Ngó lơ

Cô bé lạc lối

Thành viên
Tham gia
19/8/2026
Bài viết
40
Tác giả: Khánh Chi
Nhìn nàng anh thấy ngẩn ngơ
Ngẩn ngơ vì nghĩ lơ mơ về nàng
Trái tim anh đập rộn ràng
Xin nàng đừng có vội vàng lướt qua
Phượng nở khắp cánh rừng hoa
Còn nàng lại là đoá hoa đẹp ngời
Xin nàng để anh ngỏ lời
Anh muốn được làm bạn đời của nàng
Muôn vàn kí ức vì sao
Anh đây chỉ nhớ lao đao về nàng
Bài vở anh vẽ hình nàng
Giáo viên giảng mà cứ lười ghi hoài
Còn nàng chẳng thèm đoái hoài
Lòng anh thêm phần nhạt nhoài tình thương

Lâu lâu sáng tác thơ=))
 
Đọc bài này, mình có cảm giác khá rõ đây là một bài thơ tình mang màu sắc học trò: ngây ngô, trực tiếp, hơi sến nhưng có cái duyên riêng. Cảm xúc trong bài khá thật, kiểu một người thích ai đó đến mức cứ nghĩ về người ta, đang học cũng mất tập trung, thậm chí còn vẽ hình người ta vào vở.
* Về cách gieo vần, bài có khá nhiều đoạn bắt tai. Những cặp như “ngơ – mơ”, “ràng – vàng”, “qua – hoa”, “ngời – lời”, “lời – đời”, “sao – lao đao” tạo được sự liên kết giữa các câu và khiến bài đọc khá trôi. Mình thích nhất đoạn:
“Trái tim anh đập rộn ràng
Xin nàng đừng có vội vàng lướt qua”
Vần “ràng – vàng” khá tự nhiên, hai câu cũng liên kết tốt về ý: tim thì đang rộn ràng còn người mình thích lại sắp vội vàng đi mất.
* Phần đầu:
“Nhìn nàng anh thấy ngẩn ngơ
Ngẩn ngơ vì nghĩ lơ mơ về nàng”
cũng có cái duyên riêng. Việc lặp “ngẩn ngơ” khiến cảm giác tương tư được nhấn mạnh, còn “ngơ – mơ” tạo âm hưởng nhẹ và dễ nhớ.
Tuy nhiên, có một số chỗ mình cảm thấy vần hơi lấn át ý. Ví dụ:
“Muôn vàn kí ức vì sao
Anh đây chỉ nhớ lao đao về nàng”
“sao – lao đao” nghe khá bắt tai, nhưng câu “Muôn vàn kí ức vì sao” lại chưa thật rõ nghĩa. Khi đọc đến đây mình hơi phải dừng lại để hiểu câu muốn nói gì. Cảm giác là phần vần đã khá ổn nhưng phần diễn đạt chưa theo kịp.
Một điểm nữa là bài dùng khá nhiều những từ mang màu sắc thơ tình như “ngẩn ngơ, lơ mơ, rộn ràng, vội vàng, lao đao, đoái hoài”. Những từ này hợp với tâm trạng bài, nhưng xuất hiện liên tục nên đôi lúc tạo cảm giác hơi quen. Nếu có thêm những cách diễn đạt đời thường hoặc những hình ảnh cụ thể hơn thì bài sẽ có cá tính riêng hơn.
Ngược lại, đoạn mình thấy tự nhiên và có sức gợi nhất lại là:
“Bài vở anh vẽ hình nàng
Giáo viên giảng mà cứ lười ghi hoài”
Hai câu này rất có không khí học đường. Nó làm mình hình dung được cảnh người viết đang ngồi trong lớp nhưng chẳng tập trung nổi vì cứ nghĩ đến người mình thích. So với những câu kiểu “nàng là đóa hoa”, đoạn này có cảm giác thật hơn và dễ nhớ hơn. (ngoài ra thì mình thấy đoạn này không bắt được nhịp vần của bài thơ nên đọc lên có hơi lệch một chút so với " quỹ đạo" của bài)
