theo sau…
nhưng cô gái ở cửa hàng níu tay tôi lại, mỉm cười thân thiện.

“chị… em nói này.. anh Hai là vậy nhưng ko có ý khinh rẻ ai cả đâu.”
“anh Hai?”
“dạ.. em là em gái ảnh.. để em chọn cho chị 1 bộ nhé.”
“em gái?ah… thôi ko cần đâu…”

tôi lắc đầu cười nhạt. cô em gái tỏ vẻ buồn nhưng tôi ko thể mua đồ ở đây..
nó quá đắt.
 
Chương 17


khi tôi bước ra khỏi shop thì lão Quân đã phóng xe đi từ lâu..
cuối cùng thì chẳng có bữa tiệc nào ở Montana
cũng ko có món Couple rice gì nữa…

tôi đi về nhà trọ bằng xe ôm với cái bụng đói meo,
8h tối… thôi tấp đại 1 quán ăn bụi,
rồi về ngủ…

tôi nhìn thấy Thắng.

anh ta hình như cũng vừa mệt mỏi sau 1 ngày dài,
bước chân nặng nề hơn bình thường..

trông thấy tôi, Thắng ko tỏ vẻ vui hay buồn,
nét mặt trống rỗng…
tôi đành gọi trước.

“ngồi chung đi, Thắng.”

anh ta làm ngơ đi qua mặt tôi.
???
okay… nếu đó là ý của anh…tuỳ thôi.

tôi rút muỗng nĩa ra và định lau sạch để chuẩn bị ăn,
thì Thắng bất ngờ giật lấy..

“để tôi.”

whew..
tôi để mặc cậu ấy muốn làm gì thì làm.
đầu óc vẫn lang thang chỗ shop thời trang với những bộ đầm đẹp…
chàng hoàng tử lịch lãm vẫn chỉ là cổ tích…
ơ hay, tôi có phải lọ lem đâu?

“sao hôm qua ko về?”


câu hỏi của Thắng khiến tôi chợt tỉnh
trở về thực tại…
đĩa cơm sườn nóng bốc khói ngon lành,
ánh mắt Thắng có gì đó lắng đọng.

“về nhà.”
“nhà?”
”tôi có 1 gia đình…ở Sài Gòn..”
“gia đình ư? thế sao phải ở trọ?”
“đừng hỏi…”

tôi thở dài cắm muỗng múc 1 thìa cơm..
Thắng hơi tò mò nhưng rồi cũng ko hỏi thêm gì,
gọi 2 ly trà đá và bắt đầu nói đều giọng..

“uh…mỗi người 1 hoàn cảnh. mỗi người 1 giấc mơ.. có giấc mơ của người này là thứ người kia đang có..mà ngừoi đó lại ko hề trân trọng giữ…”
“anh đang nói cái gì vậy?”
“tôi nói linh tinh ấy mà”

Thắng khẽ cười.
tôi nheo mắt nhìn anh chàng nhiều chuyện thường ngày,
hôm nay có cái gì đó rất khác…
tôi muốn quan tâm, nhưng khổ nỗi chẳng biết quan tâm thế nào..
đành im lặng ăn hết dĩa cơm.

………….

cửa phòng ko khoá trong nên tôi đẩy cửa vào,
Vân đang nói chuyện điện thoại với ai đó…
cái điện thoại nó vừa mua thì phải..
trước giờ nó vẫn bảo ko cần thiết mà.

tiếng Vân cười khúc khích vẻ rất vui,
nó nhìn tôi cười mỉm – hình như đã bớt giận…
rồi nói tạm biệt với nguời trong điện thoại,
xong cúp máy..
tôi hỏi cầu hoà..

“em vừa mua điện thoại sao?”

Vân đứng dậy chống nạnh nhìn tôi.

“chị đó! em mua để chị có về trễ thì nhắn cho em và…ngược lại luôn.”
“trời…đừng nói mua vì chị nha…!!”
“hihi.. vì chị mà.. ko tin chị hỏi Khải đi…ảnh đưa ra ý này đó”

nhắc đến Khải, mắt Vân lại sáng long lanh,
trong khi tim tôi thì loạn xạ đập..
rõ khổ… 2 chị em lại đi thích cùng 1 người con trai.

“uh..em nhắn số qua cho chị…”

Vân gật đầu và liền nhá máy cho tôi,
nó dường như đã hạ cơn giận chỉ sau 1 ngày..
tôi đoán chắc Khải cũng đã nói gì giúp tôi rồi.
…………………………………

trong lòng tôi tràn ngập nhiều thứ suy nghĩ,
nào là sư huynh phát xít đáng ghét,
nào là Thắng tự nhiên khó hiểu như vậy
nào là Khải và Vân…

nên cả đêm hầu như ko ngủ được..

buổi sáng..
hôm qua Khải nói tôi hãy nhắn cho anh nếu cần người chở đi làm.
nhưng…
tôi ko nên chen vào nếu Vân và Khải thực sự thích nhau.
……

tôi quyết định đi xe buýt như bình thường.
khi tôi đã ngồi yên trên xe thì Khải lại gọi tôi…T___T

“alo?”
“Yên đi rồi à?”
“uh… đi xe buýt.”
“sao ko nhắn tôi?”
“thôi chắc ko cần đâu, vậy nha..”

tôi vội vàng cúp máy vì sợ mình lại …xao động,
giọng của Khải…
làm tôi bối rối ko tự chủ được.

………………

“tới rồi kìa… hôm qua thế nào? món ấy ngon ko?”
“nghe nói nhà hàng đó có nhạc trữ tình hả?”
“mà ăn bữa cơm tình nhân với bếp trưởng ko biết thế nào hen!!”

mọi người trong bếp bu vào hỏi han tới tấp
tôi ngơ ngác như người mộng du…
vừa định nói rằng mình ko có đi, thì tiếng lão Phát xít lại cất lên dõng dạc T____T

“cái bếp này… LÚC NÀO CŨNG NHƯ CÁI CHỢ!!”

và bọn họ lục tục giải tán…
mỗi người đều ko quên lầm bầm,
chắc nguyền rủa thầm gã bếp trưởng..




Chương 18


Quân sư huynh nhìn thoáng qua mặt tôi,
ko nói câu nào, cũng ko la lối gì…
mà có gì để la chứ?!

tôi thay đồng phục, mang tạp dề vào và làm công việc của mình,
suốt cả buổi sáng sư huynh hầu như ko ngó ngàng tới tôi..
vậy mà đến trưa khi tan ca ăn cơm, hắn ko rời bếp mà ở lại,
và còn gọi cả tôi nữa!

“sao ạ?”
“làm thử món hôm qua.”
“món hôm qua?”
“couple cream rice”
“ơ… anh đi 1 mình à??”
“với em gái tôi. hôm qua tôi quay lại đó nhưng em đã về rồi… tôi đã gọi nó đi cùng.”

thì ra là vậy.
thì ra là anh ta có bữa tiệc ở Montana còn tôi thì ko..
sao anh ko quay lại sớm hơn chứ??!
T_T

do lệnh của bếp trưởng nên tôi phải ở lại,
cùng anh ta làm thử món couple cơm..

loại cơm dẻo Nhật Bản và sốt barbecue với kem tươi béo nhẹ,
1 miếng gà nướng mật ong..
món này cũng ko khó mấy…nhìn hấp dẫn khủng khiếp…
bụng tôi đói cồn cào..

“ngồi xuống ăn đi.”

chỉ chờ có thế, tôi xộc ngay cái muỗng của mình vào đĩa cơm
và ăn thử…
Quân Sỹ bếp trưởng vẫn ngồi chống cằm nhìn.

“thế nào?”
“cũng ngon!”

sư huynh liếc nhìn tôi rồi cũng dùng muỗng thử,
tách 1 miếng gà cho vào miệng..
nhưng anh ta nheo mắt lắc đầu.

“ko, thiếu cái gì đó…”
“vậy hả?”
“tôi nghĩ… hình như là…nên thêm tiêu xanh?”

đừng nhìn tôi.
tôi có ăn món ấy ở Montana đâu?
về mà hỏi em gái anh ấy!

lão sư huynh cứ thử thêm vài muỗng, mặt mày suy tư..
tôi thì ko cần quan tâm mà chỉ lo ăn phần của mình,
tuy nhiên để có chút trách nhiệm, tôi cũng đưa ra ý kiến.

“sao phải giống như bản sao nhỉ? ko phải chúng ta cũng làm 1 món y như thế ở Chereston đó chứ?”
“dĩ nhiên là ko. việc của chúng ta là làm ra 1 món xuất chúng hơn.”
“xuất chúng hơn?”
“uhm..”

sư huynh gật đầu và ăn nhanh cho hết đĩa của mình,
xong bảo tôi dọn dẹp và rửa bát…
>___<

bữa trưa 1 giờ đồng hồ của tôi trôi qua cái vèo,
dù sao thì…
tôi cũng học được 1 món mới.
trong thoáng suy nghĩ này, tôi nhận ra hình như sư huynh cố tình bảo tôi ở lại
để dạy cho tôi…
vì nếu muốn thử làm, 1 mình anh ta cũng đã đủ..
món ấy ko khó lắm.

tôi bắt đầu tin rằng thực ra Sỹ Quân sư huynh cũng tốt…
như mọi người đã nói.
thế mà ko hiểu sao anh ta vẫn có cái kiểu cư xử ấy,
thô lỗ và khó khăn…

……………………
giờ ra về.
tôi đeo túi uể oải ra khỏi cổng sau nhà hàng,
rồi vòng ra trước để đến trạm xe..
nhưng ngay cách cổng chính khoảng vài chục met, tôi thấy Khải,
và sư huynh bếp trưởng?
O___o

cả hai đều ngồi trên xe máy,
nhưng ở 2 phía ngược chiều nhau..
tôi vội núp vào vách để quan sát..họ quen nhau ư???

gã sư huynh nói gì đó với vẻ hơi kênh kênh,
Khải vẫn giữ thái độ lạnh lùng thường thấy..
tôi ứơc chi mình có thể nghe họ nói gì, hic hic.

sau vài câu thì sư huynh chạy đi trước,
Khải ko nhìn theo anh ta mà ngóng về phía cổng chính nhà hàng,
rồi nhìn đồng hồ…
rồi lấy điện thoại…

máy của tôi reo lên!!!!!!!!!!!!

anh ta gọi tôi?

“alo?”
“vẫn còn trong đó à? tôi đang đợi ngoài này..”
“ờ…ra ngay…”

giọng tôi hơi nhỏ và lừng khừng,
phần chính là do tôi ko biết Khải đến đón tôi..
hay là quen với bếp trưởng sư huynh nữa?!

ngộ thật.

tôi đánh 1 vòng cung quay vào trong rồi ra lại cổng chính,
giả vờ như ko thấy gì cả từ nãy giờ..
và mặt ko giấu nổi vẻ hớn hở (thực sự)

“anh Khải… đón Yên à?”
“tôi ko đón Yên thì đón ai ở đây?”
“tưởng anh tìm người quen nào đó…”

tôi nói và pha chút tò mò trong ánh mắt,
nhưng Khải ko cho thấy là anh ta có điều gì đó che giấu tôi,
hoặc ko nói cho tôi biết…
anh chỉ bảo rằng do hôm nay học buổi chiều nên sẵn tiện ghé ngang đón tôi về thôi.

“khi nào thì anh tốt nghiệp?”

tôi phải suy nghĩ mãi mới hỏi được 1 câu trên quãng đường về nhà trọ,
mặc dù tôi có đến hàng chục câu khác để thắc mắc,
ko hiểu sao tôi lại chỉ hỏi câu ấy..

“ah..hè này.”

vẫn kiểu trả lời khô khan ngắn gọn đó,
Khải đáp.
 
Chương 19

anh ta ko hỏi tôi điều gì cả,
gần như lần nào cũng chỉ có tôi hỏi mà thôi…
như thể chỉ có tôi quan tâm Khải, mà anh thì ko quan tâm tôi.

vậy thì sao lại đón tôi làm gì.

“sao thở dài vậy?”

tôi giật mình, nhận ra đúng là mình vừa thở dài,
Khải khẽ quay đầu ra sao 1 chút, giọng hơi ấm..
tôi bối rối tìm ra 1 lý do vớ vẩn.

“chắc…đói bụng”
“hả? đói à? vậy… ăn gì đi.”

nói xong Khải đưa mắt ngó quanh trên đường,
rồi chạy chậm lại để tìm quán ăn..
thực ra..tôi đâu có đói.

nhưng thay vì bảo Khải chạy thẳng về nhà trọ,
tôi lại làm thinh chờ đợi bữa ăn chung của tôi và anh..
tự dưng tôi thấy mình trẻ con hết sức.

hôm qua trằn trọc tôi còn định sẽ thôi,
ko nghĩ nhiều về Khải nữa..
vì Vân thích anh, mà anh dường như cũng…

“ăn ở đây vậy!”

tôi ngước lên và đó là …….Âu Việt quán!!
ôi ko… ko phải chỗ này.

“thôi, ăn ở nơi khác đi… tiệm này hơi sang…chắc …mắc!”
“ko đâu…tôi ăn 1 lần rồi…”

vì Khải đã cho xe lên lề nên anh Hùng giữ xe nhận ra tôi ngay,
cho dù tôi cố tránh mặt nhưng anh Hùng vẫn kêu lên
và vỗ vai tôi cái bụp T____T

“Yên dắt bạn trai về ủng hộ hả em! Haha…”

tôi đỏ bừng 2 má nhăn mặt phủ nhận,
nhưng anh Hùng quen tính hay chọc ghẹo mà chịu để yên..
tôi đành đi vào nhanh…

trong quán đã khá đông..
tôi nhớ ra hôm nay thứ 6, chắc do ngày cuối tuần.
mấy nhỏ phục vụ cũng chạy lu bu nên ko để ý đến tôi,
tranh thủ cơ hội tôi kéo Khải nói nhỏ.

“đông quá..hết chỗ rồi. Hay mình đi ăn hủ tíu đi hen”
“uhm..”

Khải ậm ừ nhưng chần chừ nhìn quanh xem còn chỗ nào ko..
chính vì vậy mà tôi bị phát hiện..
nhỏ Lan làm chung trong bếp đi đổ rác đẩy cửa vào,
nhìn tôi hơi bất ngờ..

“ủa… đi đâu đây?…”

rồi nó quay sang nhìn Khải nheo mắt, hỏi tiếp – “còn đây là ai?”

Khải mỉm cười, chờ tôi giới thiệu,
nhưng tôi phải mất 20 giây mới nói được 1 câu đàng hòang..

“Quốc Khải…bạn cùng chỗ trọ.”
“ah, giới thiệu quán hả? trên lầu còn chỗ đó.. dắt ảnh lên đi!”

nhỏ Lan thân thiện nói rồi nháy mắt với tôi,
cái nháy mắt của nó làm Khải nhìn tôi lạ lẫm..

“Yên… biết chỗ này sao?”
“Yên từng làm … phụ bếp ở đây mà.”
“ah há.”

lần đầu tiên tôi thấy Khải ngẩn người ra cười,
xóa tan khuôn mặt đầy băng giá…
tôi thoáng nghe tim mình đập mạnh…

“sao lúc nãy ko chịu vào đây?”

câu hỏi làm tôi thực sự bối rối..
tôi cũng ko hiểu tại sao.

chúng tôi vừa ló mặt lên tầng trên,
tôi còn chưa kịp hỏi Lan sư phụ có trong bếp ko để ghé chào,
thì đã thấy ông và…sư huynh đang ngồi 1 bàn trong góc,
ngay sát chỗ cầu thang. T_________T

O__O

sư phụ nhìn tôi trước, vì ông thấy tôi trước.
cái lưng sư huynh to lớn cũng quay lại khi ánh mắt sư phụ có vẻ ngạc nhiên..
còn nét mặt Quân bếp trưởng.. hình như là cố tình thản nhiên..

vậy là…ngồi cùng thôi. +__+

……..

