Năm 17 tuổi, ta yêu nhau | Phần 2: Đồng hành | Chương 21: Blue

Tạ Như Huỳnh

Đủ nắng hoa sẽ nở 🥀
Thành viên thân thiết
Tham gia
24/11/2025
Bài viết
326
CHƯƠNG 21: BLUE

Chủ nhật ở Hoàng Thanh mấy tuần nay không còn yên ả như trước. Sân trường từ sáng đã rộn ràng tiếng nhạc thử loa, nhiều bộ váy áo đủ màu sắc phấp phới theo từng nhịp tập dợt. Báo hiệu mùa tri ân thầy cô đang đến rất gần.

Không khí chuẩn bị cho 20/11 len lỏi vào từng góc hành lang, từng phòng học, làm buổi sáng trôi nhanh hơn thường lệ. Phòng học 12A2 cũng không ngoại lệ. Tiếng bàn luận xen lẫn tiếng cười nói vang lên rải rác. Đến gần trưa, vài bạn rủ nhau xuống căn tin mua nước, Kiều Vy tay chỉnh lại sấp bản thảo, không quên nhắc:

- Đứa nào xuống căn tin nhớ mua giúp tao chai trà đào nha. Cảm ơn rất nhiều.

Bên ngoài vọng lại giọng nói xen lẫn tiếng cười:

- Biết rồi.

Trong lớp còn mỗi Thiên Anh, Kiều Vy, Ngân Thảo, Quỳnh Nhi và Hân Nhiên. Cả nhóm đang ngồi quanh mấy bàn học ghép lại, sắp xếp những bản thảo tập san vừa hoàn thành, giấy tờ chồng lên nhau còn thơm mùi mực mới.

Kiều Vy liếc sang Ngân Thảo, nheo mắt hỏi:

- Nay mày không đi tập văn nghệ hả, sao còn ở đây làm tập san với tụi tao?

Ngân Thảo bật cười, xua tay:

- Chiều mới tập, sáng giờ tao có làm được gì đâu, toàn ngồi coi tiến độ là chính.

Kiều Vy nghe vậy bật cười theo. Không khí trong lớp thoáng nhẹ đi, giữa tiếng giấy sột soạt và tiếng bút khẽ chạm mặt bàn, Ngân Thảo chợt nghiêng người, ánh mắt lướt qua Thiên Anh.

Ngân Thảo hạ thấp xuống một chút, chỉ đủ người trong phòng học nghe thấy:

- Mấy nay mày đi ôn bên Hoa Thanh có nghe được gì không?

Thiên Anh ngẩng lên, chưa kịp hiểu thì Ngân Thảo đã cười nhỏ, hỏi tiếp bằng giọng đầy ẩn ý khó hiểu:

- Mà mày ôn chung với bạn tên Tường Lam hả?

Thiên Anh tròn mắt, bất ngờ trước mấy câu hỏi không đầu không cuối ấy. Cô sững lại vài giây, kể sơ qua cho Ngân Thảo nghe vài nét về Tường Lam từ tính cách, chuyện học đến mấy buổi ôn thi chung. Giọng cô đều đều, không thêm thắt, không giấu giếm. Nghe xong, Ngân Thảo gật gù ra chiều đã nắm được mấu chốt.

Quỳnh Nhi và Hân Nhiên ngồi bên cạnh liền tò mò nghiêng người lại gần:

- Có vụ gì hả mày?

Ngân Thảo gật đầu cái rụp, ánh mắt sáng lên hẳn như chờ đúng câu hỏi này:

- Có chứ. Để tao kể cho nghe nè.

Ngân Thảo bắt đầu chậm rãi, càng kể càng hào hứng. Hôm qua, lúc đội tuyển tan buổi ôn, trùng hợp gặp nhóm tập bóng vừa từ sân bóng đi qua nên tụ lại nói chuyện. Không biết ai bày ra trò Truth or Dare, mọi thứ dừng lại ở “chơi vui thôi” cho tới khi có một bạn được quyền hỏi Hoàng Nam.

- Nếu chọn Truth thì phải trả lời câu hỏi của nhỏ đó, còn Dare thì…

Ngân Thảo hạ giọng, cố ý kéo dài:

- Phải hôn má bạn ngồi bên trái.

Cô dừng lại một nhịp, đảo mắt nhìn từng người:

- Tụi bây đoán coi Hoàng Nam chọn gì?

- Truth hả?

Thiên Anh lên tiếng rất nhỏ như một phản xạ tự nhiên. Ngân Thảo gật đầu lia lịa:

- Chính xác, nhỏ đó hỏi là… hiện tại Hoàng Nam có đang thích ai không.

Không gian bỗng lặng đi một chút. Quỳnh Nhi và Hân Nhiên nín thở, mắt sáng rỡ, chờ câu trả lời.

- Hoàng Nam không nói gì hết.

Ngân Thảo kể tiếp:

- Nhưng gật đầu.

Một cái gật đầu của Hoàng Nam đã đủ làm câu chuyện lan ra nhanh hơn cả giờ ra chơi. Ngân Thảo kể tiếp, giọng không giấu nổi sự thích thú. Confession của trường rầm rộ liền, có một cfs bàn đúng chuyện này, bên dưới bình luận vô tới tấp. Người ta đoán người Hoàng Nam thích là Tường Lam.