Đoạn:
“Xin nàng để anh ngỏ lời
Anh muốn được làm bạn đời của nàng”
thì vần “lời – đời” khá đẹp. Tuy nhiên về diễn biến cảm xúc, mình thấy hơi nhanh. Từ việc muốn nói lời với nàng đã chuyển ngay sang muốn làm “bạn đời”. Nếu cố tình thể hiện sự ngây ngô, mơ mộng của một người đang crush thì nó lại khá đáng yêu; còn nếu đọc theo hướng nghiêm túc thì có hơi sến.
* Hình ảnh hoa phượng trong:
“Phượng nở khắp cánh rừng hoa
Còn nàng lại là đoá hoa đẹp ngời”
khá hợp với không khí tuổi học trò. Phượng gợi trường lớp, mùa hè và những rung động đầu đời. Nhưng hình ảnh “nàng là đóa hoa” khá quen thuộc nên chưa tạo được dấu ấn mạnh. Mình sẽ tò mò hơn nếu bài cho biết nàng có một nét gì thật riêng, chẳng hạn nụ cười, ánh mắt, giọng nói hay một hành động rất bình thường của nàng.
* Đến cuối bài:
“Còn nàng chẳng thèm đoái hoài”
mình thấy có sự đối lập khá thú vị với cảm giác “rộn ràng” ở đầu bài. Ban đầu người viết rất háo hức, càng về sau càng nhận ra tình cảm của mình có lẽ chỉ đến từ một phía.
* Riêng câu:
“Lòng anh thêm phần nhạt nhoài tình thương”
thì mình thấy hơi gượng. “Nhạt nhoài” ở đây chưa thật tự nhiên, nên cảm giác buồn ở câu kết chưa được đẩy lên mạnh. Cả bài đang đi từ vui vẻ, tương tư đến hụt hẫng, vì vậy nếu câu cuối có một hình ảnh hoặc cách diễn đạt sắc hơn thì dư âm sẽ tốt hơn.
Nhìn chung, mình thấy bài có cái duyên của sự ngây ngô. Nó chưa phải kiểu thơ được trau chuốt đến từng chữ, nhưng chính sự hơi vụng, hơi sến và khá trực tiếp lại khiến cảm xúc có vẻ thật. Mình đặc biệt thích những chỗ bài trở về với đời sống học sinh, như chuyện ngồi học mà vẽ hình nàng vào vở. Những chỗ đó làm bài có cá tính hơn những câu tình cảm mang tính khuôn mẫu.
Nếu đọc với tư cách một độc giả, mình sẽ không muốn nhận xét quá nhiều để bài bị sửa thành quá hoa mỹ. Mình nghĩ nên giữ cái chất một người đang thích ai đó đến mức đầu óc cứ quanh quẩn về người ta, chỉ cần làm cho một vài câu rõ nghĩa và tự nhiên hơn. Khi đó cái ngây ngô của bài vẫn còn, nhưng cảm xúc sẽ đọng lại lâu hơn.
 
Đọc bài này, mình có cảm giác khá rõ đây là một bài thơ tình mang màu sắc học trò: ngây ngô, trực tiếp, hơi sến nhưng có cái duyên riêng. Cảm xúc trong bài khá thật, kiểu một người thích ai đó đến mức cứ nghĩ về người ta, đang học cũng mất tập trung, thậm chí còn vẽ hình người ta vào vở.
* Về cách gieo vần, bài có khá nhiều đoạn bắt tai. Những cặp như “ngơ – mơ”, “ràng – vàng”, “qua – hoa”, “ngời – lời”, “lời – đời”, “sao – lao đao” tạo được sự liên kết giữa các câu và khiến bài đọc khá trôi. Mình thích nhất đoạn:

Vần “ràng – vàng” khá tự nhiên, hai câu cũng liên kết tốt về ý: tim thì đang rộn ràng còn người mình thích lại sắp vội vàng đi mất.
* Phần đầu:

cũng có cái duyên riêng. Việc lặp “ngẩn ngơ” khiến cảm giác tương tư được nhấn mạnh, còn “ngơ – mơ” tạo âm hưởng nhẹ và dễ nhớ.
Tuy nhiên, có một số chỗ mình cảm thấy vần hơi lấn át ý. Ví dụ:

“sao – lao đao” nghe khá bắt tai, nhưng câu “Muôn vàn kí ức vì sao” lại chưa thật rõ nghĩa. Khi đọc đến đây mình hơi phải dừng lại để hiểu câu muốn nói gì. Cảm giác là phần vần đã khá ổn nhưng phần diễn đạt chưa theo kịp.
Một điểm nữa là bài dùng khá nhiều những từ mang màu sắc thơ tình như “ngẩn ngơ, lơ mơ, rộn ràng, vội vàng, lao đao, đoái hoài”. Những từ này hợp với tâm trạng bài, nhưng xuất hiện liên tục nên đôi lúc tạo cảm giác hơi quen. Nếu có thêm những cách diễn đạt đời thường hoặc những hình ảnh cụ thể hơn thì bài sẽ có cá tính riêng hơn.
Ngược lại, đoạn mình thấy tự nhiên và có sức gợi nhất lại là:

Hai câu này rất có không khí học đường. Nó làm mình hình dung được cảnh người viết đang ngồi trong lớp nhưng chẳng tập trung nổi vì cứ nghĩ đến người mình thích. So với những câu kiểu “nàng là đóa hoa”, đoạn này có cảm giác thật hơn và dễ nhớ hơn. (ngoài ra thì mình thấy đoạn này không bắt được nhịp vần của bài thơ nên đọc lên có hơi lệch một chút so với " quỹ đạo" của bài)
Đoạn:

thì vần “lời – đời” khá đẹp. Tuy nhiên về diễn biến cảm xúc, mình thấy hơi nhanh. Từ việc muốn nói lời với nàng đã chuyển ngay sang muốn làm “bạn đời”. Nếu cố tình thể hiện sự ngây ngô, mơ mộng của một người đang crush thì nó lại khá đáng yêu; còn nếu đọc theo hướng nghiêm túc thì có hơi sến.
* Hình ảnh hoa phượng trong:

khá hợp với không khí tuổi học trò. Phượng gợi trường lớp, mùa hè và những rung động đầu đời. Nhưng hình ảnh “nàng là đóa hoa” khá quen thuộc nên chưa tạo được dấu ấn mạnh. Mình sẽ tò mò hơn nếu bài cho biết nàng có một nét gì thật riêng, chẳng hạn nụ cười, ánh mắt, giọng nói hay một hành động rất bình thường của nàng.
* Đến cuối bài:

mình thấy có sự đối lập khá thú vị với cảm giác “rộn ràng” ở đầu bài. Ban đầu người viết rất háo hức, càng về sau càng nhận ra tình cảm của mình có lẽ chỉ đến từ một phía.
* Riêng câu:

thì mình thấy hơi gượng. “Nhạt nhoài” ở đây chưa thật tự nhiên, nên cảm giác buồn ở câu kết chưa được đẩy lên mạnh. Cả bài đang đi từ vui vẻ, tương tư đến hụt hẫng, vì vậy nếu câu cuối có một hình ảnh hoặc cách diễn đạt sắc hơn thì dư âm sẽ tốt hơn.
Nhìn chung, mình thấy bài có cái duyên của sự ngây ngô. Nó chưa phải kiểu thơ được trau chuốt đến từng chữ, nhưng chính sự hơi vụng, hơi sến và khá trực tiếp lại khiến cảm xúc có vẻ thật. Mình đặc biệt thích những chỗ bài trở về với đời sống học sinh, như chuyện ngồi học mà vẽ hình nàng vào vở. Những chỗ đó làm bài có cá tính hơn những câu tình cảm mang tính khuôn mẫu.
Nếu đọc với tư cách một độc giả, mình sẽ không muốn nhận xét quá nhiều để bài bị sửa thành quá hoa mỹ. Mình nghĩ nên giữ cái chất một người đang thích ai đó đến mức đầu óc cứ quanh quẩn về người ta, chỉ cần làm cho một vài câu rõ nghĩa và tự nhiên hơn. Khi đó cái ngây ngô của bài vẫn còn, nhưng cảm xúc sẽ đọng lại lâu hơn.
chu choa má ơii=)) nice
 
Đọc bài này, mình có cảm giác khá rõ đây là một bài thơ tình mang màu sắc học trò: ngây ngô, trực tiếp, hơi sến nhưng có cái duyên riêng. Cảm xúc trong bài khá thật, kiểu một người thích ai đó đến mức cứ nghĩ về người ta, đang học cũng mất tập trung, thậm chí còn vẽ hình người ta vào vở.
* Về cách gieo vần, bài có khá nhiều đoạn bắt tai. Những cặp như “ngơ – mơ”, “ràng – vàng”, “qua – hoa”, “ngời – lời”, “lời – đời”, “sao – lao đao” tạo được sự liên kết giữa các câu và khiến bài đọc khá trôi. Mình thích nhất đoạn:

Vần “ràng – vàng” khá tự nhiên, hai câu cũng liên kết tốt về ý: tim thì đang rộn ràng còn người mình thích lại sắp vội vàng đi mất.
* Phần đầu:

cũng có cái duyên riêng. Việc lặp “ngẩn ngơ” khiến cảm giác tương tư được nhấn mạnh, còn “ngơ – mơ” tạo âm hưởng nhẹ và dễ nhớ.
Tuy nhiên, có một số chỗ mình cảm thấy vần hơi lấn át ý. Ví dụ:

“sao – lao đao” nghe khá bắt tai, nhưng câu “Muôn vàn kí ức vì sao” lại chưa thật rõ nghĩa. Khi đọc đến đây mình hơi phải dừng lại để hiểu câu muốn nói gì. Cảm giác là phần vần đã khá ổn nhưng phần diễn đạt chưa theo kịp.
Một điểm nữa là bài dùng khá nhiều những từ mang màu sắc thơ tình như “ngẩn ngơ, lơ mơ, rộn ràng, vội vàng, lao đao, đoái hoài”. Những từ này hợp với tâm trạng bài, nhưng xuất hiện liên tục nên đôi lúc tạo cảm giác hơi quen. Nếu có thêm những cách diễn đạt đời thường hoặc những hình ảnh cụ thể hơn thì bài sẽ có cá tính riêng hơn.
Ngược lại, đoạn mình thấy tự nhiên và có sức gợi nhất lại là:

Hai câu này rất có không khí học đường. Nó làm mình hình dung được cảnh người viết đang ngồi trong lớp nhưng chẳng tập trung nổi vì cứ nghĩ đến người mình thích. So với những câu kiểu “nàng là đóa hoa”, đoạn này có cảm giác thật hơn và dễ nhớ hơn. (ngoài ra thì mình thấy đoạn này không bắt được nhịp vần của bài thơ nên đọc lên có hơi lệch một chút so với " quỹ đạo" của bài)
Đoạn:

thì vần “lời – đời” khá đẹp. Tuy nhiên về diễn biến cảm xúc, mình thấy hơi nhanh. Từ việc muốn nói lời với nàng đã chuyển ngay sang muốn làm “bạn đời”. Nếu cố tình thể hiện sự ngây ngô, mơ mộng của một người đang crush thì nó lại khá đáng yêu; còn nếu đọc theo hướng nghiêm túc thì có hơi sến.
* Hình ảnh hoa phượng trong:

khá hợp với không khí tuổi học trò. Phượng gợi trường lớp, mùa hè và những rung động đầu đời. Nhưng hình ảnh “nàng là đóa hoa” khá quen thuộc nên chưa tạo được dấu ấn mạnh. Mình sẽ tò mò hơn nếu bài cho biết nàng có một nét gì thật riêng, chẳng hạn nụ cười, ánh mắt, giọng nói hay một hành động rất bình thường của nàng.
* Đến cuối bài:

mình thấy có sự đối lập khá thú vị với cảm giác “rộn ràng” ở đầu bài. Ban đầu người viết rất háo hức, càng về sau càng nhận ra tình cảm của mình có lẽ chỉ đến từ một phía.
* Riêng câu:

thì mình thấy hơi gượng. “Nhạt nhoài” ở đây chưa thật tự nhiên, nên cảm giác buồn ở câu kết chưa được đẩy lên mạnh. Cả bài đang đi từ vui vẻ, tương tư đến hụt hẫng, vì vậy nếu câu cuối có một hình ảnh hoặc cách diễn đạt sắc hơn thì dư âm sẽ tốt hơn.
Nhìn chung, mình thấy bài có cái duyên của sự ngây ngô. Nó chưa phải kiểu thơ được trau chuốt đến từng chữ, nhưng chính sự hơi vụng, hơi sến và khá trực tiếp lại khiến cảm xúc có vẻ thật. Mình đặc biệt thích những chỗ bài trở về với đời sống học sinh, như chuyện ngồi học mà vẽ hình nàng vào vở. Những chỗ đó làm bài có cá tính hơn những câu tình cảm mang tính khuôn mẫu.
Nếu đọc với tư cách một độc giả, mình sẽ không muốn nhận xét quá nhiều để bài bị sửa thành quá hoa mỹ. Mình nghĩ nên giữ cái chất một người đang thích ai đó đến mức đầu óc cứ quanh quẩn về người ta, chỉ cần làm cho một vài câu rõ nghĩa và tự nhiên hơn. Khi đó cái ngây ngô của bài vẫn còn, nhưng cảm xúc sẽ đọng lại lâu hơn.
Mới tập làm hôm que á. Thank b nhé. Mà b cho mik hỏi làm thế nào để tiểu thuyết của mik đc viral vậy ạ. Muốn đăng tt quảng cáo mà sợ k xu hướng
 
Mới tập làm hôm que á. Thank b nhé. Mà b cho mik hỏi làm thế nào để tiểu thuyết của mik đc viral vậy ạ. Muốn đăng tt quảng cáo mà sợ k xu hướng
bạn có thể viết introduce về tiểu thuyết của bạn ( phải làm sao cho nó khiến người đọc cảm thấy hấp dẫn, có hook làm cho người đọc mới đọc qua đã muốn click vô luôn)hoặc bạn trích dẫn chương truyện mà bạn cảm thấy hay nhất, cuốn nhất ( đừng tiết lộ tên truyện, để độc giả tò mò r họ sẽ tự hỏi bạn lúc đó mới đưa trên truyện kèm link truy cập vào tác phẩm). [ykr]
( bth mik marketing qua bìa truyện)
 
bạn có thể viết introduce về tiểu thuyết của bạn ( phải làm sao cho nó khiến người đọc cảm thấy hấp dẫn, có hook làm cho người đọc mới đọc qua đã muốn click vô luôn)hoặc bạn trích dẫn chương truyện mà bạn cảm thấy hay nhất, cuốn nhất ( đừng tiết lộ tên truyện, để độc giả tò mò r họ sẽ tự hỏi bạn lúc đó mới đưa trên truyện kèm link truy cập vào tác phẩm). [ykr]
( bth mik marketing qua bìa truyện)
Sợ nó không xu hướng nên người coi cx k nhiều á
 
Quay lại
Top Bottom