“đây là…”
“bạn trai.”

ơ hay…cái anh này…
bộp chộp đến thế là cùng.
tự nhiên ngắt lời tôi? vô duyên kinh dị. >___<

hắn nói mà ko nhìn tôi, mặt làm tỉnh nhìn xuống dĩa cá..
sư phụ khẽ cười và hỏi lại tôi.

“phải bạn trai ko Yên?”
“dạ ko, dĩ nhiên là ko…sư huynh nói nhảm!!!”

tôi gắt gỏng khó chịu nhìn anh ta nhưng lão ấy ko chịu ngẩng lên
để thấy bộ mặt bực bội của tôi..
Khải thì vẫn im lặng, ko bào chữa, ko đính chính,
như 1 vị khách lịch sự được mời..

“thế sao đưa đi đón về..?”

giọng sư huynh lại nhiều chuyện cất lên,
chúng tôi còn chưa ngồi xuống ghế nữa..
buồn cười thật.

“này, Quân… mày hôm nay lạ thật nhỉ? con bé đã bảo ko thì là ko…”

sư phụ gõ cái đũa vào đầu hắn và tôi thì đắc chí trong bụng,
Quân bếp trưởng bình thường hống hách thế nào
gặp sư phụ thì cứ như con mèo ứớt, hehe.

tôi kéo ghế ngồi cạnh sư phụ,
còn Khải thì ngồi xuống kế bên sư huynh..
rồi mỉm cười chào. O__o

“lại gặp nhau ở đây nhỉ?
Sak...she ko dzô đươc nên kiu SC post dzùm á.......xong......cung easy thiệt ^_^







Chương 20


tôi bắt đầu nhớ ra việc họ đã đứng nói chuyện
ở trước cổng Chereston..
nên đôi mắt tôi cứ giương to. O___o

“hai người quen nhau sao?”
“ko quen.” – “mới quen”

họ cùng đồng thanh đáp nhưng lại là 2 câu trả lời khác nhau,
sư huynh bảo là ko quen..
còn Khải lại bảo mới quen??

“vậy là sao?”
“uh, thì mới quen…”

lúc này, lão sư huynh phát xít mới chịu ngẩng mặt nhìn tôi,
thái độ nửa phớt lờ nửa xét nét..
khó mà diễn tả được.
sư phụ gọi người mang thêm 2 cái chén,
và 2 đôi đũa.

“hai đứa quen nhau sao vậy?”

sư phụ hỏi và nhìn Khải,
anh vừa uống ngụm nước nghe thấy thì trả lời nhanh..

“àh bọn cháu..gặp nhau ở cổng khách sạn..anh này nói là đồng nghiệp của Yên.”
“ko, tôi hỏi cậu và con bé này quan hệ thế nào kìa”
“oh, xin lỗi..cháu cứ tưởng.. cháu và Yên ở cùng 1 khu trọ.”
“khu trọ?…chỗ Khu Phố 5 đường Cô Giang phải ko?….”

sư phụ và Khải trao đổi thêm gì đó
nhưng tôi hầu như ko để ý…
tôi vừa nghe Khải nói, rằng sư huynh bảo anh ta là…
ĐỒNG NGHIỆP của tôi?

ko phải là bếp trưởng hay cấp trên sao?
whew……. “đồng nghiệp”…
tôi đưa mắt liếc nhìn sư huynh, bất chợt,
thấy anh ta cũng đang nhìn tôi…T___T

thế là cả hai cùng lính quýnh ngó chỗ khác.
ơn trời chẳng có ai chứng kiến vụ này cả.
-_____-

“hai đứa này…câm hết rồi hả?”
“T__T dạ…tại thầy với Khải đang nói…”
“có học được của nó món nào hay chưa?”
“ch…”

tôi mở miệng định bảo “chưa”,
nhưng rồi có ý nghĩ nào đó chợt ngăn lại,
hoặc là tôi chợt nhớ ra cái món couple cơm ban trưa.

“ah… có ạ.”

câu trả lời của tôi dường như làm Quân ngỡ ngàng thì phải,
vì đang ăn bỗng anh ta sững người ngước lên nhìn…
giọng phát xít thường ngày bỗng trở nên nhẹ tênh.

“có.. sao..?”

tôi ko đáp, cũng vì ko biết nói sao..
và rồi xộc đôi đũa của mình vào chén và gắp món mì xào Hải sản,
Khải cũng vừa bắt đầu ăn…

do quán đông nên sư phụ chỉ ngồi thêm 5 phút thì bỏ xuống bếp,
nên thành ra chỉ còn lại 3 chúng tôi..

điều quan trọng là 3 người ngồi cùng bàn,
mà chẳng ai mở miệng hỏi ai câu nào..

tính của Khải, người ta ko hỏi mình thì thôi,
ít khi nào anh chịu bắt chuyện với ai đó..
còn anh kia, sư huynh bếp trưởng,
chả biết vì sao cũng câm như hến,
như thể anh ta ko hề quen biết chúng tôi.

ko khí làm tôi khó chịu quá..
hít 1 hơi sâu, tôi bắt đầu xóa tan bầu tĩnh lặng của bữa cơm tối.
bằng 1 lời giới thiệu..

“anh này… tên Quân, là bếp trường, cấp trên của Yên.”
“ah, vậy à?”

Khải ngừng ăn, quay sang Quân, bày tỏ sự tôn trọng xã giao
gã sư huynh nhìn tôi trước, rồi cũng quay nhìn Khải..

“và là sư huynh của cô ta.”

O___o ???
tôi ngậm 1 họng mì ngạc nhiên khi sư huynh nói câu ấy,
ko phải anh ta ko hề muốn thừa nhận điều đó hay sao?

Quân đưa tay chỉ ra hướng cầu thang.

“chúng tôi cùng học 1 thầy, là người lúc nãy, chủ quán.”

Khải có vẻ thấy thú vị với những bật mí mà sư huynh vừa nói,
mắt anh sáng và môi khẽ nhoẻn cười..

“thế sao 2 người có vẻ ko… thân thiện với nhau lắm?”

câu hỏi khiến tôi lẫn sư huynh đều cứng họng,
rõ ràng là Khải nhận ra điều gì đó ko được tốt đẹp cho lắm
giữa chúng tôi.
 
Chương 21


“tại sao phải thân thiện? chúng tôi đâu có phải là anh em.. hay bồ bịch đâu!”

Khải nhún vai, cười mỉm.. trong khi tôi chỉ muốn bắt chước sư phụ,
gõ cho anh ta 1 đũa vào đầu…>__<
ai lại trả lời kiểu vô duyên thế…

“xin lỗi, tôi có điện thoại chút!”

nói xong Khải áp điện thoại lên tai và đi ra ban công ngòai,
còn lại tôi và gã, tôi lập tức lên giọng trách cứ..

“ko lẽ chỉ có anh em hay bồ bịch mới cần thân thiện?!”
“em muốn thân thiện với tôi hả?”
“trời…anh …anh…”

tôi giơ tay cầm đũa chĩa ra trước dứ dứ,
thì bị anh ta nắm lấy đầu đũa kéo mạnh..

“đừng có chỉ vào mặt tôi như thế!”

anh ta…. dữ quá. +__+
tôi đâu có muốn đấu với gã.. chỉ là nói chút lý lẽ…
vừa sợ vừa nản, tôi bỏ luôn đôi đũa và ko ăn nữa,
dùng muỗng húp 1 ít canh rong biển trên bàn..
coi như tôi đầu hàng cuộc chiến tranh này đi.

“ở lại vui vẻ, tôi về.”

sư huynh dằn cái khăn lạnh xuống bàn và đứng dậy..
tôi đã ngưng muỗng canh nhưng cũng ko ngẩng lên nhìn,
1 phần tôi thấy hơi khớp….

khi bóng gã sư huynh hung dữ đã khuất hẳn sau cầu thang,
cũng là lúc Khải quay trở vào…

“ơ… anh ta đâu?”
“về trước rồi..”
“uh.. Yên…ăn tiếp chờ Thắng nhé. tôi vào bệnh viện gấp.”
“huh?? bệnh viện?”
“có ca mổ.. tôi vào xem để học …”

tôi nghe và chỉ biết gật đầu, dù ko hiểu sao lại phải chờ Thắng..
nếu anh bận việc, tôi có thể đi xe ôm về..
nhưng vì còn ngơ ngác nên tôi cũng ko hỏi,
và vì ko hỏi nên tôi chỉ biết chờ… ặc ặc..
sao tôi cứ phải chờ anh chàng Thắng này ấy nhỉ!!!

từ bữa ăn 4 người, giờ chỉ còn mỗi tôi,
hình như tôi có 1 định mệnh nào đó mang tên “cô đơn”..
-___-

Thắng đến sau khi Khải đi khoảng 7 phút,
gương mặt đã tươi tắn như thường, ko còn vẻ ảm đạm của tối qua..

“ăn gì chẳng chừa được món nào thế này?!”
“…….”
“sao vậy? no quá ko nói được à?”
“…….”
“này, tôi đang hỏi Yên đấy!”

thì tôi biết anh ta đang hỏi tôi, chứ ai nữa,
nhưng mệt mỏi làm tôi lười đáp lời..
chỉ khẽ thở dài và đứng dậy.

“mới đi với lão Khải 2 bữa mà đã nhiễm bệnh câm của hắn rồii!”
“huh? sao biết…đi 2 bữa?”
“buồn cười, thế Yên nghĩ tự nhiên nó lại đưa đón Yên à?”
“là sao?”
“tôi bảo đấy.”

gì cơ?
việc Khải “thuận đường” đưa tôi đi hôm trước,
rồi đón tôi hôm nay, đều là do Thắng yêu cầu hay sao?
tôi bỗng thấy mình…té đau thêm lần nữa.
cảm giác hụt hẫng lan tỏa khiến tôi cứ trơ ra.

“ko sao chứ?”

giọng Thắng hỏi lo lắng, tôi cố ổn định cảm xúc,
rồi kéo anh ta đi khỏi đó…
tôi muốn về và lăn ra ngủ.

hễ có gì ko vui là tôi lại ngủ.
người ta bảo mất ngủ vì buồn hay suy nghĩ,
nhưng tôi lại rất dễ khò khò sau những chuyện ko hay.
………
Thắng sớm nhận ra thái độ ủ rũ của tôi,
thay vì chở tôi về nhà trọ, cậu ta lại đưa tôi thẳng tới…
sân Tennis?!!!

“sao tới đây vậy?”
“thì chơi đánh banh, ko lẽ tới đây ngủ?”

chữ “ngủ” cứ như đi guốc trong bụng tôi,
sao anh ta biết tôi đang…thèm ngủ? T__T
chỉ mới gần 8h30.

“nhưng… tôi ko muốn….cũng ko biết”
“rồi sẽ muốn, rồi sẽ biết.”

Thắng nói giọng người lớn,
còn tay thì khóac vai tôi lôi vào trong sân,
nơi được bao bọc bằng những tấm lưới cao và đèn sáng choang…




Chương 22


đã có 2 người đàn ông đang chơi và 1 cô gái ngồi bên ngoài,
tất cả đều mặc quần áo thể thao trông rất sành điệu..
tôi hơi chùn chân ..

“ko có gì phải ngại cả”

Thắng khẽ thì thào..
tôi ko ngại, chỉ mệt thôi.

cô gái ngồi uống nước vừa thoáng thấy bóng Thắng,
thì đứng nhanh lên cười rạng rỡ…

“anh Thắng đến hôm nay sao? thế mà Loan cứ nghĩ là anh chơi ngày lẻ chứ.”
“hôm nay đưa ngừơi bạn tới tập thử.hehe”

cô bạn tự xưng tên Loan đưa mắt sang tôi,
dò xét, rồi cũng chìa tay ra..
bắt tay hả? sao giống…đối tác quá..+__+

“mình là Loan”
“mình tên Yên.”
“bạn gái của anh Thắng hả?”
“ko, ko phải.”

sự phủ nhận của tôi có vẻ làm cho cô bạn này thấy nhẹ nhõm,
vì nét mặt đã có phần giãn ra…
cô ấy bắt đầu cởi mở hơn và kéo tôi ngồi xuống ghế..
trong khi thái độ ban nãy hơi có gì đó ko thích.

“người đánh gần đây là ba Loan, còn kia là chú Ngọc, bạn của ba.”
“uh..”
“Yên vào chơi thử 1 set nhé?”

tôi chưa kịp trả lời thì ba Loan, người đàn ông dáng tầm thước,
đeo kính gọng vàng bước ra sân với mồ hôi đẫm lưng áo…

“đang thiếu người ko biết gọi ai thì cậu tới. vào chơi thay đi, Thắng”

Thắng khẽ đứng dậy, tay trái nắm tay tôi..
… anh ta kéo tôi đứng lên theo.

“Loan cho anh mượn chìa khóa tủ đồ.”

cô gái ko cười, cho tay vào túi đựng vợt trước mặt và rút cái chìa khóa
trao cho Thắng.
tôi thực sự ko muốn tham gia vào môn này,
lúc này, tâm trạng này…
tôi chỉ muốn….ngủ. T___T

vì vậy, khi ra khỏi sân về hướng phòng thay đồ,
tôi rút mạnh tay ra khỏi tay Thắng.

“tôi ko thích chơi. tôi muốn về.”
“vầy đi… nếu Yên chơi 1 lúc ko thấy xả được stress, tôi sẽ lập tức đưa Yên về.”

Thắng nhìn tôi, vẻ rất dứt khóac, và phần nào đó…
thực sự thuyết phục.
mặc dù tôi ko có bị stress gì hết và ko cần phải xả,
tôi chỉ buồn….Khải..
nhưng ko hiểu sao tôi lại bị Thắng gợi hứng thú
với cái môn mà tôi vốn nghĩ mình ko thể nào chơi nổi…
quần vợt.

..
“tủ đồ của ai vậy?”
“của những người chơi chung. bộ này của 1 chị đã nghỉ, Yên mặc có lẽ vừa. mà mặc tạm thôi, nếu quyết định chơi thì mua bộ khác, ko phải bắt Yên xài đồ cũ của người ta ….”
“có ai nói gì đâu mà giải thích lung tung vậy?”
“tôi thừa biết con gái vốn dễ tự ái mấy chuyện này lắm, nói trước đề phòng.”

câu nói của Thắng làm tôi nhớ sư huynh,
vụ việc ở shop quần áo…
rõ ràng, Thắng rành tâm lý phụ nữ hơn lão kia nhiều.
……

tôi thay bộ đồ của ai đó, mặc hơi rộng,
nhưng cũng ra dáng thể thao phết..hehe..

Thắng vận bộ hôm nọ tôi gặp ở chợ,
quấn thêm 1 cái băng thun ở cổ tay,
trông anh ta khá bảnh trai….
nhưng hơi khác với 1 anh chàng Thắng bình dân trong khu trọ.

“sao nhìn tôi dữ vậy?”
“ko…chỉ là…”
“thấy tôi phong độ quá hả?^^”
“nhảm nhí. -___-“

tôi làm mặt khinh bỉ quay đi,
giọng Thắng vẫn hí hửng phía sau..