Ngân Thảo không quên nhấn mạnh:

- Có bạn bình luận thấy trên vòng tay Hoàng Nam hay đeo có chữ “BLUE” nên ai cũng cho rằng chữ “BLUE” đó là “Lam” trong Tường Lam. Còn bảo dạo này hai người thân lắm, hay đi chung, Tường Lam còn mượn vở của Hoàng Nam miết nữa…

Nghe đến đó, Thiên Anh không xen vào câu nào, lặng lẽ cúi xuống xếp lại mép giấy trước mặt, động tác chậm hơn ban nãy một chút. Trong lòng có gì đó hụt đi như một nhịp gió lạc vào giữa trưa.

Kiều Vy ngồi cạnh để ý thấy, liền lên tiếng cắt ngang, giọng tỉnh táo:

- Dưới bình luận còn nhắc tới cái tên nào khác không mày?

Ngân Thảo lắc đầu:

- Không. Cfs đó đăng lên khoảng hai tiếng là bị xóa mất tiêu rồi. Có khi người trong cuộc còn chưa kịp biết ấy chứ. Rốt cuộc, chỉ có mỗi cái tên Tường Lam bị đưa vô diện tình nghi thôi.

Quán cà phê nép mình trong con hẻm nhỏ. Chiều chủ nhật nhưng quán thưa người. Cửa kính đóng hờ, mùi cà phê rang thoang thoảng quyện với mùi lá cây đặt sát tường. Dãy chậu xanh treo dọc theo khung cửa, lá rủ xuống mềm mại, thỉnh thoảng chạm vào nhau mỗi lúc có người đi ngang. Kiều Vy gọi cà phê sữa đá, tiếng đá va vào ly kêu lên khi nhân viên đặt xuống quầy. Thiên Anh chọn trà đào, sắc nước nhạt, trong veo, nhìn xuyên qua được cả miếng đào cắt mỏng chìm bên dưới. Hai người ngồi đối diện, tựa lưng vào ghế. Quán bật một bản nhạc cũ, giai điệu chậm như không cần ai phải lên tiếng phá vỡ sự im lặng. Một góc kệ gỗ gần đó bày vài cuốn sách cũ và chậu cây nhỏ, lá xanh sẫm, đứng yên như đang lắng nghe câu chuyện chưa bắt đầu của hai người. Kiều Vy nhìn cô bạn đang lơ đãng:

- Chiều nay không về ngủ sao, có hứng rủ tao đi cafe nữa cơ?

Thiên Anh ngồi đối diện, giọng tinh nghịch đáp:

- Hôm qua ngủ quá nhiều rồi.

Kiều Vy nhìn Thiên Anh chậm hơn mọi khi, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn lớp đá va vào thành ly, đang tan nhẹ:

- Hồi trưa… lúc Ngân Thảo kể chuyện đó, mày nghĩ gì không?

Thiên Anh nhìn vào miếng đào dưới lớp đá, lắc đầu rất nhẹ:

- Cũng không biết nữa.

Câu trả lời không phủ nhận, cũng chẳng thừa nhận điều gì. Kiều Vy không hỏi dồn, âm thầm nhìn ra ngoài cửa kính, nơi có mấy chiếc xe chạy ngang qua chậm rãi:

- Tao chỉ thấy lạ. Nếu đã thân với mày như vậy, thì dù vô tình, người ta cũng nên biết giữ khoảng cách với người khác một chút.

Thiên Anh im lặng, trong đầu thoáng hiện lên vài hình ảnh rất vụn.

- Nhưng mà…

Kiều Vy nói tiếp, giọng chậm lại:

- Mấy chuyện kiểu này, nghe người khác kể thì cũng khó nói lắm. Có khi chẳng có gì thật.

Thiên Anh nhấp một ngụm trà, vị ngọt lan không còn đậm lan ra đầu lưỡi, cô thấy lòng mình cũng giống như ly trà đó, đáp nhẹ:

- Tao cũng nghĩ vậy. Chỉ là nghe kể nên hơi để ý thôi.

Cô không nói thêm rằng trong lòng cô đã dấy lên một cảm giác mơ hồ như lúc chạm tay vào mặt nước, biết là mát nhưng không biết là sâu hay cạn.

Kiều Vy nhìn Thiên Anh một lúc, cười nhẹ:

- Vậy thì được rồi. Chưa có gì rõ ràng thì đừng tự làm mình mệt.​

Thiên Anh gật đầu. Ngoài kia, nắng chiều dịu đi, con hẻm nhỏ bắt đầu lên đèn. Thiên Anh nhìn bóng người phản chiếu mờ trên mặt kính, chợt nghĩ: có những chuyện, chỉ nên lặng lẽ ở đó như một dấu chấm lửng chưa kịp viết tiếp./.

---------------------------------------
Ngày hoàn thành chỉnh sửa: 03/04/2026
 

Đính kèm

  • Screenshot 2025-12-24 230211.png
    Screenshot 2025-12-24 230211.png
    7,1 KB · Lượt xem: 0
Quay lại
Top Bottom