Nho's Diary

  • Tác giả Tác giả nho
  • Ngày đăng Ngày đăng
Trạng thái
Tác giả đang khóa bình luận
Mỗi người có một cái tên đi theo mình cả cuộc đời.
Trong cuộc đời, người ta có thêm vài cái biệt danh khác.
Cái tên nào cũng thật đẹp.
Ngoài ý nghĩa, thì nó còn là sự ghi nhận, rằng cảm ơn bạn đã xuất hiện trên cuộc đời này.
Thương mến,
 
Nay đi đường nghĩ ngợi về những người ở trên đây, bao nhiêu là ngườiiiii

Ở đây có lẽ là chốn "xã hội" đầu tiên em tiếp xúc, dù em phá làng phá xóm dữ lắm vì em có chống lưng ;))

Đọc lại tin nhắn thấy mọi thứ đáng yêu quá chừng, từ những niềm vui ngây ngô, đến những nỗi buồn giờ nghĩ lại thì nhỏ xíu chẳng nhớ nổi, nhưng ngày ấy thì chắc phải to bằng cả bầu trời.

Có những người tưởng như thân thiết đến suốt đời, rồi giờ nhìn lại chỉ: "À, có người như vậy nhỉ".

Từ hồi KSV có những anh những chị đời đầu, rồi đến chúng mình, rồi đến các em bé hơn.

Có anh leduy, khán giả đời đầu của nhật ký, từng gây sóng gió trong ngày tết nhà em, giờ chẳng biết đi đâu nữa. Anh về mà đọc nhật ký đi này! P/s: em vừa lục lại tin nhắn và vừa đăng nhập vào nick của anh... huhu anh chưa đổi pass à? Em vào xong giật mình chạy ra rồi.

Có diva thương ơi là thương mà lâu lắm chưa nói chuyện.

Đời đầu còn có cuonlennho học y à, ở Hưng Yên luôn. Có xuanthupro thông minh hài hước, vẫn gọi là cán bộ thôn, quên lý do rồi nhưng gặp nhau trên fb vẫn quen miệng gọi thế. Có bé rio, cũng chồng con rồi =))

Có heokool, chứng nhân lịch sử cho tình iu của chúng tôi =)) Hông rõ giờ sao rồi. Tự nhiên mắc hỏi quá.

Có anh galuocchammuoi (nhớ đúng ko nhỉ?)

Có lyquoc ngày xưa 1 ngày dỗi 200 lần, chắc cũng same same tuổi, cái tình bạn đáng iu khùng luôn.

Có chị Tre, thúc Sáo làm radio, có bạn gì tên thật là Hường nữa, kẹo mút kẹo ngọt gì đó ko nhớ.

Có ansoft là trap boy thời đầu trong truyền thuyết =))

Nhóm conan HN thì có chị gì học Luật ta... có cô Trang, cô Chanh.

Chuyên troll phái có Trà Lạc Mí, có Luca mê vẽ, quậy banh chành KSV rồi lặn mất. Có Pagodasto (hay gì đó?!) cũng quá chời quậy

Có dakazino, có Thiên Ngân với cuộc hẹn off không bao giờ thành sự thật.

Có những người chỉ lướt qua nhưng mình rất mến, như chị Lan Thanh, phuongminh, một thời chơi với Bụi, từ Bụi quen thêm Nam Võ.

Có bạn Tuấn Tú gì ngày trước dịch trong Rocket team, siêu giỏi.

Có anh Xuanhungxd gì đó ở gần nhà nhưng ko biết ở đâu =))

Có hội những em gái mưa như Dofuto hoặc nhỏ gì trong Đà Lạt, angle gì gì đó, hổng có ưa á =)) Đụng đến mảnh đất của chị. Giờ ko phải của chị nữa thì chị đỡ không ưa thôi ;))

Ủa nãy nhớ được nhiều lắm mà ta.

Xin cảm ơn tuổi trẻ, xin cảm ơn yêu thương 🍀
 
Em bảooo
Sau này em ủi đồ cho anh đi làm nhé, hoặc mặc đi chơi, hoặc mặc đi ngủ.
Em thích ủi đồ lắm, anh mua bàn ủi hơi nước xịn cho em nhéee
Em có cái bàn là hơi nước mini mới mua, giờ mặc đồ gì em cũng mang ra ủi =))
Tối qua lôi bộ ngủ ra, bình thường là mặc lên rồi đấy, hôm qua ủi phẳng phiu xong mới ưng ý khoác lên người =))

Nhưng mà anh ơi em bảo, mấy chỗ gấu quần gấu áo, mấy chỗ khó khó anh ủi cho em nhé, em mém bỏng mấy lần rồi :((
 
Nay muốn viết lách một chút.
Hôm vừa rồi em nhìn thấy người ta đứng ngoài đường ký tá hợp đồng gì đó, tự nhiên em phì cười nhớ đến tổng tài bá đạo =))
Lần đó em vào SG, hình như lần đầu tiên ngồi xe anh. Lúc nào anh cũng bận rộn bận rộn nhưng tỏ ra vẻ rảnh rang =)) Em vẫn nhớ hôm đó anh có việc gì phải qua ngân hàng ký, nhưng anh chỉ đi ngang qua ngân hàng, alo alo xong có bạn nhân viên nữ xinh ơi là xinh chạy ra tận đường, đưa anh tập hồ sơ, anh ký roẹt roẹt rồi phóng đi. Ối dội ôi phim ảnh không lừa chúng ta =))