“này, trong mắt Yên tôi thấy 2 chữ… “xao động” rồi đó!”

xao động khỉ mốc.
tôi ko phải loại người dễ chao đảo bởi mấy gã bảnh bao,
mà trái lại, tôi thấy sợ những chàng như thế.
….

tôi vác cây vợt bằng 2 tay
và ì ạch như 1 con vịt tha theo cái xẻng xới đất,
khiến Loan khúc khích cười…ở đầu sân bên kia…

“cho 5 phút hội ý!”
 
Chương 23


Thắng giơ tay nói to và chú Ngọc gật đầu..
tôi – Thắng đánh với chú Ngọc và Loan.

ặc ặc.
tôi nghĩ ít ra thì phải dạy tôi trước chứ.

“đứng trên lưới, banh tới chỉ việc quất nó qua bển, ok?”
“uh…”
“nếu banh xuống sâu thì để tôi.”
“uh..nhưng… anh ko dạy tôi cách đánh sao?”
“hôm nay Yên đánh cho đỡ buồn thôi, muốn học thì ko phải 1 bữa là xong”

okay.. đánh cho đỡ buồn…
cứ xem nỗi buồn như trái banh, tống nó đi.

với suy nghĩ đó, tôi ôm khư khư cây vợt nặng hơn 2kg,
cứ thấy banh tới tầm tay là quất hết mình,
có trái nó văng lên rào lưới,
có trái bay tuốt vào vách chắn cuối sân, đánh cái rầm..
còn có trái xông thẳng vào mặt chú Ngọc nữa.

T______T

họ ko bực dọc mà…cười lăn cười bò…
ban đầu tôi còn quê quê, nghĩ mình giống con hề
nhưng chốc sau tôi cũng quen, đâm ra thấy vui…
lúc nào đỡ được banh mà ko bay ngòai quỹ đạo thì tôi thấy phấn khởi ghê lắm
^___^

thoáng chốc, tôi cảm giác mình ko còn buồn chán nữa.

Thắng nói đúng. – rồi sẽ muốn, rồi sẽ biết.
ko ai tự nhiên sinh ra đã mê làm đầu bếp,
ko ai tự nhiên sinh ra đã biết đi.

quan trọng là mình có thử hay ko mà thôi.
ko mở cừa thì ko biết bên trong có những gì…

“vui chứ?”
“uh…vui..”

tôi đáp, trả lại bộ đồ cho Thắng cất vào tủ,
Loan cũng thay áo sơ mi ko tay và quần jean lửng..
trông xinh xắn hơn cả khi nãy.
ba Loan rủ chúng tôi đi ăn khuya..

“ko, cô bạn của cháu hôm nay hơi mệt. để dịp khác”

Thắng từ chối, và 2 người lớn gật đầu,
riêng Loan có vẻ thất vọng…

“hôm nay…anh ko như mọi lần… Loan ko thích.”

mặc dù Loan nói giọng nũng nịu,
nhưng tôi vẫn cảm giác có gì đó bất mãn..

Thắng tỏ vẻ khó xử, anh ta kéo Loan ra chỗ phía sau,
ko biết là họ làm gì, nói gì, nhưng hình như Thắng đang giải thích,
và cả năn nỉ nữa..
trong tôi có 1 câu hỏi lớn – “quan hệ của họ là thế nào?”
………………..

cơn thèm ngủ của tôi qua đi và thay vào đó,
là sự tò mò khó cưỡng lại,
về Loan, về những người tôi vừa gặp.
Thắng ko có gia đình, nên hẳn ko phải họ hàng,
vậy…họ là ai?

“toàn là đại gia cả.”
“huh?”
“ko phải Yên thắc mắc về họ sao?”
“uh… mà sao anh quen họ vậy?”
“khi muốn tiếp cận thì ai mà tôi lại chẳng quen được.”

câu nói của Thắng làm tôi khá bất ngờ,
nó khiến tôi “hả?” 1 tiếng to ngay sau lưng anh ta..
có lẽ do nghĩ tôi hiểu lầm, Thắng vội đính chính.

“ko phải nói Yên, tôi quen Yên ko vì mục đích nào cả…”
“ủa ko lẽ anh cố tình tiếp cận họ và vì 1 mục đích nào đó?”
“có thể nói vậy.”

tôi nghe tiếng Thắng cười khẽ, hơi…đểu,
xin lỗi nhưng thực tình tôi ko biết dùng từ nào diễn tả
thái độ của anh ta lúc đó.

Thắng ko đơn giản như tôi vốn biết.


“chị, em bắt quả tang rồi nhé!”

Vân chống nạnh đón tôi ngay khi tôi vừa đẩy cửa phòng
nét mặt láu lỉnh..

“bắt quả tang gì?”
“Thắng chở chị… đi chơi mới về phải ko?”
“đi đánh tennis, mà thế thì sao?”
“có sao đâu.hehe”

cái kiểu cười gian xảo của Vân cứ như là..
nó nghĩ tôi và Thắng đang…quen nhau vậy..

“đừng có xuyên tạc vụ việc đó cô nương!”



Chương 24


Vân ko xuyên tạc thẳng, mà nó cứ im im,
cả buổi tối liếc tôi tủm tỉm cười..
làm tôi khó chịu gần chết.

“nè, em ko nghĩ chị và Thắng…có gì chứ??”
“em ko nghĩ, chỉ thấy thôi, hí hí.”
“thấy gì? Thắng chở chị hả?”
“^_^”
“>_< thế sao hắn ta cũng chở em hoài mà chị ko nói gì đi?!”
“vì Thắng hổng thích em, Thắng thích chị.”
“nhưng chị ko thích Thắng!”

tôi đâm cáu và đập cái gối mạnh xuống sàn,
xong nằm xuống quay mặt vào vách..
Vân ko nói thêm gì 1 lúc, rồi như nó nhận ra tôi bực thực sự,
nó mới sà tới sát tôi thì thầm..

“em…xin lỗi..tại em thấy…Thắng cũng tốt mà..”
“……..”
“chị ko thích thì thôi em ko chọc nữa.”
“sao em nghĩ…Thắng…thích chị?”
“Khải nói.”

cái tên của Khải lại được nhắc tới
trong 1 tình huống mà tôi ko hề muốn nghe.

“mà em cũng thấy thế…”
“vậy…em thích Khải hả? Khải nói gì cũng theo!”

tôi buột miệng hỏi mà ngay khi thốt ra,
mới biết mình đã …quá hồ đồ…nhưng ko kịp rút lại.
mắt Vân hơi ngỡ ngàng, nó ko nghĩ tôi lại hỏi câu đó,
dĩ nhiên..cả tôi còn ko nghĩ tới nữa.
tôi vội nhăn răng cười,
chữa cháy cho câu hỏi ngu ngốc của mình

“hihi.. tại hôm trước em cũng nói là Khải thích em đó mà.”
“…chắc…em cũng …thích ảnh”

Vân đỏ mặt thừa nhận 1 cách bối rối,
tôi nhận ra đó là gương mặt của 1 cô gái đang yêu,
trẻ trung, rạng rỡ, ngượng ngùng,
nhưng hạnh phúc khi nhắc tới người ấy..

chỉ có tôi nuốt nghẹn sự thật dù đã mơ hồ biết trước.
tôi cố cười vô tư 1 cách giả tạo..

“hehe, thế thì 2 người … yêu nhau đi. ^o^”

Vân đánh tôi bằng gối ôm,
ra vẻ hung dữ nhưng miệng nó thì cười,
tôi cũng cười… nhưng nụ cười của chúng tôi mang 2 tâm trạng khác nhau.
một ở trên cao hạnh phúc, một ở dưới đất chơi vơi.
………….

đã nói tôi hễ buồn là ngủ rất ngon,
ngon đến nỗi sáng phải nhờ cuộc điện thoại của Khải tôi mới dậy nổi!
T__T

“alo?”
“hôm nay Yên đi trễ vậy?”
“hả?”
“7h 15 rồi”
“thôi chết!”

tôi tung mền và quơ cái đồng hồ đeo tay trên bệ tủ,
ack ack. đúng là 7g15.
thế này thì Phát xít Quân cho tôi xuống địa ngục mất!

sau 10 phút chải đầu, đánh răng, thay đồ,
tôi ào xuống cầu thang và gặp Khải,
đang chờ tôi trên xe máy.

những điều hôm qua tôi đã nghe…
khiến hình ảnh đó ko còn làm tôi bồi hồi,
mà cực kỳ chán chường.

“anh ko cần chờ đưa Yên đi làm đâu, về cũng khỏi đón.”
“tại sao?”
“Yên đi xe búyt được rồi, trước khi quen anh, Yên vẫn đi xe búyt!”
“trạm xe cách cũng xa, đã tiện đường, tôi chở ko tốt hơn sao?”
“ko…Yên chỉ muốn đi xe búyt.”

Khải im lặng, trước sự kiên quyết của tôi,
anh gật đầu, ko nài ép, rồi quay đầu xe ra,
tuy nhiên, Khải ko chạy đi mà nhìn tôi..
có lẽ anh chờ tôi đi trước.

thế thì tôi đi trước.
tôi cố đi nhanh ko nhìn lại, và sau mấy bước,
tôi nghe tiếng xe vọt đi..
……….

gần 8h tôi mới mò tới cửa bếp ở cổng sau nhà hàng,
trong đầu chuẩn bị sẵn lý do đi trễ,
nhưng vẫn cảm thấy sợ hãi kinh khủng.

vừa ló mặt vào, tôi đã nghe tiếng quát của Bếp trưởng,
giật cả mình.

“LÚC NÃY ANH BỎ BAO NHIÊU RƯỢU??”

oh, ko phải quát tôi, hú vía…phew…
anh Tâm đứng gãi đầu, lí nhí đáp lời…
 
Chương 25


tôi tranh thủ lẻn vô chỗ chị Trinh,
nhỏ Thanh, anh Lý,
làm như mình đã có mặt ở đó lâu rồi. ^__^

“này, cô em, bước ra đây!”

*___* thôi rồi.
người tranh thủ thóat khỏi tra tấn ko phải tôi,
mà là anh Tâm.
sư huynh hướng cơn thịnh nộ sang tôi nhanh vô cùng,
hic hic.

mọi người đều bận việc của mình,
ko ai dám theo dõi màn tra khảo tội nhân..
tôi bước ra 1 cách run rẩy.

sư huynh khóac tay với tất cả, bảo – “làm việc đi”,
rồi hất hàm kêu tôi ra chỗ góc bếp.

“bao nhiêu phút?”
“…?…ah…55 phút ạh.”
“lương bị trừ 55$, ok?”

cái gì, trừ 55$?
lương phụ bếp của tôi có bao nhiêu đâu!
ác đến thế là cùng.
tôi cố gắng cứu vãn tình thế..

“anh…đâu có nói trước… là trễ mấy phút thì trừ mấy…USD đâu…hic”
“ko nói trước nên em COI THƯỜNG CHỨ GÌ??”

T__T ko, ai dám coi thường…
nhưng mà…

“tại sao trễ?”

sư huynh bỗng hạ giọng khi thấy vẻ mặt sầu đời của tôi,
câu hỏi tôi vốn chuẩn bị trước lý do,
nhưng vì đột ngột nên tôi tự nhiên lúng túng,
ko hiểu thế nào lại đi nói thật..

“em… ngủ quên..”
“hả???”

ặc ặc… mặt sư huynh… ko phải là giận dữ,
mà giống như mới nghe điều gì kinh khủng lắm T___T
vậy là 55$ lương tháng của tôi….55$…gần 900 ngàn..
trả được tiền trọ thêm tiền xe búyt 1 tháng lận.

“ngủ ngon ko?”
“huh?”
đầu óc tôi lẩm nhẩm tính con số 55$ nên khi gã hỏi,
tôi chẳng biết là ý gì nữa, mắt cứ tròn ra.

“hôm qua đi chơi vui nên ngủ ngon quá hả?”
“đi chơi cái gì??”
“làm việc đi -_-“

vậy là sao??có trừ lương ko?
tôi muốn hỏi nhưng chỉ sợ lỡ còn lải nhải nữa,
có khi anh ta ko trừ 55$ mà là nhiều hơn…

cứ thế tôi chỉ cặm cụi làm việc như 1 con ong cần mẫn,
cả khi hết việc của mình, tôi tự nguyện ôm luôn việc của người khác..
mong sao bếp trưởng sư huynh thấy động lòng.^-^

“buổi tối em ở lại, có tiệc.”

ặc ặc.
ko những ko động lòng, anh ta còn bắt tôi làm thêm nữa.
mặt tôi cứ ỉu xìu dù đầu vẫn gật.

“ko thích thì có thể ko làm. tôi ko ép!!”
“em có nói câu nào ko thích đâu.”
“nhưng bộ mặt lúc này của em làm tôi có cảm giác em đang ở địa ngục ấy.”
“yeah, bộ mặt của em chỉ có lúc này là vậy, còn anh…LÚC NÀO CŨNG VẬY. lúc nào trông anh cũng HẦM HẦM HẦM!!”

chị Trinh đứng gần giật mình, làm tôi nhận ra mình vừa…lớn giọng
với bếp trưởng T___T
dù sao đó cũng là do 1 tâm trạng bùng phát…
chứ tôi đâu có điên mà kiếm chuyện với anh ta.

Quân sư huynh ko nói, mắt nhìn tôi 1 lóang rồi ngó xung quanh,
thấy chị Trinh lấm lét nhìn,
gã cũng ko nổi đóa quát tháo như tôi nghĩ,
chỉ lột bỏ cái nón bếp trưởng và… bỏ đi.

việc đó khiến tôi thấy mình…quá lời.
T___T
lạ nhỉ, khi anh ta nạt nộ kẻ khác, ko biết anh ta có cảm giác này ko?
…….

khi tôi cầm thực đơn tiệc phải chuẩn bị,
món khai vị Súp nấm đập vào mắt càng làm tăng thêm sự ray rứt trong tôi
đối với sư huynh Quân Sỹ..

anh ta đã hứa sẽ dạy tôi, cái món ấy..
đó là lý do tại sao Quân bắt tôi ở lại làm tiệc.
nhân giờ ăn chiều được 30 phút,
tôi bưng cái mâm cơm của mình mon men tới gần bếp trưởng..

“anh…”

...........




chương 26


bếp trưởng sư huynh ngẩng đầu ngó tôi,
tự nhiên mấy lời tôi định nói lại bay đi đâu mất…
hình như lần đầu tiên anh ta nhìn tôi với ánh mắt đăm đăm như thế.

chân tôi dợm bước khi mâm cơm còn chưa đặt xuống bàn.

“ngồi đi.”

câu nói bằng giọng sắc gọn nhưng cũng ko có vẻ mệnh lệnh,
nhưng chẳng hiểu sao tôi lại như bị điều khiển,
lập tức ngồi xuống. T___T

“ko phải định nói gì với tôi à?”
“umm…em…ah.. hôm nay có món súp nấm hen!^-^”

dù miệng cười tươi roi rói nhưng rõ ràng,
câu nói của tôi thật sự vô duyên…T_T

“thì sao?”
“thì.. em hiểu là anh muốn dạy em..”
“ăn đi. -__-“

Quân cúi mặt cho muỗng cơm vào miệng,
rồi gắp 1 đũa rau..
vẻ ngượng ngùng như ko muốn nghe tôi nói thêm.

“hồi nãy…em ko có ý nói anh vậy đâu. em xin lỗi”

cuối cùng thì tôi đã nói được điều mình muốn,
thực ra cho dù tôi ko nói câu này,
tôi biết sư huynh cũng ko giận gì lâu.

“nếu em ở đây, em phải quen với điều này…”

bếp trưởng cầm ly nước uống lấy giọng,
khác với vẻ khẩn trương và dứt khóac thường thấy,
lúc này anh ta tỏ ra khá trầm tĩnh.

“yah?”
“bộ mặt tôi thì lúc nào cũng HẦM HẦM vậy đấy.”

trời ạh..
đàn ông con trai gì mà nhỏ mọn,
tưởng hắn ko để bụng, nhưng xem ra vẫn cay cú hai chữ đó…
còn nghĩ anh ta đang truyền đạt gì sâu sắc lắm.

“em đã nói là ko có ý đó mà…”
“có hay ko thì tôi cũng nói thế. em nên quen đi thì hơn.”
“nhưng sao anh ko thể có thái độ vui vẻ với mọi người?”
“em có từng làm bếp trưởng chưa?”

ơ hay..
tôi làm được bếp trưởng thì cần gì ở đây phụ anh,
bị anh la mắng quát nạt đủ thứ?

“….biết còn hỏi >_<”
“muốn thử ko? chiều mai tôi cho 1 buổi làm thử.”
“huh? làm bếp trưởng của Chereston hả?”
“để tôi bị đuổi việc à??”
“vậy thử ở đâu…?”

tôi còn đang ngơ ngác hỏi, mà gã sư huynh đã đứng dậy,
sau khi lau tay và uống hết ly nước lọc,
gã thúc tôi ăn nhanh cho xong.

“mau, còn 1 giờ nữa là tiệc bắt đầu rồi.”

………….
buổi tiệc là dành cho lễ đính hôn của chú rể người Anh,
nên thực đơn có đến 3 món Âu..
bếp chúng tôi ngoài tôi và Quân Sỹ sư huynh,
còn có 5 người khác phải làm cật lực.

Quân bảo tôi theo sát anh ta,
có lẽ để hướng dẫn trực tiếp 2 món khai vị súp nấm và salad cá ngừ.

dù đã làm ở Chereston gần 1 tháng,
nhưng đây là lần đầu tiên tôi được bếp trưởng chỉ dạy cụ thể,

“nếm thử nào.”

Quân cho 1 muỗng súp lên ngang miệng tôi và nói,
vì chưa từng nghe anh ta dùng giọng “hiền lành” thế bao giờ,
nên tôi theo phản xạ ngửa đầu đề phòng..

“sao hử? hả họng ra!”

tôi liếc Quân nghĩ ngợi vài giây,
nhưng sợ làm anh ta nổi cáu nên cũng mở miệng..
chep..chep..

“thíêu dầu mè?”
“giỏi.”

vẻ hài lòng, bếp trưởng của tôi bỗng nhoẻn miệng cười đắc ý,
tôi nghe rạo rực vì được khen,
mặt vênh lên.

“dĩ nhiên, anh mới biết hả!^^”
“trời… cô nuơng …chảnh vừa thôi chứ.”

ah ha…
hóa ra sư huynh cũng biết nói kiểu ấy..
vậy có phải dễ thương hơn ko? hihi..
 
Chương 27

trong giây phút cả hai chúng tôi đang khá vui vẻ
với món súp nấm song…dao hợp bích..
thì 8 con mắt của những người xung quanh như camera quay phim,
chĩa thẳng vào tôi và Quân sư ca.

sắc mặt của bếp trưởng bỗng đổi ngay.

“nhìn gì thế hả??? LÀM VIỆC ĐI!!”

thế là cái gã phát xít ấy đã trở về T__T
hắn ta bảo tôi tự lo phần còn lại của nồi súp
còn bản thân mình thì vọt đi lo món gà quay kiểu Pháp..

“Quân bếp trưởng lần đầu tiên như vậy đó em.”

chị Trinh tiến tới sát và thì thào với tôi,
tuyên bố 1 thông tin có vẻ bí mật..

“lần đầu tiên sao hả chị?”
“ánh mắt thích thú say sưa… có vẻ tâm trạng rất tốt.”
“ủa chứ trước giờ…ảnh ko có tâm trạng tốt sao?”
“vậy thì ko phải, nhưng tốt mấy cũng chưa từng có ánh mắt như hồi nãy với em…”
“ah..”

tôi gật gù tiếp nhận dữ liệu cập nhật,
hôm nay, lần đầu tiên, bếp trưởng Sỹ Quân đã có thái độ khá tốt,
với 1 cô phụ bếp, là tôi..
………….

“chú rể đẹp trai quá! ^o^”

chị em phụ nữ chúng tôi đứng nép phía sau cột,
ngắm chàng trai người Anh lịch lãm trong bộ vest đen..
trầm trồ.

“sao ham làm…cô dâu ghê nhỉ.”

nhỏ Ngân nói gịong mơ màng, mấy chị đứng cạnh cười tủm tỉm,
họ cũng đã lập gia đình..
có tôi với Ngân là còn…cô đơn thôi.

trong lúc còn đang mơ mình cũng được mặc áo cô dâu,
mái tóc muối tiêu với cái dáng gầy gầy cao cao của ba
xuất hiện lẫn trong khách mời dự tiệc lọt ngay vào mắt tôi.

dường như cha con thường có thần giao cách cảm.
ba cũng như vừa phát hiện ra tôi..

tôi vội quay đi bỏ chạy.

huk huk huk…
1 kẻ nào đó túm áo tôi từ phía sau.

“em đi đâu?”

giọng ko lẫn vào đâu của bếp trưởng,
tôi đứng khựng lại nhưng tim vẫn cứ đập dồn và mặt đơ ra.

Quân lên tiếng 1 lần nữa.

“sao thế hả?”
“ba em…trong đó.”
“vậy ư? nhưng… ba em trong đó thì sao phải chạy trốn?”

tôi ko biết..
tại sao tôi lại bỏ chạy?
trong khoảnh khắc ban nãy, tôi chỉ sợ để ba nhìn thấy
tôi đang làm cái nghề mà ba…cho là “thấp kém”..

nhưng bây giờ
tôi bắt đầu nghĩ rằng tôi phải đối mặt như tôi đã từng quyết tâm.

“uh, sao phải chạy? em đi vào đây. -__-“

mắt Quân sư huynh nhìn tôi với 2 dấu chấm hỏi to đùng,
còn tôi chỉ cố thu hết can đảm xông trở lại sảnh tiệc…
ko phải đi vào sâu, tôi gặp ba ngay tại khu vực hành lang.

“hình như vừa tránh mặt ba?”
“con.. làm ở đây.”
“uh, thấy rồi… làm cái việc tạp dịch cho tiệc tùng thế này.”

ba nói với thái độ tôi có thể dự đoán trước,
nửa buồn, nửa chán nản…
tôi ko biết làm sao để ông hiểu được giá trị của công việc này,
rằng chúng tôi đã phải chuyên nghiệp và nghiêm túc đến đâu..

“xin lỗi, hình như ông ko phân biệt được đầu bếp và tạp vụ khác nhau ra sao?”

cả tôi và ba đều nhìn ra khi tiếng bếp trưởng John Quân
cất lên đầy khí thế chiến đấu T___T
ba tôi với vẻ của 1 người lớn, cẩn trọng và nhã nhặn nheo mày hỏi.

“cậu là..”
“tôi là bếp trưởng.”
“con Yên…nó là thuộc cấp của cậu?”

Quân ko trả lời ba tôi, anh ta sẵn tay cầm cái nón bếp trưởng của mình,
đội ngay lên đầu tôi và chỉnh nó lại ngay ngắn..
xong quay sang ba tôi.

“con gái ông là 1 đầu bếp, ko phải tạp vụ. tạp vụ ko mặc bộ đồng phục đẹp đẽ này.”

*___O


Chương 28

ba tôi cười, nhưng tôi biết nụ cười đó ko phải hài lòng hay vui vẻ …
mà nó nhạt nhẽo cay đắng làm sao.

“đẹp à?..tôi lại chỉ mong nó mặc bộ váy kia..”

vừa nói, ba tôi vừa hướng mắt sang chỗ chị phụ trách tổ chức,
mặc đồng phục màu nâu sậm, váy ngắn và áo vest ngoài..
tóc bới cao, vớ đen cùng giày cao gót..
dĩ nhiên là bộ đồ ấy đẹp hơn so với cái áo trắng cài nút 2 hàng của tôi,
nhưng mà…

“con chỉ thích..bộ này thôi ba.”

tôi lên tiếng hơi rụt rè, mặc dù đã cố gắng giữ thái độ kiên định.
mặt ba tôi tối đi thêm chút nữa…
ông thở dài, ko nói tiếng nào bỏ vô trong.

“có vẻ…em đã khó khăn để theo nghề này?”
“uh… ko dễ chút nào.”

tôi đáp trong lúc mắt vẫn nhìn theo sau lưng ba tôi,
đôi khi tự nhiên tôi thấy mình bất hiếu…
cha mẹ nào chẳng mong điều tốt nhất cho con cái?!
Quân bỗng nắm vai tôi.

“cố lên..!”

tôi ngước nhìn hắn,
cái gã sư huynh cao to mạnh mẽ với mái tóc lòa xòa
đang đứng trước tôi, đôi mắt sáng cương nghị..
cung tay làm cử chỉ động viên.

“ủa, bếp trưởng! Yên! thì ra 2 người ở đây!”

tay Quân sư huynh rút lại tức thì và lùi cách tôi 2 bước
khi vừa nghe tiếng anh Lý gọi..
O__O

“đang dọn món cừu nướng... ủa, sao Yên đội nón của bếp trưởng?”
“ah, cái này là..”

tôi mới mở mịêng định giải thích,
nhưng gã sư huynh phát xít thiệt ko hiểu nổi,
giật ngay cái nón từ trên đầu tôi xuống và nói nhanh như cướp lời vậy.

“đội đủ rồi. đã bảo mượn vài phút thôi! vào lo món tráng miệng đi!”

thế là gã bỏ đi sau khi đội lại nón lên đầu,
còn chấp tay sau lưng và đi dáng đi sếp sòng..*_*

“em mượn nón Quân đội lấy hên hả?”
anh Lý sờ cằm thắc mắc..
ack ack.
tôi mượn hồi nào? là hắn tự đội cho tôi mà.
sao phải nói khác đi?!
tuy nhiên tôi chỉ cười ruồi, thay vì kể cho anh Lý sự việc,
bởi có lẽ cũng ko cần thiết.
…………………….

so với công việc khác, thì đầu bếp vất vả hơn,
một tuần chỉ nghỉ mỗi ngày chủ nhật…
do đó tôi cố nằm tận hưởng giấc ngủ nướng đến hơn 10h
mới lò mò dậy ăn sáng.
vừa xách cái ca với bàn chải ra cửa, đã thấy ngay nguyên thau đồ,
ặc ặc.. 2 đứa con gái..cả tuần mới giặt 1 lần..T__T

Vân ghi 1 mảnh giấy nhỏ - “hôm nay em đi dạy sớm, chị giặt đồ nha!”

đi dạy gì nhỉ? chắc làm gia sư…
thế là đánh răng xong, tôi ì ạch bê cái thau ra sân sau..

vì nắng trưa chói chang, nên tôi trùm cho mình cái nón lá,
cộng thêm bộ đồ trong nhà và cái áo dài tay khóac ngoài,
trông tôi chẳng khác nào bà ve chai.

chỗ vòi nước đang có người..bà Lan +__+
cái bà đối diện phòng tôi, ko ưa gì Vân nên cũng chẳng ưa gì tôi.

tránh chuyện phiền phức, tôi chỉ ôm thau đứng đợi.

10 phút…
20 phút..

trời ạh, tôi sắp chết vì chờ rồi.

“cô ơi…”
“gì??”
“cô xong chưa?…nãy giờ…lâu quá..”
“ko thấy đang rửa rau sao hả?”
“cô có nước rồi thì cô tránh sang chỗ khác rửa..vì cháu đang cần..”

tôi cố nói giọng dễ nghe và lễ độ,
nhưng xem ra bà ta có cảm giác tôi và Vân giống nhau,
nghĩa là luôn kiếm chuyện gây sự..

“cái con nhỏ này.. tránh là tránh chỗ nào..?? tới sau thì chờ người ta chứ?!”
“…nhưng…ai lại ngồi ngay cái vòi…”

vì bất bình, tôi gân cổ cãi..
bà Lan cũng đứng dậy, bước tới chỗ tôi..chống nạnh.. T__T

“bà ra đây ngồi, mát mẻ ko chịu, hứng nắng làm gì?”

Thắng xuất hiện như 1 anh hùng -__-
 
chương 29


vừa nói, Thắng vừa bê rổ rau của bà ta sang 1 góc dưới mái hiên gần đấy,
rồi tiến lại chỗ tôi… mặt cười tinh ranh…

“ơ…cậu..liên quan gì mà xía vô?”

bà Lan to giọng nhưng Thắng ko đáp, giật cái thau của tôi rồi tới chỗ vòi nước,
thì bà ấy chạy tới kéo anh ta ra..đánh vào lưng Thắng mấy cái…ack ack.
nhưng dĩ nhiên ko làm gì hắn nổi.

cuối cùng, bà ta chỉ chửi đổng vài câu, rồi ôm rổ rau đi vô trong.

“với những người ngang tàng thì phải ngang tàng theo. điều này Yên nên học ở Vân”
“ngang tàng theo làm sao? chẳng lẽ lại đánh lộn?”

Thắng tóet miệng cười, còn tôi chỉ thở dài bước tới,
cho OMO vào thau và bắt đầu…giặt.

bỗng tôi nhớ cái máy giặt ở nhà quá! T__T

“mà sao anh lại sang đây?”
“bên đó vòi nước đang sửa. tôi còn chưa đánh răng nè.”

Thắng rút cái bàn chải trong túi áo ra, nó đã được quẹt kem sẵn,
tôi hứng 1 ca nước chìa cho cậu ấy.

“dậy trễ thế?”
“uh.. tối qua đi uống hơi khuya”
“nhậu hả?”

anh ta lại cười, ko trả lời tôi mà bắt đầu cho bàn chải lên miệng..
tôi khệ nệ định bưng cái thau ra chỗ mát ngồi.

“eh..um…để đó..tôi.!”

miệng đầy bọt kem, Thắng vội níu tôi lại..
rồi phun nhanh ngụm nước ra..để đỡ cái thau hộ tôi.
xem ra anh chàng này cũng đựơc..cái khoản galant với phụ nữ ^^

“nói đi đánh răng sao ra đây giặt đồ?”

giọng nói đó ko hiểu sao vẫn còn sức..quyến rũ tôi,
tôi giật bắn người bối rối khi nghe tiếng anh.

“ai vậy?”

Khải cúi đầu thấp để nhìn mặt tôi,
có lẽ do cái nón lá che khuất và bộ dạng “bán ve chai” làm anh ko nhận ra..
ack ack T__T

“Yên mà.”
“trời.. tôi cứ tưởng…ai…”
“nhìn…ghê quá hả?”

tôi hỏi nhưng trong lòng thì biết chắc là vậy rồi,
sao mình lại..ăn mặc xấu xí thế này…hic hic..

“đâu có, dễ thương mà!”

dĩ nhiên Khải ko nói câu ấy,
là Thắng, anh ta vừa xắn tay áo xong..
dễ thương con khỉ! trêu tôi hả?>_<

“uh.. đội nón lá nhìn buồn cười..nhưng dễ thương.”

oh..Khải cũng công nhận… tôi dễ thương…
ah ha…hihi…

ay, tôi đang nghĩ gì vậy?
lại thế rồi………………đã nói ko nghĩ tới Khải nữa..
Khải thích Vân, Vân thích Khải..
quên đi, quên đi! -__-

“hehe..mà mày kiếm tao hả?”
“uh, điện thoại mày reo 2 cuộc rồi.. chắc có việc quan trọng.”