Tổng tài dù bận rộn như thế nhưng lần nào cũng xách cổ em đi chơi, đi xuống tận Cần Giờ để mua dừa nước, một lần đi là hết cả buổi, chỉ vì 1 cốc nước, trăm lần như 1 (cụ thể là 3 lần =))) Tôi ăn bánh tráng trộn cười tít mắt ở trong xe, mùi um hết cả lên =))

Tổng tài bận đin khùng nhưng vẫn dậy đưa em đi chơi, trông em cười khành khạch, cằn nhằn trước những trò vô tri của em, phiền vô cùng nhưng sơ hở là "để anh đưa đi"

Tổng tài rất kiên nhẫn ngồi nhìn em ố á ồ à những thứ ở trong nhà mình, đúng là không sợ trời không sợ đất, anh chỉ cần sơ sẩy cái gì là nó biến mất liền.

Anh ngồi nghe em nói huyên tha huyên thuyên cả buổi bên bờ sông SG, gió tạt có thể là lạnh nhe răng.

Anh buồn ngủ lăn quay ngã ngửa, vừa học vừa thi, nhưng nghe em mè nheo kể muốn đi tàu điện SG sẽ vừa ngáp vừa đưa em đi. Xong cười vào mặt em vì em lần nào cũng chọn sai lane nên tàu chạy qua lần nào cũng giật mình. Em vẫn chưa nói với anh là em tốn 30k đi vào bảo tàng nhưng mới vào được 10p thì anh tới đón nên em lật đật chạy qua đâu. Em ấm ức đến tận giờ.

Nghe tốt đẹp quá nhỉ?
Thế ai mà biết được cái cảnh tổng tài đi gặp khách mệt quá về lăn ra ngủ, tôi rón rén ngồi đọc sách.
Ai biết cái cảnh tổng tài tỉnh tôi bắt đi 1 vòng hồ Tây (nhưng vì tổng tài uống bia rồi nên tôi phải lái xe - xe máy - của tôi - tôi không có ô tô!)
Ai biết cái cảnh tổng tài bắt tôi tự xách vali nhét vào cốp (dù vali của tôi...) và cười khành khạch khi tôi mắm môi mắm lợi đóng cái cốp xe của tổng tài. Ai mà biết là nó chỉ cần ấn nút là xuống cơ chứ >_<

Thế đấy, bằng một phép màu nào đó, 2 đầu đất nước, có những người thương - từng thương, đối đãi với nhau bằng cả tấm chân tình.
 
Hôm nay ai bắt em nói về chuyện tình yêu, chuyện hôn nhân ấy nhỉ?
Hay tự nhiên em nghĩ ra nhỉ?
Hôm nay em có đọc 1 bài viết nói về những ám ảnh của tuổi thơ ảnh hưởng như thế nào với một người, hoặc đại loại thế. Có một câu em nhớ đại khái nói rằng vì có daddy issue nên họ lớn lên thường muốn có một người đàn ông trưởng thành hoặc có xu hướng tìm một người có tư duy như thế ở bên cạnh.

Em hơi giật mình một chút.

Hôm trước Cường Lê về, em rủ Cường Lê và Kiều Trang về nhà em ăn cơm. Em bảo mẹ rằng, 2 đứa nó đều có điểm chung là rất nặng lòng vì gia đình nhưng lại thiếu thốn tình cảm vô cùng.

Mẹ cười bảo em: "Nhưng con có thiếu đâu? Con chỉ tìm cách tránh mọi người chứ mọi người lúc nào chẳng thương con.". Em cười rồi bảo: Con bảo chúng nó chứ đâu bảo con, lúc nào con chẳng tràn phè tình yêu thương của cả nhà.

Mẹ và chị gái luôn thắc mắc rằng, tại sao con lại luôn dồn hết tâm can vào chuyện tình cảm, tại sao lại luôn mù quáng như thế, như cách mẹ bảo rằng "Khôn bao nhiêu, dồn hết cái ngu vào chuyện tình cảm" :))

Hôm nay em hơi hiểu hiểu, vì đứa trẻ trong em dù có đủ đầy bao nhiêu, thì luôn tin rằng người đàn ông em thương là người bạn thương mến và quan trọng nhất trong đời em. Đã thương, là em biến thành một đứa trẻ chờ được che chở, cuộn tròn dụi đầu vào lòng.

Hôm trước có người đến nhà em, mọi người mai mối, nghĩ đến một mối quan hệ mà người ta sẽ nghiêm túc vô cùng, sẽ phải xây dựng gia đình, em hoảng hết cả lên. Chuyện chẳng đi đến đâu, nhưng em cứ dọa mình như thế.

Em đã từng nghĩ, em chỉ mong có một nơi để về, nơi em đi làm hùng hục cả tháng xong về nộp lương cho chồng, thỉnh thoảng xòe tay ra xin tiền chồng mua sữa chua :p Nấu nướng ăn uống, em rửa bát, chồng đứng cạnh chuyện trò. Đứa làm việc nhà, đứa cho con học. Có chuyện gì tối đặt lưng xuống nằm cạnh nhau thủ thỉ, cãi cọ giận dỗi, tức điên lên vì chồng =))

Em thèm được dựa vào cốc nước ấm của em.
 
Trạng thái
Tác giả đang khóa bình luận
Quay lại
Top Bottom