Khải đáp, chìa điện thoại cho Thắng,
Thắng vội lau tay và cầm máy xem…
vẻ suy nghĩ 1 hồi, rồi nhét trở vào túi, tiếp tục ngồi xuống thau đồ.

í mà, anh ta định giặt đồ cho tôi ư??
ko được!! toàn đồ con gái!

“tránh ra, đừng đụng vào!”

tôi bay tới xô Thắng ra, khiến cả 2 anh chàng chưng hửng ngó tôi,
rồi nhìn xuống thau quần áo vẻ đầy tò mò..

“có vàng 4 số 9 trong đó hả?”

lại kiểu nói cà rỡn của Thắng…>__<
tôi làm mặt nghiêm chỉnh.

“chỗ giặt giũ của phụ nữ, 2 ông con trai đứng đó làm gì?”
“hmm… định bỏ show để giặt đồ cho Yên mà ko chịu.. tôi đi đánh tennis đây”

cái anh chàng này định làm tuyển thủ Wimbledon hay sao
mà cứ hở ra là đi đánh tennis..
tôi còn chưa kịp nói suy nghĩ này ra, Khải đã lên tiếng, có vẻ ko thích.

“đã nói mày đừng chơi trò đó nhiều lần rồi.”
“tao cũng đã nói mày đừng cản nữa, vô ích.”

họ nhìn nhau hơi căng thẳng,
dù ko hiểu Khải phản đối việc Thắng chơi tennis
hay là phản đối việc Thắng làm gì đó ở sân banh..
nhưng tôi cảm giác Khải thực sự có thái độ nghiêm trọng,
và Thắng cũng vậy.



Chương 30


Thắng phủi tay đi trước,thậm chí ko chào tôi nữa…
đợi anh ta đi được vài phút, tôi lí nhí hỏi Khải.

“có chuyện gì hả anh?”
“ah…ko có…Yên…cần giúp ko?”
“ko, anh về phòng đi..”

Khải bỗng đưa tay nâng vành nón lá của tôi lên,
rồi mỉm cười, tôi ko hiểu anh cười điều gì..
bộ dạng này của tôi ư?

“sao anh cười?”
“cười vậy thôi.. tôi về nhé.”

O__o tôi vẫn ngơ ngác trong khi Khải đã quay lưng bỏ đi,
tại sao tôi lại luôn bận tâm tới mỗi cử chỉ và phản ứng của anh?
ko lẽ…tôi ko thể quên ý nghĩ về Khải?

………….

buổi chiều nóng hắt đến khó chịu,
đầu tôi cứ bưng bưng nên phải uống 2 viên Panadol extra
chắc buổi sáng giặt và phơi đồ ngoài nắng lâu quá.
mà cái khu phòng trọ này chẳng chịu yên tĩnh cho người ta nhờ,
lúc nào cũng ồn áo náo loạn. *______*

Ring…..

tôi đang nằm thiu ngủ thì bị cuộc điện thoại dựng dậy,
số máy nếu ko phải ghi Chef Quân có lẽ tôi đã làm lơ.
đằng nào thì gã ấy cũng đang là sếp của tôi.

“em tới Chereston ngay đi”
“hôm nay ngày nghỉ mà..”
“tôi đã nói hôm nay cho em làm bếp trưởng, ko muốn à?”

tôi ngồi bật dậy, đầu vẫn nặng chịch nhưng cố hỏi lại lần nữa,
3 chữ “ làm bếp trưởng” cứ hấp dẫn thế nào ấy..

“sao ạ?? anh cho em làm thiệt hung?”
“tôi đùa bao giờ. mau đi, tôi chờ.”
“í mà.. anh nói ko cho em làm bếp trưởng Chereston…vậy sao tới đó?!”
“đến đây tôi dắt đi, chứ chẳng lẽ tôi phải đón em hả?”
“ko dám..chỉ là.. em mệt quá.. mà thôi, để em đi ra đó.”

tôi nói thù thì như lẩm bẩm, rồi định bỏ máy,
nhưng tự nhiên câu nói của sư huynh làm tôi quá đỗi bất ngờ.

“em mệt gì?..uhm… ở đâu tôi qua đón.”

tôi hả họng và mặt nghệch ra đến nỗi
Vân đang ngồi đọc sách phải chồm tới nhìn tôi quan sát,
nó sợ tôi bị trúng gió hay sao áh.

“anh.. đón…đón em sao?”
“nói địa chỉ nhanh ko thì tôi…đổi ý!”
“anh làm như.. đang ban ân huệ vậy… thôi ko cần..”

tôi nói giọng tự ái, có lẽ tôi ko thích cái kiểu ấy của anh ta,
làm như việc hắn đón tôi là phước đức của tôi vậy.
mặc dù nếu nghĩ kỹ thì, hình như tôi đúng là người đang chịu ơn.

Vân giựt điện thoại của tôi.

“alo?.. anh qua đón đi, Khu trọ Bình Long, số 39/2 Trần Quốc Thảo. vậy hen”

rồi nó tắt máy tỉnh khô.

“ sao em..?”
“chị ko khỏe thì để anh đó đón đi. mà làm bếp trưởng gì là sao? công chuyện hả?”
“anh ta là bếp trưởng của chị. nói hôm nay…cho chị thử…”
“uhm… chị về sớm nhe. tối Thắng đãi mừng tìm được việc làm.”
“vậy hả?”

………………..

tôi thay đồ xong thì Quân gọi, bảo đang ở cổng nhà trọ.
Vân tò mò xuống theo tôi.
từ xa khi vừa trông thấy dáng sư huynh trong bộ quần Jean và T-shirt,
Vân đã xúyt xoa.

“chời, SH nha.. bếp trưởng chị…phong độ ghê á!”
“-__- bếp trưởng nhà hàng mà cưng”

tự nhiên nghe khen tôi lại thấy hãnh diện ??
mà..khen anh ta chứ có phải khen tôi đâu..T__T
nhưng hôm nay cũng là lần đầu tiên tôi thấy hắn ăn mặc trẻ trung thế.

“hì hì.. hèn chi hổng thích Thắng!”
“hả??có liên quan gì đâu?”

Vân lại cười tủm tỉm, cái kiểu cười tôi ko chịu được,
ko hiểu nó nghĩ gì trong đầu khi cười như thế nữa.

“7g về nha chị.”
“ok.”

tôi bảo Vân lên phòng đi, nhưng nó vẫn đứng đó nhìn theo
còn tôi thì lọ mọ trèo lên trên chiếc SH của Quân bếp trưởng như đang leo núi…

“ngồi xong chưa?”

mới hỏi dứt câu, tôi còn đang cố níu cái yên xe,
gã đã rồ ga vọt cái vèo..
và tôi té lât khỏi xe. *___*

---
 
chương 31


ọach.
tôi cảm giác như mình mới bị đạp văng ra khỏi xe T____T
gã sư huynh “đáng quý” gạc chống nhanh và nhảy xuống đỡ tôi dậy.

“em… ko sao chứ?”
“…đầy sao..>_<”

tôi đáp giọng quạu quọ lẫn mệt mỏi,
thậm chí tôi ko buồn la lối phàn nàn anh ta nữa.
bàn tay trái tôi rướm máu do phải chống khi ngã xuống..

“chảy máu rồi, đưa tôi xem.”

hắn cầm tay tôi săm soi, còn tôi thì ê ẩm đầy mình,
đã cái đầu đang nhức, lại thêm vụ này..
làm tôi chẳng còn chút hứng thú nào với màn bếp trưởng nữa.

“anh về đi. em lên…ngủ”
“chỉ vậy mà bỏ cuộc à? em có sứt mẻ gì đâu.”

hả? ko sứt mẻ?anh có thử té như tôi ko mà biết?
mặc kệ phản ứng bất hợp tác của tôi, anh ta chỉ bế thốc tôi lên và cho lên xe,
hệt như khiêng 1 bao gạo..ko cần hỏi ý kiến của nó T__T

và rồi hắn vuốt lại quần áo tôi, phủi bụi trên tay chân tôi,
còn thổi vào cái bàn tay đang trầy của tôi nữa..
xong hắn leo lên xe.

“em nắm yên xe được chứ?”
“được. còn tay phải mà.”
“vậy thì giữ chặt …”

lần này tỏ ra cẩn thận hơn, Quân nhìn tôi 1 lượt để kiểm tra
khi biết chắc rằng tôi ko thể lọt…xe lần thứ hai,
hắn mới rồ ga cho xe đi chậm.


cái chỗ mà gã Quân Sỹ cho tôi làm bếp trưởng,
là 1 quán ăn nhanh kiểu Việt có tên là GOGO
ở trong cư xá Nguyễn Văn Linh, tận quận 7.

xe vừa dừng, tôi định leo xuống thì sư huynh lập tức cản lại
rồi dựng xe nhẹ nhàng, đứng sát tôi..giơ tay đỡ..
nói giọng ôn tồn.
“xuống được rồi.”

tôi hơi buồn cười trước bộ dạng của bếp trưởng,
hình như do sợ cú tai nạn lúc nãy mà anh ta đâm ra thận trọng 1 cách thái quá.

“anh tránh ra đi, làm như con nít vậy.”
“tôi làm sao biết được, lên té thì xuống cũng té.”

ặc, đây là chân lý kiểu gì vậy? +__+
tôi ko muốn cãi cọ với gã, trong tình trạng ko mấy khỏe khoắn này,
và nhất là tôi đang được tạo cơ hội tốt..

bếp của GOGO ko lớn, nó nhỏ hơn cả bếp ở Âu Việt,
quán chỉ có 2 gian, khoảng hơn 10 bàn..

“ah, anh Quân! ghé chỉ dạy bọn em món mới nữa ha?”
“ko, hôm nay mượn mấy đứa làm phụ bếp cho cô này.”

một cậu thanh niên trẻ, có vẻ cũng trạc tuổi tôi hoặc nhỏ hơn,
đang mang tạp dề đồng phục của quán…
nhìn tôi quan sát, rồi khẽ cúi đầu chào.

“chị này là…”
“phụ bếp ở chỗ anh. tên Yên. Hồng Yên phải ko?”

Quân sư huynh trả lời, đến khúc sau thì quay sang tôi,
tôi khẽ gật đầu.

“ah thế…?”
“tôi nhắn kêu Vạn bếp trưởng các cậu nghỉ chiều nay rồi.”
“hèn chi ảnh nói ko tới.. vậy …chị hôm nay làm bếp trưởng của tụi em?”

tôi ngại ngùng cúi mặt, thiệt ngại quá..
lúc ban đầu ham hố, tôi ko nghĩ là mình lại đi làm sếp
của 1 quán ăn hẳn hoi, có đến 3-4 phụ bếp..
dù chỉ 1 buổi..

“chính xác. hỗ trợ cho cô ta hết sức của các cậu, ok?”
“O.K ạ! Em là Thành.”

cậu thanh niên tự xưng em nên tôi cũng nghĩ chắc là ít tuổi,
Thành trao cho tôi 1 cái tạp dề cùng loại của cậu ấy,
nhưng tôi có thêm 1 cái túi khác màu..

“bắt đầu đi”


Chương 32

sư huynh của tôi vẫn quen giọng kẻ cả, hắn nép vào 1 góc,
đứng khoanh tay dựa tường.. cứ như đang theo dõi buổi huấn luyện..
ack ack.

mặc tạp dề xong, tôi đi tới chỗ Quân, cố dùng giọng ngọt ngào nhất có thể.

“anh…đi chỗ khác được ko? đứng đó em ko sao làm …bếp trưởng được”
“em có cần…ngon vậy ko? đuổi cả tôi à?”
“T___T”

mặt tôi xụ xuống nhưng đó là bản mặt thừa nhận.
anh ta mà còn ở đó là tôi ko thoải mái chút nào..
vì chắc hẳn khi tôi làm cái gì sai, hắn sẽ bực mình mà xen vô cho coi..

“tôi ra kia. quán đang đông khách. em đừng…làm sao mà đuổi khách đi hết đấy”
“hehe, được mà.”

tôi cười toe, ko ngờ cái gã này cũng dễ…đuổi đến thế.
từ giờ tôi sẽ tha hồ..làm bá chủ!kakaka
……………

“chị bảo là em sắp sà lách trước mà?”
“hả? chị bảo em hay bảo Thành?”

tôi đến loạn cào cào khi mà với hình thức quán ăn nhanh,
khách gọi là phục vụ cứ hối như giặt..vừa xong bên này, bên kia lại kêu
đã vậy cái bếp lại bé xíu, quay đi quay lại đụng nhau um sùm.
và bây giờ thì 2 đứa đi sắp cùng 1 dĩa sà lách trong khi cánh gà thì ko ai chịu chiên.
>__< *__*

“BÂY GIỜ 1 ĐỨA ĐI CHIÊN ĐI, ĐỨNG ĐÓ CÃI LÀM GÌ”

tôi nói to tiếng và chỉ muốn…bẻ cái đũa trên tay,
đã ko khỏe, thêm bị té, giờ lại gặp cảnh này..
đầu tôi như nổ tung ra.

“chị ơi, còn món bò xào tỏi nữa..”
“lúc nãy chị chưa nêm..”
“chị ơi khách gọi khoai tây nghiền mà họ ko ăn hành…khoai tây nghiền ko hành thì dở và ngán lắm…làm sao giờ?”

chúng nó liên tục hỏi tôi những câu hỏi khác nhau,
trong khi tôi đâu phải ba đầu sáu tay…có muốn gì thì cũng việc này xong
mới tính tiếp việc khác chứ. +__+

tôi đành chọn giải pháp đáng xấu hổ..

“Thành ơi em ra gọi …anh Quân vào giúp chị T__T”
………

bây giờ thì tôi mới nhận ra tài năng của sư huynh,
anh ta giải quyết mọi vấn đề cùng 1 lúc, trong 1 thời gian cực ngắn.
tay vừa làm, miệng vừa ra lệnh, mắt vừa quan sát,
tôi tự nhiên thấy Quân như 1 chỉ huy quân đội.

lạnh và dứt khóac.

gã giao hẳn 1 người chuyên làm về đồ nguội, như sà lách và trang trí
1 người đứng ngay chảo dầu, phụ trách chiên xào.
1 người khác lo nồi nước sôi..người còn lại rửa bát.

bản thân Quân đứng ở giữa, nhận order, nhìn danh sách và chia việc ngay,
điều này cần tư duy rất nhanh và kinh nghiệm..
tôi còn lâu mới theo kịp.

nhưng quan trọng là tôi vừa học được 1 bài học của quản lý.
đó là phân công và bao quát.
trong lòng tôi bắt đầu hình thành sự kính phục thực sự dành cho sư huynh.

“em đứng nhìn tôi làm gì? lo dĩa bò xào của em đi.”

Quân trợn mắt bảo tôi,
tôi mới nhớ mình vẫn còn mang tạp dề bếp trưởng…
ặc ặc.. tôi có lẽ tạm thời chỉ làm được phụ bếp thôi. hic hic
……..

khoảng gần 7g thì bếp trưởng thực sự của GOGO đến,
1 anh đeo kính và hơi tròn người..
tôi trả lại cái tạp dề của bếp trưởng cho anh ấy,
mắt tôi cũng bắt đầu mờ đi..
mồ hôi trên trán tôi ướt đẫm, cả người lả ra..

“thế nào? em đã biết bếp trưởng phải chịu đựng những gì chưa?”

tiếng Quân sát cạnh mà sao tôi nghe cứ ang ang,
tôi chống tay lên bàn để ngồi xuống ghế..

“em biết…rồi..”

bàn tay sư huynh bỗng đặt lên trán tôi.
 
chương 33


“nóng vậy… em bệnh thiệt hả?”
“chứ ko lẽ giả, ặc ặc..”

Quân tỏ ra 1 chút gì đó ân hận..
có lẽ anh ta cảm thấy mình đã ép tôi làm vụ này.
dù thực sự tôi ko trách hắn, trái lại
tôi cảm kích điều đó.

“em ngồi đây, tôi đi mua thuốc..”
“thuốc gì… anh biết gì mà mua…chở em về nhà ngủ đi..T__T”
“sao ko biết?? tối ngày cứ đòi ngủ !”

nói xong, sư huynh kêu 1 người coi chừng tôi rồi vụt ra ngòai,
chắc đi mua thuốc..
cô bé phục vụ bảo tôi lên tầng trên để nằm nghỉ,
do thấy mệt và chóng mặt, tôi cũng nghe theo.

vậy mà tôi ngủ luôn 1 giấc tới gần hơn 7g30.

lúc tỉnh dậy, bụng tôi hơi cồn cào,
đầu vẫn nặng nhưng đã bớt mỏi mắt do ngủ được 1 ít.
trên bàn cạnh chỗ tôi, có 1 đĩa súp và ly sữa tươi
vài viên thuốc..

có lẽ là do Quân sư huynh đã mua.
mà thường như thế này phải có giấy nhắn lại mấy chữ chứ nhỉ?

“em dậy rồi hả?”

anh Vạn bếp trưởng GOGO bước tới, đẩy đĩa súp về phía tôi.
tôi cầm mấy viên thuốc và uống cùng ly sữa..

“Quân mua và làm đó. tôi tự hỏi cô em có phải thần thánh ko mà khiến nó như thế?”
“thần thánh gì ạ?”

vì mới nuốt 2 viên thuốc đắng nghét,
tôi ko rõ ý của anh Vạn lắm, mặt cứ nhăn lại.

“hì hì. em về đường nào?”
“à, khu Bình Long, Quận 3.. mà anh…Quân đâu?”
“nó về trước rồi.”
“hả?”

trời ạh. cái lão…sư huynh.
đem con bỏ chợ thế này à?
nhìn vẻ mặt chán đời và bất mãn của tôi, anh Vạn cười xòa giọng trấn an.

“anh sẽ đưa em về, nhưng em ăn xong đi đã”
“anh…?”
“uh..mà điện thoại em reo thì phải?”

điện thoại của tôi?
ah… nó nằm trong túi áo khóac..
Thắng gọi..Ayyyy…
7g có party của Thắng mừng việc làm mới.
bây giờ đã gần 8h rồi. *________*

“Thắng hả? xin lỗi, tôi ngủ quên…”
“ngủ quên?????”
“hay mọi người cứ ăn trước, tôi đến sau. đừng đợi…”
“Yên đang ở đâu?”
“Quận 7 lận. tôi sẽ tới mà, cho địa chỉ đi..”
“ngay Chereston đây này.”
“cái gì?”

tôi thật ko biết có phải mình nghe lầm ko,
Chereston? chỗ nhà hàng 4 sao ấy hả?
Thắng…chơi sang quá. O__O

chỉ khi tôi được anh Vạn chở về Chereston,
tôi mới tin rằng đó là sự thật, chứ ko phải mình bị sốt mà nằm mơ.
Thắng, Khải, và Vân ngồi trang trọng tại khu vực tiệc tối.
ai cũng ăn mặc đẹp đẽ..Vân còn vận cả áo đầm..
tôi nhìn lại bộ dạng của mình, chắc chỉ khá hơn buổi sáng khi giặt đồ chút xíu.

“Yên…ngủ ở đâu vậy hả?”

giọng Thắng hơi gắt gỏng, tôi có thể hiểu,
vì trên bàn mấy món ăn dọn ra hình như rất lâu rồi.

“Thắng à… chị Yên bệnh đó…còn phải đi công việc mà.”

Vân chạy tới kéo tay tôi vào bàn,
Khải vẫn làm nhân vật câm lặng như vốn anh đã như thế.
còn Thắng bắt đầu xuống giọng quan tâm.

“bệnh…làm sao? bệnh mà còn đi công việc gì. dẹp quách đi”
“thôi, ăn đi hen. chúc mừng công việc của Thắng!”

tôi đánh trống lảng và chụp ly nước trên bàn giơ lên,
Khải là người hưởng ứng tiếp theo, anh nâng ly chạm vào ly của tôi
và hất cằm kêu Thắng cầm ly lên..




Chương 34


bốn cái ly cụng vào nhau..
lần đầu tiên tôi ngồi ăn trong chính nhà hàng mà mình phục vụ.

“Yên làm ở đây đúng ko?”

tôi gật đầu khi Thắng hỏi, nhưng tinh thần thì hơi lo ra…
phần lớn là vì tôi cảm thấy ko khỏe, dù đã uống thuốc,
mà ko hiểu sao vẫn thấy chóng mặt.
một phần nhỏ khác…
là vì món súp gà trên bàn, nó làm tôi nhớ tới sư huynh.
sao anh ko thể chờ em dậy để đưa em về…?

“Yên coi bộ bệnh nặng rồi?”

đó là giọng của Khải…ấm đấy, nhưng…cũng xa xăm thế nào..
tôi ko ngẩng đầu lên, mà chỉ nhìn bàn tay anh,
đang gắp 1 miếng thịt bò cho…Vân. T__T
chứng kiến việc ấy, tôi càng nản và buồn đến ko muốn trả lời.

“ah ha, phải rồi, anh Khải. anh là bác sĩ mà, anh xem chị Yên bệnh gì đi!”
“tôi còn nửa năm nữa mới thành bác sĩ, cô bé ạ.”

cái cách mà Khải nói với Vân, sao mà gần gũi đáng yêu thế..
còn tôi..anh luôn giữ 1 khoảng cách hay phong thái gì gì đó,
tôi ko biết nữa.
điều đó làm tôi cảm thấy hình như mình chán chán thế nào.

“Yên đi toalet 1 chút.”
“đi được ko?”

tôi vừa đứng dậy nói, Thắng đã chụp cổ tay tôi hỏi,
câu hỏi buồn cười ko chịu được.

“điên hả? sao ko được?”

vì bệnh, vì mệt, vì buồn, giọng tôi cáu thấy rõ.
cả 3 người họ nhìn tôi hơi lạ, có lẽ do lần đầu thấy tôi như thế.
tội nghiệp Thắng, anh ta khẽ buông tay tôi và giọng yểu xìu.

“tôi chỉ…lo.. mặt Yên nhìn tái lắm”
“ko sao đâu”

tôi nói nhẹ hơn, hơi cười.
dù sao thì hôm nay là ngày mừng Thắng..
tôi cần phải tiết chế cảm xúc của mình 1 chút.

“em đi với chị hen?”

Vân đề nghị nhưng tôi khóac tay bảo nó cứ ngồi đó,
tôi lánh mặt đi vì muốn ở 1 mình..
1 lúc thôi, 5 phút cũng được.

tôi gặp chị Bích bếp Hoa trong toalet.

“bếp Âu tối nay tăng ca mệt hen?”
“dạ? em đi ăn với bạn..ko phải tăng ca. mà sao chị hỏi thế?”
“chị thấy bếp trưởng của em tất bật trên lầu áh..”
“bếp trưởng em? anh Quân à?”
“uh… nghe nói có tiệc chiêu đãi gì đó..”

chị Bích có vẻ vội, nên lại chào tôi đi trước.
tôi đi lẩn thẩn ra ngoài nhưng rồi lại mò lên lầu T__T
trên đó là khu vực dành cho thương gia, hạng VIP.

“Yên!”

tôi vừa đẩy cửa lối thang bộ để đi lên trên,
thìThắng bỗng gọi lớn gịong rồi chạy lại.

“đi đâu vậy?”
“àh..tôi..tôi…định..”
“định sao? hay Yên chóng mặt? hay Yên đau ở đâu?có thấy buồn ngủ hay sao ko?…”

những câu hỏi của Thắng dồn dập
tôi nghe càng lúc càng ko rõ nữa…
gương mặt Thắng cũng mờ dần.

“ko ổn rồi, nhìn Yên cứ như…sắp chết.. về thôi!”

Thắng nắm chặt tay tôi và kéo đi
tôi thấy mình đuối gần như sắp xỉu, vì mới ăn được mấy đũa..
trước khi bị Thắng dắt đi thẳng ra ngoài,
tôi chỉ kịp ngước lên tầng trên 1 thoáng..
anh ở đó, phải ko, sư huynh?
…………………………….
anh ko đưa em về vì anh phải tăng ca,
chứ ko phải anh bỏ mặc sư muội trong lúc bệnh hoạn thế này..
đúng vậy ko, sư huynh?

em ko bị bỏ rơi….

“Yên lẩm bẩm gì vậy?ai bỏ rơi Yên..?”
 
Chương 35


tiếng gọi làm tôi giật mình, mở mắt.. một khung cảnh lạ hoắc.
tôi đã…ngất ư??
sao tôi ko nhớ gì cả vậy?
còn… cái người ngồi cạnh gi.ường tôi, ko phải Thắng,
ko phải sư huynh, ko phải Vân..
mà là Khải.

“anh… sao Yên ở đây vậy?”
“Yên xỉu cái đùng ngay bãi xe. thằng Thắng nó xanh cả mặt.”

bãi xe à?
hình như tôi có mang máng nhớ…lúc ra ngoài…
tôi đứng chờ họ lấy xe..Vân cũng ở ngay cạnh bên.
và rồi…tôi tỉnh lại ở đây T___T

“nhưng…đây là đâu mới được?”
“phòng trọ của tụi tôi.”
“gì cơ? phòng…2 người..?”

Khải gật đầu, chống tay đứng dậy lấy cho tôi 1 ly nước lọc,
tôi cố ngồi dậy nhìn quanh tìm…Vân..
sao nó để tôi ở trong phòng đàn ông con trai thế này chứ?!+__+

“Yên uống đi. có thấy đói ko?”
“Vân đâu hả anh?”
“ở ngoài kia…”

Khải chỉ tay về hướng có 1 cái rèm,
rồi như hiểu sự ngờ vực của tôi, anh đi tới đó,
khẽ kéo nhẹ để tôi thấy Vân đang ôm gối ngủ trên 1 cái ghế dài.

“Yên tâm chưa?”

anh sinh viên Y khoa năm cuối tự nhiên nhoẻn miệng cười
kiểu như buồn cười thái độ lo ngại của tôi,
khiến tôi đỏ mặt…vừa uống nước, vừa giả bộ ngó lung tung.

“phòng các anh…rộng gấp đôi phòng tụi Yên áh.”
“vậy thì 1 cô sang đây ở cùng cho bớt rộng.”

Khải nói với vẻ mặt tỉnh queo, thậm chí ko hề cười,
khiến tôi ko hiểu đó là lời đùa hay nghiêm túc..
tôi lại phải nhìn chỗ khác..
trên đầu gi.ường, 1 quyển sách có bìa xám..

“If you are here? tiểu thuyết hả anh?”
“của thằng Thắng. nó rinh đâu về tôi cũng ko rõ.”
“nội dung thế nào nhỉ? hay ko? mà..Thắng cũng ở ngòai đó hả?”
“Thắng đi mua cháo cho Yên rồi.”
“giờ này áh?”

tôi tròn mắt hỏi vì cái đồng hồ trên tường chỉ 2h khuya, ặc ặc.
ko lẽ tôi lại xứng đáng để 1 người lặn lội ra ngoài mua cháo
lúc đêm hôm khuya khoắt thế này?”

“nó đợi Yên ổn mới đi mà.”

giọng Khải hơi chùng xuống, tôi còn nghe 1 thoáng thở dài,
anh ko hài lòng? anh ko thích Thắng làm thế vì tôi?
mà sao cứ phải quan tâm việc Khải nghĩ gì thế chứ?!
thôi mệt quá. >_<

“nhắc cũng thấy hơi đói…hình như Yên chưa ăn gì từ chiều..”
“uh, mà ai cho Yên uống thuốc vậy?”
“thuốc nào?”
“có lẽ là liều hạ sốt. nhưng uống thuốc mà ko ăn chính là thủ phạm làm Yên ngất.”

àh ra thế.
liều hạ sốt của sư huynh.
anh Vạn có bảo tôi ăn chút gì đi,
nhưng khi đó do vội tới chỗ Thắng và mọi người..

“đó là do Yên..ko phải tại người mua thuốc đâu..”
“tôi có bắt tội ai đâu mà phải giải thích vậy?”
“ơ..hơ..thì tại…anh nói thủ phạm…nghe ghê quá T___T”

tôi lại lúng túng, ko hiểu sao mình phải biện hộ cho cái “người mua thuốc” kia
đúng là Khải có trách cứ hay đổ tội gì cho hắn đâu..
vì bối rối, tôi chỉ biết cúi mặt đan 2 tay vào nhau…
và nhờ vậy tôi nhận ra tay mình có 1 vết băng cá nhân nho nhỏ??

“tôi truyền 1 chai cho Yên đấy.”
“sao ạ? chai…nước biển hả?”
“uh. nếu ko thì giờ này Yên chắc ko tỉnh nổi”
“truyền nước biển..tại đây hay sao?”

Khải mở miệng định trả lời tôi, nhưng nghe tiếng kéo cửa,
anh ngừng nói rồi đi ra ngòai đón Thắng..

tôi cũng tranh thủ bước xuống gi.ường.
bởi lẽ tôi vốn đã thấy ko ổn khi ở trong phòng của 2 gã con trai rồi,
giờ lại còn nằm trên gi.ường của họ nữa thì…ack ack.




Chương 36


cái khu trọ này mà muốn đồn ầm lên, ko chừng cả quận cũng biết ấy chứ.
lỡ như nó mà tới tai mẹ hay anh hai tôi,
chắc tôi bị lôi cổ về nhà chửi cho 1 trận quá.

“khỏe chưa mà đi lung tung đó chị hai?”
“gọi tôi chị Hai hả? hihi, giỏi.”
“phew..giọng vậy thì chắc ko chết được hen.”

nét mặt Thắng có vẻ mệt mỏi,
nhưng cũng như vừa trút được nỗi lo nào đó.


“cảm ơn ...”

tôi thôi kiểu nói gây sự mà thay vào đó,
là 1 giọng chất chứa cảm kích thực sự.
Thắng kéo tôi trở lại gi.ường và ấn tôi ngồi xuống,
xong đặt 2 tay lên má tôi, argh..

“này, lần sau, ai bắt Yên đi làm vào ngày nghỉ, hay vào lúc Yên ko khỏe, tôi sẽ giết người đó. nếu ko muốn có án mạng thì ko đi, biết chưa?”
“anh bị khùng hả? có ai bắt tôi đâu!”

tôi nhăn mặt khó chịu, và cố gỡ 2 cái tay của Thắng ra,
bóng Khải lục đục phía góc trong chỗ đựng mấy cái chén..
hơi khựng lại như lắng nghe cuộc nói chuyện của chúng tôi.

“vậy sao đang đau đầu ko chịu nghỉ ở nhà? Yên muốn bệnh chết hả??”
“anh chết thì có…>_< anh có phải…ba tôi đâu. mặc kệ tôi!”

Thắng cười rất lạ, vừa nham nhở, vừa buồn buồn sao đó,
rồi ngồi xuống sát bên, khóac vai tôi..ack ack.
cái anh này, tay chân cứ phải táy máy mới chịu được thì phải?!!

“tôi chết thì sao. Yên chết thì sao. Ai chẳng tới lúc xuống đó.”
“…??”

“mày nói nhảm quá. Bệnh nhân, ăn cháo đi”

Khải bê tô cháo nóng bốc khói ra,
vừa đặt xuống cái ghế cạnh gi.ường thì liền kéo Thắng khỏi tôi
và kêu anh ta đi rửa mặt gì đó..
tôi ko để ý nữa…vì đã bị tô cháo thơm thu hút.
T__T

“anh ko ăn à?”

tôi hỏi trước khi ăn muỗng đầu tiên,
nhưng Khải có vẻ suy nghĩ gì đó, ko trả lời.
vì vậy tôi cũng ko cần khách sáo nữa…ăn ngon lành….^_^
………..

sau khi ăn xong, tôi thức chơi ca rô với Thắng 1 lúc,
còn Khải mở đèn ngồi đọc quyển sách dày cộm..
ko ai ngủ cả, ngoại trừ con bé đang say giấc ngoài kia..

“ăn gian! sao tôi thua hòai vậy?!”
“ặck, tôi thắng vì tôi chơi hay, sao bảo tôi ăn gian?”
“ko chơi nữa T___T”

tôi quăng cây bút và ngửa ra cạnh gi.ường,
nãy giờ ngồi dưới đất mỏi cả lưng…
đầu tôi chạm phải quyển sách ban nãy.

“àh, Thắng đọc cái này hả?”
“uh.”
“nó…là truyện tình cảm à?”
“muốn biết thì mang về đọc. mà ko chắc Yên có đọc được ko.. vì toàn Tiếng Anh thôi”

*__* này..cứ như dòm mặt tôi là dốt ngoại ngữ lắm chắc?!
tự ái dồn dập, tôi đùng đùng cầm quyển sách đứng dậy…

“tôi đọc xong viết bình luận còn được. xí.”
“vậy tại hạ chờ quý cô nương comment nhé.”

Thắng ngước nhìn tôi bằng đôi mắt tinh quái,
vừa khinh khỉnh, vừa trêu ghẹo làm tôi tức điên và đùng đùng đòi về.
T__T

đồng hồ mới chỉ 3h hơn. tôi lay Vân dậy..
…………………

room sweet room. whoa……….

“chị khỏe hẳn chưa?”

Vân hỏi giọng vẫn ngái ngủ, mắt nó lờ đờ chẳng kém gì tôi.
tôi khẽ gật đầu, cài chốt cửa, rồi lăn ra đệm..

“giờ chị chỉ buồn ngủ thôi.”
“vậy mình ngủ tiếp nha chị?!”
T__T
 
Chương 37


thế là chúng tôi mỗi đứa ôm cái gối của mình,
sau vài phút là ngủ thẳng cẳng tới “sáng”..
dù giờ đó lẽ ra đã là sáng của người ta rồi,
những người buôn gánh, bán bưng…
những người chạy xe buổi sớm..

mưu sinh bao giờ cũng là 1 cuộc chiến.


“chị, hôm nay nghỉ đi. 2 ông ấy bảo đấy!”

tôi còn đang dụi mắt trong khi Vân đã sẵn sàng tới trường,
trước khi ra cửa, nó quay lại nói vậy với tôi.

“để xem đã..”
“chị mà đi làm là ông Thắng nổi điên đấy.”
“thế thì chị đi xem hắn điên ra sao >__<”
“hì hì... nhưng mà thiệt tình em thấy chị nên nghỉ 1 ngày để lấy sức..chứ hôm qua chị làm em sợ gần chết..”
“uh….”

tôi mỉm cười, đáp cho nó yên tâm.
vì thực bụng tôi cũng định nghỉ hôm nay,
dù sao bây giờ cũng hơn 7 rưỡi rồi..
vả lại tôi còn cảm thấy hơi ỏai trong người.

“sao em ko bệnh để người ta lo như Thắng lo cho chị nhỉ?”

Vân nói nửa đùa, nửa thật,
lại còn tỏ ra ganh tỵ với tôi, trời ạh.
trong khi tôi đang ganh với sự khỏe khoắn năng động của nó,
ai lại đi thèm bệnh như tôi chứ?!
mà “người ta” nó đang nói có phải …Khải ko?..

sau 1 hồi nhiều chuyện, Vân cũng rời khỏi phòng.
tôi nằm ườn ra, nhắm mắt 1 lúc…
sực nhớ phải xin phép nghỉ, tôi lôi điện thoại ra
để gọi bếp trưởng phát xít.

khi tôi còn đang dò số của Quân trong máy,
cuộc gọi tới báo số chính anh ta làm tôi giật mình
làm rớt luôn cái điện thoại xuống cái bịch.

tắt ngúm.

nắp sau bị hở nên cục pin bị long ra,
tôi lật đật lắp vào và khởi động lại..

ko có tín hiệu là cái điện thoại của tôi có thể hoạt động.
*______*

tôi định tìm cái điện thoại công cộng để gọi cho gã,
nhưng nghĩ lại tôi đâu có nhớ số..

vì ko còn cách nào khác
vì nghĩ rằng chắc hôm nay có việc quan trọng
sư huynh mới phải gọi tôi…

tôi đành thay đồ, mua 1 ổ bánh mì và bắt xe ôm tới Chereston.
………………

khó mà diễn tả cái mặt của Quân Sỹ đại ca
khi anh ta giáp mặt tôi tại phòng thay đồ của bếp..

nó giống như là anh ta sẵn sàng…ném tôi ra khỏi nơi đó
hoặc cho tôi lên ghế điện vậy.
tay tôi run như cầy sấy.

“bếp trưởng…cái điện thoại của em nó....”
“em ..khỏe?”

câu hỏi khiến tôi ngạc nhiên lẫn hoang mang,
giọng gã nặng như đeo cục chì..

“uhm..em..khỏe..”
“em KHỎE??? thế mà… TÔI CÒN ĐỊNH TỚI ĐÓ COI…hóa ra..em GIỠN MẶT với tôi hả?”

T__T tôi có cảm giác mình vừa trải qua 1 trận sét đánh,
mồ hôi hai bên thái dương của tôi bắt đầu đẫm ướt..
gã sư huynh đùng đùng giật bộ đồ bếp trưởng mạnh khỏi cây treo,
rồi quay vào phòng thay áo sập cửa cái rầm..

khi đó tôi mới để ý..anh ta đang mặc đồ thường,
ko phải đồng phục..
có vẻ như hắn vừa thay ra để định đi đâu?
thăm tôi chăng?! O____o?

tôi đứng chờ cho bếp trưởng quay ra
để giải thích chuyện cuộc gọi bị ngắt ban nãy..
nhưng anh ta nhìn tôi vô cảm và đi như đóng búa xuống sàn.
khiến tôi mở miệng nhưng lại ko thể bật thành tiếng.





chương 38

sư huynh đi khỏi được một lúc,
tôi mới lủi thủi vào thay đồng phục của mình.
ko hiểu sao tôi thấy buồn đến nỗi ko muốn ăn ổ bánh mì đã mua ban sáng.


“ủa chuyện gì vậy em?”

anh Lý túm áo tôi thì thào khi vừa thấy mặt,
tôi chỉ thở dài và lắc đầu..

“bị bếp trưởng la đúng ko? sáng giờ ổng như ngồi trên đống lửa. còn bây giờ thì …núi lửa phun luôn rồi.”

anh nói với vẻ mặt lấm lét sợ hãi,
tôi cũng sợ, nhưng thấy bứt rứt thì đúng hơn.
mặc dù tôi có gì sai đâu mà phải bứt rứt chứ?!
..
suốt 1 tiếng đồng hồ, tay Quân Sỹ ấy ko nói với tôi câu nào,
anh ta thậm chí ko thèm nhìn tôi.
cứ như tôi đã cố tình giỡn mặt với anh ta thật vậy.

“lấy cho tôi ít nước súp!”

sư huynh đang cắm cúi vào món thỏ nấu vang, ra lệnh.
thấy xung quanh ai cũng bận tay,
tôi mới lật đật mang cho anh ta bình nước súp gà.

“đổ bao nhiêu ạ?”

nghe tiếng tôi, gã bếp trưởng hơi quay đầu nghiêng nhưng ko nhìn mặt tôi,
hắn im lặng 1 lúc rồi cũng lên tiếng đáp.

“nửa chén.”

tay tôi nghiêng bình đổ vào cái xoong to trước mặt sư huynh,
lẽ ra tôi định tranh thủ cơ hội này để giải thích,
vậy mà miệng tôi cứ như bị dán keo…hết ậm..rồi ừ..

“có gì muốn nói sao?”

thì ra điệu bộ ngập ngừng của tôi ko qua khỏi mắt của bếp trưởng,
vì đã được mở đường, tôi bắt đầu thấy thoải mái hơn..

“em ko có giỡn mặt với anh..chuyện là hồi sáng, em đã định nghỉ…sau cơn sốt tối..qu..”
“ehh…ĐỦ RỒI!!”

tôi đang nói rất đều và trơn tru,
thì gã sư huynh bạo lực đột ngột chụp cổ tay tôi ghì chặt và la to. O__O
khổ nổi cái chỗ anh ta đang siết bằng sức mạnh của mình,
lại là nơi tôi đã được Khải truyền nước biển hôm qua…

“AHHHH!”

tôi kêu lên và mím môi,
Quân vẫn nắm chỗ ấy cho tới khi hiểu ra anh ta đang làm tôi đau,
gã mới buông nhanh cổ tay tôi rồi lại cầm nhẹ nó lên xem..

“thế này ..là sao?”
“..chỗ người ta rạch để cho đường ống truyền dịch vào chứ sao.”
“truyền …dịch ..? sao phải vậy?”
“thì em đang kể hôm qua bị sốt..anh lại bảo “Đủ rồi”, và…>__<.”
“tôi nói đủ rồi là nói cái lượng nước súp em đang đổ đủ rồi!”
“ủa vậy hả?!”

ah ha…
vậy là sư huynh nắm tay tôi để ngăn tôi đổ quá nhiều,
do mải giải thích và kể chuyện,
tôi quên để ý là mình đang làm việc gì. +____+

“vậy hả..vậy hả cái gì. ko dừng em lại thì em biến cái món này thành thỏ nấu súp..”
“hihi…sorry…”
“mà này..hôm qua em..bệnh nặng lắm hả?”
“ko hẳn là nặng lắm..chỉ xỉu cái đùng à!”
“gì chứ..?”

Quân đang tròn mắt bất ngờ, tôi cũng vừa hả họng định kể lể tiếp,
thì nhỏ Ngân phục vụ ló đầu vô bếp kêu tôi

“chị Yên có người tìm!”

ai tìm tôi lúc này trời?
chẳng lẽ là …Vân? hay Thắng? hay ..Khải?..

ah…ko phải ai trong 3 người đó.
mà là mẹ tôi.

“ủa..nhà có chuyện gì hả mẹ??”
“con bệnh sao còn đi làm?! mẹ liên lạc ko được..mẹ sốt ruột quá.”

tôi thở phào, nỗi lo lắng cũng giải tán..
lúc nãy thấy mẹ tôi còn tưởng ở nhà có chuyện gì xảy ra nữa.

“àh… điện thoại con mới bị hư..mà sao mẹ hay con bệnh?!”
 
Chương 39


“thì gọi máy con ko được, mẹ tới nhà trọ..nghe nói con bị xỉu.. còn ở lại trong phòng 2 đứa con trai nào đó nữa.”

ack ack. +___+
thế mà tôi cứ nghĩ chuyện đó đã được bưng bít rồi chứ.
xem ra thì khi tôi được đưa vào phòng Khải và Thắng,
cả xóm trọ đã biết hết.

“bên đó…có 1 người học Y Khoa.. nên họ đưa con sang để coi sóc cho dễ…”

tôi vội vã giải thích 1 cách thật thà,
nhưng có lẽ do mẹ lo cho tôi nhiều hơn
là để tâm chuyện tôi ngủ lại phòng của 2 gã nọ..
ko la rầy gì mà chỉ lo sờ trán, sờ mặt, rồi nắm cánh tay, bàn tay tôi..

“mẹ biết…nhưng sao ko nghỉ 1 hôm hả con..?”
“tại..bếp trưởng con gọi…”

“ai gọi cũng mặc!”

tôi chưa kịp nói hết câu,
tiếng Thắng cùng với cái đầu thù lù của anh ta xuất hiện
thì ra mẹ đã gặp Thắng ở nhà trọ…hèn gì..

“ko phải tôi đã nói sẽ giết người nào bắt Yên đi làm trong lúc bệnh hoạn sao?!”

nơi chúng tôi, gồm mẹ, tôi, và Thắng đang đứng,
là cái khoảng trống giữa cửa bếp với cửa ra sảnh nhà hàng..
người ta đi lại rất nhiều, có quản lý, có phụ trách bộ phận,
và cả bếp trưởng của mấy bếp ở khu vực khác nữa..

vì vậy, tự nhiên cái anh chàng bộp chộp này nói câu có “giết chóc” trong đó,
hầu hết họ đều đứng lại nhìn 3 người bọn tôi
bằng cặp mắt hãi hùng. T________T

tôi cười thật hiền lành với mọi người và kéo mẹ cùng Thắng đi ra sau bếp,
ko thì chắc tôi bị tống ra đường cùng với 1 số tiền cho thôi việc..
hic hic.

tuy nhiên, khi tôi lôi được 2 người này vô bếp,
tôi mới biết tôi chỉ phạm thêm 1 sai lầm khủng khiếp khác.
Thắng nhìn ngay ra ai là bếp trưởng,
vì cái nón cao của Quân khác hẳn mọi người.

ko suy nghĩ thêm giây nào,
anh bạn cùng khu trọ của tôi đi nhanh tới chỗ sư huynh.

“này, anh là bếp trưởng đúng ko?”
“xin lỗi, nếu anh cần liên lạc với ai thì vui lòng ra khu vực reception..”

oh……gã bếp trưởng phát xít của tôi…
thực tế lúc này… là tuyệt đối.. lịch sự. O___o
lịch sự đến tôi ko dám tin đó là anh ta nữa.
sư huynh nói rất điềm tĩnh và còn chìa tay mời Thắng ra khu tiếp khách..

“tôi tìm anh đấy”

Thắng đáp lại với giọng đầy tự tin,
mẹ giật tay tôi, có lẽ mẹ thấy ko thoải mái..
tôi cũng vậy thôi.

“vậy chúng ta sang kia 1 chút”

bếp trưởng lau tay, gỡ nón và dặn dò anh Lý 1 ít việc,
xong ra hiệu cho Thắng, tôi, mẹ tôi ra chỗ kho bếp,
khu vực này khá vắng vì nó là nơi lưu trữ 1 số dụng cụ chuyên dùng.

trước khi nói chuyện với Thắng, sư huynh khẽ cúi chào mẹ tôi,
ko cung kính lắm, nhưng đó là 1 hành động lễ độ.
còn Thắng, anh ta kéo mẹ tôi ra xa nói xì xầm gì đó,
cứ như thân thiết với mẹ lắm vậy. O__O

sau khoảng 2 phút nghe Thắng rủ rỉ rù rì gì đó,
mẹ tôi quay ra nói với Quân..

“Yên nó bệnh, bếp trưởng cho nó nghỉ hôm nay nhé?!”

tôi có định nghỉ đâu chứ.T__T

“ok.. em vào thay đồ rồi về đi”
“ơ… mẹ, con làm được mà…”
“làm gì mà làm… mặt con xanh thế kia..”

mẹ nhăn mặt và rồi kéo tôi đi, để lại 2 gã ấy trong kho,
tôi cảm thấy hòan toàn bất an về những gì sẽ xảy ra sau đó..
dường như tôi sẽ là đề tài chính, ack ack.
…….

tôi đón xe búyt cùng mẹ về nhà, nhưng ko vào theo,
mẹ bước vào cửa rồi bỗng quay lại nói với tôi.

“thằng Thắng…là bạn trai con hả?”
“hả?? O__O”
“nó biết lo cho con vậy là tốt.”



Chương 40


tôi quay phắt lại nhìn mẹ tròn mắt,
bạn trai gì ở đây chứ?

“cậu ta..là bạn trai con hồi nào trời?”
“ko phải sao quan tâm xông xáo chuyện của con vậy?”
“ah..thì.. ai biết.” -__-

mẹ tôi cười tỏ vẻ thông thạo mọi ngóc ngách suy nghĩ của con gái,
rồi đánh nhẹ vào vai tôi..

“đang còn làm giá chứ gì..mẹ biết mà..”
“..ko..ko phải...”
“hay đang chọn lựa? mà nếu chọn thì chọn người giống ba con ấy.”

ack ack.
xem mẹ kìa.
khoe chồng thấy rõ luôn. ^_^
giống ba ư?
có …giọng giống giọng ba thôi thì được ko? T____T

….

vì nghỉ làm nên tôi về nhà trọ nằm ngủ tới hơn 5h chiều,
lâu rồi ko được ngủ nhiều như thế.

bỗng có người đập cửa phòng tôi.

“Yên sao rồi? thấy khỏe hơn ko?”
“đỡ rồi…ngủ 1 giấc thấy khỏe lắm!”
“hả?? con gái mà ngủ ngày! chồng nào dám lấy..”
“ai bắt anh lấy đâu..”

trong lúc tôi nói, Thắng cúi thấp người quan sát vẻ mặt tôi,
khiến tôi thấy ngượng..và phải kiếm chuyện hỏi để xua cái ko khí này đi..

“mà anh sang có chi hung?”

Thắng ko đáp, cũng ko xô cửa vào phòng như mọi khi,
chỉ đứng yên hỏi tôi 1 câu khác..

“điện thoại sửa chưa?”
“chưa.”
“đưa đây.”

nghĩ Thắng chắc định đem sửa dùm,
nên tôi quay vô lấy đưa cho anh ta..
Thắng tháo sim tôi ra rồi nhét nó vào máy của mình,
còn cái điện thoại của tôi thì hắn cất lại trong túi.

“Yên cầm xài tạm cái này của tôi..”
“huh? còn anh thì sao?”
“ko phải lo.. tôi còn 1 cái khác..hehe”

nói xong Thắng tự khép cửa phòng lại,
rồi lùi đi sau khi giơ tay chào tôi..

“ngủ tiếp đi, Nobiyen.”

Nobiyen? 1 cái tên? hay tiếng…nước ngoài?
tôi vội túm áo hắn..

“khoan, Nobiyen là gì???”
“biết Nobita ngủ ngày ko?”

trong tích tắc tôi suy nghĩ ra ý chọc phá của Thắng,
anh ta đã vọt chạy đi mất tiêu..>__<
đồ…con nít..-____-
………..

lẽ ra tôi đã hỏi Thắng về chuyện giữa anh ta và sư huynh buổi sáng,
nhưng nói 1 hồi thì tôi lại quên béng đi..

cho nên đợi tối ăn cơm tắm rửa xong, tôi nhắn tin cho Thắng,
hỏi thực ra 2 người họ đã nói cái gì..
vậy mà câu trả lời của Thắng .. lại trớt quớt.

“muốn biết thì sáng hỏi gã ấy đi. ngủ ngon, Nobiyen”

trời ơi.
tôi tự dưng có 1 cái nickname kỳ cục dễ sợ.
nhỏ Vân mà biết thế nào nó cũng khoái chí hùa theo cho coi.
ặc ặc.

“chị làm gì nhìn em lấm lét vậy?”
“à…ko, em đang đọc gì kia?”
“cuốn truyện chị vác bên đó về nè…còn hỏi nữa.”
“ủa vậy hả?”

tôi bò tới xem quyển sách mà Vân đọc ngấu nghiến suốt từ chiều tới giờ,
cuốn “If you are here” tôi mượn của Thắng hôm qua.

“bộ hay lắm sao mà em đọc say sưa vậy?”
“hay áh. em thích nhân vật Jason trong truyện….”
“kể chị nghe đi -__-“
“trời. chị phải đọc chứ… kể làm sao thấy hay…”

nhìn quyển sách dày hơn 200 trang, tôi đã thấy oải,
hic hic.. nào giờ tôi có đọc ba cái loại này đâu..
toàn coi sách nấu ăn ko à. T__T

“thôi em đọc hết đi rồi kể chị. chị lười…tra từ điển lắm”

tôi cười hì hì, Vân cũng cười theo.
và nó tiếp tục cắm cúi vào quyển sách khi tôi bắt đầu ôm gối lim dim..
có lẽ hôm nào phải đọc thử mới được.
 
Chương 41


thế rồi cái chuyện tôi thắc mắc muốn biết hôm ấy,
phải mất 4 ngày mới hỏi được Quân vì anh ta đi công tác ở đâu tận Phú Quốc.

bình thường thấy gã bếp trưởng của mình sao thấy ghét, khó ưa gì đâu,
vậy mà 4 bữa nay làm việc với ông George, bếp trưởng ca tối
một người nước ngoài nhã nhặn và điềm tĩnh..
tôi lại thấy…nhớ cái giọng phát xít của anh ta.T________T

“hôm nay…bếp trưởng Quân về chưa chị?”

tôi hỏi chị Trinh mà mặt cứ đơ đơ, quê quê thế nào,
cũng may chị ko để ý thái độ kỳ quặc của tôi..
chỉ coi lịch rồi gật gù..

“nếu ko có gì trục trặc thì hôm nay cậu ấy về rồi.”

ko hiểu sao nghe vậy tôi bỗng mừng trong bụng, ack ack.
chả nhẽ tôi thích…làm việc với hắn vậy sao?!
cái gã ấy thậm chí 4 ngày nay còn ko thèm hỏi thăm sức khỏe tôi,
1 cuộc gọi cũng ko có. <__<

“tới sớm vậy?”

tôi gần như té quỵ khi nghe tiếng của sư huynh,
cái giọng cộc lốc ko đầu ko đuôi.
chị Trinh hồ hởi tay bắt mặt mừng…….*__*

“àh .. bếp trưởng.. mới nhắc cậu..hihi.. Yên nó đi làm sớm 2 bữa nay rồi áh.”

mặc dù cố tỏ ra bình thản và tự hào vì mình đang được nói tốt,
nhưng hình như tôi đang thấy run..và hồi hộp??!
trong khi đó gã sư huynh chẳng nói gì mà đợi khi chị Trinh đi ra bếp,
hắn mới khẽ hỏi tôi giọng thăm dò.

“sao 2 bữa nay đi sớm?”
“ack…đi trễ thì anh la, đi sớm thì anh thắc mắc.-__-”
“àh há…làm với ông George mấy bữa tiến bộ hẳn.”
“dĩ nhiên.. tốt hơn anh nhiều..”
“vậy ai mới nhắc hỏi tôi?”

mặt tôi tự dưng đỏ lựng như trái gấc chín,
có cảm giác tôi như tên lính đang hào khí chiến đấu ngút trời,
vừa xông ra trận bị đâm 1 nhát chết ngắt!

anh ta đã nghe được , trời ơi, anh ta đã nghe câu tôi hỏi chị Trinh!
chỉ có chui xuống…hầm rượu trốn thì may ra bớt xấu hổ. T__T
tôi vội lỉnh đi trước khi để gã ấy phát hiện ra
là tôi vì ngóng hắn mới đi làm sớm.

“nè, em còn chưa cột dây tạp dề kìa!”

ôi trời. TT___TT

……

buổi chiều trước khi ra về, sư huynh ra hiệu bảo tôi chờ anh ta,
chắc lại lên lớp gì nữa…
cái vụ quên cột dây tạp dề hay vụ hồi trưa tôi chiên cá bị cháy?
mà khi đó hắn cũng mắng tôi tơi bời rồi còn gì. #__#

“có biết món ốc nướng lá bạc hà ko?”
“ốc nướng lá bạc hà?..um..em chưa học..”
“có thích món ốc ko?”
“ốc hả? thích chứ.. giờ anh dạy em sao??”
“vậy có thích vỏ ốc ko?”
“ủa? vỏ ốc cũng ăn được nữa?”

trong khi tôi đi từ dấu hỏi này tới dấu hỏi khác,
gã bếp trưởng chìa bàn tay nãy giờ vẫn giấu sau lưng ra
trên đó… là 1 chiếc vỏ ốc to màu nâu vàng,
loại người ta bán đầy ở mấy khu du lịch biển.

àh thì ra..
có kẻ muốn tặng quà cho tôi. hihihi.
vậy mà rào đón theo cách buồn cười chịu ko nổi,
“ốc nướng lá bạc hà” , rồi món ốc, rồi vỏ ốc..
^___^

“cười gì mà cười >_<”
“quà Phú Quốc của anh hả?”
“mua dùm thằng nhóc bán dạo..sẵn cho em.”

trời ạh. có ai tặng quà cho người ta mà nói cái giọng đó bao giờ chứ?
máu tự ái của tôi lại sắp nổi lên..

“cái gì..? sẵn cho em?”

“ờ..thì..tặng em. mà có lấy ko thì bảo?!”

có vẻ cũng nhận ra bộ mặt đột ngột sẫm lại của tôi,
sư huynh mới chịu nhượng bộ
dù cũng bằng thái độ ko kém phần cao ngạo.

tôi lấy. T___T
ko phải vì cái vỏ ốc đó đẹp hay lạ,
mà vì nó là món quà đến từ 1 kẻ chỉ thiếu cái tính tàn bạo là y chang Hitle.
có ai nhận quà của Hitle chưa? ^o^

“em hết bệnh rồi chứ?”
“ack.. đợi anh hỏi.. chắc em chết rồi.+__+”
“tôi đi công tác, làm sao gặp mà hỏi.”
“anh ko biết gọi điện hay nhắn tin chắc?”
“em bảo máy hư thì gọi làm gì.”
“sao ko thử..”

tôi gân cổ định cãi tiếp nhưng rồi bỗng nhận ra,
sao giống đang hỏi tội người…yêu vậy?!O___o



Chương 42


“thôi bỏ đi”

tôi nói hạ giọng, rồi cho cái vỏ ốc vào túi đeo.
chiều nay bầu trời ngả màu vàng rực , cái màu thật lạ..
lạ như những gì đang diễn ra trong tôi vậy.

im lặng 1 hồi, tôi quay lưng đi chậm ra ngoài,
và rồi sư huynh cũng đi theo tôi, song song bên cạnh.

“người hôm đấy là mẹ em?”
“uh…”

tôi đáp kèm theo cái gật đầu, kể cũng ngộ,
mới có vài tháng mà sư huynh gặp lần lượt cả ba, lẫn mẹ tôi.*_*
mà nhắc tới hôm ấy mới nhớ.

“àh bữa đó… anh với Thắng nói gì vậy?”
“cậu ta bảo tôi hãy đối xử đàng hoàng với em.”
“ặc..hắn tưởng mình là ai chứ..”

câu ấy tôi buột miệng lẩm bẩm,
nhưng do đi sát nên có lẽ Quân cũng nghe được.

“ko phải bạn trai?”
“trời ơi..sao ai cũng nghĩ vậy hết?”
“tôi ko nghĩ...”
“anh ko nghĩ sao anh lại hỏi như vậy?”
“tôi hỏi để xác minh.. mà sao hôm nay em cứ hoạnh họe tôi hoài vậy?”

sư huynh hơi ngửa đầu, cau mày lại,
ừ.. hôm nay tôi ….giống bị ai nhập vậy..
ko nói thêm nữa, vì chắc thế nào cũng tới lúc sức chịu đựng của gã bếp trưởng
vượt quá mức cho phép..

xe búyt tới trạm. cửa xe xịch mở ra..
tôi đưa tay chào, rồi bước về hướng cửa xe.

chợt anh ta nắm cổ tay tôi.

“??”
“hay là…”
“sao?”
“…………..”

sư huynh Quân cứ giữ tay tôi mà chẳng chịu nói
là anh ta đang muốn gì nữa..

“có lên thì lên mau đi chứ!”

chị sóat vé xe kêu lên bực bội,
tôi đành phải rút tay mình ra..

“hay để tôi chở em về?”

……….

ko giống Khải khi chở tôi,
sư huynh thỉnh thoảng vài phút lại quay ra sau nói 1 câu gì đó,
tôi cũng ừ hử, rồi thôi.

giống như chỉ là hắn muốn kiểm tra xem tôi có còn ngồi ở đó hay ko thôi.
tôi cũng ko suy nghĩ vắt óc để gợi chuyện như đã cố với Khải,
mà ngồi nhìn… sư huynh từ phía sau.
một cái cổ hơi cao, tóc hớt gọn đằng gáy,
và 1 bờ vai rộng..
nếu ai đó có thể tựa vào, hẳn là cực kỳ bình yên và dễ chịu..

“ủa, em ko xuống được sao?”
“huh? àh..tới rồi hả.. em xuống đây.T__T”

hơi khó khăn để xoay trở với cái xe quỉ quái ấy,
nhưng ko phải vì vậy mà tôi vẫn ngồi lì trên xe dù đã đến nhà trọ.
mà là do..tôi đang mơ màng ngắm đôi vai..ặc ặc..
cũng may mà gã ko hề biết lý do đó, hihi..

“Này!”

nghe tiếng kêu, tôi ngẩng đầu ngó quanh và nhận ra Thắng,
đang ngồi ở bậc thềm gần chỗ căn tin nhà trọ..
hôm nay họ đóng cửa sớm thì phải.

Thắng mặc bộ đồ sơ mi nhưng áo tháo ngoài quần,
cái túi đựng vợt để kế bên..
mồ hôi đẫm ướt trên trán và dưới cằm nữa.

“mới đi làm về? hay đi chơi banh về?”
“đừng yêu người khác sớm quá.”
“huh? O___O”

tôi chưa ăn gì mà cậu ấy làm tôi súyt ọc hết mọi thứ trong bụng,
sao lại có câu nói kỳ quặc đến thế?

“nếu đang sắp yêu thì… dừng lại đi..coi như tôi xin Yên..”
“trời ạh..anh nói linh tinh gì vậy, Thắng?”
“..tôi ko nghĩ mình có thể bắt đầu lại để yêu 1 người khác.”
“sao lại ko? mà tôi có đang yêu hay sắp yêu ai đâu chứ?”

Thắng kéo giật tôi ngồi xuống, trên cùng bậc thềm.

“tôi đọc thấy niềm hạnh phúc trên mặt Yên.. khi vừa đi vừa tủm tỉm cười 1 mình..”
“..sao..? tôi…tôi như vậy thiệt hả??”
“hẳn là vừa xuống khỏi xe người đó…”

tôi há miệng và lỗ tai hình như đỏ bừng,
chả lẽ…tôi yêu cái gã đã chở tôi về?
KHÔNG THỂ NÀO
 
×
Top Bottom